Cập nhật mới

Ngôn Tình Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1120: Trong ngoài bất nhất, rõ ràng là rất "mạnh mẽ"!


Từ trước đến nay, cô chưa từng thật sự tiếp xúc gần gũi với Lục Hạo Vũ, luôn cho rằng anh đúng như hình ảnh cô vẽ ra trong đầu: chính trực, lễ độ, nho nhã như ngọc.

Thế nhưng…

Sau một ngày tiếp xúc, cô cảm thấy người đàn ông trước mắt này hình như… hơi khác với những gì cô tưởng tượng?

Chuyện xảy ra tối qua đang dần hiện lên trong đầu cô. Dù cô bị hạ thuốc, không phải mất trí nhớ, nên dĩ nhiên nhớ rất rõ từng chuyện đã xảy ra.

Cô bị hạ thuốc, mất kiểm soát là điều không thể tránh khỏi. Nhưng Lục Hạo Vũ thì hoàn toàn tỉnh táo.

Một người đàn ông bình thường luôn mang dáng vẻ nho nhã, đạo mạo như anh, sao trong lúc đó lại có thể... mãnh liệt đến vậy?

Thuốc kia chỉ kéo dài tác dụng một lúc thôi. Thế mà anh lại dày vò cô đến tận sáng mới chịu dừng, bây giờ nghĩ lại, mới chỉ qua chưa bao lâu…

Đã vậy, lời ngon tiếng ngọt anh nói ra cứ tuôn như suối, hoàn toàn không giống với vẻ ngoài nghiêm chỉnh thường ngày.

Mạnh Ngọc Yên cắn một miếng thịt gà, trong lòng chỉ có một cảm giác: mình bị lừa rồi!

Lục Hạo Vũ thấy cô bé đang nhìn mình, quay đầu liếc cô một cái.

Mạnh Ngọc Yên giật bắn người, cúi gằm đầu xuống, ngoan ngoãn ăn cơm như một chú mèo con.

Lục Hạo Vũ: “……”

Anh xoa cằm, trong lòng thấy buồn cười. Cô nhóc này, tối qua lúc "trên giường" thì cứ quấn lấy anh không rời, liên tục nói thích anh, năn nỉ anh đừng rời xa, bảo đã chờ anh rất lâu rồi.

Mà sao giờ lại nhát gan thế này?

Lục Hạo Vũ nhìn cô gái trước mặt, trong đầu bỗng hiện lên một suy nghĩ... hơi xấu xa một chút: Chẳng lẽ… chỉ cần đè cô ấy xuống giường mà “xử lý” một trận, thì cô ấy lại biến thành dáng vẻ đêm qua?

Ánh mắt anh hơi híp lại, khoé môi cong lên một nụ cười gian trá, cứ thế chăm chú nhìn cô.

Mạnh Ngọc Yên bị ánh mắt anh nhìn đến rợn cả da gà, đầu cúi càng lúc càng thấp, sắp dính cả vào bát cơm.

“Em định chui cả vào tô cơm luôn à?”

Lục Hạo Vũ bỗng lên tiếng.

Mạnh Ngọc Yên giật bắn người, suýt nữa làm đổ cả bát canh.

Lục Hạo Vũ cười thành tiếng, bỗng cảm thấy… trêu chọc cô gái nhỏ này cũng thú vị phết.

Cô bị anh nhìn chằm chằm suốt bữa, cuối cùng phải cố gắng uống sạch một bát canh gà hầm nhân sâm đặc biệt bổ dưỡng, đến mức bụng nhỏ căng tròn như quả bóng, lúc đó mới được rời khỏi nhà hàng.

...

Ra đến xe, Mạnh Ngọc Yên muốn ngồi băng ghế sau với em trai, nhưng bị Lục Hạo Vũ nhét thẳng vào ghế phụ phía trước.

Lục Hạo Vũ lái chiếc siêu xe sang chảnh, cổ tay đeo đồng hồ cao cấp nhất.

Mặt đồng hồ màu đen, ánh lên sự kín đáo, trầm ổn, toát lên vẻ bí ẩn và quý phái.

Nhưng cho dù chiếc đồng hồ có đắt đỏ thế nào, cũng không che được đôi tay cực kỳ quyến rũ của anh.

Ngón tay thon dài, đốt tay rõ ràng, da lại trắng, mịn. Một đôi tay đẹp hiếm thấy ở đàn ông.

Mạnh Ngọc Yên ngồi ghế phụ, ánh mắt cứ vô thức liếc sang anh, không kiểm soát được.

Không thể trách cô được, học trưởng trong mắt cô thật sự quá hấp dẫn!

Xe sang, đồng hồ xịn cũng không át được khí chất của anh, cảm giác như từng hơi thở trong xe đều mang theo mùi hương của anh vậy.

Cô nhìn đôi tay ấy, rồi đột nhiên nghĩ… Chính đôi tay này tối qua đã chạm khắp cơ thể cô…

Vừa nghĩ tới đây, cô đỏ bừng cả mặt, cảm thấy bản thân… quá đen tối rồi!

Lục Hạo Vũ thấy cô lại đỏ mặt, liền vươn tay sang nắm lấy tay cô, cười nhẹ: “Sao thế? Lại đỏ mặt?”

Mạnh Ngọc Yên toàn thân như bị điện giật, vội vã muốn rút tay lại. Nhưng Lục Hạo Vũ không cho.

Bàn tay mạnh mẽ kia nắm chặt lấy tay cô, không buông, cũng không cho cô né.

“Trốn gì chứ? Đâu phải chưa từng nắm, tối qua còn…”

“Ôi! em không trốn! Không trốn đâu, ha ha… ha ha…”

Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt, em trai còn ngồi phía sau, làm sao cô dám để anh nói tiếp mấy lời đó?

Lục Hạo Vũ khẽ nhếch môi cười, cứ thế nắm tay cô suốt cả đoạn đường.

Mạnh Ngọc Yên không dám nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, lòng thì nhộn nhạo như sóng gió.

Lái siêu xe, đeo đồng hồ xịn, một tay nắm vô lăng, một tay nắm tay cô. Cảm giác đó…
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1121: Cuộc đời như chạm đến đỉnh cao!


Cô cảm thấy… mình sắp “sa ngã” rồi.

Không đúng… là đã sa ngã hoàn toàn rồi!

“Em lúc nãy ăn nhiều quá rồi phải không? Muốn đi dạo công viên gần đây không?”

“Không… không cần đâu, em… em về nhà là được rồi.”

Lục Hạo Vũ khẽ cười: “Về nhà làm gì? Có chuyện gì sao?”

“À… cái đó… em… làm bài tập…”

Lục Hạo Vũ cười khẽ: “Ừm, em vẫn đang học năm cuối đại học, có bài tập cũng bình thường. Muốn anh làm hộ không?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

(Choáng váng nhẹ)

“Anh học giỏi thế mà cũng đi làm bài tập hộ người khác à?”

Lục Hạo Vũ bật cười: “Anh chưa từng làm bài hộ ai, nhưng làm cho bạn gái mình thì… cảm giác chắc cũng thú vị đấy.”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

(Trái tim lại lệch mất một nhịp!)

“Sau này nhớ gửi cho anh lịch học của em nhé, rảnh thì anh qua trường tìm. Ban đêm mà không ngủ được thì cứ nhắn tin nói chuyện với anh. Có ai bắt nạt em, phải nhớ nói với anh, đừng ngốc nghếch để người ta ức h**p. Nhớ chưa?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Cô mở điện thoại lên nhìn. WeChat đã được kết bạn, hơn nữa còn bị ghim lên đầu.

Ba chữ chói mắt: “Bạn trai!”

Cô lại mở danh bạ ra xem. Đúng thật, số điện thoại cũng đã được lưu lại.

Cô ngơ ngác nhìn màn hình, cảm thấy như đang nằm mơ.

Người mà bao cô gái trong trường mơ cũng không với tới. Học trưởng Lục, vậy mà lại…

Không chỉ có số liên lạc… người còn bị cô "ngủ" luôn rồi!

Mạnh Ngọc Yên nghĩ thầm, đổi góc độ nhìn nhận, cô như thế có phải đã chạm đến đỉnh cao của đời người rồi không?



Cứ vừa xấu hổ, vừa lâng lâng nghĩ miên man, xe đã chạy đến khu cô ở.

Nhà của Mạnh gia không thuộc khu giới siêu giàu, nhưng cũng có thể xem là giới nhà có điều kiện.

Căn biệt thự nhỏ mà họ ở nằm trong khu không quá đắt đỏ, vị trí không đặc biệt tốt, đối với người dân bình thường thì vẫn là mơ ước khó với tới.

Căn nhà này là ông bà ngoại của Mạnh Ngọc Yên mua từ xưa, lúc mẹ cô kết hôn thì được dùng làm của hồi môn.

Sau khi mẹ cô mất sớm, nhà này rơi vào tay ba cô Mạnh Khánh Quốc.

Hiện tại, Mạnh Khánh Quốc sống ở đây cùng người vợ hai và con riêng của bà ta.

Ông bà ngoại của Mạnh Ngọc Yên chỉ có một người con gái, giờ mất rồi, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, không bao lâu sau hai ông bà cũng qua đời.

Tài sản trong nhà, tất cả đều rơi vào tay Mạnh Khánh Quốc.

Chỉ là, ông ta không biết làm ăn, những năm gần đây việc kinh doanh sa sút, giờ muốn mua lại căn biệt thự như thế cũng là chuyện nằm ngoài khả năng.

“Học trưởng, em đến nơi rồi… cái đó… cảm ơn anh ạ!”

Cô mở cửa xe định bước xuống, Lục Hạo Vũ đột nhiên kéo cô lại.

“Lúc nãy anh nói gì với em, còn nhớ không?”

“À… hả?”

Ánh mắt Lục Hạo Vũ hơi híp lại, có chút nguy hiểm: “Nghĩ lại cho kỹ đi!”

Mạnh Ngọc Yên đỏ bừng mặt: “Em… em nhớ rồi… em sẽ… sẽ liên lạc với anh…”

Nói xong, cô vội vàng bỏ chạy, gần như chạy trốn vào nhà.

Lục Hạo Vũ nhìn cô và Mạnh Vũ Trạch đi vào, vẫn chưa lái xe rời đi.

Hai chị em vừa mới vào đến sân trước, chưa kịp bước vào cửa, thì từ trong nhà đã có hai mẹ con xông ra như bão tố.

“Con tiện nhân kia! Mày đi đâu cả ngày hả? Còn biết đường về à?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1122: Phản kháng


Hàn Hương Cầm và con gái bà ta Mạnh Ngọc Dung đi giày cao gót lộp cộp chạy ào ra ngoài, vừa thấy Mạnh Ngọc Yên là hai mẹ con liền tức giận đến tái mặt.

“Tao sắp xếp cho mày đi xem mắt, mày lại trốn đi đâu ăn chơi lêu lổng hả? Lớn từng này rồi còn không biết lấy chồng, chỉ biết ăn bám ở nhà, mày tính làm phế vật cả đời đúng không?!”

Mạnh Ngọc Yên đứng yên tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai mẹ con kia.

Đây là mẹ kế và em gái cùng ba khác mẹ của cô.

Mẹ kế mà!

Đối với đứa con gái do vợ trước sinh ra như cô, không thương cũng phải, còn muốn đuổi cô đi, không cho tiền tiêu, cô cảm thấy cũng chẳng có gì lạ.

Mặc dù Mạnh Ngọc Yên không ưa Hàn Hương Cầm, nhưng cô cũng không thật sự oán hận bà ta quá mức.

Vì cô biết, tất cả mọi bi kịch này đều bắt nguồn từ ba cô.

Chính người đàn ông vô tình vô nghĩa ấy đã tạo nên cuộc sống khốn khổ của hai chị em cô.

Mạnh Ngọc Yên không hận Hàn Hương Cầm, cô hận Mạnh Khánh Quốc - người ba máu mủ ruột thịt kia.

Chính ông ta cướp tất cả tài sản của mẹ cô, nuốt trọn gia nghiệp ông bà ngoại để lại.

Bây giờ còn ngang nhiên dắt người đàn bà khác vào ở chung nhà, trơ mắt nhìn hai chị em cô bị bắt nạt mà không hề đứng ra bảo vệ, thậm chí còn ngấm ngầm tiếp tay.

Một người đàn ông như vậy… Mạnh Ngọc Yên chỉ thấy ghê tởm.

Nhưng lần này, Hàn Hương Cầm đã thật sự chạm đến giới hạn cuối cùng của cô.

Bà ta dám lấy Tiểu Trạch ra uy h**p, tính kế để đưa cô đi làm “quà” cho đám đàn ông già đổi lấy tài nguyên cho Mạnh Ngọc Dung. Chuyện như vậy, nếu cô còn không ghi hận, vậy thì đúng là cô xứng đáng bị chà đạp.

Hiện giờ đang đứng ngoài sân.

Dãy biệt thự ở đây đều là biệt thự nhỏ, sân vườn cũng rất gần nhau.

Nói chuyện ở sân thôi là cả hàng xóm bên cạnh đều nghe thấy rõ ràng.

Dĩ nhiên, Hàn Hương Cầm không thể nói trắng ra chuyện "bán" cô, mà chỉ lấy lý do là "giới thiệu xem mắt".

Mạnh Ngọc Yên vẫn đứng yên, ánh mắt lạnh tanh như băng tuyết, nhìn thẳng vào bà ta.

