Khác [HxH] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hxh] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??
Chapter 20


Tôi cố dùng hai cánh tay gầy yếu che chắn cho bản thân, tránh để bị đòn vào những chỗ hiểm nhưng bất thành.

Tự nhiên mỗi đòn đánh giáng xuống người tôi ít hẳn đi.

Một trong số bọn chúng dời hẳn ánh mắt tham lam của chúng về phía cổ tay tôi, nói đúng hơn là chiếc vòng tay làm bằng bạc đang tọa lạc trên đó.

Hắn đưa tay giựt mạnh chiếc vòng khỏi tay tôi, miệng không giấu nổi nụ cười.

- Cứ tưởng chuyến này công cốc nhưng chúng ta vẫn còn may mắn chán.

Bán cái này đi cũng được không ít đâu, nhìn tinh xảo như thế này cơ mà.

Tôi trợn tròn mắt, đưa tay lên như đang cố lấy lại chiếc vòng từ chỗ bọn chúng.

- Không được, làm ơn...

Đây là món quà đầu tiên của bọn họ tặng...

Làm ơn đừng lấy nó đi.

Tên đang cầm chiếc vòng tống thẳng vào bụng tôi một cú đá.

- Ngậm mồm vào!

- Hắn ra lệnh cho tôi, trong mắt bọn hắn bây giờ có lẽ rằng đã chẳng hề xem tôi là con người nữa mà giống một con chó đang rên rỉ cầu xin sự thương hại kia.

- Xong chuyện rồi thì đi mau, coi chừng có người đi ngang qua bắt gặp là toi đời cả lũ.

- Tên có dáng người cao gầy cảnh cáo hai tên đồng bọn với giọng thận trọng.

Một trong hai tên còn lại gật đầu đồng ý nhưng tên kia nhìn không có vẻ gì là người nhát gan.

- Ôi dào, sợ đéo gì.

Có người đi ngang qua cũng chưa chắc đã dám hó hé lời nào.

Với lại trời tối như này thế này, đèn đường thì không có, chúng ta lại đang đeo khẩu trang thì ai mà thấy được mặt.

Hai kẻ kia xem xét lại lời nói vừa rồi thì thấy cũng có lý, nhưng không vì vậy mà bọn chúng giảm đi sự thận trọng.

Hai kẻ đó quyết định quay về trước, giao lại tôi và chiếc xe của tôi cho kẻ không sợ trời không sợ đất kia.

Hắn ta dắt xe tôi giấu vào một bụi cây gần đó rồi kéo lê tôi tiến vào sâu bên trong rừng.

Cơ thể đang bị thương nặng cộng thêm việc bị di chuyển mạnh khiến tôi đau điếng.

Dù cắn chặt môi đến bật máu thì cũng không giảm đi được sự đau đớn đang truyền tới từng dây thần kinh trong người tôi.

Đến khi cảm thấy vị trí có chút thuận lợi, hắn quăng mạnh tôi về phía một gốc cây.

Lưng tôi đập mạnh vào thân cây cứng cáp, miệng liền ho mấy cái rồi mới chịu thôi.

Không lẽ là hân đang tính chôn sống tôi trong khu rừng cao su này à?

- Mặc dù nhìn quê mùa và vẫn còn đang mặc đồng phục thể dục nhưng không sao, gu tao thoải mái.

- Hắn ta vừa nói vừa cười khà khà.

Tôi đương nhiên nghe được và hiểu được lời hắn vừa nói ra là có ý gì.

Tôi mặt cắt không còn giọt máu, hai mắt trợn to dõi theo hành động tiếp theo của hắn.

Quay ngược thời gian một chút từ khi tôi bắt đầu gặp mấy tên cướp.

Tập thể lữ đoàn đều đang dùng bữa tối trong phòng bếp.

Không ai nói với ai câu nào, chỉ lâu lâu là có tiếng bát đũa va chạm với nhau vang lên.

Kuroro hắn đang ăn dở liền như nhớ ra điều gì đó mà ngừng lại một chút.

- Q.N hôm nay về muộn vậy à?

Nobunaga phẩy tay:

- Ôi dào, con bé cứ lâu lâu lại chạy chỗ này chỗ kia cùng mấy đứa bạn.

Lo gì chứ?

Mặc dù nghe được lời khẳng định chắc nịch từ chỗ Nobunaga nhưng Kuroro hắn vẫn không yên tâm lắm.

Dù sao bây giờ cũng đã trễ như vậy rồi, hắn biết tôi sẽ không la cà ở đâu vào giờ này đâu.

- Kiểm tra chút đi, Shal.

- Kuroro quay sang phía Shalnark đang ăn uống ngon lành kia.

Nghe thấy tên mình bị réo, Shalnark cũng ngừng hẳn việc đang dang dở lại mà lôi chiếc điện thoại từ trong túi quần ra.

Bấm bấm cái gì đó như đã quen thuộc từ lâu.

Hắn ta nhìn điện thoại một lúc rồi bày ra vẻ mặt khó hiểu.

- Sao Q.N lại chạy lên cầu rồi?

Chỗ đó ngược hướng về nhà mà?

Tất cả mọi người đang dùng bữa liền dừng lại, đưa mắt hướng về Shalnark.

- Đưa cho tôi.

- Kuroro không nhanh không chậm nói một câu với ngữ khí ra lệnh.

Mặc dù vẻ mặt hắn không có gì bất thường nhưng bất kỳ ai đang ngồi đây cũng cảm nhận được hắn ta là đang không được vui sau khi nghe thấy tin này.

