Đô Thị  Hướng Đến Ánh Mặt Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hướng Đến Ánh Mặt Trời
Chương 60: 60: Quan Tâm Mình


Đến đón Giang Thiên Yết và Dương Bảo Bình về nhà đã là nhá nhem tối, đầu óc của Doãn Sư Tử vô cùng rối.

Anh dựa trên lan can, nhìn ánh trăng lạnh bên ngoài, anh nghĩ đến những chuyện xảy ra xung quanh Khang Ma Kết gần đây.

Anh không biết rốt cuộc tiếp theo hắn sẽ định làm gì, hoặc là sau khi tìm được vị trí của kẻ đặt bom sẽ báo cảnh sát, hoặc là sẽ tự giải quyết.

Suy nghĩ của anh nghiêng về lựa chọn thứ hai nhiều hơn.
Anh của bây giờ bị tình cảm lấn áp tất cả, cảm giác mất đi lại đột nhiên lấy lại được khó nói lắm, trân trọng lắm.

Anh của bây giờ để mọi chuyện mặc theo hắn, chỉ cần hắn, và nỗ lực không biết liệu có thành công xóa mờ vết sẹo trong lòng do chính anh gây ra cho hắn hay không.

Gió đêm đột nhiên bắt đầu thổi, anh nhìn bầu trời đen không sao, không kìm nén nổi lo lắng trong lòng.

Tiếp theo đây sẽ có chuyện gì xảy ra?
Quay người lại, anh bất ngờ thấy một người đã thình lình xuất hiện trong phòng.

Không một tiếng động, cũng không một ai phát hiện ra.

Từ đầu đến chân mặc một bồ đồ đen bó sát, vẻ lạnh băng như một tảng băng bao trùm sát khí.

Trông cách ăn mặc của anh ta, Doãn Sư Tử đột nhiên nghĩ đến những người mình đã gặp khi còn trong tổ chức, dáng vẻ lúc này của anh ta rất giống cách ăn mặc của sát thủ trong tổ chức lúc đó.
Doãn Sư Tử để ý tình hình xung quanh, lặng tĩnh, hai người Giang Thiên Yết và Dương Bảo Bình đi lại mệt cũng nghỉ ngơi sớm rồi.

Anh dè dặt tiến đến trước mặt anh ta, anh ta cũng tiến lên một bước, đưa điện thoại vẫn đang giữ liên lạc cho anh, số hiện bên trên là số của Finn.

“Anh Doãn, anh đi không?”
“Tìm được rồi?”
Finn ở bên kia “ừ” một tiếng.
“Ma Kết đồng ý à?”
“Không.” Finn nghiêm túc hỏi lại: “Anh Doãn, đi không?”
Doãn Sư Tử hít ngược một hơi, đương nhiên là anh muốn ra tay xử lý kẻ muốn cướp đi mạng sống của hắn, cướp đi tương lai của mình.

Giáp gần ngoại ô có một khu chung cư tạm thời bị bỏ hoang, xung quanh có mùi rỉ sắt nồng nặc khó chịu, và gió lạnh thổi vào khiến những tấm màn che rách kêu phần phật.

Bom hẹn giờ đã được tháo gỡ hết ngay sau khi lắp đặt là tin vui đầu tiên mà Doãn Sư Tử nói khi vừa gặp được kẻ đặt bom, những ống sắt dựng nghiêng trên tường bị người đàn ông đập trúng làm đổ hết, vang lên tiếng va chạm “leng keng” chói tai.
Máu me từ miệng mũi tràn ra, trên mặt cũng có vết bầm tím.

Họ Mạc đó đau đớn nằm trên đất chưa thể đứng dậy, cổ áo đã bị Doãn Sư Tử túm lấy kéo dốc lên, lại thêm một cú đấm chất chứa phẫn hận giáng mạnh lên gương mặt của hắn.
Đã lâu rồi anh không đánh nhau, bây giờ đánh lại cũng không thấy gượng tay.

Mu bàn tay của Doãn Sư Tử cũng bị xước chảy máu, anh ngẩng cao đầu, hít vào một hơi thật sâu, gân xanh nổi lên vô cùng rõ ràng.

Lửa giận của sự điên cuồng bùng cháy trong cơ thể, kinh khủng như ngọn lửa của vụ nổ hôm đó.
Cầm lấy một thanh sắt ngắn mà nặng ở gần bên chân, Doãn Sư Tử mang vẻ mặt u ám bước từng bước nặng nề đến cạnh tên họ Mạc bị đánh bê bết, nằm sõng soài trên đất.

Anh âm thầm nhớ lại vết thương trên chân trái của Khang Ma Kết, thế là anh giơ thanh sắt lên, nhắm chuẩn đầu gối chân trái của tên họ Mạc, quất xuống một cú trời giáng.

“A——”
Sau một tiếng “cốc” đau buốt vang lên là tiếng hét thảm thiết vang vọng cả khu chung cư bị bỏ hoang này.

Tên họ Mạc ôm đầu gối, đau đớn lăn lộn.

Nhưng tiếng hét còn chưa dứt hẳn, Doãn Sư Tử lại tiếp tục vung một gậy vào cẳng chân trái của gã ta, cứ thế anh tàn nhẫn liên tục đánh vào chân trái hết đòn này đến đòn khác, đến khi chân trái của gã ta gần như bị đánh gãy, đau đến mức suýt ngất lịm.
Vệ sĩ kia tìm kiếm xung quanh một vòng, ngoài mấy quả bom chưa được hoàn thiện ra thì anh ta không thấy sự tồn tại nào khác nữa.

Đi đến bên cạnh Doãn Sư Tử, thản nhiên nhìn tên họ Mạc tơi tả kia, anh ta định nói gì đó thì Doãn Sư Tử đột nhiên ném thanh sắt nặng đi, đưa tay lưu loát rút cây súng lắp sau lưng anh ta, lên nòng, đặt họng súng vào thái dương của gã ta, chuẩn bị bóp cò.
Khoảnh khắc mấu chốt, cổ tay bị vệ sĩ giữ lại khá chặt.

Doãn Sư Tử bị sự căm phẫn chi phối hung dữ liếc nhìn anh ta, lại thấy vệ sĩ đó lắc đầu.
“Tay của anh không được dính mạng người.”
“Đó là mệnh lệnh.”
Thịch!
Anh cảm nhận được trái tim đập hẫng một nhịp.
Tôi không cho phép tay em dính mạng người nữa.
Ánh mắt liếc sang thiết bị liên lạc trên tay anh ta, màn hình còn sáng.

Một suy nghĩ loang loáng qua đầu, bàn tay cầm súng buông lỏng ra, khẩu súng lập tức bị vệ sĩ giành lại.

Đồng thời, anh ta lấy thiết bị liên lạc trên tay ném cho Doãn Sư Tử, anh căng thẳng chộp lấy.
Vệ sĩ thở hắt ra: “Cảnh sát sắp đến rồi, tên này không được chết.” Kế hoạch bất ngờ thay đổi.

Doãn Sư Tử không nghe lọt tai, anh chỉ nhìn chằm chằm vào thiết bị liên lạc, cổ họng bỗng chốc khô khan.

Bên kia truyền đến tiếng thở dài rất rất nhẹ, tiếp đó là giọng nam trầm quyến rũ vang lên.
“Quay lại cho tôi.”

“PI bên này đã giải quyết xong rồi, còn lại ông tự xử lý đi.”
Khang Ma Kết ngồi trên sofa trong phòng khách nhà mình nói chuyện điện thoại, hắn vừa làm thủ tục xuất viện trước đó không lâu.

Người bên kia điện thoại là ông Khang, bố nuôi của hắn.

Nhiều năm qua PI và MK là kẻ thù không đội trời chung trên thương trường, sau những lần bị PI âm thầm hay ngay mặt hãm hại, lần này hắn cũng tốn khá nhiều thời gian mới hạ bệ được PI.
Khang Ma Kết vừa bỏ điện thoại xuống, cửa ra vào truyền đến tiếng bước chân.

Hắn lạnh nhạt nhìn sang, thấy Doãn Sư Tử đã thay đồ sạch sẽ đi theo sau vệ sĩ đến trước mặt hắn.
“Ngài Khang, họ Mạc đó bị đưa đi rồi.”
“Ừ, đi đi.”
Vệ sĩ lập tức rời đi, trong phòng khách chỉ còn lại Khang Ma Kết và Doãn Sư Tử.

Hắn đưa mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng lên tiếng.
“Tôi đã bảo cậu đừng nhúng tay vào.”
Doãn Sư Tử tránh ánh mắt của hắn: “Đó là chuyện của em.”
“…”
Khang Ma Kết hít sâu một hơi, bác Hoa lấy một hộp cứu thương đi ra, đưa đến trước mặt hắn.

Khang Ma Kết cầm lấy, đặt lên mặt bàn kính phía trước.

Hắn dùng ánh mắt ra hiệu, Doãn Sư Tử thấy vậy, đôi mắt lập tức sáng lên, chạy đến ngồi xuống bên cạnh hắn, giơ mu bàn tay bị thương nhẹ của mình sang.
Trong lòng Doãn Sư Tử lúc này đang điên cuồng gào thét.

