Đam Mỹ [Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá
Chương 140: 140: Cá Cược


Một buổi sáng tinh mơ, Tom đã bị Harry bồn chồn không yên đánh thức.

Hắn ngáp dài, bất đắc dĩ nhìn Harry đang tròng áo qua đầu, thật sự là không hiểu nổi tại sao anh lại căng thẳng đến vậy.
"Không phải hôm nay thi môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám sao? Sao em căng thẳng như vậy?"
"Vấn đề là..." Harry nghiến răng quay đầu lại nhìn chằm chằm Tom không mấy để tâm đến chuyện này, "Đây là kỳ thi Pháp sư Thường đẳng (O.W.Ls), hơn nữa còn là kỳ thi của Severus."
"Thì sao?"
Thì sao? Harry hung dữ trừng mắt nhìn Tom, mà Tom bị trừng thì cảm thấy khó hiểu.
"Rốt cuộc là làm sao?" Lười biếng từ trên giường ngồi dậy, mặc kệ chăn trượt từ trên ngực xuống, Tom vươn tay kéo Harry đang mặc dở quần áo vào trong ngực, "Severus rất có thiên phú trong môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, nhất định sẽ làm bài rất tốt.

Ta nghĩ một điểm E là tuyệt đối đạt được."
Tay của hắn luồn vào trong quần áo của Harry, động tác nhẹ nhàng như lông vũ lướt trên làn da bóng mịn của Harry khiến cả người anh run rẩy.
"Thật ra ta cảm thấy em nên lo lắng cho thuật Biến hình của Severus mới đúng.

Kỹ năng biến hình của James, Sirius, thậm chí là Lupin không tệ, chỉ có Severus, thành tích môn Biến hình chỉ luôn dừng ở điểm A."
Harry bị Tom trêu đùa đến nhộn nhạo, nghe hết câu cuối cùng thì chịu hết nổi mà gạt tay Tom ra, "Em lo lắng thành tích Biến hình của thằng bé làm gì, em cũng không muốn sau này nó sẽ trở thành một giáo sư lớp Biến hình."
"Vậy là em muốn thằng bé trở thành giáo sư môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám?" Tom nhíu mày, tay chưa từ bỏ ý định mà sờ lên cổ Harry, "Nếu không, rốt cuộc em đang lo lắng chuyện gì?"
"Em..." Harry khó khăn trả lời, miệng mở ra hai lần, cuối cùng đôi môi bị Tom ngậm cho không nói ra nổi lý do.

Đến khi hai người vận động buổi sáng xong, từ trong phòng đi ra thì cuộc thi đã bắt đầu.
Harry đứng bên ngoài Đại Sảnh Đường Hogwarts ngóng cổ nhìn vào bên trong, một hồi lâu mới bị Tom không hiểu gì lôi đi.
"Nói ta nghe, rốt cuộc là có chuyện gì?" Tom đứng dưới tàng cây nhìn Harry, "Từ sáng sớm em đã hành động khó hiểu thế này."
"Em..." Harry nhìn Tom, ngập ngừng.
Dáng vẻ này khiến Tom bất lực ôm trán, "Được rồi, không muốn nói đừng nói.

Vậy em đang muốn làm gì?"
"Em..." Harry bị câu hỏi của Tom làm cho ngây người.

Anh chỉ không muốn chuyện trong quá khứ xảy ra.

Có điều, bây giờ quan hệ của Severus với James và Sirius rất tốt, giữa bọn họ làm sao xảy ra chuyện kia được?
Nhưng mà không nhìn thấy, anh thật sự không yên lòng.
"Hai chúng ta chờ đám nhỏ thì xong thì đi theo chúng, được không?" Harry ngước mắt nhìn Tom, ánh mắt này khiến Tom không sao cự tuyệt được, chỉ đành gật đầu.
"Được rồi, dù sao cũng không có việc gì làm."
Tom bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định trước đó của mình.
Hắn, Tom Riddle, người thừa kế Slytherin, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tiền nhiệm, hiện tại là Hiệu trưởng Hogwarts, lại như một kẻ nhàn rỗi theo dõi học trò của mình, hơn nữa học trò này còn là con đỡ đầu của bạn đời của hắn!

Cho dù có Harry đi theo, nhưng hắn vẫn cảm thấy khó chịu.
Ngay khi Tom cân nhắc đến việc mở miệng chấm dứt hành động trẻ con này, thưởng thức thế giới hai người hiếm có thì khả năng thuyết phục được Harry là bao nhiêu thì chợt cảm nhận được có người kéo áo mình.
"Nhanh, bọn nhỏ đi ra rồi, tụi nó đi ra rồi!"
Không đợi Tom kịp phản ứng, Harry đã kéo Tom lặng lẽ vội vàng đi theo – trước đó hai người đã tự ếm bùa Tan Ảo Ảnh.
"Câu số tám, mình cảm thấy mình trả lời thiếu về mối nguy hại Mũ Đỏ..." Xa xa vẫn có thể nghe được tiếng lải nhải của Severus, "Còn câu số mười..."
"Mình cho rằng Lupin sẽ thích câu số mười, dựa theo kinh nghiệm lúc nhỏ của bồ ấy." James cười hì hì nhìn Lupin, lười biếng khoát tay lên vai Sirius, không hề nhận ra hai mắt Severus đột nhiên híp lại.

Cậu không chút khách khí giễu cợt James.

Mà Sirius cũng bắt đầu ồn ào...
"Câu hỏi số mười là gì?" Tom tò mò hỏi Harry, "Tại sao bọn nhỏ lại để ý như vậy?"
"Câu thứ mười là kể ra năm đặc điểm nhận dạng Người Sói." Harry thở dài, "Quên không nói cho anh biết, lúc nhỏ Lupin suýt chút nữa bị Người Sói cắn."
"James lại coi chuyện này thành trò cười, còn cả Sirius nữa, khó trách hai đứa bị Severus răn dạy!" Tom không hề đồng tình, cười híp mắt nhìn mấy đứa nhỏ vừa đi vừa đấu khẩu, đến bên dưới cây sồi già cạnh hồ.
Tom kéo Harry nấp sau cây tùng thấp, lúc này hắn không chê Harry trẻ con nữa, mà ngược lại còn hứng thú hơn cả Harry.
"Không ngờ thằng nhóc James này còn dám trộm cả Snitch vàng, cũng may ta nhìn nó lớn lên, biết tính cách của nó và Sirius nghịch ngợm, cho nên giao vị trí Huynh trưởng Gryffindor cho Lupin, nếu không có một Huynh trưởng như vậy, cúp Nhà trong tay Slytherin sẽ không còn đối thủ cạnh tranh nữa rồi." Tom nhìn James ngồi bên bờ hồ thỉnh thoảng bắt lấy trái Snitch vàng bằng những động tác vô cùng đẹp mắt, lắc lắc đầu, rồi nhìn sang Harry, "Em có cảm thấy hành động của nó..."
"Có chút giống chim khổng tước đang khoe mẽ v* v*n con cái.

Mà chỉ e người kia không chút để ý đến hành động này của thằng bé." Harry che miệng cười trộm, tầm mắt đảo sang đám nữ sinh đang cười đùa ở một góc khác của hồ nước.

Nhớ lại kỳ nghỉ hè trước, Suriel lén nói cho anh biết, thằng nhỏ và Severus nhìn thấy James và Lily hôn nhau trong rừng cây.

Có vẻ như Severus không thích Lily? Vậy thằng bé thích ai?
Lẽ nào là...!Bellatrix Black?
Nghĩ tới đây, Harry rùng mình, thậm chí không để ý đến Lily đã đi tới chỗ đám Severus.
Mà Tom thì vươn tay, túm lấy Harry, kéo tới trước một chút, xem ra đã hoàn toàn nhập tâm đi nhìn trộm.
"Mình nghĩ có lẽ mình đã trả lời hơi dài dòng về bùa chú không tiếng động." Severus vẫn nhỏ giọng lầm bầm, cậu và Lupin đang so đáp án với nhau, "Bồ nói xem, mình viết hơi thừa về nội dung Bế Quan Bí Thuật có thể bị trừ điểm không?"
"Có lẽ là không bị trừ đâu.

