Cập nhật mới

Khác Hợp Âm Máu Lớp E

Hợp Âm Máu Lớp E
Hợp âm 20 : Thư viện thịt sống


Tôi im lặng một lúc, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ.

Theo dõi Thủy?

Nghe có vẻ điên rồ, nhưng cũng không phải không có lý.

Nếu cô ấy thực sự biết điều gì đó, cách duy nhất để tìm ra là quan sát cô ấy thật kỹ.

“Vậy mày tính làm thế nào?”

Tôi hỏi, giọng vẫn còn do dự.

Ngọc nhếch môi, rõ ràng đã có kế hoạch sẵn trong đầu.

“Dễ thôi.

Giờ ra chơi hôm nay, tao sẽ tìm cách đi theo nó.

Mày cứ giả vờ như bình thường, đừng để nó nghi ngờ.”

Tôi cau mày.

“Chỉ một mình mày thôi à?”

Ngọc nhún vai.

“Tất nhiên.

Tao nhanh nhẹn hơn mày mà.”

Tôi bĩu môi, nhưng không cãi lại.

Ngọc luôn là đứa quyết đoán hơn trong những chuyện thế này.

Tôi chỉ biết thở dài, hy vọng mọi thứ không trở nên quá mức rắc rối.



Ra chơi, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng mắt vẫn liếc về phía Thủy.

Cô ấy thu dọn sách vở rất chậm, ánh mắt như đang lơ đãng nhìn đâu đó.

Ngọc đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào, len lỏi giữa đám đông trong lớp.

Tôi không thể thấy cô ấy nữa, nhưng biết chắc rằng Ngọc đang đâu đó gần đây, chờ đợi thời cơ.

Thủy đứng dậy, ôm chặt quyển sổ vào ngực, rồi lặng lẽ rời khỏi lớp.

Tôi nín thở khi thấy Ngọc xuất hiện ở cửa, lặng lẽ bám theo.

Tôi ngồi yên tại chỗ, lòng bàn tay siết chặt.

Một linh cảm không tốt cứ bám lấy tôi.

Chuyện này… thực sự có đúng không?



Mười lăm phút trôi qua.

Ngọc vẫn chưa quay lại.

Tôi bắt đầu bồn chồn.

Nhìn quanh lớp, tôi thấy mọi người vẫn đang cười nói bình thường, nhưng với tôi, không khí bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường.

Và rồi, khi tôi đang định đứng lên, Ngọc xuất hiện.

Nhưng có gì đó không ổn.

Ngọc bước vào lớp, khuôn mặt tái mét, ánh mắt hoang mang cực độ.

Cô ấy đi thẳng đến chỗ tôi, nắm chặt cổ tay tôi đến mức tôi phải giật mình.

“Hương…

Tao nghĩ tao vừa thấy thứ không nên thấy.”

Tim tôi lỡ một nhịp.

“Cái gì?”

Ngọc nuốt khan, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Thủy… nó không đi một mình.”

Cả người tôi lạnh toát.

“Mày nói gì cơ?”

Ngọc run rẩy.

“Có ai đó…

đang đi cùng nó.

Nhưng người đó… không có mặt.”

Tôi nín thở, sống lưng lạnh toát.

“Không có… mặt?”

Tôi lặp lại, giọng gần như vỡ vụn.

Ngọc gật đầu nhanh đến mức trông như cô ấy sợ nếu chậm một chút thôi thì những gì mình vừa thấy sẽ tan biến.

“Tao không nhìn thấy mặt người đó.

Chỉ có một cái bóng đi bên cạnh Thủy.

Một cái bóng… nhưng không có hình dạng rõ ràng.”

Ngực tôi thắt lại.

Tôi không thể cứ ngồi đây mà chờ đợi thêm được nữa.

“Mày thấy Thủy đi đâu?”

“Cầu thang phía sau.”

Tôi đứng bật dậy.

“Đi!”

Không cần nói thêm, cả hai chúng tôi lao ra khỏi lớp.



Chúng tôi chạy qua hành lang dài, tiếng bước chân vang vọng giữa không gian vắng vẻ.

Tôi nhìn thấy Thủy ở cuối hành lang, ngay trước cầu thang.

Cô ấy vẫn ôm chặt quyển sổ vào ngực, dáng vẻ lặng lẽ như mọi khi.

“Thủy!”

Tôi hét lên.

Cô ấy không quay lại.

Tôi và Ngọc càng chạy nhanh hơn.

Nhưng rồi tôi nhận ra một điều kỳ lạ.

Khoảng cách giữa chúng tôi và Thủy không hề thu hẹp lại.

Ngược lại…

Nó đang xa dần.

Tôi cắn chặt răng, dồn hết sức chạy nhanh hơn.

Nhưng không quan trọng chúng tôi cố gắng thế nào, Thủy vẫn cứ ở phía trước, dường như lúc nào cũng cách chúng tôi một khoảng nhất định.

“Nó… không đúng…”

Ngọc thở hổn hển.

“Chúng ta không thể…

đuổi kịp nó…”

Tôi không chịu thua.

Tôi lao về phía trước, gần như tuyệt vọng.

“Thủy!

Đợi đã!”

Cuối cùng, Thủy cũng dừng lại.

Nhưng cô ấy không quay mặt về phía chúng tôi.

Cô ấy chỉ đứng đó.

Im lặng.

Bóng đen bên cạnh cô ấy cũng dừng lại.

Và rồi…

Nó bắt đầu quay lại.

Tôi chưa kịp thấy gì thì đột nhiên…

Tất cả đèn trong hành lang vụt tắt.

Tim tôi thắt lại khi bóng tối ập đến.

Không khí xung quanh lạnh buốt như thể tất cả nhiệt độ trong hành lang bị rút cạn.

Rồi đột nhiên, tôi cảm thấy một thứ gì đó quấn lấy mắt cá chân mình.

Một bàn tay.

Lạnh ngắt.

Nhớp nháp.

Tôi hít một hơi rùng mình, nhưng chưa kịp phản ứng, thì một bàn tay khác bám chặt vào chân còn lại.

Rồi một bàn tay nữa.

Và thêm một bàn tay nữa.

Tôi cúi xuống.

Ánh sáng từ đèn điện phía cuối hành lang lập lòe, soi rõ những cánh tay nhợt nhạt, bê bết máu đang vươn ra từ nền đất.

Những ngón tay xương xẩu bấu chặt lấy da thịt tôi, kéo tôi xuống.

"HƯƠNG!"

Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của Ngọc.

Tôi cố giãy giụa, nhưng những cánh tay càng siết chặt hơn, kéo tôi trượt dài trên nền gạch lạnh.

Móng tay của chúng cào rách tất cả những gì chúng chạm vào—tôi cảm thấy vải quần mình bị xé rách, làn da bỏng rát khi bị những ngón tay đầy máu cào qua.

Rồi tôi nhận ra.

Tôi không phải người duy nhất bị kéo xuống.

Ngọc cũng đang quằn quại, chân tay vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Gương mặt cô ấy méo mó vì sợ hãi, nhưng cô ấy vẫn cố với tay về phía tôi.

"Hương!

Nắm lấy tay tao!"

Tôi đưa tay ra, nhưng ngay khi đầu ngón tay chúng tôi sắp chạm vào nhau—

ẦM!

Nền đất dưới chân tôi nứt toác.

Và tôi rơi xuống.

Tôi mở mắt.

Toàn thân đau nhức, như thể vừa bị quăng xuống từ một độ cao khủng khiếp.

Tôi không biết mình đã rơi bao lâu, chỉ biết khi chạm đất, mọi thứ xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

"Ngọc…?"

Tôi thì thào, cố nâng người dậy.

Có tiếng động từ bên cạnh.

Ngọc nằm sấp trên sàn, thở dốc.

Khi tôi lay nhẹ, cô ấy rên lên khe khẽ, rồi từ từ mở mắt.

Cả hai chúng tôi ngồi dậy, nhìn quanh.

Nơi này…

Không giống với bất cứ nơi nào tôi từng thấy.

Một cầu thang lớn trải dài trước mặt chúng tôi, bậc thang được phủ một lớp thảm nhung màu xanh sẫm, sạch sẽ đến mức gần như lạc lõng.

Hai bên cầu thang là những bức tường cao chót vót, nhưng không phải tường bình thường—chúng phủ đầy dấu bàn tay in bằng máu.

Máu loang lổ, nhỏ giọt xuống từng bậc thang, tương phản một cách kỳ dị với lớp thảm hoàn hảo kia.

Không có cửa sổ.

Không có lối ra.

Chỉ có cầu thang, uốn lượn lên cao, biến mất vào bóng tối.

Tôi quay sang Ngọc.

"Nơi này là…?"

Cô ấy lắc đầu, rõ ràng vẫn chưa thể tin vào mắt mình.

"Hương, tao không nghĩ đây là một chỗ bình thường đâu."

Tôi nuốt khan.

"Vậy thì…

đây là đâu?"

Ngọc không trả lời ngay.

Cô ấy đứng dậy, bước đến gần cầu thang.

Tôi nhận ra cô ấy đang căng thẳng đến mức nào khi những ngón tay siết chặt lấy vạt áo, mắt không rời khỏi những dấu máu trên tường.

"Tao có cảm giác…"

Cô ấy nói, giọng nhỏ dần.

"Chúng ta không nên ở đây."

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

Không nên ở đây.

Nhưng chúng tôi còn lựa chọn nào khác?

