Cập nhật mới

Khác Huyết Lửa Việt Hùng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404495015-256-k975893.jpg

Huyết Lửa Việt Hùng
Tác giả: rd_papi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có một khoảng trống trong chính sử Việt Nam.

Một triều đại chưa từng được ghi tên, mà mọi thư tịch đều né tránh.

Đó là thời kỳ sau cái chết của Quang Trung, khi đất nước rệu rã sau nội chiến, và nhà Nguyễn chưa kịp khôi phục quyền lực.

Trong bóng tối ấy, một triều đại rực rỡ nhưng ngắn ngủi trỗi dậy-triều đại Minh Hùng, khiến cả vùng đất Đại Việt phải chấn động, nhưng sau cùng, mọi dấu vết của nó đều bị xoá sạch khỏi lịch sử.

Và giữa đêm đen loạn lạc, một con người từ thế kỷ 21-Lê Đại Nghĩa-bất ngờ xuất hiện.

Một thanh niên bình thường, kiến thức hiện đại, vô tình trở thành "thiên sứ" của triều Việt Hùng.

Từ khoảnh khắc ấy, vận mệnh của cả một thời đại bị xóa khỏi sử sách bắt đầu được viết lại, bằng trí tuệ và đôi tay của một người không thuộc về thời đại này.



xuyenkhongvietnam​
 
Huyết Lửa Việt Hùng
CHƯƠNG 0 : NIÊN ĐẠI BỊ XÓA KHỎI LỊCH SỬ


Âm thanh nền: tiếng gió xé qua rặng tre… tiếng trống trận xa xăm, từng hồi rải rác như vọng lại từ một thời đại đã chìm…

Có một khoảng trống trong chính sử Việt Nam.

Một giai đoạn mà mọi thư tịch đều né tránh.

Một triều đại chưa từng được ghi tên…

Và cũng không ai dám nhắc.

Từ cuối thế kỷ XVIII, khi sấm sét của Tây Sơn vừa lắng, khi đất nước rệu rã sau hàng chục năm nội chiến, người ta vẫn tin rằng sau Tây Sơn sẽ là nhà Nguyễn.

Rằng lịch sử đã an bài.

Rằng vương quyền họ Nguyễn sẽ dựng lại cơ đồ, rồi một thời đại thái bình sẽ mở ra.

Nhưng đó chỉ là điều được viết sau này.

Bởi trong những năm loạn lạc ấy… nhà Nguyễn chưa từng kịp trở lại.

Ngay sau cái chết của Quang Trung, trong bóng tối Gia Định, họ Nguyễn lại tan vỡ từ bên trong: phe phái giết lẫn nhau, bệnh dịch quét qua, tàn quân phân rã.

Trên đất nước này, không còn triều đại nào đủ sức thống nhất.

Một kỷ nguyên hỗn mang kéo dài hơn hai thập kỷ

Và chính trong khoảng đêm dài ấy, một triều đại khác đã trỗi dậy.

Một triều đại rực rỡ nhưng ngắn ngủi.

Vinh quang tới độ làm rung chuyển cả vùng đất Đại Việt.

Mạnh mẽ tới mức đánh lui giặc phương Nam, quét sạch thổ phỉ miền Bắc, buộc các châu lân bang phải cúi đầu cầu hòa.

Triều đại mà người dân gọi bằng hai chữ - Minh Hùng.

Thế nhưng đến hôm nay, bạn sẽ không tìm thấy tên nó trong sử sách.

Bởi khi triều đại ấy sụp đổ, kẻ kế vị đã gom sạch mọi ghi chép rồi thiêu rụi.

Lịch sử bị viết lại.

Tất cả trở về số không.

Chỉ còn trong ký ức của một vài dòng họ, những lời kể thì thầm bên bếp lửa:

“Thời Việt Hùng từng có một người… từ nơi xa lạ bước vào vận nước.

Một người chưa từng thuộc về thời đại ấy.

Nhưng chính hắn đã dựng nên cả một vương triều.”

Không ai biết tên hắn.

Không ai biết hắn đến từ đâu.

Có người nói hắn xuất hiện trong một trận mưa sao băng.

Có người kể hắn mang theo những điều kỳ lạ chưa từng thấy.

Hắn đến như một cơn gió.

Thay đổi cả vận nước.

Rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Tên của hắn

Sự thật về triều Việt Hùng…

Và niên đại bị xóa khỏi lịch sử

Tất cả bắt đầu từ một đêm định mệnh, khi nửa nước chìm trong chiến loạn, và bầu trời đỏ rực như máu báo trước một kỷ nguyên mới.

Ở tận một góc khác của thời không, trong một căn phòng ngập ánh sáng trắng lạnh lẽo, một thanh niên nằm bất động.

Cậu tên là LÊ ĐẠI NGHĨA , một con người rất đỗi bình thường của thế kỷ 21.

Khi đôi mắt cậu mở ra

thế giới trước mặt đã hoàn toàn xa lạ.

Mái nhà tranh.

Mùi bùn ẩm.

Ánh đuốc vàng run rẩy.

Và xung quanh là những binh lính mặc giáp vải thô, ánh mắt nửa sợ hãi nửa tôn kính.

Một vị lão tướng râu bạc quỳ xuống, giọng run như đang nghẹn:

“Khẩn thỉnh Thiên sứ!

Xin Người bảo hộ triều Việt Hùng!”

Ngay khoảnh khắc ấy

số phận của một thời đại bị xóa khỏi lịch sử

bắt đầu được viết lại.

Bằng đôi tay của một kẻ không thuộc về thời đại này.

Bằng tri thức của tương lai.

Và bằng ý chí của những con người Đại Việt đang đứng trước bờ vực tuyệt diệt.

Triều Việt Hùng… hồi sinh từ đêm đó.
 
Huyết Lửa Việt Hùng
Chương 1 : Ngọn Lửa Thiên Sứ


Âm thanh nền: tiếng lửa cháy nhỏ, tiếng gió rít qua vách nứa, tiếng vó ngựa dồn dập ở xa...

Cơn choáng váng kéo dài chỉ vài giây, nhưng với Lê Đại Nghĩa, nó dai dẳng đau đớn hơn thế.

Cậu bật dậy theo phản xạ, hơi thở gấp, trán rịn mồ hôi lạnh.

Trước mặt cậu không phải màn hình điện thoại quen thuộc.

Không phải căn phòng chung cư ấm áp ánh đèn LED.

Mà là... một căn chòi tre tạm bợ, khung gỗ cột dây mây, mái lá bị gió đập lật phật.

Một nhóm binh lính đứng thành vòng, tay đặt trên gươm.

Giáp của họ sờn rách, chỉ là những mảnh da thuộc ghép lại với ánh mắt của lính sa trường, mạnh mẽ và đầy tôn kính lạ lùng trước Nghĩa.

Không khí nồng mùi khói và máu.

Nghĩa sững sờ:

"...Đây là đâu...?"

Người đầu tiên cúi xuống trước mặt cậu là vị lão tướng Hoàng Võ.

Giọng ông khàn đặc nhưng dứt khoát:

"Thần là Hoàng Võ, Đô Thống quân tiên phong của đại triều Việt Hùng.

Xin bái kiến Thiên sứ."

Ông nói rồi... quỳ xuống.

Và cả dãy binh lính phía sau cũng đồng loạt quỳ theo, gươm chạm đất phát ra tiếng soạt đồng loạt khiến Nghĩa giật thót.

Cậu há hốc miệng:

"Khoan, khoan!

Tôi không phải thiên... gì đó!

Mọi người hiểu nhầm rồi!"

Nhưng câu nói của cậu không hề làm họ thay đổi vẻ mặt.

Hoàng Võ cúi đầu sâu hơn:

"Điềm trời đã báo.

Sao Bắc Thần đỏ rực ba canh rồi biến mất.

Đúng lúc đó Người xuất hiện giữa doanh trại chúng thần, trong vòng ánh sáng vàng mờ ảo.

Nếu không phải Thiên sứ từ cõi trên... thì còn có thể là gì?"

Nghĩa ngớ người.

Cậu nhớ rõ: trước khi bất tỉnh, mình chỉ đang đứng giữa nhà bếp cắm nồi cơm điện.

Mà giờ thì... xuyên không?

Âm thanh: tiếng kèn báo động vọng từ xa...

Một binh lính chạy tới, thở dốc:

"Đô Thống!

Quân ta phát hiện Quân Nam Chưởng đang đến gần!

Ước chừng tám trăm người!

Họ biết doanh địa ta chỉ còn bốn trăm!"

Một làn sóng căng thẳng lan ra khắp căn chòi.

Hoàng Võ nghiến răng:

"Chúng ta cần phòng thủ gấp.

Nhưng..."

Ánh mắt ông lập tức hướng về Nghĩa.

Trong đôi mắt đó, có... hy vọng.

Hy vọng rất nguy hiểm.

"Thiên sứ... mục trời hẳn không đưa Người tới lúc này chỉ để đứng nhìn."

Lê Đại Nghĩa muốn nói rõ rằng mình chỉ là một cậu thanh niên bình thường, kiến thức nửa vời:

Điện thoại dùng Android, chơi game mobile nhiều hơn đọc sách, kiến thức quân sự chỉ từ mấy kênh YouTube.

Còn lại thì... biết tí vật lý phổ thông, biết cách nấu cơm, biết lắp máy tính.

Nhưng trong hoàn cảnh này, cậu có thể nói gì?

Binh lính đang bị bao vây.

Một trận chiến sắp ập đến.

Và họ tin cậu là "thiên sứ".

Tim Nghĩa đập thình thịch.

Cậu nhìn ra ngoài: bãi đất trống, xa xa là hàng lau sậy đung đưa dữ dội trong gió, nơi quân địch đang áp tới.

Rồi cậu nhìn lại doanh trại - lều bạt sơ sài, tường rào tre mỏng đến mức một cú xung phong là vỡ.

Cậu nói nhỏ, như tự trấn an mình:

"Nếu họ chết... thì mình cũng chết theo.

Không chạy được."

Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ... thứ duy nhất cậu biết mà thời đại này chắc chắn không biết.

Cậu đứng dậy, giọng run nhưng rõ:

"Tôi cần ba thứ: tre dài, dây mây... và dầu."

