Ngôn Tình Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,156
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUghoGSTsYimwJxhhVnElC3DJRm_BH8tS_j_IaVJHO5xko2YQadeWiSbzc4_2C_H05l23ECRYpo9LHOeVUHNN3LQnocSEo2JJyRaD8hDRWE544f_bFglCLxTtPcCugXVtlS3fgyFFAOqDRDyw_WxY_S=w215-h322-s-no

Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ba năm trước, trước mặt bạn bè anh ta cười nhạo tôi: "Một kẻ não toàn là yêu đương, tôi chỉ chơi chơi thôi."
Tôi mất hồn mất vía trên đường trở về ngã tới chân bị thương.
Ba năm sau tôi ở buổi họp lớp phát thiệp mời
"Mình sắp kết hôn rồi, hoan nghênh mọi người đến tham gia hôn lễ."
Lúc đưa thiệp cho anh ta, anh ta khinh khỉnh cười lạnh đẩy thiệp mời ra: "Ai cho cô lá gan dám kết hôn với người khác?"
Anh ta đâu biết, đồng chủ nhân của tấm thiệp đang ngồi đối diện.
Thong dong bình tĩnh mà nhìn toàn bộ mọi người trong phòng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 1


1

“Không ngờ Hứa Thức Sơ là người đầu tiên kết hôn.”

“Trước kia quả thực cô ấy rất ngoan ngoãn, nhưng từng bị vứt bỏ, có người lấy là may rồi.”

Tôi siết chặt thiệp mời, làm lơ những tiếng thì thầm đó.

“Tháng sau mình sẽ kết hôn, hoan nghênh mọi người đến tham dự.”

Từ đầu đến cuối, ánh mặt âm u kia luôn dừng ở trên mặt tôi không hề nhúc nhích.

Tôi biết anh ta sẽ tới.

Giang Chi Hoài- Mối tình đầu của tôi.

Bây giờ là ngôi sao mới nổi mạnh mẽ trong thương trường.

Tôi lấy hết can đảm để nhìn thẳng và đưa tấm thiệp màu đỏ tới trước mặt anh ta.

“Giang Chi Hoài, hoan nghênh anh tới dự.”

Giang Chi Hoài trầm mặc, một lúc lâu sau cũng không nói nửa lời.

Mọi người trong phòng nín thở nhìn chằm chằm theo dõi hai chúng tôi.

Suy cho cùng năm đó bọn tôi chia tay đã ồn ào rất lâu

Anh ta ở trước mặt mọi người nói tôi là l**m cẩu*, Làm tôi mất hồn mất vía trở về dẫm hụt cầu thang lăn xuống, chân bị thương.

*l**m cẩu: Chỉ những người chỉ biết yêu đương, dù đối phương ghét bỏ hay ruồng rẫy tới mức nào vẫn không từ bỏ.

Phải đi nơi khác chữa.

Lâm San ngồi bên cạnh mở miệng cười nhạo:

“Tiểu Sơ, chân của cậu khỏi chưa?”

Tôi do dự một lúc, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Trời chuyển mưa sẽ có chút đau……”

Thực ra thì còn nghiêm trọng hơn.

Bị thương tới tận khớp xương mà..

Cô ta ôm lấy canh tay Giang Chi Hoài, cười nói.

“Ngại quá, mình thay Chi Hoài xin lỗi cậu”

“Thay…… anh ta?”

Tôi siết chặt tấm thiệp mời.

“Mọi người chưa nói với cậu sao? Mình với anh ấy chuẩn bị kết hôn rồi.” Lâm San che miệng cười, “Mình thật có phúc.”

Tôi cầm thiệp mời trong tay, có chút bối rồi không biết làm sao.

Lâm San, chính là bạn thân của tôi.

Năm ấy là tôi chơi thân với cô ấy nhất.

Sao cô ấy có thể……

“Cái đó…… Đều qua rồi đúng không tiểu Sơ, đưa thiệp mời cho người ta đi.”

Mọi người cố gắng giảng hòa.

Giang Chi Hoài bỗng nhiên đưa tay đẩy tấm thiệp trước mặt rồi cười thành tiếng:.

“Ai cho cô lá gan kết hôn với người khác?”

Lời này vừa ra ốn phía bỗng nhiên an tĩnh.

Sắc mặt Lâm Sam cũng thay đổi.

Não tôi trống rỗng, hỏi lại: “Sao tôi lại không thể kết hôn với người khác?”

Những năm gần đây, tôi chịu hết những nhục nhã và cười nhạo của người khác vẫn chưa đủ sao?

Giang Chi Hoài nhoẻn miệng cười, dịu dàng nói: “Chó mà tôi vứt đi cũng không được đi tìm chủ khác, cô nói xem?”

“Chi Hoài.”

Âm điệu nhạt nhẽo truyền đến từ vị trí chủ tọa trong lúc yên tĩnh vang lên rõ ràng

Thẩm Vọng Tân nhấc mắt lên, vân đạm phong khinh nói: “Được rồi.”

Chỉ hai chữ đã giải quyết dứt khoát

Không ai dám phản bác anh ấy.

Nói chung vị này còn mạnh hơn Giang Chi Hoài rất nhiều.

Lúc đi học chính là vị học thần cao lãnh không thể với tới.

Tốt nghiệp mấy năm nay, luôn là nhân vật chính trên mục tài chính của cả tivi lẫn báo chí.

Quan hệ của Giang Chi Hoài với anh ấy không tệ, nên không nói tiếp.

Nhưng lại đoạt thiệp mời trong tay tôi mở ra cười nói.

“Vọng Tân, trùng hợp quá, vị hôn phu của cô ta cũng họ Thẩm. Tôi thật muốn xem là thần thánh phương nào.”

Tên in trên thiệp là Thẩm Huyền.

“Vậy sao?”

Thẩm Vọng Tân hớp nhẹ một ngụm rượu vang đỏ, cười như không cười nói, “Vậy đúng là trùng hợp thật sự.”

2

Thẩm Vọng Tân chỉ ở trong chốc lát, bị một cuộc điện thoại gọi đi rồi.

Anh ấy trăm công ngàn việc, có thể tham dự tụ hội nhỏ như này đã vô cùng không dễ rồi.

Tôi tìm cớ chạy ra ngoài.

Lúc đến cửa,, tài xế đã mở cửa xe Rolls-Royce cho anh ấy.

“Thẩm tiên sinh!”

Tôi đuổi tới mức thở hồng hộc.

Thẩm Vọng Tân nghe gọi liền quay đầu lại.

Khuôn mặt lạnh lùng được khắc họa dưới ánh đèn đường càng thêm xa cách

“Đêm nay…… Cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn.”

Thẩm Vọng Tân nhàn nhạt mở miệng, “Chúng ta sắp kết hôn, em nên trực tiếp công khai.”

Tôi há miệng th* d*c, nói không nên lời.

Ngày trở lại Giang thành, tôi đang đứngowr đầu đường đưa mắt nhìn quang cảnh lạ lẫm

xung quanh thì vô tình gặp xe của Thẩm Vọng Tân.

“Về gặp Giang Chi Hoài sao?”

Đây là câu nói đầu tiên của anh ấy.

“Cậu ta sắp kết hôn rồi.”

“Dựa vào tính cách h*m m**n khống chế của cậu ta, em muốn sống ở Giang thành này quả thực sẽ rất khó khăn.”

Thẩm Vọng Tân nhẹ nhàng chìa ra cành ôliu, “Tôi đang cần một vị hôn thê để ứng phó trong nhà, em có thể suy xét một chút.”

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đồng ý.

Thực ra tôi cũng không rõ anh ấy muốn gì ở tôi.

Nên cũng không dám cáo mượn oai hùm mà tác oai tác quái.

Chỉ muốn khiêm tốn một chút mà thôi.

“Thẩm Huyền” là tên mà Thẩm Vọng Tân từng dùng, cũng là tên trong gia phả, nên không mấy ai biết tới.

“Xin lỗi…… Đêm nay rước thêm phiền toái cho anh rồi.”

Thẩm Vọng Tân im lặng nhìn chằm chằm tôi một lúc, giống như muốn nói gì đó.

Cuối cùng lại bảo: “Về tới nhà thì báo cho tôi biết.”

3

Lúc tôi quay lại lấy đồ, bị bạn cũ giữ chặt nói chuyện phiếm.

Mãi cho đến 8 giờ, bên ngoài bỗng nhiên mưa to.

Mọi người đều bị bắt ở lại, thuê phòng khách sạn.

“ Đã về chưa?”

Thẩm Vọng Tân gửi qua ba chữ, Thật phù hợp với tình cách kiệm lời của anh.

“Tôi ở lại khách sạn.”

Đầu bên kia rất lâu sau mới gửi tới một câu:

“Đưa số phòng cho tôi, nếu mệt thì em ngủ trước đi.”

Gửi xong tin nhắn tôi chui vào trong chăn.

Không biết là vô tình hay cố ý mà phòng của Lâm San và Giang Chi Hoài ở ngay sát vách phòng tôi.

Khách sạn cách âm kém, âm thanh cười nói của Lâm Sam xuyên qua vô cùng chói tai.

Cô ta sợ tôi nghe không thấy gào lên, “Chi Hoài, lần sinh nhật của cô ta, tụi mình ở ngay cách vách...”

“Câm mồm, ồn ào.”

Thanh âm của Giang Chi Hoài khàn khàn, có chút chán ghét..

Tôi sửng sốt.

Bỗng nhiên nhớ tới năm đầu tiên tôi và Giang Chi Hoài ở bên nhau.

Anh ta mừng sinh nhật tôi,nhưng sau 12 giờ người liền biến mất.

Lâm San cũng không liên lạc được.

Tôi bỗng có cảm giác ghê tởm.

Mắt bỗng cay cay.

Thực ra tôi không thể nói mình còn thích Giang Chi Hoài hay không..

Chỉ là thanh xuân của tôi đều giao cho anh ta..

Cuối cùng lại hóa thành một trò cười.

Phòng bên cạnh càng ngày càng không kiêng dè, âm thanh của Lâm San tràn ngập khiêu khích.

Bỗng nhiên của phòng tôi bật mở.

Bóng người cao lớn bị bóng đèn ngoài hành lang kéo lên thật dài.

Hơi nước lạnh lẽo mạnh mẽ ùa vào phòng.

Đôi mắt tôi ẩm ướt, mờ mịt nhìn chằm chằm người đàn ông ấy.

“Thẩm tiên sinh, sao anh lại tới đây?”

Thẩm Vọng Tân quét mắt nhìn tôi một cái, “An ninh khách sạn này không tốt, tôi không yên tâm.”

Không biết có phải ảo giác hay không, đêm nay tính tình anh có vẻ không được tốt lắm.

Cả người đều toát lên vẻ lạnh nhạt ngăn người tới gần.

Âm thanh phòng cách vách bỗng nhiên im bặt

Thẩm Vọng Tân nhàn nhạt đánh giá tôi.

“Khó chịu sao?”

“Sao cơ?”

“Tôi có thể đổi phòng giúp em.”

