[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Huyền Thoại Võ Lâm-Mậu Kích
Binh biến Bích Vân Phong
Binh biến Bích Vân Phong
Lại nói Tiểu ma nữ nói: "Mẹ à, trong nội viện bỗng dưng nhảy đâu ra ba tên tặc tử, con liền chạy theo truy sát.
May mắn được một người bịt mặt hỗ trợ tiêu diệt sạch đám tặc nhân kia."
Thúy nữ hiệp ngạc nhiên vui mừng hỏi: "Vậy người bịt mặt kia đâu ?"
"Đi mất rồi !"
"Tại sao con không giữ y lại ?"
"Mẹ à, y đến nha như gió, rút lui nhanh như điện thiểm, con làm sao có thể đuổi kịp chứ ?"
"Con đuổi theo hắn sao ?"
"Đúng vậy !
Đuổi không kịp con liền quay về, đúng lúc gặp mọi người đi vào, mẹ à người không có việc chứ ?"
Thúy nữ hiệp cười nói: "Haha !
Nha đầu, ta là lo lắng cho ngươi gặp phải chuyện gì thôi !"
"Lệnh thúc đâu rồi ?
Thúc ấy cũng không có chuyện gì phải không ?"
Độc Cô Lệnh đang mang ba cái thi thể từ nội viện ra, nghe Yến Yến hỏi đến mình,liền cười nói: "Đại tiểu thư, ta không có việc gì, chỉ là bị một chút thương tích nho nhỏ thôi !"
Thúy nữ hiệp nhướng mày: "Ngươi bị thương như thế lại còn lộn xộn ?
Còn không mau đi nghỉ ngơi."
Độc Cô Lệnh cười nói: "Xá gì mấy vết thương nho nhỏ này !
Chốc nữa Vi tẩu tẩu đem một viên Cửu chuyển hoàn hồn đan cho ta phục vào là êm thôi."
Lúc này sắc trời nhá nhem tối, Thúy nữ hiệp và Hắc Ma vương đi phân biệt diện mục của các thi thể nhưng không có kết quả gì.
Nhìn vào các vết thương, ngoài mấy vết thương Tuyết Báo gây ra, tất cả còn lại đều là kiếm thương.
Trong đó có một thi thể bị chết dưới 1 đường kiếm duy nhất đâm thẳng vào huyệt nhân trung.
Hắc Ma vương hoảng sợ hỏi: "Yến yến, lũ người này đều là do ngươi quét sạch sao ?"
"Không !
Là do...là do người bịt mặt kia tiêu diệt."
"Kiếm pháp thật tinh kỳ tuyệt luân, đúng là khiến người ta bội phục."
Thúy nữ hiệp cũng nói:" Kẻ bịt này kiếm pháp quả thật như thần, kẻ đối mặt với ta có võ công vô cùng thượng thừa khiến ta chật vật ứng phó.
Vậy mà hắn trong một hai chiêu đã đem tên cao thủ kia bức lui."
Hắc Ma vương nói: "Yến yến, ngươi nói xem người bịt mặt này rốt cuộc là ai ?"
Tiểu ma nữ giảo hoạt đảo tròng mắt nói: "Nếu y đã cứu chúng ta một mạng chắc chắn phải là người tốt !
Hắc thúc thúc, ngươi nói đúng không ?"
Hắc Ma vương gật gật đầu:" Một vị cao thủ như vậy, thật là khiến ta phấn chấn muốn cùng hắn đối diện so tài ."
Sau khi Thúy nữ hiệp gọi người đi thu dọn hiện trường.
Tiểu ma nữ nói: "Mẹ à, sao người chưa đi Bích Vân Phong ?"
Hắc Ma vương hỏi: "Tẩu tẩu, chị muốn lên Bích Vân phong ?"
"Đúng vậy!
Nghe nói lão Bạch đã xong việc lâu rồi....."
Tiểu ma nữ liền hỏi: "Hắc thúc thúc, có phải là cha con đi gặp giáo chủ rồi bị bắt không ?"
Hắc Ma vương chần chờ một chút nói: "Thị đúng là....
Tẩu tẩu, ngươi đừng đi, hay là, có lẽ để ta đi tốt hơn, ta còn có việc muốn nói với giáo chủ." ( Thị là nói đến Tiếu diện ngân hồ)
Thúy nữ hiệp hỏi: "Ngươi muốn nói gì ?"
"Tẩu tẩu, chị không lẽ còn chưa minh bạch ?
