CON MẮT TÂM LINH.
Ep2:
Lần đầu tiên Ngô Thế Huân được nhìn thấy một căn nhà theo phong cách hoài cổ khi tất cả các ngôi nhà trong thành phố đều đã trở nên hiện đại vô cùng.
Căn nhà được làm toàn bộ bằng gỗ, nằm xa với thành phố khoảng 1 km, ngay trước một rừng cây thông xanh mướt.
Khung cảnh ở đây rất đẹp, lại vô cùng yên tĩnh, thật thích hợp với những người hướng nội, không thích vẻ ồn ào, hào nhoáng ngoài thành phố.
Lộc Hàm bước lên bậc cầu thang, cẩn thận cúi xuống cởi giầy ra.
Bậc cầu thang chỉ có khoảng 3 bậc thấp, sau đó liền là thềm bên ngoài được làm bằng gỗ nâu.
Ngoài thềm nhà có bày một bộ bàn ghế gỗ đã cũ.
Có lẽ Lộc Hàm thường có thói quen ngồi đây uống trà nên trên bàn còn đặt một bộ ấm trà còn mới.
Có vài chú chim bồ câu đậu trên bàn, trên ghế, chúng mổ những hạt dưa còn vương lại.
" Nhà đẹp thật."
Lộc Hàm để giày gọn sang một bên, xoay người lại với Thế Huân.
Cậu thật sự rất lịch sự, không quên cảm ơn Thế Huân một câu đầy khách sáo.
" Cảm ơn đã đưa mình về."
" Không có gì."
Thế Huân đứng im nhìn Lộc Hàm.
Nếu là bạn bè, chắc chắn Lộc Hàm sẽ mời Thế Huân vào nhà, nhưng đợi chừng 2 phút vẫn không thấy cậu ấy nói gì.
Thế Huân có chút nóng ruột, nhưng lại không tiện nói ra suy nghĩ của mình, chỉ nói: " Vậy mình về nhé."
Lộc Hàm gật nhẹ đầu, liền xoay người đi vào.
Thế Huân cũng không bất lịch sự, nhanh chân bước đi.
Cậu cũng không rõ ai mới là người bất lịch sự nữa, chỉ là cảm thấy trong lòng có chút buồn bực.
Rõ ràng mình đã giúp cậu ấy an toàn về nhà, vậy mà Lộc Hàm lại không hề có ý muốn mời Thế Huân vào nhà nghỉ ngơi một chút.
Cậu biết đó là quyền của người khác, chỉ là trong lòng có chút buồn bực vô lý mà thôi.
Thế Huân quay lại nhìn căn nhà gỗ nhỏ trước rừng thông, chỉ còn chiếc cửa bằng gỗ đã đóng chặt lại rồi.
Tiếng chuông gió treo trước hiên vì bị gió động mà vang lên.
Những âm thanh trong trẻo, vang ngần, khẽ xua đi chút buồn bực trong lòng Thế Huân.
Để lại một nụ cười hiền, Thế Huân đi khỏi.
Chiếc rèm cửa được kéo lên, Lộc Hàm đứng im lặng trước cửa sổ nhìn bóng lưng Thế Huân khuất dần.
Nụ cười cậu ấy để lại cậu cũng đã nhìn thấy.
Một tiếng thở dài khẽ vang lên, Lộc Hàm buông rèm xuống, tiến về phía chiếc tủ cao đặt ở góc phòng.
Lộc Hàm kéo ngăn tủ đầu tiên ra, đứng im lặng một lúc trong vô nghĩa.
Có lẽ là đang suy nghĩ điều gì đó chăng, chỉ thấy lông mày cậu hơi nhăn lại.
Gần năm phút trôi qua, Lộc Hàm chậm rãi đưa tay lên gọng kính.
Chiếc kính đen được tháo ra, được cậu cẩn thận đặt vào chiếc hộp trong ngăn kéo.
Lộc Hàm xoay nhẹ người, khuôn mặt đối diện với chiếc gương treo ở góc phòng.
Qua ảnh phản chiếu của chiếc gương, khuôn mặt Lộc Hàm với đôi mắt màu nâu nhạt hiện lên rất chân thực.
Không ai biết cả, chỉ có cậu hiểu, đôi mắt của mình rốt cuộc là thế nào.
Mọi người luôn cho rằng cậu là một kẻ khiếm thị mà không hề biết rằng Lộc Hàm hoàn toàn có thể nhìn thấy được.
Con người thật ngốc nghếch, như vậy đã liền không có nghi ngờ và cho rằng đó là một điều hiển nhiên.
Một kẻ mù có thể cảm nhận được con chuột dù chỉ chạm vào nó thôi sao?
Lộc Hàm khẽ bật cười, ngước đôi mắt nâu nhạt lên nhìn bản thân mình trong gương.
Loài người thật sự quá ngốc nghếch.
Nhưng...
Loài người cũng là loài tàn bạo nhất.
Lộc Hàm bật cười, đôi mắt híp lại thành một đường cong tuyệt đẹp.
Chuyện này thật sự rất nực cười, nụ cười cứ thế dần trở nên méo mó, dị thường.
Lộc Hàm dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn khuôn mặt trong gương kia.
" Mày cũng thật nực cười đấy, Lộc Hàm..."
Đôi mắt của mày đều khiến con người biến thành những kẻ ngốc nghếch không phân biệt được thật giả.
Mày cũng là một kẻ lừa đảo mà thôi.
Lộc Hàm, đừng tỏ ra thân thiết với bất cứ ai khi không muốn nhận phải tổn thương.
