Cập nhật mới

Ngôn Tình Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1160: Thành công nhập cuộc (2)


“Trần Hoài ấy à, vợ anh ta là một con sư tử Hà Đông nổi tiếng trong giới, mà còn là kiểu chẳng có tí giáo dưỡng nào. Thế nhưng Trần Hoài lại rất thích chơi bời, vợ anh ta không biết đã hành hạ bao nhiêu tiểu tam rồi. Vương Dũng đã nói thẳng với anh ta rằng: Mạnh Ngọc Dung đã đắc tội với Lục gia thì tương lai chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu. Trần Hoài chỉ đang chơi bời một trận mà thôi, tuyệt đối sẽ không cho Mạnh Ngọc Dung bất kỳ thứ gì.”

Lục Hạo Vũ hỏi: “Mạnh Ngọc Dung là tự nguyện?”

Cố Kỳ Châu khịt mũi cười: “Không chỉ là tự nguyện đâu, mà là tự lao đầu vào lấy lòng mới đúng! Trần Hoài tuy chỉ có chút tiền, nhưng đối với thế giới của Mạnh Ngọc Dung, anh ta chính là người giàu nhất mà cô ta từng tiếp xúc. Đặc biệt là Trần Hoài cũng không quá già, tướng mạo cũng khá ổn, so với mấy lão trung niên nhờn nhớt ngoài kia thì hơn nhiều. Bây giờ lại hứa hẹn đủ thứ tài nguyên trong giới giải trí, Mạnh Ngọc Dung sướng đến phát cuồng rồi.”

“Phải rồi, mục tiêu ban đầu của Mạnh Ngọc Dung vốn không phải để chen chân vào giới giải trí, mà cô ta mơ mộng được gả vào hào môn. Trần Hoài rất hợp với hình mẫu lý tưởng đó.

Lúc trên bàn rượu, Trần Hoài còn nói vợ mình là sư tử Hà Đông, anh ta không ưa nổi. Giờ Mạnh Ngọc Dung đang tính kế làm sao đẩy vợ anh ta đi để thay thế, trở thành chính thất đấy!”

Lục Hạo Vũ: “……”

“Cậu chắc chứ?”

“Tôi lừa cậu làm gì? Cảm thấy vô lý lắm đúng không? Nhưng sự thật là vậy đấy! Tôi nói thật, cậu nên nghĩ cách giúp tiểu học muội sớm cắt đứt quan hệ với Mạnh gia đi. Những tài liệu cậu bảo tôi điều tra, tôi đã tra được kha khá rồi. Một số phần sâu hơn thì chưa đào tới, nhưng mới đến đây thôi cũng đủ thấy cái Mạnh gia đó bẩn đến cỡ nào rồi.”

“Ba của Mạnh Ngọc Yên thì bao nuôi con riêng bên ngoài, mà người phụ nữ đó cũng chẳng phải loại tử tế gì, còn gây chuyện thị phi khắp nơi. Mạnh Khánh Quốc thì làm đủ thứ trái pháp luật, vì tiền mà không từ thủ đoạn nào. Ông ta không có năng lực gì, nên mấy việc bẩn đó ông ta căn bản không thể che đậy được. Còn Hàn Hương Cầm thì vay nặng lãi bên ngoài, bị người ta gài bẫy vì quá tham lam. Thêm cả Mạnh Ngọc Dung nữa, đúng là một mớ hỗn độn.”

Không tra thì không biết, mà tra rồi thì giật mình!

Cố Kỳ Châu cũng không ngờ, một gia đình nhỏ bé như vậy lại thối nát đến thế.

May mà Mạnh Khánh Quốc không có tiền, chứ nếu có, chắc giờ thành thánh luôn rồi!

“Hạo Vũ à, chuyện này chúng ta có nên nhúng tay vào không? Nếu cậu không ra mặt giúp tiểu học muội, tôi đoán Mạnh gia không trụ nổi nửa năm nữa đâu. Đến lúc đó, bao năm nay cô ấy nhẫn nhịn cũng thành công cốc, chẳng được chia cái gì, còn có khi phải thay ba mình gánh nợ. Trừ phi cậu luôn đứng ra bảo vệ, hoặc là ra mặt giải quyết dứt điểm mọi chuyện.”

“Nếu ba cô ấy phải vào tù, thì tương lai của Vũ Trạch cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Lục Hạo Vũ cau mày, anh không ngờ, đằng sau lại rối ren đến mức này.

Anh biết Mạnh gia không sạch sẽ, nhưng không nghĩ tới là nghiêm trọng đến mức này.

“Mấy chuyện này đều là sự thật chứ? Cậu có đủ chứng cứ chưa?”

Cố Kỳ Châu đáp: “Chuyện thì hoàn toàn có thật, còn chứng cứ thì tôi vẫn đang thu thập thêm. Hiện tại đã có một phần, tôi gửi trước cho cậu xem, phần còn lại cho tôi thêm vài ngày nữa.”

“Được, gửi phần cậu có rồi qua đây.”

Lục Hạo Vũ cúp máy, rất nhanh, Cố Kỳ Châu đã gửi đống tài liệu qua. Xem nội dung bên trong, ánh mắt Lục Hạo Vũ ngày càng lạnh lẽo, ngón tay siết chặt lấy điện thoại, một luồng sát khí đáng sợ lan ra từ người anh.

Nếu không phải gặp được Lục Hạo Vũ anh, thì anh có thể tưởng tượng, chỉ cần những chuyện này bị phanh phui, Mạnh Ngọc Yên chắc chắn sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Đám người đó nhất định sẽ quay lại đổ hết lên đầu cô ấy.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1161: Rời khỏi Mạnh gia, có được không?


Sau khi tắm xong, Mạnh Ngọc Yên bước ra thì thấy Lục Hạo Vũ đang đứng ngoài ban công. Cô gọi một tiếng: “Học trưởng!”

Lục Hạo Vũ khựng lại, lập tức cất điện thoại vào túi, khí thế lạnh lùng quanh người cũng được thu lại, cả người lại trở nên dịu dàng như thường.

“Ừ? Em tắm xong rồi à?”

Mạnh Ngọc Yên vừa lau tóc vừa gật đầu: “Vâng! Anh đi tắm đi, em đã chuẩn bị nước nóng rồi.”

Lục Hạo Vũ đứng đó nhìn cô.

Cô gái trước mắt anh chỉ mới hai mươi mốt tuổi, còn rất trẻ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo, vóc dáng mềm mại duyên dáng, tất cả toát lên vẻ đẹp tinh khiết mà quyến rũ.

Cô mặc bộ đồ ngủ anh mua, rõ ràng là kiểu đơn giản và kín đáo, nhưng khi khoác lên người cô, lớp vải mỏng vẫn không thể che giấu được những đường cong đầy nữ tính. Làn da trắng mịn, vừa tắm xong còn ánh lên lớp hồng nhàn nhạt, má cũng ửng đỏ như cánh hoa đào vừa hé nở, đúng là đẹp đến nao lòng.

Lục Hạo Vũ nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ: Nếu cô ấy không gặp được mình, vậy thì sắp tới sẽ phải đối mặt với điều gì?

Từ những gì điều tra được, anh biết rõ: không chỉ mẹ kế Hàn Hương Cầm vay nặng lãi, mà ba cô Mạnh Khánh Quốc cũng đang nợ chồng chất. Với tình hình hiện tại của Mạnh gia, căn bản không thể trả nổi.

Mà Mạnh Ngọc Yên chỉ là một cô con gái không được coi trọng, lại sở hữu nhan sắc như vậy. Nếu mọi chuyện vỡ lở, cô sẽ rơi vào hoàn cảnh ra sao, anh không cần tưởng tượng cũng đủ rùng mình.

Anh thở dài, bước tới nhận lấy chiếc khăn từ tay cô, dịu dàng lau tóc giúp cô.

Mạnh Ngọc Yên hơi bất ngờ: “Để em tự làm là được rồi, anh đi tắm đi!”

Nhưng Lục Hạo Vũ không nói gì, vừa lau tóc cho cô vừa khẽ hỏi: “Ngọc Yên, em… còn tình cảm gì với Mạnh gia không?”

Mạnh Ngọc Yên khựng lại, nhìn anh: “Có chuyện gì vậy ạ?”

Anh dịu giọng: “Anh nhớ em từng nói với anh, lý do em ở lại Mạnh gia suốt những năm qua, là vì không cam lòng. Không cam lòng khi tài sản của mẹ và ông bà ngoại em bị người khác chiếm đoạt. Em cũng muốn lấy lại chút tiền từ ba mình để chữa bệnh cho Tiểu Trạch. dù ít dù nhiều, có còn hơn không, đúng không?”

Ngọc Yên im lặng hồi lâu rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Lục Hạo Vũ tiếp lời: “Nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ có anh ở đây, em không cần phải chịu đựng nữa. Bệnh của Tiểu Trạch, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất điều trị. Em biết chị dâu anh rồi mà, chị ấy là chuyên gia hàng đầu trong giới y học, kỹ thuật rất cao. Nếu chị ấy ra tay, em hoàn toàn không cần lo lắng nữa.”

“Chị ấy là người có uy tín trong ngành. Nếu ngay cả chị ấy cũng không chữa được, thì có lẽ chẳng ai làm được. Tất cả những điều đó anh có thể giúp em… nên anh muốn hỏi em: em có muốn rời khỏi Mạnh gia không?”

Anh không muốn cô phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Dù có anh bảo vệ, thì những chuyện sắp xảy ra ở Mạnh gia cũng không thể làm hại được cô. Nhưng dù sao đó cũng là ba ruột, người cô từng hy vọng có thể dựa vào. Từ nhỏ đã mất mẹ, lớn lên lại bị ba và mẹ kế đẩy ra làm con cờ để trả nợ. Cảm giác tổn thương đó, anh không muốn cô phải trải qua.

Lục Hạo Vũ đưa tay, nhẹ nhàng giữ lấy gương mặt cô qua lớp khăn lông, nhìn sâu vào mắt cô: “Anh hỏi lại lần nữa… em có bằng lòng không?”

Mạnh Ngọc Yên im lặng khá lâu, sau đó mới nhẹ nhàng hỏi lại: “Có chuyện gì xảy ra với Mạnh gia rồi phải không?”

Cô không phải là người ngốc. Càng tiếp xúc với Lục Hạo Vũ, cô càng cảm nhận được sự chân thành và đáng tin cậy từ anh. Một người đàn ông được giáo dưỡng bài bản, luôn âm thầm sắp xếp mọi thứ cho cô, từ cuộc sống cho đến công việc.

Chuyện Mạnh gia, từ trước đến giờ anh chưa từng nhắc đến. Vậy mà hôm nay lại chủ động đề nghị cô rời khỏi, rõ ràng là đã xảy ra chuyện lớn.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1162: Chứng nhận tài sản


“Không có chuyện gì đâu.” Lục Hạo Vũ không nỡ nói sự thật với cô: “Anh chỉ không muốn em tiếp tục sống trong môi trường đó, cũng không muốn em bị ràng buộc với những người như họ. Để sau này, nếu có chuyện gì xảy ra, em sẽ là người bị tổn thương.”

“Em đã chịu đủ khổ rồi, bây giờ em đã trưởng thành, có thể độc lập, hãy buông bỏ những người không tốt với em. Dù ông ta là ba ruột thì sao chứ? Từ trước đến nay, ông ta có từng xem em là con gái đâu?”

Mạnh Ngọc Yên cúi đầu im lặng. Một lúc sau, cô ngẩng lên, mỉm cười nhìn anh, nụ cười nhẹ nhàng và thoải mái: “Thật ra, em vốn chẳng còn tình cảm gì với cái nhà đó. Ngày trước chỉ là không cam lòng thôi. Đó là nhà của mẹ em, dựa vào đâu mà em và Tiểu Trạch không được ở? Em cứ nhất quyết phải ở lại, thậm chí là chọc tức họ, em cũng cảm thấy hả hê.”

“Vả lại, Tiểu Trạch cần tiền chữa bệnh, em thì quá vất vả để kiếm sống từng ngày. Có thể moi được gì từ ông ta thì em moi, có còn hơn không.”

“Nhưng giờ thì khác rồi. Có anh bên cạnh, em thấy yên tâm hơn rất nhiều. Sau này em sẽ tự mình cố gắng kiếm tiền, không cần dựa vào bọn họ nữa. Em không cần ông ta.”

Lục Hạo Vũ nhìn thẳng vào mắt cô: “Thật không? Em đã quyết định rồi chứ?”

Mạnh Ngọc Yên gật đầu chắc chắn: “Thật. Em đã không còn coi ông ta là ba nữa. Dù có chung huyết thống, nhưng thoát khỏi cái nhà đó vẫn tốt hơn là bị ràng buộc với họ mãi mãi.”

Cô không ngu ngốc. Cô hiểu rất rõ: chắc chắn Mạnh gia đã xảy ra chuyện gì đó, hơn nữa còn là chuyện rất nghiêm trọng, rất bất lợi cho cô.

Nếu không, Lục Hạo Vũ sẽ không đột nhiên hỏi cô những chuyện như thế này.

Một khi đã như vậy, thì cô nhất định phải rời đi. Không thể để những người đó tiếp tục làm tổn thương mình nữa.