Tôi và Ngọc nhìn nhau, rồi không nói gì, cùng hướng mắt lên phía trên.

Cầu thang uốn lượn trong bóng tối, từng bậc thang xanh sẫm như nuốt trọn ánh nhìn.

Không có tiếng động nào ngoài hơi thở gấp gáp của cả hai chúng tôi.

“Tao không thích chỗ này chút nào…”

Tôi thì thầm, nhưng vẫn bước theo Ngọc.

Bước chân vang vọng, như thể không gian này rộng lớn hơn những gì mắt tôi có thể thấy.

Máu vẫn nhỏ từng giọt từ những dấu tay trên tường, nhưng lạ lùng thay, thảm xanh không hề bị vấy bẩn.

Chúng tôi leo lên, từng bậc một, không biết đã đi bao lâu.

Rồi bất chợt, cầu thang kết thúc.

Trước mặt chúng tôi là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, trên đó khắc những ký tự kỳ lạ mà tôi không hiểu.

Không khí bên kia cánh cửa dường như nặng nề hơn, như thể có một thứ gì đó đang chờ sẵn.

Ngọc chạm vào tay nắm cửa, ngập ngừng giây lát, rồi đẩy ra.

Một căn phòng rộng mở trước mắt chúng tôi.

Không—phải nói đúng hơn là một thư viện.

Những giá sách cao chót vót bao quanh chúng tôi, ngập tràn những cuốn sách cũ nát, bụi phủ dày đặc.

Không có cửa sổ, chỉ có ánh sáng vàng vọt hắt xuống từ những chiếc đèn trần lung lay.

Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình đập thình thịch.

Giữa căn phòng, có một chiếc bàn gỗ.

Trên bàn, một cuốn sổ nằm mở sẵn, như thể ai đó vừa mới đọc dở.

Và trên bìa cuốn sổ…

Là tên tôi.

Tôi sững người.

Ngọc cũng nhìn thấy.

Cô ấy siết chặt cổ tay tôi, giọng thì thầm gần như không thành tiếng.

“Hương… tại sao tên mày lại ở đây?”

Tôi nuốt khan, ánh mắt không rời khỏi cuốn sổ trước mặt.

Căn phòng này… là gì?

Tại sao lại có tên tôi ở đây?

Tôi vươn tay định chạm vào cuốn sổ, nhưng Ngọc giật mạnh tôi lại.

“Đừng.”

Giọng cô ấy đầy cảnh giác.

“Mày không biết nó là gì đâu.”

Tôi nhìn Ngọc, rồi nhìn quanh căn phòng.

Những kệ sách cao vút bao bọc lấy chúng tôi, hàng ngàn cuốn sách chen chúc trên đó, một số cũ kỹ đến mức bìa sờn rách, một số trông mới đến bất thường.

Tôi cảm giác có thứ gì đó đang ẩn nấp giữa những kệ sách, như thể cả căn phòng này đang quan sát chúng tôi.

Ngọc cũng nhận ra điều đó.

Cô ấy siết nhẹ cổ tay tôi, thì thầm.

“Có gì đó… không đúng.”

Tôi gật đầu.

Dù vậy, tôi không thể ngăn bản thân đưa mắt nhìn lại cuốn sổ trên bàn.

Bên cạnh tên tôi, có một dòng chữ nhỏ, nguệch ngoạc.

"Lịch sử có thể bị viết lại."

Tôi cảm giác tim mình lỡ một nhịp.

Ngọc cũng thấy dòng chữ đó, ánh mắt cô ấy tối sầm lại.

“Lịch sử có thể bị viết lại…”

Cô ấy nhắc lại, giọng trầm hẳn.

“Ý là sao?”

Tôi không có câu trả lời.

Nhưng tôi cảm giác… nếu chúng tôi lật những trang trong cuốn sổ này, có lẽ chúng tôi sẽ tìm ra.

Hoặc có lẽ… chúng tôi sẽ mất đi điều gì đó quan trọng mãi mãi.

Tôi giật mình khi một cuốn sách từ kệ cao rơi xuống, va chạm với mặt sàn tạo nên âm thanh khô khốc vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch.

Ngọc cũng cứng người lại, mắt cô ấy dán chặt vào bìa sách.

Trên đó, một cái tên hiện lên rõ ràng:

Bùi Hồng Diễm.

Tôi nuốt khan.

“Diễm… là ai?”

Ngọc nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối.

“Hình như là… lớp mình có người tên vậy không?”

Tôi cố lục lại trí nhớ, nhưng đầu óc bỗng trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ.

Cái tên đó nghe quen, nhưng tôi không thể nhớ nổi gương mặt hay bất cứ điều gì về người đó.

Như thể… người đó chưa từng tồn tại.

Ngọc chậm rãi cúi xuống, định nhặt cuốn sách lên.

Tôi mở miệng định ngăn cô ấy lại, nhưng đã quá muộn.

Vừa chạm tay vào, cuốn sách bỗng bật mở.

Những trang giấy lật liên tục như có một cơn gió vô hình thổi qua, từng dòng chữ trên giấy mờ dần, tan biến như thể đang bị xóa đi.

Rồi, ở trang cuối cùng, một dòng chữ đỏ thẫm hiện lên:

“Ai nhớ về ta, kẻ đó sẽ thay thế ta.”

Tôi cảm giác máu trong người mình đông cứng lại.

Ngọc cũng đột ngột thả cuốn sách ra, lùi lại một bước.

“Cái quái gì thế này…?”

Căn phòng vẫn yên lặng, nhưng không khí bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Tôi có cảm giác… nếu còn đứng đây lâu hơn, chúng tôi sẽ không bao giờ có thể rời khỏi nơi này nữa.

Cả tôi và Ngọc đều cứng đờ khi một âm thanh khe khẽ phát ra từ phía sau kệ sách.

Lạch cạch.

Ban đầu chỉ là một tiếng động nhẹ, như thể có thứ gì đó dịch chuyển chậm rãi.

Nhưng rồi, âm thanh ngày càng lớn hơn.

Một thứ gì đó – hoặc một ai đó – đang ở đằng sau kệ sách.

Ngọc nuốt khan, mắt dán chặt vào khoảng tối giữa những kệ gỗ cao vút.

"Mày có nghe thấy không?"

Tôi khẽ gật đầu, không dám lên tiếng.

Lạch cạch.

Tiếng động lại vang lên, lần này kèm theo một tiếng sột soạt, như thể ai đó đang quét ngón tay dọc theo mép sách.

Ngọc liếc nhìn tôi, rồi khẽ thì thầm: "Chúng ta có nên xem thử không?"

Tôi thực sự không muốn, nhưng đôi chân như có một sức hút vô hình kéo tôi tiến lên.

Ngọc cũng vậy.

Cả hai chậm rãi di chuyển về phía kệ sách, mỗi bước chân đều khiến tiếng thở của tôi trở nên gấp gáp hơn.

Khi chỉ còn cách kệ sách vài bước, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Lạch cạch.

Rồi, bất chợt, một bàn tay trắng bệch với những ngón tay dài bất thường từ từ thò ra từ khoảng trống giữa hai kệ sách.

Tôi nín thở khi cánh cửa kệ sách mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ bên trong.

Giữa căn phòng tối tăm, một cô gái đang ngồi bệt dưới đất, đầu cúi gằm, mái tóc dài xõa rũ rượi che gần hết khuôn mặt.

Tôi không cần nhìn kỹ cũng biết đó là Bùi Hồng Diễm—cái tên vừa rơi xuống từ kệ sách.

Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải là danh tính của cô ta.

Mà là con dao trên tay cô ta.

Diễm cầm con dao sắc bén, chầm chậm rạch một đường dài trên bụng mình.

Máu đỏ tràn ra, nhưng cô ta không hề kêu đau, không hề có một chút phản ứng nào.

Rồi, từng chút một, cô ta bắt đầu lôi ruột gan của chính mình ra, bày chúng trên sàn như thể đang sắp xếp một thứ gì đó quan trọng.

"Mày thấy chưa?"

Ngọc thì thào, giọng run run nhưng ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

Tôi không đáp.

Tôi không thể thốt ra lời nào.

Diễm ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô ta đục ngầu, tròng trắng nhiều hơn tròng đen.

Một nụ cười méo mó kéo giãn khóe môi.

Rồi, cô ta mở miệng.

Giọng nói khàn đặc, nhưng từng chữ đều vang vọng khắp căn phòng.

“Cả lớp E… sẽ chết hết.”

Diễm nắm chặt con dao, rồi không do dự, đâm mạnh vào bụng mình thêm một lần nữa.

Máu trào ra thành dòng, nhuộm đỏ cả sàn nhà.

Tôi sững sờ, cả người cứng đờ, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt.

Ngọc túm lấy tay tôi, siết chặt đến mức đau nhói.

“Hương…

Chúng ta phải—”

Nhưng cô ấy chưa kịp nói hết câu thì Diễm bật cười.

Một tràng cười khô khốc, méo mó, vang vọng khắp căn phòng.

Rồi, đôi mắt cô ta trợn ngược.

Cơ thể giật lên một lần, hai lần… trước khi đổ gục xuống nền đất lạnh lẽo.

Một mùi tanh nồng nặc xộc lên, khiến tôi choáng váng.

Diễm…

đã chết.

Ngay khi tôi tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, cơ thể Diễm bỗng co giật dữ dội.

