Ngôn Tình Hồng Lục

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hồng Lục
Chương 20: Ngoại truyện 2: Hách thúy thúy trốn làm bài tập bị tính sổ


“Hách Đồng Quang, muộn thế này còn về nhà à? Mai thứ hai, có hai tiết lúc sáng sớm đấy.”

Nhóm người họ đi đến thành phố bên cạnh tham gia thi đấu, lúc quay về đã là 8h tối.

Một đồng đội khác cười nói: “Cậu không biết à, nhà cậu ta có một học sinh lớp 12, ngày ngày phải về dạy thêm.”

“Thảm thật, may mà tôi không có em trai em gái gì.”

Hách Đồng Quang đeo cặp vẫy tay chào bọn họ, ra khỏi cổng trường bắt một chiếc taxi về nhà.

Năm đó anh nộp hồ sơ đại học, giáo viên và bố mẹ đều không hiểu nổi, rõ ràng có thể học ngôi trường càng tốt hơn, tại sao lại chọn trường đại học trong vùng. Họ không khuyên được, chỉ có thể cười trêu đùa anh, nói không ngờ Hách Đồng Quang lại là người không xa được gia đình.

Lúc đó anh liên lạc với bên tuyển sinh của trường, bên đó nói nếu như anh đến, sẽ cho học bổng 20 vạn (
 
Hồng Lục
Chương 21: Ngoại truyện 3: Liên quan đến phân tích tính khả thi của say rượu loạn tính (phần 1)


Từ năm nhất đại học Hách Thúy Thúy bắt đầu không chịu sự quản thúc.

Hay nói cách khác, sau khi kết thúc quá trình thi đại học, cô không còn sợ anh nữa rồi.

Chẳng còn cách nào, cô nói vừa nhìn thấy anh là chân tay lạnh ngắt, thở cũng không nổi, cứ nghĩ xem có phải mình lại quên làm bài tập không, hay là thi cử lại xuống dốc.

Ba mẹ nghe xong thì bảo do anh tạo áp lực quá lớn cho cô, phải để cô từ từ, “Ngộ nhỡ để lại ám ảnh thì sao?”

Hừ, ám ảnh?

Trước đây răn dạy nhiều vậy, sao không thấy cô ám ảnh với việc ra ngoài chơi?

Hách Đồng Quang giận dỗi, càng muốn thờ ơ cô. Ai ngờ, vừa không nhìn, cô đã khiến người ta tức chết rồi.

Sau khi nghe được tin tức từ bạn cùng phòng Hách Thúy Thúy, lập tức đi nghiên cứu cái tên Trương Dụ kia.

Lấy hai mươi năm thiên chất của anh ra thề, anh thật không nhìn ra người này có chỗ nào xuất sắc! Thậm chí so sánh tỉ mỉ anh ta với mình, cũng không phát hiện bản thân có chỗ nào không bằng người ta.

Hách Thúy Thúy mắt mũi kiểu gì vậy? Anh thực muốn cạy đầu cô ra nhìn thử coi!

Hách Đồng Quang tức nghiến răng nghiến lợi, nhưng không có cách nào đi hỏi trực tiếp. Tuy anh quen Khương Vân nhưng Khương Vân rõ ràng theo phe Hách Thúy Thúy, anh chỉ có thể hỏi thăm từ phía Nhan Dịch Ngữ.

Nhan Dịch Ngữ cũng hết lòng hết dạ, lời Hách Thúy Thúy nói ký túc xá đều thuật lại hết cho anh nghe.

—–“Anh chàng mặc áo sơ mi trắng đẹp trai ghê ó!”

—–“Đầu óc anh ý siêu tốt, học thuộc rất nhanh!”

—–“Hôm nay anh ý giảng cho tớ về hoàng đế triều Minh, giảng rất là thú vị…”



Anh giảng đề toán còn đưa ra bao nhiêu cách đây! Sao không thấy cô hưng phấn vậy!

Hách Đồng Quang nghĩ thế nào cũng không ra, cái tên Trương Dụ kia sao lại lọt được vào mắt cô?

Nhưng ngày vui chẳng được bao lâu, chẳng mấy chốc Hách Thúy Thúy ở ký túc xá bắt đầu oán trách.

—-“Anh ta dễ giận ghê, vừa giận cái là không thèm để ý người khác.”

—-“Anh ta muốn đọc sách, bảo tớ không được làm phiền anh ta.”

—-“Anh ta nói tớ cố tình gây sự! Tớ cố tình gây sự à?”

—-“Anh ta tắt điện thoại… nói để tớ nghĩ kỹ xem sai ở đâu…”

Hách Đồng Quang nghe được vừa giận vừa đau lòng, hỏi Nhan Dịch Ngữ tâm trạng cô thế nào. Nhan Dịch Ngữ nói chỉ than vãn một hồi, đợi sang hôm sau lại tốt, cô ý không thù dai.

Hừ, cái tên kia bắt nạt cô thế, cô không thù dai, anh ép cô học, sao cô thù dai nhớ lâu vậy?

Hách Đồng Quang cũng muốn mặc kệ cô, để cô đâm vỡ đầu chảy máu đi, nhưng vừa nghĩ cô ngốc vậy, nhỡ bị thật thì làm sao, anh không phải sẽ hối hận đến chết sao? Xoắn xuýt mấy ngày, vẫn quyết định nói chuyện với cô một chút.

Hách Thúy Thúy không tự chủ thốt ra chính là: “Anh quản em?”

Hách Đồng Quang khó khăn lắm mới lôi được cô ra ngoài ăn cơm, không muốn nhanh vậy đã hỏng, “Anh chỉ thấy cậu ta không xứng với em.”

Được ca ngợi một hồi, Hách Thúy Thúy cũng hơi vui vui, mũi sắp hếch lên tận trời, “Vậy anh thấy phải như nào mới xứng với em.”

Anh hít sâu một hơi, “Ánh mắt cậu ta hơi u ám, tình tình chắc cũng không tốt đâu nhỉ?”

Hách Thúy Thúy nghẹn một cái, mạnh miệng, “Đâu có! Anh ấy đối xử với em khá tốt, trước giờ không có giục em làm bài tập, nói đây là tự do của em.”

Trong lồng ngực có luồng khí bị chặn lại, hít thở không nổi, “Trượt muôn cũng là tự do của em.”

“Em trượt liên quan gì đến anh!” Hách Thúy Thúy dùng chân đá anh ở dưới bàn, “Đã bảo anh đừng có quản em! Anh ấy sẽ phụ đạo em thi cử.”

“Thành tích của cậu ta rất tốt? Vậy sao bình thường không dắt em tiến bộ?”

“Anh quản nọ quản kia có phiền không? Em lên đại học rồi! Không còn là trẻ con nữa!”

Hách Đồng Quang nhìn chằm chằm cô, nhìn đến mức khiến đầu cô càng lúc càng thấp. Giống như chú chó nhỏ bị mắng, đáng thương cực kỳ.

