Ngôn Tình Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1000: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (9): Tiểu Ngũ thông minh (1)


Lúc này, Diệp Phồn đã hoàn toàn cạn lời!

Anh ta thật sự bị các anh em "chơi xỏ" rồi sao?

Về nhà biết ăn nói thế nào với vợ đây?

Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã hai năm!

Trong hai năm này, đúng như Tiểu Ngũ đã nói, Lục Hạo Đình và Cố Vân Tịch thật sự không quay về.

Hoàng tộc Gia Cát vô cùng quý trọng Cố Vân Tịch – cô công chúa nhỏ duy nhất trong trăm năm qua của họ – làm gì nỡ để cô ấy rời đi chứ?

Không bao lâu sau khi tới đó, Cố Vân Tịch đã mang thai, vậy thì càng không thể để cô rời khỏi nữa rồi.

Mười tháng sau, cô sinh được một bé gái. Điều này khiến cả hoàng tộc Gia Cát mừng đến phát cuồng!

Gia tộc Gia Cát chẳng thiếu thứ gì, duy chỉ quý con gái, họ cảm thấy như thể Cố Vân Tịch đến để cải tạo gien cho gia tộc vậy.

Quả nhiên, trong vòng nửa năm sau khi cô con gái nhỏ được sinh ra, hoàng tộc lại liên tiếp chào đón thêm ba bé gái nữa. Cả hoàng tộc lúc nào cũng tưng bừng như đang ăn Tết.

Ai cũng nói Cố Vân Tịch là phúc tinh, còn cô bé con của cô cũng là một tiểu phúc tinh, cuối cùng cũng đã đem về cho họ mấy đứa cháu gái quý giá!

Vậy thì lần này, nói gì cũng không thể để họ rời đi được. Nếu họ đi rồi, lỡ phúc khí cũng đi theo, thì lại quay về cái thời chỉ toàn sinh con trai thì sao?

Hiện tại, Cố Vân Tịch đã mang thai đứa thứ hai, Gia Cát gia vẫn không cho cô quay về.

Chưa nói đến cả hoàng tộc, chỉ riêng Gia Cát Nguyệt Hoa – anh trai cô, cũng không nỡ để em gái rời đi vào lúc này.

Chuyện sinh nở vốn rất nguy hiểm, để Vân Tịch sinh ở nhà mẹ đẻ, nơi có y học tiên tiến, mọi người đều yên tâm hơn.

Hai năm rồi, họ vẫn chưa quay về. Nếu không phải vẫn gửi tin về Lục gia, bên này đã lo lắng đến phát sốt, sợ rằng đứa cháu đích tôn nhà họ không định về nữa rồi!

Diệp Phồn thì thật sự khổ cực vô cùng, sắp tức chết đến nơi!

“Tiểu Ngũ, cái miệng quạ đen của cậu, mấy người đó thật sự không quay về nữa rồi! Quá đáng thật! Ông đây bận muốn chết luôn!”

Trong văn phòng, mỗi lần thấy Lưu Tinh Trì, Diệp Phồn đều không nhịn được phải than vãn mấy câu.

Tiểu Ngũ thì đang bế con trai, cười rạng rỡ.

Hai năm qua, anh ta đã kết hôn với Lạc Vũ Vi, dù Lục Hạo Đình chưa về, không thể cứ chờ mãi được.

Cậu bé trong lòng chính là con trai mà Lạc Vũ Vi sinh cho anh ta, mới mấy tháng tuổi thôi nhưng ngoan ngoãn và đáng yêu vô cùng. Hôm nay Tiểu Ngũ được nghỉ, nên ôm con ra ngoài chơi một chút, tiện thể đến thăm ông anh đáng thương này.

Tiểu Ngũ cười nói: “Anh đừng nổi giận vậy chứ, cẩn thận hù dọa cháu trai của anh đấy!”

Bé con trong lòng cậu nhìn về phía Diệp Phồn, mở to đôi mắt như quả nho, “A a…”

Diệp Phồn: “…”

Diệp Phồn nhìn Lưu Tinh Trì, có chút ghen tị hỏi: “Dạo này cậu nhàn rỗi lắm phải không?”

Tiểu Ngũ cười đáp: “Không hề đâu! Em bận lắm ấy chứ! Đại ca không có nhà, rất nhiều việc của Lục gia phải do em lo liệu. Vũ Vi thì đi học rồi, bình thường em còn phải chăm con trai nữa đấy, vô cùng bận luôn!”

Diệp Phồn: “Tôi sao chẳng thấy cậu bận chỗ nào cả?”

Tiểu Ngũ: “Là lúc em bận anh không thấy thôi! Anh chỉ lo công việc thôi mà, chăm con đã có chị ba và bác gái giúp rồi, Tiểu Hiên cũng lớn rồi, có cần người lớn trông suốt đâu, anh còn bận cái gì nữa? Đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng!”

Diệp Phồn: “…”

Trong thời gian mang thai, Lạc Vũ Vi vẫn không ngừng ôn thi nghiên cứu sinh, đến lúc sinh con rồi ở cữ, cũng không ngồi yên một chỗ. Sau khi dưỡng sức xong, cô đi thi và đã đỗ.

Diệp Phồn hỏi tiếp: “Đại ca bọn mình lâu vậy không quay về, bên Lục gia không có gì bất thường sao?”

Tiểu Ngũ khựng lại một chút, nụ cười không chạm đến đáy mắt, giọng mang theo vài phần mỉa mai: “Có thì vẫn có, nhưng mà chú Ba Lục còn ở đó, họ cũng không dám làm gì quá đáng.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1001: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (10): Tiểu Ngũ thông minh (2)


Sự xuất hiện của hoàng tộc Gia Cát gia đối với giới hào môn ở Đế Đô chẳng khác nào một cú nổ lớn, như “quân át chủ bài” giáng xuống, lập tức đè bẹp toàn bộ thế lực còn lại, từ quân đội đến chính trị, không ai có thể so bì.

Đường gia và Lục gia cũng nhờ đó mà một bước lên mây, vị thế vươn l*n đ*nh cao.

Thế nhưng, hoàng tộc Gia Cát lại không ở lại quá lâu. Đế Đô vẫn là Đế Đô của ngày xưa, Gia Cát Nguyệt Hoa cũng không can thiệp quá sâu vào chuyện bên này. Điều duy nhất anh ấy bảo vệ là Lục gia và Đường gia.

Ban đầu, đương nhiên ai cũng nể sợ. Dù là Lục gia và Đường gia, không ai dám manh động, càng không dám có mưu đồ gì.

Nhưng hai năm trôi qua, tình hình đã dần thay đổi.

Gia Cát Nguyệt Hoa rời đi, Cố Vân Tịch và Cố Hy Nhiễm cũng bị đưa trở lại nhà mẹ đẻ. Đường Dục và Lục Hạo Đình cũng theo họ về.

Đã hai năm rồi… vẫn chưa thấy quay về.

Không chừng… sẽ không quay lại nữa!

Người Gia Cát gia vốn đã rất lợi hại, lại còn sủng ái hai cô gái kia đến tận trời. Ở nhà mẹ đẻ được nâng như nâng trứng, còn gì thoải mái hơn? Tại sao phải quay về Đế Đô để làm dâu nhà người ta?

Đã thế, nếu Gia Cát gia không cho rời đi, thì Đường Dục và Lục Hạo Đình cũng chẳng thể về nổi.

Hai năm đủ dài để lòng người đổi thay.

Sự kính sợ ban đầu đã dần phai nhạt, đặc biệt là với Lục gia thiếu đi người cháu đích tôn như Lục Hạo Đình, còn đám cháu đời sau thì chưa đủ tầm. Ngược lại, lại càng dễ trở thành cái gai trong mắt thiên hạ.

Lúc này, Diệp Phồn hừ lạnh: “Đúng là vì tiền tài mà mạng người trở nên rẻ rúng. Đại ca mới đi có hai năm thôi mà đám người kia đã không kiềm được dã tâm! Chẳng lẽ họ không nghĩ, dù cả đời đại ca không trở lại, thì Lục gia và Đường gia vẫn là nhà của họ ấy à? Ai cho phép người khác ức h**p?”

Lưu Tinh Trì bật cười, vẻ mặt ung dung: “Lòng người mà, thấy tiền là động tâm, chuyện này đâu lạ gì! Còn nhớ lúc đại ca cưới Vân Tịch không? Gia Cát gia tặng bao nhiêu của hồi môn? Giờ cả hai người họ đều không có mặt ở đây, số của cải kia gần như do tụi mình quản lý hết.”

“Ở Đế Đô, họ không động nổi vào Lục gia và Đường gia, nhưng nếu dòm ngó những phần bên ngoài thì vẫn rất dễ!”

Diệp Phồn cau mày: “Vậy thì thời gian tới chắc chắn không yên rồi. Không thể để tình hình tiếp diễn như vậy mãi được. Mới có hai năm thôi mà mấy kẻ kia đã lộ mặt rồi. Tôi nói thật, nếu hai năm nữa mà đại ca họ còn chưa về, chắc chắn sẽ có người phát cuồng lao vào tranh giành. Đến lúc đó, Lục gia thực sự sẽ gặp nguy.”

Lưu Tinh Trì vừa dỗ con vừa thản nhiên, không hề lo lắng: “Anh đừng căng thẳng thế, sẽ không đến mức đó đâu!”

Diệp Phồn sửng sốt: “Không đến mức đó?”

“Ừ, tuyệt đối không!” Lưu Tinh Trì khẳng định chắc nịch.

Nghĩ đến thái độ của Gia Cát Nguyệt Hoa năm đó, anh ta chậm rãi nói: “Anh đừng quên, Gia Cát gia tuy sủng ái Vân Tịch thật đấy, nhưng vị đại hoàng tử Gia Cát Nguyệt Hoa đó lại không phải người hồ đồ. Nếu không phải bọn họ có thể đi lại giữa hai nơi, thì lúc đó anh ấy đã giữ Vân Tịch ở lại vĩnh viễn rồi, chứ đâu để cô ấy quay về kết hôn làm gì?”

“Hơn nữa, năm đó Gia Cát Nguyệt Hoa chưa từng có ý định cắt đứt quan hệ giữa Vân Tịch và Lục gia. Anh ấy tôn trọng lựa chọn của em gái. Hai năm qua chỉ là vì gia đình bên kia quá nhớ Vân Tịch, lại thêm mẹ cô ấy bệnh bao năm trời, giờ mới có cơ hội đoàn tụ với con gái, thì ở lại lâu một chút cũng dễ hiểu.”

“Nếu sau này có bầu, sinh con, rồi lại bận bịu với con nhỏ, thì ở lại thêm chút thời gian cũng chẳng có gì lạ.”

“Nhưng tôi dám chắc, Gia Cát Nguyệt Hoa sẽ không để đại ca ở đó mãi mãi.”

Diệp Phồn nhướng mày: “Ồ? Sao cậu nói chắc thế??”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1002: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (11): Tiểu Ngũ thông minh (3)


Hôm nay đứa bé trong lòng dường như đặc biệt vui, cứ “a a” suốt không ngừng. Lưu Tinh Trì đứng dậy, vừa bế con đi dạo quanh văn phòng, vừa nói với Diệp Phồn: “Bởi vì vị Đại hoàng tử Gia Cát gia kia thông minh đến mức đáng sợ, kiểu người luôn trước sau đều hoàn hảo ấy. Mà đã thông minh như vậy thì chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện ngu ngốc, tưởng là tốt nhưng lại hại nhiều hơn lợi.”

“Tình cảm giữa Vân Tịch và đại ca, ai cũng thấy rõ. Đại ca thật lòng thương cô ấy. Dù Gia Cát gia là người thân ruột thịt, nhưng Vân Tịch lớn lên bên này, do một tay đại ca nuôi nấng. Tình cảm sâu đậm đó không ai thay thế được. Đại ca lại là trưởng tôn của Lục gia, tất cả gốc rễ đều ở đây. Nếu cứ giữ đại ca bên kia quá lâu, sớm muộn gì anh ấy cũng khó chịu vì cảm giác bị áp đặt. Mà một khi tâm trạng anh ấy thay đổi, thì tình cảm với Vân Tịch cũng có thể rạn nứt. Đến lúc đó, Vân Tịch liệu có còn vui vẻ được như bây giờ không?”

“Với tình hình hiện tại của Lục gia, anh nghĩ vị Đại hoàng tử kia không nhìn ra à? Không chỉ anh ấy, ngay cả đại ca cũng hiểu rất rõ. Vì thế, Gia Cát Nguyệt Hoa càng không thể giữ đại ca lại bên kia quá lâu. Đại ca lo cho Lục gia, nếu cứ để tình trạng đó kéo dài, tâm trạng kiểu gì cũng ảnh hưởng.”

“Nếu Đại hoàng tử thực sự muốn Vân Tịch hạnh phúc, thì anh ấy sẽ không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của hai người họ. Cứ chờ xem, trong vòng một năm nữa thôi, bên đó chắc chắn sẽ có động thái.”

Diệp Phồn nghe vậy, ngẫm lại những chuyện Gia Cát Nguyệt Hoa từng làm ở Đế Đô, đúng là rất thương Vân Tịch, cũng rất tôn trọng cô ấy. Khi tổ chức hôn lễ, sính lễ đưa đến nhiều đến mức chất đầy cả mấy gian nhà. Sau đó, Vân Tịch muốn phát triển ngành y, Đại hoàng tử cũng dốc toàn lực ủng hộ.

