Cập nhật mới

Linh Dị Huyền Hệ Liệt

Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 27


Trương Nhạc thái độ ác liệt, thử tới thử lui không thu hoạch gì, Tiểu Thường không khỏi nổi giận.

Tống Tiếu Ngự vỗ vai Tiểu Thường, "Tôi xem phạm nhân là nhìn trúng một nhà Trương Nhạc, tìm người bám theo bọn họ hẳn có phát hiện."

Đường Vân tự động xin đi giết giặc, "Vậy đi, đêm nay tôi ở bệnh viện giám thị."

Tiêu Xuân Thu trêu ghẹo hỏi: "Sao đột nhiên tích cực vậy?"

"Không có, chỉ là nghĩ ở bệnh viện tiện đường xem bác sĩ cũng tốt."

"Xem bác sĩ? Cậu bị bệnh?"

"Không phải bệnh, tôi hôm trước ngủ ở chỗ Hàn Vũ, tỉnh dậy không biết vì sao cả người nổi mẩn hồng, đến nay chưa tiêu, bởi vậy định đi xem bác sĩ."

"Ngủ?" Tiểu Thường đáp vai Đường Vân, mờ ám chớp mắt, "Rốt cuộc có một chân với Hàn Vũ? Hai người ai trên ai dưới?"

Đường Vân đại quẫn, vẻ mặt đỏ bừng, "Tôi hôm đó đau đầu, cho nên mượn phòng ngủ anh ta, chỉ đơn thuần ngủ, đừng nghĩ lệch."

Tiểu Thường khoa trương thở dài một hơi, "Ai, Hàn Vũ thật đáng thương, vẫn chưa thể ôm mỹ nhân về."

Đường Vân xấu hổ, "Cậu có phải anh em không? Lời này giống người sao?"

Tiểu Thường quả đấm nâng má, "Úc, vậy tôi đổi lời khác, cậu thật ý chí sắt đá, cư nhiên còn giữ được không nhảy vào ôm ấp Hàn Vũ."

Đường Vân truy đánh.

Náo loạn một hồi, Thượng Quan Hiên nói: "Vậy cậu lưu lại, tôi về gọi thêm Sở Hoàn."

Đường Vân gật đầu.

Tiểu Thường cười hì hì búng áo Đường Vân, "Cậu có phải bị dị ứng da, hay là..."

Trên cổ, xương quai xanh Đường Vân đông một khối, tây một khối lấm tấm to to nhỏ nhỏ điểm đỏ.

Đường Vân kéo áo lại, tức giận nói với Tiểu Thường há hốc mồm: "Thật là dị ứng, lừa cậu làm gì."

"Cậu nói, cậu ngủ ở chỗ Hàn Vũ, trên người có điểm đỏ?"

Đường Vân kỳ quái nhìn Tiểu Thường thần tình cổ quái, "Đúng vậy, vì chỉ là đỏ, lại không đau, cho nên tôi không thế nào để ý, đại khái là giường Hàn Vũ không sạch sẽ, quỷ bẩn kia!"

Tiểu Thường vuốt cằm hắc hắc nở nụ cười.

"Cậu cười gì? Tặc như vậy?"

"Đường Vân, tôi biết điểm đỏ trên người cậu là gì, cậu thay vì dùng tiền xem bác sĩ, không bằng đưa tiền cho tôi, tôi chẩn trị cho cậu." Tiểu Thường đặc biệt chân thành nói.

Tống Tiếu Ngự thầm cười trộm, tên này, lại hãm hại người.

Đường Vân hồ nghi, thập phần hoài nghi lời Tiểu Thường đáng tin không.

Tiêu Xuân Thu liếc, thấy được trên cổ Đường Vân là hôn ngân, cho nên không vạch trần Tiểu Thường.

Tiểu Thương vươn một đầu ngón tay, "Một trăm khối, bảo đảm thoả mãn, không hài lòng, tôi bù cậu thêm một trăm khối."

Đường Vân nhìn Thượng Quan Hiên mình tín nhiệm, có lão Đại ở, không sợ Tiểu Thường quỵt nợ.

Vì vậy Đường Vân lấy ví, rút một trăm khối đưa Tiểu Thường.

Tiểu Thường mặt mày rạng rỡ, nhét tiền vào túi, nói với Tống Tiếu Ngự: "Tống Tiếu Ngự, lại đây."

Tống Tiếu Ngự nhìn thoáng Đường Vân mơ hồ, nhịn cười bước lại.

Tiểu Thường kéo đầu Tống Tiếu Ngự, dưới tầm mắt Đường Vân, cố sức m*t cổ anh, một vết ửng đỏ xuất hiện.

"Thấy chưa? Điểm đỏ trên người cậu là vậy mà ra."

Đường Vân choáng váng, một lúc lâu phục hồi tinh thần, nghiến răng nghiến lợi: "Hàn Vũ chết tiệt, chiếm tiện nghi tôi!"

Vừa nghĩ tới điểm đỏ hầu như trải khắp toàn thân, Đường Vân nhất thời mặt đỏ tai nhiệt, đều sắp đốt cháy.

Tiểu Thường nói với Tống Tiếu Ngự: "Thật tốt, buôn bán lời một trăm khối, chúng ta đêm nay thêm cơm."

Tống Tiếu Ngự nở nụ cười, nói: "Chúng ta đêm nay mời Huyền Huyễn và Nguyệt Vũ."

"Cũng được."

Tưởng tượng thấy Hàn Vũ bộ dáng chật vật bị Đường Vân truy sát, Thượng Quan Hiên và Tiêu Xuân Thu không khỏi nở nụ cười.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 28


Trầm Liễu lăn qua lăn lại trên giường, hưng phấn không thôi.

Trầm Dương khẩn trương giữ cạnh, rất sợ thằng bé không cẩn thận lăn xuống đất.

Con anh tương đối văn tĩnh, hoạt bát hiếu động như vậy rất hiếm thấy.

Trầm Liễu cười to nhào lên người Trầm Dương, "Cha, con thật vui!"

Trầm Dương lấy khăn lau mồ hôi trên trán thằng bé, cười hỏi: "Vì sao vui?"

"Hôm nay quen rất nhiều anh và chú, cha lại có thể theo con một tuần, cho nên con thật vui, đúng rồi, anh đẹp nhất còn tặng một đầu lâu cho con."

Trầm Dương trong lòng "Lạc!" một cái, "Đầu lâu?"

"Đúng vậy, đầu lâu."

Trầm Liễu vừa nói, vừa kéo một sợi dây chuyền bằng bạc tinh tế sau áo ra.

Trầm Dương nhìn, không khỏi bật cười, thì ra là một sợi dây chuyền hình đầu lâu bằng thuỷ tinh xanh.

"Rất đẹp phải không?" Trầm Liễu hỏi.

Mặt dây chuyền đầu lâu chỉ chừng lóng tay, trong suốt sáng bóng, thoáng nhìn như hàng tiện nghi bán bên đường, thế nhưng nhìn kỹ, lại là tinh phẩm khó được.

Trầm Dương là khảo cổ, thấy không ít cổ đổng văn vật, tự nhiên nhận ra đầu lâu xanh này giá trị xa xỉ, không khỏi lo lắng: "Đây là chú nào tặng con, vị làm bác sĩ?"

Trầm Liễu lắc đầu, "Không phải, là vị nuôi sóc."

"Vị nuôi sóc?"

"Đúng vậy, anh ấy có một con sóc, rất đáng yêu, con rất thích, bất quá, anh nói, sóc không thể tặng con, vì thế cho con đầu lâu nhỏ này, anh ấy còn nói, đầu lâu này có thể bảo vệ con."

Trầm Dương vuốt đầu lâu, "Sao con quen anh ấy?"

"Anh ấy là bạn của anh bác sĩ."

Trầm Dương hơi an tâm.

"Vậy con có cảm ơn anh ấy không?"

"Có a, con còn hôn, anh bác sĩ thấy con hôn anh sóc lập tức ghen tị." Trầm Liễu cười ha hả nói.

Trầm Dương nhéo mũi con trai, pha trò: "Con biết gì là ghen tị?"

"Biết!" Trầm Dương vội nói, "Con biết, anh Hải giải thích, anh ấy nói giả như cha hôn Tiểu Quân, không hôn con, con sẽ mất hứng, thầm nghĩ khó chịu, rầu rĩ, cảm giác như ăn rất nhiều thức ăn bị nghẹn, tâm tình này là ghen tị, bất quá, con nghĩ anh Hải thí dụ sai, cha hẳn là hôn con, không hôn Tiểu Quân."

Trầm Dương nở nụ cười.

"Còn có, cha, hôm nay anh mặt lạnh khen con." Trầm Liễu có chút đắc ý nói.

Trầm Dương thực sự làm không rõ anh mặt lạnh, anh sóc ca ca trong miệng con trai là ai, không thể làm gì khác hơn tuỳ theo lên tiếng: "Anh ấy vì sao khen con?"

"Vì hôm nay khi Tiểu An gặp nạn con không hoảng hốt, cha đã nói, gặp chuyện không thể tuỳ tiện khóc, phải nghĩ nên làm thế nào."

"Bảo bối ngoan."

Ôm con trai nói chuyện một hồi, thấy thằng bé nổi lên uể oải, Trầm Dương vỗ nhẹ lưng Trầm Liễu, dỗ nó ngủ.

Trầm Liễu dụi mắt, lật mình trong lòng Trầm Dương, nhăn đôi mi thanh tú nói: "Cha, sao bên ngoài vẫn có tiếng bạn nào chạy tới chạy lui? Con ngủ không được."

Trầm Dương nghiêng tai lắng nghe một hồi, không nghe thanh âm gì, không khỏi hoang mang, "Bên ngoài không có tiếng gì nha?"

"Có, con nghe được có bạn nào đang cười, hô lạp lạp chạy tới, lại ầm ầm long chạy lui, ồn!"

Trầm Dương tỉ mỉ nhìn thần sắc nhi tử, thấy thằng bé nhăn mặt nhỏ một bộ không chịu được, không giống nói dối, thế nhưng anh thực sự không nghe được gì!

Anh đặt Trầm Liễu trên giường, khẽ hôn thằng bé, "Cha đi xem."

Trầm Dương mở cửa, thăm dò nhìn về phía hành lang, hành lang vắng vẻ, không một bóng người.

Anh hồ nghi ra ngoài, ngay ngã rẽ đụng phải một hộ sĩ trực ca, hộ sĩ thấy Trầm Dương như đang tìm người, nhiệt tâm hỏi: "Tiên sinh, ngài tìm gì? Cần hỗ trợ sao?"

Trầm Dương vừa nhìn quanh, vừa hỏi: "Vừa nãy ở đây có đứa bé nào chạy qua không?"

Hộ sĩ kinh ngạc một chút, "Đứa bé? Không có."

"Không có? Vậy có nghe tiếng cười của con nít không?"

Hộ sĩ lại kinh ngạc nhìn Trầm Dương, "Tôi ngồi đây thật lâu, không thấy đứa bé nào, càng không cần nói nghe tiếng cười của con nít."

"Nga."

Trầm Dương nghi hoặc, con trai anh hẳn không nghe lầm, thế nhưng anh và hộ sĩ đều không nghe tiếng cười của con nít, đây là sao vậy?

"Không ý tứ, quầy rầy."

"Không sao."

...

Trầm Dương đóng cửa, Trầm Liễu hỏi: "Cha, bạn ấy đi chưa?"

Trầm Dương ôm nhi tử, "Đi, được rồi, chúng ta ngủ."

"Ừ."

Trầm Dương chỉnh tối ánh đèn, từng chút vỗ về nhi tử.

Trầm Liễu nhắm mắt, buồn ngủ.

Khi Trầm Dương sắp ngủ, bỗng nhiên nghe tiếng Trầm Liễu buồn khổ: "Cha, bạn ấy chưa đi, con ngủ không được."

Trầm Dương thoáng giật tỉnh, cúi đầu nhìn bảo bối vì ngủ không được mà sắp khóc.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 29


Trầm Dương lần thứ hai nghiêm túc lắng nghe, cha con họ ở là phòng bệnh xa hoa Nguyệt Vũ an bài, không phải phú quý không vào được, cho nên khu này rất an tĩnh, ngoại trừ tiếng côn trùng kêu vang ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có tiếng bước chân rất nhỏ của bác sĩ hộ sĩ tuần phòng, còn lại không có tiếng gì.

Trầm Dương tin tưởng con trai, chuyện này tựa hồ có chút mơ hồ.

Làm khảo cổ học giả, Trầm Dương tin rất nhiều thứ người khác không tin, trên đời này rất nhiều chuyện không thể lý giải, nếu con trai nghe tiếng con nít, tuy anh không nghe được, thế nhưng Trầm Dương tin nó là tồn tại.

Anh cầm chăn mỏng bao lại Trầm Liễu, ôm thằng bé, "Chúng ta ra ngoài xem, là ai trễ vậy còn chưa ngủ?"

"Ừ." Trầm Liễu ngáp một cái, gật đầu.

Hành lang cực kỳ an tĩnh, liếc mắt nhìn, không một bóng người, chí ít Trầm Dương không thấy ai.

Trầm Dương ôm sát con, hỏi: "Hiện tại còn nghe tiếng cười sao?"

Trầm Liễu ôm sát cổ Trầm Dương, lắc đầu nhìn về phía cuối hành lang, thần tình trên mặt có chút quái dị.

"Cha, bạn ấy đang khóc, bạn ấy thật nhỏ, chỉ có chút xíu."

Trầm Dương căng thẳng, "Bạn ấy ở đâu?"

"Ở đó, ngồi trên ghế." Trầm Dương chỉ vào một góc hành lang.

Nhìn về phía con trai chỉ, Trầm Dương chỉ thấy một hàng ghế dựa làm từ gỗ đỏ, phía trên không có đứa bé nào theo lời Trầm Liễu.

Trầm Dương sợ hãi, lẽ nào con thấy thấy quỷ?

"Bạn ấy ra sao?"

Trầm Liễu kỳ quái liếc Trầm Dương, "Bạn ấy ngồi ở đó nha, cha không thấy sao?"

Trầm Dương lưng phát lạnh, gặp quỷ, anh không thấy gì.

"Bạn ấy rất nhỏ, còn nhỏ hơn con, mặc một cái áo ngắn màu lam, bạn ấy cúi đầu, con thấy không rõ, bất quá hẳn là một bé trai."

Nghe con trai hình dung, Trầm Dương càng phát lạnh.

"A, cha, bạn ấy chạy!" Trầm Liễu khẽ gọi.

Trầm Dương nhất thời thở dài một hơi, đang tính về phòng, Trầm Liễu nói lại khiến anh dừng bước.

"Cha, bạn ấy dừng lại không đi, còn quay đầu nhìn chúng ta, hình như muốn chúng ta đi theo."

Giọng Trầm Liễu có nghi hoặc, không xác định.

Trái tim Trầm Dương treo lên, mở thật to đôi mắt, nhìn đầu khác của hành lang.

Dưới ánh đèn ảm đạm, bóng ghế nhàn nhạt kéo dài, Trầm Dương nghĩ có một cơn gió lạnh thổi qua, anh nhất thời lạnh run.

"Cha, bạn ấy ngoắc chúng ta, hình như rất sốt ruột."

Trầm Dương không thấy người, nghe con trai nói, lại nghĩ ở đó tựa hồ có một đứa bé, cảm giác âm trầm này không thể nói rõ, khiến Trầm Dương tự dưng hoảng hốt.