Lòng anh lại mềm nhũn, “Em còn nhỏ, anh sợ em bị lừa.”

“Em biết anh xem thường em.” Cái nĩa trong tay cô cuốn từng vòng mỳ Ý, “Em làm chuyện gì cũng không xong, học hành không giỏi, yêu đương cũng không biết. Không giống các anh…”

“Ý anh không phải thế…”

“ Anh muốn qua nắm tay cô, nhưng bị cô né tránh.

“Được rồi, em biết anh ta không ổn, em sẽ chia tay với anh ta.”

Cảm xúc sau khi chia tay của Hách Thúy Thúy mắt thường cũng có thể thấy không đúng, cả người ủ rũ không vui, cũng không muốn đi đây đi đó chơi bời, ở ký túc xá vùi đầu khổ học?

Nhan Dịch Ngữ dưới sự giúp đỡ của anh thành công chuyển sang khoa Tài chính, nói muốn mời anh ăn cơm. Anh nói không cần, nhờ cô chăm sóc Hách Thúy Thúy cũng đã tiêu tốn thời gian và sức lực của cô rồi.

Nhan Dịch Ngữ cười nói, “Sau khi khai giảng tôi phải đổi ký túc xá, sẽ không có cách nào giúp anh hỏi thăm tin tức.”

“Ừ, cảm ơn cô trước.”

Lúc tạm biệt, Nhan Dịch Ngữ đột nhiên nói, “Đúng rồi, tối hôm qua Hách Thúy Thúy uống rượu, anh đừng lo lắng, là rượu trái cây nồng độ rất thấp. Có điều, tửu lượng của cậu ấy thật chẳng ra sao, một chút đã nói linh tinh, nói rất nhiều.”

“Thật sao? Tôi đúng là không biết” Trong nhà không cho cô uống rượu.

Con nhóc thối, một chút cảnh giác ở bên ngoài cũng không có.

Tuy rằng không làm được bạn trai, nhưng là một người anh với trái tim của bố, cực kỳ quan tâm tới vấn đề uống rượu của cô. Ở nhà uống chút thì thôi, nếu không biết sống chết đi quán bar uống…

Hách Đồng Quang sầu đến không biết làm sao. Trong lòng hận không thể đâm tên Trương Dụ kia ngàn đao vạn chém.

Nếu không phải tên đó, Hách Thúy Thúy sẽ nếm trải mùi vị thất tình ư? Thậm chí trở thành một con sâu rượu, ma men…

Nhưng bảo anh bây giờ đi nói chuyện với Hách Thúy Thúy, anh lại hơi không dám. Cô đã rất chán ghét anh rồi, anh thực sự không muốn đẩy cô càng ngày càng xa…

Trong lòng buồn phiền, anh đứng dậy xuống lầu mở tủ lạnh lấy nước. Nhìn thấy bia, cũng lấy hai lon.

Xoay người vừa đúng gặp Hách Thúy Thúy cũng xuống tìm nước. Cô há mồm không thốt ra được tiếng nào, nhận nước khoáng trên tay anh uống mấy ngụm, “Em mơ thấy em ở trong sa mạc, làm thế nào cũng không tìm được nước, khát chết mất…”

Cô dụi dụi mắt, nhìn thấy bia kẹp trong cánh tay anh, “Buổi tối anh còn uống rượu à?”

“Anh không ngủ được.”

“Ờ ờ.” Cô gật gật, hỏi anh một cách mong chờ, “Uống ngon hem?”

“Uống không ngon.” Anh trực tiếp cắt đứt, “Vừa đắng vừa cay.”

Ơ lừa trẻ con à. Anh vừa nói xong thì phản ứng, người trước mặt cũng không phải trẻ con, nhìn thì có vẻ cô tin rồi, nhưng anh rất hiểu cô, gần như là nghe được tiếng nói trong lòng cô.

—- Không ngon anh còn uống?

Hách Đồng Quang lặng lẽ thở dài, trốn ở phía sau cánh cửa, bắt tại trận con nhóc đi rồi lại quay lại, còn thu được hai lon bia.

“Ngày mai nói với bố thế nào?” Trong một buổi tối mất bốn lon bia!

Hách Thúy Thúy nhanh trí đáp, “Em lấy hai lon trong thùng bù lại.” Ha ha, có thể thấy sự thông minh của cô đều dùng vào việc làm sao lừa được người lớn rồi.

Co lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt trong tủ, ném hết lên giường anh, sau đó thì mình thì xếp bằng lên giường, khí phách nói, “Cạn!”

Hách Đồng Quang cười muốn chết, “Em có thể cạn?”

“”Làm cái gì?” <i>(/gan/ trong tiếng Trung vừa có nghĩa là làm vừa có nghĩa là cạn trong cạn ly, Hách Thúy Thúy nghe nhầm thành “Em có thể làm?”)</i>

“Em biết cạn thế nào không mà cạn?”

Đầu ngơ rồi! Hách Đồng Quang giải thích cho cô, “Em phải uống cạn một lon, mới gọi là cạn. Được rồi, em cạn đi anh thế nào cũng được.”

“Ơ?” Đột nhiên cô uống không nổi, bắt đầu chơi xấu, “Em, em không biết…”

“Trên bàn rượu nào đâu có nói chơi? Em thế này, sau này không có ai uống rượu với em đâu.”

Hách Thúy Thúy cái khó ló cái khôn, “Không có bàn rượu! Ở đây nào có bàn rượu? Em đang trên giường của anh em!”

Anh chết sặc một ngụm, ho muốn lòi phổi, trên lưng có một bàn tay nhỏ không xương vỗ cho anh, thân thiết hỏi, “Anh không sao chứ? Uống nước không?”

Hách Đồng Quang bị đôi mắt sạch sẽ của cô nhìn, cũng không thể nói gì được, “Khụ… không sao rồi.”

Hách Thúy Thúy ngồi lại chỗ, cái miệng nhỏ mím mím, làm bộ hiếm lạ.

“Uống ngon không?” Hách Đồng Quang cố ý hỏi cô.

Cô cười gượng lắc đầu, “Không ngon, sao các anh lại uống?”

“Thế sao em lại uống?” Anh hỏi ngược lại.

“Em tò mò mà.” Đôi mắt cô đảo một vòng, đáp lại.

Hách Đồng Quang uống mấy ngụm lớn, lon bia cũng sắp thấy đáy, “Những thứ em tò mò thật nhiều.”

Anh tiện tay xé ra một túi đồ ăn vặt, là các loại quả sấy khô. Ừm, ăn không ngon bằng hoa quả tươi.

Hách Thúy Thúy thấy anh vừa ăn vừa uống, cũng học theo, không tự giác uống hết một lon, bắt đầu “hơ hơ” cười ngớ ngấn.

Hách Đồng Quang hơi buồn ngủ, bèn gọi cô dậy về ngủ. Ai biết cô giơ chân đá anh, “Anh cõng em đi!”

Anh lắc lắc đầu, “Không thích.”

