Đam Mỹ Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 100: 100: Áy Náy


Chuyện xảy ra trước khi Landulf dựa vào năng lực của huyết tộc tìm được Kỷ Dụ thật ra không hề khó đoán.

Mọi chuyện chính là sau khi Giaco để ba tên Alpha kia tiến lên bắt đầu làm nhục cậu thì chính hắn cũng đi lên.

Khó mà nói hắn có phải có ý định muốn c**ng b** cậu bởi vì chịu ảnh hưởng của pheromone hay không nhưng ý định muốn nhục nhã cậu là không cần phải nói.

Hắn cứ thế đẩy một tên đang định cưỡng ép muốn hôn môi Kỷ Dụ, mạnh mẽ bóp quai hàm đang ngậm chặt của cậu ra, ghê tởm đem của quý của hắn đút mạnh vào miệng cậu.
Sau đó...!Sau đó chính là Kỷ Dụ không biết từ đâu lấy ra sức lực kinh người, vậy mà một ngụm cho cắn đút của quý của hắn...
...Nói thì nói vậy thôi chứ sức lực nào mà cắn đứt được.

Nhưng Kỷ Dụ thật sự là cắn đến máu me bê bét, không cắn được đứt hết thì vẫn cắn được một nữa, mặc cho mấy người kia buộc cậu buông ra cậu vẫn là cắt chặt không thả.

Lôi kéo một hồi Giaco đều là bị đau đến ngất đi, của quý trong lúc lôi kéo vậy mà thật sự bị kéo ra một đoạn.

Lúc sau Landulf đến bắt cậu nhả chính là nhả cái đoạn kia ra.

Dù biết cậu chỉ là trong trạng thái bất ổn không thể kiểm soát được mới ngậm nó không buông nhưng Landulf vẫn là nổi điên lại chỉ có thể từng chút một dỗ dành cậu buông ra.
May mà hắn ở trong lòng cậu có địa vị không gì sánh bằng, trước đó hắn còn nghĩ cậy miệng cậu moi thứ đó ra nhưng hắn vẫn sợ làm cậu bị thương mà không có làm.

Kết quả là hắn trấn định nhưng hai mắt lại đỏ như máu, mấy người Ricca nhìn đều thấy sợ.

Thế mới có chuyện Marco không cho Frency chạy tới.

Lúc hắn mang cậu đi họ cũng không dám nói tiếng nào.
"Đừng!...!Đừng động vào tôi!..."
Lại một lần chìm trong trạng thái hoảng loạn, Kỷ Dụ ở trong lòng người đàn ông bắt đầu giãy giụa lên.
Matteo đang bật tốc độ dễ bị cảnh sát bắt không thể phân tâm lúc nghe thấy cũng là muốn nói gì đó vì quá lo lắng.

Nhưng chẳng đợi cho ông như thường lệ nghe thấy thân vương nhà mình dỗ dành con thỏ nhỏ thì thứ ông nghe lại là một tiếng phập.

Ừm, chính là tiếng răng nanh cắn vào da thịt khiến nó rách toạc ra.

Ông bị giật mình nên không thể nhịn được nữa bất chấp tất cả liếc mắt nhìn lên kính chiếu hậu.

Đập vào mắt ông là cảnh thân vương nhà mình đỡ gáy con thỏ nhỏ cắn mạnh lên tuyến thể của cậu, mạnh mẽ ép pheromone của bản thân vào.

Sau đó là cảnh con thỏ nhỏ xịu lơ trong lòng hắn, không còn giãy giụa hay khóc la hoảng sợ nữa.
Dù trông có chút giống như một con búp bê rách không có sự sống nhưng còn tốt hơn là không ngừng bị tra tấn tinh thần.
Có lẽ ngay từ đầu họ nên làm như thế...
Đánh dấu tạm thời có thể khiến cơn ph*t t*nh của Omega thuyên giảm, cũng khiến họ ỷ lại Alpha đã cắn mình, trong lòng không còn nghĩ cái gì khác.
Nhưng trong tình huống vừa rồi ai nào có nghĩ được nhiều như vậy.

Họ còn nghĩ đưa cậu về biệt thự tìm bác sĩ nhìn xem trước, bởi vì Kỷ Dụ tâm thần có chút bất ổn, không phải trường hợp cưỡng chế ph*t t*nh bình thường thôi.

Họ sợ làm ẩu sẽ sinh ra thêm chuyện không tốt.

Mà bác sĩ họ gọi có khi đã đến được cổng biệt thự đợi họ rồi kia.
Hiện tại chỉ mong nó có tác dụng.
Matteo thở dài trong lòng, bản thân không lại để ý phía sau nữa mà chuyên tâm chạy về biệt thự.

Ở phía sau Landulf mặt mũi lạnh lẽo đem con thỏ nhỏ chỉ vì một phút lơ la của hắn mà mém chút bị người làm bẩn hiện tại đã mềm nhũn lại hít thở nhỏ yếu bất tỉnh cho ôm chặt trong ngực.

Lúc này đây hắn thật sự hối hận vì đã để cậu trở lại De Garibaldi.
Có lẽ hắn đã lánh đời quá lâu rồi nên mới quên mất một gia tộc như De Garibaldi không hề đơn giản là một gia đình bình thường.

Còn chưa tính là đấu đá tranh giành tài sản mà con thỏ nhỏ của hắn đã bị người tính kế, làm tổn thương mất rồi...!Chỉ vì hắn không nghĩ một Omega vốn nên được yêu thương bảo bộc làm sao uy h**p được người khác địa vị.
Cũng là do hắn...
Rốt cuộc về đến biệt thự, quả nhiên Matteo nhìn thấy bác sĩ ông gọi tới đã đến nơi rồi.

Đám người lập tức cuồn cuộn mà tràn vào biệt thự trong lúc bầu trời bỗng nhiên đổ tuyết.

Từng bông tuyết lất phất như lông ngỗng, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo thấu xương.
"Ngài cắn cậu ấy rồi à?"
Bác sĩ vừa nhìn Kỷ Dụ đã đối Landulf hỏi.

Tuy rằng ngữ khí của ông không giống hỏi mà giống như khẳng định rồi.

Cho nên khi nhìn thấy hắn gật đầu ông không có bất ngờ mà còn nói: "Tình huống này được người cậu ấy tâm niệm cắn một cái là tốt nhất rồi.

Việc đánh dấu sẽ khiến cho tinh thần cậu ấy ổn định lại.

Đương nhiên việc này cũng giới hạn trong đối tượng cậu ấy muốn tiếp thu, nếu không thì sẽ càng thêm loạn."
"Hiện tại chỉ cần đợi cậu ấy lại rồi ph*t t*nh lần nữa thì cùng cậu làm một bước an ủi thân mật hơn là có thể loại trừ tình trạng này.

Sau đó mới nhìn xem được tình huống còn sót lại mà đưa ra phán đoán tiếp theo."
"Quan trọng là trấn an được tinh thần cậu ấy."
Nói đến đây rồi ông ấy không nán lại nữa mà về luôn.
Những trường hợp như thế này chỉ có dùng cách thức nguyên thủy nhất để làm.

Nếu người bệnh không có đối tượng thì họ mới dùng đến thuốc.

Nhưng dùng thuốc thì khó lòng nói chắc được tình huống có hỏng bét hơn không.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 101: 101: Cái Gì Cũng Cho Em


Trước khi đi ông rồi rất tri kỷ mà tiêm cho Kỷ Dụ một ống dịch dinh dưỡng, để cậu không mất sức vì đói.
Rốt cuộc thì trạng thái yên tĩnh khó được này của Kỷ Dụ vẫn là duy trì được mấy tiếng đồng hồ cho đến đêm khuya mới có dấu hiệu tỉnh lại.
Vừa tỉnh lại cậu đã hướng người bên cạnh chui vào, không có giãy giụa loạn xạ như trước đó nữa.

Việc này thật sự là khiến Landulf thở phào một hơi.

Dù cuối cùng cậu là vì sự ỷ lại pheromone hay đã thật sự thoát được cơn hoảng sợ kia thì hắn vẫn không muốn nhìn cậu như trước đó nữa.

Hắn rất đau lòng.
"Landulf...!Landulf..."
Nghe người trong lòng gọi tên hắn, tim hắn như được tiêm thêm sức sống, đập mạnh mẽ vô cùng.

Hắn không biết thì ra sự chấp nhấn của em ấy đối với hắn lại khiến hắn thỏa mãn như vậy.
Chỉ là hắn đã vui mừng quá sớm.
Lúc hắn định giúp cậu xử lý cơn ph@t tình rõ ràng đang bộc phát thì cậu lại không cho, còn đáng thương nói: "Ôm em đi Landulf..."
Người trong lòng hắn hai mắt nhắm nghiền khiến hắn không thể nhìn thấy được tâm tình của cậu, thế nhưng rèn mi run động kia lại đã tiết lộ một chút cho hắn thấy.

Chỉ một chút thôi là hắn biết cậu còn ám ảnh chuyện kia.

Cho dù chấp niệm đối với hắn là bản năng khiến cậu nhận ra hắn, không sợ hắn, ỷ lại hắn thì trong lúc nhất thời tổn thương cậu vừa trải qua vẫn trở thành vật cản to lớn trong lòng cậu.

Mặc dù hắn không rõ cậu hiện tại có đang tỉnh táo hay không, nhưng mặc kệ thế nào hắn cũng không thể để cậu như vậy.

Bình thường đối với em ấy không biết xấu hổ lúc nào cũng nghĩ quyến rũ hắn, chủ động trèo lên người hắn cầu yêu hắn không cảm thấy gì.

Hắn lại không nghĩ đến một ngày nhìn thấy em ấy từ chối ôm ấp của mình hắn lại khó chịu đến vậy.

Người của mình từ chối mình yêu thương, đổi lại là ai đều sẽ không dễ chịu.

Cho nên không thể để chuyện này xảy ra.

Đúng vậy, không thế.
"Dụ Dụ nghe này."
Hắn đem cậu bao bộc dưới thân, vừa nắm mặt cậu hôn nhẹ lên mắt lên mũi, chỗ nào cũng cẩn thận thả xuống từng nụ hôn trấn an ôn nhu nhất, dùng nó đổi lấy sự tin tưởng của con thỏ nhỏ đang bài xích với thế giới.

Rốt cuộc trải qua một trận hôn nhẹ chọc cho lòng người dù yếu ớt cũng trở nên nhộn nhạo, dù nhát gan cũng muốn trở nên can đảm một lần đuổi theo giữ lấy nó, cuối cùng con thỏ nhỏ cũng bị hắn dụ dỗ ra khỏi hang.

