Bách Hợp Hồng Trần Ái Tình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hồng Trần Ái Tình
Chương 60: C60: Chương 59


-Tô-Mặc-Sinh!!! -Triệu Nhất Xuyên nghe được giọng của Tô Tử Lăng liền có phản ứng, đôi mắt đỏ như máu nhìn về phía Tô Tử Lăng, miệng không ngừng gằn tên "Tô Mặc Sinh".
Triệu Nhất Xuyên điên cuồng phi đến trước mặt Tô Tử Lăng, hắn xuất nội lực một chưởng về phía Tô Tử Lăng. Tô Tử Lăng chưa kịp ứng phó, chỉ kịp vận nội lực chặn lại, nhưng cũng khiến nàng phải lùi về sau một quãng, còn chưa kịp phục hồi Triệu Nhất Xuyên lại lao đến tung thêm một chưởng nữa, lần này Tô Tử Lăng không kịp tránh né liền bị đối phương đả thương lùi về phía bức tường. Trong miệng cũng phun ra ngụm máu tươi.
-Ngũ đệ/Tam đệ chúng ta đến giúp đệ! -Tô Tử Lăng bị Triệu Nhất Xuyên đánh 1 chưởng không kịp đứng lên, trước mắt nhìn Triệu Nhất Xuyên sắp tiến gần đến thì lúc này Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán theo quân đội tiến vào trong thấy cảnh này liền không nhiều lời xông đến cứu Tô Tử Lăng.
-Ba người đừng để Triệu Nhất Xuyên nắm được bằng không hắn sẽ hút cạn nội lực. -Tô Tử Lăng trông thấy Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán đến cứu mình, nàng sợ ba người đó sẽ bị Triệu Nhất Xuyên hút mất nội lực liền cố gắng nhắc nhở.
-Chúng ta biết rồi. -Cố Minh Diễn, Vân Phi và Vũ Hoán nhận được nhắc nhở cả ba liền phối hợp khiến Triệu Nhất Xuyên không thể tập trung.
Triệu Nhất Xuyên bị ba người kia làm cho xoay vòng vòng, trong lòng bực tức không vui, hắn xuất nội lực tứ phía khiến những vật xung quanh đều bị đánh bay, mà Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán cũng không tránh được cũng bị đánh cho văng ngã xuống đất, miệng cũng nôn ra ngụm máu tươi.
-Đại sư huynh, đại ca, nhị sư huynh ba người không sao chứ? -Tô Tử Lăng chạy lại đỡ cả ba.
-Không...chúng ta không sao! Tên này không ngờ nội lực lại mạnh như vậy! Giờ chúng ta nên làm sao đây? -Cố Minh Diễn thấy tình hình này không ổn, nếu không có kế hoạch thì sợ rằng cả bốn người chưa chắc đã đối phó được.

