Cập nhật mới

Khác Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
263794850-256-k74019.jpg

Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Tác giả: CornieCorny
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hồng trần có mối tơ duyên
Lòng ai thấu tỏ tình này nghĩa xưa."

Thấm thoát đã bốn mươi năm kể từ vụ án Lệ Chi viên khiến gia quyến Nguyễn Trãi chịu cảnh tru di tam tộc.

Năm đó đã xảy ra chuyện gì?

Thể loại: Lãng mạn, trinh thám, lịch sử



cornie​
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Phần mở đầu: Ác giả ác báo


Năm nay lại là một năm làm ăn phát đạt của lão.

Tiệm vải Trần Sung đếm đi đếm lại đã xuất nhập đến cả chục nghìn tấn vải.

Đến cả vải vóc trong Cung cũng đã đến tay lão lo rồi.

Lão giàu to.

Mưa thuận gió hòa, vua Lê Thánh Tông được thế thánh hiền anh minh.

Lão không cần biết ai khổ ai nạn, lão giàu lão vui, thế là vua tôi của lão cũng là Bồ Tát rồi.

Ấy thế nên lão lại càng ghét cay ghét đắng mấy kẻ đã nghèo túng lại còn muốn đến hàng lão mua vải.

Nói chẳng ngoa, thí như cái tên Phạm Anh Vũ kia chăng.

Hắn nói hắn đến mua vải, may cho đứa con nhỏ cái áo mới.

Cái tướng bộ thì thư sinh, nghe nói năm nay hắn ôn luyện thi Hương kỳ, mà chắc gì thằng nỡm ấy đã đỗ.

Nhìn mà xem cái thân hắn kìa!

Chạm vào hết tấm vải này đếm tấm vải nọ.

Hắn làm ta thấy cái tay nghèo bẩn của hắn mới ghê tởm làm sao.

Mua thì chẳng mua, thế mà hắn cứ hỏi đi hỏi lại giá suốt hẳn một xấp lụa dày.

"Còn tấm này bao nhiêu thế?"

Hắn lại tiếp tục lôi ra một tấm lụa mẫu hạng trung ra hỏi.

Lại hỏi nữa ư?

Hàng ngày hắn ăn tiêu còn dè dặt mà còn dám đi mua vải.

Hắn chẳng qua muốn phá lão đây mà.

"Mẹ kiếp!

Mày hỏi gì mà lắm thế?"

Lão không chịu nổi nữa, quát tướng lên.

"Mày muốn phá tao đấy hả?"

Lão hung hăng, cậy cái tướng to béo sum suê của lão mà đẩy Phạm Anh Vũ ra ngoài.

Hắn còn chưa kịp hiểu lão định làm gì thì đã thấy lão khiêng một thùng nước bẩn ra.

Ào!

Toàn bộ nước trong thùng hất thẳng vào người hắn.

Sức nước mạnh làm hắn ngã ngửa ra, hắn vừa thấy đau vừa thấu lạnh.

"Thứ như mày chỉ đáng mặc của rách rưới thôi!

Xéo đi để tao còn làm ăn!"

Lão nói sa sả làm nước miếng bắn ra tung tóe, vừa nói, tay lão lại vừa vẩy cái gì đấy.

Lão vẩy muối.

Một hạt muối văng vào mắt hắn làm hắn đau xót.

Hắn ứ nước mắt.

Hắn không biết hắn khóc vì đau hay khóc vì nhục nhã.

Hắn luôn tự nhủ với mình, đợi, đợi bao giờ hắn đỗ Trạng nguyên.

Đêm nay vợ lão về nhà mẹ đẻ, lão ngủ một mình.

Mẹ kiếp!

Cái mụ vợ già tưởng mình có giá lắm.

Nhưng không sao, bây giờ lão giàu rồi.

Lão đi lấy vợ lẽ thị biết mặt.

Không hiểu sao đêm nay lão trằn trọc mãi không ngủ được.

Lão thấy trong người cứ gai gai, bèn dậy mở cửa sổ ra cho thoáng.

Đêm rằm, ấy thế mà chẳng có trăng.

Thứ mây đen cứ tầng tầng lớp lớp như mùi tử khí quanh đây.

Lão vẫn không ngủ được.

Trong người thì càng ngày càng nóng như thiêu như đốt.

Lão thấy hình như có cái gì đang cấu xé thân lão.

Từ mắt lão hình như đang chảy ra thứ gì đấy.

Lão không phải đang khóc, người như lão không bao giờ biết khóc cho ai, kể cả lão.

Đó là máu

Lão nghe thấy tiếng ve.

Lão nghe thấy tiếng cành lá đong đưa.

Lão nhớ lại lời lão thần mắng vợ.

Lão nhớ việc hắn làm với Phạm Anh Vũ.

Một tiếng xào xạc vang lên như tiếng chuông lắc.

Không biết tiếng ấy vang lên từ đâu, tựa như âm ỉ trong tường nhà, lại tựa như vang vọng trong đầu lão.

Rồi hắn nhìn lên xà nhà, ở đó có một đôi mắt nhỏ, lấp lánh đang nhìn lão.

Tim lão chững lại, hô hấp trở nên chậm chạp, mắt mở trừng trừng.

Lão không dám động đậy.

Thình lình, thứ ấy từ trên rơi xuống.

Giữa đêm khuya thanh vắng, từ trong phủ nhà họ Trần Sung văng vẳng một tiếng thét thất thanh đau đớn.

Nghe mà đã thấy rợn người.

Có ai ngờ đâu, đó lại là tiếng cuối cùng phát ra từ cái thây lão rồi!
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 1: Nghiêng nước nghiêng thành


“Hộc...hộc...hộc...”

Y bừng tỉnh khỏi cơn mê man đã đeo bám lấy y suốt bao năm trời.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy giọt xuống tấm chăn gấm đất Thục.

Hơi thở y bừng bừng như lửa đốt, râm ran trong lồng ngực, lại chạy đến khoang miệng y.

Ngoài kia trời đã tờ mờ sáng.

Giọt sương mai nào khẽ đọng khiến cành lá run rẩy, chim non giật mình hót lanh lảnh.

Qua đêm giông, trời lại sáng thôi.

“Kinh Vương, ngài tỉnh rồi?”

Thằng hoạn quan áo lụa xanh gác ngoài cửa len lén ngủ, thấy trong phòng y chong đèn từ sớm lại giật mình thon thót.

“Ừ.”

Y đáp.

Tiếng y rất trầm, sớm ra vẫn còn khản đặc, văng vẳng lại trong đêm thanh vắng.

Đợi một hồi, thấy y không nói gì thêm, gã hiểu ý, đi pha trà cho y.

Y có một thói quen không bao giờ thay đổi, thưởng trà sớm.

Với y, trà là thứ của báu chiết chi từ cây lá, cũng là gốc rễ nhân tâm.

Vị trong trẻo của giọt sương mai, cùng vị chát đượm đà trong lá trà khiến y mê mẩn.

Y nhớ, mẫu thân của y cũng thích trà.

Nhưng người lại thường xuất hiện trong giấc mộng của y, gieo vào thứ trà đắng chát, kinh sợ lòng người.

Thị đã mất cách đây mười năm.

Y lượt là tà áo xanh một lượt, phất lên, khoác lên người bay bay tiên cảnh.

Ngồi trước tấm gương đồng, bày biện trước mắt y là những miện loan phượng, mão ngọc ngà.

Những thứ ấy, y chẳng đụng đến bao giờ.

Cuộn trong mành áo ngực, y rút ra một mảnh lụa dài để búi tóc.

Tóc y giống với mẫu thân.

Dài lắm, mượt mà tựa sông ngân.

Mẫu thân vẫn thường mắng y búi tóc không chặt, cứ tuột ra suốt, nhưng y thích thế, nhẹ nhàng, bay bổng tựa áng mây trời.

Mấy gã hoạn quan để ý, nay Kinh Vương sửa soạn tươm tất hơn mọi khi.

Thấy bảo là đón người đi sứ trở về.

Nghe đâu ấy là đứa con thừa tự của Tả Đô Ngự sử Lê Khoan.

Nhà kia chỉ có độc nhất một đứa con gái nên đã nhận nuôi một đứa con trai về làm người nối dõi.

Họ Lê này dẫu chỉ là một nhánh nhỏ của Hoàng tộc Lê triều nhưng vẫn có quyền lực bậc nhất triều chính.

Tuy đã có người nối dõi nhưng hắn cũng chỉ là con nuôi.

Vì thế, mấy gã công tử trong kinh ai nấy cũng tranh nhau đến hỏi cưới con gái Lê thị.

Cưới được nàng ta chính là nắm được ngọn nến dẫn lối trong tay.

Xe ngựa phủ Kinh Vương nay đã xuất phát từ sớm.

Y ngồi trên xe ngựa, tay vẫn lật giở sổ sách không ngừng.

Án thư của Đại lý tự y đã xem rất nhiều ngày qua.

Tất cả những vụ án trong kì nhiệm con trai Lê gia đều được phá rất tài tình, giống như có kẻ đứng sau mách bảo vậy.

Thế nên hôm nay, y phải xem xem, mặt mũi mày chau của Lê gia này thế nào.

Hải cảng được nối đường thẳng tiến với Kinh thành Thăng Long, đường xá thuận lợi, chẳng mấy chốc, chiều tà đã đến nơi.

