Ngôn Tình Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
583,330
0
0
AP1GczOG_JKvLXqr1bS0L-JOeq5AeB-DSiq6msHMFrhXN3H8fRGxF_7hQwZfzZ2tuWX873GO3b67so80mY9WwqroRRwn3Qf_bPNv68uSxjyvltkX_g6gW1BZFbye5RIzwpLF31dvKCs9PEMejsKrTuwZStgU=w215-h322-s-no-gm

Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng
Tác giả: Kinh Dạng
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Kinh Dạng

Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He

Số chương: 3 phần

Editor: Tròn Tròn Không Béo

Giới thiệu

Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.

Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.

Cuối cùng, tôi chán ngấy.

Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vương Thuật - Phẩm Phong
  • Đức Dương Quận Chúa
  • Không Làm Thế Thân – Hứa Quân Tam Sinh
  • Bé Công Xinh Đẹp Ốm Yếu Khuẩy Đảo Sân Khấu
  • Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta
  • Kỹ Thuật Viên Mạnh Nhất Cổ Đại
  • Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng
    Chương 1


    01.

    Hôm tôi và Diệp Hiên công khai, vòng bạn bè của tôi như muốn nổ tung.

    Ai nấy cũng đều bình luận, chúc mừng gái ế lâu năm tôi đây thoát ế.

    Tôi vui vẻ trả lời từng người.

    Cho đến khi đọc bình luận của Mạnh Văn Thính__

    “Cậu cũng to gan gớm, đã chặn anh tớ chưa?”

    Tôi chau mày.

    Trả lời cô ấy: “Anh ấy là gì cơ? Sao tớ phải chặn anh ấy? Tớ quen bạn trai anh ấy có quyền can thiệp chắc?”

    Tôi không biết.

    Chính là, cô chủ Mạnh đáng thương đang ở cạnh anh trai mình.

    Mạnh Văn Thận gõ gõ ngón tay lên bàn, giọng điệu lạnh như băng hỏi: “Cô ấy trả lời thế nào?”

    Văn Thính hơi rụt cổ, liếc mắt nhìn gương mặt đen thui của anh trai mình.

    Nhỏ giọng lầm bầm: “Anh không có điện thoại à.”

    “Đọc to lên.”

    Văn Thính nhắm một mắt, ngẩng cao đầu, dùng tông giọng truyền cảm đọc lên.

    Cô ấy lập tức cảm nhận được nhiệt độ xung quanh lạnh xuống.

    Trong lòng Văn Thính thầm nghĩ: Triệu Tri Hứa, cậu chết chắc rồi.

    Tôi ở bên này đột nhiên hắt xì, phát hiện kỳ lạ, Mạnh Văn Thận dành lời khen cho tôi.

    Mẹ ơi.

    Thật sự là chuyện lần đầu tiên xảy ra đấy nha.

    Mạnh Văn Thận khen tôi ấy hả?

    Tôi nghĩ lại.

    Xem ra mấy năm nay cách theo đuổi Mạnh Văn Thận đều dùng sai hết rồi.

    Vẫn phải k*ch th*ch d*c v*ng chiếm hữu của đàn ông, mới có thể nhận được chút chú ý.

    Thứ gọi là, tôi không thương em, nhưng em tuyệt đối không được yêu người khác.

    Chính là ý này nè.

    Tôi như ngộ ra điều gì.

    Chỉ vì một lời khen, trong đầu đã chạy 7749 cái kịch bản.

    Xem ra bước tiếp theo, đúng theo lẽ thường, chắc chắn anh ấy sẽ quay lại theo đuổi tôi một cách tích cực.

    Lòng tôi vô cùng mong chờ.

    Tuy tôi không còn ở bên cạnh anh ấy nữa, nhưng chuyện ấy cũng chẳng có gì quan trọng.

    Sau này tôi sẽ đi theo kịch bản nam phụ lên chính vậy!

    02.

    Đáng tiếc, những tình tiết tôi mong chờ vẫn chưa xảy ra.

    Mạnh Văn Thận vẫn đối với tôi hờ hững như trước.

    Nhưng chẳng sao cả, tôi không còn là Triệu Tri Hứa không nhận được tin nhắn của anh ấy là buồn cả ngày nữa.

    Huống gì, tôi đã có Diệp Hiên.

    Lần đầu hẹn hò, Diệp Hiên rủ tôi đi xem phim điện ảnh.

    Tại rạp chiếu phim.

    Tôi chỉ vào một bộ phim kinh dị hồi hộp mới ra.

    “Chúng ta xem bộ này đi.”

    Diệp Hiên nhìn tôi bằng gương mặt hoang mang, anh chỉ vào một bộ phim thanh xuân vườn trường khác.

    “Bộ này không hay hơn sao?”

    Tôi thẳng thừng từ chối.

    Nhưng không bao lâu tôi đã hối hận.

    Thật sự là tôi không thể ngờ được, Diệp Hiên lại nhát gan như vậy.

    Anh chỉ thiếu bước chui hẳn vào lòng tôi mà thôi.

    Tôi vỗ vỗ anh: “Là giả cả mà, đừng sợ.”

    Diệp Hiên ngẩng đầu, đôi con ngươi ướt sũng nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Bầu không khí dần trở nên mờ ám.

    Tôi nuốt nước miếng, vội bốc bắp rang, nhét vào miệng anh.

    “Ngoan, ăn đi sẽ không sợ nữa.”

    Diệp Hiên từ tốn nhai bắp.

    Đáng chết, gương mặt đẹp trai trắng nõn này.

    Thật sự là đẹp quá mức.

    Tôi hận bản thân mình vừa rồi không biết thưởng thức.

    Tôi đang nghĩ, làm cách nào để tạo lại bầu không khí mờ ám như vừa rồi, trên đầu chợt truyền đến giọng nói còn đáng sợ hơn cả bộ phim đang chiếu kia.

    “Xem phim thì ngồi nghiêm túc một chút.”

    Là Mạnh Văn Thận.

    Tôi ngồi xuống nghiêm túc theo phản xạ có điều kiện, sau đó còn đẩy nhẹ Diệp Hiên.

    Diệp Hiên không hiểu chuyện gì.

    Tôi giới thiệu đơn giản, “đây là anh hàng xóm của em.”

    Diệp Hiên gật đầu, “em chào anh.”

    Tiếp đó hai mắt anh mở to: “Anh là _đàn anh Mạnh Văn Thận!”

    Mạnh Văn Thính cũng mỉm cười chào hỏi: “Này, A Hứa, Diệp Hiên, trùng hợp thật ha.”

    Diệp Hiên bất ngờ với cuộc gặp này.

    Tôi giận dữ gửi tin nhắn Wechat: Phản đồ!

    Mạnh Văn Thính gửi lại sticker khóc lóc, bị ép buộc!

    Hai mắt tôi tối sầm.

    03.

    Vất vả lắm mới đợi được đến khi kết thúc bộ phim, tôi kéo theo Diệp Hiên chạy trước.

    “Đứng lại đó.”

    Hai chân không nghe lời của tôi bất chợt đứng lại, tôi thật sự ghét bản thân vì không biết nghe lời.

    “Muộn rồi, Triệu Tri Hứa phải về thôi, nhà em ấy có lệnh cấm!”

    “Nhà em không có!”

    “Tôi quyết định rồi, vừa quyết định xong, em có ý kiến gì không?”

    Mạnh Văn Thận mỉm cười, nắm cánh tay tôi.

    Diệp Hiên vô cùng ngưỡng mộ anh ấy.

    “Chào đàn anh, vậy thì mai em lại đến tìm Tri Hứa.”

    Tiếp đó, anh nở nụ cười có chút ngượng ngùng: “Đàn anh, thật ra thì anh vẫn luôn là thần tượng là tấm gương học tập của em, có thể thêm bạn Wechat được không ạ?”

    Mạnh Văn Thận vỗ vỗ đầu tôi: “Tất nhiên rồi, lát nữa bảo Tri Hứa gửi cho cậu.”

    Nói xong, anh ấy dẫn tôi và Mạnh Văn Thính ra xe.

    “Thằng nhóc này, khá đó.”

    Ha ha, còn có thể coi anh ấy là thần tượng nữa cơ, tôi đau lòng mắng đối phương giả dối.

    “Triệu Tri Hứa, hai đứa đã đến bước nào rồi???”

    Mạnh Văn Thính ngồi ở phía sau giả làm người chết.

    Tôi giận dỗi: “Chuyện gì nên làm cũng làm hết rồi!”

    Khóe miệng Mạnh Văn Thận trầm xuống: “Em nên suy nghĩ thật kỹ rồi hãy trả lời.”

    “Uầy, anh cũng lo nhiều thật đấy?”