Hắn đang xử lý vết thương cho anh đấy, đang lo cho anh đấy, lo cho anh đấy… đấy!


Nói đến độ mặt dày, có lẽ Biện Nhân Mã chưa từng gặp ai mặt dày như Hạ Thiên Cầm.

Cho dù hai người đã công khai yêu đương rồi, anh ta vẫn chưa có ý định từ bỏ Mục Thiên Xứng, bám cứ phải gọi là dai.

Trên người anh dính bùa à?

“Mã, mệt sao?”
Biện Nhân Mã nhếch môi, vuốt ngược mấy sợi tóc ướt mồ hôi rơi trước trán lên, hít thở nặng nề.
“Không, tôi đang rất thoải mái.”
Người trên thân lại nhún nhảy nhiệt tình, Mục Thiên Xứng một tay giữ lấy bàn tay đang đặt trên cơ bụng của mình, một tay giơ lên vòng qua cổ cậu, dùng sức lật người, đổi thành tư thế đè Biện Nhân Mã ở dưới thân.
“Làm gì đấy?” Biện Nhân Mã bực bội.
“Thôi nào.”
Mục Thiên Xứng hơi bất đắc dĩ, cúi người hôn xuống khóe môi của cậu: “Cậu ta sắp đi du học rồi, không làm phiền chúng ta được nữa.”
“Ái chà, cậu còn biết chuyện này cơ đấy.”
Nếu không phải hai tay bị giữ chặt bên đầu, cậu nhất định sẽ cho anh ăn đấm.
“Không, có một người trong lớp nói với tôi như vậy.

Ngoài việc học, tôi không dính dáng đến cậu ta.”
Mục Thiên Xứng âu yếm hôn khắp cổ cậu để lại dấu hôn, Biện Nhân Mã thả lỏng hưởng thụ.

Nhưng bên dưới di chuyển chậm, cậu hơi nhích người, nâng bàn tay vừa được thả ra lên v**t v* gò má của Mục Thiên Xứng, cuối cùng giữ gáy anh mà ấn mạnh xuống, nghiêng đầu cắn nhẹ vành tai của anh: “Nhanh lên, Xứng.”
“Mai không định đi học à?”
“Ưm, không sao.” Biện Nhân Mã thở dài: “Nhắc đến mai, em họ gì đó của cậu mời cậu tham gia lễ khánh thành công ty của anh ta, đi không?”
Mục Thiên Xứng giữ chặt eo của Biện Nhân Mã, tăng tốc độ trừu sáp: “Đi chứ, khó khăn lắm cậu ta mới thành công mở được công ty này.”
Mở màn hoành tráng và kết thúc thảm bại, anh đều phải chứng kiến cho rõ.

Mối thù năm xưa, anh không trả thì sống không thoải mái nổi.
“Các anh có đi không?”
“Anh hai không đi, nhưng mà… ha, anh rể sẽ đi.

Công ty đó, là anh rể lên bản thiết kế đấy.”
Biện Nhân Mã bật cười, rõ ràng cái nhà đó là đang tốn công tốn sức xây dựng nền móng cho người khác.

“Đợi, đợi đã… ưm, muốn cậu bế.”
Mục Thiên Xứng kéo Biện Nhân Mã lên, đổi tư thế ngồi trên đùi mình, ôm thật chặt, cậu mê mẩn nhìn anh: “Xứng, có gì cần giúp cứ nói với tôi, tôi giúp cậu.”
“Ừm.” Mục Thiên Xứng ngấu nghiến đôi môi của cậu: “Đừng để ý chuyện khác nữa, chúng ta tập trung chuyện chính đi.”

Quả nhiên sáng hôm sau Biện Nhân Mã không còn sức đi học nữa, đợi đến khi Mục Thiên Xứng thay đồ chuẩn bị đi tham gia lễ khánh thành xong, cậu vẫn mơ mơ màng màng cuộn mình trên giường.

Mục Thiên Xứng ngồi xuống bên cạnh giường, xoa đầu cậu.
“Mã, tôi xin nghỉ cho cậu rồi.

Giờ tôi đi đây, sẽ nhanh về với cậu.”
“Ừm, đi đi.”
Người đến dự lễ khánh thành không tính là nhiều, đa phần là người quen của em họ Mục, Mục Thiên Xứng đến nơi cũng chỉ nhận ra nhà cô chú họ, còn Hoàng Song Tử thì vẫn chưa đến.
Anh qua loa chúc mừng, cô chú họ thấy anh cũng giả vờ niềm nở chào đón.
“Thằng bé này tài giỏi, ra trường là đã lên kế hoạch lập nghiệp, làm chủ rồi, cô rất tự hào.” Bà Mục cười, nhưng Mục Thiên Xứng vẫn thấy được sự khinh thường trong mắt bà ta: “Thế anh em cháu bây giờ thế nào?”
“Vẫn ổn.” Mục Thiên Xứng cười đâp.

“Tòa nhà này là em họ cháu nhờ kiến trúc sư có tiếng trong nghề thiết kế đấy, rất sang trọng đúng không?”
Mục Thiên Xứng nhìn xung quanh, cười gật đầu có lệ.

Màu chủ đạo là lam nhạt, màu sắc và phong cách đều là kiểu Mục Song Ngư thích.

Đây không phải thiết kế cho người ta, rõ ràng là thiết kế sẵn cho anh hai.

Không tệ, không tệ.
“Thiên Xứng, em cũng tới à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên thu hút sự chú ý của anh, Mục Thiên Xứng quay lại, mỉm cười nhìn Hoàng Song Tử đang được em họ Mục khách sáo mời vào bên trong.

Hoàng Song Tử không chỉ là người lên bản thiết kế, mà trước đó còn là người mua lại miếng đất kia, đương nhiên nhà cô chú họ cũng quen biết anh ấy.

Nghe Hoàng Song Tử vui vẻ gọi Mục Thiên Xứng như vậy thì rất ngạc nhiên.
Mục Thiên Xứng vui vẻ tiến lên.
“Em họ mời em tới, em vừa đến không lâu.”
“Anh hai em nhớ em lắm rồi, cuối tuần về nhà một chuyến đi.”
Mục Thiên Xứng cười rất tươi: “Em cũng định cuối tuần sẽ về, dẫn theo cả Mã nữa.”
“Vậy thì tốt.”
Hai người nói chuyện vui vẻ khiến người bên cạnh không thể ngắt lời, em họ Mục tìm được cơ hội, vội vàng hỏi Mục Thiên Xứng.
“Anh họ, anh và anh Hoàng đây là người quen sao?”
Mục Thiên Xứng giả vờ ngạc nhiên: “Mọi người không biết sao? Ây anh Song Tử, sao anh lại sơ suất như vậy chứ.”
Hoàng Song Tử phụ họa: “Anh bận quá, quên mất chuyện này.”
Mục Thiên Xứng ra vẻ bất đắc dĩ, mỉm cười giới thiệu Hoàng Song Tử với “người nhà”của mình:
“Mọi người cũng biết là anh cháu kết hôn rồi nhỉ? Đây là chồng của anh ấy, cũng là anh rể của cháu, Hoàng Song Tử.

Anh rể, đây là cô chú và em họ nhà chúng ta.”
Cảm giác không khác gì sét đánh ngang tai.
Mục Thiên Xứng làm như không thấy gương mặt đen hơn đít nồi của họ, anh và anh rể ngồi xuống một vị trí, tiếp tục quay lại chủ đề nói chuyện vừa nãy với Hoàng Song Tử.
“Anh hai dạo này thế này rồi anh?”
“Vẫn như thế, chỉ là công việc gần đây hơi bận.

Nhưng có anh chăm sóc em ấy, em không cần lo.”
Một nhà cô chú họ đứng một bên nhìn Hoàng Song Tử và Mục Thiên Xứng hòa thuận vui vẻ, đột nhiên thấy đau lòng cho một đống tiền mình vừa bỏ ra.

Bỏ ra một số tiền kha khá thuê kiến trúc sư, nhưng kiến trúc sư lại là người nhà của gia đình họ ghét nhất, tiền rơi vào tay người mình ghét nhất, nói thế nào cũng nuốt không trôi.
Bà Mục lại nhớ tới miếng đất khó lắm mới cướp được năm xưa, nếu Hoàng Song Tử là chồng của Mục Song Ngư, vậy anh ấy mua lại đất không phải sẽ chuyển cho Mục Song Ngư? Nói thế nào thì bà ta vẫn rất tiếc miếng đất đó, con trai thuyết phục mãi bà ta mới chịu bán, còn định sau này con trai phát đạt rồi thì sẽ mua lại.

Nhưng nếu Mục Song Ngư đã nắm quyền sở hữu, thì đừng mơ mua lại nữa.

Bà Mục ôm ngực, cảm thấy mình sắp ngất đi..
 
Hướng Đến Ánh Mặt Trời
Chương 61: 61: Album Của Chúng Ta


Ngủ li bì đến chiều, cuối cùng Biện Nhân Mã đã chịu tỉnh khỏi giấc mơ, cố gắng chớp mắt mấy lần mới mệt mỏi ngồi dậy.