Bạch đại ca bị mất tích, lòng người trên dưới đều rối loạn, ngoại trừ Hắc Thuỷ bang, còn lại ai đấy cũng một dạ hai lòng, đều muốn tạo phản.
Bây giờ gia đình ngươi lại xảy ra chuyện, ắt hẳn đã loạn càng thêm loạn.
Ta đi nói chuyện với giáo chủ một chút, nếu ngài vẫn chấp mê bất ngộ mà tin dùng Tiếu diện Ngân hồ, ta cũng đành phải rời bỏ Bích Vân Phong này."
Tiểu ma nữ nói: "Đúng vậy, phải phản đối lại giáo chủ.
Ả hồ ly như vậy mà cũng dùng được."
Thúy nữ hiệp động tâm hỏi: "Hắc vương, như vậy mà đi có ổn không ?"
Hắc Ma vương nói: "Như thế nào không được ?
Còn như không thì nay mai chúng ta không chết trong tay Nga Mi, thì cũng chết trong tay Võ Đang một cách mờ ám, hoặc giả dụ rơi vào tay ả hồ ly đó thì cũng thập tử vô sinh, không bằng ta phản lại, tìm đường sống trong cái chết." (nguyên văn câu là "Dĩ sinh lộ tại tử lộ")
Hắc Ma vương đi Bích Vân phong vào ngay buổi chiều hôm đó, Thúy nữ hiệp và Tiểu ma nữ đang lo lắng cho Hắc ma vương không biết đàm luận với giáo chủ thế nào.
Đột nhiên nghe được tiếng Độc Cô Lệnh tại tiền viện rít lên giận dữ: "Các ngươi là kẻ nào sao lại đến đây.
Muốn tiến vào trước hết phải bước qua xác lão tử."
Thúy nữ hiệp đứng dậy: "Lệnh thúc đang đấu khẩu với ai vậy ?"
Tiểu ma nữ nói: "Chỉ sợ là người đã quá chén rồi !"
Gã sai vặt hớt hải chạy vào:" Bẩm phu nhân, tiểu thư.
Đao bang chủ phái người đến Lục soát, Lệnh đại nhân đang đánh nhau với họ ngoài đó."
"Lục soát ?
Lục soát cái gì ?"
Thúy nữ hiệp cùng Tiểu ma nữ đi tới tiền viện vừa nhìn, chỉ thấy Độc Cô Lệnh cầm trong tay cửu tiết tiên, hoành mi trợn mắt, tự như một vị kim cang uy vũ, thủ trước đại môn, không cho Đao Kinh Tú tiến đến, Đao Kinh Tú tay đề song đao, cả giận nói: "Ngươi dám ngăn trở ta ?
Không muốn mạng nữa ?"
"Ta vốn cũng chỉ là một tên hèn mạt với cái mạng quèn.
Nhưng ngươi muốn bước vào thì phải hỏi cây roi trong tay ta đã."
Thúy nữ hiệp vội quát bảo Độc Cô Lệnh ngừng lại, hỏi Đao Kinh Tú: "Ngươi phái người đến đây làm gì ?"
Đao Kinh Tú hạ song đao xuống nói:"Thúy tẩu tẩu, ta phụng lệnh giáo chủ đến đây để lục soát."
Tiểuma nữ cau mày hỏi: "Lục soát cái gì ?"
Thúy nữ hiệp vừa nhìn thế liền tưởng Hắc Ma vương đã xảy ra chuyện, không khỏi cười lạnh nói: "Hay lắm, đêm qua Nga Mi, Võ Đang đích nhân đến đây hành hung, hôm nay các ngươi tới lục soát, phối hợp thật tốt quá !"
Đao Kinh Tú lớn tiếng: "Thúy tẩu tẩu nói lời này là có ý gì?"
Tiểu ma nữ nói: "Còn hỏi có ý tứ gì ?
Chuyện này không phải các người rõ nhất sao ?
Các ngươi luôn miệng nói những kẻ khác đang ám thông với Nga Mi, Võ Đang.
Ta nghĩ có khi các ngươi bọn chúng cũng chỉ là cùng một duộc với nhau mà thôi !"
Độc Cô Lệnh căm phẫn nói: "Ý con là trong giáo ta có kẻ lòng lang dạ sói đồ sát giáo chúng sao ?"
Đao Kinh Tú đang tức giận thì lập tức thuộc hạ của thị chạy đến thông báo gì đây, Đao Kinh Tú cả mừng nói : "Tốt lắm !
