Khác [ Honkai Star Rail x Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,798
Điểm tương tác
0
Điểm
0
399122487-256-k27799.jpg

[ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
Tác giả: HoaiAnhTran5
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

|Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!|
_ _ _ _
•HSR x Reader•
Tất cả đều là giả



hsr​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [NP] [BHTT] [TỰ VIẾT] LADY KILLER - ĐÀO HOA NƯƠNG
  • (Hoa anh đào) Lớp học ám sát [Quyển 1]
  • [EDIT] CHẤP NHẤT - Trương Tiểu Tố
  • [ĐM/EDIT/ XUYÊN KHÔNG] Ngươi có ý kiến gì với ta sao?
  • [QT][BHTT] Tiên môn sỉ nhục
  • [Mikey x reader] Ánh Mặt Trời
  • [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Jing Yuan ] Bão Tuyết Và Hồ Ly (1)


    Bầu trời hôm ấy phủ kín một màu xám xịt, những đám mây như rách toạc và xối xuống những hạt tuyết lớn, trắng xóa cả Xianzhou Loufu.

    Gió gào rít từng cơn, quật mạnh vào thân cây trơ trụi, và trong cái rét cắt da cắt thịt ấy — một bóng cáo nhỏ đang men theo triền đồi trắng lạnh như băng.

    Em là một hồ ly trẻ có bốn đuôi, đang trên con đường tu luyện thành cửu vĩ — con đường dài đằng đẵng đầy thử thách và cô độc.

    Dẫu mang hình người phần lớn thời gian, nhưng trước sự khắc nghiệt của thời tiết, em lựa chọn trở lại nguyên hình để chịu rét tốt hơn.

    Bộ lông trắng bạc ánh lên trong tuyết, từng bước đi uyển chuyển như gợn sóng trên nền băng.

    Giữa cơn bão tuyết, trực giác nhạy bén của em phát hiện điều gì đó bất thường.

    Một mùi hương nhẹ, thoảng mùi mưa và sắt... máu.

    Em dừng lại bên một mô đất trắng.

    Em ngẩng đầu, chiếc mũi nhỏ hít sâu vào không khí.

    Và rồi — em thấy hắn.

    Một người đàn ông cao lớn trong bộ chiến bào trắng bạc, tóc dài tán loạn dưới tuyết, tay nắm hờ chuôi kiếm nhưng cơ thể đã đổ gục, một bên vai dính đầy máu đã đông lạnh.

    Tuyết phủ lên lưng hắn, như muốn chôn vùi sinh mạng đang lịm dần.

    Em chậm rãi tiến lại gần, mắt hồ ly ánh lên màu lam huyền hoặc.

    Dù là hồ ly, em vẫn giữ được chút cảm xúc và bản năng thiện lương của mình.

    Em khịt nhẹ mũi, lẩm bẩm trong tiếng gió rít:

    — Người này... không phải người thường.

    Sát khí mạnh như vậy...

    Là một tướng quân?

    Và rồi, trong một thoáng, ánh mắt hắn khẽ mở.

    Một đường vàng kim lóe lên trong đôi mắt đang mờ dần vì lạnh.

    — Cáo... sao lại...?

    Em giật mình.

    Người này còn ý thức.

    Em biến lại thành người, lớp lông trắng hóa thành một bộ kimono đơn giản, mái tóc bạc dài rối bời vì gió, đôi tai cáo vẫn còn lộ ra, cùng bốn chiếc đuôi mờ mờ lay động phía sau lưng.

    Em ngồi xuống cạnh hắn, tay đưa ra kiểm tra hơi thở:

    — Vẫn còn sống.

    Nhưng nếu ta bỏ mặc... chắc chết trong vòng một canh giờ nữa.

    Em nhìn gương mặt người đàn ông.

    Đẹp, lạnh lùng, nghiêm nghị — nhưng trong lúc hôn mê, gương mặt ấy lại hiện lên vẻ yếu đuối rất lạ.

    Một tướng quân... nằm đây giữa rừng tuyết...

    Tên là gì nhỉ?

    Rồi em nhớ ra.

    Jing Yuan, Thần Sách Tướng Quân.

    Một nhân vật chỉ nghe trong lời đồn, chưa từng nghĩ sẽ gặp ngoài đời.

    — Được rồi, xem như ta nợ ngươi một mạng.

    Em nhẹ thở dài, rồi cúi xuống, hai tay đặt lên ngực Jing Yuan, truyền dòng linh lực ấm áp vào huyết mạch đang lạnh buốt của hắn.

    Gió tuyết vẫn rít ngoài kia.

    Nhưng giữa màn trắng đó, là một hồ ly đang ôm lấy một vị tướng quân sắp chết — một khoảnh khắc kỳ lạ giữa số mệnh và duyên phận.

    CÂU CHUYỆN Ở TRÊN LÀ HƯ CẤU NÊN TẤT CẢ ĐỀU LÀ GIẢ!!!
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Jing Yuan ] Ánh Mắt Trong Gió Tuyết (2)


    Lửa cháy lách tách trong một hang đá nhỏ, ánh sáng hắt lên những bức tường phủ sương và phản chiếu trên mặt nước đóng băng.

    Mùi dược thảo thoang thoảng trong không khí, quyện cùng mùi khói nhè nhẹ.

    Jing Yuan mở mắt.

    Cảm giác đầu tiên là lạnh.

    Cảm giác thứ hai... là đau.

    Vai trái nhức buốt như bị dao đâm sâu, từng mạch máu như ngừng tuần hoàn.

    Nhưng trên tất cả, hắn cảm thấy có thứ gì đó mềm mại và ấm áp đang áp sát vào người.

    Hắn quay đầu sang.

    Một cô gái.

    Tóc dài bạc như tuyết, da trắng nhợt gần như trong suốt dưới ánh lửa.

    Cô ngồi tựa lưng vào vách đá, đôi tai cáo nhỏ run lên theo từng cơn gió lùa vào hang.

    Bốn chiếc đuôi bạc phủ lấy hắn như tấm chăn sống, khẽ lay động theo hơi thở của cô.

    "Cáo...?"

    Jing Yuan chớp mắt.

    Hình ảnh mờ nhạt trong tâm trí trở nên rõ ràng.

    Một con cáo trắng.

    Ánh mắt lam sắc nhìn hắn giữa bão tuyết.

    Và rồi — một người con gái.

    Cô gái này... chính là nó.

    Cảm nhận được chuyển động từ phía hắn, em khẽ mở mắt.

    Đôi mắt hồ ly ánh lên màu xanh sương mù, đẹp nhưng xa lạ.

    Cô không cười, chỉ nhìn hắn chằm chằm:

    — Cuối cùng cũng tỉnh rồi.

    Ta còn nghĩ ngươi không sống nổi.

    Jing Yuan chậm rãi ngồi dậy, tay đè lấy vai bị thương.

    Hắn không quen cảm giác yếu đuối.

    Một vị tướng luôn đứng đầu trận, lại để một hồ ly không rõ lai lịch cứu mạng — thật trớ trêu.

    — Cô là ai? — giọng hắn khàn đặc, nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày.

    Em nghiêng đầu, vẻ mặt không vội:

    — Tôi là hồ ly bốn đuôi đang tu luyện.

    Tạm thời không hứng thú ăn thịt người.

    Câu nói khiến khóe môi Jing Yuan khẽ cong.