Giơ tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường xem thời gian, bây giờ đã hơn một giờ chiều.
“Xứng ơi?”
Lên tiếng gọi theo thói quen, không ai đáp.

Mấy giây sau cậu mới nhớ ra anh đi tham gia lễ khánh thành công ty mới mở của em họ, Biện Nhân Mã nhịn đau bước xuống giường, ngáp một cái thật dài đi vào nhà vệ sinh.
Đồ ăn đã được nấu sẵn, chỉ cần bỏ vào lò vi sóng hâm nóng là có thể dùng.

Đang nhàm chán ăn bữa chiều, lại nghe thấy tiếng chuông phát ra từ chiếc điện thoại bên tay, nhìn người gọi tới, cậu lập tức nghe máy.
“Anh hai?”
“Giờ em rảnh không?”
Biện Nhân Mã ngoan ngoãn trả lời: “Có ạ, có chuyện gì sao anh?”
“Anh có công chuyện qua thành phố này, làm xong rồi nên định tìm em.”
Biện Nhân Mã vội vàng nuốt miếng trứng: “Anh hai ở đâu, em qua tìm anh.”
“Anh gửi vị trí cho em.”
Bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng của Mục Song Ngư, cách Biện Nhân Mã gọi anh có vẻ càng ngày càng thuận miệng hơn rồi, câu nào cũng anh hai, nói một cách vô cùng lanh lợi.

Anh ngồi trong một quán cà phê, ở gần phía cửa kính, quay đầu là thấy khung cảnh nhộn nhịp bên ngoài.

Ba tuần nữa là tết, thời tiết gần đây có dấu hiệu ấm lên, đón tết dưới thời tiết này là đẹp.

Anh nhẹ nhàng khuấy đều cốc cà phê đá trước tay mình, nếu để Hoàng Song Tử biết anh uống đá vào mùa lạnh, nhất định sẽ dạy dỗ anh.
Hoàng Song Tử vừa gọi điện đến nói mình phải ở lại lễ khánh thành đó thêm một lúc, chắc cô chú bên đó cũng đã biết anh và anh ấy có quan hệ gì.

Họ cũng có đầu óc, chắc cũng đoán ra được vài chuyện, sắc mặt chắc cũng đặc sắc lắm.
Tiếng cửa vang kính coong đón chào vị khách mới, người trong quán cà phê lúc này không nhiều, cộng thêm chỗ ngồi của Mục Song Ngư rất dễ thấy, Biện Nhân Mã nhìn thoáng qua là thấy được anh.

Cậu lập tức vui vẻ chạy tới.
“Anh hai đợi lâu không?”
Mục Song Ngư lắc đầu: “Không, em uống gì?”

“Ừm… trà thạch đào.” Biện Nhân Mã nhìn menu một lượt, nhanh chóng lựa chọn.
Mục Song Ngư đứng dậy, cười nói: “Ngồi đó đi, anh đi lấy cho em.”
Không đợi cậu từ chối thì anh đã quay người đi, đợi mấy phút là đã mang khay đồ uống quay về, bên cạnh còn kèm theo một đĩa bánh Tiramisu, đây là anh mua thêm cho cậu.

Biện Nhân Mã vội vàng cầm lấy, đặt ngay ngắn trên bàn.
“Cảm ơn anh hai.”
“Gần đây việc học thế nào?”
“Đều tốt ạ, công việc của anh hai thuận lợi chứ?”
“Thuận lợi.”
Mục Song Ngư đánh giá cậu một lượt, lúc đến đã để ý thấy Biện Nhân Mã đi đứng hay ngồi xuống hơi khó khăn, nhìn kỹ còn thấy chút dấu hôn lồ lộ ra ngoài cổ áo cao.

Anh âm thầm thở dài, tuổi trẻ dồi dào, nhưng cái gì quá cũng không tốt, anh cần dặn riêng với em trai của mình thôi.
Cái thằng này cũng thật là…
Nói được mấy câu, Biện Nhân Mã lấy điện thoại ra thông báo với Mục Thiên Xứng một tiếng, sau đó cười hỏi Mục Song Ngư: “Anh hai còn bận việc gì nữa không?”
“Tạm thời thì không còn nữa.” Giọng điệu của Mục Song Ngư trước giờ vẫn rất nhẹ nhàng.
“Vậy em đưa anh hai đi chơi nhé, thả lỏng người.”
“Đi được sao?”
Biện Nhân Mã nhanh mồm: “Sao lại không đi được ạ?”
Đáp lại câu hỏi của cậu chính là nụ cười dịu dàng của Mục Song Ngư.
“…”
“…”
Biện Nhân Mã cầm ly trà đào lên, hút một hơi thật sâu, nhìn ra bên ngoài nghiêm túc ngẫm nghĩ.

Nhìn kỹ, Mục Song Ngư thấy vành tai của cậu đỏ ửng lên, anh nín cười.
Biện Nhân Mã bỏ cốc trà xuống, che giấu ngượng ngùng mà hắng giọng: “Đương nhiên là em đi được.”
Đi chơi quên lối về có vẻ rất phù hợp với tình cảnh của Mục Song Ngư và Biện Nhân Mã, địa điểm cuối cùng hai người đến là một cửa hàng âu phục, Mục Song Ngư đã đề nghị đến đây đúng lúc cả hai anh em đang có ý định về nhà.

Biện Nhân Mã chỉ im lặng đi theo, nhìn vào cỡ áo, có vẻ là anh định mua cho Hoàng Song Tử.
“Anh rể em tuần sau đi công tác rồi, cũng nên mua một bộ vest mới.”
Mỗi khi nhắc đến Hoàng Song Tử, sắc mặt của Mục Song Ngư cứ như sáng bừng lên.

Biện Nhân Mã tính toán, từ lúc quen biết đến bây giờ, kể ra hai anh cũng đã bên nhau mười mấy năm rồi.

Thời gian qua lâu như vậy, hai người vẫn cứ đằm thắm như hồi mới yêu, thật sự khiến người ta ngưỡng mộ.
Biện Nhân Mã thầm chu môi, cậu và Mục Thiên Xứng cũng sẽ như vậy.
Chọn xong vest thì đến cà vạt, Mục Song Ngư chọn một chiếc màu xanh than kẻ sọc chéo trắng, rất phù hợp với bộ vest anh đang cầm trên tay.

Thanh toán, đóng gói gọn gàng trong một chiếc hộp, bỏ vào trong túi xách in logo nhãn hiệu, khi ra ngoài thì trời đã tối om.
Bây giờ là hơn mười giờ tối.
Biện Nhân Mã mở cửa vào nhà, suýt bị cảnh trước mặt dọa giật bắn mình.
Hoàng Song Tử và Mục Thiên Xứng mỗi người một bên trái phải, ngồi khoanh tay vắt chéo chân nhìn chằm chằm cửa ra vào.

Hai người cứ như hai ông tướng giữ cửa, sắc mặt đều rất tệ.
Mục Song Ngư cầm túi đồ vào, vô cùng bình tĩnh: “Đợi lâu rồi.”
Em trai và anh rể đồng thanh: “Đi những đâu mà lâu như vậy? Hai người biết mấy giờ rồi không?”
Biện Nhân Mã nhìn đồng hồ: “Cũng… sớm mà.”
Mục Thiên Xứng đứng dậy đi đến khoác vai Biện Nhân Mã: “Không thèm nghe máy của tôi?”
“Máy hết pin, không phải anh hai đã nói rồi sao?” Biện Nhân Mã lấy điện thoại ra cho anh xem bằng chứng, còn hất cằm một cách bướng bỉnh.
Hoàng Song Tử cũng đi đến ôm ngang eo Mục Song Ngư: “Em bảo chín giờ sẽ về, kết quả muộn hơn một tiếng?”
Mục Song Ngư cũng giơ chiếc túi đựng đồ lên: “Đi mua đồ cho anh đấy.”
Sắc mặt của Hoàng Song Tử lập tức dịu xuống: “Ăn gì chưa?”
“Bọn em đi ăn rồi.”
Mục Thiên Xứng nhìn chằm chằm túi đồ, bất mãn: “Vậy của em đâu?”
Mục Song Ngư nhún vai: “Em phải hỏi Nhân Mã chứ?”
Mục Thiên Xứng xòe tay trái ra, không khác một đứa trẻ con đòi quà: “Quà của tôi đâu?”
Biện Nhân Mã vỗ mạnh lên tay anh, “bép” một tiếng rõ là vang.

“Giờ đã muộn rồi, hai anh ở lại đây đi, ngày mai rồi về.”
“Được.”
Biện Nhân Mã kéo Mục Thiên Xứng về phòng, cẩn thận đóng cửa lại.

Mục Thiên Xứng phụng phịu ngồi xuống giường, nhìn cậu hì hục tìm đồ trong ngăn kéo.
Biện Nhân Mã lấy ra một hộp chiếc mắt kính, là của Mục Thiên Xứng, thỉnh thoảng dùng máy tính hay đọc sách thì anh mới đeo.

Cậu vui vẻ lấy hộp giấy nhỏ đặt trong túi áo ngoài của mình, lấy ra một sợi dây đeo mắt kính mảnh màu bạc, chăm chú gắn hai đầu móc vào hai gọng kính.
Gắn xong rồi, cậu vui vẻ chạy lại đeo kính lên cho Mục Thiên Xứng, ngắm nghía cho đã con mắt.