Hàn Hương Cầm bị cô nhìn đến phát cáu, quát: “Mày trừng mắt cái gì? Mày còn giỏi cãi lại tao cơ à? Mày…”

“Bác gái, bác nói sai rồi. Cháu không phải phế vật. Cháu là sinh viên trường danh tiếng, học vượt cấp vào đại học. Còn hơn cái đứa chẳng học hành ra gì, thi đại học không nổi, suốt ngày mơ làm minh tinh để lấy chồng giàu như con gái bác nhiều!”

Mạnh Ngọc Dung chỉ nhỏ hơn cô hai tuổi, năm nay mới mười chín, từ nhỏ thành tích học tập đã tệ đến mức không thể tệ hơn.

Không thi đậu đại học, mà lại chê bai mấy trường tư không cần điểm. Căn bản là lười học, không chịu cố gắng.

Cô ta luôn mơ làm minh tinh, sau này được gả vào hào môn, sống cuộc đời vinh hoa phú quý.

Mới chưa tốt nghiệp cấp 3, đã rục rịch tìm đường vào showbiz.

Nói ra thì đúng là cũng vớ được một ít quan hệ, đóng được vài vai phụ không tên trong hai bộ phim truyền hình.

Hiện tại, muốn leo lên cao hơn, nhưng bị yêu cầu “quy tắc ngầm” với mấy lão già, cô ta lại chê người ta vừa già vừa xấu, thế là quay sang muốn “đẩy” Mạnh Ngọc Yên đi thay.

Hàn Hương Cầm vốn ghét cay ghét đắng việc Mạnh Ngọc Yên dám khinh thường con gái bà ta, giờ nghe vậy thì lập tức giận tím mặt: “Con đ* này! Lá gan mày to rồi phải không?!

Dám mắng em gái mày à?! Tao không dạy dỗ mày một trận thì mày không biết trời cao đất dày là gì!”

Bà ta giơ tay lên, định tát vào mặt Mạnh Ngọc Yên. Mà chuyện này thì bà ta đã làm quen tay từ lâu rồi.

Nhưng lần này, Mạnh Ngọc Yên tuyệt đối không để mặc bị đánh nữa.

Cô nhanh nhẹn né sang bên.

Hàn Hương Cầm vung tay hụt, tức đến mặt đỏ bừng, lao đến đánh tiếp.

Mạnh Ngọc Dung cũng chạy theo, miệng thì giả vờ can: “Chị à, chị đừng làm mẹ tức giận nữa, mẹ cũng chỉ là vì muốn tốt cho chị thôi mà… chị à…”

Nhìn bề ngoài là can ngăn, nhưng thực chất là giúp mẹ cô ta đánh cô.

Hai mẹ con cùng nhào tới, trong khi Mạnh Ngọc Yên còn phải che chở cho đứa em trai nhỏ, thật sự không chống đỡ nổi.

Hàn Hương Cầm thừa biết cô thương Tiểu Trạch nhất, thế là nhân lúc cô không để ý, liền đá thẳng vào người thằng bé một cú.

Tiểu Trạch mới chỉ mười tuổi, lại hay ốm yếu, thể trạng nhỏ hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa.

Bị cú đá ấy đá văng cả người, ngã ngồi bệt xuống đất, ôm bụng đau đến mặt mày tái mét.

“Tiểu Trạch!”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1123: Chiếc xe đó… rất đắt!


Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt hét lên, vội vàng chạy tới bên Tiểu Trạch.

Nhưng còn chưa kịp chạm vào em trai, thì từ phía sau, Hàn Hương Cầm đã lao tới, túm chặt lấy tóc cô.

Lực kéo mạnh đến nỗi suýt chút nữa giật luôn cả da đầu cô ra.

“A...!!”

Mạnh Ngọc Yên thét lên đau đớn, ngay sau đó một cái tát như trời giáng quất thẳng vào mặt cô.

"Bốp!"

Âm thanh chát chúa vang vọng cả khu sân, đầu Mạnh Ngọc Yên như nổ tung, cả người chao đảo, ngã gục xuống đất, choáng váng đến mức trời đất quay cuồng, mắt hoa lên.

Ban đầu, Hàn Hương Cầm còn giả bộ giữ chút thể diện, lấy lý do "xem mắt" ra nói cho có, nhưng bản chất bà ta vốn chẳng phải người có giáo dưỡng gì.

Diễn được một lúc, cuối cùng cũng lộ nguyên hình là một mụ đàn bà chua ngoa, cục súc.

Mạnh Ngọc Yên vừa rồi dám xỉa xói con gái bà ta Mạnh Ngọc Dung, thế là Hàn Hương Cầm nổi trận lôi đình, hoàn toàn vứt bỏ mặt mũi, cùng con gái xông vào ra tay đánh đập hai chị em Mạnh Ngọc Yên ngay giữa sân trước.

“Dừng tay!!”

Một giọng quát lớn vang lên từ phía cổng.

Lục Hạo Vũ đang ở không xa ngoài cửa, nhìn thấy cảnh tượng đó thì tức tốc xông vào, nhưng vẫn chậm một bước.

Anh đạp tung cánh cổng, lao vào trong, chỉ thấy Mạnh Ngọc Yên và Tiểu Trạch đã bị đánh ngã lăn dưới đất.

Lục Hạo Vũ lập tức chạy đến: “Tiểu Trạch! Ngọc Yên! Hai người không sao chứ?”

Anh đỡ Mạnh Ngọc Yên ngồi dậy, vừa nhìn lên thì gương mặt cô đã sưng đỏ một bên, dấu tay in rõ trên má, khóe miệng còn rỉ máu.

Nhưng điều làm cô đau nhất không phải là gương mặt, mà là da đầu.

Mạnh Ngọc Yên vẫn một tay ôm lấy đầu, chỗ bị Hàn Hương Cầm giật tóc mạnh đến mức bây giờ còn nóng rát như thiêu đốt.

Lục Hạo Vũ vạch tóc cô ra xem, chỉ thấy da đầu đỏ ửng, từng mảng như bị xé toạc, nhìn mà xót!

Lục Hạo Vũ tức đến run cả người, quay phắt đầu lại nhìn chằm chằm hai mẹ con Hàn Hương Cầm, Mạnh Ngọc Dung, ánh mắt anh sắc như dao cắt, sắc lạnh đến đáng sợ.

Hai mẹ con ban nãy còn hung hăng là thế, giờ đứng đơ tại chỗ như bị đóng băng, không ngờ lại có một người đàn ông đẹp trai khí chất xuất hiện.

Đặc biệt là ánh mắt kia, quá đáng sợ! Khiến cả hai sợ đến rụng rời.

“Các người là đồ khốn nạn? Trẻ con cũng không tha?”

Lúc này, anh không còn tâm trí tranh cãi với hai mẹ con nữa, lập tức muốn đưa Mạnh Ngọc Yên đi bệnh viện.

“Ngọc Yên, đi! Anh đưa em đến bệnh viện.”

Mạnh Ngọc Yên đau đến mức đầu ong ong.

“Anh Hạo Vũ…”

Đây là lần đầu tiên, khi cô bị đánh, bị ức h**p lại có người đứng ra bảo vệ cô.

Cảm giác được bảo vệ như thế… đã bao nhiêu năm rồi cô không được bảo vệ?

Ngày xưa khi còn nhỏ, cô không đủ sức chống lại Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung, chỉ có thể nhẫn nhịn, chịu đựng.

Cô biết, nếu phản kháng, thì chỉ bị đánh tàn nhẫn hơn.

Giờ cô đã lớn, học đại học, dần dần không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước, nên hai mẹ con kia càng ra sức kiểm soát và đàn áp.

Nhưng cô còn phải lo cho Tiểu Trạch, một mình sao chống lại nổi bọn họ?

“Tiểu Trạch…”

Mạnh Vũ Trạch ngồi bệt dưới đất, tay ôm bụng, mặt mày tái nhợt, đến tiếng kêu cũng không bật ra nổi.

Cậu bé bị một cú đá thẳng bằng gót giày cao gót, giữa mùa hè mặc đồ mỏng, làm sao mà chịu nổi?

Lục Hạo Vũ lập tức bế Tiểu Trạch lên, rồi quay lại đỡ Mạnh Ngọc Yên dậy: “Đi, đến bệnh viện trước đã. Chuyện này chưa xong đâu, lát nữa anh quay lại xử lý bọn họ.”

Người của Lục gia, từ trong xương tủy đã kiêu hãnh, là những người sinh ra ở tầng cao nhất của xã hội, tuyệt đối không cho phép bản thân hay người bên cạnh bị làm nhục.

Dù là lúc này, Lục Hạo Vũ vẫn nhớ phải quay lại tính sổ.

“Đứng lại!”

Hàn Hương Cầm cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, run run hỏi: “Cậu… cậu là ai?”

Lục Hạo Vũ liếc mắt một cái, khinh thường hừ lạnh: “Bà không xứng biết.”

Nói rồi anh bế Tiểu Trạch, đưa Mạnh Ngọc Yên lên xe, quay đầu rời đi.

Mạnh Ngọc Dung đứng ngây người nhìn theo, vẻ mặt ngỡ ngàng không thể tin nổi: “Mẹ…Cái… cái xe đó… là Bentley đấy… Xe Bentley đó mẹ… rất đắt tiền đó…”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1124: Mạnh Ngọc Yên từ bao giờ quen được người giàu đến vậy?


Mạnh Ngọc Dung luôn mơ mộng được gả vào hào môn, ngày ngày dán mắt vào các nhãn hiệu xa xỉ, nên với những thứ đắt tiền thế này, cô ta rất rành.

Chiếc xe của Lục Hạo Vũ kia, thật ra trong gara của Lục gia chỉ thuộc loại “khiêm tốn” thôi.

Giá hơn 5 triệu tệ, màu sắc thì giản dị, nhưng kiểu dáng thì hoàn toàn không hề tầm thường.

Hệ thống loa bên trong là phiên bản độ riêng, trị giá hơn 1 triệu tệ, loại người có tiền đến mức không biết tiêu vào đâu mới dám chơi kiểu đó.

Điều này Mạnh Ngọc Dung không biết, nhưng cô ta lại nhận ra ngay kiểu dáng xe đó, hơn 5 triệu tệ chứ ít gì!

Nguyên cả dãy biệt thự này, người mua được chiếc xe đó đếm trên đầu ngón tay.

Cư dân ở đây phần lớn là những người đã mua nhà từ những năm trước, khi giá còn rẻ. Bây giờ nhà đất tăng cao, muốn mua lại thì không phải ai cũng kham nổi.

Mỗi năm, Mạnh gia kiếm chưa tới 3 triệu, ở thủ đô – nơi phồn hoa bậc nhất cả nước – mà còn mơ mộng chen chân vào giới thượng lưu? Đúng là chuyện hoang đường.

Mạnh Khánh Quốc chẳng phải người giỏi kiếm tiền, còn Hàn Hương Cầm với Mạnh Ngọc Dung thì tiêu xài không tiếc tay, kinh tế của Mạnh gia mỗi năm một xuống dốc.

Mà cái loại xe sang như thế, Mạnh Ngọc Dung có nằm mơ cũng chưa chắc được ngồi thử, chứ nói gì đến sở hữu.

“Bentley á? Con nhìn nhầm rồi chứ?” Hàn Hương Cầm run giọng hỏi.

“Sao mà nhầm được? Tuyệt đối không nhầm! Mẹ, Mạnh Ngọc Yên từ bao giờ quen được người giàu như thế hả? Còn…”

Đẹp trai như vậy nữa!

Cô ta chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp đến thế!



Lúc này, Lục Hạo Vũ đã đưa Mạnh Ngọc Yên và Mạnh Vũ Trạch đến bệnh viện.

Tình trạng của Mạnh Ngọc Yên không quá nghiêm trọng, dù da đầu bị kéo mạnh nhưng chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian sẽ hồi phục.

Chỉ là, cơ thể cô vốn đã suy nhược vì làm việc quá sức trong thời gian dài.

Nhưng Mạnh Vũ Trạch thì nghiêm trọng hơn.

Thân thể trẻ con vốn yếu, lại bị một cú đá trí mạng, hiện giờ đang truyền nước, ngủ mê man.

Hai chị em nằm cùng phòng bệnh, mỗi người một giường.

Mạnh Vũ Trạch đang ngủ, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào.

Mạnh Ngọc Yên nhìn em trai, trong lòng đau như cắt, xen lẫn tuyệt vọng.

Lục Hạo Vũ ngồi bên giường cô, giọng đầy xót xa: “Bọn họ thường xuyên đánh em như vậy sao?”

Mạnh Ngọc Yên năm nay mới chỉ 21 tuổi, lại phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc em trai ốm yếu, còn phải chịu đựng sự hành hạ của hai mẹ con Hàn Hương Cầm. Từng ấy năm, cô đã sống thế nào?

Giờ lớn thế này còn bị đánh như vậy, vậy lúc nhỏ thì sao? Chẳng phải càng thảm hơn à?

Mạnh Ngọc Yên mím môi: “Em… em thì không sao. Chủ yếu là Tiểu Trạch. Nó không biết nói, lại còn nhỏ, quan trọng nhất… là nó là con trai.”

Mạnh gia không có con trai, Hàn Hương Cầm chỉ có mỗi một đứa con gái là Mạnh Ngọc Dung.

