Khác [Hunhan/Siêunhiên] CON MẮT TÂM LINH. (HOÀN)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 20: Tưởng niệm


CON MẮT TÂM LINH

Ep 20:

Tiếng mở cửa rất mạnh.

Lộc Hàm dừng tay lại, ngước đầu lên nhìn Ngô Thế Huân đang đi vào.

Thế Huân liếc nhìn Lộc Hàm, dường như là không hài lòng, trong lòng còn rất giận dữ, lớn tiếng với đội trưởng.

" Anh không thể làm thế này được."

" Ai cho cậu vào đây."

Ngô Thế Huân không muốn trả lời, đùng đùng tức giận đi đến ôm chặt lấy người Lộc Hàm.

Anh muốn cho cậu ấy một chút an toàn, có lẽ cậu ấy đã bị dọa cho chết khiếp rồi.

" Ngô Thế Huân, cậu đang làm trò gì vậy."

" Anh ra ngoài đi!"

Thế Huân trừng mắt nhìn đội trưởng.

Lúc này anh thật sự không kìm nén được, nếu còn tiếp tục nhìn thấy đội trưởng e rằng sẽ dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề.

Đội trưởng nhận thấy sự tức giận kia, cũng không cố gắng làm mọi chuyện thêm phiền phức mà hừ lạnh một tiếng đập cửa ra ngoài.

Lộc Hàm bám lấy áo Thế Huân, thở khẽ một tiếng như trút được phiền muộn.

Sau đó cả cơ thể được bế lên, anh ấy đặt cậu ngồi xuống ghế.

Thế Huân chăm chú nhìn gương mặt bầm tím của Lộc Hàm.

Anh ấy đưa ngón tay lau nhẹ vết máu còn rướm lại nơi khóe môi cậu.

Thật sự Thế Huân rất lo lắng.

" Em thật sự ổn chứ?"

Lộc Hàm không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Thế Huân nói muốn đi tìm hộp cứu thương để băng vết thương lại cho Lộc Hàm.

Trước khi anh rời khỏi phòng thẩm vấn, Lộc Hàm cuối cùng mới chịu lên tiếng.

Cậu ấy rất trầm tư, nhưng nét trầm tư đều đã bị chiếc kính đen che đi.

" Tại sao anh lại tin em?"

Thế Huân không trả lời ngay, anh đóng cửa lại áp lưng vào cánh cửa.

Là một linh cảm khiến anh hiểu rằng Lộc Hàm không thể là Rain.

Dù cậu ấy hành động rất kì quái, dù cậu ấy thỉnh thoảng biểu hiện như một kẻ điên, nhưng điều đó cũng không thể chứng minh cậu ấy là Rain.

Hơn nữa, cách giết người của Rain không phải đơn giản.

Khi hắn giết người sẽ không để xảy ra sai lầm như Lộc Hàm đã làm.

Hắn sẽ giết người một cách thầm lặng mà sẽ không để bị phát hiện như cách Lộc Hàm đã làm.

Anh có linh cảm Lộc Hàm sẽ không thể chuyên nghiệp được như hắn, người vừa rồi không phải do cậu ấy giết.

Là Rain giết và muốn đổ tội cho Lộc Hàm.

Lộc Hàm cởi chiếc kính trên mặt ra, tiếp tục thở dài một tiếng.

" Anh ấy tin tôi..."

Nở một nụ cười có chút miễn cưỡng.

Ánh mắt điểm nét buồn thấm thía.

Lộc Hàm đột nhiên thấy tim mình rất đau.

Cậu cúi đầu xuống, đưa tay lên ôm lấy trái tim.

Rõ ràng từ đầu chí cuối việc Lộc Hàm làm đều là muốn lấy lòng tin của anh ấy.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, sau khi có được niềm tin của Thế Huân, Lộc Hàm lại cảm thấy tâm trạng mình rất tệ.

Câu anh ấy nói tin cậu cứ đâm thẳng vào tim, gieo một nỗi đau vô hình khiến lồng ngực không thể chịu nổi.

" Chết tiệt..."

Lôc Hàm vì nỗi đau này mà trở nên tức giận.

Bật cười một cách chua chát.

" Còn 5 người nữa.

Chỉ cần nhẫn nhịn một chút..."

Bởi vì chứng cứ không đủ nên Lộc Hàm được thả ra vào sáng hôm sau.

Thế Huân lái xe đưa Lộc Hàm về nhà.

" Có cần tôi lên cùng em không?"

Lộc Hàm không nhìn anh, chỉ nói: " Không cần".

Cậu ấy mở cửa tự mình xuống xe, đi thẳng một mạch vào tòa nhà.

Dù là buổi sáng nhưng ánh sáng cũng không lọt nổi vào căn phòng.

Bóng tối của căn phòng dường như che đi toàn bộ cảm xúc của Lộc Hàm.

Cậu đứng lặng, áp lưng vào cửa, liền thở dài một tiếng.

" Khốn kiếp."

Dứt lời, Lộc Hàm đưa tay bóc miếng dán nơi khóe miệng xuống .

Ánh mắt đầy sự giận dữ vô cùng.

Lộc Hàm tiến đến cầm lấy chiếc cốc thủy tinh trên bàn, mạnh tay vung lên.

" Tên khốn nạn!"

Tiếng đổ vỡ của chiếc cốc phá nát bóng tối của căn phòng.

Hơi thở của cậu vì tức giận mà trở nên nặng nề.

Sự giận dữ trong người cậu như một con dã thú không thể dừng lại.

Ngay sau đó, Lộc Hàm đưa tay hất hết đồ đạc trên bàn xuống đất.

Tiếng vỡ như tiếng giận dữ, uất hận trong tim.

" Hắn dám làm như thế!

Tên khốn kiếp!"

Lộc Hàm bật khóc vì tức giận, ngồi xuống nền đất lạnh lẽo.

Hai tay ôm chặt lấy mặt để che đi những giọt nước mắt vô nghĩa này.

" Tên khốn, tao sẽ giết mày..."

Rain...

Màn đêm cùng với cơn mưa lại kéo đến và trút xuống thành phố.

Tiếng mưa như khúc nhạc thê lương, khốn khổ.

Sự giận dữ của lòng người vì tiếng mưa mà mất đi tầm kiểm soát.

Tất cả sự tàn ác đều được thể hiện.

Máu, mồ hôi, nước mắt, tiếng mưa...

" Tao sẽ tìm ra và giết mày!"

Cả một đêm dài mưa nặng hạt nhưng Lộc Hàm chưa hề rời khỏi phòng quan sát.

3 giờ 30 phút sáng.

Khóe môi Lộc Hàm cong lên một chút quỷ dị, tiếng gõ tay xuống bàn mang theo nét ma mị chết người.

4 giờ sáng.

Thi thể nạn nhân nằm dưới bầu trời mưa rả rích.

Máu đỏ bị nước mưa kéo trôi xuống rãnh cống.

Một mùi tanh hòa với mùi nồng của mưa tạo thành hỗn hợp đầy kinh tởm.

Lộc Hàm đứng ngây ra, chầm chậm tiến đến quỳ xuống bên cạnh thi thể nạn nhân.

Cậu hít một hơi thật sâu, đem toàn bộ mùi vị kinh tởm kia vào huyết quản, nụ cười thỏa mãn như một kẻ bệnh hoạn.

Các ngón tay của Lộc Hàm chạm vào chiếc cổ bị gãy của thi thể, miết nhẹ một đường khiến máu dây ra đỏ cả đôi bàn tay.

Màu đỏ của máu khiến cậu cảm thấy hết sức kinh tởm, lông mày nhăn lại.

" Khốn nạn!"

Lộc Hàm đứng dạy, ánh mắt nâu nhạt vằn lên những tia đỏ đầy giận dữ: " Tên khốn kiếp!"

Ánh đèn lóe sáng chiếu thẳng vào mắt cậu.

Tiếng của ai đó chen ngang: " Ai vậy?"

Lộc Hàm cúi đầu, nhanh tay che lấy mặt.

Lộc Hàm bị cảnh sát tuần tra phát hiện và bắt giữ.

Sau khi có người báo tin, Ngô Thế Huân liền từ nhà một mạch đến sở cảnh sát, xông vào phòng thẩm vấn.

Lộc Hàm một lần nữa bị bắt vào phòng thẩm vấn cùng với đội trưởng đội điều tra phá án.

Mặc kệ người kia có quát tháo, dọa nạt thế nào, Lộc Hàm vẫn giữ trạng thái im lặng.

Cậu tỏ ra hờ hững với cặp kính đen trên mặt.

Là một hình ảnh quá đỗi quen thuộc, một chút bí ẩn, có gì đó điên khùng lại mang đầy suy tư.

Lộc Hàm luôn kì lạ như thế.

" Vậy chúng ta dùng cái đó đi!"

Thế Huân vô cùng hoang mang: " Đội trưởng, cái đó..."

" Máy kiểm tra nói dối.

Tôi không tin hắn có thể chối được."

Lộc Hàm nghiêng đầu nhìn Thế Huân đứng ở cửa.

Tâm trạng cậu ấy từ chán nản dần trở nên có hứng thú, khóe môi Lộc Hàm cong lên một nụ cười dịu dàng với anh.

" Cái đó...

" Thế Huân có chút bối rối.

Lộc Hàm thu lại ánh mắt, thanh âm đã giãn ra rất nhiều: " Dùng cái đó đi."

Cậu ngước đầu nhìn đội trưởng, nhếch môi lên đầy thách thức: " Anh... sẽ phải hối hận đấy."

Tận đáy nỗi đau...

Tưởng niệm...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 21: Huyết hương


CON MẮT TÂM LINH

Ep 21:

Một chuyên viên y tế được cử vào để kiểm tra tâm lý Lộc Hàm từ máy nói dối.

Phải mất 30 phút mới có thể lắp đặt xong máy móc.

Tất cả mọi người đều ra ngoài, chỉ để lại một mình Lộc Hàm ngồi trên ghế, trên đầu và cơ thể được cài bao nhiêu là loại dây điện.

Ở phòng bên cạnh, qua lớp kính đen, mọi người đều có thể nhìn thấy nhất cử nhất động của Lộc Hàm.

Thế Huân có chút lo lắng, không hiểu tại sao bản thân luôn chắc chắn cậu ấy không phải Rain nhưng máy nói dối là một đồ vật may rủi.

Nếu chẳng may cậu ấy bị nhận định là nói dối, vậy thì mọi chuyện chẳng phải là kết thúc sao.

Lộc Hàm luôn tự tin, nhưng anh lại lo cho sự tự tin đó của cậu ấy.

Chuyên viên y tế bắt đầu nói: " Lộc Hàm, tôi có thể hỏi cậu được chưa?"

" Được."

Lộc Hàm tỏ ra vô cùng bình tĩnh, cong môi cười nhẹ một chút.

Chuyên viên y tế liếc mắt ra hiệu cho đội trưởng, nhận được lệnh của anh ấy mới bắt đầu hỏi: " Cậu có bao giờ nói dối không?"

Lộc Hàm không mất nhiều thời gian suy nghĩ, trả lời ngây: " Có"

Đồ thị tâm lý trên màn hình không có dao động.

Chuyên viên y tế khẽ gật đầu ra hiệu cho đội trưởng, nghĩa là cậu ấy nói thật.

Ngô Thế Huân lần này thật sự vô cùng hoang mang.

Đội trưởng lại vô cùng hài lòng.

Tên điên này hẳn là nói dối rất nhiều đi.

" Lộc Hàm, hôm qua cậu đã giết người, đúng không?"

Lần này Lộc Hàm không trả lời ngay lập tức mà mất vài giây cậu ấy mới nói: " Không."

Nói xong liền trưng ra nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ của mình.

Chuyên viên y tế nhăn mày, gật đầu với đội trưởng, cậu ấy đã nói thật.

Ngô Thế Huân thấy trong lòng có chút giãn ra, tảng đá này thật sự đã nhẹ đi một chút rồi.

" Lộc Hàm, cậu xuất hiện ở hiện trường vì cậu giết người, đúng không?"

Lộc Hàm mỉm cười, không cần phải mất thời gian đáp lại: " Không"

Biểu đồ vẫn không hề đao dộng, cậu ấy đã luôn luôn nói thật.

" Lộc Hàm, cậu đã bao giờ có ý nghĩ muốn giết người chưa?"

Lộc Hàm trở nên đầy suy nghĩ, cậu ấy mất thêm nhiều giây để tìm kiếm câu trả lời, cuối cùng nói: " Có."

Ý nghĩ cuối cùng vẫn chỉ là ý nghĩ, có thực hiện không mới là điều quan trọng.

Cậu ấy nói thật.

Chuyên viên y tế bắt lấy cơ hội, ngay lập tức hỏi: " Vì thế nên hôm qua, cậu đã giết người, đúng không?"

" Không."

Cậu ấy vẫn nói thật.

Đội trưởng mất kiên nhẫn, giành lấy mic, tự mình thẩm vấn: " Lộc Hàm, cậu có phải là Rain không?"

Chỉ cần cậu ta nói "có", vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Lệnh bắt cậu ta sẽ được ban hành và tiếp theo đó là kết thúc vụ án liên hoàng đầy kinh khủng này.

Nhưng kịch bản có được như vậy hay không, câu trả lời của Lộc Hàm sẽ quyết định tất cả.

Nhận ra giọng của đội trưởng, Lộc Hàm lặng thinh, cậu ấy không trả lời mà gõ nhẹ ngón tay trỏ vào thành ghế.

Có lẽ là đang suy nghĩ chăng.

Nóng ruột vì mãi không có câu trả lời, đội trưởng vội nói: " Lộc Hàm, cậu..."

" Tôi đã nói rồi, anh sẽ hối hận đấy."

Lộc Hàm hờ hững nói, liếc ánh mắt nhìn vào hư vô.

Không biết cậu ấy có nhìn thấy Thê Huân hay không, nhưng trong một giây mắt hai người như chạm vào nhau qua hai lớp kính đen.

Lộc Hàm giữ nguyên ánh nhìn, đương nhiên mọi người sẽ không biết cậu đang nhìn cái gì.

Lộc Hàm đầy thách thức, cuối cùng nói: " Có."

Biểu đồ vang lên tiếng tít tít, tâm lý dao động mạnh.

Chuyên viên y tế vội nói rằng cậu ấy đang nói dối.

Lộc Hàm bật cười: " Là tôi đang nói dối đúng không.

Nhưng nếu tôi nói " không" thì là nói thật đúng không?"

Khi cậu ấy nói " không", biểu đồ lại trở lại như lúc đầu.

Lộc Hàm không phải là Rain.

Lộc Hàm thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn tấm kính màu đen, hàm răng nghiến lại tạo thành tiếng rắc rắc của sự giận dữ.

Lộc Hàm muốn ngay lúc này nghiền nát tên khốn kiếp kia.

Nghiền nát hắn vì dám đùa giỡn với sự kiên nhẫn của cậu.

" Tên khốn kiếp!"

Đội trưởng tháng kinh ngạc khi tiếng kêu bíp bíp của máy móc vang lên sau khi Lộc Hàm chửi thề.

Chuyên viên y tế mặt biến sắc: " Hắn đang bị kích động."

Lộc Hàm đứng dạy, hất phăng mớ dây điện trên cơ thể mình xuống.

Cậu lao đến tấm kính đen, áp lòng bàn tay lên đập mạnh một tiếng.

Vẻ mặt hết sức phẫn nộ,đều là đem hết tức giận trong người ra: " Anh nghĩ rằng ép tôi nhận mình là Rain thì sẽ hoàn thành xuất sắc vụ án này sao?

Khiến một người vô tội trở thành có tội dễ thật đấy.

Nhưng tôi có lẽ không dễ như anh tưởng..."

Lộc Hàm như hóa điên, gằn lên: " Tên khốn, tôi... sẽ giết anh đấy."

Tiếng mở cửa thật mạnh, Ngô Thế Huân từ ngoài lao vào phòng thẩm vấn.

Anh chạy đến ôm lấy eo Lộc Hàm kéo cậu ấy lại.

" Buông ra!"

Lộc Hàm lao lên phía trước, sự mất bình tĩnh của cậu ấy khiến Thế Huân lo lắng.

Sợ Lộc Hàm sẽ nói những điều không nên nói bởi vì tất cả các cuộc nói chuyện đều được ghi âm lại.

" Tôi sẽ giết anh, tên khốn!"

" Lộc Hàm!"

Ngô Thế Huân xoay mạnh người Lộc Hàm lại, áp chặt cậu ấy vào người mình.

Đem toàn bộ sự giận dữ điên cuồng của cậu ấy vào lòng mình.

" Thế Huân..."

" Không sao rồi.

Đừng nói nữa."

Lộc Hàm thở dốc, buông lỏng cơ thể ra.

Cậu đưa hai tay ôm lấy vai Thế Huân, vùi đầu vào vai anh.

" Mọi chuyện ổn rồi.

Đừng sợ."

Lộc Hàm là một kẻ có tâm lý không được bình thường, Thế Huân có thể hiểu được.

Cậu ấy luôn nói những chuyện kì lạ nhưng đó chỉ là một dấu hiệu của tâm lý sợ hãi và bất an.

Những người có tâm lý bất bình thường sẽ khó kiểm soát được lời nói của mình.

Lúc tức giận cậu ấy có thể muốn giết ai đó, nhưng đó chỉ là ý nghĩ.

Ý nghĩ với thực tế khác nhau hoàn toàn.

Lộc Hàm đứng trước bồn rửa tay, ngây ra nhìn những vết máu đã khô trên tay mình.

Khi máu khô lại biến thành một thứ màu không chút đẹp mắt gì cả.

Lộc Hàm khó chịu rửa đi vết máu còn sót lại.

" Thế Huân."

Thế Huân đứng ngoài cửa, quay đầu lại nhìn cậu.

" Anh biết tại sao Rain lại giết người vào những đêm mưa không?"

" Để xóa sạch dấu vết."

Lộc Hàm tắt vòi nước, cởi chiếc kính đen trên mặt xuống, nghiêng đầu nhìn Thế Huân: " Vậy tại sao hắn vẫn có thể giết người trong nhà.

Tại sao hắn lại thay đổi địa điểm giết người.

Lý do anh đưa ra là sai rồi."

Lộc Hàm lấy một chút giấy lau sạch tay, bình thản nói: " Là mùi máu."

Máu?

" Hôm qua em đã hiểu tại sao hắn lại thích giết người vào những ngày mưa rồi."

Lộc Hàm nhớ lại thứ mùi đầy kích thích đêm qua, mỉm cười: " Hắn là kẻ yêu mùi máu điên cuồng.

Vào những ngày mưa, mùi máu sẽ nồng hơn.

Hắn căn bản là rất thích máu..."

Thứ mùi vị kinh tởm nhưng lại tạo cho Lộc Hàm một cảm giác đê mê.

Một cảm giác đi vào cõi vô thực, bay phiêu đãng trong một không gian của ác quỷ.

Một mùi hương kích thích sự thư giãn trong tâm hồn của ác quỷ.

Rain hẳn là có cảm giác giống cậu.

Chỉ có ác quỷ mới thích máu...

Tưởng niệm...

Huyết hương...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 22: Sợi dây tình yêu.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 22:

Lộc Hàm đứng ngây ra tại cửa ra vào của căn phòng.

Sau một ngày bị tạm giam, cuối cùng cậu cũng được thả ra.

Lộc Hàm hiện tại cảm thấy mọi thứ xung quanh mình rất tệ.

Như có một kẻ trêu đùa mình trong bóng tối mà tìm thế nào cũng không bắt được hắn.

Mọi thứ đang như một kịch bản được dựng sẵn, kẻ khốn kiếp muốn trêu đùa sự nhẫn nại của cậu.

Lộc Hàm đưa chìa vào ổ khóa, nhưng cửa đã tự mở từ lúc nào.

Lộc Hàm thoáng ngạc nhiên, chậm rãi đẩy cửa ra.

Trong căn phòng tràn ngập bóng tối, chỉ có chút tia sáng mờ mờ từ các khe hở luồn vào, một bóng người cao lớn quay lưng lại với Lộc Hàm.

Hắn đứng im, có lẽ là đang nhìn khẩu súng đặt trên bàn chăng.

Sự hiện diện bắt ngờ này của hắn khiến Lộc Hàm thật sự kinh ngạc, chỉ biết tròn mắt nhìn cái bóng đen cao lớn kia.

" Cậu về rồi."

Tông giọng trầm thấp pha nét hờ hững.

Giọng hắn có chút giống Lộc Hàm nhưng lại tạo một cảm giác lạnh lẽo hơn, không có lấy một chút trong sáng nào, đầy ma mị và xảo trá.

Lộc Hàm thu lại nét ngạc nhiên, khuôn mặt trưng ra một sự thích thú kì lạ.

Cậu điềm tĩnh đi đến bên bàn ăn, rót một ly nước uống đầy.

Sau một ngày bị bắt tạm giam, cổ họng cũng đã cháy khát rồi.

Hơn nữa, một chút nước sẽ khiến tâm trạng cậu ổn hơn đối với tình huống hiện tại.

Khóe môi Lộc Hàm cong lên.

Cậu không quay lại nhìn hắn: " Là anh ư?"

Cạch.

Một tiếng động nhỏ quen thuộc.

Lộc Hàm đứng thẳng người, cảm nhận có vật hình tròn chạm vào lưng mình.

Cậu hừ nhẹ một tiếng, đưa hai tay lên: " Bình tĩnh nào anh bạn.

Tôi... biết anh là ai."

" Biết tôi?"

Khẩu súng được hạ xuống.

Người đàn ông ném khẩu súng ra thật xa, hừ lạnh một tiếng không mấy hứng thú: " Cậu làm tôi mất hứng đấy."

Lộc Hàm lúc này mới quay lại đối mặt với hắn.

Vào khoảnh khắc hai ánh nhìn giao nhau, Lộc Hàm trở nên kinh ngạc, mất vài giây để có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Hắn cũng đang đeo một chiếc kính đen, ý tứ gì đây chứ.

" Anh..."

Lộc Hàm nhăn mày, đột ngột nắm chặt lòng bàn tay lại.

Hắn cong môi mỉm cười, trưng ra một bộ dạng vô cùng bình tĩnh.

Lộc Hàm nhìn nụ cười ma quái kia, cơn giận dữ trong người suốt những ngày qua lại bùng phát.

Cậu đã phát điên tới mức nào khi không bắt được hắn, cậu đã từng muốn nghiền nát tên khốn kiếp kia làm trăm mảnh thế nào hắn làm sao biết được.

Giờ hắn lại đứng trước mặt và tỏ ra giễu cợt một kẻ điên là cậu.

Lộc Hàm bước đến, nắm lấy cổ áo hắn thật chặt, nghiến răng lại: " Tên khốn!

Mày..."

" Cậu nên bình tĩnh đi."

" Mày là Rain, đúng không?!!!"

Hắn bật cười, các khớp ngón tay chạm vào cổ tay Lộc Hàm.

Lạnh, thật sự rất lạnh.

Tay hắn lạnh như không có chút sự sống của loài người.

Tên ác quỷ.

Hắn vẫn thật bình thản nhã nhặn như một quý ông lịch lãm: " Chẳng phải, cậu mới là ác quỷ ư?"

Lộc Hàm tức đến phát điên, vung một đấm vào mặt hắn.

Cậu muốn ngay lúc này giết chết hắn, nghiền nát hắn bằng tâm tưởng của mình.

Lộc Hàm giật mạnh chiếc kính trên mặt xuống, tiến đến nắm lấy cổ áo lôi hắn đứng dạy.