    — Ta nên cảm ơn... vì chưa bị ăn thịt?

    — Đúng.

    Nhưng ta chưa nói là sẽ không ăn vào lúc khác.

    Cả hai nhìn nhau, và trong khoảnh khắc đó, bầu không khí trong hang trở nên kỳ lạ.

    Giữa hai người là sự cảnh giác — nhưng cũng là một sự kết nối mơ hồ, giống như sợi dây đỏ mỏng manh mà định mệnh vừa buộc vào hai đầu không hề biết trước.

    Jing Yuan cẩn trọng hỏi:

    — Vì sao cô lại giúp ta?

    Em im lặng một lúc.

    Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa hang, nơi gió tuyết vẫn đang cuộn trào.

    — Ta cũng không rõ...

    Có lẽ vì... ngươi nhìn cô độc.

    Im lặng.

    Gió lùa qua, mang theo những âm thanh lạnh lẽo.

    Jing Yuan nhìn cô lần nữa.

    Người con gái này... có cái gì đó rất xa lạ, nhưng lại khiến hắn không thể rời mắt.

    Không giống thần dân, cũng không giống yêu quái.

    Một thứ tồn tại giữa ranh giới... như chính hắn lúc này: một vị tướng giữa chiến tranh, một con người giữa sương mù.

    — Ngươi là Jing Yuan, Thần Phủ Tướng Quân.

    Ta có tai đấy.

    Tin đồn về ngươi lan xa đến tận rừng hồ ly.

    — Vậy ta nên lo rằng cô biết quá nhiều rồi.

    — Còn ta nên lo vì đã cứu một kẻ có thể giết mình trong giấc ngủ.

    Lại một lần nữa, họ nhìn nhau — lần này, không còn cảnh giác.

    Chỉ là một nụ cười nhẹ thoảng qua cả hai bên khóe môi.

    Bên ngoài, tuyết vẫn rơi.

    Nhưng trong hang đá nhỏ ấy, một điều gì đó đang bắt đầu — lặng lẽ, không tên, nhưng đủ để thay đổi tất cả.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Jing Yuan ] Tạm Rời Tuyết Trắng (3)


    Tuyết đã ngừng rơi.

    Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sáng đầu đông len lỏi qua từng kẽ đá, hắt lên gương mặt nghiêng của người đàn ông vẫn đang ngủ yên.

    Em ngồi bên đống lửa tàn, tay mân mê nhành cỏ khô, ánh mắt lặng lẽ nhìn hắn.

    Jing Yuan — một cái tên nặng tựa núi, nhưng giờ đây, trông lại rất... người.

    Giấc ngủ khiến nét cứng cỏi trên khuôn mặt anh dịu lại.

    Như một con thú hoang sau chiến trận, tạm gác nanh vuốt để được thở.

    Em khẽ nghiêng đầu, đuôi lay động nhè nhẹ.

    Ánh lửa đã tắt, chỉ còn hơi ấm cuối cùng đọng lại trong không gian nhỏ hẹp.

    Không khí yên lặng đến mức nghe được cả tiếng máu chảy dưới làn da mỏng manh.

    "Giá mà mọi thứ cứ yên thế này..."

    Một suy nghĩ thoáng qua, em lập tức lắc đầu.

    Không thể có thứ gì yên bình quá lâu.

    Nhất là bên cạnh một người như anh — kẻ luôn đứng trên đỉnh sóng gió.

    Không lâu sau, anh tỉnh lại.

    Vẫn là đôi mắt vàng sẫm ấy, lướt một vòng là đủ biết mọi thứ xung quanh.

    Từng hơi thở, từng cử động của em, đều không thể thoát khỏi ánh mắt ấy.

    — Em thức sớm.

    Giọng anh trầm, khàn, nhưng lại ấm hơn hôm qua.

    Em gật nhẹ.

    — Gió đổi hướng rồi.

    Nếu muốn rời khỏi đây, thì giờ là lúc tốt nhất.

    Anh im lặng nhìn em, ánh mắt có phần sâu hơn.

    Như thể đang cân nhắc điều gì.

    — Em thật sự là hồ ly?

    — Em thật sự không phải là mộng.

    Lời đáp khiến khóe môi anh cong nhẹ.

    Em không rõ đó là cười vì thích thú, hay vì... hoài nghi.

    Chúng tôi rời hang lúc trời vẫn còn sương.

    Em đi trước, lặng lẽ như thể dẫn đường — dù không có ai yêu cầu.

    Bốn đuôi em cuốn lại như dải lụa, đung đưa trên nền tuyết trắng.

    Anh đi sau, dáng đi đã ổn hơn, dù bước chân vẫn nặng nề.

    Không ai nói gì.

    Nhưng yên lặng giữa hai người lại không khó chịu.

    Giống như hai bóng tuyết trôi lững lờ trong cùng một dòng sông.

    Một lúc sau, anh cất tiếng:

    — Em sống ở đây?

    — Không.

    Em chỉ lang thang.

    Hồ ly không xây tổ, nhất là những con chưa đủ chín đuôi.

    — Vậy nếu không có ai đi lạc vào bão tuyết, thì em sẽ đi đâu?

    — Chắc là cứ đi tiếp.

    Tìm nơi nào có linh khí... hoặc yên tĩnh.

    Anh không đáp.

    Em cũng không hỏi gì thêm.

    Nhưng em biết — kể từ lúc cứu anh, bước chân mình đã không còn đi một mình nữa.

    Tới gần trưa, khi bầu trời đã sáng hẳn, chúng em ra khỏi rừng.

    Xa xa là con đường lớn nối đến các trạm gác biên giới.

    Anh dừng lại trước lối rẽ, rồi quay sang nhìn em:

    — Đường này... nếu em đi tiếp sẽ không còn là chốn dành cho yêu linh nữa.

    Em cười, nhẹ nhàng mà kiên định.

    — Vậy thì...

    đành giả làm người một đoạn.

    Một đoạn thôi.

    Em không chắc mình sẽ đi đến đâu, nhưng trong ánh mắt anh lúc ấy — lần đầu tiên, em thấy có một thứ ấm áp hơn cả lửa: một chút chấp nhận.

    Một chút lặng thầm cần có trong cuộc đời dài như kiếp hồ ly.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Jing Yuan ] Bảy Đuôi, Một Người (4)


    Trong những ngày bão tuyết lạnh giá, em và Jing Yuan đã kề cận nhau, cùng vượt qua hiểm nguy và cô đơn.

    Tình cảm nảy nở âm thầm giữa gió rét và hơi ấm lặng lẽ.

    Khi tuyết ngừng rơi, cũng là lúc cả hai dành cho nhau một lời hứa — không cầu mong trọn đời bên nhau ngay lúc ấy, mà hẹn một ngày tái ngộ sau khi mỗi người hoàn thành con đường của mình.

    Dù là vài năm hay hơn một thiên niên kỷ, họ đều tin rằng tình cảm ấy sẽ không bị mai một.

    Ngàn năm — nghe như giấc mộng xa xưa, nhưng với loài hồ ly, đó là một đoạn đường khắc lên xương thịt.

    Em đã đi qua mưa tuyết, sa mạc, rừng thiêng và cả những tầng trời linh khí lạnh buốt.

    Mỗi chiếc đuôi mọc thêm không chỉ bằng linh lực — mà bằng ký ức, cô đơn và những lần từ chối cảm xúc.