Quan sát màn hình điện thoại một hồi lâu, Kuroro mới hạ lệnh:

- Machi và Shizuku sẽ cùng tôi đi tới nơi mà định vị đang hiển thị.

Uvo, Franklin và Bonolevo ở lại, nếu Q.N về tới nơi thì liên lạc với chúng tôi.

Còn lại đi theo con đường từ nhà đến chỗ học của Q.N tìm người đi.

Có thể là chiếc vòng tay hiện tại không ở bên cạnh Q.N.

Mọi người nghe xong liền gật đầu như đã hiểu ý rồi tức tốc lên đường.

Kuroro, Machi và Shizuku đang đuổi theo hướng định vị.

Tới một dãy phòng trọ cũ kỹ thì không tìm thấy bóng dáng tôi đâu.

Hai tên cướp vừa mang được tư trang tôi về đến nhà, mắt thấy mấy kẻ lạ cứ đi loanh quanh dãy phòng trọ của mình thì không khỏi nghi ngờ.

Một tên trong đó rời phòng, tiến thẳng về phía ba người kia.

- Này!

Làm gì ở đây?

Ăn trộm à?

Ba mắt nhìn nhau, Machi và Shizuku không nói gì, đang chờ ý của đoàn trưởng họ.

Kuroro mỉm cười nhẹ, vẻ mặt miễn cưỡng xem như thân thiện.

- Chúng tôi đang tìm một cô gái tóc ngắn, mặc đồng phục thể dục, cao tầm 1m6.

Trên tay có đeo một chiếc vòng tay làm bằng bạc, không biết anh có thấy không?

Tên tia nghe thấy phần mô tả thì có chút giật mình, ánh mắt lảng tránh và đầy nghi hoặc.

Rõ ràng là bọn chúng mới ra tay cách đây không lâu và mới về tới nhà.

Tại sao ba kẻ trước mặt này lại đánh hơi ra được nhanh đến vậy?

- Không biết!

Đi chỗ khác kiếm giùm.

- Hắn ta phẩy tay đuổi nhóm Kuroro đi.

Kuroro nãy giờ vẫn luôn quan sát kỹ diễn biến cảm xúc trên khuôn mặt tên kia, đương nhiên là không việc gì có thể qua mắt hắn.

Hắn nhìn qua phía Machi, Machi hiểu ý liền gật đầu rồi không nói không rằng tặng cho kẻ đó một đấm mạnh vào bụng.

Tên đó bị tấn công bất ngờ, không chút phòng bị mà ngã nhào xuống đất.

Machi, cô ấy đã nương tay lắm rồi.

- Hắn ta bất tỉnh luôn rồi.

- Machi thản nhiên nói.

- Không sao, vẫn còn kẻ khác.

- Kuroro lên tiếng đáp rồi hướng đôi đồng tử về phía người đang núp sau cánh cửa quan sát tình hình kia.

Tên kia thấy bạn mình bị hạ chỉ với một đòn thì không khỏi sợ hãi.

Kẻ đang nằm dưới đất kia có thể nói là khỏe nhất trong đám bọn chúng.

Ấy vậy mà lại bị một ả con gái hạ gục chỉ với một đòn?!

- Nè, sao lại trốn trong đây vậy?

Hắn ta giật mình khi nghe được lời nói phát ra từ đằng sau mình.

Quay người lại thì thấy một đứa con gái khác trên mặt đeo cặp kính to đang nghiêng đầu nhìn hắn khó hiểu.

Bây giờ nhìn lại thì mới phát hiện bọn chúng đi ba người nhưng ở ngoài kia từ khi nào đã chỉ còn hai!

- Sao những thứ này lại ở chỗ các người?

- Shizuku nói rồi cầm những món đồ của tôi mà cô ấy đã nhìn thấy ở trên bàn kia.

Biết răng bọn chúng sẽ khó mà thoát được kiếp này, hắn ta chỉ đành cúi đầu mong nhận được sự tha thứ.

Ai mà biết được bọn hắn chỉ chọn đại một con nhóc làm mục tiêu bây giờ lại gặp phải mấy kẻ điên này chứ!!

Kuroro đang nghe tên cướp kể lại toàn bộ mọi thứ đã diễn ra thì tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên.

Người gọi là Phinks!

- "Đã chạy qua chạy lại mấy con đường rồi, chỉ thấy mỗi một vết máu ở chỗ đường đi qua rừng cao su thôi."

Kuroro nghe đồng bọn của mình báo cáo xong liền quay sang kẻ đang quỳ dưới đất run rẩy một cách đau đớn vì bị bẻ vài cái ngón tay kia.

- Cô ấy đang ở đâu?

- Tôi không biết, sau khi chúng tôi về tới nhà thì tên kia vẫn chưa liên lạc lại.

- Tên cướp đáp lại một cách khó khăn, hắn ta hơi ngập ngừng rồi tiếp tục.

- Có thể hắn đang tìm nơi nào đó để...

Để hành sự.

Nghe xong, Kuroro bình thường điềm tĩnh bây giờ lại thoáng mang vẻ tức giận.

Hắn tặng cho kẻ thấp hèn đang quỳ dưới chân một đạp khiến mặt hắn tác động mạnh xuống đất rồi cầm điện thoại lên.

- "Tìm xung quanh đó.

Để ý kỹ một tí, có thể sẽ có dấu vết khác lạ."

