[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Hợp Âm Máu Lớp E
Hợp âm 20 : Thư viện thịt sống
Hợp âm 20 : Thư viện thịt sống
Tôi im lặng một lúc, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ.
Theo dõi Thủy?
Nghe có vẻ điên rồ, nhưng cũng không phải không có lý.
Nếu cô ấy thực sự biết điều gì đó, cách duy nhất để tìm ra là quan sát cô ấy thật kỹ.
“Vậy mày tính làm thế nào?”
Tôi hỏi, giọng vẫn còn do dự.
Ngọc nhếch môi, rõ ràng đã có kế hoạch sẵn trong đầu.
“Dễ thôi.
Giờ ra chơi hôm nay, tao sẽ tìm cách đi theo nó.
Mày cứ giả vờ như bình thường, đừng để nó nghi ngờ.”
Tôi cau mày.
“Chỉ một mình mày thôi à?”
Ngọc nhún vai.
“Tất nhiên.
Tao nhanh nhẹn hơn mày mà.”
Tôi bĩu môi, nhưng không cãi lại.
Ngọc luôn là đứa quyết đoán hơn trong những chuyện thế này.
Tôi chỉ biết thở dài, hy vọng mọi thứ không trở nên quá mức rắc rối.
—
Ra chơi, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng mắt vẫn liếc về phía Thủy.
Cô ấy thu dọn sách vở rất chậm, ánh mắt như đang lơ đãng nhìn đâu đó.
Ngọc đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào, len lỏi giữa đám đông trong lớp.
Tôi không thể thấy cô ấy nữa, nhưng biết chắc rằng Ngọc đang đâu đó gần đây, chờ đợi thời cơ.
Thủy đứng dậy, ôm chặt quyển sổ vào ngực, rồi lặng lẽ rời khỏi lớp.
Tôi nín thở khi thấy Ngọc xuất hiện ở cửa, lặng lẽ bám theo.
Tôi ngồi yên tại chỗ, lòng bàn tay siết chặt.
Một linh cảm không tốt cứ bám lấy tôi.
Chuyện này… thực sự có đúng không?
—
Mười lăm phút trôi qua.
Ngọc vẫn chưa quay lại.
Tôi bắt đầu bồn chồn.
Nhìn quanh lớp, tôi thấy mọi người vẫn đang cười nói bình thường, nhưng với tôi, không khí bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường.
Và rồi, khi tôi đang định đứng lên, Ngọc xuất hiện.
Nhưng có gì đó không ổn.
Ngọc bước vào lớp, khuôn mặt tái mét, ánh mắt hoang mang cực độ.
Cô ấy đi thẳng đến chỗ tôi, nắm chặt cổ tay tôi đến mức tôi phải giật mình.
“Hương…
Tao nghĩ tao vừa thấy thứ không nên thấy.”
Tim tôi lỡ một nhịp.
“Cái gì?”
Ngọc nuốt khan, ánh mắt đầy sợ hãi.
“Thủy… nó không đi một mình.”
Cả người tôi lạnh toát.
“Mày nói gì cơ?”
Ngọc run rẩy.
“Có ai đó…
đang đi cùng nó.
Nhưng người đó… không có mặt.”
Tôi nín thở, sống lưng lạnh toát.
“Không có… mặt?”
Tôi lặp lại, giọng gần như vỡ vụn.
Ngọc gật đầu nhanh đến mức trông như cô ấy sợ nếu chậm một chút thôi thì những gì mình vừa thấy sẽ tan biến.
“Tao không nhìn thấy mặt người đó.
Chỉ có một cái bóng đi bên cạnh Thủy.
Một cái bóng… nhưng không có hình dạng rõ ràng.”
Ngực tôi thắt lại.
Tôi không thể cứ ngồi đây mà chờ đợi thêm được nữa.
“Mày thấy Thủy đi đâu?”
“Cầu thang phía sau.”
Tôi đứng bật dậy.
“Đi!”
Không cần nói thêm, cả hai chúng tôi lao ra khỏi lớp.
—
Chúng tôi chạy qua hành lang dài, tiếng bước chân vang vọng giữa không gian vắng vẻ.
