Cập nhật mới

Khác Huyết ký: Ta không phải thức ăn!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405971032-256-k341884.jpg

Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
Tác giả: kyomana
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nói về một chàng trai phải tìm cách vật lộn và sinh tồn trong một thế giới hỗn loạn và điên rồ



kinhdi​
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
CHƯƠNG 1: TRÚT CHĂN TRONG ĐỐNG THỊT


Tiếng la hét xé toạc không gian, vang vọng khắp mọi ngóc ngách rệu rã của thế giới này.

Tôi đang chạy.

Đôi chân tôi rệu rã, phổi nóng rát như thể vừa nuốt phải than hồng.

Tôi đang cố gắng chạy trốn khỏi những sinh vật đến từ hư vô ư?

Tại sao tôi phải làm vậy?

Và rốt cuộc… tôi là ai?

Giữa cơn mê loạn, một âm thanh "xoẹt" khô khốc vang lên.

Cách tôi chưa đầy ba bước chân, một cô gái bị thứ gì đó không hình thù xé toạc làm hai nửa.

Máu và nội tạng văng tung tóe, nhuộm đỏ cả tầm mắt tôi.

Cảnh tượng kinh hoàng đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào não bộ, khiến tôi sực tỉnh khỏi cơn mộng mị vô hồn.

Tôi không thể đứng đơ ra đó được.

Tôi phải sống.

Tôi tiếp tục chạy, băng qua những hành lang tối tăm và những tiếng rên rỉ không rõ nguồn gốc.

Cứ thế, tôi chạy cho đến khi đôi chân không còn đứng vững, cho đến khi ý chí sắp tan biến thì một ánh sáng le lói hiện ra.

Trước mặt tôi là một khu vực lánh nạn, nơi có vài bóng người đang co cụm lại.

"Phúc!

Là Phúc phải không?"

Một giọng nói vang lên, vừa lạ vừa quen.

Tôi ngước mắt lên.

Một cô gái đang đứng đó, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt lồi ra một cách bất thường, nhìn chằm chằm vào tôi.

"May quá cậu còn sống!

Tôi thấy cậu đứng đơ ra ở đó, cứ tưởng cậu 'hóa dại' rồi chứ."

Trong đầu tôi nảy ra một cái tên: Quỳnh Hoa.

Đúng rồi, tôi tên là Phúc, và đây là bạn tôi.

Nhưng có điều gì đó không ổn.

Khi cô ấy nói, cái cổ của cô ấy cứ nghiêng vẹo sang một bên theo một góc độ không tưởng, như thể xương cổ đã gãy lìa nhưng vẫn được gắn lại bằng một sợi dây vô hình.

Tôi gượng cười, giọng khản đặc: "Tất nhiên tôi còn sống rồi, nghĩ làm sao tôi chết được chứ."

"Đến giờ phát cơm!

Đến giờ phát cơm!"

Tiếng hô hoán vang lên từ phía góc phòng.

Một lũ người gầy rộc, quần áo rách rưới bỗng chốc hóa thành bầy thú dữ.

Họ lao vào, giẫm đạp lên nhau để giành giật những vắt cơm màu xám xịt, nhầy nhụa được quăng ra đất.

Quỳnh Hoa cũng không ngoại lệ, cô ấy lao đi với một tốc độ kinh người, móng tay cào cấu vào lưng những kẻ ngáng đường.

BOOM!!!

Một tiếng nổ chấn động màng nhĩ.

Sàn đất rung chuyển dữ dội.

Tôi bị hất văng ra xa.

Khi vừa kịp định thần, cảm giác đầu tiên là sự ẩm ướt khó chịu.

Trên mặt tôi dính đầy những mảnh vụn mềm nhũn, tanh nồng.

Máu.

Máu và thịt người vụn nát ở khắp mọi nơi.

Một bàn tay… không, phải gọi là một khối thịt khổng lồ to như cây cổ thụ vừa nện thẳng xuống khu vực phát cơm.

Nó ép nát tất cả những người đang tranh giành thức ăn, khiến họ văng ra khắp nơi theo đúng nghĩa đen, chỉ trong một cái chớp mắt.

Tôi run rẩy nhìn về phía đối diện.

Một con mắt.

Một con mắt khổng lồ, to hơn cả cơ thể tôi gấp mấy lần, đang áp sát vào lỗ hổng của bức tường vỡ.

Đồng tử của nó đen kịt, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, đang xoay tròn để quan sát đống hỗn độn bên trong.

Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tim tôi.

Bản năng sinh tồn gào thét rằng nếu tôi cử động, tôi sẽ là kẻ tiếp theo bị nghiền nát.

Tôi cuộn tròn người lại, nằm im bất động giữa những xác chết.

Nhìn quanh, tôi vớ lấy những mảng thịt đỏ hỏn, những cánh tay đứt lìa còn đang co giật của những người vừa nằm xuống, đắp lên cơ thể mình.

Mùi máu nồng nặc lấp đầy buồng phổi, vị mặn chát thấm vào da thịt, nhưng tôi không dám nôn.

Tôi phải hòa mình vào cái đống đổ nát này.

Tôi đang cố an ủi bản thân, giống như một đứa con nít sẽ trùm chăn thật kín khi nó nghĩ rằng có ma trong phòng.

Nếu tôi không nhìn thấy nó, có lẽ nó cũng sẽ không thấy tôi.

Nếu tôi mang mùi vị của cái chết, có lẽ "thứ đó" sẽ không coi tôi là sự sống.

