Đô Thị  Hướng Dẫn Qua Cửa Chung Cư Phi Nhân Loại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hướng Dẫn Qua Cửa Chung Cư Phi Nhân Loại
Chương 20: “anh Anh Anh Không Phải Là Người ——”


Mặt nước yên ả.

Ngoài những con sóng óng ánh dịu dàng ùa vào bờ, cả trời đất dường như rơi vào một khoảng im lặng trong khoảnh khắc.
Cả con rồng kia và Hình Ứng Chúc dường như đã biến mất cùng nhau.
Nếu không phải ngay lúc này đây, Thịnh Chiêu đang nằm bên một bờ nước chẳng biết là ở đâu, cả người ướt nhẹp run lẩy bẩy, có khi cậu sẽ còn hoài nghi những gì vừa xảy ra dưới đáy sông ban nãy chỉ là do cậu nằm mơ mà thôi.
Thịnh Chiêu cũng không biết là mình sợ hãi hay bị lạnh mà toàn thân vô lực, vẫn chưa quen với việc mình đã ở trên bờ, cứ có cảm giác nổi nổi chìm chìm lơ lửng như khi vẫn còn ở trong nước, chỉ một giây kế tiếp có thể sẽ bị dòng nước cuốn trôi đi mất.
Cậu nằm trên bờ, nhìn về phía mặt nước.

Dòng nước lạnh như băng xô lên, từng chút một thấm ướt vải áo trước ngực cậu.
“Ông chủ ơi ——” Thịnh Chiêu lo lắng gọi một tiếng: “Hình Ứng Chúc!”
Không ai đáp lại.
So với việc rơi vào hiểm nguy, việc không hay biết gì có vẻ dễ khiến cho người ta sợ hãi hơn.
Tuy rằng khi thấy ở cự ly gần Thịnh Chiêu cũng thấy sợ, nhưng ít ra khi đó còn có thể nắm được tình hình, nhiều lúc cũng chẳng còn để ý tới nỗi sợ nữa.

Hiện tại cậu đã an toàn ở trên bờ, nhìn mặt nước phẳng lặng, trái lại thấy lo lắng cho Hình Ứng Chúc hơn.
—— Như một bức tường chắn ấy nhỉ, liệu rắn đen có thể đánh bại được con rồng kia không, Thịnh Chiêu nghĩ.
Trong lòng Thịnh Chiêu cảm thấy nhất định là không thể.

Cho dù cậu có là người thuộc chủ nghĩa duy vật đi chăng nữa thì cũng biết rõ “rồng” và “rắn” khác nhau ra sao, một trời một vực, ở giữa còn tầng tầng lớp lớp các cấp bậc khác nữa.
Cậu cũng có lòng muốn giúp đỡ nhưng chân tay lại luống cuống.

Dẫu gì thì việc yêu quái đánh nhau cũng không nằm trong phạm vi quản lý của các cán bộ công an, giờ có gọi cảnh sát cũng chẳng ích gì.

Nghĩ tới nghĩ lui, Thịnh Chiêu không thể không ngậm ngùi thừa nhận rằng, là một con người tuân thủ pháp luật, việc tốt nhất mà cậu có thể làm để giúp Hình Ứng Chúc là đứng trên bờ hét tên hắn để cổ vũ mà thôi.
Chỉ có điều dựa vào tính tình của Hình Ứng Chúc thì phải đến 90% là không muốn có cổ động viên, thế là Thịnh Chiêu chỉ biết lặng lẽ ngậm miệng, không dám hó hé gì.
Sau khoảng ba hay năm phút gì đó, mặt nước tĩnh lặng chợt nổi lên bọt sóng, sau đó là một con sóng cao đến hai, ba mét đang dồn vào bờ, thẳng về phía Thịnh Chiêu không hề báo trước.
Cậu lăn hai vòng, vội vàng né khỏi con sóng lớn.

Sau đó thấy hai người anh em kia trong con sóng đó.
Có vẻ như Hình Ứng Chúc đang chiếm thế thượng phong.

Thân rắn quấn siết lấy con rồng kia, khiến con rồng đau đớn vặn vẹo, gầm nhẹ lên mấy tiếng nghe rất khổ sở.
Họ cách xa quá, Thịnh Chiêu chỉ có thể thấy ánh sáng le lói thấp thoáng.

Điện thoại của cậu đã rơi mất từ khi bị kéo xuống nước, hiện tại đến dụng cụ để chiếu sáng cũng không có, chỉ đành mượn chút ánh trăng mờ ảo để xem trong sự sốt ruột.
Cũng may, con rồng kia có vẻ cũng chỉ là đang cố kéo dài hơi tàn.

Một lát sau, nó lại kêu lên một tiếng sắc nhọn và cao vút, cơ thể khổng lồ túa máu nhuộm đỏ cả một mảng nước.

Nó rơi và chầm chậm chìm xuống, có lẽ chẳng còn sự sống nữa.
Ngay sau đó, con rắn khổng lồ mỏi mệt thậm chí còn chẳng xuống nước mà chỉ uốn lượn lên xuống mấy cái đã cưỡi con sóng lớn chưa kịp ngừng lại vào tới bờ, nằm xuống bên cạnh Thịnh Chiêu.
Thịnh Chiêu đánh bạo nhìn thẳng nó.

Loài động vật máu lạnh vốn đã không phải kiểu trời sinh khiến người ta yêu thích như những con thú lông mềm như nhung.

Cơ thể lạnh như băng và lớp vảy óng ánh chỉ khiến người ta ghê sợ.

Đến cả Thịnh Chiêu cũng không ngoại lệ.

Lúc trước ở trong nước, cậu chỉ có thể nhìn loáng thoáng thấy hắn lướt qua lướt lại, không thấy rõ bộ dáng hắn ra sao, giờ thấy rồi lại hoảng.
Nhưng suy nghĩ lại cho cẩn thận rằng đây là Hình Ứng Chúc xong thì cậu lại không còn thấy sợ nữa.

Nhìn một chút, lại thấy trông hắn rất đẹp.
Mặc dù thân thể có kích thước khổng lồ nhưng theo quan sát thì Hình Ứng Chúc thoạt trông không hề ù lì, cũng không ngu ngốc như mấy con rắn trong lồng trườn qua trườn lại.

Toàn thân hắn đen nhánh, lớp vảy dưới ánh trăng óng lên một màu rất đẹp, tựa như ngọc.

Lớp vảy quanh cổ và phía trên mắt vẫn còn ướt nước, bọt nước vẫn còn đọng trên ấy.
—— Xét theo quan điểm giá trị khuôn mặt thì vị trí đó có lẽ giống như lông mày.
Thịnh Chiêu bị suy nghĩ của bản thân làm cho buồn cười, chẳng hiểu thế nào mà nhìn đối phương xong, trong đầu lại nảy ra mấy chữ ‘khôi ngô tuấn tú’.
Trên người hắn có vài vết máu.

Các vết thương không sâu, chỉ là đều hẹp dài.

Thịnh Chiêu nhìn mấy lần, thấy hơi đau lòng.
Tiếc là Hình Ứng Chúc cũng không để cho cậu có cơ hội đau lòng lâu.

Hắn lật người, ngửa đầu lên trời, lại biến trở về hình người.
Thịnh Chiêu gần như không thấy rõ động tác của hắn, chỉ biết trước mắt lóa lên một cái, đuôi rắn dài đã biến mất tiêu.
Dáng vẻ của Hình Ứng Chúc vẫn thiếu thân thiện như trước.

Không biết có phải là ảo giác của Thịnh Chiêu hay không mà sắc mặt hắn có vẻ nhợt nhạt hơn thường ngày.

Trong tròng mắt trắng vẫn còn tơ máu nhạt nhàn, nhưng hình dạng của con ngươi đã trở lại bình thường.
Thịnh Chiêu trân trối nhìn hắn đã biến trở về hình dáng người đẹp gắt gỏng cả ngày ru rú trong nhà quen thuộc, do dự một lát mới hỏi lại bằng giọng hết sức mù mờ: “Ông chủ ạ…?”
Hình Ứng Chúc ừ một tiếng.
Đến lúc này, Thịnh Chiêu mới như vừa tỉnh lại khỏi giấc mộng, muộn màng phản ứng lại hít một hơi nín thở, hỏi ngược lại, “Anh anh anh không phải là người ——?”
Hình Ứng Chúc: “…”
Trời ạ, hắn còn tưởng Thịnh Chiêu có thiên phú dị bẩm, nhìn núi sập trước mặt cũng vẫn có thể bình tĩnh phản ứng lại, hóa ra từ đó đến giờ cậu ta chỉ là chưa kịp thời phản ứng lại, hiện giờ đầu óc mới bắt đầu lấy lại được tỉnh táo.
Câu này nghe qua rất giống như đang mắng chửi người khác, nhưng nhìn chung cũng không sai.