" Mày dám đổ tất cả tội lỗi lên đầu tao!

Tên khốn!"

Hắn mỉm cười, cũng từ từ tháo chiếc kính trên mặt mình xuống.

Con ngươi màu tím sáng rực dưới bóng tối của căn phòng.

Một màu tím đem đến một sự đê mê trong tâm tưởng loài người, màu tím dịu dàng, đưa con người vào cõi bồng bềnh thiên đường.

Lộc Hàm ngây ra, bị ánh mặt màu tím quỷ dị của hắn cướp mất tâm tưởng.

" Cậu ngạc nhiên lắm sao?"

" Anh...

"

Lộc Hàm buông tay xuống, ngây ra nhìn hắn.

Hắn căn bản không phải con người, đôi mắt của hắn chính là của ác quỷ.

Hắn mỉm cười: " Chúng ta, có lẽ ..."

Ngô Thế Huân đang lái xe, đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh đều trở nên lạnh một cách kì lạ.

Cái lạnh khiến da thịt anh nổi lên những hạt nhỏ li ti.

Thế Huân muốn đến xem Lộc Hàm thế nào sau khi xong hết công việc.

Khi anh vừa ấn chuông cửa nhà cậu ấy, Lộc Hàm đã ra mở cửa chứ không để anh một mình mở cửa.

" Anh đến à?"

Lộc Hàm đi vào, cậu đang làm giở bữa tối.

Thế Huân không nói gì, chống tay xuống mặt bàn, chăm chú nhìn cậu ấy.

Lộc Hàm không nhìn Thế Huân, đôi tay bận rộn làm việc của mình, một cái liếc dành cho anh cũng không có.

Đột nhiên, Lộc Hàm nói: " Thế Huân, chúng ta là gì vậy?"

Thế Huân thoáng ngạc nhiên, trầm mặc nhìn.

Lộc Hàm lau sạch tay, đi vòng qua bàn, đứng trước mặt anh.

Cậu chạm vào lòng bàn tay Thế Huân, nắm lấy tay anh thật chặt.

Lộc Hàm miết ngón tay anh, mỉm cười dịu dàng: " Chính là không thể thiếu anh, nhưng lại không phải là tình yêu..."

Lộc Hàm chạm những ngón tay thon dài vào gò má Thế Huân, thanh âm nhẹ nhàng khó tả: " Anh có cảm giác giống em không?

Không muốn mối quan hệ này tồn tại, nhưng cũng không muốn mối quan hệ này biến mất."

Có lẽ anh ấy sẽ không hiểu được loại cảm giác đầy mâu thuẫn này.

Một loại cảm giác đầy dây dứt mãnh liệt.

Là khi bản thân quá cô đơn trong cuộc đời, đột nhiên một ngày có kẻ giống như mình xuất hiện, không bị thứ năng lực quái dị của mình điều khiển liền sinh ra một ham muốn mạnh mẽ.

Loại ham muốn này từ rất lâu rồi bản thân luôn muốn kiếm tìm, một kẻ có thể cùng mình trải qua nốt quãng đời còn lại không cần biết sẽ có gì xảy ra.

Loại ham muốn thoát khỏi sự cô đơn cùng cực, với nỗi sợ hãi và dây dứt dày vò cực điểm.

Nhưng bên cạnh sự ham muốn mãnh liệt như lửa đó còn tồn tại một cảm xúc khác xen vào.

Một thứ cảm xúc mang tên nỗi sợ hãi.

Một nỗi sợ hãi đến cùng thời điểm với ham muốn.

Hai thế đối nghịch nhau luôn tồn tại dày vò biến bản thân thành một kẻ điên.

Nỗi sợ hãi một ngày sẽ làm tổn thương anh ấy.

Anh ấy là một người lương thiện, nhưng chính điều đó lại khiến cho nỗi lo sợ trở nên lớn hơn.

Sợ rằng một ngày nào đó, khi anh ấy biết được sự thật, sẽ tổn thương, sẽ sinh ra oán hận và ám ảnh một đời.

Điều mà cậu luôn mong muốn cho đến tận bây giờ là gì?

Là bản thân không cô đơn nhưng có một điều còn khiến cậu đau đáu một nỗi niềm không dứt.

Đó là, sự bình yên trong tâm hồn của anh ấy.

Cậu thật sự muốn anh ấy được bình yên nhưng bản thân đã không thể điều khiển được lí trí nữa rồi.

Giữa lý trí và trái tim.

Cậu nghe theo lý trí.

" Em sao vậy?"

Thế Huân hoang mang, nắm lấy cổ tay Lộc Hàm.

Cậu ấy mỗi lần trở nên lạ lùng liền dọa chết anh, lần này lại là gì nữa đây.

Anh cảm nhận thấy một nỗi đau đang tồn tại.

Ánh mắt của cậu ấy thật quá đỗi đáng thương.

" Em... rất sợ..."

Lộc Hàm bật khóc, hai tay đưa lên ôm lấy mặt.

Trái tim lúc này thật sự yếu đuối, muốn được ôm vào lòng nhưng lại không làm.

Là một cảm giác vô cùng tồi tệ.

Thế Huân chủ động tiến đến ôm lấy vai Lộc Hàm.

Tay anh đặt lên mái tóc cậu, nhẹ nhàng vuốt ve như thể dỗ dành một đứa trẻ: " Không sao đâu."

" Em... thật sự không muốn... không muốn đây là tình yêu..."

Ngay sau đó, trong người Thế Huân như có một dòng điện thật mạnh truyền đến.

Dòng điện từ đầu chạy thẳng xuống lồng ngực.

Như một đòn chí mạng giết chết trái tim anh.

Thế Huân vội buông tay ra, một tay đưa lên ôm lấy ngực.

Một nỗi đau đớn khiến lồng ngực anh như muốn vỡ ra làm trăm mảnh.

Nỗi đau không chút lương tay, như muốn giết chết anh trong từng khoảnh khắc.

Sau câu nói đó của cậu ấy, mọi thứ trong anh đều như muốn vỡ vụn.

Sợi dây liên kết này quả thật quá mức đáng sợ.

Nó là sợi dây vận mệnh, là tình yêu...

" Thế Huân..."

Lộc Hàm hoảng sợ, ôm lấy eo Thế Huân thật chặt.

Cậu đã làm anh ấy đau.

Điều Lộc Hàm đang lo sợ thật sự sẽ đến.

Sợi dây vận mệnh này quả thật là tình yêu.

" Tôi không sao..."

Thế Huân cố gắng trấn an nỗi sợ hãi trong lòng Lộc Hàm.

Cho dù đau đớn tới mức nào, cho dù trái tim có ngừng đập, anh cũng không muốn bắt ép bất kì ai trong tình yêu.

" Nếu... em không muốn nó là tình yêu, vậy thì... hãy cho rằng nó không phải là tình yêu.

Đừng sợ..."

Lộc Hàm vì câu nói của anh mà đau đớn.

Một nỗi đau của vận mệnh, khi bản thân biết rằng nó là tình yêu, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể có được tình yêu này.

Giống như hai kẻ xa lạ, gặp nhau, yêu nhau và xa nhau.

Hai kẻ xa lạ đó lại không thể ở bên nhau, đôi đường đôi ngả, hai người ở hai thế giới khác nhau.

Và cho dù đã xa nhau, đã biến thành hai kẻ xa lạ một lần nữa, nhưng trái tim vẫn luôn nhớ đến nhau.

Mặc dòng thời gian luân chuyển, mặc cho nỗi đau trường tồn hành hạ, mặc cho những tổn thương hiểu lầm dằn vặt khôn nguôi, họ vẫn đặt nhau vào trong trí nhớ, để nhau vào một nơi sâu thẳm của tâm hồn.

Sống cũng không quên, chết cũng không quên, thiên hằng địa cửu sống trong nỗi nhớ và tình yêu không có hồi kết này.

Loại tình yêu này là đáng sợ nhất.

Huyết hương...

Sợi dây tình yêu...

Tác giả: 20/4, mỗi năm đến ngày này mình thật sự rất tệ.

Ngày của em mình vẫn vui, nhưng đến ngày của anh mình lại mất đi niềm vui trọn vẹn.

Có lẽ mình vẫn còn luyến tiếc, luyến tiếc một thứ gì đó đã không còn rõ ràng nữa rồi.

Đáng lẽ một người như mình phải từ bỏ được một thứ đã không còn là chân thật nữa.

Nhưng mình vẫn nhu nhược, vẫn cảm thấy lưu luyến và nỗi đau này đối với mình là không thể nguôi.

Xin lỗi vì mình viết ra mấy lời này, có lẽ nó sẽ làm mọi người đứt mạch cảm xúc của truyện.

Nhưng mình thật sự không nói ra thì sẽ rất bứt dứt, rất khó chịu.

Mọi người hiểu cảm giác của mình chứ?
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 23: Khắc chế


CON MẮT TÂM LINH

Ep 23:

" Tên điên đó..."

Lộc Hàm hai tay ôm lấy đầu, mắt nhìn chằm chằm bức ảnh của ai đó.

Trên bức ảnh dấu X đã được tích vào, có lẽ đó chính là người sẽ phải chết chăng.

" Chỉ còn 3 người nữa."

Lộc Hàm đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, là một màu đen tuyền cùng những tiếng tí tách rơi.

" Chỉ còn 2 người nữa..."

Hôm nay người thứ 7 và 8 sẽ bị giết.

Sẽ chỉ còn 2 người nữa mà thôi.

" Mọi chuyện... sắp kết thúc rồi..."

Trên môi kẻ nào đó nở một nụ cười quỷ dị.

Khi mọi thứ đều diễn ra theo đúng như quy tắc của chúng, lại sinh ra một cảm giác không cam tâm.

Có lẽ là do lòng đã dao động, cảm thấy sự lựa chọn này thật khủng khiếp.

Kẻ nào đó bắt buộc phải từ bỏ một thứ và chọn một thứ.

" Quỷ dữ cuối cùng cũng phải chết..."

Tôi không muốn, tôi thật sự không muốn.

Có lẽ... tôi đã yêu anh ấy mất rồi.

Lộc Hàm gục mặt xuống mặt bàn.

Màn đêm cùng với tiếng mưa.

Ngô Thế Huân hôm nay trực tại sở cảnh sát.

Tiếng đồng hồ tích tắc trôi qua, Thế Huân nhìn mãi ra màn mưa ngoài cửa sổ.

Có lẽ anh biết điều gì sắp diễn ra.

Một tiếng rầm rất lớn.

Ngô Thế Huân kinh ngạc đứng dạy.

Từ ngoài cánh cửa sắt của sở cảnh sát, Lộc Hàm lao vào như một kẻ điên.

Cả người cậu ấy đều ướt sũng, những giọt nước từ trên tóc cậu chảy xuống sàn nhà, thấm vào đôi chân trần đầy đất cát.

" Hàm..."

Lộc Hàm lao đến, ôm chặt lấy Thế Huân.

Như thể nếu không có anh, cậu sẽ chết mất.

Nếu như sự lạnh lẽo này không có sự ấm áp của Thế Huân xoa dịu, e rằng Lộc Hàm đã biến thành một kẻ điên thật sự.

Anh chính là liều thuốc, là liều thuốc an thần xoa dịu nỗi đau và niềm sợ hãi.

" Sao vậy?"

Thế Huân ôm lấy má Lộc Hàm lên, nhìn chằm chằm cậu.

" Em sao vậy?"

Cả người Lộc Hàm chỉ là run rẩy, ánh mắt nâu nhạt tràn đầy áng mỏng manh đáng thương.

Cậu đã khóc, nước mắt chảy ra rất nhiều: " Rain..."

" Rain?

Hắn đã làm gì em sao?"

Thế Huân trở nên lo lắng, đưa mắt nhìn cả thân thể Lộc Hàm một lượt.

Lộc Hàm lắc đầu.

Khớp ngón tay mất kiểm soát run lên lẩy bẩy, từ từ đưa tay hướng ra ngoài cửa sổ: " Rain giết người... ngoài kia rồi..."

Ngô Thế Huân đưa mắt nhìn ra ngoài màn mưa lạnh lẽo vẫn đang rơi.

Vậy là, hắn đã giết người rồi...

" Em...

đã nhìn thấy..."

Ngô Thế Huân liền chạy nhanh ra ngoài.

Anh cùng màn mưa như hòa vào một.

Lộc Hàm ngã quỵ xuống sàn nhà, tiếng thở dốc của cậu khiến không gian đều trở nên đầy bí ẩn.

Lộc Hàm đưa một tay lên đỡ trán, miệng lẩm bẩm vài câu gì đó một cách hết sức khó chịu.

Có tiếng bước chân của ai đến gần cũng không khiến cậu bận tâm, chỉ là muốn ôm lấy trán thở mạnh một chút để trút bỏ được sự mệt mỏi này.

" Lộc Hàm, cậu không sao chứ."

Cảnh sát Hạ vô cùng lo lắng.

Lộc Hàm không có chuyển động gì, chỉ có tiếng nói trầm thấp của cậu mà thôi: " Đừng để ý đến tôi.

Tôi muốn được một mình."

Lộc Hàm chậm rãi đứng dạy, đi về phía cửa của sở cảnh sát.

Ánh mắt nâu nhạt vô hồn, đã mất đi trọng tâm từ khi nào, trong lòng đầy rối ren.

Là một loại cảm giác vô cùng cắn dứt, lương tâm đều là không thể yên được.

" Mày phải bình tĩnh."

Lộc Hàm đi đến nơi chỉ toàn bóng tối và những hạt mưa.

Trong con ngõ nhỏ, Thế Huân đứng lặng.

Mưa từ trên tóc chảy xuống ướt đẫm khuôn mặt.

Rốt cuộc cũng không biết là nước mắt hay nước mưa, chỉ thấy nơi đầu lưỡi mặn chát từ bao giờ.

" Là hai người cùng bị giết một lúc."

Anh ấy nói lẩm bẩm đủ để Lộc Hàm nghe được.

" Thế Huân..."

Thế Huân quay lại đối diện với Lộc Hàm.

Anh đột nhiên cúi xuống, ôm lấy người Lộc Hàm thật chặt.

Một nỗi đau vụn vỡ trong lòng từ rất lâu rồi, đã từ rất lâu rồi anh không hề muốn nỗi đau này thêm lớn hơn.

Là khi bản thân biết được câu trả lời, nhưng lại cố gắng phủ nhận nó, thậm chí muốn chôn vùi nó vào hố sâu thẳm.

Chính là anh đang tự dối gian chính mình.

Bản thân là một kẻ sai trái mà đáng lẽ không được là kẻ đó.

" Thế Huân..."

" Đừng nói gì cả..."

Cả người anh run lên.

Anh muốn bám víu vào thứ tình cảm sai trái này.

Anh muốn gian dối chính mình.

Vì thế, xin em...

" Ý anh là gì?"

Lộc Hàm ngước đầu lên nhìn vào ánh mắt đen thăm thẳm của anh.

Cậu đọc được trong ánh mắt của anh ấy là sự đau thương, thêm chút gian dối và lừa lọc.

Anh ấy thật sự rất buồn, là vì cậu chăng.

" Thế Huân..."

Thế Huân cong môi cười buồn.

Anh không thể xóa mờ được sự thật, anh cũng không thể dối gian chính bản thân mình.

Nhưng anh lại yêu cậu ấy, bằng một cách nào đó khiến trái tim rỉ máu.

" Em là...

Rain."

Lộc Hàm ngây ra một cách ngỡ ngành.

Khoảnh khắc anh ấy nói ra ba từ khiến trái tim cậu nhói đau.

Rõ ràng Thế Huân đã nói tin cậu, rõ ràng anh ấy đã gieo vào lòng Lộc Hàm một loại tin tưởng tuyệt đối.

Vậy mà giờ đây chỉ đơn giản như vậy, đã giết chết trái tim của một kẻ ngông cuồng là cậu.

" Anh đang nói gì vậy?"

Lộc Hàm lắc đầu, cậu vươn người ôm chặt lấy cổ Thế Huân: " Không phải.

Em không thể là Rain."

Thế Huân đẩy người Lộc Hàm ra.

Đã đến mức này, anh đã hoàn toàn không thể lừa dối tâm trí của mình được.

Những điều mắt thấy tai nghe đều là chân thực.

Anh đã từng nghĩ rằng mình điên rồi, những điều mình từng thấy chỉ là một giấc mơ.

Một giấc mơ thật đáng sợ.

" Anh...

đã thấy..."

" Thế Huân."

" Anh đã không tin, anh nghĩ rằng có kẻ nào đó đã sai khiến người đó chết trước mặt em.

Nhưng anh cố gắng tìm cũng không thể..."

Lộc Hàm cứ thế chết lặng.

Những lời anh ấy nói ra, cậu cũng không thể hiểu được.

" Anh...

đã thấy em giết kẻ đã đâm em... vào cái đêm mưa đó" Thế Huân không thể giấu sự thật được nữa.

Cậu ấy đã giết người bằng cách thức nào anh cũng đã nhìn thấy.

Anh đã nghĩ rằng không thể là cậu ấy giết.

Nhưng sau khi niệm ra một số điều, anh kết luận một điều, Lộc Hàm là Rain.

Ánh mắt Lộc Hàm dần thay đổi, một màu nâu sáng lên mang nét giận giữ sâu thẳm.

Trong màn đêm nhưng đôi mắt của cậu cũng không mất đi nét sáng kì dị, thậm chí còn có thể dọa được kẻ khác.

" Em không phải Rain!

Anh đã nói tin em mà."

Đêm hôm đó, anh ấy đã nói tin cậu.

Thì ra là Thế Huân đang cố dối gian chính bản thân mình.

Anh ấy lại có thể âm thầm hủy diệt trái tim Lộc Hàm bằng cách thức tàn nhẫn này.

" Chính anh cũng không hiểu.

Rốt cuộc em đã giết hắn bằng cách nào.

Em chỉ cần nhìn... anh không hiểu nổi..."

" Không phải là em!"

Lộc Hàm đầy giận dữ, đột nhiên vồ đến, nắm chặt lấy cổ Thế Huân.

" Hàm...ưm"

Cậu đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, thâm tâm tức giận đến phát điên.

Lộc Hàm không muốn nghe bất cứ lời nào của anh, không muốn nghe cái anh gọi là sự thật kia.

Vị tanh nồng nơi đầu lưỡi khiến Thế Huân nhăn mày.

Lộc Hàm điên cuồng hôn lên môi anh, cậu ấy đang cố gắng lấp đầy máu vào hố sâu của sự thật.

Lộc Hàm là một kẻ điên.

Lộc Hàm bật cười: " Anh nói rằng em giết người bằng ánh mắt?"

Thế Huân thở dốc, nhẹ lau vết máu nơi khóe miệng.

Anh không phản kháng đối với sự điên cuồng của cậu.

Vì anh hiểu được rằng, thật ra, bản thân mình cũng chính là một kẻ điên.

" Vậy tại sao anh không chết."

Đúng thế...

" Anh cũng vậy, Thế Huân."

Sợi dây tình yêu...

Khắc chế...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 24: Tình yêu vĩnh cửu.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 24:

Khi Lộc Hàm giật mình tỉnh giấc trời cũng đã nhá nhem tối.

Bầu trời là hai màu đỏ trắng thất thường, mặt trời dần dần biến mất phía chân trời kia.

Ánh mắt nâu sáng vẫn là một tầng nước trong suốt.

Những giọt lệ của cậu từ bao giờ đã không ngừng rơi, nhuốm lấy sắc đỏ của ánh hoàng hôn chiều tà.

Khung cảnh não nùng và thê lương.

" Hôm nay trăng không có, đã bị những đám mây mù che đi..."

Ánh trăng từ bao giờ đã không còn xuất hiện trong mắt tôi.

Trong thế giới với màn đêm đen tối, ánh trăng vốn đã không còn tồn tại nữa.Có lẽ những đêm mưa đã khiến tôi quên đi mất rằng, thế giới này còn có một ánh trăng nguyên vẹn, vẫn luôn sáng rực rỡ trên bầu trời đêm.

Bên ngoài vẻ mặt Lộc Hàm vẫn hết sức bình thản, nhưng những giọt lệ nóng ấm kia lại vô ý luôn đọng lại nơi khóe mắt.

Trong lòng Lộc Hàm như có từng lớp cuồn cuộn bão tố, là một cảm giác đơn độc cùng với nỗi đau dày vò cơ thể.

Là một cảm giác khi biết anh ấy sẽ không còn bên cạnh mình, cùng mình trải qua cảm giác kinh khủng này.

Lộc Hàm ôm lấy mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng.

Giây phút anh ấy nói rằng tôi là một kẻ giết người điên cuồng, trái tim tôi cũng đã rơi vào hố đen của sự tuyệt vọng.

Giây phút anh ấy nói rằng tôi là một kẻ điên với khả năng lạ lùng đã đâm một nhát vào trái tim tôi.

Và khi anh ấy nói rằng chính bản thân mình cũng là một ác quỷ, tôi thật sự rất đau.

Là cảm giác khi tôi đứng chơi vơi nơi vách núi, không ai ngăn lại, tự mình rơi xuống một hố sâu vĩnh viễn không thấy đáy.

Rất đau...

Đau đớn khi đánh mất một người quan trọng với mình là như thế nào?

Tuyệt vọng khi anh ấy quay lưng và để lại một tiếng thở dài đầy não nùng là như thế nào?

Bi ai khi biết rằng mình và anh ấy đã không còn có thể ở bên nhau như trước kia là như thế nào?

Tan vỡ là khi tất cả những điều anh ấy nói ra đều giết chết trái tim tôi.

" Tôi yêu anh ấy..."

Những tiếng mưa lộp bộp rơi xuống mái hiên cửa sổ.

Mọi chuyện giờ đây đối với tôi thật khó khăn.

Khi bản thân biết rằng đoạn nhân duyên này thật sự tồn tại, là một tình yêu đáng lẽ không nên có, là một đoạn tình cảm ngay từ đầu đã bị ngăn cách bởi thù hận.

Tôi và anh ấy vốn là hai người ở hai thế giới khác nhau...

" Mày vui chứ, tên ác quỷ..."

Lộc Hàm đưa mắt nhìn ác quỷ bên cạnh, chỉ hận không thể giết chết hắn bằng ánh mắt của mình.

Hắn đã dày vò và giết chết trái tim cậu.

Màn đêm cùng với tiếng mưa, dưới bầu trời đêm, Rain là ác quỷ.

" Chết đi!"

Người đàn ông chậm rãi đưa hai tay lên đầu.

Đôi mắt màu nâu của Rain như đâm thủng vào trí não của kẻ đối diện, khiến họ rơi vào sự mê hoặc và cái chết.

Chỉ còn một kẻ nữa, tôi muốn kết thúc trong đêm nay...

" Lộc Hàm!"

Tiếng gọi lớn từ đầu ngõ truyền đến, Ngô Thế Huân từ từ bước từng bước về phía Lộc Hàm, đằng sau còn có rất nhiều lực lượng cảnh sát hộ trợ.

Lộc Hàm bật khóc, mắt vẫn không rời khỏi người đàn ông kia.

Dù anh ấy có xuất hiện ngay trước mắt, dù anh ấy có làm gì đi nữa, Lộc Hàm cũng sẽ không dừng lại cho đến khi người cuối cùng phải trả giá.

Đối với cậu, ác quỷ không được phép tồn tại, thế giới này không có chỗ cho những linh hồn của chúng.

