Khác [HxH] Kẻ Đi Trước Ánh Sáng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
386241645-256-k714580.jpg

[Hxh] Kẻ Đi Trước Ánh Sáng
Tác giả: MyHanzju
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Hxh] Kẻ Đi Trước Ánh Sáng
Chương 1


Tiếng thở mạng cùng với âm thanh vật kim loại rơi xuống.

Keng.

Ánh mắt run rấy nhìn vào cái xác không còn giữ chút hơi ấm nào.

Rầm.

"Hôm nay là thứ 7 ngày 25 tháng X năm XXX, dự báo thời tiết sẽ có mưa vào khung giờ từ 8 giờ tối nay đến 3 giờ sáng ngày mai!

Tiếp đến các vùng lân cận khác..."

Tiếng mưa kèm sấm chớp làm cho khung cảnh này giờ đây như một bộ phim kinh dị lỗi thời.

Căn phòng không một chút ánh sáng nào chỉ có khi sấm chớp tới mới cho ta thấy được toàn cảnh về bức tranh này.

Hiện trường một vụ án

...

Giữa một khu vườn hoa quả có một cô gái đang đứng tưới cây, miệng còn đang nhai nhóp nhép quả táo trên tay.

"Fill hôm nay đến đây thôi đây là tiền công của em."

"Chị Elysa không phải ngày mai chị sẽ đến nhà chồng sao?"

Cô gái mang khí chất đầy kiêu ngạo và kiêu kì trước mặt tôi là Elysa Vannoel.

Đứa con gái thứ tư của gia đình quận chúa cũng là người được quận chúa yêu quý nhất chính là Elysa.

Có vẻ bởi vì cô mang vẻ đẹp của người phu nhân quá cố, đã làm một phần khiến cho cô có phần được thiên vị hơn đa phần các anh chị em của mình.

Elysa có mái tóc màu hạt dẻ uốn lượn, khuôn mặt trái xoan cùng đôi mắt hổ phách đã tô đậm vẻ đẹp cho bản thân, cô ấy có biệt danh là "người phụ nữ xinh đẹp nhất vùng" mà bọn đàn ông bầu chọn cho.

Quả là không sai nhưng đối với tôi người đẹp nhất vùng phải là—

"Elysa sao chị vẫn chưa đi thử trang phục cho ngày mai nữa?

Chị có biết mai là ngày trọng đại không hả?"

Người vừa hét chính là em gái của Elysa đứa con thứ 6 trong gia đình, và cũng là người tôi đề cử vào danh sách người đẹp ban nãy.

Victoria Vannoel trái ngược hoàn toàn với người chị gái kiêu kì thì Victoria mang trong mình vẻ đẹp của sự thuần tuý và mềm mại như giọt sương sớm vậy.

"Kệ chứ dù gì thì chị cũng đâu có muốn cưới anh ta, vì đây là phụ thân của chúng ta nhờ nên chị mới phải làm cái điều ngớ ngẩn này thôi."

"Thật tình phụ thân thương chị nhất nếu chị không nói với ông ấy thì sao ông ấy chịu huỷ bỏ việc này được chứ?"

"Tên khốn Hugo đã cầu hôn chị bằng hai mỏ vàng đấy!"

!!!

"Cái gì chứ hai mỏ vàng hắn ta điên rồi sao?"

"Chị cũng chả hiểu vì sao nữa nhưng nhà chúng ta cần nó để xoay chuyển vị thế..."

Tôi có thể hiểu người đấy Elysa đáng kính, hai mỏ vàng ở cái trại vàng của gia đình đằng đấy thật sự đáng lắm.

Gia chủ nhà Vannoel tuy rất giàu nhưng vì vài vụ làm ăn thất bại mà khiến cho gia tộc đang ngày càng tiền tuỵ, và bùm gia tộc Garma xuất hiện rồi cứu rỗi những vụ làm ăn thất bại đấy.

Thật tâm cơ mà.

Nhưng nếu bên Vannoel từ chối thì chẳng phải rất ngu ngốc trong tình cảnh này ư?

Bên Garma biết điều đó nên mới chờ đợi điều này sao?