Nhìn nó giương đôi mắt quyến luyến nhưng mù sương, thật nhỏ đáp lại yêu thương của mình, ánh mắt hắn tràn ngập nhu tình nhìn vào mắt cậu chậm mà rõ ràng nói từng chữ: "Có tôi đây, Dụ Dụ.

Tôi sẽ không để em chịu tủi thân nữa."
"Landulf..."
Con thỏ nhỏ cặp mắt dần dần ngập nước đáng thương nhìn hắn.

Đối diện với đôi mắt hắn, rốt cuộc nó đã kích động vươn lên hai cánh tay ôm cổ hắn kéo xuống hôn lung tung đáp lại.

Bên trong sự kích động đó là thứ cảm xúc bất chấp tất cả muốn hiến dâng cho hắn, không chút nào giữ lại truyền tải đến hắn khiến Landulf vừa đau lòng vừa gấp gáp nhận lấy.
Đúng vậy Dụ Dụ, cho dù em thấp kém thế nào tôi cũng chấp nhận, sẽ không vứt bỏ em.

Cho nên không cần sợ, không cần sợ Dụ Dụ của tôi.
Trong miệng Kỷ Dụ vẫn còn mùi máu tươi tồn tại dù đã bị hắn ép dùng nước súc miệng rất nhiều lần.

Nhưng hắn không có vì vậy mà ghét bỏ, ngược lại chỉ có tức giận cùng thương tiếc, sau đó mạnh mẽ dùng đầu lưỡi của mình giúp cậu dọn sạch tất cả những thứ ghê tởm kia.

Con thỏ nhỏ của hắn cho dù là kiên cường nhất thì vẫn luôn cần được yêu thương và che chở.

Em ấy vốn nên được bao bộc trong hạnh phúc, không cần chịu bất cứ tổn thương nào.

Bởi vì bất hạnh em đã chịu đủ rồi.
Rốt cuộc sau một lần hôn đến thiên địa u ám, cuối cùng Kỷ Dụ đã không còn khước từ yêu thương của hắn nữa.

Ngược lại sau khi sợ hãi trong lòng bị tình yêu mạnh mẽ ép chết, h@m muốn trỗi dậy khiến cậu trở nên còn gấp gáp hơn, gấp gáp muốn đem bản thân dung nhập vào máu thịt hắn.

Cứ như thể cậu cho rằng chỉ có như vậy mới không còn ai có khả năng cướp cậu khỏi hắn.

"Landulf ưm...!Em muốn..."
"Landulf...!Cho em được không ha..."
"Chỉ muốn a...!Chỉ muốn làm người của ngài...!Không muốn người khác ô ô...!Em sợ..."
Nhưng so với những lần trước lần này cậu lại yên tĩnh, không có bá đạo cường ép hay chơi xấu lừa gạt hắn đến chiếm lấy cậu mà ngược lại đáng thương hề hề nhìn hắn, nhỏ giọng cầu xin.

Con thỏ nhỏ như vậy khiến hắn đau lòng rối tinh rối mù, làm sao đành lòng từ chối cậu cho được.

Cuối cùng hắn không có nói được hay không được, lại dùng hành động mạnh mẽ đến nói cho cậu biết câu trả lời của hắn.
Có lẽ chỉ có làm vậy mới thật sự trấn an được em ấy.

Sự an tâm về mặt tinh thần chính là liều thuốc tốt nhất em ấy cần.

Còn không đáp lại nữa có lẽ hắn sẽ mất em ấy thật...! Nhưng làm sao có chuyện đó.

Hắn chưa từng nghĩ khước từ cậu.
"Ư hư..."
May sao độ khát khao của con thỏ nhỏ đối với hắn đủ lớn, lại còn đang trong cơn cưỡng chế ph@t tình, cửa động kia có được sự mềm mại cần thiết nên có.

Tuy rằng quá trình đi vào khó trách khỏi vẫn có chút đau đớn quá mức thế nhưng em ấy vẫn luôn hướng hắn đòi hỏi, khiến hắn muốn dừng cũng không dừng được.
"A!..."
"Landulf a..."
Rốt cuộc dưới sự tấn công nửa ôn nhu nửa mãnh liệt của hắn cuối cùng hắn cũng vào được nơi m3m mại cứ như bông gòn kia rồi, thế nhưng con thỏ nhỏ lại không chịu được dày vò mà ngất đi.

Mặc dù đuôi mắt đỏ chót uốn cong lại đã thật rõ ràng thể hiện tâm tình của chủ nhân nó.

Dù đau nhưng thỏa mãn, có chết cũng cam lòng.
Landulf đến động một cái cũng không dám động chỉ vì sợ làm cậu khó chịu mà tỉnh lại, ôn nhu hôn lên cái trán ướt đẫm mồ hôi của con thỏ nhỏ.

Sau đó hắn không một chút nhíu mày chọn cách ôm con thỏ nhỏ cứ như vậy nằm qua một đêm.

Cho dù hạ th@n khó chịu hắn cũng chưa từng rên lên một tiếng.
Cả một đêm, nơi tư m@t của hai người đều dính chặt lại với nhau như vốn sinh ra đã vậy.

Khăng khít chặt chẽ không rời.

Cả một đêm đó Landulf cũng không ngủ, mấy lần cẩn thận kiểm tra tình huống của con thỏ nhỏ chi vì lo lắng.

Rồi mỗi lần đều chỉ thấy cậu hô hấp đều đều, biểu tình lúc ngủ yên yên tĩnh tĩnh chứ không có chút nào khó chịu hắn mới buông lòng.
Thời điểm mặt trời ló dạng, ánh nắng bắt đầu xuyên qua tầng tầng lá cây, lại lem lỏi vào giữa khe hở của những bức rèn chui vào trong phòng, hắn rốt cuộc thả tâm nghĩ có lẽ trạng thái của cậu đã không sao nữa rồi.

Mặc dù chưa đánh dấu hoàn toàn được nhưng hắn không để ý.

Lúc này thật sự không phải thời điểm tốt để đánh dấu.

Đợi lần sau, đợi cậu đến kỳ ph@t tình thật sự hắn không cần cậu đòi cũng sẽ cho cậu.
Nhưng lúc hắn nghĩ âm thầm lui ra khỏi người cậu thì một trận nùng liệt pheromone của Omega đã ập tới đánh úp lấy hắn khiến hắn choáng váng.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 102: 102: Đánh Dấu Chung Thân


Landulf có một chốc đã bị chôn vùi trong mùi vị thơm ngọt béo nguậy kia.

Đợi hắn tỉnh táo lại pheromone của mình còn bị con thỏ nhỏ trong ngực cho lôi kéo ra ngoài, mạnh mẽ quấn lại với nhau.

Mà con thỏ nhỏ cũng tỉnh, ở trong lòng hắn cựa quậy không ngừng, hạ th@n đều là bị cậu hấp xả như chết đói, đã trở nên cứng rắn dữ tợn từ lúc nào.
"Landulf Landulf Landulf..."
Hắn còn chưa kịp hoàn hồn bị cậu gọi đến nổ tung.
"Em không sao chứ?"
Vừa nói hắn vừa đem con thỏ lật lại, chống tay cẩn thận nhìn cậu.

Nhưng hắn lại chỉ nhìn thấy một mảnh hồng rực.
Đúng vậy, con thỏ nhỏ từ mặt đến cổ, đến mảnh ngực nhỏ gầy, chỗ nào hắn nhìn thấy được đều hồng rực lên như bị sốt.

Mà thật sự cũng giống sốt thật, bởi vì người cậu rất nóng.

Cả nơi đang cắn chặt lấy hắn cả đêm cũng nóng như được đốt lửa.
Nhưng hắn không ngu đến mức cho rằng cậu chỉ là bị sốt.

Chỉ bởi vì nồng độ pheromone cậu đang tỏa ra kia chỉ cần là Alpha đều có thể nhận ra được đây là trình độ chỉ có Omega đang trong kỳ ph@t tình mới có thể phóng thích ra được.

Đúng vậy, là kỳ ph@t tình chính thức của Omega chính không phải những cơn ph@t tình do bị bên ngoài ảnh hưởng, cưỡng chế gợi lên.

Mà bởi vì kỳ ph@t tình lần đầu tiên sau khi phân hóa cho nên nó càng dễ khiến cho Alpha phát cuồng.

Đến cả hắn, bản thân đã nghĩ chính mình sớm miễn dịch với pheromone của Omega còn bị cậu làm cho ngất ngây một hồi.

Dù hắn biết nguyên nhân có một phần là do cậu đối với hắn có địa vị khác thường nhưng như vậy là đủ để xác định được tình trạng của cậu rồi.
"Landufl...!Yêu em đi!"
Đối với hắn dò xét, con thỏ nhỏ chỉ biết vươn tay ôm cổ hắn, đối với hắn mắt long lanh đòi hỏi.
Landulf lại không chút chần chừ gật đầu đồng ý.
"Được."
Em muốn thế nào tôi đều thỏa mãn em.
Sau đó hắn dùng hành động để bày tỏ hắn không nói dối mà cúi đầu nuốt lấy đôi môi mềm mại đang hé mở kia, mạnh mẽ lại không thiếu ôn nhu cùng nùng liệt tình cảm đem nó ngấu nghiến, nuốt chửng.

Những ngón tay không hề có chút nào rảnh rỗi ở trên làn da trắng mịn trơn láng lúc này đã trở thành một màu hồng phấn của con thỏ nhỏ không ngừng ma sát mang theo trân trọng và bảo bộc lướt qua từng tấc cơ thể.

Thời điểm chạy đến chú thỏ con đã sớm dựng tai ngẩng đầu với hắn lại không thiếu một phen ôn nhu săn sóc đến mức nó kêu chít chít.

Một cái tay khác lại ở nơi bụng nhỏ còn đang gồ lên hình dạng của hắn cũng không quên x0a nắn khiến con thỏ nhỏ thoải mái đến vặn quẹo eo mông.

Đôi môi bị hắn chiếm lấy trong lúc đó khẽ phun ra những tiếng r3n rỉ yếu ớt lại phóng túng khó nhịn.

Bởi vì không thể nói, con thỏ nhỏ chỉ có thể dùng hành động để thể hiện bản thân thật muốn hắn mạnh mẽ đem cậu làm.

Cậu đem hai cái lẵng chân trắng mịn thon thả của mình quấn lên eo hông săn chắc của người đàn ông.

Bàn chân nhỏ nhắn với những ngón chân đáng yêu bởi vì kh0ái cảm mà duỗi ra, gót chân còn mạnh bạo trêu chọc, cọ sát không ngừng trên mông người đàn ông, s@c tình lại khiến người ta ngứa ngấy khó nhịn muốn đem cậu đè ra làm chết.

Dụ dỗ kiểu này ai cũng chịu không nổi, động vật ăn chay có khi còn bỏ cả cỏ để chạy đi ăn thịt chứ chẳng chơi.
Landulf tự nhận mình định lực một trăm hai mươi phần còn thấy h@m muốn ùm ùm nổi lên.