Nhưng bồ có để ý đến chữ của bồ quá nhỏ, mà khoảng cách giữa các chữ lại quá sát nhau không?" Lupin nhỏ giọng dò hỏi, khiến cho Sirius ngồi bên cạnh đang nhìn James tóm Snitch vàng chịu hết nổi mà giễu cợt.
"Tới bây giờ mình mới phát hiện ra bồ hiểu Severus như vậy đấy, Mộng Mơ!" Nói xong, cậu nở nụ cười giả khiến người ta ngứa mắt: "Lẽ nào đây chính là tình bạn giữa các Huynh trưởng của Hogwarts sao?"
"Chân Nhồi Bông, chẳng lẽ bồ lại không biết thói quen ghi chép của Severus?" Trên mặt Lupin vẫn là nụ cười hòa nhã thường ngày, Tom thấy vậy không khỏi thầm khen ngợi, thằng nhóc này có phong thái của hắn năm đó.
Còn Sirius?
Tom hoài nghi mà nheo mắt, nhìn theo tầm mắt đang nhìn đề thi bày trên đùi Lupin và Severus của Sirius, mắt híp lại một cái, sau đó ghé sát tai Harry đang quan sát James và Lily, thổi mấy cái, mờ ám nói nhỏ: "Harry, em có nhìn ra không, hình như Sirius thích Severus."
"Có, lúc James nhìn Lily, hai mắt đều sáng lên..." Harry theo bản năng trả lời, rồi bất ngờ quay đầu lại, sau khi môi hai người chạm nhau thì lập tức ngửa người ra, kéo giãn khoảng cách, thắc mắc Tom, "Anh nói gì? Sirius với Severus? Sao có thể!"
"Sao không thể?" Tom nhìn phản ứng không tin được của Harry, bĩu môi, "Em nhìn đi, Sirius đang ghen kìa."
"Hai đứa..." Harry lắc đầu, "Em chỉ cho rằng bọn nhỏ đấu khẩu như bình thường thôi."
"Nếu như em không tin, chúng ta tiếp tục theo dõi?" Tom một lời nhiều ý, vừa nói chuyện với Harry, vừa nghe lén đoạn đối thoại của đám Sirius, nghe thấy Sirius nói Severus mau cầm chổi theo cậu tới sân Quidditch thì kéo Harry lại, "Ta đánh cược hai đứa tụi nó thực ra đã phát triển!"

"Không thể nào.

Em thà rằng nghĩ là Sirius và Lupin hoặc là Lupin và Severus, cũng không thể tin Severus sẽ thích Sirius!" Harry kiên định với suy nghĩ của mình.

Ba đỡ đầu của anh và giáo sư Độc Dược của anh là kẻ địch trời sinh, tuyệt đối sẽ không có chuyện thích nhau.
"Không tin, chúng ta đi theo tới phòng để chổi xem sao." Tom giả cười ghé sát tai Harry, "Đánh cuộc thế nào đây? Tiền đặt cược chính là một lần..." Hắn nhếch môi, ánh mắt mờ ám: "...phục vụ, thế nào?"
Mặt Harry đỏ lên, nhưng anh vẫn kiên định với suy nghĩ Sirius và Severus là đối thủ, vừa đuổi theo hai đứa nhỏ đến phòng để chổi, suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu.
"Cược thì cược, đêm hôm nay em phải chuẩn bị thật tốt để thưởng thức Chúa tể Voldemort dùng miệng phục vụ em."
Tom liếc Harry, lặng lẽ cười, sau đó hưng phấn kéo Harry tới bên ngoài phòng để chổi đã đóng chặt, khẽ khàng đẩy cửa ra một khe nhỏ đủ để hắn và Harry nhìn vào.
Mà cửa vừa mở, bên trong liền vang ra tiếng nói của Sirius: "...!Rốt cuộc bồ có ý gì? Lẽ nào bây giờ bồ bắt đầu cảm thấy Lupin tốt hơn mình rồi sao?"
"Ít nhất thì cậu ấy điềm tĩnh hơn bồ...!Ưm..." Severus nói được một nửa thì im bặt.
Harry bị chắn tầm nhìn, sốt ruột đẩy Tom sang một bên, sau đó lập tức hóa đá.

Bởi vì anh nhìn thấy Sirius đang đè Severus lên vách tường ẩm ướt của phòng để chổi, điên cuồng hôn cậu.
Sirius, tay của chú đang sờ chỗ nào trên người giáo sư Độc Dược tương lai của con, bây giờ còn là con đỡ đầu của con đấy? Còn Severus, sao thầy có thể nhiệt tình đáp lại Sirius như vậy? Hai người là kẻ thù không đội trời chung cơ mà!
Merlin hỡi! Ai có thể nói cho anh biết, cảnh tượng anh nhìn thấy chỉ là ảo giác thôi có phải không? Tay của Severus không v**t v* lồng ngực của Sirius, mà tay của Sirius cũng luồn vào bên trong áo chùng của Severus...
Harry đột nhiên nhớ ra, trong ký ức của giáo sư Độc dược Snape, hôm nay thầy ấy chỉ mặc độc chiếc q**n l*t...
Nghĩ đến tay Sirius đang làm gì, Severus bị Sirius hôn cần cổ đang không ngừng phát ra những tiếng r*n r* đứt quãng, chút sức lực cuối cùng của Harry bay biến sạch, bị Tom hai mắt sáng rực kéo về phòng ngủ.
"Harry, em thua rồi...".
 
[Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá
Chương 141: 141: Lời Tiên Tri


Cuối năm 1979, là một ngày mưa phùn lạnh lẽo.

Nếu có thể, Severus thà rằng ở trong nhà, nhâm nhi một tách cà phê, hoặc có lẽ là đến nhà Potter uống một chai Scotch Whisky.
Đáng tiếc, cậu lại phải ngụy trang bằng cách thông thường nhất, ngồi núp trong quán rượu Đầu Heo uống một cốc bia Bơ tầm thường, mà tất thảy nguyên nhân đều chỉ vì một câu nói của Tom hôm nay.
Severus thật sự không hiểu, chẳng qua chỉ là có người nhận lời mời tới làm giáo sư môn Tiên Tri thôi mà, sao chú Harry lại căng thẳng như vậy?
Huống chi Sibyll Trelawney kia có thể xem như là khóa dưới của cậu, cậu chưa bao giờ biết rằng đứa con gái đầu óc có chút vấn đề đó lại có thiên phú tiên tri.

Tìm cái miệng ba hoa chích chòe của Sirius làm lời tiên tri còn có thể đáng tin hơn một chút.
Vừa thầm phỉ nhổ, vừa uống bia Bơ, Severus hồi tưởng lại toàn bộ quá trình.
Hôm nay giống như bao ngày bình thường khác, Harry thân là giáo sư môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám tan làm về nhà trước – nghe nói buổi chiều chú ấy không có lớp.
Ba, bốn giờ chiều, chú Tom cũng trở về.

Được rồi, thật ra thứ năm tuần nào cũng đều như vậy.

Hai người bọn họ, một người là hiệu trưởng Hogwarts, một người là Chủ nhiệm Nhà Slytherin, dẫn đầu tập thể trốn việc...
Nhưng cũng chính bởi vì biết chuyện này, Severus mới cố ý xin nghỉ trở về nhà để gặp mặt bọn họ.

Trong lúc ba người ngồi ngắm mưa thu uống trà chiều, Tom đột nhiên nói ra một câu khiến buổi chiều nhàn hạ hiếm có của Severus coi như đi tong.
"Hôm nay ta nhận được một bức thư xin việc, có một người muốn xin làm giáo sư môn Tiên Tri.

Mà người kia hẳn là em đã từng dạy, cô ả tên là Sibyll Trelawney." Tom lơ đãng nói, nhưng lại làm Harry suýt chút làm đổ cà phê.

"Anh...!anh nói ai?"
Severus tin chắc lúc đó cậu nghe thấy giọng nói của Harry run run, giống như đang sợ hãi.
"Sibyll Trelawney.

Ta nhớ cô ả là Hufflepuff." Tom giống như không hề nhận ra phản ứng khác thường của Harry, "Lúc đó ta là hiệu trưởng, không trực tiếp dạy học.

Nhưng em là giáo sư, sao lại...?"
"Chỉ là rất lâu rồi em không nghe thấy cái tên này nên có chút bất ngờ thôi." Harry không phục phản bác, "Chừng nào anh đi gặp cô nàng?"
"Gặp cô ả?" Tom nhíu mày, hoài nghi nhìn Harry, "Tại sao ta phải đi gặp ả? Chỉ vì một cô ả đầu óc có vấn đề xin vào vị trí giáo sư Tiên Tri mà bỏ ra thời gian ở cùng em sao?" Tom lắc đầu, "Ngay cả lão Dumbledore cũng cho rằng môn học này không có ý nghĩa, bản thân ta cũng muốn bỏ đi."
"Nhưng mà hình như cô nàng là cháu cố của một nhà Tiên tri rất có tiếng? Không đi gặp thì không lịch sự cho lắm đâu, Tom." Harry kéo cánh tay Tom.
Hành động này khiến Severus bên cạnh cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Kể từ khi gặp ba đỡ đầu và bạn đời của ba đỡ đầu đến nay đã mấy chục năm rồi, nhưng hai người này vẫn luôn rất ân ái.
Liệu cậu và Sirius có thể hạnh phúc như bọn họ không?
Nói ra, James và Lily đã kết hôn, nghe nói Lily mang thai rồi, thật là hạnh phúc khiến người ta ghen tỵ!
"Thân là Hiệu trưởng trường Hogwarts, Harry, mong em hãy tin tưởng ta, công việc hàng ngày đều được ta thu xếp vô cùng thỏa đáng." Tom ôm Harry, hôn một cái, "Được rồi, em yêu, đừng lo lắng vấn đề nhận lời gặp mặt nữa, ta đã phái McGonagall đi rồi." Nói xong hắn đứng lên, kéo giãn tay chân, sau đó vuốt tóc Harry, "Ta đi ký một vài văn kiện, lát nữa sẽ ra với em."
Tom rời đi.