Anh hơi bất ngờ, cậu xoa hai bên má phồng lên vì giận dỗi của anh, cúi đầu h*n l*n ch*p m** của Mục Thiên Xứng: “Quả nhiên là hợp, rất đẹp trai.”
“Tôi thế này mới đẹp trai?”
“Thế nào cũng đẹp trai.”


Chiếc xe chạy băng băng trên con đường hướng đến ngoại ô, nhìn qua cửa sổ có thể thấy từng tòa nhà cao chót vót đang càng lúc càng xa, thay vào đó là một dải xanh ngắt ở bên đường, khung cảnh vô cùng yên bình.
“Hắt xì!”
Giang Thiên Yết kéo áo khoác, khịt mũi một cái.

Dương Bảo Bình lái xe bên cạnh thấy vậy, nhanh chóng nâng cao nhiệt độ điều hòa.
“Lạnh lắm không?” Anh lo lắng hỏi.
“Không.”
“Sắp đến nơi rồi.”
“Ừm.”
Anh thành thục rẽ vào con đường bên trái, đi thêm khoảng năm sáu km, tầm nhìn của Giang Thiên Yết đã rơi vào một ngôi nhà ba tầng được bao quanh bởi hàng rào xanh mướt.

Anh lái xe vào trong, đậu ở góc sân.
“Hoài niệm thật đấy.”
Dương Bảo Bình lẩm bẩm, ánh nhìn phủ đầy kỷ niệm nhìn khắp căn nhà này một lượt.

Đây là lần đầu tiên sau mười năm anh quay lại nơi này, mọi thứ vẫn không có gì thay đổi.
Đây là nhà ông bà ngoại của anh, hai người già mất lâu rồi, mười mấy năm trước sau khi bà ngoại đi được một tháng, ông ngoại cũng vì quá đau lòng mà đổ bệnh, không lâu sau cũng đã đi theo bà.

Dương Bảo Bình nắm tay cậu đi lên bậc thang bước vào nhà, cánh cửa mở ra, người nghênh đón hai người là bác giúp việc mang vẻ mặt vui vẻ, trông đã tầm bốn mươi tuổi.
Bước vào trong phòng khách, Dương Bảo Bình mới buông lỏng bàn tay của cậu: “Đi nghỉ ngơi một lúc, lát nữa chúng ta đi gặp ông bà.”
“Ừm.”
Bác giúp việc cười hiền hòa hỏi: “Hai cậu dùng gì không? Để tôi chuẩn bị.”
Dương Bảo Bình cười nhẹ: “Không cần đâu, bác cứ làm việc của mình đi.”
“Vậy cậu chủ cần gì cứ gọi tôi.”
“Được.”
Đi theo Dương Bảo Bình vào một phòng trên tầng, căn phòng này là ông bà ngoại để cho anh, ngày xưa đến nhà ông bà chơi đều sẽ ngủ lại đó.

Căn phòng vô cùng rộng, chỗ nào cũng mang đến cảm giác khiêm tốn tao nhã, dù lâu không có người ở vẫn rất sạch sẽ gọn gàng, rõ ràng là được thường xuyên lau dọn.

Giang Thiên Yết để ý trong phòng có một giá sách nhỏ, trên giá sách có một cuốn album ảnh.

Cậu đi đến, chỉ vào hỏi thử: “Em xem được không?”
“Đương nhiên là được.”
Giang Thiên Yết vui vẻ lấy xuống, mở trang đầu tiên là thấy hình cả gia đình.

Cậu nhận ra hai người ngồi trên hai cái ghế phía trước nhất định là ông bà ngoại, hai người đứng phía sau là mẹ Dương và ba Dương, trong tay mẹ Dương còn đang bế Dương Bảo Bình bé con chắc mới được mấy tháng.

Mẹ Dương rất giống bà ngoại, còn Dương Bảo Bình lại có điểm giống ông ngoại của mình.

Giang Thiên Yết nhìn người trong ảnh lại nhìn Dương Bảo Bình, liên tục gật đầu khẳng định là vậy.
“Ngày xưa mọi người đều bảo ngoài cái miệng giống bố ra, anh theo nhà mẹ hết.”
Giang Thiên Yết tán thành, lật trang tiếp theo, là Dương Bảo Bình khi lên sáu tuổi, vào lớp một.

Nhìn cậu bé được bà ngoại nắm tay, vẻ mặt rất ấm ức, Giang Thiên Yết phụt cười.
“Trông anh như vừa bị cướp mất kẹo vậy.”
Dương Bảo Bình ôm cậu từ đằng sau, tựa cằm trên vai cậu ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng bật cười.
“Xem nào, không nhầm thì hôm đó ông ngoại mua cho anh kẹo bông gòn, kết quả bà ngoại bảo anh bị sâu răng, thế là thay anh ăn hết kẹo bông gòn đó.”
Giang Thiên Yết nín cười: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó khai giảng xong, bà ngoại bế anh đi chơi công viên, anh cũng quên mất chuyện mình bị giành mất kẹo.”
Giang Thiên Yết lại lật tiếp, lật mãi lật mãi, cuốn album tiếp diễn đến năm Dương Bảo Bình mười lăm tuổi là không còn chụp chung với ông bà, đoán chừng khoảng thời gian này ông bà đã không còn.

Ảnh kéo đến năm Dương Bảo Bình hai mươi ba tuổi là dừng hẳn, là năm anh xảy ra tai nạn, tâm trạng của Giang Thiên Yết bỗng trùng xuống.
“Mỗi năm có cơ hội đến đây, anh đều sẽ thêm một tấm hình vào album.

Ông bà ngoại nói đây là album riêng của anh, lưu lại từng kỷ niệm trong cuộc đời anh.

Mẹ anh cũng có album riêng của bà ấy, ông ngoại cũng có.”
Giang Thiên Yết cười nhẹ nhìn bức hình cuối cùng, đây là bức hình cậu chụp cho anh khi anh tham gia lễ trao bằng tốt nghiệp.

Lúc đó anh bảo in ra hai bức, một bức ở nhà, thì ra bức còn lại là đem đến đây.
Giang Thiên Yết gấp cuốn album lại, thở ra một hơi, ôm nó trong lòng rồi quay qua chân thành nói với Dương Bảo Bình.
“Vậy bây giờ, để em và anh tiếp tục cuốn album này.”
Đối diện với ánh mắt chan chứa tình cảm của Giang Thiên Yết, Dương Bảo Bình mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cậu: “Được.”.
 
Hướng Đến Ánh Mặt Trời
Chương 62: 62: Cầu Hôn


Vương Xử Nữ và bố Vương đều đi làm chưa về, sau khi y bàn giao lại công việc cho thư ký mới xong thì ở nhà, cũng mới được một tuần thôi.

Mẹ Đới đang ở đây, bà ở dưới bếp nấu cơm với mẹ Vương, hai bà mẹ đè thấp giọng nói chuyện, không ai nghe thấy hết.

Còn Thất Cưu, cậu bé đã được mẹ Vương đón về cách đây một tiếng, đang ở trên tầng chơi.

Đới Bạch Dương từ tốn bước từng bước lên cầu thang, đến căn phòng bên cạnh phòng ngủ của mình, từ bên ngoài có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích của cậu bé.

Y đẩy cửa vào, đồ chơi bị bày bừa tứ tung hết, con trai của y ngồi giữa đống đồ chơi, quay lưng về phía cửa, đang nghịch đồ chơi.

“Thất Cưu.”
“Bố nhỏ!”
Thất Cưu giòn tan gọi một tiếng, quay qua, cầm một quả bóng màu cam to hơn gương mặt của mình chạy đến trước mặt y.

Đới Bạch Dương ngạc nhiên nhìn quả bóng rổ trong tay con trai, ngồi khụy một chân xuống, nhận lấy bóng.

“Con lấy đâu ra vậy?”
“Bà mua.”
Đới Bạch Dương trầm tư nhìn quả bóng, ký ức năm nào bỗng ùa về.

Về những năm y và anh còn chưa thân thiết, lần đầu chủ động mời anh đi chơi bóng rổ, bị khả năng của anh thu hút, còn những lần sau đó và sau đó nữa, có y và anh.

Sau này lại vì công việc bận rộn, đã lâu không động đến bóng rổ rồi.

Đới Bạch Dương bỗng cười, đối diện với đôi mắt ngây thơ nhìn mình, y trả lại bóng cho con trai, sau đó xoa đầu cậu bé.
“Đợi con thêm vài tuổi, hai bố dạy con chơi.”
Thất Cưu gật đầu.
Vào hẳn trong phòng thu dọn đồ chơi của cậu bé, Thất Cưu lẽo đẽo theo sau y, thấy y cầm từng món đồ đặt lên tủ thì cũng bắt chước làm theo, mặc dù không được đặt đàng hoàng, cái đứng cái nằm, nhưng mà tốc độ dọn dẹp đã tăng lên.
Đới Bạch Dương bế Thất Cưu xuống tầng, đúng lúc nghe thấy tiếng xe truyền đến từ bên ngoài.