Quả là lũ cáo già đáng ghét mà.

"Tên Hugo đó coi bộ cũng biết suy nghĩ đấy, vậy chắc vụ—"

"VICTORIA!!!"

Elysa quay ngoắt sang tôi sau câu nói đó.

"Fill em nên về được rồi đấy."

"À... vâng ạ..."

Tôi nhanh chóng thu dọn hành lí rồi chạy nhanh ra khỏi khu vườn, chuyện quái gì vậy chứ?

Ánh mắt tựa như muốn giết người đó của Elysa đó là gì chứ?

Thôi không suy nghĩ nữa mai gặp mình sẽ cố tình nhắc đến hỏi chị ấy...

Và thế là tôi đi về nhà đến sáng hôm sau thì lại tiếp tục đến vườn làm việc của mình.

...

Hôm nay có vẻ lạ lắm, khu vườn trước giờ sáng sớm tôi sẽ nhìn thấy được Victoria bé nhỏ ngồi uống trà nhưng nay cô ấy lại không đến.

Tôi đã cố gắng đợi đến trưa nhưng có vẻ như cô ấy không đến uống trà sáng nữa.

14:33

"Fill pha cho chị một ly trà~"

"Vâng ạ."

Lạ thật hôm nay Elysa không đi đến tộc Garma sao?

"Em tính hỏi vụ nhà chồng sao?

Bên đấy đã quyết định lại ngày rồi vì dường như hôm nay họ có việc gì đó."

"Kì thật chị nhỉ sao họ lại không dời công chuyện của mình đi để con trai mình tổ chức ngày trọng đại nhỉ?"

"Chị cũng thật sự muốn biết lắm đấy..."

Vừa rót trà xong cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy phản qua tấm gương là Elysa, nhưng Elysa này thật sự rất kì lạ.

"Này Fill em có nghĩ được gì không?"

Cô ta đang vặn vẹo cột sống rồi bẻ từ từ cổ về hướng của cô.

Thật kinh dị chuyện quái gì đang diễn ra vậy?

Không cho cô suy nghĩ nhiều con quái thú ấy nhảy đến chỗ cô với tốc độ cực kì nhanh, nhưng cô kịp thời tránh được và cầm tách trà nóng đổ lên mặt của con quái thú ấy.

"Á á!!

Éc..

Fill con chó chết..."

Cô lướt mắt nhanh chóng đến con dao gọt trái cây trên bàn rồi chộp lấy nó trước khi con quái vật kia tỉnh dậy thì đã bị cô đâm liên tục nhiều nhát trên người.

Phập

Phập

Phập

"Hôm nay là thứ 7 ngày 25 tháng X năm XXX, dự báo thời tiết sẽ có mưa vào khung giờ từ 8 giờ tối nay đến 3 giờ sáng ngày mai!

Tiếp đến các vùng lân cận khác.."

Cô nhìn vào tay của mình rồi lại nhìn vào thứ mà cô vừa đâm.

A nó hoàn toàn là con người, hoàn toàn là một con người.

Đây là Victoria Vannoel không phải là con quái vật nào hết...

Sau một tiếng thở dài thì cô nhanh chóng dọn dẹp hiện trường và rút toàn bộ máu ra khỏi cái xác.

Trong một chốc cô đã dọn dẹp xong hiện trường giờ đây đến cái xác thì vẫn là điều cô vẫn nên suy nghĩ.

16:46

"Tiểu thư ơi đã đến giờ ngài nên dậy rồi đấy ạ!

Nếu ngài không dậy sẽ trễ tiết học hôm nay đấy!!"

Cô hầu gái lên tục gõ cửa dù chẳng có một hồi âm nào phát ra từ căn phòng.

"Hôm nay ngài lạ quá rồi đấy—"

Cô gái đẩy cửa đi vào nhìn thấy bên trong chả có ai cả, nhìn ngó một hồi thì thấy một tờ giấy nhỏ dán trên gương trang điểm.

Ta đi đến chỗ chị Elysa đấy nhé!

"Tiểu thư Elysa sao?

Chắc chủ nhân không chửi gì đâu nhỉ?"

