Vũ nhìn quanh hố đất hẹp, khẽ nhíu mày:
— Sao đại đội mình ít người thế ạ?
Nhiên chống báng súng xuống nền đất ẩm, lắc đầu:
— Phân tán cả rồi.
Mỗi nơi một mũi.
Bên này hẻo lánh, gom lại được chừng này đã là may.
Dương ngồi kế bên tiếp lời, giọng vẫn còn chút ngây thơ của sinh viên:
— Em nghe nói khu mình được điều về đây vì ít giao tranh hơn khu trung tâm, chắc sẽ đỡ ác liệt…
Lanh bật cười khẩy:
— Đỡ ác liệt?
Cả Thành Cổ đang bị vây kín.
Ở đâu cũng như nhau thôi.
Có khi ngay đêm nay chết còn không kịp biết vì sao.
Không khí chùng xuống.
Huy cúi đầu, Khánh nuốt khan.
Sự im lặng khiến tiếng mưa lất phất bên ngoài càng rõ hơn.
Vũ lên tiếng, giọng trầm nhưng vững:
— Thôi, anh em mình cùng một đại đội.
Cãi nhau lúc này chẳng ích gì.
Quan trọng nhất là giữ được vị trí.
Thủ được Thành Cổ ngày nào, ta còn cơ hội ngày đó.
Cậu bật cười nhẹ, cố pha chút đùa:
— Với lại… còn phải thực hiện lời hứa với hậu phương nữa chứ.
Lanh liếc nhìn Vũ, ánh mắt dịu đi đôi chút:
— Mi lạc quan ghê.
Sống mai chết mai, lấy gì đảm bảo giữ được mạng mà hứa?
Vũ không đáp ngay.
Cậu nhìn lên khoảng trời tối sẫm phía trên miệng hố, rồi nói chậm rãi:
— Người không về được… thì ít ra thư phải về tới tay.
Còn hy vọng thì còn đứng vững.
Không có hy vọng, mới thật sự thua.
Câu nói ấy khiến cả nhóm lặng đi.
Nhiên khẽ gật đầu.
Dương khẽ cười.
Lanh cũng thôi không nói nữa.
Đêm đó yên tĩnh một cách lạ thường.
Cái yên tĩnh khiến người ta bất an, như thể chiến trường đang nín thở trước khi cuộn mình nổi giận.
Vũ ngồi ở một góc chòi tạm mà cả đại đội dựng lên bằng bao cát và ván gỗ cháy sém.
Cậu lấy từ túi áo ra mảnh giấy nhàu nát, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp rồi viết:
“Tình hình ở đây yên bình đến lạ.
Sự yên bình ấy làm em bất an.
Nếu em trở về, anh và em cùng về Lai Châu, ngắm núi lúc sớm mai.
Còn nếu em không về được… anh thay em nhìn xem quê anh mùa ấy có nắng không nhé. — Tuấn Vũ”
Nét chữ còn dang dở thì một tiếng nổ dữ dội xé toạc màn đêm.
Mặt đất rung chuyển.
Đất cát từ nóc chòi rơi lả tả.
Tiếng hô hoán vang lên từ xa.
— Báo động!
Vào vị trí!
Nhiên lao vào:
— Đại đội chuẩn bị!
Phòng thủ hướng đông!
Mọi người bật dậy.
Vũ gấp vội mảnh giấy, nhét vào túi áo trong.
Cậu vác súng, chạy theo Nhiên ra tuyến hào.
Ánh chớp pháo sáng quét ngang bầu trời.
Tiếng súng nổ liên hồi từ phía bờ tường thành đổ nát.
Đại đội nhanh chóng tản ra, mỗi người chiếm một vị trí.
Khánh run tay đến mức phải siết chặt báng súng.
Vũ đặt tay lên vai cậu:
— Bình tĩnh.
Nhắm kỹ rồi bắn.
Một loạt đạn xé gió lao tới, đất trước mặt họ tung lên từng mảng.
Dương nằm rạp xuống, hét lớn:
— Họ tiến sát quá rồi!
Nhiên quát:
— Giữ vững!
Không được lùi!
Tiếng súng đáp trả vang lên từ phía đại đội.
Mùi khói súng hòa lẫn mùi đất ẩm.
Vũ lia mắt quan sát, rồi ra hiệu cho Huy vòng qua mé trái để yểm trợ.
Một tiếng nổ gần hơn làm tai Vũ ù đặc.
Cậu lăn người xuống hố, kéo Khánh theo.
Khi ngẩng lên, Vũ thấy Lanh vẫn giữ vị trí, ánh mắt rực lên giữa ánh chớp đạn.
— Lanh!
Bên phải!
Vũ hét.
Lanh xoay người kịp lúc, nổ súng chặn lại mũi tiến công.
Huy từ phía sau tiếp ứng.
Đại đội giữ được tuyến đầu, nhưng áp lực ngày một nặng.
Nhiên bị mảnh đất văng trúng vai, máu thấm ướt tay áo.
Anh vẫn nghiến răng:
— Đừng để họ tràn qua!
Vũ nhìn quanh.
Đạn dược không còn nhiều.
Cậu bò thấp người, di chuyển dọc theo hào, truyền thêm băng đạn cho từng người.
Một đợt pháo nữa dội xuống.
Ánh sáng lóe lên trắng xóa.
Trong khoảnh khắc ấy, Vũ nghĩ đến Kiên.
Đánh xong trận này… em về với anh.
Tiếng nổ dần thưa.
