Ngôn Tình Hôn Nhân Gượng Ép

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 40: Chương 40


Tiếng chuông điện thoại vang lên, giọng nói của đầu dây phía bên kia khiến cả một Tần Môn bàng hoàng không dám tin.

“ Cho hỏi! đây có phải số điện thoại của Lăng Phu Nhân không ạ? ” Giọng nói bên kia rất gấp gáp.

“ Là tôi! Lăng Duật! Lăng Duật anh ấy đâu ” Khương Tịnh Kỳ nhìn thấy số điện thoại anh nhưng lại là giọng điệu của một người khác.

“ Vậy cô mau đến bệnh viện nhanh đi, Lăng Tổng anh ấy gặp tai nạn hiện tại đang rất nguy kịch ” Đầu dây bên kia nói xong liền cúp máy.

Chiếc điện thoại từ trên tay Tịnh Kỳ trượt xuống, anh gặp tai nạn sao? chẳng phải anh vừa mới gọi cho cô sao, sao lại gặp tai nạn được chứ.

Từng chiếc xe một được xuất phát khỏi Tần Môn tiến đến bệnh viện, cô từ lúc nhận được cuộc gọi vẫn im lặng không nói gì, nhưng lại như hồn đã lìa khỏi xác một chút sức sống cũng không có.

Khương Tịnh Kỳ và Ninh Khuê Mật cùng Tần Vũ Phong đến bệnh viện.

Cô chân đứng muốn không vững nhưng vẫn cố chấp chạy vào trong, không cẩn thận liền vấp ngã ra nền nhà, Khương Tịnh Kỳ chống tay đứng dậy cô vẫn chạy, chạy đến phòng cấp cứu.

Đèn phòng cấp cứu vẫn màu đỏ, vẫn chưa tắt, sinh mạng người cô yêu ở trong đó, anh đang ở đó đấu tranh với tử thần, nước mắt của cô bất giác rơi ra đầy trên má “ Lăng Duật! Cầu xin anh đừng có chuyện gì ”.

Ninh Khuê Mật ôm lấy Khương Tịnh Kỳ, em ấy còn vừa mới khoe với cô nàng hôm nay Lăng Duật đến đón em ấy, còn mua bánh trứng đến, nói sẽ chia cho Ninh Khuê Mật một ít, nhưng bây giờ anh lại ở trong phòng cấp cứu từng chút một đấu tranh giành lại sự sống của anh.

Bác sĩ đột nhiên từ trong phòng cấp cứu chạy ra, thái độ vô cũng gấp gáp, Khương Tịnh Kỳ liền hoảng loạn đứng bật dậy “ Có chuyện gì vậy? Anh ấy, chồng tôi làm sao rồi? ”.

“ Hiện tại Nhóm máu O ở bệnh viện đã hết rồi, nhưng nạn nhân mất máu quá nhiều cần người truyền máu gấp ” Vị bác sĩ nhìn cô nói.

Lúc này chân cô lùi lại mấy bước, sao lại hết máu lúc này chứ, bây giờ làm sao tìm ra người có nhóm máu O để truyền cho anh ngay được chứ.

Tần Vũ Phong lúc này nhìn vị bác sĩ lên tiếng.

“ Tôi máu O lấy máu của tôi đi ”
“ Được vậy mời đi anh theo tôi ” Vị bác sĩ rời đi cùng Tần Vũ Phong.

Ninh Khuê Mật thật không biết nên khuyên nhũ Khương Tịnh Kỳ thế nào, nhìn cô ngồi khóc đến thảm thương.

Cô nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu, trong lòng lại cầu nguyện, mong cho anh “ Lăng Duật! Đừng bỏ cuộc xin anh đừng bỏ cuộc đừng bỏ lại em ”

Tần Vũ Phong được đưa vào truyền máu cho Lăng Duật, nhìn thấy Lăng Duật bất động nằm đó, cả người đầy máu, trên trán còn có vết thương khiến anh ta vô cùng khó chịu.

Vì chính Vũ Phong biết rõ nhất Lăng Duật lái xe giỏi thế nào, không thể nào tự mình xảy ra chuyện, đợi anh qua cơn nguy kịch nhất định phải điều tra chuyện này cho rõ.

Ca phẫu thuật kéo dài cho đến trưa hôm sau, Khương Tịnh Kỳ đã khóc đến mức mà ngủ quên, khó khăn lắm cô nàng mới yên tĩnh Ninh Khuê Mật không muốn đánh thức cô.

Đèn phòng cấp cứu đã tắt, vị bác sĩ đã đi ra lúc này Khương Tịnh Kỳ mới dụi dụi mắt nhìn về phía cửa xong liền nhanh chóng đứng dậy chạy đến chỗ của vị bác sĩ.

“ Anh ấy sao rồi ”.

“ Cậu ấy qua cơn nguy kịch rồi, nhưng do chấn thương quá nặng chúng tôi có thể giữ lại mạng cho cậu ấy nhưng không biết được khi nào cậu ấy tĩnh lại cũng có thể sẽ làm người thực vật cả đời ” Vị bác sĩ gật đầu nhìn cô nói.

Khương Tịnh Kỳ hai mắt mở to, người thực vật sao? sao anh ấy lại như thế chứ, anh ấy sẽ tỉnh lại, sẽ không để cô một mình, Lăng Duật được đưa về phòng chăm sóc đặt biệt đầu anh quấn băng gạt, tau và chân đầy rẫy những vết thương.

Đôi mắt anh nhắm nghiền, cả người chằng chịt dây của các máy đo của bệnh viện, thật may, thật may vì anh có thể cố gắng đến chừng này, thật may vì cô vẫn có thể nhìn thấy anh.

Vì tình trạng của anh khá nghiêm trọng nên người nhà chưa thể vào thăm, nhưng vẫn có thể nhìn anh qua cửa kính.

Mỗi ngày Khương Tịnh Kỳ đều đến nhìn anh rất lâu, xong liền về nhà, mỗi ngày vẫn nấu cơm đợi anh, lâu lâu lại còn nói chuyện một mình.

Cô luôn hi vọng mỗi ngày thức giấc đều có thể nghe được tin anh tỉnh lại rồi, nhưng xem ra bây giờ thứ cô cần làm là điều tra ra tai nạn của Lăng Duật, Tần Vũ Phong nói cô nghe tai nạn của Lăng Duật là có người cố ý làm.

Lâu lắm rồi cũng không gặp lại Trương Tuệ Minh và Cao Bằng Khôn không biết hai người đó có liên quan không, nhưng là những người có thù với anh.

Lần này chính tay cô sẽ thay anh đòi lại công bằng, cô nhất định sẽ bắt họ trả giá cho những chuyện mà họ đã gay ra, vì không có Lăng Duật nên cô càng phải tự bảo vệ bản thân nếu không anh sẽ không yên tâm chút nào.

.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 41: Chương 41


Lăng Thị đột nhiên xảy ra vấn đề về loại nước hoa mới gây kích ứng lên da người sử dụng, hàng loạt sản phẩm đều được trả về bắt công hoàng tiền.

Nhưng rõ ràng trước đó nước hoa vẫn được sử dụng rất ổn, không hề có chuyện gì xảy ra, bây giờ đột nhiên xảy ra vấn đề này khiến cổ phiếu của Lăng Thị tuột dốc không phanh.

Lại thêm Lăng Duật không có ở công ty giải quyết, khiến toàn bộ cổ đông còn phẩn nộ hơn vì anh chính là người đưa ra ý kiến sản xuất nước hoa này, bây giờ công ty xảy ra chuyện không khỏi khiến người khác nghi ngờ anh.

Lúc này Khương Tịnh Kỳ lướt toàn bộ trang báo đều thấy vấn đề nước hoa của Lăng Thị, toàn bộ công việc đều được cô ôm vào lòng, ngay cả thư ký riêng của anh cũng cảm thấy thương cho cô.

Khương Tịnh Kỳ cô đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm để bồi thường những chỉ được một phần cũng chẳng đâu vào đâu, làm việc cả ngày lẫn đêm không nghĩ, sắc mặt cô vô cùng xanh xao.

Ninh Khuê Mật thấy vậy cũng dùng toàn bộ quen biết của mình giúp Khương Tịnh Kỳ một tay, cô nàng còn nhớ hôm trước vừa bước ra khỏi xe đến Lăng Thị đã tận mắt chứng kiến cảnh Khương Tịnh Kỳ cam chịu bị người khác ném giấy, hoa quả ngay cả trứng cũng bị ném đến mức bẩn hết cả người.

Chuyện này không đơn giản, Ninh Khuê Mật mấy ngày nay đều ở lại Lăng Gia phụ Khương Tịnh Kỳ, còn hiện tại Tần Môn cũng đang xảy ra vấn đề về các thiết bị hợp tác với Mộ Thị.

Tần Vũ Phong gọi đến “ Alo ”.

“ Bọn em nghe đây! ” Ninh Khuê Mật lên tiếng.

“ Bọn anh điều tra ra rồi, Lăng Lục Phong nói nước hoa xảy ra vấn đề là do người của Mộ Thị động tay vào Mộ Cẩn Phong là muốn chiếm cả Lăng Thị của Lăng Luật vậy nên chúng ta cần tìm ra người đã động tay vào chúng ” Giọng nói của Tần Vũ Phong có chút gấp gáp.

Vì Lăng Lục Phong ở tận Vũ Hạ, nên không thể đến kịp để giải quyết, nhưng thằng nhóc này chắc chắn đã biết được chuyện anh hai nó bị Thiên Long ám sát, một cách thức vô cùng quen thuộc vì ba anh Tần Gia Hào đã từng bị với một hoàng cảnh không khác gì.

“ Nhưng làm sao biết được ai là người động tay vào ” Khương Tịnh Kỳ mệt mỏi lên tiếng.

Cô chỉ mới 18 tuổi không thể thấu hiểu hết trên chiến trường này, cũng không thể có khả năng tìm ra những chuyện khó khăn thế này, nếu có Lăng Duật ở đây thì tốt biết mấy.