Ngay cả sản nghiệp bên phía Cố Băng Nhan để lại, anh ta cũng không lấy bất kỳ phần nào, giao hết cho Đường Dục và Lục Hạo Đình. Nói trắng ra là muốn nâng cao thực lực cho hai người họ.

Hai bên rõ ràng vẫn có thể qua lại, Vân Tịch trở về hay đi về bên kia đều được, đâu nhất thiết phải ở hẳn lại đó. Thậm chí bản thân Vân Tịch có lẽ cũng chưa từng xem nơi đó là nhà, dù gì cô ấy lớn lên bên này, cả sự nghiệp cũng xây dựng ở đây.

Diệp Phồn nhìn Lưu Tinh Trì, bất giác bật cười.

“Được đấy Tiểu Ngũ, cái đầu cậu đúng là ghê thật! Nghe cậu phân tích xong, anh thấy yên tâm hơn hẳn. Vị Đại hoàng tử kia quả là một nhân vật lợi hại. Về đầu óc và mưu lược, anh mà đấu thì chắc chắn thua xa.”

Lưu Tinh Trì cười lớn, nhìn Diệp Phồn, trêu: “Anh nghĩ ai có thể khiến cả Đường đại ca lẫn Lục đại ca phải ngoan ngoãn nghe lời?”

Diệp Phồn: “…”

Ha ha ha ha ha!

Lưu Tinh Trì cũng không nán lại lâu, nói chuyện với Diệp Phồn một lát rồi ôm con rời đi. Hôm nay anh chỉ đến để an ủi ông anh đang bị công việc vắt kiệt sức lực.

Vợ anh – Lạc Vũ Vi – sắp tan học, anh tiện thể bế con đi đón cô ấy.

Nhìn bóng lưng Lưu Tinh Trì rời đi, Diệp Phồn thật lòng có chút ngưỡng mộ anh ta.

Tiểu Ngũ đúng là một người đáng nể.

So với mấy anh em khác, xuất thân của anh ta rất thấp. Nhưng anh ta lại có thể khiến tất cả họ thật lòng xem như anh em.

Xuất thân chưa bao giờ là điểm yếu của anh ta. So với người từng được gọi là em trai của Đường Dục, có ánh hào quang của đại ca bao bọc như Đường Lạc, vậy mà nhiều năm vẫn chẳng thể thực sự bước vào giới của bọn họ.

Tình cảm giữa nhóm anh em với Đường Lạc, phần lớn chỉ là thương hại, hay nói đúng hơn là sự tiếc nuối cho Đường Dục, chứ chưa bao giờ xuất phát từ chính con người Đường Lạc.

Nhưng Tiểu Ngũ thì khác. Anh ta thực sự có năng lực, có giá trị.

Nhất là hai năm nay, khi Lục Hạo Đình không có mặt, năng lực của Lưu Tinh Trì ngày càng nổi bật. Hóa ra trước giờ anh ta chỉ quá khiêm tốn thôi, chứ chưa bao giờ là người yếu kém.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1003: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (12): Tiểu Ngũ thông minh (4)


Diệp Phồn nghĩ lại thì chợt nhận ra: Trong số mấy anh em bọn họ, có lẽ người sống thoải mái và yên ổn nhất lại chính là Lưu Tinh Trì!

Ngoài việc xuất thân là trẻ mồ côi, không có gia đình ruột thịt, thì những năm qua, cuộc sống của anh gần như không gặp biến cố gì lớn, cũng chẳng trải qua thăng trầm gì đáng kể, tất cả đều êm đềm suôn sẻ.

Chứ còn mấy người họ, ít nhiều gì cũng từng trải qua mất mát, tổn thương.

Tiểu Ngũ sống đơn giản, bình dị, lại thuận buồm xuôi gió khiến người khác phải ghen tị thật sự.

Lúc này, Lưu Tinh Trì lái xe đến trước cổng trường của Lạc Vũ Vi. Khi cô tan học lên xe, liền thấy bé con đang nằm ngủ ngon lành trong xe nôi, lập tức mặt mày rạng rỡ.

Cô ôm con vào lòng, nựng nịu: “Ôi chao, cục cưng của mẹ, có nhớ mẹ không nào~?”

Lưu Tinh Trì lái xe rời đi, vừa cười vừa hỏi: “Hôm nay học có mệt không? Tối nay đừng ăn ở nhà nữa, anh đưa em đi ăn món ngon.”

Lạc Vũ Vi ôm con ngồi ở ghế sau, cười tươi đồng ý: “Được đó! Hôm nay bài vở nhiều, em làm suốt cả buổi chiều, mệt rã rời rồi, đi ăn một bữa thịnh soạn cho bõ.”

“Được! Hôm nay anh sẽ bồi bổ cho em thật tốt!”

Lưu Tinh Trì vừa lái xe, vừa nhìn vợ và con trong gương chiếu hậu, trong lòng tràn ngập cảm giác mãn nguyện.

Anh ta đưa họ đến một nhà hàng mà mình đã đặt bàn từ trước.

Đế Đô luôn nhộn nhịp, sôi động, mỗi năm lại có thêm vô số thứ mới mẻ. Nhà hàng này vừa mới khai trương không lâu, nhưng rất sang trọng, món ăn lại ngon, vì thế từ lúc mở cửa đã đông khách nườm nượp.

Hôm nay Lưu Tinh Trì có thời gian rảnh bèn dắt vợ con đến thử.

Anh đã đặt bàn trước nên đồ ăn được mang ra rất nhanh.

“Anh đã gọi mấy món rồi, em xem thử muốn ăn thêm gì thì gọi nhé.”

Anh đưa thực đơn cho Lạc Vũ Vi. Trước đó anh đã gọi hai món mặn một món canh, để cô lót dạ trước.

Lạc Vũ Vi cũng gọi thêm hai món nữa. Cô đúng là đã đói, nên không khách sáo, bắt đầu ăn luôn.

Lúc này bé con đột nhiên oa oa khóc, đói bụng rồi.

Lưu Tinh Trì bế con lên, pha sữa, rồi kiên nhẫn đút cho bé bú.

Vừa bú được, bé con nín khóc ngay.

Người đàn ông ngồi bên cạnh loay hoay pha sữa, dỗ con thành thạo chẳng khác gì bảo mẫu chuyên nghiệp, trong khi Lạc Vũ Vi thì yên tâm ăn uống. Cảnh tượng ấy khiến nhiều phụ nữ xung quanh không khỏi ngước nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Tất cả những điều này, bị một người cách đó không xa – Diêu Văn Tích – thu hết vào mắt.

Cảnh ấy khiến bà ta cảm thấy vừa khó chịu, vừa khinh thường.

Một người đàn ông mà giữa nơi công cộng lại ngồi cho con bú sữa, không biết mất mặt hay sao?

Chẳng bao lâu sau, Tần Mạc và Lý Tâm Đồng cùng bước vào nhà hàng. Hai người bọn họ hiện tại thân thiết hơn nhiều so với hai năm trước.

Lý Tâm Đồng là một cô gái có tam quan ngay thẳng, gia cảnh tốt, lại không có tính khí đỏng đảnh. Quan trọng nhất là cô ấy thật lòng thích Tần Mạc, vẫn luôn theo đuổi anh. Sau một thời gian dài tiếp xúc, Tần Mạc rốt cuộc cũng rung động.

Vừa bước vào, Lý Tâm Đồng khoác tay Tần Mạc liền nhìn thấy Lạc Vũ Vi và Lưu Tinh Trì, lập tức tươi cười gọi lớn: “Vũ Vi!”

Đều là bạn bè thân thiết, lâu rồi không gặp, đúng lúc ghép bàn ngồi chung, vừa ăn vừa trò chuyện cho vui!

Lý Tâm Đồng gọi thêm món, bốn người ngồi chung bàn, trò chuyện rất vui vẻ.

Về phần Diêu Văn Tích, đây là lần đầu tiên bà ta gặp Lý Tâm Đồng. Hai năm nay, bà ta vẫn luôn bận rộn tìm cách chuyển toàn bộ thế lực gia tộc sang Đế Đô. Nhưng mọi chuyện không hề suôn sẻ như tưởng tượng, thậm chí còn khó khăn gấp bội.

Bà ta từng nhiều lần tìm đến Lạc Vũ Vi nhờ vả, nhưng đều bị từ chối, nên trong lòng rất không vui.

Còn Tần Mạc, sau khi tốt nghiệp đại học thì không trở về Giang Châu nữa, nói là muốn ở lại Đế Đô phát triển.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1004: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (13): Tiểu Ngũ thông minh (5)


Diêu Văn Tích vốn đã muốn đến Đế Đô, nên khi Tần Mạc nói muốn ở lại, bà ta chẳng có lý do gì để ngăn cản. Huống chi bà ta biết Tần Mạc có quan hệ khá tốt với Cố Vân Tịch, việc Tần Mạc ở lại Đế Đô thực ra càng có lợi cho Tần gia.

Từ nhỏ Tần Mạc đã là đứa trẻ ngoan, lại thông minh lanh lợi, dù từng bị bệnh nặng cũng chưa từng khiến người ta phải lo lắng về việc học hành.

Vì vậy, suốt hai năm qua, Diêu Văn Tích chưa từng can thiệp vào chuyện học hành của anh ta.

Bà ta cứ nghĩ rằng con mình là người có chí tiến thủ, có lẽ đang chuẩn bị thi cao học. Trước đây bà ta cũng không quan tâm nhiều đến đời sống riêng tư của con trai, nào ngờ hôm nay lại vô tình bắt gặp anh dẫn theo một cô gái, hơn nữa nhìn hai người còn rất thân thiết!

Vẻ mặt Diêu Văn Tích lập tức cau lại.

Cô gái kia là ai?

Nhìn thân mật thế kia, chẳng lẽ là bạn gái?

Tên nhóc này thật không hiểu chuyện!

Tần Mạc là con trai trưởng của Tần gia, tương lai sẽ kế thừa cả gia tộc. Hiện giờ Tần gia đang trong giai đoạn bước vào Đế Đô, là thời điểm quan trọng nhất. Vợ tương lai của Tần Mạc đáng lẽ phải là người có thể hỗ trợ cho sự nghiệp của anh ta, sao lại có thể tùy tiện quen một cô gái được?

Nhìn nụ cười rạng rỡ kia, là biết ngay kiểu con gái không xuất thân danh môn!

Diêu Văn Tích càng nghĩ càng khó chịu, càng nhìn Lý Tâm Đồng lại càng không vừa mắt.

Bà ta vốn đã không chịu được chuyện gì vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Mà con gái thời nay thì chẳng biết giữ kẽ gì cả, thực dụng, tham vọng, cứ thấy trai nhà giàu là nhào tới, suốt ngày mơ làm "phượng hoàng đậu cành cao".

Tần Mạc vừa có ngoại hình lại là con trai của chủ tịch tỉnh tỉnh Giang Nam: loại đàn ông như thế, làm gì thiếu con gái bám theo?

Diêu Văn Tích ở một mình mà nghĩ ngợi đủ điều, càng nghĩ càng cho rằng Lý Tâm Đồng chính là loại con gái có dã tâm trèo cao.

Mãi đến khi nhóm Tần Mạc ăn uống xong rời đi, Diêu Văn Tích vẫn không xuất hiện. Nhưng từ giây phút đó, bà ta đã để tâm đến Lý Tâm Đồng rồi.

Khi Tần Mạc và Lý Tâm Đồng rời khỏi nhà hàng, Diêu Văn Tích lập tức lặng lẽ bám theo. Bà ta tận mắt thấy Lý Tâm Đồng bước lên xe của Tần Mạc, hai người cùng rời đi.

Diêu Văn Tích nhanh chóng lái xe theo sau. Quả nhiên, bà ta thấy Tần Mạc đưa Lý Tâm Đồng về căn hộ của anh ta.

Đây là căn nhà mà Tần Mạc tự mua sau khi khởi nghiệp ở Đế Đô. Diêu Văn Tích chưa từng đến đây, nhưng đã nghe con trai nhắc đến một lần, nên bà ta biết nơi này.

Vị trí căn hộ nằm gần trung tâm thành phố, giá trị rất cao. Đặc biệt ở Đế Đô – nơi “tấc đất tấc vàng” – thì có được một căn hộ dạng duplex ở đây là điều không dễ. Một người trẻ như Tần Mạc mà sở hữu được chỗ này, rõ ràng gia đình hậu thuẫn rất mạnh.

Diêu Văn Tích không vào theo, mà ngồi trong xe quan sát, muốn xem hai người kia rốt cuộc đang làm gì.

Nhưng sau khi Lý Tâm Đồng và Tần Mạc vào nhà, suốt một thời gian dài cũng không thấy ai bước ra. Đợi càng lâu, sắc mặt Diêu Văn Tích càng tối sầm lại. Đến tận tám giờ tối, Lý Tâm Đồng vẫn chưa xuất hiện.

Lúc này, Diêu Văn Tích đã giận đến mức chỉ muốn xông vào, lôi cô gái “mặt dày vô liêm sỉ” kia ra ngoài, quẳng đi thật xa. Thậm chí bà ta còn tưởng tượng ra viễn cảnh một ngày nào đó, cô gái này ôm bụng bầu đến Tần gia làm ầm lên, thế thì con trai bà ta còn lấy được thiên kim nhà gia thế nào nữa?

Bà ta ngẩng đầu nhìn lên căn hộ một lúc lâu, cuối cùng vẫn cố nén cơn giận. Tần Mạc đang ở trong đó, không thể manh động lúc này, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ.

