Cập nhật mới

Khác [Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội

[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
19.Giá như tôi biết giữ em.


Căn nhà cũ vắng tiếng người.

Chỉ có mưa phùn đêm đêm rơi tí tách trên mái tôn, và những cơn gió nhẹ lay rèm cửa.

Hyeri không đi đâu.

Cô ở lỳ trong nhà ba hôm.

Không bật đèn.

Không mở điện thoại.

Chỉ nằm đó, cuộn tròn trên sofa – ôm lấy quyển nhật ký Subin như ôm lấy một phần trái tim đã mục ruỗng từ lâu.

Chiếc áo sơ mi Subin từng mặc vẫn treo trong phòng ngủ.

Nó còn vương mùi nước xả, rất nhạt.

Hyeri cầm lấy, vùi mặt vào đó.

“Em ơi... em từng tha thứ cho tôi bao nhiêu lần rồi nhỉ?”

“Mà sao tôi vẫn làm em tổn thương được như thế?”

Cô tự hỏi như một kẻ điên.

Những ngày không ánh sáng

Cô thức dậy giữa đêm, hoảng loạn, gọi tên Subin trong mơ.

Lục lại điện thoại cũ –

nhìn những đoạn chat ngày xưa:

Hyeri: “Em ngủ chưa?”

Subin: “Chưa.

Em đang đợi chị về.”

Hyeri: “Mai chị rảnh, mình đi ăn sáng nhé?”

Subin: “Được.

Nhưng chị hứa là không hủy phút chót nữa nha.”

Lời hứa, giờ hóa tro bụi.

Ngày thứ tư, Hyeri ngồi ở hiên nhà.

Trời lạnh, gió thổi tê cả mặt, nhưng cô không thấy đau.

Cái đau bên trong lớn hơn tất cả.

“Tôi đã có em.

Nhưng tôi không giữ.

Tôi có cơ hội làm em hạnh phúc…

nhưng tôi chọn làm em đau.”

Mắt cô sưng đỏ.

Cổ họng khàn đặc.

Tay run lên, cô mở lại trang cuối cùng của nhật ký:

“Nếu mai em không còn ở đây nữa, liệu chị có nhớ em không?”

Hyeri bật khóc.

Lần đầu tiên khóc như một đứa trẻ, không cần sĩ diện, không cần mạnh mẽ.

📞Một cuộc gọi không bắt máy

Cô nhấn số Subin.

Tiếng chuông vang lên… rồi ngắt.

Lần thứ hai.

Lần thứ ba.

Không ai nghe.

Chỉ còn tiếng tổng đài lạnh lẽo:

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Hyeri gục xuống, tay ôm lấy tim mình.

Không còn nước mắt.

Chỉ còn nỗi hối hận sắc bén như dao cắt da.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
20.Một mùa yên tĩnh


Một buổi sáng đầu thu, trời nắng nhẹ.

Subin bước ra khỏi phòng khám, mái tóc cột gọn, gương mặt đã không còn xanh xao như trước.

Cô mặc áo blouse trắng, cười dịu dàng với bệnh nhân già vừa được cô dặn dò uống thuốc.

Woori đứng chờ sẵn trước quầy tiếp tân, tay cầm hai ly trà sữa:

“Cô bác sĩ của tôi bây giờ nổi tiếng ghê ha.

Bệnh nhân cứ đòi gặp đích danh suốt!”

Subin cười nhẹ:

“Chắc tại mình chịu khó nghe họ kể chuyện.”

Họ cùng ngồi trong quán cà phê nhỏ, nơi Subin thường nghỉ trưa.

Woori chống cằm, quan sát bạn thân vài giây, rồi nói:

“Này... mình có một người bạn… làm ở khoa ngoại tổng hợp.

Hiền, vui tính, yêu chó và nấu ăn rất giỏi.”

Subin chớp mắt:

“Ừm?”

“Cậu ấy…

độc thân.

Và hình như đang muốn tìm hiểu ai đó.”

Subin mím môi.

Tim cô khẽ thắt lại – không phải vì người kia, mà vì cái chữ "tìm hiểu".

Woori hiểu sự im lặng ấy.

