Ngôn Tình Hôn Nhân Hợp Đồng Tổng Tài Bá Đạo Cực Sủng Vợ Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôn Nhân Hợp Đồng Tổng Tài Bá Đạo Cực Sủng Vợ Yêu
Chương 80: 80: Tức Giận Khóc


"Hương Lan, con trả lời ta đi, đây là gì?"
Đôi mắt như run run, Cao phu nhân cố gắng đứng vững nhìn cô, mong chờ cậu trả lời từ cô.
"Con.."
Nguyệt Hương Lan không biết nên phải làm gì ngay lúc này, cô sợ hãi lùi về phía sau, hàng mi cụp xuống chẳng dám nhìn lên khiến phu nhân như bùng nổ, bà kiểm soát mà chạy đến chỗ cô gặng hỏi.
"Con lừa ta phải không? Tại sao con lại làm gì, tại sao con lại lừa ta, thông đồng với con trai ta để lừa bà già này sao hả Hương Lan! Ta đã làm gì mà con làm vậy với ta hả!"
"Mẹ à, bình tĩnh lại đi mà mẹ!"
Nhìn thấy Cao phu nhân mất bình tĩnh, Mộng Lệ Hoa chạy đến ngăn cản, kéo ra rời xa Nguyệt Hương Lan rồi dỗ dành, hơi th ở dốc liên tục vang lên.

Nguyệt Hương Lan chớp mắt liên tục, cố gắng kiềm chế lại những giọt nước mắt như muốn tuôn rơi.
Cô hít mũi, nhẹ nhàng lên tiếng.
"Con không lừa mẹ, con chưa từng làm như vậy với mẹ."
Trong lòng cô giờ đây thấy rất có lỗi, nhìn người thương cô như người mẹ thứ hai đang oà khóc nức nở trong ngày hạnh phúc nhất đời bà, lòng cô nào có thể vui sướng, chỉ thấy tội lỗi, đôi mắt đỏ hoe đọng nước mắt ngẩng đầu nhìn bà.
"Nguyệt Hương Lan, ta hỏi con, bản hợp đồng này là thật hay giả? Con và Anh Quân chưa từng kết hôn sao?"
Bà Trương lên tiếng, đứng trước sự kiện bất ngờ này chính bà cũng thấy lo lắng, nhìn cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng trước mặt mà lòng bà đầy suy tư.

Nguyệt Hương Lan nhìn bà, đôi mắt rưng rưng cũng không thể ngăn cản những giọt nước mắt nữa, lời đáp lại theo dòng nước mắt rơi xuống.
"Đúng, bản hợp đồng này là thật, và chúng con cũng chưa từng kết hôn với nhau!"
Lời nói vừa thốt qua đã khiến cô bật khóc, những giọt nước nóng chảy trên khuôn mặt xinh đẹp.

Nguyệt Hương Lan không thể ngờ chuyện này lại xảy ra ngay lúc này, mọi thứ kéo đến như vũ bão khiến cô không thể nào ngăn cản kịp thời.
Đến như vào tâm bão, cô chỉ có thể đứng yên rồi rơi lệ, những giọt nước mắt vô dụng cứ rơi, bên tai cứ vang lên tiếng chửi mắng của Cao phu nhân khiến lòng cô nhói lên, bàn tay siết chặt đến tím.
Nguyệt Hương Lan thật sự rất sợ.
Mộng Lệ Hoa ngẩng đầu nhìn cô, nhìn cô đau khổ lòng cô ấy cũng không đành nhưng ngay tại lúc này, mọi thứ đang rối ren đến mất kiểm soát, cô ấy lại còn là phận dâu con, không thể xen vào chuyện riêng của gia đình Cao Anh Quân được.
Dù trong lòng rất muốn hỏi rõ cô hơn nhưng lại không thể, lời đến môi cũng chỉ có thể dừng lại ở mức đó mà không thể thốt ra từng câu từng chữ.