    Nhưng có một điều em chưa bao giờ quên — là người con trai em từng gặp giữa mùa đông năm ấy.

    Jing Yuan.

    Tên anh, em không gọi ra trong suốt thời gian tu luyện, sợ rằng chỉ cần nhắc một lần, tâm đạo sẽ dao động.

    Sợ rằng trái tim sẽ chạy trước linh lực.

    Sợ rằng... em sẽ quay lại khi chưa đủ mạnh để giữ lời hứa.

    Đến khi chiếc đuôi thứ bảy mọc lên vào đêm rằm đỏ rực trời, em biết mình đã đến lúc được tự chọn số phận.

    Không phải là cửu vĩ — nhưng đủ để bước đi ngẩng cao đầu.

    Xianzhou Luofu, sau một ngàn năm, vẫn giữ nét uy nghiêm rực rỡ, những con thuyền lơ lửng giữa trời, ánh sáng linh năng chạy dọc các cột trụ.

    Con người vẫn bận rộn, thanh kiếm vẫn được rèn, và những cái tên quyền lực vẫn được nhắc đến bằng sự tôn kính tuyệt đối.

    Trong số đó, tên anh vẫn là đỉnh cao:

    Jing Yuan – Tướng quân Thần Phủ, Người Giữ Cân Bằng của Xianzhou.

    Em đứng giữa quảng trường rộng lớn, nơi mọi ánh mắt đều hướng về một lối dẫn vào Phủ Thần Sách.

    Gió nhẹ lướt qua mái tóc em, bảy đuôi khẽ rung như vệt khói trôi trong ánh mặt trời.

    Không ai nhận ra em là hồ ly — chỉ thấy một cô gái áo trắng, nét mặt thanh cao, đôi mắt lạ lùng như chứa mùa đông.

    Và rồi... cánh cửa mở ra.

    Jing Yuan bước ra, tay cầm một quyển tấu chương, bộ quân phục trắng bạc khiến dáng anh rực rỡ như một huyền thoại đang sống.

    Nhưng... khi ánh mắt ấy bắt gặp em, tất cả ngôn từ trong tay anh rơi xuống.

    Trong thoáng chốc, mọi tiếng ồn như biến mất khỏi thế giới.

    Em tiến về phía anh.

    Từng bước nhẹ, từng bước mang theo cả một nghìn năm thương nhớ.

    — Lâu rồi không gặp, Tướng quân.

    Jing Yuan vẫn đứng đó, như thể bị đóng băng giữa trăm ánh nhìn.

    Đôi mắt anh run lên, nhưng vẫn bình tĩnh nói:

    — Em vẫn chưa chín đuôi.

    Em cười khẽ:

    — Em không cần chín đuôi để quay lại.

    Em chỉ cần... một người để nhớ.

    Và một lời hứa để giữ.

    Anh tiến lại gần, đôi mắt vàng ấy vẫn là thứ ánh sáng duy nhất có thể khiến tim em loạn nhịp.

    Nhưng lần này, em không trốn nữa.

    Không che đuôi, không che tai, không lùi lại.

    — Em đến đây vì... em yêu anh, Jing Yuan.

    Một câu nói bình dị, nhưng đủ để đốt cháy ngàn năm tu hành trong lặng im.

    Anh không trả lời ngay.

    Bàn tay siết nhẹ chuôi kiếm, rồi thả lỏng, ánh mắt sâu như hồ nước mùa thu:

    — Ta vẫn giữ lại chiếc khăn em từng quấn cho ta lúc trong hang đá.

    Ngàn năm qua, vẫn mang bên người.

    Em giật mình.

    Thì ra... không chỉ em nhớ.

    Không khí giữa hai người như ngưng lại, và rồi — anh đưa tay về phía em, nhẹ nhàng nhưng vững chắc.

    — Em có thể chưa thành cửu vĩ.

    Nhưng với ta... bảy đuôi cũng đã là một điều thần thoại.

    Em bước tới, đặt tay mình vào tay anh.

    Bàn tay lạnh buốt năm nào, giờ đây lại ấm áp đến không ngờ.

    Bên kia, dân chúng nhìn họ, tò mò, nhưng không ai dám chen vào.

    Bởi vì giữa họ là một thứ còn mạnh hơn cả quyền lực hay linh lực — là số phận.

    Là một hồ ly ngàn năm chỉ yêu một người.

    Là một tướng quân giữa ngàn trận chỉ chờ một kẻ quay về.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Sunday ] Lần Đầu Gặp, Cũng Là Lần Trái Tim Trật Nhịp


    Buổi hòa nhạc hôm ấy được tổ chức dưới ánh đèn vàng nhạt của thành phố phồn hoa.

    Em bước vào hậu trường khi đồng hồ chỉ đúng 7 giờ, tiếng giày gõ nhẹ trên sàn gỗ nhắc em nhớ rằng mình đang sống – thật sự sống – trong khoảnh khắc này.

    Bởi vì người đang đứng giữa sân khấu kia... là anh.

    Sunday.

    Trong khoảnh khắc em ngẩng nhìn người đàn ông ấy, một điều gì đó không tên len vào tim – em biết, bằng tất cả bản năng mơ hồ nhất, rằng mình đã yêu anh rồi... yêu từ ánh nhìn đầu tiên, chẳng thể quay đầu.

    Ánh sáng đổ lên mái tóc màu hổ phách, phản chiếu đôi mắt thăm thẳm như hồ sâu chưa từng chạm đáy.

    Anh cười nhẹ, và trong khoảnh khắc, em như nghe thấy cả trái tim mình rơi xuống sàn – nhẹ nhàng mà rõ ràng đến đau nhói.

    Em không thể rời mắt khỏi anh.

    Và anh, như bị hút bởi điều gì đó, cũng nhìn về phía em – ánh mắt chạm ánh mắt, ngỡ ngàng như hai kẻ đang đi lạc trong cơn mộng mị vừa tìm thấy nhau giữa thế giới ồn ào này.

    Sunday tiến lại, nụ cười của anh không gượng, không nửa vời.

    – Em là ca sĩ khách mời hôm nay?

    Giọng nói ấy... sâu, dịu, như tiếng dương cầm giữa đêm tĩnh.

    Em gật đầu, trái tim dường như không nghe theo nhịp lý trí nữa.

    – Em là bạn của Robin.

    Cô ấy nói... nếu hôm nay em gặp anh, chắc chắn em sẽ thích anh.

    – Vậy à? – Sunday nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ thú vị.

    – Robin hay nói đùa.

    Nhưng hôm nay, anh hy vọng cô ấy nói thật.

    Trái tim em đập loạn.

    Phải mất vài giây, em mới nhận ra Robin đang đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn hai người, ánh mắt như chứa đựng tất cả bí mật của thế giới này.

    – Hai người nhìn nhau đủ chưa?

    Nếu chưa thì tôi sẽ tắt đèn cho hai người nhìn nhau lâu hơn đấy.

    Robin bật cười.

    Còn em thì đỏ mặt, còn Sunday – anh chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi em.

    – Em rất xinh khi bối rối.

    Từ hôm ấy, những lần gặp nhau nối tiếp nhau như không thể ngăn cản.

    Sunday có cách khiến mọi khoảnh khắc bình thường trở nên đáng nhớ.