Tôi vội vàng xua tay, “Không còn sớm nữa rồi, mai anh phải đi làm nữa, mau nghỉ ngơi thôi.”

Vừa dứt lời mới nhớ phòng tôi đặt là phòng đơn.

Mà tôi xốc chăn lên, như là mời anh ấy ngủ cùng.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng nghịu.

Thẩm Vọng Tân liếc mắt qua chân tôi, dời đi tầm mắt, gọi cho trợ lý.

“Đặt thêm một phòng....”

Bỗng dưng tiếng la của Lâm San ở phòng cách vách quay trở lại càng thêm càn rỡ.

Tôi bỗng dưng cảm thấy bực bội, duỗi tay, túm chặt góc áo của Thẩm Vọng Tân góc áo, nhỏ giọng nói, “Không sao…… Cứ vậy ngủ đi.”

Lời vừa ra khỏi miệng, ánh mặt của Thẩm Vọng Tân rất vi diệu.

Thậm chí còn có vài phần xâm lược.

Mặt tôi lập chức cháy tới đỏ bừng

Có phải trực tiếp quá hay không?

“Thực xin lỗi, tôi…… Ý tôi không phải——”

“Được.”

Thẩm Vọng Tân thong thả cúp điện thoại.

“Em tắm trước?”

Rầm!

Phòng bên cạnh truyền tới tiếng động lớn.

Theo tiếng hô của Lâm San, di động của tôi vang lên.

Là số của Giang Hoài Chi

Tôi không bắt máy.

Ngay sau đó, di động nhận được tin nhắn.

Tin nhắn trực tiếp hiện lên trên màn hình.

“Hứa Thức Sơ, cho cô ba phút, ra đây.”

Thẩm Vọng Tân mím môi, cười lạnh lẽo.

“Anh ta cũng vội thật.”

Tôi đang định hỏi cái gì, Thẩm Vọng Tân bỗng nhiên đứng dậy, tháo đồng hồ, cởi cổ áo.

Tôi ngây người, lắp bắp hỏi: “Anh…… Anh……”

Tôi nhanh chóng bị một mùi tùng hương lanh lẽo xâm chiếm.

“Hứa tiểu thư, là do em mời trước, tôi từ chối thì bất kính quá.”

Trái tim tôi như muốn nhảy ra từ trong cổ họng.

Bọn tôi dính sát với nhau.

Sát tới mức tôi có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của anh.

“Em sẽ kêu ra tiếng sao?” Anh hỏi.

“Cái gì cơ?”

Tôi lí nhí.

Thẩm Vọng Tân bật cười nhẹ “Âm thanh của em, dễ nghe hơn của cô ta nhiều.”

Tôi bỗng hiểu ý của anh ấy, “A ——”

Thanh âm đông cứng, lại chọc Thẩm Vọng Tân cười thành tiếng.

Mang theo một loại khen thưởng ý vị.

Giống như muốn nói tôi làm vô cùng tốt.

Đột nhiên, sát vách vang lên âm thanh của Giang Chi Hoài.

Thanh âm nặng nề tức giận.

“Hứa Thức Sơ, nhận điện thoại.”

Thẩm Vọng Tân giật nhẹ khóe môi, bắt điện thoại của tôi nhẹ nhàng nói: “Cô ấy đang tắm.”

Im lặng dài như cả thế kỷ.

Giang Chi Hoài nhẹ giọng hỏi: “Thẩm Huyền?”

“Đúng vậy.”

Giang Chi Hoài cười nhạo, “Nếu muốn chết nói, tôi không ngại tiễn anh một quãng.”

Thẩm Vọng Tân vén mái tóc rối của tôi lên, cười khẽ ra tiếng.

“Khẩu khí không nhỏ. Hy vọng hành động của cậu, nhanh như lúc cậu tước vũ khí nhé.”
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 2


4

Phòng bên cạnh vang lên tiếng đồ vật bị quăng mạnh vào tường, sau đó lại quay về yên tĩnh.

Tôi hậu tri hậu giác mới biết mình mới làm gì, giật mình lùi ra sau, kéo giãn khoảng cách

“Tôi có chút mệt, đi ngủ trước đây……”

Nói xong lăn về phía cạnh giường, mặc kệ Thẩm Vọng Tân.

Bầu không khí kiều diễm biến mất không thấy tăm hơi.

Thẩm Vọng Tân nhìn chằm chằm vào chăn nệm ấm áp, không biết là đang nghĩ gì..

Trong phòng yên tĩnh, chỉ vang lên tiếng mưa bên ngoài của sổ..

Tôi nhắm hai mắt lại, cảm nhận trái tim mình đập như điên dại.

Trước mắt bỗng hiện lên lần đầu tiên gặp Thẩm Vọng Tân.

Lúc ấy, tôi còn đang theo đuổi Giang Chi Hoài.

Trường học tổ chức biểu diễn văn nghệ, tôi tham gia một điệu múa cổ điển.

Thẩm Vọng Tân bị Giang Chi Hoài kéo tới.

Ngồi hàng đầu tiên của khán đài.

Đôi mắt đó từ đầu đến cuối không nhìn tôi lấy một cái.

Là một người vô cùng lạnh nhạt.

Sau đó tôi đi theo Giang Chi Hoài, có gặp anh thêm vài lần, số câu nói với nhau có thể đếm trên đầu ngón tay.

Căn bản không ngờ đến, sau này hai đứa tôi lại nằm chung một giường.

Tôi thở dài một tiếng.

“Không ngủ được sao?”

Thẩm Vọng Tân hỏi.

Suy nghĩ bị kéo về, tôi mở bừng mắt.

Anh ngồi cạnh đèn ngủ, ánh sáng mờ nhạt chiếu lên hình dáng anh tuấn lạnh lùng.

Giống như năm ấy lần đầu tiên gặp gỡ.

Tôi siết chặt chăn, hỏi anh: “Thẩm tiên sinh, sao anh lại tìm tôi?”

“Sao lại không thể tìm em?”

Đôi mắt anh hạ xuống, mang theo cái nhìn lạnh nhạt nhìn tôi, “Với tôi mà nói, ai cũng giống ai. Là người quen thì càng tốt.”

“Ồ……” Tôi gãi đầu, “Chỉ là cảm thấy, đời người, còn rất…… Khó mà đoán trước.”

Thẩm Vọng Tân nhếch nhẹ khóe miệng, “Không đoán được là chúng ta sẽ kết hôn sao?”

“Uhm.”

Anh nhìn chằm chằm tôi một lúc, “Hứa Thức Sơ, tôi sẽ không làm chuyện không đoán trước.”

Tôi sửng sốt, chưa kịp phản ứng, điện thoại của Thẩm Vọng Tân đột nhiên bỗng nhiên vang lên.

Là thư ký của anh gọi tới.

“Thẩm tổng, ngày mai Đậu tổng xuất ngoại rồi, ông ấy hỏi bây giờ có thể gửi video hội nghị hay không?”

Thẩm Vọng Tân nhìn đồng hồ, đúng 1 giờ sáng.

“Được, cậu tới đón tôi. Tiện thể……”

Anh đưa mắt nhìn tôi một cái, “Mang túi sưởi lại đây luôn.”

Lòng tôi run lên một chút.

Sao anh ấy biết, Hôm nào trời mưa đầu gối tôi sẽ đau?

“Thẩm tiên sinh, không cần phải phiền phức như thế đâu, tôi……”

“Không phiền.”

Thẩm Vọng Tân kéo chăn cho tôi, “Ngày mai tôi cho tài xế tới đón em, cố gắng tránh tiếp xúc với Giang Chi Hoài.”

“Thật sự không cần……” Tôi vội vàng từ chối, “Tự tôi làm được, đừng làm trễ chuyện của anh.”

Điện thoại của tài xế rất mau đã gọi tới, nhìn ra được, bên kia thật sự rất gấp.

Thẩm Vọng Tân chần chờ một chút, nhưng không phản đối, “Nếu có nguy hiểm, gọi điện thoại cho tôi.”

“Được.”

Anh đi rồi, khách sạn cho người phục vụ đem túi chườm nóng lên.

Mưa ngoài của sổ vẫn rơi rả rích tới tận bình minh.

Tôi ngủ không ngon, 6 giờ kém đã dậy.

Trời hôm nay đầy mây.

Tôi cắn răng nhúc nhích đầu gối đang đau, mặc quần áo, chuẩn bị đi bệnh viện tái khám.

Ai ngờ lúc đang đợi thang máy, Phía sau bỗng xuất hiện một người.

Mùi thuốc lá lẫn với mùi bạc hà.

Cho dù nhắm mắt tôi cũng biết là ai.

Hai người chúng tôi giằng co, không ai lên tiếng.

“Ngủ với hắn ta rồi?”

Giang Chi Hoài bỗng hỏi một câu, đầy ý châm chọc.

Tôi khoanh tay lại, nhìn chằm chằm số nhảy trên đầu thang máy, nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, thể lực của anh ấy tốt hơn anh nhiều.”

“Biết khách sạn này là của ai không?”

Giang Chi Hoài đột nhiên túm chặt cánh tay tôi, làm tôi nhìn anh ta, “Thẩm Vọng Tân.”

“Tôi nhờ cậu ấy tra người, không dễ sao?”

“Không tới ba ngày, Thẩm Huyền sẽ bị đào đến tận gốc.”

“Hứa Thức Sơ, nếu tôi làm chết hôn phu của cô, liệu cô có khóc nhè không?”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta.

“Người đùa giỡn tình cảm là anh. Bộ tôi rời đi là sai sao?”

Giang Chi Hoài cười trào phúng,

“Hứa Thức Sơ, cô cũng dám lên án tôi đùa giỡn tình cảm? Sao lúc nhận tiền của nhà tôi không nói thế đi?”

Tôi ngây người, “Tiền gì cơ?”

“Hai vạn, trực tiếp gửi tới thẻ ngân hàng của cô. Sao, còn muốn chờ tôi mang chứng cứ ném vào mặt cô sao?”

Hai vạn?

Trong ấn tượng của tôi, lần duy nhất nhận được hai vạn, là học bổng tốt nghiệp.

Tôi nghiêm túc nói: “Hai vạn đó, là Lâm San giúp tôi báo danh xin học bổng.”

Ánh mắt Giang Chi Hoài lộ ra vẻ chán ghét, “Hứa Thức Sơ, biết tôi ghét cô cái gì không?”

Anh ta buông tôi ra, bước vào thang máy: “Nói dối hết lần này tới lần khác, không biết hối cải.”

Thang máy đóng lại.

Chỉ còn tôi ngơ ngác mà đứng ở đó.

Trước khi tốt nghiệp, Lâm an chạy tới nói với tôi: “Tiểu Sơ, trường học cấp học bổng cho sinh viên ưu tú tốt nghiệp, tớ báo danh cho cậu rồi!”

Cùng phòng bốn năm, hai chúng tôi thường xuyên xuất hiện trên bảng thông báo trường.

Thay nhau đưa văn kiện là chuyện thường ngày..