Tiếng rắc rắc của xương cốt bị bẻ, máu bắn ra tung tóe, bám vào mặt Lộc Hàm tạo thành những đốm hoa lửa.

Mọi người đằng sau đều trở nên sợ hãi, tất cả rút súng ra nhắm vào Lộc Hàm đang đứng đơn độc dưới trời mưa.

Họ thậm chí còn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, những chuyện vừa diễn ra trước mắt họ đều như là một cơn ác mộng.

Lộc Hàm đã giết người mà không cần phải làm gì cả.

Thế Huân vẫn từ từ đi đến.

Trước khi Lộc Ham quay mặt lại đối diện với tất cả mọi người, anh đã lao đến ôm lấy mặt cậu ấy áp chặt vào ngực mình.

Thế Huân không muốn Lộc Hàm tiếp tục tội ác của mình, như vậy là quá đủ rồi.

Ánh mắt của cậu ấy có thể giết chết tất cả bọn họ.

" Buông em ra."

Lộc Hàm điên cuồng phản kháng, cố gắng đẩy Thế Huân ra.

" Anh đang muốn gì vậy."

Dưới trời mưa, nước mắt cũng không còn rõ ràng nữa.

Cậu ấy cũng không thể điều khiển được cảm xúc của mình, điên cuồng gào thét.

" Anh đã phản bội em, anh còn muốn gì nữa!"

" Buông ra!"

Ngô Thế Huân càng ôm chặt hơn, anh không thể phản bội cậu ấy.

Anh muốn cứu Lộc Hàm khỏi cơn mơ của sự hận thù này.

Dù kết cục thế nào đi nữa, anh cũng sẽ ở bên cạnh cậu ấy, mặc kệ tất thảy anh vẫn sẽ ở bên cạnh cậu ấy.

Kể cả cho phải đánh đổi bằng cả sinh mệnh, anh cũng muốn mình và Lộc Hàm được ở bên cạnh nhau.

Thế Huân hoàn toàn có thể hiểu được, nếu không có anh, cậu ấy sẽ chỉ có một mình.

Trên thế giời này, chỉ có anh mới có thể ở bên cạnh cậu ấy mà thôi.

" Anh sẽ không rời bỏ em."

Lộc Hàm dừng lại, cánh tay buông thõng xuống.

Anh ấy vừa nói gì...

" Anh sẽ bên em, vì vậy đừng sợ."

" Thế Huân..."

Là anh đã giăng bẫy.

Là anh đã lên kế hoạch bắt em phải dừng lại vào ngày hôm nay.

Là anh đã cố tình để em giết thêm một kẻ nữa và bắt em.

Anh cũng đã cố tình giết người bằng một cách nào đó chỉ vì muốn em dừng lại.

Anh biết tất cả, anh biết em sẽ giết người vào ngày hôm nay, nhưng anh đã không ngăn em lại, mà để kẻ đó phải chết.

Anh biết dù có ngăn lại cũng không thể, anh cần bằng chứng để mọi người biết em là kẻ giết người.

Anh đã đánh đổi lương tâm của chính mình để bắt em phải dừng lại.

Giờ mọi chuyện sẽ ổn thôi, anh và em sẽ vẫn ở bên nhau...

Lộc Hàm bật khóc, đưa tay ôm chặt lấy Thế Huân.

Cậu hiểu anh ấy.

Anh ấy chắc phải khó khăn thế nào mới quyết định dùng cách này để bắt cậu.

Anh ấy là cảnh sát, nhưng lại bán đi linh hồn của một cảnh sát chỉ vì cậu.

" Em xin lỗi..."

Thế Huân không muốn nghe câu xin lỗi từ Lộc Hàm.

Anh mới phải là người nói ra hai từ "xin lỗi" với cậu ấy.

Nếu anh có thể hiểu Lộc Hàm từ lâu, có lẽ bi kịch này đã không xảy ra.

Mười năm trước, nếu anh hiểu suy nghĩ của cậu ấy, mọi chuyện đã không đi đến bước đường cùng.

Mười năm trước nếu hôm đó anh không để Lộc Hàm một mình mà quyết tâm đứng ngoài cửa đợi cậu ấy, thì 10 năm sau đã không có Rain.

Là anh đã sai ngay từ đầu.

Luôn cho rằng mình là một kẻ thông minh, luôn cho rằng dù chuyện khó tới mức nào cũng có thể tìm ra được, nhưng khi nhìn ra được sự thật thì trái tim đã lỡ chết mất rồi.

Thế Huân lấy ra một chiếc kính đen, nhẹ nhàng đeo lên mặt cho Lộc Hàm.

Anh nắm chặt lấy bàn tay cậu ấy, cố gắng mỉm cười một cách chua chát.

" Đi thôi."

" Thế Huân, trước đó em muốn làm một chuyện..."

" Chuyện gì?"

" Em muốn hôn anh..."

Cậu ấy muốn tìm kiếm một niềm tin tuyệt đối.

Cậu ấy muốn kiếm lấy một hơi ấm làm tan đi lớp vỏ băng lạnh lẽo đang tồn tại trong tim.

Thế Huân chính là nguồn sống duy nhất trong thâm tâm Lộc Hàm.

Chỉ cần anh ấy luôn bên cạnh cậu, cho đến giây phút cuối cùng, Lộc Hàm hẳn là chẳng còn hối tiếc.

Thế Huân cúi xuống, đặt môi lên môi Lộc Hàm.

Dưới cơn mưa tầm tã, hai người hôn nhau say đắm.

Đội trưởng đội điều tra hạ lệnh thu súng lại, tất cả mọi người đều lùi xuống ba bước.

Đối diện với thực tại thật khó khăn, dù thế nào hai người cũng sẽ không rời xa.

Thế Huân rất cố chấp, nói được ắt làm được.

Mãi mãi cũng không xa rời.

Nụ hôn trong hoàn cảnh này nhưng vẫn quá đỗi si mê.

Là một nụ hôn của thần linh, cứu đỗi linh hồn của ác quỷ, biến kẻ đó thành thiên thần.

" Tôi yêu em..."

" Mặc kệ tất thảy loài quỷ dữ, tôi yêu em."

Khắc chế...

Tình yêu vĩnh cửu...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 25: Linh hồn tôi.


CON MẮT TÂM LINH.

Ep 25:

Lộc Hàm là một kẻ giết người bị kết vào mức độ hình sự nghiêm trọng nên đã bị giam giữ vào một nơi cách biệt với các tù nhân khác.

Hằng ngày sẽ có bác sĩ đến để kiểm tra mức độ tinh thần vì Lộc Hàm ngay từ đầu đã được nhận định là một kẻ không bình thường.

" Là tâm thần phân liệt."

" Nghĩa là..."

" Cậu ta bị tâm thần phân liệt cấp độ cao.

Thường gặp ảo giác và nghĩ rằng là kẻ khác giết người chứ không phải mình."

Ngô Thế Huân ngây ra.

Đó là lý do vì sao Lộc Hàm luôn nói rằng muốn bắt Rain.

Cậu ấy thậm chí còn không hình dung ra được mình là Rain và ảo tưởng rằng Rain đang thách thức trêu đùa mình.

Cậu ấy đã từng muốn bắt Rain đến phát điên.

" Những người bị tâm thần phân liệt thường sẽ có những hành động như cậu ấy.

Hành động kì lạ, những lời nói trừu tượng và suy nghĩ lệch lạc.

Hơn nữa cũng không biết mình là kẻ giết người mà đổ lỗi cho chính ảo giác mình tự tạo ra."

" Được rồi, đừng nói nữa."

Ngô Thế Huân mệt mỏi nhìn Lộc Hàm qua tấm kính màu đen.

Cậu ấy đang lẩm bẩm điều gì đó một cách vô nghĩa.

Cho dù Lộc Hàm là ai, cũng không thay đổi được suy nghĩ của Thế Huân.

Anh là một kẻ cố chấp, dù kết cục là đau thương anh cũng chấp nhận, chỉ cần hai người vẫn ở cạnh nhau cho đến tận cùng.

Dù Lộc Hàm là một kẻ tâm thần phân liệt, nhưng tình cảm của cậu ấy vẫn là của một con người bình thường.

Anh có thể cảm nhận được từ tận trái tim cậu ấy là khao khát thứ tình cảm của một người bình thường.

Cậu ấy vì muốn được ở bên anh nên đã làm tất cả mọi chuyện, thậm chí phủ nhận tình yêu chỉ cần có anh bên cạnh.

Lộc Hàm...

Ngô Thế Huân vẫn còn rất nhiều điều muốn nghe cậu ấy nói.

Lộc Hàm tháo chiếc kính đen đeo trên mặt xuống, cậu lại mỉm cười dịu dàng.

Cậu đã từng rất sợ một mình đối diện với cuộc đời, nhưng có anh ấy, mọi thứ đều trở nên dễ dàng hơn.

Thế Huân ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lộc Hàm, anh tự mình chìm vào một khoảng im lặng.

Lộc Hàm nhăn mày: " Sao vậy?"

Thế Huân mất nhiều thời gian để suy nghĩ.

Anh đã nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không thể hiểu nổi cậu ấy đã làm bằng cách nào.

Anh muốn nghe Lộc Hàm nói ra cách thức mà cậu ấy đã sử dụng.

Có lẽ nào, còn nhiều điều anh không thể biết được, một năng lực kì bí nào đó mà cậu ấy có.

" Nạn nhân đêm đầu tiên em bị bắt.

Em đã làm bằng cách nào khi vẫn còn ở trong sở cảnh sát?"

Đó chính là bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo nhất mà Lộc Hàm đang có.

Lộc Hàm vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt: " Anh... hãy xem lại đoạn ghi hình trong phòng thẩm vấn hôm đó đi."

Thế Huân đã xem, Lộc Hàm không hề rời khỏi đó cho đến khi được lệnh từ cảnh sát trưởng.

Cậu ấy đã làm cách nào có thể giết người mà không cần có mặt ở hiện trường.

Chẳng lẽ còn có kẻ khác.

Lộc Hàm bình thản đeo kính lên mặt, có lẽ là đang che giấu cảm xúc trong ánh mắt chăng.

Cậu đang lo lắng Thế Huân sẽ biết điều gì đó ư.

" Thế Huân."

" Anh nói rằng dù có chuyện gì cũng sẽ không rời bỏ em."

" Em tin anh.

Vì vậy đừng khiến em thất vọng vì em tin anh."

Thế Huân ngây ra.

Anh không hề muốn cậu ấy thất vọng.

Anh đã từng nói rằng sẽ luôn bên cạnh cậu, những điều anh nói ra sẽ không phải là viển vong.

Nói được ắt làm được.

" Hãy xem lại đoạn ghi hình đó và đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Anh... sẽ hiểu thôi."

Ngô Thế Huân đã xem đi xem lại đoạn video đó rất nhiều lần.

Ngồi trước màn hình máy tính, Thế Huân mệt mỏi gục đầu xuống bàn.

Anh vẫn chưa thể tìm ra được điều mà cậu ấy đang muốn nói rốt cuộc là gì.

Thế Huân quyết định xem lại lần nữa.

Anh đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Đừng bỏ qua kể cả là chi tiết nhỏ nhất.

Thế Huân tròn mắt nhìn mọi chuyển động của Lộc Hàm.

Anh đột nhiên nhận ra một điều gì đó sau rất nhiều lần xem đoạn ghi hình.

Đúng là chỉ có một chi tiết thật nhỏ nhưng lại làm xoay chuyển cả một suy nghĩ.

Anh đã hiểu cậu ấy làm thế nào rồi.

" Lộc Hàm."

" Anh đã hiểu rồi sao."

Lộc Hàm mỉm cười, nắm lấy bàn tay của anh.

Cho dù anh ấy có biết điều gì đi nữa, Lộc Hàm cũng không bận tâm.

Có những sự thật mãi mãi cũng không thể che giấu, Thế Huân rồi cũng sẽ biết mà thôi.

Lộc Hàm chỉ cần anh luôn bên cạnh mình, mọi chuyện không còn quan trọng nữa.

Thế Huân hiểu suy nghĩ của Lộc Hàm.

Cậu ấy đã dùng sự thông minh của mình để giết người.

Dùng chính ảo tưởng của con người để giết chết con người.

Vào đêm mưa đó, Lộc Hàm đã giết hắn mà không cần có mặt tại hiện trường.

Lộc Hàm đã sử dụng một thủ đoạn hết sức phi thường, giết người một cách chuẩn xác và đầy tàn độc.

Cậu ấy đã giết hắn bằng một ánh nhìn qua...điện thoại.

Lộc Hàm có lẽ đã làm cách nào đó gọi điện bằng video cho hắn.

Và giết hắn bằng ánh mắt qua màn hình điện thoại.

Cho dù cách một màn hình điện thoại đi nữa thì thứ năng lực quỷ quái của cậu ấy vẫn không mất đi mà còn tàn bạo hơn cả.

Thế Huân biết được sự thật, vì trong đoạn phim quay lại, cậu ấy đã dùng điện thoại vào khoảng thời gian 3 giờ sáng.

Anh rõ ràng rất hiểu cậu ấy.

" Anh sợ sao?"

Lộc Hàm mỉm cười, ngón tay của cậu miết chặt bàn tay anh.

Anh ấy đang đổ mồ hôi, quả nhiên mọi sự thật đều khiến anh ấy rơi vào trạng thái hoảng sợ.

Làm gì có kẻ nào giết được người khi không có mặt ở hiện trường chứ, ma quỷ mới làm được.

Lộc Hàm cũng đâu phải là con người bình thường.

" Thế Huân..."

Thế Huân tiến đến, ôm trọn người Lộc Hàm vào lòng.

Anh hiểu cậu, cậu ấy là Rain, là một kẻ tâm thần phân liệt, nhưng trái tim cậu ấy không phải là Rain.

Trái tim của cậu là của con người, cũng khao khát được sống như một con người.

" Anh cũng giống em."

Thế Huân thấp giọng.

Anh không thể phủ nhận mình cũng là một kẻ có khả năng quái quỷ kia.

" Không, anh rất lương thiện, anh không thể giống em được."

Lộc Hàm lắc đầu, gục mặt trên vai anh.

Thế Huân là một người lương thiện, anh ấy là bất đắc dĩ trở thành một kẻ có thể ngăn cản ác quỷ giết người mà thôi.

Năng lực của anh ấy không phải là do ác quỷ ấn định, là thần linh cho phép anh ấy ngăn tôi lại.

Là anh ấy có một năng lực cứu rỗi thế giới ác quỷ này.

Con người sẽ trải qua ba kiếp nạn để có thể được hưởng một cuộc sống không bệnh tật và tai ương.

Thế Huân hẳn đã từng rất vất vả.

Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

Năng lực của anh ấy không phải đột nhiên mà có, có lẽ là có liên quan đến ba kiếp nạn mà anh ấy từng phải trải qua chăng.

Anh ấy đã nói rằng, mình từng bị tai nạn vào năm 19 tuổi, khi đó là vào ngày lễ tốt nghiệp.

Tai nạn đó đã khiến anh ấy chết đi sống lại, đã lấy mất của anh ấy một đoạn thời gian dài trong việc điều trị.

Một lần nữa là khi Thế Huân bị kẻ đó đâm tới mức tưởng đã chết, lần đó chính là kiếp nạn thứ 3 của anh ấy.

Vậy lần thứ nhất... tôi cũng không biết nữa.

Anh ấy là người được thần linh phái tới để giải cứu linh hồn ác quỷ trong tôi.

Ngày đó sắp đến rồi, ngày tôi được anh ấy cứu rỗi khỏi linh hồn ác quỷ, ngày đó sẽ là một ngày mưa rơi cùng với ánh trăng sáng rực trên bầu trời.

Tình yêu vĩnh cửu...

Linh hồn tôi...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 26: Thức tỉnh.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 26:

Lộc Hàm giật mình tỉnh giấc, bóng đen của kẻ nào đó khiến cậu khiếp sợ.

" Mày là ai?"

Kẻ đó chạy rất nhanh, liền biến mất sau cánh cửa bằng sắt.

" Con mẹ nó!"

Lộc Hàm nổi điên, đi đến đập cửa: " Mày có mở ra không!

Tao sẽ giết mày!

Đồ khốn!"

Lộc Hàm không có tính kiên nhẫn, điên cuồng đập cửa gào thét.

Không thể có bất cứ kẻ nào giết được cậu trừ anh ấy.

Lộc Hàm không cho phép kẻ nào được lấy đi linh hồn mình trừ anh ấy.

Cậu sẽ giết tên khốn đó.

Cửa được mở ra, Lộc Hàm lao ra ngoài liền bị ai đó ôm chặt lấy người.

" Bình tĩnh, Lộc Hàm."

" Buông ra!

Tao phảỉ giết mày!"

" Là anh!"

Lộc Hàm dừng lại, tròn mắt nhìn Thế Huân.

Lộc Hàm ôm chặt lấy vai Thế Huân bật khóc.

Cậu đã rất sợ, anh ấy nói rằng sẽ luôn ở bên cậu vậy mà lại để một kẻ lạ mặt vào được đây.

Anh ấy có biết rằng, cậu đã sợ rằng sẽ không được nhìn thấy anh ấy nữa hay không.

Thật sự rất sợ, sợ một ngày sẽ không còn nhìn thấy anh ấy nữa.

" Đừng sợ."

Thế Huân vuốt nhẹ mái tóc cậu.

Anh muốn trấn an cơn thịnh nộ của cậu.

Lộc Hàm là một người rất dễ nổi giận, cũng rất dễ đánh mất bản thân mình.

Hơi thở của Lộc Hàm vô cùng nặng nề, cậu ấy ôm chặt lấy vai anh: " Là hắn... hắn vẫn muốn giết em và anh..."

" Em đang nói gì vậy?"

Lộc Hàm run rẩy, nắm chặt lấy bàn tay anh.

Cậu không thể nói rõ cho anh biết được suy nghĩ của mình.

Lộc Hàm là kẻ không biết nên biểu đạt suy nghĩ bằng cách nào, mỗi khi cậu biểu đạt suy nghĩ của mình liền đều biến thành nhừng hành động kì lạ và điên rồ.

Cách thể hiện tình cảm của mình đối với Thế Huân cũng thật điên rồ.

Lộc Hàm không phải là một kẻ bình thường, đương nhiên suy nghĩ cũng sẽ không giống người thường, hành động càng không giống.

Cậu vẫn là muốn tự mình làm tất cả, không muốn anh ấy liên quan đến mọi chuyện.

Lộc Hàm liếc mắt nhìn ra ngoài cánh cửa sắt to lớn, nghiến chặt hai hàm răng lại.

Tao sẽ giết mày tên khốn kiếp.

Đừng tự đắc ý...

Màn đêm bao trùm lên mọi thứ, nhà giam cũng trở nên tăm tối vô cùng.

Lộc Hàm vốn có thể bật đèn lên để giải thoát bản thân khỏi bóng tối nhưng cậu vẫn không làm.

Lộc Hàm biết mình sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi thứ bóng đêm đáng sợ này, cũng không còn tâm niệm muốn vùng lên nữa, đành là chấp nhận một cuộc sống địa ngục trần gian này.

Chẳng phải mọi chuyện sẽ kết thúc hay sao.

Tiếng bước chân của người quản ngục đánh thức Lộc Hàm về cõi thực, ánh đèn le lói từ bên ngoài hắt vào chiếu lên chiếc kính đen trên mặt.

Lộc Hàm đứng dạy, chậm rãi tiến đến cánh cửa sắt vững chắc.

" Quản ngục."

Người quản ngục đi đến, có chút khó xử: " Sao vậy?"

" Tôi muốn ra ngoài đi vệ sinh."

Quản ngục bất đắc dĩ đành mở cửa, vô cùng cảnh giác đối với Lộc Hàm.

Lộc Hàm bước chân ra ngoài.

Một cảm giác đau nhức nơi lồng ngực khiến Lộc Hàm run rẩy.

Là khi cậu biết mình sẽ không làm được điều mà anh ấy muốn.

Là khi cậu biết mình đã không còn là chính mình nữa.

Là khi bản thân khiến anh ấy tuyệt vọng và đau đớn.

Lộc Hàm tháo chiếc kính đen trên mặt xuống.

Nỗi đau này thật sự rất lớn, khi chiếc kính này được tháo xuống, chính là khi cậu và anh ấy biến thành hai kẻ đối đầu nhau.

Hai người không còn có thể ở bên nhau được nữa, là một sự tuyệt vọng đầy vụn vỡ trong tâm hồn.

Cậu đã phản bội anh ấy.

Lộc Hàm nhìn thẳng vào mắt người quản ngục, thanh âm trầm thấp lạnh lùng đến rợn người: " Đi đi."

Những người lương thiện thì không phải chết, còn những kẻ đáng lẽ phải chết thì đương nhiên không thể tha thứ.

Lộc Hàm cũng không thể vì ai mà tha thứ cho bất cứ một kẻ nào cả, kể cả là vì Thế Huân, cậu không làm được.

Lương tâm bản thân khiến Lộc Hàm không thể dừng lại được, là vì anh ấy và vì bản thân mình.

Lộc Hàm một mình đi trong màn đêm.

Tiếng gọi của quỷ dữ như nuốt chửng lấy tâm hồn cậu, biến ánh mắt của cậu thành một màu nâu sáng rực quỷ dị.

Ác quỷ mãi mãi vẫn là ác quỷ.

Ngô Thế Huân tròn mắt nhìn tín hiệu trong điện thoại vang lên.

Cậu ấy đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ rồi.

" Lộc Hàm..."

Anh không thể tin nổi chuyện này lại xảy ra.

Rõ ràng cậu ấy đã nói rằng sẽ tin tưởng và ở cạnh bên anh cho đến tận cùng.

Lộc Hàm rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì vậy, chỉ cần anh từ bỏ công việc và ở bên cạnh cậu ấy, chỉ cần như vậy mọi chuyện liền trở nên dễ dàng.

Tại sao lại rời khỏi đó chứ.

" Xin em..."

Ngô Thế Huân đột ngột đổi hướng đi của ô tô.

Lộc Hàm một mình đi bộ trong đêm tối, đâm thẳng theo hướng mà mình biết có kẻ phải chết đang ở đó.

Lộc Hàm lúc này đang vô cùng tỉnh táo, trong lúc này muốn giết chết hắn, chính mắt mình nhìn thấy kẻ cuối cùng phải chết khiến Lộc Hàm vô cùng thích thú.

Như một kẻ cuồng mê trong cơn oán hận tột cùng này, Lộc Hàm hoàn toàn không còn khả năng dừng lại nữa rồi.

Ngô Thế Huân theo chiếc chấm đỏ trên màn hình đuổi theo.

Anh đã đeo cho cậu ấy một chiếc vòng nhỏ vào cổ chân, đó là vì anh lo lắng cậu ấy sẽ có một ngày suy nghĩ khác đi.

Quả nhiên anh đã nghĩ đúng, Lộc Hàm cuối cùng vẫn là tiếp tục tội ác của mình.

" Hàm..."

Lộc Hàm dừng chân lại, trong người có chút khó chịu.

Đột nhiên bên tai như có một thanh âm dịu dàng đang gọi cậu.

Là Thế Huân đang gọi cậu.

Lộc Hàm quay đầu lại nhìn phía sau, nhưng không có anh ấy.

" Mày điên rồi..."

Lộc Hàm ôm lấy mặt, cúi đầu xuống.

Vì cảm giác tội lỗi dày vò nên luôn nghĩ anh ấy đi theo mình.