    Anh đưa em đi dạo qua những con phố cũ, nơi ánh đèn hắt lên tường nhà, nơi anh kể cho em nghe về từng bài hát anh viết – và đâu đó trong lời nhạc, em nghe thấy chính mình.

    Robin âm thầm tạo ra nhiều cơ hội.

    Cô ấy gọi em đến studio của Sunday vì "anh ấy đang bí ý tưởng và cần ai đó đáng tin cậy", hoặc bất ngờ đặt cả hai vào cùng một buổi phỏng vấn, bảo rằng "truyền thông thích thấy nghệ sĩ hợp tác gần gũi".

    Nhưng em biết – mọi điều đó, Robin làm vì hiểu rằng trong ánh mắt của em và anh, từ lần đầu gặp, đã tồn tại một điều gì đó không thể giả vờ.

    Yêu.

    Không chờ đến lần thứ hai, thứ ba.

    Chỉ một cái nhìn là đủ.

    Một ngày nọ, trong buổi chiều lặng gió, khi ánh hoàng hôn phủ lên vai anh màu cam dịu dàng, Sunday khẽ nói:

    – Nếu em không tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên... thì hãy nhìn anh thêm lần nữa.

    Em đã bật cười.

    Và rồi gật đầu.

    Và lần đó...Em biết mình sẽ không bao giờ rời khỏi ánh mắt ấy nữa.

    CÂU CHUYỆN Ở TRÊN LÀ HƯ CẤU NÊN TẤT CẢ ĐỀU LÀ GIẢ!!!
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Welt ] Những Chuyến Tàu Không Tên Và Trái Tim Không Yên (1)


    Đoàn tàu Astral băng qua một dải ngân hà tràn ánh tím lấp lánh.

    Ngoài cửa kính, những ngôi sao lao vút như mũi tên.

    Còn em, ngồi yên lặng trong khoang đọc sách – một quyển sách cũ, gáy sách sờn nhạt màu, được chính tay Welt để lại trên giá lần trước.

    Không phải em chưa từng đọc nó.

    Cũng chẳng phải quyển sách đó hay đến mức phải đọc đi đọc lại nhiều lần.

    Nhưng vì dòng chữ nhỏ nơi trang đầu — nét bút trầm, thẳng, ngăn nắp — đề tặng cho ai đó đã lâu, khiến em có cảm giác như đang chạm vào một phần kín đáo trong con người anh.

    Anh – Welt Yang – một người đàn ông đầy từng trải.

    Em vẫn thường ngồi lặng lẽ nhìn anh qua những buổi họp đoàn, qua những lần cả nhóm dừng chân ở hành tinh xa lạ nào đó.

    Anh luôn kiệm lời, suy nghĩ sâu sắc, ánh mắt chất chứa thời gian.

    Em không còn là một đứa trẻ.

    Nhưng so với Welt, em vẫn cảm thấy mình non nớt đến lạ.

    Có những lúc em định cất tiếng gọi anh, chia sẻ một câu chuyện, một phát hiện nhỏ nhặt... nhưng rồi lại thôi, vì sợ mình lộ ra điều gì không nên.

    Thứ tình cảm này... có thể gọi là thích.

    Nhưng cũng có thể là thứ "thích" chưa đủ lớn để gọi thành yêu.

    Nó như mầm xanh vươn lên giữa vũ trụ lạnh lẽo — yếu ớt nhưng bướng bỉnh.

    March từng trêu em khi cả hai cùng lau màn hình khoang điều khiển:

    — Em nhìn Welt như con mèo nhìn lon cá hộp ấy, muốn mà không dám chạm.

    Em chỉ cười.

    Không phủ nhận, cũng không biện minh.

    Dan Heng thì chỉ liếc nhìn một cái rồi lặng lẽ đọc sách, còn Trailblazer — luôn tinh ý hơn vẻ ngoài ngơ ngác — đã một lần nghiêng đầu hỏi em rất nhỏ:

    — Em thích Welt thật à?

    Câu hỏi ngắn ngủi khiến tim em đập trật nhịp.

    Có thích không?

    Em không chắc. em chỉ biết, mỗi khi nghe giọng anh vang lên trong radio — dù là để nhắc nhở cả nhóm kiểm tra thiết bị hay chỉ để báo rằng đã pha xong cà phê — tim em vẫn khẽ rung một nhịp.

    Có lần, em đã lỡ tay đánh đổ ly trà khi Welt bước vào.

    Anh chỉ mỉm cười, dịu dàng cầm khăn lau giúp em, rồi nói một câu mà em nhớ mãi:

    — Em nên cẩn thận hơn... nhất là khi có người đang nhìn em.

    Người đang nhìn em.

    Trái tim em như bị bóp nhẹ một cái.

    Liệu anh có biết?

    Liệu đó chỉ là một câu nói bâng quơ... hay anh đã nhận ra điều gì trong những ánh nhìn trộm của em?

    Welt có lẽ đã đi qua rất nhiều thế giới.

    Em thì chỉ mới bắt đầu chuyến hành trình của mình.

    Nhưng trong chuyến tàu này, ở giữa vô vàn những vì sao, có một bí mật nhỏ mang tên anh mà em luôn giấu kín — như giữ lại một dải ngân hà chỉ dành cho riêng mình.

    CÂU CHUYỆN Ở TRÊN LÀ HƯ CẤU NÊN TẤT CẢ ĐỀU LÀ GIẢ!!!
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Welt ] Bên nhau (2)


    Ngày Welt chuẩn bị rời Astral Express để tiếp tục khám phá con đường khai phá một mình, trời không mưa cũng chẳng có nắng.

    Không có gì đặc biệt để gọi tên, ngoại trừ việc... tim Em như bị bóp chặt suốt từ sáng sớm.

    Anh đã thu dọn hành lý.

    Cẩn thận, như mọi lần.

    Còn Em thì ngồi yên bên chiếc ghế sát cửa sổ, tay siết ly trà đã nguội, trong lòng không biết mình đang chờ gì – hay đúng hơn, đang hy vọng điều gì.

    – "Em không nói gì sao?"

    Welt đứng trước cửa, ánh mắt không trách móc, chỉ khẽ buồn.

    – "Không giữ anh lại sao?"

    Em ngẩng lên.

    – "Nếu giữ, anh có ở lại không?"

    Anh không trả lời ngay.

    Chỉ bước chậm đến gần em, từng bước chân như nặng trĩu.

    Rồi anh ngồi xuống, đối diện Em, nhìn thẳng vào mắt Em như muốn tìm một điều gì đó.

    – "Nếu là em... có lẽ anh sẽ."

    Trái tim em khẽ giật.

    Một câu nói quá nhỏ, nhưng em lại nghe rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh nào từng vang lên trong khoang tàu.

    – "Anh từng bảo, vũ trụ rộng lớn, mỗi người đều có một con đường riêng," em nói, tay buông ly trà, "Nhưng nếu hai con đường ấy tình cờ giao nhau, thì có nhất thiết phải tách ra không?"

    Welt nhìn em.

    Một lúc lâu.

    Rồi anh cười nhẹ — nụ cười mà em chỉ thấy mỗi khi anh thật sự buông bỏ những gánh nặng anh không nói ra.

    – "Không.

    Không nhất thiết."

    Vali vẫn ở nguyên chỗ cũ, chưa hề được mang theo.