Đôi mắt của Thất Cưu sáng lên, reo hò gọi ông và bố lớn, một tay còn kéo vai áo của Đới Bạch Dương, ý muốn y đưa cậu bé ra ngoài đón.

Vừa thấy ông, Thất Cưu đã trượt xuống chạy lịch bịch đến, ôm chầm lấy chân của bố Vương.

Thất Cưu nhớ mỗi lần ông về đều sẽ có quà cho cậu bé, vậy nên cực kỳ thích ông.

Bố Vương vui vẻ cười lộ cả nếp nhăn, bế cháu trai lên, quả nhiên lấy ra một nắm kẹo từ trong túi áo khoác, bỏ vào túi áo nhỏ của Thất Cưu.

Cậu bé giỏi lấy lòng, hôn chụt lên má ông.
Vương Xử Nữ đi đến nhéo má cậu bé, cũng nhận được một nụ hôn từ con trai, anh cười nhẹ.

Liếc sang Đới Bạch Dương vẫn đứng ở chỗ cửa, bèn đi tới ôm lấy y.
“Mừng anh về.”
“Ừm.”
“Hôm nay vẫn ổn chứ?”
“Vẫn vậy.”
Anh trở tay nắm tay y đi vào nhà, được y nhắc là mẹ Đới đến, đang ở trong phòng bếp nấu ăn, anh bèn đi vào chào hỏi bà ấy một tiếng.

Hai bố con trở về rất đúng lúc, vừa hay cơm nước đã làm xong.
Cuối cùng cũng trở lại phòng ngủ là vào mười giờ khi mọi thứ đã thu dọn xong, trước lúc đó Vương Xử Nữ bị mẹ Đới gọi ra ngoài nói chuyện, chủ đề không vượt quá phạm vi liên quan đến Đới Bạch Dương và cuộc sống sau này.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của mẹ Đới, anh cũng nói thật.
Bây giờ tốt nhất y vẫn nên trong tầm mắt của mọi người, nếu có chuyện giống như lần trước y quên mất địa chỉ nhà, không biết đi đâu về đâu như vậy nguy hiểm thế nào.

Trước đó anh nói sẽ thuê vệ sĩ, anh cũng tìm được rồi, là đồng nghiệp của Doãn Sư Tử cũng làm việc ở công ty vệ sĩ, anh ấy nói người này rất đáng tin, Vương Xử Nữ đã đến tìm hiểu mấy lần, cũng ưng.

Còn về nhà mới, họ không chuyển nữa.

Căn nhà đó xây xong cứ để đấy, thỉnh thoảng tới dọn dẹp là được, đợi Thất Cưu đủ tuổi rồi sẽ cho cậu bé đứng tên.

Mẹ Đới nghe anh nói xong cũng gật đầu, không có ý kiến khác.

Mấy ngày gần năm mới hai người có hẹn đến khu du lịch Trăng Non, một khu du lịch mới nổi cách đây không lâu nằm trong thành phố, chỉ có y và anh đi.

Rời xa thành phố náo nhiệt, hai người dừng chân trong một dãy nhà trọ bên núi, sắc trời về khuya lấp lánh ánh sao sáng, dưới ánh trăng mờ mịt bao phủ cảnh sắc bình yên, từng con đom đóm tỏa sáng lập lòe giữa đồng cỏ xanh.

Trên con đường nhỏ, Đới Bạch Dương hít sâu một hơi, mùi hoa cỏ thoang thoảng loanh quanh bên chóp mũi.

Bàn tay được anh nắm chặt, không buông một giây, dắt y đi về phía nhà trọ.
Thật hạnh phúc.
“Nghĩ gì vậy?”
Vương Xử Nữ quay qua hỏi y.
“Không có.”

Vương Xử Nữ giơ tay qua nhéo má y, đầu ngón tay hơi lạnh khi chạm vào da thịt lại có độ ấm khó hiểu: “Đi thôi.”
Vòng thêm mấy lối rẽ nữa, hai người dừng lại trước cửa một dãy nhà trọ.

Khu du lịch phục vụ 24/24, nhà trọ tất nhiên luôn mở cửa, ánh đèn sáng trưng rọi hẳn ra ngoài.

Khách trọ bên trong có rất nhiều người vẫn thức, hơi ồn ào, nhưng khi hai người đi dọc qua hành lang đến tầng phòng nghỉ, âm thanh đã dần dần nhỏ đi, cách âm không tệ.
Đi qua hành lang, hai bên treo những chậu cây xanh nhỏ, dây leo xanh mơn mởn trên tường kéo dài từ đầu đến cuối hành lang, đèn vàng ấm áp không quá mờ nhạt.

Vương Xử Nữ dùng thẻ phòng đẩy cửa vào, căn phòng sạch sẽ được thiết kế đơn giản, bàn ghế gỗ, giường đôi, từ cửa sổ của phòng có thể ngắm nhìn khung cảnh bình yên ngoài kia.
Trong phòng có hương hoa nhẹ dịu, khiến cơ thể mệt mỏi được thả lỏng hơn.

Sau khi tắm rửa, hai người tựa vào nhau lặng yên ngắm cảnh đêm, ánh trăng bạc thông qua cửa sổ rải vào trong phòng, mang lại chút ánh sáng cho đêm đen.

Đới Bạch Dương có dấu hiệu buồn ngủ, nhanh chóng trở về giường muốn làm một giấc ngủ ngon.

Nhưng trước đó, y vẫn kiên trì đợi Vương Xử Nữ cũng lên giường, ôm anh.

Vương Xử Nữ cười nhẹ: “Ngủ đi.”
Vương Xử Nữ chưa từng lạ giường, nhưng hôm nay anh lại không ngủ được.

Nằm bên cạnh yên lặng nhìn gương mặt say giấc bên cạnh, không biết đang nghĩ đến chuyện gì.

Tiếng thở dài hơi nặng nề, trong phòng lặng yên chỉ còn tiếng đồng hồ kêu “tích tắc” rõ mồn một, thời gian cứ chậm rãi trôi đi, đến khi anh hơi cử động người đổi tư thế thoải mái chút, không ngờ lại vô tình đánh thức bạn đời.
Đới Bạch Dương mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói hơi khàn cũng hơi mệt: “Sao anh còn chưa ngủ? Không ngủ được sao?”
“Ừ, không ngủ được.”
Đới Bạch Dương chớp mắt, cố nhớ đến chuyện gì đó, dò hỏi: “Mấy ngày trước anh làm việc đến tận khuya mới ngủ, giờ bị quen giấc rồi?”
Vương Xử Nữ gật đầu: “Có lẽ vậy.”
“Mấy giờ rồi?”
“Anh xem xem…” Vương Xử Nữ dựa theo ánh trăng trong phòng nhìn về phía đồng hồ: “Sắp mười hai giờ rồi.”
Anh nghe thấy tiếng thở dài nhỏ của Đới Bạch Dương.
“Vậy phải làm gì bây giờ? Kể chuyện?”
Vương Xử Nữ bật cười: “Em có chuyện gì không?”
“Chuyện ma.”
Anh nhăn mặt: “… Anh sẽ không ngủ được nữa.”
Đới Bạch Dương cười run cả vai, thì thầm: “Vậy phải làm sao?”

Vương Xử Nữ dịch người một chút, kéo y gần vào lòng mình hơn: “Không cần làm gì cả, em ngủ tiếp đi, qua một lúc anh sẽ ngủ được thôi.”

Không khí tết tràn ngập trên mọi nẻo đường, một nhà Mục Song Ngư đi tảo mộ vào ngày 27 âm lịch, khác với mọi năm, lần này có thêm Biện Nhân Mã đi cùng.

Một năm bận rộn, thời gian đến thăm mộ chắc cũng chỉ được một hai lần, cỏ trên mộ cũng mọc hơi cao.
Thắp nén nhang xong, Hoàng Song Tử đưa Mục Song Ngư đi về trước, hai người còn đến nhà bố mẹ Hoàng.

Mục Thiên Xứng tạm thời ở lại, nhìn hai phần mộ trước mặt mình mà lòng nặng trĩu.

Anh hít một hơi thật sâu, quay sang nắm tay Biện Nhân Mã, kéo cậu đến đứng sát cạnh mình, nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Anh dẫn người yêu về ra mắt bố mẹ rồi đây, hai người họ nhất định là vui lắm.

Từ khi còn bé đến giờ, mỗi khi có cơ hội đến thăm mộ, anh đều sẽ kể với họ về Biện Nhân Mã.

Là từ người xa lạ đến tình bạn ngây thơ của trẻ con, là cảm xúc nhộn nhạo khác lạ đến lần đầu biết đến mùi vị ghen tuông, là tình cảm mập mờ đến sáng tỏ, cuối cùng chính thức trở thành người yêu.

Mười mấy trôi qua rồi, hai chữ “hạnh phúc” với Mục Thiên Xứng mà nói đơn giản chỉ là ở bên người mình yêu thương, ở nơi mà mình gọi là gia đình.

Mưa phùn rơi từ lúc nào lất phất rơi xuống, từ từ tẩm ướt bộ đồ của anh.