Thế là Hình Ứng Chúc lại ừ một tiếng, coi như thừa nhận.
Thịnh Chiêu nằm vật ra đất, ngửa mặt nhìn trời, như một người mất hồn.

Sau đó tầm mắt mới chầm chậm dời tới khuôn mặt của Hình Ứng Chúc, rồi lại liếc nhìn mặt nước, như thể muốn xem hình phản chiếu trên đó.
Nhưng rồi bởi vì phát hiện ra tư thế nằm hiện tại của mình có nhìn cũng chỉ thấy mỗi cẳng chân của mình nên cậu thôi không liếc nhìn nữa.
“Vậy nghĩ là anh là yêu quái, còn thứ dưới sông đó là rồng à?” Thịnh Chiêu thẩn thờ hỏi.
Lần này thì Hình Ứng Chúc không đồng tình.

Hắn nhíu mày, nhạo báng hỏi lại, “Thứ súc sinh đó mà cũng xứng được gọi là rồng?”

Thịnh Chiêu: “…”
Cậu thật sự không hiểu Hình Ứng Chúc làm thế nào có thể dùng cái giọng cao lãnh như vậy để nói ra những lời đó.

Rõ ràng là nếu phân tầng giai cấp thì bản thân hắn đâu có bằng chủng loại của người ta!
“Thế thì…” Thịnh Chiêu chần chừ: “Vừa rồi là yêu quái các anh đánh nhau à?”
“Nếu như cậu nhất định muốn hiểu như thế.” Hình Ứng Chúc khàn giọng đáp: “Cũng không sai.”
Nếu là lúc bình thường, Hình Ứng Chúc sẽ không kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một như vậy.

Có điều tuy rằng Thịnh Chiêu hành động như một kẻ ngốc to gan lớn mật, Hình Ứng Chúc cũng không thực sự rõ liệu cậu có sợ hay không.

Hoặc có thể là bị dọa sợ rồi cũng nên.

Vậy nên hắn để mặc cho cậu hỏi, cứ dè dặt khiến cậu càng trở nên ngốc nghếch hơn.
“Vậy sao hai người đánh nhau như đấu vật vậy?” Hình như Thịnh Chiêu đang thật lòng hỏi một cách nghiêm túc: “Sao không giống như trong phìm truyền hình, bắn pháp thuật bùm chíu… chiến đấu bằng phép an toàn hơn bao nhiêu.”
Hình Ứng Chúc bắt đầu thấy hối hận với quyết định cách đây ba mươi giây của mình.

Đáng ra hắn không nên trả lời câu hỏi của Thịnh Chiêu, để cho cậu ôm hết mớ câu hỏi đó trong lòng đến nghẹn đi, còn hơn là nhún nhường như bây giờ cho cậu hỏi hết một tràng, khiến bản thân suýt bị làm cho tức chết.
“Sau đó ta hô mưa gọi gió cho mọi người đều biết hay gì? Cho toàn bộ người ở Thượng Hải biết rằng trên đời thật sự có yêu quái? Sau đó tốt nhất là lên hot search nhỉ? Cho nhân dân cả nước cùng biết luôn?” Hình Ứng Chúc đáp lại bằng bốn câu hỏi liên tiếp, lạnh lùng nói thêm.

“Tốt hơn hết là cậu mau cách tôi xa một chút.”
“Tại sao?” Thịnh Chiêu ngây ngô hỏi.
Hình Ứng Chúc quay sang cười xấu xa với cậu, “Để lúc sấm sét trên trời giáng xuống, coi chừng cậu ở gần lại bị đánh ké.”
Thịnh Chiêu: “…”
Nói tới đây, Thịnh Chiêu cuối cùng cũng sắp xếp được dòng suy nghĩ của mình.

Cậu đem thông tin thô sơ ban đầu “con rắn lớn chính là Hình Ứng Chúc” đổi thành “ông chủ mà cậu vẫn luôn ở cùng là một đại yêu quái.”
Sau khi suy nghĩ xong và rút ra kết luận, các dây thần kinh bị tạm ngắt kết nối trong đầu Thịnh Chiêu đã được nối lại.

Chút can đảm và bản năng phản ứng của “con người” trong cậu thoáng cái trở về với cơ thể.
Liền sau đó, Hình Ứng Chúc thấy cái người vừa mới ngu ngốc ngờ nghệch nói chuyện với mình đột nhiên trợn trắng mắt, ngã ngửa ra hôn mê bất tỉnh.
Hình Ứng Chúc: “…”
Rốt cuộc là vì sao hắn lại tới cứu người này, Hình Ứng Chúc cũng hoang mang tự hỏi.

Vì lẽ gì, vì cậu ta không có tiền đồ, vì cậu ta không nghe lời mình?
Cũng may Thịnh Chiêu không ngất đi quá lâu.

Cậu rất có ý thức, chỉ ngất nửa tiếng đã mơ màng tỉnh lại, việc đầu tiên là liếc nhìn Hình Ứng Chúc.
Trong nửa giờ đó, chẳng biết cậu đã tự nói gì với mình trong mơ mà dường như đã chấp nhận sự thật rằng “người” trước mặt mình thực ra không phải là “người”.
“Thế còn…” Điều khiến cho Hình Ứng Chúc bội phục nhất chính là sau khi Thịnh Chiêu tỉnh lại, cậu còn có thể hỏi được câu đầu tiên ấy là: “Thế còn người anh em kia, chết rồi à?”
“Chưa.” Hình Ứng Chúc bực mình đáp: “Nó sống dai hơn cậu nhiều, cậu có chết nó cũng chưa chết được.”
Đáp lại hết sức thẳng thừng không câu nệ, nhưng Thịnh Chiêu cũng không tức giận —— dù sao thì điều Hình Ứng Chúc nói cũng là sự thật khách quan.
Với lại, tuy rằng ngoài miệng Hình Ứng Chúc không bao giờ nói lại nịnh nọt, nhưng cũng đã thật sự cứu cậu một mạng.

So ra, chịu thiệt mấy câu nói, Thịnh Chiêu còn cảm thấy thân thiết hơn.
“Thế…”
Có vẻ như cậu định hỏi gì nữa.

Nhưng không biết sao, đột nhiên Hình Ứng Chúc hơi nhíu mày, dừng khoảng hai giấy sau đó đột nhiên chống tay nhổm người dậy, quay sang bên phun ra một búng máu.
Thịnh Chiêu: “…”
Lần này Thịnh Chiêu bị dọa sợ phát khiếp, tóc gáy lạnh toát dựng ngược lên, cảm giác còn sợ hơn cả trong Thiên Linh Cái, không kịp hỏi câu nào.
“**, ông chủ!” Thịnh Chiêu hô lên: “Anh không sao chứ!?”
Thịnh Chiêu đang nằm trên đất, lóp ngóp cuống cuồng bò dậy.

Chỉ là tay chân nhũn như sợi mỳ, bản thân còn chưa đứng được lên đã thở phì phò.
Trái lại, Hình Ứng Chúc thoạt trông không có vấn đề gì.

Hắn thản nhiên lật người ngồi trở lại, thờ ơ lau vệt máu bên môi, ánh mắt sắc như dao phóng về phía Thịnh Chiêu.
“** ai?” Giọng hắn nghe qua rất tệ.
“Trọng điểm của anh lệch đi đâu thế!” Thịnh Chiêu nghẹn cổ, giải thích: “Là cách nói, cách nói thôi! Tôi đang hỏi anh có sao không cơ mà!”
“Không sao.” Hình Ứng Chúc đáp: “Chỉ là không quen với thân thể này lắm.”
“Nói vậy… là sao?” Thịnh Chiêu hoảng sợ hỏi.
“Cậu xem đi, hiện tại tôi nói gì cậu cũng tin cái đó hửm.” Hình Ứng Chúc hừ mũi.

“Còn chủ nghĩa duy vật thì sao?”
Thịnh Chiêu không muốn nói chuyện với hắn.
Lúc này, bốn phía núi rừng hoang vắng là một mảnh đen đặc.

Cậu vừa “trải qua” một cuộc chiến ác liệt, chưa tỉnh hồn, mà Hình Ứng Chúc lại bày đặt bịa chuyện dọa cậu.
Cái gì vậy trời!.
 