    Như thể anh chưa từng có ý định rời đi.

    Anh vẫn ở đây — ngay bên cạnh em.

    Âm thầm như những ánh sao không cần gọi tên,

    Bình yên như một chốn trú ngụ lặng lẽ trong trái tim.

    Và rồi, như chưa từng có những giây phút chia ly,

    cả đội lại tiếp tục lên đường — cùng nhau khai phá vũ trụ,

    mỗi người mang trong mình một câu chuyện,

    một bí mật,

    và một lời chưa kịp nói thành lời.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Dan Heng ] Lá Phong Rơi Ngày Ấy


    Đêm nay trời tĩnh lặng.

    Căn phòng nhỏ nằm gọn bên trong Astral Express, nơi không còn tiếng bước chân, chỉ còn lại tiếng thở đều đều của người nằm cạnh em.

    Dan Heng đang ngủ.

    Hoặc giả, anh chỉ nhắm mắt để lắng nghe tiếng thở của em.

    Em không rõ.

    Anh luôn là như thế — yên lặng và dịu dàng đến mức người ta quên mất rằng đó là một trái tim biết yêu.

    Em trở mình, vùi sâu hơn vào vòng tay anh.

    Tấm chăn kéo lên tận vai.

    Mùa thu đã tới từ lúc nào không hay.

    Gió lùa vào khe cửa, mang theo hương vị ngọt ngào của những chiếc lá đã chuyển màu.

    Một mùi vị xưa cũ... nhắc em về ngày ấy.

    Ngày em gặp anh.

    Em nhớ mình đã đứng rất lâu dưới tán cây phong, giữa một hành lang cổ kính phủ rêu, nơi ánh sáng không còn gay gắt nữa mà chuyển sang vàng nhạt như mật ong.

    Lá phong rơi xuống từng chùm.

    Từng chùm một.

    Rơi như mưa.

    Không có lý do gì để em đi lạc đến đó, cũng chẳng có lịch trình nào nói rằng em phải dừng chân tại hành lang ấy.

    Vậy mà em đã dừng, như thể có một sợi dây vô hình kéo lấy trái tim em, dẫn em đến chốn đó chỉ để gặp một người.

    Anh đứng ở cuối hành lang.

    Không tiếng động.

    Không cử động.

    Giống như một phần của bức tranh tĩnh vật.

    Ánh mắt anh hướng lên trời, nhìn vào khoảng trống, nơi những chiếc lá rơi qua, như thể đang chờ một điều gì đó sẽ đến.

    Em không biết mình đã nhìn anh bao lâu.

    Có thể là vài giây.

    Có thể là một kiếp người.

    Gió thổi mạnh.

    Một chiếc lá xoay tròn giữa không trung rồi đáp xuống mái tóc anh.

    Màu cam của nó nổi bật trên màu tóc đen, làm tim em chợt thắt lại vì vẻ đẹp yên lặng đó.

    Em từng gặp rất nhiều người.

    Những người rực rỡ như lửa.

    Những người buốt lạnh như băng.

    Nhưng chưa từng ai khiến em muốn dừng lại như anh.

    Không phải vì anh cười.

    Không phải vì anh gọi tên em.

    Mà vì sự yên bình vây quanh anh khiến em nghĩ đến một nơi gọi là "về nhà".

    Anh quay lại.

    Nhẹ thôi.

    Ánh mắt đụng phải em.

    Trong một khắc, em nghĩ mình đã bị bắt gặp — không phải vì lén nhìn, mà vì trái tim em vừa chạm vào một điều thiêng liêng hơn cả lý trí.

    Em định nói điều gì đó.

    Nhưng gió đã nói trước em.

    Lá phong vẫn rơi.

    Em không biết anh nghĩ gì trong lần gặp đầu tiên ấy.

    Anh chưa bao giờ kể.

    Nhưng sau này, vào một đêm giống như đêm nay, anh đã khẽ thì thầm sau lưng em:

    "Ngày em đến, lá phong rơi rất nhiều.

    Và lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không còn đơn độc nữa."

    Em khẽ cười.

    Mắt vẫn mở.

    Nhìn trần nhà nhòe nhạt trong ánh đèn lặng lẽ.

    Lá phong của mùa ấy... vẫn chưa tan trong em.

    Em quay sang, nhìn người con trai ấy.

    Gương mặt anh nghiêng về phía em, đôi hàng mi cong phủ nhẹ, và vẻ an yên bao phủ cả khuôn mặt vốn đã quá quen với sự cô độc.

    Em vươn tay, khẽ đặt lên ngực anh — nơi có nhịp đập trầm ổn vang lên như một bản nhạc quen.

    Em thầm nghĩ... nếu không có ngày đó, nếu em không đi lạc, nếu lá phong không rơi, nếu ánh nhìn ấy không bắt lấy em... liệu giờ phút này, em có đang nằm cạnh anh như thế này không?

    Có lẽ vũ trụ luôn biết cách sắp đặt những cuộc gặp gỡ mà không cần lời giải thích.

    Và cũng có lẽ, tình yêu là thứ đến mà không cần lý do.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Anaxa ] Ánh nắng mùa xuân


    Ánh nắng mùa xuân chảy qua khung cửa sổ, rót xuống bàn học từng vệt vàng nhạt, mềm mại như mật ong tan trong gió.

    Em ngồi đó, lặng nhìn từng hạt bụi bay trong không gian, tim bỗng lạc nhịp theo bước chân thầy Anaxa trên sàn gỗ.

    Mỗi bước chân ấy như kéo theo một luồng rung trong lồng ngực, vừa mảnh vừa sâu đến lạ thường.

    Thầy đứng đó, tĩnh lặng, mái tóc màu xanh lục nhạt vắt qua vai phải, ánh mắt sâu thẳm nhưng mang một vẻ dịu dàng, như nắng sớm len qua tán hoa.

    Không cần lời nói, chỉ là ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến trái tim em rối bời, như những cánh hoa đào vừa hé nở, mềm mại mà không thể rời mắt.

    Không gian trong lớp yên tĩnh, chỉ còn tiếng giấy lật khẽ và nhịp thở.

    Gió xuân nhẹ thổi qua cửa sổ, làm vạt tóc em lay động.

    Thầy nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên em lâu hơn bình thường.

    Khoảnh khắc ấy không dài, nhưng đủ để em nhận ra: một thứ cảm xúc âm thầm, dịu dàng nhưng mãnh liệt, đã len lỏi vào tim mình.

    "Em ổn chứ?"

    Thầy hỏi, giọng trầm ấm, vỗ về.

    Ánh sáng mùa xuân rót xuống từng ngóc ngách, hoà cùng màu xanh non của lá mới, sắc hồng nhạt của hoa đào.

    Em cảm nhận hơi ấm từ gần thầy, nhẹ nhàng mà tràn đầy an yên.

    Trong khoảng lặng ấy, yêu bắt đầu nảy mầm – không cần lời, không cần lý giải.

    Chỉ là nhìn thầy, nghe nhịp thầy bước, và trái tim em tự tìm thấy mình.

    Một cánh hoa rơi bên cửa sổ, xoay tròn trong nắng rồi đáp xuống mặt đất như nhảy theo nhịp tim hai người.

    Em nhớ đến lần đầu gặp thầy, vào một mùa xuân khác, khi nắng cũng trải dài trên con đường rợp hoa.

