Cập nhật mới

Khác Huế năm ấy, có nàng và tôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392497774-256-k106338.jpg

Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Tác giả: leondt2k
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nói về mối tình giữa hai con người, hai thời đại, hai số phận.

Chúng tôi cùng nhau vượt qua khó khăn và đến được với nhau.



xuyên​
 
Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Giấc mộng


Tiếng gió rít qua khe cửa phòng thí nghiệm vang vọng như lời thì thầm xa xăm của một thế giới khác.

Trên bàn điều khiển chằng chịt dây điện, những con số nhấp nháy xanh đỏ lập lòe trong đêm tối.

Minh ngồi đó, đôi mắt nâu sẫm đượm buồn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, tay gõ liên tục những dòng lệnh cuối cùng.

Minh, 27 tuổi, là một kỹ sư công nghệ kiêm nhà nghiên cứu độc lập về lý thuyết thời gian.

Sống một mình trong căn hộ nhỏ trên tầng cao của thành phố hiện đại, anh không có nhiều bạn bè, cũng chẳng có gia đình gần bên.

Thứ duy nhất gắn bó với anh là những cuốn sách lịch sử cũ kỹ, và ước mơ – một ước mơ điên rồ: trở về quá khứ, để chứng kiến tận mắt những triều đại đã chỉ còn trong sách vở.

Tối nay, sau ba năm miệt mài làm việc, cỗ máy thời gian đầu tiên do anh chế tạo sắp được thử nghiệm.

"Chỉ là một bước nhảy nhỏ thôi...

đến triều Nguyễn, một khoảnh khắc ngắn, rồi trở về." – Minh thì thầm với chính mình, như thể trấn an trái tim đang đập dồn dập.

Anh kéo cao cổ áo khoác đen, ấn mạnh nút khởi động.

ẦMMMM!!!

Một ánh sáng trắng lóa rực lên, kéo theo tiếng ù tai như vỡ òa trong não bộ.

Thân thể Minh bị hút vào một vòng xoáy ánh sáng.

Trong tích tắc, toàn bộ không gian xung quanh tan biến.

Khi Minh mở mắt, trước mặt anh không còn là căn phòng nhỏ quen thuộc, mà là một khu rừng rậm rạp, xanh um với ánh nắng xuyên qua kẽ lá.

Không khí nơi đây trong lành và yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ có tiếng chim hót và tiếng lá xào xạc theo gió.

Anh gượng dậy, phủi đất trên người, ánh mắt vẫn còn choáng váng.

"Mình... xuyên không thật rồi sao?"

Đột nhiên, một tiếng hét vang lên từ phía xa: "Cứu với!"

Tiếng hét của một cô gái – trong trẻo, run rẩy và hoảng loạn.

Minh lập tức chạy về hướng đó, theo bản năng.

Chỉ vài phút sau, anh trông thấy một cô gái mặc y phục cổ xưa, màu hồng phấn, trên tay cầm chiếc quạt giấy, đang chạy thục mạng trong rừng.

Theo sau nàng là hai tên lạ mặt ăn mặc kiểu giang hồ, tay lăm lăm dao ngắn.

"Dừng lại đi, công chúa!

Cô chạy đâu cho thoát?"

Cô gái thở dốc, quay đầu lại nhìn, ánh mắt to tròn ánh lên sự sợ hãi.

Mái tóc đen dài búi gọn phía sau, cài một chiếc trâm ngọc lung lay theo từng bước chạy.

Minh không nghĩ nhiều.

Anh chụp lấy một cành cây lớn dưới đất, lao ra chắn giữa nàng và hai tên kia.

"Tránh ra!" – Một tên hất cằm, cười khẩy – "Không liên quan đến ngươi!"

Minh quát lớn: "Đụng đến cô ấy là các người không yên với tôi đâu!" – Anh lao vào, cành cây quật ngang, bất ngờ khiến tên đầu tiên ngã dúi dụi.

Tên còn lại lao tới, nhưng Minh – nhờ phản xạ nhanh và kinh nghiệm học võ từ nhỏ – đã né kịp, quật ngược lại khiến cả hai tên bỏ chạy, lẩm bẩm "thằng này là yêu quái chắc rồi!"

Minh thở hổn hển, quay lại nhìn cô gái.

Lúc này nàng đã ngồi phịch xuống, tay ôm ngực, mặt tái xanh.

"Cô... không sao chứ?" – Anh nói, giọng vẫn còn gấp.

Cô gái ngước lên.

Đôi mắt đen nhánh của nàng như hồ thu tĩnh lặng, pha chút nghi ngờ nhưng cũng đầy tò mò.

"Ngươi... là người phương nào?" – nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Minh sững người trước vẻ đẹp mong manh ấy.

Khuôn mặt nàng thanh tú với làn da trắng mịn, sống mũi cao thanh, và đôi môi nhỏ hơi mím lại.

Chiếc áo ngũ thân nàng mặc thêu hoa văn rồng phượng, tay áo dài chạm cổ tay, chỉ có thể là trang phục hoàng tộc.

Anh nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh.

"Tôi... là một học giả, lạc đường vào đây."

Cô gái nhìn Minh, đôi mày hơi nhíu lại.

"Ngươi có dáng vẻ kỳ lạ, y phục khác biệt, lời nói cũng không giống người bản xứ...

Ngươi từ đâu đến?"