Ngoài kia, con mắt khổng lồ vẫn đang lướt đi, tìm kiếm một điều gì đó giữa thế giới quỷ quái không quy luật này.

Còn tôi, kẻ tên Phúc, đang nằm dưới đống thịt người, chờ đợi một phép màu hoặc một cái chết nhẹ nhàng hơn.
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
CHƯƠNG 2: BẢN NĂNG THÚ VẬT


Tôi nằm đó, bất động như một cái xác thực thụ.

Cái bóng khổng lồ cùng con mắt trắng dã rỉ máu từ trên cao cuối cùng cũng chậm rãi rời đi, để lại một không gian đặc quánh mùi tử khí.

Tôi lồm cồm ngồi dậy giữa đống thịt vụn, hơi thở đứt quãng thành từng cơn run rẩy.

Tâm trí tôi như một cuộn phim bị cháy xém, không thể định thần nổi những gì vừa diễn ra.

Sự tĩnh lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng nổ, nó báo hiệu cho một điều gì đó còn kinh tởm hơn sắp ập đến.

Và tôi đã đúng.

Từ phía hành lang u tối, những âm thanh kỳ quái bắt đầu dội lại.

Tiếng lạo xạo của hàng ngàn cái chân đốt, tiếng móng vuốt cào sột soạt trên nền gạch vỡ, và tiếng rít kèn kẹt như gỗ mục bị bẻ gãy.

Tôi cố lê những bước chân nặng nề, cơ thể rã rời vì kiệt sức ra phía cửa.

Đập vào mắt tôi là một cảnh tượng khiến da gà dựng đứng: Một đàn sinh vật với hình thù vặn vẹo, da dẻ nhầy nhụa chất dịch màu xanh đang điên cuồng tràn về phía này.

Chúng không có mắt, chỉ có cái miệng đầy răng lởm chởm và những xúc tu ngoe nguẩy trên lưng.

Bản năng sinh tồn gào thét trong não bộ, tôi quay đầu chạy ngược vào bên trong tìm chỗ trốn.

Nhưng vô vọng.

Căn phòng này giờ đây chỉ là một cái lồng sắt, không một khe hở, không một ngóc ngách nào đủ để che giấu một sự sống đang run rẩy.

Tiếng động càng lúc càng gần.

Và rồi... bọn chúng đã tới!

Chúng lao vào tôi như một cơn sóng dữ, như lũ kiến vỡ tổ nhìn thấy một miếng mồi béo bở.

Số lượng áp đảo khiến tôi ngã quỵ ngay lập tức dưới sức nặng của hàng chục cái thân hình nhớp nháp.

Tôi cảm nhận rõ mồn một từng cái mồm của chúng cắm phập vào da thịt mình.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét của tôi bị nghẹn lại trong cổ họng khi một mảng thịt ở vai bị xé toạc.

Đau.

Một cơn đau kinh hoàng vượt xa giới hạn chịu đựng của con người.

Từng thớ cơ bị lôi kéo, từng sợi dây thần kinh bị nghiến nát.

Nhưng kỳ lạ thay, sự đau đớn ấy không làm tôi ngất đi, nó như một liều thuốc kích thích cực mạnh dội thẳng vào não, khiến tôi bừng tỉnh hơn bao giờ hết.

Trong phút giây đối diện với cái chết, một thứ quyền năng đen tối, một bản năng thú tính nguyên thủy nhất từ thời ăn lông ở lỗ trỗi dậy mạnh mẽ.

Tôi gào lên, một tiếng gầm gừ không giống tiếng người, giống như một con thú điên bị dồn vào chân tường.

Không còn sợ hãi, không còn nhân tính, tôi vặn mình một cách điên cuồng.

Tôi dùng hàm răng của chính mình, cắm phập vào cổ một con quái vật đang bám trên ngực.

Vị chất lỏng màu xanh nhầy nhụa, đắng ngắt tràn vào khoang miệng, nhưng nó không làm tôi buồn nôn, nó làm tôi... kích thích.

Tôi dùng móng tay cào cấu, dùng đôi chân đạp mạnh vào những cái đầu nham nhở.

Tôi điên rồi.

Lúc này, trông tôi còn quái dị và tàn độc hơn cả lũ sinh vật kia.

Tôi thoát ra khỏi vòng vây bằng sức mạnh bộc phát, nhưng thay vì chạy trốn, tôi lại chủ động lao ngược vào chúng.

"Chết đi!

Chết hết đi!"

Tôi điên cuồng cắn xé.

Tay tôi không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn là một cỗ máy nghiền thịt.

Tôi với được con nào thì bóp nát con đó.

Những con lớp da quá cứng, tôi dùng răng tước đi từng mảng, dùng nắm đấm nện liên tiếp cho đến khi chúng chỉ còn là một đống nhầy nhụa.

Mỗi lần nắm đấm chạm vào lớp vỏ gai góc của chúng, da tay tôi lại bị tước ra từng mảng lớn.

Máu người đỏ tươi hòa cùng máu quái vật màu xanh lục tạo thành một màu sắc tởm lợm.

Tay phải của tôi giờ đây nát bét, những đốt xương trắng hếu lòi ra ngoài sau mỗi cú đấm nhưng tôi vẫn không dừng lại.

Nỗi đau lúc này trở thành chất xúc tác cho sự hưng phấn tột độ.

Tôi cứ thế điên cuồng trong cơn say máu.

Đến một thì chết một, đến hai thì chết hai, đến một đàn thì tôi nhuộm xanh cả căn phòng.