Hàng hóa được chuyển đi từ đây nhiều vô số kể, có bao thứ lạ lùng bắt mắt chưa từng thấy.

Thương nhân ngoại quốc dập dìu xem lẫn người dân Đại Việt.

Nói chẳng ngoa, nơi đây chẳng khác nào kinh thành thứ hai.

Từ đằng xa, một con thuyền gỗ xà lim được quét lớp dầu bóng bẩy đã lấp ló, tựa như đang khoe mẽ phô trương sự hào nhoáng của mình.

Nó càng lại gần, người ta lại nhận ra, nó to lắm, to hơn cả tàu thuyền của mấy thương nhân người Ấn.

Nó thu hút ánh nhìn của cả cảng biển, mọi hoạt động dường như dừng lại, chắc ngóng đợi điều gì hay ho sẽ tới.

Tàu thả neo một cái, sóng nước ùm ùm chuyển động.

Đoàn thủy thủ cao lớn kính cẩn bắc thang, hình như chỉ để phục tùng một người trên ấy.

Một người thiếu niên trẻ tuổi bước xuống.

Y xuất hiện hiên ngang, tựa một đấng cứu thế hùng tráng.

Mấy tên thủy thủ cúi rạp, quỳ lạy người thấp bé hơn cả mình khiến y lại càng trở nên thần thánh.

Nhưng người thực sự thu hút ánh mắt đông đảo lại là người thiếu nữ như ngọc sau lưng y.

Nàng ta mang mạng che mặt mà vẫn không tài nào giấu nổi vẻ kiều diễm sắc sảo.

Da nàng ta không giống mấy với nữ nhân Đại Việt, trắng trẻo tựa cánh tuyết hoa.

Kinh Vương biết, người mình cần đón đây rồi.

Y cố chen lên đám đông còn đang ngơ ngẩn.

Ánh mắt y vẫn chưa từng rời khỏi người kia.

Lớp mạng che mặt ấy cứ phần phồng theo từng hơi thở, lấp ló nơi ấy cánh môi chúm chím hồng đào.

Gò má y bỗng thoáng ửng hồng.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 2: Quê cha đất tổ


“Tuần phủ Lê Công bái kiến Kinh Vương.”

Trông thấy y, người thiếu niên đã thay lớp áo hùng dũng thượng dương bằng vẻ quân trung thiên tử, cúi đầu bái lạy y.

Y gật đầu đáp lễ, lại đánh mắt sang người thiếu nữ kia.

Nàng ta hiểu ý, bèn nghiêng người hành lễ: “Thần nữ Lê Cơ bái kiến Kinh Vương.”

Nàng tên Cơ, tựa trên nữa mẫu Âu Cơ.

Vừa nghe thôi, nàng đã khiến người ta ba phần kính để rồi.

“Con cháu Lê gia quả nhiên tài sắc hơn người.”

Y gật đầu với nàng, không nhịn được phải thốt lời ngợi khen.

“Nhưng ta không ngờ, nhà Minh bây giờ lại thiện ý với ta như vậy.”

Y vẫn trông theo bóng mấy kẻ thủy thủ đoàn, ánh mắt mang theo sự ngờ vực.

Nhà Minh trước giờ vẫn lăm le nước ta như bao đời tổ tiên của chúng.

Chúng cùng lắm chỉ coi Đại Việt ta như con đen dưới chân người.

“Điều này đều phải nhờ em Cơ nhà ta.”

Lê Công cười chói lọi, hướng mắt sang nàng, lộ vẻ tự hào không ngớt.

“Chẳng là hôm ấy, giữa Tam Thiên điện lộng lẫy của Minh triều, Hoàng đế được đà vui vầy mở tiệc khai hạ.”

Hôm ấy, mới chớm đầu hạ, ông trời đã bức bách người ta, nổi tính nóng hầm hập.

Hoàng triều xa hoa chưa từng thấy, đế vương ham vui, mở tiệc ca múa.

Từ sớm mấy cung nhân đã thay nhau mang mấy tảng băng đá chuyển từ phương Bắc vào hành cung.

Mỗi tảng lớn lại đập thành mấy hòn nhỏ, đem giấu khắp hốc cây bụi cỏ quanh điện Tam Thiên.

Ai nấy bước đến dự yến cũng thấy sảng khoái đến từng tấc da thịt.

Anh em đi sứ Lê gia cũng được triệu tới mua vui.

Không biết bàn tiệc vốn đã như vậy hay hôm nay hoàng đế tỏ ý khoe khoang mà khắp bàn đều là sơn hào hải vị, nào hải quỳ dưới biển sâu, nào tiên diệp trên ngọn núi.

“Nhà ngươi hôm nay quả là có phúc được nếm bữa phần của bổn vương.”

Hoàng đế ở trên bục, cao cao tại thượng, nâng chén Nữ Nhi Hồng chúc rượu.

“Thưa, phải.

Thần chưa từng nếm qua thứ của ngon vật lạ này bao giờ.”

Văn Công đáp lễ.

Y hiểu hoàng đế đang muốn khoe khoang, cũng chẳng dám phật lòng nhã húng của ngài.

“Còn nàng thì sao?”

Hoàng đế lại liếc ánh mắt hoan lạc bóng hồng về phía nàng.

Nàng khẽ đánh đôi mắt sắc sảo lên nhìn, nhoẻn miệng cười.

Trước nay, nàng căm hôn quân biết bao nhiêu, ai ngờ đâu nay lại gặp trước mắt.

Nếu y đã dám mở lời, nàng sẽ phản cho y xem.

“Thưa, tiếc quá.

Thần nữ lại thích vị cơm nước quê nhà hơn.”

Giọng nàng dong dỏng không có chút e dè nào nhưng lễ nghi vẫn mang phần kính cẩn.

“Cơm Đại Việt là mồ hôi, vật Minh triều là xương máu.”

Gương mặt Minh đế giờ đã cứng đờ như tượng sáp.

Hắn biết nàng chê thứ hắn dùng đều được trao đổi với trời đất bằng sinh mệnh con dân của hắn nhưng hắn chẳng thể làm gì được.

“Nước Nam hẳn chẳng có băng tuyết.

Người ở đây chẳng là phải phước đấy hử?”

Hoàng đế vẫn chẳng ngoa, nói cạnh nói khóe sứ thần.

“Thưa, phải.

Minh triều quả là có phúc, nhưng cũng phải họa.”

Nàng nói chậm rãi, từng lời thốt ra tựa kinh thi giảng đạo người nghe.

“Băng tan nước lạnh làm chết cây.

Tuyết tan lũ lụt lại chết dân.”

Minh đế nghe thế cổ họng cũng ứ nghẹn.

Buổi yến hôm ấy chán chường đến lạ.

Đoàn xe hộ giá sứ thần về kinh không kịp qua đêm, người ngựa đành phải nghỉ chân tại một quán trọ dân nhà.

Suốt cả ngày ròng rã, bụng ai nấy cũng đói meo.

Chủ quán hối hả chuẩn bị cơm khách không lại nên bữa chỉ có cơm trắng, rau muống luộc với ít tương bần.

“Lâu ngày không ăn cơm nhà, vẫn ngon đấy chứ?”

Trông hai má có phần hóp lại của Văn Công, Kinh Vương đẩy chén cơm cho y.

Văn Công cúi đầu cảm tạ, và không mấy hớp cơm trắng rồi mới nói: “Cơm ta ngon hơn cơm Tàu nhiều.”

Kinh Vương cũng đẩy cho nàng một bát.

Nàng kính cẩn, đỡ lấy nằng cả hai tay, thoáng nét ngại ngùng.

Bát cơm nóng ran cả lòng bàn tay.

Những hạt cơm tơi trắng trẻo bốc khói nghi ngút tựa mấy hạt trân châu.

Nàng cũng thử và một miếng cơm không.

Vị ngọt đượm đà thanh thanh đọng lại nơi cổ họng.

Vị quê hương không nơi đâu có được.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 3: Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng (1)


Nửa đêm canh ba, ai nấy cũng đã tắt đèn chui vào buồng mà thưởng giấc mộng xuân.

Ngoài kia, chỉ có mấy con cóc nhái còn thức, đua nhau ca cẩm inh ỏi.

Nhưng nào ai biết, ác tâm trong đêm tối cũng vừa thức giấc.

“A...a...a...”

Chợt, tiếng mụ đàn bà nào đấy đã hét lên ai oán xé toạc màn đêm.

Nhiều người nhăn nhó vì vỡ mộng, nhiều người lại tọc mạch chạy tới chạy lui xem sự thể ra sao.

Khách trọ này nằm trên một con đại lộ, người qua đông đúc, người lại thì vắng teo, chỉ toàn những kẻ vãng lai bất chính.

Lão chủ quán thường hay thức khuya, tìm tòi đến chỗ mụ đầu tiên.

Lão cũng hốt lắm, vì nhỡ có trộm cắp, giết người cướp của là lão chịu tất.

“Gì đấy?

Chuyện gì đấy?”

Lão thấy mụ ngồi bệt dưới đất, đối diện với cửa phòng.

Mặt mũi mụ đã trắng bệch, chân tay run như cầy sấy.

Mụ nâng cánh tay múp míp của mụ lên, chỉ vào trong phòng, hốt: “Chết rồi!

Nguyễn thị chết rồi!”

