•Trong một đêm gió tanh mưa bão đen kịt cả bầu trời hóa thành dòng sông đen như mực, Diệp Nhiên Kỳ một sinh viên năm nhất trường đại học Kiến Trúc tầm thường.
Trong căn phòng kí túc xá, cô nằm trên giường của mình ngồi lướt web truyện, một giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu vang lên .
Nam An người mà cô thân trong phòng kí túc này:
" Nhiên Kỳ, cậu ổn không?", Nhiên Kỳ khó hiểu:" Cậu đang nói đến chuyện gì vậy An An?"
Nam An hơi bối rối và có chút e ngại:
"Bố của cậu mất rồi phải không?".
Nhiên Kỳ hiểu ý Nam An vẫn bày vẻ mặt bình thường vô cảm:
"Cậu biết đấy tớ đã ổn lâu rồi, còn nửa tối rồi ngủ đi không thì da mặt sẽ xấu đi đấy" cô nói xong nhìn thật sâu vào Nam An:
"Cậu biết đấy, đừng làm phiền tớ quá nhiều."
Nam An sắc mặt trở nên lạnh hơn, vẻ mặt ôn nhu ấm áp đều tan biến thay thế vào đó là sự buồn phiền.
"Tớ biết rồi, chúc ngủ ngon"
Nói xong hai người chả quan tâm gì nhau nửa mà ai lo việc đấy, Nhiên Kỳ biết và chỉ cậu ấy hiểu vì trong đêm đó xảy ra việc chả ai mong muốn cả.
Diệp Nhiên Kỳ nhìn vào bức ảnh trong album ảnh của mình, một người con gái cười tươi như hoa trước ống kính chụp vào ngày 7 tháng 5.
Nhiên Kỳ nở một nụ ấm áp cho cô gái trong ảnh ấy, sờ màn hình:
"Đào Đào, cậu mà bận quá thì không sao rồi."
•Trong một góc khuất nọ nào đó, trong hành lang kí túc đi qua đi lại một bóng đen mang hình dáng thiếu nữ , những vết máu nhỏ trên cánh tay trái rơi xuống nở thành những bông bỉ ngạn đỏ máu thấm thía từng góc ngách các phòng kí túc, nơi yên bình sẽ có sự bất thường nhất
Một giây lát cơn buồn ngủ ập đến tất cả mọi người trong kí túc tầng ba, gục ngã xuống sàn trong cơn mê man.
Hồi tưởng kí ức tươi đẹp tuổi thơ ,kí ức lãng quên liệu tìm kiếm trong mộng cảnh lại được không?
-Ác Mộng 1: Mộng Quy Hồi-
•Phần 1:Ngôi Trường Nghệ Thuật•
•Tỉnh dậy trong một ngôi nhà xa lạ, Nhiên Kỳ bừng tỉnh trong cơn say ngủ.
Trên tay cô đang cầm một lọ thuốc ngủ dã cạn, cùng với mảnh giấy kế bên gói đã chứng minh một điều cô đã tự sát không thành, Nhiên Kỳ ôm đầu rên đau đớn không ngừng:
"Tại sao, tại sao rõ ràng là uống rất nhiều rồi mà nhưng sao vẫn không thể chết!!"
•Chẳng bao lâu cô lại bình tĩnh nhưng không có chuyện gì xảy ra, từ từ đứng dậy thay đồ sinh hoạt vệ sinh như thường ngày.
Cô bước ra ngoài, lấy xe đạp đi đến trường trên con đường vốn quen thuộc náo nhiệt nhưng lại xa cách khó chịu
Bước vào trường lớp, thấy cô xung quanh đều mờ ảo chẳng thấy rõ ngũ quan ngay cả bạn bè xung quanh trong lớp cũng vậy, những tiếng bàn tán nói chuyện phím của các bạn điều trở nên mờ nhạt.
Có một điều cô luôn chắc chắn, bản thân đã bị điên mà là điên cực nặng ngay cả chính bản thân phải sợ hãi, cô chán nản đặt cặp xuống liền đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, bổng có tiếng gọi đến rất vang và thanh khiết:
"Kỳ Kỳ cậu lại uống thuốc ngủ phải không?!"
