[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Huyết Tế Trắng
CHƯƠNG 20: TÌNH YÊU VÀ LÒNG TIN
CHƯƠNG 20: TÌNH YÊU VÀ LÒNG TIN
CHƯƠNG 20: TÌNH YÊU VÀ LÒNG TIN
"Có những linh hồn sinh ra để yêu, và có những trái tim sinh ra để gục ngã thay người mình yêu..."
SƠ SUẤT MÁU
Huyết Liên Cơ vô tình bước vào khu vực cấm Mộ Huyết Hoa, nơi từng bị phong ấn từ thời tổ tiên Hội Lang Thượng.
Cô không biết – chỉ một bước – đã vô tình kích hoạt một cái bẫy.
Một sợi kết giới vô hình quấn lấy chân cô, bóp nghẹt mạch máu trong cơ thể, kéo toàn bộ linh hồn và huyết khí rơi vào trạng thái phân rã.
Toàn bộ không gian như bị hút sạch âm thanh.
Chỉ còn tiếng nhịp tim yếu ớt từ thân thể đang bất động của Huyết Liên Cơ.
Hội Lang Thượng ngay lập tức triệu hồi một nghi lễ cấm...
NGHI LỄ "TÂM PHẢN SINH"
Nghi lễ cấm Tâm Phản Sinh được triệu hồi.
Nghi lễ duy nhất có thể cứu Huyết Liên Cơ lúc này.
Toàn bộ lòng vòng tế đóng sầm lại như cánh hàm rồng.
Không khí đổi màu từ lam tro chuyển thành ánh đỏ quỷ quái.
Nghi thức buộc hai người sống phải chia đôi huyết mệnh của mình để đánh đổi sự sống của người thứ ba.
Một kẻ chịu mất.
Một kẻ chịu đau.
Một kẻ sống lại.
Nhưng chỉ một sơ suất nhỏ có thể bọn họ tan biến mãi mãi.
Để nghi lễ đủ sức mạnh, cần người thứ hai mang dòng máu thuần túy nhất.
Hai người được gọi tên lần này chính là hai kẻ mạnh nhất Hội Lang Thượng.
Huyết Tử Thương.
Và Lăng Tu Viên.
Ngay lập tức, máu trong mạch cả hai bị rút ra ngoài, lơ lửng thành hai dải sương huyết giữa không trung.
"Máu không phản bội.
Nhưng trái tim các ngươi đã bắt đầu dao động."
Máu chảy.
Kết giới đỏ đậm bốc lên, hình thành một cánh hoa khổng lồ ôm lấy thân thể Liên Cơ.
Khi ánh sáng của vòng tế xám trắng xoáy tròn lên thân thể cả hai, ý thức bị lột bỏ.
Cả hai bị cuốn vào quá khứ.
Nhưng không phải của họ.
Mà là của Huyết Liên Cơ.
Huyết Tử Thương thấy hình ảnh Liên Cơ thời bé – nằm bất động trong hầm máu sau vụ tắm huyết đầu tiên.
Hắn là người đã bế cô dậy, ôm vào ngực, và thì thầm:
"Nếu em chết, chẳng còn lý do gì để Hội này tồn tại."
Từng ký ức hắn có với Liên Cơ.
Từ thuở nhỏ nắm tay đi qua những cơn ác mộng, đến ánh mắt hoảng loạn của cô khi mất mẹ.
Từng hình ảnh một hiện lên rồi chìm xuống đáy.
Không khóc.
Nhưng vai hắn run.
Lăng Tu Viên cũng thấy Liên Cơ.
Không phải bé bỏng mà là lúc cô đứng giữa vòng tế cũ, mắt ướt, tay run, lưỡi dao chưa chạm ngực nhưng đã bật máu.
"Ta không cho phép em bị thương."
Hắn không nói gì, chỉ kéo cô lại, giữ chặt vào lòng.
Máu từ vết thương từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
Mỗi giây trôi qua là một phần cơ thể tan rã.
Ánh sáng từ máu bắt đầu xoáy tròn.
Một sợi chỉ đỏ – mảnh như tơ máu – hiện lên từ ngực cả hai, rồi cùng kéo về tâm điểm vòng tế.
Ký ức dừng lại.
Vòng tế rung lên.
Bọn họ đang dần mất đi một nửa dòng máu Huyết Tộc – dòng máu cao quý nhất.
SỰ SỐNG HỒI SINH
Tĩnh lặng bao trùm.
Không còn tiếng máu nhỏ, không còn tiếng gào xé linh hồn.
Chỉ còn nhịp đập mơ hồ vang lên từ trái tim.
Từ giữa cánh hoa khổng lồ dựng nên bằng kết giới máu, thân thể cô chầm chậm nhô lên.