Cô đặt tay lên tay bạn thân:

“Mình không bắt cậu phải yêu ai ngay cả.

Nhưng mình không muốn thấy cậu một mình mãi.

Ít nhất… thử gặp gỡ ai đó mà không làm mình tổn thương nữa, được không?”

Buổi gặp đầu tiên

Vài ngày sau, Subin miễn cưỡng đồng ý đi cùng Woori tới một buổi ăn trưa.

Người đó tên Jiwon – một bác sĩ hiền lành, nụ cười ấm áp, biết nói chuyện vừa phải.

Jiwon không hỏi quá nhiều.

Chỉ nói chuyện về chó, sách, công việc ở bệnh viện – và đôi khi, lặng lẽ nhìn Subin như thể thấy điều gì đó phía sau đôi mắt trầm buồn.

Sau buổi gặp, Woori nhắn:

Woori: “Cậu thấy sao?”

Subin: “Ừm… cậu ấy tử tế.

Nhưng… mình chưa sẵn sàng.”

Woori: “Không sao cả.

Mình chỉ cần cậu biết rằng… cậu xứng đáng được bắt đầu lại.”

Subin ngồi lặng.

Cô không nhắn lại, nhưng lòng thấy ấm hơn một chút.

-------------------------------

Tác giả: lần đầu viết nên nếu không thấy ổn chổ nào các bạn nói nha.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
21.Gọi tên trong bóng tối


Tối muộn.

Tiếng mưa rả rích trên mái tôn, gió thổi qua khe cửa sổ như tiếng thở dài ai oán.

Điện thoại rung.

Hyewon: "Alo?"

Hyeri (giọng khàn): "Là tôi…

Hyewon, cậu tìm được chưa?"

Bên kia đầu dây, Hyewon thở ra một hơi dài.

Không vội trả lời.

Hyewon: "Cậu chắc chắn là muốn biết chứ?"

Hyeri: "Tôi cần biết.

Dù chỉ là một chút manh mối.

Tôi không thể sống như thế này mãi…"

Hyewon: "Cậu không thể sống nổi chỉ sau vài tuần, nhưng Subin đã sống trong địa ngục suốt hai năm."

Lòng Hyeri quặn thắt.

Mỗi chữ Hyewon nói như một cái tát.

Nhưng cô không phản kháng.

Hyeri (nhẹ giọng): "Tôi biết tôi sai rồi.

Nhưng… tôi thật sự không còn gì cả, Hyewon.

Tôi chỉ muốn gặp cậu ấy một lần."

Im lặng kéo dài vài giây.

Hyewon: "Subin đang làm việc ở một phòng khám ngoại ô.

Gần biển.

Cậu ấy sống ở tầng ba, tòa nhà sát bên phòng khám."

Hyewon: "Nhưng tôi nói trước – nếu cậu tới chỉ để làm tổn thương Subin thêm một lần nữa, tôi sẽ là người đầu tiên chặn cậu lại."

Hyeri (rất nhỏ): "...Tôi biết."

----------------------------------

Buổi chiều muộn, Hyeri đứng ở góc con đường nhỏ dẫn vào khu phòng khám.

Trời râm, nắng nhạt vàng lửng lơ vắt qua những mái ngói nâu cũ.

Cô không bước vào.

Chỉ đứng xa xa, tay đút túi áo khoác, ánh mắt cố giữ bình tĩnh nhưng sâu trong lòng hỗn độn.

Trước mặt cô – qua lớp cửa kính lớn của phòng khám – là Subin.

Vẫn mái tóc đen dài nhẹ nhàng buộc lại, vẫn chiếc blouse trắng ngày nào.

Nhưng gương mặt ấy giờ không còn u uất, không còn sưng đỏ, không còn nét gì gọi là thuộc về Hyeri nữa.

Cô ấy đang nói chuyện với một bệnh nhân nhỏ tuổi, cúi đầu dịu dàng, ánh mắt như nắng xuân tan băng.

Một người khác bước vào – là Woori – cả hai chào nhau bằng nụ cười ấm áp.

Và rồi, người đó cũng xuất hiện – Jiwon, người đàn ông mà Hyewon từng nhắc.