Người sống chẳng ai thèm ngó, nhưng người chết thì dòm nhanh lắm.

Mấy khách trọ cứ nhốn nháo xem xem người chết ra làm sao.

Kinh Vương bị kinh động mà thức giấc, cũng lại tới xem xem.

Cảnh tưởng quả nhiên tàn khốc.

Chính giữa gian phòng là một bàn trà, cốc chén để ngửa, chè chén dở dang.

Nguyễn thị vẫn ngồi đấy, tựa đang tiếp chuyện với quỷ thần.

Chẳng có gì chống đỡ, đầu thị gục xuống một cách quái dị như có ai bẻ cong.

Bên ngực trái bê bết máu, vẫn còn nguyên cây trâm bạc khắc mai hoa cắm sâu, như muốn cắm gốc rễ trong đó.

Quái là, cây trâm ấy lại ghim một mảnh giấy lên ngực thị, nhàu nát không rõ hình hài.

“Không ai được vào.”

Kinh Vương nghiêm giọng, quát gã nào đấy đang lọ mọ tiến vào.

“Con tôi, con gái tôi...”

Lão ta mếu máo, gương mặt đã giờ nua giờ lại nức nở như trẻ con.

Y động lòng, nhưng vẫn chắn lão, rút lệnh bài bên hông cho lão xem.

Lệnh bài khắc ba chữ, “Đại Lý Tự”.

Trước đấy, chức Tuần Phủ của Đại Lý Tự do Lê Công tiếp quản.

Nhưng y lại đi sứ bấy lâu, công việc lại chất đống cho Hình bộ.

Đô đốc kêu than, Kinh thành lắm sự, thế là Thánh Tông hoàng đế lại đành nhở vả Kinh Vương chức ấy.

Ngoài cửa chen chúc bao nhiêu người, nhưng lọt vào mắt y chỉ có một người.

Lê Cơ chỉ đứng thôi cũng đã tỏa phong thái khác hẳn mọi người xung quanh.

Nàng đã đứng đấy hồi lâu, nhìn đăm đăm Nguyễn thị.

Y phục chỉ khoác một lớp ngoài mỏng, có lẽ vừa thức giấc.

Mặt mũi chẳng rõ tâm tình gì.

“Đừng nhìn nữa.”

Y bước đến, chắn ngang trước mặt nàng, cho rằng nàng đang kinh hãi mà thất thần.

“Nếu Điện hạ không cho ta vào, ít nhất hãy để anh ta vào.”

Nàng dời ánh mắt lên nhìn y, hình như đang đấu tranh ghê lắm.

Nàng ta biết y đang giữ chức Tuần phủ, biết y tài giỏi bao nhiêu.

Nhưng nếu không có đất dụng võ, e rằng Văn Công không thể lấy lại chức vụ được.

Kinh Vương ưng thuận, để Văn Công vào.

Dẫu sao, nàng ta cũng đã hiểu nhầm ý y.

Y chưa từng nhòm nhó chức quan nào trong triều.

Đợi bao giờ về Kinh sẽ lập tức bàn giao lại cho hắn.

Nhưng nào ngờ, nàng ta cũng theo đà, cứ thế mà bước theo vào.

Thấy thế, y cũng mặc, không bận tâm nữa.

Nữ nhân khuê phòng lại tới xem thi thể, tiết tháo nàng ta có vấy bẩn cũng do nàng ta chọn.

“Hu hu, rõ ràng chiều hôm còn nàng cười nói, giờ lại không thấy nữa rồi.”

Một mụ đàn bà trông ngoài cửa, không nhịn được mà than.

Mụ ăn vận đơn giản, chất vải thô sần, mặt mũi đen nhẻm.

“Chị quen nàng ta?”

Lê Cơ thấy lạ, kéo thị vào trong hỏi han.

“Bẩm, vâng.”

Thị thút thít, gật đầu lia lịa.

“Con là tì nữ của Nguyễn thị, theo Nguyễn thị đã lâu.

Nàng theo cha vào Kinh hỏi mối xưa chuyện hôn sự.

Mới hồi chiều, nàng còn cười nói với con, muốn ăn trè trôi nước.

Nhưng ở đây nguyên liệu khó kiếm quá, con nấu mãi giờ mới giờ.

Ai ngờ, người còn đâu mà ăn, mà cưới.”

Thị nói liền tù tì một mạch, xong thì lại khóc như mưa, không ngớt được.

Trong tay vẫn còn đang bưng chén trè trôi nước nóng hôi hổi, đôi ba giọt lệ nhỏ xuống, hòa lẫn vào nhau.

Cơ thấy thế cũng tội, vỗ vai an ủi thị.

Chu du tám phương tứ phía, nàng đã thấy bao khổ đau đời người, nhưng nào có ai giống ai.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 4: Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng (2)


Kinh Vương dạo quanh bàn trà, ngắm nghía hai tách trà dở dang.

Một chén trước mặt Nguyễn thị, một chén cho người đối diện.

"Hồi chiều, sau khi ngươi thấy thị, thị còn gặp ai khác không?"

"Bẩm, có ba người."

Thị tì kia đáp.

"Người đầu tiên là lão gia, thứ hai là chủ quán, cuối cùng là thằng hầu của lão gia."

Lão chủ quán nghe người ta cáo mình thì giật thốt.

Mặt mũi méo mó dị hơm, phi thân quỳ ngay xuống trước mặt y mà rằng: "Bẩm quan, oan cho con quá.

Con có làm gì đâu.

Nàng ta kêu con chuẩn bị nước nóng thì con làm.

Nhưng con gọi nàng ta cũng có thưa đâu.

Mặt còn chưa gặp thì con giở quẻ kiểu gì được."

Nghe lão tỉ tê, y chỉ biết giở khóc giở cười.

Người ta còn chưa làm gì, thế mà lão đã kêu giời kêu đất rồi.

"Nàng ta kêu chuẩn bị nước nóng làm gì?"

Lê Cơ thấy lạ bèn hỏi.

"Nguyễn thị nói, nàng ta muốn đi tắm."

Lão vốn chỉ là chủ quán của một khách điếm nhỏ, mọi việc dọn dẹp, nếp núc, nước nôi đều qua tay lão cả.

Nàng lại trông sang Nguyễn thị.

Không nói đến làn da trắng bợt của thi thể, vẫn phải nói, nàng ta trang điểm rất cầu kì.

Y phục phấn hồng không kém phần lộng lẫy, chỉ tiếc, nó đã ngấm máu rồi.

Cùng là phận nữ nhi, nàng hiểu, trời nóng nực như thế, lại đi đường xá xa xôi, muốn rửa ráy là chuyện thường tình.

Nhưng nàng ta ăn vận thế kia, đám còn chưa tới, đi lại chẳng phải còn khó khăn hơn ư?

"Lão gia tới gặp Nguyễn thị lúc canh mấy?"

Y nhẩm tính.

Nếu lão tới gặp thị đầu tiên thì lão là kẻ ít khả nghi nhất.

"Bẩm quan, con tới gặp con gái hồi đầu canh Tuất."

Mắt lão đong đưa, hình như đang nhớ lại điều gì đấy.

Lão mặc y phục gấm hoa, đầu đội mũ miện nhưng gương mặt vẫn không tránh khỏi nét khắc khổ.

Chắc lão là thương gia miền quê.

"Nửa đêm nửa hôm không nghỉ ngơi, ông đến gặp thị làm gì thế?"

Lê Cơ hỏi xen vào, thoạt nhìn người ta chỉ nghĩ nàng là kẻ lắm chuyện thôi.

"Thì... chuyện cưới hỏi thôi."

Lão ngắp ngứ, có điều muốn nói lại thôi.

"Có vị bằng hữu cũ từng nói sẽ làm mối tốt cho con gái tôi.

Nhưng... nhưng con bé không chịu.

Nó nói nó có người khác rồi.

Quái là nay nó lại chẳng chịu mở cửa phòng cho tôi.

Tôi nghĩ chắc nó giận, nào ngờ đâu..."

Mặt lão đỏ gay, chẳng rõ vì buồn mất con hay vì tiếc mất mối duyên lành.

Nàng nghe liền hiểu ra ngay.

Cha mẹ thường sắp xếp chuyện dựng vợ gả chồng cho con cái, hay nói trắng ra là an bài gia sự cơ nghiệp.

Mà hình như, nàng cũng có một mối như thế.

"Còn thằng hầu của lão sao giữa đêm canh ba lại tới gặp thị?"

"Ôi dào, có gì đâu!"

Lão ca thán.

"Chúng nó xấp xỉ tuổi nhau, quen thân từ nhỏ, tình như huynh muội.

Nó mồ côi, tôi cũng thương nên cho nó theo thôi."

Lão vừa nói xong, thằng hầu của lão đã lúi húi cắp đít theo sau.

Y nom trông cao gầy, chắc chẳng làm được việc nặng.

Được cái mặt mũi cũng sáng sủa, ra dáng thư sinh.

"Ngươi tới phòng thị khi nào?"

Kinh Vương rút bút nghiên ghi chép lại.

Nàng cũng tò mò ngó qua mà nể phục.

Toàn bộ lời khai đều được y ghi rất nhanh, chữ lại rất đẹp, thẳng tắp.

Người ta nói, người nào chữ nấy, chắc tính y cũng ngay thẳng như vậy.

"Bẩm con tới hồi canh Hợi."