Trong một phút hoảng hốt hắn đã nghĩ bản thân bị pheromone khống chế rồi, hình ảnh ướt át kiều diễm s@c tình đều hiện lên rõ rệt trong tâm lý.

May mà tuổi đời lâu dài đã khiến hắn ở phút cuối cùng hoàn hồn lại.

Thế nhưng hắn vẫn cảm nhận được rõ ràng vách th1t nóng rực bên trong con thỏ nhỏ, nơi bị hắn chiếm giữ cả đêm, đến cửa nhỏ bị hắn mạnh mẽ phá ra đêm qua cũng không kịp khép lại đang không ngừng co thắt, đem hắn khóa chặt càng sâu hơn.

Mà từ nơi đó còn không ngừng phun ra mật ngọt nhiều đến mức muốn nhấn cho đại ác ma của hắn chết đuối.

Trong lúc nhất thời ý nghĩ muốn giã cho nơi đó nước bắn tung tóe lại hiện lên lần nữa.
May mà hiện tại hắn cũng không cần phải nhịn nữa.
Ai mà nghĩ công sức của đêm qua lại là tiền đề tốt đẹp cho hôm nay chứ.

Khiến cho hắn chẳng gặp chút cản trở nào vừa động đã vẽ ra cái cảnh tượng hắn nhìn thấy trong đầu kia.

Âm thanh phụt phụt lập tức vang vọng khắp phòng.

Nơi hạ th@n của hai người không ngoại lệ trở nên rối tung rối mù khiến người muốn phun máu.

Người đàn ông hai máu trở nên đỏ ngầu mạnh mẽ nắm chặt eo mông nhỏ của con nhỏ nhấc cao lên dữ dằn giã thẳng vào, mỗi lần đều chạm đến nơi sâu nhất, chọc cho con thỏ không ngừng hét toáng lên, hai mắt mê ly khờ dại ngốc nghếch.
"A! Ha ư!..."
Từng âm thanh mị nhân giống như đang mang theo một cái đuôi nhỏ chui thẳng vào trong lòng hắn, khuấy đảo nội tâm hắn, câu dẫn hắn cùng cậu càng ngày càng trầm mê hơn.
Đợi nó cuốn lấy pheromone của hắn làm của riêng, lại tham lam đòi hỏi nhiều hơn nữa, nó lại tiếp tục tìm kiếm cái khác.
"Ư ư a...!Cho em đi a ha...!Cho em đi..."
"Để em từ trong ra ngoài đều là của ngài, Landulf..."
"Oa a...!!!"
Bỗng chốc đạt đến cao trào, đại não toàn là ánh sáng trắng lóe mắt.

Con thỏ nhỏ ưỡn cong thân mình dựa sát vào ngực người đàn ông, bé thỏ con cũng tè dầm làm ướt cơ bụng săn chắc của hắn.

Nhưng hắn lại không quan tâm, mạnh mẽ đem cậu lật ngược lại, mạnh mẽ đưa eo.

Con thỏ nhỏ bị ép thành tư thế mị nhân nhất, cái mông vểnh lên, toàn thân vẽ thành hình chữ S đẹp đẽ vô ngần.

Mỗi lần người đàn ông giã xuống đều đem cái mông tron căng mẩy kia ép đến biến dạng, đỏ bừng nhưng vẫn luôn không biết tiết chế mà hùa theo hắn.
"Ức ha...!Landulf!"

"Chậm thôi, đều cho em."
Con thỏ nhỏ lắc đầu: "Không muốn ưm...!Muốn nhanh cơ ư ư..."
"Được."
Một chữ này vừa ra, con thỏ nhỏ đã được thỏa mãn ước nguyện bị mang đến đầu sóng ngọn gió mà trầm mê trong biển dục.
Cái mông cong bị người đàn ông bóp chặt, bị mạnh mẽ ra vào, bị ma sát đến đỏ hồng ngon mắt.
Cái miệng nhỏ được tận tình yêu thương không ngừng tràn ra những tiếng rên rỉ khó nhịn đã trở nên hồng nhuận ướt át.

Hai khỏa tiểu đậu cũng bị chọc ghẹo đến dựng đứng...!Chỗ nào cũng bị yêu thương qua, chọc cho con thỏ thỏa mãn thét chói tai.
Lại thêm mấy trăm lần đưa đẩy, lắm lúc còn có cảm tưởng như thân hình nhỏ kia đều đã bị mài thành một bãi nước xuân ngọt ngào, rốt cuộc đại ác ma đang tàn sát bừa bãi kia mới há cái miệng với răng nanh nhọn hoắt ra đem cửa động nhỏ có cất chứa kho báu kinh ngươi cho chiếm chọn, đóng cửa cài then.

Sau khi đem tất cả những gì mình có thả vào bên trong, nó tự mình trấn giữ ở cửa động không cho phép bất cứ kẻ địch nào cố ý đi lạc đến xâm phạm, bá đạo lại khiến người thích chết được.
"Ô!!..."
Cùng thời điểm đó răng nanh của chủ nhân nó cũng đã đem làn da sau gáy con thỏ nhỏ cho xé rách, cắn chặt lấy tuyến thể yếu ớt mạnh mẽ đẩy vào nùng liệt mùi vị của chính mình, tiến xa hơn một bước hoàn toàn chiếm trọn con thỏ nhỏ.

Thời điểm tuyến thể bị đánh dấu, hai sợi dây một từ nó, một từ nơi đang bị mạnh mẽ chiếm giữ kia giống như mang theo lực hút vô hình mà lao về phía nhau, kết chặt, hoàn thành một bước đánh dấu chung thân.

Từ giờ trở đi, con thỏ nhỏ sẽ là của hắn.
Lúc làm xong tất cả, đôi tròng mắt màu gỗ nâu đỏ của người đàn ông bất giác trở nên càng thêm sậm màu, rực rỡ tươi đẹp lại không khỏi tràn ngập sự hài lòng và thỏa mãn.
Thì ra hắn vẫn còn có thứ cảm xúc này...
Con thỏ nhỏ thật sự là báu vật của hắn.
Mà con thỏ nhỏ đã được thỏa mãn từ thân đến tâm kia chẳng thèm để ý bản thân vừa mới bước vào kỳ ph@t tình chỉ muốn nghe theo bản năng cần lấp đầy h@m muốn nguyên thủy nhất, ngọt ngọt ngào ngào mà ngất đi trong hạnh phúc, mềm mại rút vào lòng người đàn ông hô hô ngủ mất.
Người đàn ông mềm nhẹ đem con thỏ giữ nguyên tư thế đó cho ôm vào lòng, ở trên vành tai tóc mai ướt đẫm của nó thả xuống những cái hôn đầy sự trân quý.
Thỏa mãn em rồi nhé, bé thỏ của tôi.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 103: 103: Viên Mãnhoàn


Chậm một chút.
Thỏa mãn phía trên là từ trên mặt tâm lý, nhưng thỏa mãn từ trên thân thể lại xa xa mới đủ nhé.
Những ngày sau đó hai người họ gần như chỉ dính ở trên giường không xuống.

Trừ những lúc con thỏ nhỏ bỗng nhiên mặc lên chiếc áo khoác mang tên không biết xấu hổ, nhất định đòi ở trong phòng sách, trên chiếc ghế lông bọn họ hay ngồi, trên giá sách dựng đầy trong phòng làm một trận họ mới rời xa chiếc giường mềm mại kia.

Cũng có khi là trước tủ quần áo của hắn, bản thân lại mặc trên người một bộ quần áo nào đó đối với cậu là phi thường rộng lại muốn hắn mạnh mẽ đem cậu làm đến căng bụng.

Chạy một vòng, đến cả tầng hầm, nơi riêng tư bí ẩn nhất của hắn cậu cũng muốn.

Còn là muốn ở trong quan tài đá cứng rắn lạnh lẽo của hắn làm cả ngày, đem dấu vết của mình vẽ loạn nơi đó mới chịu.

Những lúc như vậy cậu sẽ chủ động ở trên người hắn nhún nhảy, mười phần lẳng lơ kích động chọc người.
Lắm lúc nhìn cái bụng căng tròn kia hắn còn nghĩ rằng cứ tiếp tục như vậy, có khi nào con thỏ nhỏ sẽ sinh ra một ổ thỏ con cho hắn hay không.

Bởi vì hắn không nhớ trong quá khứ có lần nào hai người làm đến mãnh liệt như vậy.

Có khi hắn còn sợ con thỏ không chịu nổi, nhưng chính là cậu vẫn cứ không chịu dừng, khiến hắn cũng dừng không được.
Thật lòng mà nói thì hắn không phải không muốn.

Nhưng hắn không biết con thỏ nhỏ có thể sinh ra những đứa con của hắn hay không.

Tuy muốn thì muốn, nhưng hắn không có quá để trong lòng.

Bởi vì họ không phải chỉ mới ở bên nhau, trước đây con thỏ nhỏ cũng không thể có, hiện tại có giống vậy cũng là bình thường thôi.

Nhưng cũng may là con thỏ nhỏ, em ấy hiểu rõ điều này hơn ai khác, sẽ không vì mình không thể sinh con cho hắn mà buồn bã.

Bởi vì cậu luôn nghĩ dùng chính mình đi bồi hắn qua năm dài tháng rộng.
Con cái chỉ là thứ quả ngọt kết ra từ tình yêu của họ chứ không phải là góc rễ.

Họ cũng chỉ cần gốc rễ còn.
Cứ như thế, mười ngày trôi qua.
Mười ngày có lẽ là quá dài so với một kỳ ph*t t*nh.

Bởi vì con thỏ nhỏ còn cần phải hồi phục, ít nhất là cần thêm năm ngày nữa con thỏ nhỏ mới xem như triệt để vượt qua thời kỳ này.

Có lẽ là bởi vì biến cố trước đó khiến cho kỳ ph*t t*nh bị kích phát ra sớm hơn dự định, pheromone của con thỏ nhỏ có chút rối loạn nên mới kéo dài lâu như vậy.
Sau khi được bác sĩ chuẩn đoán mọi thứ bình yên Landulf mới xem như thả xuống tâm đi để ý những chuyện khác.
"Ba tên Alpha kia bị phạt tù mười lăm năm.

Một tên còn lại...!Xem như có gia có thế chút nhưng vẫn là bị phạt hai mươi năm, bởi vì hắn là chủ mưu.

Tôi điều tra được tên này từng có tranh chấp với Kỷ thiếu gia nên bị hắn ghi hận.

Bên cạnh đó còn có một Omega tiếp tay cho hắn.

Mặc dù đối phương không thừa nhận nhưng chứng cứ không khó tìm, không ngại.