Dù Mạnh Khánh Quốc không thích Mạnh Vũ Trạch, nhưng đó là đứa con trai duy nhất.

Còn đối với Hàn Hương Cầm mà nói, Mạnh Ngọc Yên gả đi là xong, nhưng Mạnh Vũ Trạch thì là “tai họa”.

Cho nên, bà ta chỉ mong nó chết quách đi cho xong.

Lục Hạo Vũ nhìn Mạnh Vũ Trạch, chau mày: “Tình trạng của Tiểu Trạch… em có thể kể rõ cho anh nghe không?”

Từng ấy năm, Mạnh Ngọc Yên một mình chịu đựng, chưa từng có ai cho cô cơ hội được dựa vào, được kể lể.

Giờ có người đứng ra bảo vệ, tấm giáp phòng bị của cô cũng dần tan rã.

Cô thấp giọng kể: “Nó sinh non, từ nhỏ cơ thể đã yếu. Ban đầu còn không quá tệ, nhưng bị Hàn Hương Cầm hành hạ mấy năm nay, sức khỏe ngày càng kém. Lúc nhỏ, nó hay bị đánh, còn bị bỏ đói. Những lúc ba em không có nhà, bà ta toàn lấy chuyện ma quỷ ra hù dọa chúng em.”

“Lúc đó Tiểu Trạch còn quá nhỏ, làm sao chịu nổi những tra tấn như vậy? Nó vốn đã chậm nói, hơn ba tuổi vẫn chưa nói sõi, bị Hàn Hương Cầm mắng là đồ đần. Ba em cũng thất vọng với nó, vì lúc đó ông ấy còn đang hy vọng Hàn Hương Cầm sẽ sinh được con trai khác cho ông ta, nên ông ấy chẳng buồn quan tâm đến đứa con trai này nữa.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1125: Em có muốn làm bạn gái anh không?


Mạnh Ngọc Yên kể tiếp: “Hồi đó Tiểu Trạch ba tuổi, em phải đi học, học ca tối đến hơn mười giờ mới về. Hôm ấy trời mưa giông rất to, em về tới nhà thì toàn thân ướt sũng, nhưng vừa bước vào sân thì thấy Tiểu Trạch nằm co ro dưới đất, mặt mũi bầm tím, rõ ràng là bị đánh.”

“Thằng bé nằm đó, bất tỉnh, nằm trên nền xi măng lạnh ngắt, mà trời vẫn đang mưa như trút nước. Em sợ đến phát khóc, vội vàng ôm nó chạy đi bệnh viện. Bác sĩ nói tình trạng rất nghiêm trọng. Em vội gọi cho ba. Lúc đó em tưởng nhà không có ai, vì đèn tắt hết, tối om như nhà hoang…”

“Không ngờ ba vẫn ở nhà. Cả nhà đều có mặt, chỉ là họ đã… đi ngủ từ sớm rồi.”

Dù bao nhiêu năm trôi qua, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, Mạnh Ngọc Yên vẫn thấy nghẹn lòng và uất ức.

“Sau lần đó, Tiểu Trạch tỉnh lại thì không chịu nói chuyện nữa, chỉ nhận mỗi mình em là người thân. Sức khoẻ thì càng lúc càng yếu, mỗi năm đều phải tốn rất nhiều tiền chạy chữa. Tiền chữa bệnh cho nó, em phải mặt dày bám lấy ba để đòi từng đồng một.”

“Không nói được, sức khoẻ lại kém, ba em cho rằng có đứa con trai như vậy là mất mặt, thế là mặc kệ luôn hai chị em em.”

Lục Hạo Vũ lặng lẽ nhìn cậu bé đang ngủ bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Lúc đó bác sĩ có nói rõ lý do vì sao Tiểu Trạch không nói chuyện không?”

Ánh mắt Mạnh Ngọc Yên lập tức lạnh đi: “Bác sĩ nói là thằng bé bị hoảng loạn tinh thần. Nó còn quá nhỏ, bị dọa sợ đến mức sang chấn tâm lý, nên mới thành ra như vậy.”

Lục Hạo Vũ không hỏi nữa.

Một đứa trẻ ba tuổi, bị đánh đến mặt mũi tím bầm, nằm trong mưa lạnh mà không ai trong nhà quan tâm, thậm chí còn ngủ ngon giấc như không có chuyện gì. Chuyện này, tuyệt đối không đơn giản.

Anh siết chặt tay cô, dịu giọng: “Em nghỉ ngơi đi. Chuyện của Tiểu Trạch anh sẽ chú ý, anh sẽ tìm bác sĩ tâm lý giỏi giúp thằng bé.”

Mạnh Ngọc Yên giật mình: “Anh… anh không cần làm vậy đâu…”

Lục Hạo Vũ chau mày: “Em đang cố tình vạch ranh giới với anh à, Ngọc Yên?”

Mạnh Ngọc Yên không đáp.

Không phải cô muốn vạch ranh giới, mà là giữa họ vốn đã có một ranh giới rõ ràng.

Từ nhỏ đến lớn, trừ quãng thời gian ngắn ngủi có mẹ bên cạnh, còn lại cô đều phải tự mình chống chọi.

Chưa từng có ai bảo vệ cô. Chưa từng có ai quan tâm cô. Cô đã quen sống như thế.

Và càng không dám mơ tưởng một người như Lục Hạo Vũ. Cô biết rõ, mình không xứng.

Cô siết chặt chăn, khẽ nói: “Anh Hạo Vũ, em không xứng với anh. Anh đừng đối xử tốt với em quá. Em cũng không muốn vì chuyện tối qua mà ỷ lại vào anh, càng không muốn nuôi hy vọng rồi lại mất đi. Như vậy thà đừng có còn hơn.”

Lục Hạo Vũ khựng lại, chau mày.

Cô gái này… nội tâm thiếu an toàn đến mức khiến người ta đau lòng.

Vì chưa từng được ai bảo vệ, nên chỉ cần được người ta giúp một chút cô đã thấy bất an.

Chỉ có thứ gì tự tay cô giành được, cô mới dám dùng một cách yên tâm.

Một cô gái như vậy, nếu không gặp được người biết trân trọng, cả đời chắc chắn sẽ rất khổ.

Anh nhẹ giọng nói: “Mạnh Ngọc Yên, làm người thì nên sống đơn giản một chút. Em phải có hy vọng thì cuộc sống mới dễ thở hơn.”

Mạnh Ngọc Yên mím môi.

Hy vọng ư? Ở đâu? Cô nhìn mãi mà chẳng thấy ánh sáng nào.

Bàn tay cô bỗng được nắm chặt, Lục Hạo Vũ nhìn cô nghiêm túc: “Có thể… anh chính là hy vọng của em. Hoặc ít nhất, anh có thể mang đến hy vọng cho em. Vậy… em có muốn… thử làm bạn gái anh không?”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1126: Dụ dỗ cô gái nhỏ


Mạnh Ngọc Yên… không dám.

Lục Hạo Vũ nhướng mày. Cô gái nhỏ này gan thì bé, lại quá độc lập. Xem ra anh phải “dạy dỗ” cẩn thận mới được.

Anh bắt đầu dỗ dành: “Con gái thì cũng nên học cách sống thực tế một chút. Em sống trong xã hội hiện đại, đơn giản hóa mọi chuyện, có khi lại sống dễ thở hơn đấy.”

“Con gái mà, ai chẳng mong tìm được người có điều kiện tốt? Nhất là cái xã hội bây giờ, đàn ông tệ bạc đầy rẫy. Em mà gặp được một người tốt thật sự thì phải giữ chặt, đừng bỏ lỡ.”

“Còn nữa, nhiều cô gái coi việc dùng tiền của đàn ông là chuyện đương nhiên. Khi chọn người yêu, họ đều cân nhắc: người này có sẵn sàng chi tiền cho mình không, có thể giải quyết rắc rối cho mình không, có thể mang lại tương lai tốt đẹp không… Vậy tại sao em lại không dám nghĩ đến những điều đó?”

Mạnh Ngọc Yên lặng người, không biết đáp lại thế nào.

Lục Hạo Vũ cười dịu dàng: “Tối qua… chúng ta cũng đã có quan hệ như vậy rồi, bây giờ tính ra, cũng khá thân mật rồi đúng không? Em bị bỏ thuốc, còn anh thì không. Em không nghĩ là anh nhân lúc em yếu thế mà chiếm lợi à? Vậy sao em không đòi anh bồi thường?”

“Đó là quyền lợi của em mà! Rõ ràng là bị thiệt thòi, vậy mà không biết bảo vệ mình, chỉ biết ôm hết vào chịu đựng một mình, sao em lại ngốc thế?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Lục Hạo Vũ nghiêng đầu cười ranh mãnh: “Bây giờ thì sao? Em gặp may đấy, vì người em gặp là anh. Mà anh thì… không phải loại đàn ông tồi đâu. Em có muốn biết, nếu đồng ý làm bạn gái anh, thì sẽ được gì không?”

Mạnh Ngọc Yên chớp mắt. Được gì?

Lục Hạo Vũ cười đến rạng rỡ, trông chẳng khác nào… một con sói già đội lốt bà ngoại đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ: “Anh có gia thế, có tiền, lại còn đẹp trai. Quan trọng là… bây giờ anh rất thích em. Chỉ cần em làm bạn gái anh, anh có thể bảo vệ em, không ai dám bắt nạt em nữa.”

“Còn có thể cho em nhiều tiền tiêu vặt, không phải lo lắng chuyện tiền nong nữa. Mà có người yêu đẹp trai thế này, đi đâu cũng nở mày nở mặt.”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

“Em nghĩ kỹ đi nhé. Nếu bỏ lỡ anh, có khi cả đời này em chẳng gặp được người đàn ông nào tốt hơn đâu. Em thật sự… không tò mò xem ‘đàn ông tốt’ có vị thế nào à? Không muốn thử cảm giác được nâng niu, được cưng chiều trong lòng bàn tay sao?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Nghe cứ như… lưu manh đang dụ dỗ người ta ấy?

Đây có thật là học trưởng Lục – hình mẫu học bá chính trực – có thể nói ra sao?

Lục Hạo Vũ tiếp tục dụ dỗ cô gái nhỏ: “Anh là thiếu gia Lục gia, ra ngoài ai cũng phải nể mặt vài phần. À, mà nhà anh có nhiều công ty con lắm. Em sắp tốt nghiệp rồi đúng không? Chỉ cần anh nói một câu, em có thể vào làm ở tập đoàn hàng đầu trong nước, được ưu ái, được lãnh đạo giỏi dẫn dắt, học hỏi được rất nhiều thứ…”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Cô l**m môi một cá: trời ơi, điều kiện nghe mà muốn gật đầu ngay!

Lục Hạo Vũ cười càng tươi: “Sao? Có thấy động lòng chưa? Em thấy không, dù chỉ làm bạn gái anh một thời gian thôi, những gì em nhận được… có khi là thứ mà cả đời này người đàn ông khác cũng không cho em được.”

“Dù như em nói, hai ta không hợp, sau này có chia tay… thì những thứ em học được, những mối quan hệ em có, đều là của em. Đường tương lai, ít nhất cũng dễ đi hơn một chút, đúng không?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Học trưởng, anh đang… dạy hư học sinh ngoan đấy!

Lục Hạo Vũ xoa đầu cô, cười khẽ: “Thế nào? Có muốn suy nghĩ về anh không? Dù sau này có chia tay, thì anh cũng sẽ là người yêu cũ đáng tự hào nhất của em.”

Anh bỗng cúi sát xuống, khẽ ghé vào tai cô, nở nụ cười nửa chính nửa tà: “Hay là… em thật sự không muốn… ngủ với anh thêm vài lần nữa à?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1127: Có cả đống chỗ dựa mà sống sung sướng, chẳng phải quá thơm rồi à?


Cô nắm chặt chăn trong tay, kéo lên cao, cả người co rút lại chui tọt vào trong, chỉ để hở hai con mắt.

Cô chớp chớp mắt nhìn Lục Hạo Vũ đang ở rất gần trước mặt, rồi nhanh chóng… rúc hẳn vào trong chăn.

Đây không phải là học trưởng Lục mà cô biết! Quá xấu xa! Quá đáng lắm luôn!

Lục Hạo Vũ thấy cô gái nhỏ ngượng ngùng, đưa tay sờ cằm, cười ranh mãnh nghĩ: Xem ra… chắc là thành công rồi ha?

Mạnh Ngọc Yên bị anh trêu đến choáng váng, bản thân vốn đã mệt, cả ngày tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, giờ vừa nằm xuống đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Thấy cô ngủ rồi, Lục Hạo Vũ nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cô, rồi rời khỏi phòng bệnh.

..

Ra đến hành lang, anh gọi điện cho Cố Kỳ Châu.

“Chỗ bar Starlight, tra lại camera giùm tôi. Tối qua cái ông ‘Tổng giám đốc Vương’ đó rốt cuộc là ai?”

Cố Kỳ Châu: “…”

“… Không phải chứ? Bar Starlight là của nhà cậu mà? Gọi thẳng cho quản lý bên đó chẳng phải là xong à? Gọi tôi làm gì?”

Lục Hạo Vũ nhướng mày: “Làm xong vụ này, để chị dâu tôi chuyển cho cậu một đơn hàng.”