Diêu Văn Tích ngồi trong xe tính toán cách đối phó. Sau khi nghĩ ra một kế sách, bà ta mới chịu rời đi.



Còn trong căn hộ trên lầu…

Lúc này, trong phòng của Tần Mạc, Lý Tâm Đồng đang cầm bút, nhăn nhó nhìn vào cuốn sách trước mặt: “Trời ơi, khó quá đi! Cái này em đọc không hiểu gì hết!”

Tần Mạc đang ôm laptop xử lý công việc bên cạnh, nghe vậy liền đi lại, cúi xuống nhìn rồi nhận xét: “Cũng không khó lắm đâu, để anh giảng cho em nhé?”

Lý Tâm Đồng: “……”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1005: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (14): Bao giờ mới ra mắt ba mẹ? (1)


Có người yêu là học bá thì cảm giác thế nào?

Lý Tâm Đồng sẽ nói cho bạn biết: càng yêu lâu, cô càng cảm thấy... mình đúng là chỉ đến nhân gian “cho đủ số lượng” mà thôi!

“Các anh… sao ai cũng thông minh thế nhỉ? Cái đầu làm bằng gì vậy? Em thấy các anh chẳng phân biệt môn học gì cả, cái gì cũng giỏi, cái gì cũng biết!”

Tần Mạc nghe mà hơi mơ hồ: “Bọn anh? Là ai?”

“Là Vân Tịch chứ ai!” Lý Tâm Đồng gục mặt xuống bàn, uể oải than thở: “Tuy Vân Tịch đã rời đi hai năm rồi, nhưng cái ‘bóng ma tâm lý’ cô ấy để lại với em chưa bao giờ vơi bớt. Đó là lần đầu tiên em gặp một cô gái vừa thông minh lại vừa toàn năng đến vậy, việc gì cũng giỏi, chuyện gì cũng hiểu. Ban đầu em còn nghĩ Vân Tịch là ngoại lệ, trên đời này phần lớn mọi người đều bình thường như em thôi!”

“Nhưng giờ ở bên anh lâu rồi, em mới phát hiện... thật ra, người như hai người các anh chẳng hề hiếm, chỉ là em trước đây chưa từng gặp mà thôi.”

Tần Mạc: “……”

Dù là Cố Vân Tịch hay Tần Mạc thì đều là kiểu học bá thực thụ. Dù Tần Mạc từng bệnh tật suốt thời thơ ấu, nhưng chuyện học hành chưa bao giờ bị trì trệ, thậm chí còn tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.

Bây giờ sức khỏe đã hồi phục thì lại càng xuất sắc hơn nữa!

Lý Tâm Đồng trước đây chủ yếu giao du trong giới tiểu thư nhà giàu ở Đế Đô. Trong số đó, tuy cũng có người học giỏi, nhưng để đạt đến tầm “b**n th**” như Cố Vân Tịch và Tần Mạc thì... vẫn còn cách xa lắm.

Phần lớn các cô gái trong giới của cô bận rộn với đồ hiệu, các hoạt động xã hội. Ở độ tuổi như cô, những người thật sự có thành tựu trong sự nghiệp thì rất hiếm, hầu hết vẫn đang đi học, có người còn đang du học nước ngoài.

Nhìn thấy vẻ mặt chán nản của cô, Tần Mạc mỉm cười xoa đầu cô: “Em cũng rất thông minh mà! Nếu không, sao trước đây lại đậu được vào một trường đại học như vậy đúng không? Chỉ là em đang học trái ngành thôi, nên mới thấy khó hiểu. Cứ học dần dần rồi sẽ quen!”

Trước đây Lý Tâm Đồng học ngành y, nhưng thật ra cô không có hứng thú cũng chẳng có năng khiếu gì trong lĩnh vực đó. Năm xưa hoàn toàn là do bố cô muốn cô vào ngành để có thêm chút nền tảng danh tiếng.

Giờ thì cô đã dần trưởng thành. Nhìn người xung quanh ai cũng giỏi giang, thậm chí như Lạc Vũ Vi đã kết hôn rồi mà vẫn tiếp tục học cao học, cô cũng thấy mình nên học hỏi thêm điều gì đó.

Dù sao vẫn còn trẻ, chưa gấp gáp phải kiếm tiền, cô vẫn còn thời gian.

Hiện giờ cô đang học quản lý. Với nền tảng và quan hệ của Lý gia, chỉ cần cô có thành tích tốt, hoàn toàn có thể theo đuổi ngành mình yêu thích, muốn vào trường top đầu cũng chẳng phải điều không thể.

Chỉ là vì trước giờ chưa từng học quản lý nên khởi đầu hơi vất vả chút.

May mắn thay… Tần Mạc lại là “chuyên gia” trong lĩnh vực này!

Bài vở của Lý Tâm Đồng gần như đều do Tần Mạc hướng dẫn.

Hai người miệt mài học đến tận 9 giờ rưỡi tối, lúc này Tần Mạc mới ngẩng lên nhìn đồng hồ, rồi nói: “Đã hơn chín giờ rồi, em có đói không? Anh đưa em đi ăn chút gì nhé?”

Lý Tâm Đồng liếc nhìn thời gian, rồi uể oải đáp: “Giờ này rồi à? Ưm… Em lười ra ngoài lắm, anh gọi giúp em xuất đồ ăn ngoài đi, bụng em đúng là đang réo rồi.”

Gọi đồ ăn ngoài thì ít nhất cũng phải nửa tiếng mới tới. Tần Mặc xót ruột không nỡ để bạn gái phải đói, liền nói: “Xem nốt phần này thôi, đừng học nữa, mai nghỉ, để mai xem tiếp. Biết chưa?”

“Dạ~” Lý Tâm Đồng không ngẩng đầu, vẫn đang chăm chú đọc sách.

Tần Mặc liền đứng dậy vào bếp, nấu cho cô một tô mì thịt băm với rau xanh. Khoảng mười phút sau, anh ta bưng tô mì đặt trước mặt cô.

Lý Tâm Đồng ngỡ ngàng: “Anh làm á?”

“Ừ, chẳng lẽ để em ăn đồ ngoài thật à? Ít nhất cũng phải đợi 30 phút mới có đồ, sao anh nỡ để em đói thế!”

Lý Tâm Đồng nghe vậy thì mắt cong cong, miệng cười rạng rỡ, được người yêu quan tâm thế này, quả thật là quá hạnh phúc!

Cô lập tức cầm tô mì lên ăn luôn.

Mì không nhiều, chỉ một tô nhỏ.

Tần Mặc bật cười: “Anh chỉ làm chừng này thôi, để em ăn vừa đủ, sợ làm nhiều quá em lại no quá khó chịu, rồi lại suốt ngày than phải giảm cân nữa.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1006: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (15): Bao giờ mới ra mắt ba mẹ? (2)


Lý Tâm Đồng vừa ăn mì vừa cười tít mắt.

Tần Mạc là người sống rất có quy tắc. Dù có những lúc bận công việc đến khuya thì anh cũng chỉ ăn nhẹ vào buổi tối, gần như không bao giờ ăn quá no.

Tô mì này rõ ràng là vì lo cô bị đói nên mới làm cho cô ăn lót dạ.

Không để cô ngủ trong tình trạng bụng đói, mà cũng không để cô ăn đến mức no căng khó chịu.

Thật sự... đôi lúc, cô cũng không trách mình vì quá mê mẩn anh!

Một người đàn ông xuất sắc, tự kỷ luật, còn đẹp trai thế này, không mê mới là lạ!

Lý Tâm Đồng vốn sống đơn giản, đôi khi còn có chút lười biếng. Cô không có những thói quen tốt như Tần Mạc, nhưng kể từ khi quen anh, dần dần cô bị ảnh hưởng. Một số thói quen xấu cũng từ đó mà thay đổi.

Sau khi cô ăn xong, Tần Mạc đi rửa bát, rồi quay lại kéo cô dậy: “Đi thôi, ra ngoài đi dạo chút nào. Ngồi lâu như vậy rồi, đi vận động một chút.”

“Ưm…” Lý Tâm Đồng uể oải: “Em còn chút xíu nữa là học xong rồi, có một câu cuối em vẫn chưa hiểu.”

“Về rồi anh giảng cho. Giờ đi dạo một lát, rồi về tắm rửa đi ngủ.”

Tần Mạc kéo cô ra ngoài.

Khu này là khu nhà cao cấp, môi trường cực kỳ tốt. Lúc này trời đã tối nhưng vẫn còn vài người đang đi bộ ngoài đường.

Tần Mạc nắm tay cô, dắt cô đi chậm rãi: “Đi thôi! Ra ngoài hít thở không khí một chút cũng tốt cho em. Đừng suốt ngày ru rú ở nhà.”

Lý Tâm Đồng nhìn quanh, người không nhiều, nhưng đèn đường hai bên vườn hoa lại rất sáng.

“Cả ngày em đã mệt lắm rồi, có thời gian thì nên làm xong bài sớm mà đi ngủ, chứ còn ra ngoài làm gì nữa!”

Tần Mạc dừng lại, quay đầu nhìn cô.

“Dạo này em học chăm quá rồi, không thấy mệt sao?”

Lý Tâm Đồng thở dài: “Chính vì mệt nên mới muốn tranh thủ nghỉ ngơi. Em không muốn lãng phí chút thời gian nào luôn ấy!”

Tần Mạc lườm cô: “Anh rủ em đi dạo tí thôi mà gọi là lãng phí thời gian à? Tiểu nha đầu, ở bên bạn trai, lãng mạn cũng không được hả?”

Lý Tâm Đồng khựng lại.

Tần Mạc bật cười, kéo cô vào lòng, trán tựa trán, cười dịu dàng: “Chỉ là thấy em học hành cực quá, nên anh mới muốn dắt em ra ngoài thư giãn một chút.”

“Em xem, gió nhẹ hiu hiu, sao trời đầy sao, hoa trong vườn cũng nở rực rỡ… Có cảm giác thơ mộng dưới trăng trước hoa không? Có bạn trai đẹp trai thế này đi dạo cùng em, không thấy chút xíu lãng mạn nào à?”

Lý Tâm Đồng lập tức cười ngây ngô: “Hi hi hi, có chút chút!”

Tần Mạc nói tiếp: “Anh thấy em học tập căng thẳng quá, sợ em nản, nên mới muốn thêm chút lãng mạn vào những ngày bình thường. Thế mà em lại không cảm kích gì cả!”

“Không có không có, em rất vui, thật sự rất vui luôn đó!”

Lý Tâm Đồng nhón chân lên, hôn lên má Tần Mạc một cái: “Cảm ơn chồng yêu!”

Tần Mạc bật cười: “Em gọi anh là gì cơ?”

“Chồng yêu!”

Tần Mạc cười khì, hôn cái chụt lên trán cô, cố ý kêu to tiếng: “Ngoan quá!”

“Ha ha ha ha…” Lý Tâm Đồng cười khanh khách, vui đến mức không kìm được.

Tần Mạc dắt cô đi dạo dưới lầu một lúc, rồi đưa cô lên nhà. Sau đó bảo cô đi tắm, còn bài chưa hiểu thì để lát nữa anh giảng tiếp.

Lý Tâm Đồng tắm xong, thay đồ ngủ rồi bước ra thì thấy Tần Mạc vẫn đang nghe điện thoại, chưa xong việc.

Đến khi anh nghe xong cuộc gọi, tắm rửa rồi quay lại phòng khách thì thấy cô gái nhỏ đã ngủ ngon lành trên ghế sofa từ lúc nào.

Cô vẫn còn trẻ, đúng độ tuổi thiếu nữ đẹp nhất. Vừa tắm xong, làn da càng thêm mịn màng, căng bóng, nằm yên lặng trên sofa, trông vừa ngoan ngoãn lại cực kỳ đáng yêu.

Tần Mạc nhìn cô, bất giác nhớ đến hai năm trước, khi cô nhóc này ngượng ngùng theo đuổi anh, bỗng bật cười khẽ:

“Vậy mà cũng ngủ mất tiêu luôn, đúng là hoàn toàn không đề phòng anh mà!”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1007: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (16): Bao giờ mới ra mắt ba mẹ? (3)


Tần Mạc cảm thán một câu, rồi nhẹ nhàng bế cô dậy, chuẩn bị đưa cô về phòng ngủ của cô. Nhưng vừa đi được mấy bước thì dừng lại.

Anh ngập ngừng trong chốc lát, cuối cùng… lại không đưa cô về phòng cô, mà là… bế cô vào phòng của mình.

Đêm đó cứ thế trôi qua.



Sáng hôm sau, khi Lý Tâm Đồng tỉnh dậy, vẫn còn mơ mơ màng màng, trước mắt cô hiện ra một gương mặt quen thuộc, gương mặt ấy đang phóng đại trước mặt cô.

Ban đầu cô còn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn quanh một vòng mới nhận ra mình đang nằm trong vòng tay của Tần Mạc, hai người… trên cùng một chiếc giường.

“A a a a a a…” Một tiếng hét chói tai vang lên, Lý Tâm Đồng bật dậy như cá chép quẫy, la lớn: “Anh làm gì ở đây vậy?!”

Tần Mạc còn đang ngủ say, bị tiếng hét ấy làm cho tỉnh hẳn, tỉnh mộng ngay lập tức.

Thấy bộ dạng hoảng hốt của cô gái nhỏ, anh suýt bật cười nhưng vẫn cố nén lại.

“Đêm qua em ngủ quên, anh bế em vào đây ngủ chung luôn. Dù sao giường anh cũng rộng, hai người nằm thì cũng đâu có chật đâu mà.”