Thời gian dường như ngưng đọng.

Tôi không biết mình đã chiến đấu trong bao lâu, cho đến khi không còn cái bóng dáng nào cử động được nữa.

Tôi đứng giữa bãi chiến trường, lồng ngực phập phồng, máu chảy ròng ròng từ khắp các vết thương.

Tay phải nát vụn, chân trái bị gặm mất một mảng lớn đến mức tôi có thể nhìn thấy rõ khớp xương đang rỉ máu bên trong.

Nhưng tôi không muốn chết.

Một ý chí sắt đá, tàn nhẫn vang lên trong đầu: Phải sống.

Phải tiếp tục.

"Mình... mình đã thắng..." – Tôi thào thào, nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt đầy máu xanh.

Tôi lết thân thể tàn tạ, kinh tởm của mình về phía cầu thang dẫn lên sân thượng.

Từng bậc thang là một cực hình, mỗi lần cử động là một lần xương cốt va chạm vào nhau khô khốc.

Tôi cần một tia hy vọng, một ánh mặt trời để chứng minh thế giới này vẫn chưa tận diệt.

Nhưng khi cánh cửa sân thượng vừa bật mở, một cảnh tượng ập tới khiến ý chí tôi vỡ vụn ngay lập tức.

Nếu có địa ngục, thì nó đang nằm ngay trước mắt tôi.

Một đàn?

Không.

Một đống?

Cũng không.

Nó chỉ có thể miêu tả bằng hai từ: Bao trùm.

Hàng vạn, hàng triệu sinh vật bay lượn trên không trung, che kín mọi kẽ hở của bầu trời.

Chúng tầng tầng lớp lớp, chồng chéo lên nhau tạo thành một tấm thảm đen đặc bao trùm lấy toàn bộ thành phố.

Ánh nắng ư?

Chỉ còn là một khái niệm xa xỉ.

Thứ ánh sáng yếu ớt le lói qua những khe hở giữa rừng cánh và xúc tu giống như những vệt sáng lờ mờ dưới đáy đại dương tối tăm.

Dưới mặt đất, những quái vật khổng lồ như những tòa nhà di động đang lững lờ bước qua các con phố, nghiền nát mọi thứ dưới chân.

Tiếng la hét của con người từ những khu nhà lân cận dội lại, yếu ớt rồi lịm tắt giữa tiếng gầm rú của lũ quái dị.

Thế giới đã sụp đổ hoàn toàn.

Không còn nơi nào để trốn, không còn nơi nào gọi là nhà.

Nhìn cảnh tượng diệt vong vĩ đại ấy, cơ thể tôi run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

Cái lạnh của sự tuyệt vọng thấm thấu vào từng tế bào.

Nhưng kỳ lạ thay, từ trong cái miệng đầy máu xanh, tôi lại nghe thấy tiếng cười của chính mình.

Tiếng cười mỗi lúc một lớn hơn, méo mó và điên dại, vang vọng giữa bầu trời bị che khuất bởi quái vật.

Một điệu cười thách thức cả thần linh và quỷ dữ.

Tại sao tôi lại cười khi đang sợ đến mức muốn tự sát thế này?

Tôi đã thực sự là người, hay tôi đã hóa thành một phần của sự hỗn loạn này rồi?
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
Chương 3: KẺ ĂN TẠP


Tôi gục ngã ngay giữa những bậc cầu thang dẫn lên sân thượng, nơi ranh giới mong manh giữa hy vọng và sự diệt vong.

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua trong bóng tối mịt mù của cơn hôn mê.

Tôi có cảm giác cơ thể mình đang chết đi từng giây từng phút.

Các tế bào dường như đang tan rã, rồi lại bị một thứ sức mạnh thô bạo nào đó cưỡng ép hàn gắn lại.

Cơn đói...

đó là cảm giác rõ ràng nhất lúc này.

Nó không phải cái đói cồn cào bình thường, mà là một sự khao khát điên cuồng đối với chất đạm và máu tươi.

Trong cơn mộng du, tôi lê lết thân xác tàn tạ xuống lại căn phòng – nơi vừa diễn ra trận chiến đẫm máu.

Nhìn đống thịt quái vật bầy nhầy, nhầy nhụa chất lỏng màu xanh trên sàn, một luồng điện xẹt qua đại não.

Tôi thèm thuồng chúng một cách kỳ lạ.

Không một chút do dự, tôi lao vào như một con thú hoang, vục mặt vào đống xác chết.

Tôi nắm lấy từng mảng thịt lớn, tống đầy vào mồm và nhai ngấu nghiến.

Vị của chúng đắng ngắt, tanh nồng và gớm ghiếc, nhưng đối với tôi lúc này, nó chẳng khác gì nguồn sống duy nhất.

Ở một nơi nào đó sâu trong lòng đất, cách xa sự hỗn loạn bên ngoài.

"Thưa tiến sĩ, đây là kết quả xét nghiệm ADN mới nhất của những người sống sót."

Một nhân viên phòng thí nghiệm run rẩy đưa tập tài liệu ra.

Giọng gã lạc đi vì kinh hãi: "Cấu trúc sinh học của chúng ta đang bị thay đổi hoàn toàn.

Không, chính xác là bị đè lên.

Quy luật của thế giới kia đang đồng hóa loài người.

Một số cá thể bị thay thế hoàn toàn đã bộc phát những năng lực không tưởng..."

Gã nhấn nút hiển thị màn hình.