Phó giáo đang chủ đến đây !"
Mọi người ngẩng đầu nhìn, quả nhiên Phó giáo chủ Tiếu diện Ngân hồ Trúc Ngọc Tiêu do một đội nữ binh hộ tống đi đến, Đao Kinh Tú cười lạnh nói: "Có chuyện gì các ngươi hãy cùng với phó giáo chủ mà truy vấn."
Tiểu ma nữ nói: "Ngươi sợ ta không dám nói ?"
Tiếu diện Ngân hồ đi vào trước cửa, thấy song phương giương đao tuốt kiếm, mang theo một khí thế im lặng căng thẳng, liền mỉm cười: "Có chuyện gì vậy ?
Tất cả mọi người đang diễn trò gì à ?"
Đao Kinh Tú nghiêm mặt nói: "Bọn họ không cho vào!"
Tiểu ma nữ cười khẩy: "Nhà ta có kẻ gian sao ?"
Thúy nữ hiệp nói: "Nha đầu, nghe xem Phó giáo chủ nói như thế nào đã !"
Tiếu diện Ngân hồ cười: "Thúy tẩu, ta còn tưởng rằng là chuyện gì nữa !
Thúy tẩu à, ngươi đừng để ý, chỉ là có người nói ngươi đem Vi tẩu tẩu đuổi đi, lại còn bịa truyện Tư Độc bang với mọi người, khiến cho bọn chúng phản bội giáo chủ, cũng dính dáng đến ngươi.
Việc này chẳng biết thật hay giả, nên hôm nay đến lục soát một chút thôi !"
Tiểu ma nữ cười lạnh một nói: "Mẹ ta thật sự không có được cái bãn lãnh đó, không học hội thuyết âm mưu, lộng quyền thuật, phí tận tâm tư hại người, còn muốn bò lên trên cao thiên hạ !"
Đao Kinh Tú biến sắc: "Yến yến, ngươi đamg nói ai đó ?"
"Kỳ quái thật !
Trên đời này, không lẽ còn có người đem chính bản thân mình ra chửi mắng sao!."
Đao Kinh Tú lăm lăm song đao nói: "Tiểu nha đầu, ngươi nên nói lại cho minh bạch đi."
"Kẻ nào trong lòng có quỷ thì kẻ đó tự hổ thẹn !"
Đao Kinh Tú giận dữ, vừa định phát chiêu, Độc Cô Lệnh cửu tiết tiên liền vung lên: "Nào, nào, nào, để ta tiếp một chiêu lúc nãy của ngươi !"
"Tặc tử muốn chết"
Tiếu diện Ngân hồ quát một tiếng: "Dừng tay cho ta !"
Quăng cho tiểu ma nữ một cái liếc mắt, ả liền đi đến trước mặt Độc Cô Lệnh lạnh lùng nói: "Tên nô tài nha ngươi, chán sống ?"
Lập tức một chưởng hướng Độc Cô Lệnh phát tới, đem y đánh bay liền hai ba trượng.
Tiểu ma nữ và Thúy nữ hiệp kinh hãi thất sắc, hấp tấp mang Độc Cô Lệnh nâng dậy.
Chỉ thấy Độc Cô Lệnh mặt trắng như tờ giấy, cả người phát lãnh.
Tiểu ma nữ vội vàng móc ra Ngọc nữ hắc châu đan cho y ăn vào, kêu tên gia nô mang y vào trong.
Tiếu diện Ngân hồ phát một chiêu, cố ý giết gà dọa khỉ, sau đó liền nói với Đao Kinh Tú: "Lục soát !"
Tiểu ma nữ rút bảo kiếm quát: "Kẻ nào không sợ chết thì cứ tiến lên !"
Tiếu diện ngân hồ lạnh lùng nói: "Ngươi vẫn chưa lãnh hội đủ sao ?"
"Ra chiêu đi, để ta lĩnh giáo Hàn Băng chưởng của ngươi."
Thúy nữ hiệp thất sắc kêu lên: "Nha đầu !"
"Mẹ à hôm nay con sẽ liều mạng cùng ả !"
Tiếu diện Ngân hồ cười lớn: "Tiểu tiện nhân !