Feitan đứng kế bên, nghe thấy vậy liền hướng ánh mắt về dấu vết như ai đó đã lôi kéo thứ gì đó trên đất kia.

- "Các cậu đi trước, tôi sẽ tới liền."

- Kuroro nói xong liền cúp máy, kêu Machi và Shizuku mỗi người mang một trong hai tên kia về nhà rồi ngay lập tức rời đi.

Hai người đó rất muốn chạy tới chỗ tôi ngay bây giờ, nhưng không thể không làm theo lời đoàn trưởng của bọn họ.
 
[Hxh] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??
Chapter 21


Mọi người lần theo dấu vết kéo lê trên đất, được một khúc thì nghe thấy tiếng la yếu ớt.

Hướng thẳng về phía âm thanh phát ra, trước mặt các thành viên lữ đoàn hiện tại là hình ảnh tôi đang khó khăn chống lại sự xâm nhập của tên đàn ông đang đè tôi dưới thân kia.

Người đầu tiên phản ứng là Nobunaga, gã rút thanh kiếm của mình ra chạy lại chém phăng đi cánh tay đang nhấn đầu tôi xuống đất.

Tên kia chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ có thể cảm nhận được cơn đau đang nhanh chóng truyền tới từ phía tay phải.

Khi đưa mắt nhìn qua thì mới phát hiện ra cánh tay của hắn đã biến mất.

Tên cướp hét lớn, ngã nhào ra đất.

Hắn ôm tay lăn qua lăn lại, vẻ mặt hết sức đau đớn.

Mắt tôi nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc liền không khỏi xúc động.

Tôi buông bỏ phòng bị, hai hàng nước mắt chảy dài, tôi khóc lớn giải thoát hết sự đau đớn đã kìm nén bấy lâu.

Những người khác cũng không nói gì, chỉ đứng lặng yên nhìn tôi khóc.

Thấy tôi quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, tay chân hết dính đất cát lại máu me be bét, họ vừa thương vừa giận.

Giận vì bản thân đã quá buông thả tôi mà đã gián tiếp đẩy tôi vào tình huống này, giận vì đã để những kẻ thấp hèn động tay vào tôi.

Pakunoda tiến lại phía tôi, đưa tay xoa đầu tôi rồi nhẹ nhàng lau đi hàng nước mắt trên má.

Cô ấy chỉnh lại quần áo của ôm rồi bế tôi trên tay, để tôi dựa vào người cô.

- Chị đưa em đến bệnh viện.

Tôi không đáp lại, vẫn còn tiếp tục khóc.

Tôi sợ lắm, không dám nghĩ xem nếu lữ đoàn không tìm thấy tôi thì liệu chuyện gì sẽ xảy ra?

Tại sao bản thân tôi lại rơi vào tình huống này cơ chứ?

Chúng tôi vừa ra khỏi khu rừng thì Kuroro cũng đuổi tới.

Hắn thấy tôi đang nằm gọn trong vòng tay của Pakunoda thì cũng an tâm phần nào.

- Q.N ngất rồi, hình như do hoảng sợ và mệt mỏi.

- Pakunoda nói khẽ, ánh mắt không rời khỏi tôi.

Trong đôi mắt sâu thẳm đó là sự thương xót khôn cùng.

- Tôi đưa Q.N đến bệnh viện trước.

Phinks, cậu đi cùng đi, nhớ gọi taxi.

- Pakunoda nói rồi đi thẳng ra đường lớn.

Phinks hắn cũng gần đầu một cái rồi làm theo.

Sau khi hai người đó đi khuất rồi Feitan mới mở miệng phá vỡ bầu không khí nặng nề tại nơi đây.

Hắn đá tên cướp vào giữa những người đang đứng.

- Xử lý tên này như nào đây?

Kuroro nghiền ngẫm một hồi rồi nhàn nhạt đáp lại.

- Đừng để hắn chết.

Những thứ mà bọn chúng làm ra sao có thể không trả giá?

- Hắn liếc mắt về kẻ đang nằm trên đất.

- Tầng hầm bỏ trống bữa giờ cũng có chỗ dùng rồi.

Feitan nghe xong liền hiểu ý mà vác theo kẻ đó trở về.

Những người khác cũng theo sau.

Riêng Kuroro, hắn ghé qua nhà tôi một lúc, lựa lời để nói hết mọi chuyện với gia đình tôi.

Mẹ tôi nghe xong xém ngất, hai đứa em cũng lo cho tôi lắm.

Mẹ tôi cảm ơn Kuroro rối rít rồi chạy đi chuẩn bị đồ lên bệnh viện cùng tôi, không quên nhờ người hàng xóm kia trông hộ hai thằng em nổi tiếng nghịch ngợm của tôi.

Kết quả chẩn đoán của tôi khá tệ: cổ họng bị viêm do la hét trong thời gian dài, chân phải bị gãy, rạn hai chiếc sương sườn, trầy xước nhiều nơi trên cơ thể.

Trong khi tôi đang mê man vơi cái cơ thể mệt mỏi thì những người khác lại lo sốt vó vì thấy tôi mãi không tỉnh lại.

Lâu lâu tôi còn loáng thoáng nghe được giọng nói lo lắng của mẹ cơ.

Tôi tỉnh lại sau giấc ngủ dài, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là cái cảm giác ấm áp truyền tới từ lòng bàn tay.

Mẹ tôi đang mệt mỏi nằm gục xuống giường bệnh, tay vẫn nắm chặt tay tôi.

Những chuyện vừa xảy ra đối với tôi cứ như một giấc mơ vậy.