Hướng Dẫn Qua Cửa Chung Cư Phi Nhân Loại
Chương 21: “ông Chủ Này Làm Giấy Tờ Giả Là Phạm Pháp Đấy”


Cuối cùng Thịnh Chiêu cũng chịu im lặng một lát.
Hình Ứng Chúc liếc cậu một cái, bực mình hỏi: “Sao rồi, thời gian kiểm tra vấn đáp của cậu kết thúc chưa?”
“Kết thúc rồi.” Thịnh Chiêu nói.
Thịnh Chiêu vẫn nằm ngửa trên bờ như ban nãy, tay chân cậu như nhũn hết cả ra, đứng cũng không đứng nổi nên cậu cũng chẳng muốn tự làm khó mình, cứ giữ tư thế nằm như vậy nhìn chăm chăm lên trời.
Nơi này đồng không mông quạnh, trông qua thì khá chắc đây là một khu đất bỏ hoang không người ở, nhìn sao cũng không thấy giống như đang ở Thượng Hải.

Đầu óc Thịnh Chiêu bây giờ như máy tính bị ngập nước chập mạch, cậu cũng hiểu tình huống xảy ra mới rồi đã tiêu hao hết toàn bộ lý trí của cậu, chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ một chuyện bé cỏn con như là “đây là đâu tôi là ai” nữa.
Nơi này cách xa thành phố, thời tiết lại khá tốt.

Những vì tinh tú điểm lấm tấm trên nền trời trở nên sáng ngời.

Thịnh Chiêu mở to hai mắt, có cảm giác như trở về thời thơ bé, ngủ lại ở nhà ông bà dưới quê.
Tinh thần sau một khoảng thời gian căng thẳng kéo dài, một khi được yên tĩnh sẽ trở nên mệt mỏi hơn bình thường.

Thịnh Chiêu có cảm giác đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi được bất cứ một điều gì cả.
Cậu cứ nhìn mãi bầu trời đầy sao, toàn thân ướt sũng nằm trên đất, trông như một con chuột ướt mưa nhếch nhác.
Hình Ứng Chúc khá hơn cậu nhiều.

Rõ ràng là cùng chui từ dưới nước lên, vậy mà từ đầu đến chân Hình Ứng Chúc chỉ có mỗi đuôi tóc là hơi ẩm ướt, còn lại nhìn thế nào cũng không tìm ra dù chỉ một chút xíu dáng vẻ chật vật.

Hắn ngồi co một chân ở bên cạnh, cách Thịnh Chiêu không xa, mắt nhìn thẳng ra giữa mặt nước, không biết đang suy nghĩ gì.
Sau một lúc lâu, lại là Thịnh Chiêu bất chợt lên tiếng.
“Ông chủ này.” Thịnh Chiêu đột nhiên nói.
Hình Ứng Chúc nghi ngờ ‘hửm’ một tiếng, ý bảo cậu nói tiếp.
“Đặc sản tôi mua tặng cho anh rơi mất rồi.” Thịnh Chiêu kể bằng giọng bình tĩnh.

“Sáu trăm tệ lận đấy.”
Hình Ứng Chúc im lặng mất một thoáng mới bảo, “… Im đi.”
Thịnh Chiêu ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nhưng cậu cứ bồn chồn sao đó, như thể nếu không ai nói gì thì cậu sẽ lại suy nghĩ lung tung.

Yên tĩnh chưa được năm phút, cậu lại nhích nhích người, bày ra tư thế sẵn sàng để lắm lời.
Hình Ứng Chúc liếc thấy từ khóe mắt, không nói gì, coi như không thấy.
“Thật ra khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi cũng không thích tôi lắm.” Đột nhiên Thịnh Chiêu lại bảo.

“Đã thấy.” Hình Ứng Chúc đáp lại giọng châm chọc, “Không thì đêm hôm cậu đã không bị đem vứt giữa núi rừng hoang vu.”
Có lẽ bởi vì vừa mới cùng nhau trải qua một trận “sống chết có nhau”, tuy biết Hình Ứng Chúc không cùng ‘giống loài’ với mình, Thịnh Chiêu vẫn nảy sinh cảm giác thân thiết gần gũi kì lạ đối với hắn.
Thịnh Chiêu cũng không phải kiểu người thích tùy tiện kể chuyện riêng tư của mình cho người khác nghe.

Thế nhưng trong tình cảnh hiện tại, đối mặt với một người có thể biến chuyển từ rắn khổng lồ thành ông chủ xinh đẹp khó tính và ngược lại bất cứ lúc nào, cậu lại có thể nói ra một cách hết sức tự nhiên.
“Cha ruột của tôi là một tên cặn bã.” Thịnh Chiêu nói như đang tự nói cho chính mình nghe.

“Năm xưa mẹ tôi ở bên ông ta thời còn chưa thành niên, bị ông ta lừa gạt.

Thời còn trẻ mẹ tôi có thành tích cũng khá, đáng ra phải thi vào một trường đại học thật tốt mới phải.

Cuối cùng lại bị lời ngon ngọt của ông ta dụ dỗ, bỏ nhà trốn đi, máu nóng bốc lên đầu thế là quyết định bỏ học.”
Cuối cùng Hình Ứng Chúc cũng nghiêng đầu sang nhìn cậu.
“Cuối cùng bị lừa rồi mới phát hiện ra là không ổn.

Chưa tới một năm, tên khốn kiếp kia đã lộ nguyên hình.

Rượu chè, bạo hành, cờ bạc, gì cũng có.” Thịnh Chiều kể.

“Ông ta không đi làm, dựa dẫm vào mẹ tôi là người kiếm tiền nuôi cả nhà.

Một ngày làm hai công việc khác nhau, hôm nào kiếm ít đi còn bị ông ta chửi mắng.

Lúc ấy vì muốn kết hôn với ông ta nên mẹ tôi trước đó đã đấu tranh với gia đình rất dữ dội, nên xảy ra chuyện cũng không dám nói với ông bà ngoại, chỉ biết chịu đựng một mình.”
Thịnh Chiêu nói rồi cười khổ một tiếng, “Mấy năm sau, cuối cùng mẹ tôi không chịu được nữa, muốn bỏ chạy.

Tiếc là chưa nói tới chuyện có chạy được hay không thì phát hiện có tôi.”
“Vậy sao lúc đó không bỏ?” Hình Ứng Chúc hỏi.
“Người đàn ông kia thấy vậy thì trở nên nghiêm túc.” Thịnh Chiêu không để bụng mà nói tiếp.

“Cũng có thể là mẹ tôi không nỡ bỏ tôi đi.

Dù là vì cái gì thì bà ấy cũng đã ở lại, cứ dây dưa mãi như thế cho tới khi tôi sinh ra đời.”
“Thiếu quyết đoán.” Hình Ứng Chúc tóm tắt ngắn gọn mối nghiệt duyên bằng ba chữ.
“Đúng nhỉ?” Thịnh Chiêu gật đầu một cái, đồng tình.

“Cũng may sau đó bà ấy đã thoát khỏi bể khổ đó —— Lúc tôi chưa tới một tuổi, tên kia uống rượu say rồi đâm người ta, đâm chết con trai của bí thư thôn.

Dù sau đó có bằng chứng là giết người trong trạng thái say rượu nhưng cũng đã bị kết án chung thân, giờ vẫn còn đang ngồi chồm hỗm trong đó kìa, chắc cả đời cũng không ra được nữa.”
“Chúc mừng.” Hình Ứng Chúc nói.
Cách nói của Hình Ứng Chúc hơi trịnh trọng khoa trương quá, Thịnh Chiêu nở nụ cười đáp lại, “Không có gì.”
“Thật ra thì mẹ tôi không ghét bỏ gì tôi cả, nhưng có lẽ là nhìn thấy tôi sẽ khiến bà ấy nghĩ tới những chuyện không vui trước đó, với cả bà ấy còn phải đi làm kiếm sống, nên trước lúc đi học tôi không gặp mẹ nhiều.” Thịnh Chiêu nói.

“Nhưng hôm nay bà ấy kết hôn rồi, thật ra tôi vui lắm.

Mong rằng Lý Lương Phú sau này có thể đối xử với bà tốt một chút.”
“Vui?” Hình Ứng Chúc hỏi ngược lại: “Nhà người ta một nhà ba người, cậu vui cái gì? Vui vì con trai họ quẳng cậu lại giữa đường à?”
“…Sao anh biết?” Thịnh Chiêu hồ nghi hỏi.
Hình Ứng Chúc: “…”
Hình Ứng Chúc phát hiện ra mình lỡ miệng, thế là từ sau đó không để ý tới cậu nữa.
Thịnh Chiêu đã quen với dáng vẻ đó của hắn lắm rồi.

Vào những lúc thế này hắn sẽ không để ý gì hết, mình cứ làm việc của mình là được.

Chờ khi nào Hình Ứng Chúc tự quay ra trả lời mình nghĩa là khi đó hắn đã xuôi xuôi.
Thế là Thịnh Chiêu tự động nói tiếp, “Thái độ của họ với tôi thế nào cũng không liên quan gì tới tôi hết.

