[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Huấn Văn Thầy Trò: Biết Trắng, Giữ Đen
Chương 19
Chương 19
Sau khi trở lại trường, Thời Dư Bạch trông uể oải hẳn.
Lòng bàn tay đau rát như bị lửa đốt, vết thương sau lưng càng khiến cậu ngồi đứng đều không yên.
Cậu nghiến răng, từng nét từng nét luyện chữ.
Nhưng hễ các ngón tay dùng lực, cơn đau ở lòng bàn tay lại càng rõ, chữ viết trái lại còn méo mó hơn trước.
Cậu nhìn chằm chằm những con chữ trên giấy, vành mắt dần đỏ lên, trong lòng dâng tràn cảm giác bất lực.
Bạn ngồi bàn trước quay lại nhìn cậu, bị sắc mặt của cậu làm giật mình:
"Tiểu Bạch Bạch, cậu không sao chứ?
Sao mặt mũi tệ thế?"
Thời Dư Bạch lắc đầu, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười:
"Không sao, chắc hơi mệt thôi."
Bạn kia nhìn cậu đầy nghi hoặc, không hỏi thêm, chỉ đưa qua một thanh sô-cô-la:
"Ăn đồ ngọt chút đi, tâm trạng sẽ khá hơn."
Thời Dư Bạch cảm ơn, nhận lấy sô-cô-la nhưng chỉ nắm trong tay, rất lâu vẫn chưa ăn.
Suy nghĩ của cậu đã bay rất xa, trong đầu toàn là dáng vẻ Thẩm Tri Việt tức giận.
Trên đường từ hiệu sách về trường, Thẩm Tri Việt không nói một lời.
Không khí ngột ngạt đến mức khiến cậu gần như không thở nổi.
Tối về ký túc xá, Thời Dư Bạch gắng gượng rửa mặt xong thì nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được.
Khi ở hiệu sách, Thẩm Tri Việt không bôi thuốc cho cậu, cũng không dặn cậu về trường tự xử lý; trong lòng cậu sợ hãi, hoàn toàn không dám tự tiện động tay.
Cậu cuộn người trong chăn, chỉ đến khuya mới dám mở lòng bàn tay ra, lén kéo một góc chăn, mượn ánh đèn mờ ngoài cửa sổ để xem những vết lằn ngang dọc.
Nhìn rất lâu, rồi lại đưa bàn tay đỏ ửng lên miệng, từng lần từng lần thổi hơi mát lên vết thương.
Thổi xong, hình như không còn đau đến vậy.
Cậu lặng lẽ xoay người, hít mũi không tiếng động, nước mắt lặng lẽ trượt xuống, thấm ướt gối.
Một tuần sau đó trôi qua chậm chạp vô cùng.
Nhà trường muốn dạy thêm nhiều nội dung trước kỳ nghỉ nên lượng bài tập tăng lên rất nhiều.
Thời Dư Bạch chỉ đành tranh thủ giờ nghỉ trưa để luyện chữ.
Khi đó Thầy bảo cậu tự mua tập viết chữ, cậu không dám lấy loại mỏng, sợ Thầy lại cho rằng thái độ của cậu không nghiêm túc.
Có lúc đến cả giờ nghỉ trưa cũng không chắc có thời gian luyện chữ, thường là tan học buổi tối rồi còn lén ở lại lớp thêm một lúc.
Nhưng không ngủ trưa cũng có cái lợi duy nhất là ban đêm ngủ rất nhanh; dù sau lưng vẫn còn đau, cũng chẳng ảnh hưởng đến việc Thời Dư Bạch vừa đặt lưng là ngủ.
Đến thứ Sáu, cơn đau ở hai tay cuối cùng cũng tan, chỉ còn lại vết hằn mờ.
Trong lớp gần như đã về hết, Thời Dư Bạch vẫn còn thu dọn, nhét tập chữ và những sách không cần mang theo vào cặp mang về cho Thẩm Tri Việt kiểm tra.
Cặp nặng trịch, cậu lê bước về phía cổng trường, thì thấy Thẩm Tri Việt đang nói chuyện với một nam sinh trông quen mắt.
Không biết nói gì, Thẩm Tri Việt cười, còn vươn tay vỗ vỗ vai người kia. ( mấy bà nhớ câu này nha, quan trọng 😊😊☺️☺️☺️)
Lông mày Thời Dư Bạch lập tức nhíu lại.
Cậu dịch sang bên phải, muốn nhìn rõ người đó là ai.