“ Là Trương Tuệ Minh chỉ có cô ta mới nắm rõ hết Lăng Thị vì cô ta đã làm ở đó được một thời gian, chỉ cần tìm được Trương Tuệ Minh và Cao Bằng Khôn mới có khả năng đánh lại Mộ Cẩn Phong ” Tần Vũ Phong dù cẩn trọng cũng không ngờ Mộ Cẩn Phong cùng một lúc lật mặt cho xảy ra rất nhiều chuyện khiến bọn anh không thể nào xoay sở kịp thời.

Nhưng thứ anh ta không lường trước được là Lăng Duật còn có một đứa em trai là Lăng Lục Phong sống ở thành phố khác, ngay cả lúc đi học thì Lăng Duật cũng rất ít nhắc đến thằng nhóc đó, vậy nên rất ít người biết được Lăng Lục Phong, mà ngay cả gia thế của Lăng Lục Phong cũng rất ít người biết được.

||||| Truyện đề cử: Yêu Lại Từ Đầu – Cố Tư – Trì Uyên |||||
Khương Tịnh Kỳ cuộn tay thành nắm đấm, cả cơ thể run lên vì tức giận.

“ Cho em ba ngày, nhất định sẽ mang cả Trương Tuệ Minh và Cao Bằng Khôn đến Tần Môn ” Cô nói xong sắc mặt vô cùng đáng sợ quay trở về phòng, dùng toàn bộ những gì mình học được ở Tần Môn.

Cô điều tra thông tin của hai người đó, và cả lục soát toàn bộ chuyến bay của những ngày qua, trên màng hình lớn liền hiện lên những chấm đỏ là nơi mà Trương Tuệ Minh đang sống, xa thành phố này như vậy đúng là có vấn đề.

Không ai nhìn ra được vê mặt nguy hiểm của Khương Tịnh Kỳ cô lúc này, ngoài Ninh Khuê Mật ra, ngay cả cô nàng nhìn thấy cũng bất ngờ đến mức nổi da gà, vì mỗi ngày ai cũng nhìn được một Khương Tịnh Kỳ vô cùng đáng yêu chứ không phải đáng sợ thế này.

“ Chị Khuê Mật! Công việc của Lăng Thị tạm thời giao cho chị, em đi trước ”

Khương Tịnh Kỳ khoác lên người chiếc báo bra đen, quần thun đen ôm lấy cả đôi chân thon nhỏ của cô, bên ngoài khoác lên chiếc áo khoác da màu đen, tóc được cô xoã dài, mái tóc đen láy của cô lúc này càng tăng thêm vẻ đẹp nguy hiểm của cô.

Cầm lấy chiếc nón lưỡi trai màu đen của Lăng Duật đội lên, đi thẳng vào nhà xe của Lăng Gia, Khương Tịnh Kỳ không lái những chiếc ô tô, mà thay vào đó lại chọn chiếc Energica Ego để đi, cầm lấy chiếc nón fullface màu đen.

Cả người cô lúc này ngoài màu đen ra thì chẳng còn màu gì khác, Khương Tịnh Kỳ vặn thẳng tay ga mà rời khỏi Lăng Gia trước ánh mắt kinh ngạc của Ninh Khuê Mật, cô nàng thật không ngờ Khương Tịnh Kỳ lại có bôn mặt này đấy đúng là quá tuyệt vời rồi.

Bây giờ phải giúp Khương Tịnh Kỳ xem xét chuyện của Lăng Thị nếu không gánh nặng trên vai con bé.

*.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 42: Chương 42


Trương Tuệ Minh hiên tại đang sống cùng Cao Bằng Khôn, nhưng cô ta vốn không sợ trời sợ đất nhưng bâu giờ lại bị người của Tần Môn săn lùng khắp nơi, ngay cả một người giỏi như Cao Bằng Khôn cũng không thoát khỏi.

Hôm nay đúng lúc trời tối cô ta định ra ngoài mua chút gì đó, cả người che kính mít như sợ người khác sẽ nhìn thấy, nhưng dưới ánh mắt mang đầy sự nguy hiểm của cô thì nhìn một phát liền phát hiện ra ngay.

Khương Tịnh Kỳ nhanh tay nắm lấy cô ta kéo vào con hẻm, dùng dao kề vào cổ cô ta, khiến cô ta mặt tái mét đầy sợ hãi.

“ Trương Tiểu Thư! Lâu rồi không gặp chúng ta nói chuyện một chút nhỉ? ”
“ Cô muốn gì? ” Trương Tuệ Minh vừa nghe giọng đã nhận ra người, nhưng cô ta không ngờ Khương Tịnh Kỳ lại có thể trở nên thế này.

Khương Tịnh Kỳ giọng điệu lạnh đến thấu xương “ Tất nhiên là muốn đem cô đi rồi, Trương Tiểu Thư nghĩ tôi đến đây cùng cô đàm đạo? ” cô nói xong liền lấy tay đánh mạnh khiến Trương Tuệ Minh hai mắt trở nên mờ mịt mà nhắm mắt lại.

Ngay lúc đó chiếc G63 cũng đã đến để mang Trương Tuệ Minh đi.

“ Chị dâu à! nói chị 18 tuổi liền không ai tin ” Lăng Lục Phong nói qua điện thoại ngay sau khi người của anh ta đã bắt được Trương Tuệ Minh.

Đúng là có hỗ trợ Khương Tịnh Kỳ một chút.

Trương Tuệ Minh xong rồi.

Bây giờ là đến Cao Bằng Khôn.

Chiếc Energica Ego lao thẳng đến khu nhà ở của Cao Bằng Khôn, Khương Tịnh Kỳ dùng chân một cái đã phá bỏ được cửa rào, cô nhấn chuông nhà, đứng dựa vào tường đợi một chút gấp gáp cũng không có.

Đúng như dự định Khương Tịnh Kỳ đến đến giây thứ 20 thì Cao Bằng Khôn đã mở cửa, cô biết Cao Bằng Khôn rất giỏi nên đã ra tay trước, dùng chân đá văng anh ta một cái ra ngoài sân.

Cô lấy súng trong người mình ra chỉa thẳng vào người Cao Bằng Khôn “ Xem ra cậu cũng thông minh hơn Trương Tuệ Minh một chút nhỉ, yêu cô ta đến vậy sao? ”.

“ Cmn Khương Tịnh Kỳ cô muốn gì? ” Cao Bằng Khôn ôm bụng đứng dậy đôi mắt sắc bén nhìn cô.

Khương Tịnh Kỳ nhúng vai nhìn anh ta “ Tất nhiên là muốn cậu hợp tác, nếu không xem ra tôi phải lấy mạng Trương Tuệ Minh rồi, cậu yêu cô ta đến vậy chẳng lẽ nở nhìn cô ta chết sao? ”
“ Rốt cuộc cô đã làm gì rồi hả ” Cao Bằng Khôn nghe cô nói liền biết Tuệ Minh đã xảy ra chuyện rồi liền tức giận hét lớn.

“ Cao Bằng Khôn! Cậu không phải loại ngu ngốc, không phải không biết Mộ Cẩn Phong đã lợi dụng cậu, ở đây sống cùng Tuệ Minh vui vẻ, nhưng Cao Thị của nhà cậu sắp bị Mộ Cẩn Phong nuốt chửng rồi ”.

“ Cậu giúp tôi lật đổ Mộ Cẩn Phong, tôi thay cậu trả thù ” Khương Tịnh Kỳ vô cùng bình thản đưa ra lời đề nghị với Cao Bằng Khôn.

Tất nhiên nghe xong cậu ta sẽ dao động, nhìn Khương Tịnh Kỳ đầy nghi ngờ “ Cô chắc? ”.

“ Tôi chẳng thất hứa bao giờ, bây giờ thì đi thôi ” Khương Tịnh Kỳ nhếch mép gật đầu khẳng định một câu chắc nịch.

Cao Bằng Khôn chấp nhận rời đi cùng Khương Tịnh Kỳ, anh ta biết bản thân bị Mộ Cẩn Phong lợi dụng nhưng vì Trương Tuệ Minh đã khuyên nhủ nên mới không muốn làm lớn chuyện.

Chưa đầy ba ngày Khương Tịnh Kỳ đã đem được Trương Tuệ Minh và Cao Bằng Khôn về đến Tần Môn trước sự bất ngờ của tất cả mọi người, đây chính là điều mà bọn họ chưa bao giờ ngờ đến.

Nhờ về đến mà cô mới biết được ngày mốt Mộ Cẩn Phong sẽ họp hội đồng quản trị, để bầu ra lãnh đạo mới của Lăng Thị, anh ta đem lý do là Lăng Duật bỏ trốn sau khi công ty xảy ra chuyện, là người không có trách nhiệm.

Tất cả cổ đông có chút nghi ngờ không biết thế nào, thì anh ta còn đưa ra ý kiến chính anh ta sẽ giải quyết vụ nước hoa, và đưa Lăng Thị trở về một thờ kỳ đỉnh cao.

Khương Tịnh Kỳ nghe xong liền nóng đến muốn bùng nổ, cô không biết Mộ Cẩn Phong là ai nhưng anh ta sai rồi, cô nhất định sẽ cho anh ta thấy Lăng Duật dù không ở đây thì không có ai có cái quyền cướp đi công ty của anh ấy cả.

“ Cậu giúp tôi sắp xếp toàn bộ tài liệu cho cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới ” Cô nhìn trợ lý của anh mà lên tiếng.

Nhưng lúc này ở Mộ Gia.

Mộ Cẩn Phong chính là đang mở tiệc ăn mừng, anh ta biết Thiên Long là người gây tai nạn cho Lăng Duật, chính anh ta là người đưa ra ý kiến loại bỏ Lăng Duật.

Bây giờ ngay cả Lăng Thị cũng sắp thuộc về anh ta rồi, sao mà không vui cho được, anh ta muốn nhìn thấy Lăng Duật vừa mất hết tất cả vừa trở thành người thực vật cả một đời.

“ Mộ Tổng! Cậu quá nham hiểm rồi, ngay cả Tần Môn mà cậu cũng tính kế, người phụ nữ yêu cậu như Trương Tuệ Minh cậu cũng không tha ” Một tên cầm đầu Thiên Long lên tiếng.