Lộc Hàm biết mình và anh ấy kết thúc rồi.

Một nỗi đau chôn sâu vào tim, đẩy tình yêu của hai người vào địa ngục.

Cái khoảnh khắc này cậu đã tự thề rằng sẽ không hối hận, nhưng thật ra trái tim lại rất đau.

Đau vì không còn anh ấy bên cạnh nữa, đau vì chính bản thân mình khước từ tình yêu nơi anh.

Lộc Hàm lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, cố gắng bước từng bước để không vì hối hận mà quay lại.

" Lộc Hàm!"

Là cậu đã nhầm ư?

Lộc Hàm quay lại, là anh ấy, không phải do cậu tưởng tượng ra mà là Thế Huân.

Thế Huân đứng cách đó một đoạn, đưa tay về phía trước: " Về đây.

Về bên anh..."

Hãy trở về bên anh, chúng ta đã nói rằng sẽ mãi mãi bên cạnh nhau cho đến phút cuối cùng mà.

Hãy giữ chặt đoạn tình trường tuyệt vọng này cho đến cuối cùng.

Anh không muốn xa em, anh cũng không muốn đứng yên nhìn em tiếp tục sống trong địa ngục.

" Hàm... anh tin em mà, hãy về đây thôi."

Lộc Hàm bật khóc, lắc đầu.

Cậu biết những lời anh ấy nói mình sẽ không làm được, chính vì vậy nên lòng mới đau đến nhường này.

" Anh tin em."

Lộc Hàm lắc đầu: " Đừng tin em, xin anh đừng tin em."

" Hàm."

Thế Huân lặng người.

Cậu ấy đã từ chối lời cầu xin của anh.

Anh đã cầu xin cậu ấy về bên mình, anh đã cố gắng khiến cậu ấy tin tưởng mình, nhưng Lộc Hàm vẫn chối từ tình cảm của anh.

Cậu ấy lại nhẫn tâm với chính trái tim mình.

Lộc Hàm lau đi nước mắt, những lời cậu nói ra đều thật sự rất đau.

Cậu muốn chính mình nói ra, để anh ấy không còn quá luyến tiếc thứ tình cảm này.

Nếu biết anh ấy sẽ cảm thấy thế nào đây.

" Em... là Rain."

" Anh biết."

Thế Huân đã biết, không cần cậu ấy nói ra anh cũng có thể hiểu.

Lộc Hàm mỉm cười, một nụ cười đầy đau khổ: " Em đã giết từng kẻ mà em oán hận.

Em đã giết họ bằng năng lực chỉ mình em có.

Em...chính là một kẻ giết người đầy kinh tởm!"

" Hàm..."

" Anh không biết đâu.

Em còn đáng ghê tởm hơn anh tưởng. em chính là..."

Linh hồn tôi...

Thức tỉnh...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 27: Oán hận.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 27:

Tất cả những sự thật từ 10 năm trước cho đến tận bây giờ, Lộc Hàm đều muốn nói ra tất cả sự thật.

Linh cảm của cậu luôn đúng.

Nếu bây giờ không nói ra tất cả, sẽ chẳng còn cơ hội nào để Thế Huân hiểu được.

Cậu muốn anh ấy hiểu nỗi đau đớn suốt 10 năm qua mình phải chịu đựng, để anh ấy không còn cảm giác dây dứt vì đã khiến Lộc Hàm rơi vào hoàn cảnh đau thương này.

Giờ đây không còn bóng đêm thấu hiểu nỗi lòng người nữa.

Trên đời này vẫn còn một người có thể hiểu cậu, vẫn còn một người có thể lắng nghe tâm tư nỗi niềm trong tâm hồn cậu.

" Em chính là... con trai nạn nhân 10 năm trước trong vụ án cưỡng hiếp tập thể."

Mười năm trước, là một đứa trẻ 19 tuổi, một tuổi đẹp nhất của cuộc đời con người.

Tôi đã tưởng rằng mình sẽ như bao đứa trẻ khác, trải qua một quãng tuổi thanh xuân thật đẹp.

Đời người là một khoảnh khắc.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cuộc đời tôi liền rơi vào địa ngục.

Tất cả những đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần tôi đã từng trải qua.

Cuộc đời thật đáng sợ, biến một đứa trẻ trở thành một linh hồn không còn nguyên vẹn, vùi dập cuộc đời của một đứa trẻ thật sự quá dễ dàng, khiến tôi chỉ còn những ám ảnh của nỗi đau cùng quá khứ không còn chu toàn.

Có những sự thật không thể nói ra.

" Em đã thề rằng sẽ giết hết tất cả những kẻ đã làm điều đó.

Em thề rằng sẽ không để bất cứ ai được sống yên ổn.

Em đã lấy linh hồn của mẹ ra để thề."

Lời thề này sẽ mãi mãi không bao giờ dừng lại cho đến khi kẻ cuối cùng phải đổ máu.

Kẻ cuối cùng phải chết dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Tôi đã từng nghĩ đến chuyện từ bỏ, đã từng nghĩ rằng chỉ cần ở bên cạnh anh ấy, nhẫn tâm vứt bỏ lời thề trước linh hồn của bà ấy.

Nhưng cuối cùng kẻ đó lại không chịu dừng lại trước tôi, hắn vẫn nhất quyết muốn đuổi cùng giết tận, hắn khiến tôi căm hận và không thể dừng lại ý nghĩ trả thù đến cùng của mình.

Tôi đã có một quyết định cuối cùng rồi, không thể có cả hai thứ, tôi chọn một thứ và vứt bỏ đi một thứ.

Tôi vứt bỏ tình yêu của chính mình.

" Dù bây giờ anh có nói bất cứ điều gì, em cũng phải giết hắn.

Sau tất cả hắn chính là kẻ đáng phải chết nhất!"

" Lộc Hàm."

Ngô Thế Huân tiến lên một bước, cậu liền lùi lại một bước.

Là một khoảng cách đủ để hai người mãi mãi không tiến đến bên nhau được.

Là một khoảnh cách xa mãi mãi không có điểm giao.

Lộc Hàm không muốn anh ấy vì mình mà đau khổ, cũng không muốn anh ấy vì một kẻ như cậu mà vứt bỏ cuộc sống mà anh ấy vốn đang có.

Nên dừng lại thôi, dừng tại đây, một mình cậu vẫn có thể bước đi cho đến khi cơn mưa ngừng rơi và mặt trời xuất hiện.

" Lộc Hàm, anh xin em."

" Thế Huân, hãy quên đi, hãy nghĩ em là một kẻ giết người, anh sẽ dễ dàng quên được thôi."

Thế Huân lắc đầu.

Anh không thể quên được cậu ấy.

Thậm chí 10 năm trôi qua những tưởng đã quên nhưng trong lòng vẫn có cậu ấy.

Chỉ cần nghe đến tên cậu ấy thì đều nhớ lại khuôn mặt của cậu ấy.

Ánh mắt nâu nhạt phảng phất nét buồn trầm tư của cậu ấy.

Tất cả của cậu ấy đều đã khắc rõ vào trong trí nhớ của anh, mãi mãi cũng không xóa nhòa đi được.

Anh không muốn rời xa Lộc Hàm.

Một ngày không nhìn thấy cậu ấy đều khiến anh phát điên lên.

Không cần biết Lộc Hàm là ai, cũng không cần biết quá khứ của cậu ấy, anh chỉ cần ở bên cạnh cậu ấy cho đến phút cuối cùng mà thôi.

" Anh vẫn cố chấp như vậy."

" Anh xin em."

" Không."

Lộc Hàm quay đầu nhìn về phía đường đi có nhiều người.

Cậu như một kẻ điên lao người xuống đường để sang bên kia.

Những chiếc xe ô tô đều đột ngột dừng lại khi cậu ấy đi qua.

Lộc Hàm dùng ánh mắt để điều khiển ý nghĩ của người khác.

Tất cả mọi người đều nghe theo lời cậu cho đến khi cậu ấy chạy được sang bên kia an toàn.

" Hàm!"

Ngô Thế Huân vội đuổi theo.

Những chiếc xe ô tô tiếp tục chạy khiến Thế Huân không thể đuổi theo kịp cậu ấy.

" Điên rồi."

Thế Huân đưa điện thoại lên, Lộc Hàm đã đi được một đoạn khá xa rồi.

Tại sao cậu ấy lại có thể đi nhanh được như thế chứ.

Lộc Hàm ngồi trong xe taxi, liên tục điều khiển người lái bằng suy nghĩ của mình.

Cậu chính là đang bất chấp tất cả để đạt được mục đích của mình.

Nếu như đây là lần cuối cùng được tồn tại trên thế giới đầy tàn ác này, Lộc Hàm muốn hủy diệt những kẻ đã biến thế giới này thành địa ngục.

Thanh tẩy thế giới này trở nên trong sạch và hạnh phúc hơn.

Đây là sứ mệnh, là sứ mạnh thần linh đã ban xuống để Lộc Hàm đảo lộn những kẻ ác trong thế giới loài người này.

Cậu sẽ không dừng lại cho đến khi tất cả ác quỷ đều bị khai trừ.

Ngoài trời những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, những hạt mưa càng khiến cho những việc sắp diễn ra trở về với vẻ quen thuộc vốn có của nó.

Mưa, bóng đêm và Rain...

Thế Huân ngước đầu lên nhìn bầu trời đen thẳm.

Những hạt mưa rơi xuống mắt, rơi thẳng vào tim.

Những tiếng mưa này chính là tiếng gọi của ác quỷ.

Lộc Hàm chắc chắn sẽ giết người vào đêm nay.

Chỉ có mình anh mới có thể ngăn cậu ấy lại mà thôi.

Chỉ có một mình anh.

Lộc Hàm chậm rãi đi vào tòa nhà.

" Thưa ngài công tố, có người cần gặp ông."

" Ai vậy?"

Rầm.

Tiếng mở cửa mạnh khiến người đàn ông đang ngồi trong văn phòng trở nên kinh ngạc.

Mắt hoang mang nhìn cậu thanh niên kì lạ đang đi vào mà không có bất cứ một thông báo nào.

" Cậu là..."

Lộc Hàm đeo kính lên mắt, đứng im giữa căn phòng rộng lớn, môi chỉ cong lên cười một cách đầy lạnh lùng.

Cậu liếc mắt nhìn căn phòng một lượt, thanh âm đầy hơi lạnh của một kẻ giết người điên cuồng: " Ông có vẻ sống rất tốt nhỉ.

À không là sống như một ông hoàng."

" Cậu là ai?"

Lộc Hàm dừng mắt lại trên người hắn, bình thản đến mức đáng sợ: " Tôi là Rain."

Cậu bật cười, hàm răng trắng sáng với nụ cười như một kẻ điên đầy bệnh hoạn.

Lộc Hàm không còn là chính bản thân mình nữa rồi.

Những đêm mưa đều biến Lộc Hàm thành một kẻ thèm khát mùi máu tới phát điên.

Máu cùng với mưa tạo thành một thứ mùi đầy kích thích, khiến tâm hồn con người trở nên thanh sạch hơn.

Người đàn ông run rẩy nhìn ra ngoài cửa sổ, là một đêm mưa, những hạt mưa đang rơi ngoài kia.

" Cậu là...

Rain..."

" Sao vậy?

Ông sợ ư?

À đúng rồi, đương nhiên phải sợ rồi."

Người đàn ông lùi người lại sát bức tường, run rẩy nắm chặt lấy vạt áo mình: " Cậu muốn... gì..."

"Tôi muốn gì ư?"

Nếu tôi nói rằng tôi muốn máu và muốn thế giới này được rửa sạch bằng máu của ông, ông có dám tự mình kết liễu cuộc đời này hay không.

Ngay từ đầu kẻ mà đáng phải chết nhất chính là ông, kẻ đáng phải bị biến mất khỏi thế giới này nhất chính là ông.

Lộc Hàm nắm chặt lòng bàn tay lại, từ từ tiến về phía người đàn ông.

Cậu không tin rằng 10 năm trôi qua ông ta đã quên đi mình.

Lộc Hàm chắc chắn không phải là người ông ta có thể quên được.

" Cậu..."

" Ông không quên tôi, đúng không?"

" Cậu hãy biến đi trước khi..."

" Trước khi làm sao?!"

Lộc Hàm gằn lên, đưa tay chạm vào gọng kính của mình.

Khi chiếc kính tưởng được tháo ra nhưng cậu lại dừng lại.

Lộc Hàm chưa muốn kết thúc tất cả như thế này, cậu vẫn muốn nói với ông ta những điều bản thân nghĩ, nói với ông ta những oán hận trong lòng mình.

Cậu ngay bây giờ thật sự muốn nghiền nát hắn ra làm trăm mảnh, nhưng cậu vẫn muốn hắn hiểu rằng lòng oán hận của cậu lớn tới mức nào.

Muốn hắn phải nghe tất cả sự oán hận của chính mình.

" Xin hãy tha cho tôi."

Người đàn ông yếu ớt van xin, hắn quỳ xuống đất van xin Lộc Hàm.

Hình ảnh này quả thật khiến Lộc Hàm càng trở nên phát điên hơn.

Những điều cậu đã từng làm, những lời van xin cậu đã từng nói ra, chính hắn là kẻ đã hủy hoại cuộc đời cậu.

Chính hắn đã bỏ qua lời van xin của cậu để thỏa mãn tâm hồn bẩn thỉu của hắn.

" Tại sao tôi phải tha cho ông?

Tôi cũng đã từng van xin ông, tôi đã từng xin ông dừng lại nhưng cuối cùng thì sao?

Tại sao chỉ có một mình tôi phải đau khổ.

Tôi... sẽ khiến ông chết không toàn thay!"

Lộc Hàm nghiến chặt răng, tất cả những oán hận này hôm nay sẽ kết thúc.

Tôi sẽ giết ông và kết thúc cuộc sống đầy tẻ nhạt và đáng sợ này.

Tôi đã thề sẽ giết được ông, việc gì phải dừng lại khi ông đã là một kẻ không còn cơ hội được sống nữa.

" Tôi là Rain đấy.

Những điều tôi muốn không ai ngăn lại được cả.

Tôi muốn ông chết, ông bắt buộc phải chết!"

Thức tỉnh...

Oán hận...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 28: Sự thật.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 28:

Quá khứ mười năm trước như một thước phim quay chậm hiện về trong trí nhớ của Lộc Hàm.

Tất cả những đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần cậu đều đã cảm nhận được.

Một nỗi đau mà ai chưa trải qua thì mãi mãi cũng không thấu tỏ, sẽ cho rằng sự oán hận này chỉ là phù du nhưng nếu hiểu được nỗi đau đớn đó thì ắt người đó cũng sẽ trở thành một kẻ điên như Lộc Hàm mà thôi.

Cậu đã từng quỳ dưới chân ông ta cầu xin ông ta, cậu đã gào thét trong tuyệt vọng và đã muốn biến mất khỏi cuộc đời này.

Nếu như bà ấy không tự tử thì có lẽ Lộc Hàm đã chết, là vì bà ấy, là vì lời thề sẽ trả thù cho bà ấy nên cậu đã gắng gượng sống cho đến tận bây giờ.

Vì sao ngần ấy năm trôi qua, kẻ phải chết đang ở ngay trước mặt mà cậu lại không thể giết.

Hắn cho mình cái quyền gì mà được van xin trong khi chính hắn là kẻ đã khước bỏ lời van xin của một đứa trẻ 19 tuổi.

" Tôi đã van xin ông, tôi đã gào thét xin ông dừng lại.

Rồi sao, ông đã giết một mạng người đấy.

Vì một mạng người đối với ông không là gì cả.

Nhưng... với tôi thì là tất cả thế giới của tôi.

Mẹ tôi..."

Lộc Hàm bật khóc, giọng nói về tiếng nấc mà nghẹn đi.

Cậu đã chờ giây phút này rất lâu rồi, cậu đã chờ giây phút này tới mức hóa thành một kẻ cuồng sát đến phát điên.

Cậu là Rain, cậu đã xây dựng hình tượng Rain như chính ý mình, cậu đã trêu đùa với mạng sống của ác quỷ như chính ý mình.

Rõ ràng phải vui, rõ ràng phải cảm thấy sự hưng phấn tột cùng, nhưng giờ đây lại cảm thấy rất đau đớn.

Trong tim cứ có hàng ngàn vết dao cứa vào rỉ máu.

Là vì sự oán hận lại lẫn với sự yêu thương.

Hai thứ đáng lẽ không được tồn tại song song lại có tại một điểm, cứ cồn cào giết chết tim gan.

Người đàn ông run rẩy sợ hãi, cố gắng biện minh cho những sai lầm của mình: " Tôi là vì hoàn cảnh..."

" Đừng cố gắng biện mình cho những điều kinh tởm mà ông đã làm.

Ông đã... hủy hoại cuộc đời của một đứa trẻ, đó chỉ là do hoàn cảnh thôi sao.

Tôi đã làm gì, tôi đã làm gì tổn hại đến ông!"

" Xin lỗi..."

Lời xin lỗi lúc này còn có nghĩa lý gì nữa.

Mười năm tôi đã phải chịu đựng những gì, lời xin lỗi làm sao có thể xóa nhòa được tất cả quá khứ đáng sợ đó.

Lời xin lỗi cũng không thể khiến người ấy sống lại, không thể làm sạch được tâm hồn người khác.

" Ông chết đi!

Vì tất cả, hãy chết đi!"

Lộc Hàm đưa tay lên gọng kính, ánh mắt đầy nước và đau đớn.

Cậu biết rằng khi tháo chiếc kính này ra, mọi chuyện sẽ kết thúc thật sự.

Là cậu và anh ấy sẽ là hai người xa lạ.

Là anh ấy sẽ không còn bên cạnh cậu nữa.

Là khi cậu biến thành một kẻ nói dối và ruồng bỏ tình cảm của anh ấy.

Vì vậy nên rất đau, những nỗi đau cứ thế thêm một chút, đau tới thiên hằng địa cửu.

" Lộc Hàm!"

Lộc Hàm dừng lại, trừng mắt nhìn Ngô Thế Huân đang đứng đằng sau.

Những tưởng sự xuất hiện của anh ấy đã thật sự là đau đớn nhưng không, lời nói của Thế Huân mới khiến tim Lộc Hàm chết đi.

Anh ấy đã nói...

" Bố..."

Thế Huân nhìn người đàn ông đang run rẩy vì sợ hãi.

Ánh mắt của anh ấy rất đáng sợ, vừa kinh ngạc lại mang chút chiêm nghiệm.

Anh ấy hẳn là đang rất hoang mang, dùng chính những gì mình hiểu mà đoán ra sự tình.

Một sự tình mà chính bản thân anh cũng không thể tin được.

" Bố... chuyện này..."

Lộc Hàm buông thõng cánh tay xuống, ngây ra nhìn Thế Huân.

Cậu cũng đang cảm thấy chuyện này thật phi thường, thâm tâm vẫn không định đoạt được nội tình đang xảy ra.

Có một linh cảm khiến cậu sợ hãi, bản thân không thể tin nổi.

" Anh vừa gọi ông ta là gì..."

Thế Huân nhìn cậu, anh hiểu chuyện này.

Không cần cậu ấy nói bất cứ điều gì anh cũng hiểu.

Lộc Hàm muốn giết ông ấy, muốn giết bố của anh.

" Hàm..."

" Tôi nói rằng, anh gọi ông ấy là gì?"

Thế Huân chậm rãi tiến đến hai bước, anh ấy không nói bất cứ lời nào mà đột ngột quỳ hai chân xuống đất.

Hành động của anh ấy khiến Lộc Hàm chết lặng.

Cậu biết anh đang làm gì, cậu biết anh ấy đang muốn làm gì.

Những lời anh ấy nói ra thật sự đối với cậu đều là không thể chấp nhận được.

Những lời van xin của anh ấy, của người cậu yêu đã đâm thêm một nhát thật sâu vào tim cậu.

" Anh van xin em."

Rất đau, một câu van xin rất đau đớn.

Một câu van xin phát ra từ một người đáng lẽ đã khiến cậu hạnh phúc.

Là Ngô Thế Huân

" Hãy tha cho ông ấy.

Lộc Hàm..."

" Anh đang nói cái gì vậy?"

" Xin em..."

" Tại sao?"

" Xin em..."

Lộc Hàm mím chặt môi lại để kìm nén nỗi đau này, cậu vẫn là một kẻ máu lạnh, vẫn là một kẻ điều khiển thế giới này.

Cậu không cho phép bất kì kẻ nào được áp đặt cuộc sống của mình, kể cả là anh ấy: "Tại sao ai cũng van xin tôi.

Tại sao khi đó tôi cũng van xin các người, nhưng đổi lại là gì.

Tại sao giờ đây các người lại van xin tôi.

Nếu ngày hôm đó các người chịu hiểu, nếu ngày hôm đó các người chịu dừng lại, đã không có thảm kịch ngày hôm nay.

Tại sao ai cũng cho mình cái quyền chà đạp lên cuộc sống của người khác, nhưng khi họ trả lại tất cả những đau đớn đó thì lại quỳ xuống van xin họ.

Công bằng ở đâu khi tôi dừng lại chứ.

Anh nói đi Thế Huân, công bằng ở đâu?!"

Lộc Hàm hoàn toàn dùng lý trí chứ không còn là trái tim.

Tim cậu đã chết rồi, ngay từ cái khoảnh khắc anh ấy gọi hắn là bố, cậu đã tự hủy diệt trái tim mình rồi.

Trái tim không còn nữa, giờ đây trong cậu chỉ còn ác quỷ mà thôi.

Ác quỷ vốn không có trái tim, sẽ không vì bất cứ kẻ nào mà nhượng bộ.

Thế Huân đã chết trong tim cậu mất rồi, anh ấy đã không còn quan trọng nữa rồi.

Thế Huân cúi đầu xuống, những giọt nước mắt mặn chát rơi trên gò má.

Anh hiểu cảm giác của cậu, anh hiểu suy nghĩ của cậu.

Những những điều cậu ấy đang làm là sai trái, đây không phải là cứu rỗi linh hồn ác quỷ mà là giết người.

Trong thế giới này không có ác quỷ, chỉ có người với người mà thôi.

Giết người chính là phạm tội.

" Em có thể để luật pháp..."

Lộc Hàm nhếch môi giễu cợt: " Luật pháp?"

Lộc Hàm đột nhiên bật cười.

Điều mà anh ấy vừa nói đối với cậu như một câu chuyện cười vô vị.

Vô vị tới mức Lộc Hàm muốn giết chết tất cả những kẻ tự cho mình là luật pháp ngoài kia.

" Ngu xuẩn.

Anh nghĩ rằng luật pháp sẽ trừng trị những kẻ như hắn ư?

Không đâu.

Mười năm trước đã vậy, bây giờ cũng vậy thôi."

" Không đâu Lộc Hàm, em hãy dừng lại đi..."

" Anh im đi!

Mười năm trước chính Ngô Thế Kiêu là kẻ thao túng truyền thông và pháp luật.

Ông ta đã tiêu hủy tất cả những bài báo và chôn vùi việc này vào bóng tối.

Anh nghĩ pháp luật sẽ đứng về phía những kẻ như tôi sao.

Thế Huân... anh thật ngây thơ."

Giờ đây cậu muốn giết chết tất cả những kẻ đã chôn vùi sự thật này, kể cả anh ấy cậu cũng muốn giết.

Là vì Ngô Thế Kiêu là cha của Ngô Thế Huân.

Đây là một sự thật mà cậu không thể chấp nhận.