Cả doanh trại ngẩn ra.

Hoàng Võ cau mày:

"Thiên sứ...

Người định làm gì?"

Lê Đại Nghĩa hít sâu, tay siết chặt:

"Bẫy.

Một cái bẫy lửa.

Và một thứ người đời các ông chưa từng thấy."

Bên ngoài, tiếng trống trận phương Nam đã vang rền, càng lúc càng gần.

Đêm đầu tiên của Lê Đại Nghĩa ở triều Việt Hùng bắt đầu bằng một cuộc chiến không thể né tránh.

Và chỉ cần sai trong một chi tiết nhỏ... lịch sử của cả triều đại này sẽ không bao giờ tồn tại.

---

Âm thanh nền: gió rít mạnh qua bãi lau, tiếng trống trận vọng từng hồi nặng như đá lăn.

Đêm rơi xuống doanh trại Việt Hùng nặng nề như tấm áo choàng của kẻ tử thần.

Ánh đèn dầu hắt lên những gương mặt căng thẳng, vàng mờ và bất an.

Lê Đại Nghĩa quỳ xuống cạnh rãnh đất vừa đào xong.

Bàn tay cậu dính đầy đất và mùi dầu nồng xộc lên sống mũi.

Nỗi sợ len vào từng mạch máu - không phải sợ lửa, mà sợ thứ sắp xảy ra nếu kế hoạch thất bại.

Bên cạnh cậu, những người lính im lặng chuyển tre, lau sậy khô và các vạc dầu.

Không ai hỏi Nghĩa thêm câu nào.

Không ai thắc mắc vì sao cậu lại biết cách dựng bẫy.

Họ chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt của những người đã đi qua chiến trường: lạnh - rắn - và đầy hy vọng dè dặt.

Hoàng Võ quỳ xuống sát bên, giọng ông trầm và chắc như đá núi:

"Còn thiếu gì nữa không?"

Nghĩa lắc đầu, cố giữ giọng không run:

"Không.

Chỉ cần đúng thời điểm."

Ở đâu đó phía đông, tiếng trống trận vọng lại.

Thùng... thùng... thùng...

Mỗi nhịp như đập thẳng vào ngực.

Âm thanh: vó ngựa nện xuống đất, cành lau gãy răng rắc.

Bãi lau phía trước doanh rung chuyển.

Những bóng người ập đến như một cơn lũ đen.

Tám trăm quân Nam Chưởng.

Giáo mác hắt ánh trăng sắc lẹm, như hàm răng thú sắp ngoạm vào doanh trại.

Một lính trẻ thở gấp:

"Đô Thống...

đông gấp đôi chúng ta..."

Hoàng Võ không nhìn anh ta, chỉ quát:

"Giữ vững hàng ngũ!"

Rồi ông quay sang Nghĩa.

Trong ánh mắt ấy, không có mê tín.

Chỉ là tin vào con người - người duy nhất vừa nghĩ ra thứ có thể đổi cục diện.

Nghĩa đứng phắt dậy.

Cậu đưa tay lên.

Bàn tay dính dầu, run nhè nhẹ... nhưng dứt khoát.

"Châm lửa!"

Âm thanh: lửa bén vào dây mây - "xèo... vút!" như mũi tên lửa lao đi.

Ngọn lửa chạy dọc theo rãnh đất, biến thành một con rắn vàng uốn lượn trong đêm tối.

Các lính Việt Hùng lùi lại theo phản xạ.

Nghĩa cũng lùi nửa bước... ngọn lửa sáng hơn cả những gì cậu tưởng.

Lửa lao đến mép rãnh, rồi - bùm!

Một cột sáng vàng phụt lên trời.

Trong một khoảnh khắc, cả bãi lau bừng sáng như ban ngày.

Tiếng hét của kỵ binh Nam Chưởng vang dậy:

"Lửa từ dưới đất!

Tránh raa!!"

Ngựa hoảng loạn.

Vó dậm liên hồi xuống đất - và dẫm phải những đoạn tre vót ngược đã cắm sẵn.

Phập!

Phập!

Phập!

Ngựa chồm lên.

Kỵ binh ngã nhào.

Hàng ngũ địch vỡ vụn từng mảng như đất khô bị cày xới.

Hoàng Võ nhìn cảnh ấy, hơi nheo mắt - không phải vì sợ, mà vì... khâm phục.

"Thứ này... không phải lửa thường."

Nhưng ông không để sự kinh ngạc kéo dài.

Ông nhấc gươm vàng, hét vang như tiếng sấm bổ vào bãi lau:

"XUNG PHONG!

BẢO VỆ DOANH TRẠI!!"

Binh lính Việt Hùng lao lên như một làn sóng thép.

Ánh gươm chém loé trong ánh lửa vàng chập chờn.

Không phải họ mạnh hơn, mà vì họ đã được thắp lên bằng chính ngọn lửa vừa nổ dưới chân địch.

Một lính trẻ chạy lướt qua Nghĩa, mặt lem khói, mắt sáng rực:

"Ngài làm được rồi!

Quân chúng rút lui rồi!"

Tiếng vó ngựa loạn xạ dần xa, hòa vào tiếng gió rít và lửa cháy rào rạt.

Doanh trại Việt Hùng...

đứng vững.

Nghĩa khuỵu xuống, mồ hôi lạnh chảy dọc lưng.

Cả người như rỗng đi.

Một bàn tay đặt lên vai anh.

Hoàng Võ đứng đó, giáp còn dính máu, áo rách một mảng, hơi thở nặng như đá mài.

Ông nhìn Nghĩa thật lâu rồi nói, giọng khàn sau trận chém giết:

"Đêm nay... ngươi cứu tất cả chúng ta."

Nghĩa cúi mặt.

Không phải vì kiêu ngạo, mà vì gánh nặng đang đổ xuống vai.

Nếu lần này sai... cậu đã chết.

Nếu lần sau sai... hàng trăm người sẽ chết theo.

Tiếng gió hú qua lau sậy.

Tiếng lửa tắt dần, đỏ rực như tro tàn của một linh hồn vừa thoát chết.

Nghĩa siết tay lại:

"Đây mới chỉ là bắt đầu..."

Đêm của triều Việt Hùng vẫn còn rất dài.
 
Huyết Lửa Việt Hùng
Chương 2 : TRO TÀN VÀ NHỮNG BÀN TAY


Âm thanh nền: tiếng đêm lắng xuống sau trận chiến, tiếng gió thổi qua bãi lau đã cháy sót, xa xa còn có tiếng rên rỉ của những người bị thương.

---

Lửa đã tắt.

Chỉ còn tro than trải dài như những đốm đen chưa kịp ngủ.

Trời gần sáng - cái khoảnh khắc im ắng đến gai người sau một trận hỗn chiến.

Lê Đại Nghĩa đứng giữa sân doanh trại, nơi khói vẫn còn bốc âm ỉ từ những đống lau cháy.

Cậu không còn nghe tiếng gươm va chạm, không còn tiếng ngựa hí hay tiếng la thét.

Chỉ còn… sự mệt mỏi ập xuống như có ai đặt cả tảng đá lên vai.

Một lính trẻ chạy qua, tay ôm cánh tay bị bỏng, khói vẫn còn ám trên mặt y.

- “Thiên sứ… xin cho thần lùi đường này.”

Nghĩa nghe hai chữ ấy mà như có mũi kim bén đâm vào ngực.

Cậu gượng gật đầu.

Không phản bác, không giải thích.

Lúc này… cậu còn không biết bắt đầu từ đâu.

Trận đánh kết thúc chưa đầy một canh giờ, nhưng hậu quả thì hiện ra rõ mồn một: mùi thịt cháy, tiếng rên khàn đặc, những bước chân thất thểu đi tìm quân y.

Hoàng Võ bước đến, vai áo rách một đường dài, gươm còn loang máu.

Ông không nói gì - chỉ đặt một bàn tay nặng và ấm lên vai Nghĩa:

- “Nghỉ chút đi.

Chúng ta giữ được doanh.

Nhờ người.”

Nghĩa không trả lời.

Không dám.

Bởi chỉ cần nói một câu, cậu sợ giọng mình sẽ run như đứa trẻ.

---

Âm thanh nền: tiếng nước chảy trong lều quân y, tiếng rên đau đứt quãng.

Bên trong lều, hơi nóng và mùi dầu cháy hòa với mùi máu khiến Nghĩa thấy nghèn nghẹn.

Một lính quân y đang loay hoay bôi lên vết bỏng của thương binh thứ ba một thứ gì đó sền sệt, đục và tanh.

- “Thưa đô thống, thuốc này…

để rút nhiệt.

Người xưa nay vẫn dùng.”

Hoàng Võ gật.

Nghĩa thì đứng khựng lại.

Thứ bột ấy… là than sống trộn nước.

Cách làm này có khi còn khiến da bị ăn mòn thêm.

Nghĩa hít sâu.

Rồi bước lên:

- “Khoan.

Để ta xem.”

Quân y và lính chữa thương đồng loạt dừng tay.

Không phải vì Nghĩa ra lệnh.

Mà vì tiếng thì thầm lan nhanh:

“Thiên sứ biết cách trị thương…”

“Ngài lại sắp hiện thần thuật nữa…”

Nghĩa nghe hết.

Lần này, cậu phải nói.

Phải dừng cái đà hiểu lầm này lại.

- “Ta… không phải thần thánh.”

- Nghĩa nói, giọng thấp nhưng rõ.

- “Những gì ta biết… chỉ là kinh nghiệm từ chỗ khác.

Người bị bỏng… phải làm sạch trước, không được bôi bậy lên.”

Quân y sững lại.

- “Nhưng… từ trước đến nay… chúng thần đều…”

- “Nước sạch đâu?”

- Nghĩa cắt ngang.

Một lính mang tới một chậu nước đã đầy tro bụi.

Nghĩa thở dài.

“Giá mà có nước sạch trong vài giây…”

Nhưng đây là chiến trường.

Cậu nhìn quanh - rồi kéo thùng rượu mạnh của đội bếp lại.

Thứ rượu này đủ nặng độ để khử trùng tạm thời.

Quân y há hốc miệng:

- “Đấy là rượu dùng để… uống chống rét…”

- “Cũng dùng để giết thứ gây mủ, gây lở được.”