“ Đó là những gì họ mắc nợ tôi, tôi sẽ bắt bọn họ trả từng cái một ” Mộ Cẩn Phong bật cười, nhếch mép nói với đám người của anh ta.

Anh ta sẽ hủy hoại hết tất cả những gì mà Lăng Duật và Tần Vũ Phong yêu thích nhất, đầu tiên là Lăng Thị sau đó là Tần Môn, thật may khi Thiên Long còn căm ghét Tần Môn hơn cả anh cho nên bọn họ mới ngồi đây cùng anh hợp tác.

.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 43: Chương 43


Mộ Cẩn Phong đã sắp xếp xong hết tất cả, anh ta vô cùng đắc ý, vì tất cả đều nằm trong kế hoạch của anh ta, gương mặt của Mộ Cẩn Phong lộ ra tràn đầy ý cười bước vào Lăng Thị.

Lăng Thị hiện tại tất cả cổ đông đã có mặt tại phòng họp bọn họ vô cùng khó chịu khi hiện tại Lăng Thị đang đi xuống rất nhanh, chuyện nước hoa còn chưa giải quyết xong khiến bọn họ vô cùng buồn bực còn Lăng Duật thì dường như biệt tâm.

Cũng may mấy ngày gần đây Mộ Tổng của Mộ Thị đứng ra giải quyết giúp công ty nếu không đám nhà báo kia sẽ không bao giờ buông tha cho Lăng Thị.

Anh ta bước vào phòng họp trước mặt tất cả những người ở đó khiến họ bất ngờ, theo phía sau anh ta chính là trợ lý trên tài cầm một sấp tài liệu phát cho tất cả những người ở đó.

“ Mọi người cũng biết hiện tại vì Lăng Thị không ai đứng ra giải quyết tất cả vấn đề, nên là chuyện nước hoa cũng chưa hoàn toàn xong nhưng Lăng Tổng lại chẳng thấy ra mặt chúng ta cần một người thay thế vị trí của anh ấy ”
Mộ Cẩn Phong dứt câu liền gây ra một phen náo nhiệt, tất cả mọi người đều xôn xao trước câu nói của anh ta, nhưng có một số người đồng ý với ý kiến của anh, một số người thì ở giữa không biết thế nào vì xưa nay Lăng Duật đều hành Lăng Thị rất tốt.

“ Mộ Tổng anh là có ý gì? ” Một cổ đông ở đó lên tiếng nhìn anh ta.

Anh ta cũng vô cũng bình thản nói “ Hiện tại tôi có 20% cổ phần của Lăng Thị nếu mọi người chọn tôi làm người đứng đầu tôi nhất định sẽ giúp Lăng Thị ngày một phát triển và sẽ đứng ra giải quyết tất cả vấn đề của Lăng Thị ”
20% chính là con số lớn nhất chỉ sau Lăng Duật, hiện tại Lăng Duật thành phế vật vậy anh ta là người có nhiều cổ phần nhất nên chắc chắn không ai qua được anh ta.

Cả phòng họp đột nhiên rơi vào im lặng, nhìn Mộ Cẩn Phong đang đứng nói và nhìn bọn họ, vẻ mặt của anh ta vô cùng đắc ý.

Nhưng đột nhiên tất cả những người ở đó đều nhận được một tin nhắn bọn họ mở lên xem thì sắc mặt vô cùng khó coi ngước nhìn Mộ Cẩn Phong.

Lúc này Khương Tịnh Kỳ cùng Cao Bằng Khôn cùng trợ lý của anh đã đi đến cửa, khí thế của Tịnh Kỳ hiện tại không phải là đứa trẻ non nớt nữa rồi.

Cánh cửa mở ra một mình Khương Tịnh Kỳ bước vào trước sự bất ngờ của tất cả mọi người, ngay cả Mộ Cẩn Phong cũng vô cùng bất ngờ nhìn cô, cô đưa đôi mắt sắc bén nhìn anh ta từ xa chậm rãi lên tiếng.

“ Thật tiếc Mộ Tổng ngài chỉ có 20% cổ phần Lăng Thị nhưng tôi có tận 25% cổ phần của Lăng Thị vậy thì nói xem không phải anh thua tôi rồi sao? người điều hành công ty là tôi mới đúng nhỉ? ”.

Mộ Cẩn Phong nhíu mày khó chịu nhìn cô, anh ta không nghĩ người như cô lại có tận 25% cổ phần của Lăng Thị lại còn muốn đối đầu với anh ta.

“ Ồ vậy Lăng Phu Nhân nghĩ ở tuổi này cô có thể điều cả một Lăng Thị lớn như vậy? cô lấy gì bảo đảm với chúng tôi đây ” Mộ Cẩn Phong nhếch mép đưa mắt khiêu khích cô.

Khương Tịnh Kỳ bật cười, đôi mắt vô cùng lạnh lùng “ Vậy anh nói tôi nghe một người âm mưu hãm hại Lăng Thị như anh lấy tư cách gì mà muốn điều hành cả Lăng Thị, không có chồng tôi nên anh liền muốn làm loạn sao? ”
Từng lời nói của cô đều khiến Mộ Cẩn Phong vô cùng khó chịu, sắc mặt thay đổi nhìn cô có chút khó tin nhưng anh ta đã đi đến đây làm sao mà dừng lại được nữa chứ.

“ Cô có bằng chứng sao? đừng vu khống ” Mộ Cẩn Phong lạnh lẽo nói.

Khương Tịnh Kỳ ngồi xuống ghế ở phía đối diện anh ta, phất tay một cái trợ lý cùng Cao Bằng Khôn bước vào vô cùng thông thả bước chân vô cùng mạnh mẽ khiến những người ở đó một phen xem được trò vui.

“ Bằng chứng? Anh muốn bằng chứng thì tôi cho anh bằng chứng ” Khương Tịnh Kỳ vắt chéo chân, dáng vẻ sang trọng, nhìn anh ta chứa đầy sự hận thù.

Cao Bằng Khôn lúc này mới lên tiếng, sắc mặt của Mộ Cẩn Phong cũng bắt đầu tái mét, anh ta vốn không nghĩ đi đến nước này rồi vẫn thất bại thật không thể tin được.

“ Cmn Mộ Cẩn Phong! anh bảo tôi mang nguyên liệu kém chất lượng, cho chất phụ da vào nước hoa mà Mộ Thị và Lăng Thị hợp tác gây ra tranh cãi, xong chuyện anh lại muốn cho người trừ khử tôi? ” Cao Bằng Khôn vô cùng tức giận nếu không có sự cản trở anh ta thực sự muốn đánh chết Mộ Cẩn Phong ngay lập tức.

Khương Tịnh Kỳ ngồi xem trò vui, cô không lên tiếng.

“ Nực cười! Anh là ai tôi còn không biết sao có thể nói tôi bảo anh làm như vậy chứ ” Mộ Cẩn Phong nở nụ cười cứng nhắc nhìn Cao Bằng Khôn đang tức điên lên.

“ Vậy phải nhớ các cổ đông ở đây cho anh xem rồi, anh nghĩ những người ở đây có thể phản bội lại Lăng Tổng sao? ” Trợ lý của anh nhìn Mộ Cẩn Phong lên tiếng.

Điện thoại và cả màng hình chiếu, lẫn các nhà báo hiện tại được xem tất cả những gì diễn ra trong phòng họp không những vậy còn được cô cung cấp thông tin vô cùng đầy đủ!.

.

.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 44: Chương 44


Ở Lăng Thị hàng loạt các cổ đông đều dùng ánh mắt đầy sát khí nhìn Mộ Cẩn Phong trong tay bọn họ là toàn bộ những gì mà anh ta đã làm với Lăng Thị.

Còn ở trụ sở của Thiên Long hiện tại cũng đã sắp không xong rồi, Tần Vũ Phong cùng một đoàn người của Tần Môn bước thẳng vào trụ sở chính của Thiên Long nhìn đám người ngu ngốc này năm lần bảy lượt thất bại dưới tay Tần Môn thật sự rất phấn khích.

Cả nơi này đều bị người của Dư Nhất Minh bao vây không chừa một đường lui nào cho bọn chúng.

Tần Vũ Phong lúc này gương mặt anh vô cùng khiêu khích nhìn bọn chúng nở nụ cười mỉa mai nói “ Đời trước của Thiên Long bọn mày bại dưới tay ba tao, đời sau này là bọn mày bại dưới tay tao, đúng là không có tiến bộ ”
Người đứng đầu Thiên Long hiện tại sắc mặt tái mét nhìn Tần Vũ Phong vô cùng tự tin.

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan mọi suy nghĩ, Tần Vũ Phong mở loa lớn để tất cả cùng nghe.

Giọng điệu của Lăng Lục Phong ở đầu dây bên kia vô cùng thản nhiên truyền qua “ Anh Tần! Toàn bộ trụ sở của Thiên Long đã bị nổ boom rồi ạ tất cả trông chờ vào Tần Môn của anh ”
“ Được! ” Tần Vũ Phong thông thả đáp lại Lăng Lục Phong sau đó tắt máy.

Lời nói vừa dứt, sắc mặt của đám người Thiên Long còn khó coi hơn khi nghe xong, bọn họ đã trông chờ vào chi viện, nhưng xem ra lần này không còn bất cứ chi viện nào nữa rồi.

Vũ Phong nhếch mép một cái, phất tay một cái hàng loạt thuộc hạ của Thiên Long liền ngã nhào ra đất, ở giữa trán có một lỗ thủng do đạn, những tay bắn tỉa giỏi nhất được Dư Nhất Minh mang theo bao vây nơi này.

Cứ ngỡ sẽ khó như lúc trước, hay Thiên Long đã mạnh lên rồi nhưng thật không ngờ nó vẫn phế như đời trước thật khiến Dư Nhất Minh thất vọng quá đi mất.

Ngay cả Tần Vũ Phong cũng cảm thấy đám người này không phải dắt mũi Mộ Cẩn Phong mà là bị anh ta dắt mũi.