    “Bây giờ em yêu đương hẹn hò, anh cũng mặc kệ, nhưng không được quá phận, giai đoạn này vẫn cần chú trọng vào việc học hành làm bài tập, tiền đồ quan trọng nhất.”

    Tôi thờ ơ gật đầu.

    “Vừa làm cha vừa làm mẹ đúng là vất vả thật.”

    Mạnh Văn Thận bị mấy lời này của tôi chọc giận.

    Hai tay anh ấy nắm chặt tay lái, cơ bắp trên cánh tay căng cứng, run lên nhè nhẹ.

    Tôi không dám nói chuyện chọc giận anh ấy nữa, học theo Mạnh Văn Thính giả chết.

    04.

    Không phải là tôi sợ.

    Thật sự Mạnh Văn Thận đóng quá nhiều vai quan trọng trong cuộc đời tôi.

    Bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn nhỏ.

    Hai người họ cho tôi tự chọn muốn sống với ai.

    Tôi nói ai tôi cũng không cần, chỉ cần Mạnh Văn Thận.

    Bố mẹ Mạnh vui vẻ đồng ý.

    Từ đó, “người giám hộ” do tôi tự chọn cho mình, phụ trách toàn bộ việc ăn, mặc, ở, đi lại của tôi.

    Mạnh Văn Thận lớn hơn tôi và Mạnh Văn Thính 9 tuổi.

    Lúc tôi 9 tuổi, Mạnh Văn Thận đã vào năm nhất đại học.

    Mỗi khi anh ấy đi học, tôi và Mạnh Văn Thính mỗi người ôm một chân anh ấy, gào khóc thật to, quyết không cho anh ấy đi.

    Lúc tôi còn bé, Mạnh Văn Thận quay về Hải Thị, đi thực tập.

    Tôi và Mạnh Văn Thính vừa vui vừa buồn.

    Dù sao thì anh trai sáng như ánh trăng, lấp lánh như những vì sao mà tôi ngày nhớ đêm mong cũng trở về.

    Anh ấy mua cho bọn tôi rất nhiều đồ ăn vặt, đồ chơi, quần áo đẹp, làm hai đứa tôi vui phát điên.

    Nhưng tiệc vui chóng tàn.

    Chẳng được mấy hôm, ác ma này đã bắt tôi và Mạnh Văn Thính lao đầu vào học.

    Anh ấy là thiên tài.

    Hai đứa bọn tôi bùn nhão không trét nổi tường.

    Có một khoảng thời gian ngắn, Mạnh Văn Thận từng vài lần nghi ngờ năng lực của mình.

    Bởi vì cho dù anh ấy dùng cách gì phụ đạo cho bọn tôi, tôi và Mạnh Văn Thính cũng không giải được đề toán.

    Thi cấp ba xong nghỉ hè, tôi và Văn Thính được tự do.

    Thời gian rảnh ở nhà suốt ngày xem phim, đọc tiểu thuyết.

    Lúc đó, sự nghiệp của Mạnh Văn Thận đã có khởi sắc, cả ngày bận tối tăm mặt mũi, nhưng mỗi tuần vẫn cố gắng dành một ngày, về nhà nấu cơm cho tôi và Văn Thính, đưa chúng tôi ra ngoài chơi.

    Thiếu nữ tuổi 15, ôm ấp tình cảm mộng mơ.

    Hôm đó Văn Thính tham gia liên hoan của lớp, tôi một mình ở nhà xem ti vi, đang khúc nam nữ chính tình cảm dạt dào chuẩn bị lăn giường, Mạnh Văn Thận bất ngờ xuất hiện sau lưng tôi.

    Anh ấy ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay cầm điều khiển, giúp tôi chuyển kênh.

    Hơi thở nóng hổi phun vào tai tôi, giọng anh ấy trầm thấp dễ nghe: “Triệu Tri Hứa, sau này ít xem mấy thứ này thôi, xem mấy thứ bổ ích nhiều lên, biết chưa?”

    Nói xong, anh ấy vỗ vỗ đầu tôi.

    Dịu dàng không tả được.

    Tôi quay đầu lại, anh ấy bật cười.

    Đưa tay lau sạch vụn khoai tây chiên ở khóe miệng tôi, “đúng là mèo con ham ăn, đừng xem tivi nữa, mau về phòng đọc sách đi, nghĩ xem muốn ăn gì, anh nấu cho em.”

    Tôi cứng đờ, trong nháy mắt đó, trái tim tôi đập không khống chế được, mặt mày đỏ bừng, hiểu được thế nào là thích một người.

    Tôi, thích anh hàng xóm hơn mình chín tuổi.

    Chuyện này làm cho tôi vô cùng bối rối.

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu có những biểu hiện thiếu tự nhiên.

    Xấu hổ tỏ vẻ chăm chỉ bất ngờ.

    Mạnh Văn Thính không chịu được nữa:

    “Hứa à, cậu trúng tà hả? Sao tự dưng lại chăm thế?”

    Cánh tay đang lau bàn của tôi dừng lại, chồm người sát đến gần cô ấy, “Thính Thính, cậu nói Mạnh Văn Thận có bạn gái chưa nhỉ.”

    Mạnh Văn Thính ngạc nhiên, gương mặt nhỏ nhắn cũng bắt đầu run rẩy, “sao cậu to gan thế, không thèm gọi anh nữa.

    Những người có tình cảm với nhau đều là anh em.

    Tôi không thèm đâu.

    Để làm chị dâu cậu, đương nhiên phải bắt đầu từ việc không gọi anh nữa.

    Tất nhiên, mấy lời này tôi không có nói cho Mạnh Văn Thính.

    Mạnh Văn Thính suy nghĩ một lúc, cô ấy nói: “Cũng chẳng biết nữa, cơ mà mấy hôm trước tớ thấy có chị nào xinh lắm đến nhà đấy.”

    Tôi còn chưa kịp hỏi.

    Mạnh Văn Thận đã dẫn người về.

    “Mặt trời mọc đằng tây à, A Hứa nhà mình còn biết làm việc nhà cơ đấy.”

    Tôi theo hướng phát ra âm thanh nhìn hai người trước cửa.

    Tức giận đến mức vứt bay chiếc giẻ lau, chẳng thèm vờ vịt trước mặt anh ấy nữa.

    Giả bộ lâu như thế, một câu khen ngợi cũng chẳng có, trái lại còn dẫn về cho tôi một tình địch.

    Thính Thính ngốc không có mắt nhìn gì cả, chẳng phát hiện ra tôi đang ghen, còn đi chào hỏi người ta.

    Thế là, tôi ghen điên lên được.

    “A Hứa, là chị gái xinh đẹp này nè.”

    Tôi ngước mắt, hứng thú dò xét chị xinh gái trước mặt.

    Chị ta cười nói: “Văn Thận, hai đứa em gái của anh, sao một đứa ngu ngơ, một đứa lại vô cùng nhiệt tình thế này.”

    Tôi tức chết mất.

    Chị ta mới là người vừa ngu ngơ vừa nhiệt tình đấy.

    Buổi tối.

    Tôi thu dọn xong đồ đạc của mình, muốn rời khỏi.

    Mạnh Văn Thận giữ tay tôi lại, “A Hứa, giận chuyện gì thế.”

    Tôi như nghé con đang tức giận, “Em về nhà, để lại không gian riêng cho anh với chị kia!”

    Cặp lông mày anh tuấn của anh ấy thoáng nheo lại, tay bóp mặt tôi.

    “Nói bậy gì thế, không được làm loạn, mau về đi ngủ đi.”

    Tôi đúng là không có tiền đồ.

    Chỉ dăm ba câu mà Mạnh Văn Thận đã dỗ được tôi.

    Thời gian dần trôi, tôi càng lúc càng không biết đủ.

    Tôi không dám bày tỏ với anh ấy, bởi vì trong mắt Mạnh Văn Thận tôi chỉ là một đứa trẻ.

    Lại thêm việc hết lần này đến lần khác, tôi mọc ra không ít hoa đào.

    Có lần đi họp phụ huynh, anh ấy còn thấy thư tình người khác viết cho tôi.

    Anh ấy trêu tôi rằng: “A Hứa nhà mình được nhiều nam sinh yêu thích ghê, nhưng bây giờ không được yêu sớm, phải đợi sau này lớn đã.”

    Sau này lớn.

    Tôi nhớ kỹ rồi.

    Mười tám tuổi có thể tỏ tình.
     
    Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng
    Chương 2


    05.

    “Nếu như không thích, chia tay sớm một chút.”

    Đến dưới lầu, tên phản đồ Mạnh Văn Thính nhanh chân xuống xe.