“Ứ~” Cô bò qua kéo cánh tay anh, “Anh cõng em, anh cõng em đi…”

“Cõng em thì được gì?”

Cô suy nghĩ hồi lâu không nghĩ ra được, chỉ chôn trong ngực anh làm nũng, “Anh cõng em đi mà ~ cõng như trước đây ~”

Đó là trước khi học cấp ba rồi. Sau khi lên cấp ba, cô đã quyết định không thân thiết với anh như vậy nữa…

Hách Đồng Quang vuốt v3 lỗ tai cô, nhỏ giọng nói, “Bình thường mà ngoan thế này thì tốt rồi.”

“Em ngoan mà!” Cô vùi vào ngực anh kháng nghị.

Không phải nói, Hách Thúy Thúy uống say đúng là rất ngoan, anh có chút không nỡ dứt ra.

“Thúy Thúy em thích ai nhất?”

“Ông nội!”

“Còn ai nữa?”

“Bố mẹ!” Cười vài tiếng, “Còn có Hách Đồng Quang…”

Trái tim anh đột nhiên ngừng đập, một lúc sau đập điên cuồng, một lúc lại đập chậm lại, một lúc lại không thấy đập…

Sau đó nói huyên thuyên một chuỗi anh không nghe rõ, chỉ ôm cô nhẹ nhàng chạm vào tóc cô.

“Anh cũng thích em…” Anh nhẹ nhàng nói.

Hách Thúy Thúy cười khanh khách, lăn trái lăn phải, suýt nữa ngã từ trên giường xuống. Anh vội vàng mò cô về.

Ánh mắt cô lờ đờ, dáng vẻ mơ hồ như đã không nhận ra anh là ai nữa, chỉ lôi kéo viền áo ngủ màu xanh của anh nói, “Sao không mặc sơ mi trắng?” Lại chỉ tấm ảnh trên tủ đầu giường anh, “Mặc này rất đẹp.”

Trong bức ảnh là chụp anh đoạt giải khi tham gia một cuộc thi, mặc áo sơ mi rất lịch sự, trong tay giơ bằng khen và cúp.

Hách Đồng Quang liếc mắt nhìn bức ảnh kia, quay đầu chuẩn bị đưa cô về, nhưng không ngờ cô đột nhiên tập kích hôn lên môi anh, ngậm lấy môi anh m*t mấy cái, “Vị táo…” Sau đó bèn ngủ thiếp đi.

Anh hoàn toàn choáng váng.

Hách Đồng Quang thức nguyên buổi tối, anh dự đoán rất nhiều cảnh tượng có thể xảy ra, nhưng lại quên đi một loại…

“Hôm qua em uống say à? Đầu hơi đau…” Cô đau khổ vò vò đầu.

Sao không đau chết em đi cho xong!

Lúc ăn bữa sáng, Hách Thúy Thúy dùng một giọng điệu thần bí, “Uống rượu vui anh nhỉ, lần sau em lại tìm anh uống tiếp!”

Cười mỉm.

Nhưng việc này cũng không phải không có ích, ít nhất Hách Thúy Thúy đã cảm thấy bây giờ hai người họ đã có chung một bí mật, là người mình rồi.

Đáng tiếc, sau này anh sẽ không làm người nữa.
 
Hồng Lục
Chương 22: Ngoại truyện 3: Liên quan đến phân tích tính khả thi của say rượu loạn tính (phần 2)


Hách Đồng Quang cũng không ngờ, quan hệ của họ lại từ khi uống rượu cùng nhau mà bắt đầu tốt đẹp.

“Anh không có đi cáo trạng, nghĩa khí!” Cô nhón chân vỗ vỗ vai anh, tư thế rất giống một người anh em tốt.

Làm người anh em tốt là như thế nào? Đương nhiên là cùng nhau ăn uống chơi gái (gạch bỏ) đánh bạc (gạch bỏ).

Nói tóm lại, kỳ nghỉ hè đó, Hách Đồng Quang cuối cùng đã thay đổi chiến lược.

Hách Thúy Thúy cũng phát hiện ra điểm này. Ngày đó, đối với việc 10h tối anh còn định dẫn cô đi ăn đồ nướng đã khiến cô nhìn anh với cặp mắt khác xưa, ánh mắt thể hiện “Anh là ai? Tôi ở đâu? Cái thế giới này điên rồi!”, nhưng động tác ăn xiên không hề do dự, ăn xong đồ khuya về nhà, ngày hôm sau ngủ đến 11h giờ trưa Hách Đồng Quang cũng không có khua dậy!!!

Dần dần, Hách Thúy Thúy lại bắt đầu thăm dò điểm cuối cùng của anh. Cẩn thận từng bước công khai xâm chiếm thời gian của anh.

“Sao gần đây anh tốt tính vậy?” Người lại được thỏa mãn yêu cầu – Hách Thúy Thúy hỏi.

“Trước đây tính anh xấu lắm à?” Hách Đồng Quang đứng trong bếp rửa rau, trên người mặc áo phông trắng, quần đen, trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay thông minh (
 
Hồng Lục
Chương 23: Ngoại truyện 4: Sống chung hợp pháp (phần 1)


Hách Thúy Thúy cảm thấy chột dạ, cô nghĩ Hách Đồng Quang đã bị cô hãm hại.

Tuy rằng một cây làm chẳng nên non, say rượu mất trí không phải chỉ mình cô gây ra, nhưng cô cứ cảm thấy do cô động thủ trước

Cô uống kém, người lại tồi, vừa uống là đứt dây diều. Nhưng ký ức mơ hồ còn sót lại nói với cô rắng, cô uống say là động chân động tay với Hách Đồng Quang…

Đêm đó không phải cô ép buộc con trai nhà lành chứ?

Lại nghĩ tới thái độ bình tĩnh của Hách Đồng Quang.

Đây không phải là bình tĩnh! Rõ ràng là thái độ “tôi không còn thiết tha gì với cuộc sống này nữa”!

Cũng đúng, Hách Đồng Quang kết hôn với cô thực là ấm ức anh rồi. Dựa vào điều kiện của anh, thì phải cỡ Nhan Dịch Ngữ gia đình khá giả mới xứng đáng.

Kết quả, một khắc lơ là, thất thân thì thôi, còn treo ngoẹo cổ trên cái cây là cô đây.

Đáng tiếc thay!

Hách Thúy Thúy lắc đầu giả vờ thâm trầm, bị Khương Vân dùng cuốn tạp chí gõ vào đầu: “Cậu thực sự muốn kết hôn với anh cậu à? Kiểu đăng ký ấy?”

“Chúng tớ là hôn nhân hợp pháp!” Hách Thúy Thúy gân cổ nói, “Tớ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!”

“Chuẩn bị cái gì? Cậu còn tu được thành người vợ đức hạnh à?” Khương Vân thể hiện không tin.