Học trưởng đối xử với cô quá tốt, luôn nghĩ cho cô mọi đường. Cô không thể là người yếu kém, không thể khiến người khác thất vọng. Cô phải nỗ lực, để sau này cũng có thể giúp lại anh.

Lục Hạo Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh vốn lo rằng nếu Mạnh Ngọc Yên vẫn còn chút tình cảm nào với người ba kia, thì mọi chuyện sẽ rắc rối hơn rất nhiều.

“Vậy em muốn làm sao? Cứ thế rời đi tay trắng, hay muốn lấy lại một phần tài sản?”

Mạnh Ngọc Yên trầm ngâm giây lát rồi nói: “Em muốn lấy lại phần tài sản thuộc về mình. Dù nhiều hay ít, thì đó là thứ em xứng đáng được nhận.”

Lục Hạo Vũ gật đầu: “Mẹ hoặc ông bà ngoại em lúc mất có để lại giấy tờ gì không? Có bằng chứng gì không?”

Mạnh Ngọc Yên gật đầu: “Có! Nhưng giấy tờ gốc đều nằm trong tay ba em. Khi đó em còn nhỏ, không thể lấy được.”

“Đúng rồi, khi đó ông ngoại còn thuê một luật sư riêng để làm hợp đồng, nhưng giờ em không tìm được ông ta nữa. Không rõ là do bị mua chuộc hay vì lý do gì khác, tóm lại là đã mất liên lạc.”

“Em chắc chắn những giấy tờ đó vẫn trong tay ba em chứ?”

“Chắc chắn!” Mạnh Ngọc Yên khẳng định: “Đó là giấy chứng nhận tài sản. Dù ba em quản lý tài sản trong nhà, nhưng rất nhiều tài sản lại không đứng tên ông ấy. Ông bà ngoại em khi xưa đã rất cẩn thận, chỉ là hiện giờ em không có bằng chứng, toàn bộ đều trong tay ông ta.”

Vậy thì dễ rồi. Đây không phải là vấn đề khó khăn với Lục Hạo Vũ.

“Vậy em cứ chờ thêm một chút, anh sẽ cho người thu thập toàn bộ chứng cứ.”

“Vâng!”

Xác định được chứng cứ nằm trong tay Mạnh Khánh Quốc thì mọi chuyện trở nên đơn giản. Với thế lực của Lục Hạo Vũ, chỉ là một Mạnh Khánh Quốc, giải quyết rất nhanh.

Hôm sau, Mạnh Ngọc Dung được một chiếc xe sang đưa về nhà.

Tuy không thể so được với độ xa hoa khi đi cùng Lục Hạo Vũ, nhưng chiếc xe này cũng thuộc loại cao cấp, trị giá hàng triệu tệ, có tài xế riêng hộ tống.

Khi Hàn Hương Cầm (mẹ ruột) nhìn thấy cảnh tượng đó, bà ta mừng rỡ như phát cuồng!
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1163: Còn nợ 16 triệu tệ


“Dung Nhi! Dung Nhi!” Hàn Hương Cầm hớn hở chạy ra đón con gái, trên mặt không giấu nổi niềm vui rạng rỡ.

Mạnh Ngọc Dung đắc ý bước xuống xe. Cô ta đã thay một bộ đồ hiệu hoàn toàn mới, trông cực kỳ sang chảnh. Hàn Hương Cầm nhìn thấy bộ đồ trên người con gái thì vui mừng khôn xiết, đưa tay sờ thử chất liệu: “Con mới mua bộ này hả? Vải đẹp quá!”

Mạnh Ngọc Dung nở nụ cười tự mãn: “Đây là hàng cao cấp mới ra, giá hơn bốn trăm ngàn tệ đấy mẹ!”

Hai mắt Hàn Hương Cầm lập tức sáng rực: “Bạn trai con mua cho hả? Anh ta là ai? Chiếc xe lúc nãy là của anh ta sao?”

Lúc này tài xế đã lái xe rời đi. Hàn Hương Cầm vẫn còn tiếc nuối nhìn theo chiếc xe khuất dần khỏi tầm mắt, sau đó mới theo con gái vào nhà.

Mạnh Ngọc Dung khoe khoang đầy đắc ý: “Tất nhiên là bạn trai con mua rồi! Không lẽ ai khác? Mẹ, để con nói cho mẹ biết, con đang quen một người bạn trai cực kỳ giàu có! Anh ấy còn cho con một vai nữ chính nữa đấy!”

“Giờ có tiền anh ấy cho con tiêu xài, đợi khi bộ phim thành công, con nhất định sẽ thành ngôi sao lớn!”

Hàn Hương Cầm mừng như bắt được vàng: “Tốt quá rồi! Con gái mẹ thật có tiền đồ!”

Hai mẹ con phấn khởi ngồi xuống ghế salon. Hàn Hương Cầm nhìn bộ đồ hiệu trên người con gái, càng nhìn càng mãn nguyện: “Con gái mẹ sau này ngày nào cũng được mặc đồ đẹp thế này! Dung Nhi, con đúng là có phúc. Sau này nhất định sẽ làm bà chủ nhà giàu!”

Mạnh Ngọc Dung cười khẽ: “Mẹ cứ yên tâm, con nhất định làm được!”

Trong lòng cô ta thầm nghĩ: Vợ của Trần Hoài chẳng qua chỉ là một bà già xấu xí hung dữ, sao có thể so được với mình?

Hiếm khi gặp được người giàu như Trần Hoài, cô ta nhất định phải nắm lấy cơ hội.

Nói đến đây, Hàn Hương Cầm hạ giọng hỏi: “Dung Nhi à, bạn trai con giàu như vậy… con có thể xin anh ta ít tiền không? Những khoản nợ của nhà mình… không thể để kéo dài thêm nữa!”

Mạnh Ngọc Dung khựng lại: “Mẹ nói mấy khoản vay nặng lãi đó à?”

“Phải đấy…” Hàn Hương Cầm vẻ mặt khó xử: “Đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa giải quyết xong. Mẹ sợ người ta đến tận nhà đòi, nếu để ba con biết thì mẹ con mình tiêu đời luôn!”

“Giờ còn thiếu bao nhiêu?”

“Mười sáu triệu tệ!”

“Cái gì?!” Mạnh Ngọc Dung hét lên: “Sao lại nhiều đến thế? Lúc đầu mình vay tổng cộng chỉ khoảng năm triệu, cũng đã trả hơn một triệu rồi, sao giờ lại thành mười sáu triệu?”

Hàn Hương Cầm vẻ mặt chột dạ, giải thích: “Thì… đó là vay nặng lãi mà! Tư nhân cho vay, lãi suất cực kỳ cao. Hơn nữa là lãi mẹ đẻ lãi con, mẹ con mình đâu phải không biết! Giờ tổng cộng là mười sáu triệu. Nếu không trả, sau này sẽ còn cao hơn nữa!”

“Bên cho vay cũng biết hoàn cảnh nhà mình, nên họ còn đang nhẫn nhịn. Nếu không, họ đã đến tận nhà rồi!”

Mạnh gia tuy không phải đại gia nhưng cũng được xem là khá giả: có biệt thự, có nhà máy, có xe hơi. Nhìn bên ngoài, tài sản trị giá chừng ba mươi triệu tệ là ít.

Nhưng không ai biết bên trong đã rỗng tuếch. Bây giờ, Mạnh gia thậm chí không lấy nổi một triệu tiền mặt.

Sắc mặt Mạnh Ngọc Dung trở nên vô cùng khó coi: “Không được, lãi gì mà cắt cổ thế! Mười sáu triệu tệ đủ mua cả đống xe sang, hàng hiệu rồi, làm sao đưa cho họ được?”

Hàn Hương Cầm lo lắng: “Nhưng mà không trả thì cũng không xong đâu! Đó toàn là dân xã hội đen, hoạt động trong vùng xám. Rất nguy hiểm! Mẹ con mình đều là phụ nữ, nếu bị họ đụng đến thì biết làm sao?”

“Với lại, nếu để ba con biết thì ông ấy sẽ làm gì mẹ con mình đây?”

Lúc này, mẹ con họ vẫn chưa biết, chính Mạnh Khánh Quốc cũng đang vay nặng lãi bên ngoài, hơn nữa còn vay nhiều hơn cả hai mẹ con cộng lại.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1164: Hậu quả của việc không trả nợ


Trong phòng khách, Mạnh Ngọc Dung đi qua đi lại, vẻ mặt đầy bực bội. Bảo cô ta đưa một lúc 16 triệu tệ cho đám người đó, cô ta thật sự không cam lòng.

Không chỉ vì lúc đầu hai mẹ con họ căn bản không vay đến từng ấy tiền, mà điều quan trọng hơn là… họ không có đủ số tiền đó để trả!

“Chúng ta lấy đâu ra từng ấy tiền mà trả cho người ta? Mười sáu triệu tệ đấy! Mình đã trả hơn một triệu rồi, sao lại không được tính?”

Hàn Hương Cầm cúi đầu nói nhỏ: “Số tiền hơn một triệu đó… chỉ là tiền lãi. Mà cũng chỉ là lãi tạm thời lúc đó thôi.”

Mạnh Ngọc Dung: “…”

Cô ta nghẹn họng không nói được gì.

“Mà nếu không trả thì sao? Vay nặng lãi vốn đã là phi pháp rồi, họ có thể làm gì được chúng ta chứ?”

Hàn Hương Cầm nói: “Dung Nhi à… mẹ không dám đâu! Đám đó đều là loại liều mạng cả. Với từng ấy tiền, một xu cũng không trả là điều không thể. Mẹ nghĩ… bạn trai con giỏi như vậy, không biết có thể nhờ anh ta đứng ra giải quyết được không? Trả một phần thôi cũng được, xem anh ta có thể dọa được mấy người kia không?”

“Chỉ cần ép họ nhượng bộ là ổn rồi. Thậm chí, nếu may mắn, chỉ cần trả nốt ba trăm mấy chục ngàn là xong. Con là con gái, sau này còn làm minh tinh nữa, tuyệt đối không thể dây vào mấy người đó.”

Mạnh Ngọc Dung nhíu mày: “Trần Hoài đúng là có tiền, nhưng anh ấy là thương nhân, con không biết anh ấy có quan hệ gì với đám cho vay nặng lãi hay không… Mà mẹ à, con mới quen anh ấy chưa bao lâu, giờ mà kéo anh ấy vào chuyện rắc rối thế này… có phải không hay không?”

“…Con còn đang muốn duy trì mối quan hệ với anh ấy thêm một thời gian nữa, nếu không gặp được người giàu hơn thì sẽ tính đến chuyện lấy anh ấy. Bây giờ mà để anh ấy biết chuyện này, nhỡ anh ấy bỏ con thì sao?”

Hàn Hương Cầm nghe xong sững người, không biết đáp thế nào.

“Dù thế nào đi nữa, số tiền đó chúng ta không thể đưa, mà cũng không có tiền để đưa.” Mạnh Ngọc Dung rất kiên quyết. Một số tiền lớn như thế, nếu chi cho bản thân, cô ta sẽ trở thành tiểu thư nhà giàu, ai đời lại đem biếu không cho người khác?

Nực cười!

“Vậy… rốt cuộc phải làm sao đây?” Hàn Hương Cầm rầu rĩ, không nghĩ ra cách nào.

Mạnh Ngọc Dung trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Nếu không trả được nợ, vay nặng lãi thường dẫn đến hậu quả gì?”

Hàn Hương Cầm đáp: “Nếu không trả, họ sẽ đeo bám không dứt, cả nhà không ai thoát được. Mẹ từng nghe nói có người vì không trả nổi mà con cái cũng bị mang bán.”

Mạnh Ngọc Dung bật cười: “Vậy có nghĩa là… tuy mẹ con mình vay tiền, nhưng khi đến lúc đòi nợ, chúng đâu có phân biệt, chỉ cần là người nhà là chúng sẽ đòi đúng không?”

Hàn Hương Cầm gật đầu: “Đúng thế, thậm chí họ còn truy cả họ hàng cơ!”

Mạnh Ngọc Dung thở phào: “Vậy thì không sao rồi. Mẹ, mình cứ tiếp tục đi vay tiếp cũng không vấn đề gì.”

Hàn Hương Cầm ngơ ngác: “Sao cơ?”

“Quên rồi sao? Còn có Mạnh Ngọc Yên mà! Con bé đó chẳng phải cũng tìm được đại gia rồi đấy à? Để nó trả tiền!”

Hàn Hương Cầm sững người, sau đó lập tức vui mừng khôn xiết: “Phải rồi! Mẹ sao lại quên con bé được nhỉ? Con nhỏ chết tiệt đó bình thường thì ra vẻ lắm, dạo này còn không thèm về nhà nữa, muốn trốn à? Không có cửa đâu!”

Mạnh Ngọc Dung cười lạnh: “Mẹ, hôm nay con còn gặp con nhỏ đó đấy, lại mặc toàn đồ hiệu mới tinh, nhìn là biết đang có tiền! Mình không thể bỏ qua được. Bao nhiêu năm nay Mạnh gia nuôi nó, sao có thể để nó phủi tay bỏ đi được!”

Hàn Hương Cầm hớn hở: “Tất nhiên rồi! Con cứ chờ đấy, mẹ đi vay tiếp đây!”