Chỉ là cậu ta một là Omega, hai tội cậu ta phạm không đến mức nên không thể phạt tù nhưng vẫn phải chịu hình phạt bị giam vào trại cải tạo ba năm.

Tương lai coi như hủy."
"Chuyện này bên gia tộc De Garibaldi giao cho chúng ta toàn quyền xử lý theo đúng pháp luật, họ sẽ không nhúng tay."
Làm sao có thể nhúng tay.

Một là cháu dòng chính, ruột thịt của gia chủ nhà họ.

Một là cháu họ dòng phụ, dùng cái đầu ngón chân cũng biết được nên làm thế nào mới đúng.

Quan trọng nhất một người là Omega, một là Alpha.

Kiểu gì cũng không thể khoang nhượng được.

Chuyện còn xảy ra ở một hội sở nổi danh, hiện trường tập trung nhiều con em quý tộc như vậy, nếu gia tộc De Garibaldi nghĩ bao che, sợ ràng sẽ bị người ta chỉ trích.

Nói sao thì chuyện bao che vẫn là không có khả năng.

Mà nghĩ muốn bao che cũng là phải bao che cho Kỷ Dụ.
Marina sau khi biết chuyện mặc dù sợ hãi địa vị của biệt thự nhưng vẫn cắn răng chạy đến, với ý đồ muốn nhìn xem Kỷ Dụ một lần.

Nhưng bởi vì kỳ ph*t t*nh của cậu, vị dì ruột này chỉ có thể ngập ngùi ra về.

Ít nhất không có bị cự tuyệt ngoài cửa là mừng lắm rồi.
Bên nhà họ cũng không dám đòi về Kỷ Dụ.

Trước không nói Kỷ Dụ đã trưởng thành, có quyền quyết định mình ở nơi nào, chỉ riêng cái nơi cậu ở, ai cũng không dám đến đòi.

Nhưng bởi vì chuyện này, không ai không biết đối tượng của thân vương Napoli là cậu.

So với việc Kỷ Dụ là Omega còn khiến gia tộc De Garibaldi trấn động hơn.
"Landulf?"
Bỗng nhiên trên lầu vang lên tiếng gọi nhỏ nhẹ lại mềm nhũn cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
Lóe một cái, bên dưới đại sảnh chỉ còn lại mình Matteo đứng tần ngần.

Trên cái ghế cạnh lò sưởi vốn có một người hiện tại đã không còn ai.

Nhưng ông cũng không có ý kiến gì, thản nhiên đi vào nhà ăn, chuẩn bị bữa trưa cho con thỏ nhỏ của thân vương nhà mình.
Mùa đông đến, bên trong biệt thự rộng lớn hành lang đều được trải thảm lông thật dày.

Con thỏ nhỏ Kỷ Dụ dù đi chân trần vẫn cảm thấy thật ấm áp.

Chỉ là ai đó vẫn không vui, lo sợ cậu bị đông lạnh.

Nhưng mặc kệ hắn đã chuẩn bị cho cậu rất nhiều dép lông thì con thỏ nhỏ mỗi lần ngủ dậy muốn đi tìm hắn vẫn là không chịu mang vào, chọc cho hắn bất đắc dĩ lại không thể mắng.

Kết quả hắn để Matteo mua cho cậu đôi tất lông cừu, từ đó không sợ cậu quên mang dép nữa.
Landulf vừa đến đầu cầu thang tầng hai đã nhìn thấy con thỏ nhỏ mặc áo ngủ rộng thùng thình đứng đó cười ngọt ngào với hắn.

Áo ngủ này là của Landulf, Kỷ Dụ mặc vào trực tiếp kéo dài đến đầu gối.

Nhưng Kỷ Dụ rất thích mặc.

Landulf sợ cậu chỉ mặc như vậy sẽ lạnh nên bảo Matteo phủ thêm một lớp lông cừu bên trong nữa, thế là ở trong nhà cậu mặc như vậy vẫn được.
Mùa đông cả biệt thự chưa từng mở cửa ra.

Trước không có Kỷ Dụ thì có mở cũng chẳng sao.

Nhưng có Kỷ Dụ rồi tự giác nó được đóng kín lại hết.

Những ngày gần đây Milan đã bắt đầu có tuyết rơi.

Tuy tuyết không lớn nhưng rơi không ngừng, nữa ngày sẽ phủ kín những bậu cửa sổ.

Kỷ Dụ rất thích đứng bên trong nhìn ra bên ngoài, nhìn những cây nhựa ruồi ngoài sân bị tuyết che lấp.

Trái cây màu đỏ như những giọt máu cùng lá cây đầy gai màu xanh cứ đến thời điểm mặt trời lên cao thì bắt đầu lộ ra, trông rực rỡ ướt át tươi đẹp vô ngần.
"Landulf, em sắp phải về trường rồi."
Kỷ Dụ ngồi trong lòng người đàn ông, mắt đang nhìn ngoài ô cửa sổ đã dời đi, hướng trên mặt người đàn ông nhìn, giọng nói có phần rầu rĩ cùng không nỡ.
"Chuyển về đây ở.

Buổi sáng Matteo sẽ đưa em đi học."
Người đàn ông rất thản nhiên giúp cậu giải quyết vấn đề.

Bàn tay mềm nhẹ v**t v* sợi tóc mềm mại xù xù của cậu, ánh mắt đều là nhu tình.
Từ lúc Kỷ Dụ tỉnh táo đến giờ cậu chưa từng hỏi qua chuyện hôm đó.

Landulf và Matteo cũng rất ăn ý không nhắc đến chuyện này với cậu hoặc nói trước mặt cậu.

Chỉ là, tuy rằng họ ngầm hiểu nhưng chưa chắc người khác cũng vậy.

Đến trường học kiểu gì cũng sẽ có người vô tâm hỏi tới hoặc là bàn tán sau lưng.

Tuy rằng chuyện hôm đó không có bao nhiêu người thấy nhưng khó tránh khỏi nhắc một chút cũng sẽ gợi cho cậu ký ức ghê tởm.

Không ở trường cũng tốt, hắn đến dùng bản thân đi chiếm trọn tâm trí của cậu là được.

Dù hắn biết con thỏ nhỏ rất kiên cường nhưng vẫn nghĩ lo lắng vì cậu.
"Sang năm em sẽ học lái xe!"
Kỷ Dụ mở ra đôi mắt to tròn màu sophie sáng lấp lánh cùng tràn ngập nhiệt huyết bừng bừng nói.
"Học cũng được."
Từ lúc đó đến giờ hắn chưa từng từ chối cậu cái gì, chỉ cần cậu muốn thì hắn đều hưởng ứng không thiếu cái gì.
"Sau đó chúng ta đi du lịch nhé! Em muốn về Napoli nhìn xem bây giờ nó khác thế nào!"
"Ừ."
"Em còn muốn đi những nơi khác nữa!"
"Ừ."
"Em muốn ở bên ngài mãi mãi!"
"Ừ."
"..."
"..."
"Ngài nói rồi không được lật lọng nha."
Một lúc sau Kỷ Dụ mới thoát ra khỏi bất ngờ, lại không phải là hỏi hắn "ngài nói thật chứ" mà là nghiêm mặt nhắc nhở hắn.
Người đàn ông im lặng nhìn cậu một chút, cũng không có dáng vẻ gì là tức giận vì bị cậu gài bẫy.

Một lúc sau hắn ôm cậu vào lòng mạnh mẽ hôn nghiến một trận, lại từ môi chạy đến cổ, mạnh mẽ m*t ra thật nhiều trái dâu hồng kiều diễm, trêu chọc đến mức Kỷ Dụ muốn ph*t t*nh mới chịu dừng lại.
"Để em khỏi sợ tôi lật lọng.

Hiện tại tôi cho em toại nguyện..."
Lúc nói hắn còn không quên đem răng nanh đi cạ cạ làn da nơi cổ cậu.

Nửa giống như muốn dọa cậu, nửa lại không.

Nhưng con thỏ nhỏ lại đâu có sợ.

Cậu vui còn không kịp.
Thế là nó rước cái cổ thon thả của mình, ở trước răng nanh của huyết tộc thân vương mạnh mẽ bày ra tư thế hiến tế khẳng khái nói:
"Đến đây đi! Thân vương của em! Biến em thành kẻ nô lệ trung thành của ngài đi!!"
Hoàn.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 104: 104: Ngoại Truyện - Những Chuyện Sau Đó


Nói thì nói vậy thôi chứ cái chuyện biến đổi một người thành một huyết tộc không phải nói muốn làm là làm liền được đâu.
Một huyết tộc mới sinh ra cần phải chú ý rất nhiều thứ.

Trước tiên phải nói đến bản năng hút máu, huyết tộc mới sinh đối với khả năng kiểm soát ham muốn hút máu là cực kỳ yếu ớt còn dễ dàng mất đi lí trí.

Một không cẩn thận sẽ bị người ta phát hiện, lúc đó rắc rối sẽ kéo đến.

Trở thành huyết tộc là vì mục đích được sống dài lâu bên cạnh người yêu, không phải để trốn chui trốn nhủi khắp nơi.

Sau khi làm quen được với bản năng hút máu rồi thì phải tiếp tục làm quen với việc sống trong thế giới loài người, nơi mà xung quanh toàn là bữa sáng của mình.
Để làm quen được với thân phận mới, đó là một quá trình dài ơi là dài, không thể một sớm một chiều mà làm được.
Cho nên hôm đó người đàn ông cũng không có cắn con thỏ nhỏ của hắn mà tận tình làm cậu một trận rồi giảng giải cho cậu hiểu.
"Có phải ngài đã tính toán trước rồi không?"
"Ừ."
"Từ lúc nào vậy?"
"Từ lúc biết em đã trở lại bên tôi thì bắt đầu nghĩ."
"Vậy sao ngài không nói cho em? Ngài muốn chọc em phải không!"
Người nào đó mặc cho hai cái móng thỏ làm loạn trên mặt mình, còn rất đáng đánh ừm một tiếng nữa.
"Con thỏ xù lông sờ rất thích."
Lúc nói hắn còn đưa tay m*n tr*n làn da trơn bóng, còn ở chỗ xương cụt của cậu nắn nắn một hồi, giống như thể ở đó có một cái đuôi lông xù tròn tròn cho hắn nắn vậy.
Thế là con thỏ nhỏ xù lông thật.
Hàm răng sắc bén của nó mạnh mẽ cắn phập lên chiếc cằm hoàn mỹ của tên đàn ông nó thích, để lại một dấu răng hình vòng cung hài hước vô cùng, cực kỳ có khả năng phá hủy hình tượng.