Ngay từ đầu chuyện này đã thật kinh tởm rồi.

Cậu đã ở bên con trai của một kẻ mà mình cho là kinh tởm nhất trong cuộc đời mình.

Cậu đã sai lầm rồi, sai lầm nối tiếp sai lầm.

Lộc Hàm muốn sửa chữa những sai lầm của mình.

Muốn kết thúc tất cả tại đây.

Lộc Hàm đưa tay lên.

" Lộc Hàm... anh nghĩ mẹ em cũng mong muốn em sống một cuộc sống thanh thản.

Em hãy quên đi tất cả mọi chuyện và về bên anh.

Anh tin mẹ em muốn em được hạnh phúc.

Bà ấy không muốn em sống như vậy..."

Lộc Hàm cúi đầu xuống, cười lạnh một tiếng.

Anh ấy vẫn còn muốn thay đổi suy nghĩ của cậu, anh ấy vẫn muốn van xin cậu tha thứ cho một kẻ đã phá nát cuộc đời cậu.

Anh ấy có lẽ chưa biết hết tất cả sự thật thì vẫn sẽ cho mình cái quyền được van xin người khác.

Được, cậu sẽ nói rõ cho anh ấy nghe từng lời từng chữ.

Mọi chuyện ra sao đã không còn quan trọng nữa.

" Thế Huân..."

" Lộc Hàm, hãy về bên anh đi.

Anh cần em..."

Lộc Hàm buông Ngô Thế Kiêu ra.

Cậu quay người tiến đến trước mặt Thế Huân bỏ mặc Ngô Thế Kiêu đứng đó.

" Ngô Thế Kiêu, ông đã muốn giết tôi và Ngô Thế Huân, đúng không?"

Ngô Thế Kiêu sợ tới mức nói cũng không rõ, từng lời nói đều run rẩy: " Cậu đang nói gì vậy?"

" Hôm nay ông hãy nói rõ ra đi, dù thế nào ông cũng không thoát được khỏi lòng bàn tay tôi đâu."

Cậu sẽ vạch trần hết tất cả sự thật.

Oán hận...

Sự thật...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 29: Điên rồ.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 29:

Lộc Hàm giờ đây biến thành thần chết.

Đối với cậu tất cả đều không còn giá trị gì nữa, kể cả Ngô Thế Huân cũng vậy.

Anh ấy đã biến mất khỏi trái tim cậu, biến mất khỏi tâm trí cậu, hủy hoại cuộc đời cậu.

Lộc Hàm hận tất cả lũ người đáng sợ này.

Cậu muốn anh ấy thức tỉnh, cậu muốn anh ấy biết lũ người này đáng kinh tởm tới mức nào.

Lộc Hàm quay lại nhìn Ngô Thế Kiêu, nghiến răng lại đay nghiến: " Ông đã cố tìm cách giết tôi và anh ấy."

" Cậu đừng nói dối, Thế Huân sẽ không tin cậu đâu."

" Em đang nói gì vậy?"

Lộc Hàm quay lại nhìn Thế Huân, nhếch môi cười lạnh lùng.

Hẳn là anh ấy quá ngây thơ, sự ngây thơ của Thế Huân khiến cậu phát điên lên.

Anh ấy luôn cho mình là kẻ thông minh, vậy mà giờ vẫn chưa chịu hiểu sự tình này.

Cậu biết anh ấy sẽ đau đớn, cậu biết anh ấy sẽ sợ hãi, nhưng Lộc Hàm vẫn sẽ nói hết tất cả, vì anh ấy đã quá mê muội vào suy nghĩ của anh ấy.

Cuộc sống không tốt đẹp như anh ấy đã nghĩ đâu.

" Kẻ đã đâm em và anh đều là tay sai của Ngô Thế Kiêu.

"

Ngô Thế Huân ngây ra, ánh mắt ánh lên những tia đỏ.

Anh ấy đang suy nghĩ, hẳn là phải khổ sở lắm.

" Ngô Thế Kiêu, ông hết sức kinh tởm.

Đến con trai mình cũng muốn giết.

Sau tất cả ông còn muốn tôi tha thứ ư?

Tha thứ cho một kẻ tàn bạo như ông?"

Lộc Hàm dừng lại, nhìn Thế Huân đang khổ sở.

Đột nhiên trong lòng cậu như có tảng đá nặng đè lên.

Nhìn cái cách anh ấy thẫn thờ, nhìn đôi mắt tuyệt vọng của Thế Huân, lòng cậu lại dạy lên một nỗi niềm đau xót.

Cho dù anh ấy là con trai của Ngô Thế Kiêu, cho dù anh ấy là kẻ thù của cậu, nhưng Lộc Hàm vẫn không thể quên đi một điều rằng, anh ấy cũng là người cậu yêu.

Cậu không muốn anh ấy chịu tổn thương và đau đớn, nhưng số mệnh lại luôn không chiều lòng người, hết lần này đến lần khác đẩy con người vào bi thương.

Thế Huân đang nghĩ gì, chắc anh ấy đau đớn lắm.

Thế Huân mãi cũng không nói gì, chỉ thẫn thờ quỳ dưới đất.

Ngô Thế Kiêu liếc mắt nhìn ra cửa, nhân lúc Lộc Hàm dao động mà chạy ra.

" Ngô Thế Kiêu!"

Lộc Hàm quay người, liền bị Thế Huân nắm chặt lấy cổ tay giữ lại.

Tay anh ấy rất run, những ngón tay bấm chặt vào da thịt cậu mà đỏ lên.

Lộc Hàm thoáng trở nên mềm yếu, sự đau đớn và run rẩy của anh ấy đều truyền sang cơ thể cậu.

Lộc Hàm cảm nhận rất rõ sự sợ hãi của Thế Huân.

" Thế Huân..."

Lộc Hàm cúi xuống, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má anh.

Cậu biết anh đang cảm thấy thế nào.

Khi người bố của mình lại tìm cách giết chính mình, làm gì có ai lại không cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi.

Thế giới này chính là như thế, tình người đều sẽ biến mất.

Lòng tham của con người sẽ hủy hoại cả những thứ tình cảm thuần túy đơn sơ nhất.

" Em xin lỗi..."

Thế Huân ôm lấy eo Lộc Hàm, áp mặt vào bụng cậu như để che đi khuôn mặt khổ sở của mình.

Anh không muốn cậu thấy mình trở nên thảm hại, chỉ còn biết khóc như một đứa trẻ.

" Thế Huân..."

" Ông ấy... không phải bố ruột..."

Lộc Hàm nhếch môi mỉm cười, một nụ cười kì bí đưa con người vào một cõi mê muội.

Nếu như nụ cười kì bí này đột nhiên xuất hiện trên khuôn mặt cậu ấy, hẳn là đã có chuyện gì đó ẩn sau tất cả mọi chuyện rồi.

Lộc Hàm vuốt nhẹ mái tóc Thế Huân, dịu dàng mỉm cười.

Anh ấy quả là quá ngây thơ và đơn giản, nhưng chính tính cách đó lại khiến Lộc Hàm cần anh.

Cậu cần anh ấy để xoa dịu đi sự đen tối trong tâm hồn mình.

" Em biết."

Lộc Hàm biết tất cả.

Thế Huân ngước đầu lên nhìn cậu, như thể đang không hiểu cậu ấy nói gì.

Lộc Hàm nhìn anh, khóe môi cong lên dịu dàng: " Em biết ông ta không phải bố ruột của anh."

" Lộc Hàm, chuyện này..."

Anh vẫn không hiểu rốt cuộc cậu ấy đang nói gì.

Tại sao Lộc Hàm lại biết Ngô Thế Kiêu không phải bố ruột của Thế Huân.

Nụ cười của cậu ấy rốt cuộc là có ý gì?

Lộc Hàm nghiêng đầu nhìn ô cửa sổ, mưa cũng đã ngừng rơi mất rồi.

Khi mưa ngừng rơi sẽ không có ai phải chết cả, đó là quy luật của Rain.

Thế Huân xoay đầu, ngây ra nhìn bầu trời đen thăm thẳm.

" Rain chỉ giết người vào những đêm mưa mà thôi."

Lộc Hàm nhẹ nói, thanh âm dịu dàng bình thản.

Thế Huân vẫn là không hiểu: " Chuyện này..."

" Thế Huân, đây là kế hoạch của em.

Em đã nhử anh đến đây..."

"..."

" Em đã cho anh thấy bộ mặt thật của bố anh vì thế em nghĩ em cũng không cần giấu anh bất cứ chuyện gì nữa."

Thế Huân chậm rãi đứng dạy, anh lặng lẽ buông Lộc Hàm ra.

Những lời cậu ấy nói ra khiến anh hết sức hoang mang, không hiểu cậu ấy đang muốn nói gì nữa.

Lộc Hàm là người có suy nghĩ không giống bất kì ai, cậu ấy đang nghĩ cái gì, một kẻ tự cho mình là thông minh như anh cũng không hiểu hết được.

Lộc Hàm đi đến chiếc ghế giữa phòng, bình thản ngồi xuống.

Cậu nhắm mắt lại như thể đang cảm nhận một điều gì đó vô cùng thú vị.

Lộc Hàm thở một hơi thật dài tiếp tục cảm nhận thứ mùi hương hoang dại này.

Cậu thích nó, mãi mãi vẫn thích nó, thứ mùi hương khiến Lộc Hàm cảm thấy dễ chịu lạ lùng.

Cậu mở mắt, mỉm cười nói với anh: " Là mùi máu."

Thế Huân trừng mắt, như thể dần hiểu ra cậu ấy đang muốn nói gì.

" Em thích máu."

" Lộc Hàm!"

Thế Huân lớn tiếng, nắm chặt lấy lòng bàn tay lại.

Lộc Hàm thu lại nụ cười, ánh mắt sắc lạnh nhìn Thế Huân.

Anh ấy dám nổi cáu với cậu, anh ấy lại tự cho mình cái quyền áp đặt lên người khác.

Anh ấy đang nghĩ cái quái gì vậy.

Nghĩ rằng cậu sẽ bỏ qua cho ông ta chỉ vì anh ấy hay sao.

Anh ấy là cái thá gì chứ.

Chuyện này còn nực cười hơn cả trò đùa nhử mồi mà cậu đã giăng ra cho anh ấy.

Việc cậu nhử anh ấy đến đây là để bảo vệ tâm hồn Thế Huân mà thôi.

Cậu không sai, cũng là vì anh ấy mà thôi.

Lộc Hàm tiếp tục nói: " Anh đừng nổi cáu với em.

Em làm như vậy là vì anh."

Thế Huân mất đi sự bình tĩnh, gằn lên: " Cuối cùng em vẫn giết ông ấy!"

" Thế Huân, em nhử anh đến đây là để anh không phải thấy dáng vẻ khi chết của ông ta.

Là em không muốn anh tổn thương, cũng là vì anh, vậy mà anh lại lớn tiếng với em."

Lộc Hàm làm tất cả việc này là để Thế Huân không quá lưu luyến, là để anh không phải dằn vặt chính mình khi ông ta chết.

Cậu muốn anh ấy biết tất cả những tội ác mà ông ta đã làm, bao gồm cả việc muốn giết anh.

Những chuyện của quá khứ cậu cũng cho anh biết.

Cậu muốn anh ấy tiếp tục sống một cách thanh thản chứ không phải sống như một kẻ không còn thấy ngày mai.

Tất cả điều cậu làm là vì anh ấy.

Thế Huân xoay người vội chạy đi.

" Anh đứng lại!"

Thế Huân dừng lại.

" Anh không muốn tiếp tục nghe ư?

Dù sao ông ta cũng chết rồi, anh không thể cứu được đâu.

Chắc chắn!"

" Lộc Hàm, em đang làm cái quái gì vậy?"

Lộc Hàm đứng dạy từ từ tiến đến trước mặt anh.

Cậu đưa tay lên chạm vào má anh, dịu dàng như một kẻ biến thái đã đạt được mục đích của bản thân.

Cậu đã làm được rồi, Lộc Hàm chỉ cần Thế Huân ở bên cạnh mình là đủ.

Thế Huân lạnh nhạt gạt tay cậu xuống.

Anh không muốn, hiện tại trong lòng đang sôi sùng sục, như thể cậu ấy đã đốt cháy ngọn lửa giận dữ trong lòng anh.

" Thế Huân, chính anh nói rằng chỉ cần em không giết người thì anh sẽ luôn ở bên cạnh em."

" Và cuối cùng em vẫn giết người mà Lộc Hàm!"

Thế huân quay mặt đi, không muốn đối diện với con người tàn ác của cậu.

Lộc Hàm thở dài, anh ấy không chịu hiểu, nhưng cậu tin là anh ấy sẽ hiểu ra mà thôi.

Cho dù anh ấy không muốn hiểu cũng phải hiểu.

Lộc Hàm mỉm cười: " Không.

Em không giết người."

Thế Huân không thể vì thế mà mềm lòng.

Cậu ấy cuối cùng vẫn là một kẻ giết người hàng loạt mà thôi.

Đối với một kẻ giết người như Lộc Hàm, mạng người cũng chỉ là cỏ rác.

Anh không muốn hiểu cách suy nghĩ của cậu ấy.

Lộc Hàm nắm lấy cằm Thế Huân, bắt anh nhìn thẳng vào mắt mình: " Em không giết ông ta.

Anh cũng nhìn thấy rồi mà, em đã để ông ta chạy mất."

" Nhưng chính em vừa nói rằng ông ta đã chết, ngoài em ra thì..."

" Ngoài trời mưa đã ngừng rơi rồi, trời không mưa thì Rain sẽ không giết người, đó là quy tắc của hắn."

" Lộc Hàm, dừng lại đi."

" Em không thích nói dối.

Không phải em giết ông ta.

Em chỉ có thể giết ông ta khi nhìn vào mắt mà thôi.

Nhưng anh thấy đó, em không hề tháo kính ra cho đến khi ông ta chạy mất.

Em cũng không động vào điện thoại.

Anh nói xem, nếu là em, vậy em đã giết ông ta bằng cách nào?"

Dưới ánh đèn mờ mờ, nụ cười nửa miệng của cậu ấy hiện lên thật chân thực.

Đúng là ác quỷ.

Sự thật...

Điên rồ...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 30: Anh yêu em.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 30:

Thế Huân đã từng nói rằng chỉ cần cậu không giết người nữa, chỉ cần cậu làm được như vậy hai người sẽ được ở bên nhau cho đến phút cuối cùng.

Cậu không tin anh ấy là kẻ nói dối, chính anh ấy đã nói rằng cậu phải tin anh ấy.

Lộc Hàm làm tất cả mọi chuyện là vì được ở bên cạnh Thế Huân, cậu tin anh ấy.

Cậu không hề sai trong chuyện này, nếu Thế Huân không ở bên cạnh, anh ấy mới là kẻ nói dối.

" Lộc Hàm..."

" Anh sẽ không nói dối, đúng không?"

Thế Huân không thể hiểu nổi cậu ấy lại có thể suy nghĩ theo một cách đáng sợ như vậy.

Lộc Hàm đúng là điên thật rồi.

Cậu ấy không còn là người nữa rồi, cậu ấy đang phát điên lên vì muốn ở bên cạnh anh.

Thế Huân lùi người lại, lắc đầu: " Không đúng, đó là giết người..."

" Em không giết ông ta!"

" Là gián tiếp giết người."

Lộc Hàm cười lạnh: " Chẳng phải chính tay giết người mới được coi là giết người hay sao?"

Ngô Thế Huân đã hiểu cách suy nghĩ điên rồ của Lộc Hàm.

Cậu ấy chính xác là một kẻ điên trong xã hội loài người này.

Là một kẻ tâm thần phân liệt cho mình cái quyền điều khiển thế giới này.

"Em điên rồi..."

Thế Huân cảm thấy xung quanh mình toàn là những điều kinh tởm.

Anh muốn tránh xa những điều kinh tởm mà cậu ấy đang tạo ra.

Lộc Hàm không còn là của anh nữa rồi.

Toàn bộ cơ thể và tâm trí của cậu ấy đều biến thành ác quỷ rồi.

Thế Huân nhanh quay người chạy đi, anh phải rời khỏi đây ngay lập tức.

" Anh dám rời khỏi đây!"

Lộc Hàm hét lớn, trừng mắt nhìn anh.

Cậu chạy đến, liền giơ tay tát một cái thật mạnh vào má Thế Huân.

Anh ấy khiến cậu tức giận đến điên cuồng.

Thì ra Thế Huân là kẻ nói dối.

Lộc Hàm ghét nhất là kẻ nói dối, ghét hơn nữa là kẻ đó lại nói dối cậu.

Thế Huân bàng hoàng quệt vết máu đọng lại nơi khhóe miệng.

Anh không hiểu nổi...

Chát!

Lại một cái tát nữa khiến Thế Huân không đứng vững được.

Anh lùi lại dựa lưng vào cửa, đầu óc choáng váng quay cuồng vì đau.

Ánh mắt Lộc Hàm dưới ánh đèn điện sáng lên một màu nâu đầy giận dữ.

Cậu ấy hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ hận không thể xé nát loài người ra làm từng mảnh.

" Anh dám nói dối em.

Anh có tin em sẽ giết hết tất cả những người xung quanh anh không.

Em sẽ giết hết, không trừ một ai.

Anh hãy đợi đấy!

Em sẽ cho anh thấy cái giá của việc dám nói dối đối với em!"

Lộc Hàm lạnh lùng đi ra khỏi phòng để lại một mình Thế Huân ở đó.

Cậu sẽ cho anh ấy biết cảm giác tất cả những người mình yêu quý phải chết.

Cậu sẽ cho anh ấy biết cảm giác sống trong địa ngục là như thế nào.

Chính tay Lộc Hàm sẽ đẩy loài người xuống địa ngục đau thương.

Cậu sẽ đẩy Thế Huân xuống đó vì anh ấy dám lừa dối cậu.

" Lộc Hàm!"

Thế Huân quỵ ngã xuống mặt đất, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng.

Những đốt ngón tay lạnh lẽo bám chặt vào nền đất như rằng bám víu vào một điều đã không thể còn tồn tại nữa.

Anh rất đau, giọt lệ cũng không thể xóa nhòa nỗi đau này.

Một nỗi đau mãi mãi cũng không dừng lại, là vì anh đã hứa với cậu ấy, là vì anh đã gián tiếp đẩy Lộc Hàm tiếp tục vào con đường này.

Anh không thể khiến cậu ấy dừng lại, tình yêu của anh chỉ khiến cậu ấy tiếp tục đi vào con đường của quỷ dữ mà thôi.

Tim thật đau, đau như thể không còn cảm giác.

Giọt lệ xóa nhòa đi những kí ức, niềm tin hóa đá trong tâm hồn.

Anh và cậu ấy chấm dứt thật rồi.

Mãi mãi cũng không thể ở bên nhau.

Nhưng...

Chỉ có một mình Thế Huân mới ngăn được Lộc Hàm.

Chỉ có mình anh mới kết thúc được mọi chuyện.

" Chết đi!"

" Chết đi!"

" Chết đi!"

Ba người xa lạ vì mệnh lệnh của Lộc Hàm mà tự kết liễu cuộc đời mình.

Máu bắn ra tung tóe, dính lên khuôn mặt của ác quỷ.

Lộc Hàm bật cười như một kẻ điên, đưa tay lau đi những vết máu trên mặt.

Máu và nước mắt cũng không còn phân biệt được nữa.

Dòng lệ này đã biến thành máu từ bao giờ.

Tình yêu cũng đã thuộc về quá khứ mất rồi.

Cậu đang dần dần chấp nhận nỗi đau này.

Đột nhiên cả người Lộc Hàm bị xoay lại.

Thế Huân không nói bất cứ lời nào, nắm chặt lấy bàn tay Lộc Hàm kéo đi.

" Buông ra!"

Lộc Hàm bị Thế Huân nắm chặt tay tới nỗi xương muốn vỡ vụn.

Rốt cuộc thì sau tất cả anh ấy đang muốn làm gì.

Rõ ràng đã chọn từ bỏ, rõ ràng đã dìm trái tim cậu vào đầm lầy của máu.

Anh ấy mới chính là ác quỷ, là kẻ đã giết chết ác quỷ.

Là do anh ấy chọn lựa, Lộc Hàm không muốn tiếp tục một mình chịu đựng nỗi đau này, cậu muốn cả anh ấy cũng phải chịu đựng nó, chịu đựng nỗi đau tột cùng này.

Thật không công bằng khi chỉ có một mình cậu phải chịu đựng.

Thế Huân kéo Lộc Hàm lên tầng thượng của một tòa nhà cao tầng, khi đó mới buông tay ra.

" Anh muốn làm gì?"

Lộc Hàm liếc mắt nhìn, tỏ ra chán ghét đối với sự hiện diện của anh.

Cậu đã không còn yêu anh nữa, dù thế nào cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình.

Anh ấy đã chết trong tim cậu rồi.

Thế Huân không bận tâm cậu ấy chán ghét mình thế nào, anh vẫn muốn xác nhận một điều.

Anh muốn chắc chắn về cảm giác của cậu ấy.

" Lộc Hàm..."

" Anh dừng lại đi."

Thế Huân cười nhẹ, là một nụ cười buồn thấm thía.

Dù thế nào anh vẫn muốn hỏi cậu ấy: " Em...còn yêu anh không?"

Anh muốn biết cậu ấy còn yêu mình hay không.

Anh không tin Lộc Hàm đã hết yêu anh, anh không tin đoạn tình trường này lại kết thúc trong tuyệt vọng.

Lộc Hàm ngây ra nhìn, vài giây sau mới đáp lại rất dứt khoát: " Không."

Câu trả lời đầy dứt khoát của cậu ấy đâm sâu vào tim anh một nhát dao chí mạng.

Đến cuối cùng cậu ấy lại từ bỏ tình yêu của anh.

Đến bước đường cùng cậu ấy đã chọn phụ đi tấm chân tình của anh.

Câu trả lời mà anh tưởng cậu ấy sẽ không nói ra nhưng Lộc Hàm lại nói mà không phải chọn cách im lặng.

Cậu ấy đã dễ dàng khiến anh trở nên đau đớn, rơi vào thứ cảm giác đau đớn cùng cực mà cậu ấy đã từng phải chịu đựng một mình.

Rốt cuộc thì tình yêu của chúng tôi lại đau khổ như thế.

Thế Huân đờ đẫn cúi xuống nhìn vào khoảng đất trống.

Một chất xúc tác mạnh mẽ khiến anh đau đớn.

Thế Huân đưa tay lên ôm lấy ngực, máu từ miệng đột ngột chảy ra.

Trái tim rất đau, liền có một sợi dây thít chặt lại đến vô cực.

Là sợi dây liên kết giữa anh và cậu ấy.

Là sợi dây do chính Lộc Hàm tạo ra...

" Thế Huân..."

Lộc Hàm hoang mang nhìn anh.

Nhìn anh ấy chảy máu, nhìn anh ấy đau đớn thì ra cũng không khiến cậu trở nên tốt hơn.

Là một loại mâu thuẫn trong tâm hồn mình.

Muốn anh ấy hiểu nỗi đau của mình nhưng cũng lại không muốn nhìn thấy anh ấy chịu tổn thương.

Thế Huân run rẩy đứng thẳng dạy, cong môi cười dịu dàng.

Trong hoàn cảnh này mà anh ấy vẫn cười được.

" Thế Huân..."

" Anh yêu em."

"..."

" Cho đến tận bây giờ vẫn yêu em.

Mãi mãi."