Nhưng cơn đau mà tôi đang phải chịu như đang khẳng định cho tôi rằng tất cả đều là sự thật.

Tôi chẳng hề dám nghĩ đến nếu như lúc đó không ai xuất hiện cứu tôi thì bản thân tôi rồi sẽ ra sao đây?

Lần này phải cảm ơn mọi người thật đàng hoàng mới được.

Mẹ tôi đang ngủ, cảm giác được kế bên có thứ đang động liền tỉnh dậy ngay.

Thấy tôi đang ngó Đông nhìn Tây khắp cả phòng, mẹ tôi liền hỏi han xem tôi có sao không, có thấy khó chịu ở đâu không,..

Mẹ hỏi nhiều lắm nhưng tôi chẳng nhớ và trả lời hết được.

Rồi mẹ như đã buông xuôi được mọi muộn phiền trong lòng, bà ôm lấy tôi thật chặt, nước mắt chảy dài.

Là tôi đã khiến mẹ lo lắng rồi.

Tôi phải ở bệnh viện theo dõi trong một thời gian, người đến thăn tôi nhiều vô số kể.

Nào là lữ đoàn nè, mấy đứa bạn cùng lớp nè, rồi họ hàng nữa.

Mỗi lần có người đến thăm lại mang theo một ít quà để rồi giờ đây chất kín một góc phòng.

Thậm chí có cả cảnh sát cơ, sau khi mẹ tôi báo án, cảnh sát đã lập án và cố gắng huy động lực lượng để tìm ra những kẻ đã hành hung tôi nhưng lại chẳng có một chút tin tức nào của bọn chúng.

Họ đến ngoài hỏi thăm tôi còn hỏi tôi một vài câu hỏi liên quan đến vụ việc.

Mặc dù không muốn nhớ lại chuyện đó một chút nào nhưng tôi vẫn thành thật trả lời từng câu hỏi.

Mong rằng họ có thể tìm ra những kẻ đã xém hủy hoại cuộc đời tôi và để cho pháp luật trừng trị bọn chúng.

Cánh nhà báo cũng nắm bắt tin tức nhanh lắm, bình thường thì không nói nhưng khi đọc phải những tờ báo lá cải trên mạng và những lời bình luận có phần toxin khiến tôi như chết lặng.

Họ bảo tôi cũng không phải hạng ngoan hiền khi về nhà muộn như vậy.

Họ bảo tôi ăn mặc hở hang nên mới khơi dậy dục vọng của những kẻ đó.

Nực cười thật, vì để chuẩn bị cho một kỳ thi thật kỹ càng tôi đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian học sáng, học tối, thậm chí hôm đó tôi còn đang khoác trên người bộ đồng phục thể dục.

Ấy vậy mà những con người chẳng biết gì về tôi kia lại có thể dễ dàng buông lời trách móc, chửi bới tôi như vậy?

Mạng xã hội, thật là một con dao hai lưỡi.

Hôm nay Pakunoda đến thăm tôi, cô ấy mang cho tôi một bịch táo đỏ - loại trái cây mà tôi vô cùng yêu thích.

Thấy tâm trạng tôi có phần không tốt, tay tôi lại đang cầm chiếc điện thoại, cô ấy liền hiểu ra vấn đề.

- Những người chỉ biết đổ lỗi cho người khác qua chiếc màn hình điện thoại không đáng để chúng ta bận tâm.

Sự việc xảy ra không có chỗ nào là do lỗi của em cả, đừng bận tâm những lời đó.

Biết Pakunoda đang an ủi mình, tôi cũng giữ cho tâm trạng phấn chấn lên tí.

Tôi không muốn Pakunoda nghĩ rằng bản thân tôi không thèm bỏ vào tai lời khuyên của cô ấy được.

Pakunoda thấy tâm trạng tôi tốt lên hẳn, cô lấy liền ngồi kế bên giường bệnh gọt táo cho tôi ăn.

Được chị đẹp dút cho, tôi ngu gì mà từ chối chứ?

Nhai hẳn một miếng táo lớn trong miệng, hai má tôi hơi phình ra.

Nhìn bản thân tôi có phần béo lên nhờ mấy bữa nay được chăm sóc kỹ, Pakunoda không nhịn được mà cười nhẹ một cái, không quên trêu tôi.

- Mấy bữa nay em toàn ở một chỗ, hết ăn rồi ngủ chắc cũng béo lên vài cân nhỉ?

Tôi sững sờ trước lời nói tưởng chừng như vô hại của cô ấy, nhìn xuống phía bụng mình.

Đưa tay bóp nhẹ cục mỡ, tôi chết lặng.

Hình như nó có to hơn thật.

Cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ bỉ ngải heo quật chết mất!!!

- Em...

Em không ăn nữa.

- Tôi đưa tay đẩy đĩa táo về phía Pakunoda, ánh mắt tiếc nuối.

- Chị giỡn thôi, béo lên chút cũng dễ thương mà.

Nếu sợ béo thì mai mốt giảm cân thôi, lo gì.

Tôi không có nghị lực tới vậy đâu, trời ơi!!!
 
[Hxh] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??
Chapter 22


Mấy ngày liền, tôi do không có việc gì làm nên rất rảnh và hiện tại đang trong trạng thái vô cùng chán nản.

Ngoài ăn, ngủ, tập chống nạn đi lại cho quen và chép bài ra thì tôi chẳng phải bận tâm thêm điều gì.