Tôi nhìn thấy Thủy ở cuối hành lang, ngay trước cầu thang.
Cô ấy vẫn ôm chặt quyển sổ vào ngực, dáng vẻ lặng lẽ như mọi khi.
“Thủy!”
Tôi hét lên.
Cô ấy không quay lại.
Tôi và Ngọc càng chạy nhanh hơn.
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều kỳ lạ.
Khoảng cách giữa chúng tôi và Thủy không hề thu hẹp lại.
Ngược lại…
Nó đang xa dần.
Tôi cắn chặt răng, dồn hết sức chạy nhanh hơn.
Nhưng không quan trọng chúng tôi cố gắng thế nào, Thủy vẫn cứ ở phía trước, dường như lúc nào cũng cách chúng tôi một khoảng nhất định.
“Nó… không đúng…”
Ngọc thở hổn hển.
“Chúng ta không thể…
đuổi kịp nó…”
Tôi không chịu thua.
Tôi lao về phía trước, gần như tuyệt vọng.
“Thủy!
Đợi đã!”
Cuối cùng, Thủy cũng dừng lại.
Nhưng cô ấy không quay mặt về phía chúng tôi.
Cô ấy chỉ đứng đó.
Im lặng.
Bóng đen bên cạnh cô ấy cũng dừng lại.
Và rồi…
Nó bắt đầu quay lại.
Tôi chưa kịp thấy gì thì đột nhiên…
Tất cả đèn trong hành lang vụt tắt.
Tim tôi thắt lại khi bóng tối ập đến.
Không khí xung quanh lạnh buốt như thể tất cả nhiệt độ trong hành lang bị rút cạn.
Rồi đột nhiên, tôi cảm thấy một thứ gì đó quấn lấy mắt cá chân mình.
Một bàn tay.
Lạnh ngắt.
Nhớp nháp.
Tôi hít một hơi rùng mình, nhưng chưa kịp phản ứng, thì một bàn tay khác bám chặt vào chân còn lại.
Rồi một bàn tay nữa.
Và thêm một bàn tay nữa.
Tôi cúi xuống.
Ánh sáng từ đèn điện phía cuối hành lang lập lòe, soi rõ những cánh tay nhợt nhạt, bê bết máu đang vươn ra từ nền đất.
Những ngón tay xương xẩu bấu chặt lấy da thịt tôi, kéo tôi xuống.
"HƯƠNG!"
Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của Ngọc.
Tôi cố giãy giụa, nhưng những cánh tay càng siết chặt hơn, kéo tôi trượt dài trên nền gạch lạnh.
Móng tay của chúng cào rách tất cả những gì chúng chạm vào—tôi cảm thấy vải quần mình bị xé rách, làn da bỏng rát khi bị những ngón tay đầy máu cào qua.
Rồi tôi nhận ra.
Tôi không phải người duy nhất bị kéo xuống.
Ngọc cũng đang quằn quại, chân tay vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Gương mặt cô ấy méo mó vì sợ hãi, nhưng cô ấy vẫn cố với tay về phía tôi.
"Hương!
Nắm lấy tay tao!"
Tôi đưa tay ra, nhưng ngay khi đầu ngón tay chúng tôi sắp chạm vào nhau—
ẦM!
Nền đất dưới chân tôi nứt toác.
Và tôi rơi xuống.
Tôi mở mắt.
Toàn thân đau nhức, như thể vừa bị quăng xuống từ một độ cao khủng khiếp.
Tôi không biết mình đã rơi bao lâu, chỉ biết khi chạm đất, mọi thứ xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
"Ngọc…?"
Tôi thì thào, cố nâng người dậy.
Có tiếng động từ bên cạnh.
Ngọc nằm sấp trên sàn, thở dốc.
Khi tôi lay nhẹ, cô ấy rên lên khe khẽ, rồi từ từ mở mắt.
Cả hai chúng tôi ngồi dậy, nhìn quanh.
Nơi này…
Không giống với bất cứ nơi nào tôi từng thấy.
