"Trong bóng tối sâu thẳm nhất, ánh sáng chỉ là một lời thì thầm xa xăm.".
Trích nhật kí Chó dẫn đường
Học Cách Giải Mã NgườiCerberus không dừng lại ở thể lực hay phản xạ.
Đến một giai đoạn nhất định, các học viên được chuyển sang các nhánh huấn luyện đặc thù nơi họ học cách sử dụng công nghệ của Hydra, thâm nhập hệ thống, và quan trọng nhất: bóp méo sự thật.Họ gọi đó là "điều hướng sự thật" không chỉ là nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc, mà còn là tạo ra lớp vỏ bọc mới khiến người khác tin đó chính là sự thật.
Học viên không chỉ học cách tra khảo, mà học cách thiết kế lại ký ức, thao túng nhận thức của người khác cho đến khi kẻ đó tình nguyện tin vào một thực tại do Hydra kiến tạo.Với Hana, đây không phải là kỹ năng.
Mà là tra tấnMột ngày, cô được đưa vào buồng chiếu 360 độ một căn phòng trắng toát, không góc cạnh, không cửa sổ, ánh sáng dịu như đèn mổ, nhưng lại lạnh đến gai người.
Không khí yên tĩnh một cách bất thường không có tiếng quạt, không tiếng bước chân, chỉ là sự im lặng khiến màng nhĩ nhói lên.Khi hệ thống khởi động, tường trắng biến mất.
Bốn phía bao trùm bằng hình ảnh sống động như thật không phải hình ảnh ngoài đời, mà là ký ức cô tưởng mình đã quên.Cha cô hiện lên.
Mái tóc rối.
Nụ cười dịu dàng, ấm áp như cô đã nhớ.
Mùi cà phê sáng và tiếng gõ phím lọc cọc từ bàn làm việc.
Từng chi tiết chính xác đến mức...
đau đớn.Rồi hình ảnh thay đổi nhanh, nhưng không hề sốc.
Cha cô vẫn ở đó.
Nhưng ánh mắt ông giờ trở nên vô hồn.
Ông ngồi trong một căn phòng tối, bàn tay đặt lên xấp tài liệu có dấu hiệu của CIA.
Và khi quay đầu lại...
ông nhìn thẳng vào Hana như một kẻ phản bội, với ánh mắt vô hồn và bàn tay vấy bẩn ảo giác.Cô đứng yên, như bị đóng băng.
Hơi thở trở nên cạn và ngắt quãng.Một giọng nói vang lên từ trần phòng, trơn tru và vô cảm như lưỡi dao cắt qua không khí:"Bài kiểm tra cảm xúc ZH-54.
Giai đoạn 2.
Kích thích đối diện nội tại."
Hana không gào.
Không đập phá.
Nhưng có gì đó trong cô bé lùi lại một bước – một thứ vô hình, một điểm tựa cuối cùng đang lung lay.
Cô bé bắt đầu run, không phải vì sợ hình ảnh, mà vì trong đầu chợt hiện lên một câu hỏi không lời.Nếu mình là lý do ông chết thì sao?Một tiếng cười nhẹ vang lên từ ký ức giọng cha cô bị bóp méo bằng một lớp dữ liệu âm thanh nhiễu nhẹ, khiến nó vừa quen vừa lạ, giống như... giọng ai đó từng yêu thương mình, nhưng giờ đang lừa dối.Hana siết chặt bàn tay.
Nhưng không vẽ vòng tròn.Cô cố bám víu vào ký ức thật nụ cười cuối cùng, cái ôm siết.
Nhưng càng gắng nhớ, hình ảnh càng mờ.
Thứ ở trước mặt trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn.
Và đó chính là thử thách của Hydra: khi sự thật giả được xây tốt hơn sự thật thật.Khi buồng chiếu tắt, Hana bước ra vai không run, nhưng bước chân không còn đều.Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô không vẽ gì đêm đó.Chó Dẫn Đường Và Đứa TrẻPhòng giám sát đặc biệt nằm sâu trong lòng Cerberus, được thiết kế không có camera, không microphone chỉ một tấm kính một chiều, một chiếc loa ở góc phải trần nhà và ánh đèn vàng lạnh rọi thẳng từ trần.
Không gian ấy không mang tính trấn áp, mà mang tính chờ đợi như thể căn phòng đang nín thở cùng người bên trong.Hana ngồi trên ghế kim loại.