Tiếng xương kêu răng rắc vang lên đầy ghê rợn.

Cổ cô ta bắt đầu xoay.

Xoay.

Xoay.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Rồi trọn 360°.

Khuôn mặt Diễm giờ đối diện với bọn tôi, nhưng theo một cách phi tự nhiên đến quái dị.

Đôi mắt trống rỗng, méo mó, miệng kéo thành một nụ cười rộng đến tận mang tai, lộ ra hàm răng nhuốm máu.

Dưới chân cô ta, nội tạng vương vãi khắp nơi.

Ruột non, ruột già cuộn lại như những con rắn nhớp nháp, trơn tuột trên nền đất đẫm máu.

Lá gan bị xé toạc làm đôi.

Dạ dày rỗng không, như thể vừa bị moi sạch.

Những mảnh xương sườn gãy vụn, lẫn trong vũng dịch đặc quánh màu đỏ sậm.

Mùi hôi thối xộc vào mũi, khiến tôi nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Rồi Diễm cử động.

Không, cô ta lao tới.

Nhanh như một con thú hoang.

Tôi và Ngọc hét lên, quay người bỏ chạy.

Tiếng bước chân trần đẫm máu đuổi sát phía sau.

Cánh cửa trước mặt rung lên bần bật khi chúng tôi lao vào.

Nhưng khi tôi vừa đặt tay lên nắm cửa…

Một bàn tay lạnh ngắt tóm lấy cổ tôi.

Cổ tôi như bị bóp nghẹt.

Bàn tay của Diễm siết chặt, lạnh lẽo và nhớp nháp như vừa lôi ra từ một đống xác thối rữa.

Tôi cố vùng vẫy, nhưng ngay khi ngước lên, cảnh tượng trước mắt khiến tôi gần như ngất đi vì kinh hoàng.

Cái cơ thể đã tự mổ bụng ấy… vẫn chưa hoàn toàn trống rỗng.

Từ lỗ hổng nơi bụng bị xé toạc, một phần ruột non còn dính lại, đang co thắt như thể nó vẫn còn sống.

Nó run rẩy, nhúc nhích, như thể đang giãy giụa giữa sự sống và cái chết.

Một đoạn ruột già bị đứt lìa, đầu kia vẫn còn bám vào cơ thể, kéo lê trên mặt đất như một con giun khổng lồ đầy máu.

Tệ hơn, lá lách của cô ta chưa bị moi ra hoàn toàn, một nửa vẫn treo lủng lẳng bên trong khoang bụng rỗng hoác, đung đưa theo từng cử động.

Và tim…

Trái tim vẫn còn đập.

Tôi có thể nhìn thấy nó qua phần xương ức đã vỡ nát.

Nó không đập theo một nhịp bình thường mà giật giật một cách méo mó, không đều, như thể đang cố bám víu lấy sự sống trong vô vọng.

Mạch máu vẫn còn co thắt.

Nhưng thay vì bơm máu đi, chúng phun trào từng dòng chất lỏng đặc sệt màu đen, chảy dài xuống đùi cô ta.

Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Dạ dày tôi quặn thắt, tôi nôn thốc nôn tháo ngay trên chính đôi chân mình, cảm giác chua chát và đắng ngắt tràn đầy trong miệng.

Nhưng Diễm chỉ cười.

Cô ta bẻ ngoặt cổ thêm một lần nữa.

Cái miệng đầy máu mở rộng, và giọng nói méo mó vang lên:

"Cả lớp E… sẽ chết hết… bắt đầu từ mày, Hương ạ."

Rồi cô ta lao tới.

Tôi hét lên, lùi lại theo phản xạ.

Ngọc nắm lấy cổ tay tôi, kéo giật đi khi Diễm lao đến.

Tiếng bước chân bì bõm vang lên trên nền nhà nhuộm đầy máu, từng mảng nội tạng trượt khỏi cơ thể Diễm khi cô ta di chuyển, rơi xuống đất kêu bịch bịch như những miếng thịt sống bị quăng xuống sàn.

Mùi tanh nồng nặc bủa vây lấy tôi, quyện với mùi hôi thối của da thịt đang phân hủy, khiến tôi gần như muốn nôn thêm lần nữa.

Nhưng tôi không có thời gian.

Chúng tôi phải chạy.

Ngọc kéo tôi lao về phía cửa, nhưng vừa tới nơi, cánh cửa đã biến mất.

Không còn gì ngoài bức tường trống trơn, lạnh lẽo.

"Không… không thể nào…"

Tôi lắp bắp, bàn tay run rẩy chạm vào bức tường đặc quánh mùi máu.

"Các người không thể trốn."

Giọng Diễm méo mó vang lên ngay sau lưng.

Tôi quay phắt lại—và một thứ gì đó ập thẳng vào mặt tôi.

Là một đoạn ruột.

Một đoạn ruột vẫn còn ấm, dính đầy máu, vừa bị giật ra khỏi cơ thể Diễm, giờ đây bị ném thẳng vào người tôi như một sợi dây trói chết chóc.

Tôi hét lên, hoảng loạn giật lùi.

Nhưng ngay lúc đó, Diễm đã ngay trước mặt tôi.

Cô ta không còn đi nữa—mà đang bò.

Bò bằng bốn chân như một con thú, những ngón tay bấu chặt xuống sàn gỗ, móng tay gãy rụng nhưng vẫn bấu vào như những cái móc câu sắc nhọn.

Cặp mắt cô ta không còn con ngươi.

Chỉ còn một màu đen trống rỗng, sâu hun hút, như hai hố không đáy đang chực chờ nuốt chửng tất cả.

"Chạy đi!"

Ngọc hét lên, giật mạnh tay tôi.

Chúng tôi lao về phía cầu thang.

Nhưng khi chân tôi chạm bậc thang đầu tiên…

Thảm xanh đột ngột hóa thành một thứ khác.

Thịt sống.

Thảm trải cầu thang giờ đây biến thành từng lớp da thịt chồng chất lên nhau, chảy nhão, ươn ướt và nhớp nháp.

Tôi gần như trượt ngã khi nhận ra tôi đang dẫm lên những phần cơ thể đã bị lột da, những mạch máu vẫn còn co giật yếu ớt.

Và giữa cơn hỗn loạn đó, một bàn tay thò ra từ bậc thang thứ ba.

Nó nắm lấy cổ chân tôi.

Tôi chưa kịp hét lên, thì ruột của Diễm đã siết chặt quanh người tôi.

Một đoạn ruột dài ngoằng, nhớp nháp và vẫn còn ấm bất ngờ bắn ra từ bụng cô ta, quấn quanh cổ tôi như một con trăn khổng lồ.

Nó trườn lên mặt tôi, trườn vào miệng tôi, bịt chặt lấy cơn la hét của tôi trong sự kinh hoàng tuyệt đối.

Mùi máu, mùi phân hủy, mùi hôi thối của nội tạng mục rữa tràn vào mũi, vào cổ họng tôi, khiến tôi muốn nôn ra nhưng không thể.

Ruột của Diễm đang trói chặt lấy tôi như một con búp bê rối bị quấn bởi chính nội tạng của nó.

Tôi cố giãy giụa, nhưng càng giãy, ruột càng siết chặt.

Mắt tôi tối sầm, hơi thở bị cướp mất.

Trước mặt tôi, Diễm vẫn cười.

Một nụ cười không thuộc về con người.

Rồi đột nhiên, một lực kéo mạnh mẽ giật tôi ra khỏi đó.

Ngọc.

Cô ấy dùng hết sức kéo tôi khỏi những sợi ruột chết chóc, giật phăng chúng khỏi người tôi.

Một đoạn ruột còn dính trên môi tôi văng xuống đất, quằn quại như một con giun vừa bị chặt làm đôi.

Không có thời gian.

Chúng tôi chạy.

Diễm tru lên sau lưng, một âm thanh méo mó như tiếng kim loại cọ vào nhau.

Và rồi, cô ta đuổi theo.

Âm thanh ướt nhẹp của những bước chân rượt đuổi phía sau khiến tim tôi thắt lại.

Mỗi lần tôi quay đầu, tôi lại thấy Diễm gần hơn, thân thể cô ta bị chính nội tạng của mình kéo lê, những mảnh ruột quấn quanh chân như những sợi xích sống.

Nhưng điều tệ hơn là cô ta không chạy, cô ta lướt.

Lướt nhanh như một cơn gió chết chóc, mái tóc bết máu giật giật theo từng chuyển động không tự nhiên của cơ thể.

Ngọc kéo tay tôi, lôi tôi chạy về phía trước, nhưng phía trước chẳng có gì ngoài bóng tối và những kệ sách cao ngất.

"Chạy đi đâu bây giờ?"

Tôi thở hổn hển, chân như muốn nhũn ra.

Ngọc nghiến răng.

"Cứ chạy!

Có đường thoát!"

Nhưng làm gì có đường thoát nào ở đây?

Ngay lúc đó—

RẦM!

Một cái giá sách đổ ập xuống ngay trước mặt tôi, chặn đứng đường đi.

Bụi và những trang giấy rách tung lên, bọc lấy chúng tôi trong một màn sương mờ mịt của sự tuyệt vọng.

Và rồi tôi nghe thấy tiếng Diễm.

"Không ai thoát được đâu."

Tiếng cô ta vọng lên từ mọi hướng, như thể chính căn phòng này đang nói chuyện với chúng tôi.
 