Cố Kỳ Châu: “…”

Lục Hạo Vũ nói tiếp: “Anh em à, tôi đang tạo cơ hội cho cậu đấy.”

“Chuyện này đúng là tôi có thể gọi thẳng cho quản lý bar. Nhưng nếu do cậu điều tra rồi giao lại cho tôi, thì nó lại thành chuyện khác.”

“Trước đây, đám người trong giới chỉ biết cậu là bạn học của tôi. Nhưng mấy năm tôi ra nước ngoài, bọn họ chưa từng coi cậu là người của Lục gia, đúng chứ? Hoặc ít nhất là chẳng nghĩ giữa cậu với tôi có liên hệ thực tế gì.”

Cố Kỳ Châu im lặng.

Anh ta chơi thân với Lục Hạo Vũ là thật, vẫn luôn ủng hộ Lục Hạo VŨ cũng là thật. Nhưng mấy năm nay Lục Hạo Vũ không có động thái gì tranh giành gia sản, hoàn toàn không lập thế lực riêng.

Đặc biệt là mấy năm gần đây anh còn đi du học, còn Cố Kỳ Châu thì ở trong nước. Trong mắt người ngoài, Cố Kỹ Châu chỉ là… một người bạn cũ không hơn không kém.

Lục Hạo Vũ nói tiếp: “Giờ tôi quay về, nhờ cậu giúp một tay. Tôi là người Lục gia, cậu giúp tôi thì tức là có thể kéo dây dính dáng đến Lục gia rồi còn gì. Cậu có biết chị dâu tôi ‘khủng’ cỡ nào không? Đùi to như thế, giờ tôi cho cậu cơ hội bám mà cậu còn không bám à?”

Cố Kỳ Châu: “…”

Im lặng một hồi lâu, anh mới nói: “Hạo Vũ… anh cả và chị dâu cậu…”

Lục Hạo Vũ bật cười: “Nếu tôi nói chị dâu tôi đối với tôi còn tốt hơn mẹ ruột, cậu tin không?”

Cố Kỳ Châu: “…”

Anh ta thật sự… không thể tin nổi.

Người ngoài luôn nghĩ Lục Hạo Vũ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, đến cả những người thân như bọn họ cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng Lục Hạo Vũ chưa từng thừa nhận, luôn nói mình sống rất ổn.

Tất cả bọn họ đều tưởng anh đang cố làm ra vẻ nhẹ nhàng…

Nhưng bây giờ, sao lại thấy có gì đó… sai sai?

Lục Hạo Vũ nói: “Tôi nói mấy người các cậu, đầu óc toàn nghĩ cái gì thế? Anh cả với chị dâu là người thân của tôi. Có chị dâu như vậy, anh tôi có không làm gì thì Lục gia cũng là của anh ấy thôi, tôi tranh làm gì?”

“Hơn nữa, cậu nghĩ làm gia chủ là chuyện dễ à? Tôi vất vả lắm mới được đầu thai làm em út, bên trên còn có cả đống anh chị bảo vệ, vậy mà còn bắt tôi tranh giành Lục gia? Não tôi bị úng nước chắc?”

“Có cả đống chỗ dựa che chở, sống sung sướng vô lo thì không thơm chắc?”

Cố Kỳ Châu: “…”

Lục Hạo Vũ tiếp tục càu nhàu: “Tôi rõ ràng có thể sống yên lành làm một công tử ăn chơi vô lo vô nghĩ, thế mà mấy người cứ bắt tôi đi ‘cống hiến vì gia tộc’, cậu tưởng tôi bị ngốc à?”

Cố Kỳ Châu: “…”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1128: Thân với chị dâu hơn cả anh ruột!


Cố Kỳ Châu bị mắng đến choáng váng, hoàn toàn không biết nên nói gì.

Cái này… nghe thì cũng hợp lý thật, nhưng… chuyện đâu nên thế!

Lục Hạo Vũ với anh cả không cùng mẹ sinh ra, bình thường mà nói chẳng phải là nên tranh giành lẫn nhau sao?

Trước đây lúc Lục Hạo Đình chưa đứng vững, Lục Hạo Vũ cũng không phải không có tư cách cạnh tranh vị trí gia chủ. Dù có thua thì ít nhất cũng phải chia được một khoản tài sản kha khá chứ?

Giờ thì sao? Lục Hạo Đình cưới một người vợ có chỗ dựa vững chắc như vậy, cả Lục gia đều phải nhìn sắc mặt chị dâu mà sống, địa vị đã vững như núi Thái Sơn rồi. Trong tình cảnh đó, Lục Hạo Vũ chẳng phải đang sống trong nước sôi lửa bỏng à?

Thế mà sao tên này còn có vẻ… hưởng thụ ghê thế?

Thế này nó không đúng với logic thường thấy chút nào cả!

Cố Kỳ Châu cảm thấy hơi bức bối: “Anh em à, cái này… đâu phải lỗi của tôi! Nhà mấy người đúng là khác với mấy nhà tài phiệt khác thật, tôi… tôi chưa chuẩn bị tinh thần nổi luôn đó!”

Lục Hạo Vũ: “…”

Thật ra thì, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy… mọi chuyện đúng là kỳ lạ thiệt.

Hồi trước, cả Lục gia đều đề phòng anh, sợ anh tranh giành với anh cả, làm tổn thương anh cả. Ngay cả ông bà nội cũng âm thầm lo sợ anh lớn lên rồi sẽ cạnh tranh quyền lực.

Bọn họ không quá hoảng loạn, chẳng qua là vì tin rằng anh không đủ sức đấu với anh cả mà thôi.

Nếu như anh không kém anh cả quá nhiều tuổi, hoặc nếu thực lực hai người ngang nhau, chắc chắn họ đã cuống lên từ lâu rồi.

Toàn bộ người trong nhà đều mang theo loại tâm lý mơ hồ như vậy đối với anh.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào nhỉ?

Có lẽ là từ khi Cố Vân Tịch xuất hiện.

Người phụ nữ đó tuy không lớn tuổi, chỉ hơn anh vài tuổi thôi, lẽ ra với thân phận như cô ta, phải càng đề phòng anh hơn mới đúng. Không ngờ, cô ấy lại là người đầu tiên thực sự hiểu anh.

Hồi đó, ngay cả ba mẹ ruột cũng chỉ chăm chăm nhồi nhét vào đầu anh tư tưởng tranh giành với anh cả, hy vọng anh có thể lật đổ anh trai.

Cho nên, trong Lục gia, Cố Vân Tịch rất khác biệt đối với anh, khác với tất cả mọi người.

Thậm chí có lúc, vị trí của Cố Vân Tịch trong lòng anh còn thân thiết hơn cả anh trai!

Lục Hạo Vũ bật cười: “Chị dâu tôi là một người phụ nữ kỳ diệu. Anh tôi gặp được chị ấy đúng là phúc ba đời. Cô ấy có một sức hút kỳ lạ, khiến tất cả mọi người xung quanh đều sống tốt lên. Tôi thật sự rất quý chị dâu, mà chị ấy cũng đối xử với tôi rất tốt. Cho nên… đừng nghĩ lung tung nữa. Lục gia chúng tôi hòa thuận, đoàn kết. Đừng đem mấy mưu mô tranh giành trong mấy nhà tài phiệt khác áp vào nhà tôi, vô ích thôi.”

Cố Kỳ Châu: “…”

Lục Hạo Vũ nói tiếp: “Thế nào? Làm không? Tôi sẽ kéo mối quan hệ giữa cậu với tôi gần lại hơn, tranh thủ tạo chút ấn tượng trước mặt chị dâu. Sau này có việc gì, người đầu tiên chị ấy nghĩ đến sẽ là mấy người như cậu. Nghĩ mà xem, thế lực và tài sản chị dâu tôi nắm trong tay lớn đến mức nào, có việc cần giao cho người khác làm thì cũng là ‘cho’ người ta thôi, vậy sao không ‘cho’ mấy người quen biết chứ?”

Tim Cố Kỳ Châu lập tức đập bụp bụp, trong lòng phấn khích đến mức không giấu nổi!

Cố Vân Tịch đó nha!

Người phụ nữ quyền lực nhất Lục gia!

Nhà mẹ đẻ là gia tộc Gia Cát, đúng kiểu "quân át chủ bài" trong giới tài phiệt!

“Anh em, tôi làm liền! Ông chủ, chờ tin tôi nhé, tiểu đệ lập tức đi điều tra ngay!”

Cúp máy xong, Cố Kỳ Châu lao như tên b*n r* khỏi cửa, xông thẳng tới bar Starlight!

Còn Lục Hạo Vũ thì đang ở bệnh viện chăm sóc cho Mạnh Ngọc Yên và Mạnh Vũ Trạch. Cả hai người không bị thương nặng gì, chỉ cần ngủ một giấc, nghỉ ngơi một chút là ổn.

Đến trưa, Lục Hạo Vũ đi mua cơm hộp về, Mạnh Vũ Trạch ăn mà mặt mày sáng rỡ.

Lại bắt đầu nhắn tin trao đổi với Lục Hạo Vũ… mặt đối mặt.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1129: Người phụ nữ của anh, anh sẽ chiều cô ấy lên tận trời xanh!


“Anh rể, anh quen chị em bao lâu rồi? Trước đây em thường nghe chị kể về anh lắm!”

Lục Hạo Vũ giật mình, ngẩng lên nhìn cậu bé. Trước đây Mạnh Ngọc Yên thường nói về mình sao?

Anh quay sang nhìn cô bé đang ăn trong phòng bệnh đối diện, rồi cười.

“Chị ấy nói gì về anh vậy?”

“Mấy lần chị ấy nói anh rất đẹp trai, là người đàn ông đẹp nhất chị từng gặp, còn nói anh học rất giỏi, thông minh cực kỳ, chị ấy rất ngưỡng mộ anh!”

Lục Hạo Vũ: “…”

Trong lòng Lục Hạo Vũ vui sướng đến không tả nổi!

“Còn nữa không? Chị ấy có nói thích anh hay gì không?”

Mạnh Vũ Trạch trả lời: “Có chứ! Chị ấy hay nói với em rằng thích anh, nhưng chỉ dám giữ trong lòng, không dám nói ra. Có lần chị ấy lấy hết can đảm chạy đi đưa đồ ăn cho anh, lúc đó anh không từ chối. Sau đó trong trường cũng không nghe thấy tin đồn gì về chuyện đó, cũng không ai cười nhạo chị ấy, chị ấy vui lắm!”

“Chị ấy nói anh khác hẳn mấy đứa con nhà giàu ngông cuồng kia, hoàn toàn khác biệt.”

Lục Hạo Vũ giật mình, hóa ra chỉ vì không từ chối ngay tại chỗ mà cô bé lại vui như vậy sao?

Trong trường có vài đứa con nhà giàu, anh cũng biết.

Ở trường được các cô gái theo đuổi, lúc mới lớn, nhiều cô bé rất thích bày tỏ tình cảm, tặng quà.

Lũ trẻ ở trường đơn thuần lắm, ít nhất là hơn người lớn trong xã hội rất nhiều, thích ai là nói ra hết.

Có những cô gái kém xinh, thậm chí không được đánh giá cao mà tặng quà cho “soái ca” trong trường thì rất dễ bị chê cười, khinh miệt, trêu chọc.

Anh từng chứng kiến vài lần, “soái ca” ném quà của các cô gái vào thùng rác, còn tỏ vẻ mình bị ô uế, sỉ nhục.

Rồi cô gái đó bị cả trường khinh bỉ, chê bai là mơ mộng hão huyền, không biết thân biết phận.

Anh chưa bao giờ nhận được lời tỏ tình, nhưng cũng chưa từng giẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác như thế.

Dù sao thì đó cũng là tình cảm tốt đẹp của người ta dành cho mình, không cần phải quá tàn nhẫn.

Trong cách giáo dục của Lục Hạo Vũ, đó là phép lịch sự, là sự trưởng thành, là điều nên có.

Thế mà chỉ cần làm điều cơ bản như thế thôi, mà đã khiến cô bé vui mừng đến vậy sao?

Anh nghiêng đầu nhìn sang Mạnh Ngọc Yên bên cạnh, điều nhỏ vậy mà dễ hài lòng thế?

Nhóc con, nếu em bước vào trái tim anh, Lục Hạo Vũ anh đây không chỉ chiều em thế đâu, anh sẽ chiều em lên tận trời xanh!

Sau khi nói chuyện với Mạnh Vũ Trạch một lúc, Lục Hạo Vũ bảo họ nghỉ ngơi, không vội đưa về Mạnh gia.

Mạnh Vũ Trạch vốn sức khỏe không tốt, dù không nghiêm trọng lắm nhưng ở viện thêm vài ngày dưỡng bệnh vẫn tốt hơn.

Ngày mai hoặc ngày kia xuất viện cũng chưa muộn.

“Ở yên đây nhé, anh rể đi một lát, tối về sẽ ở lại với hai chị em.”

Mạnh Ngọc Yên ngủ thiếp đi, Mạnh Vũ Trạch nhìn anh rể rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Lục Hạo Vũ rời đi, đầu tiên đến gặp bác sĩ.

Trước đó anh đã nhờ bác sĩ khám toàn thân cho Mạnh Vũ Trạch, giờ anh tới lấy kết quả.

Bác sĩ là một người đàn ông trung niên, mặt hiền từ, thấy Lục Hạo Vũ liền tôn kính gọi: “Ngũ thiếu gia!”

