Lạc Thanh ngã khuỵu xuống sàn nhà trải thảm cũ kỹ của căn ký túc xá.
Luồng khí lạnh lẽo như băng từ chiếc gương đồng truyền đến, không chỉ lạnh buốt da thịt mà còn đóng băng cả lý trí của một sinh viên khảo cổ học duy vật.
Anh ngước nhìn.
Chiếc gương đồng vẫn đứng yên trên bàn học chất đầy sách vở chuyên ngành và mô hình di chỉ.
Nhưng lần này, không chỉ là bóng hình.
Một làn sương đen mỏng, có mùi thơm như gỗ mục và máu tươi thoang thoảng, cuộn xoáy từ mặt gương.
Làn sương đặc lại, và trong một chớp mắt, bóng hình Nam tử uy mãnh trong gương đã bước ra hoàn toàn, đứng sừng sững ngay trong căn phòng vỏn vẹn mười mét vuông của Lạc Thanh.
Thiên Sát, hay Hồn Quân, đứng đó.
Mái tóc đen nhánh của y như suối mực đổ xuống, buông lơi trên bộ y phục gấm đen thêu họa tiết rồng mây cổ kính, thứ mà Lạc Thanh chắc chắn thuộc về triều đại Đông Ngụy đã sụp đổ cách đây hàng ngàn năm.
Đôi mắt y sâu thẳm, lạnh lùng, nhưng khi nhìn vào Lạc Thanh lại ánh lên tia sáng đỏ rực, như ngọn lửa cô độc bùng cháy trong đêm tối.
Sự xuất hiện của y tạo ra một trường lực vô hình.
Ngọn đèn bàn bỗng nhiên nhấp nháy liên hồi, không khí trong phòng loãng đi, và nhiệt độ giảm xuống đến mức Lạc Thanh có thể thấy hơi thở của chính mình.
Hồn Quân Thiên Sát khẽ nhíu mày, khó chịu nhìn quanh căn phòng lộn xộn.
Bên trái y là chồng bát đĩa chưa rửa.
Bên phải là chiếc máy tính xách tay với màn hình đang hiển thị một bài giảng về "Thuyết Tiến Hóa Văn Minh."
Sự tương phản giữa y – một linh hồn vương giả của nghìn năm trước – và không gian sinh hoạt hiện đại, tạm bợ này tạo nên một cảnh tượng phi lý, gần như hài hước nếu Lạc Thanh không quá sợ hãi.
"Nơi đây... thật bẩn thỉu và hỗn loạn," Thiên Sát cất giọng.
Giọng nói trầm ấm, mang theo sự uy quyền tuyệt đối, nhưng cũng đầy vẻ khinh miệt.
Lạc Thanh nuốt nước bọt, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
Anh là một nhà khoa học.
Anh cần một lời giải thích hợp lý.
Lạc Thanh nuốt nước bọt, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
Anh là một nhà khoa học.
Anh cần một lời giải thích hợp lý.
"Ngươi... ngươi là cái gì?
Đây là ký túc xá đại học của ta.
Ngươi không thể ở đây!
Mau trở về chỗ ngươi đã đến!"
Lạc Thanh hét lên, nhưng giọng anh lại yếu ớt và run rẩy.
Thiên Sát bước một bước lại gần.
Mỗi bước chân của y đều không chạm đất, nhưng lại mang một sức nặng vô hình đè nén Lạc Thanh.
Y cúi xuống, dùng những ngón tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm Lạc Thanh lên.
Cảm giác như chạm vào một khối băng, khiến Lạc Thanh lạnh thấu xương tủy.
"Trở về?
Ta đã bị giam cầm trong chiếc gương cũ nát đó suốt một ngàn ba trăm năm, chờ đợi hơi thở của ngươi để được giải thoát.
Giờ ngươi bảo ta trở về?"
Ánh mắt Thiên Sát sắc bén như kiếm.
"Ta...
Ta không biết ngươi nói gì!
Ngươi chờ đợi ai?"
Lạc Thanh càng bối rối hơn.
"Ta là Lạc Thanh, ta là người hiện đại!
Ta không có quan hệ gì với ngươi!"
Hồn Quân Thiên Sát cười một tiếng lạnh lùng, nhưng khóe môi y lại ánh lên một tia hoài niệm, đau thương đến lạ.
"Ngươi là Lạc Thanh của hiện tại, nhưng linh hồn ngươi... luôn là của Trần Diễn."
Y dùng ngón cái miết nhẹ lên môi Lạc Thanh, hành động vừa dịu dàng lại vừa cưỡng ép.
"Trần Diễn là tên của ngươi trong kiếp trước, ngươi đã đã phản bội ta, nhưng cũng là người ta yêu nhất.
Ngươi đã thoát khỏi ta bằng cái chết.
Nhưng lần này..."
Thiên Sát ngừng lại, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy Lạc Thanh.
Y chậm rãi, gần như thì thầm bằng một giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu và điên cuồng:
"Lần này, ngươi đã tự tay mang ta vào lãnh địa của mình.
Chiếc gương đồng này đã định sẵn, Hồn Hậu của ta."
Lạc Thanh cảm thấy như có một sợi dây vô hình trói buộc lấy linh hồn mình.
Anh hoàn toàn bất lực trước sức mạnh và sự tuyệt vọng cuồng nhiệt của Hồn Quân.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
Lạc Thanh thều thào.
Thiên Sát mỉm cười, một nụ cười tà mị và mãn nguyện, hoàn toàn không phù hợp với không gian ký túc xá ngổn ngang.
"Trước hết," Thiên Sát nói, từ từ thu tay lại, "ngươi sẽdọn dẹp nơi bẩn thỉu này.
Ta sẽ dạy ngươi cách hành xử của người thuộc về triều đại Đông Ngụy.
Sau đó... chúng ta sẽ nói về cách ngươi phải thuộc về ta một lần nữa."
Hồn Quân Thiên Sát, vị vương giả ngàn năm, lần đầu tiên đặt chân vào thế giới hiện đại trong một căn phòng ký túc xá sinh viên.
Và Lạc Thanh, một con người hiện đại, chính thức trở thành tù nhân của một mối tình cổ xưa và ám ảnh.