Hợp Âm Máu Lớp E
Hợp âm 21 : Lời nguyền của kẻ sống sót


Dưới lớp ánh sáng mờ mờ của thư viện, những tiếng thở dốc của tôi và Ngọc hòa vào không gian chết chóc.

Cơn ác mộng trước mắt vẫn chưa kết thúc.

Diễm vẫn đứng đó, thân thể méo mó, nội tạng vắt qua vắt lại trên người như những con rắn đỏ lòm.

Lớp ruột vương vãi dưới đất bắt đầu cựa quậy, như thể có thứ gì đó đang bò bên trong.

Tôi vùng vẫy, cố gỡ những sợi ruột quấn chặt quanh miệng mình, nhưng càng giật, chúng càng siết mạnh hơn.

Một mùi hôi thối bốc lên từ những thớ thịt lầy nhầy, khiến dạ dày tôi quặn thắt.

Diễm bật cười khanh khách, cái đầu vẫn ngoẹo sang một góc kỳ quái.

Đôi mắt trống rỗng của cô ta nhìn thẳng vào tôi, rồi chậm rãi, cô ta nhấc con dao lên, chỉ về phía chúng tôi.

"Đến lượt chúng mày rồi."

Một bước.

Hai bước.

Diễm lết về phía chúng tôi, những mảnh thịt rách tươm trên bụng cô ta kéo lê trên sàn, để lại một vệt máu dài.

Ngọc hét lên, đẩy tôi một cái thật mạnh.

Tôi ngã về phía sau, những sợi ruột bị giật đứt tung tóe, máu bắn lên mặt tôi nóng hổi.

Tôi ho sặc sụa, cảm giác như có thứ gì đó đặc quánh chảy xuống cổ họng mình.

"CHẠY!"

Ngọc hét, kéo tôi dậy.

Chúng tôi lao qua những kệ sách, chạy về phía cầu thang.

Nhưng đằng sau, tiếng cười của Diễm vẫn vang vọng, méo mó như thể vọng ra từ nhiều nơi cùng một lúc.

"MÀY NGHĨ MÀY CHẠY ĐƯỢC À?"

Tôi không dám ngoảnh lại.

Nhưng một phần trong tôi biết rõ—Diễm đang đến gần.

Và cô ta sẽ không dừng lại.

Tiếng bước chân lết kèm theo âm thanh nhầy nhụa vang vọng sau lưng.

Tôi và Ngọc lao đi trong hoảng loạn, nhưng có một điều chúng tôi đều hiểu—Diễm nhanh hơn chúng tôi tưởng.

Chúng tôi đến gần cầu thang.

Tôi vấp một cuốn sách rơi trên sàn, suýt ngã nhào.

Ngọc chụp lấy tay tôi kéo dậy, nhưng ngay lúc đó, một luồng khí lạnh phả thẳng vào gáy tôi.

Diễm đã đến sát sau lưng.

Tôi nghe thấy tiếng cười ghê rợn vang ngay bên tai.

“MÀY KHÔNG THOÁT ĐƯỢC ĐÂU.”

Cơn hoảng loạn trào lên, tôi nhìn quanh, tuyệt vọng tìm kiếm một con đường khác.

Nhưng rồi… tôi nhận ra một điều.

Tại sao phải chạy?

Tôi chộp lấy một cuốn sách trên kệ—một cuốn bất kỳ, không cần biết nội dung.

Tôi không có thời gian để suy nghĩ.

Tôi quay ngoắt lại, đối mặt với Diễm, và không do dự, tôi giơ cuốn sách ra trước mặt.

Ngay khoảnh khắc ấy—

Diễm khựng lại.

Mắt cô ta trợn trừng, cơ thể méo mó giật lên một cái như thể vừa bị điện giật.

Ngọc sững sờ.

“Hương…

MÀY ĐỊNH ĐÁNH NÓ BẰNG SÁCH À?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng Diễm không di chuyển nữa.

Cô ta đứng bất động, nhìn chằm chằm vào cuốn sách trên tay tôi.

Không… không phải nhìn.

Cô ta đang đọc.

Mắt Diễm đảo nhanh, lướt qua từng dòng chữ như bị ép buộc.

Cơ thể cô ta co giật mạnh hơn.

Miệng cô ta hé ra như muốn nói gì đó, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Rồi đột nhiên—

“BÂY GIỜ!”

Ngọc hét.

Tôi ném mạnh cuốn sách vào mặt Diễm, đồng thời kéo Ngọc lao thẳng về phía cầu thang.

Lần này, chúng tôi không dừng lại nữa.

Tiếng hét chói tai của Diễm vang lên sau lưng.

Nhưng tôi không quay đầu.

Bởi vì tôi biết, chúng tôi vừa đánh lừa được thứ đó.

Chỉ bằng một cuốn sách.

Chúng tôi lao vào một cánh cửa gỗ cũ kỹ, đóng sầm nó lại sau lưng.

Tiếng hét của Diễm vẫn vang vọng, nhưng dường như cô ta không thể đuổi theo ngay lập tức.

Tôi thở hổn hển, quay đầu nhìn quanh căn phòng vừa bước vào.

Nơi này…

Một thư viện khác.

Nhưng khác hẳn với căn phòng trước.

Ở đây, mọi kệ sách đều trống trơn, chỉ có một dãy duy nhất được lấp đầy—tất cả đều là những cuốn sách màu xanh nước biển.

Sắc độ của chúng khác nhau.

Có cuốn nhạt đến mức gần như trắng, có cuốn lại tối sẫm như màu của đáy đại dương.

Chúng cũng không đồng nhất về kích thước—có cuốn mỏng như một tờ giấy gấp lại, có cuốn dày cộp như một bộ từ điển.

Tôi cảm giác một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Tại sao… chỉ có những cuốn sách này?”

Tôi thì thầm.

Ngọc cũng đang nhìn chằm chằm vào chúng, ánh mắt thoáng chút cảnh giác.

Cô ấy tiến lại gần một kệ, ngón tay chạm vào gáy một cuốn sách dày cộp.

Ngay khi đầu ngón tay cô ấy chạm vào—

Cánh cửa phía sau chúng tôi đột nhiên rung lên dữ dội.

RẦM!

Tôi giật bắn người, quay lại.

Bên ngoài, Diễm đang đập cửa.

Ngọc lập tức giật tay khỏi cuốn sách, lùi lại.

“Chết tiệt…

Tao không nghĩ là nó để yên cho mình đâu.”

Tôi hoảng loạn tìm kiếm một lối thoát khác, nhưng căn phòng này chỉ có đúng một cửa vào.

Chúng tôi bị kẹt rồi.

Cánh cửa rung lên bần bật.

Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt gỗ, máu đen từ đâu đó rỉ ra qua từng khe hở.

“Không được rồi.”

Giọng Ngọc đầy căng thẳng.

“Phải tìm cách khác.”

Tôi đảo mắt khắp căn phòng, nhưng không có bất cứ lối thoát nào ngoài những kệ sách xanh.

Đột nhiên, một cuốn sách trên kệ tự rơi xuống.

Bốp!

Tôi giật mình nhìn xuống.

Cuốn sách có màu xanh nước biển đậm, gáy sách không đề tựa, nhưng khi tôi cúi xuống nhặt lên, một dòng chữ vàng hiện lên trên trang bìa:

Nguyễn Thị Thảo Hương.

Tôi chết sững.

“Mày…”

Ngọc cũng nhìn thấy, mặt tái đi.

Không kịp để tôi phản ứng, cánh cửa phía sau chúng tôi vỡ toang.

Diễm lao vào.

Cô ta không còn dáng vẻ của một con người nữa—khúc ruột từ bụng cô ta vẫn quấn quanh cổ, kéo lê dưới sàn như một con rắn ghê tởm, một phần gan bị rách lủng lẳng bên hông.

Đôi mắt cô ta trợn ngược, toàn lòng trắng, cái miệng ngoác ra đến tận mang tai, nở một nụ cười không thuộc về thế giới này.

Ngọc phản ứng trước.

Cô ấy túm lấy cuốn sách trên tay tôi và—

XÉ RẸT!

Tôi chỉ kịp há hốc miệng khi thấy Ngọc xé nát trang đầu tiên của cuốn sách.

Ngay lập tức, không gian rung chuyển.

Diễm gào lên một tiếng kinh hoàng, cơ thể cô ta như bị một sức mạnh vô hình xé toạc ra thành từng mảnh.

Những mẩu ruột, gan, phổi bắn tung tóe khắp nơi—nhưng không còn là nội tạng nữa.

Chúng biến thành những mảnh giấy xanh đậm, xoay vòng trong không trung trước khi rơi xuống đất và biến mất.

Diễm…

đã tan biến.

Tôi quay sang Ngọc, tim vẫn chưa hết đập điên cuồng trong lồng ngực.

“Mày… sao mày biết làm thế?”

Ngọc nhìn cuốn sách trên tay, bìa của nó giờ đã trở nên trống rỗng, như thể chưa từng có dòng chữ nào trên đó.

Cô ấy nhún vai.

“Tao không biết.

Chỉ là… tao đoán vậy.”

Tôi không biết phải nói gì.

Nhưng có một điều tôi chắc chắn—

Những cuốn sách này…

Chúng không chỉ đơn giản là sách.

Tôi và Ngọc nhìn quanh căn phòng, hơi thở vẫn chưa ổn định sau những gì vừa xảy ra.