Lý Tâm Đồng: “…”

Lý do quái quỷ gì đây?!

Cô tức điên lên, chộp lấy cái gối mà lao vào đập tới tấp: “Đồ khốn!! Đồ lưu manh thối tha!! Đạo đức giả!! Anh lừa em!! Hu hu hu hu… Ai cho anh bế tôi vào đây hả?! Hu hu hu… Đồ chết tiệt!!! Em sẽ méc mẹ em! Bà ấy sẽ chặt anh thành tám khúc đó!!! Aaaahh!!!”

Cô vừa đánh vừa la, đến lúc mệt rồi thì chỉ còn lại… nước mắt lưng tròng, ngồi bệt xuống giường khóc nức nở đầy tủi thân.

Tần Mạc bị cô dùng gối đập không biết bao nhiêu cái, nhưng chẳng thấy đau gì cả. Thấy cô gái nhỏ sợ đến mức này, anh vừa xót lại vừa thấy buồn cười.

“Ê này! Em đã kiểm tra lại mình chưa? Em chắc là… anh đã làm gì em rồi à?”

Lý Tâm Đồng khựng lại trong tiếng nức nở, chớp mắt mấy cái.

Tần Mạc cười hơi xấu xa: “Nếu đêm qua anh thực sự làm gì em, em nghĩ… giờ em còn tỉnh táo thế này được à?”

Lý Tâm Đồng: “…”

Cô cúi đầu, nhìn tay chân mình, động đậy thử… hình như… cũng không có gì bất thường…

Tần Mạc bật cười: “Gan nhỏ vậy mà cũng dám ngủ lại nhà anh?”

“Em có ngủ cùng phòng với anh đâu! Em ngủ phòng khác, sợ gì chứ?!” Lý Tâm Đồng lớn tiếng phản bác.

Ánh mắt Tần Mạc lấp lánh ý cười, càng lúc càng mang theo chút trêu chọc: “Ngủ phòng khác? Em nghĩ chúng ta ngủ ở hai phòng nên em sẽ an toàn à? Nếu anh thực sự muốn làm gì em, em trốn vào phòng khác có ích gì không?”

Lý Tâm Đồng: “…”

Cô hơi ngớ người!

“Ý… là sao?”

Thật đúng là cô gái ngây thơ! Tần Mạc tự cảm thấy hơi áy náy khi trêu cô như vậy.

Cũng may người cô gặp là anh, chứ nếu là người khác, có khi cô đã bị ăn sạch không còn mẩu xương rồi!

Tần Mạc kéo cô vào lòng, ôm chặt, đẩy cô vào lại trong chăn, cùng nằm xuống.

“Được rồi, đừng sợ nữa. Anh thật sự không làm gì cả, chỉ ôm em ngủ thôi. Em quá lơ là cảnh giác rồi đấy. Với ai cũng thế này thì sau này gặp người xấu thì làm sao?”

“Em đâu phải ai cũng không đề phòng! Em chỉ không đề phòng mỗi anh thôi, được chưa?!”

Tần Mạc khựng lại, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong vòng tay, im lặng một lúc rồi mới nói: “Xin lỗi, làm em sợ rồi. Anh thật sự không làm gì, chỉ muốn ôm em một chút thôi.”

“Nếu một người đàn ông không thực sự thích em, chỉ muốn chơi đùa, thì sẽ chẳng bao giờ nghĩ cho tương lai, chỉ cần bản thân vui vẻ là đủ. Cũng sẽ không chờ tới bây giờ mới ra tay.”

“Nếu anh thật sự có ý đồ, thì kể cả em ngủ phòng khác cũng vô dụng.”

Lý Tâm Đồng: “…”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1008: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (17): Bao giờ mới ra mắt ba mẹ? (4)


Tần Mạc ôm người trong lòng, nghiêm túc nói: “Người thực sự yêu em, sẽ không nỡ chạm vào em. Cho nên, ở bên anh, em không cần phải sợ. Nếu thật sự có một ngày anh muốn làm gì đó, thì ít nhất… cũng phải là sau khi chúng ta đính hôn, ngày cưới định rồi thì làm gì mới làm.”

“Nếu anh làm gì, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”

Lý Tâm Đồng rúc trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh làm rồi… thì nhất định sẽ chịu trách nhiệm sao?”

“Ừm!”

“Vậy… nếu đối phương không phải là người con gái anh yêu, mà là do một sự cố ngoài ý muốn thì sao?”

Tần Mạc nhướng mày, hơi bật cười: “Em nghĩ… ai cũng có thể lên giường với anh được chắc?”

Lý Tâm Đồng sững lại.

Tần Mạc khẽ cười: “Có một số đàn ông, đúng là gặp phụ nữ thì không chê, kiểu gì cũng muốn thử cho biết, chỉ cần là loại mình chưa từng chơi qua thì đều muốn thử một lần. Nhưng cũng có những đàn ông hoàn toàn khác.”

“Còn anh, ít nhất thì, giường của Tần Mạc này, không phải người phụ nữ nào cũng có thể nằm lên được đâu.”

Đôi mắt anh, thoạt nhìn thì dịu dàng, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa sự bá đạo và kiên quyết.

Sau một thời gian dài Lý Tâm Đồng ở bên Tần Mạc, mới dần dần hiểu ra con người thật của anh.

Anh không hề dịu dàng và vô hại như vẻ bề ngoài, ngược lại càng hiểu nhiều càng thấy người đàn ông này kiêu ngạo, bá đạo là bản chất, mà thủ đoạn thì cũng không tầm thường chút nào.

Cô nhớ rất rõ lúc nhỏ Tần Mạc bị bệnh nặng, sức khỏe yếu. Mọi người đều nói, tương lai Tần gia sẽ do Tần Hiên thừa kế. Ngay cả bản thân Tần Hiên khi đó cũng chắc chắn rằng toàn bộ gia nghiệp Tần gia sẽ là của mình.

Nhưng còn Tần Mạc thì sao?

Bề ngoài không nói gì, nhưng trong lòng chưa bao giờ chịu thua.

Anh thông minh từ bé, học hành chưa từng sao nhãng, dù thể chất yếu ớt nhưng kết quả học tập cũng không kém gì Tần Hiên. Trong khi Tần Hiên được ba anh mang theo học cách quản lý sản nghiệp, thì Tần Mạc chưa bao giờ có cơ hội đó.

Diêu Văn Tích luôn nghĩ rằng việc dưỡng bệnh là quan trọng nhất, chỉ cần còn sống là đủ, còn không biết gì cũng chẳng sao.

Còn Tần Lập Vinh thì chưa bao giờ có ý định bồi dưỡng đứa con này, vì thấy đó là phí công, phí thời gian.

Vậy mà Tần Mạc chỉ cần học hỏi chút ít từ người anh họ thôi, càng lớn càng giỏi toan tính, thậm chí còn tự tạo dựng tài sản riêng từ khi còn rất trẻ, và không ngừng mở rộng nó.

Tới hôm nay, Tần Mạc thậm chí còn muốn đến Bắc Kinh phát triển, với xuất thân như anh, thì đây thực sự là một quyết định đầy dũng khí.

Bởi dù là Tần gia hay Diêu gia, thì gốc rễ của họ đều ở Giang Châu, nơi đó mới là địa bàn của họ. Ở Giang Châu, Tần Mạc gần như là đỉnh cao trong giới “phú nhị đại”, ai ai cũng phải nể mặt.

Nhưng ở Bắc Kinh, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu.

Có những người đàn ông cảm thấy được phụ nữ vây quanh là vinh dự, là thể hiện bản lĩnh. Ở Bắc Kinh, cô đã thấy vô số công tử nhà giàu trai ôm trái, gái ôm phải, thậm chí chẳng coi ai ra gì.

Nhưng Tần Mạc chưa từng như vậy.

Anh có xuất thân cao quý, bản thân lại xuất sắc, những cô gái theo đuổi anh thì nhiều vô kể. Chỉ cần anh muốn thì cuộc sống ăn chơi hưởng lạc cũng không thua gì ai.

Nhưng, anh lại không chọn như thế.

Từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một người bạn gái, chính là cô.

Cô là tiểu thư Lý gia, là người theo đuổi anh trước.

Nếu là người khác, cô chỉ cần ngoắc ngón tay một cái, đối phương đã nhào tới. Nhưng Tần Mạc thì sao?

Anh đồng ý quen cô, chắc chắn là sau khi đã suy nghĩ rất kỹ. Cô phải theo đuổi đến hơn nửa năm, anh mới chịu gật đầu.

Bây giờ nghe anh nói những lời ấy, trái tim Lý Tâm Đồng ngọt ngào đến mức muốn tan chảy, thầm cảm thấy thật may mắn vì khi xưa đã đủ can đảm, không vì ngại ngùng mà bỏ lỡ anh.

Tần Mạc mỉm cười: “Anh biết em lo lắng điều gì khi nói đến mấy ‘tai nạn’ đó. Có lúc, em không chỉ sợ anh thay lòng, mà còn sợ… có ngày anh bị người phụ nữ khác bẫy đúng không?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1009: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (18): Bao giờ mới ra mắt ba mẹ? (5)


Lý Tâm Đồng gật gật đầu. Với kiểu đàn ông như Tần Mạc, xung quanh thiếu gì phụ nữ muốn lao vào, nhỡ đâu gặp phải kiểu mặt dày, không biết liêm sỉ, nhất quyết tính kế để có được anh thì sao?

Tần Mạc khẽ véo mũi cô, mỉm cười: “Chuyện gì là trách nhiệm của anh, thì anh sẽ chịu trách nhiệm.”

“Còn nếu là trách nhiệm của người khác… thì anh đương nhiên… sẽ để người đó phải trả giá. Dù sao thì cũng là người trưởng thành cả rồi, ai cũng phải tự gánh hậu quả cho hành vi của mình, đúng không?”

Lúc này, Lý Tâm Đồng nhìn người đàn ông trước mặt, càng nhìn càng mê mẩn, thật sự không chịu nổi nữa rồi!

Ban đầu cô thích Tần Mạc, là thật lòng thích. Nhưng càng ở bên nhau lâu, cô càng say mê không lối thoát, cảm giác bản thân đã hoàn toàn đắm chìm trong tình yêu với anh mất rồi!

Nhìn thấy ánh mắt lấp lánh như sao của cô gái nhỏ đang nhìn mình, Tần Mạc ghé sát lại, khẽ cười:

“Bao giờ… em mới đưa anh đi gặp bác trai, bác gái đây?”

Ơ…

Lý Tâm Đồng khựng lại, đầu óc lập tức sập nguồn!

Thấy vẻ mặt của cô, Tần Mạc nhíu mày: “Sao thế? Em chưa từng nghĩ tới việc đưa anh về gặp ba mẹ em sao? Em không muốn lấy anh à? Chẳng lẽ em chỉ đang đùa giỡn với anh?”

"Không! Không phải vậy!"

Lý Tâm Đồng cuống lên:

"Nghe em nói đã, em thật sự nghiêm túc với anh! Chỉ là…"

Gặp ba mẹ á…

Cô bắt đầu hoảng. Nhanh vậy sao?!

Cô vẫn còn đi học, sắp tới còn định thi cao học.

Tần Mạc thì cũng mới bắt đầu sự nghiệp, mới chỉ đang khởi nghiệp thôi.

Cô cứ tưởng, anh sẽ đợi vài năm nữa mới tính đến chuyện cưới xin.

Tần Mạc hỏi lại: "Chỉ là gì?"

Lý Tâm Đồng ấp úng: "Tần Mạc… nếu gặp ba mẹ rồi, thì sau đó sao? Anh có nghĩ đến chưa? Nhỡ đâu… ba mẹ em bắt cưới thì sao?"

Tần Mạc vừa nghịch tóc cô vừa mỉm cười: "Có vẻ em chưa nghe kỹ lời anh rồi."

Lý Tâm Đồng: “…”

"Anh đã nói muốn gặp ba mẹ em thì đương nhiên là nghiêm túc, là đã tính đến chuyện cưới xin. Chẳng lẽ… em thì không nghĩ đến chuyện đó?"

"Không phải, không phải không có..."

Cô chỉ là không ngờ anh lại nghĩ đến nhanh như vậy.

"Em thật lòng rất thích anh, anh tin em đi. Chỉ là… em tưởng rằng anh sẽ đợi thêm vài năm nữa. Sự nghiệp của anh mới bắt đầu, còn em cũng đang chuẩn bị thi cao học, còn muốn học thêm nữa..."

"Hiện giờ hai đứa mình bí mật hẹn hò, không bị ai can thiệp, cứ thế này chẳng phải rất nhẹ nhàng, vui vẻ sao? Nếu ba mẹ em biết, thể nào cũng sẽ nhắc chuyện cưới xin. Mà nếu không nói chuyện cưới thì cũng sẽ có thêm đủ thứ rắc rối. Em tưởng… anh chưa vội nghĩ đến chuyện cưới xin lúc này."

Cô biết thân phận của Tần Mạc, con trai trưởng của Tần gia.

Nhưng Tần gia còn có một đứa con riêng là Tần Hiên luôn rình rập quyền lực, mẹ anh là Diêu phu nhân lại là người phụ nữ rất mạnh mẽ, có quyền có thế. Với kiểu gia tộc đó, chuyện kết hôn thương mại là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Tuy Lý gia cũng danh giá, nói về địa vị thì cô không thua kém ai, hoàn toàn xứng với Tần Mạc.