Severus đang uống cà phê đã nguội trong cốc, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, phát hiện Harry ngồi đối diện đang nhìn cậu, nở một nụ cười lấy lòng.
"Chú..." Severus cảnh giác, ngồi thẳng người lên, "Chú muốn con làm gì?"
"Chú đoán nhất định tối nay McGonagall sẽ hẹn gặp Trelawney ở quán rượu Đầu Heo.

Severus, con có thể giúp chú nghe lén cuộc đối thoại của bọn họ được không?" Harry nhìn Severus, chớp chớp mắt, "Con biết đấy, chú không đi được."
Severus bất đắc dĩ trợn trắng cả mắt, sau đó nhận được một cái hôn trán từ Harry.
Nhìn Harry vui vẻ rời phòng khách, cậu thật sự muốn trợn trừng hai mắt.

Nhưng không đợi cậu uống hết cà phê còn dư lại trong cốc, Tom đã lại xuất hiện trong phòng khách.
Hai người bọn họ đi hẹn hò đã bao nhiêu năm mà vẫn chưa đủ hay sao?
Lúc này Severus thực sự trợn trừng mắt mà nhìn Tom, nhưng Tom chỉ cười nhạt, "Nhớ là nhân tiện cũng cho ta biết nội dung cuộc đối thoại của bọn họ."
"Con biết rồi." Đứng dậy phất tay, Severus không quay đầu mà rời khỏi thung lũng Godric.
Quả nhiên, gia đình là thứ thật phiền phức! Cậu không nên về thung lũng Godric thăm bọn họ – đương nhiên đầu tiên phải là cậu không nên theo bọn họ trốn việc.
Quả nhiên, bỏ mặc lũ học trò trốn việc là một lựa chọn sai lầm, cậu không nên bị Sirius dụ dỗ.
Severus vừa nhớ lại vừa uống hết một cốc bia Bơ, cảm giác không còn lạnh nữa mới cẩn thận nhìn quanh bốn phía, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ dáng vẻ nghiêm nghị đẩy cửa đi vào.
Khí thế toát ra từ người bà hoàn toàn không hợp với quán rượu Đầu Heo này, nhưng đây chính là người Severus đang đợi.
Rốt cục cũng hoàn thành nhiệm vụ!
Severus thầm thở phào một hơi, nhìn McGonagall lên lầu thì đặt tiền bia lên bàn rồi lén lẻn lên cùng, thấy McGonagall đi vào một căn phòng.

Kể từ sau khi tốt nghiệp Hogwarts, đã nhiều năm cậu không làm chuyện nghe lén này nữa rồi.
"Người làm thay đổi lịch sử sắp xuất hiện..." Giọng nói khàn khàn như bị mắc kẹt trong yết hầu vang lên, Severus oán thầm, hé cửa tiếp tục nghe lén, "Vào ngày đầu tiên của tháng tám, sự ra đời của người đó chứng tỏ tất cả đều thay đổi, khẳng định với thời gian rằng người kia hoàn toàn thuộc về nơi này..."
"Nói cái quỷ gì vậy!" Severus nhỏ giọng oán trách, lập tức bị người trong phòng phát hiện, "Ai ở bên ngoài?"
Toi rồi!
Severus nghe lén quá mức nhập tâm đến lúc này mới nhận ra cậu vừa buột miệng nói ra suy nghĩ của mình.

Mà chiều hôm nay anh bỏ mặc đám học trò Nhà Gryffindor để về nhà, mà người bên trong phòng chính là Phó Hiệu trưởng trường Hogwarts, Chủ nhiệm Nhà Gryffindor!
"Severus! Anh đứng lại!"
Mặc dù trước khi đến quán rượu Đầu Heo, Severus đã ếm thuật ngụy trang cơ bản, nhưng mánh khóe đơn giản này làm sao có thể qua mắt được giáo sư Biến hình Hogwarts.

Cậu nên uống Đa dịch mới phải!
"Thật trùng hợp, giáo sư McGonagall." Severus dừng bước lại, chậm rãi xoay người, lộ nụ cười giả quen thuộc: "Không ngờ cô cũng tới nơi này uống rượu, tôi còn tưởng cô thích đến quán Ba Cây Chổi chứ."
"Tôi tới phỏng vấn pháp sư muốn xin việc.

Còn anh..." McGonagall mím môi, vẻ mặt nghiêm khắc khiến Severus nhớ lại những tiết Biến hình khốn khổ thời còn đi học – cậu luôn bị McGonagall lấy ra so sánh với James và Sirius.
"Tôi nghe nói hai lớp Độc dược chiều nay anh cho đám trẻ năm nhất phân biệt dược liệu trong tủ, sau đó thì biến mất?" McGonagall nói đến đây thì nhướn mày.

Đứng trên đầu cầu thang nhìn xuống Severus đứng dưới mấy bậc, bà khiến Severus có cảm giác giống như mỗi khi bà chất vấn tại sao bài luận văn của cậu và Sirius lại giống nhau như đúc – cậu thật sự không cho Sirius chép luận văn của cậu, cậu vô tội.
"Tôi...!Chú Harry nói muốn uống bia Bơ ở đây, cho nên..." Severus lắp bắp, rốt cuộc cậu cũng hiểu được cảm giác của đám học trò khi cậu nhìn chúng!
"Harry?" McGonagall hừ lạnh một tiếng, sau đó mới nói: "Nếu vậy khi anh mang bia Bơ về, phiền nói với anh ta một tiếng, rằng con trai của anh ta không lên lớp Biến hình chiều nay."
"Suriel?" Severus nhíu mày, "Em ấy..."
"Trò ấy cũng trốn học rồi, giống như anh và Harry, thậm chí cả hiệu trưởng Riddle của chúng ta." Giáo sư McGonagall nói xong nhếch khóe môi, "Có lẽ tôi thật sự nên đề nghị với hiệu trưởng Riddle, mời Alastor làm giáo sư môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, như vậy thì..."
"Như vậy thì chú Tom sẽ càng trốn việc nhiều hơn thôi, Hogwarts không thể giữ chân được chú ấy." Severus cướp lời nói một câu, thừa lúc McGonagall nghiêm túc suy nghĩ về câu nói này, vội vã nói một câu tạm biệt, rồi không cho bà cơ hội hỏi xem tại sao cậu lại nghe lén, nhanh chóng biến mất khỏi quán rượu Đầu Heo.
Lúc cậu ra bên ngoài thì trời đã hết mưa, bước đi trên con đường lầy lội về trường, đúng lúc nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên cạnh một bóng dáng quen thuộc khác mà nói chuyện.
"Lupin, cám ơn anh đã cho em tấm Bản Đồ Đạo Tặc này, nếu không em thật không có cơ hội trốn ra ngoài Hogwarts."
Bản Đồ Đạo Tặc? Severus sửng sốt, sau đó híp mắt lại.

Cậu đã thắc mắc tại sao lúc tốt nghiệp tấm bản đồ đó lại đột nhiên bị mất, hóa ra là Lupin cầm lấy đem cho người khác.
Nhưng mà, từ lúc nào quan hệ của Suriel và Lupin trở nên tốt như vậy?
"Nếu như bị chú Harry và chú Tom phát hiện ra việc em trốn học có một phần công lao của anh, tin chắc anh sẽ gặp chuyện không may..." Lupin bất đắc dĩ cười, "Lúc trước nếu như không phải bị em tình cờ nhìn thấy trong khi anh dọn dẹp hành lý..."

"Bọn họ rất tin tưởng em!" Suriel đắc ý nói: "Hơn nữa hôm nay là thời gian trốn việc theo thường lệ của bọn họ, ngay cả anh Severus cũng bị anh Sirius hẹn ra ngoài.

Anh hãy tin em, không ai biết em trốn học hết.

Dù có biết cũng sẽ không nghi ngờ liên quan đến anh.

Còn chuyện này nữa, em nghe Sirius nói anh có bạn gái rồi?"
Dù là trong bóng đêm, Severus cũng dám chắc mặt Lupin đang đỏ lên.
"Chuyện này...!chuyện này..."
"Anh không thể có bạn gái, anh quên rồi sao?" Lời của Suriel khiến Severus thắc mắc.