Đều là do ngươi muốn chết đừng trách ta thủ hạ vô tình"
Tiếu diện Ngân hồ một chưởng phát ra, Tiểu ma nữ vừa định tránh né, bỗng nhiên từ giữa không trung nhảy xuống một người đến tiếp chưởng phong, đem Tiếu diện Ngân hồ đẩy lui một đoạn, bóng đen cười nói: "Trúc Ngọc Tiêu, ta đến đón chưởng của ngươi thật kịp lúc mà !"
Tiếu diện Ngân hồ bị một chiêu làm cho loạn chân đứng không vững, định thần nhìn lại thì thấy kẻ kia chính là Hắc ma vương, không khỏi ngẩn ra: "Là ngươi !?"
"Là ta !
Ngươi xuống tay với một tiểu bối như vậy, không sợ người trong võ lâm sỉ tiếu sao ?"
Thúy nữ hiệp mừng rỡ: "Hắc vương, ngươi tới thật tốt quá !"
Tiếu diện ngân hồ cả giận nói: "Ngươi cũng muốn phản !"
Hắc Ma vương ha ha cười to, "Trúc Ngọc Tiêu, ngươi xem xem phía sau là ai đến đấy !
Ta cũng không biết là ai đang muốn làm phản nữa !"
Tiếu diện Ngân hồ vừa quay đầu lại nhìn, thì ngẩn ra, đó chẳng phải là Bạch ma vương cùng Tư độc bang Trần bang chủ đang trở về sao, thị không khỏi ngạc nhiên: "Ðây là...
Sao lại thế này ?
Ai dám thả bọn họ đến đây !"
"Ngươi về hỏi lại giáo chủ đi !
Từ nay về sau, Bạch đại ca đã chính thức trở thành phó giáo chủ !
Còn ngươi thì sao à ?
Ngươi cũng không cần quan tâm đâu, trở về hảo hảo luyện lại Hàn băng chưởng đi !"
Tiếu diện Ngân hồ biến sắc, mày liễu dựng lên, hung hăng nói: " Được !
Ta đi trước hỏi lão hồ đồ một chút, sau đó sẽ tìm các ngươi tính sổ."
" Được!
được !
Ngươi có việc cứ tìm đến ta tính sổ !"
Tiếu diện Ngân hồ hướng Đao Kinh Tú vung tay lên: " Đi !".
Hai người nhanh chóng dẫn thuộc hạ rời khỏi sơn trang.
Thúy nữ hiệp và Tiểu ma nữ vừa mừng vừa sợ:" Này tất cả chuyện này là sao ?"
Bạch Ma vương cười ha ha rồi nói: "Các ngươi đến hỏi Hắc đệ đi !"
Nguyên lai Hắc Ma vương vừa rời đi , liền trực tiếp lên Bích Vân cung gặp giáo chủ thì bị thủ môn nhân chặng lại nói: "Giáo chủ bệnh nặng, không thể tiếp ai."
Hắc Ma vương lớn tiếng: "Ta có chuyện quan trọng muốn diện kiến giáo chủ."
"Có chuyện quan trọng gì thì ngươi đi gặp Phó giáo chủ nói đi !"
Hắc Ma vương nóng nảy, run ống tay áo, đem thủ môn nhân phất sang một bên, đi nhanh đến cung cấm.
Vừa đi được hai bước, liền có ngưới hướng hắn phát ra một chưởng, quát hỏi: "Ai dám tiến vào cung môn ?"
Triêm y thập bát cổn công phu của Hắc Ma vương đã luyện đến thượng thừa giai cảnh, chưởng lực vừa chạm đến áo hắn liền lập tức bắn ngược lại người phát chưởng khiến y té ngã.
Hắc Ma vương nhìn lại thì thấy y chính là thủ hộ trưởng lão của giáo chủ Thạch trưởng lão, liền lên tiếng: "Thạch trưởng lão, là ta !"
Thạch trưởng lão nhảy dựng lên: "Hắc vương, ngươi tại sao lại vào đây ?"
"Muốn gặp giáo chủ."
Thạch trưởng lão nói: "Phó giáo chủ có lệnh, giáo chủ bệnh nặng trong người, bất luận kẻ nào đều không cho diện kiến."
"Ta có chuyện quan trọng, phải diện kiến giáo chủ."
"Có chuyện quan trọng cũng không được."
Hắc Ma vương trừng mắt: "Ta cứ muốn gặp, để xem ngươi làm gì được ta ?"
Thạch trưởng lão thấy không thể cãi tay đôi với y liền phát ra tín hiệu.
