CHƯƠNG 5: MỸ NHÂN KHÂM LIỆM
"Xác chết đẹp nhất là xác chết biết mỉm cười.
Nhưng còn kinh hoàng hơn, là xác chết không thể ngừng mỉm cười."
KHI THÂY MA CŨNG PHẢI GHEN TỴ
U Lan Nhi không chỉ là tâm điểm.
Cô là một cơn ác mộng sống động mỗi khi bước vào hội trường Viện Thừa Tế.
Vẻ đẹp của cô không phải là sự diễm lệ thông thường, mà là một bức màn che phủ sự rùng rợn, một sự thanh thoát đến mức bất thực, lạnh lẽo.
Làn da trắng đến mức gần như trong suốt, như thể máu đã bị rút cạn từ lâu, và mái tóc đen tuyền, dài óng ả, quấn quanh mỗi động tác của cô như những sợi tơ của một con rối ma quái, uyển chuyển một cách phi tự nhiên.
Tịnh Nguyệt Giao, một học sinh mới chuyển đến, cảm thấy một luồng khí lạnh sống lưng khi nghe những lời thì thầm về U Lan Nhi:
"Cô ta đẹp như một xác chết trong quan tài thủy tinh.
Đẹp đến mức khiến người sống phát điên, ghen tỵ đến độ muốn tự hủy hoại bản thân để được giống cô ta.
Và người chết thì không dám thối rữa, bởi vẻ đẹp đó là một lời nguyền, một thách thức đối với quy luật tự nhiên."
Cô không bao giờ cười thật lòng – nụ cười của cô luôn là một đường cong hoàn hảo, lạnh lẽo, như được vẽ lên từ một khuôn mẫu của sự tang thương.
Một đêm nọ, một kẻ tò mò đã lẻn vào nhà xác theo dõi cô.
Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua ô cửa sổ bẩn thỉu, U Lan Nhi nằm giữa ba xác nữ đã phân hủy đến mức không thể nhận dạng.
Môi cô khẽ mấp máy, không phải những lời ru êm dịu, mà là những âm thanh rít lên ghê rợn, như tiếng gió rên rỉ qua kẽ răng của một hồn ma, thì thầm những bí mật của cái chết.
Những cái xác dường như run rẩy, như bị kiểm soát bởi giọng nói ma quái đó.
KẺ ĐẦU TIÊN
Ở cái tuổi mà những đứa trẻ khác còn đang mơ mộng về những câu chuyện cổ tích, U Lan Nhi đã chứng kiến một màn kịch kinh hoàng:
Cha cô ngoại tình, rồi ra tay sát hại mẹ mình bằng một nhát dao tàn nhẫn, sau đó tự kết liễu đời mình trong vũng máu.
Nhưng không một giọt nước mắt nào rơi trên gương mặt non nớt của cô bé, không một tiếng khóc than nào, không một cảm xúc sợ hãi.
Thay vào đó, một sự điềm tĩnh ghê người bao trùm lấy U Lan Nhi.
Cô tự tay thực hiện toàn bộ thủ tục khâm liệm cho cả hai, một cách tỉ mỉ, cẩn trọng đến mức rợn người.
Dọn sạch từng vết máu bắn tung tóe trên sàn nhà, trên bức tường trắng, như thể đang lau đi một vết nhơ không đáng có.
Cô tắm gội cho hai thi thể đã lạnh cứng bằng nước lạnh như băng, từng cử chỉ đều chính xác đến ám ảnh.
Trang điểm cho mẹ mình thật đẹp, che đi những vết bầm tím và sự méo mó của cái chết, biến bà thành một bức tượng sáp hoàn hảo.
Còn với người cha, người đã gây ra tất cả, cô dùng kim chỉ khâu chặt miệng ông ta lại, từng mũi kim xuyên qua da thịt đã lạnh lẽo, như một hình phạt vĩnh viễn, một lời nguyền câm lặng.
Cô sống một mình trong ngôi biệt thự rộng lớn, một mình đối diện với nỗi cô đơn và những bóng ma của quá khứ.
Mỗi đêm, không ngủ.
Cô xuống tầng hầm, nơi đặt hai hòm kính trong suốt.
Bên trong là cha và mẹ cô, được ướp xác một cách hoàn hảo, không một dấu hiệu phân hủy.