Anh ta đưa cho Subin một hộp đồ ăn, nói gì đó khiến Subin bật cười khẽ.

Hyeri siết chặt tay.

Cô không ghen, không nổi điên.

Chỉ thấy… trống rỗng.

“Hóa ra… tôi chính là người đứng ngoài, mãi mãi.”

Cô đứng đó thật lâu.

Cho đến khi Subin tiễn bệnh nhân cuối cùng và tắt đèn phòng khám.

Cô quay lưng lại phía ánh sáng, bước đi – không ai nhìn thấy, không ai biết cô đã tới.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
22.Nếu là mộng,xin đừng tỉnh


Ngày thứ ba.

Hyeri vẫn đứng dưới tán cây trước cửa phòng khám, như một cái bóng lặng lẽ.

Trời hôm nay se lạnh, mùi cúc dại ven đường thoảng qua trong gió như mang theo cả một thời thanh xuân đã lỡ.

Subin đang lau bàn bên trong.

Cô vừa tiễn bệnh nhân cuối cùng, chuẩn bị đóng cửa.

Vẫn động tác cẩn thận, tỉ mỉ… nhưng bỗng cô khựng lại.

Góc mắt thoáng bắt lấy… một dáng người quen thuộc ngoài khung cửa sổ.

Ánh đèn vàng chiếu xiên lên mái tóc Hyeri, khiến Subin cảm giác như nhìn thấy…

“Một giấc mộng cũ, giờ quay lại dưới hình hài mà tim không còn chạm tới.”

Cô bước ra cửa.

Mở thật khẽ.

Subin: “…Chị đến đây làm gì?”

Giọng nói ấy, không hề cao, không trách móc, chỉ… bình lặng như gió thoảng.

Nhưng với Hyeri, lại như một cú tát.

Cô quay lại.

Gặp ánh mắt của Subin – không còn tình cảm, chỉ còn khoảng cách.

Hyeri khựng lại, khẽ: “…Tôi không biết nữa.

Tôi chỉ muốn được thấy em còn sống, còn khỏe.”

Subin cười nhạt: “Tôi còn sống.

Rất ổn.

Nhờ Woori.

Nhờ Jiwon.

Không phải nhờ chị.”

Câu nói ấy khiến Hyeri hơi chao đảo.

Hyeri ngập ngừng: “Tôi chỉ… nhớ em.

Rất nhiều.”

Subin nhìn thẳng: “Tôi đã từng chết đi trong ngôi nhà đó.

Mỗi ngày.

Và chị không hề để tâm.”

Im lặng.

Subin: “Chị không nên tới đây nữa.

Tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới.

Đừng kéo tôi lại.”

Hyeri mắt đỏ lên, run: “…Em không còn yêu tôi nữa sao?”

Subin nén một hơi thở: “Tôi từng yêu.

Đến nỗi quên cả chính mình.

Nhưng giờ thì không.”

Subin: “Chào chị, Hyeri.”

Subin quay lưng bước vào trong, đóng cửa.

Nhẹ nhàng.

Nhưng dứt khoát.

Hyeri đứng đó.

Bóng cô đổ dài dưới ánh đèn đường.

Cô muốn gào khóc, muốn quỳ xuống, muốn cầu xin — nhưng lại chẳng thể.

“Tôi đến muộn rồi… phải không?”
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
23.Nhìn em từ phía không ai thấy


Lần thứ năm, Subin nhìn thấy Hyeri đứng dưới tán cây hồng ngọc trước phòng khám.

Không ô, không hoa, không lời.

Chỉ là một bóng người lặng lẽ – nhìn vào từ xa, không dám bước đến gần như sợ làm vỡ thứ gì mong manh.

Subin không biết bắt đầu từ khi nào…

ánh mắt cô luôn vô thức hướng về phía ấy mỗi khi mở cửa buổi sáng.

Tối hôm ấy

Woori đến nhà Subin.

Cả hai ngồi uống trà, ánh đèn ấm màu mật ong lan ra trên nền nhà lạnh.

Woori: “Vẫn đứng đó?”

Subin gật nhẹ: “Ừ.

Mỗi ngày.

