Khác [HSTK] Thanh Minh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
340432877-256-k398515.jpg

[Hstk] Thanh Minh
Tác giả: Anh3690
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Các đoản văn tôi viết về Thanh Minh và những người xung quanh.

Nếu có ý kiến gì cứ mạnh dạn góp ý, tôi sẽ cố gắng sữa chữa.

Hi vọng bạn có thời gian đọc vui vẻ.

Lưu ý: Học sinh tiểu học hành văn.



đuongthanh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hình xăm Thanh Long
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thanh Xuân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Hstk] Thanh Minh
    [Đường Thanh] Trùng phùng


    Trăng đêm nay rất đẹp.

    Thanh Minh nghĩ.

    Năm đó, lúc hắn còn là Mai Hoa Kiếm Tôn trăng cũng đẹp như vậy.

    Có sư huynh, Thanh Tân cùng với ...Đường Bảo.

    Ha.

    Tên nhóc đó...ta nhớ tới hắn làm gì chứ!?

    Xí!

    Rượu trong bình nhanh chóng vơi đi, hắn thuận tay lấy thêm một bình khác, lại phát hiện bản thân đã uống hết lúc nào không hay.

    " Đây.

    Rượu của huynh".Ôn nhu giọng nói vang lên.

    Gió đêm lạnh lùng thổi qua.

    Chỉ có Thanh Minh mới biết, khoảnh khắc hắn nghe được âm thanh đó, tìm hắn đã lỡ một nhịp.

    Xuyên qua 100 năm thời gian.

    Người cùng hắn uống rượu, cùng hắn đánh nhau, cùng hắn ngắm trăng.

    Cái người sẽ càm ràm hắn suốt mấy ngày nhưng sẽ nhẹ nhàng băng bó chửa thương cho hắn, dung túng hắn tùy húng và ngủ yên trong vòng tay hắn.

    Làm sao, làm sao mà Thanh Mình không biết chủ nhân của giọng nói này là ai chư.

    "Không .

    Không thể nào đâu!"

    Hắn run rẩy quay đầu lại.

    Vành mặt chẳng biết đã đỏ hoe từ lúc nào.

    Người phía sau vẫn giữ tư thế đưa Rượu cho hắn, nhưng nước mắt sớm đã lăn dài.

    Thấy Thanh Minh quay đầu, hắn nặn ra nụ cười ngốc nghếch.

    "Đạo sĩ đại huynh.

    Đệ về rồi".
     
    [Hstk] Thanh Minh
    [Đường Thanh] Trăng sáng


    Lâm Tố Bính và Nam Cung Độ Huy công khai rồi.

    Trên dưới Thiên Hữu Minh tỏ vẻ : (* ̄ー ̄).

    Ồ.

    Cũng không bất ngờ là mấy chỉ với không khí màu hường xung quanh khi bọn họ đứng cạnh nhau là đủ để giải thích hết tất cả rồi.

    Ngươi cho rằng bọn họ chỉ biết vung kiếm với đánh nhau chắc?

    Ngay cả khi hai người kia còn real hơn OTP của bọn họ?

    Hứ!

    Cố tình vẫn có mấy tên não phẳng không nhìn ra.

    Ta không có nói là Ngũ Kiếm với Tuệ Nhiên đâu nhưng đúng là bọn họ đó.

    Chậc chậc chậc!!!

    Đến cả Thanh Minh cũng nhìn ra mà.

    Có điều, không tính Băng Cung Cung Chủ thì tên nhóc đó chính là người nhỏ tuổi nhất ở đây.

    Sao nó nhận ra được???

    ****

    Để chúc mừng cho Lâm Tố Bính và Nam Cung Độ Huy, Thiên Hữu Minh cao tầng quyết định mở tiệc.

    Sau bao nhiêu trận chiến ác liệt cùng Tà Giáo và Ma Phái, bọn họ đều quên mất rằng, Thiên Hữu Minh mở tiệc đáng sợ bao nhiêu.

    Chỉ mới Canh Tí, ai nấy cũng đều ngã gục, thần chí điên đảo, bình rượu bày khắp nơi.

    Duy còn Thanh Minh và Lâm Tố Bình là tỉnh táo.

    " Có đạo lữ tốt ghê nhỉ?"

    Nhìn Nam Cung Độ Huy say bí tỉ dưới chân Lâm Tố Bính, Thanh Minh chậc lưỡi nói.

    Con hàng này, suốt cả buổi không cho ai rót rượu Lâm Tố Bính, mỹ danh Bảo vệ sức khỏe.

    Cái khỉ ấy!!

    Bàn Xung cùng Lục Lâm đám người còn đang xếp hàng để uống hộ hắn kìa.

    Mới yêu vào đã hỏng não.

    Chậc chậc.

    Lâm Tố Bính làm như không nghe ý châm chọc trong cấu đó, còn vui vẻ đáp trả lại.

    " Nếu đạo trưởng thích cũng tìm một cái đi.

    Loại đạo lữ nào vừa giàu, vừa đẹp, vừa giỏi võ công, gia thế trong sạch ấy!"(^∀^)

    Bốn mắt nhìn nhau, ở giữa tựa như có tia lửa điện chạy xèn xẹt.

    Rượu vào hỏng việc, dù có là Thanh Minh cũng khó mà chống đỡ.

    Ánh mắt hắn như có như không liếc nhìn qua Đường Bá, trong tâm trí hiện lên thân ảnh màu xanh.

    Chua chát đáp trả lại Lâm Tố Bính.

    " Không cần tìm, ta đã có người trong lòng rồi."

    " Hử!!!"

    Ăn dưa ai mà chẳng hóng.

    Ban đầu, Lâm Tố Bính chỉ muốn khiêu khích tên đạo trưởng thối tha đó một chút thôi.

    Không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi, có được thông tin quý giá.

    Vì Thanh Minh đã ngà ngà say nên không phát hiện, chứ mấy người như Đường Quân Nhạc, Mạnh Tiếu hay Vân Kiếm đã mơ hồ tỉnh lại, nghe rõ ròn rọt câu nói kia.

    Đặc biệt là Đường Quân Nhạc, ông thề với liệt tổ liệt tông Đường Môn, tên kiếm hiệp kia vừa nhìn con trai ông.

    Đem ra so sánh, mấy tiêu chuẩn Lâm Tố Bính nói, Đường Bá đều làm được.( ゚ー゚)

    " Nói vậy, hắn không thích ngươi sao?

    " ( ・ω・)

    " ....chết thẳng cẳng rồi."

    Vân Kiếm:....!!(゜ロ゜ノ)ノ

    Đường Quân Nhạc:...

    Không sao, không phải con ta.

    Nhưng con ta ưu tú như vậy sao hắn không thích?ヽ(●´ε`●)ノ

    Mạnh Tiếu:..Thật Thanh Minh!(^o^)

    Lâm Tố Bính không khỏi cảm thán tài năng của Thanh Minh, tả người trong lòng như vậy cũng dám nói..

    " Trước mắt ta."

    Hắn uống thêm một ngụm rượu lớn.

    "..."

    "Ay da.

    Đừng bày ra vẻ mặt này, làm như ta đánh ngươi vậy đó.

    Hôm nay là ngày vui của các ngươi mà.

    Tới, uống một ly.

    Chúc các ngươi bạch đầu giai lão."

    "Đạo trưởng...sao ngài lại thích người đó vậy?"

    Nhận lời chúc phúc của Thanh Minh, Lâm Tố Bính lại hỏi.

    Nói xong, hắn cũng thật muốn tát mình một phát.

    Hỏi gì ngu dữ vậy?!

    " Tại sao ư?..."

    Thanh Minh trầm ngâm một lúc, rồi nhoẻn miệng cười.

    Trên đời này có hai thứ đẹp nhất.

    Một là ánh mắt của người si tình.

    Hai là tấm chân tình của kẻ đơn phương.

    Vị Mai Hoa Kiếm Hiệp này đều có.

    Xem ra, bởi vì hắn là người chém đầu Thiên Ma, nên ông trời đã ban cho hắn cả hai.

    Thật may mắn làm sao a!

    Lầm Tố Bính một bên chưa kịp nghe câu trả lời của hắn, thì người kế bên đã lăn ra ngủ.

    " Ta bị tên Đường Bảo ngốc đó hạ cổ rồi."

    100 năm, ta cư nhiên vẫn yêu hắn.

    Tình dược này của Đường Môn đúng là quá mạnh mà....
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Món quà thích hợp


    Chiến tranh kết thúc.

    Hơn 10 năm trời dài đằng đẳng, rốt cuộc thiên hạ cũng thái bình.

    Bạch Thiên nhìn những người xung quanh, hào hứng, vui mừng,.. muôn vàn cảm xúc đều hiện rõ trên mặt họ.

    Chính hắn cũng không nhịn được mà cười lớn, ôm trầm lấy ngũ kiếm bên cạnh.

    ' Thắng rồi!..Thắng rồi..'

    Ma Giáo thua trận.

    Võ Lâm Trung Nguyên đoàn kết lại với nhau.

    Sự hi sinh của các đồng môn không còn là uổng phí.

    Quan trọng nhất...bọn họ vẫn còn sống!

    Tuyết Nhi, Nhuận Tông, Chiêu Kiệt, Tiểu Tiểu, Tuệ Nhiên và..Thanh Minh?

    " Thanh Minh đâu?"

    Lúc này, Bạch Thiên rốt cuộc cũng nhận ra thiếu đi người nào đó.

    Tên nhóc kia phải là người cười lớn nhất ở đây lúc nay.

    Lại không biết chốn đi đâu nữa.

    " Đi thôi, dọn tàn cuộc."