Minh biết mình không thể tiết lộ quá nhiều.

Anh cúi đầu: "Tôi không thể nói được, chỉ mong cô nương tin rằng tôi không có ác ý."

Cô gái im lặng một lúc.

Rồi nàng khẽ gật đầu, như thể đã ra quyết định.

"Ngươi đã cứu ta.

Dù ngươi là ai... ta cũng phải trả ơn."

Họ đi cùng nhau, qua một con đường nhỏ dẫn về kinh thành.

Dọc đường, Minh không thể rời mắt khỏi dáng đi uyển chuyển của nàng – từng bước nhẹ nhàng, như thể gió không dám làm rung động tà áo.

"Ta là Nguyễn Phúc Khuê Gia.

Là con gái thứ của Đức Hoàng Thượng." – nàng chợt lên tiếng.

Minh khẽ sững người.

Công chúa ư?

"Minh." – Anh nói chậm rãi – "Tôi tên là Minh."

Khuê Gia nghiêng đầu, khóe môi cong nhẹ thành một nụ cười dịu dàng: "Cái tên thật lạ.

Nhưng ta thích."

Khi về đến kinh thành, Minh được nàng dẫn vào qua lối nhỏ trong vườn thượng uyển.

Nàng cho anh một gian nhà nhỏ trong khu vườn riêng, gọi là "thư phòng bí mật", nơi mà không ai ngoài nàng lui tới.

Minh ngồi bên bàn gỗ, ánh nến lung linh hắt lên tường, soi rõ gương mặt trầm tư của anh.

Tay anh lật một quyển sách cổ – là bản chép tay "Đại Nam Thực Lục" – do chính tay Khuê Gia mang đến.

Cô công chúa mỗi ngày đều đến, mang theo trà, sách, và cả những câu hỏi kỳ lạ: "Thế giới ngươi đến... có thật không?

Có ai sống trong hộp thủy tinh như ngươi nói không?" – Minh chỉ cười, gật đầu.

Từng ngày trôi qua, Khuê Gia như ánh nắng dịu dàng len vào thế giới khô cằn trong trái tim Minh.

Nàng không chỉ đẹp mà còn thông tuệ, hiểu lễ nghĩa nhưng không bị trói buộc.

Nàng thích lắng nghe anh kể chuyện, ánh mắt long lanh như đang nuốt lấy từng lời.

Minh – ban đầu chỉ muốn tìm cách trở về – giờ lại chần chừ mỗi khi nhìn thấy nàng bước vào.

Một tối nọ, trời đổ mưa.

Khuê Gia đến với chiếc dù giấy dầu, tay áo ướt sũng.

Minh vội đưa nàng vào trong, lấy khăn lau tay nàng, lòng đầy lo lắng.

"Cô đi trong mưa thế này, lỡ cảm lạnh thì sao?"

Khuê Gia ngẩng lên nhìn anh, mái tóc xõa nhẹ, nước mưa vương trên lông mi.

Ánh mắt nàng ướt đẫm, không biết vì nước mưa hay vì thứ cảm xúc không gọi thành tên.

"Minh...

Ngươi có từng nghĩ, nếu ngươi không trở về, mà ở lại đây mãi mãi... thì sẽ ra sao?"

Minh sững người, tay khựng lại giữa không trung.

Anh không trả lời ngay.

Trong lòng, một trận gió dấy lên.

Rồi anh nói, thật khẽ:

"Nếu có người ở đây khiến tôi muốn ở lại... thì có lẽ tôi sẽ không quay về nữa."

Ngoài kia, mưa vẫn rơi.
 
Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Gió thoảng


Buổi sáng ở kinh thành Huế yên ả một cách lạ kỳ.

Ánh nắng đầu ngày dịu dàng len qua từng kẽ lá trong khu vườn thượng uyển, rải vàng lên những phiến đá rêu phong, làm bừng sáng cả không gian như một bức tranh thủy mặc.

Trong tiểu đình giữa vườn, công chúa Nguyễn Phúc Khuê Gia ngồi nghiêng bên bàn trà, tay cầm quyển "Tây Dương Biên Lục" do Minh chép lại bằng chữ Hán nôm.

Nàng mặc áo ngũ thân màu thiên thanh, viền cổ và tay áo thêu chỉ bạc hình mây lượn.

Mái tóc nàng được vấn nhẹ kiểu đơn giản, chỉ cài duy nhất một cây trâm ngọc trắng, dáng vẻ tinh khiết như hoa mai đầu đông.

Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, về phía cổng nhỏ nơi Minh thường đến vào mỗi sáng.

Trái tim nàng, vốn từng bình yên như mặt hồ, giờ đây lại gợn sóng mỗi lần nghĩ đến chàng trai ấy.

Minh bước vào vườn, vẫn với phong thái hiện đại lẫn trong nét ngượng nghịu.

Anh mặc áo dài nam màu đen tuyền, được thợ may trong phủ may theo mẫu cổ điển nhưng dựa trên yêu cầu "đơn giản, không rườm rà" của anh.

Tóc buộc thấp phía sau gáy, vừa lạ lẫm vừa hòa hợp với thời đại.

Khi trông thấy Khuê Gia đang ngồi chờ, anh khẽ mỉm cười, bước chậm rãi đến gần.

"Công chúa, hôm nay trời đẹp," – anh nói, cúi đầu nhẹ một cách vụng về – "người lại thức dậy sớm hơn cả chim trong vườn."