Như một cái bóng.”

Woori: “Cậu cảm thấy gì?”

Subin lặng một lúc: “…Mình không biết nữa.

Mình tưởng bản thân sẽ ghét… nhưng thật lạ, lại không thể ghét nổi.”

Woori: “Vì cậu đã từng yêu, đến mức coi người đó là nhà.”

Subin im lặng.

Woori: “Nhưng mà Subin à, cậu không còn là người cô độc nữa.

Cậu không cần ai đó quay lại chỉ vì hối hận.”

Subin nhìn xuống tách trà:“Mình cũng không chắc… liệu mình đang rung động… hay đang nhớ lại bản thân ngày xưa từng yêu nhiều đến thế nào.”

Sáng sớm – Ngày thứ 6

Lần này Hyeri không mang gì.

Chỉ đứng, tay đút túi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.

Mặt gầy đi, vai khẽ run vì gió lạnh.

Subin đứng bên trong, phía sau rèm, nắm chặt tay.

Subin trong lòng:

“Đừng đứng đó nữa…

Chị có biết ánh mắt đó khiến tôi muốn khóc đến mức nào không?”

“Chị xuất hiện như thể tôi vẫn còn quan trọng với chị…

Nhưng tôi không thể tin điều đó lần thứ hai.”

Hyeri đặt xuống một lá thư nhỏ, kẹp dưới chậu cây.

Rồi rời đi.

Subin bước ra.

Không nhìn quanh, không gọi, chỉ lặng lẽ cầm bức thư.

Bìa thư viết:

“Ngày thứ nhất– Tôi sẽ theo đuổi em 100 ngày .”

Subin.

Nếu em đang đọc lá thư này… thì có lẽ em đã thấy tôi đứng đó nhiều ngày qua.

Không nói lời nào.

Không dám gõ cửa.

Không dám gọi tên em.

Em không cần tha thứ.

Em cũng không cần tin tôi nữa.

Chỉ cần em biết, tôi vẫn còn ở đây – dưới ánh nắng mỗi sáng, giữa mọi sự im lặng mà em từng quen.

Tôi từng làm em đau.

Từng biến tình yêu của em thành vết sẹo.

Nhưng lần này… tôi muốn làm điều duy nhất có thể: Theo đuổi em lại, từ đầu.

100 ngày.

Mỗi ngày, tôi sẽ đứng đó.

Dù mưa hay nắng, dù em lờ đi hay ghét bỏ, tôi vẫn sẽ đến.

Không cầu xin, không níu kéo, không làm phiền cuộc sống mới của em.

Chỉ đơn giản là…

đứng đó, để em biết rằng có một kẻ từng đánh mất em, đang học cách biết trân trọng từ đầu.

Nếu đến ngày 100, em vẫn không thể tha thứ, không thể mở lòng…

Tôi sẽ biến mất.

Mãi mãi.

Nhưng hôm nay mới là ngày thứ nhất

Và tôi… vẫn sẽ chờ em, như em từng chờ tôi.

– Hyeri.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Trích Nhật ký mới-Subin


Hôm nay trước phòng khám có người đứng.

Tôi không cần ngước lên cũng biết đó là ai.

Tôi tưởng mình đã hết quan tâm, nhưng đôi chân lại đứng chôn nơi cửa, rất lâu…

Tôi đã đọc thư.

Chữ viết vẫn vậy – cứng cỏi, thẳng thừng, như chính con người đó.

Tôi không biết Hyeri còn muốn gì.

Tôi đã mất đi quá nhiều để đánh đổi lại bài học:

Yêu thôi không đủ – nhất là khi người kia dùng tình yêu làm vũ khí.

Nhưng rồi tôi vẫn cất lá thư vào ngăn kéo.

Không xé.

Không vứt.

Cũng chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ vì tim tôi vẫn còn một vết nứt – mà cái tên đó là người duy nhất từng bước vào được.

Hyeri nói sẽ theo đuổi tôi 100 ngày.

Hôm nay là ngày đầu tiên.

Tôi không tha thứ.

Cũng chưa rung động.

Tôi chỉ đang viết…

để ngày mai, nếu người đó lại đến, tôi còn biết rằng mình đã bắt đầu ghi lại tất cả.