Cô hầu gái dọn dẹp một hồi mới rời đi.

Cạch

"Mệt mỏi rồi đây, đã đến giờ hầu gái làm việc rồi.

Vụ Victoria chắc chắn cuối cùng sẽ bị lộ nhưng việc giấu cái xác và mang cái xác đi mới chính là vấn đề khó khăn đây..."

Vừa nói cô vừa đứng dậy, quan sát toàn thể căn phòng.

"Quả nhiên giấu ở vườn vẫn là được hơn."

...

18:47

Cô đi ra khỏi phòng.

"Chị Bell tiểu thư Victoria đi đâu rồi vậy ạ?"

"Chị nghe Nayu nói rằng cô ấy đã đến chỗ của ngài Elysa rồi."

"Vậy sao em tưởng ngài ấy từ sáng đến giờ không đến vườn là bị bệnh không đấy."

"Làm gì có chứ, thôi em về vườn đi kẻo ngài Toya về lại rách việc chị em mình."

"Chết thật em đi nhé chào chị nha Bell!"

"Fill à chạy nhanh lên chị vừa nghe ông chủ cũng vừa về đấy, cẩn thận đi giữa đường gặp nhá!"

"Em biết rồi cảm ơn chị nhiều lắm!"

Cô chạy thục mạng đến vườn và tiếp tục công việc chăm sóc khu vườn một cách bình thường.

...

22:08

"Fill à vì nay tiểu thư Elysa đã đến gia tộc Garma nên chị sẽ thay cô ấy quản lý khu vực này.

Chị là Mitsuba Kamiya, là vị hôn phu của Toya nên mong em giúp đỡ nhé."

Vị hôn phụ của Toya Vannoel là một người tài giỏi và cũng rất sắc sảo, là một người khó mà đấu trí lại.

"Thì ra chị là hôn phu của ngài Toya sao?

Thật hân hạnh được gặp chị, em là Fill em không có họ nên mọi người thường gọi em là vậy ạ!!"

"Hân hạnh nhiều lắm, chị cũng đã nghe nhiều người nói về em.

Em là một trong những người làm lâu đời và cũng rất thân với chủ nhân của mình nữa nhỉ?"

Cảm nhận rõ được ánh mắt dò xét từ Mitsuba cô cũng biết bản thân nên trả lời như thế nào cho đúng và như thế nào là không đúng.

Mitsuba rất tài giỏi nhưng đó chỉ là bề nổi liểu cô ta có biết những thứ gì không thì cô không biết, phải thử cô ta đã.

"Không hẳn đâu ạ chắc là em chỉ được mọi người quan tâm hơn vì hoàn cảnh của bản thân thôi, không có gì đáng tự hào đâu..."

"Quả nhiên đúng như lời Toya nói không cần để tâm tới em nhiều.

Em về được rồi đấy!"

Quả nhiên cô ta vẫn chỉ là một cô tiểu thư đài các mà thôi...

"À vâng ạ...

Trước đó xin hãy nghe khẩn cầu của em được không ạ?"

...

"Trước đó em có biết Victoria đi đâu rồi không nguyên ngày hôm nay chị không thấy em ấy đâu cả?"

"À từ sáng đến cỡ tầm 7 giờ thì em có đến phòng tiểu thư hỏi thăm thử thì thấy cô ấy không có trong phòng.

Nghe chị Bell nói cô ấy đến chỗ ngài Elysa thì em cũng an tâm vì cứ tưởng cô ấy bị gì không chứ."

"Hừm... vậy điều em muốn nói là gì?"

"Thật ra hàng năm em thường sẽ xin tiểu thư Elysa về thăm mộ phần của mẹ em ở quê nhà, năm nay nghe dự báo sắp có bão nên em nghĩ mình cần về sớm hơn dự tính một chút ạ."

"Sắp có bão sao..."

Đây chính là mục đính của cô kéo dài thời gian bên một người có chức quyền sẽ đỡ hơn cho cô một vài phần, và cũng là để giấu xác được diễn ra thuận lợi.

"Được thôi chị sẽ hỏi Elysa sau nên là giờ em về được rồi."