Cô biết người đang theo dõi mình là ai, và hắn luôn quan sát ngay cả khi không lên tiếng.Chó Dẫn Đường không khen, không trừng phạt.
Hắn chỉ để mắt đôi mắt vốn chỉ quen nhìn mục tiêu và điểm yếu, giờ đây dừng lại lâu hơn bình thường trên một gương mặt trẻ con."
Tại sao cô không vẽ?" giọng Chó Dẫn Đường vang lên từ loa tường.Hana không đáp.
Chỉ nhìn sang tường trắng, nơi không có gì ngoài những vết xước mờ ảo.
Cô bé không nghĩ về lý do không vẽ.
Cô chỉ thấy lòng bàn tay mình trống rỗng một cách kỳ lạ, như thể mất đi một lớp da.
Nhưng trong đầu cô vụt qua hình ảnh vòng tròn đêm trước nét vẽ đều đặn, khép kín, và mang cảm giác yên ổn cuối cùng.
Có lẽ... chính vì thế mà cô ngừng.Hắn không hỏi lại.
Nhưng trong hồ sơ, hắn viết:"M-13 có dấu hiệu bắt đầu hình thành cấu trúc nhận thức phản kháng nội tâm.
Không phải nguy hiểm.
Nhưng... có khả năng biến dị.
Cần theo dõi sát dấu hiệu tự định hình bản thể.."
Một tuần sau, Hana được dẫn đến một phòng tập đặc biệt.
Sàn bê tông lạnh.
Trên nền chỉ trải bốn bức ảnh in khổ A4:một bức ảnh đứa trẻ đang cười ngây ngô, một bà cụ ngồi trên ghế đá, một con mèo hoang đang cuộn mình ngủ, và... chính Hana lúc bảy tuổi."
Bỏ lại một tấm.
Giết một tấm.
Cứu một tấm.
Thay thế một tấm, mười lăm giây.
Bắt đầu."
Chó Dẫn Đường nói, đứng phía sau tấm kính. giọng không hề nhấn nhá.Hana không chần chừ.
Cô bước từng bước nhỏ, đôi mắt lia nhanh như đang giải một câu đố.
Đôi tay nhỏ bé di chuyển nhanh chóng, xếp từng bức ảnh.
Cô đặt bức ảnh đứa trẻ sang trái, cúi xuống, kéo tấm ảnh bà cụ đến giữa, quay lại dời bức ảnh chính mình ra rìa, rồi cuối cùng đẩy bức ảnh con mèo vào vị trí trung tâm.
Ánh mắt cô bé khi thực hiện nhiệm vụ này hoàn toàn trống rỗng, không chút biểu cảm.Tất cả mất 11 giây.Không ai khen.
Không ai phán xét.
Nhưng trong khoảnh khắc rời khỏi phòng, Chó Dẫn Đường liếc nhìn tấm ảnh con mèo bị bỏ lại ở góc xa nơi đèn hắt bóng dài lên tường.Hắn thì thầm như nói với chính mình:"Giống ta quá...bị bỏ lại."
Bản chất của hắn một kẻ đã bị chính tổ chức của mình "bỏ lại" sau khi không còn giá trị trực tiếp trên chiến trường, giờ trở thành kẻ huấn luyện những linh hồn bị bỏ lại khác.Và đó là một trong những bài học đầu tiên Hana học được ở Cerberus: trong thế giới của Rắn, giá trị duy nhất tồn tại là khả năng sử dụng.Một cái siết tay vô thức, rồi hắn quay đi, bỏ lại ánh mắt thoáng qua của kẻ từng chọn sai và không bao giờ tha thứ cho mình.Mở Khóa ObsidianKhi Hana được chuyển sang "chương trình đặc biệt", lịch trình của cô thay đổi bất ngờ không còn giờ cố định, không có thông báo trước.Mỗi ngày, cô bước vào một căn phòng hoàn toàn khác.
Người ta gọi đó là các "phòng thử nghiệm hành vi".
Nhưng không căn phòng nào giống nhau.Có ngày, cô bị thả vào một căn bếp ấm áp, nơi mọi vật dụng đều bình thường ngoại trừ một con búp bê trên kệ mà mỗi 5 phút lại thay đổi vị trí.Có ngày, cô bị nhốt vào một căn buồng kính nơi tường chiếu những hình ảnh đời thường, và nhiệm vụ là tìm ra...