Tô Tử Lăng nhìn xung quanh một hồi trông thấy bên kia có mấy cây xích sắt nàng liền nảy ra chủ ý.
-Đại sư huynh, đại ca, nhị sư huynh! Ba người giúp ta một tay! -Tô Tử Lăng chỉ phía mấy dây xích sắt
Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán vừa nhìn liền hiểu ý mà gật đầu, cả ba chạy đến chỗ xích sắt, mỗi người cầm một dây chia nhau ra các phía nhắm đến Triệu Nhất Xuyên. Vân Phi tiếp cận đầu tiên, hắn phi dây xích trói chặt một bên tay của Triệu Nhất Xuyên, tay còn lại do Cố Minh Diễn lo liệu còn Vũ Hoán nhắm vào cổ của Triệu Nhất Xuyên. Cả ba người ba phía kìm Triệu Nhất Xuyên khiến hắn không thể cử động, cho dù Triệu Nhất Xuyên có vùng vẫy bao nhiêu thì ba người cũng đứng vững giữ chặt. Tô Tử Lăng lúc này thấy thời cơ liền lôi ra mấy cái trâm, phi thân cắm từ chân, eo, vai, tay cuối cùng là đỉnh đầu của Triệu Nhất Xuyên.
-A...a...a... -Triệu Nhất Xuyên kêu đau, hắn bị kim châm đâm thẳng vào các huyệt vị khiến nội lực không thể lưu thông trong kinh mạch, khiến hắn không thể bạo phát sức mạnh mà lúc này lý trí của hắn cũng dần thanh tỉnh.
-Tô Mặc Sinh ngươi đã làm gì ta! -Triệu Nhất Xuyên ngã quỵ xuống đất, hắn nhìn Tô Tử Lăng giận dữ nói.
-Triệu Nhất Xuyên, kinh mạch của ngươi đã bị phong bế bây giờ ngươi không thể sử dụng được võ công. -Tô Tử Lăng đứng một bên nói, nàng đánh liều không ngờ lại có được kết quả tốt.
-Triệu Nhất Xuyên ngươi tốt nhất nên quy hàng bằng không đừng trách ta...
-Hahaha bảo ta đầu hàng! Tô Mặc Sinh à không... là Tô Tử Lăng mới đúng. Là ta quá sơ suất rồi, ngày xưa đáng lý ra ta nên đích thân đi giết ca ca của ngươi mới đúng. -Triệu Nhất Xuyên nhìn Tô Tử Lăng cười điên dại nói.
-Là ngươi cho người truy sát ca ca của ta! -Tô Tử Lăng không để tâm lắm việc bản thân bị lộ thân phận điều quan trọng cuối cùng nàng đã biết người khiến chân ca ca của nàng bị phế là Triệu Nhất Xuyên.
-Hahaha chính xác! Kể cả bà già vương phi cũng thế, thật tiếc vốn dĩ ta muốn hạ độc lão vương gia ai ngờ...khụ...nhưng lại 1 lần nữa vẫn bị ngươi phá hỏng! -Triệu Nhất Xuyên lưc này cũng không dấu diếm những việc khác.
-Triệu Nhất Xuyên! Ca ca ta vương phi đều không có thù oán với ngươi, sao ngươi lại muốn giết bọn họ? -Tô Tử Lăng không hiểu.
-Hahaha lão già Cố Kì Minh và Tô Mặc Sinh lại dám khiến Như Nguyệt phải dời xa ta. Ta có gì không tốt, ta yêu Như Nguyệt hơn bất cứ ai trên đời này, người có thể khiến nàng ấy hạnh phúc phải là ta mới đúng. Đều là tại các ngươi! Tại các ngươi khiến Như Nguyệt phải dời xa ta! Ta không cam tâm! Ta phải khiến tất cả các ngươi phải chết không toàn thây! Tô Tử Lăng ngươi đi chết đi! -Triệu Nhất Xuyên nói một hồi, cơ thể nổi lên gân xanh, khoé mắt chảy máu.

-Không hay rồi! Hắn muốn tự bạo! Chúng ta chạy mau! -Tô Tử Lăng nhận ra ý định của Triệu Nhất Xuyên liền kêu ba người Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán chạy ra khỏi điện.
-Muốn...chạy!!! -Triệu Nhất Xuyên không thể khiến tất cả phải chết nhưng cũng không bỏ qua cho Tô Tử Lăng.
Tô Tử Lăng đẩy ba người Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán ra ngoài.
*Đoàng**Rầm* Cả cung điện đều bị nội lực Triệu Nhất Xuyên làm nổ tung rồi sụp xuống.
-Tử...Tử Lăng! -Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán chết trân.
-Biểu ca, hai vị sư huynh mọi người có sao không? Tử Lăng đâu rồi? -Như Nguyệt vừa tới gần cung thì đã chứng kiến cả toà cung điện đều sụp xuống chạy lại gần thì trông thấy đám người Cố Minh Diễn, Vân Phi, Vũ Hoán đang nằm trên đất, Cố Như Nguyệt vội vã chạy lại hỏi han.
-Tử...Tử Lăng...vẫn còn bên trong... -Vũ Hoán mắt đã đỏ hoe nhìn Cố Như Nguyệt, tay chỉ về hướng toà điện bị sập kia.
-Huynh nói gì? -Cố Như Nguyệt như sét đánh ngang tai, nàng là đang nằm mơ sao?
-Không...không...thể nào...Tử Lăng...nàng ấy không thể chết! Tô Tử Lăng! Đồ khốn nạn! Tô Tử Lăng! Ngươi không thể chết! Tô Tử Lăng đợi ta! Ta tới cứu ngươi! -Cố Như Nguyệt chạy vội đến đống đổ nát kia, nàng dùng đôi tay trắng cào xới đất gạch, mặc cho đôi tay đang bị thương chảy máu. Cố Như Nguyệt vừa đào, nước mắt cũng không ngừng rơi lã chã xuống miệng còn không ngừng lẩm nhẩm "Tô Tử Lăng không thể chết! Ngươi không được chết!"

