Cập nhật mới

Khác Hồng Nhan Họa Thủy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391253716-256-k926318.jpg

Hồng Nhan Họa Thủy
Tác giả: Nguyet_Tich
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

HỒNG NHAN HỌA THỦY

Một giấc mộng hoàng cung, một mối tình nghiệt ngã, một bi kịch khuynh đảo giang sơn.

Hạ Vân Khanh xuyên không vào vương triều xa lạ, trở thành con mồi trong cuộc tranh đoạt giữa đế vương si tình Lý Long Đức và vương gia cuồng yêu Lý Thiên An.

Vì nàng, huynh đệ tương tàn, giang sơn sụp đổ.

Trên đoạn lầu cao nhất, nàng cười thê lương: "Hồng nhan họa thủy, chấm dứt tại đây!"rồi lao mình xuống chấm dức tất cả.

Tỉnh dậy giữa hiện đại, nàng nghĩ tất cả chỉ là mơ... cho đến khi gặp lại hai người đàn ông mang gương mặt của quá khứ.

Quá khứ thật sự đã khép lại, hay đây mới chỉ là khởi đầu của một vòng luân hồi nghiệt ngã ?

LƯU Ý:
"Đây là tiểu thuyết "GIẢ TƯỞNG" lịch sữ Việt Nam thời cỗ đại, Các nhân vật và tình tiếc đều là "GIẢ TƯỞNG",và "HƯ CẤU" KHÔNG CÓ THẬT.

Xin vui lòng không so sánh với lịch xử Việt Nam nhé, CẢM ƠN.



xuyênkhông​
 
Hồng Nhan Họa Thủy
chương 1: Giất Mộng Hoàng Cung


Hạ Vân Khanh lặng người nhìn cảnh vật xung quanh.

Không còn tiếng xe cộ ồn ào, không còn ánh đèn neon rực rỡ của thành phố.

Thay vào đó, nàng đang đứng giữa một khu rừng rậm hoang vu, gió lạnh lùa qua vạt áo mỏng manh khiến nàng run rẩy.

“Đây… là đâu?”

Nàng cúi xuống nhìn chính mình.

Bộ váy ngủ quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là một bộ váy cổ trang bằng lụa mỏng, màu trắng tinh khiết.

Trái tim nàng đập thình thịch, đầu óc quay cuồng.

Không lẽ… nàng đã xuyên không?

Chưa kịp định thần, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.

Một toán binh lính trong áo giáp đen lao đến, ánh đao lóe sáng trong màn đêm.

“Ngươi là ai?

Sao dám xâm nhập vào lãnh địa của hoàng triều?” – Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Hạ Vân Khanh há miệng, nhưng cổ họng nghẹn đắng.

Chưa kịp phản ứng, nàng đã bị những bàn tay cứng rắn trói chặt, ép quỳ xuống đất.

Bên trong đại điện nguy nga, ánh nến lay động, phản chiếu bóng dáng một người đàn ông cao lớn trên ngai vàng.

Hắn khoác long bào, gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm nàng.

Lý Long Đức – Hoàng đế của vương triều.

Hạ Vân Khanh bị quỳ trước mặt hắn, thân thể mảnh mai run rẩy nhưng vẫn kiên cường không cúi đầu.

“Ngươi là ai?” – Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo uy nghi bức người.

Nàng mím môi, lý trí rối loạn.“Lẽ nào nàng lại nói với hắn rằng: Ta là người đến từ thế giới khác sao”?

Thấy nàng im lặng, Lý Long Đức nhếch môi.

Hắn rời khỏi ngai vàng, bước xuống từng bước chậm rãi, mỗi bước đi đều toát ra khí thế bức người.

Khi hắn đứng trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi long tiên hương nhàn nhạt từ người hắn.

Bất chợt, hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, đôi mắt phượng sâu thẳm như muốn dò xét tận linh hồn nàng.

“Thật thú vị…” – Hắn lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.

Hạ Vân Khanh rùng mình.

Trong ánh mắt hắn… có một thứ gì đó rất nguy hiểm.

Trước khi nàng kịp phản ứng, một giọng nói cao ngạo vang lên từ phía sau.

“Hoàng huynh, huynh làm một cô gái sợ hãi rồi.”

Một nam nhân khoác hắc y chậm rãi bước vào điện, mái tóc dài buộc hờ, ngũ quan sắc nét như tượng khắc, nhưng ánh mắt lại mang theo tia tà mị khó đoán.

Lý Thiên An – Nhị vương gia của hoàng triều.

Khác với hoàng huynh Lý Long Đức lạnh lùng bá đạo, hắn mang vẻ phong lưu nhưng ánh mắt khi nhìn nàng lại u tối đến đáng sợ, như thể đang nhìn một món đồ quý giá mà hắn nhất định phải có được.