Hình ảnh những con người có thể biến cơ thể thành chất lỏng, kẻ thở ra ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ, hay thậm chí là một gã đàn ông có thể đấm nát một khối bê tông khổng lồ chỉ bằng một tay.

"Nhưng cái giá phải trả quá đắt."

Giọng vị tiến sĩ khàn đặc, già nua vang lên.

"Cơ thể sinh học cũ không chịu nổi nguồn năng lượng đó.

Họ đang phải chịu đựng những cơn đau tột cùng như bị xẻ thịt lột da mỗi giây.

Chúng ta chỉ còn cách can thiệp sâu vào gen, biến đổi họ thành một thứ gì đó 'khác' để thích nghi hoàn toàn."

Ngoài kia, thế giới đang lụi tàn.

Xác chết chồng chất thành những ngọn núi cao ngất ngưởng, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Súng ống và đạn dược vốn là niềm tự hào của văn minh nhân loại giờ đây chỉ như đồ chơi trẻ con trước lớp da dày cộm của lũ thực thể hư vô.

Rất nhiều quốc gia đã thất thủ hoàn toàn, trở thành bãi săn khổng lồ cho biển quái vật vô tận.

Giữa sự diệt vong đó, tiếng gào thét đau đớn của một người đàn ông vang vọng trong căn phòng đầy máu thịt.

"Aaaaa!!!

Nóng quá!

Đau quá!"

Đó là tôi.

Phúc.

Cơ thể tôi như đang bị ném vào lò luyện kim.

Nhìn bằng mắt thường, có thể thấy rõ mồn một từng sợi gân đen kịt đang trồi lên dưới lớp da, chúng tự nối lại với nhau như những sinh vật ký sinh.

Lớp da bị tước mất ở chân và tay đang kéo màng, lành lại với tốc độ thần kỳ.

Tôi quằn quại trên vũng máu xanh đỏ hỗn độn, cho đến khi tiếng thét nhỏ dần rồi lịm hẳn.

Tôi mở mắt.

Đau đớn biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh sung mãn đến lạ lùng.

Tôi bình phục rồi sao?

Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía hành lang.

Bản năng cảnh giác khiến tôi bật dậy, vớ lấy một khúc xương đùi quái vật đã bị gặm sạch, thủ thế như một kẻ sát nhân.

Cánh cửa bật mở.

Không phải quái vật.

Là một nhóm người.

Bọn họ trông thê thảm vô cùng, kẻ mất tay, người cụt chân, quần áo rách nát thấm đẫm máu khô.

Họ đứng sững sờ trước cảnh tượng trong phòng: một thiếu niên gầy gò đứng giữa đống thịt nát, miệng còn dính đầy những mảnh vụn xanh loét.

"Oẹ..."

Tiếng nôn mửa vang lên ngay lập tức.

Cảnh tượng quá đỗi kinh tởm đối với những kẻ vẫn còn mang tư duy của con người bình thường.

"Quái vật kìa!

Mau... mau giết nó đi!"

Một gã đàn ông hét lên trong hoảng loạn, chỉ tay về phía tôi.

Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm chặt khúc xương, miệng đầy thịt vụn.

Tôi vội vã nhả đống thứ kinh tởm trong miệng ra, buông vũ khí xuống sàn, giọng khản đặc:

"Tôi là người... không phải quái vật."

Họ nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngại và kinh sợ.

Dễ hiểu thôi, lúc này trông tôi có lẽ còn đáng tởm và điên cuồng hơn cả những thứ ngoài kia.

Sự im lặng căng thẳng bị phá vỡ khi một cô gái bước ra khỏi đám đông.

Cô ấy hoàn toàn khác biệt với không khí bẩn thỉu này.

Mái tóc bạch kim sáng rực cùng làn da trắng như tuyết, cô ấy tiến đến gần tôi mà không hề tỏ ra ghê tởm.

Cô ấy nắm lấy bàn tay dính đầy máu của tôi, kéo tôi ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi tử khí.

Qua lời kể ngắn gọn, tôi biết cô ấy cũng là người sống sót.

Nhưng điều khiến tôi sởn gai ốc là khi cô ấy nói rằng mái tóc và làn da này chỉ mới thay đổi trong ba ngày qua.

"Ba ngày?"

Tôi bàng hoàng.

Vậy là tôi đã nằm trong cái hố máu này suốt ba ngày sao?

Tại sao tôi vẫn sống?

Tại sao cơ thể tôi không bị phân hủy?

Có quá nhiều câu hỏi, nhưng trước mắt, tôi phải bám lấy nhóm người này để tồn tại.

" Mày phải chết!

"

" Phúc!, tớ xin cậu đừng giết họ "
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
CHƯƠNG 4: KẺ TẠO RA QUY LUẬT?


Hai ngày liên tục di chuyển cùng nhóm người này đã giúp tôi đúc kết được những quy luật sinh tồn đắt giá trong cái thế giới đảo điên này.

Thứ nhất, lũ quái vật hư vô dường như bị giới hạn bởi quang kỳ.

Ban ngày, chúng trở nên chậm chạp và suy yếu rõ rệt.

Những thực thể khổng lồ, những kẻ thống trị thực sự, chỉ lộ diện khi màn đêm buông xuống vì chúng dường như ghê tởm ánh nắng mặt trời.

Thứ hai, vào cái đêm tôi suýt chết ở tòa nhà đó, bầu trời bị biến đổi hoàn toàn do sự mở rộng của cánh cổng không gian.

Đó là lúc lũ quái vật đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất.

