[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,375
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Hp][ Drahar] Bốn Kẻ Đầu Sỏ Đời Thứ Hai
Chương 54: Thung lũng Godric
Chương 54: Thung lũng Godric
Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống, thung lũng Godric nghênh đón các vị khách từ xa đến thăm.
Bốn Phù thủy trẻ tuổi từ ngõ nhỏ đi ra, lấy một cô bé Phù thủy đi đầu, theo sau là ba cậu bé khác.
Ở nơi này, người dân Muggle đã thấy nhiều cũng không còn kinh ngạc, có rất nhiều kẻ khoác áo choàng lớn ra vào thung lũng, dần dà, loại trang phục kì quái này trở thành phong tục của đây.
Mọi người tập mãi cũng thành thói quen, khi bọn họ nhìn thấy nhóm người đi hướng quảng trường.
Nơi đó dựng đứng một khối bia tưởng niệm chiến tranh, thường thường, những người ăn mặc kì quái như thế đều sẽ đến thăm.
Người dân Muggle thật tò mò không biết người được tưởng niệm là ai, trên đó đều không phải những Anh hùng đã hi sinh mà họ biết.
Mà ai cũng đâu thể ngờ, khi bốn người kia đến thăm, khối bia tưởng niệm biến mất.
Ban đầu là một khối khắc chi chít tên người biến thành pho tượng điêu khắc.
Đó là một người đàn ông đầu tóc lộn xộn, ông mang mắt kính, nụ cười ôn hòa.
Ở bên cạnh ông là một phu nhân duyên dáng ưu nhã, ôm trên tay một đứa bé trai, nó mở đôi mắt to tròn xoe, tràn ngập tò mò vui vẻ nhìn ra ngoài thế giới.
_" Harry, khi nhỏ cậu thật béo!"
Ron bật cười:
_" Tròn vo, như cái nắm tay!"
Anh chàng tóc đỏ chạm nhẹ vào má mập múp míp của đứa bé, bất tri bất giác phát hiện không có tiếng trả lời.
Cậu quay đầu, liếc mắt nhìn sang ba người bên cạnh, Harry cùng Hermione đang ngắm nhìn pho tượng, mà Malfoy, tầm mắt cậu ta chỉ chăm chăm dừng lại trên gương mặt Harry.
Ron xấu hổ sờ sờ mũi, cậu lại nhớ một đời... trước khi cậu rời đi.
Đời đó, chỉ có Harry cùng Hermione lao vào nơi này tìm kiếm Bathilda Bagshot.
Nếu không phải thần may mắn chiếu mạng, nói không chừng, hai người đã bị Voldemort bắt được.
Cứ việc là do Hồn khí ảnh hưởng lẫn nhau, vẫn tạo thành vết sẹo trong lòng Ron.
Không thể phủ nhận, có những thứ đã tồn tại trong lòng cậu rất lâu, chôn giấu cũng đủ sâu, chẳng qua vẫn bị Trường Sinh Linh Giá đào bới phơi bày.
_" Harry, mình..."
Ron hơi hơi há miệng, lại thấy cậu bạn mắt xanh tươi cười nhìn cậu.
_" Chúng ta đi thôi!"
Harry nói với mọi người.
Cuộc hành trình của bọn họ lần này đến thung lũng Godric cũng không phải để ngắm pho tượng.
Trừ bỏ đến thăm cha mẹ cậu, càng quan trọng hơn, Harry yêu cầu tìm được chìa khóa tiến vào trang viên gia tộc Potter.
Bốn đứa trẻ tiếp tục hướng về phía mục tiêu, bước trên những con đường nhỏ ngang dọc đan xen vùng quê hẻo vắng.
Đến khi, những căn nhà dần thưa thớt, con đường nhỏ rộng rãi hơn.
Phía cuối con đường, xuất hiện một mảnh hoang phế.
Phía sau những bụi cỏ dại cao đến eo người, khóm tre cảnh không người chăm chút điên cuồng sinh trưởng,...
Không ai đến xử lý nơi này, bởi vì Phép thuật Hắc Ám phá hoại không cách nào tu bổ lại được.
Phòng ở phía trên bên phải tàng hai bị phá hoại mạnh nhất, dây thường xuân xanh mượt chặn lại nơi đó, mơ hồ, đem cả căn phòng phủ kín.