Những người còn sống được mang về Tần Môn, ngay cả tên cầm đầu cũng không thoát được, Tần Vũ Phong lái xe đến Lăng Thị vì Ninh Khuê Mật cũng đang ở đó xem trò vui, vợ anh ở đó tất nhiên anh cũng phải có mặt.

Mộ Cẩn Phong cùng Khương Tịnh Kỳ đến hiện tại chính là súng chỉa vào nhau, mắt đấu mắt, hiện trường vô cùng hoảng loạn, toàn bộ cổ đông đều chạy ra ngoài vì trợ lý của anh không muốn bọn họ bị dạ lây.

Cô đưa đôi mắt nhìn anh ta giọng điệu lạnh lẽo “ Tôi với anh chơi một trò, nếu trong vọng 1 phút anh không chết tôi nhất định sẽ tự bắn chết mình mà không cần đợi anh ra tay ”.

.

||||| Truyện đề cử: Chồng Ngốc! Em Thương |||||
“ Được! Rất tự tin tôi thích tính cách này của cô ” Mộ Cẩn Phong vỗ tay vui vẻ, gương mặt đầy hào hứng khi lúc này trong phòng họp chỉ còn mình anh ta và Khương Tịnh Kỳ.

“ Cảm ơn nhé! nhưng xem ra anh thích không được bao lâu đâu ” Khương Tịnh Kỳ mỉm cười nhìn anh ta.

Cô vừa dứt câu tay anh ta đã trúng đạn, chưa đầy một giây viên đạn ghim thẳng vào bụng anh ta, Khương Tịnh Kỳ nhếch mép cô tiến đến nhìn anh ta đang ôm bụng, khoé miệng cũng đang chảy máu.

“ Mộ Tổng! Anh thua rồi ” Khương Tịnh Kỳ nhìn anh ta sự mỉa mai có thể thấy rõ trên gương mặt của cô.

Khương Tịnh Kỳ cảm thấy mọi thứ kết thúc, cô quay lưng rời đi nhưng đột nhiên ở phía sau vươn súng chỉa vào người cô “ Lăng Phu Nhân! Tôi không thua ”
“ Vậy sao? ” Khương Tịnh Kỳ đánh người nhích về bên phải né tránh viên đạn của anh ta, cô dùng chân xoay lại một vòng.

Tiếng súng vang lên viên đạn ghim thẳng vào trán của Mộ Cẩn Phong khiến anh ta chết không nhắm mắt, Khương Tịnh Kỳ lắc đầu cô vốn không muốn giết anh ta.

Muốn đợi Lăng Duật tỉnh lại sẽ giải quyết, nhưng anh ta chính là không muốn sống, tự đưa mình vào con đường này, vậy thì cô giúp anh ta một chút, khiến anh ta đi nhanh hơn, tiễn anh ta một đoạn xem như rộng lượng với anh ta lắm rồi.

Tiếng súng vang lên thì Ninh Khuê Mật cũng biết rõ bên trong thế nào, ngay lúc này Tần Vũ Phong cũng đã đến, nhưng khi anh đến thì mọi chuyện đã xong hết rồi, cũng may hôm nay nhân viên được thông báo nghĩ nếu không sẽ xảy ra chuyện rồi.

Giây phút Mộ Cẩn Phong chết toàn bộ camera chiếu ra bên ngoài cũng bị ngắt hết.

Khương Tịnh Kỳ phủi phủi tay bước ra, trông cô vô cùng bình thản không một chút dao động, cô đi đến trước mặt Cao Bằng Khôn đang nhìn cô “ Tôi sẽ đưa Trương Tuệ Minh trả cho anh, hai người muốn làm gì thì làm nhưng chúng ta cũng không thể làm bạn ”.

“ Chị Khuê Mật! Anh Vũ Phong! Cảm ơn hai người nhé ” Cô cúi đầu trước mặt hai người họ.

Xong chuyện ở Lăng Thị, cô lái xe đến bệnh viện, tuy không có bằng lái nhưng được cái chồng là Lăng Gia nên không cần sợ cảnh sát nào bắt...!

Khương Tịnh Kỳ mang đến một bó hoa hướng dương gương mặt vô cùng vui vẻ khi vừa giúp anh giải quyết xong chuyện, cô bước vào cẩn thận cắm từng cành hoa vào lọ.

Xong liền quay sang nắm lấy tay anh vẫn nhắm mắt nằm yên không một chút động đậy, cô nhìn anh người đàn ông này, cô chưa từng nghĩ bản thân sẽ yêu anh, nhưng cuối cùng vẫn là không tránh khỏi việc yêu anh hơn cả sinh mạng của mình.

“ Duật! Em nói anh nghe, vợ anh rất giỏi giúp anh trả được thù, bây giờ còn giúp anh điều hành cả Lăng Thị anh nhìn xem có phải em rất giỏi không? ”.

“ Em đã cố gắng như vậy, anh cũng phải cố gắng mau tỉnh lại biết không, em ở một mình thật sự rất sợ ” Khương Tịnh Kỳ lấy tay mình áp lên má của cô.

Cẩn thận lấy nước ấm lau tay cho anh, hôm nay cô không muốn về nhà, muốn ở lại luyên thuyên với anh một chút, vì ở đây có anh nên cô cảm thấy an toàn hơn nhiều, ở một mình nửa đêm cô luôn giật mình thức giấc sợ hãi.

Khương Tịnh Kỳ nắm lấy tay anh, cô hôn lên trán Lăng Duật một cái, tính đến tính lui anh ấy cũng đã nằm đây nửa tháng rồi, cũng không có động tĩnh, bác sĩ nói tình hình của anh đang rất khả quan có khả năng sẽ tỉnh lại được.

Không ai biết lúc cô nghe tin đó đã vui vẻ đến mức nào đâu..
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 45: Chương 45


Mỗi ngày của cô trôi qua rất bình thường, sáng đến công ty, chiều tan tầm lại ghé đến tiệm hoa quen thuộc mua một bó hướng dương để đến bệnh viện, bà chủ tiệm hoa rất mến cô, dù khách có trả giá đắt bao nhiêu bà vẫn chừa lại cho cô một bó hướng dương đẹp nhất.

Bà chủ vừa nhìn cô liền vui vẻ chào đón “ Kỳ Kỳ! Hôm nay lại đến à, đây hoa của cháu ”.

Khương Tịnh Kỳ cầm lấy bó hoa sau đó mỉm cười đưa tiền trả cho bà chủ “ Cảm ơn bác! cháu đi đây ạ ” bà chủ cũng gật đầu mỉm cười vui vẻ với cô.

Cô lái xe đến bệnh viện, đi vào phòng bệnh của Lăng Duật, cả bệnh viện ai cũng biết, gần cả tháng kể từ khi Lăng Tổng xảy ra chuyện thì Lăng Phu Nhân cứ tầm giờ này sẽ mang một bó hoa hướng dương đến c*m v** lọ hoa trong phòng anh ấy.

Bọn họ thật sự hâm mộ chuyện tình của hai người, cô chỉ mới mười 18 tuổi nhưng so với những cô gái khác liền có khí chất trưởng thành hơn nhiều, vì cô hiện tại đã phải học rất nhiều để tiếp tục đưa Lăng Thị đi lên.

Cô tài giỏi có thể nói không ai sánh bằng, Lăng Tổng có được cô đúng là thật hạnh phúc quá đi, thật mong anh ấy mau tỉnh lại để cô vui vẻ hơn một chút.

“ Lăng Phu Nhân! buổi chiều vui vẻ nhé ” Một nữ y tá đi sang vô tình gặp cô liền vui vẻ chào hỏi.

“ Ừm buổi chiều vui vẻ ” Khương Tịnh Kỳ lịch sự đáp.

Cô vào phòng bệnh, chỉ có mình anh, anh vẫn nằm đó không chút động tĩnh, cô vẫn bình thản nhưng trong lòng chẳng hiểu sao lại cảm thấy nhớ anh vô cùng, cô cầm lấy những bông hoa c*m v** lọ hoa vừa lên tiếng nói chuyện với anh.

“ A Duật! Anh còn không mau tỉnh lại bảo vệ em, ngày mai ba mẹ về rồi ông bà sẽ mắng em chết mất ”.

“ Ba em sẽ nói là em ăn h**p con rể ông ấy, mẹ em chắc chắn cũng sẽ bênh vực anh ”.

“ Anh nhìn xem vợ anh chỉ có một mình thôi, anh còn không mau tỉnh dậy nói giúp em ”
Khương Tịnh Kỳ ngồi xuống cạnh anh, cô hôm nay vẫn như thói quen cũ hôn anh một cái, giúp anh lau cơ thể bằng nước ấm, cô hôn lên tay anh một cái, anh dường như đã gầy đi rất nhiều rồi.

Cô áp tay anh lên má mình, nước mắt bất giác rơi xuống “ A Duật! Em nhớ anh rồi, thật sự rất nhớ, anh mau mở mắt ra nói chuyện với em đi, anh ngủ lâu như vậy rồi ”.

Cánh cửa đột nhiên mở ra, một người phụ nữ trung niên bước vào cùng người đàn ông trung niên, hai người họ đưa mắt nhìn cô, hai người họ và cô chưa gặp nhau lần nào chỉ nghe anh nói.

Khương Tịnh Kỳ đứng bật dậy gật đầu chào họ, hai người họ lướt qua cô đi đến chỗ giường bệnh của anh đang nằm, bà ấy nắm lấy tay anh “ Duật Duật! Con còn định ngủ đến bao giờ còn không mau tỉnh lại vợ con nó sắp chết vì mệt đến nơi rồi ”.

“ Thằng nhóc này! để vợ con một mình như vậy mà được sao hả? ” Bà đưa mắt nhìn cô, đứa con dâu này bà biết cô đã cực khổ nhường nào.

Vì anh ra sao, vậy mà thằng nhóc này còn không chịu tỉnh lại để con bé cực khổ như vậy.

“ Kỳ Nhi! Con về nhà nghĩ ngơi đi để mẹ ở lại chăm sóc Lăng Duật được rồi ” Bà nhìn cô nói.

Khương Tịnh Kỳ mỉm cười lắc đầu “ Không sao ạ! Cháu muốn ở lại cùng anh ấy, mẹ và ba cứ về nghĩ ngơi đi ạ ” cô chỉ muốn ở cùng anh không muốn rời khỏi anh.