Mục Thiên Xứng cúi đầu, vai của anh hơi run.

Biện Nhân Mã nghĩ anh sợ, lại thấy anh nâng tay mình lên, mỉm cười nói lời cuối cùng với bố mẹ trước khi rời đi.
“Bố mẹ, hai người chúc phúc cho chúng con nhé.”
Đêm 30, đếm ngược thời khắc giao thừa, nơi tổ chức bắn pháo hoa ở trung tâm thành phố tấp nập dòng người chen chúc nhau.

Vốn dĩ là buổi tối giá lạnh, vì nguyên nhân này mà nóng lên.

Xung quanh nơi đây có nhà hàng khách sạn, đèn điện rực rỡ góp phần chiếu sáng đường phố bên dưới.

Trong nhà hàng, âm nhạc du dương khiến tâm trạng trở nên thoải mái.

Gió đêm thổi đến mang theo hương vị của năm mới, đẩy nhẹ những cánh hoa mai vàng lay động.

Từ vị trí của hai người, có thể thấy rõ đồng hồ đếm ngược ở tòa nhà cao chọc trời phía đối diện.
“Cậu đang nghĩ gì thế?”
“Đang nghĩ xem vì sao cậu lại đưa tôi đến đây.”
Biện Nhân Mã bật cười: “Đón giao thừa đó.”
Anh nhướng mày, quay qua nhìn xung quanh, không một bóng người.
Cần đến mức bao trọn cả một tầng nhà hàng không?
Mục Thiên Xứng quay lại, vừa hay nhìn thẳng vào mắt Biện Nhân Mã.

Đôi mắt của cậu hơi híp lại, nhìn anh rất nghiền ngẫm, khóe môi lại cong lên một độ nhẹ đến mức khó nhìn ra.

Có thể là vì cách ăn mặc, nên hôm nay anh cảm thấy cậu vô cùng trưởng thành.

Biện Nhân Mã lại tự nhiên quay qua nhìn đồng hồ đếm ngược, tựa vào lưng ghế, cứ như đang đợi chờ điều gì.

Còn năm phút là một năm nữa sẽ khép lại, người bên dưới đã chật ních không thể chen thêm được nữa.

Biện Nhân Mã đứng dậy, đi đến bên cạnh lan can, Mục Thiên Xứng cũng theo sau cậu.

Anh không biết liệu có phải mình nghe nhầm, đứng gần như vậy, anh nghe thấy trái tim của cậu đang đập rất nhanh, theo từng giây mà tăng tốc.
Còn một phút.
Biện Nhân Mã quay hẳn người sang, nghiêm túc nhìn thẳng gương mặt của Mục Thiên Xứng.

“Mã?”
Cậu đưa tay lấy một món đồ trong túi áo trong của áo khoác, nâng niu trong tay.

Mục Thiên Xứng sững sờ nhìn hộp nhung xanh đen trong tay cậu, vành tai đỏ lên, trái tim đang có dấu hiệu loạn nhịp.

Biện Nhân Mã mỉm cười, nói nhỏ: “Tôi không đợi nổi nữa.”
Bên trong đặt chiếc nhẫn gia truyền của nhà họ Biện, là khi sinh nhật mười tám tuổi mẹ Biện đã đưa cho cậu, bảo cậu đưa cho chủ nhân tiếp theo của chiếc nhẫn này.

Tất nhiên là người đó đang ở trước mặt cậu.
Biện Nhân Mã lùi lại một bước nhỏ kéo khoảng cách phù hợp, quỳ chân phải xuống, nâng hộp nhẫn lên cao hướng về Mục Thiên Xứng.

Cậu thấy căng thẳng, thật sự, mặc dù cậu vô cùng chắc chắn là thành công, nhất định là anh sẽ đồng ý.
Ngẩng đầu chân thành nhìn thẳng Mục Thiên Xứng, Biện Nhân Mã chậm rãi nói rõ từng chữ xuất phát từ đáy lòng.
“Xứng, cậu bằng lòng kết hôn với tôi không?”
Đồng hồ điểm về 0, màn đêm trên trời đang được điểm tô bằng những pháo hoa rực rỡ, đủ mọi màu sắc, chiếu sáng một khoảng trời.

Bên dưới là những tiếng reo hò của hàng trăm người, tung hô “chúc mừng năm mới”, bầu không khí rộn ràng và phấn khởi.
Mục Thiên Xứng nuốt khan, anh chưa trả lời, là sợ tiếng ồn ào xung quanh lấn át cả lời nói của mình.

Anh đi lên, cầm tay Biện Nhân Mã, kéo cậu đứng dậy, ôm trọn cậu trong lòng mình.

Một nụ hôn bất ngờ đặt xuống môi, Biện Nhân Mã bị kéo vào một nụ hôn dài.

Hôn đến mức đê mê, Mục Thiên Xứng hôn nhẹ lên vành tai của cậu, Biện Nhân Mã th* d*c, nghiêm túc nhìn anh mà chờ đợi câu trả lời.
“Bằng lòng.”
Đương nhiên là anh bằng lòng!.
 
Hướng Đến Ánh Mặt Trời
Chương 63: 63: Hôn Lễ


Mục Song Ngư im lặng nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của em trai, nhẫn đeo không vừa tay, đến đốt thứ hai là dừng lại không thể đẩy xuống được nữa, dù sao chiếc nhẫn này cũng được thiết kế cho nữ đeo.

Anh không nói, nhưng ánh mắt phản chiếu rõ niềm vui thay em trai mình.
Mục Thiên Xứng xoay qua xoay lại, cuối cùng cũng luyến tiếc đặt chiếc nhẫn về lại trong chiếc hộp.

Anh nhìn lên anh hai mình, lúc về nhà sắc mặt của hai anh trai đều không tệ, có vẻ nỗ lực lấy lòng bố chồng của anh hai đã đang được đền đáp, cũng là vì trước đó ông Hoàng đổ bệnh, Mục Song Ngư thường đến hỏi han, tuy rằng chưa hoàn toàn được chấp nhận, nhưng ít nhiều thái độ đã tốt hơn trước đây.
Mục Song Ngư cười nhẹ: “Mùng hai chúng ta qua nhà Nhân Mã chúc tết.”
“Dạ.”
Mục Thiên Xứng ngoan ngoãn gật đầu, đứng dậy cầm hộp nhẫn về phòng cất kỹ.

Mục Song Ngư thì vào phòng bếp chuẩn bị đồ ăn với Hoàng Song Tử, trong lúc vô tình lại thấy thiệp mời màu be đặt gọn bên góc bàn.
Là thiệp mời tham dự hôn lễ của Dương Bảo Bình và Giang Thiên Yết, hai mươi hai tháng một âm chính là ngày trọng đại của hai người.

Hai chiếc thiệp mời đầu tiên vinh hạnh nằm trong Hoàng Song Tử và Vương Xử Nữ bên kia.
Anh lấy lên xem, mẫu thiệp được đặt thiết kế riêng, trang trí đơn giản mà thanh lịch.

Bên ngoài ghi tên người được mời bằng chữ viết tay mềm mại, mở hai mặt tấm thiệp ra xem, mặt ở giữa là ảnh cưới của hai người, hai mặt còn lại một mặt ghi địa chỉ thời gian tổ chức tiệc cưới, một mặt ghi tên cha mẹ hai bên và tên hai chú rể “Quý nam Dương Bảo Bình x Quý nam Giang Thiên Yết” được in to rõ ràng ở giữa.
Nhìn thiệp cưới một lượt, Mục Song Ngư gấp gọn lại trả cẩn thận về vị trí cũ, đi vào trong phòng bếp.
“Anh à, quà cưới anh định chuẩn bị thế nào?”


Mái tóc được chải gọn gàng, dùng keo xịt giữ nếp tóc, khâu trang điểm đã hoàn thành.

Giang Thiên Yết đứng dậy thay đồ cưới, Đới Bạch Dương đã ở bên cạnh sẵn sàng giúp đỡ cậu, bên chân y là nhóc Thất Cưu mặc đồ vest rất dễ thương, ngẩng đầu lên thật cao nhìn chú rể đẹp trai trước mặt mình.
“Thất Cưu, chú đẹp trai không?” Giang Thiên Yết ngồi xổm xuống, cười hỏi cậu bé.
Thất Cưu gật đầu liên tục.
Lần nữa đứng dậy, Đới Bạch Dương giúp cậu mặc áo khoác ngoài, cài cúc.

Đồ cưới của cậu là màu trắng, bên ngực cài đóa hoa hồng màu xanh dương.

Cậu đứng yên để Đới Bạch Dương giúp mình sửa sang lại, ánh mắt thi thoảng đặt lên vẻ mặt nghiêm túc của y, cậu mở miệng muốn hỏi mấy lần, cuối cũng vẫn thôi.
Ngày vui, không nên nhắc đến nữa.
“Hai người chuẩn bị cho ngày này chắc cũng lâu rồi nhỉ?” Đới Bạch Dương đột nhiên lên tiếng phá vỡ yên tĩnh.
Giang Thiên Yết cười nhẹ, nhìn bó hoa cưới của mình trên bàn.