Một cô gái xinh đẹp, lúc nào cũng mang một nụ cười tươi tắn trên môi lại bật khóc nức nở trước mặt Mộng Lệ Hoa, chưa từng nhìn thấy Nguyệt Hương Lan khóc, lần đầu tiên nhìn thấy cô khóc đau khổ như vậy.
Nhìn mãi cũng không đành lòng, bàn tay lặng lẽ gửi một đoạn tin nhắn cho anh, chỉ mong anh có thể xem xét và kiểm soát lại mọi thứ.

Nhưng khác với vẻ điềm tĩnh của Mộng Lệ Hoa, Cao phu nhân đã rất tức giận vì những lời nói của cô, bà không ngờ đứa con dâu bà yêu quý, xem như báu vật vậy mà lại lừa dối bà, cảm giác đau đớn hơn bất kỳ thứ gì.
Con dâu thông đồng với con trai lừa dối bà.
Cao phu nhân đứng bật dậy, vùng mình ra khỏi Mộng Lệ Hoa rồi chạy đến trước mặt cô, nhìn khuôn mặt đã khóc đến ửng đỏ, đôi mắt cũng đã đỏ hoe, bà nghiến răng lên tiếng, lòng không đành nhưng mắt lại không muốn thấy.

"Con lên phòng dọn hết quần áo rồi rời khỏi nhà của ta đi, tiền nông ta sẽ đưa cho con để con về lại quê.

Con đừng ở đây nữa!"
"Mẹ à, bình tĩnh suy nghĩ lại đi mẹ, chị ấy.."
"Con không cần phải lo, ta sẽ sắp xếp cho con bé về nhà của nó một cách an toàn nhất.

Giờ thì, Nguyệt Hương Lan, con mau lên phòng dọn đồ đi!"
Giọng nói như gió mây bay bổng, Cao phu nhân vươn cánh tay tưởng như nặng nề lên chỉ về hướng phòng ngủ của cô rồi ra lệnh, đôi mắt nhắm lại quay nhìn về hướng khác.
Nguyệt Hương Lan đứng như trời trồng, nhẹ lau đi nước giọt nước mắt vẫn đang rơi, cô lên tiếng, trong đầu giờ chẳng suy nghĩ được gì nữa vì bây giờ nó đã trống rỗng rồi.
"Vâng ạ, con sẽ đi ngay!"
"Chị hai! Đừng đi!"
Mộng Lệ Hoa không đành, vội chạy đến giữ tay cô lại, lời nói như muốn níu kéo cô nhưng Nguyệt Hương Lan chỉ cười nhạt, gạt tay cô ấy rồi bước lên phòng.
Mộng Lệ Hoa đứng nhìn theo bóng lưng của cô, trong đầu rối ren, bàn tay lơ lửng trên không trung vì bị cô gạt đi.

"Anh hai, làm ơn hãy về nhanh đi, chị ấy sắp đi rồi.."

Trong lòng thầm nghĩ, cô ấy không biết Cao Anh Quân đã nhận được tin nhắn hay chưa nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, từng hành động và lời nói, cô ấy tin rằng đó không phải là giả, lại càng không tin vào những lời vừa nãy của cô.
Dương Bạch Dao và Trương Trúc Hy đứng im lặng một bên nhìn cảnh gia đình đau khổ, mỗi người một nỗi đau.

Dương Bạch Dao hài lòng về mọi thứ, tất cả đều làm đúng như trong kế hoạch, sẽ nhanh thôi, chỉ còn ít phút nữa Nguyệt Hương Lan sẽ bị đuổi khỏi biệt thự.
Sẽ chẳng còn ai có thể giành Cao Anh Quân với cô ta nữa.
Trong lòng thỏa mãn vô cùng, nụ cười đắc ý lộ ra trên môi, người giúp việc chỉ biết cúi đầu, nhìn từng người trong gia đình bị hãm hại thì làm sao bà ta có thể vui được, chỉ vì một số tiền mà khiến những người khác bị vạ lây.
Mặt khác, Cao Anh Quân đang ngồi trong một căn phòng lớn, xung quanh là những người có chức vụ trong công ty, tất cả đang bàn luận về những kế hoạch trong công ty, cuộc họp diễn ra đã qua được nửa tiếng.
Tiếng thông báo bất ngờ vang lên, một dòng tin nhắn hiện lên trước màn hình, Cao Anh Quân cúi đầu nhìn xuống, đôi mày liền nhíu lại rồi nhìn sang trợ lý.
Anh cầm điện thoại rồi đứng lên.
"Cảm ơn ý kiến của mọi người rất nhiều nhưng bây giờ tôi có việc đột xuất, tạm hoãn lại cuộc họp vào ngày sau.