Điều này giải thích tại sao một nhóm người tàn tật, yếu ớt này lại có thể sống sót và giết được vài con quái vật lẻ tẻ vào ban ngày dễ dàng như trở bàn tay.

Tôi đã đối đầu với chúng vào lúc chúng mạnh nhất, và tôi vẫn sống.

Điều quan trọng nhất: Sức mạnh thể chất của tôi đang tăng tiến một cách phi mã.

Cơn đau tột cùng khi những thớ thịt quái vật tan chảy trong dạ dày tôi hôm ấy chính là một cuộc "cách mạng gen" tàn khốc.

Nếu ăn chúng giúp mình mạnh lên, thì việc săn lùng và nuốt chửng lũ hư vô kia chẳng phải là con đường tắt để trở thành thần thánh sao?

Dù đôi khi những luồng ảo giác kỳ quái vẫn hiện lên trong đại não – một tác dụng phụ của sự tiến hóa cưỡng ép – nhưng nó chẳng là gì so với cảm giác quyền năng đang cuộn chảy.

"Phúc ơi!

Lại đây ăn trưa với mọi người nè."

Tiếng gọi của Tuyết Tuyết kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

Tôi liếc nhìn đống lương thực ít ỏi của nhóm.

Với số người hiện tại, chỗ này chỉ cầm cự được chưa đầy một tuần.

Mẹ kiếp, quá ít.

"Trông cậu vẫn còn đói, cậu ăn luôn phần của tớ không?"

Tuyết Tuyết nhẹ nhàng hỏi, đôi mắt bạch kim nhìn tôi đầy quan tâm.

"Không... tôi ổn rồi.

Cậu ăn đi."

Tôi từ chối, nhưng tâm trí lại đang vận hành một bàn tính khác.

Tôi cần lương thực, và tôi cần Tuyết Tuyết.

Cô gái này không đơn giản là bị đổi màu tóc.

Cô ấy là một "sản phẩm" biến dị hoàn hảo, một gen quý hiếm tương thích tuyệt đối với năng lượng hư vô.

Trong khi những kẻ khác biến dị thành quái thai, cô ấy lại giữ được hình hài con người nhưng mang theo một tiềm năng bí ẩn.

Một món hàng xịn như vậy, không thể để rơi vào tay lũ rác rưởi này.

"Hahahaha..."

Tôi bất giác bật ra tiếng cười khô khốc.

Kế hoạch đã hình thành.

Đêm đó, bóng tối bao trùm căn lều nhỏ.

Theo thói quen tởm lợm mấy ngày qua, những gã đàn ông trong nhóm lại kéo Tuyết Tuyết vào trong.

Cô ấy không chống cự, chỉ quay lại nhìn tôi, nở một nụ cười nhợt nhạt như thể đã chấp nhận số phận để đổi lấy sự yên bình giả tạo cho cả nhóm.

Tiếng động trong trại bắt đầu vang lên.

Nhưng đêm nay, kịch bản đã thay đổi.

Bên trong trại, mùi máu tanh nồng nặc át cả mùi mồ hôi.

Tôi đứng đó, đôi bàn tay xám xịt đang bóp chặt yết hầu của gã đại ca lực lưỡng.

Dưới chân tôi, xác những tên đàn ông khác nằm la liệt, đầu lìa khỏi cổ hoặc lồng ngực bị đấm nát.

"Tao... phải giết mày."

Giọng tôi lạnh lẽo như băng.

"Phúc!

Làm ơn... tớ xin cậu đừng giết họ!"

Tuyết Tuyết thét lên, đôi mắt kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên trước khi lời cầu xin của cô ấy dứt hẳn.

Cái đầu của gã đàn ông rơi xuống đất như một quả bóng xì hơi.

Tôi đứng đó, hơi thở bình thản đến đáng sợ.

Trong mắt tôi không hề có chút sát khí hay sự phẫn nộ nào của một kẻ đi cứu người.

Ánh mắt tôi đang dán chặt vào những thùng lương thực đặt ở góc lều.

"Cướp một được hai.

Quá tiện."

Tôi lẩm bẩm trong miệng, đủ để bản thân mình nghe thấy.

Sáng hôm sau.

Ánh mặt trời le lói chiếu xuống con đường hoang tàn.

Tôi đứng vẫy tay chào nhóm người sống sót còn lại – những kẻ già yếu và khuyết tật – khi họ đang thất thểu đi về phía xa với một chút lương thực ít ỏi tôi "bố thí" cho.

"Phúc này..."

Tuyết Tuyết khẽ gọi, giọng cô ấy vẫn còn run rẩy sau cú sốc đêm qua.

"Cảm ơn cậu đã cứu tớ.

Nhưng... liệu để những người đó đi riêng như vậy có ổn không?"

"Chắc chắn là ổn."

Tôi trả lời một cách đanh thép.

Trong lòng tôi thầm cười nhạt.

Tất nhiên là ổn rồi, vì họ chắc chắn sẽ chết trước khi kịp tìm thấy nơi trú ẩn tiếp theo.

Tôi không giết họ, tôi chỉ để quy luật tự nhiên thực hiện nốt phần việc của nó.

Giữ họ lại chỉ làm tiêu tốn lương thực và cản trở tốc độ di chuyển của tôi.

"Giờ chúng ta đi đâu đây?"

Cô ấy hỏi, ánh mắt giờ đây tràn đầy sự tin tưởng và phụ thuộc vào tôi.

"Đi về phía doanh trại quân đội."

Mọi chuyện đã được giải quyết gọn gàng.