Địch rút lui về phía bóng tối, để lại một khoảng lặng nghẹt thở.
Chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng mưa bắt đầu rơi trở lại.
Nhiên ngồi bệt xuống, khẽ cười:
— Đại đội mình… vẫn còn đủ mặt chứ?
Họ nhìn nhau.
Vẫn đủ.
Chỉ có vài vết thương nhẹ.
Vũ ngẩng lên bầu trời.
Mưa hòa cùng khói súng khiến mọi thứ mờ đi.
Cậu chạm tay vào túi áo, nơi mảnh thư vẫn còn đó.
Đêm ấy, đại đội không ai ngủ.
Ai cũng hiểu đây chỉ mới là khởi đầu.
Xa nơi tuyến sau, Kiên chợt giật mình giữa giấc ngủ chập chờn.
Anh không biết vì sao tim mình thắt lại, như có sợi dây vô hình vừa kéo căng, vết thương cũ của anh lại nhói đau lên khiến anh chỉ có thể nghiến răng mà chịu đựng.
Ở Thành Cổ, giữa màn mưa mỏng, Vũ vẫn đứng gác.
Bóng cậu hòa vào những bức tường đổ nát.
Chiến tranh chưa kết thúc.
Nhưng lời hứa vẫn còn.
Đêm ấy, đại đội không ai ngủ.
Mưa lất phất rơi trên những bức tường loang lổ, tiếng nước nhỏ giọt hòa cùng mùi khói súng chưa tan hết.
Mỗi người ngồi một góc, tựa lưng vào bao cát ướt, tranh thủ chợp mắt từng chút một.
Vũ vẫn đứng gác.
Ánh mắt cậu hướng ra khoảng tối mịt phía trước, nơi vài giờ trước còn là ánh chớp đạn sáng rực cả bầu trời.
Gió đêm lùa qua cổ áo, lạnh buốt.
Khánh từ phía sau bước lại, tay vẫn còn ôm khẩu súng.
Cậu ngập ngừng một chút rồi vỗ nhẹ lên vai Vũ.
— Nè.
Vũ hơi quay đầu:
— Gì đó?
Khánh hạ giọng, như sợ người khác nghe thấy:
— Anh có người thương thật hả?
Vũ khựng lại một giây.
Cậu không trả lời ngay.
Khánh tiếp lời, ánh mắt tò mò của một cậu trai mới lớn:
— Hồi nãy anh nói còn phải thực hiện lời hứa với hậu phương… là với ai vậy?
Chưa kịp để Vũ mở miệng, Lanh từ góc hố đất bật cười:
— Hỏi chi nữa.
Cả đại đội biết rồi còn gì.
Huy chống cằm, giả vờ suy nghĩ:
— Ừ, để xem… chắc là cô nào ở quê anh Vũ?
Dương nhếch môi:
— Hay là cô y tá tuyến sau?
Nhiên đang quấn lại băng nơi vai bị sượt qua cũng chen vào:
— Thôi thôi, khỏi đoán.
Đáp án có một người thôi.
Lanh khoanh tay, nhìn Vũ đầy ẩn ý:
— Kiên chứ ai.
Cả đại đội bật cười rộ lên, tiếng cười vang lên giữa màn đêm ẩm ướt, xua đi phần nào sự nặng nề vừa rồi.
Khánh tròn mắt:
— Thiệt hả anh?
Vũ ho khẽ một tiếng, quay mặt đi để giấu đôi tai đang nóng lên.
— Mấy người rảnh quá hả?
Lanh cười khà khà:
— Không phủ nhận tức là đúng rồi đó nghen!
Huy giả vờ nghiêm túc:
— Báo cáo chỉ huy, chiến sĩ Vũ có động lực chiến đấu rất rõ ràng.
Nhiên nhướng mày:
— Ờ.
Vậy thì càng phải sống.
Chứ không người ta ở tuyến sau đợi dài cổ.
Tiếng cười lại rộ lên lần nữa.
Nhưng lần này nhẹ hơn, ấm hơn.
Vũ cuối cùng cũng khẽ mỉm cười.
Cậu không phản bác thêm.
Một lát sau, khi tiếng cười lắng xuống, Khánh khều nhẹ:
— Anh Vũ.
— Ừ?
—
Sau này hòa bình… anh có dẫn tụi em về Lai Châu nhà anh Kiên chơi không?
Vũ nhìn ra phía xa, nơi bầu trời đang dần nhạt màu vì gần sáng.
— Nếu còn đủ người… anh dẫn.
Câu nói ấy khiến cả đại đội im lặng trong thoáng chốc.
Rồi Lanh phá vỡ sự lặng ấy bằng giọng nửa đùa nửa thật:
— Thôi khỏi.
Chỉ cần anh còn sống mà về với Kiên là được.
Tụi này khỏi theo làm gì cho chật đường hai người.
Cả nhóm lại bật cười.
Giữa chiến trường khốc liệt, giữa những bức tường đổ nát và mùi thuốc súng chưa tan, tiếng cười của một đại đội nhỏ vang lên — mong manh nhưng chân thật.
Vũ khẽ chạm tay vào túi áo nơi mảnh thư còn nằm đó.
Ở một nơi xa hơn phía tuyến sau, có một người đang chờ.
Và ở đây, giữa Thành Cổ, cả đại đội đều biết vì ai mà Vũ đứng vững đến thế.
Đêm dần trôi.
Phía chân trời, một vệt sáng rất mỏng bắt đầu hiện ra.
Nhưng không ai biết được — bình minh ấy sẽ mang theo điều gì?...