-Mọi người! Mau tới đào đống đổ nát này lên tìm người! -Cố Minh Diễn lúc này nhìn thấy Cố Như Nguyệt một mình đào bới liền bừng tỉnh ra, hắn huy động quân lính, cùng mọi người xung quanh chạy lại tìm Tô Tử Lăng.
Từ quân lính đến những thủ hạ đi theo Tô Tử Lăng, tất cả đều đồng lòng đào bới tìm Tô Tử Lăng.
-Tìm thấy rồi! Minh chủ đang ở đây! Người vẫn còn sống!
.
.
.
1
 
Hồng Trần Ái Tình
Chương 61: C61: Chương 60


3 tháng sau--
Cố Như Nguyệt tay cầm chậu nước bước vào phòng, nàng đặt chậu nước lên chiếc giá đỡ, lấy khăn thấm chút nước sau đó tiến về phía bên giường.
-Tử Lăng, hôm nay nhìn ngươi khí sắc thật tốt. Mặt càng ngày càng hoạ thủy hơn rồi.
-...
-Ngươi xem, ta cũng không hề thua kém, ngươi lúc nào cũng nói ta gầy xấu quá đi được. Ta nghe ngươi, giờ ngày nào ta cũng ăn uống đầy đủ, chăm sóc da rất cẩn thận nè.
-...
-À đúng rồi, tháng sau, ca ca ngươi chuẩn bị thành thân rồi đấy, ngươi có biết người hắn cưới là ai không?
-...
-Chắn chắn ngươi sẽ bất ngờ đấy! Không ngờ lại là Cố Hân Tuyền.
-...
-Hahaha bất ngờ lắm phải không, nhưng còn có tin bất ngờ hơn nè.

-...
-Chân ca ca ngươi chữa khỏi rồi!
-...
-Lâm tiền bối tìm được thuốc giải, mất 1 tháng độc cũng đã loại trừ, hơn nữa hôm qua ca ca ngươi cũng đã đứng lên đi được rồi. Ngươi có vui không?
-...
-Ngươi sao chỉ im lặng như vậy? Chẳng lẽ ngươi không bất ngờ sao?