Giọt lệ trong đáy mắt Lộc Hàm chảy xuống.

Đột nhiên tôi chợt nhận ra một điều, một điều tàn độc nhất đang diễn ra tại đây.

Cách Thế Huân đang làm đối với tôi...

Điên rồ...

Anh yêu em...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 31: Em yêu anh.


CON MẮT TÂM LINH.

Ep 31:

Dù nghĩ thế nào vẫn không có cách để giải quyết mọi chuyện trong tốt đẹp, Thế Huân đã dần chấp nhận sự việc này.

Mỗi khi nghĩ đến cậu ấy, anh đều rơi vào cảm giác chơi vơi.

Là vì cậu ấy vẫn sẽ luôn giết người, là vì anh và cậu ấy không còn ở cạnh nhau nữa.

Cậu ấy đã giữ trái tim anh mất rồi, bây giờ nếu anh không ngăn Lộc Hàm lại, chắc chắn sẽ chẳng còn ai có thể ngăn cậu ấy được nữa.

Lộc Hàm đứng ngây ra như một kẻ ngốc.

Sau đó, đột nhiên cậu bật cười lạnh một tiếng.

Thì ra đây chính là cách anh ấy sẽ dùng để bắt cậu phải dừng lại.

Anh ấy nghĩ rằng Lộc Hàm sẽ không nhận ra ư.

Đến cuối cùng Thế Huân vẫn là một kẻ ngốc, cậu sẽ không để một kẻ ngốc như anh hủy diệt mình.

Cậu sẽ không thua cuộc, Thế Huân mới là kẻ phải thua cuộc, thua một cách thảm hại.

" Anh nghĩ rằng mình sẽ thắng ư?"

Thế Huân không có biểu hiện gì, vẫn giữ nguyên sự dịu dàng như thủa ban đầu.

Anh không còn gì để nói, chỉ có thể nói ba từ " anh yêu em" với cậu ấy.

Dù anh không thể thắng triệt để nhưng trong lòng cậu ấy hẳn là đang bối rối vô cùng.

" Anh rồi sẽ là kẻ phải chịu đau đớn nhất chứ không phải tôi."

Lộc Hàm đã quyết định để Thế Huân là kẻ thua cuộc.

Cậu sẽ khiến anh đau đớn cùng cực, sẽ khiến anh phải hối hận trong dằn vặt khôn nguội.

" Anh có muốn biết thêm một sự thật nữa không?"

Một sự thật có thể khiến anh hối hận, vì đó chính là thứ hủy diệt tâm hồn anh.

Thế Huân cúi đầu xuống, lặng người đi trong vô vọng.

" Tôi... chính là nạn nhân của vụ án 10 năm trước."

Lộc Hàm quay lưng lại đối với Thế Huân.

Cậu không muốn anh nhìn thấy những giọt nước mắt mặn chát đang lăn dài trên má.

Lộc Hàm lại khóc mất rồi.

Vì chính cậu mới là kẻ dơ bẩn nhất trong tất cả mọi chuyện.

Vì chính cậu mới là kẻ phải chịu nỗi đau tinh thần và thể xác đó nên mới oán hận tới mức phát điên như thế.

Là vì cậu mới chính là nạn nhân của bạo lực tình dục nên đã thề với chính mình phải trả thù những kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình.

Kẻ đó chính là bố của Thế Huân.

Lộc Hàm muốn Thế Huân phải đau khổ.

Muốn anh ấy đau khổ trong tuyệt vọng vì tất cả những gì mà bố anh ấy đã làm.

" Mẹ tôi chỉ là người muốn vạch trần sự thật này thôi nên bà ấy đã nhận hết tất cả và đưa sự thật ra trước pháp luật nhưng... bố anh đã giết bà ấy và mua chuộc pháp luật và giới truyền thông."

Giọt lệ rơi xuống má Thế Huân.

Những lời chân thật cậu ấy nói ra đúng là một liều thuốc độc hủy hoại tâm hồn anh.

Thì ra đó là điều khiến cậu ấy oán hận tột cùng, thì ra kẻ bị vấy bẩn chính là Lộc Hàm.

Anh đã không nghĩ rằng sự việc sẽ đi quá xa đến bước này, đây có đúng là bước đường cùng hay không?

Thế Huân run rẩy nói: " Vì vậy, em mới mãi mãi không tha thứ cho bất kì ai?"

" Đúng vậy, những nỗi đau tôi đã trải qua, tôi sẽ trả lại hết cho từng người, không sót một kẻ nào."

Lộc Hàm lau sạch đi khuôn mặt đầy nước mắt của mình, vẫn là không muốn quay lại đối diện với Thế Huân.

Cậu sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ cuối cùng của sự việc phải chết.

Lộc Hàm mỗi khi nghĩ đến sự vấy bẩn của cơ thể đều buồn nôn đến phát điên.

Là loại cảm giác ghê tởm chính bản thân mình mà không ai có thể thấu hiểu nếu chưa trải qua.

Thế Huân sẽ mãi mãi không hiểu thứ cảm giác rùng rợn đó đâu, thứ cảm giác đã giết đi tâm hồn cậu, biến cậu thành ác quỷ hủy diệt loài người.

Anh ấy định giết chết trái tim cậu bằng tình yêu của mình, nhưng Lộc Hàm sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Chắc chắn cậu phải là kẻ chiến thắng trong mối quan hệ nguy hiểm này.

Lộc Hàm cong môi cười lạnh nhưng ánh mắt lại buồn tới mức da diết.

Tiếng bước chân khẽ của Thế Huân khiến cậu khó hiểu, khi quay lại đã thấy anh ấy đứng ngay trước mặt mình.

Thế Huân mỉm cười như một kẻ ngốc.

Anh ấy đưa tay ôm lấy cậu vào lòng.

" Anh làm gì vậy?"

Thế Huân tỳ cằm lên mái tóc cậu, anh nhắm mặt lại thật chậm.

Hơi thở của anh, sự dịu dàng của anh, tất cả cậu đều có thể cảm nhận được.

Trái tim Lộc Hàm run rẩy, có một điều gì đó đang chảy trong tim, âm ỉ, nhức nhối.

Là điều mà anh ấy sắp làm, là điều mà anh ấy tâm niệm chắc chắn sẽ thắng cậu ư.

Thế Huân thì thầm bên tai cậu, một lời nỉ non tâm tình khắc sâu vào tim cậu: " Thời khắc em nhìn tôi, ý nghĩ cũng không còn nữa.

Chỉ còn lại ba chữ ...

Tôi yêu em."

" Lộc Hàm, anh yêu em."

Lộc Hàm lặng người.

Thế Huân cúi xuống, đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ nhàng.

Trước khi buông ra vẫn không quên nói ba từ " Anh yêu em" cuối cùng với cậu.

Anh yêu cậu, đến cuối cùng vẫn yêu cậu.

Dù cho sự oán hận của cậu ấy có lớn hơn tình yêu của chúng ta, anh vẫn sẽ một mình yêu cậu.

Tự anh biến mình thành một kẻ ngốc, tự anh giữ mãi mối tình tuyệt vọng này.

Dù cậu ấy buông tay, anh vẫn sẽ nắm chặt đôi tay cậu ấy.

Vì sau tất cả, anh yêu Lộc Hàm bằng cả sinh mệnh của mình.

" Thế Huân..."

Nước mắt rơi lã chã trên má Lộc Hàm.

Cậu chỉ có thể đứng lặng nhìn Thế Huân đang rời xa khỏi lòng mình.

Anh ấy như một nguồn sáng cuối cùng nhưng lại đang quay lưng lại với cậu.

Anh ấy đang đi xa mãi, xa mãi...

" Thế Huân!"

Thế Huân tựa lưng vào lan can.

Anh ngước lên nhìn bầu trời không rõ là đã sáng hay tối.

Hai thứ đối nghịch đó đang hòa vào làm một.

Thì ra không phải cứ đối nghịch là không thể dung hòa.

Giống như anh và cậu ấy, anh không tin hai người chỉ là đau khổ.

" Thế Huân!"

Lộc Hàm gào lên trong tuyệt vọng.

Cậu muốn anh ấy ôm lấy mình, muốn nghe anh ấy nói yêu mình, hôn mình.

Ngô Thế Huân cong môi mỉm cười, để lại một nụ cười thật đẹp trong mắt người khác.

Anh muốn cậu ấy khắc cốt ghi tâm mãi mãi.

Anh muốn cậu ấy phải trả giá cho những việc mình đã làm.

Anh biến cậu ấy thành kẻ thua cuộc bằng chính sinh mạng của mình.

Lộc Hàm rồi sẽ hiểu thôi, cậu ấy đã thua cuộc thật sự rồi.

" Thế Huân!"

Thế Huân nhắm mắt lại cảm nhận tiếng gió thổi ù ù bên tai.

Anh vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng với cậu.

Khoảnh khắc cuối cùng anh muốn mình thật đẹp trong mắt cậu.

Đây chính là sự tàn độc cuối cùng anh dành cho cậu.

Lộc Hàm chắc chắn sẽ hiểu, bởi vì cậu ấy đã biết anh dùng sinh mạng của chính mình để ngăn cậu ấy lại.

" Thế Huân!"

Nếu cậu ấy giữ anh lại, nếu cậu ấy vì tình yêu mà buông bỏ tất cả, có lẽ cuộc tình này sẽ không rơi vào tuyệt vọng.

Anh sẽ để cậu ấy một mình đi trong nỗi đau này, anh sẽ khiến cậu ấy hối hận vì đã giết chết chính tình yêu của mình.

Anh đánh đổi bằng cả mạng sống của mình để Lộc Hàm phải đau khổ.

Ngô Thế Huân ngả người ra đằng sau, tiếng gió ù ù bên tai, cơ thể dần dần nhẹ đi...

" Thế Huân!"

Lộc Hàm lao đến, với tay ra khoảng không gian rộng lớn vô định trước mắt.

Đôi tay lạnh ngắt mất đi hơi ấm, cứ vậy cô độc giữa khoảng không gian tàn nhẫn này.

Một thanh âm vang lên thật mạnh khiến trái tim Lộc Hàm đứt đôi.

" Thế Huân..."

Lộc Hàm như một kẻ phát điên lao ra cửa.

Cậu muốn nắm lấy tay của anh ấy, cậu không muốn buông tay anh.

Lộc Hàm ngồi xuống, ôm chặt lấy cơ thể đầy máu của anh.

Khuôn mặt của anh khiến cậu đau đớn, chỉ biết ôm chặt lấy gào thét trong tuyệt vọng.

" Em xin lỗi, Thế Huân..."

Lộc Hàm gắt gao ôm chặt lấy cơ thể lạnh lẽo của anh như thể muốn hòa vào làm một.

Cơ thể anh ấy rất lạnh, cậu muốn truyền hơi ấm sang cho anh ấy, nhưng dù đã làm bất cứ cách gì cũng không khiến Thế Huân mảy may động tâm.

Anh ấy đã mất hết hơi ấm của sự sống mất rồi, chỉ còn một khoảng im lặng đến đáng sợ.

" Không...

Thế Huân mở mắt ra nhìn em..."

Lộc Hàm gào thét, lay người anh thật mạnh, nhận lại cũng chỉ là một sự im lặng bao trùm cùng với nỗi đau tột cùng.

" Em sai rồi, đừng..."

Lộc Hàm áp khuôn mặt của anh vào lòng.

Anh ấy chắc hẳn đã rất đau, nhưng dù đau cũng không ai giúp anh ấy.

Thế Huân của cậu...

" Em yêu anh, Thế Huân..."

Lời nói này có lẽ đã không còn ý nghĩa gì nữa vì anh ấy đã không còn cảm nhận thấy được nữa rồi.

Trên môi anh ấy vẫn giữ mãi một nụ cười dịu dàng với cậu.

" Em yêu anh."

Ngô Thế Huân, tình yêu em dành cho anh nhiều tới mức nào cũng chỉ mình em biết.

Rốt cuộc trên thế gian này, người khiến em cảm nhận được sự yêu thương cũng chỉ có mình anh.

Nếu không có anh, em không thể sống được, em muốn được sự yêu thương của anh xoa dịu sự oán hận trong em.

Ngô Thế Huân, anh hãy tin em, anh không hề cô đơn trong quãng đời cay nghiệt này.

Em sẽ không để anh đơn độc đến thiên hằng địa cửu đâu.

Em sẽ đến bên anh như cách anh đã đến bên em.

Anh nhìn xem, mặt trời đã lên rồi...

Lộc Hàm ngước mắt lên nhìn mặt trời đang dần lên cao bên kia chân trời.

Ánh nắng của mặt trời thật đẹp...

Anh yêu em, mãi mãi.

Em yêu anh, mãi mãi.
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 32: Rain!


CON MẮT TÂM LINH.

Ep 32:

Ánh sáng bắt đầu dần dần xuất hiện trên bầu trời, bình minh đã đến rồi nhưng vẫn chưa hoàn toàn xua đuổi đi được bóng đêm.

Lộc Hàm đặt Thế Huân xuống đất, lặng lẽ đứng dạy nghiêng người nhìn kẻ đứng sau mình.

Kẻ đó xuất hiện như ma quỷ mà không ai có thể biết hắn đã đến từ khi nào.

" Mày nhìn thấy rồi chứ?"

Kẻ đó tiến đến, liếc mắt nhìn Thế Huân giờ đã chỉ còn là một cái xác không còn linh hồn.

Hắn bình thản mỉm cười, ánh mắt màu tím lóe lên tia tàn mị: " Ừm."

Hắn đã thấy tất cả mọi chuyện rồi, cả cái chết của Ngô Thế Huân.

Lộc Hàm cả người run lên, nắm lấy cổ áo hắn thật chặt, từng lời lẽ đều như muốn nghiền nát hắn ra làm từng mảnh: " Mày hãy nói ra tất cả sự thật đi.

Ngay bây giờ!"

Hắn mỉm cười, nắm lấy cổ tay Lộc Hàm, vỗ nhẹ như để an ủi thứ tâm hồn đã chết của cậu.

Nhìn thấy loài người đau khổ, hắn lại cảm thấy thỏa mãn tâm hồn mình đến kì lạ.

Bởi vì, hắn cũng chính là ác quỷ.

Lộc Hàm bấu chặt từng đốt ngón tay vào cổ áo hắn, gầm lên đầy giận dữ: " Nói đi, nói cho rõ ràng vào!"

" Bình tĩnh nào."

Hắn nắm lấy cổ tay Lộc Hàm thật chặt, từ từ hất tay cậu ra khỏi cổ áo mình.

Dù sao mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi, trò chơi này đã đến điểm cuối cùng rồi.

" Đúng thế, là tôi làm."

Lộc Hàm trừng mắt nhìn hắn.

" Ngay từ đầu đây là trò chơi tôi đã dựng lên.

Cậu là người chơi của tôi.

Là người mà tôi điều khiển để kết thúc trò chơi này."

Lộc Hàm giận tới run người, gầm lên: " Tên khốn!"

Hắn mỉm cười bình thản tới đáng sợ, đã đến lúc hạ màn trò chơi này rồi.

" Nhưng cho dù là do tôi dựng lên trò chơi này, nhưng kịch bản ban đầu đều là do cậu nghĩ ra mà Lộc Hàm."

" Im đi!

"

" Cậu là kẻ đã vẽ lên viễn cảnh này, chỉ là tôi cho cậu động lực để dựng lên trò chơi này thôi."

" Nhưng kẻ đứng sau tất cả vẫn là mày."

Lộc Hàm gằn lên: " Kẻ giết người là mày chứ không phải tao, Rain!"

Hắn trừng mắt nhìn Lộc Hàm khi cậu dứt lời nói ra tên của hắn.

Hắn bật cười đầy thích thú như một kẻ bệnh hoạn.

Hắn đã yêu quý cái tên này thế nào, đã cố gắng biến cái tên này thành ác quỷ để mọi người đều khiếp sợ mỗi khi nhắc đến hắn.

" Được rồi.

Tôi là Rain đấy."

Lộc Hàm ngây ra.

" Là Rain thì sao.

Cậu cũng giống tôi, cậu cũng là một kẻ giết người."

" Tao không giống mày."

Rain thoáng ngạc nhiên khi Lộc Hàm phản đối lại hắn.

Hắn bật cười một tiếng, liếc mắt nhìn Thế Huân: " Mày đã giết 4 mạng người thêm hắn nữa là 5 mạng người chỉ trong vòng một đêm.

Mày nghĩ rằng mình trong sạch sao."

Lộc Hàm không thể chấp nhận được tất cả sự thật: " Mày mới là kẻ giết người.

Ngay từ đầu là do mày điều khiển tao chứ không phải tao muốn.

Mày và tao hoàn toàn khác nhau."

Hắn mỉm cười, đi đến trước mặt Lộc Hàm.

Ánh mắt màu tím của hắn ánh lên nét cảm thông điển hình dành cho những kẻ thua cuộc: " Ồ Lộc Hàm, mày thật đáng thương đấy.

Giờ lại đổ lỗi cho tao sao?"

Lộc Hàm giận dữ tới phát điên, liền đưa tay đấm một cái thật mạnh vào má hắn.

Ngay lúc này nếu hắn không phải là kẻ có năng lực thì cậu đã giết chết hắn ngay lập tức.

Nhưng hắn lại là một kẻ giống cậu, một kẻ có năng lực điều khiển thế giới này.

" Mày hãy nói rõ đi, mày đã bắt đầu như thế nào?"

Hắn thở khẽ một tiếng sau cái tát của Lộc Hàm, liền lau nhẹ vết máu rướm lại nơi khóe miệng.

Cậu ấy vừa động vào sự nhẫn nại của hắn.

Hắn không phải là con người, kẻ nào khiến hắn đau đớn, kẻ đó phải trả giá.

" Mày!"

Hắn bóp chặt lấy cổ Lộc Hàm.

" Buông ra!"

" Mày muốn biết tất cả sự thật đúng không?"

" Buông..."

Hắn bóp thật chặt khiến Lộc Hàm không thể phản kháng, chỉ có thể cố gắng thở thật mạnh.

Những tia máu đỏ chót bắt đầu xuất hiện trong đáy mắt cậu.

Hắn đã phát điên lên rồi: " Mọi chuyện bắt đầu từ mày mà.

Ngay từ đầu mày đã vạch lên kế hoạch này chứ không phải tao.

Mười năm trước tao đã nhặt được cuốn sổ mà mày đã viết kế hoạch lên đó.

Một kế hoạch hoàn hảo của Rain do mày tạo ra.

Tao đã thấy rất thú vị với trò chơi chết chóc này vậy mà mày lại từ bỏ kế hoạch này.

Tao chỉ là làm mọi cách để kế hoạch này được thực hiện mà thôi.

Tao không sai!"

" Thằng điên...khùng..."

Hắn bắt đầu nghĩ về thứ xúc cảm mãnh liệt khi lần đầu tiên thực hiện theo kế hoạch của Lộc Hàm.

Lần đầu tiên hắn chạm vào một cảm giác cực lạc của mùi máu và sự đau đớn của con người.

Cảm giác đó khiến hắn thích tới phát điên lên được.

" Tao đã giết hết những kẻ mày muốn giết vì mày đã từ bỏ ý định đó.

Tao không cho phép mày được rút lui, Lộc Hàm."

" Và... mày đổ hết... tội lỗi lên tao..."

" Đúng thế.

Tao đã nói rồi, đây là trò chơi do mày vạch lên."

" Tại sao..."

Lộc Hàm vẫn không hiểu tại lý do hắn đổi hết tội lỗi lên cậu.

" Thế giới này chỉ nên tồi tại một vị vua thôi, người đó là tao chứ không phải mày."

Lộc Hàm gồng người lên đấm một quyền vào bụng hắn, khi đó hắn mới buông tay ra.

Con người ghê tởm của hắn khiến cậu buồn nôn.

Vị vua ư.

Ngay từ đầu cậu đã không cần là vua của thế giới này rồi.

Hắn đang hoang tưởng cái quái gì vậy.

Lộc Hàm nhớ đến cuốn sổ nhỏ mà mười năm trước mình đã vứt đi.

Là sau khi Thế Huân rời khỏi căn nhà đó, Lộc Hàm đã quyết định dừng lại kế hoạch của mình và nhẫn tâm vứt cuốn sổ mà mình đã dày công xây dựng xuống con suối trong khu rừng.

Cậu đã không nghĩ rằng, tên điên này lại nhặt được nó và biết tất cả suy nghĩ khi đó của cậu.

" Mày và tao giống nhau, đều là ác quỷ."

Lộc Hàm không nghĩ rằng trên thế giới này cũng có một kẻ có năng lực điều khiển được suy nghĩ của kẻ khác.

Kẻ đó giống cậu, là hắn.

" Không đâu.

Tao không giống mày."

Hắn bật cười: " Mày đã cố gắng tìm tao đến phát điên đúng không?"

Lộc Hàm ngây ra.

Đúng thế cậu đã phát điên lên để tìm Rain.

Cậu đã tìm đủ mọi cách để đưa hắn ra ánh sáng.

Bởi vì trong suy nghĩ của Thế Huân khi đó cho rằng cậu chính là Rain nên Lộc Hàm càng căm ghét hắn hơn.

Hắn đã biến cậu thành Rain trong suy nghĩ của kẻ khác cho nên Lộc Hàm bắt buộc phải bắt hắn để thanh tẩy tội danh không phải do mình gây ra.

Chỉ tiếc rằng cách cậu làm lại chỉ khiến những người khác chắc chắn cậu là Rain mà thôi.

Lộc Hàm đã luôn quanh quẩn xung quanh hiện trường phạm tội, đã lắp tất cả các camera để tìm hắn, đã dán lại tất cả những bức ảnh mình từng muốn vứt đi lại lên tường và lập mọi kế hoạch để bắt hắn.Nhưng Rain rất thông minh, khiến cậu không thể nào bắt hắn được và giờ thì sao.

Hắn xuất hiện tại đây và khiêu khích biến cậu thành kẻ giết người.

Hắn lấy chính kế hoạch của cậu để khiếu chiến với cậu.

Lộc Hàm nắm chặt lấy lòng bàn tay lại, sự oán hận lên đến đỉnh điểm khiến Lộc Hàm ôm lấy đầu hét lên một tiếng đầy oán hận.

" Tên điên này!"

Lộc Hàm nhảy lên vật hắn xuống đất, đè lên người hắn mà giáng xuống hai quyền thật mạnh.

Cậu muốn giết chết hắn ngay bây giờ.

" Tức giận lắm vì không bắt được tao và giờ chính mày lại trở thành kẻ giết người?"

" Mày im đi!"

Rain vẫn giữ nguyên nụ cười đầy bệnh hoạn: " Ngay từ đầu đây đã là trò chơi của riêng hai chúng ta rồi, lũ cảnh sát đó chỉ là nhân vật quần chúng mà thôi."

" Vậy tại sao mày lại giết hai kẻ tay sai của Ngô Thế Kiêu?

Nếu mày muốn tao biến mất thì để tao chết đi có phải dễ hơn không."

" À... tao muốn chúng ta chơi một trận đến tận người cuối cùng phải chết.

Nếu mày bị tay sai của lão ta giết trước khi trò chơi kết thúc thì còn gì là thú vị nữa."

" Mày đúng là... một kẻ điên khùng mà."

Hắn vật Lộc Hàm xuống đất, đưa mặt lại sát tai cậu: " Mày biết tại sao tao muốn tiếp tục trò chơi mà mày từng vứt bỏ không?"

"..."