Hai mẹ con cảm thấy đã có lối thoát, liền yên tâm hơn hẳn. Hàn Hương Cầm thật sự lại đi tìm bên cho vay, mạnh miệng tuyên bố: “Con gái tôi Mạnh Ngọc Yên sắp gả vào nhà giàu rồi, chắc chắn sẽ trả được nợ!”

Phía cho vay cũng biết sơ về gia cảnh Mạnh gia. Dù không rõ toàn bộ nội tình, nhưng biệt thự, nhà xưởng, xe cộ của nhà họ cũng đủ khiến người ta tin là có khả năng chi trả.

Khoản nợ vẫn chưa vượt quá giá trị tài sản của họ. Hơn nữa, Mạnh gia có tận hai cô con gái xinh đẹp như hoa như ngọc, đám người kia chẳng lo không đòi được tiền.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1165: Bán hết tất cả


Sau khi lấy được tiền, Hàn Hương Cầm liền quay về cùng Mạnh Ngọc Dung tiêu xài một trận ra trò. Có tiền để tiêu, cuộc sống quả thật dễ chịu biết bao.

Thời gian này, Mạnh Ngọc Dung gần như ngày nào cũng đến tìm Trần Hoài. Trần Hoài có được một mỹ nhân như cô bên cạnh thì cũng rất vui vẻ, thậm chí còn hứa cho cô một vai nữ chính. Nhưng thực tế thì, số tiền anh ta thật sự chi ra cho Mạnh Ngọc Dung lại chẳng nhiều.

Ngoài bộ quần áo hàng hiệu và túi xách ban đầu, về sau gần như không có thêm gì đáng kể.

Trong khi đó, Cố Kỳ Châu đã thu thập được toàn bộ giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu tài sản của Mạnh gia và giao cho Lục Hạo Vũ.

“Đây là tất cả những gì chúng tôi lấy được cho đến hiện tại, cậu xem qua đi.”

Lục Hạo Vũ nhận lấy, xem sơ qua một lượt, rồi đưa cho Mạnh Ngọc Yên: “Em xem đi, có thiếu cái nào không?”

Mạnh Ngọc Yên cầm lấy xem, lập tức kinh ngạc không thốt nên lời.

Vì trong số đó, tài sản mà năm xưa ông bà ngoại để lại cho cô gần như không thiếu một món nào, toàn bộ giấy tờ đều đầy đủ.

“Cái này… sao mấy anh lấy được nhanh vậy? Mà lại còn đầy đủ thế này?”

Nhanh đã đành, mà còn chu đáo đến không ngờ.

“Ba em không phát hiện gì sao?”

Cố Kỳ Châu cười: “Hiện tại thì vẫn chưa. Tất cả đều cất trong một két sắt riêng của ông ấy, chắc là đã giấu lâu rồi. Trước đây em cũng chưa từng nhắc tới nên ông ấy yên tâm, chẳng buồn kiểm tra lại.”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

“Vậy đây là tất cả chứ?” Lục Hạo Vũ hỏi.

“Đúng vậy. Những gì em còn nhớ đều có đủ ở đây rồi. Mấy món lặt vặt còn lại cũng không quan trọng, chỉ cần có căn biệt thự và nhà máy là được.”

“Vậy mấy người muốn xử lý sao?” Cố Kỳ Châu hỏi.

Lục Hạo Vũ nói: “Em muốn giữ lại, hay bán đi?”

Mạnh Ngọc Yên có phần do dự: “Cái này… hiện tại vẫn đang trong tay ba em, nhà máy thì vẫn hoạt động, biệt thự thì họ vẫn đang ở đó… em làm sao đuổi họ ra được?”

Lục Hạo Vũ cười: “Không cần phải đuổi. Nếu em không muốn giữ, bán thẳng đi, tự nhiên sẽ có người tới đuổi họ ra.”

Mạnh Ngọc Yên sững người: “Làm vậy… cũng được sao? Mà… liệu có ai mua không?”

Lục Hạo Vũ đáp: “Anh sẽ cho người đi mua. Chỉ cần giảm giá một chút. Em cứ yên tâm, mấy người đó chắc chắn sẽ ‘áp chế’ được ba em, em chỉ cần ngồi chờ nhận tiền.”

Mạnh Ngọc Yên nghe xong lại cảm thấy có chút ngại ngùng: “Nhưng mà… vậy chẳng phải là anh mua sao? Anh mua mấy thứ đó cũng đâu có ích gì… không cần phải vậy đâu.”

“Không, không phải anh mua.” Lục Hạo Vũ đáp.

Mạnh Ngọc Yên vẫn chưa hiểu.

Lúc này, Cố Kỳ Châu liền cười giải thích: “Tiểu sư muội, em đừng coi thường bản lĩnh bạn trai em. Tuy cậu ấy không tự mua, nhưng muốn tìm người mua thì dễ như trở bàn tay.”

“Chỉ cần tìm người có hứng thú với lĩnh vực đó, giảm giá một chút, rồi nhờ Lục thiếu đặt cho họ một đơn hàng lớn, đảm bảo bên mua sẽ lời to. Khi họ đã thu hồi được vốn, thì cái nhà máy và biệt thự kia xem như là họ được ‘cho không’. Đến lúc đó họ có thể bán lại kiếm lời, không lỗ đồng nào. Có khối người muốn làm những thương vụ kiểu này.”

Mạnh Ngọc Yên lập tức hiểu ra.

Nhà máy vẫn đang vận hành, chỉ cần có đơn hàng lớn, thì người mua chắc chắn có thể làm ăn sinh lời. Đối với những người muốn đầu tư vào ngành này, đây là cơ hội tốt.

Mà thông qua Lục Hạo Vũ, chỉ cần một cú điện thoại, anh hoàn toàn có thể giao cho họ một món đơn hàng khủng. Kiếm được lợi nhuận rồi thì nhà máy và biệt thự xem như là “quà kèm”, họ thích thì giữ, không thì bán lại cũng chẳng lỗ.

Vừa giúp được Lục thiếu, lại kiếm được tiền, kiểu làm ăn thế này chắc chắn có rất nhiều người xếp hàng. Đây chính là năng lực của tầng lớp thượng lưu.

Mạnh Ngọc Yên nói: “Vậy thì bán đi. Giá cả dễ thương lượng. Căn biệt thự đó tuy là của mẹ em, nhưng bị bọn họ ở nhờ bao nhiêu năm rồi, em cũng chẳng muốn quay lại nữa. Lấy tiền về rồi, em tự mua một căn mới là được.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1166: Tiền chuyển khoản về


Thái độ của Mạnh Ngọc Yên khiến mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều đối với Lục Hạo Vũ.

Điều anh lo nhất trước giờ, là cô gái nhỏ này không nghĩ thông suốt, hoặc vẫn còn ôm hy vọng với cái gia đình đó.

Giờ thì cô đã tự mình buông bỏ, nhìn thấu tất cả. Chuyện này tốt hơn rồi.

“Vậy anh sẽ lập tức cho người đi xử lý, em cứ yên tâm chờ, trong vòng một tuần, anh đảm bảo tiền sẽ vào tài khoản của em.”

Mạnh Ngọc Yên: “……”

Từ khi có người anh học trưởng này bên cạnh, dường như mọi chuyện đều trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Nhìn cô gái nhỏ hai mắt sáng long lanh, ánh mắt tràn đầy sùng bái nhìn mình, Lục Hạo Vũ bật cười: “Đừng nhìn anh như vậy, anh sẽ tự mãn mất.”

Mạnh Ngọc Yên: “……”

Cố Kỳ Châu ho khẽ hai tiếng rồi nói: “Vậy tôi đi thu xếp đây, hai người cứ nói chuyện đi.”

Anh ta tự biết điều rút lui, vì… làm một “cẩu độc thân” ở đây thật sự rất dễ bị tổn thương.

Chỉ mất ba ngày, họ đã tìm được người sẵn sàng mua tài sản. Đến ngày thứ tư, Mạnh Ngọc Yên đi làm thủ tục sang tên. Đối phương có người Lục gia hậu thuẫn nên hoàn toàn không sợ Mạnh gia gây chuyện. Chỉ cần thủ tục hợp pháp, thì chẳng có gì khó cả.

Khi nhìn thấy số tiền hơn 16 triệu tệ chuyển vào tài khoản, Mạnh Ngọc Yên gần như không tin vào mắt mình.

“Cứ… cứ như vậy… là bán xong rồi sao?”

Lục Hạo Vũ mỉm cười: “Dĩ nhiên. Anh đã giới thiệu sẵn khách hàng cho cậu ta, đủ để cậu ta duy trì sản xuất trong một năm. Mà đơn hàng này chưa tính phần khách hàng cậu ta tự tìm được. Chỉ riêng hợp đồng anh đưa, trong năm nay cậu ta có thể lãi ròng 20 triệu. Thêm phần khách hàng của chính cậu ta nữa thì em nghĩ xem?”

“Căn nhà và nhà xưởng em bán lại vị trí cũng đẹp, giá thị trường thực tế còn có thể tăng thêm 3 triệu. Làm ăn chắc thắng như vậy, em nghĩ người ta có làm không?”

Mạnh Ngọc Yên nghĩ thầm, đầu tư đảm bảo thế này, nếu là cô thì cô cũng đồng ý ngay ấy chứ!

“Học trưởng, anh đúng là lợi hại quá!”

Thấy cô gái nhỏ lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, Lục Hạo Vũ cười tươi, kéo cô vào lòng, đùa giỡn: “Giờ thì em là ‘phú bà nhỏ’ rồi đó, định cảm ơn anh thế nào đây?”

“Em mời anh ăn một bữa thật sang!”

Lục Hạo Vũ nhướng mày: “Chỉ vậy thôi à?”

Mạnh Ngọc Yên nghĩ ngợi: “Vậy… em tặng anh thêm một món quà nữa nhé? Anh muốn gì?”

Cô khẽ cau mày, giờ trong tay đã có tiền, nhưng… với đẳng cấp của Lục Hạo Vũ, những món đồ anh dùng, có lẽ cô chẳng hiểu biết gì. Mua hàng hiệu tặng anh ư? Anh chắc chắn chẳng thiếu. Vậy phải tặng gì mới có ý nghĩa?

Thấy cô gái nhỏ nhíu mày khổ não suy nghĩ, Lục Hạo Vũ cười: “Hay là mình đi hẹn hò lãng mạn một chút, ăn một bữa tối dưới ánh nến… rồi…”

Anh ghé sát tai cô, thổi nhẹ một hơi: “Tối nay… phục vụ anh cho tốt nha!”

Khuôn mặt Mạnh Ngọc Yên lập tức đỏ bừng như trái cà chua chín.

“Hahahaha…” Lục Hạo Vũ cười lớn, phát hiện trêu đùa cô bé này thực sự rất thú vị.

Anh đã giúp cô một việc lớn đến vậy, Mạnh Ngọc Yên tất nhiên không từ chối yêu cầu nhỏ này, vì thế tối nay họ cùng nhau chuẩn bị đi ăn tối dưới ánh nến.

Nhưng mà…

“Vậy còn Tiểu Trạch thì sao? Chẳng lẽ… để thằng bé một mình ở nhà?”

Lục Hạo Vũ nghĩ một chút: “Trẻ con ấy mà! Ba mẹ lâu lâu ra ngoài một chút, ở nhà làm bài tập cũng không sao đâu.”

Mạnh Ngọc Yên ngượng ngùng: “Ba mẹ cái gì chứ? Em là chị của thằng bé.”

“Nhưng bây giờ, chúng ta cùng chăm nó, chẳng khác nào ba mẹ còn gì!”

Lục Hạo Vũ mặt dày đi thẳng vào phòng Mạnh Vũ Trạch: “Tiểu Trạch à, chị và anh rể ra ngoài một lát, em ngoan ngoãn ở nhà làm bài nhé, tụi anh sẽ mang đồ ăn tối về cho em, chịu không?”

Mạnh Vũ Trạch cười tít mắt, ngoan ngoãn gật đầu, còn gửi một tin nhắn cho Lục Hạo Vũ:

“Anh rể cứ yên tâm đưa chị đi hẹn hò lãng mạn, em không sao đâu ạ!”

Lục Hạo Vũ nhướng mày, đứa nhỏ ngoan quá!

Anh đưa tay xoa nhẹ đầu Mạnh Vũ Trạch, rồi vui vẻ dắt tay Mạnh Ngọc Yên đi ra ngoài.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1167: Cảm giác như đang mơ


Trong lòng Mạnh Ngọc Yên thực sự rất biết ơn Lục Hạo Vũ. Đã nói là mời anh ăn một bữa để cảm ơn thì tất nhiên cô sẽ không tùy tiện chọn đại một nơi nào đó. Sau khi suy nghĩ rất lâu, cô quyết định chọn một nhà hàng đang khá nổi gần đây.

Đó là một nhà hàng mới khai trương chưa lâu, được trang trí rất tinh tế. Tuy không hẳn sang trọng bậc nhất, nhưng không gian ăn uống ở đây mang lại cảm giác rất dễ chịu và đẳng cấp. Cô đặt bàn ở tầng ba, ngay cạnh cửa sổ, từ vị trí này có thể nhìn thấy cả một hồ nước nhân tạo rộng lớn bên dưới. Khung cảnh ban đêm vô cùng lãng mạn và quyến rũ.