Lục Hạo Vũ gật đầu đáp lại.

Bác sĩ đưa kết quả và nói: “Tình trạng của cháu bé không khả quan lắm, để lâu rồi. Nếu được chữa trị từ nhỏ sẽ không nghiêm trọng đến vậy. Bây giờ phải chăm sóc cẩn thận và điều trị kịp thời, nếu không thì…”

Lục Hạo Vũ gật đầu hiểu ý, nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ. Xin bác giúp tôi chăm sóc họ. Tôi ra ngoài một lát.”

“Ngài yên tâm, tôi sẽ chăm sóc chu đáo.”

Lục Hạo Vũ cảm ơn rồi đi thẳng tới bar Starlight!
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1130: Sức mạnh của bạn trai - Mạnh Ngọc Yên là bạn gái tôi!


Lúc này, ngoài trời đã bắt đầu chạng vạng, Lục Hạo Vũ kéo chặt chiếc áo khoác dài màu đen trên người, lái xe tới quán bar Starlight!

Đến giờ này, quán bar đã mở cửa.

Starlight bar kinh doanh cực kỳ tốt, hầu như ngày nào cũng đông nghịt khách, nên dù đã muộn, bên trong quán vẫn rất náo nhiệt.

Lục Hạo Vũ đỗ xe dưới hầm, khoác áo khoác, đội mũ, đeo khẩu trang, khiến người khác không thể nhận ra.

Anh bước lên tầng bốn, vào một phòng VIP, nơi Cố Kỳ Châu và quản lý quán bar đang đợi.

Nhìn thấy người bị áp giải trong phòng, mắt anh bỗng co lại, một cơn giận không thể tả nổi bùng lên trong lòng, khiến anh muốn xé xác tên đồ tể mập mạp trước mắt.

Trong phòng có bốn vệ sĩ của quán bar, hai người áp giải một người đàn ông trung niên, hai người đứng phía sau.

Người đàn ông trung niên bị áp giải giữa phòng, thấp lùn, hói đầu, mặt mũi đầy dầu mỡ, đầu to tai lớn, bụng bia to hơn cả bụng bà bầu, cân nặng ước chừng hơn 100 ký!

Xấu xí kinh khủng!

Bốn chữ đó là cách miêu tả chính xác nhất.

Chính người này gần như đã hại cô gái của anh rơi vào tay ông ta.

Nếu hôm qua Mạnh Ngọc Yên không trốn thoát được, cô bé ấy sau khi chịu cảnh sỉ nhục đó liệu còn sống sót nổi không?

khi Lục Hạo Vũ bước vào, Cố Kỳ Châu đứng đó không nói gì, ánh mắt lạnh lùng dán chặt vào Vương Dũng.

Anh ta cũng không biết nói gì.

Đối diện là tên Vương Dũng, nhìn thôi đã không nỡ nhìn lâu.

Mạnh Ngọc Yên là đàn em của anh ta, cô bé đó đẹp như thế nào chứ!

Suýt chút nữa đã bị con lợn này hại, nghĩ đến đó anh căm phẫn, cảm thấy mẹ kế của Mạnh Ngọc Yên thật sự không phải người.

Dù Mạnh Ngọc Yên không có quan hệ gì với Lục Hạo Vũ, mấy học trưởng như anh ta cũng không thể ngồi yên, nhất định phải dạy cho tên khốn này một bài học.

“Lục thiếu!”

Cố Kỳ Châu và quản lý quán bar đồng thanh gọi.

Vương Dũng sợ hãi run rẩy!

Bình thường ông ta còn dám ngạo mạn, nhưng ở đây là quán bar Starlight, ông ta tuyệt đối không dám.

Quán bar Starlight là tài sản của Lục gia, điều này hầu như ai trong giới thượng lưu ở Đế đô cũng biết. Ông ta bị nhân viên quán bar đưa tới đây, mà người thanh niên trẻ tuổi này được gọi là “Lục thiếu!”

Rõ ràng là người của Lục gia rồi?

Dù là nhánh phụ của Lục gia, ông ta cũng không dám đụng tới.

Vương Dũng liền nở nụ cười nịnh nọt, khuôn mặt đầy thịt với nụ cười này khiến người khác cảm thấy khá bẩn thỉu.

“Lục... Lục thiếu, ngài... ngài gọi tôi có việc gì? Tôi... tôi nguyện hết lòng hết sức phục vụ!”

Cố Kỳ Châu lạnh lùng hừ một tiếng.

Lục Hạo Vũ tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt trẻ trung, cực kỳ đẹp trai.

“Tôi là Lục Hạo Vũ, Lục Hạo Đình là anh trai tôi!”

Vương Dũng giật mình, mắt mở to.

Lục Hạo Đình!

Chuyện này...

Ông ta không biết Lục Hạo Vũ là ai, cũng không quen biết Lục Hạo Đình, với tầng lớp của ông ta thì không thể chạm tới tầng lớp đó.

Nhưng vì Cố Vân Tịch mà những danh tính này không còn là bí mật lớn, trừ khi là người hoàn toàn không quan tâm đến giới thượng lưu, còn không thì ai cũng biết sơ sơ.

Lục Hạo Đình không phải là người thừa kế tiếp theo của Lục gia sao?

Lục Hạo Vũ?

Là em trai anh ta?

Dù là em ruột hay em họ, giọng điệu này chứng tỏ anh ta là nhân vật trung tâm trong Lục gia!

Vương Dũng mới vừa phân tích xong mối quan hệ trong đầu, thì nghe một câu khiến tim ông ta như vỡ vụn: “Mạnh Ngọc Yên là bạn gái tôi!”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1131: Người Lục gia, đều là sói con!


Mạnh Ngọc Yên là bạn gái tôi!

Mạnh Ngọc Yên là bạn gái tôi!

Câu nói đó liên tục vang lên trong đầu Vương Dũng, mỗi lần vang lên lại khiến ông ta thêm tuyệt vọng.

“Bụp!”

Vương Dũng quỳ xuống trước mặt Lục Hạo Vũ, run rẩy nói: “Lục... Lục thiếu, tôi... tôi không biết! Tôi thật sự không biết! Nếu biết cô Mạnh là bạn gái của ngài, thà chết tôi cũng không dám có ý định không chính đáng với cô ấy!”

“Cái đó... đều là do Hàn Hương Cầm làm hết, bà ta nói chỉ cần tôi cho Mạnh Ngọc Dung một vai nhỏ, sẽ gả Mạnh Ngọc Yên cho tôi, tôi... tôi thật sự chẳng biết gì hết!”

“Tôi sai rồi! Tôi sai rồi, Lục thiếu... xin ngài tha cho tôi! Xin ngài tha cho tôi!”

Vương Dũng vốn chỉ là một người có tiền bình thường, địa vị của ông ta không thế nào sánh được với Lục gia. Dù là chi nhánh bên ngoài cũng đủ để nghiền nát ông ta, chưa kể đến dòng chính.

Ông ta liên tục tát vào mặt mình, cầu xin Lục Hạo Vũ tha thứ.

Cố Kỳ Châu đứng bên cạnh nhìn mà không nỡ nhìn lâu, chán ghét không chịu được.

May mà Mạnh Ngọc Yên gặp được Lục Hạo Vũ, không thì đời này biết sẽ ra sao?

Cô bé kia nghe qua đã khổ sở biết bao, mẹ kế độc ác, ba ruột lại trở thành ba dượng, còn có đứa em yếu ớt cần nuôi, thật đáng thương!

Quản lý quán bar mang cho Lục Hạo Vũ một cái ghế, anh ngồi xuống, Vương Dũng quỳ ngay bên chân anh, liên tục tự tát mặt mình.

Anh chỉ ngồi đó, lạnh lùng nhìn hắn tự đánh mình.

Rất lâu sau, khi Vương Dũng tát đến đầu sưng như lợn, chóng mặt hoa mắt, quỳ cũng không đứng vững được, Lục Hạo Vũ mới mở miệng: “Đủ rồi!”

Vương Dũng lập tức dừng lại, cẩn thận nhìn Lục Hạo Vũ.

Anh nói: “Tội chết có thể tha, tội sống khó tha. Nửa tháng sau, ngoan ngoãn đi tù mấy năm, tôi sẽ tha mạng cho ông!”

Lời nói nhẹ nhàng, thoáng qua, nhưng khiến Vương Dũng nghe xong lập tức mềm nhũn trên mặt đất.

“Sao? Không bằng lòng sao?” giọng Lục Hạo Vũ trở nên lạnh lùng.

Vương Dũng tỉnh lại, lập tức quỳ thẳng người, liên tục lạy: “Bằng lòng, bằng lòng, cảm ơn Lục thiếu, cảm ơn Lục thiếu...”

Lục Hạo Vũ lạnh nhạt hừ một tiếng rồi đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng anh đi khuất, Cố Kỳ Châu thầm thở dài.

Quái! Đây có phải đúng là Lục Hạo Vũ mà tôi biết không?

Trong ký ức của Cố Kỳ Châu, Lục Hạo Vũ vốn là một người đàn ông ưu tú, học giỏi, có giáo dưỡng, đối nhân xử thế lịch thiệp, đúng chuẩn công tử quý tộc.

Ai ngờ hôm nay lại là bộ mặt thế này.

Anh ta tưởng chỉ cần đánh cho Vương Dũng một trận là đủ rồi chứ?

Không ngờ Lục Hạo Vũ lại tàn nhẫn đến vậy.

Đi tù mấy năm?

Ra tù còn gì nữa?

Còn phải nửa tháng nữa mới đi?

Thế thì nửa tháng này, Vương Dũng chắc chắn sẽ căm ghét Hàn Hương Cầm và Mạnh Ngọc Dung chết mất, nhất định sẽ đi báo thù!

Chậc chậc, thật là hiểm độc!

Đợi Lục Hạo Vũ rời khỏi phòng, Vương Dũng mới thôi lạy, ngồi bệt xuống đất, mắt vô thần, trống rỗng.

Ông ta... thế là mất hết rồi sao?

Lục Hạo Vũ về Lục gia, đưa hồ sơ bệnh án của Mạnh Vũ Trạch cho Cố Vân Tịch xem.

“Chị xem thử tình trạng đứa trẻ này, liệu có thể chữa được không?”

Trời đã tối, Cố Vân Tịch đang ở nhà chơi với hai đứa nhỏ. Lục Hạo Vũ đến tìm, cô đành để bọn trẻ tự chơi.

Cầm hồ sơ bệnh án trên tay, cô xem kỹ từ đầu đến cuối, nhíu mày nói: “Bệnh tình của đứa nhỏ này sao lại bị kéo dài đến bây giờ?”

Lục Hạo Vũ mím môi, giọng trầm thấp: “Trước đây điều kiện không tốt, lúc đó còn quá nhỏ, không được chữa trị tử tế.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1132: Chị à, chị nhất định phải nắm chắc anh rể này đấy nhé!


Cố Vân Tịch liếc nhìn anh một cái, không hỏi thêm nhiều, chỉ nói: “Chữa thì vẫn chữa được, chị đích thân chữa thì đương nhiên có cách. Nhưng phải mất một thời gian điều dưỡng. Căn bệnh này là bệnh từ nhỏ, khoảng nửa năm là có thể hồi phục hoàn toàn.”

Lục Hạo Vũ ngẩn người, có chút không dám tin: “Nửa năm? Nửa năm là khỏi hẳn sao? Nó là trẻ sinh non, thể chất vốn đã yếu sẵn rồi mà…”

Cố Vân Tịch mỉm cười: “Cho nên tôi mới nói, phải để chị đích thân điều trị mới được! Ở Đế Đô, ngành y đúng là có hạn, nhưng với chị thì vẫn có thể xử lý được.”

“Chị ở Gia Cát gia nhiều năm như thế, em tưởng chị chỉ đến chơi thôi à?”

Chú nhỏ của cô là người “cuồng y học”, có gì mà không biết chứ?

Bên hoàng tộc Gia Cát, hệ thống y tế đã vượt xa nơi này cả trăm năm. Với thể trạng yếu bẩm sinh thế này, chỉ cần điều dưỡng một thời gian là được.

Lục Hạo Vũ vui mừng khôn xiết: “Thật tốt quá! Cảm ơn chị dâu! Em… em sẽ sớm đưa thằng bé đến, chị dâu nhất định phải giúp em chữa khỏi cho nó.”

Thấy dáng vẻ anh kích động như vậy, Cố Vân Tịch không nhịn được cười: “Có tiện nói cho chị biết, đứa bé này là ai không?”

Lục Hạo Vũ khựng lại, vành tai hơi ửng đỏ: “Chị dâu, em… là em trai của một người bạn… bạn học đại học của em… Em… sau này sẽ kể rõ hơn cho chị.”

Lần đầu tiên Cố Vân Tịch thấy tên nhóc này biết ngại, liền bật cười: “Được rồi, đã xấu hổ đến thế thì chị không hỏi nữa. Nhưng đứa bé này, em mau chóng đưa đến đi. Bệnh của nó càng chữa sớm càng tốt, sau này lớn lên ảnh hưởng sẽ càng ít.”

“Vâng, em biết rồi. Em đi sắp xếp ngay.”

Lục Hạo Vũ vui mừng vô cùng. Trước đây những bác sĩ ở bệnh viện đều là danh y hàng đầu hoàn toàn bó tay với bệnh của Mạnh Vũ Trạch, cùng lắm chỉ có thể điều dưỡng kéo dài tuổi thọ.