Cậu lớn lên với Lupin, tại sao Suriel lại nói cậu ta không thể có bạn gái?
"Suriel, em..."
"Thôi..." Giọng nói của Suriel có chút mất mát, "Tại sao Severus và Sirius đều thích người đồng giới, mà anh lại thích người khác giới vậy?"
Lời này nghe thế nào cũng thấy bất thường?
Severus đang định đi tới cắt ngang cuộc trò chuyện kỳ quặc này, thì bóng đen của Suriel đột nhiên nhướn tới chỗ của Lupin, sau đó hôn, à không, phải nói là cưỡng hôn cậu ta.
Tiếng hôn môi chụt một cái khiến Severus đang đứng cách xa đến mười thước Anh vẫn nghe thấy rõ ràng.
"Lupin, hôm nay em chơi với anh rất vui vẻ.

Lần sau có dịp, chúng ta đi chơi tiếp nhé..." Suriel nhanh chóng chạy đi, Severus còn nghe được tiếng cậu bé ở phía xa nói vọng tới: "Em tuyệt đối không từ bỏ anh đâu!"
Chuyện của cậu và Sirius năm đó đã khiến Harry bị chấn động rất lớn, nếu như chú ấy mà biết Suriel thích Lupin...
Severus đột nhiên run lên, sau đó dùng sức lắc đầu, đi theo hướng ngược lại với Lupin đang đứng.
Cậu không nhìn thấy gì cả, cậu không nghe được gì cả, cậu thật sự không biết Suriel thích Lupin....
 
[Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá
Chương 142: 142: Nhật Ký


Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật không biết là thứ bao nhiêu của mình hai mươi ba ngày, cách sinh nhật tám mươi ba tuổi của Tom một trăm bảy mươi ngày.
Mình chưa từng nghĩ sẽ một ngày sống bên Tom Riddle thế này.

Mà sau khi sống cùng anh ấy, mình cũng chưa từng nghĩ sẽ có con trai riêng của bọn mình, thậm chí còn có nhiều cháu chắt về sau.
Trong cuộc đời mười tám năm trước kia, mình từng nghĩ mình sẽ trở thành người bị hại trong cuộc chiến tranh, hoặc sẽ trở thành một kẻ giết người, nhưng mình lại bị người mình kính trọng nhất vu oan, sau đó nhờ sự giúp đỡ của Hermione và Ron mà phát hiện ra được bí mật kia.
Mình luôn nghĩ mình sẽ chết trong tay Voldemort, đáng tiếc cuối cùng đứng đối diện với mình lại là Trường Sinh Linh Giá – Dumbledore.
Lúc mình tưởng mình sẽ chết trong tay Trường Sinh Linh Giá – Dumbledore, thì khi tỉnh lại mình đã biến thành một đứa trẻ.
Mình cho rằng vốn dĩ chưa có chuyện gì xảy ra, lại phát hiện một chuyện lại nối tiếp một chuyện.
Đến khi mình phát hiện Tom Riddle mà mình thích hoàn toàn khác xa Voldemort mà mình biết, thì mình đã không thể quay đầu lại nữa rồi.
Tình cảm luôn là thứ khó hiểu, khiến người ta không thể đề phòng.
Mặc dù trong suốt quá trình đó, mình từng đau lòng, từng tuyệt vọng, nhưng mình lại rất biết ơn bản thân là một Gryffindor, để cho mình có dũng khí tiếp nhận một vận mệnh mới, chấp nhận Tom Riddle.
Mình nghĩ, mình thật sự rất yêu người đàn ông tuổi tác càng lớn lại càng ngày càng thú vị này.
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật thứ bảy mươi tám của Harry hai mươi ba ngày, nếu như trừ mười hai năm em ấy mất tích thì là sinh nhật thứ sáu mươi sáu.
Thời gian qua thực sự rất vui vẻ.

Từ khi ta gặp Harry đến bây giờ đã hơn sáu mươi bảy năm rồi, đến Giáng Sinh năm nay ta đã tám mươi ba tuổi, nhưng mà nhìn bề ngoài, ta trông như mới chỉ bốn mươi ba tuổi thôi.

Từ bốn mươi năm trước, vẻ ngoài của ta đã không thay đổi nhiều nữa.
Con trai của ta và Harry, huyết mạch truyền thừa của hai chúng ta, Trường Sinh Linh Giá chung của hai chúng ta, bí mật bất tử của hai chúng ta.
Hôm nay, lúc đi ngang qua phòng đọc sách, ta nhìn thấy Harry đang xem lại nhìn món quà ta tặng cho em ấy từ thời còn đi học, nhìn thấy nụ cười nhẹ mà tinh khiết trên mặt em ấy, ta đứng ngoài cửa không khỏi cảm động.
Dumbledore đã từng nói ta không biết yêu, ta cũng luôn cho rằng ta không cần bạn bè, không cần người yêu, ta chỉ cần thuộc hạ, cần người hầu.

Ta muốn tất cả mọi người đều sợ ta, làm cho bọn chúng kính sợ ta, thậm chí không dám nhắc tới tên ta.

Ta muốn khống chế toàn bộ thế giới.
Ta muốn tất cả, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến ta sẽ muốn có một người bạn đời.
Nhưng mà, Harry lại đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời ta.

Em ấy nở nụ cười còn chói chang hơn cả ngày hè, đưa tay ra, nói với ta: "Xin chào, tôi tên là Harry, Harry Potter."
Nhớ tới đây, ta đột nhiên muốn khóc.
Lẽ nào ta già thật rồi, cho nên mới hoài niệm giống lão Dumbledore? Có lẽ, Dumbledore và Harry nói rất đúng, cái chết đối với người có bộ óc đủ minh mẫn mà nói chỉ giống như là nghỉ ngơi sau một ngày bận rộn mà thôi.
Nhớ lại những chuyện đã trải qua cùng Harry, đôi mắt của ta lại ẩm ướt, bóng người ngồi trong phòng đọc sách cũng dần nhòe đi.
Harry, ta yêu em.
Rất yêu, rất yêu em.

Yêu nhiều hơn em nghĩ.
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật bảy mươi tám tuổi của ba Harry hai mươi ba ngày, mình muốn tranh thủ giờ nghỉ trưa trốn về thung lũng Godric, muốn hỏi xem ba muốn quà sinh nhật gì.

Kết quả lúc chạy lên cầu thang thì thấy ba Tom đang đứng trước cửa phòng đọc sách ngẩn người, ba thậm chí còn không phát hiện ra mình đang đứng dưới nhìn ba.
Không hiểu ba đứng đó ngẩn người nhìn cái gì nữa?
Trông vẻ mặt ba rất kỳ quái, như đang cười, nhưng đôi mắt đỏ mà Harry khen là giống như hồng thạch lại lấp lánh nước, giống như đang khóc vậy.
Mặc dù tổng số tuổi của hai ba đã hơn một trăm năm mươi, nhưng người ngoài nhìn sẽ thấy hai ba vẫn đang trong giai đoạn ân ái mặn nồng.

Lẽ nào trong hai ba đã có một người ở phương diện nào đó bị bất lực rồi sao?

Không được, mình phải mau đi tìm anh Severus, anh ấy là bậc thầy Độc dược nổi danh trong giới Pháp thuật đó.

Chúng mình nhất định phải phát minh ra một loại Độc dược đặc hiệu nào đó, coi như là vì hạnh phúc, hài hòa của gia đình, nhất định phải nghiên cứu ra được một loại Độc dược mang lại sắc xuân phơi phới!
Tuyệt, vậy đây sẽ là quà món quà sinh nhật tốt nhất mừng sinh nhật bảy mươi tám tuổi của ba Harry!
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật bảy mươi tám tuổi của chú Harry hai mươi ba ngày.
Ta chưa bao giờ nghĩ tới từ sau khi ta biết đến cái gì gọi là Pháp sư sẽ có một ngày ta ở Hogwarts chỉ tồn tại trong truyền thuyết, làm một giáo sư Độc dược, ngày ngày tiếp xúc với độc dược mà ta yêu thích, còn có thể cùng Harry nghiên cứu những Pháp Thuật Hắc Ám, hoặc theo lời chú ấy thì là nghiên cứu những pháp thuật chống lại Pháp Thuật Hắc Ám.
Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hè năm ta sáu tuổi, bắt gặp một pháp sư bị thương trong rừng cây, pháp sư đó tên Harry Potter.
Ta nghĩ dù năm mươi năm nữa ta vẫn còn nhớ rõ buổi trưa hôm ấy, cái người đang bị thương lại chu đáo quan tâm ta, dạy ta những bước đầu tiên để tiếp cận với thế giới pháp thuật.