– Subin.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Trích Nhật Ký-Subin


Hôm nay Jiwon rủ tôi đi cà phê sau ca trực.

Anh ấy vui vẻ, lễ phép và hiểu chuyện.

Là kiểu người mà bất kỳ ai cũng có thể yên tâm mở lòng.

Tôi không biết có gọi là "tìm hiểu" không...

Nhưng ít nhất, ở bên anh ấy – tôi không thấy đau.

Khi về đến phòng khám, người đó vẫn đứng đó.

Tay cầm một bó lavender khô, loại tôi từng thích ngày còn yêu.

Tôi bước ngang qua.

Không nhìn.

Nhưng trái tim tôi... lại nhói lên.

Tôi tự hỏi – liệu có công bằng không, khi mình đang được người khác chữa lành... còn Hyeri thì lại đang học cách yêu đúng cách?

Nhưng rồi tôi nhớ lại:

Đã từng có ai chữa lành tôi chưa – khi chính người đó đẩy tôi vào vực thẳm?

Tôi không phải đang trả thù.

Tôi chỉ đang sống – lần đầu tiên vì bản thân.

Ngày thứ ba.

Tôi vẫn không tha thứ.

Nhưng tôi bắt đầu thấy sợ… rằng có lẽ mình sẽ không còn ghét Hyeri mãi.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
3 Giai đoạn cảm xúc


Giai đoạn 1: Tái hiện vết thương cũ (Ngày 1–30)

Tâm lý Subin: Lạnh lùng – dè chừng – đau nhưng tỏ ra ổn.

Hyeri: Kiên nhẫn – lặng lẽ – không cầu xin.

Jiwon: Xuất hiện tự nhiên, lành tính, không ép buộc Subin.

Ngày 1: Hyeri gửi thư, đứng dưới phòng khám.

Ngày 3: Jiwon rủ đi cà phê – Subin ghi nhật ký về cảm giác yên ổn bên anh.

Ngày 7: Hyeri đưa lại cuốn sổ tay Subin từng làm rơi ở nhà cũ (giữ lại suốt 2 năm).

Ngày 14: Jiwon kể anh từng mất người thân vì bệnh tim – Subin thấy đồng cảm.

Ngày 20: Hyeri giúp bệnh nhân già của Subin khi cô bận trực, không để lại tên.

Ngày 30: Subin đứng từ ban công, thấy Hyeri ướt mưa nhưng vẫn đứng.

→ Cô lặng lẽ để một chiếc ô ngoài cửa hôm sau.

Giai đoạn 2: Tình cũ rung động – người mới xuất hiện rõ hơn (Ngày 31–70)

Subin: Tự mâu thuẫn – ấm ức với Hyeri – mềm lòng nhưng cố gạt đi.

Hyeri: Cố không tiếp xúc, để em tự quyết.

Jiwon: Gần gũi hơn – dắt Subin đi làm từ thiện, chia sẻ lý tưởng sống.

Ngày 35: Jiwon vô tình nắm tay Subin khi dắt qua đường – cô rút tay nhưng không giận.

Ngày 42: Hyeri để lại trên ghế công viên nơi từng hẹn hò: “Tôi chưa từng quên ánh mắt em.”

Ngày 50: Subin mơ thấy Hyeri – tỉnh dậy khóc nhưng giấu.

Ngày 60: Jiwon tặng Subin một cây xương rồng nhỏ: “Cây này không cần nhiều nước… giống như em, không cần ai làm quá nhiều – chỉ cần đúng cách.”

Ngày 66: Hyeri thấy Subin cười bên Jiwon – lùi bước, viết trong sổ riêng: “Chỉ cần em hạnh phúc.”

Giai đoạn 3: Cao trào cảm xúc – lựa chọn trái tim (Ngày 71–100)

Subin: Dằn vặt – muốn tha thứ nhưng sợ.

Hyeri: Từ bỏ ý niệm sở hữu – thật sự học cách yêu.

Jiwon: Nhận ra trái tim Subin vẫn còn mắc kẹt với Hyeri – âm thầm rút lui.