Dưới cảm xúc lẫn lộn đan xen, cậu nói rất nhỏ.
“Hơn mười năm rồi.”
Động tác của Đới Bạch Dương khựng lại mấy giây rồi tiếp tục, Giang Thiên Yết quay qua nhìn y, khóe môi nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc, y cũng như bị lây nhiễm mà mỉm cười theo cậu.
Y thật sự rất khâm phục Giang Thiên Yết, có thể kiên nhẫn chờ đợi được lâu như vậy.

Hạt giống hạnh phúc được hai người vun trồng, từ từ lớn dần lên, cây xanh vươn bóng mát rất lâu, lâu đến mức người ta tưởng rằng cái cây này không thể nở hoa kết quả, nào ngờ đến hôm nay lại kết được quả ngọt.
Người có tình cuối cùng cũng về một nhà.

Cánh cửa phòng được gõ, ba người trong phòng đồng loạt nhìn sang.

Doãn Sư Tử mặc một bộ vest đen bước từng bước chững chạc đi vào.

Trên gương mặt anh lúc này cũng tràn đầy niềm vui dễ dàng nhìn ra.
“Cậu Giang, bên cậu Dương tới rồi.

Cậu chuẩn bị xong chưa?”
Giang Thiên Yết đi tới cầm bó hoa cưới của mình, cậu đặt tay lên ngực, hít thật sâu một hơi lại thở sâu một hơi, cuối cùng gật đầu nhẹ.
“Chuẩn bị xong rồi.”
Đội Giang Thiên Yết đi từ bên này bước đi, phía Dương Bảo Bình đi từ bên kia bước đến.

Anh mặc trên người bộ đồ cưới màu xanh đen, bên ngực trái gần vị trí trái tim đang cài đóa hoa hồng nở rộ, bên cạnh điểm xuyết lá xanh và vài cành hoa baby nhỏ.
Phía sau anh là Vương Xử Nữ và Hoàng Song Tử.
Hai người cùng dừng bước trước cửa lễ đường to lớn tạm thời đang được đóng kín.

Dương Bảo Bình mỉm cười xán lạn, nhìn Giang Thiên Yết từ trên xuống dưới không thể rời mắt, phải để Hoàng Song Tử huých nhẹ một cái nhắc nhở, anh mới lấy lại tinh thần, chủ động tiến thêm một bước, giơ tay lên, yêu thương nhìn thẳng vào mắt cậu.
Giang Thiên Yết hạnh phúc nắm lấy tay anh, cùng nhau đứng đối diện cánh cửa, chờ đợi giây phút mở ra, bắt đầu viết lên hành trình mới của hai người.
Bốn người Doãn Sư Tử, Vương Xử Nữ, Đới Bạch Dương và Hoàng Song Tử đi vào bên trong hội trường hôn lễ trước, khách mời đã đến đông đủ, trên tay ai cũng cầm một ly rượu mừng thay nhau đi đến chúc mừng bố mẹ Dương và bố mẹ Giang.

Hội trường rộng lớn, khách mời có họ hàng, hàng xóm, bạn bè, đối tác lâu năm vân vân, ai cũng quần là áo lượt, vẻ mặt tươi cười phù hợp với không khí hân hoan của ngày vui hôm nay.
Màu sắc chủ đạo của bữa tiệc là trắng và xanh dương, hoa trang trí là hoa hồng xanh xen kẽ hoa hồng trắng với ý nghĩa cho tình yêu chung thủy và vĩnh cữu.

Sân khấu chữ T trải đầy cánh hoa, hương hoa nhẹ nhàng bao phủ hội trường, tiếng nhạc dịu dàng len lỏi từng góc nhỏ.
“Kính thưa quý vị, lễ thành hôn của chú rể Dương Bảo Bình và Giang Thiên Yết sẽ được diễn ra trong ít phút nữa, kính mời tất cả các vị hãy ổn định chỗ ngồi để nghi lễ được diễn ra trang trọng hơn, xin trân trọng kính mời.”
MC trên sân khấu cất lên tiếng chào hỏi đầu tiên lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, khiến họ tập trung hết lên sân khấu.

Quan sát thấy khách mời đã ngồi xuống vị trí, MC lại nồng nhiệt dẫn chương trình.
“Xin hân hoan chào đón quý vị quan khách, đã đến chung vui trong tiệc cưới ngày hôm nay của chú rể Bảo Bình và chú rể Thiên Yết.

Lời đầu tiên cho phép tôi thay mặt gia đình, ban tổ chức xin gửi đến toàn thể quý vị quan khách lời chúc sức khỏe và lời chào mừng trân trọng nhất!”
Bên dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay vô cùng nhiệt tình, có người rất nghiêm túc lắng nghe lời dẫn chương trình, nhưng sẽ đa phần là nghĩ bao giờ anh MC này mới giới thiệu xong, bao giờ mới gặp được hai nhân vật chính của ngày hôm nay đây?
“Tiếp theo đây xin mời quý vị quan khách cùng hướng mắt về phía sân khấu.

Hãy vang lên những tràng pháo tay rộn rã để đón chào sự ra mắt của hai nhân vật chính trong ngày vui trọng đại nhất đời họ.

Xin chào đón hai tân lang ngày hôm nay—”
Theo tiếng giới thiệu của MC truyền ra, cánh cửa ngăn cản giữa trong và ngoài hội trường hôn lễ đã chậm rãi mở ra, sự chú ý của mọi người đổ dồn sang phía cánh cửa, mỏi mắt mong chờ.
“Dương Bảo Bình và Giang Thiên Yết!”
Dưới tràng pháo tay giòn giã vang khắp hội trường, dưới những ánh nhìn chúc phúc, cùng với tiếng nhạc rộn ràng từ từ vang lên, Dương Bảo Bình và Giang Thiên Yết cùng cất bước thật đều, sánh vai nhau chậm rãi đi vào trong lễ đường.

Hai người quay sang nhìn nhau, nụ cười trên môi không tài nào ngừng lại được.
Mẹ Giang nhìn gương mặt hạnh phúc của con trai, không kìm lại nổi nước mắt mà bật khóc.

Bố Giang thấy vậy, vừa vỗ vai an ủi vừa nói: “Bà này, ngày vui như hôm nay sao lại khóc? Phải cười lên chứ, nào, bà nhìn tôi này, cười lên thế này này.”
Mẹ Giang bị chọc cười, đánh nhẹ bố Giang một cái, lấy khăn nhẹ nhàng lau nước mắt.
Khi trao nhẫn cưới, Dương Bảo Bình thật sự vô cùng cẩn thận lấy nhẫn cưới ra khỏi hộp, chiếc nhẫn bạch kim lóe sáng dưới ánh đèn chiếu rõ được chút gương mặt của anh.

Dùng tay trái nâng niu bàn tay của Giang Thiên Yết, khi đeo nhẫn cưới vào ngón áp út của cậu, tay anh run, thật sự đang rất là run.
Cũng không biết tay anh run quá dễ nhìn thấy, hay là mắt của Hoàng Song Tử quá tinh.

Anh ấy ngồi bên dưới, có hơi sốt ruột: “Chú rể trông căng thẳng quá nhỉ, tay run cả rồi.”
Câu nói này lập tức chọc cười mọi người, Mục Song Ngư ngồi bên cạnh anh ấy huých nhẹ một cái.
Đeo nhẫn cưới không khó khăn, nhưng ý nghĩa lại cực kỳ quan trọng.

Chiếc nhẫn vừa khít đeo vào ngón áp út của Giang Thiên Yết, Dương Bảo Bình cầm tay cậu, xoa nhẫn cưới, ngắm nhìn cho thật kỹ, chóp mũi truyền đến cảm giác chua xót.
Tách!
Giang Thiên Yết mở to mắt, kinh ngạc nhìn dòng nước trong chảy từ mu bàn tay của mình xuống, rồi vội vàng ngước nhìn đôi mắt đỏ hoe của Dương Bảo Bình.

Người đàn ông vừa nãy còn tươi cười, bây giờ lại mau nước mắt, chỉ cậu nhìn thấy sự tự trách giấu trong đôi mắt của anh.
Vội vàng giơ tay lau nước mắt cho anh, lập tức bị anh giữ lại đặt yên bên má.

Nghiêng đầu hôn lên cạnh chiếc nhẫn, anh nghẹn ngào nói nhỏ.
“Xin lỗi, vì đã để em đợi chờ quá lâu.”
Giang Thiên Yết nhẹ nhàng lắc đầu, cầm lấy chiếc nhẫn dè dặt đeo lên ngón áp út của Dương Bảo Bình.
Tiếng vỗ tay của mọi người lại giòn giã vang lên, xen lẫn trong những tiếng reo hò hồ hởi, hai người nghiêng đầu trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng.
“Em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.”
Hai người cắt bánh cưới, rót rượu Champagne, cùng nâng ly chúc mừng.

Sau lời dẫn uyển chuyển của MC, nghi thức thành hôn kết thúc.