" Vì tao cũng giống mày, tao là nạn nhân của Ngô Thế Kiêu.

Và kế hoạch của mày thật hoàn hảo."

Rain!
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 33: Lộc Hàm!


CON MẮT TÂM LINH.

Ep 33:

" Tất cả mọi người là do tao giết, nhưng mày lại là kẻ giết Ngô Thế Kiêu và Ngô Thế Huân.

Mày nghĩ ai là kẻ thắng cuộc trong trò chơi này?"

Lộc Hàm ngây ra, người dần thả lỏng một cách bất lực.

Cậu thua thảm bại rồi.

" Mày cũng giống tao, là một kẻ điên không kiềm chế được cảm xúc của mình.

Đêm qua là tao đã lẻn vào đó để đánh một đòn vào tâm lý mày.

Nhưng mày tiếp tục nghĩ đó là do Ngô Thế Kiêu muốn giết mày và mày đi giết ông ta."

"..."

" Và khi mày biết Ngô Thế Huân là con trai của Ngô Thế Kiêu, mày đã hoàn toàn mất đi sự tự chủ."

" Im đi!"

Lộc Hàm ôm lấy đầu bật khóc.

Không thể thế được, không thể là do cậu được.

Tất cả là do hắn, tất cả bắt nguồn từ hắn.

"Giờ mày là kẻ giết người và là kẻ giết chính người mày yêu.

Mày là kẻ thua cuộc... thảm bại."

Lộc Hàm ôm lấy đầu, quỳ gối xuống đất trong tuyệt vọng.

Trò chơi kết thúc rồi.

Ngay từ đầu, Lộc Hàm đã bị quấn vào trò chơi nguy hiểm này.

Hắn đã dụ cậu trở thành nhân vật chính bằng cách giết ba người đầu tiên.

Kế hoạch của hắn được làm y hệt như kế hoạch Lộc Hàm đã vạch ra từ mười năm trước.

Cậu sẽ giết người vào những đêm mưa và mỗi đêm sẽ là một người phải chết.

Rain chỉ giết người vào đêm mưa bằng cách điều khiển suy nghĩ của họ để nhử Lộc Hàm vào trò chơi này.

Ngay khi đọc báo và hiểu cách thức giết người của Rain, Lộc Hàm đã nhận ngay ra đây là kế hoạch mà cậu đã từng vạch ra.

Chính vì vậy Lộc Hàm đã phát điên lên và điên cuồng tìm kiếm hắn.

Tìm kiếm kẻ đã lấy kế hoạch mà mình từng dựng lên để giết người.

Mỗi đêm Lộc Hàm đều quanh quẩn tại những nơi mà cậu nghĩ rằng Rain sẽ xuất hiện và vô tình một đêm đã lọt vào máy quay của một chiếc ô tô.

Ngô Thế Huân đã thấy được đoạn phim đó và nghĩ rằng Rain đang thách thức các nhà điều tra nhưng đó thật sự chỉ là sự vô tình mà thôi.

Đêm tiếp theo Lộc Hàm vẫn tiếp tục tìm kiếm Rain và đêm đó cậu đã gặp lại Ngô Thế Huân.

Anh ấy đã xuất hiện trước mắt cậu rồi nói rằng: " Muộn như vậy ra ngoài sẽ rất nguy hiểm."

Khi đó Lộc Hàm đã vô cùng kinh ngạc, vài chuyện trước kia đã hiện về trong trí nhớ của cậu.

Sự cứng đầu của Thế Huân đã khiến cậu từ bỏ ý nghĩ giết người của mình, anh ấy khiến cậu không thể quên được.

Vì lo lắng Thế Huân sẽ tiếp tục cản trở mình tìm ra Rain nên Lộc Hàm đã dùng năng lực điều khiển suy nghĩ của mình để đưa anh ấy về nhà an toàn, còn bản thân tiếp tục cuộc hành trình trong đêm tối.

Nhưng cậu vẫn tiếp tục để Rain giết người và đêm đó một người nữa tiếp tục bị giết.

Lộc Hàm đã phát điên khi không tìm được ra Rain.

Rồi một ngày, cậu đã nhìn thấy một kẻ lạ mặt đâm Ngô Thế Huân trên đường.

Ngày mà cậu lo sợ cuối cùng cũng đến, ngày mà cậu nghĩ Rain cũng đang tìm cách để giết Thế Huân.

Có lẽ là do anh ấy là người điều tra vụ án nên hắn đã tìm cách giết anh ấy chăng.

Lộc Hàm là người đã đưa Thế Huân đến bệnh viện, cũng là người đã ở bên cạnh anh ấy cho đến khi Thế Huân tỉnh lại.

Lại là một đêm mưa, Lộc Hàm tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm Rain của mình, nhưng lại một lần nữa Thế Huân đột ngột xuất hiện và cản trở cậu.

Điều khiến cậu khiếp sợ chính là đêm đó Lộc Hàm tìm ra được năng lực tiềm ẩn của Thế Huân.

Anh ấy không bị cậu điều khiển suy nghĩ.

Anh ấy chính là một dị nhân.

Khi đó một suy nghĩ đã hiện lên trong đầu Lộc Hàm.

Chỉ có một mình Thế Huân mới ngăn lại được những kẻ có thể điều khiển được suy nghĩ của kẻ khác, trong đó có Rain.

Chỉ mình anh ấy mới có thể cứu được thế giới này.

Những ngày sau đó, Lộc Hàm đã cố gắng tiếp cận Thế Huân, cậu muốn lợi dung năng lực của anh ấy để bắt Rain, nhưng chính bản thân lại sa vào thứ tình cảm mà đáng lẽ không nên có.

Lộc Hàm dùng sự điên khùng của mình để anh ấy không yêu mình, nhưng câu chuyện lại càng đi quá xa và kế hoạch bắt Rain của cậu vẫn không thể thành công mà còn vô tình đẩy Thế Huân vào thế nghi hoặc cậu chính là Rain.

Anh ấy đã bắt cậu và cho rằng Rain chính là Lộc Hàm.

Nhưng rồi đêm mà cậu bị bắt, Rain vẫn giết người chính vì vậy Lộc Hàm đã được thả ra do có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo.

Con người đúng là một lũ ngốc, Lộc Hàm đã cố gắng thể hiện mình không phải là Rain nhưng mọi người vẫn cho rằng cậu là kẻ nói dối.

Cảnh sát vẫn nhắm vào cậu và để Rain tiếp tục giết người một cách dễ dàng.

Chính điều đó khiến Lộc Hàm không giữ được bình tĩnh, càng hành động điên khùng hơn để bắt Rain và điều đó càng khiến mọi người càng thêm nghi ngờ cậu.

Lộc Hàm chỉ cần Thế Huân tin mình thì có thể sẽ bắt được Rain chính vì vậy cậu đã cho anh ấy xem căn phòng mà mình tạo ra và nói hết tất cả chuyện 10 năm trước chỉ mong anh ấy tin cậu và cùng hợp tác để bắt Rain.

Nhưng đêm đó, một kẻ lạ mặt đã xuất hiện và đâm một nhát dao vào cơ thể Lộc Hàm.

Kẻ đó đã khiến kế hoạch đêm đó của Lộc Hàm bị phá vỡ chính vì vậy cậu đã cầu xin Thế Huân quay lại đó để bắt Rain, nhưng cậu biết Rain rất thông minh.

Một mình Thế Hâun sẽ không đấu lại được với hắn nên Lộc Hàm đã tự mình rời khỏi bệnh viện để truy tìm hắn.

Bởi vì Lộc Hàm biết rằng, chỉ có sự thông minh của cậu mới đấu lại nổi hắn mà thôi.

Những kẻ giống nhau mới có thể hủy hoại lẫn nhau.

Nhưng một lần nữa Lộc Hàm đã rơi vào bẫy của Rain, hắn đã giết người và đổ lỗi cho cậu.

Một lần nữa Lộc Hàm bị cảnh sát bắt vì tình nghi là kẻ giết người.

Cậu vẫn luôn thua Rain, dù đã làm tất cả mọi cách nhưng vẫn thua hắn chỉ trong phút chót.

Cậu bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần vì ai cũng cho rằng cậu là Rain ngoại trừ Thế Huân.

Cậu đã làm mọi cách để bắt Rain nhưng đều phản tác dụng và mọi người vẫn nghĩ cậu mới là Rain.

Điều đó thật điên rồ.

" Lộc Hàm!"

Tiếng gọi của Rain khiến Lộc Hàm thoát khỏi suy nghĩ của quá khứ.

Cậu trừng mắt nhìn hắn, nghiến chặt hai hàm răng lại.

Cậu đã luôn thua hắn, luôn bị hắn chi phối dù cho chiến thắng đã ở ngay trước mắt.

Và giờ thì sao, thua cuộc một cách thảm hại ư?

Lộc Hàm cúi đầu xuống che đi đôi mắt của mình, cảngười liền run lên bần bật.

" Khóc ư?

Vô ích thôi."

Người Lộc Hàm vẫn tiếp tục run lên, run lên kịch liệt.

" Mày sao vậy?"

Rain tiến đến, nhăn mày nhìn trạng thái kì lạ của Lộc Hàm.

Không phải là vì thua cuộc nên phát điên rồi đấy chứ.

Tiếng cười lạnh lùng bật ra khỏi cổ họng Lộc Hàm.

Cậu ngửa cổ lên cười như điên dại.

Lộc Hàm ôm lấy bụng, cười như một kẻ điên.

Mọi chuyện đang diễn ra thật nực cười, khiến cậu không thể nhịn nổi nữa.

" Sao vậy?

Mày điên rồi ư?"

" Đúng thế đấy.

Tao điên rồi."

Lộc Hàm dừng cười, trừng mắt nhìn Rain đang đắc ý.

" Thua một cách thảm hại ư?"

Rain đột nhiên lạnh sống lưng khi Lộc Hàm dứt lời.

Một tia lạnh lướt qua ánh mắt của hắn, khiến da thịt hắn nổi lên những hạt nhỏ li ti.

Một cảm giác bất an kéo đến khiến hắn trừng mắt nhìn Lộc Hàm.

Hắn chợt nhận ra điều gì đó ẩn sau câu nói lạnh lùng của cậu.

Lộc Hàm bước từng bước đến trước mặt hắn.

Vẻ mặt thoáng đùa cợt và đầy đắc ý của cậu khiến hắn chột dạ.

Chẳng lẽ...

Lộc Hàm kề sát tai hắn, nhấn mạnh từng chữ trong miệng.

Cậu muốn hắn biết tình hình đã đảo lộn hoàn toàn rồi.

" Tao không thua."

"..."

Rain kinh ngạc.

" MÀY...THUA...RỒI.

RAIN!"

Khóe môi Lộc Hàm cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Lộc Hàm!
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 34: Một phần linh hồn!


CON MẮT TÂM LINH

Ep 34:

Rain trở nên bàng hoàng và giận dữ.

Hắn lùi người lại, liền phản ứng như thể không tin vào tai mình nữa.

Lộc Hàm cong môi mỉm cười, đưa một tay lên tai ấn vào vật nhỏ trong tai của mình: " Mọi người nghe rõ rồi chứ?"

Cậu nhìn hắn đầy thách thức.

Thật ra, cho dù hắn có thông minh tới mức nào đi nưã cũng không đấu lại nổi với tâm lý điện loạn của mình.

Lộc Hàm giống hắn, cậu có thể hoàn toàn hiểu hết được thứ tâm lý bệnh hoạn của hắn.

Cậu chỉ đang lợi dụng nó để kết thúc trò chơi này mà thôi.

Rain liếc mắt nhìn Ngô Thế Huân đang chậm rãi đứng dạy, hắn ta kinh ngạc tới mức không tin vào mắt mình.

Mọi chuyện đang diễn ra khiến hắn thần chí trở nên bất minh.

Thế Huân ôm bụng đứng dạy, từ từ đi đến bên cạnh Lộc Hàm.

Anh cong môi mỉm cười với Rain.

Hắn có lẽ đã không tưởng tượng nổi loại tình thế này đâu.

Khi hắn đã rơi vào một tình thế không thể trốn chạy được.

Nhìn biểu hiện của hắn mà xem, hẳn là đang giận dữ lắm.

" Mày đang làm cái quái gì vậy?"

Rain thét lên đầy giận dữ.

Lộc Hàm thở mạnh một tiếng như trút được gánh nặng trong lòng.

Cậu nhoẻn miệng cười để lộ ra hàm răng trắng sáng cùng với sự bình thản đầy ớn lạnh: " Rain, mày cho rằng mình là kẻ thông minh nhất.

Nhưng... mày đã rơi vào bẫy của tao rồi."

Bẫy?

Lộc Hàm liếc nhìn Thế Huân, khẽ gật đầu ra hiệu cho anh.

Thế Huân là người sẽ không bị ảnh hưởng bởi con mắt tâm linh, thế nên cậu đã rất yên tâm khi anh ấy đang ở cạnh mình, cùng mình truy bắt kẻ giết người hàng loạt trong đêm mưa này.

Cậu tin rằng, hôm nay sẽ là đêm mưa cuối cùng Rain còn tồn tại.

Chính tay cậu sẽ kết thúc trò chơi đầy kinh tởm của hắn.

" Mày thua rồi, Rain."

" Mày đã làm gì vậy?

Nói cho rõ ràng đi."

Lộc Hàm tiến lên một bước, từng lời nói ra đều rõ ràng và chân thực: " Tao đã lừa mày vào bẫy đấy.

Một cái bẫy tao đã dựng lên."

Mày không biết rằng để dựng lên cái bẫy này tao đã phải tốn bao nhiêu thời gian và đã phải lừa dối bao nhiêu người hay không.

Tao lừa dối tất cả mọi người chỉ để đưa mày ra ánh sáng.

Thậm chí tao còn phải lừa dối với chính cảm xúc của mình chỉ vì mày.

Tao thậm chí còn phát điên lên chỉ vì muốn để cho mày tin rằng đó là cảm xúc thật sự của tao.

Và một kẻ ngu như mày đã sập bẫy.

Rain như phát điên, gào thét trong sự tức giận tột cùng: " Bắt đầu từ khi nào!"

Hắn hận không thể ngay bây giờ nghiền nát Lộc Hàm ra làm từng mảnh.

" Khi mày giết kẻ đâm Thế Huân.

Tao đã nghĩ là mày đâm anh ấy, nhưng tao chợt nhận ra một kẻ như mày sẽ không giết người bằng cách thức tầm thường và phá vỡ quy tắc đêm mưa đâu .

Nên tao đã nghĩ rằng kẻ đâm Thế Huân là tay sai của những kẻ muốn chôn vùi quá khứ, là những kẻ của 10 năm trước.

Tao chợt nhận ra suy nghĩ của mày, mày đang giết những kẻ muốn giết tao và Thế Huân để khiến tao cũng phát điên và tin tưởng tôn sùng mày.

Nhưng rất tiếc cho mày, tao chỉ lợi dụng chính suy nghĩ của mày để dựng lên màn kịch này.

Tao không tôn sùng mày mà là muốn hủy diệt mày, Rain."

"..."

" Và mày đã ngu ngốc để mình rơi vào cái bẫy này."

Rain như đã hiểu ra mọi chuyện, hắn nhìn Lộc Hàm, liền thét lên một tiếng kinh hồn bạt vía.

Lộc Hàm đã làm hắn phát điên thật rồi.

" Mày dám làm thế với tao."

Rain liền chạy tới, bóp chặt lấy cổ Lộc Hàm trong tay.

Hắn muốn giết chết tên khốn kiếp đã lừa dối hắn, đã lấy cảm xúc của hắn ra để đùa giỡn và lợi dụng.

Ngô Thế Huân để ngăn nguy hiểm đã đấm một quyền vào mặt Rain khiến hắn buộc phải buông Lộc Hàm ra.

" Không sao chứ?"

Lộc Hàm ôm lấy cổ mình, trừng mắt nhìn Rain đang xông tới như một kẻ điên với chiếc gậy trên tay.

" Thế Huân!"

Chát.

Một đòn mạnh đập thẳng vào đầu Thế Huân.

Một trận choáng váng khiến anh không đứng vững được mà đổ người sấp xuống mặt đường.

Lộc Hàm nhận ra tình thế đang trở nên mất kiểm soát, vội đưa tay lên tai ấn xuống: " Đừng ai..."

Nhưng tất cả đã quá muộn.

" Rain, đầu hàng đi!"

Đội trưởng đội điều tra phá án cùng một lực lượng hỗ trợ từ đâu xuất hiện, tất cả đều đưa súng lên trước mặt nhắm vào kẻ giết người hàng loạt.

Lộc Hàm trừng mắt nhìn Rain.

Ánh mắt đầy thích thú của một kẻ giết người bệnh hoạn đang dần thay thế vào chỗ tức giận trong lòng hắn.

Đây là một điều sai lầm, đáng lẽ cậu phải lường trước được tình huống này xảy ra.

Rain có thể dùng ánh mắt của mình để điều khiển suy nghĩ của kẻ khác, vậy thì...

" Tất cả đừng ai nhìn vào mắt hắn!"

Lộc Hàm hét lớn, nhanh đẩy mạnh Rain ngã xuống mặt đường.

Chính là nếu hắn điều khiển tất cả suy nghĩ của những người đang có mặt ở đây, vậy thì một trận chiến đẫm máu người sẽ diễn ra, kẻ phải chứng kiến chính là cậu.

Tình thế sẽ trở nên đảo lộn một lần nữa, trở nên bi thảm hơn và sẽ có nhiều người phải chết hơn.

Cuối cùng Rain sẽ là kẻ chiến thắng!

Lộc Hàm quay lại, mở mắt thật to để nhìn mọi người đằng sau.

Cậu muốn hút hết tất cả tâm trí và suy nghĩ của con người vào mắt mình, điều khiển và bảo vệ họ.

" Làm ơn..."

Mọi người dần trở nên như những kẻ mộng du, ai cũng biến thành những thân xác mất đi linh hồn.

Rain biết Lộc Hàm muốn làm gì.

Hắn xông đến ôm chặt lấy vai Lộc Hàm quật ngã xuống đất.

Lộc Hàm khó khăn chống trả lại.

Hắn đang dùng ánh mắt của mình để hủy diệt loài người.

" Chết đi!"

" Không được!"

Lộc Hàm cố gắng ngăn hắn lại bằng chính năng lực của mình.

Hai kẻ điên đang cố gắng ngăn nhau lại bằng cách dùng ánh mắt để điều khiển suy nghĩ của người khác.

Lộc Hàm trở nên yếu thế, đầu óc dần quay cuồng đau nhức.

Rain tiếp tục đấm một quyền vào má cậu, bật cười: " Mày mới là kẻ thua cuộc!"

" Tao sẽ giết mày, Rain!"

Lộc Hàm dùng hết sức lực của mình đẩy hắn ra, đấm trả lại hắn một đòn đau đớn.

" Tao sẽ giết mày, Rain!"

Lộc Hàm như một kẻ không còn là người nữa, ánh mắt nâu sáng vằn lên những tia đỏ đầy oán giận.

Cậu nắm chặt lấy cổ hắn mà bóp chặt, nghiến chặt hai hàm răng lại.

Rain liếc mắt nhìn những kẻ đang đứng tại đó, liền ra lệnh: " Chết...

đi...."

Tất cả mọi người đều buông súng xuống, hai tay từ từ đưa lên cổ mình.

Lộc Hàm hét lớn: " Dừng lại!"

Trừng mắt nhìn tất cả mọi người.

Bây giờ chỉ có cậu mới là kẻ có thể bảo vệ loài người mà thôi.

Cậu khác Rain, hắn là kẻ giết người, còn cậu là kẻ đang cứu sống loài người.

Chỉ là Rain lại do chính Lộc Hàm tạo ra, chính vì vậy cậu không thể đứng yên mà không làm gì, bằng bất cứ cách nào cũng phải ngăn hắn lại.

Bởi vì đây chính là cách cuối cùng để thế giới trở về với đúng những điều đã có thủa ban đầu.

Rain nhân lúc đó đã đẩy Lộc Hàm xuống đất.

Hắn liên tục đấm những cú đấm tàn độc, khiến máu chảy ra.

Thứ mùi vị của máu như kích thích tâm trí và loài ác quỷ đã tồn tại trong hắn thức dạy dữ dội.

Trong suy nghĩ của hắn, một khi trò chơi kết thúc, chính là lúc thế giới chỉ có một vị vua mà thôi.

Hắn chính là vua của thế giới này.

Rain lững thững bước đi, cúi xuống nhặt lên một khẩu súng.

Hắn đã thật sự làm được rồi, thế giới giờ đây sắp chính thức biến thành của hắn.

Sẽ chẳng có kẻ nào giống hắn, cũng sẽ chẳng có kẻ nào ngăn hắn lại được nữa.

Lộc Hàm chống tay đứng dạy, tiếng thở dốc nặng nề cùng với sự sợ hãi khiến cậu không thể cử động được, chỉ có thể im lặng nhìn Rain bước đến cùng với khẩu súng trên tay.

Rain dừng lại, cong môi cười: " Lộc Hàm, tao đã nói rồi, thế giới chỉ cần một kẻ như chúng ta mà thôi."

Lộc Hàm câm bặt, mím chặt phiến môi lại.

Những cảm xúc đau đớn trong lòng lại xuất hiện, những giọt lệ mỏng dần xuất hiện trong đáy mắt.

Cậu đã từng nghĩ giống hắn rằng mình chính là vua của thế giới này, những thứ gì bản thân muốn có ắt phải làm được, giống như việc có được tình yêu.

Cậu đã thật sự phát điên lên khi Thế Huân nói rằng anh ấy không thể ở bên cạnh cậu.

Cậu đã từng thật sự muốn hủy hoại loài người chỉ vì không đạt được mục đích của bản thân là có anh ấy.

Cậu cũng đã có suy nghĩ hèn hạ giống như hắn.

Điều đó khiến Lộc Hàm thật sự rất đau đớn.

Bởi vì, có lẽ, trong sâu thẳm lòng mình, Lộc Hàm cũng đã tôn sùng Rain.

Bởi hắn là kẻ do cậu tạo nên, bởi hắn cũng chính là một mảng tối trong suy nghĩ tiêu cực của cậu, bởi thật ra hắn cũng chính là một phần trong con người của cậu.

Lộc Hàm bật khóc, những giọt lệ mặn chát tuôn dài trên gò má.

Khi chính tay mình phải hủy hoại một phần trong con người mình, không ai có thể hiểu đựơc cảm giác này đâu.

Một cảm giác, một nửa linh hồn mình sẽ chết đi, sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Một nửa linh hồn mà mình đã từng tâm niệm sẽ là vua của thế giới này.

Lộc Hàm đưa hai tay ôm lấy đầu, miệng gào lên trong tuyệt vọng...

" RAIN!"

Một phần linh hồn!
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 35: Ánh trăng.


CON MẮT TÂM LINH

Ep 35:

" RAIN!"

Lộc Hàm ôm chặt lấy đầu gào thét.

Tiếng súng liên hoàn từng đợt nổ gầm cả một vùng trời và trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.

Không gian chỉ còn tiếng khóc đầy thê lương của Lộc Hàm và một màu đỏ của máu tràn xuống mặt đường.

Lộc Hàm chậm rãi đưa mắt nhìn, hai chân liền ngã quỵ xuống mặt đất đầy cát bụi và máu.

Tiếng gào khóc của cậu thê lương, não nùng như chính mình là kẻ đã chết đang khóc thương cho chính mình.