    Giọng nói trầm thấp của Thanh Minh vang lên.

    Hắn liếc nhìn bọn họ một cách kỳ lạ rồi nhanh chóng rời đi.

    Để lại bóng lưng nhỏ bé, cô độc nhưng không người phát hiện.

    'Đúng vậy, tàn cuộc của chiến tranh vẫn cần giải quyết.'

    Nó vẫn đang chờ bọn họ dọn dẹp.

    ***

    Nữa năm sau.

    "Một, hai, ba,..."

    Tiếng kiếm vung đều đặn hòa tròng mùi hoa mai.

    Thanh Minh nằm trên cây, nhìn Chiêu Kiệt dạy dỗ Minh Tử Bối mà không khỏi mỉm cười.

    ' Ayo, lũ trẻ đều trưởng thành hết cả rồi."

    - Đệ thì đang già đi đó.

    Giọng nói của Thanh Vấn vang bên tai y.

    " Đệ vốn đã già rồi mà...

    Sư huynh, đệ đi theo huynh được không.."

    Không có âm thanh trả lời.

    Trái tim hắn cũng không có câu trả lời.

    Thanh Minh không biết hắn nên làm cái gì nữa.

    Hắn muốn chạy thật nhanh ôm chầm lấy Thanh Vấn, muốn gặp lại Thanh Tân, cùng Đường Bảo tiếp tục uống rượu.

    Nhưng hắn cũng không muốn gặp lại họ.

    Vì sao ư?

    Đã hơn 100 năm rồi, rất rất lâu rồi.

    Bọn họ thân là những người anh hùng đã từng giải cứu Trung Nguyên nên sớm đầu thai hưởng phúc.

    Chứ không nên chờ tên ngốc như hắn lâu như vậy.1

    Thanh Minh biết mình ích kỷ, hắn muốn làm sao để vẹn cả đôi đường.

    Hắn thừa nhận mình có đôi chút lưu luyến nơi này.

    Nhưng mà... hắn thật sự ..rất nhớ bọn họ.

    Bạch Nhi đang ngồi trên cành cao hơn ngây người nhìn hắn.

    Sau đó liên tục lắc đầu, không thể nào, tên ác ma đó sao có thể khóc được chứ.

    Nhất định chỉ là ảo giác của nó mà thôi!

    ***

    Cốc Cốc Cốc

    " Thanh Minh, con có trong đó không?"

    Giọng của Huyền Tông từ ngoài cửa vang lên.

    Kéttt.

    " Thái Thượng Chưởng Môn Nhân, Sao ngài lại tới đây?"

    Thanh Minh bất ngờ nhìn người tới.

    Qua 10 năm chiến tranh, mái tóc của Huyền Tông đã bạc trắng, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng nhiều thêm.

    Chỉ là sự hiền từ trong đó không thay đổi.

    'Chưởng Môn Sư huynh nếu còn sống có lẽ cũng sẽ giống vậy.'

    Trong phút chốc Thanh Minh nghĩ.

    " Ta vào trong nói chuyện đi."

    Thay vì trả lời ông chỉ vào chiếc bàn trong phòng hắn.

    Nhìn ly trà trên tay, ông cũng hơi kinh ngạc.

    Nói thật, ông chưa từng nghĩ ấm trà trong phòng Thanh Minh sẽ chứa trà.

    Mùi cũng thơm hơn so vời trà mà ông hay uống nữa.

    Nhận thấy mình có hơi thất thần, ông ho khan đi thẳng vào vấn đề.

    " Thanh Minh à, con là công thần.."

    " Chưởng Môn Nhân con không cần phần thường gì cả đâu."

    Chưa đợi Huyền Tông nói xong, Thanh Minh liền nhanh chóng cắt ngang.

    Nhận ra giọng điệu của mình hơi gay gắt, hắn nhanh chóng giải thích.

    " À không..ý con là..chiến tranh mới kết thúc mà thôi, không phải chúng ta cần dùng tiền xây dựng lại môn phái sao?"

    " Con là công thần."

    " Con rất giàu, ngài không cần lo."

    " Con là công thần."

    Huyền Tông không thoái nhượng.

    Chuyện Thanh Minh từ chối mọi phần thưởng khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

    Khi Thiên Hũu Minh mới thành lập, bất luận tự nguyện hay không, trừ Hoa Sơn, có ai môn phái nào mà không bị Thanh Minh càn quét qua một lượt?

    Nhưng thái độ của hắn quá kiên quyết nên ai cũng không nói gì.

    Chỉ là Huyền Tông đã già rồi, có một số ông đều sớm đã thu vào trong mắt.

    Ông biết dùng từ này lên người của đệ tử chăm chỉ nhất của Hoa Sơn là không đúng có điều đây là sự thật.

    Thất thần.

    Đúng vậy, Thanh Minh đang thất thần.

    Chuyện hắn hay nói chuyện một mình thì ai cũng biết.

    Nhưng gần đây hắn như đang trên mây vậy.

    Mỗi sáng tới linh đường Hoa Sơn dọn dẹp, lau chùi.

    Tới tối thì cặm cụi viết gì đấy.

    Còn đặc biệt chạy tới Ân Hạ thương đoàn mua một cái Tấu.

    Quan trọng nhất là hơn 2 tháng rồi hắn còn chưa đánh chửi ai!!!

    Cái này mới quan trọng nè.

    Huyền Tông biết tặng quà cho hắn không giúp đầu óc hắn từ mây xuống lại.

    Có điều đây là phần thưởng của hắn - Anh hùng đã tiêu diệt Thiên Ma.

    " Ngài có thể cho con suy nghĩ thêm được không?"

    Huyền Tông đồng ý.

    Đối với chuyện phần thưởng này Thanh Minh vẫn luôn rất băn khoăn.

    Đây là lần thứ 2 hắn chém đầu Thiên Ma, vậy phần thưởng lần thứ nhất là gì?

    Là Tông môn suy tàn bị những người mình bảo vệ khinh thường.

    Hay là sự tái sinh cho hắn một cuộc sống mới.

    Vẫn là lời nguyền của Ma Giáo để hắn cô độc giữa trần thế, trả giá cho những sai lầm khi xưa?

    Vậy lần này, sẽ là cái gì phần thưởng?

    ***

    " Có người tìm."

    Lưu Lê Tuyết chẳng biết lúc nào xuất hiện sau lưng Thanh Minh.

    Dọa cho hắn nhảy dựng.

    " Tìm ta?

    Có chuyện gì sao?"

    Nàng lắc đầu tỏ vẻ không biết.

    Thanh Minh chỉ đành ôm bụng nghi hoặc tới trước cổng Hoa Sơn.

    Một vài Thanh Tử Bối đã đứng sẵn ở đấy.

    Đối diện họ là 3 kẻ ngoại ... lai?

    ' Không...không thể nào đâu."

    Cước bộ của Thanh Minh ngày càng nhanh hơn.

    Nhìn thấy hắn, các đệ tử Hoa Sơn liền vội vã nhường đường.

    Nhìn 3 người trước cổng, giọng hắn khàn khàn.

    " Là các ngươi thật sao?"

    Thanh Vấn, Thanh Tân, Đường bảo.

    Vốn cho rằng không thể nào gặp lại, vừa quay đầu liền đã nhìn thấy.

    Ta vẫn còn, cố nhân cũng về.

    Nhà của chúng ta, sớm đã xây xong.

    Thanh Vấn phớt lờ ánh nhìn kỳ lạ từ những người xung quanh.

    Ôm chầm lấy Thanh Minh.

    " Là ta, tên sư đệ ngốc kia.

    Đệ làm tốt lắm Thanh Minh à."

    Bàn tay y run run, xoe lên tấm lưng của Thanh Minh.

    Thanh Tân và Đường Bảo cũng ôm chầm lấy hắn.

    Nước mắt bỗng chốc tuôn trào như suối.

    M* nó hình tượng, tuổi tác cái khỉ ấy.

    Hắn đứng trước cổng Hoa Sơn trong vòng tay bọn họ gào khóc.

    Thanh Minh biết hắn thích phần thưởng này.

    Xem ra sau này phải chém thêm mấy cái.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Thập


    1.

    Thanh Vấn nhặt được một đứa trẻ rồi đem về Hoa sơn.

    Chưởng Môn nhân nói đứa trẻ này có duyên với hắn, kêu hắn đi đặt tên.

    Đứa trẻ đó sau được gọi là Thanh Minh.

    Minh trong quang minh chính đại.

    2.Mỗi khi phát hiện Thanh Minh trốn tập luyện đi uống rượu, Thanh Vấn đều sẽ ru hắn ngủ bằng Đạo Đức Kinh.

    3.

    Trừ tính tình cọc cằn, uống rượu như nước là với hay đánh người, thì Thanh Minh là một đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn,thuần khiết, đáng yêu.- Thanh Vấn said.

    Nên khi phát hiện sư đệ nhà mình bị lừa đọc Xuân Cung Đồ, Thanh Vấn liền vác gậy đi đánh người.

    Gãy vài khúc xương thôi đừng lo.

    4.

    Tiểu Thanh Minh muốn làm bánh cho sư huynh nhân dịp trung thu nên nhờ Lý trù nương dạy dỗ.

    Thanh Vấn cũng muốn làm bánh cho tiểu sư đệ, nên đến chỗ Lý trù nương học nghệ.

    Đêm đó, hai huynh đệ bốn mắt nhìn nhau cười.

    5.

    Thanh Vấn rất vui khi Đường Bảo làm bạn với Thanh Minh.

    6.Thanh Vấn thích pha trà.