Nửa tháng sau, Lâm San nói với tôi: “Tiền thưởng gửi thẳng tới thẻ ngân hàng của cậu nhé.”

Vừa hay, chính là hai vạn.

Sau đó tôi gặp chuyện, thậm chí không còn tâm trí hỏi xem danh sách đoạt học bổng gồm những ai.

Ta gửi tin nhắn cho Lâm San.

“Lúc đó cậu nói giúp tôi xin học bổng, thật là trường học phát sao?”

Lâm San trả lời rất mau.

“Tiểu Sơ, cậu đang nói gì thế, tớ thay cậu nộp xin học bổng lúc nào?”.
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 3


5

“Hứa tiểu thư, rất tiếc là với trạng thái hiện giờ của cô thì không có cách nào múa lại được cả.”

Tôi không biết đây là lần thứ mấy nghe được những lời này của bác sĩ.

Ra khỏi bệnh viện, trời đang đổ mưa lất phất.

Bạn học gửi tin nhắn tới:

“Cô ta giáp mặt nói chuyện với câu, nên chuyện này, hẳn là cậu hiểu rõ.”

“Uhm, mình biết, không có cách nào đi tố cáo được.”

Tôi cầm ô đứng ở trong mưa, khe khẽ thở dài.

Ấm ức nghẹn lại ở trong lòng, còn chưa bốc cháy đã hóa tro tàn.

Một chiếc xe Rolls-Royce màu đen xuyên qua màn mưa, không một tiếng động đậu trước mặt tôi.

Cửa kính hạ xuống, khuôn mặt Thẩm Vọng Tân hiện ra.

Mưa bui bay bay ngăn cách tầm mắt của chúng tôi.

Chỉ nghe thấy anh nói nhàn nhạt: “Hứa Thức Sơ, lên xe đi.”

Tôi không nghĩ anh ấy cố ý tới đón tôi.

Anh ấy rất bận, ngay cả ở trên xe cũng đang xử lý công việc.

“Bác sĩ nói như thế nào?”

Anh bớt thời gian hỏi một câu.

“Uhm.” Tôi ra vẻ nhẹ nhàng, “Khá tốt, khôi phục không tệ lắm.”

Thẩm Vọng Tân chỉ nhìn tôi một cái, liền hỏi: “Em sao thế?”

Anh ấy nhìn ra rồi.

Nụ cười cứng lại tôi giật giật khóe môi nói: “À, không có việc gì.”

Nói xong, tôi hạ thấp đôi mắt, sợ anh nhìn thấy hốc mắt ẩm ướt của mình.

“Hứa Thức Sơ,” Thẩm Vọng Tân thả điện thoại xuống, “Nhìn vào mắt tôi mà nói chuyện.”

Tôi im lặng một lúc.

Phẫn nộ và ấm ức bị đè nén thật lâu, bật ra trong khoảnh khắc.

“Thẩm tiên sinh, sau này tôi…… cuối cùng thì chảng có cách nào múa lại nữa……”

Tôi cười cứng đờ, “Bọn họ đều nghĩ là tôi cầm tiền của Giang gia, thực ra là Lâm San lừa tôi.”

“Mà đến tận hôm nay tôi mới biết.”

“Nếu hảo tụ hảo tán, có thể tránh chuyện ngoài ý muốn như thế này.”

“Tôi cũng có thể tiếp tục khiêu vũ ——”

Thẩm Vọng Tân nhìn chằm chằm tôi bày ra vẻ mặt nhẹ nhàng, ánh mặt có chút lạnh xuống.

“Hứa Thức Sơ, em rất vui khi bị người khác bổ một dao sao?”

Lời nói của tôi nghẹn lại ở cổ họng, mãi một lúc lâu sau, nước mắt mới rơi xuống.

“Thật xin lỗi.”

“Em không nên nói những lời này.” Thẩm Vọng Tân im lặng lúc lâu, “Là lỗi của bọn họ.”

Mưa rơi xuống, tạo thành từng vòng gợn sóng.

Mãi không tan mất.

Tôi bỗng cảm thấy hôm nay cũng không tệ lắm.

Ít ra còn có người tin tôi.

Thẩm Vọng Tân đưa tôi tới dưới lầu, trước khi đi nói: “Chuyện chữa chân cứ yên tâm, để tôi tìm bác sĩ.”

“Cảm ơn anh”

Thẩm Vọng Tân thần sắc lạnh nhạt, “Không cần.”

Rồi rời đi.

Lúc lên lầu, lại nhận được điện thoại của bạn cũ, nói muốn đưa cho tôi ít đặc sản địa phương.

Tôi lại quay lại của tiểu khu, không bao lâu thì thấy xe taxi cô ấy ngồi tới rồi.

“Này, cậu biết không, vì chuyện của cậu với Giang Chi Hoài mà phòng chat mấy hôm nay muốn nổ tung luôn rồi.”

Vừa gặp, cô ấy bắt đầu tám chuyện.

“Cái gì cơ?”

“Bọn họ đang đánh cược, không tới nửa tháng cậu với Giang Chi Hoài sẽ tái hợp.”

“Cậu đang nói giỡn cái gì vậy?”

“Có người thấy cậu ta cãi nhau với Lâm San, chắc chắn là có liên quan tới cậu, cậu không định gặp Giang Chi Hoài nói chuyện hay sao?”

Thực ra hẳn phải gặp.

Phải trả lại tiền cho anh ta.

Hơn nữa bát nước bẩn anh ta hắt cho tôi, tôi cũng muốn hắt lại.

Dưới tầm mặt chế nhạo của bạn cũ, tôi bảo: “Tớ sẽ tìm anh ta nói chuyện, tớ với anh ta…… Có chút hiểu lầm.”

Bạn học vui vẻ hớn hở, “Đúng rồi, có chuyện gì nói ra là tốt.”

Tôi cười cười, vừa quay đầu, đã thấy xe Rolls-Royce màu đen ngừng ở cách đó không xa.

Là xe của Thẩm Vọng Tân.

Anh ấy chưa đi sao?

Tôi cầm ô, vừa gọi, “Thẩm Vọng ——”

Xe đột nhiên khỏi động, nhanh chóng đi xa.

Bạn học tò mò quay qua hỏi, “Làm sao vậy?”

“Không có gì…… Chắc là không nghe thấy……”

Mấy ngày sau, vì thích ứng hoàn cảnh công ty mới, tôi có chút bận rộn.

Khéo hay không công ty cử tôi tới công ty của Thẩm Vọng Tân bàn công việc.

Lúc xong việc, tôi gặp Thẩm Vọng Tân bước ra từ phòng họp.

Vừa định chào hỏi, Tầm mắt anh lướt qua tôi đi rồi.

Chẳng qua thư ký của anh lại lễ phép gật đầu với tôi.

“Hứa tiểu thư, Thẩm tổng nói cô chờ một lát.”

“Được……”

Tôi nhìn bóng dáng anh đi xa, không hiểu sao trong lòng có chút khó chịu.

Lúc gần tối, Thư ký đi vào nói, “Buổi tối có một buổi tiệc, Thẩm tổng hỏi cô có muốn đi không? Nếu mệt thì tôi đưa cô về nhà.”

“Không sao, tôi đi được.”
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 4


6

Lúc tôi đến, bữa tiệc đã bắt đầu rồi.

Vừa nhìn một cái tôi đã thấy Thẩm Vọng Tân.

Anh ấy quá xuất sắc.

Đứng ở đó, là nhân vật chính của toàn hội trường.

Gần như là cùng nhau, ánh mắt của anh cũng đưa sang đây.

Cách đám người chen chúc, tầm mắt của chung tôi giao nhau.

Hôm nay, tôi mặc một cái váy xinh đẹp.

Màu vàng nhạt,, Thiết kế tinh xảo ở xương quai xanh khiến cho cổ áo rông hơn bình thường một chút, thân váy ôm sát đường cong cơ thể.

Trên cổ đeo thêm một chiếc vòng xanh ngọc.

Rực rỡ lấp lánh.

Thẩm Vọng Tân nhìn chằm chằm tôi không nhúc nhích.

Mãi cho đến khi có người nói chuyện với anh, anh mới thu hồi tầm mắt, rời đi trong sự vây đón của mọi người.

Tôi định qua đó thì bị thư ký cản lại.

Anh ta do dự luôn mãi mới nói: “Hứa tiểu thư, Chuyện cô muốn quay lại với Giang tiên sinh…… Hôm đó Thẩm tổng đã nghe thấy. Tuy rằng đây là việc riêng của cô, nhưng…… Có hiểu lầm thì vẫn nên giải thích sớm.”

Anh ta nói xong, liền vội vã đi theo Thẩm Vọng Tân đi rồi.

Chỉ để tôi giật mình đứng đó.

Thấy trên cửa viết tên tập đoàn Giang thị mới biết đây là địa bàn của Giang Chi Hoài.

Anh ấy tự tạo cơ hội cho tôi gặp Giang Chi Hoài.

Biết anh hiểu lầm, tôi nắm váy lên định đuổi theo.

Bỗng có người cản tôi lại.

“Xin chào, tiểu thư.”

Người nói chuyện là một người đàn ông trung niên mập mạp, tươi cười thân thiết

“Tôi là chú hai của Thẩm Vọng Tân, cô hẳn là có nghe nói tới Thẩm Vọng Tân rồi chứ?”

Thì ra là chú của Thẩm Vọng Tân.

Tôi lễ phép gật gật đầu, “Chào ngài.”

Ông ta bưng một ly champagne, “Cô rất xinh đẹp, đã có bạn trai chưa?”

Hiểu mục đích của ông ta, tôi vội vàng lui về phía sau một bước, kéo dài khoảng cách.

“Xin lỗi tiên sinh, tôi còn có việc, không tiếp được.”

Trước khi ông ta nói thêm gì, tôi nhanh chóng rời đi.

Lúc đi ngang qua chỗ ngoặt, lại bị ngăn lại lần nữa.

“Tiểu Sơ.”

Lâm San không biết từ đâu chạy tới, hỏi dò, “Vừa nãy… là vị hôn phu của cậu sao?”

“Không phải.”

“Chả trách là họ Thẩm.” Cô ta khăng khăng khẳng định, giống như bắt được nhược điểm của tôi, “Đó là chú hai của Thẩm Vọng Tân, nghe nói có tình nhân ở bên ngoài. Không nghĩ tới lại là cậu.”

Âm thanh của cô ta rất lớn thu hút sự tò mò của người chung quanh.

Chỉ chỉ trỏ trỏ nhìn tôi.

Tôi im lặng mà nhìn chằm chằm cô ta “Cô nói đủ chưa?”

Lâm San thân mật mà ôm lấy cánh tay tôi, “Sao thế? Mặt mũi bị tôi vạch trần nên mất hết rồi sao?”

“Hai năm cô theo đuổi Giang Chi Hoài, ngày nào tôi cũng ngủ với anh ấy.”

“…… Anh ấy như vậy, là bởi vì tôi cảm thấy như vậy rất k*ch th*ch, cô mới là tiểu tam nha……”

“Chuyện này ấy mà, trước lạ sau quen…..”