Cố Như Nguyệt cứ một mình độc thoại, nàng nhìn Tô Tử Lăng đang yên tĩnh nằm trên giường, vẫn là khuôn mặt hoạ quốc đó, dù trên mặt đối phương đã hồng hào hơn trước, dù đối phương vẫn đang hô hấp, nhưng tuyệt nhiên vẫn không chịu mở mắt, vẫn không muốn nhúc nhích, dù Cố Như Nguyệt nói bao lâu, đối phương cũng không có một chút phản ứng, cứ nằm yên ở đó giống như một cái xác.
3 tháng trước.
-Lâm tiền bối! Tử Lăng thế nào rồi?
-Lão Triệu, cháu ta sẽ không xảy ra chuyện gì phải không?
Cả căn phòng đều nhao nhao hỏi tình hình của Tô Tử Lăng. Từ lúc Tô Tử Lăng được cứu ra khỏi đống đổ nát cũng đã hôn mê gần 7 ngày mà tình hình vẫn chưa có khả quan. Lâm Viễn Trình cũng biết tin tức của Tô Tử Lăng cũng đã đi nhanh nhất có thể đến cứu chữa cho nàng, thế nhưng dù đã làm mọi cách có thể thì hắn cũng đành lắc đầu.
-Vụ nổ đó, khiến Tử Lăng bị trọng thương rất nghiêm trọng, gãy vài cái xương thì còn đỡ, còn lục phủ ngũ tạng cùng kinh mạch tuy bị tổn thương rất nghiêm trọng, nhưng chỉ cần thường xuyên châm cứu với dùng nội lực nuôi dưỡng thì cơ thể vẫn sớm lành. Chỉ có điều...
-Lâm tiền bối, người còn có gì giấu chúng ta sao? -Cố Như Nguyệt nói.
-Tử Lăng...Tử Lăng do não bị chấn động mạnh, e là khó mà tỉnh lại.
-Người...người...nói..gì...T..Tử...Lăng sẽ không tỉnh nghĩa là sao? -Cố Như Nguyệt
-Lâm bá bá! Người mới nói gì vậy? Con của ta! Tử... -Mộ Dung Mẫn cũng sốc nặng liền lâm vào hôn mê.
-Phu nhân/Mẫu thân/ Tiểu Mẫn!
-Không sao, nàng ấy chỉ do đả kích quá thôi! Ta đã châm vài huyệt đạo cho nàng ấy ngủ một lát. Các ngươi đưa nàng ta về phòng nghỉ đi.

-Lâm tiền bối, tiểu Lăng...có cách nào giúp con ta tỉnh lại được không? Người là dược vương chắc chắn là có thể! -Tô Hoàn nhìn về phía cái giường nơi Tô Tử Lăng đang nằm im bất động, trong lòng hắn dằn vặt không nguôi. Rốt cuộc hắn đã tạo nghiệt gì phải để con gái hắn hứng chịu mọi thứ vậy. Nếu thời gian có thể quay lại, hắn thà không bước lên quan trường này còn hơn, nếu hắn chịu mai danh ẩn cư thì con gái của hắn đã có cuộc sống bình yên rồi.
-Lâm...tiền bối! Người là sư phụ của Tử Lăng chắc chắn người phải có cách chữa cho nàng. Người cần gì, người muốn gì, ta đều có thể xin phụ vương của ta, hoặc hoàng đế thúc của ta. Bọn họ chắc chắn sẽ cho người. -Cố Như Nguyệt nước mắt không ngừng rơi, nàng không tin cũng không muốn tin Tô Tử Lăng sẽ không tỉnh lại được.
-Lão Trình! Lão phu sống cũng không được bao lâu, nếu có thể dùng tính mạng của ta đổi lại cho tiểu Lăng ta cũng nguyện ý! Ta cũng cầu ngươi, cứu lấy tiểu Lăng! -Mộ Dung Thần quỳ xuống nói.
-Các ngươi tưởng ta không muốn cứu tiểu đồ đệ của ta sao? Ta đã dùng cách châm cứu giúp máu tụ trong não của tiểu Lăng có thể lưu thông. Nhưng khả năng có thể tỉnh vẫn là rất khó nói, nếu 10 ngày tới nàng ấy cũng không tỉnh lại, chỉ sợ...
-Chỉ sợ gì cơ? -Cố Như Nguyệt trong lòng hoảng hốt không thôi, nàng có dự cảm không lành.
-Chỉ sợ...3 tháng, 3 năm hoặc mãi mãi nàng ta cũng sẽ không bao giờ tỉnh lại được.

Cố Như Nguyệt tưởng lại hồi ức, nước mắt không tự chủ lần nữa mà chảy ra. Không ngờ dự cảm đó lại đúng, 3 tháng qua dù cơ thể Tô Tử Lăng đã lành nhưng đối phương vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Cố Như Nguyệt hai tay run run nắm chặt lấy bàn tay của Tô Tử Lăng.
-Lăng! Ngươi là đồ khốn nạn! Đại phôi đản! Trước đây là ngươi gieo cảm xúc vào tâm ta, cũng là ngươi làm ta hết lần này đến lần khác tổn thương ta, bây giờ ngươi lại thản nhiên nằm ngủ một cách ngon lành để ta một mình mỗi ngày không ngừng trái tim bị dày xéo.
-...
-Lăng! Ngươi thật sự không muốn tỉnh lại gặp ta sao?
-...
-Ngươi thật sự không muốn nói lời xin lỗi với ta sao?