Trầm Liễu có chút cấp thiết, "Cha, bạn ấy hình như thật có việc cần chúng ta hỗ trợ, chúng ta không bằng nhanh chân tới xem?"

Trầm Dương do dự, đứa bé kia rõ ràng không phải người, tuỳ tiện đi theo như vậy, không chừng xảy ra chuyện, con trai là tâm can của anh, anh không thể để thằng bé có bất luận thương tổn gì.

Anh còn chần chờ, Trầm Liễu đã giục, "Cha, chúng ta đi xem."

Trầm Dương cắn răng, trẻ con hẳn không có nguy hiểm, anh vừa tự an ủi, vừa ôm Trầm Liễu đi về phía trước.

"Cha, bên này, bạn ấy đi bên này."

Trầm Dương căn bản không thấy đứa bé, chỉ có thể căn cứ chỉ thị của Trầm Liễu.

Bất tri bất giác, Trầm Dương đã ôm Trầm Liễu tới khu phòng bệnh bình thường.

Trầm Dương dừng lại, tự hỏi có nên đi tiếp không.

Trầm Liễu trong lòng anh đã ngồi dậy, ánh mắt chuyên chú nhìn về trước.

Tinh thần Trầm Dương cao độ khẩn trương, thần kinh căng thẳng, bị vây ở trạng thái cực độ đề phòng.

"Đứa bé kia ở đâu?" Trầm Dương không tự giác hạ giọng.

Trầm Liễu vươn tay, chỉ vào một phòng bệnh, "Ở đó, mở cửa vào."

Trầm Dương nhìn lại, cửa phòng một khắc trước còn đóng chặt, một khắc sau đã vô thanh vô tức mở ra cái khe, ánh đèn màu trắng theo khe lọt ra.

Trầm Dương không tự giác lau lòng bàn tay mồ hôi vào chăn, nghĩ chân mình như nặng trịch, bước không nổi.

Anh hít sâu một hơi, nỗ lực để mình bình tĩnh, trong lòng có d*c v*ng cường liệt, anh hiếu kỳ đứa bé mình không thấy dẫn cha con họ tới đây có mục đích gì? Sau cửa có gì?

...
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 30


Mặc dù lòng sợ hãi, thế nhưng hiếu kỳ vẫn chiến thắng, Trầm Dương vỗ lưng con, tận khả năng che chở thằng bé, từng bước tới gần.

Trầm Dương nghiêng mình, nắm cửa chậm rãi đẩy.

Cửa mở phân nửa, đủ thấy rõ cảnh vật bên trong.

Trầm Dương vô thức phản ứng kéo chăn bao lấy nhi tử định thăm dò nhìn vào, ép đầu thằng bé vào lòng mình.

"Ngoan, đừng nhúc nhích."

Trầm Liễu ghé vào lòng cha, vì bị chăn che khuất, chỉ thấy bóng ảnh mông lung, nghe bên tai tiếng hít thở gấp gáp của Trầm Dương.

Thằng bé rất bất an, muốn giãy dụa, thế nhưng vừa động, Trầm Dương đã ép càng chặt, "Tiểu Liễu ngoan, đừng nhúc nhích."

Trầm Liễu ngoan ngoãn nằm yên.

Ánh sáng đèn chân không có chút gai mắt, thế nhưng đầy đất máu tươi càng thêm như vậy.

Trương Tiểu Hỉ miệng đầy máu tươi ôm chặt búp bê, trừng to mắt mang theo phẫn nộ, có hung ác không phù hợp tuổi này.

Cô bé máy móc xoay cổ, mặt hướng về phía Trầm Dương.

Gương mặt tròn tròn dính đầy máu tươi, từng giọt theo đó nhỏ lên sàn.

Trái Trầm Dương co rút, không tự chủ lui ra sau một bước.

Bé gái trước mắt khiến anh cảm thấy đáng sợ.

"Đây là của mình, của mình! Như vậy chị không thể giành với mình, giành không được, ha ha..."

Trương Tiểu Hỉ thần kinh cười, đờ đẫn dùng mặt v**t v* búp bê.

Trên sàn, Trương Tiểu Hoan nằm giữa vũng máu, mắt đóng chặt, không biết sống chết, cánh tay trái không thấy phân nửa, nửa đoạn tay cụt bị Trương Tiểu Hỉ chộp trong tay, trên đó loả lồ những dấu răng.

Trầm Dương kinh khủng, chấn kinh nhìn Trương Tiểu Hỉ tinh thần hoảng hốt, lẽ nào cô bé cắn đứt cánh tay chị, sao có thể?!

"A!"

Một tiếng kêu bén nhọn kéo lại thần chí Trầm Dương, anh nhìn sang bên, một người đàn bà sắc mặt trắng bệch hai tay che đầu, ngồi trên đất không ngừng cao giọng thét chói tai.

"Là anh! Là anh! Anh giết, giết bảo bối của tôi, a!"

Trầm Dương mím môi, trường hợp này, nói gì cũng vô dụng.

Quách Lỵ vạn vạn nghĩ không ra mình bất quá đi toilet một thoáng, trở về đã thấy con gái đầy người máu tươi té trên đất.

Đả kích quá lớn, trong thời gian ngắn, cô chỉ không ngừng kêu to.

Trầm Dương lui tới cửa, cả tiếng gọi: "Người đâu, bác sĩ, bác sĩ!"

Trầm Liễu nằm trong lòng Trầm Dương, bên tai nghe tiếng cười to của Trương Tiểu Hỉ, tiếng thét chói tai của Quách Lỵ, sợ hãi không thôi.

Thằng bé không biết chuyện gì, chỉ loáng thoáng nghĩ là chuyện không tốt.

Chôn trong chăn thời gian dài, thằng bé dần khó thở, thế nhưng tiếng kêu thảm thiết bên tai khiến nó không dám xốc chăn, không thể làm gì khác hơn là nhỏ giọng khóc gọi: "Cha, con khó chịu."

Tiếng khóc của con khiến Trầm Dương cả kinh, vội lui tới cửa, cảnh bên trong anh không muốn con thấy.

Anh xốc lên góc chăn, lộ ra gương mặt đỏ bừng của Trầm Liễu.

"Bảo bối, ngoan, không sao, cha ở đây, cha ở đây."

Kinh hoảng sợ hãi khiến Trầm Liễu bỗng nhiên khóc lớn.

Trầm Dương vỗ lưng thằng bé, không ngừng an ủi: "Đừng khóc, cha ở đây, không sao, không sao, ngoan..."

Trầm Liễu ghé vào vai Trầm Dương thút thít, giữa lúc lệ quang mông lung, thằng bé thấy một bóng người lóe lên từ phòng bên cạnh, chạy vội về phía thang máy.

Xuất phát từ phản ứng vô thức, Trầm Liễu không tự giác nhìn lại.

Hình như là cô? Vì sao ở bệnh viện?
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 31


Nhân viên cứu hộ tới rất nhanh, Quách Lỵ ý thức hỗn loạn vẫn ở đó vừa khóc vừa kêu.

Bác sĩ và mấy hộ sĩ đè Quánh Lỵ lại chích một mũi thuốc an thần, cô mới an tĩnh.

Cảnh trong phòng khiến người xem nhíu mày, mấy hộ sĩ tận khả năng nhẹ nhàng nâng Trương Tiểu Hoan hôn mê lên giường phẫu thuật, chạy vội về phía phòng cấp cứu.

Một hộ sĩ thấy Trương Tiểu Hỉ vẻ mặt đầy máu, tính lại xem cô bé có bị thương không, ai biết vừa chạm vào, Trương Tiểu Hỉ bỗng nhiên cắn cánh tay hộ sĩ.

Hộ sĩ không phòng bị kêu đau, vội vàng hất ra, giơ lên nhìn, máu chảy đầm đìa, cánh tay bị Trương Tiểu Hỉ cắn xuống một miếng thịt.

Trương Tiểu Hỉ há mồm nhổ miếng thịt của hộ sĩ ra đất, trong mắt lộ ra quang mang yêu dị, thẳng ngoắc ngoắc chằm chằm mấy hộ sĩ trong phòng.

Trương Tiểu Hỉ như vậy khiến người như thấy quỷ mị, mấy hộ sĩ không hẹn mà cùng lui ra sau.

Trương Tiểu Hỉ ôm chặt búp bê, búp bê bằng bông bị cô bé nắm đến vặn vẹo biến hình.

"Cắn chết nó, cắn chết mấy người..." Trương Tiểu Hỉ như đồng hồ báo thức lên dây cót, không ngừng lặp lại hai câu này.

Mấy hộ sĩ nhìn nhau, trong thời gian ngắn ai cũng không dám lại gần.

...

Đường Vân vốn canh ở cửa phòng bệnh, thấy Quách Lỵ ôm Trương Tiểu An mắt bị mù đi toilet, nhớ tới tao ngộ hai đứa con trai của cô, nhất thời nổi lên đồng tình, chủ động tiến lên hỗ trợ.

Chờ Đường Vân ôm Trương Tiểu An về, thấy Trầm Dương và Trầm Liễu mặt còn nước mắt đứng đó, hơi chút kinh ngạc, "Cha Trầm, sao anh ở đây? Trầm Liễu thế nào khóc?"

Trầm Dương chưa kịp trả lời, Đường Vân lúc này thấy tình huống trong phòng thét lên kinh hãi: "Trời ơi, xảy ra chuyện gì?"

Đường Vân tuỳ tiện giao Trương Tiểu An cho một hộ sĩ đứng cạnh, vào phòng.

"Đây là thế nào?"

Hộ sĩ bị cắn tay chân luống cuống nói: "Chúng tôi không rõ ra sao, hình như hai chị em đánh nhau, một trong đó cắn đứt cánh tay người kia, cô bé bị thương đã được đưa đi cấp cứu, cô bé này——" Hộ sĩ sợ hãi chỉ vào Trương Tiểu Hỉ như tảng đá không tí sinh khí đứng đó thì thào tự nói, "Tôi vừa tính lại xem cô bé có bị thương không, cô bé thật đáng sợ! Dĩ nhiên, dĩ nhiên cắn rớt miếng thịt trên tay tôi."

Đường Vân há hốc mồm, giật mình nhìn Trương Tiểu Hỉ.

Không nói thì thôi, bị Trương Tiểu Hỉ liếc nhìn như rối, dù là Đường Vân hiểu rõ cũng không khỏi lạnh run.

Đường Vân nói với hộ sĩ ôm Trương Tiểu An: "Cô ôm Trương Tiểu An về phòng sát vách trước đi."

Trương Tiểu An nhúc nhích, bất an hỏi: "Mẹ đâu? Cháu muốn mẹ."

"Cô dẫn cháu đi tìm mẹ, ngoan."

Hộ sĩ vừa hống thằng bé, vừa ôm nó đi.

Đường Vân nói với hai hộ sĩ còn lại: "Lát nữa tôi vòng ra sau, hai cô nhìn chuẩn cơ hội chộp lấy tay cô bé."

Hộ sĩ gật đầu.

Lúc này Trương Tiểu Hỉ tựa hồ chỉ biết làm một ít động tác máy móc đông cứng, phảng phất không thấy Đường Vân, cô bé ôm chặt búp bê trong lòng.

Đường Vân vòng ra sau, xuất kỳ bất ý tóm lấy Trương Tiểu Hỉ.

Trương Tiểu Hỉ liều mạng giãy dụa, gầm nhẹ định quay đầu cắn Đường Vân.

Đường Vân vội ngửa ra sau, hai hộ sĩ lập tức nhảy lên chộp lấy tay Trương Tiểu Hỉ.

Trương Tiểu Hỉ phẫn nộ, rít gào muốn cắn người, cô bé miệng đầy máu tươi nhìn qua tuyệt không giống đứa bé bốn tuổi, mười phần là tiểu thú bị thương, một lòng tìm kẻ bị thương mình báo thù.

Hộ sĩ luống cuống đè lại Trương Tiểu Hỉ chích thuốc an thần, cô bé mới chậm rãi mềm xuống.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 32


Trán Đường Vân đổ mồ hôi, không ngờ được khí lực một cô bé cư nhiên lớn vậy.

Giao Trương Tiểu Hỉ té xỉu cho hai hộ sĩ xử lý, Đường Vân lau mồ hồi, ra ngoài.

Ngoài cửa, Trầm Dương ôm con trai ngồi trên ghế.

Trầm Liễu trong lòng đã ngủ say.

Đường Vân ngồi cạnh Trầm Dương, nhìn thoáng Trầm Liễu mặt đỏ bừng, hạ giọng hỏi: "Sao hai người ở đây? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Trầm Dương vừa vỗ nhẹ Trầm Liễu, vừa thấp giọng kể ra quái sự đêm nay.

"Anh nói là một đứa bé anh không thấy dẫn anh tới đây, sau đó anh bắt gặp Trương Tiểu Hoan ngã giữa vũng máu?" Giọng Đường Vân có nghi vấn.

Trầm Dương gật đầu, "Chính xác mà nói, đứa bé đó không phải không thấy, mà là tôi không thấy, thế nhưng Tiểu Liễu thấy."

Đường Vân cúi đầu nhìn Trầm Liễu vẻ mặt hồn nhiên, "Sao tôi nghĩ cứ như gặp quỷ."

"Không phải cứ như, mà là thật gặp quỷ."

Đường Vân kinh ngạc, "Anh tin quỷ thần?"

Trầm Dương mỉm cười, "Thế nào? Tôi tin rất kỳ quái?"

"Có chút." Đường Vân thành thật gật đầu, "Làm giáo viên không phải nên tin khoa học sao?"

Trầm Dương lắc đầu, "Làm khảo cổ, càng dễ tin quỷ thần hơn người thường."

Đường Vân cảm thấy hứng thú, "Anh làm khảo cổ, hẳn thường đi một ít cổ mộ khảo sát, có gặp được quỷ hoặc cương thi không?"

Trầm Dương có chút dở khóc dở cười, "Cậu cho gặp quỷ là chuyện dễ dàng sao?"

Đường Vân ngượng ngùng, dừng một hồi, nói: "Đã khuya, chúng ta không ngủ, thằng bé phải ngủ, anh nên về nghỉ ngơi, tôi đi xem anh em Trương Tiểu Bình, xảy ra chuyện như vậy, tôi sợ mắt lạnh ngày mai của lão Đại, g**t ch*t người, ai!"

Ngữ khí khoa trương của Đường Vân khiến Trầm Dương nhịn không được nở nụ cười.

...

Sắc mặt Thượng Quan Hiên không phải bình thường xấu xí, Đường Vân liếc trộm, lui a lui, lui tới sau tấm mộc hữu hiệu nhất —— Tiêu Xuân Thu.

Thượng Quan Hiên cúi đầu nhìn vết máu trên đất, không biết nghĩ gì.

Tiêu Xuân Thu hất cánh tay Đường Vân túm chặt ra, nói: "Rất không bình thường, một cô bé sao có thể hung tàn như vậy, vì giành một con búp bê cắn đứt cánh tay chị? Dù là đột biến gien cũng không khả năng."

Tống Tiếu Ngự gật đầu, "Ừ, theo như lời Đường Vân, khí lực Trương Tiểu hỉ cũng lớn đến thái quá, cô bé chỉ là một đứa bé bốn tuổi."

"Quỷ bám?" Tiểu Thường đột nhiên thốt ra một câu.