Lửa giận đè nén mấy ngày rốt cuộc bùng nổ.

Dưới ánh mắt đắc ý của cô ta, tôi cầm lên ly nước tưới thẳng l*n đ*nh đầu cô ta.

Sau đó ném ly xuống sàn.

Toàn trường im lặng tĩnh mịch.

Lâm San ngây người ra một chút rồi hét lên.

“Hứa Thức Sơ, sao cô dám?”

“Bình tĩnh chưa?” Tôi nhìn chằm chằm cô ta, “Chưa thì nước còn nhiều lắm, không cần tự giới thiệu bản thân với tôi đâu.”

“Cô…”

Tôi bỗng bị người ta kéo mạnh tay, vấp mạnh vào bàn.

Dao nĩa trên bàn rơi đầy xuống đất.

Chân tôi bị mảnh sứ vỡ văng lên, máu trào ra tới.

Tôi cau mày vì đau, Giang Chi Hoài xuất hiện ngay trước mắt.

“Hứa Thức Sơ, cô điên rồi sao?”

Ngữ khí của anh ta âm trầm, “Cô dám quậy ở địa bàn của tôi?”

Tôi không nghĩ ngợi móc ngay một tấm thẻ từ trong túi, ném thẳng vào mặt anh ta.

“Anh câm miệng lại.”

“Hai vạn làm như nhiều lắm, nói ra không sợ mất mặt sao. Tôi mà biết tiền này Lâm San lấy từ nhà anh tôi còn ngại bẩn đây này.”

Lâm San khóc thành tiếng, “Cô là một kẻ tiểu tam, dựa vào đâu mà dám nói như thể hợp tình hợp lý như vậy.”

“Tiểu tam gì cơ?” Giang Chi Hoài hỏi.

“Chú hai của Thẩm Vọng Tân là hôn phu của cô ta!”

Giang Chi Hoài đưa mắt nhìn tôi đánh giá, thần sắc phức tạp.

Tôi móc di động ra cười nói, “Có bản lãnh thì lại nói lần nữa, nói to lên, chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Lâm San sợ hãi, nấp phía sau Giang Chi Hoài.

“Đủ rồi.” Giang Chi Hoài cười nhạo, đầy vẻ không tin, “Hứa Thức Sơ, cô đúng là làm tôi ghê tởm.”

“Ai làm cậu ghê tởm?”

Một âm thanh lạnh nhạt từ bên ngoài truyền vào.

Mọi người tự động nhường đường.

Thẩm Vọng Tân đã quay lại.

Tôi chật vật mà đứng đó, mở to mắt nhìn anh.

Đêm nay thành ra như vậy trên mặt Thẩm Vọng Tân có chút khó coi.

Thẩm Vọng Tân đi tới trước mặt tôi, hạ mắt, hỏi: “Bị thương ở đâu rồi?”

“Không …” tôi bỗng nghĩ đến lời thư ký nói, nhanh chóng chuyển lời u oán méc anh, “Mắt cá chân bị trầy, đau……”

“Ai làm?”

“Anh ta.”

Tôi chỉ vào Giang Chi Hoài.

Giang Chi Hoài đầy vẻ khinh miệt, “Cô đúng là biết cách thông đồng, cô nói xem nếu tôi xử chết hôn phu của cô, co còn cười nổi không.”

Thẩm Vọng Tân thong thả đi tới chỗ Giang Chi Hoài.

Ngang qua bàn tiệc còn tiện tay cầm lên một chai rượu vang đỏ.

Giang Chi Hoài còn tưởng Thẩm Vọng Tân đang giúp mình, cười ra tiếng, “Vừa vặn, cậu cũng không thích chú hai của cậu, giúp tôi…”

Đột nhiên im bặt.

Màu rượu đỏ tươi tí tách chảy từ trên đầu anh ta xuống.

Nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng sang trọng.

Nguồn gốc thì là từ bình rượu trong tay Thẩm Vọng Tân.

Một tay anh đút túi, giống y như cách của tôi khi nãy, rót rượu lên đầu anh ta

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

“Thẩm Vọng Tân.” Âm thanh Giang Chi Hoài cũng thay đổi, “Cậu cũng uống nhầm thuốc sao?”

Thẩm Vọng Tân vứt bình rượu xuống, lấy cà vạt trước ngực Giang Chi Hoài lau tay, giọng điệu cao ngạo.

“Xin lỗi, vừa rồi tôi không nghe rõ lắm. Cậu xác định là… muốn làm tôi chết?”

Một câu vang như tiếng sấm

Lần đầu tiên tôi thấy thần sắc này trên mặt Giang Chi Hoài……

Lâm San từ sau Giang Chi Hoài bước ra, liều mạng nói, “Thẩm Vọng Tân vừa nãy rõ ràng tôi thấy cô ta….”

“Lâm tiểu thư, xin hỏi cô đang vu khống hôn thê của tôi sao?”

Môi Lâm San run lên, rốt cuộc hiểu rõ quan hệ của hai chúng tôi, “Không, không phải……

Thẩm Vọng Tân đỡ lấy eo tôi, chuẩn bị dẫn tôi rời đi.

Giang Chi Hoài cuối cũng cũng phản ứng lại, lên tiếng ngăn cản, “Thẩm Vọng Tân, cậu có phải nên giải thích với tôi không?”

Giải thích?

Thẩm Vọng Tân lười biếng nhếch môi cười thành tiếng.

“Vợ tôi lúc nãy không phải nói rõ lắm hay sao? Là cậu có mắt như mù. Cô ấy bị cậu làm bị thương, tôi còn chưa tìm cậu nói chuyện cậu còn muốn tôi giải thích?

Giang Chi Hoài nghẹn giọng, “Cậu đừng bị cô ta lừa. tôi từng trải qua nên tôi biết, cô ta…”

“Đủ rồi, chuyện của tôi không cần cậu nói.”

Giang Chi Hoài phát điên nói, “Mẹ nó, cậu vì cô ta mà đối xử với tôi như vậy sao?”

Anh ta nắm chặt áo sơ mi loang lổ vết hồng, “Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ, cậu lại che chở cho người ngoài? Cậu không nói đạo lý chút nào hết vậy?

Thẩm Vọng Tân nhìn anh ta một cái, lạnh lẽo như băng mà nói “Vậy cậu tố tôi đi.

Sau đó kéo tay tôi rời đi.
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 5


7.

Gió đêm lạnh theo cửa kính hạ xuống một nửa ùa vào tới.

Xe lao nhanh trên đường, tôi len nhìn Thẩm Vọng Tân đang lái xe vẫn không nói gì.

“Còn đau sao?” Anh hỏi mà vẫn nhìn chằm chằm đèn đỏ.

“Uhm, có hơi đau……”

Thẩm Vọng Tân gõ gõ vô lăng, “Để tôi đưa em tới bệnh viện.”

“Không cần câu!” Tôi ấp úng nửa ngày rồi nói, “Về nhà đi.”

Đêm nay la lối khóc lóc om sòm trước mặt mọi người, anh ấy sẽ không cười tôi đấy chứ.

Thẩm Vọng Tân gật đầu, đưa tôi về nhà.

Mở cửa, anh ấy vậy mà đứng ở cửa không vào.

Tình huống này, cứ thế mà giải thích có chút không ổn.

Tôi đứng ở huyền quan, ướm lời: “Anh có muốn vào uống ly nước không?”

“Được”

Anh trả lời rất nhanh, đóng cửa lại.

Không kịp mở đèn, ánh sáng bị ngăn cách ngoài của, bốn phía chìm trong bóng tối.

Tôi định đi bật đèn, chân lại dẫm vào đồ vật, loạng choạng suýt ngã.

Được anh ôm lấy

Mùi tùng mộc hương lạnh lẽo khuếch tán trong không khí

Dưới lòng bàn tay tôi nhịp tim anh đập dồn dập mạnh mẽ, tôi cảm nhận từng nhịp từng nhịp một.

Thẩm Vọng Tân “……”

Tôi nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Tim của anh đập nhanh quá.”.

“Uh. Anh biết.” âm thanh của anh rất thấp, ngữ khí lạnh nhạt, mang theo ý bất chấp mọi thứ, “Xin lỗi, anh không khống chế được.”

Trong nhà lại rơi vào im lặng.

Tôi do dự mãi hỏi thẳng: “Anh đang giận tôi sao?”

“Sao có thể chứ.”

“Đêm nay, tôi…… Có chút xúc động……”

“Không đâu, rất tốt.”

“Chính là anh……”

Tôi nói luôn, “Tôi cho rằng anh không muốn gặp tôi.”

“Hứa Thức Sơ, là em muốn giải thích với Giang Chi Hoài.

“Cái gì cơ?”

Tôi mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn anh.

Ánh mắt Thẩm Vọng Tân sâu thẳm, cất chứa cảm xúc gì đó mà tôi không hiểu.

“Ít nhất, tôi nên cho em một cơ hội quay đầu.”

Trái tim tôi run rẩy, “Anh cho rằng…… Tôi muốn quay lại với anh ta?”

Thẩm Vọng Tân mím môi, không nói chuyện.

Chỉ là biểu hiện của anh khẳng định tôi đoán đúng rồi.

Tôi vội vàng giải thích, “Chỉ là tôi không thích bị hiểu lầm, giải thích xong thì không có quan hệ gì với anh ta nữa…”

"Bây giờ thì anh biết rồi."

Giọng điệu của Thẩm Vọng Tân rất nhẹ, “Sau này, hai người không có cơ hội quay lại nữa đâu.”

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

Trong nháy mắt, tôi cho rằng mình hiểu lầm, hoặc lại là mắc bệnh tự luyến, không dám nghĩ nhiều.

Tôi siết chặt áo sơ mi của anh hỏi lại, “Anh có ý gì?”

Thẩm Vọng Tân nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi, “Anh thích em.”

Đầu tôi vang lên một tiếng, mọi suy nghĩ đều ngưng lại.

Bên tai chỉ còn vang tiếng anh bày tỏ.

Tôi thích em.

Không đoán được sẽ có ngày chúng ta kết hôn sao

Hứa Thức Sơ, tôi không làm chuyện ngoài dự đoán.

Lòng tôi như có một chiếc lông chim xẹt qua, mềm mại ngứa ngáy.

“Em……”

Bông di động của anh vang lên.

Mà hình hiện ra tên của Giang Chi Hoài

Lần nào cũng thế.

Đúng là âm hồn không tan

Không biết dũng khí của tôi ở đâu chui ra, giật lấy điện thoại của anh, nhấn nút nhận.

Giọng của Giang Chi Hoài vang vọng trong phòng.

“Cô ta không hợp với cậu.”

“Cô ta vì muốn câu dẫn cậu mà chuyện gì cũng có thể làm.”

Thẩm Vọng Tân nhíu nhíu mày, định cúp điện thoại, tôi liền né ra.

Anh hạ tầm mắt, âm thanh có chút khàn, “Thức Sơ, em muốn làm gì?