    Tôi định theo sát phía sau, bất ngờ bị Mạnh Văn Thận chặn lại.

    Đôi con ngươi màu đen của anh ấy nặng nề, không rõ vui buồn.

    Tôi có chút vui vẻ, cười nói: “Anh ơi, lần này em nghiêm túc lắm.”

    Ánh mắt anh ấy trở nên hung ác, gần như là ngay lập tức, nắm chặt cằm tôi.

    Ép tôi nhìn anh ấy.

    “Em gọi tôi là gì?”

    Tôi bị dọa sợ, nhất thời quên cả nói chuyện.

    “A Hứa, em gọi tôi là gì?”

    Gọi là anh trai.

    Từ mười lăm tới hai tư tuổi, suốt chín năm, tôi thấy buồn cười vì sự kiên trì của bản thân, không muốn người đó làm anh.

    Chúng ta không thể nào.

    Anh ấy nói.

    Nhưng tôi không muốn làm người xa lạ với anh ấy, thế nên quay lại quan hệ anh em kia vẫn tốt nhất.

    Ngón tay anh ấy vân vê cằm tôi, có hơi ngứa.

    Tôi ngửa đầu ra sau.

    “Anh ơi.”

    Anh ấy dùng thêm sức, tay kia giữ ót tôi kéo sát lại gần.

    Chỉ với khoảng cách đó, có thể cảm nhận rõ hơi thở của nhau.

    Tôi mở to mắt, “Đau….”

    Anh ấy lo lắng____

    Trong nháy mắt đó, đã thả tôi ra.

    Giống như người vừa mới khống chế tôi không phải là anh ấy, Mạnh Văn Thận lại bày ra dáng vẻ “người lớn”.

    “Xin lỗi em, lâu rồi không nghe em gọi anh, làm anh có hơi kích động.”

    Tôi tỏ vẻ đã hiểu, người dây dưa với mình nhiều năm cuối cùng cũng chịu buông, nếu đổi lại là mình, tôi cũng kích động.

    Có điều là, cách bộc lộ sự kích động có thể thay đổi đi chút không?

    Tránh dọa sợ người khác.

    06.

    Sau ngày hôm đó, Mạnh Văn Thận cũng mất tăm.

    Ở nhà không gặp được.

    Đến công ty cũng chẳng thấy đâu.

    Trong lòng tôi khó nói rõ là cảm giác gì.

    Có vài phần thoải mái, nhưng cũng có vài phần buồn bã mất mát.

    Không nghĩ tới tình cảm nhiều năm như thế, lại có thể chấm dứt qua loa đến vậy.

    Không thể nói rõ ràng.

    Tôi còn tưởng đó là một mối tình yêu thầm long trọng, nhưng trong mắt anh ấy, có lẽ là tôi đã gây thêm phiền phức mà thôi.

    Tình yêu của tôi hèn mọn.

    Trước đây, chỉ cần anh ấy đứng trước mặt, tôi có thể không chút kiêng dè, đi theo sau lưng, nói thích, muốn hẹn hò cùng anh ấy.

    Nhưng bây giờ, tôi dọn đồ, bất đắc dĩ thở dài, nên bắt đầu một cuộc sống mới rồi.

    Tôi gọi điện cho Mạnh Văn Thính: “Thính Thính, đồ của tớ dọn xong cả rồi, hai ngày nữa bố mẹ tớ về, tớ phải về nhà đây.”

    Có nhiều chuyện không theo lẽ thường.

    Bố mẹ tôi cãi nhau ầm ĩ mấy chục năm, bây giờ lại muốn tái hôn.

    Bên kia đầu dây truyền đến âm thanh phản đối: “A Hứa! Đừng mà! anh tớ về sẽ giết tớ mất!”

    “Hử! Về! Anh ấy đi đâu rồi?”

    “Đi Bắc Kinh á, hình như là đi ba tháng, anh ấy chưa nói với cậu sao.”

    Chưa nói.

    Nhưng như thế cũng tốt.

    Không quan tâm việc Thính Thính giữ mình lại, tôi cúp máy, chuẩn bị tắt màn hình.

    Tôi thấy Diệp Hiên gửi tin nhắn cho mình, anh hỏi tôi đang làm gì.

    “Em chuẩn bị dọn nhà.”

    Diệp Hiên gửi lại một cái sticker gật đầu đáng yêu.

    Tôi không trả lời lại, đến khi dọn dẹp cũng xem như tương đối rồi, tôi bèn đặt Lalamove*.

    Lalamove là dịch vụ vận chuyển giao hàng đồ á.

    Lúc này, chuông cửa vang lên.

    Tôi nghi ngờ, Lalamove nhanh như thế à?

    Mở cửa ra, một bên là gương mặt buồn rười rượi của Thính Thính, một bên là gương mặt hồ hởi của Diệp Hiên.

    Tôi: “Cậu còn ấn chuông làm gì, sao không trực tiếp mở cửa vào nhà?”

    Văn Thính đáng thương nhìn tôi, run rẩy đưa ngón trỏ lên: “Lúc cậu gọi điện thoại, tớ đang làm thí nghiệm, không cẩn thận cắt đứt tay rồi, sau khi ra khỏi phòng thí nghiệm thì tình cờ gặp Diệp Hiên, tớ nói cậu muốn dọn nhà, cậu ấy một hai đòi theo tớ về, huhu…tay tớ đau quá.”

    Sau khi giúp Văn Thính khử trùng, dán băng keo cá nhân xong, tôi nhìn Diệp Hiên.

    “Hôm nay không có thời gian hẹn hò, anh về trước đi.”

    Ánh mắt Diệp Hiên sáng long lanh: “Không hẹn hò, anh giúp em dọn nhà.”

    Nói xong anh cùng với nhân viên vận chuyển bưng hành lý của tôi lên xe.

    Văn Thính kéo tay tôi, “A Hứa, tớ hối hận khi để cậu với Diệp Hiên quen biết nhau rồi.”

    Tôi vỗ vai cô ấy: “Cậu làm sao thế, bọn tớ rất tốt mà.”

    Văn Thính buồn: “Hai người đã thành đôi rồi, anh hai tớ phải làm sao đây.”

    Tôi im lặng không nói gì.

    Diệp Hiên với Văn Thính là đàn anh đàn em cùng khoa, cùng chung giáo viên hướng dẫn.

    Văn Thính là cô bé mít ướt, tôi hiểu rõ tính tình cô ấy, mấy năm qua cũng quen đóng vai chị dâu người ta.

    À không, là đóng vai chị gái.

    Cô ấy cũng có sự dựa dẫm tôi, thế nên tôi hay đến trường tìm cô ấy.

    Tới lui thường xuyên, cũng dần quen mặt với Diệp Hiên.

    Mới đầu anh khá ngượng ngùng, tôi chỉ nói có vài câu, lỗ tai anh đã đỏ ửng.

    Sau này cũng chẳng biết lấy dũng khí từ đâu để tỏ tình với tôi nữa.

    Nghĩ đến đó, tôi khó tránh bật cười.

    Rút ra một tờ khăn giấy, đưa cho Diệp Hiên đang đi đến bên cạnh: “Anh nóng không, lau mồ hôi đi.”

    Diệp Hiên nhìn tôi bằng ánh mắt cưng chiều: “Không sao cả.”

    Văn Thính nhìn bọn tôi tình tứ, có chút há hốc mồm.

    Cô ấy kéo tôi sang một bên: “A Hứa, cậu nghiêm túc đấy à?????”

    “Không phải làm thế cho Mạnh Văn Thận ghen hả?”

    Tôi búng một cái vào trán cô ấy, “chị đây không đem chuyện tình cảm ra giỡn.”

    So với việc vừa gặp đã yêu, tôi tin vào việc lâu ngày sinh tình hơn.

    Nếu Diệp Hiên không có những điều tôi ghét, tôi tin đoạn tình cảm ngày của mình sẽ viên mãn.

    07.

    Mạnh Văn Thận quay về vào tối hôm sinh nhật Văn Thính.

    Bốn tháng không gặp.

    Từ giữa hè đến cuối thu.

    Anh ấy đẩy cửa bước vào, trên người mặc chiếc áo khoác đen, càng làm tăng vẻ lạnh lùng trên gương mặt.

    “Anh! Sao anh về sớm thế, không phải bay chuyến ngày mai à!”

    Văn Thính vui vẻ lên tiếng, hai ba bước chạy đến trước cửa, chào đón anh ấy bằng một cái ôm.

    Mạnh Văn Thận nhìn quanh một vòng, hôm nay là sinh nhật Văn Thính, các bạn học có quan hệ tốt đều nói muốn tổ chức tiệc cho cô ấy.

    Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở nhà.

    Không ngờ, Mạnh Văn Thận lại về giờ này.