điều gì sai lệch.Có ngày, cô thức dậy giữa một lớp học mô phỏng, làm bạn với những đứa trẻ ảo, và phải học cách gieo rắc một ý tưởng sai mà không để ai nhận ra.Không chỉ học cách nhận diện sự thật Hana học cách tạo ra sự thật.
Trong một bài tập, cô được giao nhiệm vụ lồng tín hiệu giả vào một đoạn hội thoại thông thường.Một lần, cô viết một mẩu nhật ký tưởng tượng, mô tả buổi sáng dậy sớm, ăn bánh mì và nhìn mặt trời mọc và sau đó, bị hỏi:"Hôm đó trời có mưa.
Em đang ở trong hầm.
Vậy nhật ký này có nghĩa gì?"
Cô im lặng.
Rồi đáp: "Nó là thứ mà người đọc muốn tin, không phải thứ đã xảy ra."
Buổi tối hôm đó, cô không được ăn.Một đêm, Hana được đưa vào phòng 3-Beta.
Đây không giống bất kỳ phòng nào trước đó.
Không còn ánh đèn trắng gắt, mà là ánh xanh mờ nhạt từ bóng đèn công nghiệp.
Trên tường là bản đồ Trung Đông, đánh dấu bằng laser mờ, như thể đang theo dõi một mục tiêu đang di chuyển.
Không khí ẩm, lặng như thể căn phòng chưa từng có ai thở.Trên bàn là một khẩu phần tác chiến viên nén năng lượng và nước khử mùi.
Gần đó là một mảnh giấy nhỏ viết tay: "Chuẩn bị cho tiếp cận cấp một."
Giọng nói vang lên qua loa, không giới thiệu, không dọa dẫm:"M-13.
Ngày mai, cô sẽ không ngủ ở đây nữa.
Cô sẽ được quan sát thế giới thật lần đầu tiên."
Hana nhìn chấm đỏ nhấp nháy trên bản đồ.
Vị trí: Syria.
Đêm.
Mờ.
Không rõ chi tiết.
Nhưng trong lòng cô xuất hiện một cảm giác không quen không phải sợ, mà là một loại căng thẳng tĩnh như sợi dây cung chưa được bắn.Cô không thấy háo hức.
Cũng không thấy bất mãn.
Chỉ thấy...
đúng.
Như thể mọi thứ đang đi theo đúng tiến trình không ai thoát khỏi.Và cô lặp lại trong đầu không phải như một câu triết lý, mà như một quy tắc sinh tồn:Thế giới không phải nơi để sống.
Mà là nơi để tồn tại.Obsidian bắt đầu.Địa Ngục Chia SẻKhông phải mọi học viên Cerberus đều được đưa vào "chương trình đặc biệt" hay các phòng thử nghiệm hành vi cô lập, nơi tâm trí bị gọt giũa bằng công nghệ và ảo giác.
Phần lớn trải qua một quá trình nghiệt ngã hơn, ở những khu vực chung, nơi sự sống sót phụ thuộc vào việc bạn vô hình đến mức nào, và cơ thể có thể chịu đựng được bao nhiêu.Trong một hội trường lớn với sàn bê tông lạnh lẽo và ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy không ngừng, tạo ra những cái bóng nhảy múa điên loạn, khoảng ba mươi tân binh đang thực hiện bài tập "Phản xạ Vô Điều Kiện".
Họ đứng thành hàng, mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định, trong khi một giọng nói tự động liên tục đưa ra các chỉ thị ngẫu nhiên: "Ngã!", "Chạy!", "Giữ nguyên!", "Quỳ xuống!".
Giọng nói đó lặp đi lặp lại, không có cảm xúc, chỉ có mệnh lệnh.
Ai phản ứng chậm dù chỉ một phần nghìn giây, hoặc phản ứng sai, đều bị luồng điện từ sàn giật mạnh xuyên qua đế giày cao su mỏng.
Tiếng la hét bị nuốt chửng bởi tiếng rè rè của hệ thống và sự im lặng đáng sợ của những người còn lại.
Mùi ozone từ điện giật hòa lẫn với mùi mồ hôi, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.Một thiếu niên gầy gò tên là Kael run rẩy, cố gắng điều khiển cơ bắp đã mỏi nhừ sau sáu giờ liên tục.
Cậu ta nhìn sang bên cạnh, nơi một cô gái vừa bị giật mạnh đến ngã quỵ, miệng sùi bọt mép.
Mắt cô bé trợn trắng.
Không ai đến giúp.
Không ai nhìn.
Đây là bài học đầu tiên và quan trọng nhất: đừng để bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến phản xạ của bản thân.
