Tôi nằm đó, bất động như một cái xác thực thụ.
Cái bóng khổng lồ cùng con mắt trắng dã rỉ máu từ trên cao cuối cùng cũng chậm rãi rời đi, để lại một không gian đặc quánh mùi tử khí.
Tôi lồm cồm ngồi dậy giữa đống thịt vụn, hơi thở đứt quãng thành từng cơn run rẩy.
Tâm trí tôi như một cuộn phim bị cháy xém, không thể định thần nổi những gì vừa diễn ra.
Sự tĩnh lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng nổ, nó báo hiệu cho một điều gì đó còn kinh tởm hơn sắp ập đến.
Và tôi đã đúng.
Từ phía hành lang u tối, những âm thanh kỳ quái bắt đầu dội lại.
Tiếng lạo xạo của hàng ngàn cái chân đốt, tiếng móng vuốt cào sột soạt trên nền gạch vỡ, và tiếng rít kèn kẹt như gỗ mục bị bẻ gãy.
Tôi cố lê những bước chân nặng nề, cơ thể rã rời vì kiệt sức ra phía cửa.
Đập vào mắt tôi là một cảnh tượng khiến da gà dựng đứng: Một đàn sinh vật với hình thù vặn vẹo, da dẻ nhầy nhụa chất dịch màu xanh đang điên cuồng tràn về phía này.
Chúng không có mắt, chỉ có cái miệng đầy răng lởm chởm và những xúc tu ngoe nguẩy trên lưng.
Bản năng sinh tồn gào thét trong não bộ, tôi quay đầu chạy ngược vào bên trong tìm chỗ trốn.
Nhưng vô vọng.
Căn phòng này giờ đây chỉ là một cái lồng sắt, không một khe hở, không một ngóc ngách nào đủ để che giấu một sự sống đang run rẩy.
Tiếng động càng lúc càng gần.
Và rồi... bọn chúng đã tới!
Chúng lao vào tôi như một cơn sóng dữ, như lũ kiến vỡ tổ nhìn thấy một miếng mồi béo bở.
Số lượng áp đảo khiến tôi ngã quỵ ngay lập tức dưới sức nặng của hàng chục cái thân hình nhớp nháp.
Tôi cảm nhận rõ mồn một từng cái mồm của chúng cắm phập vào da thịt mình.
"Áaaaaaaa!"
Tiếng hét của tôi bị nghẹn lại trong cổ họng khi một mảng thịt ở vai bị xé toạc.
Đau.
Một cơn đau kinh hoàng vượt xa giới hạn chịu đựng của con người.
Từng thớ cơ bị lôi kéo, từng sợi dây thần kinh bị nghiến nát.
Nhưng kỳ lạ thay, sự đau đớn ấy không làm tôi ngất đi, nó như một liều thuốc kích thích cực mạnh dội thẳng vào não, khiến tôi bừng tỉnh hơn bao giờ hết.
Trong phút giây đối diện với cái chết, một thứ quyền năng đen tối, một bản năng thú tính nguyên thủy nhất từ thời ăn lông ở lỗ trỗi dậy mạnh mẽ.
Tôi gào lên, một tiếng gầm gừ không giống tiếng người, giống như một con thú điên bị dồn vào chân tường.
Không còn sợ hãi, không còn nhân tính, tôi vặn mình một cách điên cuồng.
Tôi dùng hàm răng của chính mình, cắm phập vào cổ một con quái vật đang bám trên ngực.
Vị chất lỏng màu xanh nhầy nhụa, đắng ngắt tràn vào khoang miệng, nhưng nó không làm tôi buồn nôn, nó làm tôi... kích thích.
Tôi dùng móng tay cào cấu, dùng đôi chân đạp mạnh vào những cái đầu nham nhở.
Tôi điên rồi.
Lúc này, trông tôi còn quái dị và tàn độc hơn cả lũ sinh vật kia.
Tôi thoát ra khỏi vòng vây bằng sức mạnh bộc phát, nhưng thay vì chạy trốn, tôi lại chủ động lao ngược vào chúng.
"Chết đi!
Chết hết đi!"
Tôi điên cuồng cắn xé.
Tay tôi không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn là một cỗ máy nghiền thịt.