Tống Tiếu Ngự vuốt cằm, "Hẳn có thể, cha con Trầm Dương là bị một tiểu quỷ dẫn tới."

"Chẳng lẽ tiểu quỷ kia phụ thể trên người Trương Tiểu Hỉ, cắn Trương Tiểu Hoan xong, dẫn cha con Trầm Dương tới, khoe khoang thành quả của mình? Phải biết con nít thường thích được khen?" Tiêu Xuân Thu suy đoán.

"Cậu cho đó là cậu."

Thượng Quan Hiên vừa nói, vừa đi ra.

"Cậu đi đâu?"

"Một cô bé bốn tuổi cuồng tính đại phát, cắn đứt cánh tay chị, cậu nghĩ đây là bình thường?"

"Không bình thường." Tiểu Thường và Đường Vân nhất trí nói.

"Cậu tính làm gì?" Tống Tiếu Ngự hỏi.

"Tìm người có thể đưa giải thích bình thường."

...

Trầm Dương mặc đồ cho con trai, vừa định ôm thằng bé đi ăn sáng, lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.

Mở cửa nhìn, là một thanh niên đeo kính mắt.

"Xin hỏi..."

Trầm Dương nói phân nửa, Trầm Liễu ngồi trên giường đột nhiên nhảy xuống chạy tới ôm chân thanh niên, vui vẻ gọi: "Anh sóc!"

Huyền Huyễn ôm lấy thằng bé, cười điểm mũi nó, "Morning!"

Trầm Liễu vẫn nhớ mãi không quên sóc chuột hôm qua, lúc này không thấy, vội hỏi: "Sóc con đâu?"

"Nó không phải bé ngoan như Tiểu Liễu, còn ngủ."

Trầm Liễu cau mũi, "Sóc con là đồ lười."

Huyền Huyễn mỉm cười.

Trầm Liễu hài lòng nói với Trầm Dương: "Cha, đây là anh sóc con nói."

Trầm Dương nghĩ thanh niên tuấn mỹ trước mắt không dính gì tới sóc, thế nhưng lại bị con mình gọi anh sóc, cảm giác có chút buồn cười.

Anh vươn tay, "Chào cậu, Trầm Dương."

"Chào anh, Huyền Huyễn."

Trầm Liễu "Ba" đập bàn tay của mình lên hai tay đang nắm của bọn họ, bắt chước nói: "Chào mọi người, Trầm Liễu."

Huyền Huyễn và Trầm Dương ngẩn ra, không hẹn nở nụ cười.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 33


Trầm Dương không ngốc, tự nhiên biết Huyền Huyễn sáng sớm bái phỏng tuyệt đối không phải vì con trai, bất quá nếu người ta không nói, Trầm Dương cũng không chủ động hỏi, phỏng chừng là vì chuyện tối qua, lẽ nào thanh niên này là cảnh sát? Trầm Dương suy đoán.

Huyền Huyễn ôm Trầm Liễu, vừa nói chuyện với Trầm Dương, vừa đi về phía căn-tin lầu một của bệnh viện.

Mới rẽ qua ngã, đã thấy đám người Thượng Quan Hiên đến trước mặt.

Huyền Huyễn dừng bước, nở nụ cười, Thượng Quan Hiên quả nhiên khôn khéo, nhanh vậy tìm tới.

"Morning các anh!" Trầm Liễu lễ phép chào hỏi.

"Morning!"

Trẻ con đáng yêu luôn khiến người thích, đám người Tiêu Xuân Thu luân phiên tiến lên vừa hôn vừa ôm.

Trầm Dương mỉm cười nhìn, nghĩ thầm nếu Văn Tiểu Quân ở đây, phỏng chừng đố kỵ nước mắt lưng tròng.

Tống Tiếu Ngự thấy Trầm Liễu dính vào lòng Huyền Huyễn không chịu xuống, không khỏi cười nói: "Thượng Quan, nghĩ không ra cậu nhanh vậy đã thất sủng."

Thượng Quan Hiên liếc trắng, không nói lời nào.

Tiêu Xuân Thu nói: "Trẻ con luôn vô tình, có mới nới cũ."

Trầm Liễu nóng nảy, đỏ mặt biện giải: "Không phải, em không phải có mới nới cũ." Thằng bé c*n m** d***, nhìn Huyền Huyễn, lại nhìn Thượng Quan Hiên, như thể khó xử, "Anh Thượng Quan tốt, anh sóc cũng tốt, rất khó chọn, cha!" Trầm Liễu chủ ý bất định xin giúp đỡ với Trầm Dương.

Trầm Dương giáo dục nói: "Cá và tay gấu không thể cùng bắt, con thích chú Thượng Quan ôm con, cũng thích chú Huyền ôm con, nhưng muốn cả hai đều ôm, đó là không khả năng."

Trầm Liễu nghiêng đầu, nhăn chặt, hoang mang hỏi: "Vậy không thể để anh Thượng Quan ôm một hồi, anh sóc ôm một hồi sao?"

Trầm Dương lắc đầu.

"Vì sao?" Trầm Liễu không giải thích.

"Nếu như cha ôm con, song song lại ôm Tiểu Quân, con nguyện ý sao?"

"Nguyện ý."

"Thế nhưng cha vì ôm hai đứa, cho nên trong lúc nhất thời không thể chiếu cố cả hai, đôi khi sẽ thiên vị Tiểu Quân, vậy con nguyện ý sao?"

Trầm Liễu chần chờ, suy nghĩ một hồi, gật đầu.

"Vậy nếu cha chỉ lo cho Tiểu Quân, không lo cho con?"

Trầm Liễu khó hiểu, "Cha, cha chỉ quan tâm Tiểu Quân, không quan tâm con sao?"

Trầm Dương nghẹn lời.

Huyền Huyễn cười nói: "Anh và chú Thượng Quan, em thích ai ôm em hơn? Tỉ mỉ ngẫm lại hãy trả lời."

Trầm Liễu lộ ra bộ dáng suy nghĩ sâu xa, một lát thằng bé ngượng ngùng nhìn Thượng Quan Hiên, "Em thích anh sóc ôm em hơn một tí." Dừng một lát, thằng bé cường điệu nói: "Chỉ là một tí, thực sự chỉ một tí."

Mọi người cười to.

Tiêu Xuân Thu vỗ vai Thượng Quan Hiên trêu chọc nói: "Thượng Quan Hiên, xem ra mị lực của cậu không bằng Huyền Huyễn."

Thượng Quan Hiên liếc Tiêu Xuân Thu, nhàn nhạt nói một câu: "Đối cậu, mị lực của tôi đủ là được."

Tiêu Xuân Thu đỏ mặt, Tiểu Thường và Đường Vân ồn ào: "Yêu! Tiêu tổ trưởng (Tiêu Xuân Thu) phải có biểu thị nha, hôn một cái!"

Tiêu Xuân Thu da mặt mỏng, xấu hổ nói: "Các cậu cút!"

Tống Tiếu Ngự hỏi Trầm Liễu: "Vậy cha em và chú Huyền, em thích ai ôm em hơn?"

"Cha, vì đó là cha em nha."

"Úc."

Tiểu Thường nghĩ thằng bé rất đáng yêu, chỉ Tống Tiếu Ngự, Tiêu Xuân Thu, Đường Vân và mình, hỏi: "Bọn anh, em thích nhất ai? Không thích nhất ai?"

"Không có không thích, đều thích."

Miệng thật ngọt!

Tiểu Thường tiếp tục đùa thằng bé: "Không thể đều thích, bọn anh, em thích nhất là ai, thích hơn là ai?"

Trầm Liễu phạm sầu, không tự chủ nhìn Trầm Dương, hy vọng cha có thể giúp mình.

Trầm Dương sờ đầu thằng bé, "Cha không thể cho con đề nghị, tự nghĩ."

Trầm Liễu nhìn cái này, lại nhìn cái kia, do dự bất định.

Đám người Tiêu Xuân Thu, Tiểu Thường nghĩ rất vui, nhất trí lộ ra nụ cười xán lạn hữu hảo với thằng bé.

Trầm Liễu bĩu môi, các anh này đều xấp xỉ, thật phiền nga!

Ánh mắt lần lượt nhìn mặt đám người Tiêu Xuân Thu, rồi quay lại, cứ thế vài lần, Trầm Liễu nghĩ khó chọn, thẳng thắn chui đầu vào lòng Huyền Huyễn làm đà điểu, hàm hồ nói: "Đều thích, đều thích."

Nhìn thằng bé đáng yêu né tránh, đám người Tiểu Thường nở nụ cười.

Huyền Huyễn hỏi Thượng Quan Hiên: "Có việc tìm tôi? Hay là tìm cha Trầm?"

Thượng Quan Hiên nói: "Đều tìm."

"Vừa đi ăn sáng, vừa nói, trẻ con không thể bị đói."

"Được."
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 34


Tới nhà hàng, Nguyệt Vũ đã đợi, thấy Huyền Huyễn, lập tức ngoắc: "Tiểu Nguyệt, bên này!"

Mấy hộ sĩ bên cạnh che miệng cười trộm.

Nguyệt Vũ không giận, chuyện của anh và Huyền Huyễn phỏng chừng cả old lady làm vệ sinh ở bệnh viện đều biết, vì vậy từ lâu miễn dịch ánh mắt hiếu kỳ, đàm luận bát quái của người ngoài.

Sáng nay Nguyệt Vũ và Huyền Huyễn tới bệnh viện, chưa kịp làm bữa sáng, chỉ có thể chấp nhận ăn ở căn-tin.

Nguyệt Vũ sớm thói quen bữa sáng của Huyền Huyễn, giờ bắt anh ăn của căn-tin có chút thống khổ, nhìn thần sắc Nguyệt Vũ, người ngoài còn tưởng bữa sáng bỏ độc.

Huyền Huyễn nhìn trong mắt, thở dài một hơi, đứng dậy.

Nguyệt Vũ kỳ quái, "Làm sao vậy?"

"Đi toilet."

"Nga."

Huyền Huyễn vừa đi, Nguyệt Vũ lập tức bằng tốc độ nhanh nhất đổ bữa sáng.

Hành động của Nguyệt Vũ bị Trầm Liễu thấy, thằng bé dùng ánh mắt không đồng tình nhìn Nguyệt Vũ, nghiêm túc nói: "Anh không ngoan, lãng phí."

Dù là Nguyệt Vũ mặt dày, cũng không khỏi đỏ lên.

Tiêu Xuân Thu nói: "Nguyệt Vũ cậu đừng làm tấm gương xấu."

Nguyệt Vũ bày ra bộ dáng nghiêm trang, nói với Trầm Liễu: "Mọi việc phải theo khả năng, cần hiểu một vừa hai phải, anh đã ăn no, không thể ăn nữa, nếu như ăn nữa, bụng sẽ đầy, khó chịu, em bị đau bụng chưa, rất khó chịu, đúng không?"

Nhớ tới khó chịu khi đau bụng, Trầm Liễu tràn đầy đồng cảm gật đầu, vẻ mặt đau khổ nói: "Đau lắm."

"Chính là vậy, nếu đã no, không cần miễn cưỡng mình, hơn nữa em nghĩ, anh đổ bữa sáng, sẽ có người tới thu về cho heo, cá các loại ăn, anh ăn ít tí, heo có thể ăn no, cho nên hành vi này không thuộc lãng phí, hiểu chưa?"

Đám người Tiêu Xuân Thu khinh bỉ nhìn Nguyệt Vũ, đáng thẹn, cư nhiên gạt con nít.

Trầm Liễu cái hiểu cái không gật đầu, hướng Trầm Dương tìm chứng cớ: "Cha, là vậy sao?"

Tuy biết Nguyệt Vũ là gạt người, thế nhưng hết lần này đến lần khác không thể nói sai, Trầm Dương không thể làm gì khác hơn gật đầu, "Cũng có thể nói là vậy."

Trầm Liễu mặt lộ vui mừng, tượng trưng ăn mấy muỗng cháo, buông thìa, "Cha, con ăn no."

Trầm Dương trố mắt, bát cháo chưa ăn phân nửa đã no?

Trầm Liễu cọ tới cạnh Nguyệt Vũ, mừng khấp khởi.

Nguyệt Vũ ngượng ngùng, vờ như không thấy ánh mắt chỉ trích của mọi người.

"Tiểu Nguyệt thế nào lâu vậy chưa về?" Nguyệt Vũ quay đầu nhìn quanh.

Bị Nguyệt Vũ nhắc nhở, đám người Tiêu Xuân Thu cũng kinh ngạc phát giác Huyền Huyễn đi lâu lắm.

"Tôi đi xem."

Nguyệt Vũ vừa đứng lên, đã thấy Huyền Huyễn bưng một mâm đi tới.

Huyền Huyễn đặt mâm trước mặt Nguyệt Vũ, mọi người kéo dài cổ nhìn, là cơm chiên trứng dưa chua, một món rất đơn giản, nhưng rất thơm.

Nguyệt Vũ lập tức ăn một muỗng, vừa ăn vừa hỏi: "Cậu đi lâu vậy là làm cái này?"

"Ừ."

"Cảm ơn cậu, Tiểu Nguyệt." Nguyệt Vũ nghĩ rất hạnh phúc.

Đám người Tiêu Xuân Thu đố kỵ không thôi, nếu không phải có Trầm Liễu, phỏng chừng đã trình diễn tranh đoạt chiến, thế nhưng thằng bé ở đây, không thể phá hư hình tượng.

Trầm Liễu nhìn cơm chiên, mặt lộ thèm thuồng, muốn ăn lại nghĩ mình vừa nói ăn no, hiện tại không biết mượn cớ thế nào.

Nguyệt Vũ xem trong mắt, hào phóng phân một phần cho thằng bé.

"Cảm ơn anh bác sĩ, cảm ơn anh sóc." Trầm Liễu nhu thuận cảm ơn, rồi mở miệng nhỏ, vừa ăn, vừa lén nhìn Trầm Dương.

Trầm Dương định trách cứ, thế nhưng thấy Trầm Liễu cẩn cẩn dực dực, lại không dành lòng.

"Con nhanh vậy đã đói."

Trầm Liễu gật đầu không ngừng.

"Ăn từ từ, coi chừng sặc."

"Nga."

Suy nghĩ một chút, Trầm Liễu thành thật nói: "Cha, cháo đó không ngon, con không muốn ăn."

"Cha biết, không muốn ăn vậy không ăn."

Trầm Liễu hoan hô, "Cơm chiên ăn ngon, con có thể ăn nhiều chút không?"

"Ừ, thế nhưng thấy no phải dừng lại."

"Dạ."

Đối hành vi của con trai, Trầm Dương chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Mọi người nhìn đều nghĩ phản ứng của Trầm Liễu rất có ý tứ, trong lòng càng thích thằng bé.

Thừa dịp lực chú ý của con đặt trên cơm chiên, Trầm Dương hỏi Thượng Quan Hiên: "Các anh tới là vì chuyện tối qua?"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 35


Thượng Quan Hiên cũng không quanh co lòng vòng, "Trải qua tôi đã nghe Đường Vân kể, tôi muốn hỏi đứa bé Trầm Liễu thấy bộ dáng thế nào." Dừng một chút, nhìn về phía Nguyệt Vũ và Huyền Huyễn, "Mặt khác còn vài chuyện cần hỏi hai người."

Nguyệt Vũ không ngẩng đầu, "Gì cũng được, chờ tôi ăn no rồi nói."