"Vâng ạ chào chị!!!"

...

Cô thu dọn đồ đạc rồi di chuyển từ từ ra ngoài cổng.

"Hoàn thành kế hoạch một."

Cô dừng tại một bụi cỏ kéo ra trong đó chính là cái xác của Victoria Vannoel mà mọi người đang tìm sáng giờ.

"Quả nhiên là người mà tôi muốn đề cử..."

Nói xong cô cột cái xác ra sau, choàng một cái áo rách nát từ từ ra khỏi địa phận của Vannoel.
 
[Hxh] Kẻ Đi Trước Ánh Sáng
Chương 2


Ngày XX tháng XX năm XXX

Đã 2 tháng từ vụ việc tôi giết Victoria Vannoel, và đã bị treo thưởng bởi nhà Vannoel dù đã để "tôi" cháy khét.

Còn cái xác của Vannoel tôi đã coi nó như rơm rạ rồi việc tôi cần làm bây giờ là trở thành thợ săn tránh khỏi cái truy nã chết tiệt đó.

Tôi giờ đây không còn là cô gái tên Fill nữa mà là một cậu con trai có tên là Sawaka.

Tất nhiên dù có cắt tóc thì khuôn mặt vẫn vậy nên việc che giấu và tránh né lũ truy sát thật sự rất khó khăn.

Giờ đây tôi đang trên chuyến hành trình trốn thoát của bản thân.

...

Có lẽ tôi đã nhầm làm thợ săn thật sự rất khắc nghiệt.

"Tại sao con tàu quái quỷ này lại cứ lắc hoài vậy?"

Cô kiềm nén bản thân bằng cách tịnh tâm để tránh bị nôn oẹ, phải cho dù có là kẻ giết người thì cô cũng chỉ là người bình thường mà thôi làm sao lại mấy tên quái vật kia được chứ.

Vừa tịnh tâm cô vừa suy nghĩ cả chuyến hành trình của bản thân trong 2 tháng qua.

...

Sau khi rời khỏi khu vực lãnh địa của Vannoel cô nhanh chóng đi về nhà.

Fill nắm rất rõ tuyến giờ của mọi người trong khu trọ của mình nên việc di chuyển cái xác về phòng một cách rất bình thường.

Thu dọn đồ đạc sau đó tiến hành phân xác.

Trước tiên cô đổ nước nóng lên người nạn nhân để các cơ dễ bẻ hơn, Fill lấy trong bếp một con dao cỡ lớn phục vụ cho vuệc chặt xương mà lúc trước được bà chủ trọ tặng.

Phập

Từ từ các tứ chi từ từ được tháo rời, cô phân chia các chi theo ba khúc rồi rọc từ từ xương ra xương thịt ra thịt.

Vừa làm cô vừa hồi tưởng về cảnh tượng đó.

"Con quái vật khi đó... là sao chứ?

Làm sao mình có thể nhầm lẫn Elysa và Victoria với nhau được chứ?

Đùa nhau sao?"

01:30

Cuối cùng việc phân nhỏ cái xác cũng đã hoàn thành, cô luộc toàn bộ số thịt rồi hong chúng khô lại làm tù tì liên tục suốt 2 tiếng đồng hồ cô mới rời khỏi nhà cùng một chiếc túi xác lớn.

03:30

"Fill sáng sớm đi đâu vậy?"

"Cụ Jony sao?

Như mọi lần thôi ạ cháu đi thăm mẹ cháu đấy ạ."

Cụ Jony là bà cụ sống lâu đời ở đây bà cũng từng là hầu gái ở gia tộc Vannoel, người đã giới thiệu tôi đến đó.

"Mới giờ này mà con đã đi rồi sao?"

"Vì để bắt xe về cũng rất tồn tiền rồi ạ, nếu mai về con sẽ lại như năm trước mất không thể để mẹ chờ được đâu ạ."

"Cháu đúng là một đứa trẻ hiếu thảo đấy Fill."

"Cháu cảm ơn ạ."

Nói xong cô mỉm cười chào hỏi cụ Jony rồi tiếp tục đi đến bãi đỗ xe.

