Khác [HP] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
290146288-256-k725946.jpg

[Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
Tác giả: hitomihikaru
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mời vào đọc

Ngày đăng tải: 1/11/2022



wolkla​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [HP] Tư Tư Mật Ong Đường
  • [HP][DraHar] Ra tù
  • [HP] Snarry By Haekivs
  • [HP] The Dark Lord's sister
  • [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    Văn án


    Nhà Potter có một cặp song sinh, một trong hai đứa bé được chọn làm Cứu Thế Chủ được cả giới phù thủy tôn sùng.

    Thế đứa bé còn lại thì sao?

    Một kẻ không thuộc về nhà Potter...

    Một kẻ phản bội...

    Một kẻ yếu ớt...

    ...

    Có những lời nói về cậu bé ấy...

    Harry Potter...

    Đôi mắt xanh lục cùng mái tóc đen mượt mà không thuộc về họ Potter.

    Đứa bé ấy...

    Rốt cuộc là người như thế nào?

    ...

    Những kẻ khác lạ đến từ những nơi khác lại tụ hội ở nơi đây

    K.K

    W.F

    R.A

    Y.C

    R.P

    W.C

    S.O

    Bọn họ là ai?

    -"Những kẻ không thuộc về chốn này, những kẻ lang thang ấy...

    Bọn chúng muốn gì ở nơi này..?"

    -"Nhiệm vụ tiếp theo"

    Một giọng nói trong trẻo xuất phát từ trong đám người đó

    Những bông hoa hồng ấy, những kí tự ấy.

    Đó là những ai?

    –––––––––––––

    Tên: [HP] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong

    Thể loại: BL, LGBT+, mỹ thụ, ôn nhu công, cường công,...

    Couple chính:

    LV/HP

    DM/HP

    SS/HP

    CD/HP

    RW/HP

    BZ/HP

    LM/HP

    Couple phụ:

    Thôi khỏi nhắc lại làm gì cho mệt=)

    Hi mọi người!

    Truyện mới đây ahuyhuy

    Đừng hỏi me why không ra chap mới của các bộ kia

    Do lười ok😿

    Và đây là ý tưởng mới

    Nói nhỏ nè, thật ra có hàng trăm cái ý tưởng cùng cốt truyện các thứ được định sẵn trong đầu rồi nhưng lại không dám viết mhumhu

    Một phần là vì hố cũ chưa xong mà đi đào hố mới cmnr=))

    Thôi, hẹn gặp mọi người vào chap sau:>

    Nhớ theo dõi trong trang cá nhân vì ít nhiều thì trong tương lai tới sẽ có rất nhiều bộ truyện nên mọi người thấy đấy

    Nhớ theo dõi để có truyện mới nhée

    Iu các độc giả nhiều🙆
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 1


    Tiếng la hét hoà tan với những tiếng cười không khỏi khiến người ta cảm thấy sợ hãi

    Lửa nhấn chìm tất cả mọi thứ vào hư không đấy, có hai bóng dáng nhìn như mờ nhạt nhưng lại khác lạ nhất

    -"Chị à...

    Chết thay em được chứ?

    Em biết chị luôn luôn vì em mà, được chứ?"

    Một giọng nói thật hay nhưng lại nói một câu cảm thấy thật vô tâm

    -"Không...

    Harry...

    Đừng vậy mà...

    Làm ơn...

    Hức...

    Chị–" chưa kết thúc câu nói thì liền im lặng

    Harry đứng đó cười cười nhìn cái xác đang dần dần bị lửa bao phủ

    -"Xin lỗi, chị mà còn sống thì sẽ gây ra cản trở cho em mất thôi chị à~"

    Cậu ngân nga nói, bỗng ánh mắt ngọc lục bảo đột nhiên tối lại, nhìn vào một khoảng nào đó rồi đi đến

    -"Kì lạ...

    Rõ là vừa..."

    -"Harry, đi thôi"

    Một người đàn ông tuấn tú đi đến đằng sau cậu nói

    Harry quay đầu nhìn người đàn ông rồi bước đến bên cạnh

    -"Yes, my lord"

    Cậu ôm lấy cổ người đàn ông rồi biến mất

    Mưa sấm xét không khỏi ngừng đánh

    Một lời tiên tri được đưa ra

    Đứa bé sinh vào tháng bảy ngày tàn, là người sẽ cứu rỗi giới phù thủy khỏi hắc ám và tiến đến vinh quang...

    Một trong hai đứa trẻ nhà Potter được lựa chọn nhưng bọn họ lại không để tâm tới đứa còn lại?

    Cả hai đứa trẻ đều được lựa chọn nhưng theo số phiếu nhiều nhất sẽ là đứa bé đầu tiên

    Thế nhưng còn đứa bé còn lại?

    Vào cái ngày đó, hai đứa trẻ đều được sinh ra cùng một ngày nhưng lại khác thời gian...

    Chẳng ai quan tâm đến đứa bé thứ hai ấy...

    Rõ ràng cùng sinh một ngày...

    Rõ ràng cũng sinh một giờ mà...?

    Harry đứng trong phòng suy nghĩ những thứ mà mình biết rồi nằm xuống giường

    Cậu nhìn lên trần nhà mà không suy nghĩ gì nữa, khẽ nhắm mắt lại

    Chìm vào giấc ngủ sâu mà không suy nghĩ gì, lâu rồi mới có thể ngủ mà...

    -Harry...

    -Harry...

    Khẽ mở mắt ra, bên dưới nhà không khỏi ồn ào.

    Harry lấy tay khẽ xoa thái dương rồi đi xuống dưới

    -"Harry?

    Em xuống đây làm gì vậy?"

    Một giọng nói dẽo nhoẹt khiến Harry không khỏi nôn mửa, nó phát ra từ một người có mái tóc đỏ cùng đôi mắt nâu lên tiếng

    Harry quay đầu về hướng đó mà chẳng nói gì, xoay gót đi vào trong phòng bếp nhưng những kẻ đứng đó nào buông tha

    -"Harry?

    Em-"

    Khi cậu ta chưa kịp nói hết thì liền lập tức im lặng, miệng cậu ta không nói được gì nữa

    -"Ồn quá đấy!"

    Harry nói

    -"Đồ Slytherin ác độc!

    Mày dám dùng bùa chú với Cứu Thế Chủ?

    Đồ Tử Thần Thực Tử dự bị!"

    Một kẻ đi ra nói lớn với Harry

    -"Đủ rồi!

    Tôi nhớ rằng là các cậu tới đây không phải là để phỉ báng một trong hai chủ nhân của bữa tiệc chứ?"

    Draco đi tới chắn trước Harry mà nói

    -"Mày-"

    -"Được rồi, được rồi, hôm nay là ngày gì ai cũng đều biết, hà tất gì phải xảy ra xung đột cơ chứ?"

    Vừa nhìn thấy người đi tới, Draco cùng Harry không khỏi đen mặt lại

    Dumbledore!

    -"Cụ Dumbledore!

    Rõ là hai kẻ kia gây sự trước!"

    Cậu ta lớn tiếng nói, sau đó cũng có vài người nhao nhao nói lên

    -"Là cậu ta ra tay ếm bùa Larry!"

    Harry thấy cái đám này không khỏi đau đầu, không nói lời nào cầm lấy tay Draco rời đi

    Chỉ riêng khi mọi người không để ý, Larry khẽ nghiến răng lại

    -'Thằng điếm đó!'

    Harry với Draco sau khi thoát khỏi đó thì liền hít thở lại

    -"Cái đám đó!

    Dám bêu xấu nhà Slytherin!"

    Draco nghiến răng nói

    -"Được rồi, chúng ta cũng nên chấp nhận thôi Dray"

    Harry lười biếng nói

    Draco nhìn vào Harry, rồi ngồi xuống

    -"Dù gì thì bọn chúng làm gì có não?

    Lũ Gryffindor ngu ngốc!"

    Harry cười cười không đáp lại mà chỉ đi đến trước mặt Draco rồi ngồi lên đùi hắn ta

    -"Đúng vậy a~ những kẻ ngu ngốc~"

    Sau đó cậu liền đặt một nụ hôn lên đó, Draco cũng thuận theo mà đáp lại.

    Crush chủ động hôn mình, ngu gì không đáp lại?

    Hai người dây dưa một hồi rồi cũng buông tha nhau

    -"Harry, cậu lại kiếm bạn tình à?"

    Draco bâng quơ hỏi

    Người mà hắn ta thích lại là một người như vậy đấy, nhưng hắn nào quan tâm?

    Ít nhất hắn vẫn có chỗ đứng là được rồi...

    -"Hưm~ không biết nữa.

    Dray có hứng muốn thử không?"

    Harry lại lần nữa áp sát vào người Draco rồi thầm thì bên tai

    Thật đúng là một kẻ hư hỏng...

    Draco thầm nghĩ

    -"Nếu nhị thiếu gia nhà Potter đây muốn?"

    Một cái nhếch mép chuẩn Malfoy rồi kiêu ngạo nói

    -"Thôi, không giỡn nữa, đi thôi, tôi đâu thể biến mất khỏi bữa tiệc được chứ?"

    Draco không nói gì chỉ đứng dậy rồi đi theo Harry vừa cười vừa nói

    -'Em là kẻ hư hỏng nhưng tôi thích sự hư hỏng đấy của em Harry à...'

    Mọi người cảm thấy cái cốt truyện nó hơi...

    Không😿

    Mình đang suy nghĩ nên để Harry như thế này hay là Harry như thế kia rồi tùm la tùm lum các thứ

    Và sau đó quyết định:

    Có Harry lạnh lùng vô cảm rồi– loại

    Có Harry làm phản diện rồi– loại tiếp

    Có Harry mạnh mẽ ý chí nhưng dễ bị điều khiển– loại nốt

    Có Harry làm đoá bạch liên– loại luôn

    Nên tôi quyết định!

    Harry lẳng lơ, đổi bạn tình liên tục và là một kẻ xấu xa chính hiệu!

    Và đương nhiên quên mất!

    Đây là fic có h+ nha mọi người!