-...
-Tại...tại sao...tại sao ngươi cứ im lặng vậy? Ngươi nói gì đi chứ!
-...
-Lăng! Ta thực sự sắp không chịu được nữa rồi! Ta thực sự nhớ ngươi!
Cố Như Nguyệt nói hết mọi sự uất ức từ mấy tháng qua ra. Nàng thật sự rất nhớ cái con người vô cùng đáng ghét đó. Cố Như Nguyệt từ từ cúi đầu, khi mặt của hai người chỉ cách một khoảng chưa đến đốt tay, Cố Như Nguyệt liền hạ lên môi của Tô Tử Lăng một nụ hôn nhẹ. Nụ hôn đó mang theo những giọt nước mắt mặn chát cùng cảm xúc chất chứa trong lòng của Cố Như Nguyệt. Đây có lẽ là lần thứ 2 cả hai hôn nhau như vậy, nhưng lần nào cũng là Cố Như Nguyệt chủ động.
Cố Như Nguyệt luyến tiếc rời khỏi nụ hôn đó, nàng còn tính đứng dậy rời đi. Chỉ là khi Cố Như Nguyệt tính rút tay về thì lại bị tay của Tô Tư Lăng giữ chặt. Cố Như Nguyệt vừa nghi hoặc nhìn đối phương thật kỹ lưỡng. Nàng không dám cử động lớn, nhưng trái tim lại không ngừng nhảy loạn.
Hàng lông mi của Tô Tử Lăng bắt đầu giật giật...
.
.
.
 
Hồng Trần Ái Tình
Chương 62: C62: Nhảm Một Chút


Chương tới mọi người thử dự đoán Tử Lăng cuối cùng sẽ thế nào đi 🙂)
TH1: Tỉnh lại bị mất trí

TH2: Tỉnh lại thì thành người ngốc

TH3: Tỉnh lại cùng Như Nguyệt viên mãn bên nhau.
🙂)) Tui còn chưa nghĩ có nên ngược tiếp không? Tự nhiên gần đây nghĩ sắp đến noel rồi mà còn chưa có gấu đi chơi🤔Hay ngược qua hết noel đã nhờ 🙃
 
Hồng Trần Ái Tình
Chương 63: C63: Chương 61 - Kết


-Phụng thiên thừa vận! Hoàng đế chiếu viết! Tô Mặc Sinh vì cứu giá mà hy sinh anh dũng. Nay trẫm truy phong Tô Mặc Sinh làm Nam Thịnh quốc công cho phép được an táng tại quê nhà ở Giang Nam. Còn nhị công tử Tô Tử Lăng ba tháng sau sẽ cử hành hôn lễ với Thập tam công chúa. Khâm thử!
-Tạ ơn bệ hạ! -Tô Hoàn mặc đồ tang quỳ dưới đất lĩnh chiếu từ tay tiểu thái giám. Khuôn mặt tiều tụy.
-Xin Tô thừa tướng và phu nhân hãy bớt đau buồn, người đã đi rồi sau này vẫn còn có nhị công tử phụng dưỡng. Vẫn nên nén đau thương. -Tiểu thái giám nhìn xung quanh ai nấy đều một bộ dạng tang thương, trong lòng cũng phen thở dài, cố gắng nói vài câu an ủi.
-Đa tạ công công! -Tô Hoàn lấy góc áo chấm chấm nước mắt.
-Vậy nô gia xin cáo từ để về báo cáo cho thánh thượng.
-Công công đi thong thả, ta đang có tang không tiện tiễn khách.
...
Ngày hôm sau--
Dòng người đứng dẹp hai bên đường nhìn đoàn người mặc đồ trắng đang tiến ra ngoài thành.
-Hazz, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Ông trời thật không có mắt, Tô thừa tướng là lương thần của bách tính mà Tô đại công tử không ngại tính mạng liều mình vào điện cứu giá cuối cùng lại phải hy sinh. -Một quần chúng đứng bên kêu thán.
-Đúng là mệnh khổ, cha mẹ mất con, vợ mất chồng. Ngươi nhìn kìa, đó chẳng phải đệ nhất mỹ nhân kinh thành quận chúa Như Nguyệt sao? Phu quân nằm hôn mê mấy tháng trời lại cuối cùng vẫn phải đi, nhìn khuôn mặt tiều tụy của nàng ta chắc chắn phải rất đau khổ! -Một quần chúng khác liền nhảy vào nói.
-Chúng ta đừng có bình luận về người mất nữa. Tô đại công tử là người có công cứu vua, cứu nước, nếu không phải có ngài ấy thì bây giờ chúng ta vẫn đang còn bị người tác đa bóc lột, cửa mất nhà tan. Đại ân đại đức này sợ là chúng ta mãi không đền nổi, chúng ta nên phải quỳ xuống tạ ân Tô đại công tử, tiễn ân nhân một đoạn đường mới phải! -Quần chúng khác chen vào giữa nói.