Tức khắc Bích Vân cung tứ đại hộ giáo cao thủ đều xuất hiện.
Bọn họ chính là Đàm trưởng lão, Vi trưởng lão, Đoạn trưởng lão và Vân Khai trưởng lão.
Bốn vị cao thủ này, mỗi người đều thân mang tuyệt kỹ, ngày thường không bao giờ lộ diện ra ngoài giáo.
Hắc Ma vương nao nao: bốn vị trưởng lão này, nếu đơn đả độc đấu,Hắc Ma vương còn tự tin có thể chiến thắng, nhưng bọn hắn liên thủ mà đánh thì không thể coi thường được.
Vân Khai trưởng lão nói: "Giáo chủ lâm trọng bệnh, Hắc vương mời trở về đi !"
Hắc Ma vương cắn răng: "Không được, ta nhất định phải diện kiến giáo chủ."
Vân Khai trưởng lão lắc lắc đầu: "Đã như vậy, chúng ta sẽ không khách khí nữa !"
"Đến đây đi, Hắc Ma vương ta đã đến đây, không thấy giáo chủ, tuyệt không trở về."
Đàm trưởng lão cười dài một tiếng: "Tốt lắm, chúng ta cửu ngưỡng Hắc vương một thân Triêm Y Thập Bát Cổn chân công, vẫn chưa có cơ hội thử qua, bây giờ xin lĩnh giáo !"
Nói rồi, một chưởng phát ra, một luồng kình khí âm hàn, trực hướng Hắc Ma vương tấn công.
Đàm trưởng lão chính là sư phụ của Tiếu diện Ngân hồ, Hàn Băng chưởng công lực so với tiếu diện ngân hồ cao thâm thập bội.
Hắc Ma vương nhanh chóng vận chân khí, cũng một chưởng phát ra, hai chưởng giao nhau, phát ra tiếng vang như sấm động, chấn cho gạch đá Bích Vân cung bay loạn lên.
Hắc Ma vương cùng Đàm trưởng lão đều thối lui một bước.
Tiếng vang kinh động đến giáo chủ đang trong đại sảnh, vội hỏi tả hữu hai bên:" Đã xảy ra chuyện gì".
Tả hữu hai bên đều trả lời: "Hắc vương muốn diện kiến giáo chủ, Ngũ Đại trưởng lão không cho tiến."
Giáo chủ gấp rút "Nhanh !
Nhanh triệu Hắc vương tới đây gặp ta."
Tả hữu hai bên lập tức truyền lời, mới ngăn chặn được cảnh song phương tàn sát lẫn nhau.
Hắc Ma vương vừa thấy giáo chủ, liền bẩm cáo tình cảnh trước mắt của Bích Vân Phong, giáo chủ nhất thời hoa mắt: "Cái gì ?!
Đều phản cả ?
Bọn họ tại sao lại làm?"
Hắc Ma vương thuyết: "Vì giáo chủ đã trấn áp bắt Bạch đại ca đi."
Giáo chủ ngạc nhiên: "Ta trấn áp Bạch Ma vương khi nào ?"
"Hai ngày trước, Phó giáo chủ gọi Vân Khai trưởng lão đến áp giải đi, nói là đó mệnh lệnh của giáo chủ."
"Hồ đồ !
Vân khai trưởng lão, có phải như vậy không ?"
" Thưa có !
Mệnh lệnh của Phó giáo chủ thuộc hạ không thể không tuân."
"Nhanh thả người cho ta !
Chuyện lớn như vậy sao lại không cho ta biết ?
Thật sự ta đã quá hồ đồ rồi !"
Vân Khai trưởng lão hấp tấp gọi người thả bạch Ma vương ra, sau đó Bạch Ma vương liền cấp tiến Bích Vân cung.
Bạch Ma vương vừa nhìn thấy giáo chủ, liền nhất nhất kể lại chuyện đã trải qua.
Giáo chủ thất vọng não nề nói: "Ngọc Tiêu hại ta rồi, sau này đại sự trong giáo, sẽ không để cho cô ấy quản nữa !
Bạch lão đệ, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Bích Vân phong Phó giáo chủ."
Bạch Ma vương kinh hãi: "Giáo chủ !
Ta vô đức vô năng, làm sao có thể gánh vác trọng trách ?"
"Bạch lão đệ, công phu và danh vọng của ngươi trong bản giáo là điều không cần bàn cãi nữa, ngươi không đảm trách nhiệm này, thì còn ai dám nhận nữa ?