Nếu ai đó hỏi tôi trải qua một phen hú hồn như thế có ám ảnh hay sợ hãi điều gì không thì xin thưa là có.

Nhưng bên cạnh đó thì tôi hiện tại vẫn còn những người mà tôi có thể tin tưởng bên cạnh.

Nghĩ đến đây, tôi bất chợt nhận ra rằng bản thân đã quá dựa dẫm vào họ...

Vậy nếu một ngày nào đó mà "những người hàng xóm" kia của tôi biến mất, cuộc sống của tôi rồi sẽ ra sao nhỉ?

Ryodan không thuộc vào thế giới này, thế giới này cũng chưa chắc sẽ chấp nhận họ.

Mọi chuyện rồi sẽ chuyển biến như thế nào thì không một ai có thể dự đoán được.

Đang chán nản nằm vất vưởng trên giường thì cánh cửa phòng tôi mở ra.

Ơ kìa, tôi tưởng mẹ tôi về rồi, tối mới chạy lên chứ?

- Mày nằm kiểu gì đấy con kia?

Chê vết thương chưa đủ nặng à?

- Không phải mẹ tôi mà người bước vào là Feitan, hắn dùng cái giọng điệu cáu kỉnh quát tôi vài câu.

- Vết thương hết đau rồi, còn chờ chân lành hẳn nữa thôi.

- Tôi bĩu môi mà trả lời hắn.

- Hôm nay có cái gì vậy?

- Bài.

- Chỉ hai người?

- Những người khác đang bận.

- Ò...

Chuyện là biết tôi suốt ngày phải nằm trong viện hẳn sẽ rất chán nên lữ đoàn vẫn luôn luân phiên nhau tới thăm tôi.

Mỗi lần tới đều không quên đem đến cho tôi một thú vui mới.

Feitan không hỏi han gì mà tự tiện ngồi chiễm chệ trên giường bệnh của tôi.

Xáo bộ bài trong tay rồi thuần thục phát cho mỗi người 13 lá.

Không biết là do đen thật hay bản thân tên này có mánh khóe gì màmấy ván liền, tôi đều thua hắn cả, thua đến ngán luôn!

- "Hắn không chơi ăn gian đấy chứ?"

- Tôi nghĩ bụng, hơi chồm tới cố lén nhìn vào những lá bài đang nằm gọn trên đôi bàn tay chai sạn của hắn.

- Nhìn nữa là móc mắt.

- Hắn buông lời đe dọa, thân thiết nhau là thế nhưng có trời mới biết được hắn đang nói thật hay đùa làm tôi phát rén.

- Tí thôi gì căng.

- Tôi ngồi ngay ngắn lại, ánh mắt bị thu hút bởi cái vết màu đỏ sẫm nho nhỏ trên cổ tay áo hắn.

- Fei, áo anh dính gì kìa?

Theo hướng ánh mắt của tôi, Feitan cuối cùng cũng chú ý đến vết dơ trên áo mình.

- "Lúc nãy trước khi đi có xuống tầng hầm một lúc, không lẽ là dính lúc đó?"

- Hắn tặc lưỡi một cái, nét mặt vô cùng khó chịu.

Thấy hắn như vậy tôi cũng biết giữ mồm giữ miệng mà dẹp sự tò mò qua một bên.

Nói bỏ qua vậy thôi chứ tôi cũng tò mò lắm chứ đùa.

Sau mấy ngày liền nằm dưỡng thương trong viện, cuối cùng tôi cũng được thoát khỏi đây!

Mẹ đang làm thủ tục xuất viện cho tôi, còn tôi thì ngồi chờ ở sảnh.

Cái chân vẫn chưa tháo bột được và bây giờ tôi lại có thêm hai người bạn đồng hành là hai cái nạn này đây!

Leo lên chiếc taxi do một người quen của mẹ lái, thứ đang chờ đón tôi hiện tại thay vì những lời động viên, an ủi thì lại là đủ câu bàn tán xôn xao từ xóm làng.

Sống trong cái cảnh suốt ngày bị người đời chỉ chỉ trỏ trỏ, nó...

Khó chịu lắm.

Khó chịu đến phát điên.

Cứ mỗi lần đi ngang qua ai đó, tôi lại cúi gầm mặt xuống đường mà đi, cố gắng để không lọt vào tầm mắt của mọi người mà thầm mắng rằng tại sao tôi lại phải sống trong cái hoàn cảnh ngày cơ chứ?

Trong khi những kẻ đã gây ra cớ sự này vẫn còn đang trốn chui trốn lủi ở nơi nào đó mà cảnh sát không hề tìm thấy được.

Mấy tờ truy nã bây giờ đã chẳng khác gì tờ giấy vụn.

- Sao đi mà cứ cắm mặt xuống đất vậy?

- Giọng của Shalnark phát ra từ đằng sau tôi.

Hắn còn tiện tay vỗ vào lưng tôi một cái khá mạnh làm tôi mấy đà.

Xém tĩ nữa là được trải nghiệm cảm giác tiếp đất bằng mặt rồi.

- Đấy, do cứ cắm mặt xuống đất nên mới vậy đó.

Thẳng người lên, không việc gì phải quan tâm đến ánh mắt người khác cả.

- Ô, anh sống lạc quan thật nhỉ?

- Giọng điệu tôi ngang ngang, không trầm không bổng.

Giờ này tôi chẳng còn dư sức để mà hùa theo mấy câu bông đùa của tên này nữa.

- Không có đâu.

Đang khuyên thật đó.

- Shalnark vòng hai tay ra sau đầu, chu mỏ mà nói nột câu.