Lúc này nó mới đắc ý bày tỏ bản thân độ lượng không trách hắn.
Huyết tộc Alpha thân vương nào đó chỉ biết cười dung túng cho nó.
Sau đó Kỷ Dụ vẫn trở lại trường đi học.
"Bây giờ cậu nổi tiếng rồi đấy."
Ngày đầu trở lại ký túc xá cậu đã bị bạn cùng phòng trêu ghẹo.
Kỷ Dụ không phải không có nghĩ đến sẽ nghe mọi người bàn tán chuyện hôm đó.

Cậu cũng biết người đàn ông kia lo lắng cho cậu, dù cậu không nghĩ cậu yếu đuối đến mức không vượt qua được bóng ma kia nhưng cậu cũng không có nói gì mà thản nhiên trở lại trường.

Cậu còn chuẩn bị tâm lý sẳn sàng để tiếp nhận những lời xì xào vô tình nhưng ác ý của người khác.

Thế nhưng lúc nhìn thấy biểu tình của bạn cùng phòng và những ánh mắt cậu trải qua trên đường trở về, Kỷ Dụ đã nhận ra mọi chuyện cũng không có giống như cậu nghĩ lắm.
Thế là cậu mờ mịt không hiểu nhìn Ricca, đợi hắn giải thích cho mình.
"Thì chuyện cậu là bạn đời của thân vương Napoli chứ đâu.

Hiện tại khắp Milan không ai không biết biệt thự Napoli đã chính thức có chủ nhân thứ hai."
"Tin này là phía biệt thự đưa ra cho báo thành phố và báo mạng, cực kỳ chuẩn xác và đáng tin."
Marco cũng chen vào nói.
Kỷ Dụ ngẩn ra.
Nói thật là cậu có chút không ngờ được.

Nhưng cậu cảm thấy chuyện này cũng không đơn giản là người đàn ông kia làm ra chỉ vì muốn lôi kéo sự chú ý của mọi người, để họ quên đi chuyện kia...
Cho nên sau khi hoàn hồn cậu đã móc điện thoại ra gọi cho Matteo trước mặt hai người bạn cùng phòng.

Dù sao họ cũng biết rồi, không sợ bị phát hiện nữa.
"Làm sao vậy Kỷ thiếu gia? Ở trường không tốt sao?"
Điện thoại vừa thông ba người trong phòng đã nghe thấy đầu bên kia lo lắng hỏi.

Ông còn nói thêm: "Có cần tôi trở lại đón cậu không?"
"Không cần đâu Matt.

Tôi rất ổn."
Kỷ Dụ bất đắc dĩ lại cảm thấy cảm động không thể không lên tiếng đính chính.

Sau đó không đợi ông hỏi đã nói ra mục đích của mình: "Matt, chuyện công khai...!Có phải là đã được tính trước rồi không?"
Đúng vậy, là không phải mới đây mới nghĩ làm mà là đã dự mưu sẵn.

Kỷ Dụ đã nghĩ như vậy khi nhớ đến cuộc nói chuyện mấy hôm trước giữa cậu và ai đó.
Quả nhiên sau đó cậu đã nghe Matteo bên kia thở dài đáp: "Kỷ thiếu gia cậu nghĩ không sai."
"Chuyện công khai là thời điểm thân vương muốn đến bữa tiệc đã chuẩn bị sẵn rồi.

Tin tức đều đưa trước cho bên nhà báo, chỉ đợi sáng hôm sau là công bố ra ngoài."

Không thể không nói, Kỷ Dụ thật sự là bị làm cho cảm động đến rối tinh rối mù.

Lúc cúp điện thoại vành mắt còn đỏ ửng lên.
"Chuyện gì thế? Chẳng lẽ tin tức không chính xác à?"
Ricca vừa thấy Kỷ Dụ cúp máy đã hỏi dồn.
Marco cũng đưa mắt nhìn Kỷ Dụ.
Kỷ Dụ nhìn họ, cố gắng bình ổn lại cảm xúc rồi mới lắc đầu nói: "Không phải.

Tin là đúng rồi."
"Rốt cuộc là cậu và thân vương..."
Ricca vừa thấy cậu thừa nhận thì lập tức muốn hỏi chuyện hắn đã tò mò lâu nay.
"Đã sớm quen từ lâu."
Kỷ Dụ không có để hắn hỏi hết đã chủ động nói.

Bản thân vừa động thủ đem quần áo của mình gấp gọn lại, đợi buổi chiều cùng mang theo về biệt thự.
"Cậu đây là..."
Marco nhìn thấy hành động của cậu thì đã đoán được cái gì.

Quả nhiên sau đó đã nghe Kỷ Dụ đáp: "Ừm, tôi chuyển đến biệt thự."
"Nhưng chúng ta vẫn là bạn bè."
Kỷ Dụ cười nhìn hắn.
"Đương nhiên là vậy rồi!"
Ricca không nhịn được móc cổ cậu khẳng định nói.
"Cậu đừng có động tay động chân coi."
Marco co giật khóe miệng đem hắn xách khỏi người Kỷ Dụ.

Thấy hắn còn chưa nhớ ra cái gì thì bất lực nhắc nhở: "Cậu ấy là Omega."
"..."
Ricca đần mặt ra một chút rồi mới gãi mũi cười ái ngại với Kỷ Dụ: "Tôi quên mất."
"Không sao.

Các cậu cũng không ngửi được cái gì."
Kỷ Dụ lắc đầu.

Nếu không phải vậy thì từ ngày đầu phân hóa cậu đã chuyển đi rồi.
"Sao mà không sao được? Cậu là Omega đã có chủ..."
Ricca tuy đầu óc hơi đơn giản nhưng không có ngốc, bị Marco nhắc nhở là hắn đã tự kiểm điểm rồi.

Cho nên khi thấy Kỷ Dụ nói vậy thì hắn là người đầu tiên phản bác lại.

Nhưng nói giữa chừng thì hắn không khỏi ngập ngùng rồi cẩn thận nhìn Kỷ Dụ hỏi: "Cậu với thân vương đã...!Cái kia chưa?"
Kỷ Dụ im lặng một chút, hiểu rõ hắn muốn hỏi cái gì rồi thì mới đáp: "Rồi.

Mấy hôm trước tôi vào kỳ ph*t t*nh lần đầu tiên, đã đánh dấu chung thân rồi."
Hai người còn lại im lặng nhìn nhau.

Một hồi Marco mới nói: "Càng như vậy thì càng phải chú ý."
"Đúng rồi."
Ricca gật đầu hưởng ứng ngay: "Tôi cũng không muốn bị thân vương diệt khẩu."
"Đây là xã hội pháp trị."
Kỷ Dụ phì cười.
Ý nói không phạm pháp thì không cần sợ.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 105: 105: Ngoại Truyện - Những Chuyện Sau Đó2


"Cậu chẳng biết gì cả."
Ricca không trách cậu không hiểu, cũng không có nói mấy cái chuyện đen tối bên trong cho cậu nghe.

Ngược lại là Marco lạnh lùng lên tiếng: "Cậu ấy nhất định không phải mới phân hóa đây.

Cậu còn sợ Alpha của cậu ấy sờ gáy?"
"..."
Ricca thành công bị tạc cho cháy xém.
Kỷ Dụ lại mắc cười.

Thật lòng mà nói thì cậu rất thích những người bạn này.

Nhưng cậu vẫn muốn ở bên thân vương của cậu.

Cùng lắm là sau này cậu nhiều mời họ đi chơi là được.
"Cậu không phải lúc vào trường đã là Omega rồi chứ?"
Ricca một hồi sau mới lấy lại được tiếng nói, hậm hực nhìn Kỷ Dụ.

Bởi vì hắn nhớ tới bản thân không thiếu mấy lần ở trần trước mặt Kỷ Dụ.

Thật là...
"Làm sao vậy được."
Kỷ Dụ bật cười.
"Thật ra lúc mới vào trường tôi còn chưa có phân hóa."
"Hả?"
Ricca há hốc mồm.

Marco có vẻ cũng rất kinh ngạc nhìn cậu.
"Cậu phân hóa muộn?"
Nhưng hắn phản ứng lại rất nhanh.

Chỉ có cách này mới có thể giải thích được cho tất cả.
"Ừm."
Kỷ Dụ gật đầu.

Cậu nói: "Mãi đến ngày tôi lần đầu tới biệt thự làm công tôi mới phát hiện mình sắp phân hóa.

Cái lần biến mất mấy ngày kia là tôi ở biệt thự vượt qua kỳ phân hóa."
"Cậu đã thông đồng với thân vương người ta từ sớm như vậy!?"
Ricca nắm bắt tình tiết rất nhanh, lập tức trợn mắt há hốc mồm nhìn Kỷ Dụ: "Giỏi a Kỷ Kỷ! Bao nhiêu người ra ra vào vào biệt thự mà lại để cho cậu đắc thủ được."
Marco sao lại không có cảm giác giống hắn chứ.
Kỷ Dụ chỉ cười chứ không nói gì cả.
Nhưng im lặng chính là thừa nhận rồi còn gì.
"Nên bạn trai cậu nói là ngài ấy đúng không?"
"Chứ còn gì nữa mà hỏi."
Marco khinh bỉ nhìn hắn.

Chuyện mất mặt như vậy mà hắn còn nói tới được.

Nghĩ đến tình huống tối hôm đó, Marco cảm thấy thật quan ngại cho IQ của bản thân khi phải ở chung phòng với tên ngốc này.

Mình chắc chắn là bị hắn lây cái ngốc chứ sao mà lại...
"Đúng rồi Kỷ Kỷ, cậu đã gặp thằng nhóc Frency kia chưa ui..."
Ricca còn chưa nói xong đã bị Marco đập cho một cái đau điếng.

Tính sừng sộ lại thì thấy hắn nghiêm mặt nhìn mình, biểu tình nghiêm trọng khiến cậu ta hết cả hồn.

Sau đó dưới cái trừng mắt đánh ý của đối phương rốt cuộc hắn đã nhớ ra mình vừa nói lỡ cái gì, không khỏi đưa mắt cẩn trọng nhìn Kỷ Dụ đang xếp đồ ở kia, trong lòng hối hận không chịu được.
Không phải chỉ có Kỷ Dụ cho rằng biệt thự thả tin tức kia ra là cố ý lôi kéo dư luận.

Chuyện hôm đó tuy rằng không có mấy người chứng kiến nhưng đám con em quý tộc kia không thiếu người quyền cao thế lớn, khó nói họ không có biện pháp lần mò chuyện này chứ chưa nói còn có người không biết sống chết, đã ngồi trong trại cải tạo lại còn không chịu an phận đem tin tức phun ra.

Tuy rằng đối phương không biết hết toàn bộ nhưng đúng như Landulf đã nghĩ, chỉ cần một chút thôi cũng có thể khiến Kỷ Dụ nhớ tới chuyện lúc đó.