Tôi sẽ thông báo với mọi người sau về cuộc họp này.

Được rồi, tan họp!"
Nói rồi, Cao Anh Quân liền vội vàng bước ra khỏi phòng họp, từng bước chậm rãi rồi như chạy đi, anh gấp gáp đứng ngồi không yên khi đứng trong thang máy.
Leo lên xe liền tăng tốc về nhà, mọi vật cản trước mắt đều được anh điêu luyện lăn vô lăng lách sang một bên, chiếc xe điện lại càng tăng tốc, vượt qua từng chiếc xe này đến chiếc xe khác, tay cũng toát hết mồ hôi, đôi mày lại càng nhíu chặt hơn như muốn dính lại.
Ngồi trên xe nhưng anh cứ cớ ngồi trên đống lửa, cả người nóng ran, khó chịu, trên trán cũng xuất hiện trong ít mồ hôi, bàn tay cầm vô lăng lại càng chặt hơn, tăng tốc, anh chạy nhanh về nhà.
Bên này, Nguyệt Hương Lan đã chuẩn bị xong xuôi, hành lí đều được kéo xuống trước mắt Cao phu nhân, trong lòng tiếc nuối rất nhiều thứ.

Dù đã biết trước kết quả nhưng lại không đành lòng rời đi.
Từ trước đến nay cô chưa từng có ý muốn lừa dối một ai nhưng từ lúc được ở bên cạnh người nhà của Cao Anh Quân, cô lại chọn cách nói dối để ở lại với họ lâu hơn, xem phu nhân như mẹ ruột, xem mọi người trong nhà như người thân.
Vậy mà lại quên mất, cô vẫn còn lạc đối tác trên bản hợp đồng năm đó.

Cứ ngỡ đã hủy bỏ thành công, có thể sống một cuộc đời không phải lo lắng, lại càng không phải che giấu thứ gì nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ của cô.
Sự thật vẫn luôn tàn khốc hơn tưởng tượng rất nhiều.
Cô không đành thì bà cũng vậy, sống với cô tuy không lâu nhưng bà rất yêu thương cô, không phải vì cô là dâu mà là xem cô như con cái trong nhà mà hết mực yêu thương.

Nào ngờ lại nhận được cú sốc như vậy.
Bà chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, nặn ra từng câu từng chữ nói với cô, lời nói tuy nhẹ như gió nhưng bà lại cảm thấy nặng nề vô cùng.
"Nếu đã xong thì con đi đi!"
"Mẹ có thể nhìn con một chút được không?"
Nguyệt Hương Lan ngỏ ý cầu xin, chỉ một điều duy nhất trước khi cô rời đi nhưng phu nhân lại lạnh nhạt từ chối.
"Tại sao tôi phải làm gì?"
"Vì mẹ là mẹ của con kia mà!"
Nguyệt Hương Lan không suy nghĩ mà nhanh chóng lên tiếng trả lời lại, câu nói này cô không cần phải suy nghĩ vì từ trước đến nay, trong thâm tâm cô vẫn luôn coi bà là mẹ..
 
Hôn Nhân Hợp Đồng Tổng Tài Bá Đạo Cực Sủng Vợ Yêu
Chương 81: 81: Bên Cạnh


Cao phu nhân khựng người lại quay sang nhìn cô, đôi mày giãn ra, từng giọt nước mắt lại vô thức rơi xuống không ngừng.