    Lưu ý khi đọc!
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 2


    Harry cùng Draco bước vào không khỏi tiếp đón những ánh mắt được đưa đến, dù sao thì cũng quen rồi, không quản,, cả hai nhìn nhau rồi đi vào

    Harry bước lên đứng gần với Larry Potter nhưng đứng không quá gần, cái mùi nước hoa của cậu ta đủ khiến cậu cảm thấy đủ đau mũi

    Cố gắng chịu đựng mà nở một nụ cười rồi đi chào hỏi các vị khách

    Trải qua một bữa tiệc khiến cậu đủ cảm thấy mệt mõi rồi

    Nhưng lại có gì đó sai sai ở đây?

    Harry cố gắng từng bước đi lên phòng, khẽ thở dốc

    Ly rượu đó có gì đó sai sai!

    Chắc chắn là vậy!

    Cầu mong không ai lên đây, cố gắng dựa tường mà đứng dậy, Harry không khỏi cảm thấy nóng rực

    Bỗng cánh cửa được mở ra, Harry không khỏi ngạc nhiên

    -"Ai!"

    Cậu nói lớn

    Người bước vào không nói gì mà chỉ tiến đến chỗ cậu

    -"Harry..."

    Hắn ta thì thầm tên cậu mà không nói gì nữa

    Harry mở to mắt không khỏi ngạc nhiên

    Hắn...

    Rõ ràng là...!

    -"Ngạc nhiên?

    Harry à, em nên nhớ rõ đi chứ!"

    Gương mặt đẹp trai phóng to rõ trước mặt cậu

    -"Vol–" không kịp phản ứng, Harry lại rơi vào một nụ hôn sâu không thế thoát khỏi

    Ánh mắt cậu dần dần trở mù mịt đi, không còn sự tươi sáng nữa mà đôi đồng tử ngọc lục bảo trở nên quyến rũ hơn

    Tiếng lách cách cùng tiếng loạt xoạt của quần áo...

    Harry nghe rõ nó...

    Voldermort luồn tay vào thân thể cậu mà vuốt dọc sống lưng rồi dừng lại tại cặp mông tròn trịa của cậu, bóp một vài cái rồi bế thốc cậu lên

    -"A!"

    Harry hoảng hốt hét lên

    Hắn bế cậu về phía giường rồi đặt cậu xuống, cuối người rồi ngậm lấy cái cổ trắng ngần của cậu, tay hắn thì chu du khắp thân thể của cậu, hết vuốt dọc, vuốt ngang rồi dừng lại tại hạt đậu nhỏ bé xinh xinh trước ngực cậu

    Voldermort cười cười

    -"Như em thấy đấy Harry, ta không dám bắt buộc em, chỉ cần em nói một lời, ta liền cho em tất cả?"

    Hắn thì thầm vào tai cậu rồi hôn một cái

    Harry vì tác dụng của xuân dược mà không khỏi cảm thấy bất mãn, cậu muốn nhiều hơn...

    Muốn hắn đâm vào cậu...

    Cho cậu...

    -"Giúp tôi...

    Làm ơn..."

    Harry nức nở nói

    Voldermort cười thầm

    -"Đúng vậy, em nên nói câu gì để ta giúp em?"

    -"Give me your daddy..."

    Harry nở một nụ cười mà chính cậu cũng không thể kiểm soát được

    Voldermort không còn nhẫn nại mà liền tiến đến, hắn lập tức đưa tay vào trong cậu, khuấy đảo nơi nụ hoa nho nhỏ ấy

    Harry vặn vẹo thân thể muốn hắn tiến vào sâu hơn, bỗng hắn ta xoay ngược người cậu lại.

    Harry khó hiểu xoay đầu lại nhưng...

    -"A~"

    Voldermort không nói một lời mà trực tiếp đi vào, hắn ta thúc vài cái thật nhẹ nhàng, chậm rãi

    Harry cảm thấy thật khó chịu...

    Cậu muốn nhanh hơn...

    Nghĩ là nói

    -"Nhanh hơn...

    Nhanh hơn...

    Làm ơn...

    Đâm sâu hơn đi.. a~"

    Như cậu mong muốn, dương vật của hắn đâu sâu rồi đâm nhanh hơn, thiếu điều muốn dập nát cái mông của cậu

    -"A~ sâu hơn...

    Sâu hơn nữa đi.. a~"

    Những câu từ mà Harry lên đều khiến cho Voldemort cảm thấy điên lên

    -"Harry...

    Bên trong em nóng thật đấy, em cảm nhận được mà đúng không?

    Đúng là một cậu nhóc hư hỏng!"

    Nói rồi tay hắn đánh lên mông cậu một cái

    -"A~!"

    Harry như cảm thấy một dòng điện đi qua người.

    Cậu hiện tại như không có gì để nói nữa, khoái cảm lần lượt chiếm lấy cậu

    Thứ cậu chỉ nhớ hiện tại rằng: hắn ta vào đây bằng cách nào?

    Nhưng sau đó ý nghĩ đó liền biến mất khi hắn vào sâu hơn nữa

    Harry ưỡn cong lưng, muốn nó vào sâu hơn nữa...

    Voldermort nắm lấy tay cậu rồi bế dậy, hắn ta cho cậu ngồi trên người mình mà tiếp tục

    -"A~ sâu...

    Sâu quá..."

    Harry hiện tại không còn lý trí nào mà hỏi nữa, cậu hiện tại chỉ mong muốn nó thôi...

    Tiếng cọt kẹt của giường cùng với những âm thanh ái muội khiến cho người ta không khỏi cảm thấy đỏ mặt

    Hắn ta bắt lấy dương vật nhỏ nhỏ xinh xinh của cậu rồi xoa nắn

    -"A~ thả...

    Thả nó ra...

    A~!"

    Sau đó như một trận thủy triều, Harry co rút phía đằng sau lại làm cho Voldemort không khỏi hút khí, hắn ta liền xoa nắn mông cậu rồi đẩy sâu vào

    -"Thả lỏng ra nào...

    Em đang muốn cắn đứt ta à?"

    Harry thì ngoại trừ khoái cảm thì vẫn nghe lời mà thả lỏng nó ra

    -"Hừ!"

    Hắn không nói lời nào mà bắn vào cậu

    Phía đằng sau vừa ngậm dương vật vừa chảy ra không ít tinh dịch, còn phía trước thì bị Harry bắn tới nỗi dính đầy người của cậu và hắn ta

    -"A~ muốn thêm...

    Muốn thêm a~"

    Harry áp sát vào người hắn mà nói, Voldermort thì chẳng nói gì, chỉ đặt tay lên trên hông cậu mà tiếp tục trừu sáp

    -"Tiểu lẳng lơ, cái này của em, rốt cuộc muốn bao nhiêu đây?"

    Hắn ta thì thầm bên tai cậu mà nói

    -"Lấp đầy tôi đi...

    A~ muốn nhiều hơn..."

    Harry thì ý thức không rõ, cậu hiện tại muốn nhiều hơn, muốn thêm...

    Lấp đầy nó, cậu muốn...

    Sau một trận phong ba đầy dữ dội thì cũng ngừng lại

    Harry được hắn tẩy rửa mà phải ngâm trong phòng tắm cùng hắn, nhưng cậu cũng không quên thứ mình cần

    -"Tại sao ngươi lại vào được đây?"

    Harry khó hiểu hỏi

    -"Chỉ cần lẫn vào đám quý tộc đó là được, dễ dàng mà?"

    Voldermort không nghĩ gì mà nói

    Được rồi, thân là Chúa Tể Hắc Ám mà lại đi nói: vì ta nhớ em nên ta đến?

    Mất mặt lắm, lỡ như bị đuổi thì sao?

    Harry đảo mắt không quan tâm đến hắn

    -"Ngươi cảm thấy Larry Potter như thế nào?"

    Harry xoay người lại nằm trên người của Voldermort

    -"Chẳng thú vị, nếu như giống em một chút thì chắc là có một chút hứng thú?"

    Hắn nghĩ nghĩ rồi nói

    Harry chính thức không quản nữa mà đứng dậy rời khỏi bồn tắm để mặc Voldermort ở đấy

    Cậu cầm lấy bộ đồ rồi mặt vào, đứng trước gương thì không khỏi tức giận

    -"Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì vậy hả?!

    Chết tiệt!

    Cái tên này!"

    Trên gương là một cậu thiếu niên cùng với một thân thê toàn dấu cắn cùng vết hôn thấy rõ.

    Harry tức giận mà nói

    Voldermort chỉ cười cười rồi đứng dậy, nắm lấy cằm cậu rồi đặt lên một nụ hôn

    -"Đem xoá đi là được, ta lỡ miệng đặt lên?"

    Hắn ngứa đòn nói

    Harry nhịn cục tức mà không nói gì, chỉ hít thở vài cái rồi đẩy hắn ra

    -"Nếu như xong rồi thì mời ngài Chúa Tể Hắc Ám đời hai đây rời đi đi a?

    Chỗ tôi cũng không thế chứa ngài nữa rồi!"

    Voldermort thì chỉ thay đồ một cách im lặng rồi rời đi

    Hắn ta không quên để lại một hộp nhỏ rồi nói

    -"Quà sinh nhật của em, chúc tiểu lẳng lơ ngủ ngon~"

    Harry nhịn cơn tức không nói gì rồi đi đến cầm cái hộp nhỏ đó lên.

    Mở ra thì thấy đấy có một chiếc nhẫn nằm yên vị ở đấy, cậu cười cười thầm nghĩ

    -'Bước đầu của kế hoạch thành công"

    Gọi đến một con cú rồi bắt đầu viết một bức thư, Harry không khỏi vui vẻ nhìn cái nhẫn đó.

    Lấy chiếc nhẫn ra mang vào ngón áp út.

    A?

    Vừa này?

    -'Mong là bọn họ nhận được những bức thư này'

    Nhưng đột nhiên Harry nhớ ra gì đó, ly rượu?

    Khẽ chậc lưỡi một cái, cái tên đó chắc cũng rất khôn khéo?

    Đôi đồng tử ngọc lục bảo khẽ loé lên, tiếp đến nên không ta~?

    –––––––·––––––

    Đương nhiên chắc tới đây ai cũng tự hỏi Harry năm mấy đúng không?

    Mặt dù là hơi giống kiểu XHTD

    Là năm 5 đấy các pạn à😿

    Mong mọi người thứ tha cho toy mhumhu😿
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 3


    Trải qua vài ngày sau khi sinh nhật mình thì Harry lại chính thức xách dép ra ngoài và đến làng Hogsmeade để mua vài thứ và gặp mặt vài người

    Chiếc chuông trên cửa kêu leng keng, Harry bước vào liền đi kiếm người.

