[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 93,993
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Hôn Phu Tuyệt Tình
chap18..
chap18..
“hả ?”
Cô thân thể không thoải mái?
“Nghe nói là Quế tổng giám đốc gọi điện thoại cho viện trưởng, nói cậu thân thể không thoải mái muốn xin phép một ngày, sau đó viện trưởng gọi chủ nhiệm, tớ cảm thấy rất khoa trương nha.”
Chính là xin phép nghỉ, ngay cả viện trưởng cũng tự mình gọi điện thoại đến đây.
Ngọc Hải gọi điện thoại thay cô xin phép?
Vì sao?
“Văn Toàn, cậu làm sao không thoải mái?”
“Tớ……
Khụ khụ, tớ yết hầu có điểm không thoải mái, khả năng bị cảm.”
Cô đành phải giả ho khan vài tiếng.
Lý do chân chính đâu dám nói ra, cho dù Công Phượng là bạn tốt của cô, cô cũng sẽ cảm thấy ngượng ngùng.
“Thật không?”
“Công Phượng, cám ơn cậu đã quan tâm.”
“Cậu thân thể đã không thoải mái, chúng ta lần khác mang quà tới thăm.”
"Toàn"
Sau đó Công Phượng không cùng cô nói nhiều, muốn cô nhanh chút đi nằm nghỉ ngơi cho tốt.
Toàn thân vô lực nằm trên giường, bạn tốt như vậy quan tâm nàng, Văn Toàn cảm thấy chính mình không nên nói dối, nhưng là, chuyện tối hôm qua……
Nghĩ tới tối hôm qua, hai má cô nhịn không được đỏ lên.
Tối hôm qua rốt cuộc vì sao lại biến thành như vậy?
Ngọc Hải chẳng những hôn cô, mà còn ……
Cho tới bây giờ, cô vẫn cảm nhận được khi Ngọc Hải ôm cô, mãnh liệt lại nóng rực, thân mình cô lại cảm thấy hơi nóng lên.
Làm sao bây giờ?
Trong lòng nhảy thật nhanh, buổi tối nhìn thấy Ngọc Hải, cô thật không biết, anh thấy chuyện phát sinh tối qua của hai người thế nào?
Càng nghĩ càng khẩn trương, đầu càng hỗn loạn, cô theo trên giường đứng lên, miệng mở to hít sâu, thử điều chỉnh nội tâm đang khẩn trương của mình.
Đột nhiên, điện thoại vang lên, làm cho cô hoảng sợ, thấy người gọi tới là Quế Ngọc Hải, trong lòng thiếu chút nữa nhảy ra ngoài.
“Hải, Ngọc Hải?”
“Em tỉnh?”
“Vâng.”
“Em……”
“hả?”
Anh muốn nói cái gì?
“Không có việc gì, anh gác điện thoại.”
“Cái kia……
Cám ơn anh đã giúp em xin nghỉ phép.”
“Không có gì.”
Giây tiếp theo, Văn Toàn chợt nghe đến tiếng “Đô đô”, điện thoại bên kia đã ngắt.
Anh rốt cuộc vì sao gọi điện thoại cho nàng?
Ngẫm lại, tuy rằng cô trộm lấy số di động của anh, nhưng hình như đây là lần đầu tiên anh gọi cho cô, bất quá bọn họ vừa mới nói chuyện……
Đó là nói chuyện sao?
Bình thường bọn họ cũng rất ít nói, lại càng không dùng di động nói chuyện, nhất định là xấu hổ.
Cô cảm thấy mình bình tĩnh hơn, là vì giọng điệu của Ngọc Hải sao?
Bình thường anh vẫn có hai kiểu, lạnh lùng và thản nhiên, đối với chuyện tối qua cũng không đề cập đến, anh gọi điện riêng cho cô, nhưng không có nói vì sao, chẳng lẽ hi vọng chuyện gì cũng không có phát sinh?
Có thể, tối hôm qua bọn họ hai người đều có điểm không khống chế được, cho nên mới……
Không phải thường có người sẽ phát sinh một đêm tình sao?
Có lẽ cô cùng Ngọc Hải tình huống chính là như thế.
Có lẽ cô không nên tưởng tượng nhiều.
Sau khi nghĩ vậy, cô cảm thấy tâm tình không còn khẩn trương nữa, nhưng thay vào đó, là cảm giác mất mát nồng đậm.
Thân hình yêu kiều mềm mại leo lên trên thân người đàn ông, liên tiếp cuồng nhiệt va chạm mãnh liệt không thôi, cuối cùng vô lực yếu đuối, thở gấp liên tục.
Quế Ngọc Hải đem người con gái trong lòng đặt lên giường, Văn Toàn chậm rãi nhắm mắt lại, nhìn khuôn mặt choáng váng xinh đẹp vì nhiễm tình mà ửng hồng, anh nhịn không được lại hôn.
Sau lần đầu tiên bọn họ phát sinh quan hệ, Văn Toàn không nghĩ đến có lần thứ hai, cho tới hôm nay, cô mờ mịt muốn ngủ nhưng bây giờ không nhớ nổi đây là lần thứ mấy, là lần thứ sáu hay là thứ bảy?