Cảm xúc là một loại virus chết người.
Ở đây, chỉ có cơ chế sinh tồn thuần túy được phép tồn tại.Trong một góc khác của Cerberus, tại một khu vực huấn luyện đối kháng tay đôi, tiếng xương va đập và tiếng thở hổn hển vang lên như những âm thanh duy nhất còn sót lại của sự sống.
Không có trọng tài.
Chỉ có tiếng đồng hồ đếm ngược đơn điệu.
Hai tân binh chiến đấu cho đến khi một trong hai không còn khả năng đứng dậy.
Người chiến thắng không được nghỉ ngơi, phải lập tức quay lại hàng để chờ đối thủ tiếp theo.
Ánh mắt của họ không còn sự tức giận hay sợ hãi, chỉ còn sự trống rỗng và mệt mỏi vô hạn.
Họ như những con rối bị giật dây, chỉ biết tuân theo phản xạ tàn bạo đã được cài đặt.Một huấn luyện viên đi ngang qua, nhìn lướt qua các khuôn mặt vô hồn và những vết bầm tím mới, rồi nói với một người khác: "Những kẻ này là nền tảng.
Không đặc biệt.
Chỉ cần đủ ngoan ngoãn và đủ sắc bén khi cần.
Thị trường luôn cần những công cụ thay thế."
Hắn nhếch mép khinh bỉ, như thể đang nhìn vào những vật dụng sắp hết hạn sử dụng.
"Hôm nay ngã, ngày mai đứng dậy.
Không đứng dậy nổi... thì sẽ có kẻ khác thay thế."
Rèn Giũa Những Răng Nanh KhácQuá trình huấn luyện chuyên biệt không chỉ dựa trên khả năng cá nhân, mà còn dựa trên "tiềm năng sử dụng" của từng học viên trong bộ máy khổng lồ của Hydra.
Mỗi kỹ năng được mài giũa đều có một điểm đến cụ thể, một vị trí trong cơ thể Rắn.
Và quan trọng hơn, mỗi bài tập là một nhát dao cuối cùng, gọt bỏ đi những mảnh vụn lý trí, lương tri còn sót lại, để chỉ giữ lại bản năng sinh tồn và mệnh lệnh.Trong một căn phòng ngột ngạt, chỉ được chiếu sáng bằng ánh đèn đỏ yếu ớt hắt ra từ các tủ đựng hóa chất chứa những cái tên Latin khó đọc.
Ánh sáng đỏ khiến mọi thứ chìm trong một tông màu máu bầm, làm biến dạng khuôn mặt của học viên và tạo ra những cái bóng ma quái trên tường.
Không khí đặc quánh mùi hóa chất và một chút gì đó tanh nồng khó tả.
Trước mặt họ là những mô hình người bằng silicon có gắn cảm biến, realistíc đến ghê người, với màu da nhợt nhạt và ánh mắt kính trống rỗng như đang nhìn thẳng vào hư vô.
Nhiệm vụ của họ là tiếp cận mục tiêu một cách tự nhiên nhất có thể, và sử dụng các chất độc không dấu vết, hoặc gây ra các tai nạn trông có vẻ "đời thường".
Người hướng dẫn của họ là một phụ nữ trung niên, vẻ ngoài hiền lành đến mức kỳ quặc, với nụ cười thường trực nhưng không bao giờ chạm tới đôi mắt lạnh lẽo chết chóc, từng là thành viên cộm cán của đơn vị Scorpions.
"Mục tiêu của Bọ Cạp không phải là để lại dấu vết.
Là để lại câu hỏi... hoặc không để lại gì cả," bà ta nói, giọng đều đều như đang đọc công thức nấu ăn, mỗi âm tiết đều được cân nhắc cẩn thận.
"Các ngươi phải làm cho kẻ thù tự kết liễu mình, hoặc thế giới tin rằng hắn tự kết liễu.
Sự đau đớn là không cần thiết.
Hiệu quả là tất cả."
Một học viên trẻ tuổi, với đôi mắt vẫn còn chút sợ hãi như ngọn lửa sắp tàn trong đêm bão, run tay khi nhỏ giọt chất lỏng trong suốt vào ly nước của mô hình.
Cậu ta thoáng chần chừ, hơi thở gấp gáp như tiếng thở dốc cuối cùng của một người đang chết đuối trên cạn.
Bà ta bước đến, nắm lấy tay cậu ta, siết chặt đến nỗi ngón tay cậu ta trắng bệch.