Tôi chiếm trọn số lương thực khổng lồ đủ dùng cho hai người trong thời gian dài.

Quan trọng hơn, tôi đã có được "nguồn gen" Tuyết Tuyết.

Trong mắt cô ấy, tôi bây giờ là một vị cứu tinh, một anh hùng vì cô ấy mà vấy máu.

Sự tin tưởng đó là công cụ tốt nhất để tôi sử dụng cô ấy sau này.

Trên đời này, làm gì có ai vô tội?

Sinh ra đã là một cái tội rồi.

Quy luật của thế giới này đã được viết lại từ khoảnh khắc cánh cổng mở ra: Cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm tép.

Bạn giết một con lợn để ăn, con lợn đó có tội sao?

Không, bản chất của thế giới vốn dĩ luôn rõ ràng như vậy.

Kẻ yếu tuân theo quy luật.

Kẻ mạnh tạo ra quy luật.

Còn kẻ thông minh... là kẻ biết tận dụng quy luật đó để leo lên đỉnh cao.

Tôi nhìn về phía chân trời, nụ cười méo mó lại hiện ra.

Trò chơi này, tôi nhất định phải là kẻ thắng cuộc.
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
CHƯƠNG 5: CÁI GIÁ CỦA SỰ TIẾN HOÁ


Giữa những đống đổ nát hoang tàn của một nền văn minh đã chết, hình bóng hai con người nhỏ bé cô độc lết từng bước về phía trước.

"Này Phúc, cậu thực sự không biết vị trí của doanh trại quân đội à?"

- Giọng Tuyết Tuyết vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

"Thật."

- Tôi đáp, ngắn gọn và lạnh lẽo.

"Vậy... sao cậu dám di chuyển tự tin như đúng rồi vậy?"

Tôi liếc nhìn cô ấy bằng ánh mắt vô hồn: "Nói như cậu thì chẳng lẽ hai chúng ta cứ ở yên một chỗ rồi đợi người đến cứu à?

Ở thế giới này, đứng yên nghĩa là tự đào huyệt cho chính mình."

Tuyết Tuyết ngập ngừng: "Tớ... tớ cũng không biết nữa."

Chúng tôi đã di chuyển liên tục được ba tuần.

Vẫn chưa thấy bóng dáng sự sống của con người, nhưng tôi lại rút ra được nhiều quy luật tàn khốc hơn.

Cứ mỗi năm ngày, bầu trời lại xuất hiện một hiện tượng kinh hoàng: Trăng Máu.

Đó không phải mặt trăng của trái đất, mà là một thực thể đỏ rực như một con mắt rỉ máu khổng lồ treo ngược trên hư không.

Khi nó xuất hiện, lũ quái vật sẽ tăng tiến sức mạnh gấp bội, chúng trở nên nhanh hơn, mạnh hơn và đặc biệt là thông minh hơn một cách đáng sợ.

Đêm Trăng Máu đầu tiên đã dạy cho tôi một bài học đắt giá.

Tôi suýt chết, lều chõng và một phần lớn lương thực phải bỏ lại trong cuộc tháo chạy nhục nhã.

Mẹ kiếp, bây giờ lương thực đã chạm mức báo động.

"Phúc ơi, trời sắp tối rồi, mình dựng lều đi."

"Ờ."

- Tôi đáp hời hợt.

Vì chỉ còn duy nhất một chiếc lều, Tuyết Tuyết khẽ gọi: "Hay là... cậu vào đây ngủ chung với tớ không?"

"Không cần, tôi ngủ ngoài được rồi."

Cảnh tượng trai đơn gái chiếc trong cái lều chật hẹp này rất dễ dẫn đến những việc phiền phức không đáng có.

Tôi cần giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Lịch trình của tôi rất rõ ràng: Canh gác vào ban đêm khi lũ quái vật mạnh nhất, và chỉ ngủ bù khoảng ba đến bốn tiếng khi bình minh ló dạng.

Nhìn Tuyết Tuyết đang ngủ mớ, mái tóc bạch kim xõa trên làn da trắng nõn nà, tôi chợt thấy một sự mâu thuẫn.

Cô ấy rõ ràng là một "mẫu gen" quý hiếm, nhưng tại sao đến giờ vẫn không bộc phát sức mạnh gì?

Chẳng lẽ cô ấy đang che giấu?

Không, nếu có sức mạnh, cô ấy đã không để lũ đàn ông kia chà đạp trước đây.

Vậy chỉ còn một khả năng: Cô ấy chưa tìm được "chìa khóa" để thức tỉnh.

Liệu mình có phải ăn thịt cô ấy mới lấy được gen đó không?

Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu tôi lạnh lẽo như một cơn gió rít.

Sáng hôm sau.

Khi đang di chuyển qua một con phố đổ nát, một luồng áp lực khủng khiếp bất thần ập tới, hất văng cả hai chúng tôi ra xa.

Một sinh vật hiện ra từ trong làn khói bụi.

Nó có hình dáng giống con người với đầy đủ tứ chi, nhưng phần đầu lại là một khối thịt vặn vẹo, không mắt, không mũi.

"Phúc!

Cậu không sao chứ?"

- Tuyết Tuyết hét lên.

Sai lầm!

Tiếng hét của cô ấy ngay lập tức thu hút con quái vật.

Nó dịch chuyển nhanh đến mức để lại tàn ảnh, xuất hiện ngay sau lưng Tuyết Tuyết và giáng một đòn tàn khốc.

Tuyết Tuyết đổ gục xuống như một con búp bê vải, máu tươi lan rộng trên nền đất.