Tiêu Xuân Thu ngồi đối diện Nguyệt Vũ nhìn anh và Trầm Liễu ăn thơm phúc, thậm chí có chút lang thôn khổ yết, không khỏi hoài nghi cơm chiên này ngon như vậy.

"Huyền Huyễn, không bằng cậu chiên thêm một đĩa." Tiêu Xuân Thu dùng ngữ khí thương lượng nói.

"Không có cửa đâu."

Tiêu Xuân Thu nói thầm: "Keo kiệt, trọng sắc khinh hữu."

Huyền Huyễn liếc Tiêu Xuân Thu, tự tiếu phi tiếu: "Thượng Quan Hiên của anh làm không được."

Tiêu Xuân Thu liếc Thượng Quan Hiên, thở dài: "Đáng tiếc thủ nghệ của cậu ấy so kém cậu."

"Chí ít tốt hơn anh."

"Sao cậu biết?"

Huyền Huyễn quả đấm nâng má, miễn cưỡng nói: "Nhìn là biết, được rồi, Thượng Quan Hiên anh có chuyện gì muốn hỏi?"

"Tôi muốn biết tỷ lệ Trương Tiểu Hỉ bị quỷ bám lớn cỡ nào? Tôi nghĩ cậu hẳn nghe chuyện này, bằng không sẽ không sáng sớm đi tìm cha con Trầm Dương."

Huyền Huyễn gật đầu, "Trương Tiểu Hỉ có bị quỷ bám không, tôi không thể kết luận, dù sao tôi không tận mắt thấy, bất quá, cho dù cô bé bị bám, cũng không phải tiểu quỷ dẫn cha con Trầm Liễu tới."

undefined

"Có thể thấy được?" Tiểu Thường hỏi.

"Trầm Liễu thấy là một đứa bé, cho dù là quỷ, khí lực cũng không thể đột nhiên như đại lực sĩ."

"Nói vậy cũng có đạo lý."

"Vậy khí lực của Trương Tiểu Hỉ vì sao bạo tăng?" Đường Vân hỏi.

"Phòng chừng là bị người chích thuốc k*ch th*ch hoặc thuốc cuồng bạo các loại." Nguyệt Vũ rốt cuộc ăn no.

"Thế nhưng tôi nghĩ cho dù chích thuốc k*ch th*ch hoặc thuốc cuồng bạo, cũng không thể khiến khí lực tăng vọt thái quá như vậy, tối qua tôi và mấy hộ sĩ hợp lực mới có thể đè lại cô bé, cô bé chỉ bốn tuổi!" Đường Vân quái kêu.

Nguyệt Vũ nhún vai, "Thế nhưng anh phải nhìn liều thuốc, có trải qua thay đổi không, y học rất nhiều thứ là các anh không thể tưởng được."

Thượng Quan Hiên hỏi: "Cậu đã nhìn Trương Tiểu Hỉ?"

"Vừa nãy Tiểu Nguyệt đi tìm cha con Trầm Dương, tôi đi nhìn một chút."

"Vậy lời cậu nói là kết luận?"

"Kết luận sơ bộ, nói vậy anh chưa biết Trương Tiểu Hỉ không có ấn tượng với chuyện tối qua?"

"Cái gì?" Tiêu Xuân Thu kêu to, "Không ấn tượng?"

Đám người Tống Tiếu Ngự câm lặng, "Không phải đâu?"

Phản ứng của Thượng Quan Hiên không lớn bằng bọn họ, suy nghĩ một chút, "Mặc dù đáng tiếc, bất quá đây là kết quả trong dự liệu, vốn không trông cậy có thể hỏi ra gì từ miệng Trương Tiểu Hỉ."

Tiêu Xuân Thu đau đầu nhức óc, "Thế nhưng Thượng Quan Hiên, cậu không cảm thấy vụ án càng ngày càng vướng tay sao? Cho tới nay, vẫn không có đầu mối."

"Vụ án này cấp bách không được, đầu mối chung quy sẽ có."

"Cậu đâu ra lòng tin?"

"Trời sinh."

"Thối thí. Được rồi, bệnh viện có ghi hình hành lang không?"

Tống Tiếu Ngự nói: "Cho dù có, thế nhưng cậu cho phạm nhân sẽ ngốc vậy lưu lại đầu mối?"

"Không. Tôi thấy kẻ này rất thông minh, chúng ta vẫn chưa bắt được đuôi của hắn." Tiểu Thường nổi giận nói.

Trầm Dương vừa nghe bọn họ thảo luận, vừa lưu ý con, lúc này thấy thằng bé ăn no, đưa khăn tay cho thằng bé, để nó lau miệng.

Nhìn, con trai dĩ nhiên ăn sạch nửa bát cơm chiên Nguyệt Vũ phân cho, Trầm Dương có chút kinh ngạc, rất ít thấy thằng bé khẩu vị tốt vậy, xem ra cơm chiên Huyền Huyễn làm rất ngon.

Huyền Huyễn thấy Trầm Liễu ăn no, ôm thằng bé lại, vuốt đầu hỏi: "Tối qua em có phải thấy một bạn nhỏ?"

Trầm Liễu gật đầu, vừa khoa tay múa chân, vừa nói: "Bạn ấy thấp hơn em, đại khái cao vậy, mặc áo ngắn màu lam, lớn lên khá giống con gái, khi bạn ấy cúi đầu, em còn tưởng bạn ấy là con trai."

"Vì sao em nghĩ bạn ấy giống con gái."

"Vì tóc bạn ấy thật dài, con trai không phải tóc ngắn sao? Tối qua em thấy bạn ấy, bạn ấy đang khóc." Nói tới đây, Trầm Liễu nhíu mày, nói: "Bạn ấy khóc rất thương tâm, không biết có chuyện gì?"

Huyền Huyễn trầm ngâm.

Trầm Liễu kéo ống tay áo Trầm Dương, "Cha, tối qua có chuyện gì? Vì sao không cho con xem? Dì kia vì sao la lớn vậy? Con hình như nghe tiếng Tiểu Hỉ, còn có nga, vì sao cô cũng ở đó?"

Thượng Quan Hiên vẫn lưu ý lời Trầm Liễu, lúc này hỏi: "Cô? Cô nào? Cô giáo Liêu?"

Trầm Liễu gật đầu.

"Em lúc nào thấy cô ấy?"

"Tối qua bạn ấy dẫn em và cha tới một căn phòng, thế nhưng không biết vì sao cha lấy chăn bao em, không cho em xem, sau đó em thấy cô chạy ra từ phòng sát vách, bởi——" Trầm Liễu có chút ngượng ngùng, hai má đỏ hồng, "Bởi khi ấy em đang khóc, cho nên không chào cô, bất quá, cô đi rất gấp, hình như không thấy em."

Thượng Quan Hiên sờ đầu Trầm Liễu, nói với Tiêu Thu Xuân: "Nhìn, hiện tại đầu mối không phải có?"

"Cậu hoài nghi Liêu Văn Quyên?"

"Nếu Trầm Liễu không nhìn lầm, tối qua Liêu Văn Quyên quả thật ở đây, xảy ra chuyện như vậy, cô ấy không ở lại trái lại vội vã rời đi, cậu nghĩ không khả nghi?"

Đích xác, Liêu Văn Quyên rất khả nghi.

Tống Tiếu Ngự nói: "Tôi và Tiểu Thường đi thăm dò Liêu Văn Quyên."

Thượng Quan Hiên gật đầu, hỏi Huyền Huyễn: "Tiểu quỷ dẫn cha con Trầm Dương tới hiện trường phát hiện vụ án, có cách nào tìm ra không?"

Huyền Huyễn lắc đầu, "Tiểu quỷ đó không có ác ý, muốn tìm tương đối trắc trở, tối qua không lưu lại khí tức."

"Không có ác ý? Sao cậu biết?" Tiêu Xuân Thu hiếu kỳ hỏi.

"Đồ chơi tôi tặng Trầm Liễu, nếu có ác quỷ, sẽ có cảm ứng."

Nguyệt Vũ kinh ngạc, "Tiểu Nguyệt, tôi còn nghĩ cậu thế nào hay Trầm Liễu gặp quỷ? Thì ra khô lâu cậu tặng là có dụng ý."

Trầm Dương lúc này bừng tỉnh đại ngộ, cảm tình mục đích Huyền Huyễn tặng con trai sợi dây khô lâu không đơn thuần, lo lắng hỏi: "Tiểu quỷ kia có phải bám Tiểu Liễu?"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 36


Người lớn nói chuyện, Trầm Liễu hoàn toàn nghe không hiểu, cảm giác bị người đẩy ra này khiến thằng bé khó chịu, nó bĩu môi kéo ống tay áo Trầm Dương, hy vọng lấy được chú ý.

Trầm Dương đang nghĩ chuyện tiểu quỷ, vì vậy không lưu ý động tác của Trầm Liễu.

Trầm Liễu nghĩ lòng mình như ẩn dấu một con chuột nhỏ, chui tới chui lui, không thể ngồi yên.

Thằng bé túm ống tay áo Trầm Dương, cố sức kéo, đề cao âm lượng: "Cha, sao cha không nhìn con?"

Oán giận của Trầm Liễu khiến mọi người an tĩnh.

Thấy mọi người nhìn mình, Trầm Liễu không khỏi khiếp đảm, bất an giật giật trong lòng Huyền Huyễn, "Mọi người đang nói gì? Sao em nghe không rõ? Tiểu quỷ gì sẽ quấn lấy em? Cô bé tối qua sao? Thế nhưng bạn ấy dẫn em và cha tới phòng kia đã đi?"

Mọi người lặng im, không biết mở miệng thế nào.

Trầm Liễu càng bất an, thằng bé rầu rĩ nói: "Các anh đừng tưởng em là con nít sẽ không biết, các anh nói rõ cho em là được, các anh này nói một câu, kia nói một câu, hại em nghe không hiểu. Em không thích như vậy."

Huyền Huyễn sờ đầu thằng bé, đầu tiên liếc Trầm Dương, Trầm Dương gật đầu, Huyền Huyễn suy nghĩ một chút, giơ cao Trầm Liễu, hoà ái nói: "Là bọn anh sơ sót, quên Tiểu Liễu là ông cụ non."

Trầm Liễu cau mũi, có chút kiêu ngạo nói: "Ông cụ non không tính, thế nhưng chí ít là một cậu bé thông minh, anh Hải nói."

Đám người Tiêu Xuân Thu không khỏi nở nụ cười.

Huyền Huyễn cười nói: "Phải nha, Tiểu Liễu là một cậu bé thông minh, vậy em biết chuyện Tiểu Bình và Tiểu An không?"

"Biết." Trầm Liễu buồn bã, thằng bé nắm chặt tay Huyền Huyễn, nhỏ giọng nói: "Đầu lưỡi Tiểu Bình bị người cắt, mắt Tiểu An chảy rất nhiều máu, có phải không thấy được nữa?"

Huyền Huyễn khẽ gật đầu.

Mũi Trầm Liễu ửng đỏ, chôn đầu vào lòng Huyền Huyễn.

Huyền Huyễn vuốt đầu thằng bé, "Tối qua, có một bạn dẫn em tới một căn phòng đúng không?"

"Đúng vậy."

"Cha em lấy chăn bao em không cho em xem là vì Tiểu Hoan trong phòng, nhưng Tiểu Hoan khi đó bị đứt một cánh tay."

"A!" Trầm Liễu kinh hô.

"Cha em sợ em sợ, vì vậy không cho em xem."

Mặt Trầm Liễu có chút tái nhợt, "Ai xấu vậy? Tiểu Hoan bạn ấy..."

Huyền Huyễn lắc đầu, "Bọn anh hiện tại cũng không biết ai làm, chú Thượng Quan đang tra, cho nên em không thể chạy loạn, nhất định phải đi theo cha, biết chưa?"

Trầm Liễu gật đầu, suy nghĩ một chút, lo lắng nói với Trầm Dương: "Cha, Tiểu Quân rất bướng bỉnh, nói anh Hải mua sợi dây trói chặt cậu ấy, nếu cậu ấy bị kẻ xấu bắt sẽ không tốt. Nếu anh Hải không rảnh, con có thể hỗ trợ."

Trầm Dương sờ đầu thằng bé, nghiêm túc nói: "Ừ."

"Nhất định phải vậy, Tiểu Quân hay chạy loạn." Suy nghĩ một chút, Trầm Liễu lo lắng nói: "Nếu không hiện tại gọi cho anh Hải?"

"Gọi cho anh làm gì?" Hạ Nhược Hải vừa tới, chợt nghe Trầm Liễu nói, không khỏi hiếu kỳ hỏi.

"A, anh Hải, Tiểu Quân đâu?"

Đầu Văn Tiểu Quân nhô ra từ phía sau Hạ Nhược Hải, vui vẻ nói: "Tiểu Liễu, cậu tìm tôi?"

"Lại đây." Trầm Liễu nghiêm túc nói.

Văn Tiểu Quân không hiểu ra sao, ngoan ngoãn lại gần, "Làm gì?"

Trầm Liễu nắm lấy tay thằng bé, "Cậu hôm nay phải theo tôi."

Văn Tiểu Quân chớp mắt, không giải thích được hỏi: "Vì sao?"

"Con nít con nôi, hỏi nhiều vậy làm gì?" Trầm Liễu giáo huấn nói.

Lời vừa nói ra, tức cười mọi người.

Văn Tiểu Quân lại chớp mắt, thật kỳ quái, Tiểu Liễu bình thường không thích mình theo cậu ấy, sao hôm nay bắt mình theo, lẽ nào như cậu nói, ngủ một đêm giày vò, đổi tính.

Trầm Liễu thấy mắt Văn Tiểu Quân đổi tới đổi lui mà không trả lời, giận.

"Ba!"

Bàn tay Trầm Liễu vỗ trên trán Văn Tiểu Quân, tức giận hỏi: "Nghe chưa?"

Văn Tiểu Quân nhất thời nước mắt lưng tròng, uỷ khuất nói: "Nghe."

Hạ Nhược Hải nhướng mày, nhìn đám người Tiêu Xuân Thu cười ha hả, lại nhìn Trầm Dương dở khóc dở cười, hỏi: "Đây là sao vậy?"

...
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 37


Trầm Dương không trả lời ngay, hỏi: "Sao tới sớm vậy?"

"Vốn định mang bữa sáng cho hai cha con, ai biết bị muộn, hai người ăn chưa."

"Tôi chưa ăn no, lát nữa ăn."

Hạ Nhược Hải có chút hiểu rõ, "Bữa sáng bệnh viện không ngon?"

"Ừ."

Dừng một hồi, Hạ Nhược Hải bỗng nhiên tỉnh ngộ, hung hăng nói: "Uy, đừng ý đồ lạc đề."

Trầm Dương cười khổ.

Đám người Thượng Quan Hiên liếc nhau, Tiêu Xuân Thu nói: "Chúng tôi còn có việc, đi trước."

Trầm Dương gật đầu.

Tiểu Thường muốn đùa Văn Tiểu Quân, cố ý hôn Trầm Liễu, cười tủm tỉm nói: "Tiểu Liễu, tạm biệt!"

Văn Tiểu Quân trợn mắt nhìn Tiểu Thường, Tiểu Thường khiêu khích nhìn thằng bé, lại hôn.

Trầm Liễu khanh khách nở nụ cười, "Các anh tạm biệt!"

Tống Tiếu Ngự cũng dũng cảm, "Tiểu Liễu, hôn một cái!"