"Cảm xúc là độc tố.
Nó làm chậm phản xạ, làm mờ phán đoán.
Nó làm cho nhiệm vụ thất bại.
Và thất bại...
đồng nghĩa với việc ngươi không còn giá trị," bà ta nói, giọng hạ thấp nhưng đầy uy lực, như tiếng rắn rít bên tai nạn nhân.
"Các ngươi là nọc độc.
Đừng nhầm lẫn."
Bà ta nhìn sâu vào mắt cậu học viên, ánh mắt bà như hai mũi kim xuyên thẳng vào tâm hồn: "Ngươi có lý do để do dự không?
Nếu có... ngươi không thuộc về Bọ Cạp.
Ngươi sẽ chỉ là con mồi."
Cậu học viên mím chặt môi, đến mức bật máu trong miệng, sự sợ hãi bị thay thế bằng quyết tâm lạnh lẽo như băng.
Đôi tay không còn run rẩy.Tại một khu vực huấn luyện khác, mô phỏng một nhà kho cũ kỹ đầy bóng tối và vật cản, với mùi dầu máy và bụi bặm.
Ánh sáng lọt qua các khe hở trên mái tôn chỉ đủ để tạo ra những vệt sáng mờ ảo cắt ngang không gian, nơi bụi bay lơ lửng như những vì sao chết.
Mỗi tiếng bước chân đều vang vọng, bị khuếch đại bởi không gian trống rỗng.
Một nhóm học viên đang học cách di chuyển và ẩn mình cùng với các thùng hàng được mã hóa.
Họ phải lên kế hoạch tuyến đường tối ưu nhất, vô hiệu hóa các hệ thống báo động đơn giản, và đảm bảo kiện hàng đến đích đúng thời gian, không gây chú ý dù là nhỏ nhất.
Người hướng dẫn của họ là một người đàn ông cao lớn, im lặng, với dáng đi nhanh nhẹn kỳ lạ, từng hoạt động trong đơn vị Bats.
Khuôn mặt hắn luôn chìm trong bóng tối, chỉ thấy viền hàm sắc cạnh.
"Dơi không bay ban ngày," hắn nói bằng giọng khàn khàn như đá sỏi va vào nhau.
"Chúng di chuyển trong bóng tối, không để lại tiếng động, không gây sự chú ý.
Các ngươi phải học cách trở thành một phần của màn đêm."
Một học viên vấp ngã khi cố gắng nhảy qua chướng ngại vật là một chồng lốp xe cũ, làm một thùng hàng rỗng đổ xuống, gây ra tiếng động vang vọng như tiếng súng trong sự tĩnh mịch.
Cậu ta lắp bắp xin lỗi, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi.
Hắn chỉ vào học viên đó bằng ngón tay dài, gầy guộc: "Sai sót.
Ngoài kia, sai sót nghĩa là chết.
Hoặc tệ hơn... là bị bắt và khai ra những kẻ khác.
Lý trí nói ngươi phải cẩn thận.
Bản năng nói ngươi phải hoàn thành.
Dơi chỉ nghe bản năng.
Nếu ngươi còn suy nghĩ về sự an toàn của bản thân hay hậu quả cho kẻ khác khi hành động... ngươi không thuộc về Dơi.
Ngươi chỉ là vật cản."
Ánh mắt hắn xuyên qua bóng tối, lạnh lẽo và tàn nhẫn.Một số học viên khác thì học về các kỹ năng liên quan đến việc sống sót trong môi trường khắc nghiệt, tận dụng mọi nguồn lực có sẵn, hoặc cách duy trì liên lạc trong điều kiện bị truy lùng gắt gao những bài học thiết yếu cho bất kỳ ai được đưa vào hoạt động thực địa, dù là cho đơn vị nào.
Mỗi bài học đều có một mục tiêu duy nhất: xóa bỏ nhu cầu suy nghĩ độc lập, thay thế nó bằng phản xạ và tuân lệnh tuyệt đối.Mỗi phòng huấn luyện, mỗi người hướng dẫn, đều nhắc nhở về "thế giới thật" bên ngoài Cerberus một thế giới được kiểm soát bởi các đơn vị của Hydra, nơi mà chỉ có những người được đào tạo bài bản nhất mới có thể tồn tại và leo lên bậc thang quyền lực... hoặc đơn giản là trở thành một công cụ hiệu quả trước khi bị vắt kiệt.