Ta cũng vẫn sẽ nhớ, nụ cười trên mặt người đó tựa như có thể hòa tan tất thảy.
Đáng chết! Ta mới năm mươi tuổi tôi mà sao đã dùng thứ giọng điệu hoài niệm này để viết nhật ký rồi! Nhất định là do gần đây sống với ông lão Dumbledore một trăm năm mươi tuổi cùng tên nhãi hai mươi tuổi kia quá lâu.
Sirius nói rất đúng, ta hẳn là nên tiếp xúc nhiều hơn với đám quỷ nhỏ Hogwarts khiến người ta muốn điên đầu, như vậy mới có thể duy trì sức sống thanh xuân như cậu ta...!Nhảm nhí!
Nhưng, nói như vậy chẳng lẽ bây giờ Sirius lại cảm thấy tính cách của ta âm trầm, không thú vị? Hay là cậu ta thích người trẻ tuổi hoạt bát đáng yêu?
Nếu như cậu ta dám nói ra như vậy, ta không ngại chế ra một loại độc dược khiến phần dưới của tên nào đó không dựng lên nổi nữa.
Suriel ở bên ngoài gọi ta rồi, vì để tránh cho những dược liệu ta mất công sưu tầm bao lâu nay bị cuỗm đi, ta còn phải nghĩ xem nên tặng quà sinh nhật gì cho chú Harry.
Dù sao còn hơn hai mươi ngày nữa, để thằng nhóc từ từ nghĩ đi.
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật bảy mươi tám tuổi của bạn đời của ba đỡ đầu của ta – ngài Voldemort vĩ đại, người được người ba đã mất của ta gọi là Pháp sư vĩ đại nhất, hai mươi ba ngày.
Đây cũng là thời gian khiến ta đau đầu nhất mỗi năm.
Mặc dù ta rất biết ơn ngày trước ông ấy đã ủng hộ ta và Narcissa, nhưng ta phải nói, ta không thích sinh nhật ông ấy.
Mà lần đầu tiên ta cảm thấy không thích là vì sinh nhật của ông ấy trong năm đầu tiên sau khi ta và Narcissa kết hôn...

Đến bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ, Narcissa đã tặng chiếc vòng tay em ấy tự tay làm – đến cả ta em ấy cũng không nỡ tặng – cho Harry!
Đơn giản là vì hai mươi bốn ngày trước khi chúng ta kết hôn, Harry và ba đỡ đầu Tom Riddle của ta đã tạo ra một cảnh tuyết rơi lãng mạn – hơn nữa còn là trong tình huống tình cờ tạo ra.
Phải biết rằng phụ nữ đều cảm tính, cho dù con của chúng ta, Draco, cũng đã ba mươi tuổi rồi, em ấy vẫn không ngừng lải nhải vào mỗi ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta, rằng người lãng mạn nhất chính là người nhà Potter, bởi vì từ sau hôn lễ của chúng ta, dự báo thời tiết vào ngày bảy tháng bảy hàng năm của «Nhật Báo Tiên Tri» đều là "Ngày bảy tháng bảy trời quang, đột nhiên có tuyết rơi"! Nhân tiện kể một chút, Narcissa cũng vì chuyện này mà vô cùng yêu quý bạn đời của Draco, con trai tên nhãi James chết tiệt khiến thời học sinh của ta trở thành ác mộng, thằng nhóc Horace, bởi vì nó cũng họ Potter.
Chết tiệt, chẳng lẽ em ấy không biết nó đã là người nhà Malfoy, từ nay về sau phải gọi là Horace Potter Malfoy hay sao?
Hay là nó muốn từ nay về sau gọi Draco là Draco Malfoy Potter?
Ta tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!
Thôi, hai mươi ba ngày nữa ta đưa cho Harry tấm giấy da dê sạch sẽ là được rồi.

Đặc sản nhà Malfoy đó, nhà khác không có đâu, vậy cũng như là đặc biệt đi.
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật bảy mươi tám tuổi của giáo sư Harry hai mươi ba ngày.
Mùa hè này trôi qua thật nhàm chán, mặc dù hiện tại mình đã là một Thần Sáng, nhưng nghĩ đến việc làm đồng nghiệp với con chồn bạch kim nhà Malfoy mình vẫn cực kỳ khó chịu.
Nhưng dù thế nào, mình phải bắt đầu suy nghĩ về việc tặng quà sinh nhật gì cho giáo sư Harry rồi.

Nếu như không nhờ có thầy ấy bí mật bổ túc môn Độc dược cho mình, thì với thành tích Độc dược nát bét theo truyền thống từ xưa đến nay của nhà Weasley, hiện tại mình cũng không thể làm Phó Chủ nhiệm Văn phòng Thần Sáng – Chủ nhiệm là Malfoy chết tiệt kia!
Mình thật không thể hiểu nổi tại sao Horace lại có thể thích một Malfoy, nó thật không phù hợp với con mắt thẩm mỹ của nhà Potter!
Merlin hỡi, Hermione lại đang gọi mình rồi! Tại sao ở Bộ Pháp Thuật, mình phải nghe lệnh của Phó Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, về nhà vẫn phải nghe lời vợ cơ chứ!
Thôi, nhất định là Hermione sẽ tặng sách cho giáo sư Harry, vậy thì mình sẽ tặng bít tất lông dê cho thầy ấy.

Mặc dù đang giữa mùa hè mà tặng bít tất lông dê hơi kỳ cục.

Nhưng ông Dumbledore đã từng nói, khi một người đã nhận được tới một số lượng sách nhất định, người ta sẽ thích được tặng bít tất lông dê hơn.
Bao nhiêu năm như vậy, Hermione tổng cộng đã tặng cho giáo sư Harry hai mươi quyển sách, mà mình cũng tặng cho thầy ấy hai mươi đôi tất lông dê rồi!
Thứ năm ngày 8 tháng 7 năm 2010.
Cách sinh nhật bảy mươi tám tuổi của Harry hai mươi ba ngày.
Thật ra từ khi còn cách sinh nhật anh ta một trăm ngày, ta đã bắt đầu nghĩ nên làm thế nào để lấy được thiệp mời sinh nhật, làm thế nào để vào được bữa tiệc, làm thế nào để chụp được một bức ảnh ân ái giữa Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tiền nhiệm – vị Bộ trưởng được bầu chọn là ưu tú nhất, ngài Tom Riddle và Harry.
Đương nhiên, nếu như có thể chụp thêm một số hoạt động của bọn họ thì là tốt nhất, khi đó ta nhất định sẽ trở thành ký giả xuất sắc của «Nhật Báo Tiên Tri» năm nay, hơn nữa còn không có một trong!

Có điều, tại sao Harry lại biết ta là một Người Hóa Thú không đăng ký? Thậm chí còn biết trạng thái hóa thú của ta là một con bọ rùa!
Nếu như không phải từng bị anh ta bắt được một lần, cưỡng chế ta đến Bộ Pháp Thuật đăng ký, khiến hiện tại ta không thể tùy tiện sử dụng hình thái Hóa thú, thì sao ta còn cần tốn công để lấy cho được một tấm thiệp mời.
Cũng may mười ngày trước thiệp mời đã tới tay.

Là Bellatrix Black Lestrange cho ta – bởi vì cô ả là một người hâm mộ ngài Tom Riddle đến điên cuồng.
Nhưng, nên tặng quà sinh nhật gì cho Harry đây?
Đi tay không mà chúc mừng sinh nhật người ta thì thật không được lịch sự cho lắm.

Ừm, gần đây hình như thế giới Muggle rất phổ biến chương trình một trăm câu hỏi vợ chồng, hay là ta đưa cho họ một trăm câu hỏi phu phu đã được sửa đổi phù hợp với thế giới Pháp thuật!
Editor lảm nhảm: Tình tiết câu chuyện đến đây là hết rồi mọi người ạ.

Chương tiếp theo là 100 câu hỏi.

Vậy là mình đã hoàn thành bộ truyện sau hơn 4 năm kéo dài.

Ài, chính mình cũng không ngờ mình làm lâu đến vậy.
Công bằng mà nói, đây chưa hoàn toàn là một thiên truyện xuất sắc, cũng có nhiều bạn đã quen với 1 Voldemort vĩ đại mà thất vọng vì một Tom Riddle không phải cái gì cũng làm được.

Nhưng mình lại cho rằng, Tom Riddle trong truyện này rất thật.

Một đứa trẻ mồ côi, hai bàn tay trắng bước vào Hogwarts rồi đến cầm đầu Slytherin coi trọng lợi ích, chắc chắn không hề dễ dàng, là từng bước mà đi, là dùng cái đầu để tính toán, dùng sự khôn khéo để lôi kéo quan hệ.

Tom Riddle ở đây vĩ đại ở chỗ, hắn muốn làm, hắn sẽ làm, và hắn nhất định thành công.

Bạn xem, chẳng phải hắn vừa có được quyền lực, địa vị, danh tiếng, lại vẫn có được gia đình êm ấm, hạnh phúc đấy sao?.
 
[Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá
Chương 143: 143: 100 Câu Hỏi 50 Câu Đầu


P/s: Vì phần 100 câu hỏi này khá dài nên mình sẽ chia thành 2 phần.
- ----------------------------------------------------------------------------------------
Harry cúi đầu nhìn quà sinh nhật của Rita gửi tới, mặc dù anh rất không thích cô ả ký giả đó, nhưng lại khá thích món quà sinh nhật này.
"Tom..." Anh nhỏ giọng gọi Tom đang nửa nằm trên ghế sofa đọc báo, "Nói ra, hình như anh chưa bao giờ tặng quà sinh nhật cho em?"
"Đêm hôm nay ta tặng bản thân cho em, được không?" Tom cười, ngẩng đầu nhìn Harry.
Harry cầm miếng giấy da dê ngồi xuống bên cạnh Tom, "Em cảm thấy món quà đó của anh chẳng khác nào là tặng cho anh." Anh nói, sau đó lấy tờ báo trong tay Tom xuống, chìa 100 câu hỏi của Rita ra trước mặt Tom, "Nếu anh thật sự có thành ý tặng quà sinh nhật cho em thì cùng em trả lời mấy câu hỏi này đi."
"Câu hỏi gì?" Tom nhận lấy miếng giấy da dê đọc lướt, sau đó trên mặt lộ nụ cười mờ ám, "Nhìn có vẻ khá là thú vị."
Harry nhiệt thành gật đầu, cầm bút lông vũ, "Anh trả lời, em ghi lại."
(Từ đoạn này, bên trong dấu ngoặc là lời đối thoại của hai người, ngoài dấu ngoặc là đáp án).
Câu 1: Xin hỏi tên của ngài?
TR: Tom Riddle.
HP: Harry Potter.
Câu 2: Tuổi?
TR: 82 (Ta già như vậy rồi sao?).
HP: 66 hoặc là 84 (Đúng vậy, cho nên anh đừng mang nụ cười giả kia đi mê hoặc người khác nữa).
Câu 3: Giới tính?
TR:...!(Câu hỏi này thật vớ vấn).
HP: Nam, nam (Đây là những câu hỏi hình thức, anh kiên nhẫn một chút).
Câu 4: Xin hỏi tính cách của ngài thế nào?
TR: Rất tốt, không chút khiếm khuyết.
HP: Thỉnh thoảng có chút nóng nảy (Tính cách của anh không chút khiếm khuyết? Thật hoài nghi).
Câu 5: Tính cách đối phương?
TR: Quá hiền lành, đôi khi khó hiểu (Ít nhất cũng tốt hơn em).
HP: Chẳng ra sao (Hiền lành có thể xem như một lời khen, cảm ơn).
Câu 6: Hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu?
TR: Ba giờ mười bốn phút chiều, ngày 3 tháng 8 năm 1942.

Trước cửa nhà Gaunt.
HP: Mắt lấp lánh (Anh nhớ chi tiết như vậy sao? Có phải từ khi đó anh đã có suy nghĩ bất chính với em? Thì ra anh thích trẻ con!).
TR: Mồ hôi lạnh (Lúc đó ta không hề ngờ được là có người khác ở đó, cho nên vừa nhìn thấy em thì lập tức cảnh giác, cho nên ấn tượng rất sâu sắc, có được không?).
Câu 7: Ấn tượng đầu tiên về đối phương?
TR: Cười như tên ngốc.
HP: Cười như hồ ly.
TR: (Em chắc chứ?).
Câu 8: Thích điểm nào của đối phương nhất?
TR: Thích là thích, không có điểm nào nhất.
HP: Em không thích tính cách tự cao, tự đại, luôn cho mình đúng, h*m m**n khống chế mạnh mẽ của anh, trừ những điểm này ra, em đều thích.
TR:
Câu 9: Không thích điểm nào của đối phương nhất?
TR: Có đôi quá hiền lành.

Mỗi khi có chuyện luôn đứng đối lập với ta.
HP: Ngoài những điểm ở trên, còn có d*m đ*ng.
TR:
HP:
Câu 10: Ngài cảm thấy mình và đối phương hòa hợp chứ?
TR: Hòa hợp (Không thì sao có thể ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy?).
HP: Hòa hợp.
Câu 11: Ngài gọi đối phương là gì?
TR: Harry, thân yêu, bảo bối.
HP: Tom (Đừng có gọi kiểu buồn nôn như vậy).
Câu 12: Ngài hi vọng được đối phương gọi là gì?
TR: Thân yêu, anh yêu, bảo bối hoặc là my love (không thích gọi là Tom, khắp nơi đều là Tom).
HP: Harry (không muốn bị gọi bất cứ kiểu gì khác ngoài tên).
Câu 13: Nếu ví với một con vật, ngài cảm thấy đối phương là con vật gì?
TR: Mèo (Ta thích dáng vẻ ngoan hiền, nằm xuống điên cuồng của em [l**m vành tai Harry]).
HP: Rắn (Em không thích động vật máu lạnh).
TR: (Nhưng máu của ta lại sôi trào vì em đó, em yêu à).
HP: (Anh gọi thêm một lần nữa, tối nay anh ngủ ở phòng đọc sách – TR lập tức im lặng).
Câu 14: Nếu như phải tặng quà cho đối phương, ngài sẽ tặng?
TR: Bản thân ta chính là món quà tuyệt vời nhất.
HP: (Thật ra là anh muốn tiết kiệm tiền có phải không? Thật ra em muốn đưa cho anh một chai acid sulfuric hơn) Quần áo.
TR: (Tại sao lại đưa acid sulfuric cho ta? Lẽ nào em thực sự khi ghen thì thấy ta và cô nàng ca sĩ kia vào hồi tuần trước? Cho nên em muốn hủy khuôn mặt của ta, để ta chỉ thuộc về mình em?).
HP:
Câu 15: Vậy ngài muốn được nhận quà gì?
TR: (Ta muốn nằm ở trên giường ăn em).
HP: (Nếu như anh còn trả lời như vậy nữa, cẩn thận em cho anh cấm dục một năm) Cùng cưỡi chổi chơi Quidditch.
TR: (Được rồi, ta sẽ trả lời bình thường) Chớ đề cập với ta rằng em muốn chơi bất cứ trò gì trên không trung.
Câu 16: Có từng bất mãn với đối phương chưa? Là vì chuyện gì?
TR: Quá để tâm những người không quan trọng.

Đối xử với người xa lạ tốt với với ta, ta ghen.
HP: Cố tình gây sự, cho là em đối xử với người khác tốt hơn.
Câu 17: Tật xấu của ngài là gì?
TR: Không có bất kỳ tật xấu nào.
HP: Thỉnh thoảng kích động.
Câu 18: Tật xấu của đối phương?
TR: Thỉnh thoảng kích động.

(Có điều ta thích em thỉnh thoảng kích động, Harry).
HP: Thỉnh thoảng d*m đ*ng, thỉnh thoảng rất vô sỉ, thỉnh thoảng vô cùng...
TR: (Em nên nói, ta luôn rất bền bỉ mới phải).

Câu 19: Chuyện gì đối phương làm sẽ khiến ngài không hài lòng?
TR: Làm được một nửa thì muốn ngừng (Ta rất ghét trong lúc chúng ta đang làm em lại nghĩ đến chuyện khác.

Hơn nữa như vậy sẽ rất đau [nói xong tay thò vào trong áo chùng của Harry]).
HP: Lúc cần làm việc đứng đắn thì lại không đứng đắn (Em càng không thích hành vi lúc này...!Ừm...!Đừng...!Ngừng...).
TR: (Đừng có ngừng, yên tâm, ta sẽ không ngừng [nói xong hôn lên môi đối phương]).
Vài phút sau...
Câu 20: Ngài làm chuyện gì sẽ khiến đối phương không vui?
TR: Ta vẫn luôn cố gắng để em được vui.
HP: Em làm gì anh cũng thấy vui!
TR: (Đó là bởi vì người làm chuyện đó là em đấy, Harry thân yêu [ánh mắt thâm tình]).
Câu 21: Quan hệ của các ngài đã đến mức độ nào rồi?
TR: Em nói xem?
HP: Đã đến mức độ kết hôn năm, sáu mươi năm rồi.
Câu 22: Buổi hẹn hò đầu tiên vào lúc nào?
HP:
TR: (Không có? Năm đó ta còn tổ chức sinh nhật cho em).
HP: Sinh nhật mười hai tuổi của em.
TR: Sinh nhật mười hai tuổi của em.
Câu 23: Khi đó bầu không khí giữa hai người thế nào?
TR: Rất tốt.
HP: Bị người ta nói là anh em (Nói ra, anh vì chút chuyện vô vị này mà ếm nhiều Muggle như vậy, thật trẻ con).
TR: (Kẻ nào dám nói chúng ta là anh em, ta sẽ ếm kẻ đó!).
Câu 24: Khi đó tình cảm đã tiến triển đến mức độ nào?
TR: Bạn bè cùng trường.
HP: Kẻ thù ngầm.
Câu 25: Địa điểm thường hay hẹn hò?
TR: (Hình như không có.

Harry, dường như chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều việc mà những đôi yêu nhau sẽ làm.