Ngày 75: Jiwon hỏi nhẹ: “Em đã thật sự quên cô ấy chưa?” – Subin không trả lời.

Ngày 80: Hyeri không xuất hiện – Subin bất an.

Ngày 85: Hyeri trở lại, nhưng rất xanh xao.

Cô nói: “Tôi không còn gì ngoài việc đứng đây… vì tôi đã không còn là ai trong cuộc đời em.”

Ngày 90: Subin mở ngăn kéo, lấy ra tất cả 89 mảnh giấy Hyeri từng để – mỗi tờ là một câu nói cũ.

Ngày 99: Jiwon mỉm cười, đưa cho Subin một tờ giấy ghi: “Nếu tim em vẫn còn quay đầu – đừng gắng bước tiếp với tôi.”
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Ngày Thứ 100- Lựa chọn


Chiều nay, trời không mưa.

Cũng không nắng.

Chỉ có gió thổi hiu hiu – và một người vẫn đứng ở chỗ cũ.

Subin nhìn từ xa, tay nắm chặt quai túi.

Bên trong là một thứ gì đó không quan trọng, chỉ là cái cớ để rẽ ngang, đi một lối khác.

Cô bước đến.

Không gấp gáp.

Hyeri ngẩng đầu, ánh mắt dường như vẫn mang một chút hy vọng cuối cùng.

Subin đứng trước mặt cô, im lặng vài giây, rồi nói:

– Cô đếm đủ 100 ngày rồi phải không?

Tôi thì không đếm.

Bởi mỗi ngày cô đứng đây, là mỗi ngày tôi phải ép bản thân mình không quay đầu lại.

Cô hỏi vì sao tôi không nói gì trong suốt 100 ngày à?

Vì tôi sợ… nếu mở miệng, tôi sẽ mắng chửi cô đến mức chẳng còn gì để giữ lại nữa.

Nhưng hôm nay, tôi sẽ nói.

Hyeri đứng yên, không tránh, không né.

Gương mặt cô đã gầy đi nhiều, đôi mắt thâm quầng, và không còn ánh cười như xưa.

Subin hít sâu, giọng đều đều – không cao, không run.

– Tôi không còn yêu cô.

Tôi không nhớ ánh mắt, giọng nói hay vòng tay mà cô từng dành cho tôi nữa.

Những gì tôi nhớ… là đêm cô đẩy tôi ngã giữa sàn nhà, là lần cô hét lên bảo tôi là gánh nặng.

Là cái lạnh tôi chịu suốt 2 năm khi cô nhậu nhẹt, đánh đập rồi lại khóc lóc xin lỗi.

Là mùi rượu bám vào da tôi mỗi đêm.

Là lúc tôi tự hỏi: liệu mình còn là con người hay chỉ là cái bóng cô mang về để lấp chỗ trống?

Hyeri mím môi.

Không nói.

Nước mắt lặng lẽ tràn ra.

Subin vẫn bình thản.

– Tôi không còn thù cô.

Nhưng cũng chẳng còn thương.

Cô biết không?

Tôi đã chọn một người mới.

Anh ấy không làm tim tôi đập loạn lên như cô từng làm.

Nhưng ít ra, ở cạnh anh ấy… tôi biết mình không phải người thay thế, không phải vật chữa cháy, không phải tấm bia chịu đựng.

Cô dừng một chút.

Gió thổi hắt vào tóc, khiến sợi mái của Hyeri bay lên, lộ ra vết sẹo cũ.

Subin nhẹ giọng hơn, như một lời tiễn biệt.

– Hôm nay là ngày cuối.

Cô không cần phải đứng đây nữa.

Tôi mong... cô sống tử tế – lần đầu tiên trong đời, vì chính cô và vì người kế tiếp sẽ đến.

Subin xoay người bước đi.

Hyeri không níu, cũng không nói.

Chỉ là... trái tim cô rơi xuống một khoảng trống lạnh ngắt mà chẳng ai nhìn thấy.