-Ngươi nói phải! Chúng ta quỳ xuống cảm tạ ân nhân cứu mạng mới phải.
Mấy quần chúng nghe xong cảm thấy rất có lý liền một người rồi hai người, ba, bốn, năm...Mỗi lần đoàn người đưa tang bước đến thì những dân chúng đứng hai bên đều quỳ xuống, tất cả đoàn đưa tang ban đầu có chút hơi hoảng hốt nhưng sau cùng vẫn tiếp tục di chuyển cho đến khi đi ra khỏi kinh thành.
Đoàn đưa tang di chuyển cách kinh thành cũng khá xa. Lúc này, Tô Hoàn ra hiệu cho mọi người dừng lại.
-Chỗ này cũng coi như cách thành khá xa rồi. Hai người các ngươi mau thay đồ đi! -Tô Hoàn sai người đưa túi đồ cho Cố Như Nguyệt và một tiểu nha hoàn bên cạnh.
Cố Như Nguyệt cùng tiểu nha hoàn kia đi thay y phục bình thường xong trở lại.
-Ngươi sao lại tháo da mặt rồi! Lỡ có người nhận ra thì làm sao? -Mộ Dung Mẫn nhìn nữ tử hồng y bên cạnh Cố Như Nguyệt mà oán trách.
-Hì hì mẫu thân. Cái da mặt này thật sự rất khó chịu, mặt của ta ngứa mãi không thôi à. -Tô Tử Lăng ôm cánh tay Mộ Dung Mẫn làm nũng.
-Ngươi đấy! Có chút chuyện nhỏ này mà không chịu nổi! Lỡ có ai nhận ra thì làm sao bây giờ.
-Hì mẫu thân yên tâm, sẽ không có ai tin Tô Mặc Sinh sẽ sống lại hơn nữa còn biến thành nữ tử đâu! -Tô Tử Lăng cười nói, nàng lại nhìn sang phía Cố Như Nguyệt với ánh mắt trừu mến.
Thật chẳng thể ngờ, kỳ tích lại lần nữa xuất hiện, Tô Tử Lăng hôn mê mấy tháng trời lại có thể tỉnh dậy. Tuy vậy, vì không muốn thân phận giả Tô Mặc Sinh bị bại lộ và bởi muốn có được sự tự do thật sự, Tô Tử Lăng cùng cả nhà liền lập kế hoạch để thân phận Tô Mặc Sinh này của nàng chết đi. Bản thân Tô Mặc Sinh thật thì lấy thân phận của Tô Tử Lăng để tiếp tục sống.
-Như Nguyệt! Nàng có giận khi ta làm vậy không? -Tô Tử Lăng đi lại gần Cố Như Nguyệt nắm lấy bàn tay của đối phương nói. Khi ra kế hoạch này, nàng có chút áy náy khi nghĩ đến Cố Như Nguyệt.