Ngay lúc này bà thật sự đã mềm lòng với cô rồi.
Nhưng lời muốn giữ cô lại đã quá muộn, Dương Bạch Dao thấy tình hình có vẻ không ổn, qua ánh mắt của Cao phu nhân thì cô ta đoán là bà đã mềm lòng và đang do dự, không để bà mềm lòng.
Dương Bạch Dao nghiêm giọng lên tiếng.
"Cô còn đứng đó làm gì? Còn không mau rời khỏi nhà này đi?"
"Tôi biết rồi, không cần cô phải nhắc nhở!"
Nguyệt Hương Lan không nhìn cô ta lấy một cái mà lên tiếng, nói rồi liền mang hành lý bước ra cửa.

Cánh cửa vừa mở ra, Cao Anh Quân đứng ngay trước mặt, đôi mắt run run, hàng mi chớp liên tục, giọt nước mắt rơi xuống trong vô thức lăn trên gò má.
Cao Anh Quân nhíu mày cầm lấy hành lý của cô rồi kéo cô đi vào nhà.

Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến mọi người rất ngạc nhiên, Dương Bạch Dao không lường trước được chuyện này mà kinh ngạc, trong lòng nỗi lo lắng dâng lên.
Cao Anh Quân đứng trước mặt nhiều người, tay nắm chặt tay cô mà dổn dạc tuyên bố với mọi người.

"Người là do Cao Anh Quân tôi mang về thì cũng chỉ có một mình Cao Anh Quân được đuổi đi, ngoài ra bất kỳ ai muốn đuổi đều không có quyền!"
Lời nói nghiêm túc khiến mọi người trong nhà im lặng.

Dương Bạch Dao nghiến răng nhìn anh, trong tim nhói lên một nhịp, bàn tay run lên khi câu nói của anh được cất lên nhưng khuôn mặt lại chẳng thay đổi, chỉ có đôi mắt là rưng rưng.

Nguyệt Hương Lan có anh ở bên cạnh bảo vệ thì rất vui nhưng lại không buồn vì chuyện này mà mọi người trong gia đình lại càng thêm ghét bỏ cô, chuyện lừa dối người khác không phải chuyện xấu nhưng cũng đã làm tổn thương người khác rất nhiều.
Cao Anh Quân hiểu lòng cô đang nghĩ gì, biết cô lúc nào cũng chỉ nghĩ cho người khác mà chưa từng nghĩ cho bản thân, tâm tư lúc này cũng chỉ nghĩ vì người khác khiến anh cũng rất giận, giận trong yêu.
Cao Anh Quân nhẹ nhàng an ủi bằng hành động, anh đặt hành lý của cô xuống rồi nhìn phu nhân và bà nội, cả hai có lẽ là người sốc nhất trong gia đình vì Nguyệt Hương Lan chiếm được cảm tình của họ rất nhiều.
Nhìn khoé mắt đỏ hoe của Cao phu nhân cùng biểu cảm thẫn thờ của Bà Trương, anh nhẹ giọng lên tiếng, lời nói không phải an ủi nhưng cũng khiến phần nào trong họ bình tĩnh hơn.
"Mọi người muốn hỏi gì cứ hỏi con, con sẽ trả lời cho mọi người biết tất cả mọi thứ.

Và khi con không đây, không ai được phép ép buộc Nguyệt Hương Lan rời khỏi nhà!"
Nói rồi, Cao Anh Quân cúi đầu chào hai người phụ nữ lớn tuổi trong gia đình rồi cùng Nguyệt Hương Lan đi lên phòng, đôi mắt không thèm nhìn Trương Trúc Hy và Dương Bạch Dao dù một chút.
"Lời nói đó, cậu đang có ý gì vậy?"
Dương Bạch Dao nhìn theo bóng lưng của anh, câu nói cuối cùng của anh khiến cô ta rất đau lòng, đến một cái liếc mắt cũng không có, giọt nước mắt vô dụng ấy lại rơi xuống khiến Dương Bạch Dao vừa tức vừa đau, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.
Trong phòng, Cao Anh Quân để Nguyệt Hương Lan ngồi trên giường, tay nhẹ lau đi những giọt nước mắt lăn trên gò má, nhìn cô như vậy khiến anh thấy xót, nhẹ nhàng an ủi, anh lên tiếng.
"Ngoan, đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi!"
Vừa nói anh vừa an ủi.