    Ánh mắt ấy, lần đầu tiên chạm vào em, đã khiến cả thế giới như ngừng lại một khoảnh khắc.

    Không lời nào cần nói, chỉ là sự hiện diện lặng im nhưng đầy sức nặng.

    "Thầy... từ lâu rồi phải không?" em thốt ra, giọng khẽ run, nhưng chân thật.

    Thầy dừng lại, ánh mắt thoáng bất ngờ, rồi nụ cười hiện lên – nhẹ như sương mai chạm hoa đào.

    Không lời nào thừa, chỉ là khoảng lặng đẹp đến kinh ngạc, nơi cảm xúc của hai trái tim hòa vào nhau.

    Cánh hoa vẫn rơi ngoài cửa sổ.

    Màu hồng phai của mùa xuân phủ khắp không gian, hoà vào ánh nắng nhẹ, hoà vào nhịp tim đang rung động.

    Em tựa nhẹ vào vai thầy, nơi hơi ấm lan tỏa, và biết rằng khoảnh khắc này, tình cảm này – lặng lẽ mà chân thật – sẽ theo em mãi, như hoa nở theo mùa, như nắng xuân không bao giờ tắt.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Phainon ] Quê hương cũ


    Em còn nhớ những ngày đầu tiên chạy dọc theo con đường làng, tay trong tay với Phainon, cười giòn tan dưới nắng vàng nhạt.

    Những ngày hè ấy, cỏ mọc đầy hai bên lối, gió mang theo mùi hoa dại và tiếng lá xào xạc như một bản nhạc chỉ có riêng hai người nghe.

    Phainon lúc nào cũng nghiêm nghị, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại tràn đầy dịu dàng khi nhìn em, và em biết mình tìm thấy một nơi chốn an toàn trong ánh mắt ấy.

    Nhưng thời gian không chờ ai.

    Khi em lớn lên, dòng đời kéo em đi về phương xa, nơi mà liên lạc dường như trở thành điều bất khả.

    Phainon, ở lại nơi quê hương cũ, chỉ còn biết ngồi bên cửa sổ nhìn ra khoảng trời trống trải, ánh mắt lặng như hồ nước sâu, đôi lúc lẫn trong đó là nỗi nhớ mơ hồ và cơn buồn không tên.

    Em đã rời đi, để lại những con đường, những bông hoa, và cả một phần trái tim nơi đây.

    Năm tháng trôi qua, làng xưa vẫn vậy – vẫn những con đường cũ, mái ngói cũ, gió thổi qua vườn đào như ngày nào.

    Nhưng trong lòng Phainon, mỗi mùa xuân đến, trái tim lại rung lên khi nhớ về em.

    Những buổi chiều yên tĩnh, Phainon thường lang thang nơi rìa rừng, nơi hai người từng nô đùa, nhặt những bông hoa rụng, cẩn thận cất vào một chiếc hộp nhỏ – như thể muốn giữ cả ký ức sống động ấy lại, dù biết rằng một ngày nào đó, em có thể sẽ không trở về.

    Rồi một ngày, khi mọi thứ dường như đi vào hồi kết – khi vòng lặp định mệnh rạn nứt và thời gian xoay mình đến tận cùng – em trở về.

    Bước chân em đi trên con đường làng quen thuộc, cỏ vẫn xanh, nắng vẫn vàng, nhưng mọi thứ đều mang một sắc thái khác – vừa gần gũi vừa xa lạ.

    Phainon đứng đó, nơi cửa nhà cũ, lặng nhìn bóng người thân quen tiến lại, tim đập mạnh, như muốn vỡ tung.

    Hai người không nói lời nào lúc đầu.

    Chỉ là ánh mắt chạm nhau, và mọi khoảng cách, mọi nỗi nhớ dồn nén bấy lâu như tan ra trong khoảnh khắc ấy.

    Phainon cẩn thận bước tới, bàn tay run run chạm vào tay em, hơi ấm ấy vang lên mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nào có thể nói.

    – Em...

    đã trở về.

    Giọng Phainon trầm thấp, khẽ run, như sợ phá vỡ sự kỳ diệu của giây phút này.

    Em mỉm cười, mắt long lanh như giọt sương trên cành hoa, cảm giác như mọi mùa xa cách đều chỉ để dẫn đến khoảnh khắc hiện tại.

    Mọi thứ quay lại đúng nhịp cũ, nhưng không còn như xưa – nó đẹp hơn, sâu hơn, và đầy hứa hẹn.

    Quê hương vẫn nguyên vẹn, nhưng tình cảm giữa hai người đã chín muồi, như những bông hoa đầu mùa xuân, vừa nở, vừa ngát hương.

    Em và Phainon, sau bao tháng năm xa cách, cuối cùng đã đứng bên nhau, giữa ngôi làng cũ, nơi từng ghi dấu những tiếng cười tuổi thơ và cả những nỗi nhớ âm thầm, dịu dàng mà chân thật nhất.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Mydei ] Dưới bóng ngai vàng


    Gió chiến trường thổi qua những bức tường thành lạnh lẽo, mang theo tiếng vó ngựa xa xăm và mùi khói lửa phảng phất trong không gian.

    Ở nơi cao nhất của cung điện phân tranh, Mydei ngồi bên cửa sổ lớn, ánh mắt như giếng sâu không đáy, vừa bình thản, vừa chất chứa những đoạn trầm ngầm không ai đoán được.

    Em đứng sau lưng anh, dáng người ngay ngắn, đôi tay đặt trước ngực, lặng lẽ như chiếc bóng trung thành luôn dõi theo từng sải bước của vị quân vương trẻ tuổi.

    Hầu cận – danh xưng nhỏ bé ấy lại gánh trên vai cả lòng trung, cả sinh mệnh, cả những bí mật chẳng ai ngoài em và Mydei biết.

    Ánh nắng mùa xuân nghiêng qua song cửa, rơi lên vai áo anh thành một đường sáng trắng.

    Trong khoảnh khắc ấy, Mydei không còn là vị vua phân tranh, không còn là người sẽ quyết định vận mệnh của bao nhiêu vùng đất – anh chỉ là một người cô độc ngồi giữa thế giới quá rộng, quá nặng.

    Em thấy rõ sự cô đơn ấy.

    Nó chưa bao giờ biến mất, chỉ yên lặng như một mạch nước ngủ dưới đáy núi.

    Anh khẽ hỏi, giọng thấp, đều, nhưng mang chút mỏi mệt khó giấu:

    – Em vẫn ở đây?

    Một câu nói thôi, nhưng sâu trong đó là biết bao điều chưa từng thốt ra.

    Em khẽ cúi đầu, đáp nhẹ như một lời thề viết bằng hơi thở:

    – Luôn ở đây, thưa Mydei.

    Gió nhẹ lùa qua, cuốn theo bụi phấn hoa, làm lay động lớp màn mỏng.

    Mùi hương đất trời mới tinh của mùa xuân tràn vào phòng, nhưng chẳng thể khiến chiến loạn ngoài kia bớt khốc liệt.

    Dẫu vậy, khoảnh khắc này – giữa hai người – lại bình yên một cách lạ thường.

    Mydei đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, áo choàng khẽ tung trong gió. em đi phía sau anh nửa bước – đúng khoảng cách của một hầu cận, nhưng cũng đúng khoảng cách của một người chưa từng rời bỏ.