Nhưng cô biết liên hôn không phải chỉ dựa vào việc có "xứng đôi" hay không, mà quan trọng là có lợi ích hay không.

Lý gia ở thủ đô, còn Tần gia và Diêu gia lại ở Giang Châu, hai bên gần như không có mối liên hệ nào, điều này khiến cô không khỏi lo lắng.

Tần Mạc nhìn cô một lúc lâu, anh biết cô gái này chưa có đủ niềm tin vào tương lai của họ, hoặc chí ít là hiện tại cô vẫn còn rất mơ hồ.

Cô yêu anh, đúng vậy. Nhưng tình yêu của cô vẫn là kiểu yêu đơn thuần, không kèm theo quá nhiều kỳ vọng về tương lai.

Tần Mạc thở dài, ôm cô vào lòng chặt hơn: "Cũng không phải quá sớm đâu. Sau khi gặp ba mẹ em, họ cũng cần thời gian để quan sát anh, thử thách anh. Đợi khi họ chấp nhận rồi, thì mình mới tính chuyện tiếp theo, đúng không?"
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1010: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (19): Tam Mai Lục Lễ (1)


Tần Mạc nhẹ giọng nói: "Sau đó, anh còn phải dẫn em về gặp ba mẹ anh nữa. Rồi hai bên gia đình gặp mặt, tính chuyện đính hôn. Nhanh thì cũng phải sang năm. Còn cưới xin chính thức, thì tam mai lục lễ, đầy đủ các nghi thức, có khi phải tới năm sau nữa mới xong. Đến lúc đó, cũng không còn sớm đâu."

Lý Tâm Đồng há hốc mồm, sững sờ: "Cư… cưới? Tam mai lục lễ?"

Tần Mạc hơi ngẩn người rồi hỏi: "Ở bên em, phong tục cưới xin thế nào? Anh cũng không rõ nữa. Ở Giang Châu thì mọi nghi lễ vẫn còn khá đầy đủ. Nhưng đến lúc đó, sẽ làm theo phong tục nhà em."

Lý Tâm Đồng vội xua tay: "Không, không phải ý đó… Em chỉ là… tam mai lục lễ ấy ạ? Bây giờ… cưới xin làm gì còn ai cầu kỳ đến vậy nữa? Anh… anh định tổ chức đầy đủ thật á?"

Cô hơi bối rối, thời đại nào rồi mà còn làm kiểu cưới truyền thống như vậy?

Cô từng dự vài đám cưới ở thủ đô rồi, cũng toàn làm hiện đại, chẳng ai nói đến mấy chuyện “tam mai lục lễ” cả.

Tần Mạc nhìn cô, thấy đôi mắt to tròn cứ chớp chớp ngơ ngác, rõ ràng không phải giả vờ. Cô thật sự không biết.

Anh bật cười: "Đồng Đồng, chẳng lẽ em chưa bao giờ tưởng tượng về đám cưới tương lai của mình sao?"

Lý Tâm Đồng lập tức nói: "Sao lại không! Tất nhiên là có rồi! Chỉ là… em thấy người ta cưới cũng chỉ là đính hôn, rồi sính lễ, trang sức vàng bạc, mặc váy cưới, đặt sảnh tiệc khách sạn… là xong. Lâu lắm rồi em mới nghe có người nhắc đến mấy nghi lễ truyền thống như anh nói!"

Tần Mạc kéo cô lại gần, nghiêm túc nói: "Nhà càng có điều kiện, càng chú trọng đến lễ nghi, thể diện. Người ta cưới thế nào anh không quan tâm, nhưng đám cưới của anh và em thì nhất định phải chỉnh chu, trang trọng, nghi thức đầy đủ!"

"Hôn lễ là nghi lễ chính danh của cả đời người, xưa nay vẫn vậy. Còn chuyện chỉ đăng ký kết hôn, thì đúng là về mặt pháp lý đã là vợ chồng, nhưng về nghi thức thì chưa đủ."

"Một đời chỉ có một lần kết hôn, nhất định phải thật long trọng và đúng chuẩn. Khi đó, tam mai lục lễ, hôn thư, sính lễ, hồi môn, mọi thứ anh đều chuẩn bị cho em đầy đủ. Những gì người khác có, em sẽ có. Những gì người khác không có, em cũng sẽ có!"

"Một người đến đám cưới của mình mà còn không coi trọng, thì em còn mong anh ta nghiêm túc với điều gì nữa?"

Lý Tâm Đồng: “…”

Thật sự… những lời này vượt quá sức tưởng tượng của cô.

Trước giờ cô toàn nghe người ta than cưới xin phiền phức, thủ tục rườm rà, tốn kém, chỉ mong làm đơn giản, ăn một bữa tiệc rồi xong.

Lần đầu tiên cô mới biết, thì ra làm con gái đi lấy chồng, còn có thể được đối xử như thế này.

Không đúng… Cô từng thấy rồi, là hôn lễ của Vân Tịch ngày trước, nghi lễ rất chỉnh tề, đầy đủ theo phong tục của hoàng tộc Gia Cát. Khi đó là Gia Cát Nguyệt Hoa đích thân sắp xếp, yêu cầu mọi thứ không thể thiếu.

Hôn lễ ấy, cảm giác vô cùng trang trọng và thiêng liêng. Sau này xem lại video, dù đã trải qua rồi, vẫn thấy xúc động rưng rưng.

Khi đó cô nghĩ, chỉ có Vân Tịch mới được cưới hỏi theo cách đặc biệt như vậy, còn người bình thường như cô…

"Thật… thật sự sẽ làm nghiêm túc như vậy sao? Long trọng như thế ư?"

Tần Mạc nắm lấy tay cô, như thể đang đưa ra một lời hứa: "Anh hứa với em, không cần xa hoa, nhưng nhất định phải trịnh trọng, chỉn chu."

Tim cô lập tức ngọt ngào tan chảy, không nhịn được nữa, lao vào ôm lấy anh: "Nhớ đấy nhé! Là anh nói đấy! Em chờ!"

Tần Mạc ôm lấy cô, bật cười: "Yên tâm, anh nhất định sẽ làm được!"

"Giờ còn sớm, ngủ thêm chút đi. Trưa nay anh dẫn em ra ngoài xả stress."

—----------------

Giải thích chút về Tam Mai Lục Lễ:

Tam mai lục lễ (三媒六礼) là nghi thức cưới hỏi truyền thống của người Trung Hoa xưa (và ảnh hưởng đến văn hóa Việt Nam), gồm 3 lần dạm hỏi và 6 nghi lễ chính, thể hiện sự trang trọng và chính thức trong hôn nhân giữa hai gia đình.

Giải thích ngắn gọn:

Tam mai (三媒) – Ba người làm mối:

Mai mối nói chuyện lần đầu (sơ mai) – dò hỏi ý kiến.

Mai mối lần hai – bàn bạc rõ ràng chuyện cưới hỏi.

Mai mối chính thức – chốt ngày giờ và sính lễ.

Lục lễ (六礼) – Sáu lễ cưới:

Nạp thái (納采): Nhà trai gửi lễ vật sang hỏi cưới.

Vấn danh (問名): Hỏi tên, tuổi (ngày sinh) cô gái để xem tuổi hợp.

Nạp cát (納吉): Báo lại khi xem tuổi thấy hợp, mang ý tốt lành.

Nạp chinh (納徵): Gửi sính lễ chính thức.

Thỉnh kỳ (請期): Chọn ngày lành tháng tốt cưới hỏi.

Nghênh thân (迎親): Đón dâu về nhà chồng – lễ cưới chính thức.

???? Tóm lại: Tam mai lục lễ = 3 bước dạm hỏi + 6 nghi lễ cưới hỏi, thể hiện sự coi trọng, nghiêm túc và danh chính ngôn thuận trong hôn nhân.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1011: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (20): Tam Mai Lục Lễ (2)


Lý Tâm Đồng ngớ người, liếc nhìn đồng hồ: “Đã gần sáu giờ rồi mà còn sớm à? Bình thường giờ này chẳng phải anh đã dậy rồi sao?”

Tần Mạc cười, ôm cô chặt hơn: “Hôm nay là cuối tuần mà, hiếm khi được ngủ nướng, ngủ thêm một chút đi.”

Anh là người rất kỷ luật, bình thường hơn năm giờ sáng đã dậy, ngày nào cũng bận học tập, công việc kín lịch, luôn giữ một lối sống cực kỳ tự giác.

Nhưng hôm nay…

Nếu không bị Tâm Đồng hét to một tiếng làm tỉnh giấc, có khi anh còn ngủ thêm cả buổi cũng nên.

Cô gái trong lòng mềm mại, ấm áp, ôm vào thật sự rất dễ chịu.

Ngủ thêm chút nữa vậy!



Hai người lại ngủ thêm một lúc, lần này thì không phải Tần Mạc kéo dài giấc ngủ mà là Lý Tâm Đồng phấn khích đến không ngủ nổi, phải gọi anh dậy mấy lần anh mới chịu rời giường.

Sau khi dậy và sửa soạn xong, cũng đã gần mười giờ.

Cả hai lại xuống bếp nấu hai tô mì đơn giản để lót dạ.

Tần Mạc nói: “Ăn chút gì trước đã, lát nữa mình ra ngoài đi dạo một vòng rồi ăn trưa luôn.”

Tâm Đồng vừa ăn vừa hỏi: “Đi đâu vậy?”

“Đi dạo phố, mua ít quần áo và quà tặng cho em.”

Tâm Đồng khựng lại: “Mua đồ á? Không cần đâu! Câu hỏi tối qua anh còn chưa giảng cho em mà!”

Tần Mạc cười tươi, nhìn cô: “Chỉ là một bài thôi mà, để mai giảng cũng được. Trước đây em tặng anh bao nhiêu quà rồi, giờ đến lượt anh. Lát nữa ăn xong mình tới trung tâm thương mại, em thích cái gì cứ chọn, anh bao.”

Tâm Đồng lập tức cười tít mắt: “Anh nói đó nha! Em sẽ mua đầy một xe luôn đấy!”

“Không thành vấn đề!”



Hai người ăn uống đơn giản xong, Tần Mạc thay một bộ đồ thoải mái, còn Lý Tâm Đồng thì trang điểm nhẹ, không mang giày cao gót vì xác định hôm nay sẽ đi bộ nhiều.

Cô đi giày thể thao trắng, trông trẻ trung và tràn đầy sức sống.

Tần Mạc nắm tay cô: “Đi thôi!”

Hai người rời khỏi khu chung cư, tay trong tay.

Xa xa, Diêu Văn Tích (mẹ của Tần Mạc) vẫn ngồi trong xe chờ, vừa thấy họ từ trên lầu bước xuống tay nắm tay, bà ta tức giận đến mắt như tóe lửa.

Sáng nay bà ta đã đặc biệt đến đây từ sớm.

Lúc nãy nhìn thấy tận mắt mãi đến gần 10 giờ sáng phòng họ mới kéo rèm, ngủ đến giờ này thì cần đoán cũng biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì!

Cái con hồ ly tinh này, dám dụ dỗ con trai bà ta đến mức này sao?!

Giờ còn dắt nhau đi ra ngoài nữa, chắc chắn là để nó moi tiền con trai bà ta mua đồ!

Bà ta từng gặp quá nhiều loại con gái như thế này rồi.

Bà ta âm thầm bám theo xe của Tần Mạc, quả nhiên thấy anh đưa Lý Tâm Đồng đến trung tâm thương mại nổi tiếng nhất ở thủ đô.

Ở đây toàn là nhãn hiệu quốc tế nổi tiếng, là thiên đường mua sắm mà các cô gái mê nhất.

Tần Mạc đúng là đưa bạn gái đi chơi thật, nên chỗ nào cũng ghé qua: quần áo, giày dép, túi xách, mỹ phẩm, trang sức phụ kiện… từng gian hàng một.

Lý Tâm Đồng còn trẻ, xinh đẹp, dáng người chuẩn nên rất dễ chọn đồ. Cô vừa nhìn đã thích mấy bộ, mà Tần Mạc vốn muốn mua tặng nên miễn là cô mặc đẹp, anh đều mua hết.

Bạn trai đối xử tốt như vậy, lại còn được chọn đồ yêu thích, một cô gái như Lý Tâm Đồng tất nhiên sẽ cười tươi như hoa.

Nhưng những nụ cười ấy, rơi vào mắt Diêu Văn Tích, thì lại biến thành điều khác hẳn.

Bà ta cho rằng, cô cười vui như thế là vì lấy được đồ hiệu đắt tiền, đúng là loại con gái hám tiền!
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1012: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (21): Tam Mai Lục Lễ (3)


Tần Mạc mua quần áo cho Lý Tâm Đồng, đúng là không hề rẻ. Dù sao nơi này cũng toàn cửa hàng hàng hiệu, vào đại một tiệm nào thì đồ cũng không dưới vài ngàn.

Thật ra, những món anh mua cho Lý Tâm Đồng cũng chỉ là những bộ đồ thường ngày cô hay mặc, chứ chưa tới mức hàng cao cấp đặt riêng hay phiên bản giới hạn.

Có bộ vài ngàn, có bộ hơn chục ngàn, vài bộ cộng lại cũng hơn trăm ngàn tệ rồi.

Sau đó, anh lại chọn thêm cho cô hai bộ váy dạ tiệc nhỏ, để sau này đi tiệc còn có cái mặc. Váy dạ tiệc thì giá cao hơn một chút: một bộ 50.000 tệ, một bộ 70.000 tệ.

Cộng lại cũng gần nửa triệu.