Lúc nhìn thấy bản hợp đồng trên bàn thì anh cũng đã hiểu mọi chuyện bắt đầu từ đâu, những giọt nước mắt lăn trên gò má của những người phụ nữ trong gia đình chắc có lẽ cũng vì nó mà sinh ra.
Tuy trong lòng cũng rất thắc mắc về bản hợp đồng nhưng trước mắt vẫn là ở bên cạnh cô, lúc nào cũng vậy, lúc nào cô cũng yếu đuối đến như vậy.
Một lúc sau, Nguyệt Hương Lan cũng đã bình tĩnh lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, cô lên tiếng.

"Anh làm gì sẽ khiến mọi người ghét em hơn thôi, cứ để em đi rồi khi nào mọi người yên ắng thì em sẽ quay lại cũng được mà."
"Anh là chồng em, có anh ở đây sẽ không ai ghét em, sẽ không ai có quyền được đuổi em đi.

Và điều em nên làm bây giờ là có cạnh bên anh!"
Cao Anh Quân lắc đầu rồi lên tiếng đáp trả ngay sau đó.

Chỉ cần nhìn qua thì cũng rõ Cao phu nhân không hề ghét bỏ cô, mọi người trong gia cũng không ai có ánh nhìn ác ý như lúc trước nữa, họ chỉ im lặng mà cúi đầu, không can thiệp vào chuyện này.
Nhưng đối với một người suy nghĩ lung tung, lo lắng bất an liên tục như cô thì rất khó để cô có thể chịu yên.
"Nhưng anh à.."
Chụt!
Lời nói bị ngăn cản, Cao Anh Quân thấy cô vẫn chưa có ý dừng lại liền dùng nụ hôn cản lại những lời tiêu cực trong cô.

Nguyệt Hương Lan ngơ người nhìn anh.
"Em mà không nghe lời anh thì anh sẽ phạt em, tra tấn em bằng đôi môi này đến khi em ngoan ngoãn thì thôi!"
Lời nói rất hiệu quả, Nguyệt Hương Lan sau khi bị anh mổ như gà vài cái liền im thin thít, không dám hé môi một lời khiến anh bật khóc, xoa đầu cưng chiều.
"Anh hỏi em một câu nhé? Bản hợp đồng đó, em biết mẹ lấy nó ở đâu không?"
"Em cũng không biết nữa.

Lúc nhìn thấy nó thì nó đã nằm trong tay mẹ khi nào không hay rồi!"
"Vậy sao? Lạ thật!"
Cao Anh Quân nghe xong thì trầm tư, bản hợp đồng bị hủy thì là do chính tay anh và trợ lý cùng nhau xử lý, đích thân anh ra tay thì làm gì có chuyện bị lọt ra ngoài được cơ chứ.

Anh cố gắng lục lại ký ức, mọi thứ đều bình thường cho đến lúc anh va chạm với người giúp việc kia, những bản tài liệu hoà lẫn trong bản hợp đồng.

Lúc đó anh cũng vội vã mà quên kiểm tra lại tờ giấy trên tay.
Mọi sự nghi ngờ của anh đều nhắm đến người giúp việc kia, đôi mày nhíu chặt, khuôn mặt nghiêm trọng khiến Nguyệt Hương Lan lo lắng, bàn tay khẽ chạm lên khuôn mặt đẹp trai, cô lo lắng hỏi.
"Sao vậy anh? Anh sao vậy?"
"Không có gì đâu, em vào thay đồ rồi lên giường nằm nghỉ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa, mọi chuyện sẽ sớm qua đi thôi!"
Cao Anh Quân lắc đầu, tay vuốt nhẹ mái tóc dài của cô rồi thúc dục.