Những cuốn sách màu xanh nước biển xếp ngay ngắn trên kệ, mỗi cuốn có độ đậm nhạt khác nhau, như thể mỗi quyển mang một câu chuyện riêng biệt.

Một cuốn sách khác đột nhiên rơi xuống.

Bốp!

Tôi giật bắn mình, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cuốn sách có màu xanh thẫm, dày hơn những cuốn khác, gáy sách in một dòng chữ bằng mực bạc lấp lánh:

Lịch sử lớp E.

Tôi và Ngọc liếc nhìn nhau.

“Tao nghĩ… chúng ta nên mở nó ra,” tôi nói, giọng khô khốc.

Ngọc chần chừ một giây rồi gật đầu.

Tôi cúi xuống nhặt cuốn sách lên, cảm nhận lớp bìa cứng lạnh buốt trong tay.

Khi tôi lật trang đầu tiên, những dòng chữ trên giấy bắt đầu xuất hiện, như thể ai đó đang viết ngay trước mắt chúng tôi.

Lớp E – Danh sách học sinh:

Từng cái tên hiện ra, từng dòng một.

Tôi nín thở khi thấy những cái tên quen thuộc—tên của tất cả bạn bè trong lớp tôi.

Nhưng rồi, tôi nhận ra có một điều không ổn.

Ở cuối danh sách, có một cái tên bị gạch đen.

Giống như trên danh sách lớp tôi đã thấy trước đó.

Tôi nuốt khan.

Ngọc đứng sát lại gần tôi, mắt không rời khỏi trang sách.

Tôi chậm rãi lật sang trang tiếp theo.

Lớp E đã từng tồn tại nhiều thế hệ.

Nhưng không phải thế hệ nào cũng hoàn chỉnh.

Tôi nhíu mày.

Ngọc hạ giọng, gần như thì thầm.

“Cái này có nghĩa là gì?”

Tôi lật tiếp.

Một lớp học không có số.

Một lớp học không được ghi nhận trong hồ sơ chính thức.

Một lớp học mà những ai biến mất… sẽ không ai nhớ đến.

Tôi cảm giác lồng ngực mình thắt lại.

Ngọc siết nhẹ cánh tay tôi.

“Hương…

Tao nghĩ chúng ta đang đào quá sâu vào thứ mà đáng lẽ không nên biết.”

Tôi không đáp.

Tôi chỉ tiếp tục lật trang, cho đến khi một dòng chữ khác khiến tôi lạnh toát sống lưng.

Người tiếp theo sẽ là…

Trang sách trống trơn.

Không có cái tên nào hiện lên.

Nhưng tôi biết.

Nó đang chờ.Tôi mở cuống sách ra, đập vào mắt tôi là tiêu đề :

Lớp E – Lời nguyền của kẻ sống sót

Nhiều năm trước, lớp E từng gặp một tai nạn kinh hoàng.

Một sự kiện bi thảm – có thể là một vụ sập tòa nhà, hỏa hoạn, hoặc một nghi lễ kỳ quái – khiến toàn bộ học sinh lớp E bị mắc kẹt và không ai sống sót.

Nhưng bằng cách nào đó, mỗi năm, lớp E vẫn tiếp tục tồn tại, với những học sinh mới…

Điều đáng sợ là tất cả học sinh trong lớp hiện tại đều có một mối liên hệ với những học sinh đã chết trong quá khứ – có thể là họ hàng xa, kiếp sau, hoặc thậm chí là chính họ mà không hề hay biết.

Mỗi năm, vào một thời điểm nhất định, sự thật bắt đầu trỗi dậy.

Những học sinh còn sống sẽ dần mất đi nhận thức về bản thân, trở thành bóng ma của những kẻ đã khuất, hoặc bị một thế lực vô hình kéo đi, để rồi lớp học lại được làm mới bằng những học sinh "mới" – thực chất chỉ là một vòng lặp của cái chết.

Những cái tên bị gạch đen trên danh sách… không phải là những người đã chết.

Mà là những người sắp chết.

Vậy, Ngọc và tôi có thực sự là người mới trong câu chuyện này, hay chúng tôi đã từng ở đây trước đó, nhưng không còn nhớ?
 
Hợp Âm Máu Lớp E
Hợp Âm 22 : Cuốn sách của lớp E


Tôi lật từng trang sách, tim đập thình thịch.

Những dòng chữ run rẩy như thể được viết bằng bàn tay của một người đang hấp hối.

"Lớp E… không phải là một lớp học bình thường.

Nó là một vòng lặp.

Một cơn ác mộng không hồi kết."

Tôi nuốt khan.

Bên cạnh, Ngọc cũng nín thở theo dõi từng dòng chữ.

"Mỗi năm, lớp E lại đón nhận những học sinh 'mới'.

Nhưng thật ra, họ không mới.

Họ chỉ là những người cũ, trở lại, không còn nhớ mình là ai."

Bàn tay tôi run lên.

"Những cái tên bị gạch đen… không phải của những người đã chết.

Mà là những người sắp chết.

Khi cái tên của bạn bị xóa đi, nghĩa là thời gian của bạn đã hết.

Bạn sẽ biến mất.

Và khi lớp học có đủ số lượng, vòng lặp sẽ bắt đầu lại từ đầu."

Tôi giật nảy người, cảm thấy lạnh buốt đến tận xương sống.

Tôi quay sang Ngọc, nhưng cô ấy cũng đang đờ đẫn, sắc mặt trắng bệch.

"Tao…"

Giọng tôi nghẹn lại.

"Tao đã thấy tên tao bị gạch đen."

Ngọc siết chặt tay tôi.

"Không được để chuyện đó xảy ra," cô ấy nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Chúng ta phải phá vỡ vòng lặp này."

Nhưng làm sao?

Nếu tất cả chỉ là một cơn ác mộng không hồi kết, làm sao chúng tôi có thể thoát ra?

Tôi lật nhanh hơn, cho đến khi một dòng chữ cuối cùng đập vào mắt tôi, viết nguệch ngoạc bằng mực đỏ như thể máu.

"Muốn thoát khỏi lớp E?

Chỉ có một cách duy nhất."

Tôi và Ngọc nín thở, dán mắt vào dòng tiếp theo.

"Phải tìm ra kẻ sống sót duy nhất."

Kẻ sống sót duy nhất?

Ai?

Ai là người chưa từng biến mất trong vòng lặp này?

Tôi chợt nhớ đến một ánh mắt lặng lẽ… một cái nhìn bí ẩn mà tôi chưa từng để tâm.

Thủy.

Cô ấy… có khi nào… chính là người duy nhất chưa từng chết trong vòng lặp này?

Tôi đóng sập cuốn sách lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Cái tên Thủy nhảy múa trong đầu tôi như một lời nguyền.

Ngọc nhìn tôi, hơi thở gấp gáp.

"Mày cũng nghĩ đến Thủy à?"

Tôi gật đầu.

"Nhưng… làm sao tao chắc được?"

Giọng tôi run rẩy.

"Nếu kẻ sống sót duy nhất là nó, vậy nghĩa là nó biết tất cả.

Nghĩa là nó đang giấu tụi mình!"

Ngọc siết chặt tay thành nắm đấm.

"Vậy chỉ còn một cách duy nhất…"

Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt tối sầm lại.

"Chúng ta phải đối mặt với nó."

Tôi nuốt khan, hình ảnh Thủy hiện lên trong đầu.

Cô ấy luôn im lặng, luôn đứng ngoài mọi cuộc trò chuyện, nhưng lại có mặt ở những khoảnh khắc quan trọng nhất.

Và giờ, khi nghĩ lại… có bao giờ cô ấy thực sự sợ hãi như những người khác chưa?

Tôi không nhớ.

Không nhớ nổi một lần nào.

Ngọc kéo tôi đứng dậy.

"Đi thôi.

Trước khi mọi chuyện quá muộn."

Cả hai lao ra khỏi căn phòng ngập đầy những cuốn sách xanh.

Cầu thang trải thảm xanh ngày càng dài ra, như thể muốn kéo chúng tôi trở lại.

Những dấu vết máu vẫn còn loang lổ trên bậc thang, nhưng tôi không quan tâm nữa.

Tôi chỉ biết rằng, nếu không tìm ra sự thật bây giờ… cái tên tiếp theo bị gạch đen có thể sẽ là tôi.

Cánh cửa trước mặt bật mở, ánh sáng chói lòa ập vào mắt tôi.

Tôi và Ngọc lao ra ngoài, hơi thở dồn dập.

Nhưng thay vì một thế giới đổ nát, máu me như tôi tưởng tượng…

Trước mặt chúng tôi là lớp học.

Vẫn là căn phòng quen thuộc, với bảng đen, bàn ghế ngay ngắn, quạt trần quay đều đều.

Giọng nói của thầy cô vang lên từ phòng bên, tiếng cười đùa của tụi bạn vẫn rộn rã.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi quay sang nhìn Ngọc, miệng mấp máy nhưng không nói được gì.

"Mày thấy không?"

Ngọc thì thầm, ánh mắt vẫn còn hoang mang.

Tôi gật đầu.

Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa lớp học ồn ào, mà cảm giác như mình không thuộc về nơi này nữa.

Mọi thứ… quá bình thường.

Quá bình thường đến mức đáng sợ.

Tôi nuốt khan, cố trấn tĩnh.

Bàn tay tôi vẫn còn run rẩy.

Tôi quay lại nhìn lớp một lần nữa.