Một cầu thang lớn trải dài trước mặt chúng tôi, bậc thang được phủ một lớp thảm nhung màu xanh sẫm, sạch sẽ đến mức gần như lạc lõng.
Hai bên cầu thang là những bức tường cao chót vót, nhưng không phải tường bình thường—chúng phủ đầy dấu bàn tay in bằng máu.
Máu loang lổ, nhỏ giọt xuống từng bậc thang, tương phản một cách kỳ dị với lớp thảm hoàn hảo kia.
Không có cửa sổ.
Không có lối ra.
Chỉ có cầu thang, uốn lượn lên cao, biến mất vào bóng tối.
Tôi quay sang Ngọc.
"Nơi này là…?"
Cô ấy lắc đầu, rõ ràng vẫn chưa thể tin vào mắt mình.
"Hương, tao không nghĩ đây là một chỗ bình thường đâu."
Tôi nuốt khan.
"Vậy thì…
đây là đâu?"
Ngọc không trả lời ngay.
Cô ấy đứng dậy, bước đến gần cầu thang.
Tôi nhận ra cô ấy đang căng thẳng đến mức nào khi những ngón tay siết chặt lấy vạt áo, mắt không rời khỏi những dấu máu trên tường.
"Tao có cảm giác…"
Cô ấy nói, giọng nhỏ dần.
"Chúng ta không nên ở đây."
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
Không nên ở đây.
Nhưng chúng tôi còn lựa chọn nào khác?
Tôi và Ngọc nhìn nhau, rồi không nói gì, cùng hướng mắt lên phía trên.
Cầu thang uốn lượn trong bóng tối, từng bậc thang xanh sẫm như nuốt trọn ánh nhìn.
Không có tiếng động nào ngoài hơi thở gấp gáp của cả hai chúng tôi.
“Tao không thích chỗ này chút nào…”
Tôi thì thầm, nhưng vẫn bước theo Ngọc.
Bước chân vang vọng, như thể không gian này rộng lớn hơn những gì mắt tôi có thể thấy.
Máu vẫn nhỏ từng giọt từ những dấu tay trên tường, nhưng lạ lùng thay, thảm xanh không hề bị vấy bẩn.
Chúng tôi leo lên, từng bậc một, không biết đã đi bao lâu.
Rồi bất chợt, cầu thang kết thúc.
Trước mặt chúng tôi là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, trên đó khắc những ký tự kỳ lạ mà tôi không hiểu.
Không khí bên kia cánh cửa dường như nặng nề hơn, như thể có một thứ gì đó đang chờ sẵn.
Ngọc chạm vào tay nắm cửa, ngập ngừng giây lát, rồi đẩy ra.
Một căn phòng rộng mở trước mắt chúng tôi.
Không—phải nói đúng hơn là một thư viện.
Những giá sách cao chót vót bao quanh chúng tôi, ngập tràn những cuốn sách cũ nát, bụi phủ dày đặc.
Không có cửa sổ, chỉ có ánh sáng vàng vọt hắt xuống từ những chiếc đèn trần lung lay.
Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch.
Giữa căn phòng, có một chiếc bàn gỗ.
Trên bàn, một cuốn sổ nằm mở sẵn, như thể ai đó vừa mới đọc dở.
Và trên bìa cuốn sổ…
Là tên tôi.
Tôi sững người.
Ngọc cũng nhìn thấy.
Cô ấy siết chặt cổ tay tôi, giọng thì thầm gần như không thành tiếng.
“Hương… tại sao tên mày lại ở đây?”
Tôi nuốt khan, ánh mắt không rời khỏi cuốn sổ trước mặt.
Căn phòng này… là gì?
Tại sao lại có tên tôi ở đây?
Tôi vươn tay định chạm vào cuốn sổ, nhưng Ngọc giật mạnh tôi lại.
“Đừng.”
Giọng cô ấy đầy cảnh giác.
“Mày không biết nó là gì đâu.”
Tôi nhìn Ngọc, rồi nhìn quanh căn phòng.
Những kệ sách cao vút bao bọc lấy chúng tôi, hàng ngàn cuốn sách chen chúc trên đó, một số cũ kỹ đến mức bìa sờn rách, một số trông mới đến bất thường.