Tôi điên cuồng lao tới nhưng "Bùm!", một cú đấm nhanh như điện xẹt nện thẳng vào đỉnh đầu tôi.

Não bộ tôi rung lên dữ dội.

Tôi bay đi theo quán tính, đâm sầm qua mấy bức tường bê tông.

Máu trào ra từ miệng, nóng hổi và tanh nồng.

Con quái vật không kết thúc tôi ngay.

Nó đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng.

Khinh thường sao?

Khốn nạn!

Tôi gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu: "Mẹ kiếp con khốn!"

Vụt!

Lần này tôi không kịp nhìn thấy gì.

Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác như hộp sọ của tôi bị xé toạc ra làm đôi.

Tôi nằm bẹp dưới chân nó, ý thức mờ mịt.

Nếu là lúc trước, tôi đã chết từ lâu, nhưng nhờ đống thịt quái vật đã ăn, cơ thể tôi đang điên cuồng tái tạo.

Sự đau đớn bị đè bẹp bởi một cơn hưng phấn tột độ.

Tôi nhận ra quy luật rồi!

Tôi vận dụng toàn bộ sức mạnh, tăng gia tốc tức thời từ điểm A đến điểm B.

Bùm!!

Cú đấm của tôi cuối cùng cũng chạm đích, hất văng con quái vật qua ba lớp tường dày.

Nhưng khi tôi định bồi thêm đòn thứ hai, nó đột ngột vặn ngược tay tôi ra sau lưng một cách phi lý.

Tiếng xương gãy răng rắc vang lên.

Tôi lại ngã quỵ.

Tại sao?

Nó không có mắt, nó chỉ nghe tiếng động cơ mà?

Mình đã di chuyển cực nhanh cơ mà?

Tôi ngồi dậy lần nữa, sát khí ngùn ngụt tỏa ra.

Nhưng cứ mỗi lần tôi định ra chiêu, nó lại chặn đứng như thể đọc được suy nghĩ của tôi.

Cơ thể tôi bắt đầu đạt đến giới hạn, quá trình phục hồi chậm lại.

"Tao biết rồi... không phải tiếng động..."

Bản năng sinh tồn gào thét trong não bộ.

Con quái vật này không nhìn bằng mắt, nó cảm nhận qua Sát Khí.

Chính cái sự căm thù và muốn giết chóc của tôi đã chỉ đường cho nó!

Tôi hít một hơi thật sâu, ép bản thân rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, triệt tiêu mọi cảm xúc.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi lao đi.

Phập!

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm giữa xác con quái vật tàn tạ, nhưng cơ thể tôi cũng chẳng khá hơn.

"Phúc!!

Cậu có sao không?"

- Tuyết Tuyết chạy lụm cụm tới, mặt mũi be bét máu nhưng vẫn cố ôm lấy tôi.

Cô ấy khóc lóc, xé áo mình để băng bó những vết thương đang tuôn máu xối xả.

Nhưng cô ấy không biết rằng, thứ đang giết tôi nằm ở bên trong.

Việc sử dụng "Gia tốc tức thời" đã khiến nội tạng của tôi bị vỡ nát do áp lực vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.

Mắt tôi mờ dần.

Hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn của Tuyết Tuyết đang nhòe đi trong nước mắt là thứ cuối cùng tôi nhìn thấy.

Giữa bóng tối của cơn hấp hối, tôi nghe thấy một giọng nói khàn đặc, già nua vang lên ngay bên tai:

"Thú vị đấy... một vật chứa biết tư duy..."
 
Huyết Ký: Ta Không Phải Thức Ăn!
CHƯƠNG 6: TIN TƯỞNG?


Tôi tỉnh dậy, không biết mình đã thiếp đi bao lâu.

Thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là hơi ấm từ một căn nhà gỗ và mùi nhang tàn thoang thoảng.

Cơ thể nhẹ nhõm đến lạ, nội tạng vốn đã vỡ nát của tôi dường như đã được xử lý bằng một phương pháp thần kỳ nào đó.

"Nhóc con, tỉnh rồi à?"

Một ông lão xuất hiện với gương mặt hiền hậu, tay chống cây gậy gỗ già nua.

Lão mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bao dung của một người ông dành cho đứa cháu nhỏ.

Tôi lờ đờ nhìn lão, khẽ gật đầu rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó, Tuyết Tuyết gần như chẳng còn giữ khoảng cách.

Thấy tôi sống lại, cô ấy nhào vào lòng tôi như một con thú nhỏ tìm thấy chủ nhân, thút thít trong nước mắt: "Cậu làm tớ sợ lắm... cậu đã ngủ ba ngày rồi đó, Phúc!"

Tôi lẳng lặng xoa đầu cô ấy, mỉm cười nhẹ nhàng với ông lão đang đứng ở cửa.

Mọi chuyện diễn ra thật yên bình.

Lão kể rằng khu vực này được "thần linh chúc phúc" nên mới tai qua nạn khỏi.

Nghe thật hoang đường, nhưng nhìn gương mặt lương thiện của lão, có vẻ như Tuyết Tuyết đã hoàn toàn tin tưởng.

Hai tuần tiếp theo, chúng tôi cùng lão di chuyển về phía Nam.

Lão già rất tốt bụng, luôn dùng cây gậy gỗ để tìm nguồn nước và bảo vệ chúng tôi khỏi những hiểm họa nhỏ.

Tôi đi theo lão, trò chuyện như những người thân trong gia đình.