-----------------------------------

tác giả:mình cũng đọc nhiều fic của Hyebin nhưng thật sự cái kết mình mong chờ không giống với tác giả bộ đó,thế nên tôi tự làm ra bộ fic tự đọc tự khóc.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Biển


Biển cả từng chứng kiến lời thề

Chiều hôm ấy, biển xám ngắt, lạnh như lần đầu mùa đông gõ cửa trái tim cô.

Hyeri ngồi thụp xuống mỏm đá – nơi ngày xưa họ từng làm lễ cưới nhỏ, không có phù dâu, không có áo cưới trắng tinh, chỉ có lời thề của hai trái tim từng dám sống vì nhau.

Gió thổi tung mái tóc rối bời, những vết tím trên cổ tay đã mờ nhưng vết sẹo trong tim thì chẳng bao giờ lành.

Cô run rẩy lôi ra một tờ giấy nhỏ, gập làm ba.

Ngón tay cô không còn vững nữa – lạnh, và mềm oặt.

Cô đặt giấy lên đầu gối, cắm bút xuống, rồi bắt đầu viết…

"Gửi em, Subin của chị…"

_Chị từng là người khiến em cười, đúng không?

Cũng từng là người đầu tiên em nói sẽ đi hết cuộc đời cùng.

Nhưng rồi… chị lại là người đầu tiên khiến em biết thế nào là đau đớn nhất.

Hai năm qua… chị nghĩ mình mạnh mẽ, nghĩ mình cần được em yêu dù bằng cách nào.

Nhưng cuối cùng… chỉ có chị tự kéo em xuống hố sâu mà không biết._

Chị xin lỗi… vì những vết thương trên da em,

Vì những lần chị nói lời xin lỗi nhưng rồi lại quên ngay sau cơn say.

Chị nhớ từng khoảnh khắc – cái siết tay trong hôn lễ, ánh mắt em ướt khi nói 'em tin chị', và cả tiếng em khóc trong những đêm chị bỏ mặc.

_Chị không còn tư cách đứng trước mặt em lần nào nữa.

Nhưng nếu em đọc được…

Thì làm ơn,

Hãy sống thật hạnh phúc.

Nhờ biển… gửi lời này đến em."_

"Và... gửi cả Hyerim.

Đừng tìm chị nữa.

Hãy sống cuộc đời mà em xứng đáng có."

Hyeri gấp thư lại, bỏ vào lọ thủy tinh.

Đặt dưới chân tảng đá – nơi Subin từng ngồi dựa vai cô.

Một giây trước khi bước ra mép đá, cô quay đầu lại nhìn lần cuối.

Chẳng có ai.

Không còn ai.

Từ xa, một tiếng gọi vang lên trong gió:

– CHỊ HYERI!!

Là Hyerim.

Cô chạy dọc bờ biển, hai chân lấm cát, cổ họng khô rát vì la hét.

– Chị đâu rồi!?

ĐỪNG LÀM GÌ NGU NGỐC!!!

Nhưng gió chỉ trả lời bằng một tiếng rít dài.

Dưới chân mỏm đá, chỉ còn lại chiếc lọ thủy tinh có mảnh giấy ướt một phần.

Không có dấu chân, không có hình bóng.

Chỉ có biển – vẫn cuộn trào,

như thể đang giấu đi một điều gì đó…
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Biển Giấu Mất Người Em Yêu


Sáng hôm sau – tin dữ đánh thức trái tim đã cạn nước mắt

Tiếng chuông điện thoại réo lên giữa căn nhà yên ắng.

Subin ngồi dậy, mắt còn lờ mờ.

Nhưng trái tim cô như khựng lại khi nghe tin từ đầu dây bên kia – giọng Woori hoảng hốt, nghẹn ngào:

– Subin... là Hyeri...

Cô ấy đã nhảy xuống biển tối qua.

Là chỗ hai người... từng làm lễ cưới.

Người ta chưa tìm thấy xác...

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Subin, vỡ toang.

Cô không hét.

Không khóc.

Chỉ đứng dậy, giày không kịp xỏ, lao thẳng ra đường với đôi chân trần.

Cơn gió sớm buốt lạnh, mặt trời chưa kịp lên.

Subin lao tới mỏm đá – nơi chỉ còn một lọ thủy tinh bị sóng đánh trôi tới chân cô.