Thấy tôi im ỉm không đáp lại, Shalnark cố tình nói to:

- Ơ, hôm nay Q.N bị câm kìa?

- Shalnark bất bình.

- Tôi đấm anh bây giờ.

- Tôi buông lời dọa nạt tới kẻ trước mặt.

Nói vậy thôi chứ tôi biết bản thân làm gì đấm được tên này?Nhìn cách cách hắn phản ứng lố lăng đến vậy là biết đang giỡn rồi.

- Ui!

Sợ quá, sợ quá!

- Thôi anh im luôn đi.

- Tôi đưa tay đẩy mặt hắn ra rồi đi thẳng về nhà mà không thèm ngoảnh mặt lại.

Tỏ ra giận hờn là thế nhưng được quan tâm như vậy tôi cũng vui lắm.

Mấy bữa này tôi được chăm sóc phải nói là rất chu đáo.

Ở nhà không phải làm bất cứ việc gì cả, đi học có người đưa kẻ đón, lớp tôi cũng được đổi xuống tầng trệt để tôi tiện đi lại.

Còn gì tuyệt hơn nữa, nhỉ?

Chỉ có điều lâu lâu cái chân này lại nhói lên khiến tôi rất khó chịu.

Giống như hiện tại vậy, đang ngồi học rất chi là bình thường thì tôi lại cảm nhận được cơn đau truyền từ phía chân lên.

Tôi có hơi nhăn mặt, không thể tập trung nghe giảng.

- Không sao chứ?

- Shizuku hình như nhận ra được nét mặt của tôi có chút thay đổi liền quan tâm hỏi một câu.

- Không sao, tí là hết liền ấy mà.

- Tôi lắc đầu đáp lại.

- Tôi có cách khiến nó hết đau đó...

- Không phải là chặt chân đâu, đúng không?

- Tôi cắt ngang lời Shizuku.

Hình như do bị tôi đoán được cậu ấy đang nghĩ gì nên Shizuku chỉ bĩu môi một cái rồi quay mặt đi.

Tôi bị thương mà hình như Ryodan lại rất thích thú khi lấy việc này ra trêu chọc tôi nhỉ?

Thì...

Có mấy khi mà tôi phải dựa dẫm hoàn toàn vào họ đâu?

Gác mấy chuyện đó sang một bên.

Hiện tại tình hình của tôi đang rất rất rất căng đây.

Vì trường tôi dự định mở lớp phụ đạo cho học sinh yếu kém sau kỳ thi cuối học kỳ I sắp tới nên mấy ai điểm thấp thì xác định đi.

Tôi thì không lo rồi, dù điểm tiếng Anh có thấp đến đâu vẫn có thể đảm bảo trên trung bình.

Nhưng!

Feitan với Shizuku thì rất đáng quan ngại!

Chỉ còn chưa đầy một tháng cho tới kỳ thi, trong khi mọi người đang ráo riết ôn tập để đạt được kết quả tốt nhất thì hai người "bạn cùng bàn" nào đó của tôi lại thản nhiên làm việc riêng trong giờ học rồi đến khi ra chơi lại giữ tôi lại mà bắt tôi giảng bài cho.

Tôi ngán nhất chuyện này, người có chuyên môn giảng cho thì còn không hiểu thì một con gà như tôi biết nói như nào mới có thể lọt vào tai hai kẻ trước mặt này đây?

Nói thật, tư duy của họ khá tốt,vó khi còn hơn tôi nữa nhưng nền tảng lại không có thì học kiểu gì bây giờ?

Lớp 12 rất khó, nhiều bài cần vận dụng cả những kiến thức cũ đã được học từ những năm trước.

Nhiều học sinh giỏi còn bị làm khó cơ mà?

- Đề bảo tính gia tốc tại thời gian t bằng 8 là phải đạo hàm cấp hai mà?

Bài này phải đọa hàm hai lần, khi nào đề kêu tính vận tốc mới là đạo hàm một lần.

- Tôi đưa cây bút chì gạch đi kết quả vừa rồi của Shizuku rồi giảng lại từ đầu.

Feitan cũng ra kết quả tương tự nên đang tranh thủ nghe cùng để sửa lại bài trước khi tôi quay qua kiểm tra.

Tôi vò đầu bứt tóc, có lẽ hai người này chính là bài toán khó nhất tôi gặp trong cuộc đời.

Biết không thể cứu vãn được gì, thôi thì để thần may mắn đọ họ vậy.

Dù sao lên 12 cũng toàn trắc nghiệm không mà.

Lụi sao để không dưới điểm liệt là được rồi.

Chứ tôi có phân thân thành 10 người để nói đi nói lại, nói tới nói lui thì họ nghe cũng không thủng đâu.

Đó là mới chỉ môn Toán thôi chứ còn Lí, Hóa, Sinh, Văn, Anh, Sử, Địa, Công Dân,...

Nữa đấy.
 
[Hxh] Genei Ryodan Thế Mà Lại Xuyên Không Rồi??
Chapter 23


Chuyện gì đến thì sẽ đến, ngày mà ba đứa bọn tôi bị đưa lên thớt đã gần ngay trước mắt rồi.

Chỉ cần qua tối nay thôi thì ngày mà chúng tôi ngán nhất sẽ tới - ngày thi cuối kì!

Tôi không phải đang lo cho mình đâu, mà là hai con người đang ngáp ngắn ngáp dài trước mặt tôi vì bị tôi bắt học thuộc hết cả một bài văn dài ngoằn kia kìa.