Khuê Gia bật cười, tiếng cười thanh như gió lướt qua lá trúc.

"Chim thì bay khỏi lồng được, còn ta... vẫn bị giữ lại trong cung cấm."

Minh ngồi xuống phía đối diện.

"Nhưng có ai lại không mơ được làm chim lồng nếu bên ngoài là một khu vườn như thế này."

Câu nói khiến nàng hơi sững lại, ánh mắt nàng chạm vào mắt anh – sâu và ấm.

Trong khoảnh khắc, hai người đều im lặng.

Gió thoảng qua, làm tung nhẹ vài sợi tóc của nàng, lướt qua gương mặt anh như chạm vào điều gì rất mong manh.

"Ngươi thật lạ, Minh," – Khuê Gia lên tiếng, giọng nàng nhẹ như tơ lụa – "Ngươi không giống bất kỳ ai ta từng gặp.

Cách nói, cách nghĩ, cách nhìn thế giới..."

Minh nghiêng đầu, hỏi khẽ: "Vậy... cô thấy ta đáng sợ chứ?"

Khuê Gia lắc đầu, tay nàng chạm nhẹ vào tách trà, như muốn giấu đi ánh nhìn bối rối.

"Không.

Chỉ là... khiến ta thấy bản thân nhỏ bé quá đỗi."

Minh cười.

"Còn tôi, mỗi lần ở bên công chúa, lại thấy mình lạc lối.

Như một đứa trẻ học nói... giữa cung đình tráng lệ này."

Nàng không đáp.

Chỉ lặng lẽ rót thêm trà cho anh – một cử chỉ tưởng chừng đơn giản, nhưng là điều chưa từng có từ một công chúa với một nam nhân lạ mặt.

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên từ xa.

Một cung nữ chạy đến, cúi người sát đất: "Bẩm công chúa, Hoàng Thái hậu triệu người đến ngự uyển dùng trà."

Khuê Gia khẽ chau mày.

Nàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, quay sang Minh: "Ngươi ở lại đây chờ ta.

Đừng đi đâu.

Trong cung... không thiếu người xem ngươi là kẻ đáng nghi."

Minh gật đầu.

Anh nhìn theo bóng dáng nàng khuất dần sau lối mòn, vạt áo bay theo gió, lòng dâng lên cảm giác trống trải khó gọi thành tên.

Nàng đi rồi, khu vườn bỗng trở nên lặng lẽ.

Minh đứng dậy, tay lần trên cánh hoa mẫu đơn nở rộ.

Từng cánh hoa mịn như nhung, hương thơm dịu dàng làm anh ngây người.

Đôi mắt anh hướng về bầu trời cao – nơi ánh nắng đang rọi xuống từng kẽ lá – và tự hỏi:

"Liệu mình có đang mơ?

Hay đây là một chuyến đi không có ngày trở lại?"

Trong lúc đó, Khuê Gia bước vào ngự uyển.

Trên bàn là những món điểm tâm quý hiếm, trà ướp hoa sen do chính Thái hậu yêu thích.

Hoàng Thái hậu – người đàn bà quyền lực nhất hậu cung – nhìn Khuê Gia với ánh mắt nghiêm nghị.

Bà mặc y phục màu vàng nghệ, đầu đội mão phượng, ánh mắt sáng như dao.

"Gia nhi, gần đây con thường vắng mặt trong những buổi lễ.

Ta nghe nói con hay lui tới vườn thượng uyển, nơi trước kia chỉ để trồng lan cho hoàng hậu đã khuất?"

Khuê Gia cúi đầu, giọng bình thản: "Thần nữ chỉ muốn tìm chốn yên tĩnh để đọc sách và tịnh tâm."

Thái hậu nhấp một ngụm trà, mỉm cười nửa miệng: "Hay là con đang giấu ai đó trong vườn?"

Tim Khuê Gia đập mạnh.

Nhưng nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

"Nếu có, thần nữ đã không giấu mẫu hậu điều gì."

Thái hậu đặt chén trà xuống, giọng bỗng trầm lại: "Gia nhi, con là con gái của hoàng gia.

Một ngày nào đó sẽ trở thành gắn kết giữa triều đình và đại cục.

Con không thể để trái tim mình phiêu lưu nơi gió thoảng."

Khuê Gia siết nhẹ tay áo.

Trong lòng, một luồng đau nhói trào lên.

Cùng lúc ấy, tại vườn, một nam nhân mặc áo quan màu lam đậm, tay cầm quạt gấp bước vào.

Hắn nhìn quanh rồi dừng lại trước Minh.

"Ngươi là ai?

Tại sao xuất hiện trong phủ công chúa mà không có sắc lệnh?"

Minh hơi lùi lại.

Anh nhận ra ánh mắt của người này – sắc lạnh, đầy nghi ngờ.

Hắn tên là Phan Quang Dực, cháu của một đại thần, cũng là người được đồn đoán sắp được hỏi cưới công chúa.

"Tôi chỉ là người được công chúa cứu giúp, tạm lưu lại đây." – Minh nói, cố giữ bình tĩnh.

"Cứu giúp?" – Dực bật cười lạnh – "Công chúa của Đại Nam không bao giờ làm điều đó với người hạ đẳng.

Ngươi là gián điệp phương Tây phải không?"

Minh siết tay.