Hách Thúy Thúy quay máy tính bản trong tay một vòng, “Gần đây tớ đã tỉ mỉ nghiên cứu từng phiên bản của《 Thơ ngây 》 rồi, rất là tâm đắc…”

Học bá x học dốt, bố mẹ tác hợp, dưới một mái hiên…

“Tớ thấy có thể lấy kinh nghiệm từ trong đó để làm mẫu ~” Hách Thúy Thúy chống cằm tự tin.

Khương Vân nói, “Tớ lên đại học là dừng xem loại phim đó rồi…”

“Không hay à?”

“Tớ cảm thấy màn mở đầu của hai người… diễn cưới trước yêu sau, làm giả ăn thật khá là sai trái.”

Ôi! Xấu hổ!

Lúc Khương Vân nói lời này nét mặt không hề thay đổi, nhưng Hách Thúy Thúy vừa nghĩ tới đỉnh đầu như có một làn khói.

Trải nghiệm cụ thể của đêm đó cô không còn nhớ nữa, nhưng dáng vẻ sáng sớm hôm sau sau khi bị mẹ gọi tỉnh cô vẫn còn nhớ. Cô và Hách Đồng Quang nằm trên cùng một chiếc giường, quần áo hai người trên đất có, trên chăn có, trong chăn cũng có…

Ánh mắt của mẹ như muốn dính xuống đất. Hách Đồng Quang đứng dậy đi đỡ, bị mẹ đóng cửa không tiếp. Hách Thúy Thúy giả chết, lôi chăn chốn vào bên trong, đá từ dưới chân ra một đống đồ lót…

Hai người đều không nói chuyện, Hách Đồng Quang đi rửa mặt trước, Hách Thúy Thúy vội vàng chạy qua ban công về phòng mình, cũng không dám đi lối hành lang…

Ngoại trừ xấu hổ và lúng túng, cơ thể cũng cũng có chỗ bị thương. Đ@u ngực bị trầy da, nơi riêng tư cũng đau mấy ngày, khóc huhu…

Lúc đó cô cảm thấy l@m tình là một việc rất khó tiếp nhận, sau này cô không muốn lên giường với Hách Đồng Quang nữa. Dù sao thì Hách Đồng Quang cũng không thích cô, vậy không phải càng tốt sao?

Cô đắc ý đi tìm Hách Đồng Quang nói chuyện này, kết quả sắc mặt anh đen xì như đáy nồi. Hách Thúy Thúy cũng hiểu ra, hãi hùng, “Anh còn muốn ngủ với em à? Không muốn không muốn đâu, đau lắm!”

Vậy thì không kết hôn nữa, Hách Đồng Quang nói.

Ấy, vậy cũng không được. kết hôn là chuyện rất tốt với cô, cô còn cầu Hách Đồng Quang đây.

Giằng co hai này, Hách Thúy Thúy tủi thân đồng ý, sau đó bị kéo lên giường.

Anh thuần thục cởi khóa kéo của cô, cô còn chưa kịp cự tuyệt, tay anh đã từ bên hông duỗi vào, đầu tiên là cách áo lót bóp nhẹ b@u ngực hai cái, sau đó trực tiếp lôi ra thưởng thức. Cuối cùng cô cũng đủ sức nói, vừa mở miệng lại là tiếng r3n rỉ mềm mại, “Anh… ôi! Đừng lôi…”

Anh xoa nhẹ đỉnh ngực, áp sát khuôn mặt tròn nóng nóng của cô, “Vì sao không được lôi?”

Cảm giác tê dại từ đó bắt đầu lan rộng, cái tên lưu manh Hách Đồng Quang còn đang nói bên tai cô, “Anh ăn hết rồi.”

Á á á! Không được nói! Cô nghĩ tới hồi còn học cấp hai!

Hồi đó cô không biết, mới dạy anh hút, sau đó ý thức được là không đúng, thì không có sau đó nữa. Không cẩn thận nhớ lại thật là xấu hổ! Hi vọng mình mất trí nhớ đi cho xong!

Giờ đây bị anh nắm b@u ngực nhắc lại chuyện cũ, vừa xấu hổ vừa k1ch thích, cảm thấy ngực căng lên, “Căng quá…”

Người đàn ông đè lên người cô càng kích động, li3m mắt cô, “Nhớ lại rồi phải không? Bảo bối…”

“Em cũng đâu có mất trí nhớ!” Hách Thúy Thúy bị cởi qu@n áo cãi lại, “Ghét anh!”

“Trước kia trốn anh, anh còn tưởng em quên rồi.” Hách Đồng Quang hôn lên b@u ngực cô, ngón tay vân vê đ@u ngực, “Đây là thái độ đối đãi với ân nhân hửm?”

Hách Thúy Thúy giơ chân đá vào bụng anh, “Ân nhân cái mông!”

Đôi chân nhỏ nhắn trắng mịn bị anh giữ lấy, sau đó thuận tiện cởi qu@n l0"t của cô ra, “Cô bé ngoan, nên lấy thân báo đáp ân nhân mới đúng.”

Nơi non nớt tư mật nhất của cô gái bị nhìn thấy, bị sờ soạn, bị hôn lên! Cô bị k1ch thích xa lạ làm cho sợ hãi, hít thở kêu Hách Đồng Quang, nói không muốn không muốn.

Hơi nóng của anh tràn vào giữa hai ch@n, đầu lưỡi linh hoạt ra vào lên xuống khiến nơi đó ướt nhẹp, Hách Thúy Thúy không phục, “Huhu, anh, anh đừng ở phía dưới.”

Nhưng anh không nghe, càng ra sức thể hiện, cô không chịu được, nhõng nhẽo kêu đau. Lúc này Hách Đồng Quang mới lui lại chút nhìn kỹ.

“Đau thật mà…” Hách Thúy Thúy khóc không ra nước mắt.

Hách Đồng Quang ngăn cô định khép hai chân, nhìn mấy giây, dùng lòng bàn tay chạm vào, “Là bên trong mở ra…”

“Cái gì?”

Vừa dứt lời, ngón tay thon gầy cứng rắn đâm vào, một đốt, hai đốt…

Lúc đó nước mắt cô cũng đã chuẩn bị xong, kết quả? Ồ? Không đau à?

Dưới sự thấm ướt của chất lỏng tiết ra, ngón tay anh tiến vào không tốn chút sức nào, thậm chí rất thuận lợi tìm được điểm G của cô. Đầu óc như hồ dán của Hách Thúy Thúy cũng phát giác ra được có điều không đúng, “Anh… mẹ nó anh giả vờ say hả?”

Ngón tay anh rút ra, vỗ lên mông cô một cái, “N@ng mông lên chút.”

Hách Đồng Quang lấy áo mưa từ trong tủ đầu giường, Hách Thúy Thúy nhìn muốn lác mắt, “Anh mua khi nào vậy?”

“Ngày hôm qua.”

10 nghìn câu thô tu.c vọt tới cuống học, bị v@t đàn ông của anh tiến vào dội ngược lại.

Mở rộng tốt lắm, anh đẩy vào, chỉ có cảm giác chướng bụng, thậm chí chọc vào đúng chỗ, còn có một chút ít kh0ái cảm.