Mày có biết rằng, chỉ với đôi mắt này, sẽ có người chết hay không.
Chỉ cần mày muốn giết, người đó ắt phải chết.
Thậm chí người mày không muốn chết cũng sẽ vì mày mà phải chết bằng một cách vô tình nào đó.
Mày là quỷ dữ đấy.
" Tiện nhân!"
Lộc Hàm nghiến hai hàm răng lại.
Ánh mắt là cả sự phẫn nộ đối với kẻ trong gương kia, hận không thể giết chết con quỷ dữ trong gương kia làm trăm mảnh.
" Một ngày nào đó, tao sẽ giết mày, Lộc Hàm..."
Tôi vẫn không thể hiểu nổi, chỉ biết rằng, đột nhiên niệm ra rằng, chữ hận gắn với bản thân hóa ra lại đáng thương như thế.
Thật đáng thương...
Hôm sau, khi Thế Huân đến lớp đã thấy Lộc Hàm đến rồi.
Cậu ấy nằm úp một bên tai xuống bàn, cặp kính đen trên mặt có hơi trễ xuống gần chóp mũi.
Đứng ở góc độ của Thế Huân có thể nhìn thấy được hàng lông mi dài của cậu ấy.
Vì không muốn đánh thức Lộc Hàm, Thế Huân nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
Đột nhiên giọng nói trầm ấm của Lộc Hàm vang lên.
" Cậu đến rồi?"
Thế Huân giơ tay chào, nở một nụ cười thân thiện.
Đột nhiên nghĩ ra Lộc Hàm không nhìn thấy, cậu đành thu tay lại.
Thế Huân luôn hành xử ngốc nghếch như thế, dù sao vẫn chỉ là một cậu nhóc năm cuối cấp mà thôi.
Lộc Hàm đương nhiên có nhìn thấy nhưng lại làm như chưa thấy gì.
Cậu kéo kính ngay ngắn lại, ngồi thẳng dạy.
" Mình đã nói với chủ nhiệm rằng không cần hướng dẫn nữa rồi."
Thế Huân ngạc nhiên, tròn mắt nhìn Lộc Hàm.
" Tại sao?"
" Mình thật sự không cần."
Lộc Hàm nói bằng chất giọng có chút bình thản.
Cậu đã đâu biết rằng chính điều đó lại khiến Thế Huân không vui.
Lộc Hàm làm như vậy, tạo cho cậu ấy một cảm giác mình đã làm điều gì sai trái.
Chẳng lẽ việc nhận sự giúp đỡ đối với Lộc Hàm lại khó khăn như thế.
Thế Huân hết lòng suy cho cùng cũng chỉ là đang làm phiền Lộc Hàm thôi sao.
Thế Huân không vui, người ngẩn ra như mất hồn.
Chưa ai lại cảm thấy sự giúp đỡ của Thế Huân là phiền phức cả, nhưng Lộc Hàm lại khác.
Cậu ấy khiến Thế Huân có chút khó xử và bực bội trong lòng.
Thế Huân không nói gì, một mạch đứng dạy đi ra khỏi lớp.
Lộc Hàm liếc mắt nhìn, tâm không động lấy một chút, bình thản lấy sách trong cặp ra.
Dù sao đối với việc bị ghét bỏ, Lộc Hàm cũng đã quá quen với việc đó, bản thân cũng không khó chịu với thái độ của Thế Huân.
Lớp bắt đầu trở nên đông người hơn và khá ồn ào.
Lộc Hàm đeo tai nghe lên, chăm chú đọc sách.
Đột nhiên, bên ngoài có vài người chạy vào, bộ dạng đầy vội vàng lẫn kinh ngạc mà hét lên: " Lớp trưởng đánh nhau!!!!!!"
Mọi người thoáng nhăn mày, có người vẫn còn không hiểu chuyện gì xảy ra chỉ tròn mắt nhìn nhau.
Lớp trưởng đánh nhau?
Khi mọi người dần hiểu ra, ai cũng trở nên vội vàng chạy đi.
Lớp học thoáng chốc đã không còn một bóng người, chỉ còn lại Lộc Hàm vẫn còn cầm sách trên tay.
Lộc Hàm không có chút động tĩnh nào, bình thản lật trang sách mỏng, đến một cái liếc mắt về phía cửa lớp cũng không.
Cậu cứ bình thản như không có chuyện gì xảy ra, thật sự dọa người.
Bên ngoài cũng ồn ào, những học sinh lớp khác cũng đang chạy ra để xem cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy này.
Ngô Thế Huân trong trường có tiếng là học sinh gương mẫu, học giỏi, đối với việc bạo lực học đường càng không thể xảy ra.
Hôm nay, lần đầu tiên, cái tên Ngô Thế Huân lại bị gắn với việc bạo lực học đường.
Ai cũng trở nên tò mò, xem Ngô Thế Huân rốt cuộc ngoài việc học ra có giỏi đánh đấm hay không.
" Trời, kia là Ngô Thế Huân à."
" Ồ."
Lộc Hàm khẽ động đậy ngón tay, điều chỉnh cho âm lượng của máy phát nhạc to hơn, át đi những âm thanh ồn ào, cuồng loạn ngoài kia.
Ngô Thế Huân là một kẻ ngốc.
Lộc Hàm sẽ không vì một kẻ ngốc mà động tâm.
Đây là cách duy nhất để bảo vệ Thế Huân.
Vì mày là quỷ dữ...
Lộc Hàm.