- Nghĩa đáp.

- “Trước tiên phải rửa vết bỏng bằng cái này.”

Cả lều ồ lên hoảng hốt.

- “Thiên sứ định… rửa vết thương bằng rượu?”

- “Thế chẳng đau chết người ta sao??”

Nghĩa không nói thêm.

Cậu chỉ nhẹ nhàng nâng tay người thương binh lên.

- “Ta làm, ngươi gắng chịu một chút.”

Người lính nghiến răng.

Rượu chảy xuống miếng da bỏng đỏ như than hồng.

Tiếng rít qua kẽ răng bật ra sắc lạnh.

Nhưng khi rửa xong, lớp đen bẩn biến mất, phần da đã sạch và không phồng thêm.

Quân y nhìn không rời mắt.

- “Thật sự… không ăn mòn.

Không lan thêm…”

Nghĩa gật nhẹ.

- “Giữ sạch mới là quan trọng nhất.”

Rồi quân y bước đến một góc lều, lấy ra nắm lá tươi đã được giã nhuyễn.

Hắn phân trần, nhiều phần dè dặt:

- “Thưa… chúng tôi có thứ này vẫn dùng để đắp bỏng.

Lá này mọc đầy ngoài hàng rào dân cư, nhà nào cũng có.

Trong làng gọi là… lá bỏng.”

Nghĩa khựng lại.

Lá bỏng.

Thứ cậu từng thấy bà ngoại dùng vào những năm nhỏ xíu.

Quân y giải thích tiếp, như sợ Nghĩa chê bai:

- “Nó làm mát, giảm phồng rộp, da liền nhanh hơn.

Người quê dùng lâu rồi… không phải thuốc quý gì.”

Nghĩa nhìn nắm lá xanh mềm, rồi mỉm cười thật nhẹ.

- “Thứ này tốt lắm.”

- Nghĩa nói chân thật.

- “Các ngươi… vốn đã biết hơn ta nhiều về đất này.”

Quân y giật mình.

- “Nhưng… chúng thần tưởng… người mới là…”

- “Ta chỉ may mắn biết một vài cách khác.”

- Nghĩa đáp.

- “Còn các ngươi… mới là người nuôi quân thật sự.”

Lời ấy khiến cả lều im bặt.

Một kiểu im lặng mà Nghĩa nghe được cả nhịp thở của từng người.

Cậu cùng quân y đắp lớp lá bỏng đã giã nhuyễn lên vết thương.

Lá mát.

Thơm.

Người bị thương thở phào nhẹ nhõm như lấy lại nửa hơi sống.

- “Chưa hết.”

- Quân y chợt nói, như vừa lấy hết can đảm.

- “Nếu vết thương không sâu, chúng tôi còn dùng mật ong.

Đắp một lớp mỏng… da kéo lại nhanh, ít để sẹo.”

Nghĩa tròn mắt.

“Có cả mật ong…”

Ở thời hiện đại, mật ong sát trùng tự nhiên rất mạnh, giữ ẩm tốt, chữa bỏng nhẹ cực hiệu quả.

Vậy mà nơi này… họ đã dùng từ bao giờ.

Nghĩa thở dài trong lòng.

Không phải ngán ngẩm.

Mà là nhận ra điều mà cậu đáng lẽ nên thấy ngay từ đầu:

Cậu không đến để “ban phát tri thức”.

Cậu chỉ đến đúng lúc để chạm vào thứ người xưa đã có… mà không được nói ra.

---

Âm thanh nền: tiếng lửa tàn nổ lách tách bên ngoài lều.

Hoàng Võ bước vào.

Ông nhìn cảnh lính được băng bó bằng thứ lá xanh mềm mà ông quen từ thuở chăn trâu.

- “Lá bỏng… thứ người dân quê vẫn dùng.”

Nghĩa gật.

Hoàng Võ nhìn cậu một lúc, mắt trầm xuống, rồi hỏi:

- “Vậy… những gì người làm…

đều có thể học được?”

---

Nghĩa nuốt khan.

Cậu hiểu rõ câu hỏi ấy không phải để ca tụng mình… mà để xác nhận một niềm hy vọng mong manh cho cả đội quân.

Nghĩa đáp, giọng chậm và chắc:

- “Đều học được.

Và đều dạy được.”

Hoàng Võ khẽ thở dài - không phải thất vọng, mà là nhẹ nhõm.

Như thể ông vừa bỏ xuống một khối đá đè lên ngực mấy canh giờ nay.

- “Vậy thì tốt.”

- Ông trầm giọng.

- “Ta từng nghĩ… người là thứ mà quân này không xứng có.”

Nghĩa giật mình ngẩng lên.

Hoàng Võ nhìn thẳng vào mắt cậu:

- “Nhưng nếu người có thể dạy… thì nghĩa là quân này vẫn còn đường để tự cứu mình.”

Lời ấy không phải lời tán dương.

Đó là lời của một vị chỉ huy đang cố níu lấy từng sinh mạng.

Nghĩa cúi đầu, thành thật như đinh đóng cột:

- “Ta sẽ dạy.

Mọi thứ ta biết.”

Hoàng Võ đặt tay lên vai cậu.

Không còn sự tôn thờ.

Chỉ còn sự tin tưởng của một vị chỉ huy dành cho người đồng đội mới.

---

Bên ngoài lều, trời đã sáng.

Những vệt khói cuối cùng từ trận đánh đêm qua nhạt dần, hòa vào nền trời xám.

Trong lòng Nghĩa, lo lắng vẫn còn đó.

Nhưng thấp thoáng bên dưới…

đã có chút gì đó giống như hy vọng.

Hy vọng rằng mình không phải một kẻ nói dối bị thần thánh hóa.

Mà là một hạt bụi nhỏ, may mắn rơi đúng lúc vào đúng nơi…

để cùng họ chống lại số phận.

Và đó mới chỉ là bắt đầu.

---
 
Huyết Lửa Việt Hùng
CHƯƠNG 3 BÌNH MINH TRONG TRO TÀN


Âm thanh nền: tiếng chim rừng hé gọi bình minh, tiếng gió xao động qua lau sậy còn ám khói, tiếng lính thu dọn vũ khí rì rầm đều đặn.

---

Buổi sáng mở ra với một màu xám mờ mịt của tro bụi.

Những cột trại cháy dở, những tấm vải rách, và từng vệt đất còn nóng hầm khiến cả doanh trại ngập trong cảm giác mệt mỏi.

Nghĩa bước đi giữa lối đất lổn nhổn, đôi chân dẫm lên lớp tro mịn như sương khô, để lại những dấu chân lẻ loi.

Xung quanh cậu là những gương mặt bơ phờ của binh lính.

Người thì khuân ván, người thu nhặt gươm giáo, kẻ cố sửa lại mũ giáp bị cháy sém.

Một vài chiến binh ngồi thẫn thờ dựa lưng vào cột trại, đôi mắt đờ đẫn vì kiệt sức.

Một lính trẻ nhìn thấy Nghĩa liền hỏi:

“Cậu ổn chứ?”

“Ổn,” - Nghĩa đáp nhỏ, nhưng bản thân cậu cũng không chắc lắm.

Chỉ một đêm chiến đấu, nhưng sức tàn phá của nó vẫn còn nằm rải rác khắp nơi - trong ánh mắt sợ hãi, trong hơi thở gấp gáp, trong những vết thương chưa kịp lành.

Nghĩa thấy Hoàng Võ ở phía xa, đang kiểm tra từng người một.

Ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh, như người cha nhìn đàn con vừa trải qua hiểm nguy.

Cậu chợt hiểu: trận chiến không chỉ thiêu đốt thân xác họ - mà còn vắt kiệt tinh thần.

---

Tiếng xô thùng, tiếng nước đổ chan chát, tiếng chổi tre quét sậy khô loạt soạt…

Những âm thanh nhỏ trở thành sự sống của doanh trại.

Nghĩa vừa đi vừa nhặt những mảnh giáp còn dùng được, gom lại thành từng chồng gọn gàng.

Những chiến binh trẻ nhìn cậu với ánh mắt lạ - không phải tò mò, mà là hy vọng.

“Cần chia lương thực, nước và thuốc,” - Nghĩa nói khi gặp một nhóm lính đang bối rối trước đống hòm hư hại.

- “Dùng ít lại, đủ cho hai ngày.

Không lãng phí.”

Hoàng Võ bước đến, nhìn Nghĩa rồi bật cười khẽ:

“Người cẩn trọng thật.

Ta chưa từng thấy ai nhìn ra vấn đề nhanh đến vậy.”

Nghĩa chỉ im lặng.

Cậu không nghĩ mình giỏi - chỉ là cậu từng sống trong hoàn cảnh mà mọi thứ đều phải tiết kiệm, từng cọng rau và từng giọt nước.

---

Khi đi qua dãy lều bị thương nhẹ, Nghĩa thấy một quân y đang bận rộn.

Anh ta thấy cậu liền vẫy tay:

“Nghĩa, qua đây chút.”

Anh ta chìa ra một nắm lá xanh mướt, dập nhẹ ở đầu.

“Mấy người kia đắp đúng cách rồi.

Lá bỏng này dân gian dùng lâu lắm, sát trùng và giảm bỏng tốt.

Ta bảo họ thay mỗi ngày.”

Nghĩa nhìn nhóm lính đang xử lý vết bỏng: rửa sạch bằng rượu mạnh, rồi đắp lá lên.

Tất cả đều do quân y chỉ đạo, không phải cậu.

Cậu chỉ đứng quan sát - và nhẹ lòng.

Một lính trẻ thấy Nghĩa liền gọi:

“Nghĩa!

Quân y bảo cách rồi, đỡ đau hẳn.

Trước tôi toàn đắp tro bếp… hóa ra sai to.”

“Dễ nhiễm trùng lắm,” - Nghĩa đáp.

- “Giờ làm vậy là đúng rồi.”

Chàng lính bật cười, tỏ vẻ xấu hổ nhưng vui.

---

Đi thêm một đoạn, Nghĩa bắt gặp một người lính già đang cố nắn lại cán thương bị cong.

“Để con phụ.”

Người lính giật mình:

“Không dám để cậu động tay…

Cậu là người của hoàng tướng quân mà.”