Lần đó làm từ buổi chiều đến buổi tối, Hách Thúy Thúy mồ hôi chảy ròng ròng, bị anh ôm vào trong ngực nói không ra lời, chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp nhận đầu lưỡi anh tiến vào, nuốt xuống từng ngụm nước anh đẩy xuống. Anh hỏi có đau không, Hách Thúy Thúy lắc đầu một cái.

“Ăn cơm tối không? Mẹ đến gõ cửa rồi.”



“Em làm gì thế.”

Hách Thúy Thúy đỡ cơ thể nặng nề bò xuống, “Em đi nhảy lầu đây, anh đừng cản em.”

Hách Đồng Quang cười rõ vui vẻ.

Hách Đồng Quang quả niên hận cô. Cái đồ đáng ghét!!

Sau đó trên bàn ăn,mẹ vô cùng tự nhiên nói với bố tầng hai cần sửa lại một chút, “Bức đường ở giữa cũng không phải tường chắn trọng lực, gõ vào là được.”

Mặt Hách Thúy Thúy như muốn vùi vào bát cơm.

Vừa hết chủ nhật, lập tức lăn lộn trốn ở ký túc xá. Sau đó, bị bố mẹ dẫn đi đăng ký kết hôn, Hách Đồng Quang nói thuê nhà ra ở riêng, để giúp cô học hành.

Kết hôn thật sao?

Thật đáng sợ á á!
 
Hồng Lục
Chương 24: Ngoại truyện 4: Sống chung hợp pháp (phần 2)


Mang theo chút suy đoán và lo lắng, Hách Thúy Thúy, trở thành vợ người ta.

Cùng với tư tưởng “sinh con trị bách bệnh” không có căn cứ khoa học trong văn hóa Trung Hoa, Hách Thúy Thúy “kết hôn rồi chính là người lớn”, tức cô có thể biết được rất nhiều thứ, bao gồm các loại bát quái của người lớn và những bí mật gia đình không giới hạn từ nhà cô đến nhà hàng xóm.

“Con trai nhà dì Trương của con ly hôn rồi, con biết chưa?”

Hách Thúy Thúy đang gặm đùi gà sững người, “Sao ly hôn vậy? Con nhớ vợ anh ấy xinh cực kỳ mà! Mới đầu cũng vì muốn kết hôn với chị ấy mà còn định tuyệt giao với gia đinh, đúng không anh?”

Rầm rầm rộ rộ bỏ nhà theo gái, kết quả đi được nửa đường lại ngồi cùng một chuyến tàu điện ngầm với Hách Đồng Quang, Hách Đồng Quang ngồi trên tàu trực tiếp mật báo cho dì Trương. Sau vụ đó còn nhận được một cái lì xì, rõ ràng lúc đó cô cũng ở đó, mà cô lại không có phần! Chuyện này khiến Hách Thúy Thúy nhớ rất rõ!

Mẹ nói một cách thần bí: “Đứa nhỏ nhà đó không giống bố chút nào.”

Biểu cảm của Hách Thúy Thúy từ dấu hỏi biến thành dấu chấm than, “Aiya… Vậy anh Dương không những bị cắm sừng mà còn phải đổ vỏ ốc?”

Bố cũng thở dài mấy tiếng như cực kỳ đồng cảm với người kia, “Tiểu Dương dạo này tâm trạng không tốt, người gầy sọp cả đi. Hôm kia còn nói với tôi là hối hận rồi, nếu có thể nín nhịn, không đi giám định DNA, thì bây giờ vợ con vẫn ở bên cạnh, gia đình giống như hồi trước.”

“Sao có thể được?” Hách Thúy Thúy thầm nhẩm tính ngày tháng, “Bên nữ sau khi kết hôn ngoại tình? Vì sao vậy?”

Anh Dương vì chị ta mà định bỏ nhà đi, dì Trương cũng đối xử với chị ta rất tốt. Cô còn nhớ tới dịp lễ tết mọi người tụ họp bên nhau nói chuyện, dì Trương với con dâu tốt tới mức như mẹ con ruột vậy.

Nếu là ngày trước mẹ sẽ không kể chuyện này, bây giờ Hách Thúy Thúy tự động choàng lên người vầng sáng “người lớn” nên đương nhiên là được biết rồi.

Thì ra dì Trương trước giờ vẫn không thích người con dâu này, cảm thấy chị ta khiến gia định đảo lộn. Năm đầu tiên, mẹ chồng nàng dâu cứ ba ngày hai trận, anh Dương lại tự giác đi xin lỗi mẹ, lại khuyên vợ đừng cãi nhau với mẹ, nói hai năm nữa sẽ ra ở riêng, như vậy thì không có mâu thuẫn nữa. Con dâu chủ động nhường, mẹ chồng cũng không tiện làm ra chuyện gì quá đáng, cũng không ầm ĩ với nhau nữa, người bên cạnh còn khen gia đình này hòa thuận.

Hách Thúy Thúy vừa nghe vừa “chà chà”, thịt trong tay cũng không còn thơm nữa, Hách Đồng Quang gõ gõ bàn trước mặt cô, “Cơm sắp nguội rồi.”

Hách Thúy Thúy vội vàng ăn hai miếng.

Mẹ cảm thán mỗi quan hệ mẹ chồng nàng dâu khó mà tốt đẹp được, “Cũng may nhà ta không có cái vấn đề đó…”

Mẹ hỏi Hách Thúy Thúy, “Hai đứa sống bên căn hộ đó vẫn ổn chứ? Có vấn đề gì không?”

Hách Đồng Quang nói, “Nhà đó mới sửa sang hai năm, còn rất mới. Vốn chủ nhà định để cho con trai ở, nhưng con họ ra nước ngoài rồi, cho nên mới cho bọn con thuê.”

“Vậy bây giờ hai đứa tự nấu cơm? Hay ăn thế nào?”

Hách Thúy Thúy nói mua trên đường, hoặc là ăn cơm căng tin. Hách Đồng Quang đang học năm tư, chắc chắn cũng mua trên đường, đến công ty ăn.

“Vậy việc nhà tự làm à?”

Cô vợ mới nhận chức ngại ngùng cúi đầu và cơm, Hách Đồng Quang trả lời thuê người đến dọn, hai ngày một lần.

“Ban ngày không ở, cũng không bẩn.”

“Vậy thì tốt. Mẹ vẫn lo hai đứa đột nhiên ra riêng sẽ có xung đột…”

Hách Thúy Thúy lập tức giơ tay phát biểu, “Có!”

Hách Đồng Quang bất thiện nhìn qua, Hách Thúy Thúy sợ rụt cổ lại, mẹ cuống lên, “Con ngang ngược vừa thôi! Thúy Thúy, con nói đi!”

Bố cũng về phe Hách Thúy Thúy, “Anh con lại bắt nạt còn à? Bố giúp con đánh nó.”