Tôi cảm giác có thứ gì đó đang ẩn nấp giữa những kệ sách, như thể cả căn phòng này đang quan sát chúng tôi.
Ngọc cũng nhận ra điều đó.
Cô ấy siết nhẹ cổ tay tôi, thì thầm.
“Có gì đó… không đúng.”
Tôi gật đầu.
Dù vậy, tôi không thể ngăn bản thân đưa mắt nhìn lại cuốn sổ trên bàn.
Bên cạnh tên tôi, có một dòng chữ nhỏ, nguệch ngoạc.
"Lịch sử có thể bị viết lại."
Tôi cảm giác tim mình lỡ một nhịp.
Ngọc cũng thấy dòng chữ đó, ánh mắt cô ấy tối sầm lại.
“Lịch sử có thể bị viết lại…”
Cô ấy nhắc lại, giọng trầm hẳn.
“Ý là sao?”
Tôi không có câu trả lời.
Nhưng tôi cảm giác… nếu chúng tôi lật những trang trong cuốn sổ này, có lẽ chúng tôi sẽ tìm ra.
Hoặc có lẽ… chúng tôi sẽ mất đi điều gì đó quan trọng mãi mãi.
Tôi giật mình khi một cuốn sách từ kệ cao rơi xuống, va chạm với mặt sàn tạo nên âm thanh khô khốc vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch.
Ngọc cũng cứng người lại, mắt cô ấy dán chặt vào bìa sách.
Trên đó, một cái tên hiện lên rõ ràng:
Bùi Hồng Diễm.
Tôi nuốt khan.
“Diễm… là ai?”
Ngọc nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối.
“Hình như là… lớp mình có người tên vậy không?”
Tôi cố lục lại trí nhớ, nhưng đầu óc bỗng trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ.
Cái tên đó nghe quen, nhưng tôi không thể nhớ nổi gương mặt hay bất cứ điều gì về người đó.
Như thể… người đó chưa từng tồn tại.
Ngọc chậm rãi cúi xuống, định nhặt cuốn sách lên.
Tôi mở miệng định ngăn cô ấy lại, nhưng đã quá muộn.
Vừa chạm tay vào, cuốn sách bỗng bật mở.
Những trang giấy lật liên tục như có một cơn gió vô hình thổi qua, từng dòng chữ trên giấy mờ dần, tan biến như thể đang bị xóa đi.
Rồi, ở trang cuối cùng, một dòng chữ đỏ thẫm hiện lên:
“Ai nhớ về ta, kẻ đó sẽ thay thế ta.”
Tôi cảm giác máu trong người mình đông cứng lại.
Ngọc cũng đột ngột thả cuốn sách ra, lùi lại một bước.
“Cái quái gì thế này…?”
Căn phòng vẫn yên lặng, nhưng không khí bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Tôi có cảm giác… nếu còn đứng đây lâu hơn, chúng tôi sẽ không bao giờ có thể rời khỏi nơi này nữa.
Cả tôi và Ngọc đều cứng đờ khi một âm thanh khe khẽ phát ra từ phía sau kệ sách.
Lạch cạch.
Ban đầu chỉ là một tiếng động nhẹ, như thể có thứ gì đó dịch chuyển chậm rãi.
Nhưng rồi, âm thanh ngày càng lớn hơn.
Một thứ gì đó – hoặc một ai đó – đang ở đằng sau kệ sách.
Ngọc nuốt khan, mắt dán chặt vào khoảng tối giữa những kệ gỗ cao vút.
"Mày có nghe thấy không?"
Tôi khẽ gật đầu, không dám lên tiếng.
Lạch cạch.
Tiếng động lại vang lên, lần này kèm theo một tiếng sột soạt, như thể ai đó đang quét ngón tay dọc theo mép sách.
Ngọc liếc nhìn tôi, rồi khẽ thì thầm: "Chúng ta có nên xem thử không?"
Tôi thực sự không muốn, nhưng đôi chân như có một sức hút vô hình kéo tôi tiến lên.
Ngọc cũng vậy.