“Ở đây ai cũng như ai,” - Nghĩa nói.

Cả hai dùng lực.

Cán thương răng rắc rồi thẳng trở lại.

Người lính già nhìn cây thương lâu thật lâu, khẽ gật:

“Cậu trẻ mà tay quen binh khí lắm.

Không giống người lần đầu vào chiến trường.”

Nghĩa không đáp.

Cậu chỉ cúi chào rồi đi.

---

Ở khu vũ khí tạm, ba chiến binh đang cãi nhau trước đống giáo gãy:

“Gãy cỡ này bỏ đi thôi!”

“Đầu giáo còn tốt mà!”

“Không có cán thay thì vứt đi chứ làm sao!”

Nghĩa nói nhẹ, nhưng dầm dày:

“Cắt ngắn lại làm lao ném.

Cũng là vũ khí.”

Cả ba người sững lại.

“Được… làm vậy được thật à?”

“Thử đi,” - Nghĩa gật.

- “Thừa một vũ khí là thêm một cơ hội sống.”

Không ai cãi nữa.

---

Khi ngang qua vị trí nghỉ của những chiến binh còn run vì cuộc chiến, Nghĩa khẽ nói:

“Ai mệt thì nghỉ.

Ai khỏe thì đi tuần theo hướng tây.

Chúng ta phải đề phòng, nhưng không cần hoảng.”

Điều cậu nói không lớn, nhưng lại khiến nhiều người bình tĩnh hơn.

Không phải vì cậu có chức vị.

Mà vì người ta nhận ra cậu nói bằng lý trí lẫn lòng mình.

---

Những người bị thương nhẹ tập lại thành nhóm, người thay băng, người lau vết xước.

Nghĩa kiểm tra vài người, hỏi han tình trạng.

Một chiến binh thiếu niên cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng cánh tay sưng đỏ.

“Sáng nay cậu thay băng chưa?”

“Chưa… tôi tưởng không sao.”

“Đi rửa, sát trùng rồi nhờ quân y xem lại,” - Nghĩa nói, không gắt nhưng dứt khoát.

Thiếu niên cúi đầu:

“Dạ…”

Những thứ nhỏ như vậy, trước đây chẳng ai để ý.

Nhưng khi Nghĩa nhắc, người lính lại nghe theo như được an tâm.

Nghĩa hiểu một điều:

Không phải mình đang dạy họ.

Chính họ đang dạy mình cách sống và tồn tại giữa vùng đất khắc nghiệt này.

---

Gần giữa trại, vài binh đang dựng lại rào gỗ.

Gỗ cháy dở, tre gãy đôi, nhưng họ vẫn kiên trì.

Một người bực bội ném thanh gỗ xuống:

“Có làm nữa cũng đổ!”

Nghĩa cúi xuống nhặt lên:

“Làm thấp thôi.

Không đẹp, nhưng đủ chắn giáo.”

Người lính ngạc nhiên:

“Thấp vậy… cũng được sao?”

“Chiến trường không cần đẹp,” - Nghĩa cười nhẹ.

- “Chỉ cần hiệu quả.”

Người lính bật cười, bớt cáu kỉnh.

---

Một lúc sau, Nghĩa đứng trên một gò đất nhỏ nhìn toàn cảnh.

Ánh lửa từ bếp dã chiến lập lòe, bụi tro theo gió bay lên thành từng đợt mỏng.

Những tiếng mài gươm, tiếng quân y dặn dò, tiếng người xếp lại đồ đạc… hòa vào nhau thành một nhịp thở chung.

Lần đầu tiên kể từ khi đến nơi này, Nghĩa cảm nhận rõ ràng rằng mình không còn là người dư thừa.

Không phải thần sứ.

Không phải người ngoài.

Cậu là một phần của đội quân này.

Một lính trực chạy đến:

“Hoàng tướng quân mời Nghĩa.

Ngài bảo khi nào rảnh thì đến gặp.”

“Ta đến ngay,” - Nghĩa đáp.

Bước chân cậu vững hơn nhiều so với buổi sáng.

Như thể tro tàn quanh mình đã lắng xuống, để lộ ra mầm sống ẩn dưới.

Một mầm sống nhỏ - nhưng đủ để thắp sáng cả doanh trại vốn đang rệu rã sau chiến trận.
 
Huyết Lửa Việt Hùng
chương 4


Buổi sáng chưa tàn.

Một lớp sương mỏng còn vương trên mặt đất, phản chiếu ánh nắng nhợt nhạt đầu ngày.

Nghĩa đi dọc theo bếp dã chiến.

Mùi cháo loãng và khói củi quyện vào nhau, nghẹn nhưng ấm.

Một nhóm lính trẻ đang chia phần ăn, tay run vì đói hơn vì lạnh.

Một người lính nhìn Nghĩa.

“Cậu ăn sáng chưa?”

Nghĩa lắc đầu.

“Chút nữa.

Cho người bị thương trước.”

Một chiến binh cười mệt.

“Cậu mà ở lâu chắc bếp chúng tôi đỡ loạn.”

Nghĩa không đáp.

Cậu tiếp tục kiểm tra những góc khuất của trại – nơi dễ bị bỏ quên nhất.

Phía sau một tấm vách cháy sém, vài binh sĩ đang che chắn lại kho mũi tên.

Một mái bạt rách, hai cột gãy, nhưng họ vẫn cố giữ cho kho khô ráo.

Nghĩa bước đến giúp một tay, kéo tấm bạt lên cao hơn.

Một người lính hỏi nhỏ:

“Cậu nghĩ họ còn quay lại không?”

Nghĩa nhìn ra rừng cây xa, nơi sương mù dày như tấm màn.

“Có thể.

Nhưng chúng ta phải sẵn sàng.”

Câu trả lời khiến tất cả trở nên nghiêm lại.

Một lát sau, Nghĩa đi đến giếng nước.

Ba người đang kéo nước, cả thùng đều đục như bùn.

Một người thở dài:

“Tro rơi xuống rồi.”

Nghĩa cúi xuống quan sát đáy giếng.

“Nghỉ một khắc cho lắng.

Sau đó múc bỏ lớp trên.

Sẽ dùng được.”

Một binh sĩ trẻ gãi đầu:

“Cậu biết đủ thứ thật…”

Nghĩa chỉ mỉm cười.

Cậu biết vì đã từng sống nơi thiếu thốn đến mức… không có lựa chọn nào khác ngoài nghĩ cách tồn tại.

Đi thêm đoạn nữa, Nghĩa thấy một toán lính cởi áo giáp phơi nắng.

Áo giáp cháy cạnh, da thuộc co quắp, sắt đen lại.

Họ nhìn nhau, nửa muốn bỏ, nửa muốn giữ.

Nghĩa nhấc một miếng giáp lên.

“Cái này dùng lại được.

Ngâm nước muối.

Lát lấy đá mài.”

Một chiến binh hỏi:

“Còn miếng này?”

“Đun lại, uốn.

Không đẹp nhưng vẫn chặn được một nhát chém nhẹ.”

Họ đồng loạt gật đầu, không tranh luận nữa.

Ở gần bãi dựng ngựa, những con chiến mã thở phì phì vì mệt.

Người chăm ngựa thì loay hoay tìm thức ăn còn sót.

Nghĩa đưa cho họ túi cỏ khô lấy được từ lều chưa cháy hết.

“Dùng tạm.

Ngựa mà đói thì người cũng khó sống.”

Người trông ngựa nhìn Nghĩa thật kỹ rồi gật đầu.

“Cảm ơn.

Cả đêm chúng nó sợ muốn lồng lên.”

Nắng bắt đầu lên cao hơn.

Tro trắng trong không khí ánh lên lấp lánh như bụi bạc.

Cả doanh trại dần chuyển mình – từ hỗn loạn thành một nhịp đều đặn.

Ở góc xa, một nhóm lính đang sửa lại mặt đường trong trại.

Họ dùng cuốc gỗ dồn đất, đắp lên những hố bom còn âm ấm.

Nghĩa giúp họ kê thêm đá dưới lớp đất.

Một người bật cười:

“Cậu còn biết cả sửa đường?”

Nghĩa đáp nhẹ:

“Đi nhiều thì biết.”

Khi Nghĩa vừa rời khỏi khu sửa đường, một lính truyền lệnh chạy đến.

Bước chân người ấy gấp, nhưng giọng vẫn giữ lễ.

“Hoàng tướng quân cho gọi Nghĩa.”

“Ngài bảo lập tức đến lều chỉ huy.”

Nghĩa gật đầu.

“Ta đến ngay.”

Cậu phủi lớp tro bám trên tay áo rồi quay bước.

Con đường dẫn về lều chỉ huy đã được dọn bớt, nhưng mùi khói vẫn còn vương nặng trong không khí.

Bên ngoài lều, hai binh sĩ đứng gác nghiêm chỉnh.

Họ nhìn Nghĩa, ánh mắt không còn dò xét như trước.

Chỉ còn sự tin cậy âm thầm.

Nghĩa vén rèm bước vào.

Trong lều, Hoàng Võ đang đứng trước bản đồ trải trên bàn gỗ thô.

Vài viên phó tướng và đội trưởng đã có mặt.

Không ai nói chuyện lớn tiếng.

Không khí căng như dây cung.

Hoàng Võ ngẩng lên khi thấy Nghĩa.

“Ngồi đi.”

“Ta cần nghe ý kiến của ngươi.”

Nghĩa ngồi xuống, lưng thẳng.

Cậu cảm nhận rõ đây không còn là lời hỏi xã giao.

Hoàng Võ dùng tay chỉ lên bản đồ.

“Quân địch rút lui trong đêm.”

“Nhưng không phải tan rã.”

Một phó tướng lên tiếng.

“Họ bỏ lại doanh trại giả ở hướng bắc.”

“Khả năng cao là nghi binh.”

Hoàng Võ gật đầu.

“Ta cũng nghĩ vậy.”

“Chúng sẽ quay lại.”

Ánh mắt ông chuyển sang Nghĩa.

“Ngươi đi khắp trại từ sáng.”

“Ngươi thấy tình trạng quân ta thế nào?”

Nghĩa trả lời chậm rãi.

“Quân mệt.”