Vì cảnh đẹp và đồ ăn cũng ngon, nên dạo gần đây nơi này khá nổi tiếng, lượng khách đến ăn rất đông.

Mạnh Ngọc Yên và Lục Hạo Vũ ngồi ở tầng ba cạnh cửa sổ, hai người gọi những món mình yêu thích. Vừa ăn vừa ngắm nhìn phong cảnh ban đêm mờ ảo bên ngoài, bầu không khí thật dễ chịu.

Lục Hạo Vũ nhìn cô mỉm cười: “Em đang nghĩ gì đấy?”

Thấy cô gái nhỏ nheo mắt, vẻ mặt đầy thư thái, anh đoán chắc cô đang nghĩ đến chuyện gì vui lắm.

Mạnh Ngọc Yên cười nhẹ: “Em đang nghĩ về hai chúng ta đó. Em thật sự cảm thấy mọi thứ gần đây như một giấc mơ vậy. Trước đây em chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ được ở bên anh. Càng không ngờ có một ngày em lại có thể cùng anh ngồi ăn tối trong một nhà hàng như thế này. Nghĩ lại vẫn thấy như đang mơ.”

Trước đây, cô đã rất nỗ lực để kiếm tiền. So với mức sống của sinh viên đại học, thu nhập của cô thuộc loại rất cao.

Dù ở nơi phồn hoa như Đế Đô, một sinh viên mới ra trường muốn đạt được mức thu nhập ba trăm nghìn tệ mỗi năm cũng là điều rất khó, trừ phi có trình độ học vấn cực cao.

Nhưng cô thì không làm vậy. Cô chỉ mới học đại học, thậm chí còn chưa tốt nghiệp.

Vừa đi học, vừa phải chăm sóc em trai, có được thu nhập như vậy, thật ra cô đã cảm thấy rất mãn nguyện.

Thế nhưng, dù đã cố gắng đến vậy, tiền vẫn luôn không đủ.

Bệnh của Tiểu Trạch tốn kém quá nhiều, ngày nào cô cũng lo lắng chuyện tiền bạc, tìm mọi cách để kiếm tiền, tiết kiệm từng đồng.

Cuộc sống trước kia thật sự không có hy vọng gì. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ được sống trong một căn nhà lớn, chưa từng dám mơ bước vào những nhà hàng cao cấp như thế này.

Trước đây cô chỉ hy vọng một ngày nào đó có thể kết hôn, rồi có một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, vậy là đủ.

Nào ngờ bây giờ, trong tài khoản của cô lại có hơn mười sáu triệu tệ tiền mặt. Tất cả điều này khiến cô cảm thấy vô cùng không thực.

Nhất là… người đang ngồi trước mặt cô, người cô đã âm thầm yêu mến suốt bao năm, giờ lại là bạn trai của cô.

Và thậm chí... cô còn ngủ với anh rồi!

Lục Hạo Vũ trước đây chưa từng yêu ai khác, cô là người phụ nữ đầu tiên của anh. Ban đầu, Mạnh Ngọc Yên không dám đến gần một người như anh. Vừa đẹp trai vừa giàu có, cô không dám mơ.

Cô từng tin chắc rằng giữa họ sẽ không có tương lai, vì vậy không dám lại gần, vì cảm thấy có cố gắng thế nào cũng không có kết quả.

Nhưng dần dần, cô không còn nghĩ vậy nữa.

Trong đời người, để gặp được một người mình thực sự thích đã là điều hiếm có. Người mình thích lại cũng thích mình, còn hiếm hơn. Mà người đó lại còn có điều kiện tốt như vậy, chẳng khác gì được trời cho.

Cô đã gặp được rồi… thì nên trân trọng, bất kể sau này có thể đi đến đâu, ít nhất trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, cô đã được ở bên người mình yêu nhất.

Dù tương lai ra sao, thì quá trình này cũng là một phần ký ức đẹp nhất đời cô.

Tiếp xúc với Lục Hạo Vũ lâu, Mạnh Ngọc Yên mới phát hiện, những thứ mà trước đây cô từng rất coi trọng, như tiền bạc chẳng hạn thật ra chẳng là gì với Lục Hạo Vũ.

Cô từng thấy nhiều bạn nam trong trường, khi yêu đương thì luôn so đo từng đồng với bạn gái. Họ cho rằng yêu đương thì bỏ tiền ra là bình thường, nhưng nếu đã bỏ tiền mà không "ngủ được" với người ta, thì cảm thấy mình bị thiệt.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1168: Gặp lại Vương Tinh Tinh


Khi tính tiền, có rất nhiều đàn ông sẵn sàng chi ly từng đồng, thậm chí tính cả tiền một ly trà sữa, nhưng lại chẳng bao giờ tính đến những khoản tiền mà con gái đã bỏ ra cho họ.

Mà kiểu đàn ông đó đâu phải ít, lại còn là bạn học cùng trường, toàn sinh viên trường danh tiếng cả đấy!

Trớ trêu hơn, nếu con gái vì tiền mà lên giường với họ, thì đàn ông lại quay ra nói cô ấy thực dụng, chỉ yêu vì tiền. Trong cái xã hội thực dụng này, thật sự có quá nhiều chuyện nực cười đến khó hiểu.

Mạnh Ngọc Yên nghĩ đến hoàn cảnh của mình mà thấy lo. Em trai cô cần rất nhiều tiền chữa bệnh, gia đình thì không có ai chống lưng. Với điều kiện như vậy, cô nghĩ, chắc khó lòng tìm được một người đàn ông chịu đồng cam cộng khổ cùng mình.

Vì thế, cô chưa từng dám kỳ vọng quá nhiều. Chỉ một lòng muốn cố gắng kiếm tiền, đợi vài năm nữa khi có thể lo đủ tiền thuốc thang cho em trai, bệnh nó ổn rồi, thì lúc đó mới nghĩ đến chuyện yêu đương, lập gia đình.

Còn kiểu đàn ông như Lục Hạo Vũ – ngoại hình nổi bật, gia thế giàu có – cô lại càng không dám mơ tới.

Thế nhưng sau một thời gian tiếp xúc, cô thật sự cảm nhận được rằng Lục Hạo Vũ đúng là người như anh nói: không hề so đo tính toán, không đòi hỏi gì từ cô cả. Chỉ cần là việc anh đã làm, anh sẽ luôn sẵn sàng chịu trách nhiệm.

Khi giúp cô, anh chưa từng đắn đo cô có thể “đáp trả” lại được gì. Chỉ đơn giản là vì anh yêu cô, đang hẹn hò với cô, nên muốn che chở và giúp đỡ cô hết mình.

Nếu không có anh, riêng chuyện xử lý tài sản Mạnh gia đã đủ khiến cô lao đao. Vậy mà anh không chỉ giúp đỡ, còn chuyển tiền vào tài khoản cô, làm trọn thủ tục sang tên. Cho dù sau này hai người chia tay, số tiền đó vẫn thuộc về cô, anh tuyệt nhiên không nhắc lại.

Ngay cả những mối quan hệ, công sức và tiền bạc anh bỏ ra trong âm thầm, anh cũng chưa từng đòi hỏi điều gì.

Lẽ nào đúng như anh từng nói: Người đàn ông càng có năng lực, càng không so đo, càng không để phụ nữ phải thiệt thòi?

Mạnh Ngọc Yên không nghĩ vậy. Cô chỉ tin rằng, mình đã may mắn gặp được một người như Lục Hạo Vũ mà thôi.

Lúc này, Lục Hạo Vũ mỉm cười, ngả người ra sau ghế, ánh mắt như phản chiếu cả trời sao lấp lánh.

“Nếu chỉ vì như thế mà em đã thấy như đang mơ, thì sau này anh sẽ khiến em sống trong giấc mơ dài dài, đẹp đến mức không muốn tỉnh lại.”

Mạnh Ngọc Yên cười tươi, đứng dậy đến gần, nhẹ nhàng nâng mặt anh lên và hôn một cái.

Lục Hạo Vũ cười: “Thế thì chưa đủ, lại đây hôn thêm chút nữa đi!”

Cô ngoan ngoãn bước qua, ngồi lên đùi anh, rồi hôn thêm vài cái nữa.

Thức ăn được mang lên, hai người bắt đầu ăn tối. Trong lúc ăn, Mạnh Ngọc Yên vào nhà vệ sinh một lát, và rất tình cờ cô gặp lại bạn học cũ Vương Tinh Tinh.

Vương Tinh Tinh từng làm thêm cùng cô trước đây. Gia cảnh Vương Tinh Tinh tốt hơn một chút nên trước kia lúc nào cũng ra vẻ hơn người trước mặt cô.

Nhưng lần trước ở trường, khi tận mắt thấy Mạnh Ngọc Yên bước lên chiếc xe sang, Vương Tinh Tinh lập tức mất hết cảm giác “ưu việt”.

Từ đó đến nay, Mạnh Ngọc Yên cũng không còn đi làm thêm nữa.

Lúc này, Vương Tinh Tinh mặc đồng phục nhân viên phục vụ, vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì chạm mặt Mạnh Ngọc Yên, nhất thời sững người.

“Ngọc Yên?”

Cô ta không ngờ lại gặp cô ở đây. Nhìn Mạnh Ngọc Yên hôm nay ăn mặc trang điểm tươm tất, trang sức tinh tế, túi xách hàng hiệu, váy áo mới tinh, ánh mắt Vương Tinh Tinh lập tức thay đổi.

Hôm nay là buổi hẹn hò của cô với Lục Hạo Vũ, nên Mạnh Ngọc Yên đã chuẩn bị kỹ càng. Gương mặt rạng rỡ không còn nét mệt mỏi như xưa, không còn bóng dáng của cô gái từng bị cuộc sống đè nặng đến gần như gục ngã.

Đôi mắt cô bây giờ sáng rực, nụ cười nhẹ nhàng, cả người tràn đầy sức sống, tự tin và khí chất của một cô gái trẻ đang ở độ tuổi đẹp nhất.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1169: Cô đang ghen tị với tôi đúng không?


Thấy Vương Tinh Tinh, Mạnh Ngọc Yên cũng khá vui: “Tinh Tinh, trùng hợp ghê, lâu lắm rồi mình không gặp cậu!”

Nhìn Mạnh Ngọc Yên trong bộ váy đẹp, trang điểm kỹ càng, Vương Tinh Tinh cắn môi, hỏi với vẻ không mấy vui: “Cậu đi cùng bạn trai à?”

Mạnh Ngọc Yên gật đầu, “Ừ, đúng vậy.”

Nhìn vẻ mặt không chút ngượng ngùng hay xấu hổ của Mạnh Ngọc Yên, Vương Tinh Tinh liền tức tối nói: “Ngọc Yên, cậu không còn là cậu trước kia nữa rồi. Trước kia mình với cậu cùng nhau đi làm thêm, ngày nào cũng vất vả kiếm tiền. Dù khổ dù mệt, cậu vẫn luôn nói muốn dựa vào chính mình, không bao giờ dựa vào nhan sắc hay bán thân để đổi lấy cuộc sống tốt hơn.”

“Giờ thì sao? Cậu chẳng thấy xấu hổ chút nào à?”

Mạnh Ngọc Yên khựng lại, vội giải thích: “Tinh Tinh, cậu hiểu lầm rồi, mình...”

“Hiểu lầm cái gì? Chẳng phải cậu đang yêu một người đàn ông giàu có sao? Cậu nghĩ mình không nhận ra à? Bộ đồ cậu đang mặc chẳng phải anh ta mua cho cậu à? Mình thấy cậu mấy lần rồi, lần nào quần áo cũng là hàng hiệu, lại toàn đồ khác nhau. Lần trước ở trường, mình tận mắt thấy cậu bước lên một chiếc xe sang!”

“Còn hôm nay thì sao? Dám vào một nhà hàng đắt đỏ thế này ăn uống. Cậu biết không, một bữa ăn ở đây đủ để cậu đi làm thêm cả tháng đấy!”

Mạnh Ngọc Yên: “...”

Cô còn chưa kịp mở miệng, Vương Tinh Tinh đã tiếp tục nói như trút giận: “Bây giờ nhìn thấy mình, cậu hả hê lắm đúng không? Còn dám chào hỏi mình nữa, cậu định khoe khoang chuyện cậu tìm được đại gia à? Hừ!”

“Mạnh Ngọc Yên, mình nói cho cậu biết, mình không giống như cậu, mặt dày không biết xấu hổ. Cậu cũng là sinh viên trường danh tiếng, cuối cùng lại phải bán rẻ bản thân chỉ để hưởng thụ cuộc sống xa hoa. Loại như cậu, sau này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đâu, chỉ là món đồ chơi của người có tiền mà thôi!”

Nói xong, Vương Tinh Tinh khinh khỉnh liếc cô một cái, rồi quay người bỏ đi.

Mạnh Ngọc Yên đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Vương Tinh Tinh. Bất ngờ, cô cất tiếng:

“Vương Tinh Tinh, cô đang ghen tị với tôi phải không?”

Chân Vương Tinh Tinh khựng lại, cô quay đầu lại, tức đến mức đỏ cả mặt, gào lên: “Mạnh Ngọc Yên, cậu...!”

Nhưng Mạnh Ngọc Yên không thèm đáp lại nữa, chỉ mỉm cười nhạt, rồi quay đầu rời đi.