Khi thấy nghiêng mặt, cậu sững người, hóa ra là nam sinh lớp bên cạnh!
Trong lòng cậu chua chát hẳn lên: nói chuyện gì mà cười vui đến như vậy, còn vỗ vai người ta nữa.
Cậu cố ý chần chừ, đợi đến khi Thẩm Tri Việt sắp nói xong mới từ từ bước qua.
Thẩm Tri Việt thấy cậu, liền nhanh bước tới, giọng có chút gấp:
"Làm gì trong lớp mà lâu thế mới ra?"
"Em thu dọn đồ chứ còn làm gì."
Thời Dư Bạch lẩm bẩm nhỏ giọng.
Thẩm Tri Việt: ?
Sao cảm giác đứa trẻ này tâm trạng không được tốt?
Thẩm Tri Việt không hỏi thêm, nhận lấy cặp sách, vừa xách đã thấy nặng hơn nhiều so với trước, nhưng không nói gì. ( còn phải xách cặp cho ẻm nữa.
Coi có giống thiếu gia vs tài xế riêng ko chứ )
Lên xe rồi, Thời Dư Bạch yên tĩnh đến khác thường.
Trước đây mỗi lần đến đón cậu, dù chỉ ngồi im cũng thấy khóe môi cậu cong lên, nụ cười không giấu được.
Nhưng hôm nay, khuôn mặt nhỏ hệt như quả dưa leo bị phơi nắng héo rũ, còn có vẻ giận dỗi.
"Ở lớp cãi nhau với bạn học à?"
Thẩm Tri Việt hỏi.
Thời Dư Bạch cúi đầu, giọng trầm trầm:
"Không có."
Thẩm Tri Việt kiên nhẫn hỏi tiếp:
"Bài tập nhiều không?"
"Cũng tạm ạ."
Sau đó, bất kể Thẩm Tri Việt hỏi gì, Thời Dư Bạch đều trả lời, nhưng không phải "cũng tạm" thì là "dạ"
Thẩm Tri Việt không hỏi tiếp nữa, đổi đề tài:
"Tối nay đến nhà sư gia ăn cơm, lát nữa gặp phải đổi cách xưng hô, gọi là sư gia.
Gặp thầy Chu thì gọi sư bá."
Thời Dư Bạch hầu như không ngẩng mắt lên:
"Em biết rồi."
Thẩm Tri Việt hơi nhíu mày:
"Lát nữa phải lễ phép một chút, đừng cái kiểu hờ hững này."
Thái độ thái độ, sao lại là thái độ nữa.
Thái độ của em kém đến vậy sao?
Thời Dư Bạch vô thức siết chặt quai cặp, ngoài miệng đáp:
"Em biết rồi."
Nhân lúc dừng đèn đỏ, Thẩm Tri Việt nghiêng người, nhìn Thời Dư Bạch thật sâu một cái.
Xe chậm rãi chạy vào cổng nhà họ Phùng, cổng sắt hoa văn khép lại sau lưng, phát ra tiếng trầm nặng.
Thời Dư Bạch đi theo sau Thẩm Tri Việt, cố ý chậm lại hai bước.
Mặt trời còn chưa lặn, ánh nắng xuân xuyên qua tán lá ngô đồng, rải bóng loang lổ trên con đường đá xanh.
"Tri Việt đến rồi à."
Giọng Phùng Kính Tùng sang sảng vang lên từ hành lang, cười bước ra đón, "Dư Bạch vào mau, sư bá con mang cá vược tươi tới đó."
Thời Dư Bạch lập tức như biến thành người khác, gương mặt đổi sang vẻ ngoan ngoãn, chạy đến trước mặt Phùng Kính Tùng, gọi rõ ràng:
"Sư gia khỏe ạ."
Độ cúi chào vừa vặn, không thừa không thiếu.
Thẩm Tri Việt nhíu mày nhìn màn "đổi mặt" này, vừa bực vừa buồn cười, bất lực lắc đầu.
Trong phòng ăn, Chu Kính Bác đang bày bát đũa.
Cá vược hấp đặt giữa bàn, hành lá rắc lên xanh mướt bắt mắt.
"Không biết con còn kiêng gì khác không.
Thầy con nhắn nói con không ăn hành, nhưng ta xem tin nhắn muộn.
Lát nữa nồi canh ta sẽ không cho hành."
Thời Dư Bạch vội xua tay, ngoan ngoãn nói:
"Không sao đâu sư bá, con ăn hành mà."