Nhưng câu nói vừa dứt cả cơ thể của Khương Tịnh Kỳ ngã nhào xuống nề nhà bất tỉnh, khiến ba và mẹ anh với cùng hoảng hốt gọi bác sĩ đến, đột nhiên cô vẫn đang bình thường lại lăng ra ngất như vậy.

Ngay khi cô được đưa vào phòng cấp cứu thì khoé mắt của Lăng Duật nước mắt chảy dài trong vô thức.

Cô được đưa vào cấp cứu trong trạng thái bất tỉnh.

Ông bà đứng bên ngoại đợi, hết con trai bây giờ đến con dâu, đám trẻ này thật khiến ông bà lo lắng quá đi mất.

Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, cũng may cô chỉ là bị ngất vì kiệt sức, lại ăn uống không đầy đủ dẫn đến thiếu chất.

“ Lăng Phu Nhân cô ấy mang thai được một tháng mấy rồi, nhưng lại ăn uống không đủ chất lại làm việc quá sức chỉ cần ăn uống đầy đủ nghĩ ngơi một lúc sẽ tỉnh lại thôi không có gì đáng ngại ” Bác sĩ nói với ông bà.

Khiến ông bà vô cùng bất ngờ, vậy là bọn họ có cháu nội sao? cô mang thai vậy mà còn làm việc rồi chạy đến đây đúng là không biết chăm sóc bản thân mà.

Cô được sắp xếp nằm chung phòng bệnh với anh để tiện cho việc chăm sóc, tâm trạng của mẹ chồng cô vô cùng vui vẻ khi nhận được tin cô mang thai, còn mua một đống đồ ăn đến dự định sẽ bắt cô ăn khi cô tỉnh lại.

Chuyện bản thân mang thai cô không biết, vì chẳng có biểu hiện gì cả với lại cô và anh chỉ làm lần trước khi anh bị tai nạn không ngờ mầm móng của anh vậy mà phát triển từ từ trong cơ thể cô rồi thật sự không thể tin nổi.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 46: Chương 46


Lúc cô tỉnh lại đã thấy mình nằm cùng phòng bệnh với anh, ba mẹ cô và cả ba mẹ anh đều có mặt, bọn họ vậy mà trò chuyện vô cùng vui vẻ với nhau, cô còn nghe loáng thoáng gì mà nghĩ tên cho cháu.

“ Ba mẹ! ” Giọng nói của cô yếu ớt vang lên.

Cả bốn người đều đồng loạt quay sang nhìn, mẹ chồng cô nhanh chóng cầm lấy bát canh gà hầm thuốc bắc nóng hổi đem đến trước mặt cô.

“ Con dâu ngoan! mẹ có nấu canh gà cho con ăn một chút, phụ nữ mang thai không được bỏ bữa ”
Đột nhiên trong đầu cô vang lên tiếng nổ lớn.

Mang thai? cô mang thai sao? cô đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn mẹ chồng mình, rõ ràng không có dấu hiệu gì sao có thể mang thai được chứ.

Đôi mắt cô đưa sang nhìn anh vẫn đang nằm bất động ở đó, đôi mắt đột nhiên rưng rưng muốn khóc, vừa dứt liền khóc lớn.

Mẹ chồng cô và mẹ cô liên tục dỗ dành “ Kỳ Nhi đừng khóc mà, con mà khóc sau này em bé sẽ không vui đâu ”
“ Ngoan đừng khóc ”.

“ Mẹ ơi! con mang thai rồi, con đã làm mẹ rồi ” Khương Tịnh Kỳ ôm lấy mẹ mình khóc lớn, khóc mãi không chịu ngưng.

Đến khi mệt rồi liền ngủ gục trên vai bà như đứa trẻ nhỏ, cô chỉ mới 18 tuổi, vừa phải quản công ty thay chồng vừa phải mang thai cực khổ như vậy, liền cảm thấy cô có chút đáng thương.

Mỗi ngày cô đều được hai người phụ nữ chăm sóc, ăn toàn đồ bổ cho phụ nữ mang thai khiến cô sắp chịu không nổi nữa rồi, bởi vì cô mang thai không tiện đi lại nên chuyện công ty do ba anh giải quyết còn anh cũng được chuyển về nhà để chăm sóc.

Khương Tịnh Kỳ nắm lấy tay anh, đây là phòng ngủ của hai người cô hi vọng ở đây anh sẽ sớm tỉnh lại “ A Duật! Anh nhìn xem anh làm ba rồi còn không mau tỉnh lại cho em ”.

“ Dạo gần đây em rất khó ăn, lại thường xuyên nổ súng mửa, ăn cá không được, trứng cũng không nhưng lại rất muốn ăn bánh ngọt có phải xem sẽ sinh con gái không? ” Cô ngồi trên giường nằm lấy tay anh luyên thuyên cả buổi.

“ Em nói nhé mẹ ngày nào cũng hầm canh, rồi nấu toàn món ngon cho em, anh còn không mau tỉnh lại chắc chắn anh thành con ghẻ ”
Cô nói xong liền ôm lấy anh hôn lên trán anh một cái.

Hôm nay là ngày cô khám thai định kỳ, cô vẫn thường xuyên đến khám đầy đủ, vẫn chăm sóc bản thân thật tốt vì sợ sẽ ảnh hướng đến bảo bảo của mình.

Khương Tịnh Kỳ đã quá quen với nhân viên bệnh viện, cô có bảo hôm nay mẹ không cần đi cùng, cô đã có thể tự chăm sóc bản thân, nên cô muốn đi một mình.

Mọi người ở bệnh viện gặp cô liền rất vui vẻ vì cô vừa giỏi, lại vừa dịu dàng, có lần Ninh Khuê Mật cũng đến đưa cô đi khám thai, nhưng khi cô bảo về bảo Tần Vũ Phong làm cho Ninh Khuê Mật một đứa thì chị ấy liền lắc đầu lia lịa dù cho Tần Vũ Phong vô cùng phấn khích.

Cô khám xong liền ghé trung tâm một chút, cô ăn mặc cũng rộng không quá bó người vì sợ bảo bảo khó chịu, suy cho cùng cũng đã gần hai tháng rồi, anh cũng đã ngủ lâu như vậy.

Nhìn thấy những bộ quần áo trẻ sơ sinh vô cùng đáng yêu thì cô lại muốn mua đem về nhưng hiện tại cô vẫn chưa biết là con gái hay con trai nên không thể tùy tiện mua được như vậy rất phung phí.

Mua một ít trái cây, và đồ ăn về nhà, mỗi ngày thức dậy cô đều hi vọng sẽ nhìn thấy Lăng Duật tỉnh lại, mỗi ngày đều như thế khiến cô cảm thấy an ủi bản thân được một chút.

Tịnh Kỳ trở về nhà đã là buổi chiều, bước vào trong bước chân của cô liền dừng lại bất động nhìn căn nhà được mở đèn sáng khắp nhà, hình như trước khi cô đi cô không bật đèn, chẳng lẽ nhà có trộn sao?.

Nhưng ăn trộm nào lại đi bật đèn như vậy chứ, cô thật sự cảm thấy khó hiểu, lại có chút sợ hãi cầm lấy nhánh cây bằng hai ngón tay ngoài sân chậm rãi đi vào phòng khách.

Mùi thức ăn đột nhiên xộc vào mũi cô, khiến cô bất giác nhìn sang phòng bếp mẹ cô đến à?
Nhưng khi bước lại gần thì tất cả đồ vật trên tay cô đều rơi xuống, đứng bất động hốc mắt ngập nước nhìn người đàn ông đang ở trong bếp nấu ăn.

Là anh! Anh tỉnh rồi....!
“ Lăng...Lăng Duật...hức...hức Là anh...có phải là anh không ” Khương Tịnh Kỳ vừa khóc nấc vừa gọi anh.

Lăng Duật nghe tiếng cô liền quay đầu lại, nhìn cô đứng khóc nhưng vẫn nhìn lấy anh, đôi mắt ngập nước khiến anh vô cùng đau lòng, anh chậm rãi đi lại chổ cô mà vỗ về.

“ Sao vậy! vừa về đã khóc thành thế này rồi ” Lăng Duật đau lòng lau nước mắt cho cô.

Cô ôm lấy anh, ở trong lòng anh khóc nấc lên tiếng“ Anh ngủ lâu như vậy, em sợ..thật sự rất sợ..sợ anh sẽ không tỉnh lại nữa ”.

“ Ừm anh biết rồi, bảo bối đừng khóc anh sẽ đau lòng chết mất, chẳng phải anh đã đứng đây với em sao? ” Lăng Duật vừa nói vừa hôn lên môi cô một cái để trấn an tinh thần của cô.

“ Hức...Lăng Duật...em nhớ anh...thật sự rất nhớ, anh nói xem nếu anh không tỉnh lại hai mẹ con em biết phải làm sao chứ ” Khương Tịnh Kỳ vừa quẹt nước mắt vừa đáng thương nhìn anh nói.

Lăng Duật đột nhiên bất động, hai mẹ con? vậy là cô mang thai rồi, chẳng lẽ chỉ vì một lần trước khi xảy ra chuyện mà đã dính rồi sao? không phải chứ sao lại như vậy được.

“ Em mang thai? ” Anh nhìn cô ngơ ngác hỏi.

Khương Tịnh Kỳ gật đầu “ Ừm đã gần hai tháng rồi, lúc mang thai em còn không biết đến khi ngấc rồi mới biết mình mang thai ”.

“ Bảo bối nhỏ! vất vả cho em rồi, ngoan mau vào đây chồng em nấu đồ ăn cho em nhé ” Anh mỉm cười tít cả mắt, gương mặt ngập tràn hạnh phúc khi biết bản thân đã làm cha.

Anh ôm lấy cô, bế cô đặt ngồi xuống ghế trong phòng bếp, nhưng khi xoay lưng rời đi liền bị cô nắm lấy tay áo kéo lại, Khương Tịnh Kỳ nhìn anh lắc đầu “ Em không đói, anh vừa mới tỉnh lại cũng nên nghĩ ngơi đi ”.