    Không phụ thuộc sự mong đợi của cậu, liền thấy được

    -"Harry!"

    Một thanh niên khá nhỏ con ở gần đó khẽ vẫy tay

    -"Anh Klaus!"

    Harry vui mừng đi đến

    Sau đó đột nhiên cổ cậu bị ôm lấy, một cô gái cười cười nói

    -"Yo!

    Sinh nhật như thế nào?

    Kể chị xem??"

    Bốp!!

    Một tiếng bốp rõ to, cô gái đó nước mắt lưng tròng nhìn cô bé đang cầm cuốn sách dày ơi là dày

    -"Sil à...

    Sao em nỡ làm vậy với chị?"

    Cô bé ấy khinh thường nói

    -"Có ai như quý cô Rovian Avender của chúng ta lại đi bá vai bá cổ một cậu thiếu niên không?"

    Silvia nói rồi cúi đầu đọc tiếp cuốn sách mình đang đọc dở

    -"Nhưng...!"

    Chưa kịp nói thì liền bị chặn lại

    -"Sil đang đọc sách, bà chị im lặng tí đi được không vậy?"

    Một cậu nhóc nói

    Rovian nhìn nhìn rồi nói lại

    -"Rõ là hai đứa là anh em mà sao cứ kè kè nhau như-" chưa kịp nói hết liền có một thứ gì đó xẹt qua mặt cô

    Một cô gái khác đứng lên, cô nàng nhìn nhìn Rovian rồi mở miệng

    -"Tới đây để bàn chuyện chứ không phải là tám chuyện, cẩn thận chị cho mày một vài nhát dao đấy Rovian Avender!"

    Rovian lập tức khoá miệng không nói nữa, gật đầu lia lịa rồi ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Tôi sợ bị xiên người lắm~.~

    Trong lúc đó thì bên Harry với Klaus thì đang ngồi hóng chuyện các thứ, đột nhiên Harry nhớ ra gì đó liền nói

    -"Giáo sư Carrow và giáo sư Floently đâu?"

    -"Bọn họ hiện đang ở trường để soạn giáo án?

    Chắc vậy, anh cũng chẳng biết nữa" Klaus cầm ly rượu nói

    Rovian thì quay qua hỏi

    -"Năm nay anh tính làm trợ giảng à Klaus?"

    Klaus không nói gì nhưng ai cũng ngầm hiểu, chắc chắn là vậy rồi

    Sau đó cả đám cũng quay sang nói chuyện chính

    -"Thế thì kế hoạch thực hiện đến đâu rồi?"

    Klaus đi thẳng vào vấn đề

    Rovian thì lấy ra một sấp giấy rồi để lên bàn, cô cũng tiện tay cho một bùa chú xung quanh để không ai để ý đến bọn họ

    -"Cái này là thông tin của lũ chúng ta phải sử lý, nên bịt miệng kẻ đã kiếm giúp chúng ta luôn không?"

    Rovian vừa vẫy vẫy bức hình nói

    -"Thôi để hắn lại đi" Klaus bâng quơ nói

    Cả lũ nhìn anh một cách khó hiểu, chẳng ai lại muốn để một tên nhiều chuyện còn sống cả mà?

    -"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, hắn ta vẫn còn có giá trị, chỉ cần mê hoặc hắn một chút là được, chúng ta vẫn cần đặt bẫy cho bên hội Phượng Hoàng và một gián điệp dễ lợi dụng một tí"

    Klaus nói rồi đứng dậy, cầm áo với mũ của mình lên

    -"Nói tới đây là được rồi, chúng ta cũng nên giải tán thôi, anh có việc rồi.

    Anh vẫn cần đi đón hai học sinh mới"

    -"Học sinh mới?"

    Harry khó hiểu hỏi

    Klaus chỉ cười cười rồi đặt tay lên miệng

    -"It's a secret~"

    Sau đó anh liền độn thổ biến mất, Harry cùng nhóm kia cũng bắt đầu giải tán đi

    Cậu đi đến một chỗ vắng người rồi đeo mặt nạ che nửa gương mặt mình đi rồi sử dụng khoá cảng biến mất.

    Lập tức cậu xuất hiện tại một trang viên rộng lớn nhưng lại hơi âm u

    Những người mặc áo choàng đen cũng ngạc nhiên khi thấy cậu nhưng bọn họ cũng cúi đầu rồi rời đi

    Harry híp mắt nhìn những người kia rồi bắt đầu đi vào.

    Cậu vừa bước vào thì liền thu hút không ít một số ánh mắt, chân vẫn tiếp tục đi lên về phía trước

    -"Chào mừng em, em đến rồi~" Voldermort ngồi trên đó đưa tay ra

    Harry đặt tay lên đó rồi ngồi lên đùi, ôm lấy cổ hắn.

    Cậu ngồi quay ngang nhìn tất cả đám người ở phía dưới rồi chú ý đến hai người đàn ông đang đứng ở một góc nhưng không ai chú ý đến, khẽ híp mắt rồi nói

    -"Chúng ta bắt đầu cuộc họp được chưa?"

    ...

    Sau khi cuộc họp kết thúc, Harry vẫn ngồi trong lòng của Voldermort không rời, đợi khi giải tán, Voldermort liền ôm lấy Harry rồi rời đi

    Trước khi rời, Harry không khỏi híp mắt nhìn mấy cô ả như muốn xông lên giết chết cậu.

    -'Đây chính là sự khác biệt của ta với các ngươi đấy, bộ chưa rõ à~' – Cậu cười rộ trong lòng – 'chỉ cần một chút thôi, các ngươi sẽ lập tức biến mất mà không ai biết.

    Nhưng dù sao, vẫn là con cờ của mình a~'

    Harry nhìn nhìn người đàn ông vừa đặt mình lên giường rồi nói

    -"Ngươi lại tính làm gì?"

    Cậu nguy hiểm nói

    -"Không phải em muốn vậy à?

    Nên ta đem em vào trong đây?"

    Voldermort vô tội nói

    Hắn đâu biết gì đâu, chỉ làm theo quán tính thôi mà?

    Nói ra chắc nhục quá nhưng hắn nhớ cậu a!

    -"Hừ!

    Ta nghĩ ngươi nên tìm cách tống khứ lũ kia thì đúng hơn đấy Voldy~" Harry đứng dậy áp sát vào người của Voldermort

    Cậu ôm lấy cổ hắn rồi phà hơi vào tai, khẽ cắn cắn.

    Voldermort ôm lấy eo cậu rồi bắt đầu bắt lấy đôi môi hư hỏng kia

    Tiếng chóp chép vang lên bên tai khiến ai cũng phải đỏ mặt, Harry vì thiếu dưỡng khí mà mặt đỏ bừng lên, cậu đánh vào ngực hắn mong muốn bỏ ra

    -"Thôi được rồi, em có thể rời đi, dù sao thì chúng ta vẫn còn thời gian dài mà tiểu lẳng lơ~"

    Hắn sau khi buông tha cho môi cậu nhưng tay thì lại không đúng đắn cứ dừng tại cặp mông căng tròn của cậu mà bóp lấy

    Harry đẩy hắn ra nhưng cậu lại áp sát hắn rồi nói

    -"Thế cái thứ dưới đây của ngươi...

    Tự xử lý đi nha?

    Hẹn gặp lại Voldy~"

    Cậu lấy tay mình khẽ vuốt dưới đũng quần hắn rồi lập tức độn thổ rời đi

    Còn mỗi Voldermort trong phòng không khỏi thở dài

    -"Đúng là một tiểu lẳng lơ"

    ––––––––

    Có nhiều bạn nói bộ này hợp gu, coi bộ tôi ra lần này là đúng😂

    Dù sao thì tôi cũng mong muốn hình tượng Harry như vậy một lần rồi

    Chap kế sẽ có hint Ronhar=)

    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ=))

    À mà truyện hay không mn=)))
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 4


    Truyện hay không mọi người?

    Nhớ cmt chứ cô đơn quá🙁

    –––––––––––

    Harry độn thổ trực tiếp về phủ Potter, cậu đi qua Larry và trực tiếp lơ luôn cậu ta.

    Đi qua một bóng dáng tóc đỏ thì cậu khẽ ngừng lại một chút, rồi đi tiếp

    Thanh niên tóc đỏ thấy vậy thì liền bỏ Larry lại và đi theo Harry, đến một chỗ thì anh ta dừng chân lại.

    Hai người chạm mắt nhau

    -"Bồ...?"

    Harry khó hiểu nhìn

    Anh ta không nói gì, trực tiếp đi đến ôm lấy cậu, đầu thì dúi vào cổ cậu, anh ta thầm thì

    -"Harry..."

    Harry thì cố gắng đẩy anh ta ra nhưng không thành, chỉ đành nói

    -"Ron, thả mình ra, nghẹt thở chết mình!"

    Ron không đành lòng buông ra, Harry nhìn vẻ mặt phụng phịu của anh mà liếc trắng mắt.

    Kéo tay Ron đến một chỗ của khu vườn, đứng đó nhìn anh không nói gì

    -"Harry..."

    Ron vẫn thầm thì

    Harry thở dài, cậu vẫn không hiểu trong não người này chứa cái gì, nam nhân khó hiểu.

    Harry bước đến áp sát Ron, ôm lấy cổ anh rồi kề môi mình lên

    Ron hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp lại, dù biết nụ hôn này vẫn không dành riêng cho mình nhưng anh chấp nhận, đây cũng là Harry mà hắn yêu nhất...

    Sau khi hai người thả nhau ra, Ron cũng bình tâm lại nhìn Harry

    -"Có chuyện gì đưa bồ đến đây vậy Ron?"

    Harry vì cái ánh mắt nồng nhiệt của Ron mà mở miệng

    -"Mình-" anh đột nhiên không thể nói được lý do vì sao anh lại ở đây

    Vô tội nhìn Harry, anh không nói lời nào nữa.

    -"Bồ biết hiện tại nguy hiểm hay không vậy?

    Chúng ta hai nhà khác nhau Ron à!"

    Harry nói

    -"Nhưng mình theo bồ!

    Harry!

    Làm ơn!

    Đừng bỏ rơi mình!"