Thì thầm, trò chuyện với họ qua lớp kính dày, không phải bằng tình yêu thương, mà bằng một sự kiểm soát bệnh hoạn, như thể họ vẫn là con rối trong vở kịch của cô.
Một tuần sau vụ án kinh hoàng, một lá thiệp màu đen tuyền, viền bạc lấp lánh, được đặt trước cửa biệt thự.
Không ai thấy người đưa thư, chỉ có duy nhất một câu được viết bằng máu tươi:
"Chào mừng người bảo quản linh hồn.
Hội Lang Thượng đang chờ đợi người.
Đã đến lúc, ngươi trở về nhà."
NGHI LỄ "BÃO KHÂM LIỆM TRẮNG"
Đêm nghi lễ, Tịnh Nguyệt Giao bị triệu tập đến Phòng Ướp Hồn – một không gian tối tăm và lạnh lẽo dưới tầng ngầm thứ bảy của Viện Thừa Tế, nơi ánh đèn điện bị cấm tuyệt.
Chỉ có những ngọn nến le lói, nhấp nháy như những con mắt quỷ dữ, và những cánh bông liễu trắng như tuyết, mềm mại nhưng lạnh buốt, rơi lả tả khắp nơi, phủ lên sàn đá cẩm thạch đen bóng.
Trung tâm căn phòng là một cỗ quan tài thủy tinh khổng lồ, phát sáng lập lòe.
Bên trong, Tịnh Nguyệt Giao chết sững khi nhìn thấy chính bản sao của mình, nằm im lìm, mắt nhắm nghiền, môi khẽ mỉm cười.
Cỗ xác đó y hệt , từng chi tiết, từng vết sẹo nhỏ, như thể cô đã chết rồi, đã bị rút cạn sự sống và được đặt vào đó chờ đợi.
U Lan Nhi xuất hiện, không một tiếng động, như một bóng ma.
Cô ta khoác lên mình bộ váy tang truyền thống màu trắng tang tóc, mái tóc đen buông xõa.
"Nghi lễ Bão Khâm Liệm Trắng." – U Lan Nhi thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như lưỡi dao cạo – "Nghi lễ này chỉ có thể hoàn thành khi con người ta học được cách chấp nhận bản thân đã chết, chấp nhận sự mục nát của thể xác.
Và sự giải thoát của linh hồn khỏi những ràng buộc trần tục."
Nói một cách khác nó là một nghi lễ cưỡng chế linh hồn phải chấp nhận cái chết, phải tự mình khâm liệm – chôn sống bản ngã thật sự trong lớp vỏ của cái đẹp lạnh lẽo.
Dù không hiểu lý do, nhưng Tịnh Nguyệt Giao vẫn tự mình thực hiện nghi lễ theo lời U Lan Nhi.
Từng cử động, từng hơi thở đều phải chính xác đến tột độ.
Cô ta đứng đó, giám sát từng chi tiết, thì thầm những lời cảnh báo rợn người:
"Mỗi động tác sai lệch, dù là nhỏ nhất, cái xác sẽ bắt đầu phân hủy, mục nát ngay trước mắt ngươi.
Linh hồn bị mắc kẹt trong lớp vỏ thối rứa sẽ không bao giờ tỉnh lại."
BÓC LỘT DANH TÍNH
Trong quá trình khâm liệm kinh hoàng đó, từng ký ức bị bóc lột, xé toạc ra, lặp đi lặp lại như một vòng lặp linh hồn vô tận.
Những hình ảnh về gia đình, bạn bè, những khoảnh khắc vui vẻ, đau khổ, tất cả đều bị kéo ra, biến dạng và méo mó.
Nhưng thứ khiến cô rùng mình, lạnh buốt đến tận xương tủy lại là gương mặt của bản sao trong quan tài:
Nó có một nụ cười rất nhẹ, rất dịu dàng, một nụ cười mà cô chưa bao giờ thực sự nở.
Cô chưa bao giờ cười như vậy.
Cô là một người sống nội tâm, ít bộc lộ cảm xúc.
Vậy nụ cười ấy là của ai?
Nụ cười ấy từ đâu mà ra?
Một sự thật kinh hoàng chợt bừng tỉnh trong tâm trí:
Cô nhận ra bản thân đang tự tay chôn vùi chính phần nhân cách mà mình luôn muốn sống thật.
Phần hồn nhiên, tự do, phần luôn khao khát được giải thoát khỏi những gánh nặng của cuộc sống.