Sau khi gửi hết đồ ra xe, anh lại đưa cô đi mua giày. Giày không mua quá nhiều, chỉ vài đôi cao gót, vài đôi thể thao. Tần Mạc nói, dạo gần đây cô học hành đến lú người rồi, phải dẫn ra ngoài vận động nhiều hơn, nên mua thêm vài đôi giày thể thao cho tiện.

Tiếp đến là túi xách, thứ không thể thiếu với con gái, giá cả chênh lệch cực lớn.

Lý Tâm Đồng không phải kiểu cuồng hàng hiệu, nhưng cô rất hiểu biết về các thương hiệu, dù gì từ nhỏ đã tiếp xúc nên cũng có mắt nhìn đồ.

Cô chọn hai chiếc túi xách nhỏ, một đeo vai, một xách tay.

Chiếc đeo vai là đắt nhất, một thương hiệu xa xỉ bậc nhất thế giới, tuy không phải phiên bản giới hạn nhưng giá cũng hơn 300.000 tệ.

Lý Tâm Đồng vừa nhìn thấy đã thích ngay. Tần Mạc đương nhiên mua liền không do dự.

Với việc này, thật ra Tâm Đồng cũng không có cảm giác gì quá đặc biệt, không phải kiểu ngại ngùng vì bạn trai chi nhiều tiền. Bởi vì trước kia cô cũng từng tặng quà cho Tần Mạc như thế, là những món mà cô đích thân chọn lựa kỹ càng, và luôn chọn thứ tốt nhất.

Là tiểu thư Lý gia, Lý đại tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, thật sự không thấy việc một chiếc túi hơn 300.000 tệ là quá khó chấp nhận.

Tuy cũng thấy hơi… đắt một chút!

Trước đây cô từng tặng Tần Mạc một chiếc thắt lưng da, hơn 600.000 tệ, tìm rất lâu mới chọn được.

Cuối cùng, Tần Mạc kéo tay cô: “Đi, mua thêm cho em một cái ba lô nữa, tuần sau anh đưa em đi leo núi.”

“Hả? Leo núi á?” Tâm Đồng ngạc nhiên.

“Ừ! Em phải ra ngoài vận động, đừng có ru rú trong nhà mãi.”

Mua ba lô xong, thời gian cũng vừa vặn để đi ăn trưa.

Buổi sáng hai người ăn chẳng bao nhiêu, mỗi người chỉ ăn một bát mì nhỏ nên giờ ăn trưa là vừa đẹp.

Tần Mạc hỏi: “Muốn ăn gì?”

Tâm Đồng cười hí hửng: “Lẩu!”

Tần Mạc bật cười, xoa đầu cô: “Đi, ăn lẩu!”

Sau bữa lẩu, nghỉ ngơi một lát rồi buổi chiều anh lại đưa cô đi mua trang sức, đều là những món dễ đeo hằng ngày, không phải trang sức quý hiếm để sưu tầm, nên chi phí cũng không quá cao.

Chi phí cũng xêm xêm như lúc mua quần áo và giày.

Sau khi mua trang sức xong, hai người uống chút trà sữa, ăn kem, buổi tối thì đi xem phim dài. Cả ngày hôm đó, Tần Mạc đưa cô đi chơi khắp nơi, đến mức Tâm Đồng mệt rã rời.

Nhưng lại là một ngày vô cùng hạnh phúc.

Trên đường về, cô vẫn ngồi trong xe ríu rít nói cười không ngớt, vui vẻ hết chỗ nói.

Còn Diêu Văn Tích thì âm thầm theo dõi cả ngày. Tận mắt nhìn thấy con trai mình đưa người con gái đó đi dạo phố suốt một ngày mà đã tiêu hết mấy trăm ngàn. Nếu cứ tiếp tục qua lại như thế, không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền nữa!

Bà ta không thể để con trai bị hủy hoại bởi kiểu con gái này. Phải ngăn cản!

Đến mức này rồi, bà ta cũng không cần theo dõi nữa. Đúng lúc trợ lý gọi điện nói công ty có việc cần giải quyết, bà ta lập tức quay về xử lý.

Lúc này đã gần tám giờ tối, nhưng văn phòng công ty vẫn còn sáng đèn.

Diêu Văn Tích bước vào với gương mặt lạnh tanh: “Xảy ra chuyện gì?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1013: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (22): Tam Mai Lục Lễ (4)


Trợ lý thấy sắc mặt bà ta không tốt liền biết ngay tâm trạng bà ta đang tệ, tim chợt thót một cái, cẩn thận nói: “Phu nhân, dự án ở khu A xảy ra chút vấn đề. Miếng đất đó mãi vẫn chưa được phê duyệt, chúng tôi không dám đầu tư quá nhiều vào lúc này.”

Diêu Văn Tích nhíu mày: “Sao còn chưa được phê duyệt?”

Trợ lý hạ giọng nói: “Bởi vì... có người khác cũng để mắt tới mảnh đất đó, muốn chen chân vào chia phần. Bên kia không phải người tầm thường, chúng ta…”

“Không phải người tầm thường? Ai mà không tầm thường? Dám động tới Tần gia ở tỉnh Giang Nam à?”

Diêu Văn Tích đã quen với việc đứng trên người khác. Ở tỉnh Giang Nam, chồng bà ta là chủ tịch tỉnh, còn nhà mẹ đẻ là gia tộc số một ở Giang Châu. Bất kể làm gì, cũng chẳng ai dám cản đường bà ta.

Tình trạng đó đã kéo dài hơn hai mươi năm. Dù khi xưa Tần Mạc bị bệnh nặng, cũng chẳng ai dám chọc vào bà ta.

Mấy năm gần đây, Tần Mạc khỏe lại, địa vị của bà ta ở Giang Châu càng được củng cố. Từ đó trở đi, ngay cả Tần Lập Vinh cũng phải dè chừng vài phần, đối với bà có thêm phần kính nể.

Nhưng sau khi đến Đế Đô phát triển, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi.

Đây là Đế Đô, nơi các hào môn thế gia lớn nhỏ tụ họp. Đất đai đắt đỏ từng tấc, quan hệ con người thì rối như tơ vò. Dù Tần gia có gốc rễ sâu ở Giang Châu, nhưng ở Đế Đô thì đúng là lực bất tòng tâm.

Gần như không có mối quan hệ nào đáng kể ở đây.

Tần Lập Vinh không phải xuất thân từ thế gia Đế Đô. Nếu sinh ra ở đây thì còn có chỗ đứng, đằng này lại không có.

Đó là lý do khi Diêu Văn Tích đến Đế Đô phát triển, bà ta mới muốn dựa vào sự hậu thuẫn của Lạc Vũ Vi, và cố gắng kết giao vào giới của Lục Hạo Đình. Nếu làm được như vậy, tức là bà ta đã chen chân vào được tầng lớp quyền quý cao nhất của Đế Đô, coi như một bước lên mây.

Nhưng suốt hai năm qua, Lạc Vũ Vi vẫn không đồng ý giúp.

Điều này khiến Diêu Văn Tích vô cùng tức giận.

Lần này gặp rắc rối, bà ta theo bản năng lại thể hiện thái độ “chỉ ta là lớn nhất” như mọi khi.

Trợ lý cúi đầu, trong lòng cũng rõ Tần gia ở tỉnh Giang Nam có thế lực mạnh mẽ ra sao. Nhưng đáng tiếc, đây là Đế Đô!

“Phu nhân, quan hệ ở Đế Đô vô cùng phức tạp, rất nhiều mối quan hệ ngầm chúng ta vẫn chưa hiểu hết. Đây là điểm khó nhất. Người bên kia… nghe nói có chút quan hệ với một nhánh của Tịch gia. Mà mối quan hệ của chúng ta bên này lại quá yếu.”

Tịch gia!

Đó từng là gia tộc suýt chút nữa vượt mặt Lục gia.

Hiện tại tuy Lục gia và Đường gia đã đứng trên đỉnh cao, nhưng họ cũng không ra tay đè ép Tịch gia. Tuy Tịch gia tự thu liễm, nhưng dù sao vẫn là Tịch gia – gốc rễ bám sâu, không phải ai muốn lay là lay được.

Còn Diêu Văn Tích bây giờ thì sao? Ngay cả một nhánh phụ của Tịch gia cũng không đối đầu nổi.

Tần Lập Vinh là người cực kỳ kiêu ngạo. Ông ta quả thực muốn có được chỗ đứng ở Đế Đô, nhưng ông ta ta hiểu điều đó là quá khó. Không có mạng lưới quan hệ ở Đế Đô, rất khó để đạt được mục tiêu.

Nếu thất bại, sẽ mất hết mặt mũi.

Cho nên hai năm qua, ông ta ta luôn tìm cách thăng chức để được điều lên Đế Đô, nhưng đến giờ vẫn chưa thành công.

Thân phận và địa vị hiện tại của ông ta có được rất vất vả. Việc gì không chắc chắn, ông ta tuyệt đối sẽ không liều lĩnh.

Mọi thứ ở tỉnh Giang Nam quá quan trọng với ông ta. Nếu không có phần thắng tuyệt đối, ông ta thà ở lại Giang Châu – ít nhất ở đó, Tần gia là hào môn hàng đầu, nói gì cũng có trọng lượng.

Còn Diêu Văn Tích là người làm kinh doanh, bà ta không quá lo như Tần Lập Vinh. Hơn nữa, Tần Lập Vinh cũng muốn bà ta đi thử trước, nhưng để giữ thể diện, ông ta không hề cung cấp quá nhiều mối quan hệ giúp đỡ.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1014: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (23): Tam Mai Lục Lễ (5)


Bởi vì một khi phải vận dụng quá nhiều mối quan hệ cá nhân, thì chẳng khác nào Tần Lập Vinh chính thức toàn lực ủng hộ Diêu Văn Tích. Nếu lỡ thất bại, thể diện của Tần gia sẽ mất sạch.

Không có sự hậu thuẫn toàn diện từ Tần Lập Vinh, Diêu Văn Tích ở Đế Đô sống rất khó khăn.

Tâm trạng bà ta vốn đã không tốt, giờ nghe đến cái gọi là "có quan hệ với nhánh phụ nhà Tịch gia", bà ta càng thêm bực bội.

“Anh ta là người nhà Tịch gia à?” Bà ta lạnh giọng hỏi.

Trợ lý cúi đầu, đáp: “Không, chỉ là có chút quan hệ với nhánh phụ nhà Tịch gia thôi, bản thân anh ta không phải người của Tịch gia.”

Diêu Văn Tích: “……”

Chỉ là một kẻ có quan hệ với nhánh phụ nhà Tịch gia thôi mà, vậy mà bọn họ cũng phải chịu lép vế đến mức này. Nếu Lạc Vũ Vi chịu đồng ý giúp đỡ, bà ta còn phải sợ những thứ hạng tôm tép thế này sao?

Nghĩ tới đây, cơn giận trong lòng Diêu Văn Tích càng không thể kìm nén.

Hai năm nay, bà ta luôn tìm mọi cách thuyết phục Lạc Vũ Vi, nhưng con nhỏ đó đúng là đồ ương bướng, dỗ kiểu gì cũng không nghe!



Dự án lần này là một dự án rất quan trọng đối với công ty. Diêu Văn Tích vô cùng coi trọng nó, vì rất nhiều kế hoạch và hợp tác sau này đều phải bắt đầu từ dự án này. Cho nên, nhất định phải thành công.

Chuyện của Tần Mạc bên kia, tạm thời bà ta không có thời gian lo. Dù sao chỉ là một đứa con gái mê hư vinh mà thôi, đợi rảnh rỗi, xử lý thế nào chẳng được.

Lúc này, Diêu Văn Tích quyết định chuyển trọng tâm sang Lạc Vũ Vi.

Mối quan hệ của Lục Hạo Đình đúng là quá hấp dẫn. Dù Lục Hạo Đình và Cố Vân Tịch đã rời đi suốt hai năm nay, nhưng sản nghiệp dưới tay họ lại không hề dừng phát triển.

Tập đoàn Vân Thượng chỉ giao cho một thanh niên trẻ măng quản lý, vậy mà trong hai năm, tài sản tăng gấp đôi. Trong tình hình như vậy, ai mà tin không có sự chống lưng của Lục Hạo Đình?

Diêu Văn Tích cũng đã điều tra qua. Diệp Phồn còn phải quản lý tập đoàn Diệp thị, Lưu Tinh Trì bên kia thì không rõ cụ thể làm gì, nhưng dường như không nhúng tay vào việc điều hành công ty.

Một mình Diệp Cẩn thì làm được gì chứ?

Diệp Cẩn còn nhỏ hơn cả Tần Mạc!

Nghĩ đến đó, Diêu Văn Tích tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Hồi ở Giang Châu, bất kể là Cố Vân Tịch hay Diệp Cẩn, đều là bậc hậu bối, phải gọi bà ta một tiếng “phu nhân”. Vậy mà giờ tới Đế Đô, từng người từng người lại giẫm lên đầu bà mà ngồi!

Một phu nhân của Tần gia như bà ta mà lại không bằng cả một đứa như Diệp Cẩn!

Mối quan hệ của Lục Hạo Đình đúng là vô cùng hấp dẫn. Nếu Lạc Vũ Vi sớm đồng ý giúp đỡ, giúp Tần gia chen chân vào Đế Đô thì mạng lưới quan hệ trong giới đó chẳng phải đều nằm trong tay bà ta sao?

Người được lợi nhiều nhất, chính là Diêu Văn Tích bà đây!