Cả hai chậm rãi di chuyển về phía kệ sách, mỗi bước chân đều khiến tiếng thở của tôi trở nên gấp gáp hơn.
Khi chỉ còn cách kệ sách vài bước, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Lạch cạch.
Rồi, bất chợt, một bàn tay trắng bệch với những ngón tay dài bất thường từ từ thò ra từ khoảng trống giữa hai kệ sách.
Tôi nín thở khi cánh cửa kệ sách mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ bên trong.
Giữa căn phòng tối tăm, một cô gái đang ngồi bệt dưới đất, đầu cúi gằm, mái tóc dài xõa rũ rượi che gần hết khuôn mặt.
Tôi không cần nhìn kỹ cũng biết đó là Bùi Hồng Diễm—cái tên vừa rơi xuống từ kệ sách.
Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải là danh tính của cô ta.
Mà là con dao trên tay cô ta.
Diễm cầm con dao sắc bén, chầm chậm rạch một đường dài trên bụng mình.
Máu đỏ tràn ra, nhưng cô ta không hề kêu đau, không hề có một chút phản ứng nào.
Rồi, từng chút một, cô ta bắt đầu lôi ruột gan của chính mình ra, bày chúng trên sàn như thể đang sắp xếp một thứ gì đó quan trọng.
"Mày thấy chưa?"
Ngọc thì thào, giọng run run nhưng ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Tôi không đáp.
Tôi không thể thốt ra lời nào.
Diễm ngẩng đầu lên.
Đôi mắt cô ta đục ngầu, tròng trắng nhiều hơn tròng đen.
Một nụ cười méo mó kéo giãn khóe môi.
Rồi, cô ta mở miệng.
Giọng nói khàn đặc, nhưng từng chữ đều vang vọng khắp căn phòng.
“Cả lớp E… sẽ chết hết.”
Diễm nắm chặt con dao, rồi không do dự, đâm mạnh vào bụng mình thêm một lần nữa.
Máu trào ra thành dòng, nhuộm đỏ cả sàn nhà.
Tôi sững sờ, cả người cứng đờ, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt.
Ngọc túm lấy tay tôi, siết chặt đến mức đau nhói.
“Hương…
Chúng ta phải—”
Nhưng cô ấy chưa kịp nói hết câu thì Diễm bật cười.
Một tràng cười khô khốc, méo mó, vang vọng khắp căn phòng.
Rồi, đôi mắt cô ta trợn ngược.
Cơ thể giật lên một lần, hai lần… trước khi đổ gục xuống nền đất lạnh lẽo.
Một mùi tanh nồng nặc xộc lên, khiến tôi choáng váng.
Diễm…
đã chết.
Ngay khi tôi tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, cơ thể Diễm bỗng co giật dữ dội.
Tiếng xương kêu răng rắc vang lên đầy ghê rợn.
Cổ cô ta bắt đầu xoay.
Xoay.
Xoay.
Một vòng.
Hai vòng.
Ba vòng.
Rồi trọn 360°.
Khuôn mặt Diễm giờ đối diện với bọn tôi, nhưng theo một cách phi tự nhiên đến quái dị.
Đôi mắt trống rỗng, méo mó, miệng kéo thành một nụ cười rộng đến tận mang tai, lộ ra hàm răng nhuốm máu.
Dưới chân cô ta, nội tạng vương vãi khắp nơi.
Ruột non, ruột già cuộn lại như những con rắn nhớp nháp, trơn tuột trên nền đất đẫm máu.
Lá gan bị xé toạc làm đôi.
Dạ dày rỗng không, như thể vừa bị moi sạch.
Những mảnh xương sườn gãy vụn, lẫn trong vũng dịch đặc quánh màu đỏ sậm.
Mùi hôi thối xộc vào mũi, khiến tôi nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Rồi Diễm cử động.
Không, cô ta lao tới.
Nhanh như một con thú hoang.
Tôi và Ngọc hét lên, quay người bỏ chạy.
Tiếng bước chân trần đẫm máu đuổi sát phía sau.
Cánh cửa trước mặt rung lên bần bật khi chúng tôi lao vào.