    Bây giờ đã 10 giờ, trên mặt Mạnh Văn Thận cũng lộ rõ vẻ mỏi mệt.

    Mọi người vừa rồi còn mãi mê chơi đùa, nhưng bây giờ lại bị anh ấy hấp dẫn.

    Mấy tháng này, tôi không có chút tin tức nào của anh ấy.

    Có hơi bất ngờ, dù gì trong lòng tôi, anh ấy lúc nào cũng tỏa sáng.

    Hóa ra, anh ấy cũng có lúc mỏi mệt.

    “Mọi người cứ tiếp tục đi.”

    Giọng anh ấy trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như anh ấy của lúc bình thường, dịu dàng ổn trọng.

    Nói rồi, anh ấy đưa đồ trong tay cho Văn Thính, “quà của em.”

    Tôi nhìn lướt qua, có hai phần.

    “Đàn anh! Bọn em chuẩn bị chơi trò chơi, anh tham gia cùng đi!”

    “Đúng đó đàn anh, chơi cùng đi!”

    Thậm chí tôi còn chưa kịp cản Diệp Hiên, anh đã trở thành phần tử cổ vũ hào hứng nhất.

    Diệp Hiên cười tỏa nắng, “Đúng đó đàn anh, mọi người đều rất hâm mộ anh, tham gia cùng đi, cho bọn em thỏa mãn mong muốn được tiếp xúc gần với thần tượng đi ạ!”

    Văn Thính cười híp mắt, khoác tay kéo Mạnh Văn Thận đi đến.

    “Đúng đó, vừa hay anh cũng phải thư giãn chút đi.”

    Mạnh Văn Thận không từ chối, thuận theo ý mọi người, ngồi xuống.

    Bọn tôi ngồi thành một vòng tròn, chuẩn bị chơi cái trò xưa như trái đất, quay bình rượu chọn thật hay thách.

    Tôi vốn ngồi giữa Văn Thính và Diệp Hiên.

    Lúc này, không biết có phải cô ấy cố ý không, lại để Mạnh Văn Thận ngồi bên phải tôi, cô ấy ngồi bên phải Mạnh Văn Thận.

    Mấy vòng đầu tôi khá may mắn, không bị quay trúng, còn cố ý chèn ép người khác.

    Mọi người đều là bạn bè lâu năm, bầu không khí nhanh chóng trở nên vui vẻ hơn.

    Sau đó, tôi có chút xui.

    Miệng bình rượu lần đầu chĩa về phía tôi, tất cả mọi người đều hoan hô, cuối cùng cũng được báo thù.

    Trong đầu tôi suy nghĩ, bây giờ cả ánh trăng sáng và nốt chu sa đều đang ngồi bên cạnh.

    Không thể nói thật.

    Thôi thì chọn thử thách đi.

    “Bắt buộc chọn một người có mặt ở đây để hôn môi.”

    Lúc Đào Đào đàn chị của Văn Thính vui vẻ đọc tờ giấy, tôi không thể bình tĩnh nổi.

    Adrenalin tăng vọt, xấu hổ muốn chết.

    “Wow, nhanh nào!”

    “Được đó, mau cảm ơn bọn tớ đi!”

    Diệp Hiên vui vẻ nghiêng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt ranh mãnh.

    Tôi cúi đầu, thầm biết chạy không thoát rồi, ai bảo vừa nãy tôi hành mọi người như thế.

    Đúng là thiên đạo luân hồi, báo ứng đến ngay, tôi khóc.

    Nhưng để tôi hôn Diệp Hiên ở trước mặt Mạnh Văn Thận, thật sự là tôi, có chút không làm được.

    “A da! Đừng làm thế mà.”

    Nghe Văn Thính giải vây giúp mình lòng tôi vô cùng cảm kích, ngẩng đầu nhìn cô ấy cười.

    Nhưng không ngờ lại chạm phải một ánh mắt lạnh như băng, rõ ràng anh ấy đang cười, rõ ràng trong phòng rất ấm, nhưng tôi vẫn thấy lạnh.

    Còn chưa kịp suy nghĩ tiếp.

    Đầu nhẹ nhàng bị xoay qua chỗ khác, tiếp đến là mùi hương của Diệp Hiên, đôi môi mềm mại của anh áp đến.

    Chạm nhẹ một cái như chuồn chuồn lướt nước.

    “Thế này thôi, A Hứa nhà tôi bị ngại, để tôi chịu phạt thay em ấy vậy.”

    Mọi người nhao nhao, nói bọn tôi lúc nào cũng rãi cơm chó.

    Tôi thở dài một tiếng, không dám nhìn sang phải.

    Tôi không biết, Văn Thính còn sợ hơn tôi nữa.

    Dưới ánh đèn mờ, cô chủ Mạnh đáng thương nhìn thấy anh trai mình ngay lúc A Hứa bị hôn, tay đã nắm chặt thành quyền, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

    Văn Thính vô cùng sợ, sợ anh ấy không nhịn được mà lật bàn, sợ anh ấy ra tay đánh người.

    Nói thật, đây là lần thứ hai cô ấy thấy anh trai mình thế này.

    Bề ngoài nhìn bình tĩnh như mặt hồ, nhưng bên trong đã nổi sóng gió.

    Lần thứ nhất, là khi cô ấy và A Hứa học lớp 11.

    A Hứa rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt, sáng lấp lánh, rất có hồn.

    Hôm đó sau khi tan học, cô ấy và A Hứa đi ra cổng trường, bị bọn lưu manh trước trường cản lại, chưa nói mấy câu đã muốn động tay động chân với A Hứa, cô ấy vô cùng sợ hãi, A Hứa bình tĩnh hơn.

    Rất may A Hứa đã lén lút gửi tin nhắn thông báo cho anh cô ấy từ sớm, anh ấy cũng vừa lúc đến đón hai người.

    Lúc Mạnh Văn Thận đến, áo của A Hứa đã bị kéo bung một ít, để lộ đầu vai mượt mà.

    Mặt anh ấy không biết sắc túm chặt cổ áo của đám lưu manh, đánh cho bọn chúng đổ máu.

    Trong lúc nhớ lại chuyện cũ, Văn Thính còn không khỏi đổ mồ hôi thay Diệp Hiên, tuy nói tính chất khác nhau, nhưng người đứng ngoài như cô sớm đã nhìn thấu tâm tư của anh trai mình.

    Trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường.

    Nhưng thực tế là Mạnh Văn Văn Thính lo lắng thái quá.

    Mạnh Văn Thận chỉ im lặng nghiêng mặt qua một bên, không biết đang nghĩ gì, cũng không biểu hiện gì, giống như mọi chuyện không hề liên quan gì anh ấy cả.

    Sau tôi, Diệp Hiên vẫn luôn may mắn bất ngờ thua, thế là mọi người bắt đầu hóng chuyện: “Là ai tỏ tình trước?”

    Diệp Hiên mỉm cười, trong mắt tràn ngập yêu thương nhìn tôi: “Đương nhiên là tớ rồi.”

    “Quen nhau ở đâu?”

    “Phòng thí nghiệm, vừa gặp đã yêu.”

    “Lần đầu hôn môi là lúc nào?”

    Trái tim tôi nhảy loạn lên, giữ chặt tay anh mong anh đừng nói.

    Diệp Hiên lại chẳng hiểu ý tôi, anh quay lại nắm lấy tay tôi.

    “Giáng sinh năm ngoái.”

    “Hả.”

    Văn Thính bị dọa sợ thốt lên.

    Tôi hiểu được cảm giác của cô ấy, bởi vì giáng sinh năm ngoái, tôi từng bẹo má cô ấy, thề hẹn son sắt: “Bé cưng, từ mai hãy gọi tớ là chị dâu nhé.”

    Tôi cúi đầu thật thấp, cố hết sức giảm bớt sự tồn tại của mình.

    “Mọi người cứ tiếp tục đi, tôi hơi mệt, đi nghỉ ngơi trước.”

    Giọng anh ấy không nhanh không chậm, trước khi đi, anh ấy muốn vỗ đầu tôi.

    Bàn tay cứng đờ, cuối cùng là vỗ lên vai tôi.

    “Các em cũng đừng chơi khuya quá, đi ngủ sớm một chút.”

    Lòng tôi thắt lại, đau đớn.

    08.

    Cuộc vui kéo dài đến rạng sáng, ai nấy đều xiêu vẹo nghiêng ngả.

    Trong nhà nhiều phòng trống, tôi và Văn Thính bố trí phòng cho mọi người nghỉ ngơi.

    Mạnh Văn Thận ở đây, tôi có hơi mất tự nhiên, thế nên đã đề nghị Diệp Hiên cùng mình về nhà.