Không bị nâng bởi tay người, mà được gió huyết mạch cuốn lấy như bào thai trong tử cung thiêng.
Da cô không còn tái nhợt, đôi môi đã có chút màu máu.
Mi mắt run nhẹ, rồi mở mắt.
Ánh nhìn đầu tiên không hướng về ánh sáng.
Mà là về hai kẻ đang quỳ gục hai bên bệ tế – máu đổ không ngừng, như thể một phần linh hồn họ vừa bị lột khỏi cơ thể.
Cô dường như hiểu ra mọi chuyện:
Một người vừa đánh đổi mất mát.
Một người vừa chịu toàn bộ nỗi đau.
Cô run rẩy quay đầu.
Huyết Tử Thương ngồi tựa vào cột đá.
Môi trắng bệch nhưng không nhìn cô.
Cô sợ hãi.
Tim đập mạnh như muốn vỡ, cố kìm chế cảm xúc yếu đuối của bản thân, thầm cầu mong những gì mình nghĩ không phải là sự thật mà bước đến bên cạnh hắn:
"Anh... nhìn em đi..."
Hắn quay đi, cố lảng tránh ánh mắt của cô mà cúi đầu.
Không phải vì mệt, mà vì hắn đã đánh đổi một nửa hồn người của hắn để cô sống sót.
Bên cạnh Huyết Tử Thương, lại chính là người đó...
Máu dần chảy ra từ miệng hắn.
Cơ thể dường như không còn sức mà gục ngã.
Huyết Liên Cơ sợ hãi ngã khuỵu:
"Lăng Tu Viên!"
Bàn tay cô run rẩy nắm lấy đôi bàn tay to lớn của hắn.
Hắn – dù gục ngã – vẫn cố cười:
"Em còn sống... vậy là đủ rồi."
Cô bất lực nhưng không thể bật khóc.
Bởi sự sống vừa được trả lại cho cô chính là hai nửa hồn của hai người đàn ông quan trọng với cô nhất.
SỰ TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI
Đêm đó, sau nghi lễ Tâm Phản Sinh, tuyết rơi dày.
Gió quét qua hành lang đá như gào rú.
Trên tháp cao nhất của Huyết Lâu.
Huyết Tử Thương dựa lưng vào tường, ánh mắt hướng ra ngoài trời, giọng trầm nhưng rõ:
"Ngươi đã từng nghĩ đến việc phản bội Hội chưa, Lăng Tu Viên?"
"Ta từng nghĩ đến, nhưng chỉ khi bọn họ bắt đầu coi cô ấy là Vật Tế."
Huyết Tử Thương nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Ngươi.
Một người không cùng máu mủ, không hứa hẹn gì lại sẵn sàng chết vì nó?"
Lăng Tu Viên ngẩng đầu.
Ánh mắt sắc, không tránh né.
"Vì yêu.
Không yêu vì quyền lực hay vì nhan sắc.
Không yêu vì sự kiểm soát hay điên cuồng.
Ta yêu vì ta không thể ngừng yêu.
Muốn dùng quyền lực và mạng sống của mình để giữ sự kiêu ngạo cho cô ấy."
Huyết Tử Thương bật cười.
Một nụ cười khẽ như một tiếng thở dài.
Bất lực nhưng lại nhẹ nhóm, bình yên đến lạ như gỡ được nút thắt trong lòng.
Chỉ có hai người, giữa đêm gió thổi.
Và một khoảng lặng kéo dài như định mệnh.
Chỉ là một ánh mắt giữa hai người đàn ông.
Một khởi đầu không lời được đánh dấu không phải bằng máu.
Mà bằng tình yêu thương và sự tin tưởng tuyệt đối.
TÌNH YÊU ĐƯỢC ĐÁP LẠI
Sân sau điện tế cũ.
Trăng bạc treo lơ lửng giữa bầu trời, vầng sáng mờ nhòe như được phủ một lớp bụi lạnh.
Huyết Liên Cơ đứng đó – im lặng, bất động.
Cô vẫn mặc bộ đồ trắng chỉ đỏ từ nghi lễ Tẩy Hồn chiều nay.
Vạt tay áo loang máu đã khô, in lại thành từng vệt nâu sẫm như những đường chỉ tử mệnh.
Nhưng ánh mắt cô giờ không còn sợ hãi.
Chỉ là sự trầm lặng – lạnh như phiến đá cẩm thạch chưa từng có tim.
Tiếng bước chân vang lên sau lưng.
Rất nhẹ.
Chỉ một người dám đến gần cô vào lúc này.
Cô không quay đầu lại, giọng khẽ, nhưng bình tĩnh:
"Sao lại là ngươi?"
Không ai trả lời ngay.