Mà ở trước cổng, dựng một tấm gỗ lớn.
Xuyên có bụi cỏ dại tràn lan, dùng mắt thường có thể thấy chữ viết óng ánh vàng ghi lại sự kiện năm đó, cùng vô số người dùng Bút không phai gửi lời chúc phúc của họ đến Cậu bé đại nạn không chết:
Chúng ta luôn ở phía sau cậu, vĩnh viễn ở phía sau cậu!
Harry quay lại nhìn ba người bạn phía sau, mỉm cười mở ra cánh cổng đã khép chặt mười hai năm.
Trong phòng thật loạn, đồ dùng rơi loạn trên mặt sàn.
Bốn người bước qua cửa đi vào, lại ở trong nháy mắt Harry chợt khựng lại.
Kí ức nói với cậu, chính nơi này, cha James đã ngã xuống.
Bọn họ ở trong phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc, Ron niệm chú Triệu hồi, không hề phản ứng... tựa như lời của Draco:
_" Đồ vật tượng trưng cho gia tộc Phù thủy làm sao lại chấp nhận loại Bùa chú Triệu hồi thấp kém đấy!"
Ánh mắt cậu ta không hề che giấu khinh miệt nồng đậm:
_" Đúng rồi, gia đình Weasley chúng mày chính là dị loại của gia tộc thuần huyết.
Mỗi ngày đều phát sầu vì kế sinh nhai làm sao hiểu được sự tình trong gia tộc Phù thủy cao quý!"
_" Malfoy, tao cảnh cáo mày..."
_" Ron!"
_" Draco!"
Hermione cùng Harry đều hô lên, mỗi đứa một bên, tách hai con người thích gây hấn ra xa nhau.
Đối mặt với trách mắng của Hermione, Ron chính là ngoan ngoãn cụp đuôi trở nên vô hại.
So ra thì, tình hình bên Harry căng hơn nhiều.
_" Cậu không thể ở chung với Ron tốt đẹp một chút sao?"
_" Mày cảm thấy có khả năng sao, Potter?"
_" Được rồi, được rồi!"
Harry đau đầu nói
Draco cười nhạt:
_" Tao nhắc mày một câu, Potter!
Tao sở dĩ đứng cùng lũ chúng mày ở nơi này, chẳng qua vì tao rất rõ kết cục của Chúa tể Hắc ám thôi.
Trừ bỏ lợi ích bên ngoài, bây giờ giữa chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì cho cam!"
Đây là vấn đề Harry không lường đến, kí ức của Slytherin sau khi trở lại quá khứ không hoàn chỉnh, càng về sau càng thêm mơ hồ.
Phiền lòng nhất chính là, những ngày tháng sau này bọn họ ở bên nhau, đều biến mất không chút dấu vết.
Nếu tình huống này phát triển trên những cặp đôi yêu nhau của giới Muggle, đây chẳng khác nào tuyệt vọng thống khổ, long trời lở đất.
Nhưng mà, xem trong mắt Lửng Nhỏ mắt xanh:
Đây chẳng phải chuyện gì to tát!
_" Nếu đã như vậy, sao cậu lại muốn cùng mình đi đến thung lũng Godric?"
Malfoy trứng thối luôn thích bày ra bộ dáng cao ngạo chờ đối thủ một mất một còn của cậu ta đầu hàng hối lỗi.
Giống như từ sau khi bọn họ kết thù với nhau trở đi...
Malfoy sẽ không cúi đầu trước kẻ nào, cho nên Thánh nhân Potter ngu xuẩn kia mới phải cúi đầu xin lỗi trước thiếu gia Malfoy!
Draco khóe miệng hơi cong cong, không vì Harry dẫm đúng đuôi mà hốt hoảng che giấu.
Ngược lại, cậu thoải mái hào phóng nói ra:
_" Vậy thì thế nào, Potter?"
Cậu cười, tiến tới gần Harry, ở bên tai cậu bé nhỏ thì thầm:
_" Cho dù tâm tư của tao có như thế nào, cũng không đại biểu cho tao sẽ vì mày, mà cùng một tên quỷ tóc đỏ nghèo xơ xác phát sinh cái gì khủng bố quan hệ hữu nghị tốt đẹp.