Hách Thúy Thúy bèn ra sức kể Hách Đồng Quang đáng ghét thế nào, “Anh ấy về muộn, con ngủ rồi, anh ấy còn ồn ào làm con tỉnh. Sáng con không có tiết không cần phải dậy sớm, anh ấy lại làm con tỉnh mới đi làm! An ấy còn mua khóa khóa ngăn đá tủ lạnh lại. Đáng ghét chết đi được!”

Ờ thì… vấn đề này quả là nghiêm trọng thật…

“Ăn cơm trước đã, ăn xong lại nói.”

Cơm nước xong xuôi, Hách Đồng Quang bị bố xách đi nghe giáo huấn. Hách Thúy Thúy được mẹ cho đồ tốt.

“Đều là lúc trẻ mang, vốn định chia cho con với vợ của Đồng Quang, bây giờ tốt rồi, đều là của con cả! Mẹ sắp xếp rất lâu mới xong đấy.”

Mẹ mở từng cái một giới thiệu cho cô, “Đây là lúc đi du lịch Vân Nam mua, những phỉ thúy Myanmar bây giờ không có chất lượng như này… đây là Lam Bảo, nhỏ một chút, con đem đi nạm vào nhẫn hoặc bông tai cũng rất là đẹp… Mặt dây chuyền nhỏ này là Đồng Quang đeo lúc mới ra đời, giữ lại cho con của hai đứa đeo đi… Cái này thì không có gì đặc biệt, không đáng giá…”

“Mẹ, sao mẹ lắm đồ quý thế?” Thì ra nhà mình lắm tiền vậy?

“Đây đều là những thứ từ hai mươi năm trước, hồi đó không đắt.” Mẹ lại sắp xếp ngăn nắp lại, “Bố con hồi trẻ đi bán đá quý, mẹ đoán ông con dạy ông ấy cách xem. Sau đó kiếm được ít tiền, mới chuyển sang kinh doanh.”

Hách Thúy Thúy cả đời chỉ thích buling buling cực kỳ hâm mộ, ôm không buông tay, “Mẹ! Con thích lắm!”

Hai mẹ con tán gẫu cả tiếng về đá quý, bố tới gõ cửa nói đã muộn mới để hai người trở về.

“Đợi phòng của hai đứa làm xong thì về nhà ở mấy ngày.”

“Không sao, bọn con lái xe về cũng rất nhanh.”

Hách Thúy Thúy được một hòm đá quý của mẹ dỗ dành nên cũng không tính toán nợ cũ, trên đường còn hỏi bố nói gì với Hách Đồng Quang.

Hách Đồng Quang chỉ nhìn cô một cách sâu xa, không nói gì.

Trong lòng Hách Thúy Thúy chột dạ.

“Bố mắng anh à?”

Anh không trả lời, trong xe vô cùng yên tĩnh.

Xong rồi, Hách Đồng Quang bị mắng. Hách Thúy Thúy tự thấy mấy nay mình sống quá sung sướng, quên mất Hách Đồng Quang dã man thế nào.

Làm sao giờ? Trốn thôi!

Vừa về đến nhà cô đã vứt đồ rầm rầm, tháo trang sức, cầm đổ ngủ đi tắm, ý đồ tạo lên một loại ảo giác cô đang rất bận rộn.

Ngày mai là thứ hai, Hách Đồng Quang phải đi làm, chắc chắn anh sẽ không thức quá muộn. Đợi anh tắm xong cô đã ngủ rồi, ngày mai tỉnh dậy thì chính là một ngày mới! Không chừng chuyện cứ thế mà qua…

Cô nghĩ thì hay lắm, chỉ đáng tiếc dừng lại ở đoạn đường nhà tắm.

Bọt xà phòng trên người Hách Thúy Thúy còn chưa tắm sạch, anh đã chen vào.

Hách Thúy Thúy có thể nhận ra Hách Đồng Quang rất cố chấp với chuyện này, ngoài việc đàn ông là động vật sống bằng nửa th@n dưới, khả năng, có lẽ, cũng bởi vì cô có chút mị lực?

Tuy vóc người cô không có thon thả gầy gò như những cô gái khác, nhưng Hách Đồng Quang nói anh thích người có da có thịt một chút, sờ rất thích.

Nhưng cánh tay có thịt cũng chịu không nổi cửa kính mà.

Cửa kính bị hơi nước bốc lên vừa cứng vừa trơn, cấn cấn làm cánh tay cô rất đau, hơn nữa không nắm được, cảm giác sắp bị anh đụng bay rồi.

“Anh ơi chúng ta chuyển địa điểm có được không? Chỗ này khó chịu quá.” Cửa kính bị đập vào binh binh, “Cửa sắp bị đụng hỏng rồi…”

Hách Đồng Quang càng ép chặt cô về phía trước, “Anh đang khiến em thoái mái mà.”

B@u ngực bị ép thành vòng tròn, đ@u ngực đã cứng lên cạ vào cửa kính hơi đau đau. Nhất là cơ thể cô bị trượt lên trượt xuống trong phạm vi nhỏ, càng đau huhuhu…

Anh trước giờ đâu có bắt nạt cô như vậy, Hách Thúy Thúy rấm rức khóc, “Bố mẹ bảo anh chăm sóc em, chứ không bảo anh bắt nạt em hu hu hu…”

Mới về từ chỗ bố mẹ đã bắt nạt cô, cái đồ đáng ghét!

Mặt cô không biết do tức giật hay do hơi nóng bốc lên mà đỏ phừng phừng, môi cắn cắn trong mắt còn chảy ra hai giọt nước.

Hách Đồng Quang ép lên lưng cô, chầm chậm cử động, bàn tay bị khóa giữa hông cô và cửa kính di chuyển xuống rốn, bụng dưới, nơi riêng tư, “Em còn đi mách nẻo mà, em đi nói anh bắt nạt em? Bắt nạt như này?”

Bàn tay hơi thô ráp sờ tới nụ hoa, sau đó trượt tới nơi hai người họ kết hợp, nhẹ nhàng nắn b0"p.

Bụng cô căng lên, nơi riêng tư bắt đầu cắn lấy anh, tiếng rấm rức cũng trở thành tiếng r3n rỉ mềm mại. Anh cắn môi cô một cái, “Ai bắt nạt hả?”

Bàn tay ướt nhẹp lại bắt được con thỏ trước ngực cô, “Kết hôn tháng đầu tiên đã muốn di dời tài sản có phải không?”

Vốn cơ thể con thỏ nhỏ là một khối ngọc hồ lô rất tốt, đột nhiên cô nảy ra một suy nghĩ bất chợt để nhà thiết kế thêm cho nó một đôi tai thỏ bằng bạch kim, rồi kết hợp thêm hoa văn, làm một con thỏ ngồi bên cửa sổ, thành phẩm sẽ rất đẹp, giá trị cũng rất đẹp.