Đêm ngày thứ hai của cuộc hành trình, khi ngồi quanh đống lửa, lão đột ngột hỏi: "Nhóc này, nếu gặp đối thủ quá mạnh, ngươi sẽ làm gì?"

"Chạy chứ làm gì."

- Tôi đáp bình thản.

"Hèn vậy sao?"

Tôi cười nhạt: "Chạy không phải hèn, chạy là để sống mà quay lại báo thù.

Kẻ còn sống mới là kẻ thắng."

Lão già cười khà khà, gật gù đắc ý: "Nhóc con biết suy nghĩ đấy."

Sự tĩnh lặng của màn đêm kéo dài cho đến khi chúng tôi chìm vào giấc ngủ sâu.

BÙM!

Một tiếng nổ lớn phá tan chiếc lều.

Khói bụi mịt mù, ông lão hiền hậu ban nãy giờ đây hiện nguyên hình với nụ cười nham nhở ghê tởm.

"Tiếc thật, các ngươi tin ta nhanh quá!"

Lão cười gằn, đôi mắt nhìn vào một khoảng không vô định trước mặt như đang đọc thứ gì đó.

"Chỉ số tin cậy đã đạt 100%.

Ta phải tiễn các ngươi đi để còn về lại nhà thôi!"

Lão phóng tới như một bóng ma, nhắm thẳng vào Tuyết Tuyết.

Tôi lao mình ra chắn, cú đấm của lão xuyên thủng lồng ngực tôi.

Máu trào ra, nhưng tôi chỉ nhìn lão bằng ánh mắt kỳ lạ.

"Tuyết Tuyết, chạy ngay!"

Trong không gian đỏ quạch của bầu trời đêm, lão già thoát ẩn thoát hiện, ra đòn liên tiếp.

Lão không nhanh tuyệt đối, nhưng mỗi cú đánh đều nhắm vào tử huyệt với một sự chuẩn xác đến kinh ngạc.

Tôi liên tục ăn đấm, cơ thể văng vật như một bao cát.

Đợi đúng khoảnh khắc lão sơ hở, tôi dồn toàn lực nện một cú trời giáng.

Lão văng ra xa, vấp ngã rồi vội vàng cầm cây gậy gỗ lên, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ kỳ quái.

Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Lão nằm bệt xuống, mặt tái mét nhìn cây gậy: "Tại sao...

Ma lực...

Ma lực đâu rồi?"

Tôi nhổ một búng máu xanh tím, lảo đảo bước tới, lấy từ trong túi ra một cây gậy gỗ khác y hệt.

"Ông đang tìm thứ này sao?"

Lão già trợn trừng mắt, run rẩy: "Mày... mày đã đánh tráo nó từ lúc nào?

Rõ ràng chỉ số tin cậy của mày với ta là tuyệt đối!

Tại sao mày vẫn nghi ngờ ta?"

Tôi không trả lời.

Trên đời này không có chỉ số nào bắt tôi phải ngừng nghi ngờ cả.

Lão già hoảng loạn, bàn tay run rẩy lấy từ trong túi ra một quyển sổ tay màu đen cũ kỹ.

Lão điên cuồng lật trang, ngón tay chỉ vào một cái tên được ghi bằng máu rồi cười sằng sặc như kẻ tâm thần.

Lão ngồi chờ đợi, ánh mắt dán chặt vào tôi như thể chờ đợi tôi sẽ lăn đùng ra chết.

Một giây... năm giây... mười giây trôi qua.

Tôi vẫn đứng đó, lạnh lùng nhìn lão.

Lão già gần như phát điên, lão gào lên: "Tại sao không hoạt động?

Tao giữ nó khư khư bên người mà!

Tao đã ghi đúng tên rồi cơ mà!"

VÚT!

Một cú đá xé gió nện thẳng vào đầu lão.

Tiếng xương vỡ vụn khô khốc vang lên giữa đêm trường.

"Già rồi mà còn to mồm quá."

Tôi khom lưng nhặt quyển sổ tay lên.

Khi lật mở trang giấy lão vừa chỉ vào, tim tôi bỗng hẫng một nhịp.

Tên của tôi...

đúng là tên của tôi đã được ghi ở đó: PHÚC.

Một quyển sổ tử thần?

Nếu ghi tên vào đây, người đó sẽ chết?

Nhưng tại sao tôi lại không sao?

Một ý nghĩ lướt qua khiến tôi lạnh sống lưng.

Đúng rồi...

Lão già đã ghi đúng cái tên mà tôi đã dùng để giới thiệu với Tuyết Tuyết và lão.

Nhưng "Phúc" có thực sự là tên của tôi không?

Ký ức về cái tên thực sự của mình dường như đã bị một lớp sương mù che phủ kể từ khi tôi ăn miếng thịt quái vật đầu tiên.

Tôi là ai?

Chưa kịp nghĩ thêm, tiếng gầm rú vang trời lại ập đến.

Hàng nghìn con quái vật từ bóng tối hiện ra, bao vây lấy tôi.

Tiếng la hét của lão già lúc nãy đã thu hút toàn bộ lũ quái vật trong khu vực.

Dưới bầu trời Trăng Máu rực lửa, tôi đứng sừng sững giữa vòng vây dày đặc.

Những sinh vật bay lượn trên cao, những bóng đen trườn bò dưới đất.

Tôi nhìn quyển sổ trong tay, rồi nhìn bầy quái vật đang nhe nanh múa vuốt.

Lão già đã chết, nhưng trò chơi này chỉ mới chính thức bắt đầu.
 
Back
Top Bottom