Tao nghĩ mày còn chưa rõ, Đầu Sẹo thân ái, một Malfoy am hiểu nhất không phải bắt lấy thứ hắn muốn.
Bởi vì chỉ cần hắn muốn, thì chính là của hắn!"
Slytherin nói xong, đứng thẳng nở một nụ cười bễ nghễ xảo trá.
Bộ dạng đắc ý đuôi vểnh tận trời kia làm Harry ngứa răng không thôi.
Cậu đột nhiên trợn trắng mắt, động tác thô lỗ như thế làm Malfoy xem đến tấm tắc bảo lạ.
_" Thu hồi cái bộ dạng ngu xuẩn của mày lại, Potter!"
Draco nói
_" Tao rất nghi ngờ, mày thế này sao tìm được truyền thừa gia tộc Potter?"
Câu nói của cậu làm Harry rất bất mãn.
Lửng Nhỏ tự nhủ trong lòng, thôi, không cần cùng tên này so đo.
Kế tiếp, cậu làm theo lời chỉ dẫn của Malfoy.
_" Tập trung chú ý, cảm thụ nó.
Nếu nó ở chỗ này, nhất định nó sẽ đáp lại."
_" Cậu là huyết mạch duy nhất còn lại của gia tộc Potter, lấy được nó là đương nhiên!"
Draco chỉ dẫn Harry cảm thụ hơi thở phép thuật thuộc về vật tượng trưng cho quyền uy gia tộc Potter.
Cậu còn cho rằng sẽ là nhẫn hay dây chuyền gì đó, không nghĩ đáp lại sẽ là một cái giá gỗ ba chân.
Một cái giá gỗ kì quái.
Nó ước chừng cao 2m, làm bằng gỗ thủy tùng vân tím, chạm trổ thành hoa văn lông khổng tước.
Hai bên khóe mắt hơi câu lên thành hình sừng hươu.
Ở mặt trên có rất nhiều hoa văn kì lạ không rõ nghĩa.
Chân chống giá đẽo gọt thành hình móng vuốt chim ưng.
_" Mình nghĩ... cái này cùng Áo Tàng Hình của cậu có quan hệ?"
Hermione nhìn hoa văn đặc thù trên giá gỗ, đoán vậy.
Đó là một hình tam giác to bự, đại biểu cho Áo Tàng Hình.
Nét thẳng chạy dọc tam giác, ám chỉ cây đũa phép Cơm nguội.
Còn có một vòng tròn vây bên trong tam giác, Hòn Đá Phục Sinh...
Rõ ràng, đây chính là ba món Bảo bối Tử Thần.
____________💥💥💥___________
Màn kịch nhỏ
Tác giả: Thiếu gia, quỳ xuống cho ta!
Con khốc, lãnh, bá như vậy nháo loạn cái gì ?
( khốc: ngầu, lãnh: cao lãnh, bá: bá đạo)
Draco: Muggle ngu xuẩn, nói chuyện tốt nhất cẩn thận, nghe chưa?
Tác giả: Ta còn chưa nói cái gì, .... con trai Harry bảo bối T.T ~.~
Harry: Xin lỗi...
Bản thân còn khó bảo toàn...
___________ Tác giả muốn nói__________
Truyện ta viết có vẻ không quá tốt đi~.~
Không sao, nỗ lực lấp hố.
Về sau mọi người tùy ý chút, nếu thích cứ nhắn lại với tôi
___________________@.@_________
Tôi cứ nghĩ sẽ có một năm 3 máu chó đầy đầu, tình yêu đơn phương không được đáp lại, đau đớn các kiểu.
Nhưng không, tôi vừa được ăn cẩu lương 🤭🤭🤭👍👍👍
Có vẻ như tiểu thiếu gia vẫn tiếp tục theo style công ngạo kiều khốc bá.
😂😂😂 để Draco xưng mày tao với nhóm còn lại có ổn không nhỉ?
Một mặt tôi nghĩ cậu ấy là quý tộc dạy dỗ cẩn thận sẽ không xưng như vậy
Nhưng Draco năm 6 của đời trước bên ngoài vẫn còn đối nghịch với đám Harry....