Khác Huyết Hồ Thiên Hạ: Cuồng Ngạo Sát Thủ Phi

Huyết Hồ Thiên Hạ: Cuồng Ngạo Sát Thủ Phi
Q.2 - Chương 60: Hủy nàng ta


AdsBó hoa tươi chúc mừng : Khỏe Khoắn

Âm Lăng Triệt cũng không mở miệng nói sẽ nạp Bạch Mạt Mạt làm sườn phi.

Điều này làm cho Bạch Mạt Mạt tức giận không thôi.

Nhưng Bạch Mạt Mạt là người hiểu chuyện, cũng không đem việc này tính ở trên người Huyết Hồ, cũng thừa nhận là nàng đánh nhau không giỏi.

****

Dọc đường, Lam Tuyết Linh đem Lam Vũ Tích đặt ở trong xe ngựa, giúp nàng vận chuyển chân khí cũng không thấy có dấu hiệu tỉnh lại.

Lam thiếu gia cau mày nhìn thoáng qua đầu Lam Vũ Tích không còn một cọng tóc, khẽ thở dài một tiếng.

Quay đầu lại con ngươi hơi tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Huyết Hồ biểu tình lạnh nhạt ngồi một bên không lên tiếng, thản nhiên mở miệng: "Lạc nhi, vì sao muốn đả thương Tích nhi?

Ca ca biết bình thường Tích nhi đúng là không tốt, không ít lần khi dễ ngươi.

Nhưng Lạc nhi, dù sao nàng cũng là muội muội của ngươi.

Ngươi làm như vậy đối với một nữ hài tử mà nói là quá tàn nhẫn."

Tàn nhẫn?

Hay cho một câu tàn nhẫn!

Lúc Lam Vũ Tích khi dễ nàng thì không tàn nhẫn?

Thời điểm Lam Vũ Tích ước nàng chết không phải tàn nhẫn!

Hiện tại nàng chẳng qua là thay Lam Vũ Lạc đòi lại công đạo mà thôi!

Lam Vũ Lạc thật sự đã chết!

Giờ đây nàng cùng Lam Vũ Tích không có nửa điểm quan hệ!

Nghĩ vậy, trong lòng nàng dâng lên một cỗ lửa giận không tên!

Nếu hắn không phải là ca ca của Lam Vũ Lạc, là người duy nhất trên thế giới này cho nàng ấm áp thì chỉ bằng buổi nói chuyện này, nàng không dám cam đoan giây tiếp theo nàng có thể xông lên bóp chết hắn hay không!

"Ngượng ngùng, ngươi không có tư cách giáo huấn ta!

Ta làm việc không cần đồng ý của ngươi!"

Huyết Hồ nâng đôi môi đỏ gợi lên một chút cười lạnh, con ngươi mang hàn ý dày đặc tràn đầy trào phúng, lời nói lạnh lùng bay vào tai Lam Tuyết Linh.

Lam Tuyết Linh ngẩn ra, trong thanh âm có chút tang thương cùng bất đắc dĩ, thở dài nói: "Lạc nhi, ba năm không gặp, ngươi thay đổi không ít"

Huyết Hồ nghe vậy cũng không quan tâm, như trước là thần sắc lạnh nhạt.

Nàng không phải là Lam Vũ Lạc, tất nhiên là sẽ không yếu đuối giống Lam Vũ Lạc.

Nàng là Huyết Hồ, đệ nhất sát thủ Huyết Hồ!

Nguyên tắc của nàng chính là, khi (khi trong khi dễ á) nàng sẽ phải chết!

Mà đối với Lam Vũ Tích thì không thể để nàng ta chết dễ như vậy được mà phải từ từ tra tấn nàng ta, từ từ hủy nàng!

Một đường về phủ trên xe ngựa không khí rất là nặng nề, yên tĩnh đến có chút áp lực.....