Anh vốn nghĩ, chị dâu chữa chắc cũng sẽ khá hơn nhiều, nhưng không ngờ chị dâu lại lợi hại đến thế!



Khi Lục Hạo Vũ quay lại bệnh viện thì đã hơn tám giờ tối, không thấy Mạnh Ngọc Yên đâu, chỉ thấy Mạnh Vũ Trạch đang ngồi chơi game trên điện thoại.

Thấy anh quay lại, Mạnh Vũ Trạch mừng rỡ, ngẩng đầu cười toe toét với anh.

Lục Hạo Vũ cười, đi tới xoa đầu cậu bé rồi ngồi xuống bên cạnh: “Chị em đâu rồi?”

Mạnh Vũ Trạch gõ chữ trên điện thoại: “Chị ra ngoài mua đồ rồi ạ!”

Lục Hạo Vũ: “Đi từ lúc nào? Khuya thế này rồi, con gái một mình đi lung tung làm gì?”

Mạnh Vũ Trạch: “Không đi xa đâu, chỉ ở siêu thị nhỏ dưới tầng thôi, sắp về rồi.”

Lục Hạo Vũ không ngồi đợi nữa, lập tức ra ngoài tìm cô.

Nhìn bóng lưng anh rời đi, Mạnh Vũ Trạch xoa cằm, tỏ vẻ rất vừa lòng: Chị ơi! Chị nhất định phải tranh thủ đấy, nhất định phải giữ chặt anh rể này nha!

Lục Hạo Vũ gọi điện cho Mạnh Ngọc Yên, xác định được vị trí rồi nhanh chóng tìm thấy cô.

Trong tay cô xách một túi ni-lông, bên trong là vài món đồ đơn giản. Lục Hạo Vũ giơ tay ra nhận lấy: “Chỉ là mấy thứ nhỏ thôi, đợi anh về rồi đi mua cũng được mà. Khuya rồi, em ra ngoài một mình làm gì?”

Trong lòng Mạnh Ngọc Yên chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. “Khuya rồi”?

Giờ mới chỉ hơn tám giờ mà thôi, còn sớm lắm mà. Chẳng qua mới vừa tối trời mà đã gọi là “khuya” rồi?

Những năm qua cô vừa đi học vừa đi làm, sáng đi tối về đã thành thói quen, nửa đêm mới về tới nhà là chuyện thường.

“Không… không sao đâu, giờ vẫn còn sớm mà.”

Lục Hạo Vũ nói: “Dù sao cũng phải cẩn thận một chút. Mấy chuyện không cần thiết thì thôi đi. Em còn đang bị thương đó! Cần gì thì gọi anh, anh mang đến cho em là được.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1133: Chúng ta giống ba con lắm à?


Mạnh Ngọc Yên không nói gì.

Cô đã quen rồi, quen với việc không làm phiền người khác, chuyện gì cũng tự mình lo.

Lục Hạo Vũ xách túi ni-lông, tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, chậm rãi cùng nhau đi về.

Mạnh Ngọc Yên lặng lẽ đi theo sau, tay bị anh nắm lấy. Bàn tay anh rất ấm. Nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, lòng cô bỗng chốc dâng lên một cảm giác khó tả: giá mà có thể cứ thế này cả đời thì tốt biết bao.

Khi quay lại phòng bệnh, Mạnh Vũ Trạch vẫn đang ngoan ngoãn ngồi chơi game, chờ họ về.

Lục Hạo Vũ đặt túi xuống, bảo Mạnh Ngọc Yên đi nằm nghỉ, rồi quay sang chơi cùng Mạnh Vũ Trạch.

Trời còn sớm, chưa đến giờ ngủ. Thấy cậu bé chơi rất vui, Lục Hạo Vũ ngồi sau ôm lấy Vũ Trạch, vừa cầm điện thoại chơi game cùng cậu bé vừa trò chuyện.

Trong game liên tục vang lên âm thanh chiến thắng, Mạnh Vũ Trạch hào hứng vỗ tay liên tục: anh rể thật lợi hại!

Cậu bé rất thích cảm giác được anh rể ôm vào lòng. Từ nhỏ tới lớn, chưa từng được ba ôm, chưa từng được một người đàn ông ôm lấy. Trong một gia đình, sự hiện diện của người đàn ông đôi khi chính là chỗ dựa vững chắc nhất cho một đứa trẻ.

Nhưng nhà cậu thì không có điều đó. Từ nhỏ gần như chẳng có hình bóng người ba.

Lúc này được rúc vào lòng Lục Hạo Vũ, Mạnh Vũ Trạch cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Mạnh Ngọc Yên bên cạnh lặng lẽ nhìn hai người, có chút thất thần.

Lục Hạo Vũ vừa chơi vừa liếc sang nhìn cô: “Em nghĩ gì mà ngẩn ra thế?”

Mạnh Ngọc Yên mỉm cười: “Không có gì, chỉ là thấy Tiểu Trạch hôm nay vui thật. Từ trước tới giờ nó hiếm khi cười được như vậy.”

Lục Hạo Vũ khựng lại, bật cười: “Em thấy anh với thằng bé... có giống hai ba con không?”

Mạnh Ngọc Yên sững người, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Lục Hạo Vũ bật cười lớn, cúi đầu nói với Vũ Trạch: “Chị em ngượng rồi kìa. Tiểu Trạch, nhớ nhé, sau này có anh rể chống lưng rồi. Ai dám bắt nạt em, cứ nói với anh, anh đi xử lý giúp em.”

Mạnh Vũ Trạch gật đầu mạnh như gà mổ thóc.

Tối đó, Lục Hạo Vũ ở lại bệnh viện với hai chị em. Mạnh Ngọc Yên ngủ một giường, còn anh và Mạnh Vũ Trạch ngủ chung.

Cậu bé kích động đến mức nằm trong lòng anh mà cả đêm chẳng thể nào ngủ nổi. Cảm giác đó như được ba ôm vào lòng ru ngủ, từ bé đến giờ cậu chưa từng được trải qua. Rất ấm áp, rất an toàn.



Sáng hôm sau, Lục Hạo Vũ dậy sớm đi mua bữa sáng cho hai chị em. Đến trưa thì giúp họ làm thủ tục xuất viện.

Mạnh Ngọc Yên muốn về nhà, nhưng Lục Hạo Vũ lại hỏi: “Em chắc là muốn về thật à?”

Cô khựng lại: “Em... nếu không về đó, thì biết đi đâu?”

Lục Hạo Vũ vừa dẫn họ đi ăn trưa vừa cười nói: “Cái nhà đó, em về cũng chẳng có ý nghĩa gì. Giờ em tự kiếm được tiền rồi, dứt khoát ra ngoài thuê một căn hộ mà ở. Tiểu Trạch cũng lớn rồi, ở nhà chờ em đi làm không thành vấn đề. Hơn nữa, thằng bé cũng nên đi học rồi.”

Nhắc đến chuyện này, tim Mạnh Ngọc Yên như bị bóp nghẹt.

Vũ Trạch đã mười tuổi, vậy mà gần như chưa từng được đi học đàng hoàng.

Cậu bé không nói được, việc học có phần khó khăn, thêm vào đó là Mạnh Khánh Quốc luôn ngăn cản, cho rằng để Vũ Trạch đến trường chỉ làm ông ta mất mặt. Vì thế, suốt từng ấy năm, cậu bé chỉ được học lác đác một năm ngắn ngủi.

Toàn bộ tiền cô kiếm được đều dành chữa bệnh cho em trai, còn lại thì chẳng đủ lo liệu chuyện học hành.

Lục Hạo Vũ nói: “Anh biết em vẫn còn vướng bận chuyện cái nhà đó. Nếu em thật sự muốn quay lại, anh cũng không cản. Nhưng mà, Ngọc Yên à, người đã mất thì cũng mất rồi. Quan trọng nhất bây giờ là em và Tiểu Trạch phải sống cho thật tốt. Đừng tự làm khổ mình chỉ vì chút chuyện cũ ấy nữa.”

“Nếu em thật sự muốn lấy lại những thứ đó, để anh đòi giúp em là được.”
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1134: Anh dâng đến tận cửa rồi, em còn không nhận sao?


Mạnh Ngọc Yên ngẩng đầu nhìn anh, cắn môi: “Không cần làm phiền anh đâu, em…”

Lục Hạo Vũ ngắt lời cô: “Đừng khách sáo với anh. Em cứ như vậy mãi, anh lại thấy… em không hài lòng về anh đấy!”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Không hài lòng…?

Cô nhìn gương mặt điềm đạm, chính trực của vị “học trưởng” trước mắt, cảm thấy câu nói đó… hình như có ẩn ý gì khác thì phải. Mình nghĩ bậy rồi sao…?

Lục Hạo Vũ nói tiếp: “Chuyện của nhà em, tùy em quyết. Nếu em muốn đòi lại thì anh sẽ tìm người giúp em. Nhưng tạm thời, sống bên ngoài sẽ tốt hơn nhiều.”

“Với tình trạng của Tiểu Trạch, rõ ràng là do bị tổn thương từ nhỏ. Nó còn bé như vậy, cứ phải sống mãi trong môi trường đáng sợ đó chẳng tốt chút nào. Một mái nhà ấm áp mới giúp ích cho việc hồi phục của nó.”

“Em còn phải đi học nữa, mà về nhà thì xa. Anh đã tìm cho em một chỗ ở gần trường, đi lại thuận tiện. Trường học của Tiểu Trạch cũng ở gần đó, sau này em đón nó tan học cũng dễ.”

Mạnh Ngọc Yên kinh ngạc đến sững người: “Học trưởng… anh đã sắp xếp trường học cho Tiểu Trạch rồi sao?!”

Lục Hạo Vũ gật đầu: “Ừ.”

“Nhưng… nhưng mà…”

Mạnh Ngọc Yên lo lắng, không giấu được sự bất an trong lòng.

Trường học gần khu đại học của cô đều là trường danh tiếng, muốn vào được chẳng khác gì phải tranh nhau đến vỡ đầu. Học phí mỗi năm đều rất cao, cô không thể nào gánh nổi.

Cô hiểu rõ ý anh, chắc chắn là sẽ giúp cô chi trả những khoản đó. Thậm chí… căn nhà anh nói, rất có thể cũng không cần cô trả tiền thuê.

Nhưng như vậy thì không được.

Dù người khác có giàu đến đâu, tiền vẫn là tiền. Cô không thể thản nhiên mà nhận hết. Nếu nhận rồi, cô sẽ dần sinh ra phụ thuộc. Đến một ngày, nếu Lục Hạo Vũ không cần cô nữa… thì cô sẽ chẳng còn gì cả.

Nhưng còn chưa kịp mở lời, Lục Hạo Vũ đã tiếp tục: “Em không cần lo tiền học. Anh lo hết. Còn căn nhà đó vốn là của anh từ lâu, để trống cũng vậy thôi. Hai chị em em đến ở thì tiện thể giúp anh… trông coi luôn.”

“Còn nữa, Mạnh Ngọc Yên, đừng ngốc. Khi một người đàn ông tình nguyện bỏ tiền vì em, tốt nhất đừng từ chối. Bởi vì sau này, nếu gặp phải một gã tồi, em muốn tiêu tiền của hắn, hắn còn chẳng cho ấy!”

Mạnh Ngọc Yên khẽ mím môi: “Chuyện đó… chắc học trưởng không phải kiểu người như vậy đâu, đúng không?”

Lục Hạo Vũ bật cười:

“Đương nhiên rồi! Anh sẽ luôn để em tiêu tiền của anh mà.”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Từ nhỏ sống trong gia đình giàu có, Lục Hạo Vũ đã gặp đủ kiểu con gái mưu mô, toan tính. Nhưng Mạnh Ngọc Yên lại là một cô gái đơn thuần.

Cô độc lập đến mức khiến người ta đau lòng. Chuyện gì cũng tự mình gánh vác, chỉ cần dùng đến một chút gì của người khác thôi là đã thấy áy náy, thấy như đang lợi dụng họ vậy.

Nói trắng ra, cô là kiểu người từ bé đã không được ai thương yêu, nên tận sâu bên trong rất thiếu cảm giác an toàn.

Cô gái như vậy, chỉ cần ai đó thật lòng đối xử tốt, sau này chắc chắn sẽ dốc hết lòng mà đáp lại.

Biết cô đang căng thẳng, anh cố ý trêu đùa một chút cho cô bớt suy nghĩ.

“Mạnh Ngọc Yên, em không nghĩ rằng tiêu tiền của anh thì tiền của em sẽ tiết kiệm được à?”

Cô im lặng không đáp.

Lục Hạo Vũ vừa lái xe, vừa tiếp tục: “Em đang lo, nếu quen với việc có anh rồi, sau này anh bỏ em thì em sẽ không chịu nổi sự chênh lệch cuộc sống, đúng không? Những gì anh từng nói, em quên rồi à?”

“Anh từng nói rồi. Ở bên anh, năng lực làm việc của em sẽ tăng vọt! Biết bao cô gái ngoài kia vì muốn thăng tiến mà phải quy tắc ngầm với sếp, còn anh đây, trai đẹp sẵn sàng dâng đến tận cửa, mà em còn không nhận sao?!”