    Ron ôm lấy Harry nói lớn

    Những giọt nước mắt lăn trên má rơi xuống vai áo Harry khiến nó ướt một mảng nhỏ

    Harry lúc này chỉ đành thở dài, ôm lấy mặt anh, cả hai áp trán nhau

    -"Bồ không hiểu Ron à, nếu như bồ làm vậy thì ai cũng sẽ trở mặt với bồ, chúng ta không thể như vậy, cậu thuộc hội Phượng Hoàng, mình là người của Chúa Tể Hắc Ám!"

    -"Thế thì mình đi theo bồ được không?

    Làm ơn Harry, mình không muốn bị bồ bỏ lại!"

    Ron càng nói càng ôm chặt lấy Harry

    Hội Phượng Hoàng là gì?

    Anh không quan tâm!

    Thứ anh chỉ muốn là tình yêu của người trước mắt mình.

    Anh không muốn chĩa đũa phép vào cậu...

    Anh không muốn...

    -"Bồ phải hiểu rõ tình cảnh hiện tại, còn một hai năm nữa sẽ nổ ra chiến tranh, bồ không thể lật mặt bây giờ được!"

    Harry áp sát anh nói

    Ron ngạc nhiên nhìn Harry, rồi anh thử suy nghĩ lại.

    -'Harry nói cũng đúng, nếu như hiện tại mình mà trở mặt thì không phải sẽ nguy hiểm sao?'

    -"Được, mình đợi, Harry, chỉ cần bồ đừng bỏ rơi mình!"

    Anh cầm lấy tay của Harry, hôn lên đó rồi nói.

    Harry thì không nói gì, rút tay ra rồi ôm lấy cổ Ron một lần nữa, cả hai lại rơi vào nụ hôn nồng nhiệt

    Từ một góc xa xa mà ít ai để ý, Larry nắm chặt tay, nghiến răng keng két

    -'Thằng Harry!

    Vì sao mày không chịu làm một kẻ bên lề đi?

    Vì sao mày phải cứ chiếm lấy những thứ mà tao không thể có cơ chứ?!"

    Cậu ta phẫn nộ nghĩ

    Vì cái gì cơ chứ?

    Cậu ta hoàn hảo, thân phận lại cao quý, vì sao lại có người không nguyện đi theo cậu ta mà cứ thích đi trái chiều?!

    Harry khẽ híp mắt lại, cậu không nói nhưng không có nghĩa là cậu không để ý

    -'Cứ tiếp tục như thế đi, Larry Potter, anh đã từng làm gì với tôi, tôi trả lại anh gấp mười lần!'

    Cậu vui sướng thầm nghĩ, bỗng cảm nhận được gì đó sai sai, Harry khẽ đập Ron

    -"Không được!

    Chỗ này không được!"

    Harry khẽ nói lớn

    Ron thì chỉ ôm lấy Harry rồi đi vào một góc sẽ không ai để ý, anh khẽ cười

    -"Harry...

    Cho mình một lần thôi, mình không chịu nổi nữa rồi..."

    Nói rồi anh lập tức đưa tay với vào quần cậu, khẽ vuốt dương vật nhỏ xinh của cậu rồi quay qua khẽ xoa nắng nụ hoa nhỏ kia.

    Harry rùng mình, ánh mắt càng mờ lại

    -'Đúng vậy, phải theo ý mình mới đúng, kế hoạch lại hoàn thành một phần...!'

    –––––––

    Cắt ngang tại đây~.~

    Chương tới mn mong muốn có gì?

    Tự đoán đi á huy huy=)))
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 5


    Harry thở dốc ôm lấy cổ Ron, cả hai hiện tại chỉ còn vài thứ để che đi thân thể mình

    -"Không làm nữa... mệt- A~"

    Harry vừa thở dốc vừa nói, hiện tại cậu chỉ có thể cố gắng khiến cho cái con người không ngừng trừu sáp bên trong mình bình tĩnh lại một chút.

    Ron như là một mãnh thú không ngừng làm, mùi hương trên người của Harry như khiến anh phát điên.

    Khẽ động bên trong, đây là người mà anh yêu...

    Harry vô lực rên rỉ, cậu như muốn hôn mê nhưng cứ mỗi lần hư vậy thì Ron lại khiến cậu phải tỉnh giấc.

    Khi thấy trời hơi tối thì liền bừng tỉnh lại, cậu khẽ nói vào tai của Ron

    -"Dừng lại tại đây thôi, chúng ta không thể ở mãi chỗ này..."

    Ron tiếc nuối rút dương vật của mình ra, anh muốn làm tiếp cơ...

    đỡ Harry dậy, làm một bùa tẩy sạch sơ sơ cho cả hai rồi mặc đồ vào, theo lời của Harry thì anh rời đi trước tránh gây sự chú ý của mọi người.

    Harry chật vật đứng lên, khẽ rủa thầm

    -'Một lũ ngựa đực!'

    Khẽ xoa xoa sau gáy mình, cậu lại muốn chửi thề, để lại nhiều dấu thế này thì phải tính sao đây?!

    Thở dài rồi cầm lấy áo quần mặc vào, để lại một vài dấu rồi đi ra.

    Thấy Larry đứng với Ron cùng một chỗ

    -'Đúng là một kẻ trung thành a~ Larry a Larry, anh tính thế nào bây giờ...?'

    Đi qua Larry Potter, khẽ để lộ vài dấu, ánh mắt cậu ta như muốn đâm thủng người cậu, Harry khiêu mi

    -'Muốn thắng tôi?

    Anh còn non lắm Larry Potter!'

    Larry nhìn những vết hôn ngân còn trên cổ Harry, cậu ta nắm chặt tay lại

    -'Harry Potter!

    Vì sao mày cứ thích làm hỏng việc của tao thế hả?!'

    Quay qua Ron thì anh không thèm để ý đến Larry, trực tiếp ngó lơ.

    Larry nghiến răng keng két, những đứa bạn của Larry thì vây xung quanh hỏi cậu ta có sao không rồi quay qua nói Ron

    -"Ron, cậu làm sao vậy?

    Không phải cậu là bạn thân nhất của Larry à?"

    Nhưng lại không thể có được câu trả lời, Ron bỏ đi không đếm xỉa gì đến bọn chúng, ánh mắt Larry lập tức xen lẫn cừu hận

    -'Thứ tao không thể có thì mày cũng đừng hòng có, Harry Potter!'

    Sau đó thì tiễn đám đó đi, cậu ta vừa tiễn vùa nghĩ cách để có thể khiến Harry thân bại danh liệt.

    Khẽ cười một cách điên dại

    -'Mày có người hậu thuẫn thì sao? tao vẫn có cách để khiến mày quỳ xuống chân tao mà cầu xin tao tha mạng!'

    Larry lấy một bức thư có kí tự hoa hồng đen trên đó cùng một kí tự quen thuộc

    K.K

    Khẽ cười cười, đây sẽ là thứ giúp cậu ta có mọi thứ mà cậu ta muốn!

    Harry thì ở trong bồn tắm khẽ ngâm nga

    -'Tên đần, bức thư đó anh vẫn chưa biết ai là chủ hết đâu nhỉ?

    Rốt cuộc cũng chỉ là một con cờ thì lo mà đứng yên để người ta sắp xếp đi chứ?'

    Đây là một bàn cờ, cậu sẽ chơi đến cùng!

    Albus Dumbledore và Lord Voldermort, để tôi xem, kẻ chọn từ bỏ tôi hay kẻ thèm khát tôi sẽ thắng!

    Ngâm nga một bài hát rồi Harry cất tiếng hát của mình lên

    Part of me wanna to do stupid shit

    Gotta admit, i'm a hypocrite

    I like it way better than being on the side of it

    I'm a psycho, loving it~

    Part of me wanna to do stupid shit

    Gotta admit, i'm a hycocrite

    I like it way better than being on side of it

    I'm a psycho, loving it~

    Psycho - Mia Rodriguez

    Harry vừa hát xong là đứng dậy khỏi bồn tắm, lau khô người rồi mặt đồ vào, đứng trước gương rồi cầm đũa phép lên, cho những vết hôn ngân cùng những vết cắn còn sót lại biến mất.

    Rồi nhìn bản thân trong gương

    -"Đây mới là mình, một kẻ lẳng lơ mà ai cũng thường nghĩ đến, chẳng cần phải từ chối, một kẻ dơ bẩn mà ai cũng thầm ghét bỏ..."

    Xong rồi đi vào phòng, lấy ra tờ giấy, khẽ đặt bút lên rồi gấp lại.

    Nhìn ra phía cửa sổ thì thấy một con cú đang xoã cánh bay trong màn đêm

    -'Larry Potter a Larry Potter...

    Anh muốn giết tôi cũng phải từ từ chứ?'

    Harry mở một tờ giấy khác và viết lên vài từ

    Anh ta bắt đầu hành động rồi!

    HP

    Khẽ vuốt bức thư, lấy con dấu hình hoa hồng đại diện, lấy găng tay đeo vào rồi mở một ngăn tủ, lấy một bông hoa hồng nhỏ màu đen rồi đặt sáp lên mà ép lại.

    Sắp có trò vui rồi à nha~

    Ở bên phía khác, một nam thanh niên mặc bộ giáo bào lấy bức thư từ hai con cú rồi khẽ cười cười.

    Khẽ hất mái tóc đen ánh kim ra đằng sau, đi vào một căn phòng, ở đó có những gương mặt thân quen đến lạ thường

    -"Có việc để sử lý rồi, tất cả mau chuẩn bị cho năm học sắp tới và chuẩn bị đón hai thành viên mới đi nào.

    Chúng ta sẽ rất bận rộn cho mà xem~"

    -"Rõ thưa hội trưởng!" có vài con người lười biếng nói

    Tất cả bọn họ đều mang những nụ cười giống nhau, những nụ cười tà mị, điên loạn mà tươi tắn

    Những kẻ bước ra từ vũng máu

    Những kẻ được thần chọn

    Sắp có chuyện gì đang chờ đón bọn họ?

    Cùng chờ đón chương kế nào~

    Hếttttttt

    Hí lô

    Dạo gần đây sồu mn quá🙁

    ít cmt, đã thế còn xem chùa

    Hờn🙁

    Đ

    ột nhiên tôi nhớ ra, đáng lẽ phải có h+ dày đặc cho mí người ahuyhuy=))))
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    Chương 6


    Sau những ngày yên bình thì cũng đến lúc bắt đầu một năm học mới, Harry ngồi tại toa tàu của nhà Avender nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

    Hiện tại toa tàu chưa lăn bánh nên cậu có thể thoả mái một chút, nhìn sang Rovian, cô nàng nãy giờ im lặng trước mắt mình.