Hay là từ hôm nay trở đi, chúng ta hẹn hò bù?).
HP: (Mong anh nhớ cho là năm nay anh đã tám mươi hai tuổi rồi, không thích hợp làm mấy chuyện của lớp trẻ nữa đâu) Không cố định.
Câu 26: Ngài sẽ chuẩn bị gì cho sinh nhật của đối phương?
TR: Tắm sạch sẽ cho mình, rồi tắm sạch sẽ cho đối phương, thay mới đồ trên giường, chuẩn bị một số đồ vật tình thú...
HP: (Ngừng! Chẳng lẽ trong đầu anh ngoài mấy cái này ra thì không còn gì khác nữa sao?).
TR: (Chỉ có lúc ở bên cạnh em, ta mới như vậy.

Mau trả lời em sẽ chuẩn bị cho sinh nhật ta đi).

HP: Bánh sinh nhật.
Câu 27: Ai là người tỏ tình trước?
HP: Em.
TR: Em.
Câu 28: Ngài có thích nhau không?
TR: Vì em, ta trở thành một người đàn ông tốt thế này, em còn không nhìn ra sao?
HP: (Nói như vậy thì em đã từ bỏ rất nhiều người tốt) Thích, rất thích.
TR: (Em muốn nói là James Lee? Hoặc tên nào đó tóc đỏ trước kia?).
HP: (Em với bọn họ thật sự không có gì).
Câu 29: Vậy, ngài yêu đối phương chứ?
TR: Đương nhiên yêu.
HP: Có đôi khi em cảm thấy như hận anh hơn.
TR: (Em yêu à, ta biết em nghĩ một đằng nói một lẻo, không được tự nhiên là đặc điểm chung của Slytherin).
Câu 30: Đối phương nói gì sẽ khiến ngài cảm thấy không biết làm sao?
TR: Em có thể làm cho anh, em đã làm vì anh (Cảm ơn em, Harry.

Lần đầu tiên ta cảm nhận được có người thật lòng đối tốt với ta).
HP: Khi anh nói Ta thật sự nhịn không được....
TR:
HR: (Cút!)
Câu 31: Nếu như có cảm giác trái tim đối phương thay đổi, ngài sẽ làm gì?
TR: Giết kẻ khiến em thay lòng đổi dạ.
HP: (Giết người là phạm pháp!) Khiến anh dù trái tim phản bội, thân thể cũng không thể phản bội.
TR:
HP: (Chính là như anh nghĩ).
Câu 32: Có thể rộng lượng bỏ qua nếu như đối phương thay lòng đổi dạ không?
TR: Không thể.
HP: Không thể.
Câu 33: Nếu như đối phương đến nơi hẹn muốn một giờ?
TR: Chưa bao giờ xảy ra chuyện này.
HP: Hoài nghi lúc anh Độn thổ bị chia năm xẻ bảy.
(Bị thiếu mất câu 34 và câu 37.

Mình đã kiểm tra lại nhưng bản nào cũng thiếu thế này, mình nghĩ là do tác giả đánh số nhầm nên thành ra bị thiếu mất rồi).
Câu 35: Biểu hiện gợi cảm của đối phương?
TR: Bối rối bất lực.
HP: Bối rối bất lực.
TR: (Ta bối rối bất lực bao giờ?)
HP: (Lúc bị sốt).
TR: (Ta thề từ nay về sau ta sẽ không bị sốt nữa!)
Câu 36: Lúc hai người ở bên nhau, tình huống nào sẽ khiến tim ngài đập rộn lên?
TR: Tim đập rộn lên ở nơi nào đó vận động kịch liệt.
HP: Giống như trên.
Câu 38: Chuyện gì khiến bản thân cảm thấy hạnh phúc nhất?
TR: Giống như trên.
HP: Nhìn anh chuẩn bị bữa tối trong bếp.
Câu 39: Đã từng cãi nhau chưa?
TR: Rồi.

HP: Rồi.
Câu 40: Cãi nhau vì chuyện gì thế?
TR: Ta nghĩ chuyện gì cãi nhau thì cãi nhau vì chuyện đó.
HP: Bởi vì đôi khi anh rất trẻ con, cố tình gây sự.
TR: (Ta có như vậy sao?)
HP: (Ít nói, còn cả kiêu căng).
Câu 41: Sau khi đó giảng hòa thế nào?
TR: Đương nhiên là XXOO rồi.
HP: Giống như trên.
Câu 42: Sau khi chuyển thế còn muốn làm người yêu của nhau không?
TR: Trước mắt không nghĩ đến chuyện này.
HP: Chuyển thế? Chúng ta đã là người yêu.
TR: Nhưng, em nói đời trước chúng ta là kẻ thù.
Câu 43: Lúc nào sẽ có cảm giác mình được yêu?
TR: Nửa đêm tỉnh, phát hiện đang được đối phương ôm.
HP: Nhìn thấy vẻ mặt không biết nên làm gì với em của anh.
Câu 44: Phương thức biểu hiện tình yêu của ngài là gì?
TR: Ta nhắc lại lần nữa, yêu không phải chỉ nói, mà phải làm.
HP: Cố gắng làm những chuyện tốt cho anh (Kể cả không cho anh túng dục quá độ).
TR: (Nhịn càng có hại cho sức khỏe hơn đó, Harry [tay xấu xa lướt xuống]).
Câu 45: Khi nào cảm thấy Anh/em không yêu em/anh?
TR: Ta tự tin rằng một người đã yêu ta thì không có chuyện sẽ không yêu ta nữa.
HP: Anh trở thành Chúa Tể Hắc Ám.
TR: (Ta thật sự không có chút hứng thú nào với Chúa Tể Hắc Ám cả).
Câu 46: Ngài cảm thấy đối phương giống loài hoa gì?
TR: Lưới Quỷ Sa tăng.
HP: (Đó không phải hoa) Cây thuốc phiện.
TR: (Nhưng em rất giống lưới Quỷ Sa tăng, một khi đã sa vào sẽ không thể thoát ra được.

Ta bằng lòng bị em quấn lấy cả đời).
HP:
Câu 47: Giữa hai người có chuyện gì giấu đối phương không?
TR: Có, bạn đời mà không có bí mật rất dễ chia tay.
HP: Có.
TR: (Em có chuyện giấu ta, Harry?)
HP:
TR:
Câu 48: Vì chuyện gì mà cảm thấy tự ti?
TR: Tom Riddle ta sao có thể cảm thấy tự ti?
HP: Không được mặt dày và tự luyến như anh.
Câu 49: Quan hệ của hai người là công khai hay bí mật?
TR: Công khai, chuyện này thì có gì mà không thể để mọi người nhìn thấy.
HP: Công khai.
Câu 50: Ngài cảm thấy có thể cùng đối phương đi đến vĩnh cửu không?
TR: Có thể.
HP: Chuyện này phải xem mạng sống của chúng ta kéo dài đến bao giờ..
 
[Hp/tomhar] Trường Sinh Linh Giá
Chương 144: 144: 100 Câu Hỏi 50 Câu Cuối


Câu 51: Xin hỏi ngài là công hay thụ?
TR: (Cái này tính thế nào?)
HP: (Dựa theo tỷ lệ trên dưới của chúng ta đi) Thụ.
TR: Công.
Câu 52: Tại sao lại quyết định như vậy?
TR: Dựa theo số lần ta ở trên nhiều hơn.
HP: Như trên.
Câu 53: Ngài thỏa mãn với trạng thái hiện tại chứ?
TR: Coi như thoả mãn.
HP: Giống như trên.
Câu 54: Địa điểm H lần đầu?
TR: Quán Cái Vạc Lủng.
HP: Trên giường.
Câu 55: Suy nghĩ lúc đó?
TR: Cuối cùng cũng có tiến triển.
HP:...
Câu 56: Dáng vẻ của đối phương lúc đó?
TR: Hai gò má ửng hồng, rất mê người.
HP: Vẻ mặt thỏa mãn, rất đáng giận.
Câu 57: Sáng sớm sau đêm đầu tiên, câu đầu tiên ngài nói là gì?
TR: Chào buổi sáng.
HP: Không còn sớm nữa.
Câu 58: Số lần H vào mỗi cuối tuần?
HP: Không tính.
TR: Có cơ hội thì...
Câu 59: Trong tình huống lý tưởng nhất, mỗi tuần mấy lần?
HP: Một tuần ba lần!
TR: Một đêm ba lần!
Câu 60: Vậy H thế nào?
TR: Tình cảm mãnh liệt b*n r* bốn phía.
HP: Mệt chết người.
TR: (Em trả lời như vậy làm ta nghi ngờ năng lực của em đó, Harry).
HP: (Tối nay chúng ta có thể thử xem).
Câu 61: Chỗ mẫn cảm nhất của bản thân?
TR: Hầu kết.
HP: Rốn.
Câu 62: Chỗ mẫn cảm nhất của đối phương?
TR: Rốn.