Mạnh Ngọc Yên đỏ mặt, không biết nên đáp lại thế nào. Trước mặt cô lúc này, Lục học trưởng… hoàn toàn khác với người cô từng quen trước kia.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1135: Nuôi thành một bé mũm mĩm đáng yêu!


Lục Hạo Vũ không để tâm Mạnh Ngọc Yên đang nghĩ gì.

Thật ra mà nói, một cô gái vừa độc lập lại không muốn đi đường tắt như Mạnh Ngọc Yên, đột nhiên phải đối mặt với một người xuất thân từ hào môn như anh, có cảm giác lo lắng, né tránh, thậm chí là sợ hãi, cũng là điều dễ hiểu.

Dù sao thì, nếu cô muốn chọn con đường dễ dàng, chỉ cần dựa vào gương mặt đó thôi, cô đã có thể sống nhẹ nhàng hơn nhiều, đâu đến mức khổ sở như bây giờ.

Cho nên, anh phải cho cô thời gian. Từng chút từng chút một, để cô quen dần, để trong lòng cô có thêm cảm giác an toàn.

Một cô gái thông minh như vậy, kiên cường và độc lập, còn có thể đỗ được vào đại học danh tiếng thì cho dù có bước vào hào môn, cũng đâu phải không xứng?

Lục Hạo Vũ đưa tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ của Mạnh Ngọc Yên. Cô muốn rút ra, nhưng anh lại không buông, nắm chặt lấy, như muốn giữ lại luôn bên mình không cho cô trốn thoát.

Anh muốn cô phải quen với sự hiện diện của anh!



Sau đó anh đưa Mạnh Ngọc Yên và Mạnh Vũ Trạch đi ăn trưa. Lần này không phải nhà hàng sang trọng gì, mà chỉ là một nhà hàng Trung Hoa tầm trung. Tuy gọi là "tầm trung", nhưng với Mạnh Ngọc Yên mà nói, đó vẫn là điều cô chưa từng trải qua.

Lục Hạo Vũ mỉm cười: “Em gầy quá, phải bồi bổ thêm chút. Sau này anh thường xuyên đưa em đi ăn ngon nhé! Ăn uống là một trong những niềm vui lớn nhất trên đời đấy. Ẩm thực nhiều như vậy, nếu có thể, em cứ trở thành một bé ghiền ăn đi, cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều.”

Mạnh Ngọc Yên bật cười. Không ngờ người lúc nào cũng trông như “thần tiên” như Lục học trưởng, giờ lại có thể nói ra những câu hài hước thế này. Thật khiến cô bất ngờ.

Ba người gọi món, có thịt, có rau, có canh, đủ cho cả bàn.

Mạnh Vũ Trạch ăn ngon lành nhất. Trước giờ cậu bé chưa bao giờ được ăn ngon thế này. Nhớ lại mấy hôm trước anh rể từng nói sẽ nuôi hai chị em béo lên, xem ra… anh rể thích trẻ con mũm mĩm thì phải.

Ừm! Vậy thì phải ăn nhiều vào, cố gắng trở thành một bé mũm mĩm dễ thương mới được!

Lục Hạo Vũ vừa ăn vừa trò chuyện với Mạnh Ngọc Yên, nhắc đến đủ thứ chuyện: từ trường lớp, cuộc sống, bạn bè khiến thời gian trôi qua lúc nào không hay. Một bữa ăn mà chẳng thấy chán chút nào.

Ăn xong, anh nói: “Đi thôi, ăn no rồi thì đi dạo một vòng, vừa tiêu cơm vừa mua ít đồ.”

Ngọc Yên hơi ngơ ngác: “Anh định mua gì sao?”

“Cho em và Tiểu Trạch đó.” Lục Hạo Vũ đáp tỉnh bơ.

“Nhưng… bọn em đâu cần mua gì đâu…”

“Em chắc chứ?” Anh cười. “Lát nữa chuyển về nhà mới, không lẽ không cần mua thêm quần áo, đồ dùng sinh hoạt?”

Mạnh Ngọc Yên hơi lúng túng. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến mức cô vẫn còn chưa kịp thích nghi. Từ một người chỉ dám nhìn từ xa, giờ lại gần cô như vậy, gần đến mức khiến cô thấy… sợ.

Cô không dám tưởng tượng mình sẽ bước chân vào một gia đình giàu có như Lục gia.

Nhưng Lục Hạo Vũ đâu cho cô từ chối. Anh cứ thế đưa hai chị em cô đi tiếp.

Khi xe dừng trước một trung tâm thương mại lớn, Mạnh Ngọc Yên như chết lặng.

Toàn là cửa hàng cao cấp! Một chiếc váy hay cái túi ở đây, giá chắc cũng cả mấy chục nghìn tệ!

Cô đứng yên trước cửa, không dám vào. Nhìn thấy Lục Hạo Vũ đang dắt Mạnh Vũ Trạch đi vào, cô vội kéo tay anh lại: “Học… học trưởng, em thấy… mình không cần mua đồ đắt vậy đâu! Mình mua mấy thứ bình thường là được rồi. Em vẫn còn là sinh viên mà…”

Lục Hạo Vũ bật cười, không giận, chỉ xoa đầu cô: “Không quen phải không? Không sao, trước mắt cứ làm theo ý em. Nhưng sau này, anh sẽ dẫn em từ từ làm quen.”

Rồi anh ghé sát tai cô, thấp giọng nói: “Anh đảm bảo sau này… em sẽ có khả năng tự mua được những món ở đây bằng chính tiền của mình.”

Ngọc Yên ngẩn người!
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1136: Nhà đẹp quá!


Lục Hạo Vũ đưa hai chị em rời khỏi trung tâm thương mại cao cấp ban nãy, nhưng anh cũng không định để Mạnh Ngọc Yên mua đồ quá rẻ tiền. Dù sao thì, bạn gái anh nhất định phải dùng những thứ tốt một chút.

Lần này, anh đưa cô đến một trung tâm thương mại bình dân hơn, toàn là các thương hiệu “bình dân cao cấp”. Với người bình thường thì vẫn đắt, nhưng ít nhất với Mạnh Ngọc Yên, cũng không còn cảm giác choáng váng như khi bước vào mấy tiệm xa xỉ vừa rồi.

So sánh với nơi trước đó, mấy món quần áo giá vài trăm đến hơn nghìn tệ ở đây... hình như cũng không đến nỗi “khó nuốt” nữa.

Sau một hồi chọn lựa, Mạnh Ngọc Yên đã có trong tay sáu bộ quần áo, cả trong lẫn ngoài. Cô không dám mua thêm nữa, tính sơ sơ thôi cũng gần hai vạn tệ rồi!

Lục Hạo Vũ cười cười: “Đi mua thêm mấy bộ đồ ngủ với vài chiếc váy xinh xinh nữa nhé? Mấy bộ em chọn toàn là đồ mặc ở nhà, sao con gái lại không có váy cơ chứ?”

Anh nắm tay cô, kéo đi chọn thêm đồ, sau đó lại đưa Tiểu Trạch đi mua vài bộ đồ thường ngày.

Mua sắm xong xuôi, anh mới lái xe đưa cả hai về căn hộ mới.

Căn nhà này cách trường của Mạnh Ngọc Yên không xa, trường của Tiểu Trạch cũng được anh sắp xếp gần đó, sau này đi học sẽ rất tiện.

Trên đường đi, trong lòng Mạnh Ngọc Yên cứ thấy thấp thỏm. Nhìn người đàn ông đang lái xe bên cạnh, cô không biết nên cảm thấy thế nào. Lo lắng có, nhưng cũng không thiếu mong đợi.

Căn hộ nằm ở tầng 26. Khi bước ra khỏi thang máy và mở cửa vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến cả Mạnh Ngọc Yên và Tiểu Trạch đều sững người.

Căn nhà không quá lớn, nhưng cũng không hề nhỏ, tầm khoảng 140 mét vuông. Vốn dĩ là căn hộ ba phòng một phòng khách, nhưng... đã được Lục Hạo Vũ sửa lại thành hai phòng ngủ một phòng khách!

Đúng vậy, mới vừa được cải tạo xong… trong đêm qua.

Bây giờ chỉ còn hai phòng ngủ. Phòng chính của Ngọc Yên rộng rãi hơn hẳn, có một chiếc giường lớn, tủ quần áo nguyên dãy, bàn trang điểm và cả ban công riêng.

Dù không phải biệt thự, nhưng cả phòng ngủ và phòng khách đều có ban công, tạo cảm giác rất thoáng đãng và dễ chịu.

Phòng tắm thì được lắp bồn tắm lớn, ngay cạnh cửa sổ, tầm nhìn bên ngoài rất đẹp.

Một trong ba phòng ban đầu đã được chia đôi: một nửa làm kho chứa đồ, có cả dãy tủ âm tường, dành riêng cho Mạnh Ngọc Yên. Bởi vì con gái mà, quần áo chắc chắn sẽ ngày càng nhiều. Mà là bạn gái của Lục Hạo Vũ, chuyện thiếu quần áo là điều không thể.

Nửa còn lại được thiết kế thành phòng học, dành cho Mạnh Ngọc Yên dùng để ôn tập, làm bài.

Mạnh Ngọc Yên đứng nhìn căn nhà, tim như ngừng đập trong vài giây. Không thể tin được… sau này, mình sẽ sống ở đây sao?

Cô từng mơ ước rằng, nếu có thể, sau này lấy chồng rồi, hai người cùng nhau cố gắng, có một mái ấm nhỏ thôi cũng được, không cần rộng, chỉ cần ấm áp, không quá chật chội… là cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Vậy mà bây giờ… Lục Hạo Vũ lại biến điều đó thành hiện thực?

Căn phòng học đó… cô nhìn là đã mê ngay lập tức!

Lục Hạo Vũ thấy ánh mắt cô thì biết ngay là cô thích: “Thích chứ? Ga giường chăn gối đều đã được giặt sạch, em có thể ngủ luôn từ đêm nay.”

Rồi anh kéo tay cô đi: “Đi nào, qua xem phòng của Tiểu Trạch, lát nữa quay lại dọn đồ sau.”

Căn phòng trẻ em được thiết kế rất tinh tế, khiến Mạnh Vũ Trạch vừa nhìn thấy đã phấn khích.

Dù là đứa trẻ hiểu chuyện, thông minh và nhạy cảm, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là một đứa bé. Một đứa bé, khi gặp một căn phòng đẹp như vậy, sao có thể không vui?

Phòng có ban công nhỏ, được đặt sẵn một vài món đồ chơi, bàn học, tủ quần áo. Mọi thứ đều được phối màu dễ thương và hài hòa. Còn có cả phòng tắm riêng.

Chỉ có điều… chiếc giường hơi nhỏ một chút. Một người thì vừa, hai người ngủ chung… chắc là chật rồi!
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1137: Đi mua đồ, tối nay mời anh ăn cơm


Rõ ràng phòng cũng khá rộng, vậy mà lại đặt một chiếc giường nhỏ như vậy.

Nhưng Mạnh Vũ Trạch và Mạnh Ngọc Yên đều đang vui vẻ, hoàn toàn không nhận ra "tâm cơ" nhỏ của Lục Hạo Vũ.

Lúc hai chị em không để ý, anh chạm nhẹ vào cằm, cười có chút tinh quái.

Nếu giường của Mạnh Vũ Trạch mà to quá, thì sau này mỗi lần anh qua đây, chẳng phải đều phải ngủ chung phòng với thằng bé sao?

Dĩ nhiên là không được rồi!

Thấy hai chị em vui vẻ với căn phòng mới, Lục Hạo Vũ cũng yên tâm. Ở Mạnh gia, dù có nhiều phòng đẹp, nhưng phòng của Mạnh Vũ Trạch lại chỉ là một cái kho nhỏ, ngay cả phòng của Mạnh Ngọc Yên cũng vậy…

“Tiểu Trạch, em thích căn phòng này không?” Mạnh Ngọc Yên dịu dàng xoa đầu em trai.

Vũ Trạch gật đầu lia lịa: thích, rất thích!

Đặc biệt là vì căn phòng này do "anh rể" chuẩn bị.

Lục Hạo Vũ mỉm cười: “Đi lâu thế rồi, chắc cũng mệt rồi. Tiểu Trạch, đi nghỉ chút đi. Nếu muốn tắm thì tự đi tắm, có cần anh rể giúp không nào?”

Tiểu Trạch lập tức lắc đầu nguầy nguậy: Không cần! Em biết tự tắm rồi, mọi thứ trong phòng tắm em cũng biết dùng hết. Ở nhà, từ lâu em đã phải tự lo cho mình rồi, vì chị còn phải đi học và làm thêm mà.

Nói rồi, cậu bé đẩy “anh rể” và chị gái ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Ừm! Hai người cứ thoải mái hẹn hò đi nhé!

Trước khi đóng cửa, cậu còn không quên liếc nhìn chị gái bằng ánh mắt cổ vũ: chị phải cố lên đó, phải giữ chặt anh ấy nhé!

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Lục Hạo Vũ bật cười, quay sang nói: “Em có muốn nghỉ một lát không? Mà này, nhớ lấy mấy bộ đồ ngủ đi giặt rồi sấy luôn nhé, lát nữa Tiểu Trạch tắm xong là có đồ mặc.”

Mạnh Ngọc Yên vốn đang loay hoay không biết nên làm gì, nghe thế liền lập tức chạy đi.