    Cậu không hiểu nổi cô gái này cùng với những người khác.

    Mặt tối của bọn họ sâu thẳm đến mức đáng sợ

    Rovian bị nhìn đến mất tự nhiên thì không thể lên tiếng

    -"Có chuyện gì mà nhóc nhìn chị thế Harry?"

    Cầm tách trà mình vừa rót lên, khẽ nhấp hỏi

    -"Ồ, không có gì đâu chị Rovi, em chỉ là hơi khó hiểu về vài chuyện thôi..."

    Harry trả lời rồi nhắm mắt lại, dựa vào thành ghế mà chợp mắt

    Rovian cũng rất biết điều mà im lặng, dù sao thì cô cũng không phải một kẻ nhiều chuyện.

    Khẽ nhấp thêm ngụm trà thì cảm thấy ngọt dần, cô nàng có cảm giác là sắp có việc vui rồi đây~

    Đợi một lúc thì cũng bắt đầu có người đi vào, Silvia im lặng đi vào ngồi xuống, cô bé nhẹ nhàng cất hành lý rồi lấy sách ra ngồi chờ Willing đến.

    Không ngoài mong đợi thì Willing cũng bắt đầu vào trong.

    Ngồi xuống bên cạnh Silvia rồi lấy bánh được bỏ sẵn trên bàn ngồi ăn.

    Chiếc xe lửa bắt đầu lăn bánh.

    Ở trong toa lại im lặng đến kì lạ, không ai lên tiếng, cũng chẳng ai nhìn ai, cứ thế mà làm việc của bản thân, không làm phiền đến ai cả

    Và nó đã rất im lặng cho đến khi Klaus đi vào và rất tự nhiên ngồi xuống như không có chuyện gì xảy ra, cả đám nhìn anh như người ngoài hành tinh, người rừng đi lạc, chúa tể của sự lạc loài.

    Klaus ngơ ngác hỏi

    -"Gì vậy??

    Sao ai cũng nhìn tôi như sinh vật lạ vậy??"

    Rovian khó khăn thở rồi nói

    -"Ngài có đi nhầm khoan tàu không vậy trợ giảng Kileu?

    Đây là toa học sinh chứ không phải là toa giáo viên!"

    Cô nàng nghiến răng nghiến lợi nói

    Sau một vài giây im lặng, Klaus mới từ từ đứng lên, cười cười nói

    -"Nhầm, xin lỗi nhen.

    À đúng rồi, chúng ta sẽ có thành viên mới, nhớ giúp đỡ là được.

    Cái nhóm gì mà trai nó ít đến đáng thương..."

    Đương nhiên là câu sau anh nói cho bản thân nghe một mình

    Cả khoan liền im lặng không ai lên tiếng, Harry vì cảm thấy bức bách liền đứng dậy

    -"Đi đây, im im ắng ắng nhìn nhau lạ lắm, em xin phép qua toa khác chơi đây"

    Rồi sau đó cậu rất từ tốn đóng cửa lại rồi đi đến toa của nhà Malfoy

    Rovian thì không dám lên tiếng, cô nàng thân đầy mồ hôi nhìn cái chảo đang lơ lửng mà không dám lên tiếng, bình tĩnh ngồi ăn bánh, uống trà mà không làm gì khác

    Willing thì ngủ nãy giờ nên mặc kệ trời trăng mây gió hay là cái gì đang diễn ra, nó vẫn ngủ một cách ngon lành cành đào mà không ai gọi dậy nổi

    Silvia thì rất tâm tình mà ngồi đọc hết cuốn sách mà cô bé đang giữ, vì không muốn bị làm phiền nên xung quanh cô bé như có khí tức như là muốn sống thì tránh xa mà muốn ăn chảo thì cứ lại gần!

    Harry sau khi đi ra khỏi toa nhà Avender thì đang ở trên đường đi đến toa nhà Malfoy.

    Khẽ thở dài, cậu không chú ý đường mà lỡ va vào một người.

    Vì quá bất ngờ nên cậu nắm lấy cà vạt của người kia rồi cả hai cùng ngã xuống nền đất lạnh lẽo

    Khẽ mở mắt ra, đập vào mắt cậu là một khuôn mặt như tượng đang khẽ chuyển động, đôi mắt người kia cũng chú ý đến ánh mắt nãy giờ đang nhìn mình.

    Chú ý bản thân đang thất thố nên lập tức đứng dậy, đỡ cậu lên

    -"Không sao chứ Harry?"

    Giọng nói trầm ấm như mật lại khiến Harry hơi lạ lẫm

    -"À không, anh..."

    Harry nhớ đến gì đó liền không biết xưng hô sao

    -"Cứ tự nhiên gọi anh như thường đi Harry"

    -"À vâng, anh Cedric" cậu cúi đầu rồi định rời đi nhưng tay lại bị giữ lại

    Cedric khó chịu khi Harry tính bỏ đi, ánh mắt y thâm trầm đến lạ thường

    -"Em suy nghĩ đến nó chưa Harry..?"

    Y hỏi

    Harry thì im lặng không nói, cậu chẳng thể hiểu nổi những người này đang nghĩ gì

    -"Em xin lỗi nhưng tình hình cấp bách, mong anh nghĩ lại về hoàn cảnh của bản thân.

    Tuy em rất thích sự trung thành nhưng em lại rất không thích sự bốc đồng mà anh đã nói đến, mong anh nghĩ lại thưa anh."

    Nói xong cậu liền hất tay Cedric ra mà đi luôn.

    Để lại y ở lại đó

    Cedric ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào khoảng không mà vừa có người đứng, vừa nghiến răng lại

    -'Em không hiểu Harry à...

    Bọn hắn điên cuồng muốn có em, anh cũng không thể không làm gì cả.

    Em muốn anh làm gì mới phải?

    Trái tim anh có thể hiến cho em, thân thể anh cũng có thể vì em, em vẫn không nhìn ra sao?'

    Sau đó y liền bỏ đi mà không chú ý đến một góc có người.

    Mái tóc đỏ khẽ đung đưa, ánh mắt màu nâu khẽ tức giận

    -'Vì sao?

    Vì cái gì cơ chứ?

    Ai cũng có thể vì tên điếm đó?

    Tôi mới là người được Merlin hậu thuẫn!

    Harry Potter!

    Mày không được phép có được thứ mà tao không thể có!

    Tao không cho phép mày có được những thứ đó!'

    -"Ôi thật đúng là một kẻ tội nghiệp~ fufufu~ ôi tình yêu của em, chúng ta nên xử lý cậu ta sao đây?"

    Một giọng nam trong trẻo khẽ khàng

    -"Tình yêu, em muốn làm gì cũng được, chúng ta về toa thôi" Người đàn ông cao lớn ôm lấy eo người thanh niên đó rồi rời đi

    Trong bóng tối không thể lườm trước được, chúng ta đều phải đối mặt với sự nguy hiểm do Merlin an bài...

    Hết-.-

    Hẹn gặp chương sau, tôi đi ngủ đây, vừa mới hoàn thành đống đề vừa được giao=))))
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    thông báo


    Hi mấy bồ, tôi ngoi lên để thông báo một tý

    Ngày hôm nay tôi đọc được cái cmt này thì tôi cũng xin thông báo luôn

    Tôi có tham gia làm nhân vật trong truyện với nhóm bạn của tôi ý, là hầu hết sử dụng tên tiếng Anh của bọn tôi

    Nhưng khi đọc cái cmt này thì tôi lại hơi hoang mang bởi vì là ngoài mấy bộ truyện của bạn bè ra thì tôi không thích tên của mình bị bê đi mà không có một chút thông báo nào cả

    Ngoài mấy bộ do tôi làm ra thì có mấy bộ của thành viên nhóm nữa

    Nhưng nếu các bạn thấy cái tên Klaus Kileu xuất hiện ở đâu thì các bạn tag mình vào bộ truyện đó thử được không?

    Chứ nhiều khi tôi cũng không mong rằng tên mình bị bê đi như vậy được

    Cảm ơn mọi người đã đọc thông báo này:>
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    Chương 7


    Harry sau khi gặp Cedric thì liền không có tâm trạng đi đến toa nhà Malfoy nữa nên cậu quay lại toa của nhà Avender mà ngồi xuống, gục đầu một bên mà ngủ mất.

    Cả toa cũng rất im lặng cho Harry ngủ, không ai lên tiếng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng loạt soạt trang giấy kèm theo vài tiếng nhỏ nhỏ khó nhận ra.

    Khi toa cập bến Harry khó chịu thức dậy, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ một cách vô định mà không có chủ đích nào, khẽ lẩm bẩm trong miệng vài từ rồi thu ánh mắt lại, cầm đồng phục mà đi vào phòng thay đồ

    Thay xong cậu liền di chuyển theo Rovian và hai người khác để đi đến nơi tiếp theo để về trường.

    Nhìn nhìn cỗ xe kéo cùng với loài vật có hình dạng kì quái trước mắt mình khiến Harry không khỏi nhăn mày, đi bốn năm trời rồi nhìn vẫn không quen, bước lên cổ xe rồi ngồi im trong góc không nói gì, cả ba người kia cũng rất ăn ý mà im lặng không nói

    Đến khi bước xuống thì Harry liền bị ai đó xô một cái, Draco may mắn đỡ được rồi quay sang kẽ vừa xô Harry, hắn hất cằm nói

    -"Có lẽ vị Đại thiếu gia nhà Potter, Cứu thế chủ vĩ đại của chúng ta lại đang bất mãn gì về cậu em trai của mình à?"

    Lông mày hắn khẽ nhếch hướng đến một mái tóc đỏ nổi bật đứng trong hàng ngũ nhà Gryffindor, Larry Potter mặt đỏ bừng không nói gì, cúi đầu xuống tay nắm lại siết chặt đến nổi gân tay.

    Harry thấy vậy liền đứng sau lưng Draco mà xem kịch, cậu che miệng lại khẽ cười nhạo người anh trai ngu ngốc của mình

    -"Được rồi Dray~ chúng ta đi thôi, kẻo trễ giờ"

    Harry lên tiếng nhắc nhở không nói, Draco cũng rất nghe theo mà xoay lưng, ôm lấy cậu rời đi.