Họ là những bánh răng nhỏ được rèn giũa để khớp hoàn hảo vào bộ máy khổng lồ của Rắn.
Quá trình rèn giũa đó là bỏ đi phần 'người' còn sót lại, chỉ giữ lại phần 'rắn'.Chỉ Thị Cuối CùngSau những bài huấn luyện khắc nghiệt, Hana được đưa trở lại phòng 3-Beta.
Ánh sáng xanh mờ nhạt từ bóng đèn công nghiệp vẫn tạo ra không khí lạnh lẽo quen thuộc.
Lần này, bản đồ Trung Đông trên tường được phóng lớn, chỉ tập trung vào một khu vực nhỏ ở Syria, đánh dấu bằng laser đỏ nhấp nháy, trông như vết thương đang chảy máu trên da bản đồ.
Trên bàn thép lạnh lẽo, bên cạnh khẩu phần tác chiến, là một thiết bị liên lạc nhỏ, màu đen, bằng kim loại nặng trịch một cách bất ngờ, không màn hình, chỉ có một nút bấm duy nhất.Một người đàn ông đứng trong bóng tối của căn phòng, dáng người cao lớn, như bức tường vô hình.
Khuôn mặt ông ta không rõ ràng trong ánh sáng yếu ớt, nhưng giọng nói của ông ta thì vang lên rõ ràng, trầm và đều đều, không phải giọng AI hay giọng của Chó Dẫn Đường đó là giọng nói của Mệnh Lệnh, không cho phép nghi ngờ hay từ chối."
M-13," ông ta bắt đầu, giọng vang lên từ loa, không cao không thấp, chỉ có sự dứt khoát tuyệt đối.
"Đây là chỉ thị tiền nhiệm vụ Obsidian.
Điểm đến: khu vực Al-Hasakah, Syria.
Mục tiêu: Giám sát và xác nhận vị trí của một cá nhân."
Ông ta dừng lại một chút, sự im lặng treo lơ lửng trong không khí ẩm.
Hana đứng thẳng, mắt nhìn bản đồ, đôi mắt cô bé như camera ghi lại từng chi tiết.
Cô bé ghi nhớ tên khu vực, khoảng cách, và hình dáng của chấm đỏ."
Cá nhân này từng là một phần của mạng lưới cũ, giờ đang tìm cách bán thông tin," giọng nói tiếp tục, khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau.
"Nhiệm vụ của cô không phải là can thiệp hay loại bỏ.
Chỉ là xác nhận.
Sử dụng thiết bị liên lạc để gửi tín hiệu 'Đúng vị trí' khi mục tiêu được nhìn thấy, và 'Sai vị trí' nếu không có mặt sau thời gian quy định.
Chỉ thị bổ sung sẽ được gửi khi cần thiết."
Người đàn ông chỉ vào thiết bị liên lạc trên bàn.
"Thiết bị này chỉ hoạt động một chiều.
Cô nhận lệnh.
Không trả lời.
Mọi thông tin liên lạc khác đều bị cấm."
Ông ta bước ra khỏi bóng tối, dáng người cao lớn, mặc bộ đồng phục tối màu không có cấp hàm hay phù hiệu rõ ràng, chỉ có một sự hiện diện áp đảo.
Khuôn mặt ông ta vẫn chìm trong ánh sáng mờ, nhưng Hana nhận ra huy hiệu nhỏ trên ve áo hình một con mắt có cánh, làm bằng kim loại sáng bóng, như thể con mắt đó đang nhìn thẳng vào cô bé, biểu tượng của sự Giám sát và Kiểm soát Tuyệt đối."
Cô sẽ được đưa đến một điểm tiếp cận an toàn cách mục tiêu hai kilomet," ông ta nói.
"Từ đó, mọi thứ tùy thuộc vào khả năng của cô.
Sống sót.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Quay về."
Ánh mắt ông ta lướt qua Hana, không biểu lộ cảm xúc nào, giống như nhìn vào một công cụ vừa được tra dầu xong, kiểm tra xem nó còn hoạt động tốt không trước khi đưa vào sử dụng.Lời Từ Biệt Của Chó Dẫn ĐườngSau buổi chỉ thị, Hana được dẫn đến một khu vực riêng biệt.
Hành lang trống trải và dài hun hút, chỉ có tiếng bước chân cô đơn vang vọng.
Cô nghĩ mình sẽ được đưa thẳng đi, nhưng chiếc xe đen vẫn chưa đến.