Nhưng anh biết mình không thể gây chuyện lúc này.

Anh cúi đầu.

"Tôi không có ác ý.

Nếu có điều gì sai trái, xin để công chúa nói rõ."

Dực hừ lạnh, bỏ đi, nhưng mắt vẫn liếc lại một cách đầy đe dọa.

Chiều hôm đó, khi Khuê Gia trở lại, Minh kể lại cuộc gặp.

Gương mặt nàng tối sầm, môi nàng mím chặt.

"Phan Quang Dực... là người mà triều đình muốn ta gả cho."

Minh không hỏi thêm.

Nhưng ánh mắt anh – chứa đựng một nỗi thất vọng âm thầm – đã nói thay tất cả.

Khuê Gia ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

"Minh... nếu một ngày ta phải chọn giữa chàng và cả triều đình, chàng có tin... ta sẽ chọn điều không ai ngờ tới không?"

Anh nhìn vào mắt nàng.

Bàn tay nàng nhỏ, nhưng ấm.

Đôi mắt ấy – không phải của một công chúa – mà là của một người con gái đang học cách yêu.

"Ta không cần nàng chọn.

Ta chỉ cần nàng sống như nàng muốn."

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo cánh hoa rụng xuống lòng bàn tay hai người.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như thời gian ngừng trôi.
 
Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Hoa quỳnh


Trời chập choạng tối, bóng hoàng hôn buông xuống phủ đầy những vòm mái cung điện.

Từng ánh lửa từ đèn lồng treo cao hắt lên sắc đỏ cam ấm áp, lung linh trên bức tường gạch đá rêu phong.

Gió từ sông Hương thổi qua mang theo hơi sương nhè nhẹ, hòa vào mùi hoa dạ lý hương phảng phất trong không khí.

Minh đứng dưới tán cây hoa quỳnh trong khu vườn thượng uyển, tay cầm một quyển thơ cổ mà Khuê Gia đã đưa từ hôm trước.

Ánh sáng từ chiếc đèn lồng nhỏ bên cạnh chiếu lên gương mặt anh – nét mặt nghiêng trầm ngâm, ánh mắt như đang lạc giữa một nơi rất xa xăm.

Từ xa, tiếng bước chân khe khẽ vọng lại, đều đặn và mềm mại như nhịp điệu của cánh hoa rơi xuống mặt hồ.

Minh quay đầu.

Khuê Gia xuất hiện, nhẹ nhàng như một làn gió.

Nàng mặc áo ngũ thân màu trắng ngà, bên ngoài khoác thêm chiếc áo mỏng thêu chỉ bạc hình hoa quỳnh đang nở.

Mái tóc đen dài buông xõa, không cài trâm, để lộ vành tai nhỏ xinh như được chạm khắc từ ngọc.

Minh khẽ cúi đầu, đôi môi hơi cong thành một nụ cười: "Công chúa nay như trăng rằm giữa đêm."

Khuê Gia mỉm cười, bước đến gần anh, tay nàng cầm một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ trắc đen.

"Ta mang cho ngươi thứ này."

Minh đón lấy chiếc hộp.

Bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt cổ, đã ngả màu theo thời gian, nhưng vẫn tinh xảo.

Nét mặt anh lặng đi.

"Đây là vật của phụ hoàng để lại.

Ngài từng bảo: 'Người giữ được thời gian là người có thể thay đổi vận mệnh'."

Anh siết chặt đồng hồ trong tay, mắt anh ánh lên sự xúc động không giấu nổi.

"Cảm ơn nàng.

Thứ này... quý hơn cả một lời hứa."

Họ cùng ngồi xuống bên chiếc bàn đá dưới gốc cây.

Trời đã tối hẳn.

Trong vườn, chỉ có ánh sáng từ những bông hoa quỳnh đang bắt đầu nở.

Loài hoa vốn chỉ bung cánh khi đêm xuống, như những linh hồn sống trong bóng tối, yểu mệnh nhưng quyến rũ.

"Ngươi có biết, hoa quỳnh chỉ nở đúng một đêm?" – Khuê Gia khẽ nói, ngón tay nàng khẽ chạm vào một cánh hoa – "Nở rồi tàn, như kiếp người.

Đẹp nhưng ngắn ngủi."

Minh lặng lẽ nhìn nàng.

"Nhưng dù chỉ một đêm, người ta vẫn sẵn sàng thức trắng để được chiêm ngưỡng."

Câu nói khiến Khuê Gia quay đầu lại.

Nàng nhìn anh rất lâu, ánh mắt không còn ngại ngần như những ngày đầu.

Trong đôi mắt ấy giờ đây là sự dịu dàng, là khao khát, và là thứ tình cảm không thể gọi tên thành lời.

Nàng thì thầm: "Minh, nếu chỉ còn một đêm để sống, ngươi sẽ làm gì?"

Minh không đáp ngay.

Gió đêm thổi nhẹ, làm lay động tà áo hai người.

Anh nhìn vào mắt nàng, rồi nói chậm rãi:

"Ta sẽ ngồi cạnh người mà ta yêu... nói cho nàng biết rằng, dù ngắn ngủi, nhưng giây phút ấy là vĩnh viễn đối với ta."

Gương mặt Khuê Gia khẽ run lên.

Nàng quay đi, nhưng giọng nàng không giấu nổi xúc động: "Ngươi thật ngốc.