Đi hết một đoạn hành lang, rẽ vào góc, cô biến mất khỏi tầm mắt của Vương Tinh Tinh.

Vương Tinh Tinh tức đến giậm chân tại chỗ, gào lên:

“Mạnh Ngọc Yên! Tôi chẳng thèm ghen tị với cô! Tôi KHINH cô!”

Mạnh Ngọc Yên trở lại bàn ăn, thu lại mọi cảm xúc. Cô không để chuyện vừa rồi ảnh hưởng đến tâm trạng, tiếp tục vui vẻ ăn tối cùng Lục Hạo Vũ như không có chuyện gì xảy ra.

Khoảnh khắc đẹp đẽ này, cô không muốn để những người chẳng liên quan phá hỏng.

Từ lúc bắt đầu hẹn hò với Lục Hạo Vũ, cô đã lường trước sẽ có người chế giễu, châm chọc, thậm chí sỉ nhục mình. Ngay cả chính cô, ban đầu cũng không đủ tự tin, luôn nghĩ bản thân không xứng với anh, huống hồ là người ngoài.

Nhưng dù sao, Vương Tinh Tinh cũng từng là bạn cô, vậy mà không hỏi han hay nghe cô giải thích lấy một câu, đã vội vàng sỉ nhục cô. Loại người như vậy, không đáng để bận tâm nữa.

Làm việc với nhau bao lâu, cô hiểu rõ con người Vương Tinh Tinh, luôn thích thể hiện sự “vượt trội” trước mặt người khác. Giờ thấy cô sống tốt hơn, đố kỵ đến mức mất lý trí.

Gương mặt Mạnh Ngọc Yên vẫn giữ nguyên nét bình thản. Lục Hạo Vũ không phát hiện điều gì khác thường.

Sau bữa tối, họ ngồi thêm một lúc rồi mới rời khỏi nhà hàng, không quên mang một phần đồ ăn về cho Mạnh Vũ Trạch.

Trên đường về thì trời mưa rất to. Dịch vụ khách sạn rất tốt, xe của Lục Hạo Vũ đậu ngay trước sảnh chứ không để dưới hầm, và có nhân viên cầm ô đưa cả hai lên xe cẩn thận.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1170: Nhà đã bị bán rồi


Cảnh tượng này vô tình bị Vương Tinh Tinh nhìn thấy khi cô ta vừa tan ca, đang vội vàng bắt xe buýt. Trước đây, cuộc sống của Mạnh Ngọc Yên và cô ta tương đương nhau, thậm chí Mạnh Ngọc Yên còn khổ hơn cô ta.

Mạnh Ngọc Yên không có ba mẹ bên cạnh, còn phải nuôi một cậu em trai bệnh tật, khó khăn hơn rất nhiều so với cô ta.

Vậy mà bây giờ, chỉ vì được gả vào gia đình giàu có, cô lại được hưởng cuộc sống sung sướng, được người khác chăm sóc như thế sao?

Mặt Vương Tinh Tinh trở nên u ám, nhưng trời mưa to không cho phép cô ta đứng lâu mà nhìn. Cả người cô ta đã ướt sũng, một người chỉ là nhân viên phục vụ part-time như cô ta, làm gì có ai trong khách sạn cầm dù che cho cô ta được?

Khách sạn mới khai trương, không ngờ kinh doanh lại tốt đến vậy nên thuê thêm mấy nhân viên làm thêm.

Vương Tinh Tinh chính là một trong số đó.

Lục Hạo Vũ đưa Mạnh Ngọc Yên về nhà, rồi mang phần cơm sang cho Mạnh Vũ Trạch. Cậu bé rất hiểu chuyện. Trước đây khi Mạnh Ngọc Yên chăm sóc em trai, cô cũng không thể lúc nào bên cạnh cậu được, bởi cô còn phải lo kiếm tiền nữa mà!

Sau khi giao đồ ăn, hai người về phòng. Cậu bé tự ăn xong sẽ tự rửa mặt rồi đi ngủ một mình.

Những ngày lãng mạn cứ trôi qua từng ngày. Bây giờ Ngọc Yên không còn nghĩ đến quá khứ nữa, cô chỉ tập trung sống tốt hiện tại.

Cô không còn đi làm thêm nữa, có người thầy tốt như Lục Hạo Vũ bên cạnh, ngoài việc học ở trường, thời gian còn lại cô đều dành để học hỏi từ bạn trai.

Với Mạnh Ngọc Yên, ở bên Lục Hạo Vũ giúp cô học được rất nhiều điều. Cô muốn cố gắng để trở nên xuất sắc hơn, biết đâu như vậy cô và anh sẽ có tương lai thật sự.



Cuộc sống của Mạnh Ngọc Yên hiện tại rất hạnh phúc, nhưng ở Mạnh gia thì hoàn toàn khác.

Tài sản đã bị bán hết, những người mua biết có Lục gia hậu thuẫn, nên không hề e ngại Mạnh Khánh Quốc, họ đến thẳng đòi nhà

Khi Mạnh Khánh Quốc thấy các hợp đồng, giấy tờ chuyển nhượng, ông ta hoàn toàn bối rối!

“Cái này… không thể nào, tôi không bán mấy thứ này!”

Một gã to béo mặt đầy thịt cười nói: “Tất nhiên ông không bán, mấy thứ này cũng không đứng tên ông, làm sao mà ông bán được? Chúng tôi mua của cô Mạnh Ngọc Yên kia mà, thủ tục đã hoàn tất, tiền cũng đã trả. Ông nhanh chóng dọn dẹp, trả chỗ cho chúng tôi.”

“Không thể… không thể nào…”

Hàn Hương Cầm hét lên, chạy đến xem giấy tờ, Mạnh Khánh Quốc cũng ngơ ngác nhìn.

Kết quả, mọi giấy tờ đều có đủ, thủ tục rất đầy đủ, không thiếu gì.

Mạnh Khánh Quốc không tin: “Là giả! Tất cả đều giả! Nó không hề có tài sản đó…”

Ông ta hoảng hốt chạy lên tầng trên mở két sắt, nhưng trong đó chỉ còn vài món đồ lặt vặt, những giấy chứng nhận quyền sở hữu, hợp đồng ông ta từng cất giữ đã biến mất.

Ông ta choáng váng nhìn mọi thứ, nói: “Không thể nào! Ai đã lấy chúng? Hợp đồng của tôi đâu rồi?”

Ông ta run tay tìm kiếm nhiều lần nhưng vẫn không thấy.

Chân ông ta mềm nhũn, ngồi bệt xuống sàn.

Hàn Hương Cầm chạy đến, hỏi lo lắng: “Anh sao vậy? Chuyện gì xảy ra vậy?”

Sau một lúc, ông ta tỉnh lại, đứng dậy chạy xuống dưới, nhìn các hợp đồng, giấy tờ chuyển nhượng, rồi nhìn gã to béo đối diện.

“Anh nói, những giấy tờ này mua của Mạnh Ngọc Yên thật sao?”

Gã to béo gật đầu: “Đúng vậy!”

Mạnh Khánh Quốc tức giận vội gọi điện cho Mạnh Ngọc Yên.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1171: Tất cả may mắn đều dành để gặp anh


Khi nhận được cuộc gọi của Mạnh Khánh Quốc, Mạnh Ngọc Yên đang được Lục Hạo Vũ chỉ bài.

Vừa nghe máy, cô chưa kịp nói gì thì phía đầu dây bên kia đã nổi giận gào lên: “Mạnh Ngọc Yên, mấy tài sản trong nhà có phải mày đã bán hết rồi không?”

Mạnh Ngọc Yên chỉ cười nhẹ: “Sao vậy? Có chuyện gì sao?”

Mạnh Khánh Quốc quát lớn:

“Chuyện gì mà chuyện gì! Đó là nguồn thu nhập của cả nhà, của tất cả mọi người, mày dựa vào đâu mà bán hết được?”

Mạnh Ngọc Yên bình thản đáp: “Đó là tài sản của riêng tôi, do ông bà để lại cho tôi. Tôi có quyền bán nó. Mấy thứ đó các người đã dùng suốt bấy lâu, nhà máy cũng do các người quản lý, lại còn nuôi nhân tình, nuôi con riêng, sao? Dùng lâu rồi thì tưởng thành của các người à?”

Mạnh Khánh Quốc tức giận đến đỏ mặt: “Con nhỏ chết tiệt, dạo này mày điên rồi hả? Tao là ba mày mà mày còn dám nói thế à? Mấy cái tài sản đó là của tao!”

Mạnh Ngọc Yên lạnh lùng: “Nói sao cũng được, quyền sở hữu là của tôi, mọi thủ tục đều hợp pháp. Tôi đã bán rồi, muốn làm gì thì làm đi.”

Mạnh Khánh Quốc gào lên: “Tiền đâu? Mày bán được bao nhiêu?”

Mạnh Ngọc Yên cười nhẹ:“Chuyện đó không liên quan đến ông, tiền đương nhiên là của tôi.”

“Mạnh Ngọc Yên, rốt cuộc mày muốn làm gì?” Mạnh Khánh Quốc giờ đã thực sự sốt ruột.

Mạnh Ngọc Yên thản nhiên: “Chẳng làm gì cả, chỉ là giờ tôi đã trưởng thành, không muốn bị bắt nạt nữa. Tôi muốn tự xử lý tài sản của mình. Ông là ba mà chẳng làm được gì, không thể cho chúng tôi cuộc sống tốt hơn. Mấy tài sản đó là ông bà để lại cho tôi, tôi sẽ dùng số tiền đó để chữa bệnh cho Tiểu Trạch.”

“Còn các người, ai cũng còn khỏe mạnh, chẳng đến mức không sống nổi. Mấy năm qua tôi cũng chưa đòi hỏi gì từ lợi nhuận kinh doanh. Nhà còn hai chiếc xe, cứ để các người dùng đi, tôi không cần!”

“Mày…”

“Không có chuyện gì thì cúp máy đi!”

Mạnh Ngọc Yên dứt khoát cúp máy, không nói thêm lời nào.

Lục Hạo Vũ nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Mạnh Ngọc Yên thở dài: “Không tiếc nuối gì cả, chỉ hơi hoài niệm mà thôi. Thực ra, em không có tình cảm gì với gia đình đó, hay nói đúng hơn là với người ba đó.”

Bấy lâu nay, có lẽ cô chỉ là chưa cam lòng mà thôi.

Giờ đã lấy lại mọi thứ, bán xong, tiền vào túi mình, cô chẳng còn chút gì tiếc nuối đối với gia đình hay người ba đó.

Lục Hạo Vũ vỗ vai cô, kéo cô vào lòng: “Đừng buồn nữa. Em đã lớn, không cần ông ta phải yêu thương. Có những người, mối quan hệ ba con vốn chẳng sâu đậm. Nhưng nhìn xem, ông trời không đối xử tệ với em đâu, Tiểu Trạch thì hiểu chuyện, còn có anh đây nữa...”

Mạnh Ngọc Yên quay sang nhìn anh, mỉm cười: “Đúng rồi, còn có anh. Có lẽ tất cả may mắn của em đều dành để gặp được anh.”

Nghĩ lại, bạn trai Lục Hạo Vũ thật sự có ích hơn rất nhiều so với người ba kia. Từ trước đến giờ, anh là người giúp cô nhiều nhất.

Không chỉ chuyện tài sản, mà còn giúp cô nâng cao năng lực bản thân.

Thời gian bên anh, cuộc sống của cô cũng không hề dễ dàng hơn trước.

Anh biết nhiều hơn cô rất nhiều, luôn chỉ bảo từng chút. Ngoài việc học ở trường, hầu như mọi thời gian còn lại cô đều dành để học hỏi cùng anh.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1172: Bị đuổi ra ngoài


Dù rất mệt, nhưng Mạnh Ngọc Yên cảm thấy cuộc sống thật ý nghĩa và tràn đầy năng lượng. Trong lòng cô bình yên vì đã học được nhiều kỹ năng mới, và điều đó dần mang lại cho cô sự tự tin từ sâu thẳm.

Có Lục Hạo Vũ bên cạnh hỗ trợ, cô chẳng còn phải sợ bất cứ điều gì nữa.

Trong khi đó, Mạnh Khánh Quốc thì rơi vào tình cảnh tồi tệ nhất.

Phía bên kia có người Lục gia hậu thuẫn, lại thêm giấy tờ thủ tục đầy đủ, mọi chuyện đều hợp pháp, khiến Mạnh Khánh Quốc hoàn toàn bất lực.

Ông ta gọi điện tìm Mạnh Ngọc Yên nhưng không thể liên lạc được, bởi cô đã chặn số ông ta.

Cô con gái ngày xưa ngoan ngoãn, biết điều, luôn chịu đựng bị bắt nạt giờ đây đã trở nên mạnh mẽ, cứng rắn đến khó tin.

Có lẽ từ lúc Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung dắt cô lên giường người khác, cô đã hoàn toàn mất hết hy vọng về gia đình đó.

Khi trở về, ba cô không hề đứng về phía cô mà còn ủng hộ bên kia, nên giờ đây cô làm mọi chuyện không hề do dự hay thương xót.

Cô không nghe máy, khiến Mạnh Khánh Quốc chẳng biết tìm cô ở đâu.