Cô nhặt lên, mở nắp – nhìn thấy tờ giấy đã nhòe một góc.

Vài chữ còn đọc được…

“...chị xin lỗi…

Nhờ biển… gửi lời đến em…”

Tay cô run, rơi lọ xuống cát.

Cô ngước nhìn mặt biển mù mịt sương, nơi người ta nói Hyeri đã biến mất.

Rồi gào lên như thể muốn xé rách cả chân trời:

– HYERI!!

Mấy thứ em nói ngày thứ 100... tất cả là nói Dối!!

– Em chưa từng hết yêu chị…

Em nói ghét, em nói không nhớ… em nói chẳng còn gì… nhưng tại sao lúc này tim em lại đau như vậy?

-Em không giỏi nói dối đâu,em gồng hết nổi rồi hyeri..

– Chị nói em sống hạnh phúc đi…

Còn chị thì chọn cách biến mất?

Hèn nhát lắm Hyeri..

Gió cuốn theo tiếng hét, nước mắt hòa cùng cát biển, ngấm cả vào da thịt lạnh buốt.

Subin ngồi sụp xuống – như thể toàn thân đã mất hết sức sống.

Trái tim vốn tưởng đã nguội lạnh, lại rỉ máu trở lại.

Từ xa, Woori đứng lặng.

Không dám tiến lại gần.

Vì biết – cơn đau này, không ai có thể xoa dịu được.
 
[Hyebin] Cảm Ơn Đã Cho Nhau Cơ Hội
Hoa trắng cho người


Một năm sau – mộ gió và người còn mắc kẹt

Tròn một năm kể từ ngày Hyeri biến mất giữa biển xám.

Thi thể chưa được tìm thấy.

Nhưng người ta dựng một mộ gió – nhỏ, đá lạnh, không di ảnh.

Subin vẫn đến đó.

Hôm nay cũng vậy.

Cô ngồi xếp bằng trước bia mộ, một bó hoa trắng giản dị đặt nghiêng bên cạnh, gió biển rít qua từng kẽ tóc.

– Chị biết không…

Hôm ấy… ngày thứ 100, em đã nói những lời cay nghiệt nhất với chị.

Em nói không còn yêu, không còn nhớ…

Nhưng thật ra, em chỉ không còn đủ dũng khí yêu lại một người từng khiến em nát lòng.

Cô nhìn xa ra biển – nơi từng là điểm cuối của một linh hồn không ai chắc đã ra đi.

– Chắc chị nghĩ em đã chọn Jiwon.

Nhưng không…

Em chẳng chọn ai cả.

Một năm rồi, em cứ lêu lổng…

đi làm, về nhà, trốn trong những giấc mơ dở dang…

Em sống trong cái quá khứ của hai ta…

Như thể nó là căn nhà cuối cùng của mình vậy.

Gió thổi, cát bay phủ lên đôi giày đen của cô.

– Người ta bảo, thời gian sẽ chữa lành.

Nhưng nếu trái tim em chưa từng rời khỏi nơi chị biến mất…

Thì thời gian cũng chỉ là con số vô nghĩa.

Cô đứng dậy, phủi cát, nhìn xuống mộ bia, rồi nở một nụ cười nhẹ – nhưng ánh mắt ươn ướt:

– Chị không biết đâu…

Em vẫn nghe thấy tiếng bước chân chị ở đây.

Vẫn thấy bóng lưng chị đứng ở đầu cầu gió thổi.

Nhưng mỗi lần quay lại…

Vẫn chỉ là biển.

Cô quay lưng bước đi – chẳng ngoảnh lại.

Bởi vì nếu quay lại, cô sợ…

sẽ nhìn thấy một dáng hình trong trí nhớ bước ra từ phía mộ gió.

Hết.

-----------------------------------

Tác giả:thấy quen khôngg,giống trong phim J cũng nhảy xuống nước chưa tìm được xác nhưng J vẫn còn sống,nếu fic này có nhiều người bình chọn trên 300 thì mình sẽ làm phần 2,nhưng mình nghĩ có nhiều bạn sẽ không muốn tha thứ cho Hyeri nhỉ.
 
Back
Top Bottom