Lăng Duật nhìn vẻ mặt của cô cũng đành bất lực, anh vừa tỉnh lại đã không thấy cô check cam mới biết hôm nay cô đi ra ngoài, anh không muốn gọi mẹ anh vì chắc chắn bà ấy lại mắng anh.

Càng không muốn bà ấy chạy đến nhà mình.

“ Bảo bối ngoan! ăn một chút có được không nhé ” Lăng Duật quỳ một chân xuống ngồi xổm trước mặt cô, anh hiện tại cảm thấy bản thân rất khoẻ.

Xuống hai tháng trời, không biết anh đã sợ hãi thế nào đâu, anh liên tục nhìn thấy hình ảnh ở kiếp trước của cả hai, lại nhìn thấy cô vì tai nạn mà qua đời bỏ lại anh.

Nhưng lúc đó anh cũng nghe thấy tiếng cô nói chuyện nhưng không cách nào tìm được đường ra, anh như lạc vào mê cung không lối thoát, bản thân lại mang một nổi sợ hãi.

Mỗi lần anh nhìn thấy cô trong bóng tối nhưng không cách nào chạy lại mà nắm lấy, cũng không chạm được cô anh đã vô cùng bất lực muốn buông bỏ nhưng khi nghe giọng nói của cô anh lại cố gắng.

“ Anh sợ nếu anh không tỉnh lại Tịnh Kỳ của anh biết thế nào đây? nếu anh không tỉnh lại cô sẽ bị người khác ức h**p ai sẽ bảo vệ cô đây ” bao nhiêu nổi sợ hãi bao trùm lấy anh bắt anh phải tìm được đường trở về.

Anh cầm lấy canh hầm mà anh thấy được đặt trong tủ lạnh, vừa mới hâm lại trên đó còn có ghi chú nhìn thấy chữ đã biết của mẹ anh mang đến.

Đút cho cô ăn từng chút một, hành động vô cùng dịu dàng, anh vô cùng yêu chiều cô cuối cùng người con gái này cũng đã là của anh, người con gái này cuối cùng cũng đã yêu anh, đã có anh trong lòng.

“ Lăng Duật! Em nhận ra rồi, em thật sự rất rất yêu anh ”.

“ Lăng Duật anh từ đầu đến cuối chỉ có một mình em ”..
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 47: Chương 47


Lăng Duật vẫn đến Lăng Thị làm việc sau khi bình phục, lúc cả nhà biết ảnh tỉnh lại mẹ anh thậm chí còn mắng anh một trận vì ngu ngốc để người ta tính kế, còn Tần Vũ Phong thì lại kể anh nghe chuyện cô giúp anh trả thù, còn chính tay mình g**t ch*t Mộ Cẩn Phong.

Vì sau ngày hôm nay anh phải ở nhà với cô, nên nhờ trợ lý tuyển thêm thư ký mới để phụ anh ta một tay, từ hôm nay đến khi cô sinh anh sẽ chuyển toàn bộ công việc về nhà.

Vậy mà anh ta lại đi tuyển một nữ thư ký chân dài, cô gái đó suốt ngày lưỡng lự trước mặt anh khiến anh vô cùng chướng mắt nhưng cũng phải chịu thôi vì trợ lý anh tuyển thư ký cho anh ta mà không phải anh.

“ Lăng Tổng! Anh uống một chút cafe đi, là em mới pha rất ngon đó ” Nữ thư ký đó mặc một chiếc đầm body ôm sát người đứng trước bàn làm việc của anh.

Cúi người đưa cafe cố tình để lộ vòng một của cô ta trước mặt vậy mà anh một cái cũng không nhìn.

Cánh cửa phòng làm việc đột nhiên bật mở trợ lý của anh hốt hoảng nói “ Lăng Tổng! Phu Nhân của ngài đến rồi ”.

Câu nói vừa dứt thì Khương Tịnh Kỳ đã bước vào, vẻ mặt đằng đằng sát khí muốn giết người, cô vừa mới nghe tin anh tuyển thư ký mới là nữ giới chân lại còn dài nữa nên liền chạy đến đây xem.

Khương Tịnh Kỳ bước lại đến trước mặt cô mang thai đã bốn tháng, bụng cũng đã có chút nhô lên, cô mặc chiếc áo babydoll vô cùng đáng yêu.

Cô ta vừa nhìn thấy cô liền tỏ thái độ mỉa mai “ Lăng Tổng! cô gái này là ai vậy chạy đến đây còn không chào hỏi đúng là không biết phép tắt ”.

“ Cô nói ai không biết phép tắt? có tin tôi đuổi việc cô không? đi làm mà ăn mặc hở hang như vậy đúng là không tuân thủ nội quy ” Khương Tịnh Kỳ không sợ còn đưa đôi mắt sắc bén nhìn cô ta đang khoanh tay đứng trước mặt cô.

Cô ta thấy vậy liền tức giận nói “ Cô là ai có quyền gì mà đuổi tôi chứ.

Lăng Tổng anh mau đuổi cô ta đi đi ” cô ta xoay sang Lăng Duật nói nhưng anh lại không thèm quan tâm.

Đột nhiên Lăng Duật đứng dậy bước ra khỏi bàn làm việc, cô ta cứ ngỡ anh sẽ bênh cô ta nhưng khi thấy anh đảo một vòng xong liền đứng sau lưng của Khương Tịnh Kỳ vòng tay ôm lấy eo cô.

Anh dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn cô ta chán ghét nói “ Cô hỏi cô ấy là ai có quyền gì mà đuổi cô sao? Cô ấy là vợ tôi là bà chủ của Lăng Thị như vậy đã có quyền chưa? ”.

“ A Tôn! Đuổi việc trừ cậu nửa tháng lương ” Lăng Duật lạnh lùng nói.

A Tôn thật không thể tin nôi vì một đứa ngu ngốc như cô ta lại khiến ông đây bị sếp trừ lương thật sự không thể tin nổi, nhưng anh ta cũng chỉ biết ngậm ngùi chấp nhận.

Còn cô thư ký mới dậm chân tức giận bỏ đi, cô ta vốn định một bước lên làm chủ, tham lam nên mới như vậy.

Nhưng hai người đó đi thì Lăng Duật cũng không thoát khỏi sự lạnh nhạt của Khương Tịnh Kỳ, cô gạt tay anh ra thái độ vô cùng chát ghét, khiến anh hốt hoảng ôm lấy cô vào lòng.

“ Cái tên chết tiệt nhà anh! đã nhìn thấy những gì rồi hả? Anh còn dám tuyển thư ký nữ nếu hôm nay em không đến có phải anh sẽ không đuổi việc cô ta không? ” Cô tức giận đẩy anh ra mà mắng, cô vô cùng khó chịu khi nhìn thấy cô ta ăn mặc hở đứng trước mặt anh.

Nhìn lại bản thân hiện tại khiến cô ta có chút tự ti.

“ Anh không có nhìn thấy gì cả, thư ký đó là do A Tôn tuyển cho anh ta, hết hôm nay anh đã chuyển công việc về nhà với em rồi ”.

“ Anh đây một lòng trung thành, chỉ yêu một mình em không có ai khác tin anh đi ”.

Khương Tịnh Kỳ liếc xéo anh một cái, còn đánh vào người anh mấy cái “ Anh mà dám lén phén thì em nhất định mang con anh bỏ đi, lúc đó đừng hòng mà tìm được mẹ con em ”
“ Anh chỉ có mình em và bảo bảo không có ai khác, em đừng giận, đừng giận mà ” Lăng Duật nâng mặt cô lên mà hôn lên môi cô.

Anh ôm lấy cô hôn tới tấp khiến cô không thở được mà đẩy anh ra, Lăng Duật bật cười đỡ cô đi lại sofa ngồi xuống, anh áp tai mình xuống bụng của cô để nghe bảo bảo.

Vì là lần đầu làm cha nên anh có chút hồi hộp, không biết thế nào, lên mạng học cách chăm sóc phụ nữ mang thai, còn mua cả sách về học nấu ăn.

Nhưng mỗi lần anh vào bếp chẳng khác nào là thảm hoạ cả.

Khiến cô còn đau đầu thêm.

“ Bà xã anh yêu em quá đi mất ” Anh vòng tay ôm lấy cô, nhấc cô đặt lên đùi ngồi vào trong lòng anh.

Lăng Duật hôn lên chiếc cằm nhỏ bé xinh xinh của cô khiến cô nhột mà đẩy anh ra “ Ừm! bà xã cũng rất yêu anh ”.

“ Vậy bà xã thưởng cho anh đi ” Lăng Duật mỉm cười vô cùng ngọt ngào.

Nụ cười của anh khiến trái tim của Khương Tịnh Kỳ mềm nhũn, vén tóc ra phía sau cúi đầu áp môi cô lên môi của anh mà hôn.

Đột nhiên gáy phía sau bị anh giữ lấy khiến nụ hôn kéo dài triền miên không dứt ra được.

Tay anh cũng không an phận luồng vào bên trong mà x** n*n khiến cô giật mình đẩy anh ra “ Đừng! ”
“ Bà xã nhưng anh muốn ” Lăng Duật vẻ mặt uất ức nhìn cô nói.

“ Tự mà giải quyết đi, anh đừng hòng động vào em ” Khương Tịnh Kỳ vô cùng phũ phàng với Lăng Duật.

Anh dụi dụi đầu vào người cô nói “ Em thật tàn nhẫn ”.

“ Như vậy còn không trị được anh ”.

Lăng Duật ngẩn đầu nhìn cô, anh bật cười hoá ra cô gái của anh lại còn có bộ dạng chống đối lại anh thế này, thấy anh cười cô cũng bật cười khanh khách.

Nụ cười của cô khiến cả con tim anh như đang nhảy múa, quá xinh đẹp, người con gái này thật sự quá xinh đẹp rồi, thật may mắn khi anh lại có được cô, cô còn là mẹ của con anh..
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 48: Chương 48


Lăng Duật anh thức rất sớm mặc dù cả đêm không ngủ được, nửa đêm cô lại bị đau chân, xong còn giật mình ngồi khóc khiến anh không thể nào yên tâm mà ngủ chỉ cần cô cựa quậy anh đã thức giấc.