Bọn nó đang cười nói như chưa từng có gì xảy ra.

Như thể tôi và Ngọc chưa từng biến mất.

Như thể chúng tôi không vừa chạy trốn khỏi một cơn ác mộng.

Tôi huých nhẹ tay Ngọc.

“Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?”

Ngọc không đáp.

Cô ấy chỉ nhìn chằm chằm vào bảng đen.

Tôi nhìn theo—

Có gì đó… sai sai.

Trên bảng vẫn là bài giảng như mọi ngày.

Nhưng ở góc phải, rất nhỏ, là một dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng phấn trắng:

“Tụi mày thoát được rồi sao?”

Tôi thở hắt ra, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Ngọc chậm rãi quay sang tôi, giọng khô khốc:

“Không.

Tao nghĩ… tụi mình vẫn chưa thoát đâu.”

Tim tôi như rơi xuống một nhịp.

Chưa thoát?

Tôi nhìn quanh lớp một lần nữa.

Bọn nó vẫn nói cười, vẫn chọc ghẹo nhau như mọi khi.

Nhưng bây giờ, tôi để ý thấy những chi tiết nhỏ nhặt mà bình thường tôi chẳng bao giờ nghĩ đến.

Ngọc đang nheo mắt, bàn tay siết chặt đến mức trắng bệch.

“Tao không biết có phải do ảo giác không,” cô ấy thì thầm.

“Nhưng bọn nó… giống như đang diễn vậy.”

Tôi nhìn kỹ hơn.

Có gì đó không đúng thật.

Linh – con bé ngồi bàn đầu – cười tươi, nhưng ánh mắt nó trống rỗng.

Minh đang nghịch điện thoại, nhưng tay nó cứ vuốt mãi trên một màn hình đen.

Một vài đứa khác vẫn đang nói chuyện, nhưng nếu nghe kỹ, tôi nhận ra… chúng cứ lặp đi lặp lại những câu giống hệt nhau.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

“Chúng ta…”

Tôi nuốt nước bọt.

“Chúng ta thực sự chưa thoát.”

Ngọc đột ngột nắm lấy tay tôi.

“Hương.

Tao nghĩ tụi mình phải rời khỏi đây.

Ngay lập tức.”

Tôi gật đầu, nhưng ngay khi chúng tôi vừa lùi lại, một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Hai đứa mày định đi đâu vậy?”

Chúng tôi đông cứng.

Là giọng của lớp trưởng Giang.

Chậm rãi quay lại, tôi thấy cô ta đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Một nụ cười mơ hồ nở trên môi nó.

Và trong mắt nhỏ… không có tròng trắng.

Chỉ là một khoảng đen hun hút.

Tim tôi nhói lên một nhịp.

Lớp trưởng không nhúc nhích, nhưng cái cách cô ta nhìn tôi làm tôi cảm thấy như mình vừa phạm một sai lầm khủng khiếp.

“Bọn mày định đi đâu?”

Cô ta lặp lại, giọng bình thản nhưng có gì đó rất sai.

Tôi mở miệng định trả lời gì đó, nhưng Ngọc đã siết tay tôi, kéo lùi lại một bước.

Cô ta vẫn nhìn chằm chằm.

Không chớp mắt.

Tôi bắt đầu nhận ra… cả lớp cũng đã im lặng.

Không còn tiếng nói chuyện, không còn tiếng cười.

Tất cả bọn nó đều đang nhìn về phía chúng tôi.

Trống rỗng.

Đen ngòm.

Tôi nuốt khan, mồ hôi rịn ra trên trán.

Ngọc hít sâu một hơi rồi nghiến răng.

“Chạy.”

Và thế là chúng tôi lao ra cửa.

Nhưng ngay khi chúng tôi sắp chạm tay vào tay nắm cửa, một cái gì đó siết lấy mắt cá chân tôi.

Tôi cúi xuống.

Một bàn tay.

Không phải một.

Hàng chục bàn tay, trắng nhợt, nổi gân xanh, đang từ dưới sàn vươn lên, bám lấy chúng tôi.

Tôi hét lên.

Ngọc cũng vậy.

Những bàn tay đó siết chặt hơn, kéo chúng tôi xuống.

Lạnh buốt.

Nhớp nháp.

Giữa cơn hoảng loạn, tôi nhìn thấy lớp trưởng vẫn đứng nguyên đó, nụ cười của cô ta rộng hơn.

“Mày nghĩ mày có thể rời khỏi đây dễ dàng thế sao, Hương?”

Tôi muốn hét vào mặt cô ta, nhưng một bàn tay đã bịt chặt miệng tôi lại.

Rồi tôi cảm thấy cơ thể mình bị kéo xuống.

Dưới sàn nhà.

Xuống dưới.

Vào trong bóng tối.

Tôi giật nảy người, hơi thở dồn dập.

Vẫn là lớp học.

Vẫn là tiếng bạn bè nói chuyện, tiếng bút lách cách trên giấy, tiếng giảng bài đều đều của giáo viên.

Tôi nhìn quanh.

Không có bàn tay nào kéo tôi xuống.

Không có bóng tối, không có lớp trưởng với nụ cười quái dị.

Chỉ có lớp học bình thường, như mọi ngày.

Tôi hít một hơi sâu, tay run rẩy đưa lên trán.

Ảo giác.

Chỉ là ảo giác.

Nhưng cảm giác nhớp nháp của những bàn tay đó vẫn còn nguyên trên da tôi.

Cảm giác ngột ngạt, kinh hoàng vẫn chưa tan biến.

Tôi quay sang bên cạnh.

Ngọc cũng đang ngồi yên, mắt nhìn chằm chằm vào trang sách mở dở, nhưng đôi môi hơi mím lại, có vẻ cũng đang rối bời.

Tôi muốn hỏi cô ấy có thấy gì không.

Nhưng tôi không dám.

Tôi sợ nếu tôi nhắc lại, nó sẽ trở thành thật.

Tôi liếc nhìn sang Thủy.

Cô ấy vẫn đang ngồi ở chỗ của mình, tay cầm bút, chăm chú vẽ gì đó lên vở.

Những nét bút nguệch ngoạc, vòng vèo, như thể cô ấy đang viết chữ mà không phải chữ.

Tôi nuốt khan.

Là do tôi tưởng tượng, hay nét bút của Thủy trông giống… một cái tên bị gạch đi?

Bàn tay tôi siết chặt mép bàn.

Tôi cố gắng trấn tĩnh mình, tự nhủ rằng tất cả chỉ là trùng hợp.

Nhưng tim tôi vẫn đập mạnh, một nỗi bất an cứ bám lấy tôi không buông.

Tôi quay sang Ngọc, định nói gì đó, nhưng cô ấy đã kịp nhìn tôi trước, ánh mắt đầy cảnh giác.

Ngọc cũng đang để ý đến Thủy.

Thủy bỗng dưng ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi.

"Sao mày cứ nhìn tao hoài vậy?"

Cô ấy nghiêng đầu, nhếch môi cười nhẹ.

"Bộ tao đẹp trai lắm hay gì?"

Tôi giật mình, hơi lúng túng.

"Đâu có…"

"Vậy chứ sao?"

Thủy chống cằm, đôi mắt đầy vẻ tinh nghịch nhưng cũng có chút gì đó khó đoán.

"Hay là mày đang nghi ngờ tao?"

Câu hỏi của cô ấy làm tôi lạnh sống lưng.

Tôi chưa từng nói gì, chưa từng để lộ điều gì, vậy mà…

Ngọc khẽ đập tay lên bàn, giọng điềm nhiên như thể không có chuyện gì xảy ra.

"Ai mà rảnh nghi ngờ mày, lo học bài đi, sắp kiểm tra Toán rồi đó."

Thủy cười khẽ, quay lại với quyển vở của mình, tiếp tục nguệch ngoạc những hình vẽ kỳ lạ.

Nhưng tôi biết.

Cô ấy biết gì đó.
 
Hợp Âm Máu Lớp E
Hợp âm 23 : Buổi thử nghiệm


Tôi không thể rời mắt khỏi những nét bút của Thủy.

Không chỉ là mấy hình nguệch ngoạc vô nghĩa—chúng giống như những ký hiệu… hay ký ức bị bóp méo.

Có một vòng xoáy, nối với một hình tròn lớn, trong đó là những ký tự mà tôi chưa từng thấy.

Như cổ ngữ, như mật mã.

Ngọc ngồi bên cạnh tôi, liếc nhanh sang vở Thủy, rồi nghiêng đầu thì thầm.

“Thấy chưa?

Nó lại vẽ mấy thứ quái dị nữa kìa.”

Tôi không trả lời.

Trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: nếu mọi thứ là ảo giác, nếu tôi thực sự chưa từng rời khỏi lớp học này… thì tại sao tôi vẫn cảm thấy sợ?

Giọng cô giáo vang lên trên bục giảng.

“Các em, lấy giấy ra, chúng ta sẽ làm một bài kiểm tra nhỏ.”

Tiếng sột soạt vang lên khi mọi người bắt đầu chuẩn bị.

Thủy vẫn không ngẩng đầu.

Tay cô ấy vẫn tiếp tục vẽ.

Tôi lấy giấy ra, nhưng thay vì viết tên mình, tôi chỉ viết ba chữ:

Nguyễn Thị Thảo Hương

Rồi tôi nhìn chằm chằm vào cái tên đó.

Nó… vẫn còn nguyên.

Chưa bị gạch.