    Larry nhìn cảnh đó liền cảm thấy ngứa mắt, cậu ta khẽ chọt chọt Ron nhưng nhận lại là cái ánh mắt lạnh băng của hắn ta, Ron hướng đôi mắt xanh da trời chứa sự băng lãnh nhìn Larry bằng một ánh mắt khinh thường, hắn ta cúi đầu khẽ thì thầm vào tai của Larry

    -"Tôi đã bảo cậu là cậu sẽ không bao giờ là cậu ấy, ra vẻ làm gì?

    Coi bộ Cứu thế chủ của chúng ta cũng cần đàn ông phục vụ cái miệng dưới cho cậu ta?"

    Larry xanh mặt, cậu ta khó tin nhìn Ron mà không nói gì, bàng hoàng vì những gì mà bản thân cậu ta nghe được rồi trơ mắt nhìn Ron bỏ đi, Trong lòng thì không ngừng mắn chửi Harry, tay siết lại, gân xanh nổi lên

    -Thằng chết tiệt!

    Vì sao mày lại có thể có được bọn họ mà tao lại không thể?!

    Sau đó cậu ta cũng đi theo hàng ngũ mà đi vào trong Hogwarts, ngồi xuống phía bàn nhà Gryffindor, Larry hướng ánh mắt thù địch hướng đến phía của Harry, sau đó cậu ta liền thu lại ánh mắt khi thấy những ánh nhìn cảnh báo đến từ trên bàn giáo sư, bàn dài nhà Slytherin, của Ron và một ánh mắt khác ở phía bàn dài nhà Hufflepuff

    Còn Klaus ở trên phía bàn giáo sư thì khẽ nhìn phía dưới dàn tân sinh năm nay có hai thân ảnh, một cao vừa và một cao hơn đứng thững lững trong đấy, thân ánh có mái tóc trắng khi nhận được ánh mắt của anh thì liền ngước lên, đôi đồng tử đỏ au cười cười nhìn anh, Klaus cũng khẽ nâng ly rồi ngồi yên lại.

    Không ít tân sinh mới nhìn về phía anh rồi bàn tán

    -"Vị giáo sư xinh đẹp đó là ai vậy?"

    -"Cậu không biết à?!

    Vị đó-"

    Khi chưa nói xong thì liền bị cắt đứt bởi tiếng nói của giáo sư Minerva

    -"Chào mừng các trò, giờ thì ta gọi tên ai người nấy lên đây và đội mũ lên để phân nhà"

    Nói xong bà liền dơ cuộn giấy trong tay rồi bắt đầu đọc

    -"Liliam Goric!"

    -"RAVENCLAW!"

    -"Erliam Firan!"

    -"GRIFFINDOR!"

    ...

    Cứ thế lần lượt từng người được điểm danh và phân loại vào từng nhà

    -"Alice Lucifer!"

    Một thân ảnh bước lên trên, mái tóc trắng dài lượn sóng khẽ đung đưa trong không khí, đôi đồng tử đỏ au khiến Yue không khỏi chú ý đến, cô hành lễ với giáo sư rồi ngồi xuống ghế.

    Mũ phân loại đã suy ngẫm rất lâu để có thể phân loại được cô, ngay cả Klaus cũng không khỏi sốt ruột

    -"SLYTHERIN!"

    Mũ phân loại la lên một tiếng, Klaus vỗ tay chào mừng, nụ cười của anh kéo lên một cách diễm lệ, Woliam thì đã biết trước nên cũng vỗ tay chào đón.

    Yue không hiểu nhìn hai người, nhưng bà cũng mau chóng bỏ qua để tiếp tục quan sát tân sinh.

    Harry cùng đám người Rovian đang ngồi ở phía giữa bàn cũng chú ý đến cô gái đang đi đến ngồi xuống chỗ năm sáu mà ngồi xuống, Alice cũng chú ý đến ánh mắt của bọn họ nên quay đầu khẽ cười mỉm một cái.

    Tiếp đến lễ phân loại

    -"Halle Alenxander!"

    Một đầu tím dài đi lên, cô bé có thân hình khá nhỏ nhắn và bắt mắt nên rất dễ nổi bật trong đám đông, đôi đồng tử màu tím cùng màu tóc khẽ đảo lên trên bàn giáo viên rồi hạ xuống, chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt nhưng vẫn có thể toát ra sự thu hút, miệng khẽ để lộ một nụ cười rồi hành lễ với giáo sư rồi ngồi xuống ghế.

    Mũ phân loại trùm lên đầu che đi nửa khuôn mặt của cô bé nhưng cũng nhanh chóng đưa ra kết quả

    -"RAVENCLAW!"

    Klaus ở phía trên bàn giáo viên khẽ tiếc nuối nhưng cũng vỗ tay chào đón.

    Halle đứng dậy đi về phía năm 3 nhà Ravenclaw rồi ngồi xuống, cô bé được các anh chị chào đón cũng cười cười đối đáp nhưng cũng không quên gật đầu với người đang trên bàn giáo viên

    Sau khi lễ phân loại kết thúc, Dumbledore đứng lên dang tay chào đón nói

    -"Chào mừng các trò đã đến với Hogwarts!

    Chúc các trò có một năm học vui vẻ tại đây!

    Ta cũng có đôi lời muốn nói: Ngu ngốc!

    Mít ướt!

    Vặt vãnh!

    Véo!

    Cảm ơn!"

    Rồi ông ngồi xuống, tay khẽ gõ nơi ly trên bàn lập tức xuất hiện đồ ăn khiến đám tân sinh khẽ ồ lên rồi nhanh chóng vào ăn, Dumbledore vẫn giữ cái nụ cười hiền hoà khiến nhà Slytherin không khỏi cảm thấy ghê tởm.

    Rovian khẽ vẫy vẫy quạt

    -"Năm nay nhà Slytherun vẫn có quá ít tân sinh quá không?

    Năm ngoái hên lắm là hơn được hai mươi người, năm nay có quá ít lắm không?

    Năm năm có thêm một người còn tân sinh năm nhất thì chưa đến mười lăm người!"_Cô khẽ bực mình nói, Harry thì chỉ khẽ cười, cậu liếc lên phía bàn giáo viên rồi nói nhỏ

    -"Chỉ có thể là chiêu trò của ông già điên kia, chị cứ từ từ rồi hẵn hãy bực mình, Voldy nói rằng đã có kế hoạch rồi, giờ chỉ cần thêm chỉ thị của anh klaus nữa thôi, chúng ta vẫn còn cuộc chơi dài dài!"

    Sau đó một loạt nhà Slytherin khẽ cười thầm, hầu hết nhà Slytherin đều đi theo phe của Chúa tể Hắc ám nên hầu hết không có xung đột như các nhà khác, chưa kể trong mỗi nhà đều có người đi theo phe của Klaus, một phe thứ tư sau phe trung lập, đi theo phía có lợi cho bản thân nhất, có thể nói đây cũng là phe thù địch với hội Phượng Hoàng nhất

    Không ít người khẽ liếc lên phía bàn của giáo viên, Klaus nhận thấy rồi giơ ly rượu lên, khẽ chào đón, phía dưới cũng khẽ ánh lên vẻ sùng bái.

    Có thể nói rằng...

    Dumbledore, ván cờ này ông hãy xác định bản thân thua đi!

    Harry cùng Klaus đồng loạt nghĩ

    Chúc mn năm mới vui vẻ>
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    Chương 8


    -"Các tân sinh đứng lên, tôi sẽ dẫn các trò đến kí túc xá của mình"

    Rovian đứng dậy vỗ tay nói, các học trò nhà Slytherin bắt đầu lau miệng rồi đứng lên theo cô, Alice cũng lẫn vào năm sáu mà đứng, cô nàng khẽ đảo mắt nhìn một chút rồi khẽ huýt sáo nhỏ

    Oa, không ngờ nhiều người đẹp quá ta~

    Sau đó cô nàng cũng bắt đầu ngó nghiên đường đi đến hầm nhà Slytherin, giữa đường đi thì Alice vừa nhìn xung quanh vừa thăm dò những người đang đi bên cạnh mình.

    Đều là những người có thực lực cả a~

    -"Thuần Huyết!"_ Rovian đọc lớn khẩu hiệu của nhà_ "Mỗi tháng sẽ đổi một lần vì sự an toàn của nhà, hãy nhớ lấy mật khẩu từ Thủ tịch năm của mình, tôi không mong muốn một kẻ đần độn ở trong chính Nhà của mình!"

    Sau đó cô dẫn tất cả vào trong, các tân sinh thì ngỡ ngàng vì sự sang chảnh của nhà Slytherin.

    Rovian đứng lên trên chỗ cao nhìn xuống dõng dạt nói

    -"Như các trò năm trước đã biết, tôi chỉ nhắc lại cho các tân sinh nhớ rõ, năm ngoái tôi là Phó Thủ tịch của nhà, là một trong những người nằm trong ban lãnh đạo.

    Năm nay vì vị Thủ tịch đứng đầu nhà đã tốt nghiệp nên tôi sẽ thay anh ấy duy trì vị trí này cho đến khi Thủ tịch Chiến diễn ra vào tháng tới.

    Các bạn có một tháng để chuẩn bị cho trận đấu, hãy nhớ rằng tại nơi này, sẽ là nơi đào tạo ra những Học sinh xuất sắc nhất của học viện Hogwarts.

    Sức mạnh của chính bạn sẽ giúp bạn có vị trí tốt nhất tại nơi đây, Tri thức cũng là thứ không thể thiếu!

    Bây giờ mời các trò bắt cặp bạn cùng phòng trong năm nay!"

    Sau khi kết thúc bài phát biểu, Rovian đi xuống nhưng đồng thời cửa hầm cũng mở tung ra, có bốn người đi vào.

    Severus nhìn xung quanh rồi khẽ liếc đám năm nhất

    -"Ta là chủ nhiệm nhà Slytherin, Severus Snape.

    Là vị chủ nhiệm sẽ gắn bó lâu dài với các trò cho đến khi tốt nghiệp!