Hắn khom người lúi húi, chắc đã quen với điệu bộ thấp hèn như vậy.

"Nàng hay khó ngủ, con hay thắp trầm hương cho nàng.

Nay con thấy phòng nàng vẫn sáng nên định tới đốt trầm.

Nhưng gọi mãi mà cửa không mở, con nghĩ chắc nàng ngủ quên nên không gọi nữa."

Hắn nói xong, cả căn phòng rơi vào trầm tư.

Ba lời khai, không ai gặp nàng.

Trà đương pha, hai chén ngửa.

Một kẻ đã nói dối.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 5: Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng (3)


Ngại chạm vào thi thể mà nhiễm tà khí, Kinh Vương bèn lót một miếng khăn trắng, đẩy ngẩng đầu Nguyễn thị lên.

Nàng ta không phải kiểu nữ nhân đẹp quốc sắc thiên hương nhưng cũng thuộc loại dung dị khả ái.

Mắt nàng ta không nhắm, chỉ khép hờ vô sắc tỏ.

Mặt giấy ghim trên ngực nàng ta không còn vẹn nguyên nữa, bị trâm đâm thủng một lỗ, lại dính máu tóe loe.

May ra còn nhìn thấy vài chữ đầu cuối.

Dòng đầu tiên là hai chữ “loàn đan”, hai chữ cuối dòng hai lại là “lạnh lùng”.

“Đây là thơ ư?”

Văn Công cau mày hỏi nhỏ, khó khăn lắm mới đoán ra trên ấy là chữ gì.

“Có lẽ.”

Kinh Vương đồng tình.

“Nhưng có vẻ không đoan chính lắm.”

Y nói không đoan chính chính là ở chữ “loàn đan”.

Loàn đan nghĩa là lăng loàn, trái đạo.

Bấy nay, y chẳng dùng từ ấy bao giờ, chỉ nghe thấy mấy cung nhân chợ búa thì thào luyên thuyên.

“Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng,

Đầm ấm thì thương kẻ lạnh lùng,

Ngoài ấy dầu còn áo lẻ,

Cả lòng mượn lấy đắp cho cùng.”

Nàng thấy hai nam nhân không tỏ mà cau mày khó chịu.

Bởi lẽ ý thơ thế nào còn phải xem người đọc hiểu ra sao.

"Loàn đan" trong thơ ấy chẳng qua nghĩa là "dám xin", "mạo muội" mà thôi.

Y nói thơ không đoan chính, chẳng khác nào xúc phạm thi nhân mất rồi.

“Thơ tình ư?”

Y ngờ ngợ.

Mấy nay chẳng mấy tác gia phỏng viết thơ tình bao giờ, đâu đâu cũng thấy là thế thời đại sự.

Thỉnh thoảng, y cũng khe lỏm đâu đấy đôi ba khúc tình thi, nhưng ấy đều là mấy câu của khách làng chơi thích trêu hoa ghẹo nguyệt.

Còn bậc tài tử, y chưa từng nghe qua.

“Thưa vâng, ấy là thơ Nguyễn Trãi gởi Nguyễn Thị Lộ năm xưa.

Y bị xử tru di tam tộc, thơ văn cũng chẳng còn mấy.

May mắn cho tiểu nữ lại nghe được mấy câu.”

Nàng thưa, lại đưa mắt nhìn người thiếu nữ yểu mệnh.

“Có lẽ nàng ta cũng là con cháu hàng Nguyễn thị.”

Nàng từng trông bao những thi tập còn sót lại của cố nhân, nhưng chỉ có bài ấy là ngọt bùi khiến nàng nhớ nhất.

Chỉ là không ngờ, người nam nhân chí lớn ấy lại có thiên tư như vậy.

Khi ấy, Nguyễn Trãi ở Côn Sơn, Nguyễn thị lại ở Thăng Long.

Một nữ hài, một nam tử, thương nhau mà chẳng thể bên nhau.

“Ấy ấy, chớ nói đùa.

Chuyện này không đùa được đâu.”

Lão gia đằng ấy nghe đến Nguyễn Thị Lộ mà rởn cả sống lưng, coi bộ, lão còn ham sống lắm.

“Chẳng phải Thánh Tông hoàng đế đã giải oan cho Nguyễn Trãi rồi ư?”

“Nào có, Vua không có chứng cớ cũng nào làm gì được.

Năm ấy, Thánh Tông chỉ mượn có tha bổng thôi.

Tôi mà cứ mang cái danh ấy, dù không chết cũng mang tiếng rồi.”

Lão ngoe nguẩy cái đầu mình, giải thích cặn kẽ.

Quả thực, năm Quang Thuận thứ tư, Lê Thánh Tông đã lật lại bản án, ban chiếu tha bổng cho họ Nguyễn.

Nhưng ấy chỉ là tha bổng, còn về năm ấy có cơ sự gì, ai đúng ai sai, chẳng ai biết nữa.

“Có ai thấy cây trâm này lạ lắm không?”

Nàng chợt chỉ vào cây trâm mai hoa.

Ấy chỉ là một cây trâm bình thường, hay thẳng thắn thì khá rẻ tiền.

Trên ấy chỉ độc một đóa mai trạm trổ giản chị.

Trâm ấy mạ một lớp vàng rẻ tiền trông đã xỉn.

Thoạt nhìn qua, chẳng ai nghĩ ấy là vàng cả.

Nó ghim vào ngực thị theo phương ngang, sâu lắm, nhìn còn tưởng đóa mai đang nở trên ngực thị.

Một đóa mai đỏ máu.

“Đó...

đó là trâm tôi tặng nàng.”

Thằng hầu nãy giờ vẫn im ỉm sau lưng lão gia, mãi mới rụt rè lên tiếng.

“Á à, tao biết rồi!”

Lão gia đột nhiên hét lớn, xoay người, chỉ thẳng vào mặt gã.

“Chính mày, chính mày giết con gái tao đúng không?

Mày mến nó nhưng mày lại nghèo rớt mồng tơi.

Giờ mày lại không cho nó lấy chồng nên mới giết đấy hử?”

“Không phải!”

Lão cuối cùng cũng lột lớp vỏ ngoài của gã rồi.

Gã chẳng còn dáng hình của một thằng hầu nữa mà lên mặt quát lại: “Lão mới là kẻ giết con gái mình.

Tôi thấy cả rồi.

Tôi thấy lão bước chân vào phòng nàng rồi!”

Nghe thế, lão câm nín.

Đôi môi run rẩy trông đến mà hèn.

“Quan gia!

Thằng này láo!”

Lão quỳ sụp xuống, chân đã mềm nhũn cả ra rồi.

“Tôi quả thực có vào phòng nó, nhưng chỉ để mắng nó thôi.

Tại... tại tôi lo bị oan nên mới dối.”

Kinh vương nhìn lão ngờ ngực.

Y vốn chưa từng tin tưởng lão.

Hay nói đúng hơn, y chưa từng tin tưởng bất kì ai.

Kẻ trong trắng ngọc ngà, kẻ đen tối đê hèn.

Rốt cục, ai gian, ai thực?
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 6: Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng (4)


"Anh, em mệt rồi."

Lê Cơ bỗng quay qua anh trai mình, cất giọng ngọt ngào đến lạ như đứa trẻ đòi kẹo ngọt.

"Để anh đưa em về nghỉ."

Lê Công đổi mắt ân cần, dìu lấy tay nàng.

"Ngày dài mệt nhọc, nghỉ ngơi nhiều một chút."

Kinh Vương nhìn đến mà cau mày, bụng lại bảo dạ, chẳng lẽ anh em này lại có tư tình với nhau ư?

Lê Công đưa nàng về phòng chẳng mấy chốc đã quay lại, thưa với y: "Bẩm điện hạ, án này ta đã tỏ rồi."

"Em gái ngươi mệt quả đúng lúc."

"Dạ?"

Kinh Vương ra vẻ âm trầm, chợt thốt lên mấy lời chẳng liên quan.

Nhà họ Lê này không phải vô nhiên vô cớ mà nhận thêm một đứa con thừa tự.

Lê gia bấy nay là kẻ khó lường nhưng y cũng chẳng đả động bao giờ bởi niệm nghĩa tổ tông.

Nếu chúng loạn, y sẽ phản ngay.

"Ngươi tỏ ra làm sao?"

Kinh Vương ngồi xuống bàn trà, rót lấy một chén mà chẳng uống, tưởng như trong ấy toàn máu tanh.

"Bẩm, trước đó, ngài hãy nghe ta kể một câu chuyện đã."

Nhà Nguyễn thị vốn chẳng giàu, ấy thế mà cha nàng lại bắt học làm sang.

Cha bảo, sau này lớn rồi, sẽ gả cho một lão điền chủ trong kinh.

Lúc ấy nàng chẳng biết, lão đáng tuổi cha mình, có đến bốn người vợ rồi.

Theo cha làm việc có một thằng hầu nom trông xinh trai lắm.

Hắn kể cũng hiền, nàng bảo gì, hắn cũng nghe.

Hai người càng lớn lại càng thân, đúng ra cũng là thanh mai trúc mã.

Nhà hắn nghèo, chẳng mấy tiền của, không có lễ mà hỏi cưới nàng.

Cây trâm hắn tặng nàng chẳng qua cũng chỉ bằng sắt, phủ lấy một lớp vàng mỏng hơn cả giấy thếp vàng.