Thật sự mà nói thì đây là hạ sách cuối cùng mà tôi có thể đưa ra vì vốn dĩ Văn là một môn học nhằm khai thác trí tưởng tượng và khả năng tư duy, phân tích của học sinh.

Một môn Văn mà phải học vẹt là thứ mà tôi sẽ không bao giờ có thể chấp nhận.

Nhưng với hai người này thì còn cách nào khác sao?

Khả năng đọc hiểu gần như bằng không thì làm sao tôi dám đòi hỏi ở họ khả năng làm Văn được?

- Làm gì mà nãy giờ cứ thở dài hoài vậy?

- Feitan hình như biết rõ tôi đang nghĩ xấu về hắn hay sao mà mặt hắn cau có thấy ghê lắm.

Tôi đặt cây bút trên tay xuống, liếc mắt về phía hắn, Shizuku rồi lại thở dài.

- Hai người làm tôi lo lắm, biết không?

Cứ mỗi lần kiểm tra là y như rằng...

- Mắt tôi hơi cụp xuống, lời nói ra đến miệng nhưng rồi lại nuốt ngược vô.

- Ngày mai kiểm tra mỗi đứa một phòng, thôi thì ráng làm bài trong khả năng đi.

Đừng có kiểu bỏ giấy trắng giống mấy lần trước.

Shizuku đặt xấp đề trên tay xuống bàn, đầu gật lia lịa khi nghe tôi nói.

Không hiểu sao mà gần đây cậu ấy nghe lời tôi lắm, cái gì cũng đồng ý nghe theo cơ.

Tôi thề là không hề bỏ bùa hay làm bất cứ thứ gì xấu với cậu ấy đâu nhá.

Mà, có muốn thì khả năng xảy ra chuyện đó gần như là bằng không.

- Muộn lắm rồi, Q.N về ngủ trước đi!

- Shizuku vừa nói vừa đẩy tôi ra khỏi phòng, - Hứa là ngày mai sẽ thuộc hết bài mà.

Gì vậy?

Đuổi khách à?

Feitan còn đang không hiểu hành động của Shizuku là sao nữa kia kìa.

Trong đầu hắn lúc ngày chắc đang đầy dấu chấm hỏi luôn á.

- "Mắc gì đang có không gian riêng tư thì tự mình đạp đổ vậy?

Con ngốc này..."

- Feitan thầm đánh giá người đồng đội có phần thông minh đột xuất của mình âm điểm.

- Nếu thật sự không cần thì tôi về trước đấy nhá?

- Mai gặp nha, về tới nhà thì phải nghỉ ngơi ngay đó nhá.

Không được làm gì quá sức đâu!

- Shzuku dặn dò tôi một cách cẩn thận.

- Biết rồi mà, còn đang tuổi ăn tuổi chơi thì làm gì có áp lự đâu mà lo.

Tạm biệt nha.

- Tôi vẫy tay tạm biệt Shizuku rồi men theo bức tường đi thẳng ra phòng khách.

Cái chân thì gỡ bột rồi đó, nhưng đi lại vẫn còn bất tiện lắm.

Nhớ những ngày tháng mà tôi được tự do chạy trên sân cỏ ghê...

Mới mấy tuần mà cứ như cả chục năm rồi ấy...

Chuyện cái chân, ước gì tôi có thể quên sạch đi.

Thấy tôi đi ra một mình, Pakunoda đang liên tục bấm gì đó trên máy tĩnh cũng phải dừng ngay lại mà hỏi thăm mấy câu:

- Em về à?

Hai người kia có chịu học không, hay em mệt nên về trước?

- Shizuku bảo em về chị ạ.

Cũng trễ rồi, chị cũng nghỉ sớm nhá.

- Ừ, gần đây chị tìm được vài thứ hay ho trên mạng nên đang tìm hiểu tí ấy mà.

- Giọng điệu của Pakunoda hình như có chút...

Phấn khởi?

Tôi thấy giống như chị ấy đang khoe chiến tích vậy, thật tò mò không biết đó là gì ha.

Rời khỏi căn nhà rộng lớn, tôi lại trở về với mái ấm thân yêu của mình.

Kép cánh cửa phòng lại. tôi cột gọn mái tóc lên rồi ngồi xuống bàn học.

Nếu Shizuku biết chắc sẽ giận tôi lắm đây.

Biết sao được, năm cuối cấp thì ai mà dám lơ là cơ chứ?

Để mai mốt rồi xin lỗi cậu ấy sau vậy.

Shizuku bước vào căn phòng tối với một đống màn hình kết nối với từng chiếc camera ẩn.

Ở đâu thì hẳn ai cũng biết rồi.

- Đồ dối trá...

Q.N chẳng quan tâm đến sức khỏe bản thân tí nào.

Quần thâm trên mắt ngày càng rõ thì ai mà không lo cơ chứ?

- "Chà, có vẻ như Shizuku đã giận dỗi vì lời nói của mình bị quẳng qua một bên rồi."

- Nobunaga đã nghe được cuộc trò chuyện ban nãy của bọn tôi, lại nhìn lên sắc mặt có chút mệt mỏi của tôi thì ngầm hiểu ra mọi chuyện.

Trông hắn luộm thuộm vậy thôi chứ hắn quan tâm đến những người khác lắm đó.

Hắn có thể đối xử không tốt với bản thân hắn nhưng những người xung quanh thì lại dành cho mỗi người một sự quan tâm khác nhau đấy.