Văn Tiểu Quân nóng nảy, cướp trước Tống Tiếu Ngự cắn một hơi lên mặt Trầm Liễu.

Trầm Liễu chán ghét đẩy thằng bé ra, chống nạnh nói: "Văn Tiểu Quân, cậu lại trét nước bọt lên mặt tôi?"

Văn Tiểu Quân đáng thương nói: "Sao cậu không nói bọn họ? Bọn họ cũng trét nước bọt lên mặt cậu?"

"Các anh là thích tôi mới hôn, cha nói."

"Tôi cũng thích cậu."

Trầm Liễu không để ý thằng bé.

Văn Tiểu Quân cắn ngón tay, mắt to chớp vài cái, xin giúp đỡ Hạ Nhược Hải, "Cậu, Tiểu Liễu bất công, cậu ấy không tốt với cháu."

Hạ Nhược Hải bất vi sở động, "Vậy cháu nghĩ cách khiến Tiểu Liễu không bất công."

Văn Tiểu Quân vẻ mặt đau khổ, "Nghĩ không ra, không có cách."

"Dùng sức nghĩ sẽ ra."

Văn Tiểu Quân trợn tròn.

Thấy thằng bé ai oán như vậy, Tống Tiếu Ngự cũng thôi trêu cợt, nhu đầu nó, giáo dục nói: "Nếu sau này có người giành Tiểu Liễu với em, em hôn người đó, vậy người đó sẽ không có thời gian hôn Tiểu Liễu, biết chưa?"

Văn Tiểu Quân vui vẻ không thôi, vỗ tay nói: "Đúng, cảm ơn anh, hôn một cái!"

Tống Tiếu Ngự đưa mặt qua, tiếp nhận nụ hôn cảm kích của Văn Tiểu Quân.

Tiểu Thường cười mắng: "Tống Tiếu Ngự anh đừng dạy hư con nít!"

Tống Tiếu Ngự làm mặt quỷ, cười hì hì.

Thượng Quan Hiên mặc kệ hai tên thích chơi này, ném một câu: "Còn nhớ chuyện cần tra không, khi dễ trẻ con cũng không sợ mất mặt."

"Thượng Quan, cậu là đố kỵ? Cũng phải, bộ dáng lạnh như băng của cậu doạ hư con nít!"

Thượng Quan Hiên tức giận liếc tên buồn chán như Tống Tiếu Ngự, quay đầu nói vói Trầm Dương: "Hiện tại Quách Lỵ xem anh là hung thủ, anh tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt cô ấy."

Trầm Dương giật mình, "Cảm ơn đã báo."

Tống Tiếu Ngự nhéo mặt Văn Tiểu Quân, lúc này mới mỹ mãn cùng mọi người rời đi.

Nguyệt Vũ nói: "Tôi cũng phải về phòng làm việc, Tiểu Nguyệt, đi chứ?"

Huyền Huyễn gật đầu.

Trầm Dương gọi lại Huyền Huyễn: "Đợi đã, vấn đề vừa nãy cậu chưa trả lời."

Vấn đề vừa nãy? Huyền Huyễn nhất thời không rõ ý.

Nguyệt Vũ cười khẽ, "Đừng lo, Tiểu Nguyệt không phải tặng Trầm Liễu một bùa hộ mệnh sao? Có nó, anh không cần lo tiểu quỷ kia sẽ quấy rầy con trai anh. Đúng không, Tiểu Nguyệt?"

Huyền Huyễn nói: "Tôi thấy tiểu quỷ đó không phải ác quỷ gì, nói không chừng con trai anh có thể làm bạn với nó. Nếu có việc gì, cứ tới tìm tôi."

Làm bạn với quỷ? Trầm Dương sửng sốt, một lát mới nói: "Cảm ơn."

Huyền Huyễn cười, đi theo Nguyệt Vũ.

...

Bọn họ vừa đi, Hạ Nhược Hải lập tức hỏi: "Rốt cuộc là sao? Tôi thế nào cảm giác mấy người thần thần bí bí?"

Trầm Dương bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là giản lược kể lại.

Nghe xong trải qua, Hạ Nhược Hải không khỏi lo lắng, "Hôm nay kiểm tra xong đừng ở lại bệnh viện, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì? Còn có, đừng để Trầm Liễu một mình, ngô, tôi vẫn lo lắng, chúng ta về nhà trước đi."

Trầm Dương vỗ vai Hạ Nhược Hải, "Cậu không cần lo, vừa nãy Huyền Huyễn không phải đã nói? Bùa hộ mệnh cậu ấy tặng Tiểu Liễu có thể bảo vệ thằng bé."

Hạ Nhược Hải có chút không vui, miễn cưỡng gật đầu.

"Anh không phải nói chưa ăn no sao? Tôi đặt bữa sáng trong phòng, anh về ăn đi."

Trầm Dương có chút kỳ quái, chần chờ một chút, hỏi: "Cậu có việc bận?"

Hạ Nhược Hải gục đầu, chằm chằm mũi giày, "Tôi vừa gặp vợ trước của anh."

Trầm Dương giật mình.

Hạ Nhược Hải trộm liếc Trầm Dương, nhẹ giọng nói: "Tôi nghĩ tôi về nên về trước."

Trầm Dương phục hồi tinh thần, "Cô ấy tới bệnh viện làm gì?"

"Không biết."

Trầm Dương tỉ mỉ nhìn thần sắc Hạ Nhược Hải, một lúc lâu nói: "Chúng tôi đã ly hôn, không có vấn đề gì."

Hạ Nhược Hải trầm mặc không nói.

"Đi thôi, cô ấy không biết tôi ở bệnh viện, cho nên không phải tới thăm tôi, cho dù biết tôi ở đây, cô ấy cũng không tới thăm tôi, vì vậy, không có gì đáng lo."

"Ừ."
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 38


Hạ Nhược Hải ôm Trầm Liễu và Văn Tiểu Quân ngồi ở sảnh giữa chờ Trầm Dương.

Trầm Liễu cảm thấy buồn chán, hỏi: "Sao cha lâu vậy còn chưa ra?"

Hạ Nhược Hải gõ đầu thằng bé, "Kiểm tra thân thể có rất nhiều hạng mục, cho nên tương đối tốn thời gian."

Trầm Dương cái hiểu cái không gật đầu.

"Nếu hai đứa buồn, cậu và hai đứa ra ngoài, sao?"

Trầm Liễu gãi đầu, do dự.

"Còn bao lâu cha mới ra?"

Hạ Nhược Hải ý xấu, cố ý nói hàm hồ, "Không biết, có thể rất nhanh, cũng có thể rất chậm."

"Vậy sao? Vậy chúng ta nên chờ ở đây, bằng không cha đi ra không tìm được sẽ không tốt." Trầm Liễu nhịn đau nói.

Hạ Nhược Hải cười trộm, biểu hiện rất tán dương, "Tiểu Liễu thật là một bé ngoan."

Mặt Trầm Liễu có đắc sắc.

Văn Tiểu Quân hừ hừ, cậu lại gạt người.

"Cha!" Thấy Trầm Dương đi ra, Trầm Liễu là người đầu tiên vọt tới.

"Đi được chưa?" Trầm Liễu ngửa đầu hỏi.

Trầm Dương cười sờ đầu thằng bé, "Ừ, về nhà thôi, ngày mai dẫn con đi công viên chơi."

Trầm Liễu và Văn Tiểu Quân cùng hoan hô.

"Trường học không nói gì sao?"

Hạ Nhược Hải bĩu môi, "Có thể nói gì, nếu nói gì, cùng lắm không làm. Lấy năng lực của anh, tìm một công tác có gì khó."

"Thật là tuỳ hứng."

Hạ Nhược Hải nghiêng đầu né qua bàn tay Trầm Dương tính sờ đầu mình, bất mãn nói: "Tôi không phải con anh, đừng tuỳ tiện sờ đầu tôi."

Trầm Dương ngẩn ra, ngượng ngùng buông tay.

Nhìn thần sắc Trầm Dương, Hạ Nhược Hải biết anh lại nghĩ gì, tức giận nói: "Đôi khi thật không biết trong đầu anh chứa gì."

Trầm Dương kinh ngạc, không rõ vì sao Hạ Nhược Hải đột nhiên nói vậy.

"Tôi không thích anh sờ đầu tôi, là vì tôi không phải con nít, mỗi lần anh sờ đầu tôi, tôi đều nghĩ anh đặt tôi cùng cấp với Trầm Liễu."

Văn Tiểu Quân không giải thích hỏi: "Làm con nít không tốt sao? Cháu thường nghe có chú dì nói nếu mình là con nít thì tốt rồi."

"Tiểu quỷ, nghe trộm người ta nói."

Văn Tiểu Quân mếu máo, "Đâu có nghe trộm, bọn họ nói rất lớn, cách mấy con phố cũng nghe được."

Trầm Liễu cười thằng bé: "Nào khoa trương như vậy, không sợ nổ phá bụng."

Trầm Dương và Hạ Nhược Hải bật cười.

Trầm Dương nói: "Tôi sờ đầu cậu, không phải xem cậu như con nít."

"Vậy là gì?" Trầm Liễu và Văn Tiểu Quân nháy đôi mắt thuần khiết cùng hỏi.

Mặt Hạ Nhược Hải ửng hồng, khẽ mắng: "Con nít không cần biết nhiều vậy!"

Văn Tiểu Quân giảo hoạt nói: "Cậu, cậu xấu hổ!"

Hạ Nhược Hải thẹn quá hoá giận, làm bộ định đánh Văn Tiểu Quân, "Tiểu quỷ, dám trêu cậu mình!"

"Cha Trầm, cứu mạng!"

Văn Tiểu Quân như cá trạch, giãy khỏi Hạ Nhược Hải trốn sau Trầm Dương làm mặt quỷ.

Trầm Liễu hừ một tiếng, "Không tiền đồ, cư nhiên trốn sau cha tôi."

Hạ Nhược Hải cười ha ha, nhân cơ hội đả kích Văn Tiểu Quân: "Đồ nhát gan, Trầm Liễu không thích cháu!"

Văn Tiểu Quân giận, nhe răng với Hạ Nhược Hải.

Hạ Nhược Hải tuyệt không để vào mắt, kế tục đả kích thằng bé: "Đồ nhát gan, đồ nhát gan, Trầm Liễu không thích đồ nhát gan."

Văn Tiểu Quân đỏ mặt, sốt ruột nói: "Cháu không phải đồ nhát gan, cậu nói lung tung."

Hạ Nhược Hải sách sách lắc đầu, "Cháu là đồ nhát gan, buổi tối không dám đi WC một mình, không phải đồ nhát gan vậy là gì?"

Văn Tiểu Quân tức giận đến nước mắt lưng tròng, quay đầu cáo trạng với Trầm Dương: "Cha Trầm, cậu không biết xấu hổ, lấy lớn h**p nhỏ!"

Hạ Nhược Hải kiêu ngạo cười to.

Trầm Dương thầm than, còn nói mình không phải con nít, ác liệt như vậy, thực sự còn trẻ con hơn hai thằng bé.

Đang lúc ầm ĩ, Trầm Liễu bỗng kinh ngạc khẽ gọi: "Cha, bạn nhỏ tối qua!"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 39


Trầm Dương lập tức ôm lấy Trầm Liễu, khẩn trương hỏi: "Bạn ấy ở đâu?"

"Ngồi ngay cầu thang." Trầm Liễu chỉ vào đầu cầu thang nói.

Trầm Dương phản xạ nhìn về phía đầu cầu thang, vẫn như tối qua, không thấy gì cả.

Anh quay đầu nhìn Hạ Nhược Hải, Hạ Nhược Hải nhẹ nhàng lắc đầu, biểu thị mình cũng không thấy.

"Tiểu Quân, cháu có thấy đứa bé ở cầu thang không?"

"Thấy không rõ?" Văn Tiểu Quân lắc đầu nói.

"Thấy không rõ?"

"Cháu chỉ thấy một cái bóng không rõ, ừ, cứ như..." Văn Tiểu Quân tựa hồ nghĩ không ra từ nào hình dung cho thoả đáng, nghĩ một hồi, mới nói: "Cứ như có sương mù, cho nên thấy không rõ."

Trầm Liễu nghi hoặc, "Sao sẽ vậy? Thấy rất rõ, bạn ấy còn cười với tôi."

Trầm Dương và Hạ Nhược Hải nhìn nhau.

Huyền Huyễn đã nói khô lâu có thể bảo vệ con trai, thế nhưng vì sao không tác dụng. Trầm Dương nói thầm.

"Cậu ấy không phải nói có việc thì tìm sao, chúng ta hiện tại có nên đi tìm không?" Hạ Nhược Hải nói.

Trầm Dương suy nghĩ một chút, hỏi con trai: "Bạn ấy đang làm gì?"

"Chỉ ngồi đó, hình như thấy con rất vui."

Trầm Dương sợ hãi, thấy con anh rất vui? Chẳng lẽ là vì tìm được kẻ chết thay?

"Cha." Trầm Liễu có chút chần chờ, "Bạn ấy hình như lại muốn con đi với bạn ấy."

Trái tim Trầm Dương nhất thời treo lên, vội hỏi: "Con nghe được bạn ấy nói?"

"Nghe không được, bất quá, miệng bạn ấy động, hình như nói "Đi theo tôi"." Trầm Liễu không xác định.

Hạ Nhược Hải hồ nghi: "Hiện rõ ràng là ban ngày, quỷ không phải sợ mặt trời sao?"

"Mặt trời không chiếu tới cầu thang." Trầm Dương nhắc nhở.

Hạ Nhược Hải nhìn, quả nhiên, cầu thang không có ánh nắng.

Trầm Liễu ôm chặt cổ Trầm Dương, "Cha, đi theo em ấy sao?"

"Em ấy?"

"Đúng vậy, em ấy, tóc rất dài, mặt tròn, mặc đồ của bé gái."

Căn cứ hình dung, Trầm Dương tưởng tượng một chút, lại tưởng tượng không ra.

Anh trầm ngâm một hồi, nghĩ mình nên gọi Huyền Huyễn tới cho bảo hiểm, vì vậy nói: "Chúng ta trước đi tìm chú Huyền."

"Tốt, đi tìm anh sóc, sóc con hẳn đã dậy." Trầm Liễu vui vẻ nói.

Thằng bé phất tay với cầu thang bên kia, "Em ơi, lát nữa anh đi tìm em."

Theo Trầm Dương và Hạ Nhược Hải, Trầm Liễu căn bản là nói với không khí, cảm giác này khiến bọn họ thấy quỷ dị không nói nên lời.

"Đi thôi, em ấy gật đầu."

"A, được."

Trầm Dương vừa đi, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn đầu cầu thang, anh chỉ thấy một cầu thang nhất cấp kéo dài về trước.

...

Nghe xong lời Trầm Dương, Huyền Huyễn nhướng mày, "Nga? Tiểu quỷ kia lại tới?"

"Tiểu Liễu nói thằng bé thấy nó, hơn nữa đó là một bé gái. Tiểu Quân cũng nói thấy một cái bóng mơ hồ. Thế nhưng tôi và Nhược Hải không thấy gì cả." Trầm Dương lo lắng nói.

"Đó là vì các anh không phải trẻ con."

"Có ý gì?" Hạ Nhược Hải hỏi.