    Mỗi lúc như vậy tiểu Thanh Minh sẽ ngôi cạnh bên tròn xoe mắt nhìn.

    Chỉ là sau khi làm Chưởng Môn không còn thời gian để pha nữa.

    Minh Tử Bối thay 5 ; 6 người mới có 1 người pha vừa lòng.

    Lại không biết Thanh Tân đang tròn xoe mắt như tiểu Thanh Minh năm đó nhìn đại Thanh Minh pha trà.

    7.

    Trừ Thanh Vấn thì không ai tìm được Thanh Minh khi hắn trốn tập luyện.

    Sau này có thêm Thanh Tân và Đường Bảo. ...Lại sau này, hắn không thể trốn tập được nữa.

    8.

    Thanh Minh biết bản thân hắn tự tưởng tượng khung cảnh có bọn họ ở bên, nghe hắn than phiền vô cùng nực cười nhưng hắn vẫn sẽ làm.

    Vì hắn là Thanh Minh mà.

    9.Thanh Minh rất yêu Hoa Sơn và sư huynh Thanh Vấn.

    10.Thanh Minh từng thề chỉ cần có người tán đỗ được Thanh Vấn hắn liền bỏ rượu.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Thiên Hữu Minh hằng ngày


    "Aaa!!Ta chịu đủ rồi!!

    Lần thứ mấy rồi chứ?

    Tại sao cứ phải ghép ta với hắn chứ?!"

    " Tiểu Tiểu à... bình tĩnh, bình tĩnh đi."

    " Nhanh lên lấy bánh đây!"

    "Muội ấy không phải Thanh Mình, bánh cái gì chứ?!

    Oái!

    Ta sai rồi..đừng châm ta Tiểu Tiểu.."

    Thiên Hữu Minh hôm ấy lại là một ngày náo loạn.

    Ngũ Kiếm tìm cách ngăn Đường Tiểu Tiểu tức giận như cách họ hay làm với Thanh Mình nhưng không có tác dụng.

    Đến khi Đường Quân Nhạc cùng Huyền Tông đến, khắp nơi đã trở thành bãi chiến trường.

    Phi tiêu, độc được,..bày khắp nơi.

    Ngũ Kiếm cũng không mấy phần tốt đẹp.

    Đường Quân Nhạc: Ta đáng yêu, mềm mại nữ nhi.....

    Huyền Tông: Ta tự hào đám đệ tử...

    ______________________

    " Cho nên..ý các con là có người ghép đôi Tiểu Tiểu và Thanh Minh?"

    Huyền Tông nhâm nhi ly trà trong tay hỏi.

    " Vâng"

    Không nghĩ tới lại là thế này cố sự, nhìn Đường Quân Nhạc kế bên, lại nhìn Ngũ Kiếm đang quỳ gối, ông cũng chỉ đành thở dài.

    Thanh Minh là người thế nào ai cũng rõ rồi.

    Đột nhiên bị ghép đôi lại không ủy khuất cũng là lạ.

    Trừ bộ da ngoài đẹp, võ công tốt, thì với cái tính cách của nó đúng là Tiểu Tiểu lộ nặng rồi.

    Thanh Minh là người chỉ sợ trên đời không có quỷ.

    "Dây buộc tóc, tua rua kiếm lẫn đai lưng của Tiểu Tiểu và Thanh Minh đều chung màu nên lời đồn này bắt đầu lần rộng."

    Bạch Thiên cung kính nói.

    " Đây là lần thứ 21 rồi, Chưởng Môn nhân."

    Đường Tiểu Tiểu.

    Lần thứ 21 sao.

    Hèn gì...

    "Chứ không phải muội ấy từng theo đuổi Thanh Minh sao?"

    Chiêu Kiệt không quan tâm tới tình thế thẳng thừng nói.

    Ngay lập tức, bốn phương tám hướng người đều nhìn Đương Tiểu Tiểu bằng một ánh mắt kỳ lạ.

    Nhuận Tông nhanh chóng bịt miệng Chiêu Kiệt lại nhưng vẫn không kịp.

    "

    " Chiêu Kiệt sư huynhhhhh.."

    Xong đời, ác quỷ xuất hiện rồi.

    Nhưng chưa kịp để họ sợ hãi, âm thanh quên thuộc lại từ xa vòng tới.

    "Chậc chậc chậc.

    Không chịu tu luyện, ở đây lười biếng cái gì.

    Ta đi có chút xíu liền như vậy.

    Đúng là yếu kém mà."

    Hảo đi.

    Ác quỷ thật sự về rồi.

    Đường môn, Lục Lâm thất thập nhị trại, Nấm Cung thế gia lẫn môn đồ Hoa Sơn đang hóng hớt đều giật mình.

    Thanh Minh!!!

    Lướt qua bọn họ, Thanh Mình đến trước mặt Huyền Tông hành lễ.

    " Chưởng Môn nhân".

    Một bộ dạng cung kính đến kỳ lạ.

    Mọi người ở đây đều sớm đã quen với chuyện này.

    Có khi còn tò mò, tên nhóc đó có bị tâm thân phân liệt hay ám ảnh cưỡng chế không nhưng chẳng ai dám mở lời.

    Ở một bên, Đường Quân Nhạc nhìn mình ái nữ lại nhìn Thanh Minh.

    Thầm nghĩ thật sự rất giống.

    Võ phục của Đường Môn có màu xanh.

    Không chỉ Đường Môn mà rất nhiều Tông môn cũng có màu xanh là võ phục.

    Nhưng không phải màu xanh nào cũng giống nhau.

    Trùng hợp, màu xanh Thanh Mình mặc lại chính là màu của Đường Môn.

    Không chỉ ông những người còn lại đều nhìn đi nhìn lại hai người họ cũng thừa nhận ý kiến trên.

    "Không thể nào đâu nhỉ!?"

    "Tội nghiệp Tiểu Tiểu tỉ."

    "Thanh Minh sợ châm mà.

    Tội nghiệp ai cơ chứ?"

    ............

    Tiếng thảo luận ồn ào nhanh chóng im bặt khi sát ý từ đôi mắt của Thanh Minh lìa tới.

    Thật là, cái đám nhóc này, cái gì không học cứ đi học tính hóng hớt là làm sao?

    Đám Thanh Tân cũng không hóng hớt bằng các ngươi đâu.

    "Thanh Minh à!"

    Huyền Tông nhẹ nhàng hỏi."

    Con cảm thấy Tiểu Tiểu là người như thế nào?"

    Nháy mắt, tất cả đều hướng về ông tặng một like.

    Hảo thẳng thắn.

    " Chưởng Môn nhân, nếu người hỏi con câu đó vì tin đồn gần đây, còn có thể đảm bảo với người rằng bọn con không có quan hệ gì với nhau cả.

    Trước khi muội ấy vào Hoa Sơn con đã mặc như vây rồi"

    Giọng điệu của hắn chứa hiếm thấy nghiêm túc.

    Trong khoảng thời gian, Thiên Hữu Minh đều biết được một cấm kỵ của Hoa sơn:" Không được tìm hiểu về quá khứ của Thanh Minh."

    Hắn có quá nhiều bí mật.

    Bọn họ từng thấy hắn một mình dưới trăng uống rượu, thi thoảng còn cạn ly với không trung.

    Cũng từng thấy hắn, nhìn về một góc xưa củ kỹ của Đường môn bằng ánh mắt hoài niệm.

    Hay có lúc còn tự mình nói chuyện.

    Rất rõ ràng,màu xanh trên người hắn cũng gắn liền với bí mật đó.

    Đưa mắt nhìn nhau, không ai nói ai, tất cả đều thức thời rời đi.

    Nhưng chưa đi được mấy bước, hắn lại nói.

    " Con thích màu xanh.

    Cây mai không có lá, sớm muộn sẽ chết."

    Đệ ấy đi rồi...ta sớm cũng sẽ héo tàn thôi.

    Lời phía sau hắn không nói ra, như bình thường, nở một nụ cười ngũ ngốc và nhanh chóng rời đi.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Nhật ký của kẻ vô danh (1-2)


    1.

    Ta là một cái ám vệ của Đường Môn.

    Hiện tại, ta có một cái nhiệm vụ cấp bách là theo dõi chúng ta Thái thượng Chưởng lão - Đường Bảo.

    Ta thường gọi hắn là Nhị thiếu gia.

    Nhị thiếu gia là thiên tài và cũng là niềm tự hào của Đường Môn.

    Ai cũng cho rằng, hắn chỉ cần đi thẳng một đường liền trở thành Môn chủ tân nhiệm.

    Nhưng ý trời trêu ngươi, hắn cứ cố tình đi chéo, đi không được thì lăn.

    Chung quy lại, thiên tài vạn người ngưỡng mộ năm đó bằng một cách thần kỳ, nay, được mệnh danh là- Kẻ điên nhất Tứ Xuyên.

    Và vào một hôm trời trong nắng đẹp, chim ca líu lót, xác chất thành núi, tỏa ra mùi hương đặc trưng quen thuộc, Kẻ điên nhất Tứ Xuyên gặp được định mệnh của đời mình - Kẻ điên nhất Thiểm Tây, Mai Hoa Kiếm Tôn - Thanh Minh.

    Đại khái là có chung tần số với nhau, bọn họ rất nhanh liền trở thành tri kỷ.

    Đây là lần đầu ta thấy tiên ta thấy Nhị thiếu gia cười nhiều như vậy.

    Kiếm Tôn trông cũng rất vui.

    Nhưng võ lâm giang hồ đ*ch có vui nha!

    Sau khi bọn họ đi với nhau, tà phái đều phải chạy khắp nơi chốn chui, chốn nhũi.