Thay vào đó, Chó Dẫn Đường đang đứng chờ ở cuối hành lang, bóng hắn đổ dài trên sàn dưới ánh đèn mờ.Hắn mặc bộ đồ huấn luyện thường ngày, nhưng không khí xung quanh hắn có chút khác lạ.
Vẫn là sự lạnh lùng, nhưng có thêm một lớp trầm tư, như một bức tượng đá chất chứa những bí mật cũ.
Hắn không nói gì về nhiệm vụ.
Chỉ nhìn vào Hana một lúc lâu, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết trên người cô bé, như đang kiểm tra lần cuối một vũ khí quý giá trước trận chiến lớn."
Cô đã học cách không cảm thấy," Chó Dẫn Đường nói, giọng khàn khàn hơn bình thường một chút, như tiếng gió lùa qua khe đá.
"Đó là bài học khó nhất.
Nhiều kẻ không làm được.
Nhiều kẻ vỡ vụn trước cả khi chạm tới nó."
Hana đứng yên, chờ đợi.
Cô không biết phải nói gì.
Cô bé chỉ cảm nhận được ánh mắt hắn dán chặt lên mình, nặng nề và khó hiểu."
Thế giới ngoài kia không giống Cerberus," hắn tiếp tục, bước chân rất chậm rãi tiến lại gần cô bé.
"Nó hỗn loạn hơn.
Nguy hiểm hơn.
Nhưng cũng... thật hơn."
Hắn thoáng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía hành lang tối, như nhìn vào một ký ức xa xăm đã bị chôn vùi từ lâu lắm rồi.
"Ở đây, chúng ta tạo ra sự thật.
Ở ngoài kia... sự thật có thể giết chết ngươi.
Hoặc sự thật của kẻ khác sẽ đè bẹp sự thật của ngươi."
Hắn quay lại nhìn Hana.
"Ngươi vẫn vẽ chứ?"
Hana siết chặt bàn tay trái, nơi từng là nơi cô bé vẽ những vòng tròn.
Cô không vẽ đêm qua, sau bài kiểm tra ZH-54, và cảm giác trống rỗng vẫn còn đó.
Nhưng cô không nói ra.
Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn."
Giữ lấy cái gì đó để nhớ đường về," Chó Dẫn Đường bất ngờ thì thầm, giọng trầm xuống, gần như là một lời khuyên xuất phát từ chính kinh nghiệm xương máu của hắn.
"Không phải để quay lại đây.
Mà để biết... ngươi vẫn còn là ngươi.
Dù thế giới cố gắng biến ngươi thành thứ khác."
Hắn đưa tay lên, đặt nhẹ lên vai Hana.
Cái chạm rất nhanh, gần như không cảm nhận được, nhưng nó để lại một cảm giác lạnh buốt.
"Đi đi, M-13.
Đừng làm ta thất vọng.
Hắn khẽ nhếch mép, nụ cười méo mó hiện lên trong bóng tối ...hãy làm cho ta ngạc nhiên.
Hãy sống sót."
Bước Chân Đầu Tiên Ra Thế GiớiChiếc xe đen đã chờ sẵn ở cổng sau của Cerberus.
Nó không phải chiếc xe cũ kỹ đưa cô bé đến đây từ trại mồ côi nhiều năm trước, nhưng cũng không phải chiếc xe sang trọng.
Trông nó bình thường một cách đáng ngờ.
Không giống chiếc xe đưa cô bé đến đây nhiều năm trước, chiếc này có cửa sổ chống đạn và động cơ mạnh mẽ ẩn dưới lớp vỏ ngoài bình thường.Hana bước lên xe.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô bé với một tiếng "cạch" nặng nề, như cánh cửa của một thế giới vừa khép lại.
Chó Dẫn Đường đứng nhìn theo từ xa, bóng hắn in trên nền ánh sáng mờ của khu huấn luyện, như một người gác cổng của địa ngục.
Không có lời tạm biệt.
Không có ngoái nhìn lại.Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Cánh cổng thép khổng lồ với lớp rỉ sét bạc màu thời gian từ từ mở ra, để lộ bầu trời đêm xa lạ.
Không còn tiếng điều hòa rì rì hay sự im lặng được kiểm soát của Cerberus.
Thay vào đó là tiếng gió đêm lùa vào từ khe cửa, tiếng côn trùng kêu đâu đó trong bóng tối, và một mùi hương xa lạ của đất và cây cỏ mùi của thế giới sống, không phải thế giới được khử trùng.Chiếc xe tăng tốc.