Chỉ có tiếng gió lướt qua mái điện hoang.
Rồi một chiếc áo choàng mỏng được khoác lên vai cô, ấm, vừa vặn như đã chờ sẵn từ trước.
Lăng Tu Viên đứng cách cô đúng một nhịp thở:
"Không có lý do gì cả.
Chỉ là ta muốn gặp em."
Cô quay đầu lại.
Đôi mắt đỏ hoe.
Không phải vì nước mắt.
Mà vì gió lạnh và thứ cảm xúc không thể gọi tên.
Cũng có thể... vì trái tim vừa dội lên một nhịp lạc.
Lăng Tu Viên khẽ cười.
Cười rất nhẹ.
Nhưng trong đôi mắt ấy là cả một đời gồng gánh.
Im lặng.
Họ đứng lặng nhìn nhau giữa ánh trăng.
Không cần nói quá nhiều, có những thứ... chỉ cần nhìn cũng hiểu.
Huyết Liên Cơ nhắm mắt.
Giọng hạ xuống:
"Anh ta thực sự tin ngươi vậy sao?"
Không đáp, hắn chỉ bước lên một bước như thể mỗi bước là một lời hứa không nói ra.
Lần đầu tiên không giữ khoảng cách.
"Đến bây giờ em vẫn chưa thể nhận ra tình cảm của ta sao?"
Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại như sét giáng vào lòng cô.
Trái tim chùng xuống một nhịp.
Gió thổi mạnh hơn làm tóc cô rối tung.
Hắn đưa tay lên, chậm rãi gỡ lấy sợi tóc vướng bên má cô.
Động tác rất nhẹ, như sợ vô tình làm tan vỡ, rồi bất lực quay đi.
Không phải vì không muốn ở lại, mà vì sợ nếu ở lại lâu hơn, hắn sẽ không đủ dũng khí để rời đi.
Bao nhiêu hy sinh của hắn, cô sẽ mãi mãi không thể nào biết được, càng không thể hiểu được.
Giây phút ấy, cô bỗng đau đớn như hàng ngàn mũi tên đâm thẳng vào tim.
Hụt hẫng như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Cô quay người.
Một vòng tay siết chặt từ phía sau.
Hơi ấm bất ngờ khiến hắn khựng lại.
Không dám tin.
Huyết Liên Cơ – cô gái luôn giữ trái tim như phủ băng – đang ôm chặt lấy hắn.
Như thể nếu buông tay, hắn sẽ hoàn toàn biến mất.
Từng giọt nước mắt thấm qua lớp áo sơ mi chạm đến thân thể hắn.
Không lời, không lý do.
Chỉ đơn giản là cô không muốn hắn rời đi.
Cô muốn giữ, giữ hắn làm của riêng.
Hắn sững sờ.
Cô đang run.
Thật khẽ.
Hắn quay lại, từ từ gỡ tay cô, rồi giữ chặt trong lòng.
Lần đầu tiên tiếp xúc với cô gần như vậy.
Lần đầu tiên nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của cô ở khoảng cách gần đến thế.
Lần đầu tiên cô trông thật nhỏ bé.
Nhỏ bé đến mức khiến hắn muốn ôm trọn cả thế giới chỉ để bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương.
Hắn không nói gì.
Chỉ cúi xuống, chạm tay lau đi những giọt nước mắt còn vướng trên má cô.
Bất ngờ, Huyết Liên Cơ kiễng chân lên.
Hôn hắn.
Một nụ hôn vội vã nhưng mãnh liệt.
Không phải vì ngẫu hứng, mà là... tất cả cảm xúc bị nén quá lâu, cuối cùng cũng có một nơi để vỡ òa.
Một nụ hôn để đáp lại tình cảm hắn dành cho cô.
Hắn sững người.
Rồi dần, khẽ nhắm mắt lại như hưởng thụ trọn vẹn khoảnh khắc ấy.
Giây phút đó.
Gió dừng.
Trăng lặng.
Không còn gì giữa hai người, chỉ còn sự yên lặng như sự bắt đầu của một cuộc tình.
"Tình cảm chôn giấu bao năm, cuối cùng cũng được nghe thấy qua một nhịp tim."
NHỮNG CÁI BẪY MỚI
Họ không hề hay biết, trong phòng tế, một bóng người vẫn đứng đấy.
Tịnh Nguyệt Giao.
"Đến cả nghi lễ cấm cũng có thể bẻ cong bởi tình cảm...
Vậy thì, ta sẽ khiến chính tình cảm ấy dẫn các ngươi đến diệt vong." – Cô quay đi, bước vào bóng tối.
Tiếp tục giăng chiếc bẫy tiếp theo.
Không bằng dao, mà bằng trái tim.