Hiếu thảo sao...

04:00

Xe đến đón cô.

"Quý khách muốn đi đâu ạ— ối đây chẳng phải là tiểu thư Victoria nhà Vannoel sao?

Tiểu thư muốn đi đâu vào bây giờ!?"

"Suỵt!

Anh làm ơn chở tôi đến núi Kukuroo với."

"Vâng ạ!!"

Anh ta nhanh chóng nhường đường cho cô gái đến chỗ mình muốn ngồi.

"Tiện thể có thể cho tôi hỏi tiểu thư sao lại đến đó được không?"

"Tôi... tôi muốn đến gặp ngài Illumi..."

"Vậy sao..."

Chuyến hành trình diễn ra rất suôn sẻ không ai nhận ra Fill đang hoá trang thành Victoria, có lẽ vì mái tóc ánh kim quá đặc trưng nên người ta dễ dàng tin vào thân phận Victoria.

Mái tóc được lấy từ bộ tóc đấy nên phải chăng họ đều nhận biết được.

09:15

Cô đặt chân đến trước cửa nhà gia đình Zoldyck, xin bảo vệ chìa khoá rồi ném chiếc balo chứa thịt ấy cùng mái tóc màu ánh kim kia vào bên trong và đóng nó nhanh nhất có thể.

Cô biết với cái gia đình Zoldyck này nổi tiếng với cái biệt danh đấy thì làm sao có thể dễ dàng cho bọn người bình thường như cô đi vào như vậy được.

Vừa làm xong coi liền ném chìa khoá ở đấy rồi bỏ đi.

2 ngày sau đó có vẻ như tộc Vannoel đã đánh hơi được điểm bất thường nên đã kêu người tìm kiếm cô con gái bé nhỏ của mình.

Và tôi là một trong những nghi phạm hàng đầu cho vụ việc đó, vì cái xác chưa được tìm thấy nên thời gian xác định để khoanh tròn nghi phạm vẫn là một dấu chấm hỏi lớn.

Tộc Vannoel có gửi thư đến hỏi Elysa về tung tích nhưng thứ cô ấy đáp lại chỉ khiến cho họ càng tuyệt vọng.

Nhưng thật may mắn sau đó có người kể rằng có thấy Victoria đến núi Kukuroo, và sau đó...

Cô ném tờ báo đang đọc dang dở ấy vào căn nhà đang bị thiêu rụi trước mắt.

"Hành tung của Fill không thể được ai biết thế nên tạm biệt căn phòng tôi từng ở."

01:00 toàn căn nhà dãy trọ của gia đình Sylphy gần khu vực tộc Vannoel đã bị thiêu rụi toàn bộ, toàn bộ người sống trong trọ đã bị đám cháy xoá xổ.

Làm xong những việc đó thì cô thay tên thành Sawaka trở thành một cậu bé giàu tham vọng đến với vùng đất mới.

Trong một lần đang ăn tối tại quán nhậu nọ thì cậu nghe được người ta thì thầm to nhỏ về cái cuộc thi Hunter gì đó chỉ diễn ra hai năm một lần.

Thấy được con đường mới của mình nên hiện tại cậu đã đến được nơi đây.

...

Sau một hồi bớt rung lắc thì cuối cùng con tàu cũng bình yên trở lại, đứng dạy là duỗi thẳng người thì thấy quanh cô hầu như mọi người đã bại trận hết rồi.

Chỉ còn 3 tên khác biệt vẫn đang sinh hoạt bình thường.

"Quả đúng là quái vật mà."

Nhất là tên nhóc tóc đen đó.
 
[Hxh] Kẻ Đi Trước Ánh Sáng
Chương 3


Tên nhóc tóc đen kia có lẽ là thiên tài đấy, dù vẻ ngoài nhìn chỉ mới mười mấy nhưng lại có thể chịu được đến tận bây giờ.

Hơn hẳn mấy tên mới nãy vừa trêu đùa việc nó muốn làm hunter, nhưng mà cô cũng có khá hơn miếng nào đâu...

Mắc ói quá...