Âm nhạc thay đổi bằng một bài chúc mừng hôn lễ, Dương Bảo Bình dắt tay Giang Thiên Yết đi xuống bên dưới sân khấu, đến từng bàn tiếp các vị khách và nhận lời chúc phúc của họ.
Trong tay Giang Thiên Yết vẫn còn cầm hoa cưới, cậu quan sát xung quanh hội trường, cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Sư Tử đang đứng ở một bàn, im lặng nhìn về phía bàn của Khang Ma Kết.
Hai tập đoàn sẽ hợp tác với nhau trong thời gian dài nên hắn cũng nhận được thiệp mời, nghi lễ diễn ra được một nửa thì hắn mới đến, ngồi ở một vị trí khá khuất trong hội trường.

Chuyện vụ nổ năm ngoái của hắn đã đến hồi kết thúc, cuộc sống đã quay trở lại hai chữ “bình yên”.

Ngồi bên này bắt được tầm mắt nhìn chằm chằm mình, hắn theo bản năng quay sang.
Vừa hay thấy Giang Thiên Yết đi đến bên cạnh Doãn Sư Tử, cậu đưa hoa cưới trong tay mình cho anh, hất cằm rất nhẹ về phía Khang Ma Kết.

Doãn Sư Tử lập tức hiểu ý, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, cầm lấy bó hoa cưới đi thật nhanh về phía hắn.
Khang Ma Kết: “…”

Doãn Sư Tử đứng trước mặt hắn, lắc bó hoa trong tay: “Kết, em lấy được hoa cưới rồi.”
Khang Ma Kết đỡ trán: “…”
“Anh uống rượu không?”
“Ừ.”
Doãn Sư Tử đặt hoa cưới trước mặt hắn, Khang Ma Kết vẫn nhìn thấy chiếc nhẫn năm xưa vẫn nguyên vẹn trên tay anh, hắn bỗng thấy không thoải mái.

Đợi Doãn Sư Tử cầm ly rượu vang về cho mình, Khang Ma Kết mở miệng muốn nói mấy lần, hắn nhận lấy ly rượu mừng, nhấp một ngụm nhỏ.
“Tháo chiếc nhẫn đó ra đi.”
Doãn Sư Tử khựng người, nụ cười trên môi cứng đờ.
“Sao?”
Khang Ma Kết nghiền ngẫm vẻ mặt của anh, Doãn Sư Tử bị câu nói của hắn làm tổn thương rồi.

Hắn đặt ly rượu trên bàn, ly rượu thủy tinh mờ ảo chiếu gương mặt hắn.
“Kết, em…”
“Tôi họ Khang, không phải Khương.”
Hơn nữa chiếc nhẫn đó vốn dĩ là một đôi, chiếc kia đã bị Khương Ma Kết ném xuống lòng biển từ lâu rồi.
Doãn Sư Tử nhìn chiếc nhẫn, hiểu ý trong lời nói của hắn mím môi đè nén cái sự vui sướng sắp vụt hết ra ngoài của mình.

Anh che chiếc nhẫn trong tay, dè dặt hỏi người đàn ông bên cạnh mình.
“Anh đặt làm cặp khác hả?”
“Tôi đang định đặt cược.”
Doãn Sư Tử vội vàng nắm chặt bàn tay hắn.
Ngay từ đầu, trái tim này, linh hồn này và cả con người anh đều thuộc về hắn.

Trước đây Khang Ma Kết từng nói, anh là mặt trời của hắn.

Bây giờ, khi anh đã chết lặng trong khoảng không lạnh giá một thời gian dài đằng đẵng, người đàn ông này đã quay về, đảo ngược lại, trở thành tia sáng đáng giá của cuộc đời anh.
“Anh không cần đặt cược, anh vốn dĩ đã thắng rồi.”


Sáu năm sau.

[Gần đây doanh nghiệp TG đã bất ngờ tuyên bố phá sản, theo nhiều nguồn tin cho biết, chủ doanh nghiệp TG đang phải đối mặt với con số nợ lên đến gần chục tỷ đồng——]
Mục Thiên Xứng mang vẻ mặt lạnh lẽo đặt điện thoại trên bàn trang điểm, ngồi thẳng người để nhân viên trang điểm tỉ mỉ chăm chút mái tóc của mình.

Nhưng tiếng khóc lóc bên chân khiến anh và cả những người ở đây hơi khó chịu, Mục Thiên Xứng bất mãn liếc xuống bên dưới.
Chú họ trước đây luôn kiêu ngạo của anh bây giờ đang quỳ xuống van xin, doanh nghiệp mà tin tức đang nói chính là của em họ anh.

Nhìn mái đầu đã bạc gần nữa, cả người gầy guộc, bợt bạt thiếu sức sống, chắc chắn vì chuyện nợ nần mà trông già đi chục tuổi.
“Thiên Xứng, nể tình chúng ta là người nhà, cháu giúp em họ cháu lần này.

Chú hứa, chú sẽ cố gắng nhanh chóng trả lại cho cháu.”
“Nhanh chóng là bao lâu?” Mục Thiên Xứng cười khẩy: “Chú à, con số hàng tỷ, chú làm gì lấy gì để trả? Nhà cũng bán rồi, đất cũng bán rồi, ba người nhà chú chẳng còn gì nữa.”
“Cậu Mục, xong rồi.”
Nhân viên trang điểm cười nói, Mục Thiên Xứng gật đầu, đổi giọng điệu lịch sự nói cảm ơn rồi để họ đi.

Anh kiêu ngạo đứng dậy, ngồi xuống trước mặt chú họ.
“Năm xưa chú đuổi hai anh em tôi ra ngoài đường, có từng nhắc đến hai chữ “gia đình” không?”
Chú họ Mục tái mét mặt nhìn anh.

“Không.” Mục Thiên Xứng trả lời giúp ông ta, giọng điệu rất đều không nghe ra cảm xúc khác thường: “Chú à, đơn giản mà thôi, đời cha ăn mặn đời con khát nước.

Giờ thì chú đi đi, hôm nay là ngày vui của tôi, tôi không muốn bất kỳ ai làm ảnh hưởng.”
Mục Thiên Xứng nhanh chóng tránh được bàn tay đang định túm lấy gấu quần của mình, đứng dậy quay người đi.

Tin tức phát sóng đã chuyển đề tài, chú họ bị anh cho bảo vệ lôi ra ngoài, mặc cho tiếng cầu xin truyền đến bên tai cứ làm ngơ không nghe thấy.
Anh đưa mắt nhìn giấy tờ trên bàn, có lẽ anh hai sẽ thích món quà này lắm.

Nhưng mà phải để qua một khoảng thời gian, tránh anh hai gặp phải phiền phức.
Mục Song Ngư bước vào, nhìn em trai một lượt, hài lòng mà giúp Mục Thiên Xứng cài hoa cưới.

Em trai lúc này rất có khí chất, có ngoại hình, có học thức, có bản lĩnh, là vì gia đình cũng vì để bản thân xứng đáng với bạn đời mà cố gắng nỗ lực từng ngày.

Mục Thiên Xứng chính là niềm tự hào, sự kiêu ngạo của anh.
“Bên Nhân Mã cũng chuẩn bị xong rồi, em ra trước đi.”
“Vâng.”
Hai người cùng quay sang một phía, nhìn Đới Bạch Dương vô hồn ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ.

Mục Song Ngư đi đến, đặt tay lên vai y.

Đới Bạch Dương chậm rãi quay qua nhìn anh.
“Bạch Dương, đi thôi, Xử Nữ đến tìm cậu rồi.”
“Xử Nữ?”
Mục Song Ngư gật đầu.
Đới Bạch Dương nghiêng đầu, hình như đang ngẫm nghĩ, đôi mắt hơi lay động.
“Chồng tôi?”
Mục Song Ngư cười nhẹ: “Đúng rồi.”
Cửa phòng được người bên ngoài gõ nhẹ ba tiếng, sau đó là Vương Xử Nữ dẫn Thất Cưu bước vào.

Cậu bé nhìn thấy bố nhỏ, nhanh chóng đi đến nắm lấy tay y.
“Bố nhỏ, con với bố lớn đến rồi.”
“…”
Vương Xử Nữ đi đến bên cạnh Đới Bạch Dương: “Cảm ơn hai người đã giúp tôi trông nom em ấy.”
“Nên làm thôi.”
Vương Xử Nữ kéo y đứng dậy, vòng tay ôm trọn y như đang bảo vệ.

Đới Bạch Dương cũng chỉ theo bản năng tựa đầu lên vai anh.
“Đến giờ rồi.”
Mục Song Ngư mở cửa giúp em trai, Mục Thiên Xứng chỉnh trang lại đồ cưới, cuối cùng nghiêm trang bước ra ngoài, đi về phía lễ đường cử hành hôn lễ.
Những kỷ niệm đã qua chậm rãi hiện lên theo từng bước chân của anh, nụ cười trên môi cũng càng ngày càng rõ ràng, bước chân ngày càng nhanh hơn.

Hai người dừng lại sau cánh cửa trắng phủ hoa hồng, đứng đối diện nhau.

Biện Nhân Mã nâng tay lên, Mục Thiên Xứng trang trọng nắm lấy tay của Biện Nhân Mã, cúi đầu hôn lên mu bàn tay của cậu.
*******
Hướng Đến Ánh Mặt Trời
- Hoàn-
12/3/2023.
 
Back
Top Bottom