    Chính phái không biết giữ miệng cũng ăn đòn.

    Lúc đó, ta mới có thể hiểu được, vì sao Hoa Sơn Chưởng Môn gặp thiếu gia nhà ta còn có thể khen hắn ngoan được, hóa ra trong nhà người ta có một tên điên chính hiệu.

    Trước mặt hắn, chúng sinh đều bình đẳng.

    Thiếu gia cũng thay đổi rất nhiều.

    Ngài ấy trước đây chỉ biết cách tra tấn, giờ còn biết cách trấn lột.

    Biết lấy lòng người khá- ,người nào đó.

    Chịu lui ra phía sau để yểm trợ.

    Còn học cách nấu ăn, chải tóc.

    Thiếu gia nhà ta không còn cô độc, bên cạnh ngài ấy có thêm một cái bằng hữu,như hình với bóng, mãi không xa rời.

    2.

    Ta có một cái vô cùng lợi hại, không ra dáng đạo sĩ nhưng lại là một cái đạo sĩ sư thúc.

    Thiên hạ gọi sư thúc là Mai Hoa Kiếm Tôn.

    Sư thúc luôn độc lai độc vãng, trừ Chưởng Môn Nhân và Thanh Tân trưởng lão, ngài ấy cũng chẳng để ý đến ai.

    Thỉnh thoảng sư thúc sẽ dạy bọn ta tập luyện, chỉ là hơi nặng tay, mỗi lần dạy xong đều bị Chưởng Môn Nhân phạt, cuối cùng cũng không tới nữa.

    Một hôm vào giờ ăn cơm, có cái Đường Môn chán sống người đi tìm sư thúc.

    Các vị sư huynh chưa kịp cược xem hắn trụ được mấy chiêu, liền thấy sư thúc kêu hắn tới ăn chung còn cười rất vui vẻ.

    Nhanh chóng, toàn bộ y dược đường đệ tử đều xuất trận.

    Kết quả là không bị bệnh, hắn đúng là Thanh Minh sư thúc của bọn ta.

    Sư thúc nói người kia là hắn bằng hữu kêu bọn ta lịch sự với hắn đừng làm mất mặt Hoa Sơn.

    Ta không chắc cho lắm nhưng hình như Chưởng Môn Nhân bị nghẹn khi nghe xong câu đó.

    Từ ngày đó, Ám Tôn thường xuyên chạy đến Hoa Sơn, mỗi lần tới đều bị đánh, ân, là sư thúc đánh.

    Mĩ danh làm thắt chặt tình bằng hũu.

    Bọn họ không tin nhưng bọn to đều làm, muốn thân thiết ai với đều chạy tới "tẫn" người đó.

    Chắc các ngươi không tin đâu, bọn ta thành công!!!

    E hèm, hơi xa rồi!

    Dù sao thì tình bạn của bọn họ được cả võ lâm trung nguyên thừa nhận. (Ý kiến ý cò thì xuống nói với Diêm Vương.)

    Kể cả khi sư thúc dùng chiếc tua rua xanh buộc tóc bọn ta cũng chẳng còn bất ngờ.

    À không, phải bất ngờ chứ, mỹ nam kia là sư thúc hung dữ trông như sơn tặc của bọn ta á!

    Không trả hàng.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Bảy chữ.


    1.

    Hạnh Phúc.

    Thanh Minh rất hạnh phúc khi bên cạnh Ngũ Kiếm và mọi người trong Thiên Hữu Minh.

    2.

    Sợ Hãi.

    Thanh Minh vẫn luôn sợ hãi.

    Hắn sợ một ngày nào đó Huyền Tông, Ngũ Kiếm, Hoa Sơn, Thiên Hữu Minh,..chết đi.

    Hắn sợ cô đơn, hắn không muốn là người duy nhất còn sống.

    Nhưng hắn không được quyền chết miễn là sau lưng hắn vẫn còn 1 người.

    3.

    Nhớ Mong.

    Thanh Minh rất nhớ ngày tháng trước đây của hắn.

    Nhưng hắn không dám nhớ lại nhiều.

    Hắn không muốn ký ức đẹp đẽ đó trở thành lưỡi dao cứa vào tim hắn.

    Đấy là hắn động lực không phải lí do để hắn bỏ cuộc.

    4.

    Ác mộng.

    Thanh Minh thường xuyên mơ thấy ác mộng.

    Chuyện này chỉ có Bạch Nhi biết.

    Tên nhóc đó thường chớ tới nửa đêm, nhẹ nhàng lau nước mắt cho y.

    Chủ nhân của nó chỉ nên để nó bắt nạt.

    5.

    Tứ Xuyên.

    Thanh Minh không thích đến Tứ Xuyên cho lắm.

    So với 100 năm trước, cảnh vật ở đây không quá thay đổi.

    Khách điếm kia, hắn cùng Đường Bảo đã từng đến.

    Rượu không tệ, đồ ăn cũng rất ngon.

    Con đường này, bọn họ cũng hay đi qua.

    Y thường xuyên xếp hàng mua bánh cho hắn.

    Bất luận là khách điếm hay con đường, cầu hay là cây.

    Mỗi một góc của Tứ Xuyên đều từng có bóng dáng họ sánh vai.

    Nhửng bởi vì chỉ là từng có nên mới đau lòng.

    6.

    Là ai.

    Thanh Minh đôi khi vẫn không biết mình rốt cuộc là ai.

    Thảo Tam hay Thanh Minh.

    Có điều, hắn dám chắc Thảo Tam rất đau.

    Đôi khi trong vô thức nước mắt hắn sẽ chảy xuống.

    7.

    Linh vật.

    Bạch Nhi sống rất lâu rồi, nó hiểu được rất nhiều chuyện.

    Đôi khi chủ nhân ác ma, xấu xa, nghiện rượu, tham tiền của nó, thoạt nhìn rất muốn khóc.

    Nhưng bất luận ra sao đều sẽ nhịn xuống.

    Bóng lưng của hắn so với Mạnh Tiếu quá nhỏ bé, có điều lại vô cùng kiên cương chỉ là hơi cô độc.

    Bạch Nhi không biết, lớn như vậy võ lâm trung nguyên đã không còn người ôn nhu xoa đầu Thanh Minh nữa.

    Không một người có thể cùng hắn san sẽ gánh nặng trên vai để hắn có thể làm một lão baby nữa.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Thanh Minh và Thảo Tam


    [ Năm ta 10 tuổi, ta bắt đầu nằm mơ.]

    [ Trong giấc mơ, là một chiến trường đẫm máu, xác chất thành núi, màu chảy thành sông.

    Ở trên " ngọn núi" cao nhất, có một người đàn ông đang khóc.]

    [ Lần nào cũng như vậy, hắn vẫn luôn khóc.]

    [ Ta nghĩ : ' Thật yếu đuối!']

    [ Ta cũng không khóc nhiều như hắn.]

    [ Sau đó, ta và hắn trở thành bằng hữu.

    Có lẽ vậy.]

    [ Hắn nói, hắn tên là Thanh Minh, là đệ tử đời thứ 13 của Đại Hoa Sơn Phái.

    Hắn chết trên đỉnh Thập Đại Vạn Sơn....]

    [ Hắn nói cho ta biết rất nhiều chuyện 100 năm trước.

    Ta cũng kể cho hắn tình hình 100 năm sau.]

    [ Lúc nghe Hoa Sơn đị đá khỏi Thập Đại Vạn Sơn hắn rất tức giận.]

    [ Đó là lần đầu ta thấy thế giới trong mơ run rẩy như vậy.]

    [ Khoảng 1 năm sau, bọn ta quyết định chơi lớn 1 lần.]

    [ Bọn ta muốn hoán đổi linh hồn cho nhau.]

    [ Ngươi chắc không tin đâu nhưng bọn ta thật sự thành công!]

    [ Hắn trở thành ta - Thảo Tam.]

    [ Ta trở thành hắn, đúng hơn là hắn kiếp sau, tiểu tiểu thư của Minh Vân Thương Đoàn.]

    [ Không sai là tiểu thư.

    Kiếp sau của tên ma đầu khắp người toàn cơ bắp không khác gì gấu khổng lồ kia là một thiếu nữ chân yếu tay mềm, bênh tật đầy mình.]

    [ Mắc cười lắm đúng không!?

    Nhưng ta cười không nổi vì giờ đó là thân thể của ta.]

    [ Hoán đổi linh hồn cái giá không hề nhỏ chính là ký ức đời này của họ.

    May mắn thay, người mà ta gặp là ký ức kiếp trước cũng là phần ký ức không bị xóa đi của Thanh Minh.]

    [ Hắn nhớ mình là cường tráng Mai Hoa Kiếm Tôn, quên mất đi sự yểu liễu đào tơ của kiếp sau.]

    [ Thẳng đến hơn 10 sau, ký ức lần nữa trở về, cảnh trong mơ được liên kết, hai bọn ta mới gặp lại nhau.]

    [ Đại khái làm nữ nhân lâu rồi nên khi nhìn thấy y, tim ta có đập chậm 1 nhịp đi thì phải.]

    [ Người gì đâu mà đẹp quá trời đi à.]

    [ Hì hì, là thân thể của ta đó.]

    [ Nhưng ta không dám chọc hắn đâu.]

    [ Vì hiện tại, hắn là Tổng Sư của Thiên Hữu Minh còn ta lại là tỳ nữ của Bá Quân Trường Nhất Tiếu.]

    [ Ân, thật trớ trêu...]

    [ Tuy nhiên hắn không tức giận.]

    [ Hắn nói ta cứ ở đó.]

    [ Nếu phe hắn thắng trận, hắn sẽ không để ai làm hại ta.]