Cuối cùng, cả gia đình họ bị đuổi ra khỏi biệt thự, nhà máy cũng bị người khác thu hồi.

Ban đầu họ cố bám trụ trong nhà nhưng đã bị một nhóm người dẫn đầu tới đuổi ra ngoài, đồ đạc trong nhà bị ném la liệt ra sân.

Hàng xóm xung quanh kéo ra xem náo nhiệt không kém.

“Đừng đụng vào đồ của tôi! Đừng đụng vào đồ của tôi! Á á á, quần áo của tôi…”

Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dương vừa hét vừa khóc vì mấy bộ quần áo và túi hiệu họ mới mua gần đây bị ném ra ngoài, đau lòng vô cùng.

“Bọn cướp kia! Đây là nhà tôi! Đây là nhà tôi! Các người cút ngay đi, nhanh lên!”

Gã đàn ông to béo đứng bên cạnh chỉ đạo đàn em vứt hết những thứ không liên quan ra ngoài, rồi cười nói: “Cô còn mặt mũi mà la hét à? Căn nhà này tôi mua hợp pháp từ chủ cũ đấy! Các hàng xóm ơi, đừng để cô ta lừa gạt nhé.”

“Biệt thự này thuộc về cô Mạnh Ngọc Yên, do ông bà ngoại để lại cho mẹ cô ấy làm của hồi môn, vẫn đứng tên cô ấy suốt bao năm. Mấy người kia sống ở đây lâu như vậy, giờ tôi đã trả tiền hợp pháp để mua lại, mà họ không chịu ra, nên tôi mới phải đuổi.”

Mọi người xung quanh thở dài tiếc nuối, ai cũng hiểu cuộc sống của Mạnh Ngọc Yên trong gia đình đó khó khăn thế nào, không ngờ một ngày cô lại có thể vực dậy, bán được nhà luôn.

Ai cũng đoán chắc chắn là cô đã tìm cách và người mua rồi mới làm được chuyện này. Giờ thì mẹ con Hàn Hương Cầm chịu thiệt rồi.

Nhưng với người thứ ba lên làm chính thất như họ, chẳng ai thương xót. Mọi người chỉ đứng xem cho vui, chẳng ai muốn giúp đỡ.

Mạnh Khánh Quốc chỉ cảm thấy nhục nhã ê chề, gầm lên: “Mạnh Ngọc Yên đâu? Nó là Con gái tôi đấy! Ai cho phép nó bán nhà thế hả?”

Gã to béo cười tươi như hoa: “Ông chủ Mạnh, chúng tôi chỉ mua nhà và trả tiền thôi. Còn cô Mạnh là con gái ông, chuyện gia đình các ông, tôi không muốn dính vào.”

“Cậu...”

“Chuyện gì đây? Ai làm thế này?”

Mạnh Khánh Quốc định nổi giận thì phát hiện có thêm hai nhóm người khác xông vào.

Họ mặc áo đen, bắp tay cuồn cuộn, đầy hình xăm.

Ai nhìn cũng thấy dữ tợn, không phải dạng dễ chọc.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1173: Chủ nợ tới cửa – Con gái tôi có tiền!


Khi thấy những người kia xuất hiện, Mạnh Khánh Quốc lập tức hoảng sợ, khí thế vừa rồi bay biến sạch.

Còn Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung, khi nhìn thấy một nhóm người khác kéo tới, sắc mặt cũng tái mét ngay tức khắc!

Hai nhóm vừa tới nhìn nhau một lượt, sau đó đồng loạt quay sang nhìn gã to béo lúc đầu, hỏi: "Anh là ai? Đến đây làm gì?"

Gã to béo rõ ràng đã biết trước chuyện này, thái độ rất bình thản, chẳng hề ngạc nhiên.

Anh ta cười, thong thả đáp: "Tôi đến lấy nhà. Căn biệt thự này cùng với nhà máy của Mạnh gia, tôi đã mua lại rồi. Tiền đã thanh toán đầy đủ, giấy tờ sang tên hoàn tất, nhưng đám người này cứ cố thủ không chịu dọn đi. Không còn cách nào khác, tôi đành phải tới đuổi họ."

Hai nhóm người nhìn nhau sững lại: "Anh nói sao? Căn nhà này đã bán cho anh rồi?"

"Đúng vậy!"

"Không thể nào!"

Gã to béo vẫn cười cợt: "Mấy anh à, chuyện bạc tỷ như thế, ai lại đem ra đùa giỡn?"

...

Lúc này, sắc mặt những người vừa tới lập tức trở nên khó coi. Một tên nhìn sang Mạnh Khánh Quốc, lạnh giọng hỏi: "Ông chủ Mạnh, ông bán cả gia sản đi rồi hả? Nợ của ông định bao giờ mới trả cho chúng tôi?"

Mạnh Khánh Quốc run rẩy, không dám nói lời nào.

Nhóm còn lại thì trừng mắt nhìn sang Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung: "Hai người cũng nợ tiền đấy, đừng tưởng tụi tôi quên. Trả tiền đi, trả xong tụi tôi sẽ rút."

Không ai ngu ngốc cả, nhìn tình hình thế này thì biết ngay đã có chuyện. Ai cũng lo lấy được tiền là hơn.

Lời vừa dứt, cả ba người – Mạnh Khánh Quốc, Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung – đều sững người. Họ hoàn toàn không biết nhau cũng vay nợ, mỗi người tự gánh một phần nợ nhưng đều giấu nhau.

"Các người…"

"Cô…"

Cả ba quay sang nhìn nhau, và cuối cùng cũng hiểu được tất cả.

Hàn Hương Cầm lập tức hoảng loạn!

Hai nhóm chủ nợ cũng ngửi thấy mùi bất thường. Ban đầu họ nghĩ Mạnh gia giàu có nhưng không có chống lưng, nên mới dễ ra tay. Không ngờ rằng cả ba người đều vay tiền, lại còn giấu lẫn nhau!

Giờ thì sao? Tài sản đã bị bán đi trước?

"Bao giờ trả nợ đây?" Một tên có vết sẹo dài trên mặt hỏi thẳng Mạnh Khánh Quốc. Vết sẹo kéo dài từ đuôi mắt đến tận má, trông hung ác kinh người.

Mạnh Khánh Quốc run giọng: "Tôi… tôi sẽ trả sớm thôi… sớm thôi…"

Tên sẹo bật cười khinh bỉ: "Ông chủ Mạnh, ông vay của tụi tôi đâu phải ít. Không trả được, hậu quả ra sao ông tự hiểu chứ?"

Mạnh Khánh Quốc cúi gằm mặt, không dám hé răng.

Tên sẹo lại quay sang nhìn Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung, cười nham hiểm: "Ông ta nợ chúng tôi hơn hai mươi triệu, nhìn cách hai người ăn mặc, có vẻ sống cũng chẳng tệ đâu nhỉ? Mau trả tiền, không thì…"

Hơn hai mươi triệu…

Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung nghe thấy con số đó thì chết lặng!

Tiền nợ của hai người họ cũng chẳng ít, vốn dĩ đã không kham nổi, giờ cộng thêm chỗ của Mạnh Khánh Quốc nữa thì đúng là không còn đường lui!

Lúc này, nhóm còn lại cũng nhìn chằm chằm vào hai mẹ con Hàn Hương Cầm.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi Mạnh Ngọc Dung bất ngờ la lên: "Đừng tìm tôi! Chị tôi có tiền kìa! Chính chị ấy đã bán căn nhà này. Chị ấy xinh đẹp, lại vừa quen được đại gia, chắc chắn rất nhiều tiền! Các anh đi tìm chị ấy mà đòi!"

Mạnh Khánh Quốc lập tức hùa theo: "Đúng đúng đúng! Con gái tôi giàu lắm! Căn nhà này là do nó bán, tiền chắc chắn nằm trong tài khoản nó. Với lại bạn trai của nó cũng giàu cực kỳ, đi xe toàn loại mấy trăm triệu trở lên! Các anh tìm nó đòi là ra ngay thôi, chắc chắn không thiếu một xu!"

Hai nhóm người nhíu mày.

Họ vốn biết Mạnh gia có tiền nên mới dám cho vay số tiền lớn. Thực ra tiền gốc không nhiều, chẳng qua do lãi mẹ đẻ lãi con mới ra con số khủng như bây giờ.

Mà đúng thật, hai cô con gái Mạnh gia đều xinh đẹp, đặc biệt là cô chị Mạnh Ngọc Yên, đúng là xinh như tranh vẽ.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1174: Lén tiết lộ – Cô gái đó có thiếu gia Lục gia chống lưng


Rõ ràng lúc này, Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung cũng đã vay nặng lãi, mà lại chẳng có ý định trả. Trong tình cảnh này, nếu ba người không ai có khả năng chi trả, thì cuối cùng mỗi nhóm chủ nợ chỉ còn cách… bắt một người mang đi thế mạng.

Một bên nghĩ đến việc bắt Mạnh Ngọc Dung, bên còn lại cũng muốn kéo đi Mạnh Ngọc Yên.

Nhưng nhóm định bắt Mạnh Ngọc Dung lại không muốn dễ dàng nhả miếng. Cả đám đều làm ăn trên “con đường” này, kiếm sống nhờ những phi vụ như thế, ai lại muốn chịu thiệt?

Mạnh Ngọc Dung thì không có nhiều tiền, chỉ có kéo thêm cả Mạnh Ngọc Yên, may ra mới "thu hồi vốn" được phần nào.

Ngay lúc đó, gã to béo đứng bên cạnh – từ nãy đến giờ vẫn im lặng – bỗng cười khẽ:“Tôi hiểu ra rồi, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!”

Hai nhóm người đồng loạt quay sang, cau mày hỏi: “Anh cười cái gì?”

Dù không quen nhau, nhưng đều là dân trong giới, ít nhiều ai cũng biết đối phương làm nghề gì, không phải loại dễ đối phó.

Gã to béo mỉm cười, giọng thoải mái: “Hai anh, giờ tôi mới hiểu rõ mọi chuyện. Còn về cô Mạnh kia, tôi khuyên chân thành, hai anh đừng nên dính vào thì hơn. Tiền nợ ở đây, các anh cứ lấy theo bản lĩnh, nhưng riêng cô Mạnh Ngọc Yên…”

Hai người kia nhíu mày sâu hơn. Sự việc hôm nay rõ ràng có điều bất thường, không phải đơn giản là đòi nợ. Rõ ràng có uẩn khúc.

“Tại sao Mạnh gia lại đột nhiên lâm vào cảnh này?”

Gã to béo khẽ vẫy tay, ra hiệu cho hai người kia lại gần, rồi ghé sát tai thì thầm: “Cô Mạnh ấy, sau lưng có thiếu gia Lục gia chống lưng. Đúng rồi, chính là Lục gia mà các anh đang nghĩ đến, và là cậu chủ dòng chính.”

“Toàn bộ tài sản của Mạnh gia, tôi mua được là nhờ Lục thiếu gia đứng ra dàn xếp. Cho nên…”

Lời sau không cần nói, ai cũng hiểu.

Lục gia - cái tên đó ở đế đô chẳng khác gì tấm kim bài miễn tử. Ai dám động vào? Nếu Mạnh Ngọc Yên có Lục thiếu gia chống lưng, mà lại là dòng chính trong Lục gia, thì những người như bọn họ có gan to đến mấy cũng không dám đụng tới. Một câu nói của cậu ta thôi cũng đủ khiến cả bọn mất mạng lúc nào chẳng biết.

Rõ ràng mọi tài sản đứng tên Mạnh Ngọc Yên, trước đây bị gia đình chiếm đoạt, nay cô có người chống lưng, Lục thiếu gia ra tay giúp cô lấy lại mọi thứ. Còn chuyện đám người kia, xử lý thế nào là việc phụ.

Thậm chí, với thế lực của Lục gia, chắc chắn họ đã điều tra rõ ràng chuyện Mạnh Khánh Quốc và đám người này vay nặng lãi bao nhiêu, nợ nần ra sao đều nắm trong lòng bàn tay.

Nếu không phải vậy, sao bao năm qua Mạnh Ngọc Yên không đụng đến tài sản, mà lại đột nhiên bán đi đúng vào lúc này?

Hai người kia lập tức chắp tay cảm ơn gã to béo: “Huynh đệ, cảm ơn nhiều!”

May mà gã chịu tiết lộ, nếu không họ cứ thế nghe lời Mạnh Khánh Quốc đi tìm Mạnh Ngọc Yên đòi nợ, đụng vào người của Lục thiếu gia, thì lúc chết cũng không biết mình vì sao mà chết.

Hai người lại đảo mắt nhìn quanh biệt thự: “Tất cả chỗ này đều bán cho anh à?”

Gã to béo bật cười: “Không đâu, chỉ có biệt thự và nhà máy là thuộc về tôi. Những thứ còn lại là tài sản riêng của cô Mạnh. Tôi chỉ lấy được nhà xưởng. Còn xe cộ và đồ đạc trong biệt thự, không thuộc về tôi.”

“Tôi nghe nói, mấy năm nay làm ăn bao nhiêu, cô Mạnh không hề đụng đến một xu. Lục thiếu chỉ là vì bênh vực bạn gái mà ra tay, giúp cô ấy lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình. Còn mấy đồng tiền kia, các anh nghĩ Lục thiếu thèm sao?”