Giống như qua vài thế kỷ, rốt cuộc xe ngựa ngừng lại ở trước một phủ đệ xa hoa, bên ngoài truyền đến thanh âm của tùy tùng: "Công tử, tiểu thư, đã đến"
 
Huyết Hồ Thiên Hạ: Cuồng Ngạo Sát Thủ Phi
Q.2 - Chương 61: Ngươi muốn chết sao?


AdsHướng dẫn nhanh cách gấp túi giấy "đơn giản như đang giỡn"

Huyết Hồ nghe vậy không nói gì, lạnh nhạt đứng dậy, ngay cả liếc cũng không liếc Lam Tuyết Linh một cái, tự đi xuống xe ngựa.

Ngoài cửa Lam phủ đã sớm có người đợi.

Lúc ánh mắt Lam Kì nhìn thấy Lam Tuyết Linh nhất thời vô cùng vui sướng.

Nhưng khi hắn thấy bộ dáng thê thảm của Lam Vũ Tích đang ngất sắc mặt thoáng chốc vô cùng lo lắng, giống như sắp có bão.

Giây tiếp theo thanh âm rống giận vang lên tận trời, làm chấn động màng nhĩ của mọi người: "Là ai làm !"

Huyết Hồ nhíu mày, không hờn giận liếc mắt nhìn Lam Kì một cái, chậm rãi mở miệng: "Tức cái gì, còn chưa có chết đâu"

Lời nói nhẹ nhàng, giống như thanh âm thanh thúy dễ nghe của chim hoàng oanh, giờ phút này lại lộ ra hàn ý lạnh lẽo.

Lam Kì sắc mặt âm trầm, tức giận nhìn về phía Huyết Hồ, xiết chặt tay rít gào nói: "Lạc nhi!

Ngươi quả thực quá hồ nháo!

Nương ngươi là người dịu dàng hiền thục như vậy sao có thể sinh ra quái thai như ngươi!

Ngươi làm thế này Tích nhi về sau sao có thể đi ra ngoài gặp người!"

Phút chốc, Huyết Hồ đùa cợt nâng mi, khóe miệng cười lạnh lùng: "Nàng có gặp được người hay không có quan hệ gì với ta?

Lam Vũ Tích muốn lấy tánh mạng ta chẳng lẽ ta phải đưa cổ mình lên cho nàng ta chém sao!

Lam đại tướng quân, đầu óc ngươi bị nước vào à, đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu sao?!"

"Tê......"

Lời nói trong trẻo nhưng lạnh lùng lại mang theo một cỗ hàn ý trí mạng, khiến không khí chung quanh đông lại, yên tĩnh chỉ nghe thấy thanh âm hít thở.

Lam Tuyết Linh kinh ngạc nhìn Huyết Hồ, thật lâu cũng không nói được câu nào, trong mắt tràn đầy đau xót không thể tin.

Trước kia Lam Vũ Lạc tuy ngốc nhưng lại nhu thuận, tuy háo sắc nhưng tâm địa thiện lương.

Còn Lam Vũ Lạc trước mắt lại làm cho hắn cảm thấy vô cùng xa lạ.

Thân thể của nàng luôn mang theo một cỗ thị huyết, cường đại như hắn cũng cảm thấy áp lực vô hình.

"Lam Vũ Lạc, ngươi tiện nhân này!"

Nhị phu nhân phá cửa mà vào hung hăng trừng mắt nhìn Huyết Hồ, trên mặt tràn đầy ngoan lệ, thanh âm bén nhọn cắt đứt bầu không khí yên lặng: "Ngươi dám đối xử Tích nhi như vậy, ngươi là đồ đáng chết!"

Ta đáng chết?!

Huyết Hồ lạnh lùng nhìn lên, nở nụ cười mị hoặc, con ngươi thâm thúy bao phủ một tầng băng mỏng, đáy mắt che dấu sát ý nồng đậm, ngón tay chỉ nhị phu nhân, thản nhiên hỏi: "Người nói ta là tiện nhân đều đã chết!

Ngươi cũng muốn chết sao?!"