Rốt cuộc thì tin tức Kỷ Dụ mém bị ***** *** mà một trong những kẻ kia còn có một người là em họ cậu đã bị truyền ra ngoài.
Kẻ đó còn biết lôi kéo dư luận nghĩ muốn bôi đen Kỷ Dụ bằng cách tự biên tự diễn thêm một đống chuyện.

Nếu không phải bên biệt thự truyền ra tin tức kia khiến mọi người chấn động đến quên mất chuyện đó thì...
"Cậu ấy làm sao vậy?"
Trong khi hai người bạn cùng phòng đề phòng cẩn thận, Kỷ Dụ lại làm như không thấy mà hỏi tiếp những lời Ricca chưa kịp nói khiến hắn không biết nên nói làm sao chỉ đành đưa mắt cầu cứu Marco.
Marco bị ép phải đi chùi mông cho hắn bực mà không muốn nói, chỉ có thể quan sát biểu tình của Kỷ Dụ một chút rồi lựa lời: "Thằng nhóc đó không gọi được cho cậu."
"Mấy hôm ở biệt thự điện thoại của tôi luôn ở chỗ quản gia."

"Cậu ta đến đây à?"
Nào chỉ đến đây.

Còn sắp lăn lộn quen với họ luôn rồi.
Hai người Marco liếc mắt nhìn nhau hội ý tí rồi vẫn do Marco, người bình thường trầm ổn kia nhận trách nhiệm lên tiếng.

Chỉ là chưa đợi họ nói gì thì đã nghe Kỷ Dụ nói: "Hai người không cần lo lắng như vậy đâu."
Lời cậu vừa ra hỏi nói trong lòng họ có bao nhiêu kinh dị, nhưng đụng vào tầm mắt trong suốt không chút tạp chất của Kỷ Dụ thì nội tâm lại trở nên tĩnh lặng hẳn.
"Đúng là tôi không muốn nhớ lại nhưng không đến mức né tránh như vậy.

So với để ý nó, tôi thà quên đi còn hơn."
Tởm lợm thì khỏi nói rồi.

Thế nhưng chỉ cần không trực tiếp nhắc đến thì sẽ không sao đâu.

Lúc vô tình nghĩ đến cùng lắm chỉ là không nuốt nổi cơm thôi.
"Vậy cậu có định về biệt thự không?"
Biệt thự ở đây là De Garibaldi chứ không phải Napoli.

Nếu Kỷ Dụ vì chuyện này mà muốn cắt đứt với người thân của mình...
"Đợi một thời gian nữa đi."
Cậu không muốn vô tình nhìn thấy những người ngoài cười trong không cười kia.

Nhưng mà...
"Nhưng mà có thể gặp thằng nhóc đó."
Thằng nhóc đó chính là nói Frency.

Chẳng biết từ lúc nào mà hai người đã lăn lộn đến mức cậu thả cho đối phương một cái ưu tiên rồi.

Vậy cũng chỉ có thể trách thằng nhóc kia quá không thể khiến người ghét.
Thấy cậu nói như vậy thì hai người kia không khỏi vô thức thở ra.

Sau đó Ricca kéo cái ghế đến ngồi xuống trước mặt cậu, kỳ quái nói: "Chắc tạm thời không gặp được đâu."
Kỷ Dụ đưa mắt lên nhìn hắn im lặng hỏi lý do.
"Nó phân hóa rồi."

Nói đến cái thằng nhóc kia thì thấy buồn cười.

Lo lắng lại không thể chạy đến biệt thự, gọi thì gọi không được, kết quả ngày nào cũng chạy đến đây, làm như ôm cây đợi thỏ thì thỏ sẽ chui ra cho cậu ta vậy.

Kết quả buồn bực mấy ngày trời bỗng nhiên lại muốn phân hóa.

Ngẫm lại tình huống gà bay chó sủa cái hôm nó bỗng nhiên phân hóa mà Ricca không khỏi bật cười.
Cái này thì Kỷ Dụ có chút bất ngờ thật.
"Nó mười sáu tuổi rồi, nên phân hóa thôi."
Marco nhún vai.
"Nhưng mẹ nó phân hóa thành Omega!"
Ricca nói xong thì không nhịn được nữa mà cười như điên.

Hắn cười đến mức Kỷ Dụ vừa kinh ngạc vừa khó hiểu luôn.
Kết quả là hắn vừa cười vừa kể cho Kỷ Dụ nghe tình huống lúc Frency phân hóa, sau đó Kỷ Dụ cũng cười theo.
Cái thằng nhóc kia thật không giống dì chút nào.

Thật sự là dở hơi.
"Mẹ nó bám vào người ông hỏi sao lại nóng như vậy, có phải bị sốt rồi hay không.

Còn nghĩ mình lo lắng cho anh họ đến mức bị bệnh, cứ thế định chạy đến biệt thự tìm cậu.

Còn nói nếu thân vương không cho nó vào thì nó sẽ ở trước cửa biệt thự khóc lóc một trận đến khi người chịu cho nó gặp cậu mới thôi."
Ricca cười phá ra, mém thì té từ trên ghế xuống.
Thì ra người ta vào thời điểm đầu óc bị pheromone khống chế đều trở nên có dũng khí như vậy.

Bình thường còn không dám làm nữa.
"Tôi quay lại cảnh đó rồi, đợi nó phân hóa xong phải cho nó xem mới được."
Kỷ Dụ nghe hắn nói mà cười chịu thua luôn.
Chuyện vốn là như vậy, Kỷ Dụ chỉ nghe như một chuyện cười nho nhỏ.

Nhưng cho đến lúc Matteo đến đón cậu về biệt thự cậu mới biết, thằng nhóc kia không chỉ nói cho có.

Khiến cậu nghe mà há hốc mồm.
"Cậu ta đang trong kỳ phân hóa đó, vậy mà không biết có phải bị mộng du hay không, một mình lái xe đến trước cửa biệt thự rồi bấm còi in ỏi.

Trước không nói chuyện cậu ta có thể bình an đến được biệt thự là tổ tiên phù hộ, may mà xung quanh đó không có ngôi nhà nào khác, nếu không kiểu gì cũng bị người ta báo cho trị an đến lôi cổ đi."
"Cậu ta cứ đòi tìm cậu, còn kêu anh họ rồi khóc lóc sướt mướt nên tôi mới biết mà liên hệ với bên nhà họ đến đưa cậu ta về."
Kỷ Dụ đến là bái phục cái trình độ e sợ thiên hạ không loạn này của thằng em họ kia quá chừng.

Nhưng bên cạnh đó cậu cũng rất cảm động.

Nhất định là cậu chàng đã rất áy náy vì không trông coi tốt cậu mới để trong lòng lâu như vậy.
"Bác biết nhà cậu ta chứ."
"Nếu cậu muốn đi thăm cậu ta thì tôi đưa cậu đi."
Matteo vừa nghe đã hiểu.
Kỷ Dụ gật đầu xem như thừa nhận mình có ý này.
Nhìn bông tuyết bay lất phất bên ngoài cửa sổ xe, Kỷ Dụ có hơi thất thần nghĩ...!Nhân sinh đúng là nhiều biến hóa không thể định trước được.

Trước khi chết cậu không nghĩ sẽ có cơ hội dùng một cách thức kì quái như vậy sống lại.

Trước khi đến Ý cậu cũng không nghĩ cùng thân nhân của thân thể này có qua lại.

Sau đó là bao nhiêu chuyện xảy ra, chuyện nào cũng khiến người ta nghĩ mà sợ hãi chỉ có mỗi một việc là đúng như mong muốn của cậu...
Phải chăng đó là đánh đổi?
Kỷ Dụ khẽ rũ mắt.

Lúc rèn mi lần nữa giương lên, phản chiếu bên trong đôi mắt kia chỉ còn là kiên cường và quyết tâm.
Sống trên đời này thật là không dễ, để có được thứ mình muốn lại càng không đơn giản hơn.

Nếu phải dùng máu và nước mắt để đánh đổi, vậy thì đổi đi.

Cho dù có cực khổ thế nào cậu cũng sẽ mạnh mẽ bảo vệ thứ mình đã có và đang có.

Chỉ là một chút khó khăn nho nhỏ, có đáng là gì.

Cái chết cậu cũng đã trải qua rồi, còn cái gì để sợ với hãi.
Kỷ Dụ, yếu đuối không làm nên cuộc sống mày muốn.

Kiếp trước không phải mày đã trải nghiệm đủ rồi sao?
Matteo trong lúc đợi đèn đỏ vô tình lướt qua kính chiếu hậu.

Chỉ là một cái nhìn này lại khiến ông giật mình, đến tận lúc xe phía sau bóp còi nhắc nhở ông mới giật mình hoàn hồn.
Kỷ thiếu gia cậu ấy...!Hình như có chút khác.
Ông chỉ nghĩ được như vậy trong suốt quãng đường trở về biệt thự nhưng lại nghĩ không ra là khác cái gì.

Sau đó ông cũng dần dần quên mất, chỉ có hình ảnh Kỷ Dụ ngồi ở ghế sau xe giương mắt nhìn ra ngoài thiên không tuyết rơi trắng xóa toàn thân lúc đó như phủ thêm một lớp quang mang thánh khiết lại vẫn ở trong lòng ông đến những năm cuối đời.

Khi lúc đó Kỷ thiếu gia đã giống thân vương nhà ông, trở thành một huyết tộc có tuổi thọ dài lâu, có thể giúp ông ở bên cạnh thân vương của ông trong dòng thời gian dài đằng đẳng kia mà không cần phải sợ cô đơn.

Khi ấy ông đã cho rằng, Kỷ thiếu gia chính là thiên sứ ông trời đưa đến cho thân vương nhà ông.

Hình ảnh ông thấy trong xe có lẽ là một khoảng khắc thiên sứ lột xác để trở nên càng thêm thánh khiết hơn chăng.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 106: 106: Ngoại Truyện - Những Chuyện Sau Đó3


Thời điểm Kỷ Dụ trở thành huyết tộc là vào mùa hè năm thứ hai sau khi cậu đến Ý, cũng là quãng thời gian cậu nghỉ hè khi kết thúc năm học đầu tiên ở Pavia.
Vì để chu toàn mọi thứ Landulf đã nhân dịp cậu nghỉ hè đem cậu đến Napoli, quê hương của hai người họ để thực hiện sự biến đổi trọng đại này.
Kỷ Dụ không phải không biết quá trình trở thành huyết tộc rất đau khổ.

Nhưng đến lúc thật sự trải nghiệm cậu mới biết đó không chỉ là nổi đau có thể dùng một hai từ để hình dung được.

Cảm giác như từ máu đến thịt đều thay đổi một lượt từ trong ra ngoài.