“Đi điều tra lịch trình của Lạc Vũ Vi, đưa cho tôi. Tôi sẽ tự đi tìm cô ta.”

“Vâng!”

Trợ lý không dám nói gì thêm về Lạc Vũ Vi.

Anh ta biết rõ vị tiểu thư họ Lạc này hiện giờ có bao nhiêu bản lĩnh. Phu nhân luôn tìm cách để cô ấy về phe mình.

Nói ra thì, Lạc tiểu thư chính là con gái nuôi của phu nhân. Cô ấy giúp đỡ phu nhân thì cũng là điều hợp lý, phải lẽ. Trong khi Lạc Vũ Vi ở trong giới kia chẳng có tí hậu thuẫn nào, còn bên phu nhân lại có Tần gia và Diêu gia làm chỗ dựa. Theo lý, Lạc tiểu thư nên chủ động tìm đến phu nhân mới đúng chứ?

Nhưng trớ trêu thay, chính phu nhân lại phải đuổi theo Lạc tiểu thư, đúng là... kỳ lạ thật!

Trợ lý âm thầm liếc nhìn Diêu Văn Tích một cái, rồi nhanh chóng đi ra.

Lục Hạo Đình đi vắng hai năm nay, đúng là khiến rất nhiều người ở Đế Đô bắt đầu ngồi không yên. Khi anh còn ở đây, ai cũng sợ, không ai dám hành động.

Nhưng giờ anh không còn ở Đế Đô.

Đặc biệt là Tịch gia, từ trước đến nay vốn dĩ đã muốn xưng bá Đế Đô, kết quả lại bị Lục gia vượt mặt, thêm Đường gia đè ép, khiến họ ngột ngạt suốt hai năm nay.

Gần đây, Tịch Thiên Minh có vẻ không nhịn nổi nữa.

Vì thế mà... Tiểu Ngũ lại bắt đầu bận rộn rồi.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1015: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (24): Tam Mai Lục Lễ (6)


Hôm nay, Lạc Vũ Vi vừa tan học xong thì nhận được điện thoại của Lưu Tinh Trì.

“Alô! Vũ Vi, hôm nay anh khá bận, có thể không kịp đến đón em. Con đang ở Lục gia, bà nội Lục đang trông giúp, tan học rồi em đến đón con về, rồi tự về nhà nhé.”

Gần đây Lưu Tinh Trì rất bận, Lạc Vũ Vi cũng đã quen rồi.

“Em biết rồi. Anh cứ lo việc của anh đi! Không cần đến đón em đâu, em tự về được.”

Chiếc xe của cô trước đó bị đâm nhẹ, sáng nay là Lưu Tinh Trì đưa cô tới trường. Hôm nay tan học sớm, anh không đến đón được, cô tự về cũng không sao.

Bên cạnh trường học có nhiều cửa hàng nhỏ, Lạc Vũ Vi ghé vào mua vài món đồ chơi cho con. Vừa mua xong, đang định bắt xe về thì bị Diêu Văn Tích chặn lại.

Diêu Văn Tích búi tóc gọn gàng, mặc một bộ vest cao cấp, đi giày cao gót, trang điểm tinh tế, trông rất quyền uy.

Nhưng Lạc Vũ Vi đã quá quen rồi.

Cô không thèm để ý, xoay người bỏ đi.

“Đứng lại! Lạc Vũ Vi, bây giờ gặp tôi mà cô còn không chào hỏi một tiếng à?”

Lạc Vũ Vi dừng chân, quay đầu nhìn bà ta: “Bà nên biết rõ mối quan hệ giữa tôi và bà. Tôi không nợ bà gì cả, đừng nhắm vào tôi.”

Diêu Văn Tích nghiến răng: “Cô cố chấp như vậy sao? Những điều tôi nói đâu có hại gì cho cô, ngược lại đều là điều tốt. Tại sao cô không chịu đồng ý?”

“Vậy tôi hỏi lại, tại sao tôi phải đồng ý?”

“Có một nhà mẹ đẻ hùng hậu mới là chỗ dựa cho cô đứng vững!”

“Người nhà mẹ đẻ của tôi chết sạch từ lâu rồi.”

“Cô…”

Diêu Văn Tích tức đến run người: “Tôi là mẹ nuôi của cô! Là người nuôi nấng cô! Cô là con gái tôi!”

Lạc Vũ Vi bật cười: “Phu nhân Tần gia, e là bà đã quên, chính bà là người đã đuổi tôi ra khỏi nhà.”

Diêu Văn Tích cười lạnh: “Lạc Vũ Vi, cô gả vào hào môn, sống cuộc sống phú quý, giờ liền coi trời bằng vung rồi đúng không? Cô nghĩ chỉ cần tình yêu là có thể dựa cả đời sao? Một người đàn ông hôm nay yêu cô đến vậy, ngày mai cũng có thể yêu người khác như thế, cô nghĩ mình có gì đặc biệt?”

“Những gì tôi nói không phải hoàn toàn vô lý, tôi thừa nhận, tôi đúng là muốn thông qua cô để đạt được lợi ích, nhưng người với người vốn dĩ là lợi dụng lẫn nhau, dù là con ruột cũng vậy thôi.”

“Vũ Vi, một người con gái, nếu đã gả vào hào môn mà vẫn không thể nâng cao địa vị của mình, thì địa vị của cô ấy, thật ra không phụ thuộc vào chồng là ai, mà phụ thuộc vào bản thân cô ấy và xuất thân của cô ấy. Cô từng sống trong giới thượng lưu ở Giang Châu, cô hiểu rõ mà. Nhìn những người phụ nữ có xuất thân thấp kém gả vào hào môn, cuối cùng sống ra sao?”

Lạc Vũ Vi khựng lại, không lên tiếng. Cô có hơi bất ngờ khi Diêu Văn Tích nói ra những lời như vậy.

Diêu Văn Tích tiếp tục: “Trong giới thượng lưu, thân phận địa vị là điều quan trọng nhất, cực kỳ khắt khe với người ngoài giới. Những người phụ nữ ấy dù có dùng đủ mọi thủ đoạn để gả vào hào môn, nhưng trong giới danh viện quý phu, họ vẫn không thể tồn tại nổi.”

“Họ sẽ bị cười nhạo, bị coi thường, bị cô lập. Nhiều năm qua, chẳng lẽ cô chưa từng tận mắt chứng kiến bao nhiêu người như thế sao? Những thiếu phu nhân hào môn xuất thân bình thường, sau khi kết hôn cũng vĩnh viễn không thể có địa vị như những thiên kim tiểu thư hào môn. Chuyện này, cần tôi phải nói cho cô nữa sao?”

Lạc Vũ Vi không đáp, vì cô biết Diêu Văn Tích nói đúng sự thật.

Giới thượng lưu rất khắt khe, rất nhiều người mơ gả vào nhà giàu để trở thành phu nhân giàu có, nhưng thực tế là dù có thật sự gả được vào nhà giàu, cuộc sống cũng chưa chắc đã dễ dàng.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1016: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (25): Cho Diêu Văn Tích một bài học (1)


Trong giới quý tộc và các phu nhân danh giá, nếu bạn không phải người thuộc hàng “đúng đẳng cấp”, bạn sẽ bị cười chê, bị hạ thấp, bị cô lập. Mọi người sẽ nói bạn là “con chim phượng hoàng bay lên cành cao”, tức là chỉ vì tham tiền của đàn ông mà hám danh hám lợi.

Nhưng nếu cô gái đó vốn là con nhà giàu có danh tiếng, thì mọi chuyện lại khác hẳn. Người ta chỉ nói “đàng hoàng có gia thế”, “cô ấy sinh ra đã là con gái cưng của gia đình quyền quý”.

Nhiều phụ nữ muốn có địa vị dựa vào người khác, thì cách chắc chắn nhất chính là dựa vào con cái mình, chứ không phải dựa vào chồng.

Có con có địa vị mới là điều vững chắc nhất.

Một người phụ nữ, dù thân phận không cao, nếu con trai hay con gái cô ấy tài giỏi thì trong giới thượng lưu mọi người cũng sẽ tôn trọng cô ấy như “phu nhân”.

Đối xử rất trang trọng.

Lạc Vũ Vi không nói gì, Diêu Văn Tích cứ tưởng cô đã nghe lời.

Bà ta liền tiếp tục: “Vũ Vi, bây giờ cậu ta yêu chiều cô, tất nhiên sẽ nâng niu cô. Hơn nữa, chồng cô giờ nắm quyền lớn, không cần lo nhiều vì Lục Hạo Đình và Đường Dục vẫn chưa về.”

“Nhưng họ rồi sẽ về. Chồng cô giờ chỉ đang thay Lục Hạo Đình quản lý thôi, khi Lục Hạo Đình trở về, mọi sự kính trọng, nể nang sẽ đều biến mất, hoặc chuyển hết sang cho Lục Hạo Đình. Lúc đó, cô còn lại gì?”

“Khoảng cách đó đột ngột, cô biết Lưu Tinh Trì có chịu được không? Lúc đó, ai còn quan tâm đến một người không có hậu thuẫn, không có quyền lực như cậu ta nữa?”

“Cô đã nghĩ đến điều đó chưa? Nếu lúc đó Lưu Tinh Trì được sự ủng hộ của Tần gia và Diêu gia, ít nhất cậu ta sẽ không quá bẽ mặt.”

“Còn nữa, con trai của cô. Cô không lo cho mình, không lo cho chồng, vậy cô có nghĩ đến con mình không?”

Lạc Vũ Vi giật mình.

Nhìn thấy phản ứng đó, trong lòng Diêu Văn Tích vui lắm, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm túc nói: “Ở kinh đô có nhiều con nhà giàu, con trai cô sinh ra trong môi trường ấy, cô không thể thay đổi điều đó. Nếu con cô không thuộc về giới đó thì không sao, nhưng con cô thì có.”

“Con cô phải sống trong môi trường đó, không thể tách ra được. Đừng nghĩ cô không quan tâm thì mọi chuyện sẽ ổn, còn con cô thì sao? Khi các bạn nhỏ khác cười nhạo, coi thường và loại trừ nó, cô không thương nó sao?”

“Cuộc sống trong giới thượng lưu khắc nghiệt thế nào, cô biết rõ mà. Ngày xưa cô là con gái của Diêu Văn Tích tôi. Ở Giang Châu, lẽ ra phải là một trong những cô gái quý tộc nhất. Nhưng chỉ vì cô không phải con ruột, cô thấy họ đối xử với cô thế nào?”

“Nếu cô không thuộc giới đó, cô không phải chịu đựng những chuyện này. Nhưng cô lại lớn lên trong đó, khi con trai cô lớn lên, nó sẽ trải qua những gì cô đã từng trải.”

Lạc Vũ Vi nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng, im lặng rất lâu.

“Dù tôi sống thế nào, thì cũng không phải chuyện của bà!”

Nói xong, cô quay người bước đi.

Diêu Văn Tích ngẩn người, không ngờ bà đã nói đến mức này mà Lạc Vũ Vi vẫn không phản ứng.

Bà gầm lên: “Lạc Vũ Vi… Lạc Vũ Vi đứng lại cho tôi… đồ tiện nhân… đứng lại…”

Lúc này, Diêu Văn Tích tức giận đến mức mất kiểm soát, hét lớn chửi mắng Lạc Vũ Vi ngay trên phố.

Đáng tiếc, Lạc Vũ Vi không nghe lời, vẫy một chiếc xe taxi rồi rời đi thẳng.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1017: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (26): Cho Diêu Văn Tích một bài học (2)


Trên đường về nhà, Lạc Vũ Vi vẫn đang suy nghĩ kỹ về chuyện Diêu Văn Tích. Bao nhiêu năm sống bên cạnh bà ta, cô hiểu rất rõ con người đó.

Cố chấp, độc đoán đến mức đáng sợ.

Đã hai năm trôi qua, vậy mà bà ta vẫn chưa chịu buông bỏ. Bây giờ còn nói ra được những lời như thế, chắc hẳn là đã kìm nén đến mức không thể chịu nổi nữa rồi.

Cô phải cẩn thận hơn, bởi một khi người đàn bà đó mất kiểm soát, ai biết được sẽ làm ra chuyện gì.

Thực ra, những gì Diêu Văn Tích nói không phải hoàn toàn vô lý. Cô đúng là lớn lên trong giới thượng lưu ở Giang Châu, rất hiểu sự khắc nghiệt khi sống trong cái giới ấy.

Chính vì sợ bản thân không thể đứng vững trong giới, sợ con cô sau này cũng bị người khác xa lánh, nên cô mới cố gắng học hành đến thế.

Học ngành y có một điểm khác biệt so với nhiều ngành nghề khác, đó là ít bị ảnh hưởng bởi xuất thân hay quan hệ.

Ngành này tương đối đặc biệt, phần lớn mọi người đều có sự tôn trọng nhất định đối với bác sĩ, bởi không ai sống cả đời mà không đau ốm. Một khi bệnh, dù bạn là ai, giỏi giang thế nào, cũng phải nhờ đến bác sĩ.

Chỉ cần cô có thể gây dựng được chỗ đứng sự nghiệp, sau này cô sẽ có mối quan hệ xã hội và địa vị của riêng mình, không cần dựa dẫm vào ai cả.

Bây giờ cô đã kết hôn với Lưu Tinh Trì, trong thời gian ngắn sẽ không gặp quá nhiều sự ghẻ lạnh hay coi thường. Cô còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để cố gắng.

Hơn nữa, cô cũng có năng khiếu trong lĩnh vực này. Chỉ cần chăm chỉ, nhất định sẽ đạt được thành tựu.