Ngốc đến mức khiến ta... không còn muốn là công chúa nữa."

Đêm ấy, họ không nói gì thêm.

Chỉ ngồi cạnh nhau, lặng lẽ như hai linh hồn lạc giữa không gian, dưới tán cây quỳnh, giữa vườn thượng uyển đang chìm vào tĩnh mịch.

Từng cánh hoa trắng rơi chậm rãi, như lời nguyện thầm kín trôi theo gió về nơi vô định.

Sáng hôm sau.

Trong thư phòng nhỏ của Minh, anh đang ngồi đọc lại những ghi chú về sự vận hành thời gian và các "điểm neo" lịch sử – những thời khắc có thể ảnh hưởng đến dòng chảy quá khứ.

Trên bàn, bản đồ cũ của kinh thành được trải ra, đánh dấu kỹ các vị trí quan trọng: Thái Miếu, Long An điện, cổng Hiển Nhơn...

Minh biết, nếu muốn trở về, anh phải tìm ra "giao điểm" – nơi năng lượng thời gian từng xuyên phá khi anh đến.

Nhưng càng ngày, khái niệm "trở về" với anh càng trở nên xa vời.

Bởi mỗi lần ánh mắt anh chạm vào nụ cười của Khuê Gia, ý nghĩ ấy lại bị xua tan.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Một cung nữ lạ mặt cúi người thật sâu:

"Thưa ngài, Hoàng Thái hậu muốn gặp."

Trong cung Diên Thọ, không khí dường như đặc quánh.

Minh bước vào, đứng đối diện Thái hậu.

Ánh mắt bà quét qua anh như lưỡi dao bén ngót.

Minh cúi đầu thật sâu.

"Ngươi là Minh?" – giọng bà vang lên, không giận, nhưng sắc như thép – "Người mà con gái ta ngày nào cũng đến gặp?"

Minh vẫn giữ lễ: "Thưa Thái hậu, thần chỉ là một người tình cờ được công chúa giúp đỡ khi bị thương.

Không có ý mạo phạm."

Thái hậu cười nhạt, chống tay lên bàn ngọc.

"Tình cờ?

Một kẻ từ đâu tới, không gốc tích, không quan hệ, không học vị, lại ở ngay trong vườn của công chúa suốt tháng qua?"

Bà đứng dậy, tiến đến gần Minh.

Gương mặt bà – dù đã có tuổi – vẫn sắc sảo và đầy khí chất.

"Ngươi có biết, nếu không nhờ con ta cầu xin, thì đầu ngươi đã rơi từ lâu chưa?"

Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề nao núng.

"Nếu đầu tôi rơi mà giữ được sự thanh thản cho công chúa, tôi cam lòng."

Thái hậu sững người.

Bà không ngờ anh lại trả lời như thế.

Một thoáng im lặng, rồi bà quay đi.

"Ngươi có gan.

Nhưng lòng ta không mềm.

Con gái ta không thể thuộc về một người không rõ lai lịch.

Nếu ngươi còn bước vào vườn thượng uyển, ta sẽ không để yên."

Tối hôm đó, Khuê Gia đến, sắc mặt nàng nhợt nhạt.

"Minh...

Mẫu hậu đã gặp chàng?" – nàng hỏi khẽ.

Minh gật đầu.

Anh kể lại toàn bộ, không thêm không bớt.

Khuê Gia lặng người.

Mắt nàng đỏ hoe, nhưng nàng không khóc.

Nàng chỉ bước đến gần anh, siết tay anh thật chặt.

"Nếu bây giờ ta rời khỏi hoàng cung, đi cùng chàng... chàng có dám không?"

Minh nhìn nàng, ánh mắt anh tràn đầy xung đột.

Anh muốn nói "có" – nhưng thực tại nghiệt ngã hơn thế.

"Ta dám," – cuối cùng anh nói – "Nhưng ta sợ... nơi ngoài kia không có hoa quỳnh cho nàng ngắm, không có cung nữ chuẩn bị trà sen, không có cha mẹ, không có những gì nàng đã lớn lên cùng."

Khuê Gia cười, nhưng nước mắt lại rơi.

"Chỉ cần có chàng... tất cả những điều ấy đều có thể học lại từ đầu."
 
Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Gió thổi


Bầu trời buổi sớm phủ màu xám bạc, như một tấm lụa bị lật trái.

Trong cung đình, không khí căng như dây đàn.

Những cánh quạt phe phẩy nhẹ, nhưng chẳng thể xua đi cảm giác ngột ngạt đang đè lên từng mái ngói cổ kính.

Minh ngồi trong thư phòng nhỏ của mình, nơi được dựng tạm phía sau vườn thượng uyển.

Hôm nay, gương mặt anh căng thẳng khác thường.

Đôi mắt nâu trầm dán chặt vào mảnh giấy da trước mặt — bản phác thảo của cỗ máy thời gian mà anh từng nghiên cứu suốt nhiều năm ở tương lai.

Anh biết mình không còn nhiều thời gian.

Bởi từ sáng sớm, anh đã cảm thấy ánh mắt lạ lẫm dõi theo từ xa.

Một bóng áo đen thoắt ẩn, thoắt hiện sau những hàng cột trong vườn, khiến làn da sau gáy anh lạnh toát.

Ngay khi Minh vừa bước ra khỏi thư phòng để đến điểm hẹn cùng Khuê Gia, hai bóng người trong áo chùng tối màu từ một hành lang nhỏ xuất hiện.