Cô ôm đống đồ ngủ chạy vào phòng giặt.

Lục Hạo Vũ khẽ cười, nằm xuống sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mạnh Ngọc Yên vừa cho đồ vào máy giặt, quay lại thì thấy Lục Hạo Vũ đang nằm nghỉ. Cô định lên tiếng thì nghe thấy anh nói: “Lát nữa quần áo khô rồi thì em cũng đi nghỉ một chút đi, chợp mắt một lúc. Dậy rồi anh đưa em đi mua đồ, phải chất đầy tủ lạnh mới được.”

Ngọc Yên hơi sững người.

Lục Hạo Vũ mở mắt, nhìn cô, cười: “Sao vậy? Chẳng lẽ tối nay không định mời anh ăn bữa cơm à?”

Mặt Mạnh Ngọc Yên đỏ bừng: “Có… có chứ! Anh nghỉ chút đi, lát nữa em gọi.”

Lục Hạo Vũ cười khẽ: “Ngoan lắm!”

Mặt cô bé càng đỏ hơn ngay lập tức, rồi lập tức quay người chạy vào phòng.

Quần áo khô rồi, cô mang vào cho Tiểu Trạch. Lúc này cậu bé đã tắm xong, đang quấn khăn tắm chơi điện thoại.

Cô vừa đưa đồ cho em trai thì điện thoại cậu đã hiện lên một tin nhắn mới gửi cho cô.

“Chị ơi!”

Ngọc Yên cúi đầu nhìn: “Chị, lát nữa nhớ dẫn anh rể đi chợ nhé, mua nhiều một chút để nấu cơm. Tối nay chị phải mời anh ấy ăn. Nhân tiện, chị phải tranh thủ dành thời gian ở bên anh ấy nữa.”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Rất nhanh sau đó, Vũ Trạch lại gửi tiếp một đoạn: “Anh ấy rất thích chị. Ít nhất là đang rất quan tâm đến chị. Người như vậy không dễ gặp đâu, chị nên chọn người thật lòng đối xử tốt với mình. Anh rể là người phù hợp đó. Chị nhất định phải nắm chắc nha!”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Cô nhìn em trai rất nghiêm túc: “Tiểu Trạch, em thực sự rất thích anh rể này à?”

Cậu bé gật đầu mạnh.

Cô mỉm cười dịu dàng: “Vậy em nghỉ ngơi đi, dậy rồi chị dẫn đi chợ.”

Rời khỏi phòng em trai, Mạnh Ngọc Yên thấy Lục Hạo Vũ vẫn đang ngủ ở phòng khách, cô đứng đó ngắm anh hồi lâu, rồi lặng lẽ quay về phòng mình.

Cô tắm rửa đơn giản, thay bộ đồ ngủ mềm mại, chui vào chiếc giường ấm áp, lòng cảm thấy thật ngọt ngào. Một cảm giác ngọt ngào len lỏi, âm thầm nhưng ấm áp.

Cô không khỏi tưởng tượng, nếu sau này thật sự ở bên nhau, hai người cùng nằm trên chiếc giường này… liệu sẽ có cảm giác gì nhỉ?
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1138: Không biết bắt đầu từ đâu


Sau một giấc ngủ ngắn, Mạnh Ngọc Yên và Mạnh Vũ Trạch đều tỉnh táo, tinh thần phấn chấn. Khi ra tới phòng khách, thấy Lục Hạo Vũ đã tỉnh, đang ngồi trên sofa xem điện thoại.

Thấy cô, anh ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Tỉnh rồi à?”

Cô gái mới ngủ dậy, đôi mắt còn hơi lơ đãng, dáng vẻ uể oải như một chú mèo con lười biếng, nhìn rất đáng yêu!

Mạnh Ngọc Yên khẽ gật đầu: “Vâng! Em đi chuẩn bị một chút, lát nữa đi mua đồ ăn. Học trưởng muốn ăn gì ạ?”

Lục Hạo Vũ nhận ra dường như cô đã không còn ngại nữa rồi. Chắc là đã nghĩ thông suốt điều gì đó?

Anh nhướng mày: “Em định dùng món gì để đãi anh đây?”

Mặt Mạnh Ngọc Yên hơi đỏ: “Cái đó… em… em không giỏi nấu ăn cho lắm…”

Lục Hạo Vũ bật cười: “Không sao, anh biết nấu!”

Mạnh Ngọc Yên sửng sốt: “Học trưởng… anh biết nấu ăn thật á?”

Người nhà giàu… không phải trong nhà đều có đầu bếp riêng à?

Không phải mười ngón tay không dính nước lã, có đầy người hầu kẻ hạ à?

Học trưởng nhìn như tiên giáng trần thế kia, sao lại có thể làm mấy việc “dân dã” như nấu ăn chứ…

Cô thực sự không thể tưởng tượng được dáng vẻ của anh trong bếp sẽ thế nào.

Lục Hạo Vũ nhẹ giọng: “Ừ, anh rất biết nấu. Anh cả của anh cũng nấu rất giỏi, còn chị dâu thì nấu ăn ngon tuyệt.”

Mạnh Ngọc Yên vẫn chưa hoàn hồn.

“Đi chuẩn bị đi, lát nữa còn đi mua đồ.”

Cô vẫn ngơ ngác mà đi rửa mặt thay đồ.

Thật hay giả đây?

Cô chưa từng tiếp xúc với tầng lớp đại gia thực sự, toàn bộ hình ảnh về họ đều đến từ… tiểu thuyết.

Trong truyện, mấy gia đình hào môn kiểu gì?

Lúc nào cũng đầy người hầu, gia chủ thì cao quý nghiêm khắc, mẹ chồng tay xách túi hiệu, miệng thì lạnh lùng ném ra một chiếc thẻ đen rồi nói: "Cô rời khỏi con trai tôi đi!"

Lục gia là hào môn đứng đầu đế đô đó!

Mà lại biết… nấu ăn?

Mạnh Ngọc Yên chưa từng thấy qua!



Sau khi chuẩn bị xong, ba người cùng nhau ra siêu thị gần nhà.

Khu này đông đúc nên có nhiều siêu thị lớn nhỏ, đủ phân khúc. Lục Hạo Vũ không chọn gì nhiều, dẫn cả hai vào cửa hàng gần nhất.

Họ mua một ít tôm, cua, ba con cá, vài cân thịt và sườn, hai con gà, rồi rất nhiều rau củ quả. Chiếc xe đẩy chất đầy ắp.

Về cơ bản, đồ sinh hoạt trong nhà đã được Lục Hạo Vũ chuẩn bị đầy đủ từ trước. Đồ dùng riêng thì đã mua cùng với quần áo trước đó. Ngay cả đồ nhà bếp cũng đã hoàn thiện.

Vậy nên lần này chỉ cần đi mua đồ ăn tươi.

Tủ lạnh trong nhà, tất nhiên phải để hai người cùng nhau đi mua mới có ý nghĩa.

Mạnh Ngọc Yên định trả tiền, vì dù gì cũng là cô mời anh ăn cơm. Nhưng Lục Hạo Vũ không đồng ý.

“Đi mua sắm với con gái mà để con gái trả tiền, thì anh còn ra gì nữa? Như vậy chẳng phải trông rất bất lực à?”

Mạnh Ngọc Yên: “…”

Còn có lý do này nữa à?



Về đến nhà, Mạnh Ngọc Yên đứng ngẩn trong bếp, có phần lo lắng.

Mấy năm qua cô vừa học vừa làm, lại chăm em trai, nên chuyện nấu nướng... thật sự không giỏi, cùng lắm là ở mức… có thể ăn được.

Lục Hạo Vũ thấy cô luống cuống, liền cởi áo khoác, xắn tay áo lên, mỉm cười: “Không biết bắt đầu từ đâu phải không?”

Mạnh Ngọc Yên ngượng ngùng.

Lục Hạo Vũ bật cười, cuối cùng cũng thấy được nét mặt sống động của cô gái nhỏ này, ngoài bộ dáng rụt rè căng thẳng mọi khi.

Anh xắn tay áo, bắt đầu vào bếp. Đầu tiên là xử lý tôm, rồi đến cua.

Loại cua này là cua xanh chính hiệu, con nào con nấy đều to. Trong nhà chỉ có ba người nên anh làm bốn con, chặt thành miếng rồi xếp đầy một đĩa.

Một phần tôm, một phần cua, thêm hai món rau xào, một món canh. Một bữa cơm tối cho hai người lớn, một đứa trẻ, như vậy là đủ đầy rồi.
 
Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời
Chương 1139: Học trưởng thật lợi hại


Lục Hạo Vũ nấu ăn rất thành thạo. Tuy không đến mức được gọi là đầu bếp đỉnh cao, nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ khi anh nấu, là biết anh thường xuyên vào bếp.

Mạnh Ngọc Yên lặng lẽ nhìn người đàn ông bên cạnh mình.

Anh ấy còn rất trẻ, nhưng trên gương mặt ấy chẳng hề có nét non nớt nào. Trong ấn tượng của cô, Lục học trưởng dường như luôn là người chín chắn, cẩn trọng, lại thêm ngoại hình tuấn tú nổi bật.

Anh làm gì cũng có vẻ dễ dàng, như thể không có việc gì trên đời có thể làm khó được anh.

Thế nhưng anh lại không hề mang cảm giác xa cách hay áp lực cho người khác. Anh luôn thân thiện, nhẹ nhàng. Dù vậy, khí chất cao quý ở anh vẫn khiến người khác không dám tùy tiện tiếp cận.

Ngày trước, Mạnh Ngọc Yên chỉ dám coi anh như giấc mộng xa xôi, lặng lẽ ngưỡng mộ từ xa. Mà bây giờ, người đàn ông ấy đang ở ngay bên cạnh, nấu ăn cho cô, làm sao cô không thấy hạnh phúc cho được?

Lục Hạo Vũ nhận ra ánh mắt của cô gái nhỏ vẫn luôn đặt trên người mình, liền vừa nấu vừa cười: “Có phải đang nghĩ anh rất lợi hại không?”

Ngọc Yên đứng bên cạnh, ánh mắt mang theo sự ngưỡng mộ: “Học trưởng từ trước đến nay… đều rất lợi hại.”

Lục Hạo Vũ bật cười, nụ cười có phần ranh mãnh. Món cuối cùng là súp, anh đổ nước vào nồi, đậy nắp lại, chỉ còn đợi sôi.

Anh bỗng vươn tay kéo cô gái nhỏ lại gần, kẹp giữa mình và bàn bếp.

Mạnh Ngọc Yên giật mình!

Lục Hạo Vũ ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút đùa giỡn: “Em cũng rất giỏi ** (Các bạn tự động điền) trên giường, không phải sao?

Mặt Mạnh Ngọc Yên lập tức đỏ bừng như tôm vừa chín.

Lục Hạo Vũ cười lớn, cô gái này đúng là thú vị. Biểu cảm lúc xấu hổ cũng dễ thương không chịu nổi. Không nhịn được, anh khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô.

Đôi mắt Mạnh Ngọc Yên mở to đầy kinh ngạc.

Từ sau lần kia... đây là lần đầu tiên họ thân mật trong trạng thái tỉnh táo. Người cô thầm thích bao năm, người là giấc mơ thanh xuân của cô, đang... hôn cô?

Ở khoảng cách gần thế này, cô có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của anh.

“Chuyên tâm chút!” Lục Hạo Vũ khẽ nhắc, rồi lại cúi đầu hôn cô lần nữa.

Mạnh Ngọc Yên ngẩn người, nhìn người đàn ông lại gần, cuối cùng cũng nhẹ nhàng nhắm mắt.

Được người mình thích hôn là một chuyện hạnh phúc biết bao. Bao năm qua, chưa từng có ai đối xử tốt với cô như vậy. Mà người này… lại chính là người cô đã thầm yêu nhiều năm, là mối tình đầu, là giấc mơ của cô.

Cô không thể nào từ chối được anh. Dựa vào vòng tay anh, cả người cô dần trở nên mềm nhũn.

Lục Hạo Vũ cảm nhận được sự thay đổi ấy, liền bế bổng cô lên, để cô ngồi lên mép bàn bếp, ôm càng lúc càng chặt.

Mạnh Ngọc Yên hoảng hốt.

“Đừng sợ! Ngoan nào, ôm anh đi, cảm nhận xem anh có thật không.”

Mọi thứ đối với Mạnh Ngọc Yên lúc này như một giấc mơ. Trong sự dẫn dắt của giọng nói dịu dàng ấy, cô cũng khẽ ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, càng lúc càng muốn dựa vào nhiều hơn.

Cô cảm thấy như quần áo mình đang dần lỏng ra, người cũng lạnh hơn, theo bản năng muốn chui sâu vào lòng anh tìm hơi ấm.

Lục Hạo Vũ ôm chặt cô, để cô tựa vào vai mình.

“...Học trưởng...”

“Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng, đừng sợ.”

“Nhưng… Vũ Trạch đang ở ngoài…”

“Đã khóa cửa rồi, nó không vào được đâu.”

Nói rồi, Lục Hạo Vũ giơ tay khóa cửa bếp lại từ bên trong.

Toàn bộ thiết kế căn nhà đều do anh sắp xếp. Trong nhà có trẻ nhỏ, đôi khi sẽ bất tiện, nên riêng cửa bếp anh đã dặn người làm thêm chốt khóa bên trong.
 
Back
Top Bottom