Cập nhật mới

Khác Hồng Đen Và Tử Đinh Hương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404646756-256-k323483.jpg

Hồng Đen Và Tử Đinh Hương
Tác giả: yuki_Sayu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Theo chân K, một cậu bé mới chỉ học cấp hai nhưng mang trong mình một con QuÁi VẬt!¿ Câu chuyện về cậu là một bản giao hưởng được hát bằng một cuộc đời đầy đau khổ.

Trong đây, ta có thể nhìn thấy một thể xác được chia ra làm hai bộ não, một thế giới nhưng chia ra làm hai và một con người nhưng bị cướp mất trái tim.

Chào mừng đến với Hồng Đen Và Tử Đinh Hương.



horro​
 
Hồng Đen Và Tử Đinh Hương
Chương I: Vui Vẻ😀


Để mà kể, ta cùng bắt đầu vào lúc cậu ta bình thường nhất nhỉ?

K là một cậu nhóc 14 tuổi, học lớp 9 và cũng như bao bạn bè khác, K phải thi vào 10, đó không phải việc gì khó...nhỉ...?

Thứ 7, ngày 29 tháng 11 năm 20XX

Đó là một buổi sáng thứ 7, và như bao lần khác, K lại nằm trên giường, nghịch chiếc điện thoại của mình với một tâm trạng vui vẻ như việc thông báo thi vào 10 chưa bao giờ tồn tại.

Điện thoại liên tục nhấp nháy với thông báo hiện lên liên tục khiến K phải đau đầu vì chúng, check tin nhắn, K nhận ra mình có cả ối bài tập chưa làm vì để dồn...và vì lười nữa.

Với tâm trạng không thể nào vui hơn(vì cậu buồn bỏ mẹ ra) thì K đã xách cái đít của mình lên và ngồi vào bàn học như một học sinh chăm chỉ.

Vào bài đầu, cậu không biết làm, "thôi làm bài khác vậy" là điều cậu sẽ luôn nói và bỏ hết đéo làm nữa...

Chủ nhật, ngày 30 tháng 11 năm 20XX

Buổi trưa hôm nay, cậu lại ăn trứng cùng với đĩa cơm rang mà cậu tự làm, đang ăn ngon thì cậu có một cuộc gọi đến.

-"đéo gì, bố mày đang ăn trưa"-K nói

Đầu bên kia chỉ trả lời một cách ngắn gọn và dễ hiểu.

-"net không, vừa trộm được tiền của bà già nhà tao, yên tâm, tao bao"

Nghe vậy, K ăn vội bát cơm cho xong rồi tức tốc chạy ra quán net làm vài ván game cho đỡ chán.

Cậu hầu như không biết thời gian là gì, từ 12h30, cậu chơi đến 5h57 và đi về vì bị mẹ gank.

Tất nhiên, mẹ cậu mắng cho một trận nhớ đời, K tức lắm mà không làm gì được, cậu chỉ có thể ngồi im và nghe chửi.

Chuyện gì đến cũng phải đến, cậu bị cấm túc, không game, không chơi, chỉ ôn thi vào 10; câu nói như xé nát con tim của cậu, cậu phản đối, cậu la hét, cậu làm đủ mọi thứ để chuộc tội, cậu chính thức bị cấm túc...CÒN 31 NGÀY

Lời tác giả😀

Đây là lần đầu viết truyện, kinh nghiệm không dày dặn nên mình viết có hơi ngắn, dù gì thì cũng cảm ơn các bạn ở đây đã kiên trì đọc hết, mong được mọi người ủng hộ ạ!!!

-Yuki Sayu-
 
Hồng Đen Và Tử Đinh Hương
Chương II: Vui...vẻ?


Ngày 1, tháng 12 năm 20XX

Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, nó vẫn ấm áp, vẫn luôn có những ánh nắng vàng óng chiếu vào mặt cậu dường như muốn đánh thức cậu dậy.

Chỉ khác ở chỗ, cậu không còn cầm điện thoại như mọi khi nữa, tất nhiên, cậu bị thu rồi.

Nằm trên giường của mình, K cảm thấy chán và buồn, tất nhiên không phải là vì cảm thấy có lỗi mà là vì bị thu hết sạch đồ điện tử từ máy tính cho đến điện thoại.

K không trách mẹ mình...lạ nhỉ?