    Cách một con phố, đi bộ hai phút là đến.

    Văn Thính nhíu mày, khó chịu nhìn tôi, “sao phải mệt vậy, tùy cậu.”

    Trong phòng khách rộng lớn, Diệp Hiên thấy bầu không khí sai sai, vội lên tiếng giải hòa: “Văn Thính nói đúng đấy, đã trễ rồi, bọn mình về lại đánh thức cô chú thì không hay đâu.”

    Văn Thính hừ một tiếng, hậm hực đi về phòng.

    Tôi bất đắc dĩ, sau khi sắp xếp xong chỗ ngủ cho Diệp Hiên, tôi xuống bếp nấu canh giải rượu.

    Nhìn làn khói đang bốc lên, trong lòng tôi như thủng một lỗ, muộn phiền đi ra cửa hóng gió.

    Tôi cứ thế ngẩn ra, bên cạnh xuất hiện thêm một người cũng chẳng biết.

    Mạnh Văn Thận đã thay áo ngủ, anh ấy vừa tắm xong, tôi thấy mùi rượu trên người anh ấy cũng đã nhạt đi.

    Anh ấy từ phía sau áp sát đến chỗ tôi, đầu gục xuống vai tôi.

    Tôi cứng đờ.

    “Đừng nhúc nhích.”

    “Chỉ ôm một lúc thôi.”

    Tôi nghe anh ấy nói, “Anh mệt.”

    Trên vai tôi truyền đến giọng nói buồn buồn, “là anh không tốt, xin lỗi em.”

    Năm ngoái, tôi đến công ty của Mạnh Văn Thận thực tập.

    Anh ấy rất nỗ lực trong công việc, là người trẻ tuổi nhưng vô cùng tài giỏi trong miệng của giới truyền thông.

    Tôi rất xót khi thấy anh ấy liều mạng như vậy.

    Cứ loay hoay trong công việc chẳng biết ngày hay đêm.

    Tôi cố hết sức mong có thể giúp đỡ anh ấy một chút, thêm một chút.

    Lúc đó, quan hệ của chúng tôi cũng không đến mức căng thẳng như bây giờ.

    Ngược lại, anh ấy rất cưng chiều tôi, đã nhiều lần để cho Văn Thính phải ganh tị.

    Văn Thính nói, anh trai cô ấy bận bịu, cũng chỉ có tôi mới có thể làm anh ấy gác lại công việc trong tay, im lặng ăn bữa cơm.

    Những hành động đối xử đặc biệt, thật sự làm tôi nghi ngờ, thật ra mối quan hệ của bọn tôi, chỉ còn một tấm màng mỏng chưa xuyên thủng mà thôi.

    Tôi luôn nghĩ, trong lòng anh ấy tôi rất khác biệt.

    Nhưng lần đó sau khi tôi vui vẻ đẩy cửa đi vào văn phòng anh ấy, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi.

    Mạnh Văn Thận tựa vào lưng ghế dựa, đôi lông mi chau lại, lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

    Trợ lý mới tới thấy tôi bất ngờ xông vào, sợ tới mức bàn tay đang định cởi dây áo ngực cứng đờ.

    Mà đôi mắt vốn đang nhìn chăm chú đến nửa thân trên tr*n tr** của cô ta, sau khi di chuyển sang tôi, lộ ra sự kinh hãi.

    Trong lòng tôi mất mát, gương mặt tươi cười như bị tát vài cái.

    Tôi buông tay nắm cửa, lý trí quay về, máu nóng chảy ngược, tôi chỉ muốn nhanh chóng biến mất.

    Mạnh Văn Thận chạy đến, nắm lấy cổ tay tôi, dùng sức mạnh đến mức làm tôi đau đớn hít sâu một hơi.

    “A Hứa…mọi chuyện không như em thấy đâu.”

    Mạnh Văn Thận sốt ruột giải thích, giọng điệu run rẩy, “không phải người đàn ông nào ai đến cũng không từ chối, thích xem người ta c** đ* đâu.”

    Tôi khâm phục bản thân mình lúc này còn có thể cười, đưa tay chỉ về phía thang máy trong suốt.

    “Anh còn không cho em đi em sẽ đâm đầu vào đây.”

    “Anh mà đuổi theo, em sẽ chạy ra giữa đường lớn.”

    “Bây giờ em không muốn nghe anh nói chuyện, cũng không muốn nhìn thấy anh, em muốn một mình yên tĩnh.”

    “Thế nên, Mạnh Văn Thận, xin anh chừa cho em chút tôn nghiêm, đừng ép em."

    Tôi nói xong mấy lời này, bàn tay của anh ấy cũng buông lỏng, tôi nhân cơ hội giãy giụa đi ra.

    Ánh mắt anh ấy lo lắng nhìn tôi, đôi chân bước theo sau tôi: “Em…em đừng làm chuyện dại dột.”

    “Về nhà trước được không?”

    “Anh gọi cho Thính Thính đến đón em.”

    Giọng nói của Mạnh Văn Thận đầy sợ hãi, rồi lại dịu giọng trấn an tôi.

    Anh ấy muốn nắm tay tôi.

    Tôi nhanh chóng lui về sau một bước, thật buồn nôn.

    “Không đâu, chỉ cần anh đừng đi tìm em.”

    Ngón tay ấn thang máy không ngừng run lên, tôi bực mình vì nó lên quá chậm, trực tiếp đi xuống bằng thang bộ.

    Trước cửa công ty tôi mệt đến thở gấp, lại thấy Diệp Hiên xách theo một cái túi đứng đấy.

    Anh vừa thấy tôi đã chạy vội đến: “Gọi điện em không nghe máy, sao lại khóc rồi?”

    Nói rồi anh đưa tay muốn lau nước mắt cho tôi, nhưng tôi nghiêng đầu tránh đi.

    “Không có gì, gió thổi vào mắt thôi.”

    Theo Diệp Hiên lên xe, anh đưa túi đồ cho tôi.

    “Bây giờ Văn Thính không đi được, đặc biệt dặn anh phải đem đến cho em.”

    Tôi thẫn thờ nhận lấy, trong lòng cảm thấy nực cười, một tiếng trước tôi còn gọi điện cho Văn Thính, bảo cô ấy nhanh chóng đem túi quà đã cầm nhầm đến đây.

    Quà đã đem đến, nhưng lại không biết xử lý thế nào.

    Diệp Hiên lo lắng: “Nghĩ lễ mà, sao tâm trạng lại không vui, có cần anh đưa em đi dạo không.”

    Tôi lảng tránh ánh mắt ân cần của anh, “Anh thích em bao nhiêu?”

    Anh bắt đầu lúng túng, còn cả xấu hổ nữa.

    “Rất, rất thích.”

    “Thích đến mức không dám nghĩ đến em, không dám gặp em.”

    “Rồi lại không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào để được gặp em.”

    Giọng nói chân thành, làm người ta rung động.

    Tôi chợt áp sát đến, ôm cổ anh, hôn môi.

    Hẳn là anh đã đợi ở trước cửa rất lâu, cánh môi anh lạnh buốt.

    Hơi thở mát lạnh sạch sẽ khiến tôi rơi nước mắt.

    Đôi mắt Diệp Hiên thoáng mở to, sau mấy giây sững sờ, anh giữ gáy tôi, muốn làm nụ hôn càng thêm sâu.

    Tôi bất ngờ nhận ra mình đang làm gì.

    Đẩy anh ra, vùi đầu vào gối, tủi thân khóc lên thành tiếng.

    Diệp Hiên càng luống cuống hơn, “Em đừng khóc mà.”

    Tôi nói xin lỗi.

    Diệp Hiên nói không sao, anh sẽ ở cạnh tôi.

    Cũng ngay giây phút này, tôi quyết định buông bỏ chín năm lưu luyến si mê của mình.

    Cho dù sau này, tôi biết rõ Mạnh Văn Thận không làm chuyện như vậy.

    Thế nhưng, ngay giây phút trái tim tan vỡ, tôi thật sự không thể chịu được là thật, chính năm mập mờ cũng là thật.

    Tôi mệt rồi.

    09.

    Đẩy tay đối phương ra, tôi múc cho Mạnh Văn Thận một chén canh giải rượu.

    “Uống đi, anh sẽ thấy thoải mái hơn chút, Văn Thính nói anh vừa xong cuộc họp hai mấy tiếng đã vội quay về, không muốn sống nữa sao?”

    Mạnh Văn Thận nhận lấy chén nước, mái tóc có vài sợi rủ xuống mí mắt, nhìn có vẻ trẻ con hơn, “A Hứa, chia tay đi, được không.”