Nguyệt Hương Lan cũng không để ý quá nhiều mà nghe theo, khi ở bên cạnh anh, cô lại chẳng thấy mệt mỏi, cảm giác an toàn, ấm áp cứ dâng lên khiến trong lòng cũng đỡ hơn phần nào.
Khi Nguyệt Hương Lan bước vào phòng tắm, khuôn mặt dịu dàng liền biến mất ngay lập tức, Cao Anh Quân nhíu mày đi đến hành lang nhìn người giúp việc kia vẫn đang ung dung làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Có thể, mọi chuyện bắt đầu từ người phụ nữ này.

Cao Anh Quân cắn môi rồi đi lại vào phòng, tạm thời cứ để tâm trạng của Nguyệt Hương Lan được tốt hơn rồi anh sẽ tiếp đến đường khác, người kia cũng ở trong tầm mắt, nắm trong bàn tay, anh không phải vội vàng..
 
Hôn Nhân Hợp Đồng Tổng Tài Bá Đạo Cực Sủng Vợ Yêu
Chương 82: 82: Tâm Sự


Trong màn đêm yên tĩnh, Nguyệt Hương Lan nằm trong lòng ngực anh, khuôn mặt vẫn mang máng nét đượm buồn chưa nguôi, cảm giác lừa dối người khác quả không dễ chịu chút nào, cô chỉ cảm thấy tội lỗi hơn mà thôi.
Hôm nay đặc cách cho anh nằm trên giường, cô cần một người bên cạnh ngay lúc này hơn bao giờ hết, nằm trong vòng tay mang hơi ấm của anh mà cô không ngừng nghĩ, tâm lo lắng, đôi mi cụp xuống, thở dài nặng nề.
Cao Anh Quân nhìn xuống, biết cô vẫn đang suy nghĩ về chuyện của hôm nay nhưng chính anh cũng phiền muộn vô cùng.

Tự mình đốt bỏ bản hợp đồng mà lại vội vàng không kiểm tra lại nên mọi thứ mới thành ra như vậy.
Trong đầu suy nghĩ nhiều thứ khiến hai bên đuôi chân mày nhói lên vài cái, anh ngửa ra sau, tay xoa bàn tan, lặng lẽ thở dài.
"Anh này, anh nghĩ mọi người sẽ tha lỗi cho em không?"
Nguyệt Hương Lan bỗng dưng lên tiếng, Cao Anh Quân nhíu mày nhìn cô, tay vuốt v e cánh tay nhỏ nắn, anh đáp lời.
"Đừng suy nghĩ bậy bạ, mọi người sẽ không giận gì em đâu."
"Nhưng em thấy rất có lỗi với mẹ, lừa hết người này đến người khác làm lòng em thấy rất khó chịu lại còn nhìn thấy mẹ khóc nữa, em sợ."
Nguyệt Hương Lan nói ra lời trong lòng.

Từ đầu người chọn làm vợ hợp đồng là cô, người bịa ra nhiều lý do nhất cũng là cô nhưng cuối cùng lại thấy rất tồi tệ chứ không cảm thấy có thành tựu gì cả.
Lâu dần nảy sinh tình cảm, cô và gia đình của anh cũng dần gần nhau hơn, cảm nhận được không khí gia đình mình thiếu thốn thời gian qua khiến cô rất vui và rất muốn nói dối nhiều hơn, tất cả cũng chỉ vì muốn được ở lại lâu hơn.
Nhưng chuyện không ngờ lại đến thật đột ngột, mọi người khóc thì sao cô có thể vui được, ngay cả cô cũng bất lực trước những gì bản thân gây ra nữa mà.
Với một người suy nghĩ nhiều như cô, Cao Anh Quân rất hiểu nỗi lo lắng trong lòng cô và chính anh cũng đang phải suy nghĩ cách giải quyết cho những chuyện này.

Trong đầu anh lúc này đang nghĩ đến Trương Trúc Hy, cô gái lúc nào cũng gây chuyện với Nguyệt Hương Lan, luôn dùng ánh mắt ghen ghét, khó chịu với cô.