Một người cúi đầu, tay giơ ra một thẻ bài khắc hình rồng cuộn.

"Ngươi là người tên Minh, trú ngụ tại hậu viên phủ công chúa?"

Giọng lạnh, dứt khoát.

Minh hơi nghiêng đầu, giữ vẻ bình thản.

"Phải.

Có chuyện gì sao?"

Tên còn lại tiến lên một bước, đưa ra một cuộn chiếu thư có dấu son đỏ: "Chiếu của Thượng thư bộ Hình.

Ngươi bị nghi ngờ là gián điệp phương Tây trà trộn vào hoàng cung, yêu cầu áp giải về phòng tra thẩm."

Minh siết nhẹ tay áo.

Ánh mắt anh không rối loạn, nhưng sâu thẳm trong lòng là một cơn sóng dữ.

Anh biết chuyện này sớm muộn cũng xảy ra.

Nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

"Xin cho phép ta được báo lại với công chúa trước khi đi." – Anh nói, giọng thấp nhưng vững.

"Không cần." – Tên đứng đầu nhếch mép – "Công chúa đã có chuyện khác cần quan tâm."



Cùng lúc đó, tại chính điện phủ Thái hậu.

Nguyễn Phúc Khuê Gia đứng đối diện ba người: Thái hậu, Hoàng thượng, và Phan Quang Dực – người khoác trên mình áo đại triều màu lam, thêu rồng bạc, khuôn mặt sáng loáng như vừa được đánh bóng bằng son phấn, ánh mắt tự mãn.

Trái với hắn, Khuê Gia mặc một áo dài gấm tía, thêu hoa mai, tóc búi cao cài trâm phượng, dáng đứng cứng cỏi nhưng đôi mắt lại đỏ hoe, như đã khóc cả đêm không ngủ.

Hoàng thượng – người anh cùng cha khác mẹ – ngồi trên ngai, giọng nói nặng nề:

"Khuê Gia, hoàng muội năm nay đã đến tuổi cập kê.

Dực là người tài đức, xuất thân vọng tộc, được lòng triều thần.

Cuộc hôn sự này không chỉ là việc nhà, mà còn là vì vận mệnh quốc gia."

Thái hậu thêm vào, giọng bà như cắt từng lát vào da thịt: "Con đã quá đắm chìm trong những điều không thể.

Chuyện với người kia... ta đã cho người xử lý."

Khuê Gia sững người.

"Xử lý?" – nàng thì thào – "Mẫu hậu...

đã làm gì chàng?"

Không ai trả lời.

Phan Quang Dực nhếch môi cười, tay chỉnh lại ống tay áo như thể không quan tâm đến cơn bão đang chực chờ.

Khuê Gia lùi lại một bước.

Trái tim nàng như bị bóp nghẹt.

Mắt nàng quét qua ba người trước mặt – máu mủ, quyền lực, và âm mưu – ba thứ tưởng chừng khác nhau, nay lại kết thành một khối xiềng xích trói buộc đời nàng.

Nàng quỳ xuống.

"Tâu Hoàng thượng, thần nữ không thể thuận theo cuộc hôn sự này.

Dẫu có bị ép gả, lòng thần nữ cũng không theo.

Tình cảm... không thể cưỡng cầu."

Cả gian điện lặng đi trong giây lát.

Thái hậu đập mạnh cây phất trần xuống sàn, mặt bà tối sầm:

"Ngươi dám chống lại mệnh lệnh vua cha?

Hay ngươi đã để trái tim mình trao cho một kẻ không tên không tuổi?"

Nàng cắn chặt môi, máu rỉ ra nơi khóe.

"Phải," – nàng ngẩng đầu, giọng run nhưng rõ ràng – "Dẫu chàng không phải hoàng tử, không phải quốc sư, không mang vàng ngọc... nhưng chàng là người đầu tiên khiến con muốn sống... vì chính mình."

Tại phòng thẩm vấn phía sau Thái Miếu.

Minh bị dẫn đến căn phòng tối, nơi treo đầy đồ tra khảo.

Nhưng bọn mật thám không vội tra khảo anh.

Chúng muốn quan sát.

Kẻ đứng đầu – một viên chỉ huy tên Trịnh Cung – mặc áo bào đen, mặt không biểu cảm.

Hắn đặt một chồng giấy lên bàn: bản sao lời khai của Minh từ ngày đầu được đưa vào phủ công chúa.

Hắn bắt đầu tra hỏi.

"Ngươi nói mình đến từ phương xa, không có thân nhân, không biết đường đi lối lại trong kinh thành, nhưng lại thông thạo chữ Hán cổ, có kiến thức về cơ khí, thậm chí chế tạo được đèn soi ban đêm và các vật dụng chưa từng thấy ở Đại Nam.

Giải thích sao đây?"

Minh im lặng.

"Ngươi là người phương Tây?

Là gián điệp?

Hay một đạo sĩ giả mạo?"

Minh vẫn im.

Trịnh Cung cười lạnh, rồi rút ra một vật: chiếc đồng hồ quả quýt mà Khuê Gia tặng anh.

"Thứ này... mở ra không thấy cơ cấu bánh răng thông thường.

Bên trong có kim loại lạ, khắc ký hiệu không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào chúng ta biết.

Ngươi... rốt cuộc là ai?"