Thế mà ngay sau khi vừa nghĩ xong cô liền cảm thấy buồn nôn nhưng rồi nó lại nhanh chóng dịu đi đôi chút, sau đó lảo đảo đứng dậy xem xét lại tình hình ánh mắt nhìn thấy một cậu chàng tóc vàng mặc một bộ đồ trông khá là kì lạ đang nằm ngay võng mà ngủ và gần đó là một ông chú râu ria đang đọc tạp chí miệng thì không ngừng cười.

Khi cậu bé kia chạy đi chạy lại cả chục vòng vì để chăm sóc cho mấy tên ban nãy còn chê cưới cậu thì một ông lão đi vào mắt đảo khắp nơi trong căn phòng.

"Đây có phải là nơi tập luyện cho một lũ yếu đuối đâu,"

"Bọn chúng mà trở thành thợ săn sao?

Đúng là vớ vẩn."

Ông lão nhìn cậu bé đó đang đưa nước cho một anh chàng đang ngoắc cần câu xỉu ở dưới đất.

Thế rồi ông lão chỉ thì thầm mỉm cười với bọn họ và đi đâu mất tiêu.

...

Sawaka đang tản bộ ngắm nhìn biển và suy nghĩ về cô gái mà cô đã giết, rốt cuộc cái thứ quái dị đang ngự trú trong cơ thể vị tiểu thư kia là ai, và Vannoel không ngờ lại dễ dàng qua mặt đến vậy, câu hỏi tại sao luôn quanh quẩn trong đầu cô khi sực tỉnh lại thì cô đã đứng ở gần mũi tàu rồi.

"Sẽ có một trận bão khác, còn lớn hơn trước..."

"Hửm...

Sao cậu lại nghĩ thế?"

Cuộc hội thoại cứ thế mà diễn ra khiến cô cũng khá quan ngại mà lùi lại về sau tránh xa cái nơi này rồi đi vào bên trong thuyền nghỉ ngơi.

Khi đang ngẩn ngơ trở về cái đêm hôm đó bất chợt một giọng nói vang trên loa đã mang cô về lại với thực tại.

"CHÚNG TA SẼ ĐI VÀO MỘT VÙNG ÁC LIỆT GẤP 2 LẦN TRƯỚC ĐÓ.

AI MUỐN BẢO TOÀN TÍNH MẠNG, CÓ THỂ DÙNG THUYỀN CỨU HỘ ĐỂ ĐẾN HÒN ĐẢO GẦN ĐÂY NHẤT!"

Thế là cả một đoàn người nhốn nháo tỉnh dậy dưới đất cuống cuồng rời khỏi tàu, cô biết mình không mạnh nhưng cô rất cần cái danh hiệu thợ săn.

Bởi vì nếu làm thợ săn thì cô sẽ thoát được khỏi sự truy lùng của cái đám tư bản kia.

Khi nghĩ xong thì toàn bộ khoang thuyền đột nhiên thoáng hơn hẳn còn có cô và ba người bình thản trước đó...

"Rốt cuộc là chỉ còn 4 người sao?

Tên các cậu?", gã thuyền trưởng nhìn bọn họ.

"Tôi là Leorion.", người đàn ông râu ria lên tiếng.

"Cháu tên Gon.", Cậu nhóc chảy khắp khoang tàu ban nãy nói.

"Tên tôi là Kurapika.", Người tóc vàng mặc đồ kì lạ ban nãy tiếp lời.

"...

Sawaka là tên tôi."

"Tại sao các cậu lại muốn trở thành thợ săn?

Trả lời đi."

"Này ông, tôi không nghĩ ông là người chấm thi.

Sao chúng tôi lại trả lời ông?", Leorion bất mãn đút hai tay vào túi.

"Cháu muốn tìm hiểu công việc của cha mình!", Gon dơ tay phát biểu.

"Này đừng lanh tranh chứ nhóc, ai biểu cậu trả lời chứ?

Chẳng có tí tinh thần đồng đội nào à?".

Leorion chỉ tay vào Gon.

"Phát biểu lí do thì có gì sai đâu?", Gon ngây thơ đáp.

"Không nên hiểu chưa?