Tôi mặc kệ Giang Chi Hoài vẫn đang mắng mỏ, nhón chân hôn lên môi anh.

Bàn tay đặt trên eo càng siết chặt, không khí nóng bừng lên.

Đồng hồ trên tường rung lên ồn ào, ở đêm khuya biên soạn ra một khúc âm thanh dễ nghe.

“Thẩm Vọng Tân! Cậu có đang nghe không?”

Thẩm Vọng Tân đương nhiên không nghe.

Hô hấp của anh đã loạn lên hết cả.

Trong bóng tối sâu thẳm, tôi hỏi anh, “Thẩm Vọng Tân, là em dụ dỗ anh sao?”

“Không phải.” Thẩm Vọng Tân im lặng nhìn tôi chằm chằm, thanh âm có chút khàn khàn, “Là anh đang dụ dỗ em……”

Nói xong, anh lại hôn tôi thêm lần nữa.

Điện thoại bị xô đẩy rơi xuống, loa nghe quay xuống dưới, chậc, phí công châm ngòi li gián rồi.

“Điện thoại còn chưa cúp nữa” Tôi tốt bụng nhắc anh.

“Không sao, cho cậu ta nghe.”
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 6


8

Mưa rơi suốt đêm.

Buổi sáng lúc rời giường, lá non bị gió mưa đánh rớt đầy trên đất.

Thẩm Vọng Tân đã đi từ sớm.

Tôi ngồi ngây ngốc trước gương, nhìn chằm chằm dấu vết trên cổ.

Bỗng nhận được tin nhắn của Thẩm Vọng Tân.

“Đã tỉnh chưa?”

“Uhm, cháo buổi sáng……”

Thẩm Vọng Tân: “Có muốn cùng nhau ăn cơm trưa không?”

Vì hôm nay có việc, vừa hay phải đi ngang công ty anh, tôi thoải mái đồng ý.

Tôi mặc quần áo, vội vội vàng vàng mở cửa, lại gặp Giang Chi Hoài với đôi mắt gấu trúc.

Tàn thuốc rơi đầy đất. Giống như đã chờ ở đây cả đêm.

Nghe thấy động tĩnh, anh ta lảo đảo đứng dậy: “Hứa Thức Sơ.”

Tôi đóng cửa lại ngay lập tức, nhưng anh ta nhanh chóng đè cửa lại.

Giang Chi Hoài chống tay lên cửa, nhìn chằm chằm tôi.

“Hứa Thức Sơ, Tôi biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì, Cô hẳn là vì trả thù mới ở bên anh em tốt của tôi? Cô muốn gây họa thì gây họa cho tôi này, đừng liên lụy tới Thẩm Vọng Tân.

Anh ta tự luyến thật sự.

“Cút, tôi đã nói rõ ràng rồi, giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì cả.”

“ Có quan hệ hay không không phải do cô quyết định.”

Âm thanh của Giang Chi Hoài nghẹn ngào, hốc mắt đỏ bừng, “Cô cho rằng trả tiền lại cho tôi là xong rồi sao? Tôi nói cho cô biết, không có chuyện đó đâu.”

“Cô không phải muốn đòi tiền sao? Cô muốn bao nhiêu tôi cho bất nhiêu.”

Giang Chi Hoài rút tấm thẻ đen ra từ trong ngực, ném xuống chân tôi, “Sô tiền này đủ nuôi cô cả đời, cô nhặt lên, chúng ta trở lại như ban đầu.”

Vừa nói xong, đèn ở hành lang vụt tắt.

Không gian u ám không thấy rõ biểu tình trên mặt anh ta.

Tôi chỉ cảm thấy buồn cười. Anh ta không hiểu tiếng người sao?

Tôi đưa chân đá vào đầu gối của Giang Chi Hoài, anh ta bị đau, cúi người ôm chân.

“Đau không?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“So với đau đớn năm ấy tôi chịu còn thua xa.”

“Tôi đã không thích anh nữa rồi, khuyên anh đừng phạm tiện như thế.”

Tôi đóng sầm của, lướt qua người anh ta.

Lúc đi tới khúc ngoặt cầu thang, Giang Chi Hoài nặng nề hỏi:

“Hứa Thức Sơ, cô cho rằng Thẩm Vọng Tân tốt hơn tôi chỗ nào?”

Tôi bực mình quay về phía anh ta: “Anh ấy làm lâu hơn anh.”

Nói xong, Tôi mặc kệ Giang Chi Hoài đang xanh mắt, quay đầu đi xuống lầu.

Không ngờ ở cửa cầu thang, lại thấy Thẩm Vọng Tân đứng đó từ lâu.

Khí thế kiêu ngạo lập tực như bong bóng xì hơi, không còn tăm tích.

Cứu tôi……

Anh ấy không nghe thấy hết chứ.

Thẩm Vọng Tân nhàn nhạt nhìn tôi một cái, “Lên xe đi.”

So với người đêm qua hết lời dỗ dành, lời ngon tiếng ngọt cứ như hai người khác nhau.

Tôi dè đặt đi theo anh, lúc lên xe tôi níu lấy áo anh.

Bước chân Thẩm Vọng Tân ngừng lại, nghiêng đầu hỏi tôi, “Làm sao thế?”

“Vừa rồi em không có ý kia đâu.”

“Hả?”

Tôi nhỏ giọng nói, “ Tại em tức quá……”

“Anh không ngại.”

Nhớ tới tối hôm qua, Tôi đỏ bừng mặt.

Tuy rằng không làm tới bước cuối, nhưng ít nhiều cũng có chút hiểu biết.

Không tính là…… Nói dối.

Thẩm vọng Tân thì ngược lại, giống như không có việc gì, cứ làm việc bình thường.

Việc công việc tư phận biệt rõ ràng.

Tôi liếc trộm anh một cái, nhắn tin cho bạn bè.

“Mấy người làm xong mà không muốn chịu trách nhiệm, kiểu như thế nào?”

“lạnh lùng xa cách, không muốn nói chuyện.”

Bạn bè hỏi dò: “Thẩm Vọng Tân hôn cậu rồi?”

“Uhm…”

“Có làm bước tiếp theo không?”

“Còn chưa kịp đã bị thư ký gọi rồi……”

Bạn bè dâng ý kiến, “Hay cậu thử lại xem? Làm nhiều là quen mà.”

Tôi đang chìm trong suy nghĩ, giật mình khi Thẩm Vọng Tân bỗng cất lời.

“Công việc có chút thay đổi, buổi tối có muốn theo anh dự một bữa tiệc không?”

Tôi hoàn hồn, chột dạ mà nhìn anh, “Ồ, được ạ.”

“Sau khi tan tầm, anh tới đón em.”

9

Tiệc tối là một buổi xã giao thương nghiệp.

Địa điểm là một nhà hàng thanh nhã.

Bảy tám người, đều là người trong thương trường.

Nên được phép mang theo người nhà.

Giang Chi Hoài với Lâm San vậy mà cũng có mặt.

Thẩm Vọng Tân mới vào tới cửa, mọi người đều đứng lên, rối rít hỏi thăm.

“Thẩm tổng, giấu hôn thê lâu thế, cuối cùng cho chúng tôi gặp.”

Chỉ có Giang Chi Hoài, vẫn luôn ngồi tại chỗ, lạnh lùng nhìn tôi đi sau Thẩm Vọng Tân.

Lâm San ngồi bên cạnh, sắc mặt cũng không được đẹp lắm.

Tầm mắt của Thẩm Vọng Tân và Giang Chi Hoài giao nhau, chỉ trong chốc lát mà gần như tóe lửa.

Sau đó, Thẩm Vọng Tân cong khóe môi, “Đúng vậy, đã theo đuổi từ rất lâu, cuối cùng được như ý nguyện.”

Mọi người ồn ào, “Ai nha, thảo nào nhiều năm như thế cũng chẳng có ai bên cạnh thì ra là đã có người trong lòng.”

“Phải, thích từ hồi học đại học.”

Thẩm Vọng Tân trả lời thẳng, kéo tay tôi ngồi đối diện với Giang Chi Hoài.

Giang Chi Hoài hừ lạnh một tiếng, “Sao lúc đi học lại không ở bên nhau, có phải do người ta không thích cậu không?”

Mùi thuốc súng bất ngờ nổ ra, làm mọi người cảnh giác.

Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, mong chờ câu trả lời của tôi.

Tôi ngượng ngùng gãi đầu, “Lúc đi học, mắt có tật nên ánh nhìn không tốt lắm……”

“Oa oa, là phải đi chữa bệnh đúng không?” Mọi người bừng tỉnh, “ Mắt có tật là chuyện lớn, phải tìm bác sĩ giỏi.”

Thẩm Vọng Tân cười ra tiếng. Giang Chi Hoài nghẹn tới xanh mặt.

Đề tài nhanh chóng chuyển từ việc tư tới việc công..

Thường xuyên có người mời Thẩm Vọng Tân uống rượu.

Nhưng là rất ít người mời anh nhấp được môi.

Mãi cho đến khi có một ông chủ của công ty nhỏ, lúc mời rượu vô tình nói: “Chúc hai vị hạnh phúc mỹ mãn.”

Thẩm Vọng Tân bỗng cầm chén rượu lên: “Cảm ơn.”

Nhất thời, mọi người giống như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, nói chuyện gì, đều sẽ thêm vào một câu chúc phúc, Thẩm Vọng Tân không từ chối bất kỳ ai.

Thấy anh uống càng ngày càng nhiều, tôi lén nhéo anh.

“Anh uống ít thôi.”

Thẩm Vọng Tân rũ mắt nhìn tôi chăm chú. Nhìn tới mức tôi có chút ngượng.

Anh nói, “Xin lỗi, đêm nay uống thế thôi, uống nhiều người nhà không vui.”

Mọi người cười hết trận này tới trận khác, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Tâm trạng của Thẩm Vọng Tân vô cùng tốt, cúi đầu lột vỏ tôm cho tôi.

Dôi tay đẹp đẽ, nhuốm một màu hồng nhạt

Chỉ lột vài cái, vài con tôm hoàn chỉnh nằm trong chén tôi.

“Nhiều quá, em ăn không hết.”

“Uhm.”

Thẩm Vọng Tân không nói một lời.

Tôi lấy khăn ướt lau tay cho anh.

Anh ấy say rồi.

Cặp mắt xinh đẹp ấy, dường như được bọc một lớp sương mỏng manh, thất thần nhìn tay của chúng tôi giao nhau không hề nhúc nhích.

Bỗng nhiên Lâm San nói, “Haiz, bọn tôi đều là bạn học của Tiểu Sơ.”

“Vậy sao?”

Trong nháy mắt thu hút sự chú ý của mọi người.

Rõ ràng là tò mò quá khứ của chúng tôi.

Lâm San cười nói: “Tiểu Sơ rất xinh đẹp, lúc đi học, các bạn nam luôn vây quanh bên người. Nhân duyên tốt, vào hội học sinh, các giáo sư cũng rất thích cô ấy. Có tài liệu phụ đạo gì, hoạt động gì a, đều ưu tiên cho tiểu Sơ. Cô ấy rất giỏi đó.”