Khi quá trình đó kết thúc, cậu cảm thấy trên làn da xuất hiện cảm giác châm chích khó chịu, nhịp tim đập chậm hơn, tốc độ máu vận hành giống như được làm chậm mấy phần.

Và đương nhiên, cả hình ảnh trong mắt cậu cũng trở nên chậm chạp, còn có rõ nét hơn.

Thế gian trở thành một thước phim quay chậm, tựa như cái cách huyết tộc bọn họ sống mãi không chết được.
Kỷ Dụ nhìn mình trong gương, thật lâu mới há miệng nói: "Hình như cũng không có bao nhiêu thay đổi cả..."
Landulf nghe ra chút thất vọng trong lời nói của cậu thì có chút buồn cười.

Hắn từ phía sau đem cậu ôm lấy vừa ở bên tai cậu nói: "Chứ em nghĩ thế nào?"
"Ừm thì...!Phải cao hơn, đẹp hơn...!Giống như ngài ấy."
Ít nhất cũng phải cao hơn chứ nhỡ.
Người đàn ông phía sau không nhịn được cười phụt một tiếng.

Sau đó không ngoại lệ nhìn thấy con thỏ nhỏ bĩu môi không vui thì vội vàng dỗ dành.
"Trở thành một huyết tộc cũng không phải được đắp nặn lại toàn bộ một lần."
Huyết tộc chỉ có sự bất tử là nổi bật nhất thôi.
Tính ra Kỷ Dụ không phải không có thay đổi.

Không, phải nói là cậu sẽ không bao giờ thay đổi nữa.
Nhìn người trong gương đôi môi hồng nhuận hơn, làn da trắng hơn, tóc màu nâu hạt dẻ mềm mại sáng bóng hơn, tròng mắt màu xanh sophie như được dán thêm một lớp quang mang óng ánh...!Tất cả đều khiến cho em ấy trở nên thật dễ dàng thu hút ánh mắt người khác.

Nhìn thì như không có khác biệt, thật ra khác biệt lại rất lớn.

Cái này chính bản thân em ấy nhìn không ra, nhưng người ngoài nhìn vào tự nhiên sẽ nhìn thấy.

May mà em ấy là Omega, có đẹp cũng bình thường thôi.

Dòng máu huyết tộc không khiến vẻ ngoài của em ấy biến đổi.

Cùng lắm là khi em ấy đói, đôi mắt sẽ lóe lên chút ánh đỏ tựa như đóa hoa nở rộ giữa màu xanh kia.

Lúc em ấy no, màu đỏ sẽ đậm hơn một chút, đồng thời tồn tại trong vài tiếng đồng hồ rồi biến mất, sẽ không có người phát hiện em ấy khác thường.
Mà cho dù có thấy thì nó chỉ giống như hình ảnh phản chiếu thôi, không chú ý, không biết thì sẽ không nghĩ sâu xa hơn.
"Đói không?"
Kỷ Dụ đang tần ngần bỗng nhiên nghe thấy câu này.

Trong một khoảng khắc, bỗng nhiên cậu thấy đói thật.

Sau đó mọi cảm xúc đều trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cậu trước là cảm thấy cổ họng như muốn bốc cháy.

Cái mũi nhạy cảm dễ dàng bắt được mùi máu tươi trong phạm vi năm trăm mét xung quanh mình.

Sau đó là cảm giác răng nanh ngứa ran, muốn cắn...
Thời điểm suy nghĩ muốn cắn này nổi lên trong đầu cái cằm của cậu đã bị người đàn ông nắm lấy, môi mỏng của hắn áp xuống môi cậu, mạnh mẽ cạy mở hàm răng của cậu ra.

Sau đó một dòng nước đặc sệt mang theo vị sắt rỉ không mùi tràn vào miệng cậu.
Kỷ Dụ vốn cứ nghĩ bản thân lúc này chỉ chăm chăm đi để ý đến cảm giác đói khát kia.

Ai biết thời điểm bị người đàn ông hôn, cậu lại nhất thời quên mất...!À không, cậu không quên cảm giác đói đó.

Nhưng cậu không thèm máu nữa, cậu chỉ thèm...
Người đàn ông bị cậu bất chợt choàng tay lên cổ ghì chặt xuống, làm sâu nụ hôn này của họ còn giống như chết khát cướp đoạt nước bọt của mình mà không khỏi kinh ngạc một chút.

Nhưng chẳng cho hắn thời gian suy nghĩ sâu xa hơn, hắn chỉ có thể trước tiên thỏa mãn con thỏ nhỏ "đói khát" này đến khi nó vừa ý rồi mới nghĩ đến chuyện khác được.
Rốt cuộc đợi cho mọi thứ kết thúc thì đó đã là chuyện của...!Hai tiếng sau.
Con thỏ nhỏ thỏa mãn còn hơn cả vừa được ăn một bữa mãn hán toàn tịch mềm nhũn nằm trong ngực người đàn ông thích thú mà vẽ vời trên ngực hắn, miệng còn la lá la vui khỏi nói.

Landulf bỗng chốc có chút hoài nghi nhân sinh nhìn đỉnh đầu của con thỏ nhỏ một lúc lâu mới trầm khàn hỏi: "Em không đói nữa à?"
"Ân, hết đói rồi."
Cậu hết đói thật đó.
"Không muốn máu nữa?"
Landulf cố tình nhấn mạnh.

"Không muốn! Máu thật khó uống."
Con thỏ nhỏ trề môi chê.
Nhưng đợi một hồi không thấy người đàn ông nói nữa Kỷ Dụ mới khó hiểu lỏm ngỏm bò dậy ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Làm sao vậy?"
Landulf im lặng nhìn vào đôi mắt màu sophie ngây ngô kia một chút rồi mới nói: "Trường hợp của em có chút lạ, không giống như những huyết tộc mới sinh mà tôi từng thấy."
Kỷ Dụ ngẩn ra: "Khác chỗ nào?"
Landulf có chút bất đắc dĩ không tên, lựa lời: "Lúc nãy em có cảm thấy muốn cắn không?"
"Có a."
Kỷ Dụ thành thật đáp.
"Sau đó sao lại không thèm nữa?"
Kỷ Dụ nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút rồi mới đáp: "Tự nhiên ngài hôn em.

Em cảm thấy so với thứ ngài cho em uống thì mùi vị trên người ngài thơm hơn."
Lần này đến phiên Landulf ngẩn ra.

Hắn đã ngờ ngợ được chuyện này có lẽ là do mình, nhưng mà hắn nghĩ không ra em ấy muốn cái gì.
Kết quả hiện tại...!Hình như hắn cũng vẫn chưa hiểu được em ấy là cần cái gì ở mình...
Biểu tình của người đàn ông có chút ảo não khó được.

Đã rất lâu hắn không cảm nhận được sự khó nhằn này.
"Làm sao vậy ạ?"
Kỷ Dụ khó thấy biểu tình này của hắn thì không khỏi lo lắng ôm mặt hắn lên gấp gáp hỏi.
"Tôi...!Không biết nữa."
Landulf rầu rĩ nói.

Đặng hắn ôm cậu lăn một vòng ngồi dậy, vừa bế cậu vào nhà vệ sinh vừa nói: "Ít nhất hiện tại phản ứng của em không giống như những huyết tộc mới sinh, điều này có thể xem là một may mắn.

Nhưng vẫn cần phải kiểm chứng lại thì mới có thể yên tâm được."
Kỷ Dụ được người đàn ông ôm thả vào trong bồn tắm đầy nước, một hồi sau rốt cuộc cậu đã hiểu nãy giờ hắn trầm ngâm cái gì.
Ban đầu họ là sợ cậu sau khi biến đổi không kiểm soát được bản năng nên mới chuẩn bị đến giờ.

Hiện tại là vì cậu không có cảm giác khát máu như một huyết tộc mới sinh nên...
"Nếu em thật sự không thèm máu nữa thì có cần uống máu không?"
Cậu lật người ở trong làn nước ngẩng đầu hỏi hắn.
 
Huyết Tộc Alpha Thân Vương Ngài Là Của Em
Chương 107: 107: Ngoại Truyện - Những Chuyện Sau Đóhết


"Cần.

Huyết tộc nhờ máu mà bất tử, em có thể không cần dùng nhiều nhưng cơ thể mới biến đổi mỗi ngày em phải uống hai trăm CC máu.

Đợi qua giai đoạn này rồi vài ba ngày thậm trí là một tuần một lần cũng được."
Hắn vừa nói vừa m*n tr*n làn da trơn mượt của cậu một cách vô thức.
"Nhưng nó khó uống lắm ấy."
Con thỏ nhỏ lần thứ hai biểu đạt thứ kia thật khó uống.
"Hay là..."
Bỗng nhiên con thỏ nhỏ ngẩng đầu lên nhìn hắn, khiến lời hắn định nói ra miệng chỉ đành phải nuốt lại để nghe xem cậu muốn nói cái gì trước đã.

Ai biết lại nghe cậu kỳ kèo mặc cả: "Hay là uống một ngụm hôn một cái nha."
"..."
Này là dỗ con nít uống thuốc đắng hay gì? Uống một ngụm cho một viên kẹo?
Cái chuyện như hôn hít l*m t*nh này em ấy còn có lúc thương lượng với hắn cơ à? Bình thường toàn thấy em ấy nhào lên trước, có hỏi ý ai đâu?
Landulf trong lòng đánh nhau um sùm, ngoài mặt thì nghiêm trang đáp lại cậu: "Được."
Con thỏ nhỏ lâu lâu ngốc ngốc một chút chơi cũng thật vui.
Rốt cuộc thì cái chuyện bắt buộc mỗi ngày đều phải uống máu này đã được qua quýt quyết định như thế đó.

Còn chuyện Kỷ Dụ không thèm máu mà thèm cái gì ở hắn trải qua một đoạn thời gian thử nghiệm Landulf mặt không chút cảm xúc kết luận lại như này.

Nói nghiêm túc thì là em ấy thèm pheromone của hắn.

Còn nói đen tối chút là do thuộc tính lẳng lơ của em ấy quấy phá trong quá trình biến đổi, khiến cho em ấy mỗi lần đói bụng là trở nên đói khát sắc đẹp của hắn.

Những lúc em ấy đói chỉ cần cùng em ấy lăn giường một vòng là giải quyết xong.

Landulf thật sự có chút cạn lời cùng dở khóc dở cười.
Cuối cùng thì bản thân đối với em ấy nhiều chấp niệm cỡ nào để mà...
Thôi vậy, dù sao như vậy cũng không có gì không tốt.

Hắn đã sợ cậu trở nên khác đi so với trước khi biến đổi.