Tôi hít sâu, ngước mắt lên lần nữa.

Thủy đang nhìn tôi, cười mỉm.

Nụ cười khiến tim tôi lạnh buốt.

Tôi vội quay đi, nhưng không thoát khỏi cảm giác rằng nụ cười ấy chứa đựng một thông điệp nào đó—dành riêng cho tôi.

Không phải kiểu cười thân thiện.

Mà là kiểu cười... biết hết.

“Ê ê, tụi bay làm bài nghiêm túc vô nha,” Vượng lên tiếng từ dãy bàn bên kia, giọng nửa nghiêm túc nửa đùa cợt.

“Lần trước tao bị trừ điểm vì quay qua liếc Nam một phát đấy.”

Nam ngẩng đầu khỏi tờ giấy, nheo mắt nhìn Vượng.

“Tại mày chép mà còn viết sai, không bị trừ mới lạ.”

Cả lớp cười khúc khích, không khí chợt thoải mái hơn đôi chút.

Nhưng với tôi, từng lời nói, từng âm thanh vang lên đều như vọng từ xa xăm.

Tôi cúi xuống nhìn bài kiểm tra.

Các câu hỏi như nhảy múa trên trang giấy—câu nào cũng là những ký ức tôi chưa từng trải qua.

Một câu hỏi là:

“Trong buổi họp lớp ngày 27 tháng 3, ai là người cuối cùng rời khỏi phòng?”

Tôi cứng người.

Câu hỏi này không thuộc về bất kỳ môn học nào cả.

Tôi ngẩng đầu lên—cả lớp vẫn đang làm bài như bình thường, không ai tỏ vẻ gì lạ.

Tôi nhìn sang Ngọc.

Cô ấy cũng đang đọc câu hỏi, ánh mắt sững lại.

Tôi biết… không chỉ mình tôi thấy.

“Ngọc…” tôi thì thầm.

Ngọc không quay sang, chỉ viết lên tờ giấy của mình một dòng chữ nhỏ, sau đó đẩy nhẹ về phía tôi.

Tôi nhìn xuống.

“Không được trả lời sai.

Nếu không, tụi nó sẽ biết.”

Tôi rùng mình.

“Tụi nó”… là ai?

Và tại sao cả lớp lại đang đóng kịch như chưa có chuyện gì xảy ra?

Tôi nuốt khan, mắt vẫn dán chặt vào dòng chữ của Ngọc.

Tay tôi bắt đầu run, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh.

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh một lần nữa — mọi người vẫn cặm cụi làm bài, không ai nhìn tôi, không ai nghi ngờ.

Ngoại trừ…

Vượng.

Cậu ta đang liếc về phía tôi và Ngọc.

Một thoáng thôi, nhưng tôi thấy rõ ánh nhìn sắc lẹm ấy.

Không phải ánh mắt của một đứa đang chán kiểm tra.

Nó tỉnh táo.

Theo dõi.

Nam đập nhẹ vào lưng Vượng, trêu: “Mày nhìn Hương làm gì?

Hết crush Ngọc giờ chuyển hướng à?”

Cả lớp lại cười ồ lên, nhưng Vượng thì không.

Cậu ta không cười.

Chỉ chậm rãi quay lại bài kiểm tra, như thể đang cho tôi một cơ hội.

Một cảnh báo.

Tôi cúi xuống, mắt lướt qua tờ giấy.

Câu hỏi vẫn ở đó, lạnh lẽo:

“Ai là người cuối cùng rời khỏi phòng?”

Trong đầu tôi hiện ra hình ảnh...

Thủy?

Hay là chính tôi?

Hay là…

Ngọc huých nhẹ khuỷu tay tôi.

Cô ấy thì thầm, rất khẽ, giọng gần như tan vào không khí:

“Viết tên mày vào.”

“Cái gì?”

Tôi hoảng hốt.

“Nếu đó là bẫy—”

“Không phải bẫy.”

Ngọc vẫn không nhìn tôi.

“Đây là cách để… ghi nhận.

Là điều kiện để được giữ lại.”

Giữ lại?

Ghi nhận?

Ý cô ấy là gì?

Tôi nuốt nước bọt.

Đầu bút chạm vào giấy.

Tôi viết:

Nguyễn Thị Thảo Hương.

Ngay khi đặt dấu chấm cuối cùng, tôi nghe thấy một tiếng cạch.

Như ổ khóa vừa được mở.

Hoặc... vừa bị đóng lại.

Tôi quay sang nhìn Ngọc.

Cô ấy đang mỉm cười rất nhẹ.

Nhưng ánh mắt thì không hề vui.

Sau lưng tôi, một giọng nói cất lên, vang vọng, không thuộc về bất cứ ai trong lớp:

“Xác nhận.

Đã đồng thuận.

Quá trình tiếp theo sẽ bắt đầu.”

Tôi quay phắt lại.

Nhưng sau lưng chỉ là bảng đen.

Và...

Thủy, vẫn vẽ nguệch ngoạc vào vở như chẳng có gì xảy ra.

Nhưng tôi biết, từ giờ... chẳng còn gì là “bình thường” nữa.

Tôi quay lại, như có một thứ thôi thúc bắt tôi phải nhìn về phía Vượng — lần này không phải vì lời trêu chọc, mà vì một điều gì đó sâu xa hơn, rợn hơn.

Vượng vẫn ngồi đó, tay chống cằm, mắt nhìn thẳng lên bảng như thể chẳng quan tâm gì đến mọi thứ xung quanh.

Nhưng tôi để ý: cậu ta không viết gì.

Suốt cả bài kiểm tra, cây bút vẫn nằm im trên bàn.

Tôi nhìn xuống tờ giấy của mình — tên tôi vẫn còn đó, mực chưa kịp khô.

Và đột nhiên, tôi nhận ra điều gì đó.

Không ai khác bị buộc phải viết tên mình.

Chỉ tôi.

Và Ngọc… chính cô ấy là người đẩy tôi tới việc đó.

Còn Vượng thì sao?

Cậu ấy chưa từng có biểu hiện hoang mang, chưa từng sợ hãi.

Từ đầu đến giờ, tất cả những gì tôi cảm thấy bất ổn…

đều có ánh mắt của Vượng len lỏi phía sau.

Tôi hạ giọng, nghiêng đầu sang Ngọc.

“Ngọc,” tôi thì thầm, “mày có để ý Vượng không?”

Ngọc khựng lại một chút.

Đôi mắt cô ấy thoáng hoang mang, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

“Mày cũng nhận ra rồi hả?”

Tôi sững người.

“Ý mày là gì?”

Ngọc không đáp, chỉ viết thật nhanh một dòng lên mặt bàn tôi bằng đầu bút bi đã hết mực:

“Vượng chưa từng bị ghi nhận.

Hắn là người ghi nhận.”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Bỗng, như một phản xạ, tôi liếc sang Vượng.

Lần này, cậu ta không giấu giếm nữa.

Ánh mắt cậu ta khóa chặt lấy tôi.

Rất nhẹ, khóe môi cậu ta nhếch lên.

Cậu ta giơ tờ giấy kiểm tra lên, để tôi nhìn thấy rõ ràng.

Tờ giấy… trống trơn.

Ngoại trừ một dòng ở cuối:

“Mọi thứ đã bắt đầu từ mày.”

Tôi không hiểu.

Là tôi?

Hay ai khác?

Vượng nháy mắt.

Và lúc đó, đèn trong lớp phụt tắt.

Tiếng chuông reo… ngược.

Quá trình ghi nhận chính thức bắt đầu.

---

Lớp học chìm vào bóng tối chỉ trong tích tắc, nhưng cảm giác như tôi đã rơi vào một chiều không gian khác.

Không còn tiếng quạt quay, không còn tiếng bạn bè xì xào.

Tất cả lặng như tờ.

Ánh sáng duy nhất còn sót lại là từ những dòng chữ phát sáng trên bảng đen phía trên — nhưng chúng không phải là bài kiểm tra.

Ghi nhận bắt đầu: 00:00.

Đối tượng thử nghiệm: Nguyễn Thị Thảo Hương.

Người điều phối: Nguyễn Xuân Vượng.

Tôi thót tim.

Tên tôi, lại một lần nữa, được viết ra như một phần của nghi lễ.

Ngọc đứng cạnh tôi, mặt tái mét.

Cô ấy thì thào, “Hương… cái này không còn là ảo giác nữa.”

Tôi định hét lên thì cánh cửa lớp đóng sập lại sau lưng.

“Các em,” một giọng nói vang lên từ bục giảng, nhưng… không ai ở đó.

“Buổi ghi nhận hôm nay sẽ có chút đặc biệt.

Chúng ta sẽ xem, với ký ức đã bị chắp vá và những lớp thực tại xô lệch, một cá thể sẽ phản ứng thế nào khi bị đẩy đến giới hạn cuối cùng.”

Tôi quay ngoắt sang Vượng — chỗ ngồi trống rỗng.

Một tràng tiếng gõ bút vang lên, đều đặn.

“Cốc… cốc… cốc…”

Tôi nhìn xuống dưới gầm bàn mình.

Vượng đang ngồi chồm hổm dưới đó, tay cầm một cuốn sổ màu đỏ.

Cậu ta ngước mắt lên, nụ cười méo mó, đôi mắt như chứa cả bầu trời u tối.

“Xin lỗi nha, nhưng mày là nhân vật chính,” Vượng nói nhẹ như gió.