“Nhưng chưa gãy.”

Một vài người trong lều nhìn cậu.

Nghĩa tiếp tục.

“Vấn đề là phòng bị.”

“Chúng ta không đủ sức đón thêm một đợt công kích trực diện.”

Hoàng Võ hỏi ngay.

“Vậy nên làm gì?”

Nghĩa nhìn bản đồ.

“Không giữ trại như cũ.”

“Hạ thấp rào.”

“Thu hẹp vòng phòng thủ.”

“Chừa trống hướng đông và nam.”

Một phó tướng cau mày.

“Chừa trống là để địch lọt vào sao?”

Nghĩa lắc đầu.

“Là để dụ.”

“Họ quen đánh chính diện.”

“Nếu thấy trại yếu, họ sẽ tiến nhanh.”

Hoàng Võ im lặng nghe.

Nghĩa chỉ lên vùng rừng rậm phía tây.

“Bố trí mai phục ở đây.”

“Không cần nhiều người.”

“Chỉ cần bắn chặn và gây rối.”

“Quan trọng nhất,” Nghĩa nói tiếp,

“là giữ tinh thần binh sĩ.”

“Nếu họ tin mình đã chuẩn bị, họ sẽ không loạn.”

Trong lều, không ai nói gì thêm.

Hoàng Võ nhìn Nghĩa rất lâu.

Rồi ông gật đầu.

“Làm theo cách đó.”

“Ta giao ngươi cùng ta lo phòng bị.”

Nghĩa cúi đầu.

“Ta sẽ làm hết sức.”

Bên ngoài lều, nắng đã lên rõ.

Doanh trại vẫn còn tro tàn.

Nhưng trong sự im lặng ấy, một kế hoạch đã hình thành.

Buổi sáng ấy không còn chỉ là thu dọn sau chiến trận.

Mà là sự chuẩn bị cho lần đối mặt tiếp theo.

Mặt trời đã chạm sát đường chân trời.

Ánh nắng cuối ngày hắt xiên qua doanh trại rệu rã.

Khói bếp bay thấp, đứt quãng, như thể chẳng còn ai đủ sức nhóm lửa cho tử tế.

Ở rìa rừng phía tây, những bóng người bắt đầu chuyển động.

Một toán quân địch nhỏ tách khỏi đội hình chính.

Chúng bò thấp qua lớp cỏ khô, tiến gần doanh trại từng chút một.

Một viên đá nhỏ bất ngờ lăn từ sườn dốc xuống, đập nhẹ vào cọc gỗ ngoài trại.

Không có phản ứng ngay lập tức.

Toán thăm dò dừng lại, nín thở quan sát.

Một mũi tên được bắn thử.

Mũi tên bay thấp, cắm phập vào lớp đất mềm trước hàng rào.

Không có tiếng tù và.

Không có mũi tên đáp trả ngay.

Chỉ vài tiếng xôn xao rời rạc vang lên trong trại.

Một viên đá khác được ném mạnh hơn.

Viên đá đập vào tấm khiên dựng nghiêng bên cổng, phát ra tiếng khô nặng.

Một lính gác quay đầu lại chậm chạp.

Anh ta nhìn về phía rừng nhưng không thấy gì rõ ràng.

Một mũi tên thứ hai bay tới.

Lần này nó sượt qua mái lều, xé toạc một mảng vải.

Trong trại có tiếng quát ngắn, thiếu dứt khoát.

Vài binh sĩ chạy ra, áo giáp mặc vội, đội hình lộn xộn.

Một mũi tên từ trong trại bắn trả.

Mũi tên bay cao và lệch hướng, cắm vào thân cây xa.

Quân địch trao đổi ánh mắt.

Chúng ném thêm vài viên đá nữa, mạnh tay hơn.

Đá va vào hàng rào, va vào khiên, nhưng không trúng người.

Phản ứng từ doanh trại vẫn chậm.

Không có truy kích.

Không có đội hình phản công mở ra.

Chỉ vài mũi tên bắn trả rời rạc, thiếu nhịp.

Toán thăm dò bắt đầu lùi lại.

Chúng không bị đuổi theo.

Chúng không phải trả giá cho những mũi tên vừa bắn ra.

Mặt trời lặn hẳn, để lại ánh đỏ sẫm phủ lên doanh trại.

Trong mắt quân địch, đó là hình ảnh của một đối thủ đã mệt mỏi thật sự.

Chúng rút về mang theo sự tự tin ngày càng lớn.

Và trong sự tự tin ấy, một kế hoạch tấn công dần hình thành.

Trời chưa sáng hẳn.

Sương còn đọng thấp, phủ sát mặt đất.

Mùi tro nguội hòa với mùi cỏ ẩm len vào cổ họng Nghĩa, khô và rát.

Cậu đứng sau hàng rào gỗ thấp ở hướng đông.

Trong tay không phải vũ khí tốt.

Chỉ là một cây giáo ngắn, mũi đã được mài lại từ ngày hôm qua.

Phía trước là bóng tối.

Không phải sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Mà là những chuyển động rất nhỏ.

Rất chậm.

Như mặt nước bị ai đó khẽ khuấy.

Nghĩa hít sâu một hơi.

Địch đã đến.

Không cần nhìn thấy.

Chỉ cần cảm nhận.

Không khí phía trước bị ép lại.

Như có nhiều thân người đang tiến gần cùng lúc.

Một tiếng sột soạt vang lên bên trái.

Rất nhẹ.

Nhưng không thể nhầm với thú rừng.

Nghĩa đưa tay ra hiệu.

Không ai nói gì.

Không có tiếng tù và.

Không có mệnh lệnh thành lời.

Mọi thứ đã được thống nhất từ trước.

Một bóng đen vượt qua đoạn rào hở.

Rồi thêm một bóng khác.

Rồi thêm nữa.

Chúng tiến rất chậm.

Cẩn trọng.

Nhưng không quá dè chừng.

Nghĩa biết lý do.

Chúng đã thăm dò từ hôm trước.

Chúng tin rằng nơi này chỉ còn lại những kẻ kiệt sức.

Một mũi giáo chạm nhẹ vào dây cản.

Sợi dây rung lên trong tích tắc.

Nghĩa nín thở.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Có tiếng chửi khe khẽ vang lên.

Một kẻ mất thăng bằng.

Rồi ngã xuống.

Ngay sau đó, những tiếng va chạm khô khốc vang lên khắp hướng rừng.

Không phải tiếng hét.

Là tiếng người trượt chân.

Tiếng thân thể đổ nhào trong sương.

Những hố nông bắt đầu phát huy tác dụng.

Những dây cản kéo chân họ lại.

Đội hình địch bắt đầu rối.

Hoàng Võ không ra lệnh.

Ông chỉ giơ tay.

Dây cung bật lên.

Không dồn dập.

Không ồ ạt.

Từng mũi tên được thả ra có chủ đích.

Nhắm vào những kẻ đang cố đứng dậy.

Nghĩa thấy một bóng đen đổ gục.

Rồi một bóng khác ôm vai, loạng choạng.

Tiếng hô của địch vang lên.

Ngắn.

Gấp.

Mất kiểm soát.

Từ phía sườn rừng, tiếng cây gãy vang lên liên tiếp.

Những thân gỗ đã được kê sẵn đổ xuống.

Không giết người.

Nhưng cắt rời đội hình.

Không khí thay đổi rõ rệt.

Từ chủ động.

Sang hoảng loạn.

Nghĩa nghe thấy tiếng thở gấp.

Tiếng giẫm đạp lên nhau.

Tiếng gọi tên đồng đội trong tuyệt vọng.

Hoàng Võ hạ tay.

Hiệu lệnh phản công được truyền đi bằng chuyển động quen thuộc.

Không tiếng hô.

Không tiếng trống.

Nghĩa lao lên khỏi hàng rào.

Bước đầu tiên rất nhanh.

Bước thứ hai vững hơn.

Cậu giữ mũi giáo thấp.

Không vung cao.

Mục tiêu trước mặt còn đang loay hoay.

Nghĩa đâm thẳng.

Rút ra ngay.

Lùi nửa bước.

Không dừng lại.

Quân ta đánh rất nhanh.

Đánh vào lưng.

Đánh vào sườn.

Đánh rồi rút.

Một tên địch quay người lại.

Mắt hắn mở to khi thấy Nghĩa.

Hắn giơ vũ khí.

Nhưng tay run.

Nghĩa ra đòn trước.

Không mạnh.

Chỉ đủ chính xác.

Hắn ngã xuống.

Không kêu.

Nghĩa bước qua.

Không nhìn lại.

Một ngọn đuốc bị hất ngã.

Lửa bùng lên.

Ánh sáng soi rõ gương mặt hoảng loạn của địch.

Nghĩa nhìn rõ rồi.

Họ không đông.

Chỉ là đã tin rằng quân ta yếu.

Tiếng tù và vang lên.

Không phải của ta.

Là hiệu rút lui của địch.

Ngay lập tức, Hoàng Võ thổi hiệu lệnh rút quân.

Ngắn.

Rõ.

Quân ta rút trước.

Có trật tự.

Không truy sát.

Nghĩa lùi lại theo hàng.

Mắt không rời bóng tối phía trước.

Địch bỏ lại người.

Bỏ lại vũ khí.

Mang theo nỗi sợ.

Khi tất cả trở về sau hàng rào, trời vừa hửng sáng.

Sương tan dần.

Khói mỏng bay lên từ những ngọn đuốc tắt dở.

Nghĩa đứng thở dốc.

Tay run nhẹ.

Không phải vì mệt.

Mà vì cậu biết.

Chỉ cần một quyết định sai.

Mọi thứ đã khác.

Hoàng Võ bước đến.

Không nói gì.

Chỉ gật đầu một lần.

Nghĩa cúi đầu đáp lại.

Trong khoảnh khắc đó, cậu hiểu rất rõ.

Chiến thắng này không đến từ mưu mẹo.

Không đến từ tài trí vượt trội.

Mà vì họ đã không cố tỏ ra mạnh.

Họ chỉ cố sống sót.

Và chính điều đó đã cứu họ.

Trời sáng hẳn khi đội hình cuối cùng rút vào trong trại.

Không ai reo hò.

Không ai nói đến chiến thắng.