Nấu bữa ăn sáng cho Khương Tịnh Kỳ, cô dạo gần đây vậy mà rất kén ăn, không phải anh nấu liền không chịu ăn, chỉ còn gần hai tuần nữa là cô sinh rồi bụng bâu giờ đã to vượt mặt.

Mỗi lần cô đi đứng hay muốn lấy cái gì mà tự mình làm khiến anh sợ đến chết khiếp.

“ Bà xã thức dậy ăn sáng thôi ” Lăng Duật lay lay người cô, anh vô cùng dịu dàng vừa nấu đồ ăn sáng xong mới gọi cô dậy.

Khương Tịnh Kỳ dụi dụi mắt, cô đưa mắt nhìn anh nũng nịu nói “ Không muốn! em muốn ngủ thêm một chút ”
Nhưng anh không thể để cô ngủ mãi như vậy được, cô lại có thói quen thường xuyên bỏ bữa khiến anh đứng ngồi không yên “ Ngoan nào, xuống ăn sáng xong anh đưa em đi dạo ”
Anh dùng mọi cách dụ dỗ cô, cuối cùng thì Khương Tịnh Kỳ cũng chịu thức, anh giúp cô vệ sinh cá nhân xong vì sợ cô đi tới lui bất tiện nên liền dời phòng ngủ xuống tần trệt.

Khương Tịnh Kỳ vô cùng ngoan ngoãn, cô nghe theo anh nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Lăng Duật đã bày ra một đống gỗ lấp, còn có cả con ngựa gỗ đang được anh làm dỡ.

Cái con người này lại làm gì nữa vậy.

Bữa sáng được anh dọn ra sẵn, hôm nay anh lad nấu cháo tổ yến cho cô dùng, cô vừa múc một muỗng thổi thổi cho bớt nóng sau đó liền cho vào miệng, đối với cô chỉ cần là đồ anh nấu cô đều có thể ăn.

“ Lăng Duật! Anh bày ra nhiều đồ trong nhà như vậy là định làm gì nữa vậy ” Khương Tịnh Kỳ lên tiếng nhìn anh đôi mắt cô trong veo, nhưng khiến Lăng Duật cũng cảm thấy có chút bất an.

Anh thông thả lấy cho cô lây sữa nóng đặt lên bàn “ Anh muốn tự tay lấp nôi cho bé con, còn làm thêm đồ chơi cho nó ” vì là con của anh và cô nên anh muốn cho bé con những điều tốt đẹp nhất.

“ Lăng Duật! nếu em sinh con trai thì sao? ” Cô ngẩn đầu hỏi anh.

Lăng Duật bình thản đáp vừa đáp vừa lấp những mảnh gỗ cuối cùng của chiếc nôi “ Thì ông bà nó nuôi, anh không nuôi ”
“ Anh thích con gái vì nó sẽ xinh đẹp giống em ” Anh đưa đôi mắt đầy sự yêu thương nhìn cô, vô cùng vô cùng dịu dàng.

Cô nghe anh nói xong liền ngại ngùng cúi mặt ăn tiếp bát cháo tổ yến, hai má có chút ửng đỏ, cái tên này từ khi nào lại mồm mép như vậy, rõ ràng trước kia đâu có thế này.

Trước kia muốn cô là của anh, liền biến cô thành của anh bây giờ lại còn nói ra mấy cái lời đường mật chết người như vậy.

Cô ăn xong liền pha cho anh ly cafe, Lăng Duật rất thích cafe nhưng cô không cho anh uống vì nó không tốt cho sức khỏe, cô không thích anh liền không làm, từ lúc cô mang thai anh cũng chưa từng hút thêm một điếu thuốc nào.

“ Em pha cafe cho anh, uống ít thôi nhé ” Cô đặt ly cafe lên bàn.

Sau đó ngồi xuống sofa nhìn anh cẩn thận lấp nôi cho bé con, cảm thấy có chút đáng yêu, vì anh không thiếu tiền có thể bỏ một ít ra mua là được, nhưng anh lại muốn tự lấp cho con.

Gỗ là chính tay anh lựa, đều là loại tốt nhất.

Mỗi lần đi mua sắm cùng cô anh đều dừng chân trước quầy đồ em bé sơ sinh, mỗi lần điều mua túi to túi nhỏ, còn làm cả một căn phòng cho con, trong phòng chưa gì đã chứa đầy đồ chơi và quần áo.

Khương Tịnh Kỳ đang ngồi nhìn anh, đột nhiên bụng truyền đến cơn đau dữ dội, khiến cô toát cả mồ hôi hột tay ôm lấy bụng mình “ Lăng!.

Lăng Duật! bụng!.

bụng em đau quá ”.

Anh nghe cô gọi liền bật dậy bỏ đi những thứ trên tay chạy lại đỡ cô, sắc mặt anh tái mét nhìn cô vẫn đang đau dữ dội “ Sao lại đau bụng chứ chẳng phải còn tận 10 ngày nữa sao? ”
“ Hức! em không!.

không biết đau quá bụng em huhu ” Khương Tịnh Kỳ bấu vào người anh, khóc nức nỡ không thôi khiến anh vô cùng đau lòng.

“ Bà xã cố chịu một chút, anh đưa em đến bệnh viện cố gắng một chút thôi ” Lăng Duật dùng hết sức lực bế cô đi ra xe.

Sắc mặt anh vô cùng khó coi khi nhìn cô đau như vậy, anh dùng cánh tay của mình cho cô cắn vào, tay còn lại vẫn giữ lấy vô lăn vô cùng điêu luyện, anh cảm thấy cô cắn ngày một đau hơn.

Khương Tịnh Kỳ cô đau cứ như chết đi sống lại, vô cùng vô cùng đau, nước mắt lẫn mồ hôi chảy ra không ngừng.

Anh bế cô chạy vào cấp cứu nhìn thấy cô vẫn khóc lên vì đau.

Lúc này Lăng Duật mới nhận ra, hoá ra sinh em bé lại chịu cơn đau thế này, anh có chết cũng không để nó tái diễn lại lần hai, nhìn cô đau như vậy chả khác nào là đang giết anh.

Mười lăm phút sau ba mẹ anh và ba mẹ cô cũng chạy đến, Ninh Khuê Mật và Tần Vũ Phong cũng có mặt trước phòng sinh, nhìn Lăng Duật đang chấp tay sắc mặt vô cùng khó coi, không ai nhìn thấy anh chính là đang sợ hãi.

Khi nhìn thấy cô đau anh đã thật sự rất sợ, bảo bối của anh cưng chiều còn không hết chủ vì sinh bảo bảo mà lại chịu cơn đau thế này.

.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 49: Chương 49


Khương Tịnh Kỳ mãi 3 tiếng đồng hồ mới sinh xong, cô vì đau mà ngất đi đứa bé được y tá bế ra đưa cho người nhà, thật không ngờ vậy mà đứa con đầu lòng của họ lại là con trai.

Ở bên ngoài Lăng Duật lo lắng đến mức sắp ngất đến nơi, đến khi cánh cửa phòng sinh bật mở anh liền đứng dậy, bước chân loạng choạng đi lại, cả gia đình ai cũng đứng ngồi không yên.

“ Lăng Tổng! Là một tiểu thiếu gia ” nữ y tá vừa nói dứt câu.

Sắc mặt Lăng Duật liền tối sầm không thèm bế con mà đi thẳng vào trong phòng sinh để tìm vợ mình, anh nhìn thấy cô vẫn đang ngất đi liền không khỏi lo lắng nắm lấy tay cô.

||||| Truyện đề cử: Trộm Gió Chẳng Trộm Trăng |||||
Ở bên ngoài ông bà nội ngoại bế cháu mình, liếc nhìn người cha vô trách nhiệm nhưng rồi cũng thôi, có cháu là vui rồi mặc kệ thằng cha nó vậy.

“ Sóng mũi, với cái miệng này thật không khác thằng cha nó ” Mẹ anh bế bảo bảo trên tay không ngừng vui vẻ nói.

Mẹ cô cũng không kèm “ Cái má lúm đồng tiền này thật giống mẹ nó ”.

Cả bốn người tranh nhau bế, vậy mà người làm cha như Lăng Duật từ đầu đến cuối điều không ngó ngàng đến đứa con trai đáng yêu của mình, cô về phòng hồi sức anh cũng đi theo.

Tay vẫn nắm lấy tay cô không chịu buông.

Ông bà nội ngoại về nhà chuẩn bị đồ mang vào, đặt bảo bảo nằm cạnh cô, thằng bé vậy mà vẫn ngoan ngoãn ngủ rất ngon.

Lăng Duật lên mạng học cách chăm sóc trẻ sơ sinh, tuy còn tận 10 ngày mới sinh, sinh trước dự định nhưng nhìn con trai anh không có vấn đề gì mà còn cảm thấy nó rất khoẻ mạnh.

Anh vén chiếc khăn nhỏ, khuôn mặt be bé liền hiện ra, cảm thấy đứa con trai này cũng thật quá giống anh rồi, anh bật cười trong hạnh phúc, bàn tay chạm vào đôi tay nhỏ của bé con.

Lúc này bên cạnh Khương Tịnh Kỳ đã giật mình tỉnh giấc cô liếc mắt nhìn anh đang ngồi nhìn bé con một cách mãi mê, xem ra anh cũng không ghét bỏ con như cô nghĩ.

“ Lăng Duật! ”.

“ Bà xã! Em tỉnh rồi em màu nhìn xem thằng bé không giống em chút nào cả ” Lăng Duật như là lập được chiến công vừa nói vừa cười với cô, nụ cười của anh vừa nhìn đã biết anh đã hành phúc đến nhường nào.

Khương Tịnh Kỳ mỉm cười nhìn anh, xong liền sa sầm mặt nói “ Sao lại không giống em được chứ, chẳng lẽ chẳng có gì giống em sao? ”.

“ Vậy đợi bảo bảo lớn, em hỏi nó xem tại sao lại chỉ giống một mình anh ” Lăng Duật trêu chọc cô.