Tôi cũng không mong sẽ bám theo chen chân vào cuộc sống của họ.

Họ đối xử tốt với bà ấy là được.”
Lần này Hình Ứng Chúc nguôi giận rất nhanh.

Hắn không quay đầu lại, nhưng vẫn lầm bầm hừ một tiếng.
“Cậu thì lại thánh mẫu quá đấy.” Hình Ứng Chúc nói.
“Anh dùng từ xoàng thế.” Thịnh Chiêu quen thói mỉa mai một câu, sau đó giải thích.

“Thật ra cũng không phải.

Chủ yếu là vì tôi không mong đợi gì ở họ cả, nên tự nhiên cũng chẳng có yêu cầu gì.

Tôi không quan tâm họ, họ cũng đừng quản tôi, cứ khách khí với nhau mà sống thôi, một năm thấy mặt một hai lần là tốt rồi.”
Lúc mới đầu khi nghe cậu bắt đầu kể chuyện, Hình Ứng Chúc còn tưởng cậu đang càm ràm oán hận về bản thân mình.

Nhưng nghe đến đây xong, hắn nhận ra tên nhóc không có tiền đồ này hóa ra nghĩ thoáng phết.
Có vẻ như cậu cũng chẳng quan trọng lắm về tình cảm giữa người với người và tình yêu, có thì tốt, không có thì thôi.

Dường như cậu cũng không cho rằng tình yêu của cha mẹ dành cho con cái là một chuyện dĩ nhiên phải thế, cho nên cũng chẳng oán hận vì mẹ không gần gũi với mình, cũng không cảm thấy bản thân lệ thuộc vào ai.
Nhưng cậu cũng không phải người vô tình.

Cậu rất rạch ròi về chuyện tình cảm, và thật lòng mong Triệu Đồng sẽ có một cuộc sống tương lai tốt đẹp.
“Cậu trông thế mà…” Giọng Hình Ứng Chúc hơi kéo dài ra, lộ vẻ kinh ngạc hiếm hoi, “Cũng có tuệ căn* nhỉ?” (*tuệ căn: dùng để nói về khả năng lĩnh hội chân lý nhà Phật cao.)
“Là cái thứ gì cơ?” Thịnh Chiêu hỏi.
“Thôi bỏ đi, không có gì.” Hình Ứng Chúc nói.
Thịnh Chiêu chớp chớp mắt, sau đó lén lút nhìn Hình Ứng Chúc mấy lần.

Tới bây giờ cậu vẫn chưa dám quang minh chính đại nhìn thẳng hắn, mà chỉ đành mượn hình phản chiếu dưới nước để nhìn.
Hình Ứng Chúc bị cậu dòm như bị ai dí mũi dao vào lưng, không nhịn được cau tít chân mày lại, đang muốn cảnh cáo cậu nên sống thành thật một chút thì nghe Thịnh Chiêu hắng giọng một tiếng, hỏi một cách chần chừ.

“Ông chủ này… anh sống bao lâu rồi?”
Thịnh Chiêu hỏi xong, hình như cũng tự mình thấy có gì đó không ổn, vậy là đổi cách nói khác.

“Ý tôi hỏi là, anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“Không nhớ rõ lắm,” Hình Ứng Chúc đáp.

“Hình như cũng gần đến năm chữ số rồi.”
Thịnh Chiêu: “…”
Trước mắt Thịnh Chiêu tối sầm, một bụng đầy lời muốn nói cũng bị câu này của hắn làm cho chấn động bay vọt khỏi chín tầng mấy.

Trong một khắc cậu có cảm giác mình bị giật điện, không muốn nói gì hết.
Cậu phát hiện ra mình còn quá “trẻ” theo đúng nghĩa đen —— Hình Ứng Chúc là một đại yêu quái mấy ngàn năm tuổi, chắc là chuyện gì lạ gì hắn cũng từng thấy qua hết rồi.

Nói không chừng trong mắt hắn, người trẻ tuổi như cậu chỉ là một tờ giấy trắng tinh tươm.

Cái kiểu chuyện ‘drama’ về đàn ông cặn bã chắc chắn không lọt nổi vào top 10 chuyện kì lạ của nhân loại mà Hình Ứng Chúc từng trải qua.
“Số tuổi của anh còn nhiều hơn cả tiền gửi ngân hàng của tôi nữa.” Thịnh Chiêu nói giọng khô khốc.

“Vậy là anh thành tinh trước cả khi dựng nước nữa à?”
Nói xong, Thịnh Chiêu cũng muốn tự cắn đứt lưỡi mình nuốt xuống bụng luôn cho rồi.

Đây là cái chủ đề trò chuyện quái gở gì vậy? Bị ép đi xem mắt còn không kì cục bằng.
Cậu che mặt, hận không thể đào một cái lỗ chôn mình ở đây luôn để đỡ phải nghĩ tới cuộc trò chuyện quái gở này mỗi đêm trước khi đi ngủ, rồi khiến bản thân xấu hổ tới mức mất ngủ luôn nửa đêm.
Cái người tên Hình Ứng Chúc này, luôn luôn không thể dùng bất cứ tiêu chuẩn đạo đức nào để đo lường hắn.

Một khi hắn trở nên ‘tồi tệ’ thì càng hận không thể không dán hai chữ ‘tồi tệ’ lên trước trán.
Hắn chẳng những không có ý tốt giúp người ta bắc một cái thang đi xuống để kết thúc câu chuyện này ở đây, thậm chí còn gật đầu nói.

“Không sao hết.

Làm thêm mấy tháng nữa, tiền gửi ngân hàng của cậu sẽ lớn hơn số tuổi của tôi.”
Thịnh Chiêu: “…”
“Đừng nói chuyện này nữa.” Thịnh Chiêu vất vả lắm mới vuốt được mặt, sau đó dùng hết sức đến chống người ngồi dậy, cương quyết đổi chủ đề, “Đây là đâu, ngoại thành Thượng Hải à?”
Thịnh Chiêu nhớ rõ là có một hòn đảo độc lập ngoài biển ở gần Thượng Hải, cũng vẫn được coi là lãnh thổ Thượng Hải.
Có vẻ Hình Ứng Chúc biết rất rõ địa thế.

Hắn ngồi tại chỗ nhìn quanh một vòng, đáp, “Hồ Bà Dương… nhìn dáng núi thì hình như là ở phía Bắc.”
Thịnh Chiêu: “…”
Cậu chỉ vừa mới ngồi dậy, còn chưa ngồi được cho nghiêm chỉnh, nghe thế xong quay đầu thẫn thờ nhìn Hình Ứng Chúc, ổ cứng với mới khởi động lại đã chết máy.
“Đâu cơ?!” Thịnh Chiêu giật mình lạc cả giọng, “Giang Tây á?”
“Chẳng lẽ đi về phía đông?” Hình Ứng Chúc cảm thấy cậu thật khó hiểu.

“Phía đông là biển mà.”
“Đây mà là trọng điểm à!” Thịnh Chiêu sắp không trụ nổi nữa rồi.

“Tốc độ của anh là cái thể loại gì vậy hả, hơn sáu trăm cây số, hơn cả xe lửa siêu tốc rồi!”
“Tôi bơi dưới nước nhanh hơn trên trời một chút.” Có vẻ như Hình Ứng Chúc đã nghỉ ngơi đủ, hắn cử động tay chân, đứng lên khỏi mặt đất, sau đó lần lần trong túi lấy ra một cái thẻ đưa cho Thịnh Chiêu.

“Đừng nói nhảm nữa, đứng lên, đặt vé máy bay về Thương Đô đi.”
Thịnh Chiêu nhận lấy thẻ từ trong tay hắn, lúc này mới phát hiện ra trên đời không có thứ kỳ ảo nhất, chỉ có thứ kỳ ảo hơn.

Giống loài không phải con người trước mặt cậu, tuổi tác đã gần năm chữ số, thế mà lại có cả chứng minh nhân dân.
Phản ứng đầu tiên của Thịnh Chiêu là bắt đầu sờ sờ, sau đó cẩn thận nhìn dãy số ID trên chứng minh thư một lượt.

Nếu không phải vì hiện tại trời quá tối, cậu còn muốn xem lớp phun chống làm giả nữa kìa.
“Nhìn cái gì?” Hình Ứng Chúc hỏi.
“Ông chủ này.” Thịnh Chiêu nuốt nước miếng, thận trọng nhìn sắc mặt hắn, sau đó mạnh dạn ‘khuyên ngăn’ nói: “Làm giấy tờ giả là phạm pháp đấy.”
Hình Ứng Chúc: “…”
Rốt cuộc tại sao hắn lại muốn tới cứu người này nhỉ, Hình Ứng Chúc lại một lần nữa tự hỏi mình từ tận đáy lòng, để cậu ta chọc mình tức chết chăng?.
 