    Anh nhìn xuống quảng trường nơi quân lính đang tập hợp, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm nhưng sâu trong đó vẫn có chút lặng thầm mà chỉ em mới thấy được.

    Em nhìn bóng lưng anh, cảm giác như nhìn một ngọn đèn đặt giữa đêm dài: sáng, mạnh, nhưng cô độc đến đau lòng.

    Nếu được, em muốn nói rằng anh không cần gánh tất cả một mình.

    Muốn nói rằng em vẫn ở đây không phải vì bổn phận, mà vì trái tim em từ lâu đã thuộc về người đứng trước mặt này.

    Nhưng hầu cận thì không được nói những điều ấy.

    Mydei quay lại, đôi mắt gặp ánh mắt em.

    Một thoáng lặng.

    Một điều gì đó như sợi chỉ mỏng manh nối giữa hai người, không ai lên tiếng nhưng đều cảm nhận được.

    Trong ánh nhìn ấy, em thấy một điều mà Ngai Vàng không hề có: sự tin tưởng tuyệt đối.

    Anh bước đến gần, khe khẽ nói, giọng rất khẽ nhưng đủ để làm tim em run lên một nhịp:

    – Ta chỉ có thể nhẹ nhõm khi biết rằng... em luôn đứng phía sau ta.

    Một câu nói đơn giản, nhưng nặng hơn mọi lời thề trung thành trên đời.

    Và em, người hầu cận đứng trong bóng tối suốt bao năm, khẽ cúi đầu, giấu đi rung cảm thoáng qua trong tim.

    Dù chiến tranh có kéo dài bao lâu, dù ngai vàng có nặng đến mức nào – em vẫn sẽ ở đây.

    Bởi không chỉ vì trách nhiệm... mà vì tình cảm sâu thẳm em dành cho vị vua phân tranh – người cô độc nhất trong thế gian rực lửa này.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Sunday ] Lời giới thiệu dưới ánh đèn Penacony


    Penacony bắt đầu một đêm mới như mọi khi — đèn sáng đến mức tưởng như ánh sao bị đẩy lùi ra phía rìa bầu trời.

    Nhưng trong những tầng sóng âm tha thiết bao phủ thành phố, Robin vẫn nhận ra khoảng trống lặng lẽ trong đôi mắt của anh trai mình.

    Sunday có tất cả quyền lực, sự ngưỡng mộ, hào quang trải dài như một dải ngân hà nhưng Robin hiểu rất rõ: anh vẫn thiếu một người.

    Và cô biết người đó là ai.

    Vì vậy, khi cô dẫn em đến, giữa hành lang rợp bóng đèn thủy tinh, Sunday đã đứng đó—cao, tĩnh, và trầm như một giai điệu chưa từng được chơi.

    Robin chỉ khẽ mỉm cười, giọng dịu như lụa rơi:

    — Anh, đây là người mà em muốn anh gặp.

    Chỉ một câu.

    Nhưng khoảnh khắc Sunday nhìn thấy em thì ánh mắt của anh hơi chậm lại, như một bài hát vừa tìm thấy nhịp đúng.

    Trong đôi mắt ấy, có thứ gì đó mềm xuống, dịu như nắng buổi chiều đọng lại trên mặt hồ.

    Còn em, cũng không rõ vì sao tim mình lại đập chậm đi một nhịp, rồi nhanh lên một nhịp khác.

    Sunday không giống những gì người đời nói về anh — không ồn ào, không xa cách, không quá đỗi hoàn mỹ.

    Anh chỉ... lặng và sâu, như thể mọi âm thanh trong căn phòng đều đang xoay quanh hình bóng anh.

    Robin tinh ý lùi lại, để lại khoảng không đủ rộng cho hai người.

    Cô không nói thêm gì nữa.

    Những câu chuyện quan trọng nhất trên đời, đôi khi không cần giới thiệu quá nhiều.

    Sunday bước lại gần.

    Mùi hương nhẹ như gỗ trầm thoảng qua.

    Giọng anh thấp và ấm, nghe như đêm hát dịu:

    — Anh là Sunday.

    Em khẽ đáp lại, chỉ đủ để âm thanh chạm vào không khí:

    — Em biết.

    Sau đó, im lặng phủ lên cả hai—nhưng đó không phải sự ngại ngùng, mà là cảm giác như thể hai người đã gặp nhau từ rất lâu, từng bước chân từng hơi thở đều đã quen biết trong một đời nào đó.

    Ánh đèn trên cao đổi màu, hắt xuống sàn những dải sắc lung linh như sóng.

    Sunday nhìn em, ánh mắt anh có chút ngạc nhiên, như thể chính anh không ngờ bản thân lại thấy yên bình đến vậy trước một người lạ.

    — Robin nói em thích những buổi hòa nhạc yên tĩnh.

    Anh nói, chậm rãi, như thử đo từng chữ bằng tim mình.

    Em mỉm cười, đơn giản:

    — Vì em thích âm thanh biết lắng nghe.

    Sunday khựng nhẹ một giây thôi, nhưng đủ để trái tim anh đánh dấu khoảnh khắc ấy lại.

    Anh chưa từng được ai gọi âm nhạc của mình như thế.

    Ngoài kia, Penacony vẫn xoay trong những vòng xoáy của giấc mơ và ánh sáng.

    Nhưng ở đây, giữa một hành lang giản dị, hai con tim không hẹn mà gặp, như hai dòng gió vừa tìm được hướng cùng nhau.

    Robin từ xa nhìn lại, môi khẽ cong thành nụ cười thắng lợi.

    Cô hiểu, từ giây phút ấy, Sunday đã tìm thấy điều mà anh luôn thiếu — và em, cũng tìm thấy nơi trái tim mình muốn đứng lại.

    Không cần lời hứa.

    Không cần thề nguyện

    Chỉ cần một cuộc gặp nhẹ như hơi thở... mà sau này, khi nhớ lại, Sunday sẽ nói rằng:

    — Đó là khoảnh khắc anh biết, âm nhạc của anh cuối cùng cũng có người để anh gửi gắm.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Moze ] Nỗi buồn và em


    Chiều nắng vàng phủ lên công viên một lớp ánh sáng mỏng như tơ, dịu dàng đến mức người ta chỉ muốn thở nhẹ để không làm nó vỡ.

    Lá rơi từng chiếc một, xoay vòng như chậm rãi kể lại câu chuyện của mùa xưa.

    Trong không gian ấy, em ngồi lặng dưới gốc cây, gương mặt úp xuống hai bàn tay, bờ vai run nhẹ theo từng nhịp thở không giữ nổi.

    Khi Moze bước ngang qua, anh không nghe thấy tiếng nấc.

    Anh chỉ thấy bóng lưng nhỏ của em — co lại, mỏng manh, như thể một cơn gió mạnh cũng đủ làm tan biến.

    Anh không phải kiểu người dừng lại vì chuyện của người khác.

    Càng không phải kiểu dễ bị kéo bởi cảm xúc.

    Nhưng chiều hôm ấy, đôi chân anh lại dừng trước khi lý trí kịp lên tiếng.

    Ánh nắng rơi lên người anh thành một đường dài, hòa vào bóng em đang thu mình.

    Anh đứng đó một lúc, nhìn thấy nơi em đang ngồi rung lên nhẹ như một nhánh cây nhỏ trước giông gió.