    [ Nếu hắn thua, thì phải sống thật tốt.]

    [ Hắn nói, ta là thiên thần cứu hắn khỏi địa ngục.]

    [ Ta hiểu, rốt cuộc lớn như vậy võ lâm trung nguyên cũng chỉ mình ta thấy được hắn khóc thút thịt bên xác chết.

    Biết hắn từng thế nào phong quang vô hạn.

    Từng thế nào cô đọc giữa chiến trường lạnh giá.]

    [ Ta nghe lời hắn ngoan ngoãn ở lại Tà Bá Liên.

    Thậm chí so với trước còn siêng năng, cố gắng nghe ngóng tình hình chiến sự, mật báo cho y.]

    [ Trong thời gian đó, bọn ta phát hiện một bí mật động trời.]

    [ Các ngươi biết mà, năm đó, người chết cùng Thanh Minh không phải người hắn yếu thương nhất mà là người hắn chán ghét nhất - Thiên Ma.]

    [ Nhưng trớ trêu thay, kiếp này bọn họ lại là song hồn nhất thể.]

    [ Cơ thể của kiếp này của Thanh Minh căn bản không chịu được linh hồn của hai kẻ từng đứng đầu võ lâm mới trở nên ốm yếu bệnh tật.]

    [ Thiên Ma nghĩ rất hay, y để bản thân rơi vào ngủ sâu, cho Thanh Minh điều khiển cơ thể.

    Một khi cơ thể này chết đi, hắn cũng sẽ khômg thoát được và y liền có thể tái sinh.]

    [ Đại khái là hắn ngủ hơi sớm nên không biết cơ thể này là nữ.]

    [ Hắn càng không ngờ Thanh Minh lại hoán đổi thân xác với ta.]

    [ Hiện tại, cả hai người bọn ta như là vật phong ấn Thiên Ma vậy.

    Chỉ cần 1 người chết hắn liền sẽ sống lại.]

    [ Thanh Minh nói, có lẽ hắn tham dự nhiều chiến trường đã đánh thức 1 phần nhỏ của Thiên Ma.]

    [ Nói cách khác có khả năng nếu tiếp tực như vậy, tính cách của bọn họ sẽ bị y đồng nhất.]

    [ Ta cũng không biết nên nói gì.

    Có nên làm vinh hạnh không nhỉ, những võ giả đứng đầu thời đại này đều rây mơ rễ má với ta bằng một cách khá đặc biệt.]

    [ À, hắn còn nói, nếu trong trận chiến, hắn có hành động nào khác thường nhất định phải ngăn cản hắn.]

    [ Hắn không được phép chết!]

    [ Ngoài ra, Trường Nhất Tiếu cũng không được phép chết.

    Chỉ khi hai người đó hợp sức may ra mới có thể thắng được Thiên Ma.]

    [ Ta cảm thấy hắn thấy điên rồ nhưng cũng rất ngầu.]

    [ Dù võ lâm trung nguyên từng quay lưng với Hoa Sơn yêu quý của hắn, hắn vẫn sẽ bảo vệ bọn họ.]

    [ Nhìn thấy hắn ta mới hiểu được thế nào là chân chính anh hùng!]

    Vì vậy, ngay lúc này đây, khi Ám Hương Mai Hoa Kiếm đang không ngừng tấn công Trường Nhất Tiếu, ta biết đã đến lúc mình phải hành động.

    Sau khi hoán đổi linh hồn, cơ thể này đã có thể hoạt động như người bình thường nhưng vẫn không thể luyện võ.

    Chủ yếu là phụ thân không nỡ để ta tập võ, ta lúc đó mất trí nhớ cũng không tham lam chuyện này, giờ đột nhiên có hơi hối hận.

    May mắn, xung quanh bọn họ đều không có ai dám lại gần, khá thuận tiện cho ta chạy tới.

    Ta biết Bá Quân đại nhân sẽ không thắng được đâu.

    Thiên Ma muốn hắn chết nên nhất định sẽ cho Thanh Minh một số đồ tốt....dù hắn đếch cần!

    Mà ta lúc nào lại thông minh như vậy nhỉ?

    Có lẽ ta cũng bị ảnh hưởng rồi, giáo chủ Ma giáo cũng không phải là kẻ ngu xuẩn, trộm tí trí thông minh của hắn xem ra tham gia trận chiến này cũng khá hời.

    Trận chiến lúc này đang vô cùng kịch liệt.

    Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy cao thủ đánh nhau cũng biết nên thế nào miêu tả.

    Bọn họ di chuyển nhanh hơn mắt ta, lúc trái lúc phải, ngươi đấm ta chém, ánh mắt điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống lẫn nhau.

    Sợ chết đi được.!

    Ta liếm môi, hít sâu một hơi.

    Bản năng nói cho ta biết trận chiến sắp đi đến hồi kết.

    3..2..1..

    Ngay lúc này!

    Bạch Thiên vui mừng nhìn về phía hai tên quái vật đang đánh nhau kia.

    Hắn biết Thanh Minh sắp thắng rồi.

    Như được tiếp thêm động lực, kiếm của hắn lại càng sắc bén.

    Bống nhiên, một thân ảnh nhỏ bé lao tới giữa chiến trường trung tâm chặn trước Trường Nhất Tiếu.

    Mọi người: ????

    Trường Nhất Tiếu:?????

    Lúc đó bọn họ đều nghĩ nữ nhân này sắp chết rồi.

    Vì Trường Nhất Tiếu như vậy người đáng giá sao?

    À, nếu vì vẻ bề ngoài cũng đáng đó.

    Nhưng trái với suy nghĩ của họ, Thanh Minh không chém xuống.

    Hắn đá một cước đẩy Trường Nhất Tiếu ra xa.

    Sau đó ôm chầm lấy thiếu nữ được cho là yêu sâm đậm Trường Nhất Tiếu kia.

    Chiến trường tĩnh lặng, bọn họ nghe rõ những lời Thanh Minh thì thầm với người đó.

    " Tiểu thiên thần, cực khổ người rồi.."
     
    [Hstk] Thanh Minh
    [ Trường Thanh ] Đoản văn


    " Thanh Minh à, ta yêu em."

    Lời nói của nam nhân đều không đáng tin.

    Câu tỏ tình không chút do dự liền nói ra kia, đương nhiên không được Thanh Minh đồng ý.

    Có điều, hai người bọn họ vẫn ở bên nhau.

    Nhỉ....?

    " Thanh Minh.... ta yêu em.."

    Yếu ớt giọng nói từ miệng Trường Nhất Tiếu vang lên.

    Hắn biết mình sắp chết rồi.

    Thật không cam lòng mà, tại sao ngay trước mặt y chứ..?

    Hốc mắt hắn hơi đỏ lên.

    Ái nhân của hắn, người hắn yêu nhất, ngươi biết không, y thật sự rất đáng thương và mạnh mẽ.

    Người như y nếu thấy hắn chết tuyệt đối sẽ đau lòng.

    Vậy mà, ông trời lại nỡ để hắn chết trong vòng tay của Thanh minh.

    " Ta.. ta cũng.. yêu ngươi.

    Cho nên.. cho nên..."

    Thanh Minh nỉ non.

    Nước mắt trong vô thức rôi ra.

    Y vốn cho rằng mình đã quen với chuyện này nhưng hóa ra chỉ là quen chịu đựng mà thôi.

    Thanh Minh nhìn Trường Nhất Tiếu đang thoi thóp trong lòng mình, hắn cũng đang nhìn y.

    Tại sao... lại luôn phải cướp ngươi hắn yêu thương một cách tàn bạo như vậy?

    " Aaaaaaaa.."

    Tiếng than khóc vang lên giưa chiến trường.

    Khác biệt với không khí chiến thắng xung quanh.

    Nếu có kiếp sau, chúng ta làm uyên ương, không làm đệ nhất nhân gì đó nữa đi...



    ***

    Trường Nhất Tiếu pov:

    Thật tình, từ khi nào Hoa Sơn Kiếm Hiệp của chúng ta lại mít ướt như vậy.

    Là lỗi tại ta nhỉ, ta sắp chết rồi mà...

    Trường Nhất Tiếu muốn cười nhưng lại phun ra một ngụm máu tươi.

    Nước mắt của Thanh Minh lại càng dày hơn.

    Đừng khóc, ta thích ngươi cười....

    Hắn thậm chí chẳng còn sức nói.

    Trường Nhất Tiếu cũng từng mơ rằng, sau khi chiến tranh kết thúc, bọn họ sẽ đến đi đến một nơi nào đó yên bình.

    Mùa xuân ngắm hoa mai.

    Mùa hạ nghịch nước.

    Mùa thu nhảy dười mưa.

    Mùa đông thì đắp người tuyết.

    Bá Quân cũng được, Kiếm Hiệp cũng tốt chỉ cần bạch đầu giai lão mà thôi.

    Hắn không nhớ mình đã động tâm từ khi nào.

    Có lẽ là lần đầu gặp mặt, đôi mắt màu hoa mai kia vẫn luôn nhìn y.

    Nó khác với tất cả, không có sợ hãi, có chút ghét bỏ, có chút hoài niệm còn có chút đánh giá.

    Độc nhất vô nhị!

    Cũng có thể là khi y kêu hắn quỳ xuống mới hắn tới Hàng Châu.

    Hoặc là khi y ở phía sau hỗ trợ cho hắn đối đầu giáo chủ.

    Bọn họ có rất nhiều kỉ niệm.

    Nhưng mà xem ra chỉ có thể dừng lại ở đây mà thôi.