Hana nhìn qua cửa sổ chống đạn dày cộp.
Cây cối lướt qua nhanh chóng thành những vệt mờ.
Ánh đèn thành phố xa xa lập lòe như những vì sao xa vời mà cô bé chỉ từng thấy qua màn hình mô phỏng.Cô bé cảm thấy một sự khác biệt rõ ràng trong không khí nặng hơn, tự do hơn, và nguy hiểm hơn.
Cơ thể cô căng lên, không phải vì sợ, mà vì bản năng được mài giũa đang báo hiệu về những mối đe dọa tiềm ẩn.Hana được đưa đến một khu vực quân sự bí mật gần biên giới Thụy Sĩ.
Cô không rõ đó là căn cứ nào, chỉ biết đường đi không có ánh sáng, một đoạn đường đồi núi dài và đầy rẫy chướng ngại vật.
Tại đó, cô bé được đưa lên một chiếc máy bay vận tải quân sự hạng nặng được ngụy trang thành máy bay chở hàng, không cửa sổ, bay xuyên màn đêm.
Chỉ khi cánh cửa khoang được mở ra, luồng khí khô nóng, mùi bụi, kim loại cũ và thuốc súng chưa nổ hết sộc vào mũi kéo dậy một tầng ký ức cũ kỹ trong đầu Hana.
Ánh Đèn Đầu Tiên ở SyriaChuyến đi dài.
Hana không ngủ.
Cô ngồi một góc dành thời gian quan sát mọi thứ, chuyên nghiệp, mắt liên tục nhìn mọi thứ trong khoang, trong đầu cô bé bắt đầu vẽ ra những tình huống mình sắp phải đối mặt.Cuối cùng, chiếc máy bay hạ cánh và dừng lại ở một sân bay nhỏ hoang tàn, đổ nát.
Xa xa những tòa nhà xiêu vẹo hiện ra trong bóng tối, lờ mờ như những bộ xương.
Mùi bụi, khói, mùi cống rãnh và mùi hương của cuộc sống nghèo khó xộc qua cửa khoang máy bay khi mở.
Một người đàn ông mặc jubba đen, khuôn mặt bị che kín bởi chiếc khăn to chỉ để lọ hai đôi mắt đã đứng sẵn ở đó.Hắn đứng đó khi cô bé bước lại gần, hắn đưa cho Hana một gói đồ nhỏ, bọc trong vải bạt thô ráp.
"Điểm tiếp cận cách đây hai kilomet.
Cô có một giờ để đến đó.
Tín hiệu sẽ được gửi khi cô vào vị trí."
Hana nhận gói đồ.
Nó chứa thiết bị liên lạc nhỏ gọn và nặng một cách bất ngờ như cái trên bàn ở phòng 3-Beta, một bộ quần áo ngụy trang đơn giản phù hợp với địa phương quần áo tối màu, khăn trùm đầu, và một con dao nhỏ, lưỡi sắc lạnh phản chiếu ánh sáng yếu ớt như một nanh vuốt.Cô bé bước đi nhẹ nhàng.
Đôi giày quân dụng nhẹ nhàng chạm xuống nền đất lầy lội.
Không khí đêm ở Syria đặc quánh và xa lạ.
Tiếng chó sủa xa xa trong màn đêm, tiếng động cơ yếu ớt của một chiếc xe cũ, và tiếng thì thầm của gió mang theo bụi và mùi hương xa lạ.Cô bé nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhưng không giống bầu trời nhìn từ Cerberus.
Sao ở đây sáng hơn, như thể không có lớp vỏ bọc nào che chắn giữa cô bé và vũ trụ.Hana hít một hơi thật sâu.
Mùi của sự sống, của cái chết, của bụi bặm và sự thật.Bóng tối không còn là bức tường giam cầm hay che giấu.
Giờ đây, nó là nơi cô bé sẽ hòa mình vào, trở thành một phần của nó.Cô bé bắt đầu bước đi, hướng về phía thị trấn đổ nát.
Từng bước chân đều đặn, không một tiếng động thừa, như bóng ma lướt đi trong đêm.
Đôi mắt cô bé bắt đầu quét qua môi trường xung quanh, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất nơi ẩn nấp tiềm năng, chướng ngại vật, và những mối đe dọa ẩn tàng.
Bản năng được mài giũa đang lên tiếng.Tiền nhiệm vụ Obsidian đã bắt đầu.