    "Em ổn chứ?"

    Đó là lời thoại đầu tiên, và cũng là thứ duy nhất mà giọng anh cho phép thốt ra lúc ấy.

    Em ngẩng mặt lên, đôi mắt còn đọng nước.

    Ánh nhìn ấy làm nhịp tim Moze lệch đi một chút — không phải vì vẻ yếu đuối, mà vì sự can đảm ẩn trong bóng mờ của nước mắt.

    Một người đã chịu đựng quá lâu thường có ánh nhìn ấy: mềm, nhưng không hề gục.

    Em không trả lời.

    Nhưng sự im lặng đó lại có sức nặng khiến cả không gian đổi màu.

    Moze hiểu.

    Anh ngồi xuống cạnh em.

    Không nói, không chạm, không chen vào nỗi buồn của em.

    Chỉ hiện diện như một chiếc bóng bình thản, một nhịp thở đều đặn xen vào giữa gió trời se mát lạnh.

    Lá vẫn tiếp tục rơi, chạm nền đá tạo thành thứ âm thanh nhỏ đến mức tưởng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.

    Mặt trời thấp dần, ánh sáng pha vàng trôi xuống mặt hồ, lung linh như một bức tranh đang dần khép lại.

    Moze không nhìn em.

    Anh nhìn phía trước — nhưng tâm trí lại đặt cạnh bờ vai em đang run.

    Anh không biết điều gì khiến em khóc, nhưng anh biết rõ một điều: một người chọn khóc ở nơi vắng vẻ như thế này, nghĩa là họ đã đi đến ranh giới cuối cùng của mệt mỏi.

    Thời gian trôi chậm, đủ để tiếng thở của em dần đều lại, đủ để đôi vai em không còn run.

    Trong một khoảng khắc mỏng như cánh lá, em quay sang nhìn anh, ánh mắt không còn ướt như khi mới gặp.

    Moze chỉ nói một câu nữa, nhẹ và thấp như gió trượt qua mặt nước:

    "Anh ở đây rồi."

    Chỉ vậy.

    Không nhiều hơn.

    Không ép buộc.

    Không an ủi bằng những câu rỗng tuếch mà anh biết mình không giỏi.

    Nhưng câu nói ấy khiến chiều hôm ấy bỗng ấm hơn một độ.

    Em không nói gì.

    Nhưng khi em khẽ gật đầu rất nhẹ, Moze cảm giác như một điều gì đó trong anh — vốn khô cứng và đóng băng từ lâu — đang tan ra từng chút một.

    Đèn công viên bật sáng khi trời mềm dần thành màu tím.

    Hai người đứng dậy cùng lúc, không ai dẫn ai, nhưng bước chân lại rất tự nhiên hòa vào nhau.

    Khoảng cách giữa hai người không còn xa như lúc đầu.

    Chiều năm ấy có thể trôi qua như bao buổi chiều khác.

    Nhưng khoảnh khắc anh dừng lại — chỉ để nhìn em khóc — đã khiến định mệnh rẽ sang một hướng khác.

    Bởi đôi khi, tình yêu không bắt đầu bằng một lời tỏ tình.

    Nó bắt đầu bằng một người chịu ngồi lại cạnh nỗi buồn của ta — trong im lặng.
     
    [ Honkai Star Rail X Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ Không Tên!
    [ Jiaoqiu ] Bãi biển không mắt nhìn


    Cát mịn dưới chân em mềm như nhung, lạnh và ướt một cách nhẹ nhàng, từng bước đi như một bản nhạc lặng.

    Gió biển thổi vào tóc, mang theo mùi mặn mòi và hương hơi nước, hoà với tiếng sóng vỗ lăn tăn vào bờ, tạo thành nhịp điệu dịu dàng mà chỉ những ai lắng nghe bằng trái tim mới nhận ra.

    Em bước chậm, ngón chân khẽ cảm nhận từng hạt cát, từng đường gợn sóng.

    Mất thị giác, nhưng mọi giác quan khác trở nên tinh nhạy.

    Mỗi hơi thở của biển, mỗi cơn gió nhè nhẹ trên da, mỗi tiếng nước chạm bờ đều trở thành một thứ ánh sáng khác dẫn lối.

    Từ phía xa, một nhịp thở khác lẫn vào không gian, đều đặn, vững chãi, và gần gũi.

    Anh cũng đã mất đi ánh sáng, nhưng nỗi cô đơn chưa từng khiến anh dừng lắng nghe.

    Tiếng cát lạo xạo dưới chân em khiến anh dừng bước, nhận ra có một người đang hiện diện, dịu dàng mà mỏng manh.

    Hai người đứng cách nhau, không nhìn, không thấy, nhưng cảm nhận rõ sự tồn tại của nhau.

    Không gian vắng lặng, chỉ còn lại sóng, gió, và nhịp thở hòa cùng nhau, như một bản nhạc chỉ hai người mới nghe.

    Khoảnh khắc ấy dài ra, dịu dàng, như thể cả thế giới đang nhường chỗ cho họ.

    Em đưa tay ra, đầu ngón chạm vào không khí trước mặt, rồi chạm nhẹ vào bàn tay anh.

    Họ mỉm cười trong im lặng, không lời, nhưng sự kết nối ấy ấm áp hơn bất kỳ ánh sáng nào từng chiếu vào mắt họ.

    Chỉ một câu thoại ngắn, nhẹ như gió thoảng:

    "Em...

    ở đây sao?"

    Ngắn thôi, nhưng khiến em cảm thấy tim mình nhẹ nhõm như vừa thả xong một gánh nặng.

    Em không đáp lại, chỉ mỉm cười, để âm thanh gió biển và sóng vỗ làm cầu nối thay lời.

    Em và Jiaoqiu tiếp tục đi, để lại dấu chân song song trên nền cát ướt.

    Không ánh mắt, không ánh sáng, nhưng trái tim họ nhận biết nhau rõ hơn bất kỳ thứ gì khác.

    Mỗi bước đi là một nhịp nhạc lặng, mỗi tiếng gió, mỗi tiếng sóng vỗ là lời thì thầm dịu dàng.

    Trời dần nhạt sang chiều tím, hơi lạnh quấn quanh vai và tóc, nhưng trong khoảng không gian ấy, sự hiện diện của nhau đủ để làm ấm mọi nỗi cô đơn.

    Sóng vỗ, gió thổi, cát mịn, và họ đứng đó, không ai cô đơn nữa.

    Mất thị giác, nhưng tim họ thấy rõ nhau.

    Em khẽ dựa vào khoảng không cạnh anh, cảm nhận hơi thở đều đặn, cảm giác bàn tay anh gần bàn tay mình.

    Anh cũng khẽ nghiêng người, để lắng nghe nhịp tim em — nhịp tim mà anh chưa từng hiểu nhưng giờ lại trở nên quen thuộc.

    Bãi biển rộng lớn, vắng người, nhưng khoảnh khắc ấy tràn đầy một thế giới riêng: không ánh sáng, nhưng đầy dịu dàng, bình yên, và sự đồng điệu của hai tâm hồn vừa mất đi thị giác mà tìm thấy nhau.

    Sóng vỗ, gió thổi, và thời gian như chậm lại, chỉ để họ ở đó, bên nhau, an yên, và trọn vẹn.
     
    Back
    Top Dưới