Chu Kính Bác liếc nhìn Thẩm Tri Việt một cái, ánh mắt dường như có ẩn ý.
Trên bàn ăn, khóe mắt đầy nếp nhăn của Phùng Kính Tùng ánh lên vẻ hiền từ, ánh nhìn dịu dàng khóa chặt lấy Thời Dư Bạch, chậm rãi nói:
"Mới có hai tháng không gặp, Dư Bạch lại cao lên rồi."
Nói đoạn, ông giả vờ trách, quay sang Thẩm Tri Việt:
"Nhưng sao con nuôi đứa trẻ gầy thế này?"
Thẩm Tri Việt lập tức ngồi thẳng lưng, sống lưng dựng lên:
"Là lỗi của con, thầy.
Dư Bạch bây giờ ở ký túc xá, ăn ở đều trong trường, dinh dưỡng có thể không theo kịp.
Sau này con sẽ chú ý nhiều hơn."
Phùng Kính Tùng nghe vậy liền không vui, cau mày khoát tay:
"Thế sao được?
Lúc con theo thầy, thầy chưa từng nỡ để con ở trường một ngày nào.
Ở căn tin trường học thì phải tranh giành, tính cách như Dư Bạch, tranh sao nổi với người khác?"
Thẩm Tri Việt cười lấy lòng, hạ giọng:
"Là con sơ suất.
Sau này con ngày nào cũng đón đưa, thầy thấy được không ạ?"
Thời Dư Bạch bỗng cay sống mũi — là nước mắt hạnh phúc.
Nhưng trong lòng lại vừa gấp vừa xót: ở nội trú là do chính cậu kiên quyết, đến cuối cùng lại để thầy gánh trách nhiệm.
Cậu "phắt" đứng dậy, cúi người thật cung kính trước Phùng Kính Tùng, giọng gấp gáp mà thành khẩn:
"Sư gia, không trách thầy đâu ạ, là con tự muốn ở nội trú, ở trường tiện hơn."
Thẩm Tri Việt quay đầu, sắc mặt lập tức khó coi, hạ giọng quở:
"Người lớn đang nói chuyện, trẻ con xen vào làm gì?
Đến lượt em lên tiếng sao?"
"Em còn tính là người lớn à?"
Chu Kính Bác kịp thời lên tiếng, giọng trêu chọc, liếc Thẩm Tri Việt đầy đùa cợt, "Theo anh thấy em còn không bằng Tiểu Dư Bạch, chẳng hiểu chuyện chút nào."
Thẩm Tri Việt: ...
Thẩm Tri Việt bị chặn họng, há miệng mãi mà không nói ra được chữ nào.
"Ngồi xuống đi Dư Bạch, ăn cơm ở nhà đừng gò bó như vậy, thoải mái chút."
Phùng Kính Tùng vẫy tay với Thời Dư Bạch.
Đợi đứa trẻ ngồi xuống, ông lại nhìn Thẩm Tri Việt, thong thả trả lời câu hỏi ban nãy của cậu, "Con hỏi thầy được không à?
Con là đi hỏi nó có được hay không sao?
Đến giờ thì cứ đi đón, nó không ra thì con chờ, chờ đến khi nó ra là được."
Thời Dư Bạch: ...
Thẩm Tri Việt: ...
Không đợi Thẩm Tri Việt đáp, ông lão nói tiếp, ánh mắt nhìn Thời Dư Bạch lại dịu xuống:
"Dư Bạch ăn nhiều vào, đừng giống thầy con kén ăn.
Cái tật của Tri Việt cũng nên sửa đi, triết gia nào lại kén ăn chứ?"
Trong lòng Thẩm Tri Việt nghĩ: con mà kén ăn gì?
Con chỉ không ăn tiết vịt thôi mà...
Ngoài miệng vẫn vội vàng phụ họa:
"Vâng vâng, thầy nói đúng."
Khóe mắt liếc thấy Thời Dư Bạch đang gắp từng chút hành trong bát ra, lửa trong lòng Thẩm Tri Việt "vút" một cái bốc lên.
Anh đổi đầu đũa, gõ mạnh lên mu bàn tay Thời Dư Bạch, giọng trầm xuống:
"Đứng lên."
Thời Dư Bạch rũ mắt, không nói một lời đứng dậy.
Thẩm Tri Việt kéo ghế của cậu lùi ra sau:
"Tối nay không được ngồi."