Nhưng khi tôi vừa đặt tay lên nắm cửa…
Một bàn tay lạnh ngắt tóm lấy cổ tôi.
Cổ tôi như bị bóp nghẹt.
Bàn tay của Diễm siết chặt, lạnh lẽo và nhớp nháp như vừa lôi ra từ một đống xác thối rữa.
Tôi cố vùng vẫy, nhưng ngay khi ngước lên, cảnh tượng trước mắt khiến tôi gần như ngất đi vì kinh hoàng.
Cái cơ thể đã tự mổ bụng ấy… vẫn chưa hoàn toàn trống rỗng.
Từ lỗ hổng nơi bụng bị xé toạc, một phần ruột non còn dính lại, đang co thắt như thể nó vẫn còn sống.
Nó run rẩy, nhúc nhích, như thể đang giãy giụa giữa sự sống và cái chết.
Một đoạn ruột già bị đứt lìa, đầu kia vẫn còn bám vào cơ thể, kéo lê trên mặt đất như một con giun khổng lồ đầy máu.
Tệ hơn, lá lách của cô ta chưa bị moi ra hoàn toàn, một nửa vẫn treo lủng lẳng bên trong khoang bụng rỗng hoác, đung đưa theo từng cử động.
Và tim…
Trái tim vẫn còn đập.
Tôi có thể nhìn thấy nó qua phần xương ức đã vỡ nát.
Nó không đập theo một nhịp bình thường mà giật giật một cách méo mó, không đều, như thể đang cố bám víu lấy sự sống trong vô vọng.
Mạch máu vẫn còn co thắt.
Nhưng thay vì bơm máu đi, chúng phun trào từng dòng chất lỏng đặc sệt màu đen, chảy dài xuống đùi cô ta.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.
Dạ dày tôi quặn thắt, tôi nôn thốc nôn tháo ngay trên chính đôi chân mình, cảm giác chua chát và đắng ngắt tràn đầy trong miệng.
Nhưng Diễm chỉ cười.
Cô ta bẻ ngoặt cổ thêm một lần nữa.
Cái miệng đầy máu mở rộng, và giọng nói méo mó vang lên:
"Cả lớp E… sẽ chết hết… bắt đầu từ mày, Hương ạ."
Rồi cô ta lao tới.
Tôi hét lên, lùi lại theo phản xạ.
Ngọc nắm lấy cổ tay tôi, kéo giật đi khi Diễm lao đến.
Tiếng bước chân bì bõm vang lên trên nền nhà nhuộm đầy máu, từng mảng nội tạng trượt khỏi cơ thể Diễm khi cô ta di chuyển, rơi xuống đất kêu bịch bịch như những miếng thịt sống bị quăng xuống sàn.
Mùi tanh nồng nặc bủa vây lấy tôi, quyện với mùi hôi thối của da thịt đang phân hủy, khiến tôi gần như muốn nôn thêm lần nữa.
Nhưng tôi không có thời gian.
Chúng tôi phải chạy.
Ngọc kéo tôi lao về phía cửa, nhưng vừa tới nơi, cánh cửa đã biến mất.
Không còn gì ngoài bức tường trống trơn, lạnh lẽo.
"Không… không thể nào…"
Tôi lắp bắp, bàn tay run rẩy chạm vào bức tường đặc quánh mùi máu.
"Các người không thể trốn."
Giọng Diễm méo mó vang lên ngay sau lưng.
Tôi quay phắt lại—và một thứ gì đó ập thẳng vào mặt tôi.
Là một đoạn ruột.
Một đoạn ruột vẫn còn ấm, dính đầy máu, vừa bị giật ra khỏi cơ thể Diễm, giờ đây bị ném thẳng vào người tôi như một sợi dây trói chết chóc.
Tôi hét lên, hoảng loạn giật lùi.
Nhưng ngay lúc đó, Diễm đã ngay trước mặt tôi.
Cô ta không còn đi nữa—mà đang bò.
Bò bằng bốn chân như một con thú, những ngón tay bấu chặt xuống sàn gỗ, móng tay gãy rụng nhưng vẫn bấu vào như những cái móc câu sắc nhọn.