Minh ngẩng đầu.

"Ta...

đến từ một nơi mà các người sẽ không bao giờ tưởng tượng được."

Câu nói ấy khiến Cung hơi khựng lại.

Nhưng rồi hắn cười, tiếng cười lẫn trong tiếng gió rít qua khe cửa gỗ.

"Vậy thì... ngươi sẽ ở lại đây.

Cho đến khi khai thật.

Hoặc... cho đến khi công chúa ngoan ngoãn gả đi."

Đêm đó.

Khuê Gia trở về phòng.

Cửa đóng lại, nàng lập tức quỳ xuống trước án thờ mẫu hậu đã khuất.

Ánh nến lập lòe khiến bức chân dung bà như sống dậy trong mắt nàng.

"Mẫu thân... nếu người còn sống, người sẽ làm gì khi tình yêu của con bị xem là phản loạn?

Khi con phải gả cho kẻ mà tim mình không hề thuộc về?"

Nàng rút chiếc trâm bạc khỏi tóc, ánh mắt sáng lên, nhưng không phải vì tuyệt vọng.

Mà là vì quyết tâm.

Cùng lúc đó, trong bóng tối nơi phòng giam, Minh nằm trên sàn đá lạnh, tay bị xiềng bằng xích đồng.

Anh nhớ đến đôi mắt của Khuê Gia, giọng nói nàng khi nói "chỉ cần có chàng, tất cả đều học lại được từ đầu."

Minh nhắm mắt.

Giây phút ấy, anh không còn muốn quay về tương lai nữa.

Nếu được chọn, anh nguyện chết ở nơi này.

Nhưng không phải chết vì bị kết tội.

Mà là vì bảo vệ nàng.
 
Huế Năm Ấy, Có Nàng Và Tôi
Hoa rụng


Trời đổ mưa từ lúc canh ba.

Từng hạt nhỏ lách tách rơi lên mái ngói xanh rêu, tạo nên bản hòa âm u sầu của đêm Huế.

Trong hậu viện, cây hoa quỳnh đã tàn, cánh hoa rụng lả tả trắng xóa cả lối đi.

Cung Trường Xuân vắng lặng, như thể cả cung đình đang ngủ say, nhưng thực ra, từng bước chân đều bị theo dõi, từng hơi thở đều bị tính toán.

Trong góc phòng tối, Khuê Gia đang thay y phục.

Nàng mặc một bộ áo tứ thân bằng vải nâu sẫm, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng lam đơn giản.

Tóc nàng không cài trâm, chỉ buộc gọn bằng dải lụa đen.

Gương mặt trang điểm nhẹ, không còn vẻ kiêu sa thường thấy, mà mang vẻ thanh thuần của một nữ tử bình dân.

Trước gương đồng mờ nhòe, nàng nhìn chính mình.

Đôi mắt ấy – kiên định nhưng sâu trong là nỗi sợ.

Nàng đang phản bội hoàng tộc, phản bội mẫu hậu, phản bội những năm tháng sống trong nhung lụa để chạy theo một người... từ nơi mà chính nàng cũng không biết rõ là đâu.

Cạch.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ vách đá sau án thờ.

Một cung nữ trung thành thân cận với Khuê Gia – tên là Thảo Nhi – hiện ra từ lối đi bí mật.

"Công chúa... tất cả đã chuẩn bị.

Ngựa đang chờ ở cổng phía Tây.

Nhưng chỉ có một cơ hội.

Nếu bị phát hiện..."

Khuê Gia mím môi, gật nhẹ.

"Ta biết."

Thảo Nhi đưa cho nàng một gói nhỏ: lương khô, thuốc cầm máu, bản đồ rừng Thuận Hóa.

"Minh đang bị giam ở phòng đá sau Thái Miếu.

Mật thám đổi ca gác đúng giờ Sửu."

Gió thổi mạnh hơn khi trời gần sáng.

Khuê Gia lặng lẽ đi xuyên qua hành lang gỗ trơn trượt vì mưa, men theo lối nhỏ chỉ có các cung nữ biết.

Nàng bước như lướt trên mặt nước, không tạo tiếng động nào, đôi mắt sáng trong đêm như một con thú hoang đang tìm đường thoát thân.

Khi đến được phòng giam, Khuê Gia nấp sau cột, tay run lên khi nhìn thấy Minh – người nàng yêu – đang nằm co ro dưới đất.

Áo anh rách, tóc rối, môi tím tái vì lạnh.

Nhưng ánh mắt vẫn mở, và khi bắt gặp ánh mắt nàng, anh như sống lại.

"Khuê Gia..." – Anh lắp bắp, đôi môi nứt nẻ.

Nàng chạy đến, mở khóa xích bằng chiếc chìa Thảo Nhi đã đánh tráo từ tay lính canh.

Bàn tay nhỏ nhắn chạm vào cổ tay anh – nơi đã bị trầy xước đến rỉ máu – nàng khẽ siết lại, không nói gì, chỉ cố nuốt nước mắt.

"Đừng nói gì cả.

Chúng ta phải rời đi."

Hai người lén lút theo đường cống thoát nước cũ dẫn ra bờ tường phía Tây, nơi con ngựa đã đợi sẵn.

Mưa đã nhẹ hơn, nhưng lòng họ vẫn nặng trĩu.