Một đứa trẻ như K đáng lẽ ra phải hư và tức giận mẹ mình, nhưng thay vào đó, cậu chỉ thất vọng về chính mình, "giá như mình không nên đi...không!

Đó không phải lỗi của mình, nhưng...liệu đó là cái cớ để biện minh cho hành động của mình?...nah, chắc không phải đâu...đúng không...?"

-đó là câu hỏi cuối cùng cậu đặt trong đầu mình trước khi chìm vào giấc ngủ một lần nữa...

Ngày 2, tháng 12 năm 20XX

Crack!...tiếng kêu vang lên trong căn phòng nhỏ, cậu đang ngồi làm bài trên chiếc bàn học của mình.

Thật chán...cậu thường vẫn hay nghe nhạc trong khi học, những lúc hiếm hoi khi cậu có hứng, âm thanh vang vọng khắp căn phòng, nhảy múa để nuôi dưỡng những lúc nổi hứng đó.

Vậy mà giờ đây, K không có hứng để làm bất kỳ thứ gì, vậy mà vẫn phải ngồi học với không một chút nhạc nào được bật.

Thời gian trôi qua như những con rùa chạy trên một đồi cát to lớn, chậm và lâu, cậu vẫn ngồi đó; dù chỉ là 2 tiếng nhưng nó vẫn như mấy năm trời với cậu vậy, không một chút kiến thức hay công thức nào bay vào đầu cậu cả...cậu muốn bỏ cuộc...

Ngày 3, tháng 12 năm 20XX

"1...2...3..."

K lẩm bẩm, có vẻ như cậu đang đếm những con cừu trong đầu cậu; giờ này, K đang nghe những video ASMR 1 tiếng cho dễ ngủ.

Giờ, cậu chỉ có những con cừu đồng hành cùng cậu nhảy vào những giấc ngủ ngon giấc.

Đầu cậu đau quá...cảm giác như có hàng ngàn giọng nói đang ở đó vậy...h@ng nGàn GiỌng nÓi¿...: CÒN 28 NGÀY
 
Hồng Đen Và Tử Đinh Hương
Chương III: đA NhÂN cáCh?


Ngày 4, tháng 12 năm 20XX

Thật vất vả...hôm nay K lại bị ăn chửi vì điểm kém và như mọi lần, cậu vẫn vừa đi vừa lo sợ, cậu sợ bị mẹ mắng, mẹ cậu không bao giờ đánh cả, nhưng những lời nói của mẹ cậu luôn khiến cậu...bực tức?

Tại sao nhỉ?

Cậu luôn biết rằng điều đó là sai, nhưng dường như cậu không thể nào kiềm chế được nó.

Là do cậu?

Chính cậu cũng chẳng biết tại sao nữa...

Ngày 5, tháng 12 năm 20XX

"Tối nay lạnh nhỉ?"/"Ừ nhỉ, cũng có hơi lạnh thật..."/"Mình nên làm gì đây?

Chả ngủ được vào giờ này..."/"À!

Hay BọN mình ngồi đếm cừu để ngủ dễ hơn đi"/"À ừ, ý kiến ha-...k-khoan đã...B-bỌn mÌNh¿?"/"........".

Lúc đó...K nhận ra nãy giờ mình đang nói chuyện với không gì cả...thứ trả lời cậu nãy giờ chỉ có cậu mà thôi...

Ngày 6, tháng 12 năm 20XX

"CON MẸ MÀ-"...đó là câu cuối cùng mà cậu có thể nhớ, giờ thì cậu đang ở phòng hiệu trưởng và nghe mắng.

Mặc kệ ông thầy có đang nói gì, K chỉ ngồi ngẩn ra và lạc trong suy nghĩ của mình...tại sao cậu không nhớ rõ là cậu đã đấm người...khoan, cậu đấm người à?

Đúng vậy, K đã đấm một bạn học đến chảy máu mũi vì người đó nói cậu là thằng ngu...K cũng phải thừa nhận, cậu đúng là ngu thật.

Ấy vậy mà...sao cậu lại nổi giận nhỉ?

Sao cậu lại chẳng nhớ là mình làm cái đó nhỉ...không, cậu không thể làm thế được, "mình là một người hiền lành mà, mình...mình...không phải là một con QuÁi VẬt..."