    Mạnh Văn Thận cúi thấp đầu, giọng nói nhỏ đến mức khiến tôi nghi ngờ anh ấy đang tự làu bàu một mình.

    Tôi nghĩ mà buồn cười, mọi chuyện đã đến nước này rồi.

    Tôi muốn nói rõ ràng.

    “Mạnh Văn Thận, trong lòng anh, em là cái gì?”

    “Thậm chí lúc anh nói mấy lời này, cũng chẳng dám nhìn thẳng mặt em.”

    “Em yêu anh chín năm, anh biết rõ, nhưng anh đã làm gì? Lừa gạt em? Phớt lờ em? Bây giờ anh lại muốn em chia tay với anh ấy, anh dựa vào cái gì?”

    Anh ấy ngẩng đầu, ánh sáng trong mắt bị nghiền nát, có giãy giụa, đau khổ, tôi cảm thấy khiếp sợ khi đối diện với một đôi mắt chất chứa nhiều tình cảm như thế.

    “Không có, anh chưa từng lừa gạt em.”

    Tôi cười khổ lên tiếng.

    Anh ấy vẫn không hiểu.

    Mạnh Văn Thận đối với tôi lãnh đạm, dừng lại ở mức tình cảm nam nữ.

    Chỉ cần tôi thể hiện sự ái mộ với anh ấy như một người anh trai, anh ấy sẽ cưng tôi tận trời.

    Thật ra, nếu không phải mấy năm gần đây, anh ấy chiều chuộng tôi ra mặt, thì tôi cũng không lún sâu vào bùn lầy như vậy.

    “Lúc còn bé em đi theo sau lưng anh, anh chỉ nghĩ em nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện, đợi khi em lớn, hiểu rõ điều gì là….”

    “Ban đêm dễ làm người ta không tỉnh táo lắm.”

    Tôi ngắt ngang lời anh ấy.

    “Được rồi anh đừng nói nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi.”

    Nói xong câu này, tôi cố gắng kìm nén cảm giác chua xót trong lòng, lách qua người anh ấy, chuẩn bị về phòng.

    Anh ấy lại bất ngờ đưa tay, giữ chặt cổ tay tôi.

    “Anh sợ còn không nói, thì sẽ muộn mất.”

    Tôi hất tay anh ấy ra.

    “Đã muộn rồi, anh đừng nói anh yêu em hay gì đó cả, chẳng giúp ích được gì đâu, bây giờ em đang sống rất tốt.”

    10.

    Hôm trước tết âm lịch, tôi và Diệp Hiên ăn cơm tối xong, anh muốn đi tản bộ.

    Anh nhỏ nhẹ bảo, muốn đưa tôi về gặp bố mẹ.

    Tôi chưa chuẩn bị tâm lý, trong tay ôm ly trà sữa nóng, ngơ ngác nhìn anh.

    Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh chất chứa tình cảm, giống như nắng ấm ngày đông.

    Anh đưa tay, giúp tôi chỉnh lại khăn quàng cổ, nhẹ nhàng nói: “Sao thế, em sợ à?”

    Tôi chớp mắt vài cái: “Em thấy hơi nhanh.”

    Anh bất ngờ ôm chặt lấy tôi: “Anh không đợi thêm được nữa, A Hứa.”

    Tôi không nói gì, đưa tay vỗ vỗ lưng anh.

    Anh đứng thẳng người, đối diện với tôi, trong mắt là vẻ dịu dàng khó mà che giấu.

    Lòng tôi có chút rung động.

    “Anh vốn định, cho em nhiều thời gian hơn để suy nghĩ, nhưng anh lại sợ, sợ em lần nữa rung động với anh ta.”

    Hóa ra anh cũng biết.

    Tôi hơi nghiêng mặt đi, có cảm giác chột dạ không dám nhìn anh.

    Sau khi nói rõ ràng mọi chuyện với Mạnh Văn Thận, cứ năm ba hôm anh ấy lại đến nhà tôi.

    Đến còn thường xuyên hơn cả Diệp Hiên.

    Tôi cũng hết cách, bố mẹ tôi nhìn Mạnh Văn Thận lớn lên, lại thấy Mạnh Văn Thận đã chăm sóc tôi mấy chục năm, sớm đã xem anh ấy như khách quý.

    Nhất là mẹ tôi, gần đây còn tò mò hỏi có phải quan hệ của bọn tôi có tiến triển hay không, đầu tôi lắc như trống bỏi, nói mẹ đã gặp bạn trai tôi rồi nên đừng có nghĩ lung tung.

    “A Hứa, thật ra người trong lòng em vẫn luôn là đàn anh Mạnh.”

    Anh kéo tay tôi đi lên trước, giống như chỉ vô tình nhắc đến.

    Tôi nhạy cảm phát hiện được sự lo lắng của anh.

    “Em còn nhớ lần đầu anh tỏ tình em vào năm ngoái không?”

    Tôi hé miệng, mỉm cười, tất nhiên là nhớ rõ.

    Hôm đó, tôi nhớ lúc trưa Mạnh Văn Thận không ăn được bao nhiêu, đã xuống bếp nấu cháo kèm hai món thanh đạm cho anh ấy, xong xuôi thì bỏ vào hộp, chuẩn bị đưa đến công ty cho anh ấy.

    Có lẽ vì hôm qua trời đổ tuyết, đi nửa đường thì xe tôi không may chết máy.

    Đúng lúc, Diệp Hiên đi ngang, hỏi tôi muốn đi đâu, muốn đưa tôi đi.

    Tôi cũng không từ chối, nhanh chóng lên xe.

    Trên xe phát một bài nhạc nhẹ.

    “ I say love it is a flower. And you it’s only seed.”
     
    Hứa Với Em Quãng Đời Còn Lại - Kinh Dạng
    Chương 3: Hoàn


    11.

    “Tôi nói mình yêu một đóa hoa, mà em, chính là đóa hoa duy nhất đó.”

    Trong lòng tôi lúc đó chỉ có Mạnh Văn Thận, không hề nhận ra tâm tư thầm kín của Diệp Hiên với mình, lúc đó nhân cơ hội dừng đèn đỏ, anh lấy ra một bó hoa hồng như đang làm ảo thuật.

    “Anh nghe người ta nói, muốn tỏ tình thì nên bắt đầu bằng một bó hoa hồng.”

    Thấy tôi ngẩn ngơ, anh híp mắt cười, lỗ tai đã đỏ bừng, nhưng vẫn vờ như bình tĩnh.

    “Hôm nay anh đã hỏi Văn Thính rồi, em không có chuyện gì bận, vốn định tối nay sẽ mời em ra ngoài ăn, không ngờ lại gặp em ở đây.”

    Tôi không nhận hoa, cứ lúng túng khó xử không biết làm sao.

    “Thật xin lỗi, Diệp Hiên, em đã làm chuyện gì làm anh hiểu lầm sao? Em không có những tâm tư đó với anh đâu.”

    Nụ cười trong mắt anh tan đi vài phần, nhưng vẫn lịch sự cất hoa đi, đặt ở phía hàng ghế sau.

    “Không phải, Tri Hứa, là anh nóng vội, dọa đến em rồi sao?”

    Tôi lắc đầu, hạ quyết tâm, cảm thấy không thể gieo hy vọng cho người khác như vậy.

    “Em thích một người đã chín năm rồi, thế nên, rất xin lỗi.”

    Hồi ức bị cảm giác ấm áp trên trán gián đoạn.

    Anh áp trán vào trán tôi, “lúc đó anh chỉ nghĩ, anh ấy hẳn là người rất tốt nhỉ.”

    “Sau đó, anh phát hiện người đó là đàn anh Mạnh, trong lòng không quá ngạc nhiên, ngược lại là vô cùng lo lắng.”

    “Hai người là thanh mai trúc mã, lại cùng nhau làm bạn nhiều năm như vậy, anh ấy còn rất vĩ đại, là tấm gương của anh.”

    “Anh luôn nghĩ, bây giờ anh ấy quan tâm em như vậy, có khi nào em hối hận vì hẹn hò với anh hay không.”

    Diệp Hiên nhắm mắt lại, tôi không nhìn ra được vui buồn trong mắt anh.

    Đang định mở miệng, anh lại mở mắt, bên trong hoàn toàn là ý cười, “nhưng mà, bây giờ anh thông suốt rồi, đàn anh Mạnh cũng rất tốt, đối xử với em cũng tốt.”

    Tôi cũng cười.

    Anh là mặt trời nhỏ, cũng không thua kém gì anh ấy cả.

    “Anh ấy với em từng có mười năm hai mươi năm, cũng quen biết bọn anh ba bốn năm, còn bọn mình, tương lai còn có ba mươi bốn mươi năm, dù thế nào cũng là anh yêu em thời gian dài.”