Từ lúc cô ta xuất hiện, trong gia đình không ít lần hoảng loạn, dù cô ta luôn đứng một bên không can thiệp.
Nhưng anh lại cảm thấy bất an một cách khó chịu.

Nhìn Nguyệt Hương Lan đã ngủ thiếp đi trong lòng mình, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống gối nằm rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Trong lòng nhiều phiền muộn khiến anh không tài nào ngủ yên được, một mình lang thang ngoài sân vườn, những cánh hoa vẫn đẹp như thế, bầu trời đêm không trăng không sao, điếu thuốc tàn rơi xuống đất.
Một điếu rồi hai điếu, làn khói trắng phả ra giữa không trung, anh ngồi nhìn về nơi xa xăm rồi lại thở dài phiền muộn.
"Em biết anh ở đây mà!"
Một giọng nói trầm khàn vang lên, Cao Anh Quân quay người lại nhìn, Cao Anh Đại chậm rãi đi đến bên cạnh anh.

Mộng Lệ Hoa đã kể cho cậu nghe về chuyện của Cao Anh Quân và Nguyệt Hương Lan, chỉ trong một ngày nhưng lại khiến nhiều người phải khóc, tức giận, thật khó để anh có thể ngủ yên.
Biết Cao Anh Quân sẽ tìm nơi yên tĩnh để bình tâm lại tâm trạng, chính vườn hoa này, làn gió yên ắng sẽ không làm phiền lòng anh.

Cao Anh Đại nhìn xuống đất, những tàn thuốc rơi xuống là rất nhiều.
Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh, cậu vỗ vai lên tiếng.
"Chị dâu không sao chứ anh?"
Hai chữ chị dâu được Cao Anh Đại thốt ra thật chậm rãi khiến Cao Anh Quân đánh mắt nhìn sang, đôi mày giãn ra, anh đáp.
"Cô ấy ngủ rồi."
Nghe được câu trả lời, cậu gật đầu rồi nói thêm, từng câu từng chữ thật chậm rãi, nhẹ nhàng, ánh mắt dán chặt lên khuôn mặt của anh.
"Em hỏi thật nhé? Bản hợp đồng đó là thật sao?"
Cao Anh Quân không mấy ngạc nhiên trước câu hỏi này của cậu, biết rõ khi bản hợp đồng bị lộ ra thì khó trách sẽ có nhiều người để ý và tò mò, anh cười nhạt đáp.

"Thật!"
Chỉ vỏn vẹn một chữ, Cao Anh Đại gật đầu không đáp lời, cậu không bất ngờ với câu trả lời này vì Mộng Lệ Hoa cũng đã nói, Nguyệt Hương Lan cũng xác nhận bản hợp đồng hôn nhân giữa hai người họ là thật.

Chỉ là, cậu muốn hỏi lại anh mà thôi.
"Hôn nhân này là giả nhưng anh yêu cô ấy là thật!"
Cao Anh Quân nhìn Cao Anh Đại rồi lên tiếng, anh không muốn phải che giấu bất kỳ chuyện gì nữa vì bí mật giữa anh và Nguyệt Hương Lan cuối cùng cũng đã bị lộ ra, còn gì để anh phải nói dối nữa.

Lời nói thật lòng được thốt ra, Cao Anh Đại ngẩng đầu nhìn anh, lên tiếng dò hỏi.
"Từ khi nào?"
"Em còn nhớ lần sinh nhật của mẹ không? Anh đã phải lòng cô ấy từ đó nhưng lúc đó chưa phải yêu, và sau đợt cô ấy lộ ra những tấm ảnh kia thì anh mới nhận ra tình yêu của anh dành cho cô ấy là yêu chứ không phải là người đồng hành nữa."
"Nếu đã yêu, vậy sao hai người lại không kết hôn với nhau mà phải đợi, đợi làm gì để đến lúc bản hợp đồng bị lộ ra?"
"Kết hôn là chuyện rất đơn giản, anh và cô ấy đều yêu nhau nhưng ba mẹ cô ấy vẫn chưa biết cuộc hôn nhân giả này.