Chỉ là cái khúc "kẻ nhiều, người ít" có hơi kì thôi.

Đừng chê hắn phân biệt đối xử, có qua có lại mới toại lòng nhau mà!

Bầu không khí tĩnh lặng vào buổi sáng tinh mơ bị phá tan bởi tiếng chuông báo thức.

Tôi mắt nhắm mắt mở từ từ rời khỏi chiếc nệm êm ái và chiếc chăn bông ấm áp để tắt báo thức.

Sở dĩ tôi có thói quen như vậy là vì sợ nếu để điện thoại quá gần thì một ngày nào đó tôi sẽ vô tình tắt báo thức đi rồi tiếp tục ngủ lắm.

Nhiều người từng bị rồi, phòng tránh trước vẫn hơn chứ nhỉ?

- Dậy đi!

Hai đứa kia!!!

- Giọng tôi vang vọng khắp căn phòng kế bên - phòng của hai đứa em tôi.

Bình thường chỉ có tôi với đứa lớn học buổi sáng thôi.

Hôm nay đứa còn lại có tiết học bơi buổi sáng nên mới phải dậy cùng ấy chứ.

Ba chị em tôi kéo tay nhau đi vệ sinh cá nhân, đứa nào xong trước thì ngồi vào bàn ăn cơm trước.

Hôm nay mẹ tôi đi làm sớm, đồ ăn đã được chuẩn bị từ a đến z và đang yên vị trong lồng bàn rồi.

Tôi tranh thủ vừa ăn vừa nhẩm lại mấy từ vựng Tiếng Anh để đảm bảo rằng mình không quên.

Đến khi tiếng gọi cửa cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi thì tôi mới chịu dừng lại, nuốt nốt miếng cơm trong miệng rồi chạy ra xem ai tới.

Mà, có lẽ cũng không cần đoán đâu nhỉ?

Mới sáng sớm mà đã ới của nhà người khác thì còn ai vào đây ngoài mấy vị hàng xóm đáng kính của tôi.

Đoán không sai, trước nhà tôi là Machi và Nobunaga.

Hai người họ ngỏ ý rằng sẽ giúp tôi đưa hai đứa em đến trường giúp vì dù sao hai ngôi trường cũng ngược đường, có chút không thuận tiện.

- Ngủ trễ dậy sớm, nếu để em vội vội vàng vàng chạy trên đường tụi này lo lắm.

Chân cũng chưa lành hẳn, cứ để tụi này giúp cho.

- Machi biết tôi có ý định từ chối vì sợ làm phiền mọi người liền lên tiếng trước hòng chặn miệng tôi.

Rồi cô ấy xoay người tôi lại, đẩy tôi vào trong nhà:

- Được rồi, có tí chuyện cỏn con mà sao cứ phải suy nghĩ nhiều làm gì nhỉ?

- Em cảm ơn...

Nhưng mà sao chị biết hôm qua em ngủ trễ vậy?

- Tôi không khỏi thắc mắc mà hỏi ngược lại.

Nhận ra mình có chút lỡ lời, cô khựng người lại không biết nên giải thích thế nào với tôi nên phải quay qua cầu cứu người đồng đội.

- Coi kìa, làm gì có ai đi ngủ mà để đèn trong phòng sáng trưng tới giữa khuya mới tắt đâu chứ?

- Nobunaga đưa tay vò đầu tôi: - Nhóc yên tâm, ta sẽ không nói với Shizuku đâu.

Nói rồi hắn nháy mắt với tôi một cái.

Tôi muốn khiếu nại, có thể thay thế ông chú luộm thuộm trước mặt tôi thành một chị gái xinh đẹp nào đó không vậy?

Cái nháy mắt đó làm tôi nổi cả da gà chứ đùa.

- Này!

Nhóc đang nghĩ gì là tôi biết hết đấy nhá!

Giỡn mặt hả?

- Nobunaga tức giận trách móc rằng đứa nhóc trước mặt này thật chẳng dễ thương chút nào cả.

Còn Machi tuy bên ngoài tỏ ra khá điềm tĩnh nhưng khóe miệng cô ấy có hơi nhếch lên đấy nhá.

Tôi chia tay hai người ấy tại cổng, hai đứa em cũng cặp sách đầy đủ rồi.

Tôi cũng phải thanh lí hết số cơm trong chén rồi lên đường thôi.

Tết nhất đến nơi rồi, một cái Tết đầm ấm hay đau đớn thì phải hết hôm nay mới biết được.

Danh sách phòng thi được dán ngay bản tin gần cổng trường.

Để xem nào...

Tôi thi phòng 12, không chênh lệch quá nhiều so với mấy năm trước nhỉ?

Feitan và Shizuku do mới chuyển đến năm nay nên đều bị đẩy xuống phòng cuối cả.

Hay nhỉ?

Phòng 21 là ngay lớp tụi tôi còn gì.

Tiếng trống báo hiệu thời gian để tất cả học sinh tập trung tại phòng thi đã vang lên ngay khi tôi vừa đặt chân lên cầu thang.

Phòng thi của tôi ở tầng hai nên đã sớm chia tay với hai con người kia trước khi lên cầu thang rồi.

Giám thị cũng có mặt sau vài phút, tiếng trống báo hiệu giờ phát đề cũng vang lên.

Tôi nhận lấy tờ đề của mình rồi bắt đầu đặt bút xuống làm bài.

Hôm nay, trời đẹp...

Nhưng đề thi Văn thì không!
 
Back
Top Bottom