Tiếng gọi quen thuộc cô quay lại nhìn, đó chính là người bạn thơ ấu của cô đã từng cứu dỗi mình năm xưa, cô nở một nụ cười nhẹ:
"Sao cậu biết vậy, tớ mệt nên mới-"
Đào Vy Vy ngắt lời cô rồi lại vào nắm tay cô lên:
"Mày ngưng lại những hành động đó đi,... tớ tớ...lo lắm..."
Nhiên Kỳ có chút dâng trào xúc động:
" Cậu biết đấy tớ sẽ vẫn là bản thân mình nếu cậu vẫn còn chơi với tớ, sự mệt mỏi ấy là gì?
Với cái năm ấy cậu đã từng bỏ rơi mình?"
Đào Vy Vy:
" Nhiên Kỳ cậu từng nghĩ đến chưa mọi thứ đều là thật...và sự giả tạo ấy đã che giấu một sự thật động trời..."
Nhiên Kỳ khó hiểu:
" Ý cậu là sao?..." một luồng ý nghĩ lo lắng sợ hãi độn nhiên xuất hiện
Đào Vy Vy cúi gầm mặt xuống đưa tay cô lên chạm vào mặt mình, bàn tay của cô khẻ động giật mình nhẹ vì lạnh.
"Kỳ Kỳ tớ không bao giờ bỏ rơi cậu, chảnh phản bội cậu dù chỉ một giây, nhưng cậu lại hiểu lầm ghét tớ, tớ rất buồn nhưng chẳng thể thay đổi được điều đó.
Kỳ Kỳ...
"Tớ đã chết lâu lắm rồi, trong một vụ án biến thái ấy...."
•Đồng tử cô co rút mạnh, gương mặt Đào Vy Vy bê bết máu tanh hôi cùng với một con mắt bị đâm cho tan rã nhớt nhát, bụng dưới bắt đầu bị rạch liên tục từ một bức xạ vô hình, cảnh tưởng tươi đẹp bổng chốc sụp đổ trong tam quan giả tạo mà Nhiên Kỳ tốn công xây dựng ra.
Nhiên Kỳ người đứng đơ ra trong tâm trí là một lớp sương khói đen tối vô hình đang che lấp ký ức đã lãng quên được đào ra, mọi thứ xung bổng chốc tối đen như mực chẳng một tia sáng nào
•Tiếng còi cảnh sát cùng với âm thanh bàn tán xì xào sỉ nhục hiện trường vụ án nạn nhân, cô đứng lặng lẽ trong cơn phẫn nộ hận thù sâu nặng nhất dành cho hung thủ, trong vô vàng người tại sao lại chọn người duy nhất mà cô chân trọng coi như cả cuộc đời cô.
Đôi mắt vốn vô hồn bây giờ chỉ tràn ngập sát khí ngút trời, không do dự lao vào nhưng một mãnh thú thực thụ đầy kinh nghiệm, giơ dao lên đâm chính xác vào bụng tiếp theo không cho cảnh sát kịp phản ứng dùng lực cực mạnh nhất cuộc đời đâm xuyên tim
•Bổng chốc hiện trường lại trở nên hỗn loạn, âm thanh chói tai cùng với tiếng hét hãi sợ dân chúng trở thành một bản nhạc âm hưởng điên loạn, Nhiên Kỳ bị khống chế dưới tay ba người cảnh sát.
Cô nằm im chẳng phản kháng, có điều khi cảnh sát chấn an dân chúng thì một tiếng vốt in tại điếc óc gầm gú khắp khu vực, một chiếc xe bán tại đâm lao vào phía con đường hiện trường này, chiếc xe bóng cháy trong ánh bình minh rực lửa.
Mọi thứ kết thúc bằng một vụ nổ kinh thiên động địa khắp phố, chẳng thể ngờ tới trùng hợp chồng vào nhau theo cấp số nhân
• Ánh bình mình chiếu sáng gương mặt nhợt nhạt của cô trong căn phòng kí túc quen thuộc, cô bị đánh thức bởi tiếng báo thức buổi sáng mà ai cũng ưa, nhưng lúc này cô cảm thấy mình đã trải qua một lần cái chết, thế rồi tiếng vui vẻ chào hỏi lẫn nhau trong kí túc xá một lần nửa mang lại tinh thần
sức sống cho cô.