Hướng Dẫn Qua Cửa Chung Cư Phi Nhân Loại
Chương 22: Nhập Cư Đúng Là Một Chính Sách Xịn Xò


Hình Ứng Chúc phải thầm niệm ba lần câu “Cậu ta là người, mình không thể ăn, ăn vào sẽ bị sét đánh” mới có thể miễn cưỡng kìm nén được ý nghĩ muốn quẳng Thịnh Chiêu xuống nước.
Thịnh Chiêu lại chẳng chút nào hay biết mình vừa mới hút chết thoát khỏi tình huống nguy hiểm cỡ nào.

Cậu ngờ vực nhìn thẻ căn cước trong tay rồi lại nhìn Hình Ứng Chúc, chần chừ hồi lâu mới ấp a ấp úng, run rẩy nói, “…Thật ra thì ông chủ này, chẳng phải anh là đại yêu quái à, không bay về được ư?”
Hình Ứng Chúc: “…”
Đột nhiên Hình Ứng Chúc quay sang, dùng ánh mắt khiếp sợ theo kiểu “Cậu có còn là người không hả” để nhìn cậu, giọng điệu đầy vẻ than thở, “Mới rồi cậu cũng thấy tôi hộc máu rồi chứ.”
“Ừ ——” Thịnh Chiêu ngơ ngác đáp lại.
Hình Ứng Chúc cắn răng nghiến lợi: “Vậy mà cậu còn bảo tôi bay!”
Thịnh Chiêu: “…”
Quả đúng là hơi thiếu suy nghĩ thật.

Thịnh Chiêu nghiêm túc kiểm điểm bản thân.

Cậu đâu thể chỉ dựa vào việc Hình Ứng Chúc bây giờ đang vui vẻ khỏe mạnh mà bỏ qua luôn thực tế rằng hắn vừa đánh nhau với một con rồng.
“Thẻ căn cước là thật đấy.” Hình Ứng Chúc tức giận nói.

“Nhận theo diện đặc biệt.”
Thịnh Chiêu hiểu rồi —— Nhất định là Hình Ứng Chúc làm hộ khẩu xanh thường trú nhân ở Thượng Hải theo diện trao đổi đầu tư chứng khoán, cậu nghĩ.
Nhập cư đúng là một chính sách xịn xò, Thịnh Chiêu thầm cảm thán, có thể khiến một lão yêu quái ngàn năm tuổi bước chân vào xã hội hiện đại.
Không phải giấy tờ giả là được rồi.

Không cần biết năm sinh trên căn cước chênh bao nhiêu so với tuổi thật của Hình Ứng Chúc, dùng được là được.
Theo bản năng Thịnh Chiêu sờ túi quần, định lấy điện thoại ra để đặt vé, sau đó mới phát hiện ra điện thoại và cả hành lý của mình đã cùng nhau hy sinh anh dũng, bây giờ đang cách xa cậu chừng hơn sáu trăm cây số.
Cũng may căn cước của Thịnh Chiêu luôn để bên mình, cùng với thẻ mở cửa, được bảo vệ cẩn thận trong túi có khóa kéo nên cả hay đều may mắn tai qua nạn khỏi.
Thịnh Chiêu vội vàng vẩy nước trên người mình đi, tính lấy đồ trong túi ra xem có tổn thất gì không.

Kết quả vừa bỏ ra đã phát hiện thẻ mở cửa luôn được cất cẩn thận đã gãy đôi.
Thịnh Chiêu luống cuống tay chân bỏ tạm thẻ căn cước lên ngậm bằng miệng, đau lòng nhìn cái thẻ mở cửa gãy làm hai nửa.
Tấm thẻ này gãy một cách rất kì lạ.

Ở nơi bị gãy đôi không có dấu vết như là bị đè ép làm gãy, mà giống như bị ai vô cớ dùng kéo hoặc dao sắc cắt làm đôi vậy.

Chiếc thẻ có chất liệu rất tốt giờ lại trở nên vụn vỡ.

Thịnh Chiêu vừa đụng nhẹ một cái, trên bề mặt đã nứt toác.
Cậu khá sững sờ, hơi không hiểu lắm.
Thẻ này bình thường cậu luôn giữ bên người, độ cứng của nó cậu cũng biết rất rõ.

Đừng nói là chỉ đụng nhẹ một cái đã vỡ thế này, cậu còn từng dùng nó thay dao rọc giấy để mở kiện hàng nữa kìa mà nó chẳng xước vệt nào.
Lúc này Hình Ứng Chúc đã đang đi dọc theo bờ nước.

Thịnh Chiêu cầm hai mảnh của chiếc thẻ trên tay, đột nhiên nhớ tới những lời dặn không rõ ràng lắm của Hình Ứng Chúc trước khi cậu rời Thương Đô.
Lúc ấy hắn sợ mình gặp nguy hiểm à, Thịnh Chiêu nghĩ, nên mới bảo mình mang thẻ theo?
Càng nghĩ Thịnh Chiêu càng cảm thấy có khả năng này.

Cậu cẩn thận nhớ lại.

Khi đó ở trong nước cậu có một ‘lớp màng’ bảo vệ không biết từ đâu ra, chẳng những không bị thương mà còn có thể thở dưới nước.
Đương nhiên cậu không nghĩ mình đột biến có khả năng kì dị, giống kiểu người nhện bị nhện cắn xong thì có khả năng khác người.

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu cho rằng có tới tám chín phần là do Hình Ứng Chúc đã làm cái gì đó thần bí yểm lên người cậu.
Thịnh Chiêu nhớ mang máng khi đó lúc mình cúi đầu nhìn loanh quanh… hình như loáng thoáng thấy ánh sáng huỳnh quang kia bắt nguồn từ túi mình mà ra.
—— Vậy thứ này được làm bằng gì?
Trong một khắc, Thịnh Chiêu như được ban phúc, suy nghĩ sáng sủa hẳn ra.

Trong đầu cậu giống như màn hình đen có thật nhiều hàng chữ bay vụt qua như bình luận trên video.

Tay chân cậu mềm nhũn, đi theo Hình Ứng Chúc, vô thức hỏi ra câu này.
Bước chân của Hình Ứng Chúc hơi khựng lại, quay ra nhíu mày nhìn cậu, ánh mắt dừng trên tay Thịnh Chiêu rồi lại nhìn mặt cậu, có vẻ như hắn cũng bất ngờ khi cậu hỏi vậy.
Nhưng có lẽ bởi vì đã bị Thịnh Chiêu nhìn thấy “nguyên hình” rồi nên Hình Ứng Chúc cũng chẳng muốn phí công lừa gạt cậu làm gì.

“Là vảy của tôi.” Hình Ứng Chúc nói.
Không hiểu sao Thịnh Chiêu lại thấy lòng mình hơi nghẹn lại, có cảm giác khó chịu.
Thật là một ông chủ tốt, Thịnh Chiêu nghĩ, vừa lo lắng cho an nguy của mình, còn bảo vệ mình.

Dù tính tình hơi đanh đá nhưng ít ra vẫn nhắc nhở trước để mình không bị nguy hiểm, so với những tên tư bản vô lương tâm ngoài kia còn tốt hơn một vạn tám ngàn lần.
Khó trách được vì sao Hình Ứng Chúc lại bảo rằng thẻ vào cửa mất rồi sẽ không làm lại được —— vảy rắn là hắn tróc từ trên người mình ra đấy, chắc là phải đau lắm.
Càng nghĩ Thịnh Chiêu càng thấy xót xa, thậm chí còn thấy hơi thương thương.
Cậu cảm động muốn rơi nước mắt, nhanh chân rảo bước đuổi theo Hình Ứng Chúc, vừa áy náy vừa tự trách nói với hắn, “Lần này tôi không nghe lời anh, cuối cùng lại liên lụy anh phải tới cứu tôi.

Anh yên tâm, thẻ vào cửa này anh không cần làm lại cái khác cho tôi đâu, sau này tôi bớt đi ra ngoài là được, không sao hết.