Cố Như Nguyệt nhìn Tô Tử Lăng đang tự oán trách bản thân mình liền chủ động ôm lấy đối phương.
-Đồ ngốc! Chỉ cần nàng không rời khỏi ta thì dù là chuyện gì thì ta đều đồng ý hết! Kể cả không còn làm quận chúa thì có gì mà nghĩ.
-Vậy sau này chúng ta sẽ mãi không rời xa. -Tô Tử Lăng ôm Cố Như Nguyệt trong hạnh phúc.
-Khụ, được rồi, hai đứa các ngươi cứ bắn cẩu lương tung toé vậy, hai lão nhân gia chúng ta sắp no chết mất. Cũng không còn sớm nữa, các ngươi đi nhanh chân lên. -Tô Hoàn nhìn cặp đôi trước mặt đang bắn cẩu lương khắp nơi thật sự không chịu nổi mà lên tiếng thúc giục.
Tô Tử Lăng gãi đầu cười trừ, còn Cố Như Nguyệt khỏi cần nói, khuôn mặt của nàng vì xấu hổ mà ửng đỏ lên.
-Phụ thân, Mẫu thân! Nữ nhi sau này không có bên cạnh các người phụng bồi, hai người phải giữ gìn sức khoẻ. -Tô Tử Lăng quỳ xuống hướng phu thê Tô Hoàn lạy ba lạy.
-Đứa nhỏ này lại nói! Ngươi không cần phải lo cho chúng ta, chỉ cần các ngươi mạnh khoẻ, thường xuyên viết thư với có thời gian về thăm chúng ta là được. -Mộ Dung Mẫn nâng Tô Tử Lăng lên. Có lẽ sau này không thể thường xuyên nhìn thấy nữ nhi của mình trong lòng của nàng vẫn có chút chua xót, nhưng chỉ cần nữ nhi hạnh phúc thì nàng đều ủng hộ.
-Các ngươi cũng đừng đi lâu quá, ít nhất 1 hay 2 tháng cũng nên về thăm chúng ta 1 lần. -Tô Hoàn đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà ch ảy nước mắt. Hắn cũng không nỡ xa nữ nhi của hắn.
-Ân chúng ta đã biết! -Tô Tử Lăng gật đầu đồng ý.
-Tam đệ đợi chúng ta!
Mọi người trong đoàn giật mình đều quay đầu lại. Nhìn thấy một nam tử cùng cỗ xe ngựa chạy lại gần đoàn xe mới dừng lại. Nam tử đánh xe bước xuống đầu tiên sau đó là một đôi phu thê nữa bước xuống.