Phùng Kính Tùng và Chu Kính Bác nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt bất lực nhưng hiểu ngầm, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Họ hiểu rõ, đùa thì đùa, nhưng khi Thẩm Tri Việt thật sự phạt học sinh, ắt có lý do của anh, người ngoài không cần xen vào.
Thời Dư Bạch là học sinh của anh, quyền và trách nhiệm dạy dỗ vốn nên do anh nắm giữ.
Sau bữa cơm, Phùng Kính Tùng dẫn Thẩm Tri Việt vào thư phòng.
Hương trà hòa với mùi mực, chầm chậm lan tỏa.
Chu Kính Bác thì dẫn Thời Dư Bạch ra vườn, gió tối mang theo hương hoa thoang thoảng, lướt qua gò má dịu dàng lạ thường.
Đi được một đoạn, Chu Kính Bác bỗng lên tiếng:
"Gần đây Tri Việt rất lo cho con."
Thời Dư Bạch khựng bước:
"Con... con làm thầy thêm phiền rồi."
Chu Kính Bác chậm rãi lắc đầu, ánh trăng đổ lên gương mặt ông, làm ánh mắt trở nên hiền hòa trong suốt:
"Nó không phải ghét con phiền.
Con người Tri Việt, từ nhỏ đã không giỏi nói lời quan tâm.
Nhưng với con, là thật sự để tâm."
Nói rồi, ông nhẹ nhàng kéo tay Thời Dư Bạch, mở ra nhìn:
"Bàn tay này chưa bôi thuốc phải không?
Cũng gần một tuần rồi, sao còn hằn vết thế này?"
Thời Dư Bạch cúi đầu nhìn mũi giày mình.
Trên nền xi măng, hai cái bóng một dài một ngắn.
"Hồi trước con bị bắt nạt ở trường, khi đó Tri Việt còn đang họp.
Nhận được điện thoại là bỏ đi ngay.
Sau đó nó tự tìm đến ta, nói cách xử lý có vấn đề, ta đã đánh nó một trận.
Không ngờ sáng vừa bị phạt xong, chiều đã dẫn con ra nghĩa trang thăm cha mẹ con."
Ngực Thời Dư Bạch thắt lại, vừa chua vừa căng.
Cổ họng cậu cuộn lên, giọng nghẹn:
"Sư bá, con có phải... làm thầy thất vọng rồi không?"
Chu Kính Bác cười, khoác vai cậu, lực vừa đủ, mang theo hơi ấm của bậc trưởng bối:
"Ngược lại hoàn toàn.
Hôm qua Tri Việt còn nói với ta, con là học sinh khiến nó yên tâm nhất"
Ngừng một chút, ông nói thêm, "Tất nhiên, ngoại trừ thỉnh thoảng hay tự chui vào ngõ cụt."
Trong thư phòng, Phùng Kính Tùng đẩy một chén trà về phía Thẩm Tri Việt.
Trong làn hơi nước lượn lờ, ông nhẹ giọng hỏi:
"Đứa trẻ đó có tâm sự?"
Thẩm Tri Việt nhận lấy chén trà, đầu ngón tay chạm vào thành cốc ấm, mày hơi nhíu:
"Là lỗi của con.
Gần đây việc trường nhiều, con đã lơ là em ấy."
Phùng Kính Tùng thong thả lắc đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ra, trêu:
"Con à, giống hệt ông bố chẳng mấy khi để ý chuyện nhà.
Phạt người thì không dư một chữ.
Đừng chuyện gì cũng ôm vào mình."
Nói rồi nhấp một ngụm trà, hạ mắt như đang suy nghĩ, một lúc sau mới ngẩng lên, "Nhưng ánh mắt đứa trẻ nhìn con, lại khá thú vị."
Thẩm Tri Việt nghe vậy, ngẩng đầu nghi hoặc, trong mắt đầy khó hiểu.
"Giống như..."
Phùng Kính Tùng nheo mắt, giọng chậm rãi như đang nhấm nháp một mùi vị nào đó, "sợ con đột nhiên biến mất vậy."
Lúc trở về, Thẩm Tri Việt đã chuẩn bị khởi động xe, Thời Dư Bạch vẫn đứng ngoài cửa, lỳ ra không lên.
Thẩm Tri Việt nhíu mày:
"Sao?
Em đi bộ về à?"
Thời Dư Bạch nắm vạt áo, lẩm bẩm nhỏ giọng:
"Thầy chẳng phải không cho em ngồi sao?"