Hai người kia lập tức hiểu rõ tình hình.

Thế là, mỗi nhóm lấy một chiếc xe, rồi vào biệt thự, gom hết tất cả những thứ có giá trị: từ quần áo hàng hiệu, túi xách, trang sức của Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung, đến đồng hồ hàng hiệu của Mạnh Khánh Quốc, không chừa lại gì cả.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1175: Tôi có bạn trai


Thậm chí, một số món đồ nội thất có giá trị trong biệt thự cũng bị họ lôi ra hết.

Gã to béo vẫn đứng một bên, chẳng hề tức giận, chỉ mỉm cười để mặc họ lục lọi lấy đồ.

Dù sao thì căn nhà là của anh ta, chỉ cần lấy được nhà là đủ. Còn đám người kia đều chẳng phải hạng tử tế gì, anh ta cũng chẳng phải người tốt lành, nhưng so ra, tốt nhất vẫn là không nên dây vào hai nhóm này. Nhờ có mối quan hệ với Lục thiếu, anh ta tiết lộ chút tin tức xem như nể mặt, giờ để họ lấy đồ cũng không ai trách gì, họ cũng chẳng làm khó lại anh ta.

Thế là, nhờ sự "bảo hộ" ngầm của Lục Hạo Vũ, ba nhóm người này xem như yên bình chia nhau hết toàn bộ tài sản của Mạnh gia.

Còn phần còn lại, tất nhiên họ sẽ tìm cách moi ra từ Mạnh Khánh Quốc, Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung.

Mạnh Khánh Quốc nhìn cảnh nhà cửa tan hoang, toàn bộ cơ nghiệp phút chốc tiêu tan, hoàn toàn không thể tin nổi. Ông ta không ngờ, Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung cũng vay nặng lãi, mà số tiền lại còn không nhỏ.

Chỉ trong chốc lát, nhà tan cửa nát, khiến ông ta từ một người từng làm ông chủ lớn bao năm, gần như sụp đổ.

“Đừng động vào đồ của tôi! Con gái tôi có tiền! Các người cứ đi tìm nó mà đòi! Nó có bạn trai giàu lắm, sắp gả vào nhà giàu rồi, nó nhất định có tiền!” Mạnh Khánh Quốc gào lên.

Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung lập tức hùa theo, gật đầu lia lịa: “Đúng đúng! Mạnh Ngọc Yên rất có tiền! Nó xinh đẹp, lại là sinh viên trường danh tiếng, có bao nhiêu thiếu gia nhà giàu theo đuổi nó đó!”

“Bây giờ nó đang quen một người bạn trai rất giàu có, các người cứ đi tìm nó, nó nhất định sẽ trả! Trả hết! Đồ đạc này là của chúng tôi, mau trả lại cho chúng tôi!”

Một tên trong đám chủ nợ liếc nhìn Hàn Hương Cầm, bật cười lạnh: “Tôi nói này bà Mạnh à, lúc vay tiền của chúng tôi, bà đã không định trả rồi đúng không? Chúng tôi làm nghề này bao năm, từng gặp không ít người không trả nổi tiền, nhưng họ ít ra cũng biết van xin, quỳ lạy chúng tôi đừng tìm đến con cái họ, sẵn sàng đánh đổi cả mạng để bảo vệ con…”

“Còn bà thì sao? Háo hức đẩy con gái mình ra làm mồi câu nợ! Được thôi! Bà có hai đứa con gái, đúng không? Người vay tiền là bà với con gái này. Nếu bà muốn dùng con gái để trả nợ, thì cô ta đi theo chúng tôi đi!”

“Bắt đi!”

Anh ta vừa ra lệnh, đàn em liền lao tới, định lôi Mạnh Ngọc Dung đi ngay.

Mạnh Ngọc Dung hoảng loạn hét toáng lên: “Các người dám? Tôi nói cho biết, bạn trai tôi không phải người tầm thường đâu! Anh ấy rất lợi hại! Nếu các người dám đụng đến tôi, anh ấy nhất định sẽ không tha cho các người đâu!”

Dính đến bọn cho vay nặng lãi, cô ta là con gái, nếu bị đưa đi thì sẽ có kết cục thế nào, cô ta hiểu rõ hơn ai hết.

Giờ không có Mạnh Ngọc Yên ở đây, lại có người chống lưng cho cô, còn bản thân thì không ai bảo vệ, Mạnh Ngọc Dung thực sự bắt đầu hoảng sợ.

Nghe cô nói vậy, đối phương phá lên cười: “Ra là cô Mạnh có bạn trai à? Tốt thôi! Gọi bạn trai cô đến trả nợ đi, vậy chúng tôi sẽ không làm khó nữa. Nợ thì phải trả, đó là lẽ đương nhiên. Đã không có khả năng trả, thì lúc trước đừng vay!”

Mặt Mạnh Ngọc Dung xanh mét, nghiến răng: “Tôi đương nhiên trả nổi! Bạn trai tôi rất có tiền, là đại gia đấy! Anh ấy còn đầu tư cho tôi một bộ phim, sắp tới tôi làm nữ chính luôn! Mấy đồng này có đáng gì!”

“Bạn trai cô là ai? Nói cho rõ đi, để chúng tôi còn biết đường. Nếu cô dám lừa bọn tôi, thì đừng trách bọn tôi không khách sáo!”

Mạnh Ngọc Dung sợ chết đi được, nhưng lúc này không thể yếu thế, bèn gào lên: “Bạn trai tôi tên là Trần Hoài! Các người cứ đi hỏi thăm xem anh ấy có tiền không? Gần đây tôi sắp làm nữ chính, tiền mấy người nợ chẳng là gì cả!”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1176: Bị đánh một trận hay trả tiền?


“Ồ hô! Thật vậy sao?”

Đúng lúc Mạnh Ngọc Dung còn đang đắc ý khoe khoang thì một giọng phụ nữ chua chát, the thé từ ngoài sân vang lên.

Đám đông vội tách ra, một người phụ nữ trung niên ăn mặc lòe loẹt dẫn theo một đám vệ sĩ áo đen tiến vào.

Người phụ nữ này mập mạp, vậy mà lại mặc một bộ sườn xám đỏ chói ngắn cũn, đi tất da đen và giày cao gót, nhìn vào cực kỳ “chói mắt”.

Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy trên người bà ta toàn đồ đắt tiền.

Túi xách hàng hiệu, mỗi cái cả trăm nghìn tệ, cổ tay đeo vòng vàng chói lóa, tay đeo đến hai chiếc nhẫn đính đá quý.

Do thân hình to béo, mặt bà ta đầy thịt, cộng thêm kiểu ăn mặc “hổ báo”, nhìn qua khiến người ta thấy ngay là dạng người dữ dằn khó dây vào.

Người phụ nữ đó bước đến trước mặt Mạnh Ngọc Dung, từ đầu đến chân quan sát cô ta một lượt: “Bạn trai cô là Trần Hoài? Còn cho cô rất nhiều tiền? Cho cô làm nữ chính phim truyền hình? Cô chắc chứ?”

Mạnh Ngọc Dung không biết đối phương là ai, chỉ cảm thấy bà ta không dễ chọc vào, nhưng đối mặt với bọn cho vay nặng lãi kia, cô ta vẫn thấy sợ họ hơn.

Thế nên cô ta chẳng chút do dự gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, bạn trai tôi tên là Trần Hoài, anh ấy rất giàu! Phim mà tôi đóng nữ chính sắp quay rồi!”

Người phụ nữ cười khẩy: “Tốt lắm! Vậy thì đúng là con đ* này rồi! Mẹ mày không nhận nhầm!”

Mạnh Ngọc Dung ngẩn ra: “Bà… bà nói gì cơ?”

Người phụ nữ không nói không rằng, xông tới đánh “bốp” một cái tát như trời giáng vào mặt Mạnh Ngọc Dung!

“Aaaa!”

Cú tát quá mạnh khiến Mạnh Ngọc Dung hét thảm một tiếng rồi ngã vật xuống đất.

“Ban gái cái gì? Hừ! Con đ*, dám quyến rũ chồng tao, còn mặt dày dám nhận là bạn gái nó? Mày không biết xấu hổ à?”

“Con gái ơi!” – Hàn Hương Cầm hét lên lao tới, đỡ lấy Mạnh Ngọc Dung. Nhìn thấy một bên mặt cô ta sưng vù lên, bà ta tức giận gào lên: “Đồ đàn bà điên! Bà làm cái gì thế?!”

Người phụ nữ gầm lên: “Làm gì à? Xử con giáp thứ mười ba chứ gì nữa! Nói cho mày biết, Trần Hoài là chồng tao! Con gái mày dám cướp chồng tao, còn dám nói đó là bạn trai nó? Tao đã nghi rồi, dạo này chồng tao hay vắng nhà, hóa ra là đi hú hí với con hồ ly tinh này! Tao xem lịch sử đặt phòng khách sạn đầy ra đấy! Tao mà không tìm tới tận nơi thì đúng là quá nhân từ!”

Nói rồi, bà ta lại xông lên, đánh đá túi bụi vào người Mạnh Ngọc Dung.

“Đồ đ*! Cướp chồng bà hả? Thích tiêu tiền do bán thân mà có đúng không? Đồ hồ ly mặt dày, tao đánh chết mày!”

Người phụ nữ này vốn đã hung dữ, cộng thêm thân hình to lớn nên sức rất khỏe, túm tóc Mạnh Ngọc Dung tát liên tục không ngừng, mỗi cú tát vang bốp bốp như roi quất!

“Aaaa! Mẹ ơi! Cứu con với!”

Mỗi cái tát của bà ta đau như búa bổ, Mạnh Ngọc Dung từ nhỏ đến lớn quen được chiều chuộng, nào đã từng bị đánh bao giờ? Lúc này hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chỉ biết gào khóc thảm thiết.

Mạnh Khánh Quốc thấy con gái bị đánh đến mức này, lập tức muốn lao tới ngăn cản, nhưng đám vệ sĩ đi theo người phụ nữ kia lập tức chặn ông ta lại.

Một tên vệ sĩ lạnh lùng nói: “Ông Mạnh, con gái ông làm tiểu tam, quyến rũ tổng giám đốc nhà chúng tôi là ông Trần, còn tiêu của ông ấy mấy triệu tệ! Số tiền này là tài sản chung của vợ chồng, nếu phu nhân chúng tôi kiện ra tòa, con gái ông phải hoàn trả hết mấy triệu đó!”

Nghe vậy, Mạnh Khánh Quốc khựng lại, chần chừ không dám tiến thêm bước nào!

Gã vệ sĩ cười nhạt: “Vậy mới phải chứ! Phu nhân chúng tôi không thiếu tiền, chẳng qua muốn đánh cho hả giận thôi, không cần lôi ra tòa làm gì to chuyện. Ông nói xem, như vậy có phải hợp lý hơn không?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1177: Tiêu mấy triệu tệ


Nghe đến đây, Mạnh Khánh Quốc càng không dám manh động.

Hiện tại ông ta đến một xu cũng không có, lại còn đang nợ một đống tiền vay nặng lãi, nếu Mạnh Ngọc Dung còn bị người ta đòi lại mấy triệu nữa thì tiền đâu mà trả?

Nhưng mà...

“Dừng tay lại!” Mạnh Khánh Quốc cuối cùng vẫn không nhịn nổi.

Ông ta không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này được. Ông còn muốn quay trở lại thương trường, hôm nay có mặt bao nhiêu người chứng kiến, nếu cứ để mất mặt thế này thì còn ngẩng đầu lên được nữa sao?

“Dừng tay lại! Con mụ điên, bà là ai? Dựa vào cái gì mà đánh con gái tôi? Bà dừng lại cho tôi!”

Dù sao Mạnh Khánh Quốc cũng là đàn ông, ông ta lập tức lao tới kéo Mạnh Ngọc Dung về phía mình. Đám vệ sĩ của bà Trần không ngăn cản, vì bà Trần cũng muốn xem ông ta định làm gì.

Bà Trần cười lạnh: “Ghê gớm đấy! Ghê thế mà con gái ông lại đi làm mấy chuyện mất mặt đó? Nó nói Trần Hoài là bạn trai nó, mà ông hỏi tôi dựa vào đâu đánh nó? Thế tôi nói cho ông biết, Trần Hoài là chồng tôi, nó quyến rũ chồng tôi, ông bảo tôi có lý do đánh không?”

Mạnh Khánh Quốc tức giận quát lên:

“Nói bậy! Ý bà là con gái tôi đi dụ dỗ chồng bà à? Nực cười! Con bé mới hơn hai mươi tuổi, còn là một đứa trẻ con, biết cái gì? Chồng bà dụ dỗ con bé nhà tôi, tôi còn chưa tính sổ với bà, vậy mà bà còn mặt dày đến tận nhà đòi tiền?”

“Tôi nói cho bà biết, con gái tôi từ nhỏ được cưng chiều, cái gì cũng có, có thiếu gì vài ba triệu? Nhà chúng tôi không phải là hào môn gì, nhưng cũng đủ nuôi con bé sung túc từ nhỏ. Nó cần gì phải đi dụ dỗ ông chồng già nhà bà vì chút tiền cỏn con đó?”

Nói đến đây, đám đông xung quanh bắt đầu gật gù thấy cũng có lý.