Minh mặc lại chiếc áo cũ mà Khuê Gia mang theo – một áo chàm xưa của nông dân miền Trung, đầu quấn khăn nâu, gương mặt vẫn chưa hết vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đã sáng lên.

Trước khi leo lên ngựa, Minh quay sang Khuê Gia.

"Nàng... thật sự muốn đi cùng ta sao?

Bỏ lại cả một vương triều, một tương lai..."

Khuê Gia ngẩng mặt, mưa lấm tấm trên má nàng như sương.

"Chàng không hiểu à...

Từ khi gặp chàng, ta mới biết thế nào là tự do.

Dù chỉ một ngày sống trọn vẹn với tim mình, ta cũng muốn sống cùng chàng."

Minh đưa tay ra.

Nàng nắm lấy.

Họ lên ngựa.

Con ngựa trắng phóng như bay trong màn đêm, xuyên qua rừng cây, xuyên qua những lời nguyền rủa và dèm pha đang chờ phía sau.

Cả hai biết, cuộc trốn chạy này là không thể quay đầu.

Ba ngày sau.

Trong một ngôi miếu nhỏ bỏ hoang giữa rừng Thuận Hóa, Minh và Khuê Gia trú mưa.

Căn miếu ẩm thấp, mái dột, nhưng với họ, là thiên đường.

Minh nhóm lửa, hong khô áo cho nàng.

Khuê Gia ngồi sát bên, tóc nàng xõa dài, ướt sũng, nhưng gương mặt lại bình yên lạ lùng.

"Chàng có biết..." – Nàng khẽ nói, mắt nhìn vào ngọn lửa – "Ngày ta còn nhỏ, ta từng mơ được đi xa khỏi hoàng cung.

Được ăn bánh khoai nướng ven đường, được cười mà không phải giữ ý."

Minh mỉm cười, ánh lửa hắt lên đôi mắt anh – ánh mắt đầy yêu thương.

"Nếu trời cho ta sống lâu hơn một chút, ta sẽ dẫn nàng đi.

Đến Sài Gòn, ra Bắc, thậm chí nếu ta sửa được cỗ máy, có thể đưa nàng tới nơi ta đến."

Khuê Gia quay lại, nhìn anh.

"Nơi chàng đến... có giống đây không?"

Minh im lặng.

Một lúc lâu, anh mới nói:

"Nó hiện đại hơn.

Không có vua chúa.

Mọi người được tự do chọn người mình yêu, sống theo cách mình muốn...

Nhưng cũng cô đơn hơn.

Lạnh hơn."

Nàng chạm tay vào mặt anh.

"Chỉ cần có chàng... dù là nơi đâu, ta cũng đi."

Tối hôm ấy, trong căn miếu cũ, họ nằm cạnh nhau, không màn gấm, không trướng lụa, chỉ có áo choàng làm chăn.

Minh kéo nàng sát vào ngực, tay anh giữ chặt lưng nàng như thể sợ nàng tan biến.

"Minh..." – Nàng thì thầm – "Nếu một ngày chúng ta bị bắt lại... chàng có hối hận không?"

Minh đặt tay lên tóc nàng, nhẹ nhàng vuốt.

"Không.

Vì đêm nay, ta có nàng trong vòng tay.

Dù ngày mai là địa ngục, ta vẫn chọn con đường này."

Nhưng trời không yên ả được lâu.

Sáng ngày thứ năm, khi họ đang men theo bìa rừng tìm đường về phía Nam, một mũi tên bất ngờ xé gió lao đến, ghim xuống ngay trước mặt họ.

Từ trong rừng, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên.

"Bao vây!

Không để ai thoát!"

Lính triều đình.

Phan Quang Dực dẫn đầu.

Gã mặc áo giáp sáng loáng, ngồi trên con ngựa đen tuyền.

Gương mặt hắn lạnh lẽo và giận dữ.

Khi thấy Khuê Gia đứng bên Minh, mắt hắn như bốc lửa.

"Công chúa... nàng vì một tên tội phạm mà phản lại giang sơn?"

Khuê Gia không run.

Nàng đứng chắn trước Minh.

"Người phản lại giang sơn... là những kẻ mang danh triều đình mà không biết trái tim dân nữ."

Phan Quang Dực giận tím mặt.

Hắn giơ tay.

"Bắt sống Minh!

Công chúa...

đưa về bằng mọi giá!"

Trận truy đuổi bắt đầu.

Minh nắm tay Khuê Gia chạy như bay giữa rừng.

Tiếng tên xé gió, tiếng vó ngựa đuổi sát sau lưng.

Máu rịn ra từ vai Minh vì một mũi tên sượt qua.

Nhưng anh vẫn không dừng.

Cuối cùng, đến một vách đá cheo leo.

Dưới kia là dòng sông cuộn xiết.

Không còn đường.

Khuê Gia thở dốc, máu từ trán chảy xuống mắt nàng nhưng nàng không lau.

Nàng quay sang Minh.

"Minh... nếu chàng nhảy, ta cũng nhảy."

Anh siết chặt tay nàng, đôi mắt rực sáng giữa bầu trời xám.

"Chúng ta đã đi đến tận cùng thế giới rồi.

Ta không sợ nữa."

Và rồi, trong một khoảnh khắc không ai kịp ngăn, họ cùng nhau lao xuống dòng nước siết.

Tiếng gọi thất thanh vang vọng cả vách đá.
 
Back
Top Bottom