Tôi với được con nào thì bóp nát con đó.
Những con lớp da quá cứng, tôi dùng răng tước đi từng mảng, dùng nắm đấm nện liên tiếp cho đến khi chúng chỉ còn là một đống nhầy nhụa.
Mỗi lần nắm đấm chạm vào lớp vỏ gai góc của chúng, da tay tôi lại bị tước ra từng mảng lớn.
Máu người đỏ tươi hòa cùng máu quái vật màu xanh lục tạo thành một màu sắc tởm lợm.
Tay phải của tôi giờ đây nát bét, những đốt xương trắng hếu lòi ra ngoài sau mỗi cú đấm nhưng tôi vẫn không dừng lại.
Nỗi đau lúc này trở thành chất xúc tác cho sự hưng phấn tột độ.
Tôi cứ thế điên cuồng trong cơn say máu.
Đến một thì chết một, đến hai thì chết hai, đến một đàn thì tôi nhuộm xanh cả căn phòng.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Tôi không biết mình đã chiến đấu trong bao lâu, cho đến khi không còn cái bóng dáng nào cử động được nữa.
Tôi đứng giữa bãi chiến trường, lồng ngực phập phồng, máu chảy ròng ròng từ khắp các vết thương.
Tay phải nát vụn, chân trái bị gặm mất một mảng lớn đến mức tôi có thể nhìn thấy rõ khớp xương đang rỉ máu bên trong.
Nhưng tôi không muốn chết.
Một ý chí sắt đá, tàn nhẫn vang lên trong đầu: Phải sống.
Phải tiếp tục.
"Mình... mình đã thắng..." – Tôi thào thào, nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt đầy máu xanh.
Tôi lết thân thể tàn tạ, kinh tởm của mình về phía cầu thang dẫn lên sân thượng.
Từng bậc thang là một cực hình, mỗi lần cử động là một lần xương cốt va chạm vào nhau khô khốc.
Tôi cần một tia hy vọng, một ánh mặt trời để chứng minh thế giới này vẫn chưa tận diệt.
Nhưng khi cánh cửa sân thượng vừa bật mở, một cảnh tượng ập tới khiến ý chí tôi vỡ vụn ngay lập tức.
Nếu có địa ngục, thì nó đang nằm ngay trước mắt tôi.
Một đàn?
Không.
Một đống?
Cũng không.
Nó chỉ có thể miêu tả bằng hai từ: Bao trùm.
Hàng vạn, hàng triệu sinh vật bay lượn trên không trung, che kín mọi kẽ hở của bầu trời.
Chúng tầng tầng lớp lớp, chồng chéo lên nhau tạo thành một tấm thảm đen đặc bao trùm lấy toàn bộ thành phố.
Ánh nắng ư?
Chỉ còn là một khái niệm xa xỉ.
Thứ ánh sáng yếu ớt le lói qua những khe hở giữa rừng cánh và xúc tu giống như những vệt sáng lờ mờ dưới đáy đại dương tối tăm.
Dưới mặt đất, những quái vật khổng lồ như những tòa nhà di động đang lững lờ bước qua các con phố, nghiền nát mọi thứ dưới chân.
Tiếng la hét của con người từ những khu nhà lân cận dội lại, yếu ớt rồi lịm tắt giữa tiếng gầm rú của lũ quái dị.
Thế giới đã sụp đổ hoàn toàn.
Không còn nơi nào để trốn, không còn nơi nào gọi là nhà.
Nhìn cảnh tượng diệt vong vĩ đại ấy, cơ thể tôi run rẩy dữ dội vì sợ hãi.
Cái lạnh của sự tuyệt vọng thấm thấu vào từng tế bào.
Nhưng kỳ lạ thay, từ trong cái miệng đầy máu xanh, tôi lại nghe thấy tiếng cười của chính mình.
Tiếng cười mỗi lúc một lớn hơn, méo mó và điên dại, vang vọng giữa bầu trời bị che khuất bởi quái vật.
Một điệu cười thách thức cả thần linh và quỷ dữ.
Tại sao tôi lại cười khi đang sợ đến mức muốn tự sát thế này?
Tôi đã thực sự là người, hay tôi đã hóa thành một phần của sự hỗn loạn này rồi?