Khác [ HungAn ] Không danh phận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407205664-256-k644793.jpg

[ Hungan ] Không Danh Phận
Tác giả: Gianz_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lê Quang Hùng - Đặng Thành An



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Hungan ] Không Danh Phận
Hùng và An


Hùng và An là một đôi bạn thân từ rất lâu.

Thân đến mức không cần hỏi thăm mỗi sáng, chỉ cần một ánh mắt cả hai đều biết đối phương đang làm gì.

Chẳng biết từ khi nào, mối quan hệ đó đã vượt quá mức bạn bè.

Không hứa hẹn, không danh phận, chỉ là khi phía sau An luôn thấy Hùng ở đó.

Chiều tối, trong công viên vắng.

An ngồi trên chiếc xích đu khẽ đung đưa đôi chân nhỏ.

Tiếng " kẽo...kẹt" của chiếc xích đu cứ vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Hùng đứng tựa lưng vào một gốc cây gần đó, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi người An.

Đặng Thành An :

-" Hùng...giờ chúng ta là gì của nhau?

"

Hùng im lặng.

Rồi anh thở ra, nói chậm rãi:

Lê Quang Hùng :

-" Bạn thân.

"

An khựng lại.

Đôi tay nắm sợi xich siết chặt hơn nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự bình tĩnh.

Đặng Thành An :

-" Thật sự chỉ là b- "

Lê Quang Hùng :

-" Đủ rồi, An à!

"

Chiếc xích đu dừng lại, âm thanh kim loại tắt đi, để lại khoảng lặng rất dài giữa hai người.

An không hỏi gì nữa.

Chỉ là ngực bỗng trở nên trống rỗng, tai em ù đi, từng nhịp thở dần nặng nề.

Lê Quang Hùng :

-" Muộn rồi, về thôi ."

Em khó khăn, kiềm chế lại những cảm xúc hỗn loạn bên trong mình.

Đặng Thành An :

-" Ừ.

"

Hùng quay đi trước, An đi ngay sau lưng.

Câu nói " đủ rồi " lúc ấy của Hùng đã dập tắt câu hỏi còn lơ lửng trên môi An.

An vẫn ở lại bên cạnh Hùng chỉ với tư cách một người bạn thân.

Hóa ra, thứ đau nhất không phải là bị từ chối, mà là nhận ra mình đã tin quá nhiều vào một điều chưa từng được hứa hẹn.

An cúi đầu, bước chân mạnh mẽ như muốn nhanh chóng trốn chạy một thứ gì đó.

Em không khóc.

Không làm loạn.

Không tức giận.

Không oán trách.

Nỗi đau không bộc lộ thành lời hay nước mắt, mà lắng xuống, nặng nề như một vết bầm cứ âm ỉ đau.
 
Back
Top Bottom