"Trẻ con rất hồn nhiên, linh hồn bọn họ chưa bị ô trọc trần thế nhiễm bẩn, cho nên bọn họ có thể thấy thứ người lớn không thấy, cũng có thể nói, đôi mắt của trẻ con là Quỷ Đồng, bất quá, không phải mỗi đứa trẻ đều có thể thấy những thứ hư ảo này, như Trầm Liễu và Văn Tiểu Quân, Trầm Liễu có thể thấy rõ tiểu quỷ, mà Văn Tiểu Quân chỉ thấy một cái bóng."

Trầm Dương cúi đầu nhìn con trai nghe như nửa tỉnh nửa mơ trong lòng, trầm mặc một chút, hỏi: "Có cách nào để thằng bé không thấy những thứ đó không?"

Huyền Huyễn trầm ngâm, "Tôi sở dĩ tặng thằng bé vòng cổ, là vì tôi cảm giác trên người thằng bé có khí tức của quỷ, vốn dĩ nó có thể ngăn cản quỷ tới gần thằng bé, bất quá hiện tại xem ra, tiểu quỷ kia tựa hồ không bị vòng cổ ảnh hưởng, tôi nghĩ, tiểu quỷ này có chút đặc biệt, khả năng có quan hệ với con trai anh?"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 40


Trầm Dương hoảng thần, "Có quan hệ với con trai tôi? Quan hệ gì? Có phải muốn Tiểu Liễu làm kẻ chết thay?"

Hạ Nhược Hải cũng hỏi: "Tiểu Liễu có nguy hiểm sao?"

Nguyệt Vũ vốn không lưu ý bọn họ nói chuyện, lúc này không khỏi ngừng bút.

"Tiểu quỷ kia hiện ở đâu?" Huyền Huyễn hỏi.

"Ngồi ở cầu thang khoa ngoại lầu bốn."

"Chúng ta tới xem."

"Vậy con tôi có nguy hiểm sao?"

"Tôi cuối cùng nghĩ tiểu quỷ kia không có ác ý, Trầm Liễu sẽ không sao."

"Đó chỉ là trực giác của cậu." Hạ Nhược Hải không khách khí nói.

Đối ngữ khí của Hạ Nhược Hải, Huyền Huyễn không để ý, cậu cười, "Anh nói đúng, đây chỉ là trực giác của tôi, cho nên tôi phải tận mắt thấy tiểu quỷ kia mới có thể xác định tính nguy hiểm của cô bé."

Hạ Nhược Hải có chút xấu hổ, nghĩ ngữ khí của mình vừa rồi rất không xong.

Nguyệt Vũ nhấc tay, "Tôi cũng muốn đi."

Huyền Huyễn nhìn thoáng văn kiện đầy bàn, "Anh làm xong rồi?"

Nguyệt Vũ chớp mắt, "Việc này không vội."

Tên này, mở to mắt nói dối! Vừa nãy còn oán giận công việc rất nhiều.

Nguyệt Vũ lòng đầy vui mừng vứt văn kiện trước mặt sang bên, "Chúng ta đi thôi, bằng không tiểu quỷ kia sẽ biến mất."

Trầm Liễu nói: "Em ấy không đi, vì em đã nói lát nữa sẽ đi tìm em ấy."

Huyền Huyễn mỉm cười, "Ừ, em ấy đáp ứng Tiểu Liễu, cho nên nhất định sẽ chờ em."

...

Trầm Liễu xa xa đã thấy cô bé vẫn ngồi ở đầu cầu thang chờ mình, thằng bé không khỏi vui vẻ nói: "Em ấy còn ở đó."

Nguyệt Vũ nhìn quanh, "Ở đâu?"

"Ngay cầu thang."

Nguyệt Vũ nhìn thoáng, cười gượng, cầu thang làm gì có người?

Huyền Huyễn giương mắt nhìn, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi đang chống má ngồi đó, cô bé thấy Trầm Liễu thật cao hứng, không ngừng ngoắc thằng bé.

Cô bé rất khả ái, gương mặt nhỏ tròn tròn, đôi mắt mở to, khi cười rộ có hai cái lúm đồng tiền.

Huyền Huyễn sờ đầu Trầm Liễu, "Em ấy hình như rất thích em, em quen em ấy sao?"

Trầm Liễu lắc đầu.

"Em ấy rất đáng yêu, hai đứa có thể làm bạn."

"Có thể sao?" Trầm Liễu hưng phấn.

Huyền Huyễn gật đầu.

Trầm Dương nhất thời lạnh gáy, hoài nghi mình có phải nghe lầm? Anh thế nào cũng không ngờ được, Huyền Huyễn dĩ nhiên gọi con mình làm bạn với tiểu quỷ.

Văn Tiểu Quân vừa nghe câu "em ấy tựa hồ rất thích em" lòng đã bồn chồn, Tiểu Liễu là của mình, sao có nhiều người giành cậu ấy với mình vậy?

Thằng bé dụi mắt, muốn thấy rõ cô bé, thế nhưng chỉ thấy một cái bóng không rõ, nó không cam lòng mở mắt thật to, chằm chằm cái bóng kia.

Trầm Liễu giãy dụa trong lòng Trầm Dương, tính chạy tới chào tiểu quỷ.

Thế nhưng Trầm Dương sợ thằng bé xảy ra chuyện, ôm càng chặt.

Thấy thế, Huyền Huyễn nói: "Yên tâm, tiểu quỷ kia khí tức ôn hoà, sẽ không thương tổn Trầm Liễu, anh không cần lo."

Trầm Dương nửa tin nửa ngờ, rốt cuộc thả Trầm Liễu xuống.

Trầm Liễu vui vẻ chạy tới, ôm cô bé, "Chào em."

Tiểu quỷ nở nụ cười, cười rất vui vẻ.

Văn Tiểu Quân không cam lòng chạy theo, vì thằng bé chỉ nhìn thấy một cái bóng, cho nên không thể làm gì khác hơn là loạn ôm, nó nghĩ thầm: mình ôm em ấy, em ấy sẽ không thể ôm Tiểu Liễu.

Tiểu quỷ bị Văn Tiểu Quân ôm kỳ quái nhìn thằng bé, tựa hồ có chút hoang mang.

Trầm Liễu giật Văn Tiểu Quân lại, "Cha nói, đối bé gái phải thân sĩ, cậu ôm tay em ấy vậy, sao em ấy cử động được?"

Văn Tiểu Quân thầm nói: tốt nhất ôm hai tay, vậy em ấy không thể ôm cậu.

Tiểu quỷ ôm cánh tay Trầm Liễu, thỉnh thoảng lại nhìn Văn Tiểu Quân vẻ mặt không phục.

Tiểu quỷ nhìn Huyền Huyễn, lại nhìn Trầm Dương, bỗng nhiên kéo tay Trầm Liễu chạy lên cầu thang.

Trầm Liễu quay đầu nhìn Huyền Huyễn.

Huyền Huyễn gật đầu.

Vì vậy Trầm Liễu vui vẻ theo sát tiểu quỷ.

Trầm Dương chỉ thấy con trai ôm không khí, sau đó bỏ chạy lên cầu thang, lập tức, không khỏi sợ hãi, vội vàng ôm con về.

Huyền Huyễn kéo Trầm Dương, lắc đầu, "Đừng lo, không sao, chúng ta đi theo xem."

Trầm Dương và Hạ Nhược Hải kinh nghi bất định, hai người nhìn nhau, lúc này cũng bước lên cầu thang.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 41


Tiểu quỷ kéo Trầm Liễu dẫn đường về trước, đưa mọi người tới khu phòng bệnh tầng năm.

Trầm Dương nhìn một chút, cảm giác hàn khí từ lòng bàn chân dâng lên, đây không phải nơi đã tới tối qua sao? Tiểu quỷ dẫn bọn họ tới đây có mục đích gì? Sẽ không là lại có chuyện gì xảy ra đi?

Trầm Dương thầm thấy không ổn, nhịn không được nói với Huyền Huyễn: "Chị em Trương Tiểu Hoan ở tầng này."

Huyền Huyễn dừng bước, chằm chằm bóng lưng nhỏ của tiểu quỷ có chút suy nghĩ.

"Tôi sợ sẽ xảy ra chuyện như tối qua, Tiểu Liễu là một đứa bé, tôi không muốn nó có bất kỳ ảnh hưởng không tốt gì."

Huyền Huyễn không lên tiếng, Trầm Dương nhìn Huyền Huyễn một cái, bước lên vài bước ôm lấy Trầm Liễu.

Vì vẫn nắm tay tiểu quỷ, bị Trầm Dương xuất kỳ bất ý ôm lấy như vậy, tiểu quỷ và Trầm Liễu đều bị doạ.

"Cha?" Trầm Liễu không hiểu nhìn Trầm Dương.

Trầm Dương xoa đầu thằng bé, nhìn chỗ tiểu quỷ bản thân giả tưởng, một hồi không nói.

Cô bé nhìn Trầm Liễu bị Trầm Dương ôm vào lòng, mắt lộ ước ao.

Huyền Huyễn lại gần, ngồi xuống vuốt mái tóc mềm mại của cô bé, khẽ hỏi: "Em vì sao dẫn bọn anh tới đây, có phải có gì muốn nói với bọn anh?"

Cô bé nhìn Huyền Huyễn, trong mắt bỗng nhiên có lệ quang, vươn tay ôm cổ cậu, nhỏ giọng khóc.

Huyền Huyễn tựa hồ cảm thấy cổ lành lạnh, không nói gì vỗ lưng cô bé.

"Sao em khóc? Có phải không thể đầu thai, anh có thể giúp em."

Cô bé đỏ mắt lắc đầu, miệng không rõ gọi: "Mẹ..."

Huyền Huyễn giật mình, "Em muốn tìm mẹ?"

Cô bé lắc đầu, vươn ngón tay nhỏ chỉ vào cánh cửa cách đó không xa.

"Mẹ em ở trong?" Huyền Huyễn suy đoán.

Cô bé gật đầu.

"Em muốn vào gặp mẹ?"

Tiểu nữ hài gật đầu, lại lắc đầu.

Đám người Nguyệt Vũ hiếu kỳ nhìn Huyền Huyễn nói chuyện với tiểu quỷ, thế nhưng vì không thấy, bọn họ nghĩ Huyền Huyễn như lẩm bẩm một mình.

Huyền Huyễn lại hỏi cô bé vài câu, thế nhưng cô bé chỉ lắc đầu.

Lúc này bỗng nhiên truyền đến tiếng cửa mở, một người phụ nữ đi ra phòng bệnh.

Cô ấy khí chất ưu nhã, là một người phụ nữ rất xinh đẹp.

Trầm Dương nhấc mắt thấy cô, không khỏi sững sờ.

Người phụ nữ đóng cửa tính rời đi, lơ đãng quay đầu thấy Trầm Dương, cô giật mình, nét mặt kinh ngạc.

"Đã lâu không gặp." Trầm mặc một hồi, người phụ nữ chủ động chào hỏi.

Trầm Dương dùng dư quang liếc thấy Hạ Nhược Hải quay đầu, nói: "Đã lâu không gặp."

Người phụ nữ tựa hồ không biết nên nói gì, dừng một chút, chớp mắt thấy Trầm Liễu trong lòng Trầm Dương hiếu kỳ nhìn mình, cô chấn động thân thể, chất giọng có chút run rẩy không dễ phát giác, "Đứa bé này là?"

"Con của tôi." Trầm Dương cố ý nhấn mạnh hai chữ "của tôi".

Ánh sáng vui sướng thoáng cái biến mất, người phụ nữ thất thần, thì thào: "Con —— của anh?"

"Tiểu Liễu, đây là dì Hứa."

Trầm Liễu nhu thuận gọi một tiếng: "Chào dì Hứa!"

"Chào, chào, chào Tiểu Liễu!" Hứa Huệ Mỹ có chút kích động, liên tiếp nói hai chữ chào.

"Cha, đây là lần đầu gặp dì phải không? Sao trước đây không thấy dì ấy?" Trầm Liễu ghé bên tai Trầm Dương nhỏ giọng nói.

Nghe vậy, thân thể Hứa Huệ Mỹ lắc a lư, tựa hồ có chút đứng không vững.

Trầm Dương hôn con, "Đúng vậy, lần đầu gặp, bạn học trước đây của cha."

"Úc."

Sắc mặt Hứa Huệ Mỹ trắng bệch, miễn cưỡng cười với Trầm Liễu.

Văn Tiểu Quân ôm chân Hạ Nhược Hải, nháy mắt nhìn Hứa Huệ Mỹ, "Cậu, dì ấy thật đẹp!"

Hạ Nhược Hải từ lỗ mũi hừ một tiếng, "Dì ấy đẹp hơn cậu cháu?"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 42


Lời vừa nói ra, không chỉ Hứa Huệ Mỹ kinh ngạc ngây người, cả Huyền Huyễn và Nguyệt Vũ cũng sửng sốt.

Hạ Nhược Hải phảng phất không thấy thần sắc đám người Huyền Huyễn, nhéo mặt Văn Tiểu Quân: "Nói, cậu và dì ấy ai đẹp?"

"Dì Hứa đẹp!" Văn Tiểu Quân không chút do dự.

"Thật?" Hạ Nhược Hải lại nhéo mặt Văn Tiểu Quân.

Văn Tiểu Quân bị đau, vội vàng nói: "Cậu đẹp!"

Hạ Nhược Hải thoả mãn, xoa gương mặt đỏ ửng của Văn Tiểu Quân, cười tủm tỉm nói: "Tiểu Quân rất ngoan!"

Văn Tiểu Quân đau khổ tiếp nhận lời khen, cậu thật bạo lực!

Hứa Huệ Mỹ phục hồi tinh thần, hỏi Trầm Dương: "Vị này là?"

Trầm Dương chưa kịp trả lời, Hạ Nhược Hải đã kiên định nói: "Tôi là học sinh của anh ấy, cũng là quản gia của anh ấy, đây là cháu tôi."

Đối địch ý lộ rõ của Hạ Nhược Hải, Hứa Huệ Mỹ có chút không hiểu.

Trầm Dương âm thầm cho Hạ Nhược Hải một ánh mắt "một vừa hai phải".

Hạ Nhược Hải trừng Trầm Dương, cho một cái liếc trắng.

Trầm Dương cười khổ

Tiểu quỷ vừa thấy Hứa Huệ Mỹ đi ra, ánh mắt lập tức đọng trên người cô, trong đôi mắt to toát ra thần sắc khát vọng.

Huyền Huyễn tâm niệm khẽ động, hạ giọng hỏi: "Cô ấy là mẹ em?"

Cô bé vô thức gật đầu.

"Em muốn mẹ thấy em?"

Cô bé buồn bã, dán mặt kề bên Huyền Huyễn, mang theo nức nở nói: "Mẹ không thấy em, chỉ thấy anh."

Huyền Huyễn thở dài.

"Em vì sao dẫn bọn anh tới đây?"

"Anh xấu, Anh xấu." Cô bé sốt ruột nói.

Huyền Huyễn nghe không hiểu ra sao, cái gì anh xấu?

Vừa định hỏi lại, cửa phòng bệnh mở, Trương Nhạc ôm hai đứa con trai ra ngoài.

Thấy bọn họ đứng trước cửa phòng, Trương Nhạc có chút ngoài ý muốn, "Di? Hiệu trưởng, cô chưa đi? Thầy Trầm, sao anh cũng ở đây?"

"Hiệu trưởng? Cô là hiệu trưởng nhà trẻ?" Trầm Dương ngạc nhiên.

Hứa Huệ Mỹ cũng giật mình, "Tiểu Liễu ở nhà trẻ của tôi? Sao tôi không thấy thằng bé?"