    Kiếp sau, ngươi phải yêu ta sớm một chút.....
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Phượng hoàng


    Trận chiến giữa Tà Bá Liên, Thiên Hữu Minh và Cửu Phải Nhất Bang chỉ vừa bắt đầu, liền quay xe một cách nhanh chóng bởi sự xuất hiện của thế lức thứ 4 - Triều đình.

    Chính là Triều đình im hơi lặng tiếng từ Trường Giang Bất xâm, Mai Hoa đảo trận chiến, Hàng Châu Ma Họa và sự kiện Hải Nam kiếm Phái gần đây.

    Ngươi nghe không nhầm đâu!

    Hơn nữa chiến lực cũng hề yếu, nói đơn giản là vượt qua Hoa Sơn.

    Mặc dù khó tin nhưng đây là sự thật.

    Bàn cờ của Trường Nhất Tiếu bị đập nát một cách thẳng thừng dưới tay Hoàng Đế.

    Lâm Tố Bính nghe tin, một trận vui mừng chỉ hận không thể chạy tới trước mặt Hỗ Gia Danh cười thẳng vào mặt hắn.

    Có điều chiến sự một lần nữa lại quay xe, triều đình bắt tay với Tà Bá Liên đánh Cửu Phải.

    Lâm Tố Bính trực tiếp phun hết sạch trà trong miệng.

    Không chỉ hắn, Thiên Hũu Minh cao tầng cũng rơi vài ngơ ngác.

    Hoàng Đê quay xe khét lẹt 2 lần liên tiếp khiến chiến trận hoàn toàn đóng băng.

    Còn không ngại ngùng kéo cả ba thế lực tới Hoàng Cung nói chuyện.

    Lâm Tố Bính đến đây thì hết nói nổi rồi.

    Tổng sư của Thiên Hữu Minh và Minh Chủ của Tà Bá Liêm điên là một chuyện và Hoàng Đế điên lại là một chuyện khác.

    Hoàng Đế sau khi mời đại diện của 3 thế lực tới Hoàng Cung liền tuyên bố muốn khôi phục trật tự của Võ Lâm.

    Chính là sao?!

    Là Võ Lâm từ nay chia làm 4 thế lực lớn, Tà Phái, Thiên Hữu Minh Cửu Phái và Triều Đình.

    Là cả bốn thế lực cư xử như trong thời bình không có chiến tranh.

    Là ai đánh thì đánh không ảnh hưởng tới lương dân.

    Nghe thì tốt nhưng Tà Bá Liên và Cửu Phải vốn đang ôm cục tức trong lòng làm sao có thể đồng ý được.

    Pháp Chính vừa mở miệng đánh giá quan điểm của Hoàng Đế một câu Ám Hương Mai Hoa Kiếm liến phi thẳng vào mặt ông ta.

    Cuộc trò chuyện hôm đó kết thức cùng là hồi chuông tạm dừng lại chiến tranh.

    Thiên Hữu Minh hợp tác với Triều Đình bắt đầu cứu trợ dân nạn.....

    ***

    " Sư huynh, huynh thấy Thanh Minh đâu không?"

    Chiêu Kiệt hỏi hỏi Nhuận Tông.

    Khi nghe thấy từ Thanh Minh, sắc mặt hắn hơi cứng lại.

    " Ta không biết, đệ không cần lo cho đệ ấy đâu."

    Nói xong liền nhanh chóng rời đi.

    Trước cảnh này, Chiêu Kiệt chỉ có thể thở dài.

    Mặc dù chiến sự kết thúc nhưng Nhuận Tông vẫn không hòa hợp được với Thanh Minh như trước đây.

    Còn Thanh Minh càng ngày càng bí hiểm, xong việc liền biến mất đến tối cũng không về.

    Ngay cả Bạch Nhi cũng không biết hắn chạy đi đâu.

    ' Tại sao lại thành ra như vậy chứ?!'

    Chiêu Kiệt nhấc bước chân nặng nề của mình lên hường tới chỗ cứu hộ.

    Ở một nơi khác, Thanh Minh không biết chuyện vừa xảy ra.

    Hắn yên lặng ngước nhìn trời xanh, đôi mắt màu hoa mai mất đi sức sống chỉ còn tuyệt vọng cùng với tuyệt vọng.

    ***

    " Bệ Hạ."

    Huyền Tông chào hỏi người trước mặt - Hoàng đế.

    " Người sắp rới đi sao?"

    " Ân, thời gian qua đã làm phiền Minh Chủ nhiều rồi."

    " Không có, không có, là bọn ta làm phiền người mới phải."

    Thái độ của ông đối với vị Hoàng Đế trước mặt này rất tối.

    Khách khí với nhau vài câu.

    Hôm này là ngày cuối cùng y ở Thiểm Tây này.

    Nếu không phải tính hình không thích hợp, liền hận không thể mở tiệc chia tay.

    "Không biết, Minh Chủ có gặp Thanh Minh đạo trưởng không?"

    Đột nhiên Hoàng Đế hỏi.

    Chưa kịp để ông trả lời, kiếm khi quen thuộc và sắc bén đã phóng đến trước mặt họ.

    Keng!

    Nhanh chóng, Nhuận Tông liền đứng ra cản.

    Hắn nhíu mày nhìn người phi kiếm gằn giọng nói.

    " THANH MINH!!"

    Thiên Hữu Minh đệ tử cũng bị một màn này dọa ngây người.

    Sát khí trong kiếm rất rõ ràng, chính là muốn lấy mạng của Hoàng Đế.

    Mà người phi kiếm còn là Tổng Sư của bọn họ - Thanh Minh.

    Bầu không khí dường như cứng lại.

    Bịch bịch

    Thân ảnh của Thanh Minh ngày càng tới gần hơn.

    Hắn nhìn vào Hoàng Đế đang đứng sau lưng Nhuận Tông.

    Đột nhiên giơ tay lên...

    " Thanh Minh, đệ muốn làm.."

    Nhuận Tông không hiểu Thanh Minh muốn làm gì, lạnh giọng nhắc nhở.

    " Tránh ra."

    Giọng của Hoàng Đế vang lên từ phía sau.

    Hắn nắm lấy bàn tay đang đưa lên của Thanh Minh.

    Sắc mặt nhanh chóng thay đổi.

    " Ngươi?"

    Hắn mấp máy môi, lại không biết nên nói gì.

    Mạch tượng này..là hỉ mạch!!

    Hoàng đế- à không, Thiên Ma vô cùng kinh ngạc, rốt cuộc cùng Thanh Minh làm nhiều năm qua người là hắn.

    Đổi cách nói khác, đây là con của hắn!!!

    Chiến tranh vừa kết thúc nhưng sóng gió chưa dừng lại.

    Thanh Minh năm đó tái sinh, rơi vào tay của Thiên Ma, làm một con rối tình dục.

    Hiện tại hơn 13 năm trời, Kết tinh của mọi ân oán thù hận - Thành Hình....
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Không ngờ lại là ngươi (1)


    Thảo Tam tức giận nhìn chằm chằm vào Thanh Minh.

    Hắn từ hư không lấy ra mấy cái bánh bao mềm ra sức ném về phía y.

    Ân, bánh bao mềm!

    Thanh Minh không phản kháng cứ để yên cho hắn nhém.

    Âm thanh nghẹn ngào khó chịu từ người đối diện vang lên.

    " Hỗn đản, tên khốn nạn nhà ngươi!!

    Ngươi không biết yêu bản thân mình là cái gì à?!

    Ngươi trân trọng cơ thể ta một chút được không hả?

    Sao lại tàn tạ như vậy!

    So với ăn mày con thảm hơn chứ?."

    Thảo Tam cũng không biết mình đang nói gì, đầu óc hắn trống rỗng, nước mắt chảy xuống thành dòng.

    Hắn biết y có nỗi khổ của riêng mình, nhưng cơ thể của hắn, hắn hiểu rõ, bọn họ đã đau đến chết lặng rồi!

    Thanh Minh chỉ đứng im mặc cho hắn mắng mấp,y không nói gì, lặng lặng chờ Thảo Tam hết tức giận...

    " Ta vẫn luôn ở trong cơ thể ngươi dưới hình thức ngủ say."

    Thảo Tam tức giận nói.

    Mỗi lần thức giậy đều là lúc ngươi bị thương nặng đến ngất xỉu.

    Đến Thanh Minh còn không chịu được làm sao hắn chịu được?

    Thảo Tam Lại ngất xỉu tiếp, linh hồn hoán đổi cho Thanh Minh, cứ vậy lập thành một tuần hoàn 13 năm dài đằng đẳng...

    Mặc dù đoạn sau hắn không nói nhưng Thanh Minh vẫm hiểu được.

    Y ngất xỉu không ít lần, đôi lúc vẫn cảm nhận được sự kì lạ của cơ thể.

    " Xin lỗi."

    Suy nghĩ hồi lâu cũng chỉ nói được 2 từ này.

    " Không cần đâu.

    Ta kéo ngươi vào đây không phải để chút giận ngươi.

    Có lẽ là do ta là 1 linh hồn...lúc ở Thập Đại Vạn Sơn ấy, có mấy cái bóng ma đi theo ngươi.

    Ta có chút kí ức của ngươi, nếu không nhầm, một người là ngươi thân ái sư huynh và người còn lại là ngươi đáng ghét tri kỉ...Ta nhìn thấy bọn họ."

    Thảo Tam lo lắng nhìn Thanh Minh, người đối diện vốn trầm mặc nay lại càng trầm mặc hơn.

    Đôi mắt hoa mai trống rỗng, nhè nhẹ run rẫy như nghe thấy điều gì rất vô lý vậy.