Khi đó, dưới sự chứng kiến của bố mẹ cô tiếp nhận hòm kho báu của Hách Đồng Quang, tiền trong túi nhiều đến phát hoảng, lại bị những thứ châu báu lấp lánh kia làm mờ mắt, gặp cái nào cũng yêu, yêu cái nào là mua cái đó…

Tự biết gâp ra đại họa Hách Thúy Thúy mau chóng xin lỗi nhận sai với Hách Đồng Quang, Hách Đồng Quang nhẹ nhàng nói, em muốn di dời tài sản à? Đồ trang sức làm thành đồ riêng, lúc ly hôn có thể không sợ bị chia đôi, dọa Hách Thúy Thúy sợ đến mức phải thề thốt, đảm bảo không có suy nghĩ chệch đường ray.

Sau đó anh cũng không yêu cầu cô trả lại đồ hay là sang tay, nhưng dẫn đến việc cô cứ ở trước mặt anh là chột dạ vô cùng.

(
 
Hồng Lục
Chương 25: Ngoại truyện 5: Bánh bao nhỏ


Một con sư tử nhỏ giơ tay loạng choạng nhào tới. Quái vật nhỏ ba đầu bị mặc một cái váy công chúa màu vàng chanh, cái kẹp tóc hình vương miệng kẹp trên mái tóc rối xoăn tự nhiên. Có một cảm giác vừa đẹp vừa rối (??)

Hách Đồng Quang tan làm về nhà, vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy công chúa nhỏ, vui tới mức vội vàng ôm lấy, “Hoan Hoan đang ở cửa đợi bố à?”

“Vâng!”

“Mẹ đâu?” Hách Đồng Quang vừa ôm con gái vừa đứng ở trước cửa đổi giày.

Công chúa nhỏ không vui mân mê miệng, “Mỗi ngày, là con chờ bố! Bố lại cứ hỏi mẹ!”

Hách Đồng Quang vào phòng khách đã nhìn thấy Hách Thúy Thúy, cô đang ngồi trên sô pha nghịch điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn họ một chút, sau đó lại tiếp tục nghịch điện thoại.

Hoan Hoan lúc bị cô nhìn hơi rụt lại, ôm bố càng chặt hơn. Anh thấy kỳ lạ, “Hai người lại cãi nhau à?”

Đưa tay sờ mái tóc rối của con, dưới ánh sáng của đèn điện nhìn một cái, “Sao mặt đỏ thế? Khóc à?”

Câu sau là hỏi Hách Thúy Thúy. Cô mặc bộ quần áo rộng rãi ở nhà, búi tóc, mặt mộc, hoàn toàn khác với lúc trước khi mang thai.

“Anh hỏi con bé ấy.”

Hách Thanh Hoan chột dạ xoắn tay.

“Con chọc mẹ giận à?” Hách Đồng Quang nhẹ giọng hỏi.

Hôm nay anh tan làm sớm, chính là vì sợ hai tổ tông trong nhà cãi nhau.

Hách Thúy Thúy mang thai là việc hoàn toàn bất ngờ, hai bọn họ đều có hơi luống cuống đối với một em bé đột nhiên xuất hiện thế này. Nhất là Hách Thúy Thúy, cô hoàn toàn chưa chuân bị cho việc làm mẹ.

Mà đau đớn khi mang thai đã đẩy cô đến bên lề sụp đổ, lại thêm việc em bé khóc ngày khóc đêm. Dù trong tháng ở cữ có bảo mẫu và mẹ giúp đỡ, nhưng cô hoàn toàn không thể thả lỏng.

Để Hách Thúy Thúy có thể ngủ ngon, ít phải chịu tội, Hách Đồng Quang là người đầu tiên đưa ra ý kiến để Hoan Hoan chỉ uống sữa bột, đồng thời sau khi Hách Thúy Thúy ở cữ xong dẫn cô đi ra ngoài du lịch, chơi nửa tháng mới về.

Bố mẹ cũng không có ý kiến gì.

Bảo mẫu trợn mắt há mồm, hẳn là lần đầu tiên gặp.

Hách Thúy Thúy vốn chỉ phụ trách ở lúc em bé không khóc không hành bồi dưỡng tình cảm, nhưng em bé sinh ra đã gần gũi với mẹ, thường xuyên muốn cô ôm. Trẻ con hiếu kỳ, cứ thích túm tóc túm đồ trang sức của cô. Cô không thể không cắt ngắn tóc, đổi sang quần áo thoải mái mềm mại, đi ôm quái vật nhỏ nhà cô.

Cô thường xuyên oán trách với Hách Đồng Quang rằng mình sinh xong thật quê mùa. Tuy rằng thân thể Hách Đồng Quang mãnh liệt chứng minh cô vẫn có mị lực như thường, nhưng cô vẫn rất để tâm việc không thể xinh đẹp như trước.

Mà khi Hách Thanh Hoan lớn hơn chút, đại khái là sau khi có thể chạy nhảy, không gian của Hách Thúy Thúy càng bị ép chặt, cô không thể không thu lại những món đồ nhỏ bày trên giá trên tủ đi, đồng thời dán những miếng xốp vừa dày vừa xấu lên đồ trong nhà.

Cái này đối với Hách Thúy Thúy từ nhỏ đến lớn thích làm gì thì làm mà nói đúng là khiêu khích. Nhưng đối mặt với đứa con nhỏ do mình sinh ra, cô có lý cũng phải nhường ba phần, đây là điều làm cô càng không vui. Cho nên hai mẹ con suốt ngày đại chiến với nhau.

Ban ngày, do bảo mẫu giảng hòa, buổi tối, thì Hách Đồng Quang làm trọng tài.

Điều này đối với Hách Đồng Quang mà nói, cũng coi như là buồn phiền ngọt ngào.

Mà lúc này, vì năm nay con trai của bảo mẫu thi đại học, bà xin nghỉ nửa tháng chăm con trai. Cho nên nửa tháng này Hách Thúy Thúy phải tự mình chăm con, hôm nay mới chỉ là ngày đầu tiên.

Bảo mẫu biết rõ không thể dựa vào bà mẹ trẻ này, sớm đã viết ra những thói quen của Hoan Hoan. Từ sáng sớm mấy giờ dậy, đến tối mấy giờ ngủ, từ uống mấy bữa sữa, mấy giờ ăn hoa quả, một ngày thay mấy lần tã giấy, đều viết rất rõ ràng. Còn xác nhận đồ dùng trong nhà đủ đến khi bà quay lại.

Hách Đồng Quang cũng không yên tâm hai mẹ con ở với nhau, hôm nay cố tình tan làm sớm.

Hách Thanh Hoan sợ mẹ nhất nhà, nghe thấy bố hỏi vậy, cũng có chút tủi thân, uể oải nằm nhoài lên vai bố gật đầu.

Hách Đồng Quang không đành lòng hỏi tiếp, đổi chủ để, “Ăn cơm tối chưa?”

Hách Thúy Thúy nói, “Đồ của con ở trong nồi, chúng ta gọi thức ăn ngoài.” Vừa nói vừa đi mở tủ lạnh lấy ra một thanh phô mai que, “Anh cho con bé ăn cái này trước đi.”