"Thằng bé vừa chuyển tới, chỉ được ba tháng, không thấy là thường." Trầm Dương nói.

"Phải không?" Hứa Huệ Mỹ có chút hoảng hốt.

Trương Nhạc kỳ quái nói: "Tôi còn tưởng hai người nói chuyện về trẻ, thì ra không phải?"

"Tôi và thầy Trầm trước đây là, là bạn học." Hứa Huệ Mỹ nói.

Hạ Nhược Hải bỏ thêm một câu: "Hơn nữa đã lâu không gặp, căn bản không nhớ có người như vậy."

Lời Hạ Nhược Hải khiến Hứa Huệ Mỹ xấu hổ.

"Nhược Hải." Trầm Dương nhịn không được khẽ mắng.

Hạ Nhược Hải uỷ khuất, ôm lấy Văn Tiểu Quân cố ý cả tiếng nói: "Tiểu Quân, chúng ta về nhà!"

Trầm Dương muốn gọi lại, thế nhưng Hứa Huệ Mỹ đứng cạnh, anh thoáng cố kỵ.

Nguyệt Vũ thấy vậy có ý giúp, thay Trầm Dương gọi Hạ Nhược Hải: "Đợi đã, kết quả kiểm tra rất nhanh sẽ có, sao không chờ luôn? Lẽ nào cậu không muốn biết kết quả của anh ấy?"

Nguyệt Vũ nói một lời hai nghĩa, Hạ Nhược Hải dừng bước.

Trầm Dương thở dài, đưa Nguyệt Vũ một ánh mắt cảm kích, Nguyệt Vũ cười, vì không để Huyền Huyễn như quái dị, anh kéo Huyền Huyễn vẫn ngồi trên đất dậy.

"Tiểu Nguyệt, cậu ngồi lâu vậy, chân không tê?"

Huyền Huyễn thuận thế đứng lên, cô bé ngẩng đầu nhìn Huyền Huyễn một cái, vươn tay ôm lấy chân cậu, sau đó đặt ánh mắt lên người Hứa Huệ Mỹ.

Bầu không khí thoáng lạnh, vì hoà hoãn bầu nó, Trầm Dương hỏi Trương Nhạc: "Con anh sao rồi? Có cơ hội——"

Trương Nhạc lắc đầu.

Trầm Dương thầm than, làm cha mẹ, nếu con cái bị thương tổn, đó là khó chịu cỡ nào, bọn họ tình nguyện mình nhận thống khổ, cũng không nguyện con cái phải gánh.

Trầm Dương bỗng nhiên nhớ tới Thượng Quan Hiên đã nói Quách Lỵ xem anh là hung thủ, khuyên anh đừng xuất hiện trước mặt Quách Lỵ, anh bị mắng chửi không có gì, chỉ sợ doạ trẻ nhỏ, vì vậy Trầm Dương thử thăm dò hỏi: "Vợ anh đâu?"

Nhắc tới Quách Lỵ, thần sắc trên mặt Trương Nhạc có chút uể oải, thấp giọng nói: "Cô ấy tinh thần không tốt, lúc này bác sĩ đang kiểm tra."

"Vậy mình anh thế nào chiếu cố bốn đứa trẻ?"

Trương Nhạc cười khổ, "Tôi tính mời bảo mẫu hỗ trợ."

Hứa Huệ Mỹ nói: "Anh em Tiểu Bình ở nhà trẻ gặp chuyện, tôi cũng có trách nhiệm, dù sao tôi gần đây có thời gian, không bằng vậy, tôi hỗ trợ chăm sóc Tiểu Hoan, Tiểu Hỉ."

Trương Nhạc cảm kích không thôi, "Vậy rất phiền cô."

Hứa Huệ Mỹ ôn nhu nở nụ cười, "Không phiền."

Nghe bọn họ nói chuyện Huyền Huyễn bỗng thấy trên đùi đau xót, cúi đầu nhìn, phát hiện cô bé vô thức siết chặt ngón tay, sầu lo lại sợ hãi nhìn Hứa Huệ Mỹ.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 43


Huyền Huyễn cầm lấy tay tiểu quỷ, tiểu quỷ cả kinh, ngẩng đầu nhìn Huyền Huyễn.

Huyền Huyễn không nói gì, chỉ mỉm cười.

Nụ cười, rất huyền diệu, có thể khiến người bình tĩnh va2 an tâm.

Tiểu quỷ lại dán mặt trên chân Huyền Huyễn, thần sắc tường hoà.

Nhìn cô bé, suy nghĩ Huyền Huyễn thiên bách hồi, tiểu quỷ rõ ràng khát vọng gặp Hứa Huệ Mỹ, thế nhưng vì sao gặp lại lộ ra thần sắc sợ hãi, thực sự nghĩ mãi không thông.

"Hai vị này là?" Hứa Huệ Mỹ lúc này như mới thấy Nguyệt Vũ và Huyền Huyễn, vì vậy lên tiếng hỏi.

"Bác sĩ." Nguyệt Vũ trả lời ngắn gọn.

"Bác sĩ?" Hứa Huệ Mỹ quay đầu nhìn Trầm Liễu, trong mắt hiện lên thân thiết, "Tiểu Liễu khó chịu sao?"

"Không phải cháu, là cha, thân thể cháu rất khoẻ mạnh." Trầm Liễu tự hào nói.

Hứa Huệ Mỹ nở nụ cười, vươn tay muốn ôm Trầm Liễu, lại bị Hạ Nhược Hải giành trước.

Tay ngừng giữa không trung, thần tình Hứa Huệ Mỹ có chút cứng ngắc.

Hạ Nhược Hải làm như không thấy, véo mũi Trầm Liễu, trêu nói: "Thân thể cháu rất khoẻ mạnh? Thế nhưng không biết là ai tháng trước còn bị bác sĩ dùng kim chích PP?"

Trầm Liễu đỏ bừng, liều chết không nhận, "Là Tiểu Quân."

Văn Tiểu Quân chớp mắt, Tiểu Liễu là tiểu vô lại, cư nhiên ăn vạ, được rồi, ai kêu mình thích cậu ấy, hắc oa này đeo là được.

Hạ Nhược Hải liếc xéo Văn Tiểu Quân, thấy thằng bé dĩ nhiên không phủ nhận, lòng thầm than: không xong rồi, tiểu tử này hiện tại nhân nhượng Tiểu Liễu như vậy, trưởng thành chẳng phải càng trầm trọng, thành một "lão bà nô"?

Trầm Dương thoáng trách cứ nói: "Tiểu Liễu, con còn nhớ cha nói gì không?"

Trầm Liễu rụt cổ, nhỏ giọng nói: "Nhớ, cha nói, phải thành thực. Tháng trước bị chú bác sĩ chích PP là con, không phải Tiểu Quân."

Trầm Dương gật đầu, vừa định khen ngợi một chút, Hạ Nhược Hải đã châm chọc: "Bản thân không thành thực, cư nhiên còn lẽ thẳng khí hùng dạy con, thật không xấu hổ!"

Trầm Dương quẫn bách.

Trương Nhạc nhìn thoáng Hạ Nhược Hải, âm thầm kỳ quái quan hệ của thiếu niên này và Trầm Dương.

Hứa Huệ Mỹ cũng nhịn không được ghé mắt, suy đoán quan hệ hai người.

Hạ Nhược Hải tuyệt không để ý tầm mắt bọn họ, một bộ không coi ai ra gì.

Trầm Dương có chút buồn cười, tên này, luôn tuỳ hứng như vậy.

Trầm Dương thuỷ chung lo lắng gặp Quách Lỵ sẽ nổi lên xung đột, cho nên có chút nóng ruột tính rời đi, hơn nữa vì quan hệ với Hạ Nhược Hải, Trầm Dương căn bản không nguyện thấy Hứa Huệ Mỹ.

"Thời gian không còn sớm, chúng tôi nên đi."

"Đi sao."

Hứa Huệ Mỹ mơ hồ thất lạc, cô bỏ đi sau khi sinh Trầm Liễu, chưa từng nhìn sinh mệnh nhỏ cắt ra từ thân thể mình này, khi đó cô không hối hận, đi dị thường hào hiệp, thế nhưng giờ cô không còn gì cả, thấy Trầm Liễu đáng yêu vậy, cô bỗng nhiên hy vọng bảo bối này có thể trở lại ôm ấp của mình.

Hạ Nhược Hải nói: "Đúng vậy, nên đi, tôi ghét bệnh viện, đi càng nhanh càng tốt."

Trầm Liễu cau mũi, lẩm bẩm: "Em cũng không thích bệnh viện, thế nhưng em thích anh bác sĩ và anh sóc, còn có sóc con."

Nguyệt Vũ cười nói: "Em không thích bệnh viện, lúc rảnh có thể cùng cha em, anh Hải còn có Tiểu Quân tới nhà bọn anh chơi."

Trầm Liễu lòng đầy vui mừng, vội hỏi: "Được chứ?"

Huyền Huyễn cười gật đầu, "Tự nhiên được."

"Vậy sóc con sinh bảo bảo có thể tặng em một con sao?"

Nhìn đôi mắt trong suốt chờ mong của Trầm Liễu, Nguyệt Vũ pha trò, "Cái kia, sóc con giống Tiểu Liễu, đều là bé trai, không thể sinh bảo bảo."

Trầm Liễu thất vọng.

Hạ Nhược Hải vuốt đầu thằng bé, "Nếu em thích sóc, anh dẫn em đi mua một con."

"Thật?" Trầm Liễu kinh hỉ.

"Thật, anh Hải lúc nào gạt em?"

Trầm Liễu vui vẻ ôm Hạ Nhược Hải kêu to: "Anh Hải, em yêu anh!"

Văn Tiểu Quân chua, Tiểu Liễu chưa từng nói yêu mình?

"Hung thủ, đồ hung thủ! Trả Tiểu Hoan lại cho tôi!"
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 44


Giọng nữ bén nhọn đâm vào màng tai buốt óc, mọi người chưa kịp phục hồi tinh thần, một người đàn bà tóc tai bù xù đã xông tới đánh Trầm Dương.

Trầm Dương hoàn toàn không phòng bị bị người đàn bà quào ra vài vết máu trên mu bàn tay, cả ống tay áo cũng bị xé rách.

Hạ Nhược Hải trước phản ứng lại, một tay vội kéo Trầm Dương.

Quách Lỵ chụp hụt, ở tác dụng quán tính, không thu hồi được lực độ lao về trước, nặng nề té ngã.

Trương Nhạc kinh hãi, vội đặt Trương Tiểu Bình và Trương Tiểu An xuống, chạy lại tính nâng vợ dậy.

Quách Lỵ một tay đẩy ra Trương Nhạc, trong đôi mắt đầy tơ máu chất đầy thù hận.

Trầm Dương không tự chủ lui về sau một bước.

Quách Lỵ giãy dụa đứng lên, "Đồ hung thủ, trả Tiểu Hoan lại cho tôi! Trả lại cho tôi!"

Trương Nhạc vội kéo vợ, "Hung thủ gì? Đó là thầy Trầm."

Quách Lỵ hoàn toàn không nghe chồng, vừa đánh vừa đá sống chết muốn lao về phía Trầm Dương.

Trương Nhạc ôm lấy Quách Lỵ, hổn hển hỏi hộ sĩ sững sờ bên cạnh: "Vợ tôi sao vậy? Cô ấy thế nào như——"

Câu "Như người điên" Trương Nhạc nói không nên lời, thế nhưng Quách Lỵ trước mắt đã hoàn toàn không lý trí, chỉ biết quát Trầm Dương.

Hộ sĩ sững sờ lúc này như trong mộng bừng tỉnh, nhanh chóng chạy tới kéo Quách Lỵ không ngừng giãy dụa.

Một hộ sĩ khác lúng túng: "Bác sĩ nói, liên tiếp bất hạnh khiến cô ấy bị k*ch th*ch quá lớn, về mặt tinh thần chịu không được đả kích con cái lần lượt tàn phế, cho nên thần chí thất thường."

"Thần chí —— thất thường?"

Trương Nhạc sợ ngây người, không tự giác buông lỏng Quách Lỵ.

Thấy Trương Nhạc thất hồn lạc phách, hộ sĩ an ủi: "Không cần lo, bác sĩ nói chỉ là tạm thời, sẽ có cơ hội khang phục."

Trương Nhạc lộ ra một nụ cười khó coi hơn khóc, ngây ngốc nhìn người vợ như hoàn toàn thay đổi.

Trong nháy mắt, Trương Nhạc mờ mịt, anh không biết mình rốt cuộc làm sai gì, ông Trời lại tàn nhẫn với anh như vậy? Hai đứa con trai, một cái không có đầu lưỡi, một cái mù, hai đứa con gái, một cái đứt một tay, một cái đâu? Ác ma trong bóng tối có phải đang bày ra âm mưu cuối cùng? Kẻ này vì sao lãnh huyết hạ thủ với những đứa bé nhỏ như vậy? Năm đó bốn bảo bối chào đời, vợ chồng bọn họ vui vẻ cỡ nào, thế nhưng hôm nay...

Trương Nhạc vô lực dựa vào tường ngồi xuống, hai tay che mặt.

Trương Tiểu Bình và Trương Tiểu An bị doạ khóc, tiếng khóc thất kinh của trẻ nhỏ khiến mọi người trầm mặc.

Văn Tiểu Quân vô thức cọ Hạ Nhược Hải, túm góc áo cậu trốn ra sau, Trầm Liễu nhìn Trương Tiểu Bình và Trương Tiểu An khóc thê lương, lại nhìn Quách Lỵ quát cha mình, xoay người nhào vào lòng Hạ Nhược Hải lướt qua đầu vai nhìn Văn Tiểu Quân.

Hai đứa bé như biết chuyện gì xảy ra, lại như không biết.

Nguyệt Vũ nói với những hộ sĩ bắt được Quách Lỵ lại không biết làm sao: "Mấy cô trước dẫn Quách Lỵ đi, miễn dọa sợ trẻ con."

Hộ sĩ cuống quít gật đầu, vừa kéo vừa lôi dẫn Quách Lỵ đi.

Quách Lỵ vừa sống chết giãy dụa, vừa trừng Trầm Dương quát: "Hung thủ, đồ hung thủ, tôi thấy! Là anh, anh giết bảo bối của tôi, tôi muốn giết anh! Giết anh..."

Thẳng tới khi hộ sĩ đi rất xa, vẫn nghe được tiếng thét chói tai của Quách Lỵ.

Hứa Huệ Mỹ tới cạnh anh em Trương Tiểu Bình, Trương Tiểu An, ôm bọn họ vào lòng, vỗ lưng bọn họ khẽ an ủi: "Ngoan, ngoan, đừng khóc, không sao, không sao."

Tiếng khóc nức nở áp lực biến thành khóc lớn uỷ khuất, Trương Tiểu Bình và Trương Tiểu An nằm trong lòng Hứa Huệ Mỹ khóc đến khàn giọng.

Văn Tiểu Quân lấy mu bàn tay dụi mắt, nghĩ mũi ê ẩm.

Trầm Liễu rầu rĩ nói: "Cha, con cũng muốn khóc."

Trầm Dương ôm lấy thằng bé, không nói gì vỗ lưng nó.

Trầm Dương quay đầu đối Nguyệt Vũ và Huyền Huyễn thoáng gật, "Chúng tôi đi trước, Tiểu Liễu, Tiểu Quân chào các chú đi."