Từng ấy cũng khiến hắn chật vật biết bao nhiêu tiền.

Nhưng hắn vẫn làm.

Bởi nàng nói, nàng thích hoa mai.

"Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng,

Đầm ấm thì thương kẻ lạnh lùng,

Ngoài ấy dầu còn áo lẻ,

Cả lòng mượn lấy đắp cho cùng."

"Hay thế, thơ nàng ư?"

"Ngốc!

Chẳng biết gì cũng nói.

Ấy là thơ Nguyễn Trãi gởi tình nhân.

Hai người cách nhau cả mấy vạn dặm nhưng vẫn hướng về nhau."

"Ngưỡng mộ quá!"

"Thế nên, dẫu có chuyện gì xảy ra, chàng hãy nhớ, ta vẫn luôn trông về chàng."

Rồi đến một ngày, cha nàng nói, nàng đã lớn, sẽ đưa nàng lên kinh, tựa như đang nói cho một con lợn biết, nó đủ cân rồi, mổ thịt thôi.

Nàng vốn cự tuyệt, cha nàng lại càng mắng, này là "bất hiếu", kia là "vong ân bội nghĩa".

Cho cùng thì, thế nào mới là có hiếu đây.

Nàng đợi cha đi khuất, lại kêu chủ trọ chuẩn bị nước nóng cho nàng tắm rửa.

Ít nhất, khi về cõi Hoàng Tuyền, nàng vẫn phải đẹp một chút.

Để người ta thấy được dù cho nàng chết vẫn phúc hơn khi sống.

Nàng áp mảnh thi lên ngực mà rằng, sẽ chẳng bao giờ quên.

Đóa mai tình kia như cắm rễ vào tận trong tim, để mối duyên này đến kiếp sau còn nhớ.

Máu tuôn ra chảy đẫm ngực áo, nóng hổi.

Chắc nỗi lòng nàng cũng tuôn ra như thế.

Một hồi, trong cơn mê man về cõi xa, nàng chợt nghe tiếng gõ cửa.

Ấy là chàng.

A, chàng đã đến rồi.

Sao nàng chợt thấy mình lại ngu muội thế.

Nàng muốn sống, bên chàng.

Giá mà nàng không quyết tâm như thế, giá mà chàng đến sớm một chút, có phải mọi chuyện đã khác rồi không?

Tiếc thay, moị sự đã rồi, như nước chảy chẳng vớt lại được nữa.

"Quan gia, ý ngài là con gái ta tự vẫn ư?"

Lão thốt lên ngờ vực, hết nhìn Văn Công lại quay qua thằng hầu.

"Phải, ta chắc chắn."

Y cất giọng rắn chắc.

"Ngài có thấy cây trâm trên ngực thị không?

Nếu thị bị nàng ta sát hại, hướng trâm phải chếch từ trên xuống.

Còn khi nàng ta tự sát, cầm trâm ngang mình mà đâm.

Bởi thế, trâm mới có phương ngang."

Lão kia chẳng thốt cũng chẳng than.

Không ngờ được rằng chính tay mình lại đẩy con gái vào chỗ chết.

Anh hầu vẫn im như thóc, trông vọng ra ngoài cửa sổ, tưởng như nàng ta vẫn đang trông y từ ấy.

Văn Công toan quay sang Kinh Vương mà cáo, án đã xong, thế mà chẳng thấy bóng dáng y đâu nữa.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 7: Thánh nhân đãi kẻ khù khờ


Cùng lúc ấy, Lê Cơ đứng trong bóng tối trước của phòng, nhìn anh trai chạy về phía hiện trường đèn còn đang tỏ.

Nàng thấy y, y chẳng thấy được nàng.

Đáng lẽ hào quang ấy là của nàng mới phải.

Thở hắt một hơi dài, nàng toan quay bước trở về phòng thì một cánh tay bỗng chặn cửa lại.

Ấy là một bờ vai rộng, bóng lưng lại mảnh mai thanh tú.

Trong đêm tối, nàng vẫn trông thấy ánh mắt kia sáng tựa sao trời.

“Kinh Vương không phá án mà tới đây làm gì thế?”

Nàng không hốt hoảng, vẫn giữ thế bình tĩnh mà thưa.

Ít nhất, trong mắt địch, nàng vẫn phải là kẻ gan lì.

“Ngươi đã làm gì?”

Y hỏi một câu không đầu không đuôi.

“Ý điện hạ là gì?

Ta đâu phải hung thủ.”

Nàng nhoẻn cười tự tin nhưng trong tâm đã rúng động lắm rồi, bàn tay vô thức túm chặt lấy vạt áo mỏng.

“Vụ án ấy vốn không có hung thủ, ngươi rõ hơn ai hết.”

Nàng không đáp, nhìn y đăm đăm thực không biết trong ấy là thứ gì.

Vốn dĩ Lê gia nhận thêm con trai chẳng qua chỉ chăng thêm một con rối cho nàng chỉ điểm.

Án ở Đại Lý Tự đều do nàng đứng sau mà phá.

Mọi sự trong nhà vẫn do nàng quyết.

Nói ngắn gọn, Văn Công trên danh nghĩa là anh trai, nhưng thực chất chỉ là cái bóng của nàng thôi.

Chủ trương để người ngoài không nắm thóp được Lê gia.

Hễ chuyện này lọt vào tai kẻ khác, nàng buộc phải gả đi, chỉ e Lê gia cũng phải đổi họ mất.

“Ngài đang uy hiếp Lê gia ư?”

Đầu mày nàng cau lại, hơi thở đã trở nên gấp gáp hơn.

“Không dám.”

Y đáp dửng dưng, chẳng giống vẻ kinh hãi trong mắt nàng.

“Chỉ là Lê gia cho một người vô tri vào triều, chỉ e mang họa.”

“Xin điện hạ hãy tin tưởng ở ta.”

Nàng chợt víu lấy vạt áo y mà trơn tuột khỏi tay.

Nàng hiểu ý y.

Hoàng tộc vốn e dè kẻ ngoại tộc.

Kẻ ngoài chỉ như chú chó, nhìn tưởng trung thành nhưng không chừng có ngày lại phản chủ.

“Sao phải vậy?

Lê triều đâu phải cấm nữ quan.”

Y từng thấy trong cung có điểm xuyết mấy bà quan thị ra vào triều chính.

“Không cấm, nhưng có trọng không?”

Nàng ngước nhìn thẳng thừng vào y.

Mục tiêu của Lê gia chính là, nếu không thể đứng trên vạn người, ít nhất cũng có thể dưới một người mà trên vạn người.

Ấy vậy, nam nhân chê kẻ tóc dài.

Dân gian đếm qua có bao nhiêu nữ nhân được trọng dụng, được như bà Trưng, bà Triệu chăng?

Y lặng cười, quay đi.

Trước khi đi còn không quên bỏ lại một câu: “Ta vốn trọng người tài.

Nếu ngươi dám, cứ đến tìm ta.”

Nàng vẫn đứng đó, trông người nam tử lướt đi bay bổng tựa tiên nhân.

Bóng lưng như ngày càng tỏ rạng, phát ánh quang chẳng tắt.

Trời đêm vẫn đen tối như thế.

Chẳng ai hay, đằng Đông, trời đã rạng.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 8: Con vua, vua dấu, con chúa, chúa yêu


Lê Thánh Tông nghe tin cấp báo đoàn hộ tống sứ thần gặp chuyện chẳng lành, lập tức sai binh bộ hộ giá người về thẳng Kinh thành Thăng Long.

Chẳng ai kịp thời mà tắm rửa thay đồ mới nên chỉ đành nhờ cung nhân sửa soạn chút ít mà diện kiến Thánh thượng.

Hành cung nguy nga, lắt léo những đoạn đường dài.

Cửa nẻo âu cũng toàn sơn son thếp vàng, khắc hình long phượng.

Dọc đường ốp những đá hoa cương hắt ánh dương.

Kinh Vương dẫn đầu đoàn người, đi tới chính điện nguy nga.

Đây là nơi hoàng đế cùng quan nhân luận bàn chính sự, vừa hay buổi chầu sớm hãy vừa tan.

Mấy kẻ quan gia dập dìu bước ra, trông thấy con cháu Lê gia thì thì thào bàn tán.

Ánh mắt nóng nảy như sắt mới nung.

Chính điện đâu đâu cũng dát vàng ánh quang làm người ta đến chói cả mắt.

Người ta sợ bậc đế vương là bởi thứ ấy, có ai biết khi trút tấm long bào, ngài sẽ ra sao?

“Bái kiến bệ hạ!”

Ai nấy vừa tiến vào cũng cùng hô vang.

Bấy giờ, nàng mới được thấy dung mạo thiên tử.

Hóa ra người đứng trọng vọng trên cao kia cũng chỉ đúc bằng xương bằng thịt thôi.

Ngài tuổi tác đã trạc ngũ tuần.

Ngũ quan sắc xảo phong trần, có thể thấy hồi còn xuân, y là một nam tử tuấn tú.

Nhìn qua, Kinh Vương nom cũng hao hao ngài lắm.

“Duy Thành à?

Con không sao đây chứ?”

Thánh Tông cất giọng âm trầm, đôi chân kia đã toan đứng dậy mà ôm chầm lấy con trai, nhưng không, ngai vàng ấy đã níu chân ngài lại rồi.