“Thử nghiệm bắt đầu rồi đấy.”

Và rồi… cậu ta vẽ một đường bằng bút đỏ lên sàn nhà.

Sàn gạch lớp học nứt toạc ra, và tôi… rơi xuống.

---

Tôi rơi xuống, không biết trong bao lâu.

Cảm giác như đang bị lột khỏi chính mình, từng lớp kí ức cũ rích trôi qua đầu như những tấm phim bị cắt dán vội vàng.

Nhưng khi ánh sáng trở lại, tôi không rơi vào một nơi siêu thực nữa.

Tôi đang ở trong lớp học, vào một buổi chiều bình thường.

Trời mưa lất phất bên ngoài, tiếng giảng của cô giáo vang lên đều đều.

Ngọc ngồi cạnh tôi, chăm chú ghi chép, trông như mọi ngày.

Tôi dụi mắt, tim vẫn đập thình thịch.

Đầu óc quay cuồng, không biết đâu là mơ đâu là thật.

Nhưng khi nhìn xuống tay mình — vết mực đỏ hình vòng tròn vẫn còn đó.

“Bài kiểm tra hôm nay sẽ tính điểm,” cô giáo nói.

“Và sẽ có bài nhóm vào cuối tuần.”

Tôi quay sang Ngọc.

Cô ấy không nhìn tôi.

Không cả liếc.

Điều lạ là…

ánh mắt cô ấy với Thủy lại chạm nhau một thoáng.

Ánh nhìn không rõ là thách thức hay hối lỗi, nhưng lại chất chứa điều gì đó không thể nói ra.

Tôi cố bình tĩnh.

Lần này tôi không nói gì.

Tôi quan sát.

Giờ ra chơi, tôi tình cờ đi ngang qua chỗ Vượng.

Cậu ta vẫn đang hí hoáy ghi chú gì đó — vẫn cái cuốn sổ đỏ mà tôi đã thấy trước khi rơi.

Tôi đứng lặng một lúc lâu, rồi hỏi khẽ: “Mày biết chuyện gì đang xảy ra đúng không?”

Vượng ngẩng lên, hơi nhíu mày.

Rồi cậu mỉm cười nhẹ.

“Không phải chuyện gì cũng nên biết hết, Hương à.

Có khi sự thật là thứ giết người ta nhanh nhất.”

Tôi muốn hỏi thêm, nhưng Nam bỗng từ đâu lao tới, chen vào giữa hai đứa như thể… vô tình.

“Ê ê, có ai rảnh học nhóm chiều nay không?”

Ngọc ở phía xa, nhìn tôi.

Lần này, cô ấy cười nhẹ.

Nhưng tôi không thể gọi đó là nụ cười của một người bạn thân.

Nó có gì đó… như thể thành tựu.

Như thể cô ấy biết mình đã đạt được điều gì đó rồi.

Và trong lòng tôi… một nỗi nghi ngờ âm ỉ bắt đầu lớn dần.

Không rõ ràng, không có bằng chứng.

Chỉ là… một trực giác.

Rằng Ngọc không phải là người đứng cùng tôi trong suốt hành trình ấy.

Mà là người đã vẽ đường cho tôi rơi vào.

---

Tôi bắt đầu quan sát nhiều hơn.

Không còn tin hoàn toàn vào bất kỳ ai, kể cả Ngọc.

Sau giờ học, tôi giả vờ quên đồ để ở lại lớp.

Cả lớp đã về gần hết.

Chỉ còn tiếng bước chân vọng lại từ hành lang dài.

Tôi đi đến bàn của Ngọc.

Không khóa ngăn bàn.

Cô ấy có vẻ chẳng ngờ tôi sẽ làm vậy.

Tôi mở ra, một mớ giấy nhớ, vài tờ đề cũ, và… một mảnh giấy nhỏ, gập đôi, nét chữ nắn nót, không phải của Ngọc.

Tôi mở ra.

> “Không phải Hương.

Là người còn lại.

Vượng đã biết.

Cẩn thận. — T.”

Tôi khựng lại.

“T” là ai?

Thủy?

Hay là ai khác?

Lúc tôi đang định nhét lại vào chỗ cũ thì một giọng nói vang lên sau lưng:

“Mày đang tìm gì vậy?”

Tôi xoay người, đập mặt với Vượng.

Tôi định chối, nhưng cậu ta chỉ nhìn tôi một lúc, rồi nói nhỏ:

“mày cũng thấy rồi đúng không?

Những thứ không đúng.

Những chỗ không khớp.

Những kẻ giả vờ không biết gì.”

Tôi nín thở.

“Ý mày là gì?”

Vượng nhìn ra cửa sổ, nắng chiều xiên qua ô kính tạo thành những vệt sáng mờ.

“Mày không thấy sao?

Ngọc luôn ở đó, mỗi lần mọi chuyện tệ đi.

Luôn là người có mặt đầu tiên, nói mày bình tĩnh, nói phải điều tra, nói phải theo dõi.

Nhưng chưa bao giờ chính tay cô ấy làm gì.”

“Ngọc là bạn thân tao,” tôi phản bác, dù giọng không còn chắc chắn.

“Ừ, nhưng bạn thân thật sự sẽ không đẩy mày vào những cơn hoảng loạn, những ảo giác, và cả những thứ nguy hiểm như hôm đó.”

Vượng nói, mắt dừng lại trên cuốn sổ đỏ cũ.

“Có bao giờ mày tự hỏi… ai là người bắt đầu nói về những điều kỳ lạ đầu tiên không?”

Tôi không trả lời được.

Tối hôm đó, tôi về nhà và ngồi nhìn mãi cuốn sổ mình hay viết nhật ký.

Tự hỏi…

Liệu tôi còn là chính tôi không?

Liệu bạn thân có thể thực sự khiến ta đánh mất bản thân không?

Ngày mai, tôi sẽ bắt đầu điều tra.

Tôi sẽ bắt đầu với Thủy.

Và sau đó, là Ngọc.

---

Tôi bắt đầu quan sát Ngọc.

Không còn là cái nhìn của một đứa bạn thân, mà là của người tìm dấu vết trong một mê cung.

Ngọc vẫn là Ngọc — giọng nói chậm rãi, luôn có vẻ hiểu biết hơn người khác.

Nhưng giờ, những lời đó như từng nhát kim luồn qua trí óc tôi.

Cô ấy cười khi mọi người kể chuyện cười, nhưng đôi mắt không bao giờ cười theo.

Tôi để ý, cứ mỗi lần ai đó nói về chuyện kỳ lạ, Ngọc là người đầu tiên chuyển chủ đề.

Cô ấy luôn né tránh nhắc đến hôm ở thư viện.

Như thể đoạn ký ức ấy không tồn tại.

Chiều hôm đó, tôi bám theo cô ấy sau giờ học.

Ngọc không đi thẳng về nhà như mọi khi.

Cô ấy rẽ vào hẻm nhỏ gần trường, rồi vòng vèo qua vài con đường tôi chưa từng đi.

Cuối cùng, dừng lại trước một căn nhà bỏ hoang.

Tôi nín thở, trốn sau vách tường.

Ngọc đứng đó vài giây, rồi lấy chìa khóa từ túi áo, mở cửa.

Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra, và cô ấy bước vào.

Tôi đợi năm phút.

Mười phút.

Rồi lặng lẽ tiến lại gần, áp tai vào cánh cửa.

Tôi nghe thấy tiếng lật sách.

Tiếng gạch viết lên giấy.

Và… một giọng nói khẽ đến rợn người:

> “Đừng để nó nhớ lại… chưa được… chưa đến lúc…”

Tôi lùi lại, tim đập dồn dập.

Giọng đó… không phải của Ngọc.

Vậy trong căn nhà đó… còn ai khác?

---

Tôi không thể ở lại đó thêm giây nào nữa.

Tôi quay người bỏ chạy, tim đập thình thịch như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Bàn chân tôi chạm đất loạng choạng, vấp phải một viên gạch lồi lên, suýt ngã dúi về phía trước.

Nhưng tôi không dừng lại, không dám ngoái đầu nhìn lại căn nhà đó.

Càng chạy, nỗi sợ càng quấn chặt lấy tôi như thứ bóng tối đặc sệt.

Những câu nói tôi vừa nghe vẫn còn vang vọng bên tai như một tiếng thì thầm của ai đó trong mơ:

> “Đừng để nó nhớ lại… chưa được… chưa đến lúc…”

Tôi biết chắc chắn, đó không phải là giọng của Ngọc.

Nhưng nếu không phải cô ấy, thì là ai?

Và tại sao lại nhắc đến “nó”?

Là tôi sao?

Bỗng một ý nghĩ kinh hoàng lóe lên: phải chăng những gì tôi từng thấy, từng cảm, từng mơ… không hề là ảo giác?

Tôi chạy băng qua con hẻm, ra đến con đường lớn, ánh đèn xe vụt qua khiến mắt tôi chói lên.

Cơn buồn nôn trào lên tận cổ khi ký ức về Diễm, về cầu thang, về ruột gan và những cuốn sách xanh ào ạt trở lại như một cơn sóng.

Tôi chỉ dừng lại khi về tới cổng nhà.

Tay run lên khi mở cửa.

Tôi cần phải làm gì đó.

Cần tìm lại từng manh mối một.

Cần hiểu được tôi là ai trong câu chuyện này.

Và Ngọc…

đang đóng vai gì.

---
 
Back
Top Bottom