Những người lính chỉ lặng lẽ ngồi xuống.

Có người tựa lưng vào rào gỗ.

Có người tháo mũ giáp rồi đặt xuống đất.

Hơi thở họ nặng và sâu.

Nghĩa đứng im một lúc lâu.

Tai cậu vẫn lắng nghe.

Không còn tiếng bước chân.

Không còn tiếng kim loại va chạm.

Rừng phía trước im lặng đến mức bất thường.

Hoàng Võ cho người thu dọn nhanh.

Tên được nhổ lại.

Đuốc tắt hẳn.

Những dấu chân địch bị xóa bớt bằng tro và đất.

Không ai truy đuổi.

Không ai mạo hiểm vượt rào.

Trận này kết thúc như vậy.

Đến trưa, sự im lặng vẫn không bị phá vỡ.

Không cờ xí.

Không khói báo hiệu.

Không bóng người xuất hiện ở rìa rừng.

Một vài binh lính bắt đầu thấy bất an.

Họ quen với tiếng động.

Quen với giao tranh.

Còn sự im lặng này thì không.

Nghĩa đi dọc doanh trại.

Cậu nhận ra vài điều rất nhỏ.

Kho lương không còn bị quấy nhiễu.

Nhưng đường mòn phía tây có dấu bị giẫm nát.

Một trạm gác xa không thấy người quay về đúng giờ.

Một thùng nước bị thủng đáy trong đêm.

Không có đổ máu.

Nhưng có chủ ý.

Chiều xuống chậm.

Ánh nắng yếu dần sau hàng cây cháy sém.

Khói bếp bốc lên thấp hơn mọi ngày.

Không ai nấu nhiều.

Một lính mang tin về.

Người đưa lương từ hướng bắc chưa tới.

Không rõ vì lạc đường hay bị giữ lại.

Hoàng Võ nghe xong thì im lặng rất lâu.

Ông không giận.

Cũng không ngạc nhiên.

Nghĩa hiểu ra trước cả khi ông lên tiếng.

Địch không cần đánh nữa.

Họ đang đợi.

Đợi quân ta mệt hơn.

Đợi lương cạn hơn.

Đợi tinh thần tự sụp xuống.

Đêm đến.

Không có trống trận.

Không có báo động.

Nhưng không ai ngủ sâu.

Nghĩa ngồi bên rào.

Cây giáo đặt ngang đùi.

Mắt nhìn vào bóng tối không có gì xảy ra.

Cậu biết.

Trận đánh nguy hiểm nhất chưa đến.

Và lần này.

Địch sẽ không cho họ thấy mình nữa.

Lều chỉ huy không lớn.

Vải bạt đã sờn, một góc còn vương mùi khói cũ.

Trên bàn gỗ là bản đồ vẽ tay, mép giấy cong lên vì ẩm.

Hoàng Võ đứng quay lưng ra cửa.

Hai tay chống lên bàn.

Ánh đèn dầu hắt bóng ông dài lên vách.

Nghĩa bước vào, dừng lại cách bàn hai bước.

Cậu không chào theo nghi thức.

Hoàng Võ cũng không quay lại ngay.

Một lát sau, ông mới lên tiếng.

“Địch chưa đánh.”

Giọng không hỏi.

Chỉ là một sự xác nhận.

Nghĩa gật đầu.

“Vâng.”

Cậu bước lên, nhìn vào bản đồ.

Những ký hiệu nhỏ đánh dấu hướng rừng phía tây và đông bắc.

“Họ đang chờ.”

Hoàng Võ xoay người.

Ánh mắt sắc, nhưng không vội.

“Chờ cái gì?”

“Chờ ta tự rối.”

Nghĩa đáp.

“Chờ lương cạn.

Chờ người mệt.

Chờ những sai lầm nhỏ tích lại.”

Hoàng Võ im lặng.

Ông hiểu điều đó.

Nhưng không phải chỉ huy nào cũng chấp nhận nói ra.

“Nếu ta đánh trước?”

Ông hỏi.

Nghĩa lắc đầu.

“Đánh lớn thì không.”

Cậu chỉ vào doanh trại trên bản đồ.

“Quân ta vừa trải qua chiến trận.

Tinh thần đang hồi lại, nhưng thân thể thì chưa.”

Hoàng Võ nhìn Nghĩa thật lâu.

“Ngươi sợ thua?”

“Không.”

Nghĩa đáp ngay.

“Ta sợ thắng không đủ.”

Hoàng Võ nhíu mày.

“Ý ngươi?”

“Đánh lúc này, dù thắng, cũng chỉ là đẩy họ lùi một đoạn.”

Nghĩa nói chậm.

“Nhưng ta sẽ lộ hết bài.”

Cậu ngẩng lên.

“Còn nếu để họ tin rằng ta yếu…”

Hoàng Võ hiểu ra.

“… thì họ sẽ tự bước vào.”

Nghĩa gật đầu.

“Nhưng không thể ngồi yên.”

Cậu chỉ sang một góc bản đồ.

“Dời một phần trại.

Nhỏ.

Gọn.

Có vẻ như rút lui, nhưng thực chất là đổi thế.”

Hoàng Võ chống tay lên bàn lần nữa.

“Còn địch?”

“Cho họ thấy đúng thứ họ muốn thấy.”

Nghĩa nói.

“Binh mệt.

Rào thấp.

Tuần tra thưa.”

Hoàng Võ cười khẽ.

Không vui.

Chỉ là sự thừa nhận.

“Ngươi đang bảo ta diễn.”

“Vâng.”

Nghĩa đáp.

“Nhưng phải diễn cho thật.”

Một khoảng lặng trôi qua.

Chỉ có tiếng dầu lách tách trong đèn.

Hoàng Võ cuối cùng gật đầu.

“Vậy đánh lúc nào?”

Nghĩa không trả lời ngay.

Cậu nhìn vào bản đồ.

Rồi nhìn ra ngoài lều, nơi bóng tối đang dần phủ xuống.

“Khi họ mất kiên nhẫn.”

Cậu nói.

“Và khi họ tin rằng chỉ cần thêm một bước nữa là thắng.”

Hoàng Võ thở ra chậm rãi.

“Ngươi không muốn giết nhiều.”

“Không.”

Nghĩa đáp.

“Ta chỉ muốn họ sợ.”

Hoàng Võ nhìn cậu.

Lần này là ánh nhìn của một người chỉ huy nhìn một người ngang hàng.

“Tốt.”

Ông nói.

“Vậy cứ để họ đến gần.”

Ông xoay người, vén nhẹ rèm lều.

“Nhưng nếu sai?”

Nghĩa cúi đầu.

“Ta chịu trách nhiệm.”

Hoàng Võ không nói thêm.

Chỉ bước ra ngoài, ra lệnh dời trại.

Trong lều, Nghĩa đứng lại một mình.

Bản đồ trước mặt không đổi.

Nhưng thế trận thì đã khác.

Cậu hiểu rất rõ.

Trận đánh tiếp theo

không thắng bằng giáo mác,

mà thắng bằng sự kiên nhẫn.

Mặt trời lùi dần xuống rặng núi thấp.

Ánh sáng nghiêng, kéo bóng doanh trại dài ra trên nền đất xám.

Từ rìa rừng, những cặp mắt lặng lẽ dõi theo.

Không có tiếng bước chân.

Không có hiệu lệnh.

Doanh trại vẫn ở đó.

Nhỏ.

Thấp.

Không thay đổi nhiều so với buổi sáng.

Khói bếp bay lên mỏng và rời rạc.

Không đều.

Không dày.

Một số lều xẹp xuống một góc.

Vải căng không nổi.

Dây buộc chùng.

Có lính ngồi dựa cột rào.

Đầu cúi thấp.

Không nhìn quanh.

Một người khác đi ngang.

Bước chân kéo lê.

Vai trĩu nặng.

Không ai hô hoán.

Không ai thúc giục.

Trên vọng gác, bóng người đứng im rất lâu.

Không đổi tư thế.

Không xoay đầu.

Một tên quan sát nheo mắt.

Hắn đếm lại lần nữa.

“Ít hơn.”

Một kẻ khác khịt mũi.

“Chúng mệt thật rồi.”

Gần cổng trại, vài thanh giáo dựng lệch.

Mũi giáo không cùng hướng.

Không có dấu hiệu canh phòng nghiêm.

Một con chó gầy lảng vảng quanh bếp.

Không ai đuổi.

Gió thổi qua.

Mang theo mùi tro nguội.

Mùi mồ hôi cũ.

Tên chỉ huy đội quan sát không rời mắt.

Nhưng tay hắn đã buông lỏng.

“Sau một đêm như vậy…”

Hắn nói chậm.

“Không quân nào còn giữ được kỷ luật.”

Một người khác gật đầu.

Rất khẽ.

“Lần trước chúng phản công là do bị dồn.”

“Không phải vì mạnh.”

Ánh mắt họ dừng lại ở rào gỗ thấp.

Ở những chỗ hở chưa vá.

Không có cạm bẫy lộ ra.

Không có dấu hiệu giấu quân.

Chỉ có sự mệt mỏi phơi ra rõ ràng.

Tên chỉ huy quay đầu.

Ra hiệu rút sâu vào rừng.

“Chưa cần đánh.”

“Nhưng chúng không chịu nổi thêm một đợt nữa.”

Bóng họ tan dần vào tán cây.

Phía sau, doanh trại vẫn im lìm.

Vẫn thấp.

Vẫn mệt.

Và chính điều đó…

Là thứ khiến quân địch tin rằng lần tới, họ sẽ thắng.

Trong rừng sâu, ánh chiều đã tắt hẳn.

Chỉ còn ánh lửa nhỏ le lói giữa vòng người.

Bản đồ trải trên mặt đất.

Đá chèn bốn góc.

Một người chỉ tay vào ký hiệu doanh trại.

“Chúng yếu thật.”

Giọng hắn chắc.

Không do dự.

“Rào thấp.”

“Canh gác thưa.”

“Lính mệt.”

Một người khác lập tức phản bác.

“Yếu mà dám phản công hôm qua sao.”

Không khí chùng xuống.

“Đó là phản ứng hoảng loạn.”

“Khi bị dồn thì ai cũng đánh.”

Người thứ ba cau mày.