Nàng hít sâu một hơi.

Vừa xuyên không đã đụng phải hai vị hoàng thất quyền lực nhất vương triều này.

Rốt cuộc… số phận nàng sẽ ra sao?
 
Hồng Nhan Họa Thủy
chương 2: Lạc Vào Cung Cấm


Tiếng chuông đồng ngân vang giữa không trung, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu nơi hoàng cung nguy nga.

Hạ Vân Khanh mở mắt, nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơ thể mềm nhũn như thể vừa trải qua một cơn ác mộng dài.

Nhưng khi ngước nhìn xung quanh, nàng nhận ra nơi này hoàn toàn xa lạ—một căn phòng rộng lớn với rèm lụa phấp phới, bàn ghế chạm khắc tinh xảo, hương trầm thoang thoảng trong không khí.

Nàng chợt nhớ lại...

Đêm qua, nàng bị một đám lính áo giáp bắt giữ khi vô tình xuất hiện giữa phố chợ.

Trong cơn hoảng loạn, nàng vùng vẫy nhưng không thể thoát được.

Khi tỉnh lại, nàng đã ở đây—giữa cung cấm, trong một thế giới không thuộc về mình.

Một cung nữ rón rén bước vào, khẽ cúi đầu:

— "Tiểu thư, mời người thay y phục.

Hoàng thượng muốn gặp người."

Hoàng thượng?

Trái tim Vân Khanh khẽ run lên.

Lẽ nào chính là người đàn ông mà dân chúng đồn đại—Lý Long Đức, vị quân vương trẻ tuổi nhưng tàn nhẫn, một kẻ si tình đến điên dại?

Bước ra khỏi cung điện lộng lẫy, Hạ Vân Khanh được dẫn đến đại điện, nơi ánh sáng hắt xuống qua những cột trụ uy nghiêm.

Trên long ngai, Lý Long Đức ngồi đó—khoác hoàng bào thêu rồng, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm như muốn nhìn thấu linh hồn nàng.

— "Ngươi là ai?

Vì sao lại xuất hiện ở vương triều này?"—Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo áp lực vô hình.

Hạ Vân Khanh cắn môi, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Làm sao nàng có thể giải thích rằng mình không thuộc về thế giới này?

Lý Long Đức không nhận được câu trả lời, đôi mắt sắc bén thoáng hiện tia nguy hiểm.

Nhưng trước khi hắn kịp làm gì, một giọng nói ôn hòa vang lên:

— "Hoàng huynh, xin bớt giận."

Từ cửa điện, một nam nhân vận bạch y bước vào, dung mạo tuấn tú nhưng mang theo sự ôn nhu lạnh lùng—Lý Thiên An.

Hắn đứng giữa đại điện, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Hạ Vân Khanh.

Khoảnh khắc ấy, số phận của ba người đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu…

Sau buổi gặp gỡ đầy căng thẳng với Lý Long Đức và Lý Thiên An, Hạ Vân Khanh bị đưa về một cung điện hẻo lánh trong hoàng cung.

Dù không bị giam cầm bằng xích sắt, nhưng nàng hiểu rằng mình chẳng khác nào một tù nhân.

Nàng đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn rợp bóng đào, lòng thầm nghĩ: Làm sao ta có thể trở về thế giới của mình?

Từ ngày nàng xuất hiện, Lý Long Đức không hề đến gặp lại nàng.

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không quan tâm.

Một khi hắn đã để mắt đến ai, thì người đó cả đời này không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

—"Cô nương, đã đến giờ dùng bữa."

Một cung nữ mang thức ăn vào, quỳ xuống bên cạnh.

Hạ Vân Khanh không hề động đũa.

Nàng biết, nếu không tìm cách rời khỏi đây, nàng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong lồng son này.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, một người lặng lẽ xuất hiện.

Lý Thiên An đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo, áo trắng khẽ lay động trong gió đêm.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt không rõ là thương hại hay trầm tư.

— "Nàng có muốn rời khỏi đây không?"

Hạ Vân Khanh sững sờ.

— "Ý ngươi là sao?"

Lý Thiên An im lặng một lúc, rồi thở dài:

— "Ta có thể giúp nàng trốn đi.

Nhưng một khi rời khỏi đây, nàng sẽ không bao giờ quay lại được nữa."

Nàng nắm chặt tay.

Trốn thoát?

Đây là cơ hội duy nhất.

Nhưng nàng có thật sự muốn bỏ lại tất cả?

Nàng ngước nhìn hắn.

Trong đôi mắt ấy, có gì đó rất lạ.

Không đơn thuần là lòng tốt... mà còn có sự giằng xé, sự khao khát, và cả một bí mật không thể nói ra.

Trong đêm tối, số phận nàng một lần nữa rơi vào vòng xoáy không lối thoát…
 
Back
Top Bottom