Cặp mắt cô ta không còn con ngươi.
Chỉ còn một màu đen trống rỗng, sâu hun hút, như hai hố không đáy đang chực chờ nuốt chửng tất cả.
"Chạy đi!"
Ngọc hét lên, giật mạnh tay tôi.
Chúng tôi lao về phía cầu thang.
Nhưng khi chân tôi chạm bậc thang đầu tiên…
Thảm xanh đột ngột hóa thành một thứ khác.
Thịt sống.
Thảm trải cầu thang giờ đây biến thành từng lớp da thịt chồng chất lên nhau, chảy nhão, ươn ướt và nhớp nháp.
Tôi gần như trượt ngã khi nhận ra tôi đang dẫm lên những phần cơ thể đã bị lột da, những mạch máu vẫn còn co giật yếu ớt.
Và giữa cơn hỗn loạn đó, một bàn tay thò ra từ bậc thang thứ ba.
Nó nắm lấy cổ chân tôi.
Tôi chưa kịp hét lên, thì ruột của Diễm đã siết chặt quanh người tôi.
Một đoạn ruột dài ngoằng, nhớp nháp và vẫn còn ấm bất ngờ bắn ra từ bụng cô ta, quấn quanh cổ tôi như một con trăn khổng lồ.
Nó trườn lên mặt tôi, trườn vào miệng tôi, bịt chặt lấy cơn la hét của tôi trong sự kinh hoàng tuyệt đối.
Mùi máu, mùi phân hủy, mùi hôi thối của nội tạng mục rữa tràn vào mũi, vào cổ họng tôi, khiến tôi muốn nôn ra nhưng không thể.
Ruột của Diễm đang trói chặt lấy tôi như một con búp bê rối bị quấn bởi chính nội tạng của nó.
Tôi cố giãy giụa, nhưng càng giãy, ruột càng siết chặt.
Mắt tôi tối sầm, hơi thở bị cướp mất.
Trước mặt tôi, Diễm vẫn cười.
Một nụ cười không thuộc về con người.
Rồi đột nhiên, một lực kéo mạnh mẽ giật tôi ra khỏi đó.
Ngọc.
Cô ấy dùng hết sức kéo tôi khỏi những sợi ruột chết chóc, giật phăng chúng khỏi người tôi.
Một đoạn ruột còn dính trên môi tôi văng xuống đất, quằn quại như một con giun vừa bị chặt làm đôi.
Không có thời gian.
Chúng tôi chạy.
Diễm tru lên sau lưng, một âm thanh méo mó như tiếng kim loại cọ vào nhau.
Và rồi, cô ta đuổi theo.
Âm thanh ướt nhẹp của những bước chân rượt đuổi phía sau khiến tim tôi thắt lại.
Mỗi lần tôi quay đầu, tôi lại thấy Diễm gần hơn, thân thể cô ta bị chính nội tạng của mình kéo lê, những mảnh ruột quấn quanh chân như những sợi xích sống.
Nhưng điều tệ hơn là cô ta không chạy, cô ta lướt.
Lướt nhanh như một cơn gió chết chóc, mái tóc bết máu giật giật theo từng chuyển động không tự nhiên của cơ thể.
Ngọc kéo tay tôi, lôi tôi chạy về phía trước, nhưng phía trước chẳng có gì ngoài bóng tối và những kệ sách cao ngất.
"Chạy đi đâu bây giờ?"
Tôi thở hổn hển, chân như muốn nhũn ra.
Ngọc nghiến răng.
"Cứ chạy!
Có đường thoát!"
Nhưng làm gì có đường thoát nào ở đây?
Ngay lúc đó—
RẦM!
Một cái giá sách đổ ập xuống ngay trước mặt tôi, chặn đứng đường đi.
Bụi và những trang giấy rách tung lên, bọc lấy chúng tôi trong một màn sương mờ mịt của sự tuyệt vọng.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng Diễm.
"Không ai thoát được đâu."
Tiếng cô ta vọng lên từ mọi hướng, như thể chính căn phòng này đang nói chuyện với chúng tôi.