Câu cuối cùng hẳn là châm chọc tôi.

Đặc biệt là Thẩm Vọng Tân không lên tiếng phản đối, làm cho mọi người đều có chung một loại suy nghĩ.

“Hứa tiểu thư đẹp người, là chuyện bình thường thôi.” Mấy ông chủ nói, “Cô bây giờ làm trong công ty Thẩm tổng sao?”

Tôi cười nhạt, “Không phải.”

“Vậy cô làm việc ở đâu?”

Tôi nhìn lâm San chằm chằm, cười nói, “Nghiên cứu sản phẩm Dung Tinh.”

Vừa dứt lời, bốn phía đều lâm vào im lặng.

Sắc mặt Lâm San cũng đổi rồi.

“Xin hỏi…… Là công ty đá đưa ra thị trường Mỹ sao? Làm về robot.”

“Phải.”.

“Bọn họ ở lĩnh vực robot rất mạnh đó.”

Trong đó không thiếu người hiểu việc, rất nhanh đã phổ cập khoa học cho những người xung quanh.

Lâm San cô gắng cười một tiếng, “Tiểu Sơ tớ nhớ là cậu không học nghành này?”

Tôi cười cong cong khóe môi, “Tôi học hai bằng chính quy, sau đó nghiên cứu chuyên nghiệp, cậu hẳn là không biết được.”

Mấy ông chủ mắt ai đều sáng lên, “Woa, vốn cho rằng Hứa tiểu thư dựa vào nhan sắc, không ngờ cô có bản lĩnh thật sự.”

“Đúng vậy, dù sao cũng là các giáo sư lấy tài nguyên bồi dưỡng ra…… Đã thế mà không làm được thì……”

Lâm San cố gắng duy trì thể diện.

Mấy ông chủ xua tay ngăn lại, “Ấy, Lâm tiểu thư, cô không biết đâu. Dung tinh không xem cô tham gia mấy hoạt động này nọ nhiều hay ít mà đánh giá đâu. Người ta muốn chính là kết quả nghiên cứu khoa học hàng thật giá thật. Nếu không có thực lực, thì đúng là làm không được. Hơn nữa, cô không có bản lĩnh, thì sao trường học phải nâng đỡ cô, đương nhiên phải nâng đỡ người có tiềm lực rồi.”

Những lời này người ta chỉ thuận miệng nói, lại chọc trúng nỗi đau của Lâm San, sắc mặt cô ta trầm xuống, cuối cùng không nói nữa.

Những câu chuyện sau đó, vô tình thành tuyên truyền sản phẩm cho công ty tôi.

Lúc kết thúc đã gần 10 giờ tối. Giang Chi Hoài đi theo chúng tôi ra ngoài, gọi tôi ở cửa.

“Hứa Thức Sơ, công ty các cô……”

Trong nháy mắt tôi hiểu ý của anh ta, có chút buồn phiền nói:

“Ngại quá, công ty tôi cũng muốn lựa chọn khách hàng. Chỉ vì … Người chỉ vì hai vạn đã muốn mạng của người ta, công ty tôi sẽ không hợp tác.”

Mới vừa nói xong, Thẩm Vọng Tân liền bật cười.

Tôi kéo anh đi chẳng thèm quay đầu lại.
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 7


10.

Tài xế đưa chúng tôi về chung cư của Thẩm Vọng Tân.

Mở cửa, Thẩm Vọng Tân liền dựa vào khung cửa lớn, không nhúc nhích.

“Anh vào đi chứ.”

Tôi đẩy hai cái, vẫn không động đậy.

Thẩm Vọng Tân nói: “Qua đây.”

“Chuyện gì…”

Tôi vừa đi tới, ấy ấy liên nâng mặt, cúi đầu hôn lên môi tôi.

Mùi rượu nhàn nhạt đánh úp lại.

“Cả ngày nay đều muốn hôn em.”

“Này…… Anh từ từ…… Thẩm …”

Thẩm Vọng Tân làm lơ lời tôi nói, bế tôi vào phòng ngủ.

“Này…… Còn chưa thay giày …”

Anh cúi xuống, vén mái tóc rồi của tôi lên rồi tiếp tục hôn.

Tim đập nhanh.

Cuối cùng cũng không phân biệt được tiếng tim của ai, đập thình thịch đinh tai nhức óc.

Tôi vòng tay lên cổ anh, âm thanh có chút run rẩy, “Thẩm Vọng Tân…… Anh say rồi.”

Tay Thẩm Vọng Tân giữ chặt eo tôi, “Cậu ta khoe với anh, em múa cho cậu ta xem……”

Ghen tị với Giang Chi Hoài.

Tôi dở khóc dở cười, “Anh cũng ở đó mà, Anh cũng xem đấy thôi.”

“Uhm, có xem rồi, anh hối hận vì không nhìn chằm chằm em múa……”

Tai Thẩm Vọng Tân lộ ra màu đỏ khi say.

Cổ áo anh mở rộng, hầu kết lên xuống theo từng hơi thở.

Mặt tôi nóng như nấu chín, ôm chặt lấy anh.

“Nếu anh muốn….Em…… Em lại nhảy thêm lần nữa……”

“Chân em…”

”Không sao hết.” Tôi ôm mặt anh.

“Anh có muốn xem không?”

Thẩm Vọng Tân nhắm mắt, âm thanh khàn khàn, “Muốn.”

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, âm sắc mông lung, ở trong đêm khuy yên tĩnh kéo dài không dứt.

Ngày hôm sau lúc tôi tỉnh lại đã là 9 giờ sáng.

Tôi nhảy dựng lên vì đã muộn làm rồi

Cho đến khi chân bị chuột rút đau,, mới nhớ ra hôm nay là cuối tuần.

Tôi ngủ trên giường Thẩm Vọng Tân cả đêm.

Giường đệm lộn xộn trước khi ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ. lại không thấy Thẩm Vọng Tân đâu.

Mở máy lên, anh gửi tin nhắn từ nửa tiếng trước.

“Múa đẹp lắm.”

Tỉnh táo nhìn lại, cảm giác xấu hổ trùm lấy tôi trong chốc lát.

Vội vàng gửi cho anh mấy cái biểu tình bao “Im đi”.

Thẩm Vọng Tân nhanh chóng gọi điện tới, Giọng đầy ý cười, “Em dậy rồi?”

“Uhm, sao anh không có nhà?”

”Anh có công việc.”

Bên Thẩm Vọng Tân vang đến tiếng nói chuyện ồn ào, anh nói:

“Ở Huyền quan có treo chìa khóa, em giữ lấy. ngăn kéo trong phòng ngủ là giấy hôn thú của chúng ta với một ít văn kiên quan trọng. Bên trong đó có một tấm thẻ, em muốn mua gì thì lấy thẻ quét. Anh có chút bận, sẽ về trễ chút.”

“Được……”

Bọn tôi, cứ vậy là… ở chung sau khi kết hôn sao?

Chỉ là đồ của tôi cũng chưa dọn tới, Chẳng lẽ tôi phải hỏi Thẩm Vọng Tân?

Vừa nghĩ đến đó, chuông của liền vang lên.

Trên màn hình hiện ra là thư ký của Thẩm Vọng Tân.

“Hứa tiểu thư, Thẩm tổng hỏi cô có muốn dọn đồ qua đây không? Nếu không muốn dọn thì mua đồ mới cũng được.”

Lo lắng ban nãy bỗng tan thành mây khói, tôi mở cửa, cười tủm tỉm nói: “Muốn dọn chứ.”

Chuyển nhà bận rộn hết cả ngày.

Lúc gần tối định đi ăn cơm với Thẩm Vọng Tân sếp bỗng nhiên gọi tôi tới tăng ca.

“Lần này đơn hàng lớn của tập đoàn Giang thị, chỉ đích danh muốn tiểu Hứa làm. Tiểu Hứa, nếu có khó khăn gì, thì đi hỏi các tiền bối.”

Tôi ngây người, “Tôi không cách nào nhận…”

“Đây là yêu cầu của đối phương, chúng ta không còn cách nào cả. Tiểu Hứa, cố lên.”

Có thể thấy sếp cũng vì chuyện này mà vội đến sứt đầu mẻ trán.

Tôi nhịn cảm giác muốn trợn mắt xuống, gật gật đầu, “Được, tôi sẽ cố gắng.”

Ra khỏi phong sếp, Tôi liền nhận được điện thoại của Giang Chi Hoài.

“Về thiết kế sản phẩm, tôi còn có một ít yêu cầu.”

Tôi hít sâu một hơi, việc công xử theo phép công nói: “Giang tổng, ngài hoàn toàn có thể nói rõ với tôi qua mail.

“Mail nói không kỹ, gặp mặt nói chuyện đi.”

Cúp điện thoại, lòng tôi nín thở, nhắn tin cho Thẩm Vọng Tân: “Giang Chi Hoài có bệnh không vậy, nằng nặc phải nói chuyện công việc với em, còn không có cách nào từ chối.”

Thẩm Vọng Tân trả lời rất nhanh, “Được.”

Chỉ một chữ?

Anh cũng tuyệt tình quá đi?

Đành thở dài, tìm một tiệm cà phê gần đây, gửi định vị cho Giang Chi Hoài.

8 giờ tối, khách cũng không đông lắm.

Giang Chi Hoài đẩy cửa bước vào, nhìn tiệm một vòng, nhíu mày, “Sao cô lại chọn chỗ này?”

“ Ngại quá, tôi nghèo lắm”

Tôi lấy toàn bộ tài liệu đưa ra, mở laptop, “Giang tổng, ngài còn có yêu cầu gì mời nói.”

Giang Chi Hoài nghẹn một hơi, “Hứa Thức Sơ, cô không hiểu thật hay giả vờ không hiểu?”

“Hiểu cái gì?”

“Tôi muốn …”

“Ngại quá, chỗ này có người ngồi không?”

Một bóng người cao lớn che lấp ánh sáng, giọng nói lãnh đạm của Thẩm Vọng Tân vang lên

Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về đây.

Tiệm cà phê bình thường với khí chất trên người anh có chút chênh lệch.

Mắt tôi sáng lên, cười tủm tỉm nhìn anh.

Giang Chi Hoài cắn chặt hàm răng, “Con mắt nào của cậu thấy ở đây có chỗ trống?”

Thẩm Vọng Tân thong thả kéo ghế từ bàn bên cạnh sang, ngồi sát cạnh tôi, “Khách dông quá, hãy hiểu cho một chút, ngồi ghép bàn nha.”

Phía sau anh không có lấy một khách.

Giang Chi Hoài tức quá hóa cười, “Cậu đừng nói với tôi là vô tình gặp?”

“Tôi thích uống cà phê không được sao?”

Giang Chi Hoài cười lạnh, “Từ nhỏ cậu đã không uống mấy cái đó.”

“Đêm nay tôi muốn uống.”