    " Tại sao, tại sao,...bọn họ còn vương vấn thế gian này?"

    Giọng nói yếu ớt của Thanh Minh khiến Thảo Tam không khỏi u buồn.

    Từ sau khi hoán đổi linh hồn, co thể của hắn chưa từng yếu đuối như vậy, à trừ lúc tìm thấy Thanh Tân.

    " Ta không biết..."

    Thảo Tam nói.

    Hắn chỉ là một sinh hồn của tên ăn mày yếu đuối mà thôi.

    Thanh Minh cũng không truy hỏi tiếp.

    Y nhìn Thảo Tam một lúc lâu.

    " Ta biết một thuật pháp đặc biệt, ta sẽ cho ngươi cơ thể mới.

    Hiện tại, ta không trả cơ thể này cho ngươi được, xin lỗi."

    Hiện tại không được.. nghĩa là tương lai sẽ trả sao?

    Thảo Tam nắm bắt được từ kỳ lạ.

    Nhưng không kịp để y trả lời, Thanh Minh liền rời đi mất.

    ***

    " Thanh Minh!!!"

    Bạch Thiên kinh ngạc nhìn Thanh Minh nhảy từ trên trời xuống.

    " Con đã đi đâu vậy..."

    Hắn có rất nhiều chuyện muốn nói với vị sư điệt này như Ngươi chạy đị đâu, sao không nói với ai, sao không đưa Bạch Nhi theo.... nhưng lời chưa kịp nói ra liền nhanh chóng dừng lại.

    Hắn ngơ ngác nhìn thiếu nữ được Thanh Minh bế trong ngực, mọi suy nghĩ lập tức đình trệ.

    Hắn hết nhìn Thanh Minh lại nhìn thiếu nữ trong ngực hắn.

    Thiên Hữu Minh môn đồ bên cạnh cũng rơi vào kinh ngạc.

    Khá nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu bọn họ lúc bấy giờ.

    " Nhìn cái gì?

    Chưa thấy mĩ nhân bao giờ sao?"

    Bỏ lại cho họ một câu Thanh Minh liền đem người bay đi mất.

    Cũng không có giải thích gì.

    Mĩ nhân thì gặp rồi nhưng Thanh Minh bế mĩ nhân thì chưa đâu..

    Thiên Hữu Minh đệ tử nhìn nhau, dường như... có gì đó đang dần lệch khỏi quỹ đạo của nó.

    ***

    Bọn họ đoán không sai, vị trí trong Thiên Hữu Minh sau hôm đó bắt đầu thay đổi.

    Thanh Minh giao cho thiếu nữ kia từ việc xử lí giấy tờ, huấn luyện môn đồ, đến cả chức Tổng Sư cũng gần như giao cho cô ấy.

    Thấy người này như thấy ta!

    - Tổng Sư belike.

    Nghe ngầu lắm đúng không?!

    Việc này khiến không ít người khó chịu nhưng vì đó là Thanh Minh nên bọn họ không còn cách nào khác.

    Hơn nữa thiếu nữ kia cũng làm tốt các việc được giao, ngay cả Lâm Tố Bính cùng nhiều lần khen ngợi cô ấy.

    Thiếu nữ đó không ai khác là Thảo Tam!!!

    Sau khi cuộc nói chuyện hôm đó của bọn họ kết thúc.

    Thanh Minh rất nhanh liền đem cho Thảo Tam một thân thể mới 8 phần giống nữ, giống nữ đó!!

    Chưa kể đến, vì có thể nhìn thấy Thanh Vấn, Thanh Tân và Đường Bảo nên hắn liền giao cho y một đống việc.

    Đúng hơn là 3 vị kia đau lòng cho Thanh Minh muốn thông qua y để can thiệp chuyện nhân gian.

    Có điều, nhiều việc quá đi(*ToT).

    ***

    Phòng ăn.

    Thảo Tam bước vào phòng ăn, tiến tới bên cạnh Thanh Minh ngồi.

    Chiêu Kiệt và Nhuận Tông sớm đã quen với chuyện này cũng không quá để tâm.

    Có cái khỉ aý!!!!

    Thanh Minh - Ác mộng của cả Hoa Sơn đang gắp thức ăn cho người khác kìa!

    Từ khi Thanh Vân ( tên giả của Thảo Tam) đến, Thanh Minh có thể nói là thay đổi một trời một vực.

    Từ việc chải tóc buổi sáng, dùng tay mở cửa, dùng đũa để gắp thức ăn hay bắt đầu ít uống rượu hơn,...

    đều đủ làm bọn họ sốc rồi.

    Không lẽ, đây là sức mạnh của tình yêu sao?!

    - Thảo Tam, ngươi gắp cho Thanh Minh ít thịt hộ ta được không?

    Đệ ấy gầy quá rồi!.- Thanh Vấn.

    Thanh Minh+ 1 thịt.

    - Sao cá này khống lọc xương vậy.

    Lỡ huynh ấy học thì sao?- Thanh Tân.

    + 1 cá lóc xương.

    - Nước, nước, nước, trẻ con không nên uống nhiều rượu.- Đường Bảo.

    + 1 ly nước.

    Thảo Tam khóc ròng trong lòng, mấy người đoàn sủng thì tránh xa ta ra aaaaaa.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Không ngờ lại là ngươi (2)


    " Ta phải tới Cái Bang rồi, người cùng bọn họ trông coi Thiên Hữu Minh hộ ta."

    Thanh Minh đột nhiên nhảy về phòng, dọa cho Thảo Tam giật mình, tiêu sái nói.

    Hắn mím chặt môi, nở một nụ cười tiêu chuẩn.

    ' Không được tức, đánh không lại.'

    Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, Thảo Tam bước sang bên trái mấy bước, giả bộ vuốt vuốt râu.

    " Vậy ra đệ tính dùng kế hoạch này.

    Không tệ, nhớ bảo trọng, Thanh Minh."

    Ánh mắt Thanh Minh hơi run rẩy, suýt chút liền nói: ' Sư huynh.'

    Thảo Tam đang diễn Thanh Vấn!

    Thảo Tam lại bước sang.

    Dùng vạt áo che miệng

    " Đai huynh, huynh đừng để bị thương đó.

    Y thuật của Tiểu Tiểu rất tốt nhưng ta mới là y sư của huynh."

    ' Đây là Đường Bảo.'

    Thanh Minh hiểu được Thảo Tam đang làm gì liền phì cười, phối hợp hắn.

    " Cháu chắt của đệ, đệ còn ghen được."

    " Ai nói đệ ghen chứ?!

    Là huynh không khiến người khác bớt lo mà thôi."

    Lại bước sang một bước, lần này động tác là xoa thái dương.

    " Nhớ cẩn thận, đừng phá hủy gì đó."

    Thanh Tân thở dài, giải quyết rắc rối của sư huynh chưa bao giờ là dễ.

    " Đệ phải tin vào sư huynh của đệ chứ."

    Thanh Minh nở nụ cười rực rỡ hiếm hoi, chào tạm biệt bọn họ liền nhanh chóng rời đi.

    Chờ khi người đã đi xa, Thảo Tam nhìn 3 vị tiền bối lơ lửng trước mặt mình, ngây ngốc.

    " Kế tiếp chúng ta nên làm gì?!"

    - Tới phòng sự vụ, chỗ đó sắp bế tắc rồi.

    Thảo Tam căn bản không hiểu lời này nghĩa là gì nhưng cũng không dám hỏi, theo lời của Thanh Vấn bước đi.

    - Vai trò của Đại huynh hiện tại quá quan trọng.

    Nếu Thiên Hữu Minh là một dòng sông thì huynh ấy chiếm 4 phần lượng nước rồi.

    Giờ huynh ấy đi đến Cai Bang sẽ khiến dòng sông trở nên yếu đi, không còn chảy xiết như trước.

    Đường Bảo đột nhiên lên tiếng nói.

    ' Ra là vậy.'

    Thảo Tam khẽ thở dài, cơ thể hắn đang gánh vác áp lực không nhẹ nhỉ?!

    Rất nhanh địa điểm liền hiện ra trước mắt, Thảo Tam quen đường ngồi vào vị trí của mình, lấy giấy bút ra bắt đầu cặm cụi viết.

    Hắn đương nhiên không hiểu trong đây viết gì nhưng sau lưng hắn 3 linh hồn đều hiểu, còn hiểu rất thâm sâu.

    Nhìn " Thanh Vân" múa bút thành chữ, Lâm Tố Bính nói.

    " Tổng Sư đi rồi sao?"

    " À, ân, huynh ấy đi rồi."

    Hắn không biết sao?

    - Huynh ấy hay biến mất như vậy, quen dần đi.- Thanh Tân hảo ý nhắc nhở.

    "...Mấy ngày nay cô đều ngủ trong phòng hắn hả?"

    Một lời vừa ra toàn bộ yên tĩnh~

    Giấy tờ khô khan sao có thể bằng dưa to dưa ngọt.

    Tai của người xung quanh bỗng nhiên đều trở nên thính hơn.

    " Đúng vậy, không được sao?"

    Thanh Vấn theo bản năng đỡ trán.

    Thảo Tam vốn là một ăn mày hơn 10 tuổi dù cho có cơ thể của người trưởng thành đây vẫn là sự thật.

    Hắn chưa từng học giáo dục giới tính.

    Đường Bảo và Thanh Tân ở một bên phì cười.

    Một kẻ không hiểu tình trường và một người chưa từng tiếp xúc với nó.

    Hảo!

    " Cùng giường?"

    Lâm Tố Bính ăn dưa không thỏa mản vẫn gặng hỏi.

    Một cái gật đầu.

    " ...Hắn có làm gì người không?"