Hắn không nhìn bản đồ.

Chỉ nhìn lửa.

“Nhưng rút lui của chúng quá gọn.”

Một tiếng cười khẩy vang lên.

“Gọn vì không còn sức đuổi.”

Kẻ chỉ huy chính khoanh tay.

Im lặng rất lâu.

“Các ngươi thấy gì khi quan sát.”

Một tên trinh sát bước lên.

“Không đổi ca gác.”

“Không huấn lệnh.”

“Lều sập chưa dựng lại.”

Hắn nuốt nước bọt.

“Chúng mệt thật.”

Người phản đối siết chặt nắm tay.

“Hoặc là chúng cố tình cho ta thấy như vậy.”

Một khoảng lặng nặng nề.

Lửa nổ lách tách.

“Ngươi nghĩ chúng còn đủ sức bày trò sao.”

Câu hỏi buông ra lạnh lùng.

“Sau một đêm đánh nhau.”

“Sáng dọn xác.”

“Chiều còn giữ đội hình.”

Không ai trả lời ngay.

Người chỉ huy chính chậm rãi ngồi xuống.

“Nếu không đánh.”

“Chúng sẽ hồi lại.”

“Còn nếu đánh.”

“Ta chấm dứt chúng ở đây.”

Hắn nhìn từng người một.

“Chúng ta không cần thắng đẹp.”

“Chỉ cần thắng.”

Người phản đối hạ mắt.

Không nói thêm.

Quyết định được đưa ra trong im lặng.

Đòn đánh kế tiếp sẽ không thăm dò.

Không dè chừng.

Mà là cú đánh của kẻ tin rằng đối phương đã không còn sức chống cự.

Trong lều chỉ huy của địch, tranh cãi đã chấm dứt.

Không ai còn nói đến thăm dò.

Không ai nhắc đến phòng bị.

Kết luận được đưa ra rất nhanh.

Quân đối phương đã mệt.

Doanh trại sơ hở.

Chỉ cần ép mạnh là vỡ.

Lệnh được truyền xuống.

Xuất quân ngay.

Không đợi đêm.

Không chờ sáng.

Khi mặt trời bắt đầu trượt xuống thấp, đội hình địch đã rời rừng.

Ánh chiều phủ lên mũ giáp một màu vàng nhạt.

Không đủ đẹp.

Nhưng đủ để nhìn rõ đường tiến.

Họ đi thẳng.

Không vòng.

Không giấu.

Niềm tin của họ nằm ở số lượng và thế áp đảo.

Trong doanh trại, Nghĩa đã đứng sẵn sau rào gỗ.

Không ai hô hào.

Không ai chạy qua lại.

Sự im lặng cố tình được giữ lại.

Nhiều người ngồi tựa vào cọc.

Có người buông giáo xuống đất.

Nếu nhìn từ xa, nơi này giống một trại quân đã kiệt sức.

Nghĩa biết.

Đó là điều địch muốn thấy.

Cậu không cầm cung.

Chỉ giữ một cây giáo ngắn.

Mũi giáo không mới.

Nhưng đã được mài kỹ.

Phía trước, đội hình địch hiện ra rõ ràng.

Không phải bóng đen lén lút.

Mà là cả một khối người đang tiến tới.

Khiên dựng sát nhau.

Giáo hướng ra phía trước.

Họ không sợ.

Vì họ tin rằng chỉ cần tiến lên là thắng.

Rào gỗ rung lên khi hàng đầu chạm tới.

Một cú đẩy.

Rồi cú thứ hai.

Gỗ kêu răng rắc.

Một vài người trong trại giả vờ lùi lại.

Có kẻ cúi xuống như không còn sức.

Địch càng tin hơn.

Ngay khoảnh khắc đó, tay Hoàng Võ hạ xuống.

Dây cung bật lên.

Tên bay thấp.

Nhanh.

Gọn.

Hàng đầu của địch khựng lại cùng lúc.

Có người ngã sấp.

Có người gục xuống ngay khi chưa kịp hiểu chuyện.

Nhưng đội hình phía sau vẫn ép lên.

Vì họ đã chọn đánh thẳng.

Và không cho phép mình dừng lại.

Rào không vỡ.

Giá từ bên trong thọc ra.

Nghĩa lao lên.

Không hét.

Không nhìn sang bên.

Một nhát đâm.

Rút ra.

Lùi nửa bước.

Cậu không đuổi theo người ngã.

Xung quanh, quân ta đánh rất nhanh.

Đánh vào sườn.

Đánh vào lưng.

Đánh rồi rút.

Một ngọn đuốc bị hất đổ.

Lửa bùng lên.

Ánh sáng phơi bày gương mặt địch.

Không phải hoang mang.

Mà là sững sờ.

Họ không ngờ nơi tưởng như yếu nhất lại giữ được đội hình.

Hoàng Võ ra hiệu rút đúng lúc.

Không truy sát.

Không dồn ép.

Quân ta lùi về sau rào.

Có trật tự.

Không loạn.

Địch đứng lại giữa khoảng đất trống.

Không thắng.

Nhưng cũng chưa thua hoàn toàn.

Mặt trời đã chạm gần sát rặng cây.

Ánh chiều tắt dần.

Nghĩa đứng thở dốc.

Tay run nhẹ.

Không phải vì sợ.

Mà vì cậu biết.

Đòn đánh này chưa kết thúc.

Nhưng cán cân đã không còn nằm trong tay kẻ tự tin tuyệt đối nữa.

Và đó chính là điều Hoàng Võ cần.

Sau khi màn tiến công chiều tối tan vỡ,

doanh trại địch rơi vào một thứ im lặng nặng nề.

Không phải sự yên ổn của kẻ chiến thắng,

mà là khoảng lặng khó chịu của những người vừa thất bại

nhưng chưa tìm được lời giải thích hợp lý cho chính mình.

Trong lều chỉ huy, những tấm bản đồ bị trải ra rồi cuộn lại nhiều lần.

Không ai nói ngay đến hai chữ “thất bại”,

nhưng ai cũng hiểu: đòn đánh dồn đã không bẻ gãy được đối phương.

“Chúng không phản công…” một viên tướng lên tiếng trước,

giọng dè dặt.

“…cũng không truy đuổi,” kẻ khác tiếp lời,

như thể đang tự thuyết phục chính mình.

Sự im lặng kéo dài.

Rồi một người cười khan:

“Vậy thì rõ ràng là chúng không còn lực.

Nếu còn quân dự bị đã không để ta rút về nguyên vẹn như vậy.”

Lập luận ấy nhanh chóng được bám víu,

không phải vì nó chặt chẽ,

mà vì ai cũng cần một lý do để tin rằng thất bại vừa rồi không quá nghiêm trọng.

Những ý kiến thận trọng hơn bị gạt đi:

nào là đội hình đối phương rút có trật tự,

nào là doanh trại vẫn giữ được kỷ luật,

nào là sự im lặng quá mức sau giao tranh.

Cuối cùng, một kết luận thuận tai được đưa ra:

Quân ta thất bại vì trời tối,

vì địa hình,

vì đối phương co cụm phòng ngự .

chứ không phải vì họ còn đủ sức đánh tiếp.

Từ đó, những quyết định sai lầm nối tiếp nhau hình thành:

Không rút quân đủ xa để tái tổ chức.

Không mở rộng trinh sát ban đêm.

Và tệ nhất coi sự im lặng của đối phương là dấu hiệu suy kiệt,

chứ không phải chuẩn bị.

Doanh trại được dựng lên trong trạng thái nửa cảnh giới, nửa mệt mỏi.

Còn ở phía bên kia,

Hoàng Võ chỉ chờ đúng khoảnh khắc ấy

khi kẻ thua trận tự thuyết phục mình rằng đối phương còn thua thảm hơn.

Bên kia chiến tuyến, màn đêm dần phủ xuống những dãy lều dựng vội.

Lửa trại cháy thấp, không đủ xua đi cảm giác bất an vừa mới hình thành.

Tiếng binh sĩ nói chuyện thưa dần, thay vào đó là những khoảng lặng kéo dài.

Sau trận đánh chiều tối, quân địch không còn khí thế ban đầu.

Nhưng họ cũng không rút xa.

Họ dừng lại, quá gần để an toàn, quá xa để nhận ra cái bẫy đang khép lại.

Trong doanh trại, đội hình canh gác bị giãn mỏng.

Những tốp lính mệt mỏi thay phiên nhau đứng gác trong sự chủ quan.

Không ai nghĩ đối phương còn đủ sức ra đòn ngay lúc này.

Chính sự do dự ấy đã mở ra một khoảng trống nguy hiểm.

Và khoảng trống đó, không kéo dài lâu.

Ở phía bên kia, Hoàng Võ không hề ngủ.

Từng báo cáo nhỏ được đưa lên trong im lặng.

Từng chi tiết về vị trí đóng quân, nhịp đổi gác, ánh lửa trong trại địch đều được ghi nhận.

Khi mọi dấu hiệu đã đủ rõ ràng, mệnh lệnh được truyền đi, ngắn gọn và dứt khoát.

Không trống, không hô, không phô trương.

Quân ta bắt đầu chuyển động.

Và lần này, là để kết thúc.

Không có hiệu lệnh vang lên.

Chỉ có những cái gật đầu trong bóng tối.

Quân ta tách thành từng tổ nhỏ.

Di chuyển thấp.

Im lặng.

Không mang theo đuốc.

Sương đêm che bớt dấu chân.

Cỏ ướt nuốt trọn âm thanh bước đi.

Nghĩa ở tổ phía trước.

Cậu cảm nhận rõ tim mình đập mạnh hơn, nhưng nhịp thở vẫn đều.

Không phải lần đầu ra trận.

Nhưng đây là lần đầu cậu biết chắc:

Địch đã mắc sai lầm.

Khoảng cách rút ngắn dần.

Ánh lửa từ doanh trại địch hiện ra loang lổ qua các tán cây.

Không đều.

Không có vòng ngoài cảnh giới chặt chẽ.

Hoàng Võ giơ tay.

Dừng.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Cánh tay hạ xuống.

Tiếng dây cung bật lên cùng lúc.

Không dồn dập.

Nhưng chính xác.

Mũi tên đầu tiên cắm vào ngọn đuốc.