Tôi với Thẩm Vọng Tân nhìn Giang Chi Hoài, chờ anh ta trả lời

Một câu là “Ngài không hài lòng chỗ nào xin hãy nói cho tôi biết.”

Một câu khác là “Nói xong chưa, khi nào đi thế?”

Giang Chi Hoài nhẫn nhịn, bỗng đá văng ghế, bước nhanh mà đi.

Cánh cửa phải hứng lửa giận của anh ta, phát ra âm thanh trầm đục.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, “Cuối cùng cũng đi rồi.”

Thẩm Vọng Tân nhìn tôi chằm chằm, đáy mắt lộ ra ý cười nhợt nhạt.

Tôi nhào qua cọ vào người anh, “Ân cứu mạng không có gì báo đáp, tiểu nữ nguyện ý lấy thân báo đáp.”

Thẩm Vọng Tân ho nhẹ một tiếng, “Người nhiều quá, về nhà rồi nói.”

11.

Mấy tháng sau đó, tôi chịu đủ dày vò của Giang Chi Hoài và Lâm San.

Hai người họ thay phiên nhau phủ nhận phương án thiết kế gửi tới.

Tới tận tai sếp, ông bảo tôi lấy đại cục làm trọng.

Ân oán giữ ba chúng tôi, bị đồn tới ầm ĩ trời đất.

“Lâm San đó, nghe nói là bạn gái chính thức của Giang tổng, là Hứa Thức Sơ cầm tiền của mẹ anh ta, cố ý làm tiểu tam, phá đám tình cảm của bọn họ.”

“thì ra là thế, chả trách người ta cứ nhắm vào cô ta.”

“Đáng đời tiểu tam.”

Tôi ở trong toilet, nghe đồng nghiệp nói chuyện liền đẩy cửa bước ra.

Tiếng nói chuyện bỗng nhiên im bặt.

Vài người xấu hổ nhìn tôi nói, “Tiểu Sơ, cậu cũng ở đây sao?”

Tôi rửa tay, “Những lời này là ai nói?

“À, là Lâm San. Đều là lời nói một phái của cô ta, sao bọn mình tin được.”

“Vậy sao……”

Trưa hôm đó, anh chàng giao cơm đi vào công ty Giang Chi Hoài.

Giao một chiếc bút ở quầy phát thanh, người ký nhận là Lâm San.

Cũng là thư ký của Giang Chi Hoài.

“Hai năm cô theo đuổi Giang Chi Hoài, ngày nào tôi cũng ngủ với anh ấy.”.

“Anh ấy như vậy, là bởi vì tôi cảm thấy như vậy rất k*ch th*ch, cô mới là tiểu tam nha ……”

Hai câu này phát ra từ quầy phát thanh.

Là tôi ghi âm lại khi gặp Lâm San trong buổi tiệc hôm ấy.

Do năm ấy bị cô ta lừa một lần, tôi có thói quen mang theo bút ghi âm.

Chờ Lâm San vội vàng đi xuống, toàn công ty đều đã nghe hết.

Trong mấy ngày ngắn ngủi, cô ta có một từ để hình dung.

“Nón xanh phích.” **

** Nón xanh phích là chỉ mấy người có sở thích để cho người yêu ngoại tình.

Mấy ngày sau, chị của Giang Chi Hoài tìm tôi.

“Tôi cảm thấy với năng lực của cô, tạm thời không thể đảm nhiệm hạng mục này.”

Cô ấy đi thẳng vào vấn đề, vô cùng thẳng thắn, “Tôi sẽ suy nghĩ đổi người.”

Ánh mắt người phụ nữ ngôi đối phía đối diện vô cùng sắc bén, tuổi còn trẻ, trên người lại có một khí chất tài giỏi.

Tôi im lặng một lúc, “Ngài nói rất đúng.”

“Cô không cảm thấy tôi đang nhằm vào cô sao?”

Mắt cô ấy hiện lên một tia kinh ngạc.

Tôi cười cười, “Ngược lại, tôi cảm thất nếu tôi ra khỏi hàng mục này, hai bên đều có lợi.”

Tôi mang từng phần phương án thiết kế bày ra trước mặt cô ấy, “Mấy tháng qua, Giang tổng từ chối không dưới mười phương án của tôi, tất cả đều bắt sửa lại hết, soi mói không hề chuyên nghiệp. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, nếu cứ như vậy, cả hai công ty đều có tổn thất,”

Cô ấy nghiêm túc nhìn tôi trong chốc lát, “Là Giang Chi Hoài chủ động quấy rầy cô sao?”

“ Phải.”

Cô ấy cười, mang theo một chút coi thường, “ Đúng là bùn nhão trét không nổi tường, cho tới bây giờ, nó còn đang nói là cô dây dưa với nó, quấn lấy hạng mục của nó không buông.”

“Được rồi, hy vọng cô đừng hiểu lầm, tôi làm chỉ vì gia nghiệp.”

“Tôi hiểu được.”

Chúng tôi nhìn nhau, cô ấy bông cười lên, đưa tay ra cho tôi, “Giang Đường.”

“Hứa Thức Sơ. Rất vui khi được làm quen với ngài.”

Tôi tốn cả buổi sáng, để giải thích cho Giang Đường ý nghĩa sản phẩm mà tôi thiết kế.

Giang Đường giỏi hơn Giang Chi Hoài nhiều.

Tóm tắt đơn giản dễ dàng, chỉ trong mấy tiếng đã phác thảo được.

Chị Giang Đường, phần còn lại quả thật là năng lực của em không đủ, chị đi tìm tiền bối bên em nói rõ thêm một chút nhé.”

Anh mắt Giang Đường đầy tán thưởng, “Tiểu Sơ, chủ quản hàng mục phải đổi, nhưng em cũng phải ở lại. Đây là yêu cầu của bên chị.”

“Cảm ơn chị, em sẽ cố gắng.”

“Không sao.” Giang Đường cười ra tiếng, “Em cho là chị với Giang Chi Hoài là cùng một phe sao?”

“Dạ?”

Giang Đường nhìn tôi chằm chằm, khẽ mỉm cười, “Giang gia chỉ có thể có một người thừa kế. Cho nên, em muốn hợp tác với chị không?”

Tôi suy nghĩ một lúc, “em có thể hiểu, hợp tác ý là có thể làm Giang Chi Hoài gặp xui xẻo sao?”

Cô ấy đồng ý mà nhìn tôi chằm chằm, “Đúng vậy.”

“Được ạ.”

“Thức Sơ.”

Âm thanh của Thẩm vọng tân vang lên.

Nhìn theo tiếng gọi, anh đang ở cửa xe chờ tôi.

Nhìn dáng vẻ thì đã đợi được một lúc.

Giang Đường sửng sốt, “Em quen cậu ấy?”

Thẩm Vọng Tân đi tới, giơ tay với Giang Đường, “Xin chào, tôi là chồng của cô ấy.”

Giang Đường giật mình, tầm mặt nhìn chúng tôi đánh giá, đầy vẻ tiếc hận, “Thì ra hai người đã kết hôn rồi.”

“Phải, kết hôn rồi.” âm thanh của Thẩm Vọng Tân lạnh như băng, không chút độ ấm.

Giang Đường khôi phục lại sự thong dong bình tĩnh, “Tiểu Sơ, chúng ta hẹn gặp lại.”

“Được! Tạm biệt chị Giang Đường.”

Nhìn Giang Đường lên xe, tôi thu hồi tầm mắt, ngẫm nghĩ lại biểu tình thay đổi của cô ấy ban nãy.

“Này, anh quen với chị Giang Đường sao?”

“Làm gì mà gọi thân thiết vậy?”

Thẩm Vọng Tân kéo tôi đi về.

Tôi nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng, “Anh thành thật cho em biết, hai người có chuyện gì dấu em?”

“Không có.” Thẩm Vọng Tân ngữ khí cứng ngắc, “Đừng suy nghĩ vớ vẩn.”

Sau khi về đến nhà, tôi càng nghĩ càng thấy không đúng, dứt khoát đè Thẩm Vọng Tân lên sô pha, “Cô ấy không phải là bạn gái cũ của anh chứ?”

Gân xanh ở thái dương Thẩm Vọng Tân giật giật, thở dài nói, “Hứa Thức Sơ, trong đầu em nghĩ cái gì vậy?”

“Em mặc kệ.” Tôi hôn hắn một cái, “Bây giờ anh là của em.”

Thẩm Vọng Tân bật cười, “Anh ngàn dặm xa xôi tới đón em tan làm, em có phải là nên nấu cơm thưởng cho chồng em không?”

“Được thôi, cái đó thực ra……”

Lúc tôi trượt từ trên người anh xuống, không cẩn thận bấm mở tivi.

Truyền hình đang chiếu một tin tức giải trí.

…… Ngày gần đây có truyền thông chụp được Giang Đường, trưởng nữ của Giang thị ra vào khách sạn cùng với một người phụ nữ, chính chủ đã lên tiếng phản hồi chỉ là bạn bè bình thường……”

Tôi đang cúi đầu tìm dép lê, ngẩng phát dậy.

“Hả…”

Bắt gặp anh mắt bất đắc dĩ của Thẩm Vọng tân tôi há miệng, “ Chị Giang Đường tỷ, chị ấy…”

“Còn gọi chị?”

Thẩm Vọng Tân vô tình mà khép cằm tôi lại, tức giận nói, “Chị em bọn họ, phiền phức y chang nhau.”
 
Hứa Thức Sơ - Thẩm Vọng Tân
Chương 8


12

Hạng mục thuận lợi tiến hành.

Lúc cuối thu, tiến độ nghiên cứu đã xong quá nửa.

Một sáng nọ, khi tôi ở cửa công ty tạm biệt Thẩm Vọng tân, Gặp Lâm San đang chờ tôi ở cửa.

Nhìn cô ta có vẻ không tốt lắm, gầy đi một vòng.

Tóc tai khô vàng bị cắt nham nhở.

Giống như… Một người bị ngược đãi vậy.

“Tiểu Sơ, cậu có thể giúp mình không?”

Co ta cản tôi ở cửa.

“Cậu làm sao vậy?”

Cô ta còn chưa nói chuyện nước mắt đã rơi xuống, “Cậu có thể nói với bọn họ, đoạn ghi âm kia là giả không? Là cậu tự dàn dựng……”

Tôi lạnh nhạt tránh khỏi tay cô ta, “Cậu biết bản thân đang nói gì không?”

Nếu nói như thế, tôi sẽ là người gặp xui xẻo.

“Mình biết, tiểu Sơ, mình sai rồi, giờ cả công ty đều đang cười mình…… mình thật sự biết sai rồi.”

Tôi nghiêm túc mà nhìn cô ta, hỏi lại: “Vậy chuyện thay tôi xin học bổng, cậu chịu giúp tôi làm rõ không?”

Cô ta há miệng th* d*c, sắc mặt trắng bệch, “Không được…… Nếu mình thừa nhận, vậy thanh danh của mình…”

Tôi lạnh nhạt nói: “Trận chiến dư luận này là do cô dấy lên, thì hậu quả cũng nên tự mình tới nhận, ba chữ thật xin lỗi này không cần phải nói với tôi đâu.