    Là một cái ăn mày nhìn mặt người khác mà sống, Thảo Tam liền đoán được y có ý gì, hơi tức giận.

    " Bọn ta không phải loại quan hệ đó.

    Nếu ngài còn tiếp tục khi Thanh Minh về ta sẽ nói với hắn!"

    Nhận ra mình hơi quá đáng, Lâm Tố Bính cũng dừng lại.

    Phòng nội vụ tiếp tục yên tĩnh.

    ***

    Thời gian rất nhanh liền qua đi, có bóng lưng của Thanh Minh, Thảo Tam sống vô cùng thoải mái.

    Thanh Minh cũng từ Cái Bang trở về.

    Hắn như đem lại sức sống cho Thiên Hữu Minh, chỉ vừa trở về lền khiến cả Tổng Bộ ồn ào.

    Có điều yên bình chưa được mấy ngày, mọi thứ liền bắt đầu đảo lộn.

    Đối với chuyện Đường Tiểu Tiểu muốn "giải tán" Đường Môn, Đường Bảo cũng chỉ mỉm cười, cảm thán năm đó bản thân vẫn quá yếu đuối mà không nói gì thêm.

    Vấn đề là trận cãi vã của Nhuận Tông và Thanh Minh.

    Nhìn hắn luyện tập trong điên cuồng, 1 người 3 linh hồn cũng chỉ có thể thở dài.

    Âm dương cách biệt, gấm ngay trước mắt mà xa tận chân trời.

    Thảo Tam nhìn bóng lưng của Thanh Minh hồi lâu, vận dùng nội lực của bản thân, chuyện giác quan qua cho hắn.

    Thanh Minh đang luyện tập thì phát hiện có ai đó đang chắn trước kiếm.

    Hắn dụi dụi mắt, kinh ngạc nhìn 3 người mờ ảo trước mặt mình.

    " Sư huynh, Thanh Tân, Đường Bảo?"

    Tại sao các ngươi lại ở đây!?

    Hắn còn chưa kịp nói xong, 3 người bọn họ liền xông tới ôm chầm lấy hắn.

    - Đệ làm rất tốt.

    Đừng trách bản thân mình.

    - Huynh là đồ ngốc, tại sao lại ôm hết tất cả chứ, bọn ta về với huynh rồi mà.

    - Huynh là Mai Hoa Kiếm Tôn đó sao lại vung ra như vậy đường kiếm.

    Tai của hắn dường như bị ù đi, những lời động viên, giọng nói quen thuộc, hơi âm xa xưa, hắn chưa từng nghĩ tới mình sẽ được gặp lại bọn họ.

    Đặc biệt trong hoàn cảnh như vậy.

    Mắt Thanh Minh dần đỏ hoe, không chỉ Thanh Vấn 3 người, xung quanh các bóng ma cũng dần xuất hiện.

    Sư thúc, sư điệt, các đồng môn của hắn, các đồng minh cũ của Hoa Sơn,...

    Thanh Minh từng nghĩ hắn là kẻ xui xẻo nhất trên đời, người hắn yêu chết rồi, người hắn quan tâm cũng chết rồi, kể cả kẻ thù hay người sùng bái hắn đều không còn nữa.

    Lớn như vậy như vậy thế giới chỉ có mình hắn cô độc.

    Hóa ra, bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

    Đêm đó, Bách quỷ dạ hành, một người chứng kiến.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    Ghen.


    Đường Bảo thẫn thờ nhìn bầu trời, cũng chỉ có trời mới biết hắn đang rối rem đến nhường nào.

    Ngươi không biết đâu, hôm nay, hắn tới hoa sơn gặp đại huynh thì tình cờ bắt gặp huynh ấy đang ôm một người phụ nữ còn nở nụ cười dịu dàng với nàng ta.

    Y còn chưa từng cười với hắn như vậy a!!!!!

    Ta ghen, ta ghen, ta ghen chết đi được!!!!!

    Đường Bảo yêu Thanh Minh, yêu đến chết đi sống lại nhưng vẫn chỉ là đơn phương.

    Hắn không dám nói, rất nực nười nhưng đó là sự thật.

    Kể cả khi hai người đoa có thành thân, hắn cũng chỉ có thể mỉm cười chúc phúc bởi vì y với hắn là tri kỷ.

    Không hơn không kém...

    Bang!

    " Aaaa, tên khốn na....

    Đạo sĩ đại huynh?"

    Một cú đánh từ trên trời rơi xuống cắt đứt mạch suy nghĩ của Đường Bảo.

    Hắn theo bản năng muốn phi cho tên khốn trán sống đó mấy trâm nhưng không ngờ kẻ đó lại là Thanh Minh.

    Cho hắn 10 cái mạng hắn cũng không dám.

    " Nghĩ cái gì mà thất thần như vậy?

    Ta kêu ngươi mấy lần rồi."

    " Hả, đệ không nghe thấy, xin lỗi huynh."

    Lời vừa nói xong, Đường Bảo liền hơi cứng lại.

    Không đúng, ta đang giận hắn mà, tại sao phải xin lỗi?

    Thanh Minh không chú ý đến thất thường của Đường Bảo, khoái vai hắn nói.

    " Đi.

    Ta dẫn ngươi đến một nơi thú vị."

    " Ta trả tiền?"

    " Chậc.

    Ngươi nghĩ ta là loại người gì hả.

    Đương nhiên rồi."

    Nói xong liền kéo hắn đi.

    Kỳ thật, Đường Bảo muốn hỏi hắn về chuyện của thiếu nữ kia nhưng lại không nói được chữ gì.

    Thẫn thẫn thờ thờ chạy theo Thanh Minh.

    Nơi thú vị mà Thanh Minh nói là một tửu lâu, không có gì bất ngờ từ một người nghiện rượu.

    Hắn dẫn y đến một căn phòng có góc nhìn tương đối tốt và bỏ lại một câu.

    " Ta có chút việc, đệ chờ ta một lúc."

    Khiên cho Đường Bảo phát sầu.

    Sao cũng được, y cũng đang cần thời gian để suy nghĩ.

    Cạch.

    Cách cửa lần nữa được mở ra, Đường Bảo kinh ngạc nhìn thiếu nữ trước mặt.

    Hăn chắc chắn đây là người mà Thanh Minh ôm sáng nay.

    Tình địch!!!

    Nàng dường như cũng bất ngờ khi nhìn thấy hắn, hành lễ: " Ám Tôn đại nhân."

    " Ngươi là ai?"

    Diễn phải diễn cho tròn, hắn lạnh lùng nói.

    " Thanh Minh ca ca kêu ta đến đây, ngài sẽ tức giận sao?"

    Đường Bảo muốn rửa tai ngay lập tức.

    Ca ca???

    Đại huynh thích kiểu này à?!

    Ỏng ỏng ẹo ẹo sặc mùi trà xanh.

    Hứ!

    Thấy hắn không nói gì, thiếu nữ hơi sợ hãi, liền đưa một thanh đoản đao khắc hình hoa mai ra.

    " Ta không nói dối..."

    " ...Ngồi đi."

    Đoản đao đó là hắn tặng cho huynh ấy.

    Không hiểu sao trái tim có hơi thắt lại.

    Đường Bảo cầm ly rượu lên một ngụm uống hết không quan tâm thiếu nữ kia nhìn hắn kinh ngạc, một ly lại một ly.

    Rượu trong vò nhanh chóng thấy đáy, hắn lại đưa ta lấy một vò khác nhưng bị cản lại.

    " Cô chán sống sao?"

    Dám đụng vào Thái Thượng Chưởng Lão Đường Môn.

    Ánh mắt nàng kiên định.

    " Ca ca nói không cho ngài uống quá 2 vò."

    Y đã dẫm nát trái tim ta thành tro rồi còn muốn ta ngoan ngoãn sao?

    Đại huynh, huynh thật nhẫn tâm.

    Căn phòng trở nên yên tĩnh.

    Lúc Thanh Minh mở cửa ra chỉ thấy hai người họ ngồi song song không ai nói gì.

    Sặc mùi nguy hiểm.

    " ..Đi thôi."

    " Đại huynh!

    Đi đâu."

    Giọng nói vốn vui mừng trở nên nghiêm túc.

    Đường Bảo ngươi phải có tôn nghiêm, hắn đã không thuộc bề ngươi nữa.

    " Một lát nữa đệ sẽ biết.

    Sao đến sớm vậy?"

    Giọng nói bỗng trở nên ôn nhu đối thiếu nữ hỏi.

    " Hì, ta muốn sớm gặp huynh."

    Nàng ôm lấy Thanh Minh dính chặt vào người hắn.

    Y cũng không phản kháng khẽ xoa đầu nàng.

    Không để y đến ánh mắt tối tăm của Đường Bảo.

    " Để ta giới thiệu cho đệ.

    Đây là Thảo Tam muội muội thất lạc của ta."

    " Đây là Đường Bảo là ta tri kỷ."

    Đường Bảo:...???????

    Muội muội???

    Ta ngày hôm nay tức giận là vì cái gì a?

    Đại não Đường Bảo như muốn nổ tung, hận không thể tìm cái hố chui vào.

    Mất mắt quá aaaaa.

    ***

    Thảo Tam liếc một cái liền biết người này có quan hệ gì với ca ca mình, liên tự biên tự diễn một vở kịch.

    Đáng tiếc không khiến hắn tỏ tình.

    Nều không nàng liền có tẩu tẩu rồi.
     
    [Hstk] Thanh Minh
    chưa có tên


    Vừa viết thêm một truyện mới là đọc thể.

    Cầu lượt đọc
     
    Back
    Top Dưới