Thẩm Tri Việt vừa tức vừa buồn cười:
"Sao bình thường không thấy em nghe lời thế?
Thầy còn nói học tập không được qua loa, em có nghe không?
Lên xe mau."
Thời Dư Bạch đầy ấm ức, nhưng lại thật sự không muốn đi bộ về, lề mề kéo cửa ghế sau, ngồi lên, còn cố ý co người vào góc.
Thẩm Tri Việt nén giận:
"Thầy đã gọi cho giáo viên chủ nhiệm của em.
Cô ấy nói hai tuần trước trạng thái của em rất kém, trên lớp còn ngủ gật.
Là sao?
Ở trường ngủ không ngon?"
Thời Dư Bạch cúi đầu, giọng trầm:
"Em sẽ điều chỉnh."
"Thời Dư Bạch, đừng bướng bỉnh nữa.
Tối nay thầy không muốn động tay đánh em."
Thẩm Tri Việt nhìn cậu qua gương chiếu hậu.
Thời Dư Bạch lập tức cứng người, rõ ràng là sợ, lưng cũng vô thức ngồi thẳng.
Thẩm Tri Việt thở dài, trong lòng vừa giận vừa bất lực, nói nó không sợ mình sao?
Không đúng, khi ở trước mặt mình, có lúc đến thở nó cũng dè dặt; mà nói cậu sợ thì lại cũng không đúng, còn dám giở chút tính khí nhỏ trước mặt mình.
"Kỳ nghỉ kết thúc, đứng nghe giảng trên lớp.
Lý do tự em đi nói với giáo viên chủ nhiệm.
Đứng trước một tuần, xem em có sửa được không."
Không khí trong xe ngột ngạt đến mức khó chịu.
Trước đây ngồi ghế phụ không thấy thế này; nay ngồi hàng ghế sau, Thời Dư Bạch chỉ cảm thấy bí bách như sắp say xe.
Nghĩ đến việc mình đã đứng cả buổi tối, chân đến giờ vẫn mềm nhũn, cảm giác ê ẩm dâng lên không ngừng.
Cúi đầu nhìn vệt hằn đỏ kéo dài suốt mu bàn tay, lại nhớ đến cảnh trước cổng trường lúc chiều, một nỗi tủi thân khó gọi tên tràn lên.
Cậu cố nhịn cảm giác muốn khóc, giọng trầm trầm:
"Em biết rồi."
Nói xong liền co người về phía cửa xe, không muốn để Thẩm Tri Việt nhìn thấy mình qua gương chiếu hậu.
Nhưng chẳng bao lâu sau, một tiếng nức nở bị kìm nén vang lên trong không gian chật hẹp.
Về đến nhà, Thời Dư Bạch không nói một lời, đi tắm rồi vào phòng ngủ, trùm kín mình trong chăn.
Nửa tiếng sau, Thẩm Tri Việt nhẹ gõ cửa, đẩy cửa bước vào.
Nhìn cái "bọc" phồng lên trong chăn, anh cố hạ thấp giọng:
"Ngày mai thầy phải sang thành phố bên cạnh họp, thời gian hơi dài, khoảng hai ngày.
Em... có muốn đi cùng không?"
Nghĩ đến lời đã nói ở hiệu sách lần trước, anh dừng lại, bổ sung, "Không tính là cho em đi chơi, là thầy cần đưa em đi."
Trong chăn không có chút động tĩnh nào.
Thẩm Tri Việt cứ thế nhìn chằm chằm vào đường viền nhô lên ấy, rất lâu sau mới chậm rãi nói:
"Không đi cũng được.
Thầy để tiền trên bàn, nhớ ăn uống cho đàng hoàng.
Thật không được thì sang nhà sư gia ăn."
Anh xoay người, vừa định bước ra ngoài, trong chăn bỗng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.
Ngay sau đó, một giọng nhỏ mang đậm âm mũi lẩm bẩm truyền ra:
"Em đi"
Trời ơi mấy cô ơi tui mắc cười ẻm quá.
"Em đi"
Ẻm giận mà giận nửa đường quá 🤣🤣🤣.
Hai thầy trò dễ thương xỉu.
Một người chịu dỗi một người tự nguyện chiều
Mấy bà đoán xem chương sau ẻm sẽ làm gì để giải toả cơn ghen im ỉm trong bụng này đây?
Chớ nói toẹt ra là: "thầy vỗ vai, thầy cười vs thằng kia em ghen tỵ" thì nó cũng kì quá 🤣