Ngày 7, tháng 12 năm 20XX

Bầu trời xám xịt, ánh nắng dường như cũng muốn xa lánh cậu, cậu bị hắt hủi, bị gọi là thằng côn đồ đội lót hươu chỉ vì cậu đã gây ra ít nhất 5 vụ đấm nhau trong một tuần...cũng đáng mà.

Vào nhà, cậu chạy thẳng vào trong căn phòng của mình, khóa chặt cửa, cậu nép mình vào góc giường và vùi đầu vào tay...

"TẠI SAO?"

Một câu hỏi cứ vang lên trong đầu K, cậu không hiểu, nó đâu phải là cậu làm, ai đó đã điều khiển cậu, cậu...cậu không phải loại người như thế, cậu không thích đánh nhau, cậu không muốn đấm người, là ai đó đã nói với cậu phải đấm, cậu không biết, cậu...cậu mệt mỏi quá...: CÒN 24 NGÀY.
 
Hồng Đen Và Tử Đinh Hương
Chương IV: TÔi kHÔnG ĐA NhÂN CÁcH!


Ngày 8, tháng 12 năm 20XX

Đã 1 tiếng kể từ khi cậu ở trong phòng của mình, ẩn mình trong góc phòng, K có rất nhiều câu hỏi không hề có lời giải đáp mà chính cậu đặt ra.

Căn phòng yên tĩnh đến là thường, một sự yên hiếm hoi nay trở thành một tiếng ồn không thể lí giải giữa vô vàn cảm xúc bên trong cậu, cậu là một người bình thường...vô cùng bình thường, với cùng một cơ thể, đều ăn uống như nhau, học tập như nhau, sức khỏe như nhau...nhưng hai bộ não.

Một bên cho sự rụt rè, bên còn lại cho sự tức giận, nó là một con quái vật thực thụ.

K không chắc, nhưng hiện tại là hai...hoặc ít nhất là cậu nghĩ vậy, ít nhất...là chỉ có hai...ở thời điểm hiện tại.

Ngày 9, tháng 12 năm 20XX

Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt cậu, không còn sự ấm áp, tất cả chỉ là một ánh nắng thiếu sức sống, một ánh nắng lạnh lẽo đến thấu xương.

K tỉnh dậy sau khi đã thiếp đi vào tối hôm qua, cậu nhìn ra cánh cửa đang khép kín, cậu cảm thấy sợ...sợ vì phải bước ra khỏi nơi duy nhất cậu thấy an toàn, sợ khi phải đối mặt với con quái vật bên trong mình, nhưng cuộc sống thúc ép cậu phải lê đôi chân mệt mỏi của mình xuống giường.

Đôi mắt đỏ hoe của cậu dán chặt vào cánh cửa, cậu không hề khóc, chỉ là đêm qua là một đêm dài với cậu mà thôi....

Với đôi tay run rẩy của mình vào tay nắm cửa, cậu mở cửa ra và đi từng bước một ra chỗ để xe đạp của cậu, chói quá...ánh sáng bên ngoài thật khó nhìn, không giống những ánh sáng trong căn phòng của cậu.

Dù gì thì cũng phải đi học thôi...khó chịu quá...

Ngày 10, tháng 12 năm 20XX

-"Ê chúng mày ơi, cái thằng côn đồ khét tiếng của trường mình kìa"

-"Nói bé thôi thằng này, mày lại muốn bị phụt máu mũi như thằng H à"

-"Ừ nhỉ, sợ quá!

Ahahahahahah..."

...mấy từ ngữ đó đã quá quen thuộc với K rồi, cậu không còn xa lạ gì nữa với kiểu trêu chọc của đám bạn đã từng chơi thân với cậu...khó chịu quá...không, cậu không được đấm người khác một cách tùy tiện..."chỉ là một chút thôi mà nhỉ"..."không, không được...nhất định là không được"...trừ khi...

-"K-Khoan đã K ơi, n-nghe tao đã..."

-"Nghe?

Mày nghĩ mày có quyền lên tiếng à con đ* chó?

Mày chê ai cơ?!

-"K-không, t-tao xin lỗi...đ-đừng đánh tao n-nữa mà..."

-"Có con c-..."

Một từ duy nhất, một tiếng kêu lớn...và K lại bị đình chỉ học...: CÒN 21 NGÀY
 
Back
Top Bottom