Tối hôm qua Ngọc Hải không biết vì sao làm vậy, sau khi cô cùng Công Phượng mời anh Lâm đi ăn trở về, cư nhiên phát hiện anh về còn sớm hơn cô, sau đó cả một đêm lại làm không cho cô xuống giường.
Tại sao bọn họ lại ngủ cùng nhau?
Ngày đó, Ngọc Hải thay cô xin phép, buổi tối tan tầm trở về, anh muốn cô một giờ sau vào phòng anh, cô nghĩ xương bả vai của anh vẫn chưa thoải mái, kết quả sau khi vào phòng, lời anh nói làm cô ngây ngốc.
“Về sau chuyển vào đây ngủ cùng anh.”
“A?”
Cùng nhau ngủ?
“Sao lại thế, em không ..?”
Cô không có trả lời, anh giống như tức giận kéo cô lại, cho cô một cái hôn nồng nhiệt, sau đó, từ đêm đó, cô liền ngủ trong phòng anh luôn.
Nhưng là, hẳn là phải hỏi cô có vấn đề không chứ? anh không phải chán ghét cô sao vì sao lại muốn cùng cô chung chăn gối?
Anh không có giải thích, mà cô lại không biết nên hỏi anh cái gì, cứ như vậy, bọn họ cùng giường mà ngủ, đến nay đã một tuần, chính là trong tuần này cô mất ngủ trầm trọng, tựa như hiện tại, cô rất mệt mỏi.
Cô thích anh sau khi hoan ái, luôn hôn nhẹ cô như vậy, chắc anh nghĩ cô vẫn còn đang ngủ?
Kỳ thật không có, cô hưởng thụ sự ôn nhu vuốt ve của anh, nếu có thể, cô thật muốn mở to mắt, xem ánh mắt anh có dịu dàng như vậy không, nhưng cô thật sự rất mệt ……
Ngọc Hải hôn đôi môi hồng nhuận kia, chú ý tới hàng lông mi không động của cô, anh biết cô đang ngủ.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vẽ phác khuôn mặt của người con gái ngủ say bên cạnh, mười năm trước lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh chỉ biết khuôn mặt tú lệ này sau khi lớn lên nhất định sẽ rất đẹp, hiện tại quả nhiên thực xinh đẹp.
Mà sau khi trải qua hoan ái, khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ nhàng nhiễm một tầng đỏ, hơi thở mê người không nói lên lời, hồn nhiên mang theo bí mật kiều diễm.
Hôm đó tan tầm, thấy cô đứng ở cửa trước cười với anh, quyến rũ dục vọng anh, anh lập tức liền biết, anh muốn cô, cho nên muốn cô chuyển vào phòng mình.
Sau khi phát sinh quan hệ, bọn họ trong lúc đó cũng không có nhiều thay đổi lắm, mười năm anh đối với cô đạm mạc, muốn thay đổi cũng khó khăn.
Người ngoài chỉ nghĩ đến cô là con gái tình nhân của cha anh, bởi vậy anh mới chán ghét cô, thực ra, cô là con gái ai anh cũng không để ý, điều làm anh thực sự để ý là, thấy cha đối với cô yêu thương, thật giống như cha và con gái, làm trong mắt anh thân là đứa con được sinh ra cảm thấy nực cười, thậm chí cảm thấy chán ghét, bởi vì cha ngay cả cười với anh cũng chưa từng có qua một lần
Bởi vậy, anh đối với cô lạnh lùng, không muốn thấy cô là đương nhiên, nhưng cô trước lại cực kì kì quái, có vẻ như mỗi lần anh về đều thấy cô ở trước cửa nghênh đón, trước kia mỗi lần anh về nhà, cô cũng luôn chạy đến trước mặt anh, ôn nhu cười ngọt, lúc ấy anh nghĩ cô là muốn lấy lòng anh.
Hóa ra cô thích anh, hai má hồng nhuận là vì thẹn thùng.
Nói thực ra, cảm giác của anh đối với cô thực vi diệu, anh nên chán ghét cô, nhưng không thể phủ nhận, tầm mắt chính mình không tự chủ được càng lúc càng bị khuôn mặt thanh khiết mỹ lệ hấp dẫn, có lẽ cảm thấy như vậy chính mình buồn cười hơn cả chả mình, bởi vậy anh không cho cô xem sắc mặt hòa nhã.
Hơn nữa với việc cha muốn anh kết hôn cùng cô, anh thật sự không thể thông cảm, anh cho rằng, vì trong tâm cha cảm thấy tiếc nuối không thể cưới mẹ Văn Toàn, về phương diện khác hẳn là vì muốn “con gái” đáng yêu ở lại Quế gia vĩnh viễn, căn bản không để ý đến tâm tình của anh, nên anh tuyệt đối không có khả năng cưới cô.
Nếu bọn họ trong lúc đó lập trường không có khả năng có điều thay đổi, như vậy chính thì chuyện trên giường là thế nào?
Dù sao kì hạn 6 tháng sắp đến, cô phải rời đi, mà phía trước, bọn họ không cần thay đổi cái gì, ít nhất sau khi chấm dứt quan hệ cùng Huỳnh Nga, trong khoảng thời gian ngắn hắn không cần tìm bạn giường mới.