Duy Thành vốn là tên thật của Kinh Vương.

Con cháu hoàng thất khi đã lớn sẽ được Hoàng đế phong Vương ban hiệu.

Cái hiệu ấy trở đi cũng chẳng khác gì tên, chẳng mấy vị thân vương may mắn được gọi bằng cái tên cha sinh mẹ đẻ ấy lần nữa.

Xem ra, Thánh Tông rất thương yêu đứa con này.

Nghe đâu, y có thiên tư minh mẫn, chí khí ngút trời khiến Hoàng đế hết mực trọng dụng.

Tiếc thay, y là đứa con thứ mười bốn, yêu thương mấy cũng chẳng bằng Thái tử được.

“Bẩm không sao ạ.

Chẳng qua chỉ là chút chuyện phát sinh, không có nề hà gì cả.”

Y nghiêng người rất thấp, mặt mũi chẳng thấy bấy nhiêu tình như ngài ngự, cung kính cúi lạy phụ hoàng.

Thánh Tông gật gật đầu, ánh mắt mang theo ý cười, hướng sang Văn Công: “Còn ngươi, chuyến đi sứ thuận lợi chứ?”

“Bẩm, may thay trời đất phù hộ, sứ hành thuận lợi.”

Y thưa, miệng đã cười nay lại càng tươi hơn.

“Minh đế còn lệnh ban ba trăm thước gấm gốc, hai ngàn lượng vàng, một khối đại minh châu.”

“Nay Minh triều thịnh vượng ư?

Sao lại hào phóng như vậy?”

Thánh Tông cau mày hỏi.

“Thưa, chẳng qua chúng cũng chỉ kính người tài thôi.”

Văn Công còn đang loay hoay không biết đáp ra sao, Kinh Vương đã nói ngay.

“Chúng quả nhiên vẫn ngang tàng như tổ tiên của chúng.”

Lê Thánh Tông gật gù ra chiều nói phải, đổi giọng kể chuyện xưa mà phải lắc đầu ngao ngán.

“Còn nhớ khi đăng cơ, ta phải sai người sang dâng biểu cầu phong, Minh đế mới thuận, sắc phong ta làm An Nam Quốc Vương.

Nhục thay bậc thiên tử phải cầu khẩn kẻ ngoại tộc!”

“Thế nên chẳng phải phụ hoàng đã làm lễ tế Giao rồi ư?”

Kinh Vương nhướng mày, tà áo đung đưa lướt nhẹ.

Tế giao vốn là lễ tế trời.

Chỉ có bậc thiên tử mới được phép tế trời mà thôi.

Hay nói trắng ra, Lê Thánh Tông đã gián tiếp tiếm quyền của mình rồi.

“Chi bằng, ngài hãy cho người khắc ấn đi.”

Nàng từ đầu đến cuối không nói một lời, vậy mà bấy giờ lại thốt lời chẳng ai nghĩ tới.

“Khắc ấn ư?”

“Thưa, phải.

Hãy khắc “Thiên Nam hoàng đế chi bảo”, có vậy chúng mới thấy, ta cũng là một Thiên triều tại vị.”

Nàng thốt ra từng lời một, rõ ràng đến từng ngữ nghĩa, khiến bấy nhiêu nam tử còn phải ái mộ.

“Nói phải lắm.”

Hoàng đế thốt cao vọng, ánh mắt đã sáng ngời.

“Ngươi là...”

“Bẩm, thần nữ Lê Cơ, con gái Tả Đô Ngự sử Lê Khoan.”

Nàng vái thiên tử lần nữa, ngỏ ý thưa.

“À phải.

Lê Công, Lê Cơ, con cháu Lê gia quả nhiên tài sắc hơn người.”

Thánh Tông được đà vui, lại phóng khoáng thêm mấy phần, hô vang.

“Thưởng!”
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 9: Sống tham chết thối (1)


Đến khi Lê Thánh Tông cho người lui về nghỉ ngơi thì mặt trời đã lên tới đỉnh.

Ánh nắng chiếu rọi thẳng xuống pmái đầu nóng bỏng như muốn thiêu đốt thành rơm.

Hoàng đế ngồi xa giá mà về tẩm cung trước, Kinh Vương lại đưa tiễn Lê gia thêm đoạn đường.

Đường hành cung quanh co khúc khuỷu, trăm đường vạn lối, chỉ có kẻ quen thuộc mới đi được, thí như kẻ sinh ra đã trói buộc mình ở đây rồi.

Kinh Vương cũng vậy.

Đây là nơi y sinh thành, cũng là nơi y vùi mình vào sỏi cát lúc cuối đời.

Hoàng tộc có ai thoát được mệnh ấy chăng?

Kinh Vương dẫn người đi lối đi sau để tiện đường xá về Lê phủ.

Nơi đây phần nhiều là cung nhân đi lại chứ không dập dìu quan nhân như cửa trước, cũng là phần nhiều những báu kho của quý.

Hàng hóa từ ngoài cung được đưa thẳng về nhà chứa tại hậu viện.

Liếc qua cung thật lắm của, nào là kho vải, nào là kho châu, kho ngọc, kho bạc...

Mỗi kho chỉ có vỏn vẹn hai lính canh giữ cửa.

Ấy vậy, nay ở kho lụa lại ồn ã bao nhiêu người.

“Xem ra cung đình lắm chuyện vui tai.”

Lê Cơ thấy vậy bèn diễu mấy câu, cái đầu nghiêng nghiêng ngóng chuyện.

Kinh Vương không đáp, chỉ hơi cau mày, cảm giác như bị kẻ hàng xóm chê nhà chê cửa.

Y chẳng an, liền tới xem thử.

Trước cửa kho vải là hai xe lụa là bóng bẩy đang phơi nắng phát quang giữa trời.

Cung nhân người thì ngã khụy, người thì nôn mửa, người lại nức nở bàn tán.

“Có chuyện gì thế?”

Kinh Vương hỏi chuyện, chẳng hướng về cụ thể một ai mà chỉ liếc quanh.

Cung nhân chẳng ai hé lấy nửa lời.

Hồi lâu vẫn im ắng như tờ, một tên thái giám đành mạnh bạo mà thưa, nâng cánh tay lẩy bẩy chỉ về phía xe lụa: “Bẩm, có... có người chết.”

Nghe đến “người chết”, ai nấy cũng rúng động, có nữ tì còn khe khẽ nấc lên.

Bên ấy, vải vóc trên xe lụa đã bị hất văng tứ tung cả.

Y bước từng bước một, tựa hãi kinh động kẻ kia còn say giấc.

Ở đấy, có cái gì to to, phồng phồng lấp dưới mành lụa hồng.

Y nắm lấy vạt vải, tung cả tấm lên không.

Vụt!

Một dáng người to béo lộ ra trước mắt.

Da dẻ tái nhợt thiếu sinh khí.

Gã mặc áo trắng mỏng như đã chuẩn bi trước cho cái chết của mình.

Quái là, gã không có đầu.

Chỗ ấy chẳng lấy một chút máu rỉ, tựa khúc thịt đã lọc rửa sạch sẽ chuẩn bị vào nồi.

Cổ gã bị cắt rất ngọt, thẳng một đường chém sắc, lộ ra cả phần xương trắng bên trong.

Bấy giờ, y mới để ý tới xe lụa bên kia.

Nó phồng lên thứ vật tròn tròn, cứ như quả cầu nan nứa mấy đứa trẻ hay chơi.

Nó được bọc lại, gói ghém cẩn thận trong mành gấm.

Đó là đầu người!

Chẳng nhìn kĩ, cũng chẳng ai nghĩ ấy là đầu người.

Nó như cái thủ lợn đã thối rữa be bét nhầy nhụa cái gì đấy.

Mặt gã lấm tấm mấy giọt sáp nến đã khô, hồng hồng đỏ đỏ giữa cái đầu đã tái.

Chỉ có cái miệng là há hốc đã đen ngòm, muốn kếu mà chẳng thốt.

Mấy cung nhân trông thấy mà hãi, hét tiếng chẳng thấu thinh không.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 10: Sống tham chết thối (2)


Đại lý tự vốn lo cho dân, không có chức quyền trong cung đình.

Dưới sự chỉ huy của Kinh Vương, hộ quân Thiên Giáp đã được triệu đến.

Trông thấy y điều động cả đoàn quân, Lê Cơ không khỏi bất ngờ.

Trước khi đi sứ cùng Lê Công, nàng còn mới nghe nói có vị thân vương vừa phong hiệu.

Thế mà mới có mấy năm, y đã được lòng hoàng đế, được quyền nắm cả một đạo quân rồi.

“E rằng ta không thể đưa hai người về.”

Y quay qua nàng và Lê Công, còn gọi lấy mấy tên hộ vệ.

“Hộ Ứng, Hộ Bình, hai ngươi đưa họ về Lê phủ.”

“Rõ!”

Hai binh lính từ trong hàng bước ra, hô vang đồng loạt.

“Ngài như vậy là đang đuổi chúng ta về ư?”

Nàng cau mày ngước mắt lên nhìn y.

“Hiểu nhầm rồi.”

Y cười nhẹ, từ tốn đáp.

“Đây vốn là án trong cung, do Hình Bộ đích thân quản, không tới lượt ngươi.”

“Bẩm, Kinh Vương.”