Hiện tại thì...!Không cần lo nữa rồi.
Cứ như thế, một trận phong ba biến đổi thành huyết tộc của Kỷ Dụ đã kết thúc viên mãn như vậy sau khi Landulf đưa cậu ra ngoài tiếp xúc với môi trường mà xung quanh toàn là nhân loại nhưng cậu không có trở nên xúc động chút nào.
Tuy rằng mọi chuyện đã xong nhưng họ không có lãng phí chuyến đi này mà vẫn ở lại Napoli mấy tháng trời xem như tuần trăng mật ngọt ngọt ngào ngào.

Ở Napoli họ không sợ bị người dòm ngó nên thỏa sức chạy ra ngoài đi chơi, đi bơi, đi lưới sóng, đi thả dù, đi du thuyền xa hoa...!Chơi đến quên trời quên đất.

Có lúc đang ở ngoài mà Kỷ Dụ thấy đói hai người còn có thể ở mõm đá ngoài biển đánh dã chiến đầy kích thích nữa, hớ hớ hớ...
Nhưng người ta nói đắc ý quá cũng không tốt.

Làm người không thể sống quá buông thả.

Làm huyết tộc cũng vậy, không thể không có tiết chế, nếu không...
"Ọe..."
Kỷ Dụ ôm bồn cầu nôn đến thiên hôn địa ám, mặt mày tái mét, thiếu điều muốn gục luôn tại chỗ mà hoài nghi nhân sinh.
Tại sao làm một huyết tộc mà cậu còn phải chịu qua cảnh này?
Là do cậu ăn nhiều ngũ cốc quá hay sao?
Nhưng ai quy định huyết tộc không thể ăn ngũ cốc hoa màu của nhân loại chứ?
Mấy món bác Matt nấu thật sự là quá mĩ vị, không ăn không phải là có lỗi với cuộc đời sao?
Trong lúc Kỷ Dụ đang rầu rĩ bản thân đã được người đàn ông ôm ra ngoài, gói ở trên giường.

Nhìn cậu ngơ ngác như mất hồn biểu tình của hắn cũng tràn ngập lo lắng.
Rốt cuộc thì hắn cũng ko hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Từ lúc trở thành huyết tộc những chuyện lạ trên người em ấy không hề ít, khiến cho hắn không dám dùng lẽ thường để phán đoán về tình trạng của em ấy nữa.
"Không ấy...!Chúng ta mời bác sĩ đi."
Matteo biểu tình trên mặt có chút kỳ quái, vậy mà đắn đo một hồi lại phát ra một câu còn kỳ quái hơn nữa.
Đừng nói Landulf, cả Kỷ Dụ đang trong cơ mơ màng cũng giật mình trực chỉ ông mà nhìn tới.

Matteo bị hai huyết tộc nhìn cũng không thấy căng da đầu, nhưng nghĩ đến khả năng đã hiện lên trong lòng mình mấy hôm nay, bàn tay đang nắm chặt của ông lại có chút run rẩy.

Ông còn không biết mình là đang sợ hay kích động nữa.

Nhưng thấy họ nhìn mình ông vẫn cố gắng kéo căng khóe miệng lên nói: "Tôi có một suy đoán lớn mật, không biết hai vị có muốn nghe không?"
Kỷ Dụ bị biểu tình nghiêm nghị của ông dọa cho vô thức nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt lăm lăm nhìn ông, nửa muốn đợi nghe ông nói, nửa lại không.

Bởi vì cậu có trực giác ông sẽ nói ra cái lời gì kinh hãi thế tục lắm.

Cậu sợ bị dọa hoảng.
"Nói nghe thử."
Landulf lại bình tĩnh hơn, hướng ông bày tỏ ý nghĩ muốn nghe ông nói.
Matteo sau khi được cho phép cũng không có nói liền mà nuốt khan một cái trước.

Kỷ Dụ vậy mà bị ông lây, cũng nuốt một ngụm nước miếng, hai tay đang đặt ở trên chăn còn vô thức siết chặt, biểu hiện tâm tình cậu hồi họp khó hiểu.
"Ừm thì..."
Ừm thì?
"Dạo này thấy Kỷ thiếu gia cứ nôn mửa nên tôi có đi hỏi thăm một người bạn làm bác sĩ.

Sau khi ông ấy nghe nói, lại hỏi thêm một số chuyện thì ông ấy kết luận..."
Ực...
Không biết là tiếng nuốt nước miếng của ai, nhưng không khí trong phòng có vẻ căng thẳng lạ thường.
Đến Landulf còn vô thức ngừng thở.

"Ông ấy nói mấy tình trạng của Kỷ thiếu gia bây giờ giống như tình huống của người đang mang thai."
"..."
"..."
Trong phòng một mảnh im lặng như tờ.

"Ha...!Matt à, bác nói đùa phải không?"
Kỷ Dụ sau một lúc mất tiếng không khỏi cười khan một chút, vô thức l**m môi nhìn ông.
Landufl ngược lại giống như chưa tỉnh.

Matteo thì khẽ vuốt mặt cười khổ: "Tôi đùa thì đã không bảo gọi bác sĩ đến rồi."
Bản chất của lời đề nghị này đã là biện pháp dập nồi dìm thuyền nên mới đem ra.

Bởi vì họ có phải người thường đâu mà tìm bác sĩ.

Lỡ bác sĩ không khám ra em bé mà khám ra cái gì thì không phải chết toi.
Lúc này tự nhiên ông hi vọng trước mặt sẽ bỗng nhiên xuất hiện một huyết tộc làm bác sĩ, như vậy họ sẽ không cần rối rắm nữa.

Mặc dù làm vậy cũng chưa chắc là chuyện tốt.

Rốt cuộc thì có thêm một người biết được thân phận của họ thì lại mang đến một rủi ro nữa là khả năng bị phát hiện sẽ cao hơn, đang yên đang lành họ làm sao nghĩ để lộ chuyện này.
Nhìn vẻ mặt của Matteo trầm trọng như vậy Kỷ Dụ cũng không cười được nữa.
Cũng không phải cậu bài xích gì đứa nhỏ.

Trước đây cậu đã từng nghĩ sinh thỏ con cho thân vương nhà mình, nhưng con người liệu có khả năng nào mang thai được cốt nhục của huyết tộc hay không họ đều không rõ.

Ít nhất trong cả hai kiếp cậu đều không thể có con với Landulf.

Hiện tại cậu làm một huyết tộc...!Huyết tộc có thể sinh con hay không vẫn còn là một vấn đề lớn chứ đừng nói đứa nhỏ là sự kết hợp của hai huyết tộc.
Giờ không rõ cậu có phải có thai thật không, nếu cậu có thật thì phải làm sao? Sinh đứa nhỏ không phải là chuyện đơn giản, họ còn không thể đến bệnh viện.
Rồi nếu cậu không có thì mấy hôm nay cậu bị gì? Phải làm sao giải quyết?
Mặc kệ thế nào thì chuyện này vẫn cần phải xử lý triệt để.

Bởi vì cậu không muốn nhìn thấy người đàn ông kia lo lắng đến mức trầm mặt vì cậu như thế đâu.
"Landulf..."
Kỷ Dụ ngẫm nghĩ một hồi rồi quyết tâm quay qua gọi người đàn ông nãy giờ vẫn không nói gì ở kia.

Đợi hắn đưa gương mặt không có biểu tình qua nhìn mình, dù không hiểu lắm vẻ mặt của hắn nhưng cậu vẫn nói: "Em nghĩ là do em ăn ngũ cốc mới xảy ra tình trạng nôn mửa đi.

Hay là em không ăn nữa?"
Người đàn ông nghe cậu nói xong thì khẽ rũ mi, cũng không biết là đang nhìn cái gì nhưng một lúc lâu hắn mới nâng mắt lên nhìn cậu nói: "Không cần đâu."

"..."
"..."
Không chỉ Kỷ Dụ không ngờ tới câu này của hắn mà cả Matteo đều giật mình quay đầu qua nhìn thân vương nhà mình, trong mắt đều là mê mang.
"Sao lại..."
Kỷ Dụ vô thức l**m môi, nói không hết lời.
Cậu bối rối như vậy, ngược lại là người đàn ông có vẻ bình tĩnh một cách thái quá.

Đặng hắn ngồi xuống bên cạnh cậu, vươn tay sờ soạn đôi má nhỏ vì vừa mới nôn mửa một trận mà hơi hóp lại, so với hắn có nhiều hơn sự sống từ trong chính sự thay đổi nhỏ nhặt kia.

Ở lúc Kỷ Dụ càng ngày càng hoảng loạn một cách khó hiểu vì trạng thái này của hắn thì hắn lại khẽ nở một nụ cười ôn nhu rồi nói với cậu: "Dụ Dụ, em có muốn đứa nhỏ của chúng ta không?"
Kỷ Dụ ngẩn ngơ.
Con của họ...!Con của chúng ta...!Thật là một cụm từ đẹp đẽ.
Mà khi nó phát ra từ miệng người đàn ông, bản thân còn chứa đựng thật nhiều cảm xúc khiến trái tim cậu nhộn nhạo một trận rồi triệt để yên tĩnh lại.
Sau đó dưới ánh mắt chuyên chú của hắn, cậu khẽ cười vừa dụi má vào lòng bàn tay hắn nói: "Sao lại không muốn chứ."
Thời điểm giọng nói của Kỷ Dụ vang lên, Matteo ở trong một khoảng khắc có ảo giác như bản thân nhìn thấy được một bầy tinh linh đang nhảy múa xung quanh hai người bọn họ.

Tinh linh mang theo cái đuôi ánh sáng vờn quanh, không ngừng nhảy nhót, đồng thời mang theo những điều kỳ diệu đến với họ.
Tương lai rốt cuộc sẽ như thế nào họ không biết, họ chỉ biết câu trả lời của họ mãi mãi là như vậy.

Kiên định và dứt khoát không chút đắn đo.
"Sao lại không muốn chứ."
..............................................................
Sống ở đời có thể quên cái gì nhưng không được quên ba chữ này: Dám nghĩ, dám muốn, dám làm.
Chẳng sợ việc mình nghĩ, thứ mình muốn, điều mình làm quá hảo huyền, nếu đến cả nghĩ, muốn, làm cũng không dám thì làm sao sống được trong thế giới đầy rẫy những điều không vừa ý này chứ.

Cuộc sống là của mình.

Đừng ngần ngại vẽ thêm màu sắc cho nó bằng chính cây cọ trên tay mình.
Đây là thông điệp tác giả sau mỗi tác phẩm gửi đến các bạn.
Tuy rằng cái kết này sẽ khiến nhiều bạn không thỏa mãn, thế nhưng bản thân tác giả cảm thấy thế này đã đủ rồi.

Tương lai của họ còn dài lắm, tác giả vẽ không hết, viết không dứt, thôi thì để tự trí tưởng tượng của mỗi người đem tương lai của họ lấp đầy đi.
Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tác giả bao lâu nay, thân ái.
 
Back
Top Bottom