Ngô Thế Huân buông tay xuống, khẩu súng rơi xuống đất kêu cạch một tiếng kết thúc.

Anh ngây ra nhìn cậu ấy khóc lóc thảm thiết mà chẳng hề làm gì.

Anh dường như đang dần hiểu ra được con người thật của cậu ấy, hiểu ra được cảm xúc của cậu ấy, hiểu ra được suy nghĩ hiện tại của cậu ấy.

Cậu ấy đã coi Rain chính là một phần của linh hồn mình.

Lộc Hàm liếc đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.

Anh ấy đã kết thúc câu chuyện này trong nước mắt và máu.

Đáng lẽ khi câu chuyện này kết thúc phải khiến con người thanh thản nhưng không, lại khiến tâm hồn cậu trở nên trống rỗng kì lạ.

Hắn biến mất khiến tâm hồn cậu đều trở nên trống rỗng như thiếu đi một thứ gì đó quan trọng đã đi sâu vào tiềm thức.

Hắn chính là một phần linh hồn sâu thẳm trong cậu, một nửa oán hận cuộc đời này.

Thế Huân không đến bên Lộc Hàm, anh đưa hai tay lên trước mặt nhìn như một kẻ ngốc.

Chính tay anh đã kết thúc câu chuyện đầy đáng sợ này, đẩy hắn xuống địa ngục và kết thúc sự sợ hãi của loài người.

Trong lòng Thế Huân như có vật gì đó chặn lại không thể đả thông.

Anh quỳ hai gối xuống đất, là một cảm giác gì đó trống rỗng, vô vị, khiến tim anh trở nên đau nhức.

Kế hoạch của Lộc Hàm anh đã không hề biết gì cho đến khi cậu ấy vứt lại tờ giấy màu trắng cho anh trước khi rời khỏi phòng của Ngô Thế Kiêu.

Lộc Hàm đã diễn đạt tới mức anh tưởng tất cả những điều cậu ấy nói đều là thật, nhưng trong lúc anh đang tuyệt vọng, cậu ấy lại vứt một chiếc phao cứu sinh cứu vớt tâm hồn anh.

Trong tờ giấy Lộc Hàm để lại, cậu ấy đã ghi rằng: " Thế Huân, đuổi theo em."

Chính vì hiểu ra tất cả những gì cậu ấy đang làm chỉ là một cái bẫy do cậu ấy dựng lên, anh đã quyệt tâm cùng cậu ấy diễn một vở kịch đầy đau thương.

Đội trưởng đội điều tra đã gọi cho anh nói rằng anh ấy cũng đã biết kế hoạch của Lộc Hàm và nói cho Thế Huân kế hoạch một cách chi tiết.

Anh chỉ cần làm như vậy bằng chính cảm xúc chân thật của mình, lừa Rain và kết thúc tất cả mọi chuyện.

Nhưng Thế Huân khi đó quả thật thật giả đều không phân biệt được.

Khi cậu ấy nói chính mình là nạn nhân của 10 năm trước, anh đã phát điên thật sự.

Câu nói đó của cậu ấy khiến anh rơi vào một thứ cảm xúc tuyệt vọng và đau khổ cùng cực.

Những lời cậu ấy nói ra chân thực và đầy ám ảnh, khiến cảm xúc của anh cũng tuân theo một lẽ tự nhiên.

Hai người đã tự đầy đọa cảm xúc của nhau bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất chỉ để Rain tin, nhưng chính anh cũng không biết chính xác đó là thật hay giả, chỉ thấy trong tim như có một vết sẹo mãi mãi cũng không lành.

Lộc Hàm đã một mình diễn vở kịch đáng sợ này, còn anh dù chỉ tham gia nó trong một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng tâm hồn vẫn bị tổn thương một cách sâu sắc, chắc chắn Lộc Hàm còn cảm thấy khổ sở hơn anh biết nhường nào.

Trong khoảng thời gian khó khăn đó, chính anh cũng bị cậu ấy lừa dối và sinh nghi Lộc Hàm.

Cậu ấy hoàn toàn bị cô lập và phát điên lên cho đến ngày cuối cùng này.

Vào ngày cuối cùng này, Lộc Hàm mới không còn đơn độc chiến đấu nữa.

Nhìn cách cậu ấy đang gào khóc kia, anh thật sự cũng rất đau.

Lộc Hàm đang nghĩ gì, anh đều có thể hiểu được cậu ấy.

Lộc Hàm nhìn Rain nằm trong vũng máu, nước mắt càng chảy ra nhiều hơn.

Ngay từ đầu cậu đã là gian dối chính mình chỉ để bắt hắn.

Lộc Hàm đã đặt hắn vào tâm trí tới mức phát điên và hành động như một kẻ tâm thần phân liệt, liền quên mất mục đích ban đầu là căm thù hắn mà chỉ khăng khăng muốn bắt hắn để thỏa mãn tâm hồn oán giận của mình.

Trong sâu thẳm tâm hồn cậu đã hòa vào tâm hồn hắn, coi hắn chính là mình.

Khi hắn giết những kẻ đáng phải chết đó, cậu đã thật sự thấy thỏa mãn tâm hồn, coi hắn chính là mình, chính là mình đang giết những con ác quỷ đó.

Giờ đây Rain không còn nữa, tâm hồn cậu cũng đã chết đi một nửa mất rồi.

Khi linh hồn không còn nguyên vẹn nữa, cuộc sống chắc chắn sẽ khó khăn nhường nào đối với một kẻ như cậu.

Đội trưởng đội điều tra như tỉnh khỏi cõi mộng, lặng người nhìn Thế Huân và Lộc Hàm.

Tiếng khóc của cậu ấy khiến anh nhớ lại một số chuyện.

Đêm hôm qua, Lộc Hàm đã nói cho anh biết tất cả kế hoạch của cậu ấy và cầu xin anh giúp đỡ.

Cậu ấy yêu cầu giúp đỡ để khi Thế Huân nhảy xuống sẽ không có bất kì thương tổn nào trên cơ thể.

Anh không thể tin được người con trai nhỏ bé với tâm hồn bị tổn thương cùng cực này lại có thể nghĩ ra được một kế hoạch lừa dối Rain hoàn hảo đến phút cuối cùng.

Dù nói là lừa dối, nhưng những lời cậu ấy nói ra không hẳn là gian dối, bởi đó đều hàm chứa tất cả cảm xúc chân thật của cậu ấy.

Anh có thể nhìn ra được sự đau đớn của cậu ấy, nhìn mà xem, cậu ấy đang khóc.

Cậu ấy đã thay đổi cả một câu chuyện bằng sự điên khùng của chính mình, bằng chính cảm xúc chân thật của mình và để kẻ xấu phải trả giá cho những việc làm xấu xa.

Kẻ đó lại do chính cậu ấy tạo lên.

Một mình cậu ấy gây dựng và chỉ ngày cuối cùng mới cầu xin sự giúp đỡ của người khác.

Cậu ấy hẳn đã mệt mỏi vô cùng.

Thế Huân đứng dạy, đi đến bên cạnh Lộc Hàm.

Anh không biết sẽ nói gì với cậu vì cho dù bây giờ nói điều gì đi nữa, cậu ấy sẽ vẫn day dứt trong lòng, nỗi đau của cậu ấy cũng sẽ không vơi đi chút nào.

Anh chỉ có thể ở bên cạnh cậu ấy, cùng cậu ấy trải qua khoảnh khắc khó khăn này.

Ánh nắng của mặt trời chiếu sáng khắp đất trời vạn vật.

Bóng tối đã hoàn toàn biến mất thay vào đó là một bầu trời đầy nắng và ánh sáng.

Những đám mây trắng trôi trên bầu trời, cùng làn gió là hơi thở của cuộc sống.

Một câu chuyện đầy đáng sợ về kẻ giết người dưới những cơn mưa đã chính thức khép lại.

Một câu chuyện để lại trong lòng người ở lại một nỗi đau và dây dứt khôn nguôi.

Bóng tối, cơn mưa, cùng sự vụn vỡ, tất cả đều đã là quá khứ...

Vào một ngày nào đó của khoảng thời gian sau.

Ngô Thế Huân ngồi trước tấm kính lặng người nghe một quản ngục gửi lại những lời Lộc Hàm đã nói.

"Cậu ấy đã nói rằng không muốn gặp anh, nên anh cũng đừng có đến gặp cậu ấy nữa."

" Cậu ấy không nói lý do sao?"

Người quản ngục lắc đầu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó vội nói: " À, cậu ấy có nói rằng những lời cậu ấy từng nói trong quá khứ không phải là giả dối."

" Chỉ vậy thôi sao?"

Quản ngục gật đầu, liền lui ra ngoài.

Thế Huân ngả lưng xuống ghế, ánh mắt trở nên buồn thấm thía.

Anh dường như hiểu được câu nói của cậu ấy, cậu ấy nói rằng tất cả những lời mình từng nói đều là chân thật.

Điều đó khiến anh buồn, là một cảm giác buồn thấm thía, buồn vì cậu ấy và anh đúng là hai người của hai thế giới khác nhau.

Lộc Hàm...

Căn phòng tối, tiếng nói từ bên ngoài vọng vào.

" Lộc Hàm, cậu quyết định rồi sao?"

Lộc Hàm ngồi một mình trong căn phòng tối, lưng dựa vào bức tường nguội lạnh, ánh mắt nâu sáng ngước nhìn ánh sáng hiu hắt từ một ô cửa nhỏ tít trên cao.

Mãi một lúc, cậu mới đáp lại người kia: " Ừm.

Đó là quyết định của tôi."

Đó là ánh sáng của vầng trăng, dù không thể thắng nổi với bóng tối của bầu trời nhưng nó lại là một nguồn sống không thể thiếu đối với loài người.

Ánh sáng của nó dù ít ỏi, nhưng vẫn khiến con người có thể nhìn thấy những vật xung quanh mình trong bóng đêm.

Ánh trăng và bóng đêm...

Lộc Hàm cong môi mỉm cười, một nụ cười buồn tới day dứt cõi lòng.

Ánh trăng...
 
[Hunhan/Siêunhiên] Con Mắt Tâm Linh. (Hoàn)
Ep 36: Cơn gió đầu mùa. (Kết)


CON MẮT TÂM LINH

Ep 36:

2 tháng sau.

Một ngày đầy nắng ấm áp lạ thường.

Trên bầu trời là hai màu xanh trắng với những đám mây bồng bềnh trôi theo cơn gió đầu mùa.

Những nhành lá vàng rơi khẽ xuống đất, đậu lại bên lề đường và bị gió thổi bay lên vài vòm mái của các cửa hàng xung quanh.

Những chiếc lá vàng đang từng chút một, từng chút một rời khỏi cành cây.

Những đợt gió đầu mùa thu đã khiến thời tiết trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

Bầu trời đầy nắng, với gió, với linh hồn của vạn vật.

Ngô Thế Huân dừng xe tại một nơi vắng người qua lại.

Cầm theo một chiếc túi màu đen, Thế Huân đứng dựa lưng vào cửa xe.

Có lẽ là anh đang chờ đợi ai đó chăng, chỉ thấy ánh mắt rất trông chờ, ánh lên một chút gì đó vui vẻ kì lạ.

Lâu lắm rồi anh mới có được loại cảm giác vui vẻ này.

Chiếc cổng sắt màu xanh cao như bầu trời bao la.

Thế Huân đứng dựa lưng vào cửa xe, dáng vẻ trầm tĩnh, an ổn.

Anh chắc chắn mình sẽ gặp được cậu ấy, dù thế nào anh cũng phải gặp cậu ấy.

Hôm nay hẳn là một ngày đẹp trời để gặp một người nào đó, để cùng cậu ấy nói một số chuyện vui.

Tiếng mở cổng vang lên, Thế Huân vội đứng thẳng người dạy.

Anh mỉm cười khi nhìn thấy cậu ấy đang đi ra từ cổng chính.

Cậu ấy vẫn như vậy, không có gì thay đổi, chiếc kính đen che hết đi biểu cảm khuôn mặt của cậu ấy.

Cậu ấy đã nhìn thấy anh, liền bình thản đi đến mà không nói gì.

" Lộc Hàm."

Anh là người mở lời chào cậu ấy trước.

Lộc Hàm dừng lại trước mắt anh.

Cậu ấy vẫn giữ nguyên một khuôn mặt không đổi sắc, không ai có thể đọc được suy nghĩ của cậu ấy.

Lúc này, kể cả là anh, người luôn cho rằng mình hiểu cậu ấy, cũng chưa chắc đã đọc được ý nghĩ của cậu ấy.

Lộc Hàm nhẹ nhàng tháo chiếc kính đen trên mặt xuống.

Cậu nhìn anh bằng đôi mắt nâu tuyệt đẹp, liền nở một nụ cười nhẹ nhàng như nắng ấm: " Anh đến à."

Giọng nói của cậu rất nhẹ nhàng, thật sự đã mất đi sự trầm đục của trước kia rồi.

Có lẽ, không còn vướng bận những quá khứ đau đớn đã khiến cậu dần quên đi con người của trước kia.

Cậu ấy đã dịu dàng hơn, trong sáng hơn và thuần khiết hơn.

Nụ cười của cậu ấy cũng đẹp hơn trước kia rất nhiều, một nụ cười không chút toan tính, chỉ là cười, một nụ cười đời thường mà thôi.

Thế Huân mỉm cười, đưa ra trước mặt Lộc Hàm chiếc túi màu đen, không quên nói: " Vừa ra khỏi nơi này, việc đầu tiên là ăn đậu phụ trắng."

Lộc Hàm nhận lấy, mở ra xem.

Cậu liếc mắt nhìn anh, rồi cắn một miếng nhỏ bên góc.

Đối với cậu, bầu trời đầy nắng, gió nhẹ và anh ấy đã khiến cậu thật sự rất vui.

Lộc Hàm không cần quá nhiều thứ, chỉ cần đơn giản như vậy, trong lòng cậu cũng thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Nụ cười của anh ấy khiến lòng cậu ấm áp dần trở lại sau những đêm dài trong ngục tối lạnh lẽo kia.

" Cảm ơn."

Lộc Hàm gói phần còn lại cẩn thận, cất vào trong chiếc balo nhỏ.

Cậu lại mỉm cười một cách ngốc nghếch với anh, hẳn là đang không biết nói gì, làm gì tiếp theo.

Cậu chỉ biết nhìn anh, mỉm cười mà thôi.

Thế Huân nghĩ đến vài chuyện, liền nói: " Em định làm gì tiếp theo?"

Lộc Hàm thu lại nụ cười, đầu cúi xuống nhìn một chú kiến nhỏ bé đang bò dưới đất ngay cạnh chân mình.

Cậu đang suy nghĩ vài chuyện, là đang tìm cách để nói với anh ấy suy nghĩ của mình, là tìm cách nói lên suy nghĩ của mình mà cả đôi bên cùng thanh thản, không quá dây dứt, cũng không quá khó quên.

Lộc Hàm không muốn đem đến sự đau lòng cho anh ấy, cậu cũng muốn anh ấy nhanh quên đi những chuyện của quá khứ.

" Em sẽ... rời khỏi đây."

Dứt lời, Thế Huân trở nên im lặng.

Anh cũng cúi đầu xuống nhìn mặt đất màu xám, ánh nắng vàng dịu nhẹ phủ lên mặt đất đem đến cho con người một cảm giác dễ chịu.

Trong lòng anh có một chút dao động, phải mất một phút mới có thể hỏi cậu ấy: " Em đi đâu?"

Nụ cười trên môi Lộc Hàm đã không còn nữa rồi.

Cậu đã tự dặn với lòng mình rằng khi gặp anh ấy sẽ giữ mãi nụ cười trên môi, sẽ cố gắng tỏ ra là mình ổn để cả hai cùng thanh thản.

Nhưng đúng là khi đối diện với thực tại lại không như trong tưởng tượng của bản thân.

Thực tại khiến cậu chìm vào trong một miền suy nghĩ với nỗi buồn sâu đậm.

Nụ cười của anh ấy thật đẹp, nhưng chính nụ cười đó lại khiến cậu đau lòng.

Là một cảm giác nặng nề trong tim, nhưng lại cố gắng giấu đi tất cả.

Cậu cũng biết, Thế Huân cũng đang giống mình, gồng lên để che giấu đi nỗi đau của bản thân.

Một nỗi đau mãi mãi cũng không dứt.

Thế Huân cúi đầu thấp xuống, anh muốn giấu đi những giọt nước mắt này.

Anh đã không thể mỉm cười nổi nữa, sự che giấu cảm xúc chỉ càng khiến cho những giọt nước mắt kia trở nên nhiều hơn mà thôi.

Anh thật sự không muốn khóc trước mặt cậu ấy, muốn giữ nguyên cảm xúc tốt đẹp trong mắt cậu ấy, nhưng lòng người lại không thể tự dối gian thêm được nữa.

" Đừng khóc mà."

Lộc Hàm nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má anh.

Cậu cố gắng kìm nén giọt nước mắt trong lòng, vuốt má anh đầy dịu dàng.

Cậu cong môi cười, một nụ cười buồn tận tim gan: " Anh có thể quên đi những chuyện buồn.

Anh có thể ăn một bữa cơm ngon, đi chơi những chỗ anh thích và làm những điều mình thích.

Anh có thể hẹn hò với người mình muốn và sống một cuộc sống tốt đẹp..."

Thế Huân lắc đầu: " Không muốn."

Bởi vì không có cậu ấy, anh làm sao có thể vui vẻ mà sống như vậy.

Anh muốn được ở bên cạnh cậu ấy, anh muốn cùng cậu ấy làm tất cả những điều đó.

Dù anh biết như vậy là không thể, là anh đang tự vọng tưởng vào một tương lai không hề có thật.

Lòng rất đau, đau như thể đang mất dần đi chân lý sống của cuộc đời mình.

Tôi và anh ấy là hai con người ở hai thế giới khác nhau, ngay từ đầu đã được phân định rõ ràng.

Tôi không hề nói dối bất cứ điều gì cả, những chuyện của quá khứ càng không gian dối, chính vì vậy tôi càng không thể ở bên cạnh anh ấy.

Dù mọi chuyện đã kết thúc, nhưng những quá khứ đó vẫn luôn hiện về trong suy nghĩ của tôi, ám ảnh tôi, khiến tôi không thể nào quên được.

Là bởi vì anh ấy là con trai của kẻ đó, là bởi vì anh ấy là người mà tôi không thể trao trái tim mình, là vì nếu còn ở bên cạnh anh ấy tôi sẽ mãi mãi không thoát khỏi được cái bóng của quá khứ.

Một quá khứ mà chính tôi là nạn nhân đầy đau đớn.

Nếu tôi còn tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, có lẽ những suy nghĩ về một quá khứ đầy đen tối sẽ lại biến tôi thành một kẻ điên.

Sẽ nghĩ rằng mình là một con người bẩn thỉu và sẽ chết trong suy nghĩ tiêu cực của quá khứ.

Bởi vì tôi chính là nạn nhân của quá khứ.

Lộc Hàm ôm lấy vai Thế Huân, vỗ nhẹ vai anh như thể đang tự an ủi chính mình: " Sẽ ổn thôi.

Thời gian sẽ trôi qua thôi mà."

Thật ra, có những chuyện cho dù bất luận tháng năm trôi đi cũng đều không thể quên được.

Con người chỉ đang vin vào thứ gọi là thời gian để bắt ép bản thân vứt đi quá khứ, nhưng thật ra có những quá khứ kinh khủng tới mức bất kể không gian bất kể thời gian nào cũng mãi mãi không mất đi được.

Giống như tôi và quá khứ của tôi.

" Xin lỗi, Lộc Hàm..."

Thế Huân ôm chặt lấy eo cậu, vùi mặt vào vai cậu khóc như một đứa trẻ.

Anh biết những điều cậu ấy nói ra đều là sự thật chứ không phải giả dối.

Chính vì vậy anh đã đau tới mức nào, chính là cảm thấy trong lòng đầy tội lỗi, chính là vì bản thân cảm thấy kinh tởm chính mình.

Cậu ấy một mình trải qua tất cả những điều đau khổ của cuộc đời mà chẳng ai thấu cảm, anh cũng chẳng biết.

Người khiến cậu ấy đau đớn lại chính là người đã ở bên cạnh anh từ khi còn bé, chính vì thế anh đã cảm thấy mình là một loại kinh tởm.

Suốt hai tháng qua anh đã dằn vặt bản thân thế nào, liền chọn cách phải mỉm cười thật tươi khi gặp cậu ấy, để cậu ấy không còn cảm thấy mặc cảm về bản thân mình.

Nhưng anh thua chính cảm xúc của mình, anh đã khóc như một đứa trẻ với nỗi đau thấm thía này.

Lộc Hàm thậm chí còn kiên cường hơn anh, cậu ấy vẫn không khóc, vẫn cố gắng an ủi anh bằng chính nỗi đau của mình.

Lộc Hàm buông Thế Huân ra, tiếp tục giữ nguyên nụ cười trên môi: " Mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Cậu đeo chiếc kính đen lên mắt, cầm chiếc balo lên, từ từ xoay người bước đi mà không nói bất cứ lời nào với anh.

Thế Huân ngây ra nhìn những bước chân cậu ấy đang rời đi.

Cậu ấy như một cơn gió thu đầu mùa nhẹ đến rồi đi mất không hề gây nên một chút biến động nào vào vạn vật.

Chỉ là cậu ấy lại để lại trong lòng anh một nỗi đau dài đến vô hạn.

Thế Huân cứ như một kẻ ngốc đứng im tại đó, bật khóc trong nỗi tuyệt vọng.

Anh không thể nắm lấy tay cậu ấy, cũng không thể cất tiếng gọi cậu ấy, bởi vì anh không đủ tư cách, bởi vì anh và cậu ấy không thể ở bên nhau.

Lộc Hàm dừng bước, giọt lệ bỏng rát rơi xuống má đã bị chiếc kính che đi hết cả.Cả người cậu khẽ run lên cùng với cơn gió đầu mùa.

Những giọt nước mắt vẫn tiếp tục rơi xuống, từng hạt, từng hạt cùng với nỗi đau hòa vào làm một.

Lộc Hàm quay đầu lại nhìn anh, thanh âm nhẹ bẫng khó tả: " Thế Huân, bảo trọng."

Đây có lẽ là vận mệnh đã sớm được an bài kể từ khi đôi ta lần đầu tiên gặp gỡ.

Ta sẽ không thể xoay chuyển được trái tim mình nếu duyên nợ định sẵn vẫn chưa đứt.

Vì vậy, cho dù không còn ở bên cạnh nhau nữa, không còn nhìn thấy nhau nữa, nhưng đôi ta vẫn sẽ yêu nhau, yêu bằng cả trái tim không oán hận, yêu tới thiên hằng địa cửu.

Bởi vì, đó chính là vận mệnh, vận mệnh của đôi ta...

Vận mệnh đôi ta chính là: Duyên chưa đứt, tình chưa dứt...

.

Màn đêm cùng với tiếng mưa rơi rả rích.

Tiếng mưa dần mất đi, cùng với đó ánh sáng của vầng trăng hiện lên rõ ràng và rực rỡ giữa bầu trời đêm mùa thu.

Một mối nhân duyên dưới bầu trời mưa cùng với ánh trăng đẹp đến lay động lòng người.

Trong cơn gió đầu thu thoang thoảng lời thì thầm dịu dàng của ai đó.

Lời thì thầm nỉ non, thấm thía vào tận cõi lòng...

" Thế Huân, em yêu anh."

End.
 
Back
Top Dưới