Chẳng bao lâu sau, Giang thị xảy ra chuyện.

Giang Chi Hoài bỗng nhiên bị cách chức.

Ngày Giang Đường nhận chức chủ tịch công ty đã nhắn tin cho tôi, mời tôi và Thẩm Vọng Tân ăn cơm.

Vừa thấy mặt, Giang Đường đưa cho tôi một bó hoa tươi, “Tiểu Sơ, cảm ơn em.”

Thẩm Vọng Tân đứng bên cạnh lạnh nhạt hừ một tiếng, đưa tay nhận hoa.

Giang Đường liếc Thẩm Vọng Tân một cái, cười nói, “Nếu không nhờ tin nhắn của em, chị thắng cũng không dễ như vậy.”

Giang Đường muốn đả kích Giang Chi Hoài, đương nhiên phải xem xét mọi mặt.

Cô ấy điều tra ra lịch sử trò chuyện của lâm San với mẹ của Giang Chi Hoài, cũng chính là mẹ kế của cô ấy.

Hai vạn, tiền cũng từ tài khoản của mẹ kế chuyển ra.

Có chứng cứ này, tôi đăng một bài than ngắn thở dài lên trang cá nhân.

Chỉ trong vài tuần, đã có người đưa lên mạng.

Chân tướng năm ấy đã được làm rõ.

Dưới tác động của Giang Đường, liên mình giữa Lâm San và mẹ kế nhanh chóng sụp đổ.

“Thật ra, gần đây cậu ta gặp chuyện lớn.”

Tồi bị gợi lên lòng tò mò, đi theo cô ấy hỏi, “Chuyện lớn gì cơ ạ?”

“Lâm San có thai, vốn là chuẩn bị cưới, vì em mà cô ta trở mặt với mẹ kế.”

Tôi mở to mắt, “Có thai rồi sao?”

“Uhm, thấy không còn hy vọng gì nên Lâm San đòi tiền Giang Chi Hoài. Em cũng biết, Giang Chi Hoài là đồ ngốc, bị mẹ cậu ta dạy dỗ đến mức ngu như cún. Lúc nào cũng nghĩ ai tiếp cận nó đều vì tiền. Điên quá nên kéo Lâm San tới bệnh viện phá thai. Vì thế bây giờ Lâm San muốn kiện nó.”

“Bắt ép phá thai…… Là trái với pháp luật……”

Giang Đường lộ vẻ chán ghét, “Từ ngày mẹ kế của chị vào nhà thì nhà chị không có ngày nào yên ổn. bây giờ Giang Chi Hoài vào tù thì yên tĩnh nhiều rồi.”

Thảo nào hôm đó tâm trạng của Lâm San rất tệ.

Chắc là hết cách rồi mới tới cầu xin tôi.

Không có Giang Cho Hoài làm chỗ dựa, thanh danh của cô ta ầm ĩ, không ai dám cưới.

Giang Đường nghiêng đầu đánh giá tôi, “Em gái, ánh mắt của em cũng tệ lắm. Sao lúc đi học không ở bên Thẩm Vọng Tân?”

Tôi lén nhìn Thẩm Vọng Tân đang ở phía sau.

Anh đang gọi điện thoại, mày hơi nhíu lại, ánh mắt lại luôn dính trên người tôi.

“Lúc đó anh ấy rất lạnh lùng. Em nghĩ là anh ấy rất ghét em.”

Giang Đường cười thành tiếng. Nhìn tôi bày ra vẻ mặt không hiểu nổi

“Còn nữa, chị với Thẩm Vọng tân mới tính là cùng nhau lớn lên, chờ tý nữa chị cho em xem cái này?”

Tôi hào hứng, “Được ạ.”

Hôm nay Giang Đường mời Thẩm Vọng Tân ăn cơm, là nói chuyện công việc.

Ăn xong, Giang Đường lén lút kéo tôi lên xe của cô ấy.

Cô ấy đưa tôi một hộp quà, “Đây là quà tân hôn tặng em.”

Hộp không nặng lắm, tôi đang nhắm chừng, định mở ra thì bị cô ấy cản lại.

“Về nhà tự mình xem.”

Tôi nghĩ đến một chuyện, mặt đỏ bừng.

Không phải cái mà tôi đang nghĩ đấy chứ?

Cửa kính bị gõ vang, Thẩm Vọng Tân chờ ở ngoài xe, “Về nhà thôi.”

“Được.”

Giang Đường vừa tạm biệt vừa ném cho tôi ánh mắt giữ bí mật.

Trên đường trở về, tôi ôm món quà như bảo bối.

Thẩm Vọng Tân nhìn vài cái, cười nói: “Cái gì thế?”

“Anh đừng xem, là chị Giang Đường tặng em.” Dứt lời, tôi ấp úng nói, “Mình em xem thôi.”

“Ừm.”

Thẩm Vọng Tân lái xe, khóe môi lại không nhịn được ý cười.

Tới nhà, tôi đuổi anh đi tắm trước.

Bản thân trốn ra ban công, lén lút mở quà.

Không có vũ khí hạ gục nam thần như trong tưởng tượng, mà là một cái camera cũ, và một cái thẻ nhớ.

Toi cắm thẻ nhớ vào, camera đầy pin, tự động khởi động máy.

Trong đó có mười mấy đoạn video.

Tôi hào hứng bừng bừng mở ra cái cũ nhất.

Trong màn hình, một cậu bé tầm mười tuổi đội mũ sinh nhật, vẻ mặt lạnh nhạt.

”Chúc bạn nhỏ Thẩm Huyền sinh nhật vui vẻ!”

Thẩm Vọng Tân lạnh nhạt, “Cảm ơn.”

“Thẩm Huyền, cậu ước cái gì thế?”

“Tớ không có ước.”

Khi đó khuôn mặt anh khá tròn, luôn bị người ta nựng má, tròng màn hình còn có cả Giang Đường, nựng má anh xong còn cười hihi.

Đoạn phim thứ hai, Thẩm Vọng tân đã lớn lơn một chút.

Hình như là đang đi chơi xuân.

Thẩm Vọng Tân ngồi trên một cái ghế bên bờ hồ, cúi đầu đọc sách.

Không thân thiết với người khác.

Giang Đường đi ghẹo anh còn bị đuổi đi.

Mười mấy đoạn video tiếp theo, đều là quá trình trưởng thành của Thẩm Vọng Tân.

Khắc nghiệt, tự hạn chế, lại không thú vị.

Giống như từ khi sinh ra, cuộc đời anh chỉ có một quỹ đạo.

Năm nào Giang Đường cũng hỏi: “Em ước cái gì?”

Câu trả lời đều là: “Không có.”

Video cuối cùng là đêm trước khi chúng tôi tốt nghiệp.

Cũng là video cuối.

Giang Đường vẫn hỏi câu kia: “Thẩm Huyền, cậu ước điều gì?”

Thẩm Vọng Tân nhìn màn hình, lần đầu tiên đổi trả lời: “Cưới một người.”

Giang Đường kinh ngạc trong giây lát, trêu ghẹo: “Woa, Thẩm Huyền, câu trả lời vẹn toàn đó, sẽ cưới được sao?”

“Sẽ cưới được.”

Ba chữ, chém đinh chặt sắt, nhất định phải được.

Tôi nhìn ngày lưu lại, lúc đó, tôi còn chưa chia tay với Giang Chi Hoài.

Tiếng nước trong phòng tắm không biết ngừng từ lúc nào.

Thẩm Vọng Tân ra rồi?

Tôi giật mình, quay đầy lại, đụng phải ánh mắt nhạt nhẽo của Thẩm Vọng Tân.

Dưới anh đèn trong đêm tối, Hai mắt kia giống như phát sáng.

“Thẩm Vọng Tân…… Anh ra lúc nào?”

“Được một lát rồi.”

Anh mặc áo tắm dài, ngồi rất gần tôi, bày ra tư thế thoải mái.

Giống như thơ săn bắt con mồi mắc bẫy.

“Em, em đang…

“Anh thấy rồi.” Anh nhìn camera đang dừng lại hình ảnh và ngày tháng, nhếch môi cười. “Món quà rất tốt.”

Tôi có chút hoảng loạn, “Chuyện đó…… Chuyện dó, anh có gì muốn nói với em không?”

Thẩm Vọng Tân đứng dậy đi tới chỗ tôi.

“Không có gì để giải thích hết.”

Tôi bị ép lui về sau từng bước một.

Cuối cùng dừng lại ở lan can ban công.

Gió ngoài thổi tung mái tóc của tôi.

Khắp ban công đầy mùi hoa quế tỏa ra mùi thơm ngào ngạt lại nồng nàn.

Am thanh của Thẩm Vọng Tân rất khẽ, tùy ý lại lười biếng, “Bị em phát hiện ra rồi.”

Anh cúi đầu, hôn lên tai tôi.

Ướt nóng.

k*ch th*ch thần kinh tôi dễ như trở bàn tay.

Trái tim tôi nhảy thình thịch, nhỏ giọng nói, “Lúc đó em, còn chưa chia tay……”

“Từ trước tới nay anh chưa bao giờ là người tốt.”

Anh cười khẽ bảo, “ Theo đuổi, đương nhiên là dùng mọi thủ đoạn.”

“Anh, anh như vậy là không được…”

Anh bỗng cắn tôi một cái, “Không được sao? Xin lỗi, không ai dạy anh hết.”

Âm thành của anh thì tràn đầy xin lỗi, hành đồng thì tùy ý làm càn.

“Cho nên lúc em mới quay về, anh hờ em sở sân bay cũng là……”

“Không thì chờ em với Giang Chi Hoài tro tàn cháy lại sao?”

Thẩm Vọng Tân rũ mắt, nghịch tóc tôi, “Hứa Thức Sơ, anh không rộng lượng như thế đâu…Ngẩng đầu lên để anh hôn em.”

Ánh trăng đêm nay rất sáng.

Hoa sơn chi ở góc tường đã nở, Hoa quế cũng nở đầy cành.

Dưới anh trăng sáng, tôi và anh hôn nhau.

Thời gian giống như quay lại mấy năm trước.

Trong tiệc tối ngoài trời cuối thu ấy.

Trên khan đài, Thẩm Vọng tân ngồi ở vị trí đầu tiên.

Am nhạc mới cất, ánh đèn mông lung mờ mịt.

Tôi đứng dưới cây hoa quế, Làn váy lướt qua đầu ngón tay anh, một bông hoa quế rơi vào long bàn tay.

“Tiểu Sơ.”

Thẩm Vọng Tân nhẹ nhàng gọi tôi một tiếng.

“Ừm?”

“Tiểu Sơ.”

Tay từ trên đầu tôi đưa xuống mở trước mặt.

Theo ánh trăng mờ ảo, tôi thấy một đóa hoa nho nhỏ nằm trong long bàn tay ấy.

“Em nhìn xem, là hoa quế.”
 
Back
Top Bottom