Ông chủ, anh đừng vì tôi mà tổn thương đến bản thân mình —— “
“Gì cơ?” Hình Ứng Chúc thấy hơi khó hiểu, hỏi lại, “Không làm lại được là vì lần trước thay vảy tôi chỉ rụng có hai cái thôi.”
Thịnh Chiêu: “…”
Xem như tôi chưa nói gì hết, Thịnh Chiêu nghĩ.
Hình Ứng Chúc trầm ngâm nhìn cậu một lúc, giống như vừa được cậu nhắc nhở chuyện gì đó, xoay người lại túm cổ áo cậu lôi về phía trước.
“Ơ ơ ơ ——” Thịnh Chiêu lảo đảo bước chân lóng ngóng đi theo hắn, chật vật vỗ mu bàn tay Hình Ứng Chúc đang túm cổ mình, “Tôi không nghỉ nữa, tôi tự đi được, tự đi là được chứ gì!”
Hình Ứng Chúc liếc cậu một cái, buông tay ra, hừ một tiếng không rõ nghĩa.
“Thịnh Chiêu, tôi còn chưa hỏi cậu.” Hình Ứng Chúc lạnh lùng nói: “Hai tiếng trước cậu nhắn cho tôi bảo rằng đang trên đường về —— Đây gọi là đang trên đường về của cậu đấy à?”
Tới rồi đây, Thịnh Chiêu nghĩ, để đông cho đất lạnh* tuy muộn nhưng cũng đã tới.
(*cụm từ gốc là 秋后算账, có nghĩa là trừng trị hoặc trả đũa ai sau khi họ đã làm xong việc hoặc sau khi một khoảng thời gian đã trôi qua.

Nó có thể được hiểu như việc chờ đợi và tính toán sau khi một sự việc nào đó đã kết thúc.

Từ “秋后” có nghĩa là “sau mùa thu” – thời điểm cuối năm hoặc sau khi mùa thu kết thúc, còn “算账” có nghĩa là tính toán hoặc trả thù.

Câu tiếng Việt gần nghĩa là “Để đông cho đất lạnh, để người ta lỡ nhịp cho mình vung tay”)
“Sao cậu lại chạy tới chỗ đó?” Hình Ứng Chúc hỏi tiếp, “Không phải tôi đã bảo cậu tránh đi rồi à?”
Thịnh Chiêu nhăn nhó xoa cổ.

Hình Ứng Chúc liếc mắt thấy động tác của cậu, tuy không nói gì nhưng vẫn bước chậm lại, chờ cậu.
“Tôi…” Thịnh Chiêu tự biết mình đuối lý, hắng giọng một tiếng, chột dạ nói: “Là tại tôi hành hiệp trượng nghĩa.”
Hình Ứng Chúc im lặng một chốc, sau đó nói thẳng tuột, “Vậy thì e là cậu phải xin lỗi bốn chữ này rồi.”
Thịnh Chiêu cũng biết rằng đứng trước mặt Hình Ứng Chúc mà nói câu “hành hiệp trượng nghĩa” này thật giống như đang đùa cợt, nhưng dù sao cậu cũng nói thật.

Bất kể người tên Trương Khai Thắng kia hiện giờ là người hay là quỷ thì thì sự thật là cậu đã tìm được tung tích của anh ta.
Thịnh Chiêu thẹn quá hóa giận nói: “Mặc dù hành hiệp trượng nghĩa không thành công nhưng hành động của tôi là có mục đích mà!”
“Được rồi.” Hình Ứng Chúc mệt mỏi thở dài.

Tối nay hắn vừa đánh một trận, lại bị Thịnh Chiêu chọc giận một trận nữa, quả thật quá mệt mỏi.

Lúc này toàn thân rã rời hơi buồn ngủ.

“Sau đó thì sao?”
Thịnh Chiêu suy nghĩ một lát xem nên kể từ đâu, nghĩ ngợi rất lâu mới kể từ đầu cho Hình Ứng Chúc nghe.

Bao gồm cả chuyện cậu gặp Trương Khai Thắng trên máy bay, rồi hôm sau biết tin anh ta mất tích, sau đó lại bắt gặp anh ta khi đang ở trên xe thế nào, cậu rất căng thẳng, không dám bỏ sót dù chỉ một chi tiết.
Đến cả chuyện cái bóng chập chờn sau gáy Trương Khai Thắng, Thịnh Chiêu cũng đều nói cho Hình Ứng Chúc nghe.
Nghe xong, trong mắt Hình Ứng Chúc hơi lóe lên, như phản ứng lại.
“Cậu không nên đuổi theo anh ta.” Hình Ứng Chúc nói: “Nó dùng anh ta để nhử cậu, mà lần nào cậu cũng cắn câu.”
Về sau Thịnh Chiêu cũng đã tự phát hiện ra rồi, chỉ tiếc là cậu nhận ra quá muộn, đã bị dụ vào tròng mất tiêu, muốn chạy cũng không kịp.
“Nhưng mà tôi không hiểu, nó nhử tôi làm gì?” Thịnh Chiêu không giải thích nổi.

“Tôi có gì đáng giá để nó tấn công đâu?”
“Cậu ở trong tòa nhà của tôi lâu rồi, trên người cậu có mùi của tôi.” Hình Ứng Chúc nói.
Thịnh Chiêu: “…”
Lời này nói ra xong tự nhiên lại mang một tầng nghĩa khác.

Giữa núi rừng hoang vắng, cô nam quả nam, sếp tự nhiên lại thổ ra một câu như thế, nếu không phải đã biết trước hắn là yêu quái nghìn năm tuổi chứ không phải người thì Thịnh Chiêu còn hoài nghi mình đang bị hắn quấy rối.
“Sao lại dính mùi được.” Thịnh Chiêu hỏi một cách khó khăn.

“Tôi với anh có tiếp xúc thân mật gì đâu.”
Hình Ứng Chúc nhìn cậu vẻ kì quái, “Cậu không phát hiện ra là thời gian gần đây cậu không còn bị xây xước gì nữa à?”
Đột nhiên Thịnh Chiêu ngẩn người, nhận ra hình như đúng là có chuyện như thế thật.

Hình Ứng Chúc không nhắc, cậu cũng không để ý.

Mấy tháng nay, cậu chưa một lần nào ‘đổ máu’.

Đừng nói là bị xây xước gì, đến va đầu cụng trán cũng không có luôn.
“…Nó hoạt động theo nguyên tắc nào vậy?” Thịnh Chiêu cứ như vừa tìm được thế giới mới, giọng đầy vẻ kinh ngạc, “Ông chủ, anh kiêm luôn cả trừ tà à?”
“Tên cậu là Thịnh Chiêu, trong tên có kim có đao, sát khí quá nặng, không áp chế được nên đổ máu là chuyện bình thường.” Lần này Hình Ứng Chúc lại không trêu chọc gì cậu, chỉ bình thản nói.

“Trên đời này không có thứ gì sát khí nặng hơn tôi được, nên cậu ở bên tôi lâu, sát khí trên người tự nhiên sẽ bị tôi trấn áp.”
Nếu lời này được nói vào một tuần trước, Thịnh Chiêu dám khẳng định rằng mình sẽ cảm thấy Hình Ứng Chúc đang nói khùng nói điên.
Nhưng bây giờ Thịnh Chiêu đã tận mắt nhìn thấy Hình Ứng Chúc “sát” đến thế nào, tin hắn ngay không chần chừ nửa giây.
“Thế nên bởi vì tôi ở cùng anh lâu ngày, nó muốn ăn thịt tôi à?” Thịnh Chiêu thấy là lạ, “Vậy nghĩa là nó muốn ăn tôi hay muốn ăn anh vậy?”
Hình Ứng Chúc dừng một lúc, không biết nên dùng lời nào để có thể giải thích ngắn gọn về Tế nhân cho Thịnh Chiêu nghe, thế là dứt khoát nói một cách vắn tắt hết sức, “Cậu có thể hiểu nó như là sự trung hòa giữa hai trường hợp khác nhau.”
“Là sao?” Thịnh Chiêu hỏi.
“Là như vậy, muốn trở thành ác yêu nhưng không đủ khả năng thì sẽ phải ăn thịt người.

Nhưng đại yêu có khả năng rồi, nếu muốn có thể ăn thịt các tiểu yêu khác.” Hình Ứng Chúc nói.
“Hiểu.” Thịnh Chiêu tự mình bổ sung vào phần giải thích cho bản thân, “Quân đen ăn quân đen.”
“Còn về thứ mà cậu thấy dưới nước đó, nói theo cách của các cậu thì cũng có thể coi là rồng —— nhưng nó là một con dị dạng.” Hình Ứng Chúc nói.

“Hơn một ngàn ba trăm năm trước, ở nhân gian các cậu có một thuật sĩ đã phong ấn nó dưới lòng đất của Thượng Hải.”
Hơn một ngàn ba trăm năm —— Thịnh Chiêu tính toán thử một chút, “Thời Đường à?”
“Hình như thế.” Hình Ứng Chúc đáp.

“Thuật sĩ kia hình như họ Lý.”
Thịnh Chiêu không nắm rõ về lịch sử huyền học cho lắm, nghe như vịt nghe sấm, không hình dung ra được gì cả, chỉ có thể tiếp tục nghe Hình Ứng Chúc nói.
“Nó không giống với yêu quái bình thường, có thể coi là yêu thú.