Hách Thúy Thúy ăn phô mai que cực kỳ sảng khoái, một ngụm ngậm hết, sau đó ung dung vứt cái que và vỏ đi.

Toàn bộ động tác khiến Hách Thanh Hoan nhìn mà rưng rưng muốn khóc, nhưng lại không dám nói chuyện. Chỉ có thể nằm trên vai bố cắn ngón tay chảy nư0"c miếng.

Hách Đồng Quang đau lòng cực kỳ, lấy ngón tay em bé ra lau lau, cũng xé một gói cho bé, “Ăn đi.” Rồi mở tivi lên, “Đến xem phim hoạt hình.”

Hách Thanh Hoan lập tức cười chạy tới một bên ghế sô pha ngồi, cầm thanh phô mai lên miệng cắn từng miếng nhỏ.

“Hôm nay có mệt không?” Anh ngồi lên tay vịn của ghế sô pha, khoác vai cổ hỏi.

Hách Thúy Thúy lườm anh một cái, điệu bộ không vui, “Bất công.”

“Em bao lớn rồi còn lấy đồ ăn ra đấu với con.”

Hách Thúy Thúy hừ một tiếng, kéo anh đi vào phòng giặt đồ, chỉ vào đống đồ trên đất, “Anh nhìn đi, kiệt tác của cô con gái bảo bối của anh đấy!”

Hách Đồng Quang mở ga trải giường ra, trên mặt đủ những đường nét màu sắc, anh quay nửa vòng mới nhìn ra, “Đây là vẽ người à?” Lại sát vào chút, “Dùng cái gì vẽ thế?”

Không giống bút sáp màu, cũng không giống bút nước, anh lấy lòng bàn tay xoa xoa, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Dùng mỹ phẩm?”

Hẳn là đồ hàng ngày Hách Thúy Thúy dùng, phấn nền làm hình gương mặt, miệng tô son môi, bút kẻ lông mày để vẽ lông mày với kẻ mắt còn có tóc, ngay cả phấn mắt cũng vẽ ra luôn.

Đây quả là một công trình lớn!

“Lúc con ngịch em không phát hiện à?”

Hách Thúy Thúy tức giận, “Em với con ngủ trưa, em tỉnh trước làm đồ cho con ăn, kết quả nó tỉnh rồi cũng không gọi em, lặng lẽ phá phách!” Bữa phụ của em bé luôn là bảo mẫu và cô tự mình làm. Bảo mẫu không có ở đây, cô chỉ có thể tự làm. Vừa mới rời mắt, con đã khiến cô hết hồn, “Này giặt sao đây!”

“Đưa ra tiệm giặt là xem xem, giặt không sạch thì thôi.” Hách Đồng Quang lại có hứng thú với một chuyện khác hơn, “Anh thấy Hoan Hoan rất có năng khiếu vẽ vời, con thấy em dùng qua vài lần, sẽ vẽ theo.”

“Nó có kéo phân anh cũng khen thơm.” Hách Thúy Thúy phỉ nhổ.

Hách Đồng Quang thả ga trải giường xuống, cười nói: “Con đang tò mò đấy, học theo y hệt, em tin tưởng con vào. Với lại, khi còn bé em cũng phá không ít đồ mỹ phẩm của mẹ.”

Hách Thúy Thúy không phục, “Em đâu có như vậy! Em đều bôi lên mặt, cũng chỉ dùng chút xíu!” Coi con bé lãng phí hơn nửa bình kìa!

Oán giận xong cũng cảm thấy vô vị, lẩm bẩm nói, “Nhất định là do em lén lút dùng mỹ phẩm của mẹ bị báo ứng…”

“Không thì đưa con về? Hoặc là để bố mẹ sang đây, để bố mẹ giúp em coi cho em đỡ vất vả.”

Hách Thúy Thúy thực quá mệt mọi, “Chiều gọi điện thoại rồi, mẹ nói mai mẹ qua.”

Ăn xong bữa tối rồi tắm cho quái vật nhỏ, lau khô người, bôi thơm thơm, ôm lên trên giường. Hách Thanh Hoan muốn nghe kể chuyện trước khi đi ngủ, còn muốn mẹ kể mới chịu.

Quái vật nhỏ tắm xong vừa thơm vừa mềm, ôm con búp bê sư tử con của cô ngoan ơi là ngoan, Hách Thúy Thúy lại cảm thấy bé rất là đáng yêu, bèn không tính toán hiềm khích lúc trước, ôm con cùng xem sách tranh.

Đợi Hách Đồng Quang tắm xong đi vào, hai mẹ con đã hòa hảo cười hi hi ha ha với nhau.

Hách Thanh Hoan vừa thấy bố liền gọi, “Uống sữa.”

Hách Đồng Quang thả khăn lau tóc xuống, đi ra ngoài một lúc, mang bình sữa của con gái vào.

Đợi con uống xong lại dẫn bé đi đánh răng, bé không chịu, mặt nhỏ nhíu lại, bắt đầu d*ng ch*n khóc lóc ăn vạ, “Không muốn không muốn…”

Hoàn toàn là bản thu nhỏ của Hách Thúy Thúy.

Ngày nào đánh răng cũng là đánh vật. Bảo mẫu toàn phải dỗ mới đi.

Sức đề kháng của Hách Đồng Quang mạnh hơn chút, mạnh mẽ ôm bé đi đánh răng. Lúc quay lại nước mắt lã chã, vừa tới giường lập tức lăn vào trong lòng mẹ trốn.

“Người xấu đều do anh làm.” Hách Đồng Quang tranh công với Hách Thúy Thúy.

Hách Thúy Thúy bị chọc cười, còn chưa nói gì, Hách Thanh Hoan đã nói như vẹt, “Người xấu!”

Hách Thúy Thúy cười ha ha.

Sáng ngày hôm sau, người đi làm công ăn lương Hách Đồng Quang đúng giờ rời giường. Ngồi dậy nhìn, tư thế ngủ của hai mẹ con bên cạnh giống hệt nhau.

Ôm Hoan Hoan đi thay tã giấy, sau đó đặt lại lên giường, đưa cho bé một bình sữa, bé tròn mắt ực ực uống xong rồi lập tức bị mẹ ngủ say lây nhiễm, chen vào trong ngực mẹ tiếp tục ngủ.

Hách Thúy Thúy hơi nhận ra, mơ màng ôm Hoan Hoan nói, “Em ngủ thêm một chút.”

“Được.” Hách Đồng Quang hôn lên trán cô một cái, dịu dàng nói.

Hết

Vậy là toàn bộ truyện đã hoàn thành, thực ra còn ngoại truyện 6 chia làm 3 phần nữa nhưng tớ cảm thấy phần này hơi ngáo nên tớ xin phép kết thúc ở đây. Cảm ơn mọi người đã theo dõi hết bộ truyện. Siè siè!
 
Back
Top Bottom