Một tên lính bước tới bao, chen ngang lời y, tay chắp cao hơn đầu.

“Thần đã hỏi các cung nhân, không ai biết thân phận y cả.”

“Không biết ư?”

Một tay y cầm quạt, khe khe đập vào lòng bàn tay còn lại, suy ngâm như đang tụng kinh.

“Vậy làm sao y ở trong cung được?”

“Nếu ta tìm ra được thân phận y, điện hạ có để ta can dự vào không?”

Nàng cất lời, cắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu y.

“Ngươi làm thế nào?”

Y không trả lời mà hỏi ngược lại.

Nàng nở một nụ cười ranh mãnh, hất cao hàm, đôi mắt nắt sáng lại thêm phần long lanh.

Nàng chậm bước đến cạnh thi thể mà rằng: “Nhìn thân thể này, điện hạ đoán mệnh y được không?”

“Đoán mệnh?

Ngươi xem tướng sao?”

Y ngờ ngợ, nghĩ ngợi rồi lại lắc nhẹ đầu, xem không phải.

“Tất nhiên ta không phải xem tướng rồi.”

Nàng cười đắc thắng.

“Nhưng từ một con người có thể nhìn ra rất nhiều điều.”

“Thí như từ da dẻ, người chết tuy mất đi khí sắc nhưng vẫn có thể nhìn ra, y từng có làm da sạm do cháy nắng lâu năm, dù giờ đã tốt hơn nhưng vẫn không dấu khỏi những vết đồi mồi.

Thấy được, trước kia, y từng làm lụng vất vả, nhưng giờ đã khấm khá hơn rất nhiều.

Điều đó có thể thấy ở trang sức y đeo.”

Nàng nghỉ hơi đoạn, chỉ lên người gã.

“Y đeo vòng vàng, nhẫn ngọc.

Người phô trương như thế, thường chỉ thấy ở mấy công tử ăn chơi hoặc nhà giàu mới nổi thôi.”

“Nhưng vàng này chỉ là mạ, ngọc chẳng qua chỉ là đá mài giả thôi.”

Y liếc mắt đã nhìn ra ngay, dẫu sao y cũng đã quen nhìn vàng bạc châu báu thật cả.

“Vì thế nên ta mới nói là nhà giàu mới nổi.

Tuy rằng vàng ngọc chỉ là lớp óng ánh bên ngoài nhưng thứ quý gia nhất trên người y, hẳn là y phục y đang mặc.”

Nàng đưa tay, chạm nhẹ mặt ngoài lớp vải trắng.

“Dù đây chỉ là y phục lót trong nhưng đây đã là tơ gấm thượng đẳng rồi.

Trang sức y đeo có thể giả nhưng trang phục phải kĩ lưỡng từ trong ra ngoài.

Chứng tỏ, y hẳn giàu lên từ việc buôn tơ lụa hoặc may vá y phục.

Thay vì Kinh Vương hỏi han cung nhân, hãy hỏi những chưởng sự quản lý sổ sách hay phu xe chở hàng hóa nhập cung, như vậy hẳn sẽ có ích hơn.”

Y im lặng, trầm ngâm nhìn nằng hồi lâu mới nói: “Cảm ơn lời ngươi đã thưa.

Giờ thì hãy để Hộ Ứng đưa ngươi về phủ trước đi.”

“Ngài không tin ư?”

Nàng cau mày, nhìn y bằng ánh mắt khó hiểu, bóng dáng như muốn phản kháng dậy.

“Không phải ta đã nói rồi ư?

Án trong cung thuộc về Hình bộ.”

Y đáp.

Mà Hình bộ không nằm dưới trướng của y.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 11: Sống tham chết thối (3)


Hình bộ đúng là lắm việc.

Tham quan trong triều như cả tá giòi bọ lóc nhóc, đi đến đâu, thối rữa đến đấy.

Thánh Tông hoàng đế vô cùng gay gắt bọn chúng, trọng trách của Đô đốc Hình bộ lại ngày càng thêm nặng nề.

Từ Thái vừa mới nhậm chức ở Hình bộ có ba năm, hắn vốn mới hai mấy mà trông như đã ba mươi thì.

Ấy vậy, hôm nay trong cung lại xuất hiện một vụ trọng án làm hắn nhức cả đầu.

Tình trạng người tử vong bị hủy hoại vô cùng nghiêm trọng, đến cả mấy tên tội nhân chịu tội lăng trì cũng chẳng đến nỗi thế.

“Từ Thái lại có tâm sự đấy ư?”

Còn đang mải xem bản cáo, chợt có người lên tiếng làm hắn giật mình.

Đó là Kinh Vương, trong tay nhàn nhã nâng lên một bọc trà nhỏ.

“Ta có mang quà đến cho ngươi đây.”

Trà của Kinh Vương quả nhiên thượng hạng.

Hắn mới nhấm nháp mấy hớp đã phải tấm tắc khen ngợi.

Thế mà y lại chẳng ưng nổi trà mình mang đến, mới đưa lên mũi ngửi đã thôi, chén trà cứ vân vê trong tay như trò đùa nghịch mới.

“Ta nghe Hoàng hậu mới sớm nay triệu ngươi vào điện sao?”

Kinh Vương mở lời trước, thốt mấy lời khách sáo.

“”Thưa phải, Hoàng hậu có ý muốn mối cho ta một cơ duyên.”

Hắn đáp, tủm tỉm cười, dưới lớp da bánh mật kia có mang chút sắc hồng.

“Vậy ư, con cái nhà ai mà may mắn vậy?”

Y thấy hắn cười cũng hùa theo.

“Nàng là con gái Lê gia, Lê thị.”

Bấy giờ, Kinh Vương mới quay qua, nhìn thẳng vào mắt hắn, bất chợt lại “à” lên một tiếng.

Hắn bị y nhìn thẳng mặt, không hiểu ý, tỏ vẻ bối rối.

“Vụ án chặt đầu ở kho lụa thế nào rồi?”

Không bận nhìn hắn nữa, y trông sang cửa sổ, đổi chủ đề khác.

“Vẫn đang điều tra thân phận gã.”

Hắn chắp tay vái, lo cgawrng hay lại bị trách cứ bỏ bê công cán triều đình.

“Vậy thì ta có đôi lời khuyên cho ngươi đây.”

Y chẳng mấy bận tâm, cười nhẹ, ánh lên vẻ sắc sảo trông thấy, thuật lại hết nhưng lời nàng nói hôm ấy như thuộc lòng, không sai một chữ.

Hắn nghe y nói lấy cả một tràng đâm ra cũng ngờ ngợ.

Dẫu sao y cũng là một thân vương đương triều, thôi thì hắn cũng cho người điều tra theo ý y vậy.

Nào ngờ, người của gã đi chỉ mất một buổi đã có kết quả.

Người đầu tiên nhận ra nạn nhân là lão Chưởng sự kho lụa, chuyên ghi chép sổ sách nhập kho.

Vừa nhìn mặt, lão đã thốt ngay gã là Trần Sung, chủ một tiệm vải có tiếng kinh thành.

Tiếp đến là gã phu xe cũng đã xác nhận, tháng nào cũng chở vải vào cung cho gã, không thể nào sai được.

Đến khi gia đình gã đến nhận thân thì đã làm rùm beng cả cục Hình bộ rồi.

“Kinh Vương quả là tinh thông vạn tường.”

Từ Thái không nhịn được mà cảm thán, đích thân đến phủ y mà cảm tạ.

“Ngươi nhầm rồi.

Lời ấy không phải của ta.”

Y thấy hắn đến cũng chẳng hề bất ngờ, điềm tĩnh nhấp lấy một ngụm trà đích thân y pha mới thỏa.

“Chẳng hay tài nhân ấy là ai thế?”

Hắn ngước lên nhìn y, men theo bàn trà mà ngồi xuống.

“Người ấy ngươi cũng sắp sửa gặp mặt rồi.”

Y hờ hững liéng ngang hắn.

“Nàng chính là Lê thị, Lê Cơ.”
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 12: Khẩu thị tâm phi (1)


Về phủ chẳng được bao lâu, thái giam trong cung đã tới gọi cửa, thưa rằng hoàng hậu triệu nàng tới diện kiến, đã chuẩn bị sẵn xe ngựa cả rồi.

Hành cung lại một lần nữa hiện ra ngay trước mắt, ra vẻ uy nghi ngay từ những dãy tường cao chót vót tựa bộ giáp vàng chắc chắn.

Vừa tới ngưỡng cửa nàng đã trông thấy một cung nữ chờ sẵn tiếp đón.

Người trong cung quả nhiên lời ít làm nhiều, nhanh chóng dẫn nàng qua mấy dãy hành lang khúc khuỷu.

Cung đình về đêm chẳng giống như ban ngày, chỉ thấy lạnh lẽo tăm tối.

Theo từng bước chân là tiếng lá khô xào xạc nghe mà rợn tóc gáy.

Trăng đêm nay cũng chẳng tỏ, khuất lấp sau đám mây dày.

Gian phòng nọ thực tăm tối, cách bài trí cũng chẳng giống với những căn phòng hoa lệ thường thấy.

Xếp lên các kệ tủ, treo lên cả xà nhà là những chiếng lồng nhỏ bằng nữa.

Nằng thấy làm lạ, bèn lại gần xem thử.

Trong ấy là một thứ sinh vậy gớm ghiếc.