Trong khi đó, một kẻ ngoài kia đang dần kiểm soát cô, chiếm đoạt danh tính, cảm xúc, và linh hồn của cô, từng chút một.
Cô giật mình sợ hãi, vô thức lùi bước, hoảng loạn trước sự thật tàn khốc.
U Lan Nhi khẽ thì thầm, giọng nói của cô ta như một lời nguyền, vang vọng trong không gian tĩnh lặng:
"Muốn thoát khỏi địa ngục, khỏi vòng luân hồi này, phải học cách yêu cái xác của mình, yêu nó đến mức chấp nhận sự mục nát, sự biến mất của bản thân.
Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự được tự do... hoặc bị kiểm soát hoàn toàn."
Thứ U Lan Nhi đang làm không đơn thuần là "dạy cách chấp nhận cái chết".
Cô ta đang dùng nghi lễ này để gieo mầm của sự kiểm soát lên từng linh hồn, tạo ra một thế giới của những kẻ mỉm cười mà không bao giờ vui – những cái xác biết cười:
"Nụ cười hoàn mỹ không dành cho người sống.
Nó là cái bẫy cho linh hồn bị dụ vào vĩnh hằng."
BÓNG MA CỦA SỰ HOÀN HẢO
Biểu tượng của cô không chỉ là bông liễu trắng quấn quanh sợi chỉ đỏ.
Đó là sợi tơ máu mỏng manh, là "sợi dây kết nối định mệnh", nhưng ở đây, nó không dẫn đến tình yêu, mà dẫn về cái chết, kết nối giữa vẻ đẹp chết chóc và sự mục nát tiềm ẩn.
Bông liễu trắng, thuần khiết như tuyết, tượng trưng cho cái đẹp trong sự rơi rụng, lặng lẽ nhưng lại mang ý nghĩa của sự tang tóc, quấn chặt lấy sợi chỉ đỏ như máu tươi, tượng trưng cho sự kết nối giữa cái chết và vẻ đẹp ám ảnh, một vòng tuần hoàn không ngừng của sự tàn phai và sự tái sinh trong nỗi kinh hoàng.
Cô chính là Mỹ Nhân Khâm Liệm – Nữ Chúa của Cái Chết Hoàn Hảo, chuyên lo việc giữ thi thể nghi lễ, ướp xác, bảo quản linh hồn, và đặc biệt là biến mọi hình ảnh huyết tế, mọi cái chết, trở nên "hoàn mỹ đến ám ảnh".
Là người đảm bảo dù có chết bọn họ cũng phải đẹp đến rợn người, như những tác phẩm nghệ thuật vĩnh cửu của sự hủy diệt.
Người duy nhất được phép đưa người chết ra khỏi nghi lễ.
Cũng là kẻ duy nhất có thể đưa linh hồn quay lại.
Nhưng mà trong một thân xác khác.
NGHI NGỜ BẢN THÂN
Sau nghi lễ, Tịnh Nguyệt Giao trở về ký túc xá, toàn thân vẫn còn run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Đêm đó, cô mở tủ đồ, và một chiếc váy trắng tang lễ, được gấp ngay ngắn, nằm gọn gàng bên trong.
Trên váy, dính một giọt máu son đỏ thẫm, như một dấu ấn của sự chiếm đoạt.
Khi nhìn vào tấm gương, khuôn mặt cô méo mó trong nỗi sợ hãi.
Phía sau tấm gương, cô nhìn thấy mình... vẫn đang nằm trong cỗ quan tài thủy tinh, đôi môi nở một nụ cười nhẹ, hoàn hảo, và đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào cô, như một lời nhắc nhở kinh hoàng.
Cô không chỉ chịu đựng một nghi lễ khủng khiếp, mà còn bắt đầu nghi ngờ nhân dạng thật sự của mình.
Vậy là cô đã sống hay đã chết?
Không lẽ sau ván cờ kia cùng Viên Chi Vũ, cô thực sự đã chết rồi sao?
Không, không phải cô đã được Huyết Liên Cơ đưa đi rồi sao, sao cô vẫn còn phải tham gia nghi lễ đó?
Ai mới thực sự là người sống?
Ai mới là kẻ đang bị khâm liệm?
Nỗi sợ lớn nhất không phải là chết, mà là sống trong cơ thể bị chiếm hữu bởi kẻ khác.