Xét về năng lực, mạnh hơn các đại yêu quái khác rất nhiều.” Hình Ứng Chúc giải thích.

“Thời gian trước, phong ấn của nó đột nhiên bị nới lỏng nên nó mới vùng lên và bắt đầu quấy phá.

Nó gấp gáp giết nhiều người như thế là bởi vì muốn tìm một con đường tắt, nuốt chửng sức mạnh để có thể nhanh chóng thoát khỏi phong ấn.”.
 
Hướng Dẫn Qua Cửa Chung Cư Phi Nhân Loại
Chương 23: “ông Chủ… Thông Thạo Lịch Sử Từ Cổ Chí Kim Từ Trung Quốc Sang Tây Phương Nhỉ”


“Chờ chút đã.” Thịnh Chiêu không hiểu gì cả, phải ngắt lời hắn, “Yêu quái mà còn phân ra đồng loại với không đồng loại nữa à?”
Không rõ vì sao mà khi nói tới chuyện này, Hình Ứng Chúc có vẻ kiên nhẫn hơn mọi ngày nhiều.

Bị Thịnh Chiêu cắt ngang lời như vậy nhưng hắn cũng không nổi giận, còn chậm rãi giải thích thêm.
“Yêu quái chim muông mà cậu nhìn thấy, bọn họ đều là tu luyện từ thú hóa thành hình người, sau đó tìm cơ hội phá vỡ phàm cốt để thành tiên.” Hình Ứng Chúc trả lời bình thản.

“Còn yêu thú thì không, bọn chúng sinh ra đã là yêu thú, trong máu đã chảy sẵn sức mạnh, chẳng cần phải tu luyện để có linh trí, cũng chẳng cần tốn sức hóa thành người.”
“Tôi hiểu rồi.” Thịnh Chiêu nói: “Loại thứ nhất là kiểu phải tự thân cố gắng để vượt qua các cấp bậc, còn loại thứ hai sinh ra đã ở tầng lớp cao hơn —— chỉ là trong nhận thức của bọn chúng, ‘loài người’ không phải tầng lớp cao nhất mà thôi.”
“Chính xác.” Hình Ứng Chúc nói.
Hình Ứng Chúc phát hiện ra rằng, Thịnh Chiêu luôn giương cao khẩu hiệu “tôi là người theo chủ nghĩa duy vật” nhưng đến khi bảo ném khẩu hiệu đi là cậu cũng ném bay luôn.

Hắn không biết nên nhận xét Thịnh Chiêu là có năng lực tiếp nhận tốt hay là nên nói cậu vô tri nữa.

Những chuyện huyền học này chỉ cần nói qua là cậu liền hiểu, việc tiếp nhận cũng diễn ra logic, như thể cậu được sinh ra để làm như vậy.
Trước đây, Hình Ứng Chúc cũng đã biết Thịnh Chiêu này có khí chất khác người, khiến cậu trời sinh đã thu hút ma quỷ và những thứ tương tự.

Bởi thế nên mọi người trong khu chung cư đều chấp nhận cậu ở mức độ khá tốt.
—— Có lẽ đã tới lúc nên tìm xem nguyên nhân là gì, Hình Ứng Chúc nghĩ.
Mấy ngày qua, hắn cứ nhớ tới Thịnh Chiêu là lại phải suy nghĩ, không tránh được nghĩ nhiều, rốt cuộc cậu có liên quan gì tới cơ duyên của hắn hay không.
Nếu đúng là vậy… Hình Ứng Chúc nghĩ, nếu vậy, trước khi hắn tìm lại được món đồ của mình, không ai được phép cướp Thịnh Chiêu đi.
“Tiếc thật.” Thịnh Chiêu thở dài, nói: “Lúc đó đáng ra tôi nên gửi tin đi, ít ra có thể giúp vợ con Trương Khai Thắng thu hẹp phạm vi tìm kiếm lại.”
“Nói cũng vô dụng.” Hình Ứng Chúc cứ như một mỹ nhân máu lạnh lòng rắn như sắt đã, không chút thương tiếc hắt một xô nước lạnh vào mặt cậu.

“Cho dù bọn họ đi cũng không tìm được Trương Khai Thắng.”
“Chắc gì.” Thịnh Chiêu cố gắng tranh luận.

“Ông chủ, có thể anh không biết nhưng bây có cái gọi là hệ thống Thiên Nhãn* —— ” (*sản phẩm giám sát video thời gian thực do công ty China Telecom Phúc Kiến sản xuất.)
“Bởi vì anh ta đã chết rồi.” Hình Ứng Chúc nói.
Giọng Hình Ứng Chúc đều đều, giống như chỉ đang thuật là một sự thật hiển nhiên.
Thịnh Chiêu: “…”
Thịnh Chiêu há hốc miệng, như thể một con robot bị ai đó nhấn nút tắt tiếng, không phát ra một âm thanh gì.
Cậu chỉ cảm thấy sau lưng mình có một cơn ớn lạnh, toàn thân run rẩy dữ dội, trong một thoáng có cảm giác như khắp mọi nơi xung quanh đều là ánh mắt đang nhìn mình, đầy những người đang ẩn mình trong bóng tối.
Khi cậu lên tiếng lần nữa, giọng đã hơi run run.
“Ông chủ ——” Thịnh Chiêu lê bước đi sát lại bên hắn, lẩy bẩy.

“Anh đừng dọa tôi, gan tôi nhỏ lắm.”
Hình Ứng Chúc liếc cậu một cái, chắc là sợ bây giờ dọa nữa thì Thịnh Chiêu sẽ lăn ra bất tỉnh, làm chậm trễ hành trình, vậy là hắn mở lòng từ bi, sửa lại.
“Chết lâm sàng thôi.” Hình Ứng Chúc nói: “Tất nhiên là cũng chỉ còn cách cái chết sinh học một hơi thở.”
Thịnh Chiêu chợt thở hắt ra một cái nhẹ nhõm.
Đối với cậu mà nói, “người vẫn còn dư lại một hơi để sống” và “người này đã chết” là hai việc khác nhau một trời một vực.

Nếu là vế đầu thì cậu còn có thể lừa gạt mình rằng đấy chỉ là ma thuật huyền học thôi, còn vế sau thì hẳn là một chuyện kinh khủng.

Đây là khác biệt về bản chất.
Thật ra trong lòng Thịnh Chiêu vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi.

Ví dụ như về lai lịch của con rồng kia, hay là Trương Khai Thắng còn cứu được không, vân vân.

Nhưng sau trải nghiệm vừa rồi, cậu không dám nói chuyện với Hình Ứng Chúc nữa.

Không phải vì cậu sợ Hình Ứng Chúc sẽ chế nhạo mình mà cậu sợ hắn sẽ kể chuyện gì đó dọa ma làm cậu sợ mất vía.

Trong rừng núi hoang vắng tối tăm, xòe bàn tay chẳng nhìn được thấy ngón, nhỡ đâu cậu lăn ra bất tỉnh ở đây thật thì có đến 800% là Hình Ứng Chúc sẽ không hạ mình để xách cậu đi.
Trong trường hợp Hình Ứng Chúc hết kiên nhẫn, bỏ cậu lại rồi đi mất —— Thịnh Chiêu chỉ vừa mới nghĩ thôi đã thấy hoảng.

Cậu vô thức xoa tay, ngậm miệng lại đi theo sau Hình Ứng Chúc, như được bật chế độ đi theo tự động.
Cậu đã âm thầm hạ quyết tâm, rằng cho dù có muốn hỏi gì đi nữa cũng phải nhịn.

Tới khi nào về đến chung cư rồi, chờ tới sáng hôm sau hẵng ôm chăn qua nhà Hình Ứng Chúc hỏi gì thì hỏi.
Tuy Hình Ứng Chúc cũng thấy lạ vì Thịnh Chiêu đột nhiên lại biến thành cái miệng hũ nút, nhưng dù gì bên tai hắn cũng đã có được sự thanh tịnh, hắn chỉ liếc cậu một cái, khích lệ sự thức thời của cậu.
Thịnh Chiêu bị cái nhìn của hắn làm cho bối rối.

Trong lòng thầm nghĩ, Hình Ứng Chúc có ý gì vậy, đang đắc ý rằng hắn là người uyên bác đấy à?
Nghĩ một lúc, Thịnh Chiêu lại thấy cũng có thể lắm.