    Nói rồi, anh nắm lấy tay tôi, vô cùng kiên định.

    Tôi có hơi mơ hồ.

    Cảm xúc của anh chuyển biến cũng nhanh quá rồi, tôi còn chưa kịp trấn an, anh đã tự trấn an xong chính mình.

    Trên trời tuyết lại bắt đầu rơi.

    Tôi nhìn vào mắt anh.

    “Vậy đến tết, bọn mình cùng về nhà nhé.”

    Ánh mắt anh sáng bừng, hai tay nâng mặt tôi, hôn lên môi.

    Là vị đào.

    Anh….

    “Anh ăn kẹo lúc nào thế?”

    Tôi dùng khủy tay thúc nhẹ vào anh.

    Anh làm bộ bị đau, “lúc em đi mua trà sữa, anh còn cố ý hỏi vị nào ăn ngon nhất nữa.”

    Tôi cười tươi hơn, mỗi lần hôn nhau anh đều cẩn thận như vậy.

    Thật sự là, vô cùng đáng yêu luôn.

    11.

    Sau tết âm lịch, tôi vẫn cố ý tránh mặt Mạnh Văn Thận.

    Không ngờ là Văn Thính không nhìn nổi nữa.

    Cô gái nhỏ đáng thương tâm sự, “A Hứa, thật sự phải làm mọi chuyện căng thẳng đến mức này sao.”

    Tôi bẹo má cô ấy, “Cậu đừng suy nghĩ nhiều, bây giờ thật sự là tớ không thể thản nhiên đối diện với anh trai cậu được, từ lúc để anh ấy biết tình cảm của tớ, tớ đã dự đoán trước kết cục này rồi.”

    Văn Thính không hiểu.

    Tôi cười, “người mình từng yêu không thể làm bạn được.”

    Tình cảm hai mươi mấy năm không phải nói thôi là thôi được, Mạnh Văn Thận ở trong lòng tôi, vẫn sẽ có một vị trí nhất định.

    Nhưng không thể lại gần.

    Điều này đối với cả ba người chúng tôi, đều là một loại tổn thương.

    “Chuyện anh tớ nằm viện, anh ấy không cho nói với cậu, dạ dày xuất huyết, bệnh viện cũng đã đưa ra thông báo về tính nguy hiểm của bệnh trạng rồi.”

    Văn Thính cuối cùng cũng không kìm được nữa, òa khóc thật to.

    Đầu óc nổ đoàng một tiếng, tôi hít sâu một hơi, chuyện này quá đột ngột.

    Mờ mịt lúng túng không cách nào mở miệng.

    “Anh, anh ấy ở bệnh viện nào?”

    12.

    Con đường đến bệnh viện có vẻ thật là dài.

    Những hồi ức không thể khống chế kia hiện lên trong đầu tôi.

    Khi tôi phát sốt, anh ấy thức trắng đêm trông tôi, quầng mắt thâm đen, trông rất đáng thương.

    Lúc tôi vô cớ kiếm chuyện, anh ấy cũng chưa từng cãi nhau với tôi.

    Lần nào cũng kiên nhẫn, đợi tôi nói ra những tủi thân của mình, an ủi dẫn đường.

    Nếu nói thật lòng thì, anh ấy đối với tôi, so với Văn Thính còn kiên nhẫn hơn nhiều.

    Rất nhiều, thời gian chín năm kia, tôi không thể phân biệt được là ái mộ hay là ỷ lại.

    Năm mười tám tuổi, Mạnh Văn Thận tổ chức sinh nhật cho tôi.

    Lúc chúc mừng, tôi cầm ly rượu lên, mỉm cười nhìn anh ấy, “Em trưởng thành rồi, uống rượu không thành vấn đề chứ!”

    Anh ấy bất đắc dĩ gật đầu.

    Ai ngờ tôi chỉ một ly đã gục.

    Mặt mày đỏ bừng, được anh ấy cõng về nhà.

    Tôi ở sau lưng tham lam hít hết mùi hương thuộc về anh, “Mạnh Văn Thận, em rất thích anh.”

    “Anh cũng thích em, nhưng A Hứa à, em vẫn còn nhỏ, sau này sẽ gặp được nhiều người hơn, trải qua nhiều chuyện hơn, anh không thể, không thể đồng ý với em chuyện này, anh sợ em sẽ hối hận.”

    “Hì hì.”

    Tôi dựa vào lưng anh ấy cười thật tươi, thầm nghĩ rằng, sao tôi có thể hối hận được?

    Tôi còn có thể gặp được người tốt hơn anh ấy hay sao?

    Chắc là không rồi.

    Nhưng thật sự là tôi không thể ngờ, Mạnh Văn Thận lại nhu nhược đến mức đó.

    Thừa nhận có tình cảm với tôi, thật sự khó làm đến thế sao?

    Năm đó thấy tôi còn nhỏ, vậy năm trước còn do dự điều gì?

    Nói thẳng ra là, vừa tham lam vừa ích kỷ.

    Tham lam tình cảm của tôi nhưng lại hèn kém không dám đối mặt với cảm xúc của mình.

    Dựa vào đâu chứ?

    Có thể không cam lòng, nhưng khi nghe tính mạng của anh ấy nguy hiểm, tôi cũng có chút mơ hồ.

    Tôi không muốn oán hận anh ấy, còn mong anh ấy bình an.

    “Thính Thính, đừng khóc nữa, anh ấy phẫu thuật xong rồi, bác sĩ nói chỉ cần phối hợp điều trị thì không có chuyện gì lớn đâu.”

    Cô ấy tạm nín khóc, “Khả năng là lúc này anh ấy không muốn tỉnh lại, tớ chỉ có thể tìm cậu.”

    Cô ấy đưa khăn giấy cho tôi, lúc này tôi mới phát hiện mặt mình lấm lem nước mắt.

    Thông báo Wechat vang lên, là Diệp Hiên.

    Tôi cũng không định gạt anh ấy, “Em đang muốn đến bệnh viện, tình trạng của Mạnh Văn Thận không tốt lắm.”

    Bên kia im lặng vài giây, bất ngờ lên tiếng, “anh đưa em đi.”

    “Không cần đâu, Văn Thính đưa em đi.”

    Do dự một lúc, tôi vẫn nói, “Anh đừng nghĩ lung tung, em chỉ đi thăm bệnh thôi.”

    Lúc nói câu này, Văn Thính quay sang nhìn tôi, giống như lời này của tôi hơi vô tình quá.

    “A Hứa, là em không cần nghĩ lung tung mới đúng, anh biết phân nặng nhẹ, sau này không cần giải thích như thế nữa.”

    Tôi chỉ thấy khó chịu hơn.

    13.

    Trong không khí ngập tràn mùi cồn.

    Tôi ngồi xuống cạnh giường bệnh, im lặng nhìn anh ấy đang ngủ.

    Đã lâu không gặp, không ngờ anh ấy lại tiều tụy như vậy.

    Cảm nhận được có người đến, anh ấy mở mắt, thấy là tôi thì nở nụ cười.

    Tôi vội vàng đứng dậy, “anh uống nước không, để em rót cho anh ly nước ấm.”

    Anh ấy giữ tay tôi, mím môi, “Là Thính Thính nói cho em biết à?”

    “Nếu Thính Thính không nói, anh định giấu em mãi sao?”

    Mặt tôi vô cảm.

    “Thôi.”

    “Sau này anh có thể đừng làm việc bất chấp tính mạng nữa được không?”

    “Ừ.”

    “Có thể chăm sóc thật tốt cho bản thân không?”

    “Ừ.”

    “Anh yêu em.”

    Anh ấy nhắm mắt, không nhìn tôi, chỉ phối hợp trả lời.

    “Anh nhìn em từ lúc chỉ là một đứa trẻ, cho đến khi trưởng thành xinh đẹp đáng yêu, thật sự là năm tháng quá vội vàng.”

    “Sau khi cô chú Hứa ly hôn, em nói không muốn đi cùng ai, chỉ muốn đi cùng anh, hai nhà bọn mình có quan hệ thân thiết, người lớn cũng chẳng ý kiến. Lúc đấy anh đã nghĩ sẽ yêu thương em thật tốt, sẽ cùng em trưởng thành.”

    “Em dính người hơn so với Thính Thính nhiều, lúc đó trong lòng anh cũng thiên vị em hơn, nhưng anh chỉ nghĩ đó là tình cảm anh em mà thôi.”