Mạnh gia tuy không phải đại gia đình gì ghê gớm, nhưng cũng là nhà có tiền, có xưởng riêng, mỗi năm doanh thu không ít.

Những người hàng xóm sống gần đây đều biết: con gái lớn Mạnh Ngọc Yên thì không được yêu thương, sống khá khổ sở, điều đó đúng. Nhưng cô con gái nhỏ Mạnh Ngọc Dung thì hoàn toàn khác, từ bé đã được nuôi nấng trong nhung lụa, Mạnh gia sẵn sàng chi tiền cho cô ta.

Với điều kiện như thế, trẻ trung, xinh đẹp, cô ta thật sự không đến mức phải đi theo một ông chú chỉ vì mấy triệu.

Hàn Hương Cầm nghe thấy thế thì như bắt được vàng, lập tức nhào tới đám đông vừa khóc vừa kể lể: “Trời ơi, con tôi khổ quá mà! Mọi người nghe thử xem! Con bé được nuôi lớn trong nhung lụa, chúng tôi chưa từng để nó thiếu thốn một đồng nào, nó không cần tiền đâu! Vậy mà hôm nay lại bị mụ đàn bà này xông vào nhà đánh đập!”

“Bà nói con tôi quyến rũ chồng bà, thế Trần Hoài chỉ có một người sao? Cả nước này người tên Trần Hoài có mà đếm không xuể! Bà dựa vào cái gì đánh người?”

“Con gái tôi có tiền, không cần phải quyến rũ một ông già nào cả! Mà nói thật, bà dữ như thế, chồng bà có còn đồng nào chắc cũng bị bà tiêu sạch! Đàn ông có tiền nào chịu nổi một bà chằn như bà? Người ta bỏ từ đời nào rồi!”

Mọi người nghe đến đây lại liếc nhìn bà Trần.

Nghĩ đi nghĩ lại, theo lý lẽ Mạnh gia thì cũng không sai. Cô gái chỉ nói bạn trai tên Trần Hoài, mà bà này đã vội xông tới đánh người thì đúng là hơi quá đáng thật.

Bà Trần cười nhạt: “Ồ, cũng biết uốn lưỡi ghê ha! Trẻ đẹp, biết nói, biết diễn trò, trách gì dám làm tiểu tam. Cứ tưởng có tiền, có chút sắc là có thể trèo cao chắc?”

“Nhà các người có tiền thì con gái các người sẽ không làm tiểu tam à? Lý lẽ gì kỳ vậy? Mà đừng có tự tâng bốc mình nữa! Mạnh gia các người có bao nhiêu tiền? Nuôi con bé được bao nhiêu? Đừng quên, nó mới bám lấy chồng tôi vài ngày mà đã tiêu hết mấy triệu tệ! Vài ngày đấy! Nhà các người có khả năng chi ra nổi không?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1178: Đánh một trận nhừ tử


"Xì!"

Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh!

Vài ngày tiêu hết mấy triệu?!

Đây đúng là một con số khổng lồ!

Các gia đình sống quanh đây tuy không nghèo, nhưng so với những nhà tài phiệt thật sự ở thủ đô thì vẫn còn một khoảng cách rất lớn.

Họ có thể kiếm vài triệu mỗi năm thì không thành vấn đề, nhưng vài ngày tiêu vài triệu cho một cô gái bên ngoài thì đúng là điều không thể tưởng tượng nổi.

Nếu con gái họ mà quen được bạn trai tiêu cho vài triệu trong mấy ngày, thì chỉ có thể nói: gia cảnh bên đó quá khủng khiếp, vượt xa tầm với của họ.

Mạnh Khánh Quốc đứng sững người.

Hàn Hương Cầm cũng sững người. Không còn lời nào để đáp trả!

Bà Trần lấy điện thoại ra, bên trong là đủ loại ảnh chụp Mạnh Ngọc Dung cùng Trần Hoài, cả ảnh vào khách sạn mở phòng cũng có.

Bà ta đưa điện thoại cho mọi người xung quanh xem, từng người từng người một.

“Thấy rõ chưa? Không sai đâu! Người đàn ông này chính là chồng tôi, Trần Hoài. Anh ta làm trong ngành đầu tư điện ảnh, ngày thường có rất nhiều tiểu cô gái tìm cách quyến rũ anh ta chỉ vì một vai diễn, leo lên giường với anh ta thì nhiều không kể xiết.”

“Chồng tôi không phải quá già, lại còn đẹp trai. Tôi là vợ chính thức của anh ta, là người từng sát cánh cùng anh ta gây dựng sự nghiệp. Nói thật, sự nghiệp anh ta có được hôm nay, phần lớn là nhờ vào nhà mẹ tôi.”

“Bây giờ lại có những con hồ ly tinh không biết xấu hổ, còn mơ mộng muốn thay thế tôi? Mọi người nói đi, loại đàn bà như vậy có đáng bị đánh không?”

Nhìn thấy rõ ràng ảnh trong điện thoại, đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.

Tiểu tam luôn là kẻ thù chung của phụ nữ, không ai có thể đồng cảm với loại người đó.

Ai cũng biết Mạnh Ngọc Dung từ lâu muốn làm ngôi sao lớn, ai cũng biết cô ta tham vọng cao, thích trèo cao, muốn gả vào hào môn.

Giờ bảo cô ta vì muốn đóng vai nữ chính mà ngủ với nhà đầu tư, không ai nghi ngờ gì nữa.

Vừa nãy cô ta còn huênh hoang nói mình sắp làm nữ chính mà!

“Chậc chậc! Xem ra là thật rồi, đúng là mất mặt!”

“Mẹ nào con nấy, có gì lạ đâu? Mọi người quên rồi à? Năm xưa Hàn Hương Cầm lên được vị trí kia bằng cách nào?”

“Hừ, mấy ngày tiêu cả triệu, chẳng trách gần đây thấy con bé giàu thế!”

“Nó còn khoe với tôi đấy, nói cái túi hàng hiệu kia là bạn trai mua cho. Hóa ra là đi làm tiểu tam mà có!”

“Quá trơ trẽn, bị đánh là đáng đời!”



Những lời xì xào ngày càng nhiều, không còn ai bênh vực nữa. Tất cả chỉ là xem trò vui, chờ xem kịch hay.

Giờ có cả bằng chứng, Mạnh Khánh Quốc cũng không dám can thiệp, huống hồ mấy gã vệ sĩ kia vẫn chặn ông ta lại, không cho ông che chở cho Mạnh Ngọc Dung.

Thế là, bà Trần lại tiếp tục đánh.

Đấm, đá, xé áo, cào mặt… đến mức áo quần Mạnh Ngọc Dung rách tả tơi.

“Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ! Tao sẽ lột da mày…”

“A a a a… mẹ ơi cứu con… cứu mạng với…”

Mạnh Ngọc Dung thân hình nhỏ bé, không chống cự nổi sự hung hãn của bà Trần. Áo bị xé rách, gần như không che được gì, cô ta phải cố che lại những chỗ nhạy cảm bằng đôi tay run rẩy.

Bà Trần vốn nổi tiếng chuyên "trị tiểu tam", hơn nữa còn rất kh*** c*m giác lột đồ, đánh người đến tuyệt vọng.

Nhìn tiểu tam khóc lóc thảm thiết, đối với bà ta mà nói, chính là một loại kh*** c*m trả thù đầy thoả mãn!

Gương mặt Mạnh Ngọc Dung đã sưng như đầu heo, quần áo rách rưới, đầy dấu móng tay, tóc tai rối bời, người toàn bùn đất, nằm co quắp dưới đất, không còn sức kêu cứu, chỉ còn biết… khóc trong câm lặng.

Bọn chủ nợ đứng ngoài cũng chỉ nhìn, không can thiệp.

Cô ta còn có giá trị, họ không thể để cô ta bị đánh chết hay đánh tàn phế.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1179: Thưởng cho anh một chút


Nhưng đối phương có mang theo nhiều vệ sĩ như vậy, rõ ràng cũng không dễ đối phó. Giữa thanh thiên bạch nhật, bà ta chỉ đánh “tiểu tam”, còn bọn họ là dân cho vay nặng lãi. Loại người này không được pháp luật ủng hộ, nên cũng không dám tùy tiện ra tay.

Vì thế, họ chỉ đứng ngoài nhìn, không động thủ.

Nhưng vẫn có người đến gần nói nhỏ với vệ sĩ của bà Trần, rồi người đó lại quay sang báo lại với bà Trần.

Bà Trần sau khi nghe xong chỉ nói mấy câu:

“Yên tâm đi, phu nhân nhà chúng tôi chỉ đánh để xả giận, đã biết các người còn cần cô ta, thì tất nhiên sẽ không đánh đến tàn phế đâu!”

Mấy kẻ cho vay nặng lãi nghe xong cũng thấy yên tâm, nhìn kỹ cách bà Trần đánh người cũng thấy… không thực sự ra tay độc ác, chỉ là trông có vẻ hung dữ thôi, toàn là vết thương ngoài da.

Mọi người thấy vậy thì hoàn toàn yên tâm, tiếp tục đứng xem náo nhiệt.

Đáng thương thay, Mạnh Ngọc Dung bị đánh đến thừa sống thiếu chết, mà vì có dân cho vay nặng lãi đứng đó, nên không ai dám gọi cảnh sát.

Ai mà chẳng biết, mấy kẻ đó không phải người lương thiện gì, một khi để ý đến ai thì cả nhà người đó đều bị nắm thóp. Nếu báo cảnh sát, bị bọn chúng trả thù thì biết làm sao?

Vì vậy, Không ai báo cảnh sát. Không ai dám can ngăn.

Hàn Hương Cầm thì khóc đến khàn cả giọng.

Mạnh Ngọc Dung bị đánh tới mức nửa sống nửa chết, đến khóc cũng không ra tiếng nữa.

Đợi đến khi bà Trần đánh mệt rồi, mới dắt theo vệ sĩ rời đi.

Mấy người cho vay nặng lãi cũng thu dọn rồi đi mất, tạm thời họ sẽ không tính sổ với mẹ con Hàn Hương Cầm, vì quá nhiều người ở đây, chưa phải lúc.



Chuyện xảy ra ở Mạnh gia, lúc đó Mạnh Ngọc Yên không trực tiếp chứng kiến, nhưng sau đó cũng nghe được ít nhiều.

Dù sao đó cũng từng là nhà của cô, vẫn còn người quen sống gần đó. Có một người hàng xóm lén lút nhắn cho cô, dặn cô tuyệt đối đừng quay về, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm đó.

Mạnh Ngọc Yên cuối cùng cũng biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà, và biết được Lục Hạo Vũ đã âm thầm bảo vệ cô nhiều đến mức nào.

Cô không cảm thấy thương hại gì cho Mạnh Ngọc Dung cả, những việc đó là tự họ chuốc lấy. Chẳng thể trách Lục Hạo Vũ phải ra tay giành lại tài sản giúp cô nhanh chóng đến vậy.

Nếu chậm một chút, toàn bộ tài sản đã không còn.

Thậm chí… có khi bán cả cái nhà cũng không đủ để trả nợ!

Không đúng! Bọn họ sẽ không bán nhà đâu… Bọn họ sẽ bán… chính người nhà để trả nợ!

Nghĩ đến đây, Mạnh Ngọc Yên không thể nào thương hại nổi Mạnh Ngọc Dung. Bởi nếu không có Lục Hạo Vũ, thì người đáng thương giống như Mạnh Ngọc Dung hôm nay, sẽ chính là Mạnh Ngọc Yên cô.

Mạnh Ngọc Dung là tự chuốc lấy.

Còn cô không làm gì cả, nhưng cuối cùng lại phải gánh hậu quả cho họ.

Tối hôm đó, Mạnh Ngọc Yên tự đi chợ mua đồ, về nhà nấu một bàn đầy món ngon.

Ban ngày Lục Hạo Vũ có ra ngoài một lúc. Dù anh có vẻ tự do thoải mái, nhưng không phải người lười biếng, anh có công việc, phải kiếm tiền nuôi vợ chứ còn gì nữa?

Về nhà, vừa nhìn thấy bàn ăn đầy ắp món ngon, anh hơi nhướng mày: “Sao thế? Có chuyện gì vui à?”

Mạnh Ngọc Yên mỉm cười: “Là để thưởng cho anh một chút đó! Học trưởng, cảm ơn anh vì tất cả những gì đã làm cho em. Em biết chuyện xảy ra ở nhà rồi.”

Lục Hạo Vũ hơi khựng lại: “Có người nói cho em à?”

Mạnh Ngọc Yên gật đầu: “Là hàng xóm bên đó. Thấy có nhiều người đến gây chuyện, cô ấy lén nhắn cho em, dặn em đừng quay về nhà, trốn đi chỗ khác.”

Lục Hạo Vũ mím môi, nhìn cô một lúc rồi hỏi:

“Em… có trách anh không?”

Chuyện do Mạnh Khánh Quốc gây ra là sự thật, mấy người kia cũng là gieo gió gặt bão. Nhưng dù sao đi nữa, cũng là do anh góp phần đẩy nhanh mọi chuyện.

Nếu không có anh, Mạnh gia có thể chưa đến mức phải ra đường lang thang, ít nhất biệt thự và xưởng vẫn còn, vẫn có thể tiếp tục kinh doanh.
 
Back
Top Bottom