Với ta đó là vấn đề về sự tôn trọng."

"Tôi đồng ý với cậu ta.", Kurapika chen ngang.

Lý do sao...

Kurapika đưa ra hàng loạt quan điểm của chính cậu sau đó thì ông thuyền trưởng liền nói đuổi họ.

"Hả??"

"Các cậu vẫn chưa hiểu hả?

Kì thi đã bắt đầu rồi."

!!!

cả 4 người đều bất ngờ ngay sau khi ông thuyền trưởng dứt câu.

...

"Haizz lý do của tôi cũng bình thường thôi, tôi muốn làm thợ săn."

"Chỉ vậy sao?", gã thuyền trưởng nheo mắt.

"Ông đánh giá tôi hơi cao rồi đấy.", cô mỉm cười nhìn.

...

Hiện tại cô đang đứng xem Leorion và Kurapika chuẩn bị đánh nhau ngay giữa cái trận bão này.

2 cha này hết chuyện để làm rồi hả?

Khi cả 2 đã chuẩn bị đánh thì có một cậu thuyền viên bị cái cột gãy đánh trúng mà sắp ngã khỏi tàu.

"Ui da!"

Thế mà cô đã giữ được tay của cậu ta nhưng rồi vì lực gió quá mạnh cùng với việc sàn trơn khiến cô cũng vì đó mà trượt xuống, nhưng rồi tay của cô bị nắm lại.

Chính Gon đã nhảy tới và nắm lấy cô hên thay chân của cậu thì được cả Kurapika và Leorion nắm hai bên.

"Kéo người bị thương lên!!"

"Cảm ơn các cậu."

"Khụ khụ khụ!!", cô ho sặc sụa hai tai ù đi không còn nghe được gì.

"Dập mũi mình rồi.. ui", Gon xoa cái mũi sưng lên của mình.

"..."

"Hai cậu điên hay sao hả?!

Biển rộng mênh mông thủy lưu lại xiết...

Vậy mà cả hai cậu.

Biết nguy hiểm lắm không?", Kurapika trách mắng cả hai.

"Nếu chúng tôi không nắm được chân cậu ta thì cả hai cậu đi đời nhà ma hết!! các cậu bị chết chìm chắc luôn!", Leorion chỉ vào cả hai với vẻ mặt tức giận tột cùng.

"Tôi là người đứng gần hắn ta nhất mà..."

"ừm cũng có thể, nhưng hai anh túm kịp em mà, phải không?"

Sau đó cả Leorion và Kurapika đều đã giảng hòa với nhau và ông thuyền trưởng cũng vì chuyện này mà hào phóng giúp cả bọn đến cảng gần nơi thi nhất.

...

Tại cảng Dolle,

"Có rất nhiều người ở đây...", Leorion nhìn xung quanh.

"Họ xuất hiện ở đây có lẽ lý do như chúng ta.", Kurapika tiếp lời.

Cô thì đang đứng vuốt mái tóc đã được cắt ngắn trước đó suy đoán mọi thứ đang diễn ra.

"Zaban sao?...

Nếu là người bình thường thì sẽ tin ở đây nhỉ?"

Có đồ ngốc mới tin.

Sau đó cô nhìn xung quanh một lần nữa thì lại tròn mắt ngạc nhiên rồi lại phì cười.

Hiện tại cả đám đang đứng trước bản đồ.

"Lạ thật đấy..."

"Thành phố Zaban nơi tổ chức cuộc thi có trên bản đồ kìa."

...

"Kệ đi em sẽ đi hướng đó."

"Vậy tôi sẽ đi cùng nhé," Sawaka mỉm cười đi đến cạnh Gon.

"Anh không suy nghĩ sao Leorion một cuộc thi khốc liệt như vậy mà lại tổ chức ở nơi dễ tìm thấy như vậy sao?

Chắc chắn sẽ có bí ẩn gì đó, sao chúng ta không tin lão thuyền trưởng đó nhỉ?

Nhìn ông ta cũng giống người tốt mà."

Leorion và Kurapika cũng nhìn nhau mà quyết định đi chung.
 
Back
Top Bottom