    “Thế nên, lúc em mười lăm lần đầu nói yêu anh, đã làm anh hoang mang mất ngủ cả đêm. Anh nghĩ cô gái nhỏ lúc bé tã bỉm đều là anh thay, sao anh có thể làm em sinh ra cảm giác này với anh, chuyện này thật sự quá hoang đường, anh cảm thấy như mình đã làm ra chuyện gì đó rất xấu. Có thể em vẫn chưa phân biệt được đâu là yêu, nhầm lẫn từ ỷ lại sang rung động, anh phải uốn nắn lại em về con đường đúng, nhưng ba năm sau, em dựa vào lưng anh nói thích anh, lúc đó anh thật sự đã rung động.”

    “Nhưng lúc đó anh bận quá, không thể nào đáp lại phần tình cảm này, thời gian anh có thể dành cho em quá ít, em vừa trưởng thành, sắp vào đại học, thời gian đẹp đẽ nhất cuộc đời sắp bắt đầu, anh không thể cướp mất quyền tự do yêu đương của em, thế nên, anh chọn rút lui.”

    “Nhưng anh không ngờ, lúc học đại học em lại bắt đầu chăm chỉ như vậy, trong lòng anh có chút kinh ngạc, nhưng cũng hiểu được đôi chút, là em đang muốn giúp đỡ anh.”

    Anh ấy nói đến đây mà giọng nói đã hơi mất tiếng, anh ấy dùng một tay che mắt, tôi thấy từ những khe hở ngón tay đã dần ẩm ướt.

    Thấy không, hóa ra anh ấy cũng biết.

    Biết tôi theo đuổi anh ấy.

    “A Hứa, anh biết, bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi, nhưng anh vẫn muốn giải thích, ngày giáng sinh năm ngoái, chỉ là hiểu lầm thôi, từ sau khi hiểu rõ tấm lòng của em, anh cũng không có qua lại với bất cứ ai nữa.”

    “Anh cứ nghĩ mọi thứ sẽ như nước chảy thành sông, nhưng anh quên mất, lời yêu thương mà không nói ra__ thì chẳng có ý nghĩa gì.”

    “Những năm này anh khiến em buồn tủi, lo lắng, đau khổ, thế nên ngày hôm nay đánh mất em cũng là anh đáng đời.”

    ….

    Mạnh Văn Thận tự mình độc thoại rất nhiều, từ trong bệnh viện đi ra mà chân tôi cứ lơ lửng, như đang đạp lên mây.

    Anh ấy đã sai rồi sao?

    Lập trường khác nhau, tôi có thể trách anh ấy vì đã không nói rõ mọi chuyện sao?

    Trong lòng trống rỗng.

    Khi bạn phát hiện người mình yêu thầm mấy chục năm, cũng yêu mình, cảm giác đó rốt cuộc như thế nào?

    Nói thật, không tốt lắm.

    Sau ngày giáng sinh năm ngoái, quan hệ của bọn tôi cũng đóng băng.

    Tôi bảo anh ấy bẩn, không biết giữ mình trong sạch, anh ấy gọi đến tôi đều tắt máy hết.

    Sau này anh ấy không kiên nhẫn nữa, hỏi tôi muốn làm sao mới có thể nói chuyện đàng hoàng với anh ấy.

    Tôi cười lạnh hỏi anh ấy, tại sao những người phụ nữ khác anh ấy không từ chối, còn tôi thì không được.

    Anh ấy tức giận, không cho tôi tự nói mình như vậy.

    Tôi và anh ấy giằng co, tôi hỏi anh ấy thấy như thế nào, thấy tôi nói vậy là đang tự lãng phí mình sao?

    Tôi nói, tôi cũng chẳng hiếm lạ gì một người như anh ấy, chẳng phải anh ấy muốn tôi hẹn hò sao, vậy được tôi sẽ làm theo.

    Anh ấy cũng nói mặc kệ tôi, muốn làm gì thì làm.

    14.

    “A Hứa, phải nhìn đường chứ.”

    Giọng nói dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu, làm tôi ngơ ngác.

    Ngẩng đầu, đập vào mắt chính là gương mặt đẹp trai hiện rõ sự lo lắng của Diệp Hiên.

    Trong lòng tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

    Tôi ôm chặt anh, khóc nấc thành tiếng.

    “Có chuyện gì sao, tình huống của đàn anh thế nào?

    Ngày mai anh lại đến đây cùng em nhé?”

    Tôi lắc đầu, anh cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ ôm tôi như thế để tôi ổn định lại tâm trạng.

    Anh quàng chiếc khăn quàng cổ trong tay lên cho tôi, nhẹ nhàng hỏi thăm, “về nhà trước được không, ở ngoài lâu sẽ dễ bị cảm.”

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nắm tay anh bước đi.

    Sau khi về nhà, đang định xuống xe, tôi chợt nghĩ đến gì đó.

    Quay đầu nhìn anh.

    “Diệp Hiên.”

    “Anh đây?”

    “Lúc đó em không phải vì hờn dỗi hay tâm trạng không tốt mới hẹn hò với anh.”

    Anh hơi khựng lại, nhưng cơ mặt giãn ra rất nhanh, “anh biết, sao tự nhiên lại nói mấy chuyện này.”

    “Bởi vì em quan tâm anh, không muốn để anh phải nghĩ nhiều, không muốn anh chơi vơi.”

    Tôi quay người ôm anh, “em không muốn lừa dối anh, em không dám nói bây giờ mình yêu anh bao nhiêu.”

    “Nhưng mà, em rất thích ở cạnh anh, loại cảm giác này, em chưa từng cảm nhận được.”

    Khoảng thời gian giằng co với Mạnh Văn Thận, cuộc sống của tôi trở nên hỗn loạn.

    Văn Thính lo cho tôi, thấy quan hệ của tôi với Mạnh Văn Thận đã không cứu được nữa, biết Diệp Hiên có ý với tôi, bèn nhờ anh chăm sóc tôi những khi anh rảnh.

    Dưới ánh đèn mờ trong quán bar, anh ngồi xuống bên cạnh, giật lấy ly rượu năm màu trong tay tôi.

    “Tri Hứa, thất tình còn nhiều cách để quên mà, uống rượu có hại cho sức khỏe.”

    Nói rồi, anh lấy ly rượu đi.

    Ly rượu bị đưa ra xa, tôi không với được, chỉ đành nằm sấp xuống bàn vừa khóc vừa trách, “đến anh cũng bắt nạt em, sao lần nào gặp anh em cũng chật vật như thế.”

    Anh nhìn tôi, trong mắt hiện rõ đau lòng, mượn men say, tôi áp sát vào anh, “còn thích em không?”

    Đôi lông mi dài của anh rung khẽ, “vẫn thích, nhưng anh không muốn thừa nước đục thả câu.”

    Tôi lắc đầu, chân thành nói, “bây giờ em đang tỉnh táo lắm, bọn mình hẹn hò thử có được không.”

    Tôi thừa nhận, lúc đó tôi có hai phần hờn dỗi, ba phần say.

    Nhưng tôi cũng rất thích, cái cảm giác khi ở bên anh.

    Thoải mái, tự do, ấm áp.

    Suy nghĩ bị kéo lại, Diệp Hiên xoa tóc tôi.

    Tôi lại nghẹn ngào nói tiếp, “anh cũng biết, em chỉ từng thích___ từng có tình cảm với mỗi Mạnh Văn Thận, là tình cảm rất sâu đậm, em cần thời gian.”

    Anh cười, “anh biết rồi.”

    “Sau này em sẽ cố gắng tránh mặt anh ấy, nhưng với quan hệ của hai nhà, ít nhiều cũng phải đụng mặt.”

    “A Hứa, suy nghĩ gì thế, sao em lại bất ngờ trở nên nhạy cảm như vậy?”

    Bị anh nhìn thấu, hốc mắt tôi đỏ ửng lên, “bởi vì anh tốt quá.”

    Anh ấy xoa má, hôn lên trán tôi, “bọn mình kết hôn đi.”

    Tôi kinh ngạc, phì cười, “anh trực tiếp cầu hôn như vậy luôn à?”

    Anh ấy như đang làm ảo thuật mà móc chiếc nhẫn đã chuẩn bị trước ra, “anh đã chuẩn bị từ lâu.”

    “Người lớn cũng đã gặp rồi, anh không đợi được nữa, muốn nhanh rước em về nhà.”

    Ngoài cửa sổ xe, bắn pháo hoa.

    Trong xe, ánh mắt anh ấy hiện lên vài tia sáng.

    Tôi đưa tay ra, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

    “Vâng.”

    Trên đời có rất nhiều lý do để không thể bên nhau, bận rộn, mệt mỏi, không có tình cảm, không phù hợp, người vì bạn, chỉ có duy nhất một biểu hiện: chỉ nghĩ cùng bạn bên nhau trọn đời.

    Hoàn toàn văn.
     
    Back
    Top Dưới