Vì Bích Vân phong, ngươi đừng chối từ nữa.
Hy vọng ngươi và Hắc vương, Thánh Cô sẽ mang nội tình Bích Vân Phong vực dậy, ta sẽ ra lệnh năm vị trưởng lão hiệp trợ các ngươi.
Thánh cô đâu rồi ?
Mau triệu cô ta đến đây."
Hắc Ma vương nói: "Cô ấy đi rồi !"
"Cô ấy cũng đi ?
Đi đâu ?"
Bạch Ma vương nói: "Thuộc hạ nghe người ta nói, cô ta đi về phương bắc hướng Không Động sơn thăm đệ tử của Mai đại nữ hiệp Lưu Như Mai, các nàng tại Mã gia trang từng kết làm tỷ muội."
Giáo chủ ngạc nhiên vui mừng: "Mai đại nữ hiệp ?
Mai Ánh Tuyết sao ?"
" Đúng vậy."
Giáo chủ cảm khái nói: "Thiên thủ Quan Âm chưởng của bà ta có thể nói là võ lâm nhất tuyệt.
Ta ba mươi năm trước từng cùng bà ấy lĩnh giáo, bất phân thắng bại, từ đó về sau cũng không còn gặp lại.
Thánh cô có thể cùng đệ tử bà ấy kết làm tỷ muội, thật tốt quá !
- Vi trưởng lão, ngươi cũng đi phương bắc đi, đem Thánh cô mang trở về, trọng chỉnh Bích Vân phong."
"Vâng !"
Vi trưởng lão tuân mệnh rời đi.
Giáo chủ nhìn Bạch Ma vương, thở dài một tiếng: "Bạch lão đệ, xem ra là ta đã sai lầm !"
Bạch Ma vương hấp tấp nói: "Giáo chủ cần gì phải như vậy ?
Giáo chủ lâm bệnh, chỉ do luyện công quá độ.
Sau này chỉ cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng, tự nhiên sẽ mau chóng tái khởi phong mang."
Giáo chủ lắc đầu: "Ta biết thân thể của mình.
Đại nghiệp Bích Vân Phong, ta hoàn toàn giao cho ngươi và Hắc vương, hy vọng ngươi trọng chỉnh Bích Vân phong bảy bang tám mươi mốt đường dưới trướng, đừng cho Bích Vân phong sự nghiệp bị hủy trong tay ta."
"Giáo chủ bất tất lo lắng, ta nguyện dóc hết sức mình, không phụ lời sở thác của giáo chủ."
Hắc Ma vương nói: "Giáo chủ, muốn lòng người yên ổn, bảy bang tám mươi mốt đường một lòng, có lẽ trước tiên nên thả Trần Bang chủ ra."
Bạch Ma vương cũng nói: "Giáo chủ, Trần bang chủ luôn luôn một dạ trung thành, tuy bị oan khuất, đối với giáo chủ vẫn giữ dạ trung kiên.
Hắn có thể khiến trên dưới Tư độc bang đều một lòng.
Nên thả hắn để yên ổn lòng người trong giáo."
Giáo chủ gật gật đầu: "Việc này, các ngươi thấy tốt thì cứ làm."
Như vậy, Trần bang chủ liền được thả.
Thúy nữ hiệp và Tiểu ma nữ nghe được đều vui mừng hớn hở, đúng là khổ tận cam lai.
Trần bang chủ cảm khái: "Lần này đề nhờ Hắc vương ngăn cơn sóng dữ.
Bích Vân phong đã được cứu !"
Bạch Ma vương lắc đầu: "Trần bang chủ à, Trúc Ngọc Tiêu, Đao Kinh Tú và Đàm trưởng lão vẫn còn khiến ta lo lắng."
Hắc Ma vương nói: "Chúng còn muốn làm loạn, đệ sẽ là người đầu tiên làm thịt bọn chúng !"
"Ngũ đệ, ngàn vạn lần không được.
Chúng ta không xem trọng đại nghiệp Bích Vân phong, thì cũng phải xem xét lại tình cảnh của giáo chủ bây giờ .
Giết họ sẽ làm Hắc sử bang ly khai khỏi giáo, ắt sẽ loạn, chúng ta cẩn thận đề phòng bọn chúng là được."
Đêm hôm đó vì đã lâu không có tin tức Đổng Tử Ninh, tiểu ma nữ đã lén trốn về trung nguyên truy tìm tin tức của y.