HP: Hầu kết.
Câu 63: Dùng một câu miêu tả đối phương lúc H?
TR: Mê người, muốn ngừng mà không được.
HP: Cường thế (Cho dù ở phía dưới!).
TR: (Lẽ nào em không thích?).
HP:
Câu 64: Thẳng thắn mà nói, ngài thích H chứ?
TR: Nói nhảm!
HP: Em không phải phái cấm dục.
Câu 65: Bình thường thường H ở đâu?
TR: Trên giường (Thật ra ta là người rất bảo thủ).
HP: Giống như trên (Không đúng, anh là người rất tùy tiện, anh mà không tùy tiện không phải người).
Câu 66: Địa điểm ngài muốn thử H?
TR: Phòng xưng tội của nhà thờ.
HP: (Sao anh có thể...?)
TR: (Nghĩ mà xem, em không thấy ta, ta cũng không thấy em, nhưng chúng ta lại có thể chạm vào nhau, tiến hành vận động.

Lẽ nào em không muốn sao?).
HP:
Câu 67: Tắm gội trước hay sau khi H?
TR: Đều có.
HP: Giống như trên.
Câu 68: Lúc H có giao hẹn gì không?
TR: Không có.
HP: Cần giao hẹn gì sao?
Câu 69: Ngài có từng cùng người nào khác ngoài người yêu phát sinh quan hệ t*nh d*c chưa?
TR: Không có.
HP: (Thật sự không có?)
TR:
HP: (Anh biết em là tình huống đặc thù) Có.
Câu 70: Đối với suy nghĩ Nếu như không chiếm được trái tim, ít nhất cũng phải chiếm được thể xác, ngài đồng tình hay phản đối?
TR: Đồng tình.
HP: Phản đối (Sao anh lại đồng tình? Em nhớ trước kia anh phản đối mà?)
TR: (Thật ra sau đó đêm nào ta cũng hối hận).
Câu 71: Nếu như đối phương bị cưỡng h**p, ngài sẽ làm gì?
TR: Bọn họ thật sự coi em là mèo sao?
HP: Em cảm thấy em mới là người nên nói câu này.
TH: Chuyện này không thể nào xảy ra.
Câu 72: Trong lúc H ngài có cảm thấy ngại ngùng không? Hoặc là sau đó?
TR: Tại sao phải ngại ngùng?
HP: Thỉnh thoảng.
Câu 73: Nếu như bạn thân nói với ngài: Mình rất cô đơn, cho nên đêm hôm nay... rồi đòi H, ngài sẽ?
TR: Thẳng tay ném kẻ đó vào Azkaban.
HP: Bạn bè của em đều có người yêu rồi.
TR: (Alphard?)
HP: (Tụi em chỉ là bạn bè.

Lẽ nào anh muốn nói...?)
Câu 74: Ngài cảm thấy mình am hiểu H chứ?
TR: Chắc chắn.
HP: Đây là một trình tự rất quan trọng để duy trì tình yêu, đương nhiên là phải am hiểu.
Câu 75: Đối phương thì sao?
TR: Am hiểu.
HP: Am hiểu.
TR: (Nếu cảm thấy ta am hiểu, vậy thì em hẳn là rất thích.

Ta đã nói em thích ta d*m đ*ng mà).
Câu 76: Trong lúc H, ngài hy vọng đối phương sẽ nói gì?
TR: Em muốn, em muốn nữa, thêm một lần nữa.
HP: Sau khi H, hy vọng anh sẽ nói ngủ đi.
TR: (Ta nghĩ em thích...).
HP: (Thích không có nghĩa là không tiết chế).
Câu 77: Lúc H, ngài thích biểu cảm gì của đối phương?
TR: Ngất ngây, thỏa mãn.
HP: Như trên.
Câu 78: Ngài cảm thấy có thể H với người khác trừ người yêu?
TR: Không.

HP: Không.
Câu 79: Ngài có hứng thú với □ không? (Chỗ này trong bản raw để ký hiệu thế này, con editor không biết là gì đâu, mọi người tự tưởng tượng nhé)
TR: (Hay là hôm nào chúng ta thử xem?) Có.
HP: (Em □ anh? Được!) Xem trạng thái của hai người.
Câu 80: Nếu như đối phương đột nhiên không đòi hỏi thân thể của ngài nữa, ngài sẽ?
TR: Đàn ông sẽ không thể có kinh nguyệt? Có lẽ nên điều chế cho em ít độc dược.
HP: Rốt cuộc anh cũng chịu nghỉ ngơi, biết tiết chế.
Câu 81: Ngài có suy nghĩ gì về việc cưỡng gian?
TR: Thân là Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật tiền tiền tiền nhiệm, ta cần nói với mọi người, đây là hành vi phạm pháp.
HP: Xem như anh tự giác.

Như trên.
Câu 82: Chuyện khó chịu khi H là gì?
TR: Em đột nhiên nhớ ra một vài chuyện khó hiểu.
HP: Đột nhiên đau bụng!
Câu 83: Cho đến bây giờ, lần H nào khiến ngài cảm thấy k*ch th*ch nhất?
TR: Sau bữa tiệc từ thiện.
HP: (Chậm một chút nữa là chúng ta bị hơn trăm người nhìn thấy rồi, Bộ trưởng anh vẫn nên lo sợ về lần đó thì hơn) Văn phòng Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật.
TR: (Thì ra em thích chỗ đó, hôm nào chúng ta thử ở văn phòng Hiệu trưởng Hogwarts?).
HP: (Anh đi chết đi!)
Câu 84: Bên thụ đã từng chủ động quyến rũ chưa?
TR: Rồi.
HP: Đây là tình thú cuộc sống tình nhân cần có.
Câu 85: Biểu cảm của bên công khi đó?
TR: Hưởng thụ.
HP: Hưởng thụ.
Câu 86: Bên công từng có hành vi □ chưa?
TR: Ta cực kỳ tuân thủ pháp luật.
HP: (Anh thật không biết xấu hổ) Em mới là người tuân thủ pháp luật.
Câu 87: Phản ứng của bên thụ lúc đó?
TR: Bỏ qua.
HP: Bỏ qua.
Câu 88: Đối với ngài, đối tượng H lý tưởng là?
TR: Đối phương là Harry.
HP: Đối phương là Tom.
Câu 89: Đối tượng hiện tại có phù hợp với lý tưởng của ngài không?
TR: Vô cùng phù hợp.
HP: Như trên.
Câu 90: Trong khi H có sử dụng dụng cụ khác không?
TR: Đương nhiên, mấy thứ đó có thể gia tăng tình thú.
HP: Sử dụng.
Câu 91: Lần đầu tiên ngài phát sinh quan hệ?
TR: Mười tám tuổi.
HP: Mười bốn tuổi, hoặc là mười tám tuổi?
TR: (Ta nhất định phải tìm được kẻ kia!)
HP: (Hai thế giới hoàn toàn khác biệt, anh...)
Câu 92: Khi đó đối tượng là người yêu hiện tại?

TR: Phải.
HP: Phải, hoặc là không phải?
TR:
Câu 93: Ngài thích được hôn ở đâu nhất?
TR: Bộ phận mấu chốt.
HP: Miệng.
Câu 94: Ngài thích hôn điểm nào của đối phương nhất?
TR: Giống như trên.
HP: Bộ phận anh thích.
Câu 95: Lúc H, chuyện có thể lấy lòng đối phương nhất?
TR: Mỗi việc ta làm đều lấy lòng em.
HP: Khiến bản thân hưởng thụ.
Câu 96: Lúc H ngài nghĩ gì?
TR: Lúc đó còn nghĩ sao?
HP: Em mà nghĩ chuyện khác anh sẽ không vui.
Câu 97: Số lần H một đêm?
TR: Trên một lần.
HP: Không để ý.
Câu 98: Lúc H, tự c** q**n áo hay là đối phương hỗ trợ?
TR: Đều có.
HP: Như trên.
Câu 99: Đối với ngài, H là?
TR: Là một hoạt động không thể thiếu trong sinh hoạt tình nhân.
HP: (Là một hoạt động hưởng thụ cùng người yêu).
Câu 100: Mời nói với đối phương một câu.
TR: (Chúng ta về phòng ngủ nhé?)
HP: (Em nhớ lần trước anh nói muốn thử trên bàn ăn trong phòng bếp...)
Trên mặt bàn trong phòng đọc sách chỉ còn mỗi mảnh giấy da dê cô độc, câu hỏi cuối cùng không ai trả lời.

Mà trong phòng bếp của nhà Riddle ở thung lũng Godric dần dần vang lên những tiếng va chạm kịch liệt, còn cả những tiếng rên đầy d*c v*ng...
– Kết thúc –
Một vài lời cuối: cuối cùng thì mình cũng đã hoàn thành bộ truyện này.
Cảm ơn bạn, những người đã đọc đến những dòng này.
Hy vọng bạn đã có những phút giây thư giãn khi đọc truyện
P/s: Sau đây mình sẽ tiếp tục chuyển ngữ bộ Snarry – Tình khiếp.

Mong các bạn tiếp tục ủng hộ!.
 
Back
Top Bottom