Lửa tắt phụt.

Bóng tối trùm xuống một góc trại.

Mũi thứ hai.

Một tên lính gác gục xuống trước khi kịp kêu.

Ngay sau đó, đá bắt đầu bay tới.

Không nhắm giết.

Chỉ nhắm loạn.

Lều bạt bị trúng đá rung lên.

Cọc gỗ bật khỏi đất.

Tiếng kim loại va vào nhau trong hoảng hốt.

Tiếng hét vang lên.

Muộn.

Rối.

Không thống nhất.

Nghĩa lao lên.

Cậu không nhìn khắp nơi.

Chỉ nhìn đúng hướng được giao.

Một tên địch từ trong lều xông ra, chưa kịp cầm chắc vũ khí.

Nghĩa đâm thẳng.

Rút.

Lùi nửa bước.

Không truy.

Không dừng.

Xung quanh, quân ta đánh cùng một nhịp.

Đánh nhanh.

Đánh sát.

Đánh rồi tách ra.

Địch cố tập hợp đội hình.

Nhưng bóng tối và sự hoảng loạn đã chia cắt họ trước.

Một mệnh lệnh vang lên từ phía trong trại địch.

Gào to.

Gấp gáp.

Trái ngược hẳn với những tiếng hô trước đó.

Quá muộn.

Hoàng Võ lại giơ tay.

Lần này, là hiệu lệnh dồn ép.

Tên bay thấp hơn.

Nhắm vào lối thoát.

Những kẻ quay đầu bỏ chạy va vào nhau.

Ngã.

Giẫm lên xác đồng đội.

Nghĩa cảm nhận rõ thế trận đã đổi.

Không còn là chống đỡ.

Không còn là giữ đất.

Là truy quét.

Nhưng Hoàng Võ không cho phép vượt quá giới hạn.

Hiệu lệnh rút được thổi lên.

Ngắn.

Rõ.

Quân ta rút lui trước khi địch kịp hoàn hồn.

Bỏ lại phía sau một doanh trại tan nát.

Bỏ lại nỗi sợ chưa kịp gọi tên.

Khi Nghĩa quay đầu nhìn lại,

lửa trại cháy méo mó,

bóng người chạy loạn trong đêm tối.

Cậu hiểu ra một điều rất rõ.

Trận này không kết thúc vì quân ta mạnh hơn.

Mà vì kẻ địch đã tự tin quá lâu,

đến mức quên mất cách đứng vững trong bóng tối.

Khói vẫn còn treo thấp trong trại.

Không tan.

Chỉ loãng dần.

Một tên lính địch quỳ giữa khoảng đất trống.

Tay hắn run đến mức không giữ nổi cán giáo.

Xung quanh là những lều bạt rách nát.

Những đuốc tắt dở nằm lăn lóc trên nền đất ẩm.

Dấu chân giẫm đạp chồng chéo lên nhau.

Hắn không nhớ rõ đã nghe bao nhiêu mệnh lệnh.

Chỉ nhớ chúng chồng chéo.

Người hét tiến.

Kẻ hét rút.

Không ai còn giữ được giọng của một chỉ huy.

Xác người nằm rải rác.

Không theo hàng ngũ.

Không theo hướng.

Có kẻ chết khi đang chạy.

Có kẻ chết ngay trong lều.

Có kẻ chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tên lính quay đầu nhìn về phía rừng.

Bóng tối ở đó không còn yên tĩnh.

Nó đang tiến lại gần.

Hắn hiểu rồi.

Không phải bị đánh bại trong một trận xung phong.

Mà bị bẻ gãy từng phần.

Từng quyết định sai.

Từng khoảnh khắc tự tin mù quáng.

Một tiếng tù và ngắn vang lên từ xa.

Không phải hiệu tiến công.

Cũng không phải hiệu rút lui.

Là dấu chấm hết.

Quân ta tiến lên rất chậm.

Không cần vội.

Những tổ nhỏ tỏa ra theo hình vòng cung.

Khóa chặt mọi lối rút còn lại.

Tiếng chống cự lẻ tẻ vang lên.

Rồi tắt hẳn.

Ở trung tâm doanh trại địch,

ngọn đèn dầu trong lều chỉ huy vẫn còn cháy.

Khói từ bên ngoài len vào qua những khe vải rách.

Ánh sáng lay động.

Không khí nặng mùi tro và máu.

Ba vị tướng địch đứng quanh bàn gỗ.

Không ai nói gì trong một lúc rất lâu.

Bản đồ trải trước mặt họ đã không còn ý nghĩa.

Những mũi tên từng chỉ hướng tiến công

giờ chỉ vào khoảng trống.

Một người cười khẽ.

Tiếng cười khô và ngắn.

“Chúng ta đã tin quá nhiều vào sự mệt mỏi của họ.”

Không ai phản bác.

Một người khác tháo mũ giáp đặt xuống bàn.

Động tác chậm.

Như thể sợ làm vỡ thứ gì đó còn sót lại.

Bên ngoài,

tiếng bước chân truy quét đã tiến rất gần.

Không cần hội ý thêm.

Không còn kế hoạch nào nữa.

Người đứng đầu rút dao găm.

Lưỡi dao không sáng.

Chỉ đủ sắc.

Ông nhìn hai người còn lại.

Gật đầu một lần.

Không lời từ biệt.

Không lời trăn trối.

Ngọn đèn dầu chao mạnh

khi thân người đổ xuống.

Máu thấm vào nền vải lều.

Rất nhanh.

Rất lặng.

Khi quân ta tiến vào lều chỉ huy,

chỉ còn lại ba thân xác

và một bàn đồ đã bị bỏ lại.

Không ai reo mừng.

Bên ngoài,

những toán truy quét cuối cùng quay về.

Không còn tiếng giao tranh.

Chỉ còn tiếng thở dốc

và tiếng vũ khí được hạ xuống.

Nghĩa đứng ở rìa doanh trại.

Nhìn khói tan dần trên nền trời xám.

Cậu không thấy nhẹ nhõm.

Chỉ thấy trống trải.

Khi quân ta tiếp cận,

chỉ còn lại những thân người ngã sát nhau,

và sự im lặng nặng nề.

Không có tướng địch bị bắt.

Không có kẻ cầm đầu sống sót.

Cuộc truy quét kết thúc trong yên lặng.

Nhanh hơn tất cả những gì Nghĩa từng tưởng tượng.

Trời bắt đầu sáng rõ.

Không phải ánh bình minh rực rỡ.

Chỉ là ánh sáng đủ để nhìn thấy mọi thứ như nó vốn có.

Nghĩa đứng giữa bãi đất trống.

Hơi thở dần chậm lại.

Tay vẫn còn nắm chặt cán giáo.

Xung quanh, quân ta đang thu dọn.

Không hò reo.

Không ai nói lớn.

Cậu nhìn về phía rừng.

Không còn cảm giác bị theo dõi.

Không còn sức ép vô hình đè lên ngực.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày,

Nghĩa nhận ra mình có thể đứng thẳng mà không cần đề phòng.

Cậu hiểu rồi.

Không phải vì địch chết hết.

Mà vì họ đã mất ý chí tiếp tục chiến đấu.

Hoàng Võ đứng cách đó không xa.

Ông nhìn khắp chiến trường một lượt.

Rồi quay lưng.

Không cần ra lệnh.

Không cần xác nhận.

Mọi người đều hiểu.

Trận này đã kết thúc.

Nghĩa cúi đầu.

Không phải để mừng chiến thắng.

Mà để tiễn đưa một đêm dài vừa khép lại.

Phía sau cậu,

khói tan dần.

Tiếng gió trở lại.

Chiến tranh rút đi,

để lại sự im lặng nặng nề,

và những người còn sống.

Ánh sáng buổi sáng vẫn còn nhạt.

Mặt trời chưa lên cao.

Sau khi xác nhận chiến trường đã yên,

Hoàng Võ ra hiệu dừng lại.

Không truy đuổi thêm.

Không thu gom ngay.

Quân ta lui về trong trại.

Ai mệt thì ngồi xuống.

Ai bị trầy xước thì được băng bó lại.

Không khí không còn căng thẳng.

Nhưng cũng chưa hẳn nhẹ nhõm.

Binh sĩ dựa lưng vào cọc gỗ.

Có người tháo mũ giáp,

đặt xuống bên chân,

thở ra một hơi dài như trút cả đêm dài khỏi lồng ngực.

Nghĩa ngồi bên bậc đất thấp.

Tay vẫn còn run nhẹ.

Không phải vì sợ.

Mà vì cơ thể vừa kịp nhận ra mình còn sống.

Hoàng Võ đi dọc trại.

Không nói nhiều.

Chỉ gật đầu với từng tổ.

“Giữ cảnh giới nhẹ.”

“Cho quân nghỉ.”

Không ai phản đối.

Thời gian trôi chậm.

Mặt trời dần nhích lên khỏi tán cây.

Sương tan hết.

Mùi tro nguội lẫn với mùi đất ẩm.

Khoảng giữa buổi,

tiếng nói chuyện bắt đầu trở lại.

Không lớn.

Không ồn.

Chỉ là những câu ngắn.

Những tiếng cười khẽ.

Những lời hỏi thăm còn sống hay không.

Đến gần trưa,

khi ánh nắng đã đủ rõ để nhìn xa,

Hoàng Võ mới ra lệnh.

“Thu chiến lợi phẩm.”

Quân ta tiến ra ngoài trại.

Lần này không phải để đánh.

Giáo mác được gom thành từng đống.

Áo giáp được phân loại.

Lương khô, dây cung,

tên còn dùng được được thu lại cẩn thận.

Không ai tranh giành.

Không ai cười cợt.

Những thứ này không phải chiến công.

Mà là cái giá của một đêm sống sót.

Nghĩa đứng nhìn cảnh đó rất lâu.

Cậu hiểu ra một điều.

Trận đánh đã kết thúc từ sáng.

Nhưng chiến tranh chỉ thật sự khép lại

khi người ta có thể cúi xuống,

nhặt lại những gì còn dùng được,

và tiếp tục sống.

Gần trưa,

doanh trại không còn là nơi của khói lửa.

Nó trở lại là nơi của con người.
 
Back
Top Bottom