Thậm chí, cô cũng không cần quá xuất sắc, chỉ cần có một vị trí ổn định trong một bệnh viện tốt ở Đế Đô là đủ.

Nhiều người đi khám bệnh đều muốn tìm bác sĩ quen, đó cũng là lý do vì sao ngành này được người ta kính nể.

Những lời Diêu Văn Tích nói, cô hiểu. Nhưng điều cô hiểu rõ hơn là bà ta không đáng tin.

Nếu là người khác, có lẽ cô còn cân nhắc. Nhưng Diêu Văn Tích thì tuyệt đối không thể.

Dựa vào bà ta sao? Thà tự dựa vào mình còn hơn!



Xe dừng trước khu nhà của Lục gia, Lạc Vũ Vi xuống xe. Diêu Văn Tích đã âm thầm đi theo từ xa, nhìn thấy cô bước vào, tức giận đến mức mắt đỏ bừng.

Khu nhà đó, toàn những người quyền lực nhất ở Đế Đô. Bà ta muốn bước chân vào còn chưa chắc có cơ hội.

Vậy mà Lạc Vũ Vi là cái thá gì? Cô ta lại có thể dễ dàng đi vào như thế?

Hai năm qua ở Đế Đô, bà ta luôn theo dõi mọi động tĩnh của Lạc Vũ Vi, biết rằng cô thường xuyên tới đây.

Vì con trai cô được gửi ở Lục gia, là bà cụ Lục trông giúp.

Bà cụ Lục gia…

Đúng là vinh hạnh mà ai cũng mơ không tới!

Đáng ghét!

Khi Lạc Vũ Vi bước vào, cậu nhóc đang nằm trong xe đẩy, bà cụ Lục gia thì ngồi bên cạnh, cầm chiếc quạt nhỏ đùa giỡn với cháu.

Khung cảnh đó, cô đã thấy quen thuộc lắm rồi.

Trong lòng cô trước đây nghĩ, Lục gia là nơi cao không thể với tới. Lúc Lưu Tinh Trì nói sau khi con sinh ra có thể gửi Lục gia chăm giúp, cô từng không tin nổi. Nhưng bây giờ, cô thật sự cảm thấy biết ơn.

Lục gia đối xử với Lưu Tinh Trì tốt đến mức khiến người ta không thể không khâm phục. Bảo sao anh ấy lại có thể xưng huynh gọi đệ với Lục Hạo Đình.

Cô vừa cảm kích Lục gia, vừa tự hào về người chồng của mình.

Ở lại nói chuyện với bà cụ một lúc, rồi Lạc Vũ Vi đưa con về nhà.

Đến tận hơn mười giờ tối, Lưu Tinh Trì mới về tới nhà. Lúc này, cậu bé đã ngủ ngoan.

Thằng nhóc này hiền đến lạ, rất ít khi quấy khóc, ai cũng yêu quý.

Lạc Vũ Vi đã để phần cơm cho anh, còn mình thì ngồi bên bàn đọc sách, vừa chờ anh về.

Lưu Tinh Trì vừa bước vào nhà, vừa thay giày vừa hỏi: “Muộn thế rồi mà còn đọc sách à? Dạo này bài vở nhiều lắm hả?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1018: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (27): Cho Diêu Văn Tích một bài học (3)


Lạc Vũ Vi đứng dậy vào bếp, mang cơm canh ra cho anh: “Cũng ổn. Giáo viên bọn em khá nghiêm, nếu không chú tâm học hành thì đúng là theo không kịp thật.”

Vị thầy này nổi tiếng trong giới y khoa, có rất nhiều sinh viên mong muốn được theo học, nhưng ông không dễ gì nhận học trò.

Trước đây để tìm hiểu thông tin, Lưu Tinh Trì và Diệp Phồn đã phải nhờ không ít mối quan hệ.

Cuối cùng, cũng nhờ có mặt mũi của Cố Vân Tịch mà giáo sư Tạ chịu giới thiệu cô, từ đó cô mới có cơ hội theo học thầy hiện tại.

Nói thế để thấy, quan hệ xã hội đôi khi quan trọng đến thế nào.

Có điều kiện tốt như vậy, Lạc Vũ Vi đương nhiên phải cố gắng hết sức. Nếu không học hành đàng hoàng thì cũng thấy áy náy với thầy Tạ.

Lưu Tinh Trì vừa ăn vừa hỏi: “Đừng để mệt quá là được. À mà con đâu rồi?”

Lạc Vũ Vi cười: “Ngủ rồi. Ăn xong cái là lăn ra ngủ luôn, y như một con heo con ấy!”

Lưu Tinh Trì bật cười: “Con mình biết thương ba mẹ đấy chứ! Biết nghe lời lắm!”

...

Sau khi thay đồ, anh ghé phòng con xem một lát rồi mới quay lại ăn cơm.

Lạc Vũ Vi vẫn ngồi cạnh bàn, đọc sách, nhưng trong đầu cứ nghĩ mãi chuyện lúc chiều. Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn quyết định nói ra: “Hôm nay… Diêu Văn Tích lại tìm em.”

Lưu Tinh Trì khựng lại, cau mày: “Bà ta lại gây chuyện gì à?”

“Không, bà ta cũng chẳng làm gì được em. Chỉ là em cảm thấy, bà ta đã chịu đựng đến giới hạn rồi. À, anh có biết gần đây bà ta có chuyện gì không? Hôm nay thái độ khác hẳn mọi lần, nói chuyện nhẹ nhàng hơn, em đoán chắc chắn là có chuyện.”

Phải nói, Lạc Vũ Vi rất hiểu con người Diêu Văn Tích. Chỉ một chút thay đổi trong thái độ thôi là cô đã nhận ra có điều bất thường.

Lưu Tinh Trì cười: “Đúng là em hiểu bà ta thật đấy. Bà ta đang gặp rắc rối.”

“Gần đây công ty họ đang tranh giành một dự án, nhưng mảnh đất đó lại có người khác nhắm tới. Đối phương còn lôi được một nhánh phụ Tịch gia ra làm chỗ dựa, mà Diêu Văn Tích thì không đọ nổi các mối quan hệ ở Đế Đô.”

Thực ra, Tần gia cũng thuộc dạng có máu mặt. Nhưng tiếc là, họ không có gốc rễ ở Đế Đô.

So với các gia đình lâu đời tại đây, người ta đương nhiên sẽ ưu tiên cho mối quan hệ bản địa hơn, nhất là bên kia còn có liên hệ với Tịch gia.

Lưu Tinh Trì nói tiếp: “Nếu anh ra mặt thì dù là Tịch Thiên Minh cũng không vì chuyện nhỏ này mà trở mặt với anh. Nhưng không có anh, Diêu Văn Tích còn không đầu lại với một người chỉ có chút quan hệ với Tịch gia. Khoảng cách rõ ràng như thế, bà ta không lo mới lạ.”

Hèn gì Diêu Văn Tích lại mất bình tĩnh như vậy.

Ngày trước ở Giang Châu, bà ta luôn đứng ở trên cao nhìn người khác. Giờ đến Đế Đô hai năm rồi mà vẫn chưa tạo được chỗ đứng, không sốt ruột mới lạ.

Lạc Vũ Vi gật đầu: “Em hiểu bà ta quá rõ. Kiểu gì cũng sắp đến giới hạn rồi, sắp tới chắc chắn sẽ có hành động.”

Lưu Tinh Trì liếc nhìn cô: “Sợ gì chứ? Đây là Đế Đô, bà ta không lật trời nổi đâu.”

Lạc Vũ Vi không nói gì.

Anh thấy thế, liền nói tiếp: “Em lo à? Thế này đi, anh cho người bảo vệ em. Đừng lo, bà ta không dám làm gì đâu. Tin anh, bà ta không dám đụng đến chúng ta đâu.”

Lạc Vũ Vi hơi lo lắng nói: “Em không sợ bà ta đụng đến em, chỉ sợ nếu bà ta điên lên mà làm gì tổn thương con thì không ổn. Con còn nhỏ quá, nhỡ bị dọa sợ thì sao…”

Nếu Diêu Văn Tích làm liều, lấy con ra để đe dọa thì thật sự nguy hiểm.

Gương mặt Lưu Tinh Trì tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Không đâu. Bà ta không dám!”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1019: Tiểu Ngũ rất biết bảo vệ người nhà (28): Cho Diêu Văn Tích một bài học (4)


“Chỉ cần bà ta còn muốn bám trụ lại Đế Đô thì tuyệt đối không dám động đến em hay con đâu. Vũ Vi, em đừng xem Diêu Văn Tích là chuyện to tát. Thứ bà ta có thể tự hào nhất cũng chỉ là cái danh tiểu thư Diêu gia. Anh nói thật, nếu bà ta không sinh ra trong nhà đó thì đến cơ hội gả cho Tần Lập Vinh cũng chẳng có đâu.”

“Ở Giang Châu, đúng là bà ta làm ăn cũng tạm, nhưng em nhìn lại xem Giang Châu là nơi nào? Đó là địa bàn của Tần gia và Diêu gia. Trong điều kiện như vậy, chỉ cần không phải đồ vô dụng thì kiểu gì cũng làm nên chút chuyện.”

Lạc Vũ Vi hơi sững người, đây là lần đầu tiên cô nghe ai đánh giá Diêu Văn Tích như vậy.

“Phì…” Cô bật cười: “Nếu Diêu Văn Tích mà nghe thấy anh nói thế, chắc tức đến chết mất!”

Diêu Văn Tích là kiểu người rất sĩ diện, thứ bà ta ghét nhất chính là bị người khác xem thường.

Lưu Tinh Trì nhướng mày: “Anh nói sự thật thôi. Tiểu thư Diêu gia -gia tộc số một Giang Châu, lại là vợ của quan chức cấp cao khu vực Giang Nam, chỉ với hai thân phận đó, cả Giang Châu đều phải nể mặt bà ta. Bà ta làm ăn, ai cũng sẽ nhường nhịn, chẳng ai dám làm khó.”

“Trong hoàn cảnh mọi thứ đều thuận lợi như vậy, chỉ cần không phải ngốc nghếch thì ai mà chả làm nên chút thành tích?”

“Nhưng em nhìn bà ta ở Đế Đô mà xem, không có ai giúp đỡ, không còn cái thân phận khiến người ta phải nhường nhịn, kết quả thế nào?”

“Mà kể cả như vậy, bà ta vẫn còn Tần gia và Diêu gia làm chỗ dựa đấy nhé. Nếu bà ta chỉ là một người bình thường, không có gốc gác gì, chắc giờ còn đang len lén sống ở góc nào trong thành phố thôi!”

Ở Đế Đô lăn lộn hai năm mà chẳng làm nên chuyện gì, đến chính Lưu Tinh Trì cũng bắt đầu coi thường bà ta.

Trước kia còn tưởng Diêu Văn Tích bản lĩnh ghê gớm lắm.

Kết quả bây giờ thì sao?

Lộ rõ nguyên hình rồi!

Lạc Vũ Vi càng nghe càng thấy buồn cười.

Cô từng sống bên Diêu Văn Tích nhiều năm, từ nhỏ đã quen với việc người khác khen ngợi bà ta giỏi thế nào, đáng sợ ra sao, cũng quen luôn cảm giác phải dè chừng, phải phòng bị người phụ nữ này. Thậm chí cô còn từng coi Diêu Văn Tích như một người rất sâu không lường được.

Vậy mà giờ nghe Lưu Tinh Trì nói, sao mà thấy... bà ta nhỏ bé hẳn đi thế này?

Lưu Tinh Trì xoa đầu cô: “Cho nên, đừng lo nữa. Nhưng để đề phòng, em vẫn nên chú ý một chút. Còn về phần con, em không cần quá lo.”

“Diêu Văn Tích không có gan dám đụng đến chúng ta. Nếu dám, bà ta đã ra tay từ hai năm trước rồi. Dám đối đầu với chúng ta thì đến cả Tần Lập Vinh cũng đừng hòng yên ổn.”

Lạc Vũ Vi bật cười: “Nói thế thì cũng không trách Diêu Văn Tích cứ bám riết lấy em suốt hai năm trời, cố gắng chen chân vào cái giới của anh, muốn anh giúp sức. Dù sao thì, có đại ca Lục chống lưng, đúng là chẳng còn gì phải sợ.”

Lưu Tinh Trì sững lại một chút, sau đó cũng cười rộ lên, cười rất sảng khoái và đắc ý: “Chuẩn! Theo anh chị lớn là có cơm ăn thịt luôn!”

“Ha ha ha ha ha!”

Hai vợ chồng nói chuyện một hồi, tâm trạng Lạc Vũ Vi cũng nhẹ nhõm hẳn.

Lưu Tinh Trì ăn xong, định đứng dậy rửa bát.

Lạc Vũ Vi vội ngăn lại: “Để em làm! Anh bận cả ngày rồi, mau đi rửa mặt rồi ngủ sớm đi.”

Dù sao cũng chỉ có mấy cái bát, một mình anh ăn mà, nên Lưu Tinh Trì cũng không tranh.

“Em ngủ trước đi, anh vào thư phòng chút. Xong việc rồi anh đi ngủ sau, đừng đợi.”

Lạc Vũ Vi nhíu mày: “Muộn thế rồi còn vào thư phòng à? Nhiều việc vậy sao?”

Lưu Tinh Trì xoa đầu cô: “Được rồi, đừng lo. Qua đợt này là ổn thôi. Em rửa bát xong thì ngủ trước nhé.”
 
Back
Top Dưới