    Ta không mong có một kẻ ngu xuẩn sẽ làm mất mặt nhà Slytherin, chúng ta cao quý, kiêu ngạo nhưng không lỗ mãn, tự đại , chúng ta thông minh, giảo hoạt nhưng không ngu xuẩn!

    Nhớ kĩ điều đó!

    Một trăm Thủ tục do chính tay người sáng lập nhà Slytherin tạo ra không phải để trưng cho con mắt dính chặt trên mặt các ngươi làm trò.

    Văn phòng của ta luôn chào đón các trò ghé thăm!"

    Nói xong hắn đi ra khỏi cửa để lại ba vị khác ở lại.

    Klaus cười tươi đi lên chỗ để đứng, anh nhìn xuống những gương mặt cũ cũng như gương mặt mới hiện tại đang ở trong hầm

    -"Theo như các trò đã nghe trò Avender nói và tôi cũng sẽ giới thiệu lại một lần nữa, tôi là Klaus Kileu, trợ giảng môn Nghệ Thuật Hắc Ám của năm nay.

    Hiện tại các trò đều là cùng một nhà, nên giúp đỡ lẫn nhau, ta sẽ không cho phép những kẻ đần độn vẫn tồn tại ở cái nơi này"_ Vừa nói nụ cười anh càng giảm, nhìn về phía lũ ngu nào đó_ "Tôi không mong các trò sẽ giống như một lũ thất bại.

    Dead Roses sẽ luôn luôn chào đón những người thông minh và mạnh mẽ, văn phòng của tôi cũng sẽ luôn mở để chào đón các học sinh hiếu học đến.

    Chúc các trò có một buổi tối vui vẻ"

    Nói xong anh đi xuống khoác tay Woliam tính rời đi, Rovian đang đứng cùng Silvia và Willing nói vài gì đó rồi cầm một xấp giấy chạy đến chỗ Klaus

    -"Trợ giảng Kileu!

    Đây là giấy tờ mà trợ giảng kêu em chuẩn bị"

    -"Cảm ơn trò Avender, giờ trò có thể quay lại với bạn của mình rồi đấy"

    Klaus nhận rồi sau đó rời đi, Harry đi đến bên cạnh Rovian, cậu khẽ nhìn rồi thu ánh mắt lại, quay qua Rovian hỏi

    -"Năm nay chị tính ở cùng phòng với ai vậy chị Rovi?"

    Rovian thì vì không nghe thấy tiếng động của Harry khiến cô giật mình suýt hết lớn, khi nghe câu hỏi thì cũng ngẫm nghĩ

    -"Hừm...

    Năm nay chắc chị sẽ ở một mình cho tiện làm thí nghiệm, Silvia cùng Willing thì cả hai đứa nó cũng ở riêng cho tiện hành động, cô bạn mới được Klaus hoan nghênh cũng chọn một mình một phòng, còn em có tính như vậy không?"

    -"Năm nay em ở phòng Thủ tịch năm nên chắc là cũng một mình, em thấy năm nay chắc là sẽ dư phòng rồi nhỉ?"

    Harry nhìn xung quanh thấy nhiều người đi cùng nhau bắt cặp nên nói vậy

    Vì là Thủ tịch năm ngoái nên Harry vẫn được ưu ái một mình nên cậu chẳng lo, cùng Rovian suy đoán về cô nàng mới đến-Alice, vì cô gái này được Klaus chào đón nên bọn họ có thể đoán được là cùng một thuyền nên cũng nghĩ là không sao.

    Sau đó hai người lia ánh mắt khinh bỉ sang một đám người cúi đầu bên góc kia.

    Đúng là lũ đần độn, chẳng hiểu vì sao bọn nó có thể ở tại đây không biết.

    Hai người đảo mắt chào nhau rồi về phòng

    Ồ hiiii

    Lâu rồi không gặp nhỉ?

    Chắc chap sau sẽ có h+

    Các bạn mong muốn couple nào?

    Draco - Harry

    Blaise - Harry

    Severus - Harry

    Một cặp thui nhá, tôi tính sẽ cho 3P vào tương lai

    Còn chương sau sẽ chỉ 2P thôi

    P/s: thật ra tôi khá thích cảnh giường chiếu của Draco với Harry, mạnh bạo nhưng dịu dàng mỗi khi em khóc

    Hoặc là Severus với Harry, ôn nhu cẩn thận để em không bị thương

    Hay là Blaise với Harry, mãnh thú trên giường cùng dirty talk khiến em mê mệt

    Nào nào

    Chọn điiiii
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 9


    Harry sau khi kéo tay Draco rồi cũng bỏ đi, chẳng nói gì cả, riêng Draco thì thấy tối nay cậu rất lạ nhưng hắn không dám nói ra, chỉ thở dài rồi về phòng của bản thân.

    Harry sau khi bỏ đi thì luồn lách qua một số hành lang rồi đi vào một căn phòng.

    Cậu đi đến chiếc giường rồi nằm phịch xuống, tiếng nước bên trong phòng tắm thì vang lên thấy rõ, Harry biết ở đây là một lãnh thổ của vị giáo sư kia nhưng cậu không nói gì, bản thân cứ tiếp tục nằm trên đó

    Severus sau khi bước ra khỏi phòng tắm thì cũng ngạc nhiên vì thấy cậu nằm trên giường hắn, hắn đi tới vuốt mái tóc cậu qua một bên, Harry chập chờn mở mắt rồi vươn tay ôm lấy cổ hắn kéo xuống, ánh mắt cậu ám thị thấy rõ

    -"Ta nghĩ em nên về phòng mình ngủ thay vì nằm tại chỗ của kẻ bần hèn này Harry à" Severus mỉm cười nhỏ, ánh mắt hắn dịu dàng hẳn với Harry, cậu bĩu môi ôm lấy cổ hắn

    -"Ngài lại vậy rồi đấy giáo sư" Harry thể hiện sự bất mãn thấy rõ, ánh mắt cậu trở nên cong hơn

    Severus thấy rõ điều đó nhưng ngày mai cậu còn phải đi học, không thể vắng vào ngày đầu trở lại trường được.

    Harry cắn môi, cậu chồm người lên, ép hắn xuống dưới, ánh mắt thì trở nên mờ mịt hơn

    -"Đi mà Sev, làm đi mà" ánh mắt Harry cũng vì thế mà ứa từng giọt nước mắt ra

    Severus cũng vì thế mà mềm lòng, hắn thở dài một hơi rồi đặt Harry nằm xuống giường, bản thân thì cũng vứt cái khăn lau tóc qua một bên, cẩn thận mà ôn như cởi từng đồ trên người Harry ra rồi đặt một nụ hôn xuống.

    Mắt cậu loé lên một cái, trong lòng thì thầm nở nụ cười

    Qua ở phía một phân cảnh khác—

    -"Thế là có kẻ phản bội?"

    Klaus gõ tay xuống phía bàn

    Tiếng gõ khá to khiến Woliam đang ngồi cạnh anh cũng phải căng thẳng.

    Kẻ quỳ phía bên dưới thì chỉ biết run run mà trả lời lại

    -"Vâng ạ thưa ngài"

    -"Tch– vô dụng"

    Klaus chậc lưỡi nói, anh đang suy ngẫm xem là rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra tại đây, đôi khi anh lại cảm thấy bực tức khi mọi chuyện đi quá tầm kiểm soát.

    Anh vẫy tay hạ lệnh tên kia rời đi, bản thân thì lại cực kì không kiên nhẫn

    -"Có gì thì tính sau, mai chúng ta còn có tiết dạy học, đi ngủ đã cưng à" Woliam ngồi bên cạnh ôm lấy anh

    Klaus chỉ biết xoa xoa trán rồi hôn một cái lên môi Woliam, bản thân thì để y ôm vào giường ngủ.

    Quay lại phía của Harry và Severus—

    -"Hức– khoan– khoan đã–"

    Harry nức nở nói, Severus cũng vì thế mà giảm lại tốc độ, hắn cứ thế mà thúc chậm lại, tiếng bạch bạch và cót két kêu lên.

    Vang theo từng đợt thì có cả tiếng rên rỉ của Harry

    Cậu ôm lấy vai hắn mà khẽ siết tay cào lên lưng của Severus, hắn thì chỉ khẽ nhíu mày rồi lật người cậu lại, hai hạt đậu cứ thế mà cọ sát lên ga giường khiến Harry không khỏi rên rỉ triền miên

    Severus khẽ hừ một cái, nắm lấy eo cậu thúc chầm chậm, hắn không phải thuộc dạng mạnh bạo nhưng cũng chẳng giống dạng ôn nhu cho lắm.

    -"Nhan– nhanh lên–" Harry thúc giục

    Bên dưới cứ chầm chậm đâm như vậy khiến cậu có chút ngứa ngáy, miệng thì không ngừng thúc giục Severus nhanh lên, hắn cũng khá kiên nhẫn mà làm theo lời cậu

    Nhưng bỗng hắn rút ra khiến Harry hơi hụt hẫng, eo thì đung đưa như muốn hắn vào lại.

    Severus thở dài, nắm lấy cổ tay cậu rồi ôm cậu lên, vật kia thì đâm vào bên trong.

    Chân Harry khẽ co lại vì vật đó đâm quá sâu

    -"A– khoang– sâu... sâu quá rồi—"

    Sau đó liền rên lên vì những đợt thúc của Severus, đôi mắt xanh lục bảo mờ mịt thấy rõ, trong đó hiện lên những dục tính khiến cậu trông quyến rũ, hắn chỉ biết thở dài ra một cái rồi bắn vào bên trong

    Harry cùng lúc đó cũng bắn ra, cậu thở hồng hộc lấy từng ngụm khí rồi sau đó liền rơi vào giấc ngủ, Severus thở dài một hơi, đưa cậu vào phòng tắm vệ sinh sạch sẽ rồi đưa cậu về phòng

    Mở mật thất ra, tiếng bước chân hắn vang lên trên hành lang mật thất tối om, thêm một lần cửa nữa thì mở ra một căn phòng khá sáng chứng tỏ nó vừa được tân trang lại

    Severus đặt cậu lên giường, hôn một cái lên trán cậu rồi không một lời nào nữa rời đi.

    Chỉ riêng hắn không biết, Harry chỉ giả vờ ngủ, đợi tiếng mật thất được đóng lại, đôi mắt vốn đang nhắm ấy lại mở ra.