Chúng lăn lê bò toài giữa cái thân xác nhầy nhụa, lốm đốm nham nhở.

Chúng ngóc cổ lên nhìn nàng, thè ra cái lưỡi đỏ lòm.

Đó là những con rắn độc.

"A..."

Nàng hốt hoảng hét lên.

Tay chân đã run lẩy bẩy.

Gót giày giẫm phải vạt áo, ngã nhào ra đắt.

"Ngươi đã đến rồi?"

Trường Lạc Hoàng Hậu hiện đã nằm nghỉ ngơi trên phản thếp vàng tại gian trong.

Khuỷu tay bà chống lên đỡ lấy thái dường.

Đôi mắt nhắm nghiền kia trông đã mệt mỏi lắm rồi.

"Thần nữ Lê Cơ khấu kiến Hoàng hậu!"

Nàng hổn hển, còn chưa kịp đứng dậy nổi, chỉ đành lết đến một cách thảm hại.

Hồi lâu chẳng thấy ngài ngự nói gì thêm, nàng cũng không dám hé lấy nửa lời.

Chỉ là, tại sao Hoàng hậu lại nuôi những con rắn độc thế này?

Lẽ nào lại đang muốn cảnh cáo nàng trước ư?

Hoàng hậu từ từ mở đôi mắt nâu đã bạc, nhìn nàng một lượt rồi nở một nụ cười nhàn nhạt.

Ngài ngự trông đã tàn xuân nhưng vẫn không hề phai nhạt được hồng sắc năm xưa, so với một thiếu nữ xuân thì thì vẫn muôn phần đẹp hơn.

"Ta còn nhớ ngươi lúc còn nhỏ theo cha vào cung, thế mà bây giờ đã trở thành thiếu nữ như hoa thế này rồi."

Đây quả thực không phải lần đầu nàng diện kiến hoàng hậu.

Từ nhỏ, nàng đã hay thro cha vào cung dự yến rồi.

Chỉ là không ngờ, giữa bao con cái của các quý phủ khắp kinh thành, nay bà lại nhìn trúng nàng.

"Tạ Hoàng hậu quá khen."

"Ta nghe ngươi cùng huynh trưởng đi sứ?"

Bà nâng lên một ly sứ tinh xảo, hớp lấy một ngụm trà.

"Thưa, vâng."

Chuyện nàng đi sứ cùng Văn Công sớm đã lan ra khắp kinh thành.

Bởi phận nữ nhi chốn phòng the lại dám đi đây đi đó như nam tử.

Nhưng nàng cũng chẳng mấy bận tâm, họ chê bai nàng chẳng qua không bì nổi với nàng thôi.

"Ngươi đi nhiều biết rộng.

Ta muốn phong ngươi làm Lễ Nghi Học sĩ, hàng ngày đến chỉ điểm chi các công chúa, ngươi có chịu không?"

"Tạ Hoàng hậu tin tưởng, thần nữ sẽ hết sức dốc lòng."

Nàng cúi đầu bái lạy.

Mắt khẽ đưa lên nhìn người ngự một cái.

Chỉ e, nàng giờ đã không phải hiểu được ý ngài ngự nữa.

Không phải nàng không biết, Lễ Nghi Học sĩ vốn là cái chức hư danh mà tiên đế năm xưa ban cho Nguyễn Thị Lộ, lấy cớ để nàng vào cung gặp mặt rồng.

Đó cũng có thể coi là nguồn cơn của thảm án Tru di tam thộc của họ Nguyễn.

"Ngươi có biết nhà họ Từ?"

Hoàng Hậu ngồi thẳng dậy, chỉnh lại y phục đỏ son chỉ vàng, như đã sẵn sàng vào chuyện chính sự.

"Nhà ấy có một đứa con trai, tên Từ Thái."

"Thưa, thần từng nghe qua."

Nàng đáp.

Nàng đã hiểu ý của Trường Lạc Hoàng hậu.

Lê gia nàng vốn chỉ là một nhánh nhỏ của nhà Lê, đối với hoàng tộc họ Lê chỉ như con kiến nhỏ.

Muốn trụ vững được ở trên triều thì Lê gia chỉ có thể liên hôn.

"Ta có một món quà bất ngờ cho ngươi đây."

Ngài ngự ngồi trên cao, khẽ liếc xuống bàng một cái, nhấc đôi môi son mà cười.

Nàng thoáng chút lo lắng.

Bởi quà ngự ban, có thể là phúc, mà cũng có thể là họa.

Vì điều gì mà Hoàng hậu lại muốn kén phu quân cho nàng thế này?

Nếu phải lấy chồng, chẳng thà lúc này, ngài ngự ban cho nàng một con rắn độc có phải hơn không.
 
Hồng Trần Có Mối Tơ Duyên
Chương 13: Khẩu thị tâm phi (2)


Hôm sau, đương lúc mặt trời còn chưa ló dạng, thị tì đã cật lực lôi nàng dậy tắm rửa sửa soạn.

Mẫu thân còn đặc biệt chuẩn bị cho nàng một bộ y phục hồng phấn sáng màu, thêu một đóa sen hồng đến thì nở rộ.

Lúc ra khỏi cửa, Văn Công còn trông ra, cười tươi roi rói, tựa đứa trẻ tiễn cha đi làm, muốn nói, đợi khi vào về thì nhớ mua quà bánh cho nó, còn y thì lại muốn nói, đợi khi nào về thì nhớ mang một đứa em rể về cho anh.

Vừa trông thấy nàng, Hoàng hậu cười ưng thuận, nắm lấy bàn tay nàng, tỏ vẻ thân thiết: "Đẹp lắm!"

Được Hoàng hậu thụ sủng nhược kinh mà nàng không khỏi hãi hùng, bởi chẳng ai là việc gì mà không có mục đích cả.

Hoàng hậu đi trước cùng hai thị nữ theo hầu, dẫn nàng tới một phòng trà nhỏ.

Căn phòng không có gì đặc biệt ngoài hai bàn trà được ngăn cách bởi một bức bình phong.

Hoàng hậu dẫn nàng đi vào từ lối cửa sau nên không tài nào nhìn được người ở bàn trà bên kia.

"Bái kiến Hoàng hậu."

Hoàng hậu vừa bước vào, bên kia bình phong đã vang vọng tiếng nói của ba nam nhân.

Ánh nắng sớm hắt vào phòng, phản lên bóng hình người nhàn nhạt.

Người đầu tiên rất cao, dáng người dong dỏng gầy gò, đầu búi tóc hình loan phượng.

Thoạt nhìn dáng tưởng y như người thiếu nữ xuân sắc.

Người thứ hai dáng người thấp hơn nhưng lại mang phong thái rõ ràng của người luyện võ.

Y tỏ vẻ bồn chồn, chỉ ngồi thôi cũng chẳng yên.

Người thứ ba lại hết sức phóng khoáng, nhàn nhã uống trà.

Y búi tóc không cao sang mà chỉ dùng một dải lụa mỏng phất phơ trong gió.

Búi tóc kia vốn đã buông lơi mà y chẳng mấy bận tâm.

Hai vai y rộng nhưng hơi gầy, phảng phất nét thư sinh.

"Miễn lễ đi."

Hoàng hậu ngồi xuống bàn trà, lệnh cho nàng cũng ngồi xuống cùng hàn huyên sự tình.

"Ta vốn chỉ mời tới một người, nhưng không ngờ lại có đến hai người tới góp vui.

Chi bằng ngươi thử nói chuyện, đoán xem đối phương là ai."

Nàng gật đầu vâng lệnh.

Với nàng, đoán người không khó, khó nhất là đoán tâm người.

"Chúng ta cùng ngồi đây thưởng trà.

Tiểu nữ đang cùng Hoàng hậu thưởng trà hoa cúc thơm dịu, thanh mát, thoang thoảng hương xuân."

Nàng chợt đổi giọng sắc sảo.

"Không biết ba vị công tử đây đang uống loại trà nào?"

Trà là thứ nhấm nháp thưởng vị.

Đối với những người danh môn thế gia, trà lại như một thú vui tâm hồn.

Mỗi người một vẻ, sẽ thích một loại trà khác nhau.

"Ta uống trà Ngân Châm."

Người thứ nhất đáp.

Ngân Châm là loại trà quý, chỉ chuyên phục vụ trong cung đình.

Nước trà trong tựa sương mai, vị thơm chan chát đượm lại nơi đầu lưỡi vương vấn nhớ nhung.

Người kia hẳn có địa vị cao sang.

"Ta uống trà Thiết Quan âm."

Người thứ hai tiếp tục nối lời.

Trà Thiết Quan Âm tuy không quý nhưng lại thơm đượm mùi hoa lan trộn lẫn mùi hạt dẻ nhè nhẹ.

Xem ra người này rất có tâm tư thưởng trà.

"Ta uống trà tươi."

Người thứ ba trả lời.

"Lá trà ta uống phải được hái từ lúc mặt trời mới mọc.

Nước pha trà phải là nước sương đêm tinh khiết nhất.

Thời gian pha phải đúng một khắc, không hơn không kém."

Nghe y nói mà mắt nàng cũng giần giật.

Y quả nhiên có tâm tư tinh tế.

Chỉ có điều, chẳng hay gia nhân phủ y có phải lương bổng cũng cao hơn phủ khác hay không.
 
Back
Top Bottom