"Tạm biệt anh bác sĩ, anh sóc! Tạm biệt dì Hứa!"

"Tạm biệt Tiểu Quân, Tiểu Liễu!"

"Tạm biệt em!" Trầm Liễu phất tay với cô bé, cô bé nở nụ cười, cũng phất tay lại.

Trầm Dương sờ mũi, vờ như không thấy thần tình vô cùng kinh ngạc của Hứa Huệ Mỹ và Trương Nhạc.

Nhìn bóng lưng dần đi xa của Trầm Liễu, Hứa Huệ Mỹ giật môi, một câu: "Cô là mẹ con." Hầu như yếu ớt thốt ra, thế nhưng cô biết mình không có tư cách nói những lời này.

Cô bé vẫn ôm chân Huyền Huyễn lúc này buông tay, từng bước cẩn thận tới cạnh Hứa Huệ Mỹ, dán mặt lên lưng cô.

Nguyệt Vũ nghĩ ở lại đây cũng không giúp được gì, Trương Nhạc cần không phải an ủi ngoài mặt, đó chỉ là lời nói suông, lúc này, có thể giúp được Trương Nhạc chỉ có bản thân anh.

Nguyệt Vũ kéo Huyền Huyễn, làm thủ thế rời đi.

Huyền Huyễn gật đầu, nhấc chân đi một bước, lại quay đầu nhìn cô bé.

Cô bé nhắm mắt vẻ mặt hạnh phúc dựa vào Hứa Huệ Mỹ, cảnh này, khiến Huyền Huyễn không khỏi hiểu ý cười.

Có cơ hội hỏi lại cô bé, hy vọng có thể thuyết phục cô bé đầu thai, ánh sáng linh hồn của cô bé đã rất ảm đạm, còn dừng ở dương gian, đối cô bé không phải chuyện tốt.
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 45


"Cha." Trương Tiểu Hỉ xoa đôi mắt nhập nhèm, nhào vào lòng Trương Nhạc.

Trương Nhạc phục hồi tinh thần, vươn tay xoa đầu con trai, "Đã dậy?"

"Ừ, chị đâu?"

Trương Tiểu Hoan, Trương Tiểu Hỉ là chị em sinh đôi, từ khi ra đời cùng ngủ cùng dậy, cùng ra cùng vào, hiện tại bỗng nhiên không thấy chị, Trương Tiểu Hỉ rất không quen.

Trương Nhạc dừng lại nhìn Trương Tiểu Hỉ, theo bác sĩ nói, cánh tay Tiểu Hoan là bị Tiểu Hỉ cắn đứt, Trương Nhạc cảm thấy thiên phương dạ đàm, trước không nói một cô bé đâu ra khí lực lớn vậy, Trương Nhạc không tin con gái mình sẽ bạo ngược thế, nhưng sự thực xảy ra trước mắt, dấu răng trên cánh tay Tiểu Hoan trùng khớp dấu răng Tiểu Hỉ, bác sĩ nói kiểm nghiệm ra một loại vật chất không rõ có độ dày cực cao như thuốc k*ch th*ch trong cơ thể Tiểu Hỉ.

Nhất định là ác ma trong bóng tối kia thừa dịp vợ anh ôm con đi WC, chích thuốc k*ch th*ch vào cơ thể Tiểu Hỉ, khiến Tiểu Hỉ mất đi thường tính, phát cuồng cắn đứt cánh tay Tiểu Hoan, nhất định là vậy! Nhất định là vậy!

Đồ khốn ấy!

Trương Nhạc nặng nề đánh một quyền lên vách tường.

Trương Nhạc nghĩ mình phảng phất đứng ở vực sâu tối đen không đáy, thật sâu vô lực và sợ hãi khiến anh tuyệt vọng gần như điên cuồng.

Trương Tiểu Hỉ bị lo lắng thình lình của Trương Nhạc doạ, bất an giãy dụa, nhỏ giọng gọi: "Cha, cha."

Trương Nhạc bỗng nhiên kinh tỉnh, lau mặt một cái, tận lực khiến mình hiền lành hoà ái.

"Ngoan, đừng sợ, cha sẽ bảo vệ con."

...

Trên giường bệnh, Trương Tiểu Hoan đang ngủ.

Trương Nhạc thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn đứa con gái yếu đuối trong lòng, hiện tại chỉ còn đứa bé này không bị độc thủ, anh nhất định phải bảo hộ nó, nhất định phải!

...

Tiêu Xuân Thu không giải thích được nhìn Trương Nhạc cẩn thận giao con cho mình.

Trương Nhạc mặt mày tiều tuỵ, ánh mắt lại kiên định hữu thần.

Thượng Quan Hiên dùng khoé mắt liếc Trương Tiểu Hỉ ngủ trong lòng Tiêu Xuân Thu, nhướng mày.

"Anh muốn chúng tôi làm bảo mẫu cho con gái anh?"

"Hung thủ không đánh tàn phế con cái tôi sẽ không dừng tay, hiện tại chỉ còn Tiểu Hỉ, bảo hộ nó là trách nhiệm của các anh, nếu không phải các anh không bắt được hung thủ tôi cũng không ra hạ sách này, tôi không muốn nó rời khỏi tầm mắt của tôi." Trương Nhạc càng nói càng kịch liệt, rất có thế bát phụ mạ nhai [1].

Thượng Quan Hiên lạnh nhạt nói: "Con gái anh đang ngủ."

Trương Nhạc ngẩn ra, nuốt lại lời tới mép.

"Đây là ai?" Thượng Quan Hiên chỉ vào Hứa Huệ Mỹ hỏi.

Hứa Huệ Mỹ nói: "Tôi là hiệu trưởng nhà trẻ."

"Hiệu trưởng nhà trẻ?" Thượng Quan Hiên liếc Hứa Huệ Mỹ nhiều một cái.

"Vì mẹ Tiểu Hỉ hiện tại tinh thần không tốt, cho nên tôi tới giúp chiếu cố Tiểu Hoan và Tiểu Hỉ, một mình Trương tiên sinh vội không kịp."

Hứa Huệ Mỹ ngữ khí bình thản, thế nhưng có kiên trì không dễ phát hiện.

Thượng Quan Hiên không nói gì, ánh mắt sắc bén chằm chằm Hứa Huệ Mỹ.

Hứa Huệ Mỹ bình thản nhìn lại Thượng Quan Hiên.

Thượng Quan Hiên nói: "Vậy không thể tốt hơn, bất quá, xin cô đừng để Trương Tiểu Hỉ rời khỏi tầm mắt chúng tôi."

"Đó là tự nhiên."

...

Trầm Dương mở cửa xe, bế Văn Tiểu Quân và Trầm Liễu vào, dặn hai đứa bé ngoan ngoãn ngồi yên không được lộn xộn sau đó đóng cửa, vừa định vào ghế trước lại thoáng thấy Hạ Nhược Hải bất động.

Trầm Dương ngừng lại, lẳng lặng nhìn cậu.

"Sao vậy?"

Hạ Nhược Hải nhìn thoáng hai đứa bé ngồi ở ghế sau chơi Altman không để ý hai người lớn, "Anh, anh không cho Tiểu Liễu biết Hứa Huệ Mỹ..."

"Tôi nói rồi, Tiểu Liễu chỉ là con của tôi."

"Thế nhưng——"

Trầm Dương đi qua ôm Hạ Nhược Hải vào lòng.

"Cô ấy không phải mẹ Tiểu Liễu, trước nay đều không phải."

Ngực Trầm Dương rất ấm áp, Hạ Nhược Hải hít sâu một hơi, một tay đẩy Trầm Dương ra.

Trầm Dương ngạc nhiên.

"Bọn nhỏ đang nhìn." Hạ Nhược Hải mất tự nhiên nói.

Trầm Dương nhìn lại, Văn Tiểu Quân tiểu quỷ đầu đang mở to mắt ghé vào cửa sổ xe nhìn bọn họ.

Trầm Dương bất đắc dĩ thở dài.

Trầm Dương khởi động xe, ngồi ở ghế sau Văn Tiểu Quân bỗng nhiên kêu to: "Cha Trầm, Tiểu Liễu khó chịu."

Trầm Liễu trừng Văn Tiểu Quân, cuống quít lấy ra bàn tay che bụng, nói với Trầm Dương quay đầu nhìn: "Cha, con không sao. Tiểu Quân nói lung tung."

Văn Tiểu Quân ném Altman trong tay, bò tới cạnh Trầm Liễu, nắm bàn tay thằng bé, sốt ruột nói: "Tôi không nói lung tung, vừa nãy tôi thấy cậu che bụng, cậu đau bụng phải không?"

Mặt Trầm Dương trầm xuống, "Tiểu Liễu, con lại quên lời cha nói?"

Trầm Liễu bĩu môi, uỷ khuất nói: "Con muốn đi công viên, con chỉ thấy bụng như có gì chui qua chui lại, không phải rất đau. Con sợ——" Trầm Liễu dụi mắt, "Con sợ nói, cha sẽ dẫn con đi bệnh viện, vậy không thể đi công viên."

Trầm Dương vừa bực mình vừa buồn cười, đang định trách cứ, Hạ Nhược Hải vươn tay ngăn lại, "Anh bình thường rất ít khi chơi với nó, thằng bé chờ lâu vậy, đương nhiên không hy vọng nguyện vọng tan vỡ, anh không thể thông cảm tâm tình của nó tí sao? Hơn nữa, trẻ con nói dối cũng là chuyện thường, bản thân anh không phải cũng thường nói dối?"

Trầm Dương ế.

Hạ Nhược Hải vươn người sờ đầu Trầm Liễu, "Nếu khó chịu, vậy về xem, dù sao còn ở bệnh viện. Yên tâm, nếu cha em không dẫn hai đứa đi chơi, anh giúp hai đứa đánh anh ấy."

Trầm Dương cứng đờ.

Trầm Liễu lén nhìn thoáng Trầm Dương, do dự.

Hạ Nhược Hải bất mãn đẩy Trầm Dương.

Trầm Dương ho nhẹ một tiếng, "Nếu cha đáp ứng dẫn con đi chơi, tự nhiên giữ lời."

Trầm Dương xuống xe, bế Trầm Liễu sắc mặt trắng bệch ra, hôn trán nó, "Đồ ngốc."

Văn Tiểu Quân ôm cổ Hạ Nhược Hải, nằm sấp ghé vào tai Hạ Nhược Hải lo lắng hỏi: "Cậu, cháu vừa nãy nói Tiểu Liễu khó chịu, cậu ấy hình như giận cháu, làm sao đây?"

Hạ Nhược Hải cố sức hôn mặt thằng bé, khó được ôn nhu nói: "Không, cháu làm rất tốt, Tiểu Liễu sẽ không giận cháu, nếu như cậu ấy giận cháu, cậu có cách khiến cậu ấy không giận nữa."

Văn Tiểu Quân hôn hai cái lên mặt Hạ Nhược Hải, kêu to: "Cậu, cháu yêu cậu."

"Cậu cũng yêu cháu, ha hả..."

...

[1] Bát phụ mạ nhai: người đàn bà đanh đá mắng chửi
 
Huyền Hệ Liệt
Quyển 5 - Chương 46


Liêu Văn Quyên ôm gối cuộn mình ngủ trên sô pha.

Cô ngủ rất không yên, lông mi không ngừng run rẩy.

Xung quanh trắng xoá, Liêu Văn Quyên không biết mình ở đâu.

Cô ôm cánh tay, tâm kinh đảm chiến bước về phía trước.

Sương mù dày đặc loãng dần, cảnh vật xung quanh từ từ mà rõ.

Đây không phải nhà trẻ sao?

Liêu Văn Quyên nghi hoặc nhìn quanh.

Bỗng nhiên, cô thấy một người phụ nữ bụng lớn đi tới trước mặt.

Đây không phải mình sao?

Liêu Văn Quyên che miệng kinh hô.

Đúng vậy, đó là mình nửa năm trước, khi đó mình mang thai chín tháng, sắp sinh.

Nhìn mình vừa đi vừa vuốt bụng vẻ mặt hạnh phúc, cả người tràn đầy quang huy mẫu tính, Liêu Văn Quyên vô thức xoa bụng, con cô đã mất, đã mất...

Cô nhớ kỹ ngày đó là khai giảng học kỳ mới, cô về hỗ trợ xử lý văn kiện, vì ngồi mệt quá, cho nên ra ngoài.

Chính là ngày đó, ngày đó con cô không còn...

Cô đời này vẫn nhớ kỹ, ngày đó là ngày giỗ của đứa bé cô chưa kịp sinh ra.

Mình bụng lớn ngồi phơi nắng ở ghế sân trường, ánh nắng ấm áp, nhìn tụi nhỏ hoạt bát khả ái dưới dương quang, cô nghĩ về đứa con của mình, tưởng tượng nó mở mắt cười với cô, tưởng tượng nó như con khỉ bò tới bò lui, khoé miệng không tự giác lộ ra nụ cười an tường.

Bỗng nhiên, cô cảm giác một bàn tay đặt lên bụng.

Cô thất kinh, vội cúi đầu nhìn, bắt gặp hai đứa bé không biết bao thuở chạy tới cạnh, lúc này hiếu kỳ vươn tay xoa bụng cô.

Cô nhận ra, đây là một đôi song bào thai, gọi Trương Tiểu Bình, Trương Tiểu An, bọn họ còn một đôi song bào thai em gái, gọi Trương Tiểu Hoan, Trương Tiểu Hỉ.

Nhìn hai đứa bé hầu như giống nhau như đúc này, cô vuốt bụng ảo tưởng bụng mình không biết có hai bảo bối không.

"Cô ơi, bụng cô có em bé sao?" Trương Tiểu An dùng mặt vuốt bụng cô hỏi.

Cô cười gật đầu, vừa định nói gì, Trương Tiểu Bình bên cạnh bỗng nhiên khinh thường nói: "Chết rồi!"

Nàng cứng lại, giật mình nhìn Trương Tiểu Bình.

"Chết rồi!" Trương Tiểu Bình lại chỉ bụng cô nói câu đó, sau đó kéo em trai chạy.

Chết chết? Đây là ý gì? Cô nghe người ta nói, trẻ con đôi khi có thể thấy những thứ người lớn không thấy, lẽ nào——

Cô cúi đầu nhìn bụng mình, cự tuyệt nghĩ, thằng nhóc thối kia thật không đáng yêu!

Thế nhưng hai chữ "chết rồi" này như ma chú, lái đi không được, cô nỗ lực không nghĩ, thế nhưng luôn không khống chế được miên man tới nó.

Cô hoảng hốt về phòng làm việc, vừa định ngồi xuống lại không cẩn thận đụng trúng bàn, bụng nhất thời quặn đau, cô kinh hoảng che bụng, thậm chí cảm giác dịch thể ấm áp chảy xuống hạ thể, không, không, bé con của cô, bé con...

.........

......

...

Tuy bác sĩ nói thai cô vốn dĩ là thai chết, nói cô phải lấy ra, thế nhưng cô cự tuyệt tin tưởng, bé con của cô thế nào là thai chết, ngày đó cô còn cảm giác nó đang đạp, nếu không phải Trương Tiểu Bình nói hai chữ kia khiến cô tâm thần đại loạn, sao cô không cẩn thận đụng trúng bàn, sao sẽ?!

Trương Tiểu Bình, là thằng bé, là thằng bé hại chết bé con của mình, là thằng bé...

...
 
Back
Top Bottom