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo một cỗ sát ý cường đại tràn ngập toàn bộ đại đường.....
 
Huyết Hồ Thiên Hạ: Cuồng Ngạo Sát Thủ Phi
Q.2 - Chương 62: Đảo Tử Vong


Nhị phu nhân rõ ràng là bị khí thế của Huyết Hồ dọa sợ, đảo mắt nhìn Lam Vũ Linh nhíu mày bên cạnh.

Tuy Lam Vũ Lạc là người ngoài, không phải huynh muội cùng mẹ với Tuyết Linh nhưng nàng lại được Tuyết Linh vô cùng sủng ái.

Nếu làm ầm lên, không biết hắn có thể phản kháng mẹ ruột mà đi giúp người ngoài không.

Nghĩ vậy, nhị phu nhân lo lắng mười phần, giọng điệu cường ngạnh lên: "Đồ tiểu tiện nhân ngươi còn sống chính là lãng phí lương thực, không bằng chết đi!"

"Nương......"

Lam Tuyết Linh hô một tiếng, ý bảo nhị phu nhân không cần nói thêm gì nữa .

Huyết Hồ liếc mắt nhìn Lam Tuyết Linh một cái, cúi đầu trêu đùa mái tóc của mình, giương mắt về phía nhị phu nhân, khóe môi giơ lên hình cung tuyệt đẹp, không chút để ý nói: "Nhị phu nhân sống làm ô nhiễm không khí, chết làm lãng phí đất đai.

Vậy ngươi có phải sẽ không nên tồn tại?!"

Hít!.....

Thật cuồng ngạo a......

"Đủ rồi, một đám giống như cái chợ, còn ra thể thống gì!"

Lam Kì đứng một bên đen mặt tức giận quát, vung y bào lên, Huyết Hồ tinh quang trong mắt chợt lóe: "Ngươi hãy đi đảo Tử Vong đi.

Nếu có thể đi ra khỏi đảo việc này ta sẽ bỏ qua.

Từ nay về sau ngươi vẫn là nhị tiểu thư Lam gia, nữ nhi của Lam Kì ta!

Nếu ngươi không đi ra, đó là vận mệnh trời an bài cho ngươi!"

Đảo Tử Vong.....

Mọi người nghe thấy sắc mặt đều đại biến, giống như nhìn tử thần, một đám trong lòng run sợ, trời nóng bức nhưng lại cảm thấy thực lạnh......

"Cha, ngươi sao có thể làm vậy?

Lạc nhi phạm lỗi cũng không nên đưa đến đảo Tử Vong, nàng là một nữ tử, vào nơi đó còn có mạng đi ra sao?"

Lam Tuyết Linh thay đổi sắc mặt, vội vàng nói, con ngươi trong suốt sáng ngời tràn đầy lo lắng.

Hắn đại khái đoán được suy nghĩ của Lam Kì cho nên hắn quyết không cho phép!

Huyết Hồ nhíu đôi mi thanh tú, đảo Tử Vong, nghe tên đã biết nơi này âm trầm khủng bố.

Lam Kì thật đúng là muốn nàng đi vào chỗ chết.

Xem ra Lam Vũ Lạc vô cùng bất hạnh, có một người cha vô tình như vậy!

Nhưng hắn đã xem nhẹ Huyết Hồ.

Huyết Hồ là ai?

Sát thủ xuất sắc thế kỷ 21!

Cuộc sống của nàng đầy rẫy chết chóc lại thích những gì có tính khiêu chiến!

Cuộc sống yên ổn không hợp ý nàng, hoàn toàn không khơi dậy được cảm giác hào hứng trong nàng.

Thời khắc nghe thấy cái tên đảo Tử Vong nàng có cảm giác máu trong người nóng lên, cái cảm giác này đã lâu không có!

Khóe miệng khẽ nhếch, ánh mắt của Huyết Hồ tràn đầy tự tin.

Yêu cầu cao mang tính khiêu chiến, nàng thích!
 
Back
Top Dưới