Dựa vào hai từ ngữ chuyên ngành mà hắn vừa mới dùng, không có vẻ gì là thứ có thể phát ra từ miệng yêu quái ngàn năm tuổi được.
Cậu càng nghĩ càng thấy có lý, không hề phát hiện ra rằng điểm nhìn của bản thân về Hình Ứng Chúc đã đi lạc sang một sự hiểu lầm —— hình như cậu đã coi Hình Ứng Chúc như một món cổ vật không được nhìn thấy thế giới suốt mấy ngàn năm, quên béng luôn rằng mới ba ngày trước thôi, người này vẫn còn đang nằm ườn ở nhà hút trà sữa thạch dừa đậu đỏ và xem bản tin lúc sáu giờ.
Thịnh Chiêu quan sát vẻ mặt Hình Ứng Chúc một chút, thử đoán tâm tư của hắn, dò xét khen một câu.
“Ông chủ… thông thạo lịch sử từ cổ chí kim, từ Trung Quốc sang tây phương nhỉ?” Thịnh Chiêu nói.
Hình Ứng Chúc: “???”
Dù hắn không biết sao tự nhiên Thịnh Chiêu lại khen mình, nhưng ở một mặt nào đó thì yêu quái và loài người cũng không khác nhau nhiều lắm.

Tất nhiên hắn cũng vui vì được nghe lời có cánh, nên nghĩ một lát, hắn cũng không keo kiệt, tặng lại cho Thịnh Chiêu ánh mắt khen ngợi.
Hồn vía Thịnh Chiêu cũng muốn run bắn lên.

Từ thời cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu đoán đúng ý Hình Ứng Chúc, không khỏi cảm thấy được khích lệ, càng cố gắng hơn.
“Quả thật là học thức uyên bác, kiến thức vô biên!” Thịnh Chiêu lại khen.

Hình Ứng Chúc: “…”
Cậu khen một cách nhiệt tình và chân thành, vô tư dõng dạc, cứ như là đang ở hội thi ngâm thơ của học sinh tiểu học vậy.

Cho dù Hình Ứng Chúc cũng không phải một lão yêu quái để ý đến lễ nghĩa và liêm sỉ thì cũng cảm thấy hơi quá.
“Đủ rồi đấy.” Hình Ứng Chúc nói: “Khen nữa là nghe giả trân bây giờ.”
Thịnh Chiêu cố tình muốn khiến hắn vui vẻ, trong lòng thả lỏng.

Xem ra hắn sẽ không bởi vì tâm trạng không tốt mà vứt mình lại núi rừng hoang dã đâu ha.
Hai người họ một người nói gà, một người nói vịt, thế mà vẫn có thể nói chuyện cùng nhau, khung cảnh hài hòa đến đáng kinh ngạc, đoạn đường còn lại đi vô cùng yên bình.
Có điều theo quan sát của Thịnh Chiêu, có vẻ như Hình Ứng Chúc không thể vận dụng khả năng thần bí của hắn nếu không phải là trong tình trạng khẩn cấp —— bởi vì suốt cả đêm đó, hắn vẫn chấp nhất dắt Thịnh Chiêu đi bộ, đến cả ý định dùng thuật pháp để gian lận một chút cũng không hề có.
Nơi Hình Ứng Chúc lên bờ là khu vực phía bắc của hồ Bà Dương.

Nơi này khá rộng, Thịnh Chiêu cả người ướt nhẹp đi theo sát phía sau hắn suốt cả đêm, tới khi quần áo đã khô được một nửa và ánh bình minh bắt đầu ló dạng mới gặp được một ngư dân dậy sớm đi đánh cá.
Thịnh Chiêu nói một thôi một hồi để thuyết phục được ngư dân nọ tin rằng hai người bọn họ đang đi chơi, kết quả là thuyền ra giữa hồ thì xui xẻo bị thủng nên chìm, nhờ vậy người đó mới đồng ý cho họ lên xe bán tải đưa về trấn trên.
“Mấy người trẻ các cậu linh tinh thật, sao mà tự chèo thuyền được, hồ Bà Dương lớn cỡ nào chứ?” Ngư dân là một ông chú khoảng bốn năm chục tuổi, mặt hơi dữ, tuy giúp họ thật nhưng trông có vẻ chỉ là bất đắc dĩ, vừa lái xe vừa cằn nhằn, “May mà biết bơi đấy, chứ không thì vứt cái mạng đi à?”
Cái chuyện đối ngoại này, Thịnh Chiêu không dám trông chờ gì vào Hình Ứng Chúc.

Cậu cười hì hì, vừa cười vừa đáp vâng dạ.

Tới lúc xuống xe, cậu dùng tài khoản của Hình Ứng Chúc chuyển cho ngư dân nọ 200 tệ coi như là phí giúp đỡ vất vả —— Thật may là điện thoại của Hình Ứng Chúc không cùng hy sinh với cái của cậu dưới nước, bằng không thì hai người họ sẽ phải tấm bảng “bị mất hành lý, xin nhà hảo tâm cho xin 200 tệ bắt xe về nhà” rồi ra trạm xe lửa đứng ăn xin.
Thịnh Chiêu không giống như Hình Ứng Chúc, quay mòng mòng dưới nước xong lên bờ vẫn chẳng bị ảnh hưởng gì.

Việc đầu tiên khi cậu lên trấn là mua đại một bộ quần áo khô ráo để thay, sau đó mới dùng điện thoại của Hình Ứng Chúc đặt vé máy bay, rồi mới cùng nhau bắt một chiếc xe khách liên tỉnh tới thành phố và từ đó bắt taxi đến sân bay.
Thịnh Chiêu lang thang đi theo Hình Ứng Chúc một đường xa xôi, cuối cùng mới hạ cánh xuống sân bay Thương Đô vào hai giờ chiều.
Lúc xuống máy bay, cậu chỉ cảm thấy toàn thân không một chỗ nào còn ổn.

Mỗi bắp cơ thớ thịt đều đang kêu gào phản đối, mỗi bước đi đều run chân ba lần, cuối cùng mới nhét được thân mình vào xe taxi.
“Tài xế, cho đi khu chung cư ở khu phát triển mới Phúc Hưng trên đường Bích Viên ạ.” Thịnh Chiêu nói.
Từ lúc lên xe, Hình Ứng Chúc đã khoanh tay ngồi dựa vào cửa sổ ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thịnh Chiêu ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, thi thoảng lại liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn cứ giữ mãi tư thế đó, giống như đang ngủ.
Ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ xe hắt lên người hắn.

Đến cả chiếc áo len đen trên người Hình Ứng Chúc cũng ánh lên sắc nâu sáng.

Gương mặt nhợt nhạt của hắn dưới nắng tựa như một khối ngọc lạnh lẽo được chạm trổ tinh xảo, thoạt trông có cảm giác mong manh khó tả.
Tuy nhiên Thịnh Chiêu biết đây chỉ là ảo giác do vẻ đẹp trai của hắn mang lại thôi.

Một khi ông chủ Hình mở mắt và mở miệng nói chuyện là đại khai sát giới, có thể nói là lấy một chọi mười cũng không ngoa.
Xe chạy xuống từ đường cao tốc vành đai nối Thương Đô với sân bay, dần dần hòa vào con đường chính đi vào trung tâm thành phố.
Sau khi vào tới khu trung tâm, tốc độ xe chậm lại nhiều, thi thoảng còn phải dừng lại chờ đèn đỏ hoặc nhường đường cho người đi bộ.

Một số đoạn ngắn còn bị tắc đường, trước mắt chỉ toàn là đèn xe đỏ rực.
Nếu là bình thường, lúc này chắc hẳn Thịnh Chiêu đã bảo tài xế đổi sang đường khác.

Vậy mà hôm nay cậu lại chẳng nói gì, trái lại còn hưởng thụ cảm giác có loài người vây quanh.
Số lượng người và xe xung quanh tăng dần lên, Thịnh Chiêu lấy lại được cảm giác an toàn trong xã hội loài người quen thuộc, trái tim dần ổn định hơn.
Ánh mặt trời cũng được, ánh lửa cũng được.

Ánh sáng luôn là thứ khiến cho người ta cảm thấy an toàn.

Thịnh Chiêu thả lỏng người dựa lưng vào ghế, thở ra nhẹ nhõm.
Nếu không phải hiện tại Hình Ứng Chúc vẫn còn đang ngồi ở băng ghế sau như một sự nhắc nhở, Thịnh Chiêu e rằng mình sẽ thật sự cảm thấy đêm kinh hoàng kia chỉ là một cơn ác mộng.
Nghĩ tới đó, cậu lại không khỏi quay qua nhìn Hình Ứng Chúc.
Nói cũng lạ.

Khi nhìn hắn giữa thanh thiên bạch nhật thế này, Thịnh Chiếu khó mà liên tưởng được hắn và con rắn lớn đã cắn chết con rồng đêm hôm trước là một.
—— Trông không hung dữ tẹo nào cả, Thịnh Chiêu nghĩ..
 
Back
Top Bottom