Hơn nữa, anh muốn đường đường chính chính kết hôn với cô ấy, chứ không phải lén lút kí tên lên giấy kết hôn!"
Chính anh cũng đã từng có suy nghĩ sẽ cùng cô kết hôn khi giữa hai người đã có tình cảm với nhau nhưng khi nhìn thấy ba mẹ của cô thì suy nghĩ đó đã dừng lại.

Nguyệt Hương Lan vẫn che giấu ba mẹ về chuyện hôn nhân này và trong mắt ba mẹ cô, anh chỉ là bạn trai chứ chưa phải chồng.

Vậy nên, anh phải tạm gác chuyện kết hôn lại sau đầu, lại không ngờ bản hợp đồng lại bị lộ ra đột ngột như vậy.
Càng nghĩ lại càng thấy buồn cười, mọi thứ như đang chống lại suy nghĩ của anh vậy.

Cao Anh Đại nhìn anh, qua lời nói của anh cậu cũng hiểu được đôi chút, tình cảm giữa hai người cậu không hiểu rõ.
Tay đặt lên vai anh, vỗ vài cái rồi lên tiếng.
"Nếu đã muốn như vậy thì anh phải giải quyết chuyện này cho ổn thỏa, đôi bên đều hài lòng với kết quả cuối cùng.

Và, em ủng hộ anh!"
"Em nghĩ vậy sao?"

"Sao lại không? Chị dâu lúc này đang rất gần anh, tạm gác lại công việc đi mà ở bên cạnh chị ấy, đừng ham công tiếc việc nữa, lo cho mái ấm tương lai đi.

Em nói thật đó!"
Từ trước đến nay, Cao Anh Đại rất ít khi ngồi lại tâm sự và cổ vũ một ai đó nhưng đây là lần đầu tiên cậu ủng hộ Cao Anh Quân, lời nói thật lòng được thốt ra, cái vỗ vai an ủi khiến anh phần nào vơi đi nỗi buồn.
"Được rồi, em phải về phòng ngủ, anh cũng nên về phòng đi, đừng để chị ấy ở một mình!"
Nói rồi, Cao Anh Đại không nhanh không chậm bước về phòng.
Cao Anh Quân cũng không nán lại lâu, vứt điếu thuốc vào thùng rác, anh quay về phòng thì nhìn thấy cô đang nhíu mày nằm trên giường ngủ, đôi mắt nhắm chặt, anh nhẹ nhàng xoa nhẹ mái tóc dài, vẹn từng lọn tóc nhỏ ra sau tai, khẽ nhìn ngắm cô một chút nữa.
"Anh từng nói với Lăng Khôi sẽ luôn giữ nụ cười của em trên môi nhưng lại khiến em khóc đến đỏ mắt, nếu cậu ấy biết được chắc có lẽ sẽ cướp em khỏi anh mất!"
Trong lòng nghĩ vậy, anh cười nhạt.

Lần này thật sự đã làm cô mệt mỏi nhiều rồi, chuyện tin đồn ngoại tình vừa lắng xuống không lâu lại thêm chuyện này, từ chuyện này đến chuyện khác, cô khóc cũng đã rất nhiều lần.
Đó cũng là lý do anh không hứa với Lăng Khôi vì tương tai là thứ không thể nhìn thấy trước được, hiện tại có thể đang hạnh phúc và vui vẻ nhưng tương lai, thời gian hay có thể là ngày mai, mọi sự hạnh phúc, vui vẻ đó lại không còn.
Nhìn khuôn mặt bình yên khi ngủ của cô lại càng khiến anh xót xa hơn, dù buồn hay vui, khi ngủ cô lại xinh đẹp, nét đẹp khiến anh lại càng quyết tâm hơn.

Chỉ lần này thôi, sẽ không có lần sau nữa.
Cô sẽ không phải khóc nữa, chắc chắn!.
 
Back
Top Bottom