-Bái kiến Vương gia, vương phi, đại hoàng tử! - Mọi người đều nhận ra thân phận của ba người trước mặt liền nhanh chóng hành lễ.
-Bình thân cả đi! -Cố Kì Minh phất tay miễn lễ, hắn đỡ Dương Vân Hi đi gần đến chỗ Cố Như Nguyệt.
-Mẫu phi, phụ vương! Nữ nhi bất hiếu không thể thường xuyên phụng dưỡng hai người, hai người sau này phải tự chú ý bảo vệ thân thể! - Cố Như Nguyệt vừa trông thấy cha mẹ của mình liền xúc động quỳ xuống, nàng sợ có lẽ sau này không thể thường xuyên gặp bọn họ, trong lòng cũng có chút không nỡ.
-Hài nhi ngốc này, sau này có thời gian trở về thăm nhà là được. Chỉ cần ngươi được hạnh phúc thì chúng ta cũng vui lây. -Dương Vân Hi xoa đầu Cố Như Nguyệt, nàng cũng không nỡ để nữ nhi rời đi, nhưng hạnh phúc của nữ nhi vẫn đặt lên hàng đầu.
-Hazz, Nguyệt nhi, ngươi thực sự muốn ở bên cùng Tô... -Cố Kì Minh nhìn Tô Tử Lăng sau lại muốn cùng Cố Như Nguyệt hỏi lại lần nữa.
-Phụ vương! Nữ nhi bất hiếu! Hy vọng phụ thân chấp nhận nàng! Vì đời này kiếp này nữ nhi chỉ có một phu quân là Tử Lăng thôi. Dù nàng ấy có thế nào thì ta cũng chấp nhận! -Cố Như Nguyệt biết Cố Kì Mình định nói gì, nhưng lòng nàng đã quyết, đời này kiếp này chỉ muốn cùng Tô Tử Lăng ở bên nhau.
-Nhạc phụ đại nhân! Ta cả đời cả kiếp này cũng chỉ muốn cùng Nguyệt nhi bên nhau. -Tô Tử Lăng vội vàng đi lên hướng Cố Kì Minh Dương Vân Hi quỳ xuống nói.
-Được rồi! Các ngươi đừng quỳ nữa! Ta cũng không nhẫn tâm đ ến mức chia uyên rẽ thúy đâu. Nhưng Tô Tử Lăng ngươi phải hứa, nếu dám làm nữ nhi của ta chịu thiệt thòi thì ta không có tha cho ngươi đâu! -Cố Kì Minh tuy chưa thật sự chấp nhận chuyện này nhưng hắn cũng vì nữ nhi của hắn mà mở một mắt nhắm một mắt cho qua.
-Nhạc phụ đại nhân yên tâm, ta có thể thề sau này nếu dám làm Nguyệt nhi tổn thương thì sẽ liền bị thiên lôi đánh không toàn thây! -Tô Tử Lăng giơ 3 ngón tay lên trời kiên định mà thề.
-Được rồi! Coi như ta tạm tin ngươi! -Cố Kì Minh nhìn vậy cũng phất tay cho qua.
-Tam đệ...à không, bây giờ có lẽ ta nên gọi là tam muội mới phải! -Cố Minh Diễn lúc này mới lên tiếng. Tuy biết Tô Tử Lăng là nữ giả nam nhưng nhìn đối phương lúc này hắn có phần kinh ngạc. Thật sự đối phương quá mức xinh đẹp, hắn thật sự không biết nên diễn tả sao cho phù hợp.
-Tam ca không có trách ta giấu các ngươi về thân phận sao?
Cố Minh Diễn lắc đầu cười nói.

-Ngươi giấu chuyện nữ giả nam cũng là chỉ vì hoàn cảnh, còn chúng ta đã là huynh đệ vào sinh ra tử, thì ta có gì phải trách hay không trách. Chỉ mong sau này ngươi nếu có thời gian đến biên cảnh dạo chơi, chúng ta lại cùng đàm luận võ công.
-Nhất định rồi! -Tô Tử Lăng ôm quyền làm lời hứa.
-Đã không còn sớm, chúng ta phải lên đường thôi! -Tô Hoàn cắt ngang câu chuyện.
-Mọi người sau này phải bảo trọng, chúng ta sau này còn gặp lại.
Tô Tử Lăng nâng Cố Như Nguyệt lên lưng ngựa, sau đó cũng leo lên ngồi sau lưng của đối phương, nàng nói chào từ biệt tất cả rồi thúc ngựa rời đi.
-Bảo trọng! -Mọi người đều đồng thanh nói.
Dưới ánh chiều tà, bóng hai người dần dần bị ánh chiều nuốt chửng.
-Nguyệt nhi! Nàng muốn đi đâu du ngoạn? -Tô Tử Lăng nhìn người mà bản thân yêu bao lâu nay đang dựa trong lòng mình, khuôn mặt lẫn trong lòng đều là hạnh phúc.
-Ân, đi đâu cũng được a! Chỉ cần nơi đó có nàng ta đều thích! - Cố Như Nguyệt hạ một nụ hôn nhẹ lên má của Tô Tử Lăng vui vẻ nói.
-Nguyệt nhi! Ta yêu nàng!
-Lăng! Ta cũng yêu nàng! Chúng ta mãi mãi đều không rời xa được không?
-Kiếp này lẫn kiếp sau chúng ta cũng sẽ không bao giờ chia xa!
Hết---
 
Back
Top Bottom