    Nó không phải màu ngọc lục bảo nữa mà thay vào đó là đôi mắt đỏ rực như pha lê, khác với đôi mắt đỏ có con ngươi như rắn của Voldemort

    Khẽ ngồi dậy, Harry thẫn thờ rồi đứng lên nhìn vào gương, tay cậu khẽ sờ lên mắt bên trái của bản thân

    -"Lại nữa rồi, khi nào mới hết đây..."

    Harry lẩm bẩm

    Đôi mắt màu đỏ ấy rốt cuộc là như thế nào?

    Vì sao lại là màu đó?

    Harry và những người đó đang toan tính điều gì vậy?
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    chương 10


    Harry nhắm mắt lại rồi không nói gì, căn phòng vốn đã im ắng nay đã trông lạnh lẽo như chính chủ nhân của nó.

    Ánh mắt cậu sắc lạnh nhìn vào trong gương, không khỏi căm giận

    -Chính lũ điên đó đã làm vậy...!

    Nếu bọn chúng không làm vậy thì mình cũng không trở nên như vậy...!

    Cậu tức giận đập phá hết mọi thứ trong căn phòng, cứ thế Harry dẫm lên những mảnh vỡ mà thẫn thờ, cậu hận, hận những kẻ đẩy cậu vào con đường này, hận những kẻ tự xưng là thánh thần, chúa cứu thế.

    Cậu ghê tởm bọn chúng

    Khẽ đảo mắt rồi nhìn lại phía chân mình, Harry khẽ nở một nụ cười ngọt ngào

    -"Oh My Dear~"

    Ngân nga trong giọng rồi khẽ búng tay, những mảnh vỡ lập tức được dọn sạch sẽ, một vầng sáng trắng khẽ bao bọc lấy chân cậu rồi xử lý những vết thương do mảnh vỡ gây nên, nhấc chân lên đi về phía giường rồi nằm bịch xuống, đôi môi đỏ vẫn nở nụ cười mỉm khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, như một con búp bê quỷ dị

    -"Sao rồi?"

    Căn phòng tối om bao lấy giọng nói của một người phụ nữ, tay bà ta cầm lấy điếu thuốc mà từ từ phả khói, đôi mắt bà ta khẽ khép hờ nói với tên thuộc hạ đang cung kính quỳ dưới đất

    -"Hiện tại bọn chúng đã bắt đầu nghi ngờ chúng ta thưa chủ nhân"

    Giọng nói the thé run rẩy tra lời, người đàn bà đó chợt cầm lấy gạt tàn trên bàn rồi ném xuống người phía dưới

    -"Lũ vô dụng!

    Ta bảo các ngươi làm sao cho thật chu toàn!

    Giờ nhìn lại những việc do lũ vô dụng chúng mày làm ra đi!"

    Bà ta hét lên một cách giận dữ, sức mạnh bà ta bùng nổ khiến cho mọi thứ trong căn phòng trở nên đổ nát, người phía dưới càn run rẩy hơn.

    Bà ta đi về một phía trong căn phòng, tay khẽ nhấc lên, một mật thất mở ra, bà ta khẽ nghiến răng

    -"Chỉ cần một chút nữa thôi...

    Người đó sẽ trở lại...

    Hahaha..."

    Ánh mắt bà ta loé lên, sự nguy hiểm tràn ngập cả đường hầm...

    -"La~ La~ La~"

    Tiếng ngâm nga trong trẻo trong màn đêm u tối, mái tóc đen búi cao được đính những viên đá và những chiếc chuông khẽ kêu leng keng, đôi mắt đỏ thẳm khẽ cong lên khiến cho ngũ quan càng linh động.

    Thân hình đồng hồ cát khẽ lung lay khiến cho vạt váy như có như không làm lộ đôi chân thon thả ấy

    -"Tình yêu à, em lại đang suy tính gì nữa vậy?"

    Một vóc dáng to lớn đi lên ôm lấy thân hình thon thả ấy, ánh mắt màu vàng trà của hắn khẽ loé lên nguy hiểm nhìn cô nàng.

    Bỗng cô xoay lưng lại ôm lấy đôi vai rộng rãi ấy, khẽ kéo đầu hắn xuống và đặt lên một nụ hôn đằm thắm

    -"Em cảm thấy càng ngày mọi chuyện càng vui anh à~ Mọi thứ sắp được trình diễn như một câu chuyện nhỏ nhoi của các vị ấy vậy~"

    Hắn ta khẽ cười rồi ôm lấy cô nàng chặt hơn, hai đôi môi lại lần nữa cuốn chặt lấy nhau, ánh mắt cả hai người đều lộ ra vẻ điên cuồng mà xâu xé nhau

    Trong màn đêm xâu thẳm ấy, liệu còn ai thức giấc để nhận ra nguy hiểm đang cận kề hay không...?

    hôm naiii viết ngắn, wellcome to my comeback~

    mọi người liệu còn nhớ mình khum

    chắc sẽ có nhìu đường cua gấppp nha everyone~
     
    [Hp] [Allhar] Vũ Huyết Tiên Phong
    phiên ngoại


    |Чтобы идти дальше, выверни душу|

    |To go further, turn out the soul|

    Harry từng bước từng bước đi qua con đường lạnh lẽo, cậu khẽ nhìn từng ngõ ngách mà cười khẽ, tay nâng lên

    Vụt–

    Một tiếng như gió vang lên, kèm theo đó là tiếng hét thất thanh, Harry khẽ khiêu mi nhìn qua, đó là một người đang cố gắng lết cơ thể đi đâu đó, cậu đưa chân lên và–

    -"AAAAA!"

    Tiếng hét tiếp tục vang lên, Harry cười to, cậu tựa như ác quỷ mà vui đùa

    |Город разрушен, город бездушен|

    |The city is destroyed, the city is soulless|

    Mọi con phố đều tựa như địa ngục trần gian, tiếng hét, tiếng gào thét, tiếng van xin khắp nơi.

    Harry lại không quan tâm điều đó, cậu lại như thoả mãn niềm vui của mình, không ngừng tra tấn khắp nơi

    Những bóng dáng đen đúa dơ bẩn khắp nơi, bọn chúng không ngừng cấu xé những xác chết lạnh lẽo do cậu để lại, có những con còn đang nhai cánh tay, bàn chân của những kẻ còn sống

    Harry vươn tay ra hưởng thụ những âm thanh này, cậu khẽ ngâm nga

    -"Nào~ Xem những ai có thể thoát ra thành phố này nào~"

    |Я молюсь Богу, чтобы стать лучше|

    |I pray to God to be better|

    Có những con người đang cầu nguyện Chúa trời cứu lấy chúng, nghe thấy những lời đó, Harry ôm mặt cười to, đôi tay Harry đưa ra trước mặt bọn chúng nói

    -"Ôi những con người tội nghiệp, Chúa của các người đã rời bỏ các người rồi~"

    Cậu khẽ cười nhìn bọn chúng rồi–

    Xoạt–

    Người vừa cầu nguyện trước mặt cậu bị xé toạt làm hai, Harry khẽ đưa tay lau đi vết máu dính trên mặt, đôi mắt xanh lục bảo lại loé lên tia hưng phấn

    |Город разрушен, город не нужен|

    |The city is destroyed, the city is useless|

    -"Haa~"

    Harry thở dài thoả mãn, cậu nhìn thành phố đang đổ nát này, khẽ cong mi

    |На, на, на, мне всё равно|

    |Na, na, na, I do not care|

    Ôi~ Thành phố như này thật đẹp sao~

    Harry ngâm nga, bỗng có vài người xuất hiện đánh tan cái sự thoả mãn của cậu, nhìn đám người trước mắt này, rất dễ dàng nhận ra những cái tên quen thuộc

    Draco Malfoy

    Severus Snape

    Tom Riddle

    Cedric Diggory

    Ron Wesley

    Hermione Ganger

    ...

    Nhưng Harry nào quan tâm đến?

    Bọn chúng bây giờ chẳng là cái gì trong lòng cậu

    |Да, да, да, вы мне никто|

    |Yes yes yes you are nobody to me|

    Harry liếc mắt rồi tiếp tục hưởng thụ sự tàn nhẫn do mình gây ra, cậu không hề quan tâm đến những gì mà mình làm, cũng không hề quan tâm đến bọn chúng

    -"Harry, làm ơn dừng lại đi"

    Hermione nói to, cô muốn níu kéo lại tâm trí của Harry, nhưng cậu đưa tay lên, vài bóng đen lập tức lao đến tấn công họ, ai cũng chật vật mà né tránh và phản công

    Harry lại đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn họ, chẳng quan tâm đến bọn họ nghĩ gì

    |Но, языки - это яд|

    |But tongues are poison|

    Harry nhìn lại chính tay của mình, cậu khẽ mở một chiếc bao tay ra, ngắm nhìn bàn tay đã bị chất độc chiếm lấy, khẽ cười to, cậu như thể điên rồi.

    Đeo lại bao tay, cậu tiếp tục đưa ra sự khó khăn cho bọn họ.

    Những kí ức tươi đẹp luôn trong tâm trí cậu, cậu lại không để tâm đến nó, để bản ngã của bản thân chiếm lấy

    |Я вижу их взгляд|

    |I see their eyes|

    Vào cái lúc cuối cùng chuẩn bị rời đi, Harry lại khẽ nhìn vào mắt của bọn họ, tay lại khẽ đung đưa, bóng tối bao trùm, một thành phố lớn lại bắt đầu chìm dần vào màn đêm, một bóng đen bao trùm như thể hạ lời nguyền xuống đấy, kí ức Harry sẽ mãi mãi chìm vào sự đen tối của thời gian

    ——•——•——•——

    Dạo gần đây đang chìm vào vài bài hát nên không có ý tưởng nhiều, thôi lấy tạm vài bài hát để làm phiên ngoại vậy

    Thật ra ban đầu tính để phiên ngoại lần này là Harry sẽ chìm vào đáy biển nhưng– tui lại nghĩ chìm vào màn đêm sẽ đẹp hơn

    Thế là Harry đang bị bóng tối trùm lấy, biến cậu trở thành một kẻ biến thái luôn tận hưởng sự đau khổ của người khác, để rồi người đó bị dìm vào trong bóng tối và trở thành sự quên lãng của cậu

    Thôi, lên ý tưởng cho chap sau đây
     
    Back
    Top Bottom