Cô vậy mà cầm lấy cả chiếc gối quăn vào người anh “ Cái tên chết tiệt nhà anh mau cút đi, là con trai em sẽ giống em ”
“ Được, được, giống em giống em ”.

Lăng Duật cầm lấy chiếc gối vừa bị cô chọi vào người mình.

Anh lại gần cô cúi người hôn lên trán cô một cái, bao nhiêu sự dịu dàng chỉ dành cho một mình cô, Khương Tịnh Kỳ được anh hôn xong liền bật cười.

Cô lên tiếng nũng nịu “ Em đói ”.

“ Vậy đợi anh lấy cháo cho em, lúc nảy mẹ đến mang cho em những em ngủ mãi không dậy ” Lăng Duật gật đầu.

Anh lấy cháo cho cô xong, anh còn cẩn thận đút cô từng muỗng một, cô cũng rất ngoan, ăn cũng rất nhiều, bảo bảo bên cạnh vẫn ngủ không một chút động tĩnh, ham ngủ còn hơn là ham mẹ.

Cả nhà ba người họ ở trong phòng hồi sức, một gia đình nhỏ của bọn họ, một gia đình mà trải qua biết bao nhiêu chuyện mới có thể có được.

Lăng Duật cảm thấy mọi thứ quá nhanh so với kiếp trước, anh sợ cô lo lắng cũng sẽ không nói cô nghe chuyện của kiếp trước.

Cứ bình yên như vậy mà sống, ba người hai lớn một nhỏ mỗi ngày đều sẽ vui vẻ như vậy, anh cũng không cần gì khác.

Bảo bảo được anh đặt tên là Lăng Khuynh Bắc, đây là cái tên anh bị cô mắng mấy lần mới nghĩ ra được, suốt bốn tháng kể từ khi có Khuynh Bắc, anh như một người bị cô cho ra rìa.

Chỉ được mỗi ban đêm là ôm cô ngủ còn bình thường cô đều dành thời gian cho Khuynh Bắc, thằng bé được ngủ trong chiếc nôi mà cha nó lắp, vì Khuynh Bắc chưa thể ra ngủ riêng bắt buộc phải ngủ cùng phòng với cô.

Lăng Duật cũng đã chuẩn bị xong tất cả cho lễ cưới bí mật, anh không nói cho cô nghe chỉ là tự mình đi sớm về khuya âm thầm chuẩn bị.

Cô vì mãi mê chơi với Khuynh Bắc nên cũng không thèm để ý đến anh làm gì.

Cho đến khi sáng cô thức dậy, cô không thấy anh nhìn qua chiếc nôi trống trơn chẳng thấy Khuynh Bắc, cô liền hốt hoảng gọi cho anh, đầu dây bên kia cũng rất nhanh đã nhấc máy.

“ Lăng! Lăng Duật! Anh mang Tiểu Bắc đến công ty sao? ” giọng nói của cô run run.

Lăng Duật lại vô cùng bình thản, nhưng giả vờ hốt hoảng “ Không có, Tiểu Bắc chẳng phải ở nhà ngủ cùng em sao? ”.

“ Hu hu Lăng Duật! Tiểu Bắc! Tiểu Bắc đâu mất rồi ” Khương Tịnh Kỳ bật khóc nức nở, cô vừa khóc vừa chạy đi tìm Lăng Khuynh Bắc.

Cô cúp máy chạy đi tìm con trai, đột nhiên bị một chiếc khăn chụp lại vào mũi, cô dẫy dụa một lúc liền không cử động, nằm im bị người khác mang đi.

Họ đưa cô đến căn phòng của cô dâu, Ninh Khuê Mật đã đợi sẵn ở đó, cô nàng giúp cô thay chiếc váy cưới, tranh thủ lúc cô chưa tỉnh mà trang điểm cho cô, cô nàng còn lấy khăn bịt mắt Khương Tịnh Kỳ lại.

Ninh Khuê Mật đánh vào vai của Khương Tịnh Kỳ một cái cố nhịn cười, cô ho ho mấy tiếng sau đó giọng khàn khàn nói “ Đi theo tôi, nếu không con trai cô sẽ không xong đâu ”.

Nhưng Ninh Khuê Mật còn chưa dứt câu đã bị Khương Tịnh Kỳ bật một cái túm lấy hai tay cô nàng, cô tháo chiếc khăn bịt mắt ra vừa định hỏi con trai đâu thì nhìn thấy Khuê Mật cô liền nhanh chóng buông ra.

“ Chih Khuê Mật! ”.

“ Con bé này em mạnh bạo quá ” Ninh Khuê Mật xoa xoa cái cổ tay.

Khương Tịnh Kỳ bất động nhìn mình trong gương, cô liền hiểu ra vấn đề, mặc kệ Ninh Khuê Mật mà chạy ra ngoài Lăng Duật chết tiệt, lần này anh chết chắc rồi, còn dám bày trò hại cô một phen hốt hoảng như vậy.

Hai tay cầm lấy chiếc váy, cô chạy thẳng vào lễ đường, cả hai bên đông đút người, ba mẹ cô và ba mẹ anh cũng có mặt, Tần Vũ Phong cũng có ở đây cùng Ninh Khuê Mật.

Coi nhìn anh một thân vest trắng đứng trên bục sân khấu, bước chân liền sững lại, cô đưa đôi mắt nhìn anh, Lăng Duật chậm rãi bước xuống tiến lại chỗ cô đang đứng.

Lăng Khuynh Bắc lúc này đang nằm trong tay bà nội ngủ ngon lành.

Anh đi đến đứng trước mặt cô “ Bé nhỏ! Chúc mừng em đã trở thành vợ anh ” anh mặc kệ cô có đồng ý hay không.

Nâng tay cô lên đeo nhẫn vào, hôn lên tay cô, sau đó anh đưa chiếc nhẫn còn lại cho cô, đeo vào tay mình nhưng Khương Tịnh Kỳ bất ngờ đến không nố thành lời.

Cô đeo nhẫn cho anh xong liền bị anh nhấc bổng lên, bế cô đến bục sân khấu.

“ Lăng Duật! là anh làm hết sao ” cô đưa mắt nhìn anh hỏi nhỏ.

Lăng Duật nhìn cô gật đầu “ Ừm! có thấy thích không? ”.

“ Có một chút ” Khương Tịnh Kỳ nói nhỏ với anh, hai má đã đỏ ửng như trái cà chua vì ngại.

“ Vậy hôn anh một cái ” Lăng Duật nhướng mài nói.

Anh cúi người, cô kiển chân hôn lên má anh một cái, bên dưới đầy rẩy tiếng vỗ tay chúc phúc cho hai người họ, anh giữ gáy cô hôn lên môi cô, mãi một lúc lâu mới chịu buông tha cho đôi môi của cô.

Khiến những người có mặt chứng kiến cũng ngại đến đỏ mặt.

Chiếc hoa cưới được cô tung ra lại rơi đúng trên người đứa em trai của Lăng Duật là Lăng Lục Phong, khoé môi anh ta giật giật nhìn bó hoa cưới từ trên trời rơi xuống ngay mình.

Lăng Khuynh Bắc mỉm cười đôi mắt tròn xoe nhìn cậu của mình khiến Lăng Lục Phong quay sang nhìn thằng bé “ Thằng nhóc thối con là đang cười cậu đúng không? ”.

“ Này! này! đừng có động vào con trai của anh mày, lo mà kiếm vợ làm một đứa đi ” Lăng Duật cầm lấy tà váy dài của cô tiến đến bàn tiệc của gia đình mà lên tiếng.

Lăng Lục Phong cứng họng không nói được nữa.

Khương Tịnh Kỳ bế Tiểu Bắc trên tay, cô hôn lên má con trai mình khiến Lăng Duật vô cùng khó chịu vì cô không hôn anh.

Anh nghiên người hôn vào má cô một cái “ Không được hôn Tiểu Bắc quá nhiều, anh sẽ ganh tị chết mất ”.

“ Anh lúc sáng còn khiến em sợ chết khiếp ” Khương Tịnh Kỳ đánh vào người anh một cái rất mạnh trách móc.

Lăng Duật cũng chỉ biết cười.

Những người ở đó chỉ biết ngán ngẫm lắc đầu hình hai con người có tình yêu đang thể hiện buổi tiệc phát cẩu lương Lăng Lục Phong chỉ biết cười trừ khi nhìn anh mình như vậy.

Cô và anh có thể sẽ không bao giờ gặp nhau nếu anh không trùng sinh, cũng sẽ chẳng thể làm lại sau cái chết của cô, thật không thể tưởng tượng được cuộc sống của anh khi không có cô bên cạnh.

Cô độc biết bao nhiêu vì vậy đời này của Lăng Duật sẽ đối với cô thật tốt.

Cũng sẽ không anh vì anh mà chấp nhận mang nặng đẻ đau để cho anh một đứa bé kháo khỉnh như Tiểu Bắc.

Anh đưa đôi mắt chứa đầy sự yêu thương “ Kỳ Kỳ! Anh thật sự rất yêu em ”.

“ Em cũng rất yêu anh Lăng Duật ” Cô hôn lên môi anh nở nụ cười như hoa mua xuân đua nở, xinh đẹp đến đọng lòng người.

.
 
Hôn Nhân Gượng Ép
Chương 50: 50: Kết Thúc


3 năm sau.

Lăng Khuynh Bắc chẳng khác nào đứa con mà Khương Tịnh Kỳ sinh ra để làm đồng minh cho Lăng Duật, hai cha còn nhà này che giấu tội cho nhau cô còn chưa tính sổ hôm nay lại dám trốn nhà đi chơi.

Cô ngồi ở sofa phòng khách, đợi hai con người trời đã tối nhưng vẫn chưa chịu về, cô nhìn đồng hồ xong liền nhìn ra cửa lớn.

Bóng dáng một lớn một nhỏ dắt tay nhau đi vào, nói cười vui vẻ, Khương Tịnh Kỳ nhìn hai người với đôi mắt tức giận.

“ Chịu về rồi? ” Giọng nói của cô vô cùng lạnh lùng nhìn hai người đang đứng bất động nhìn cô.

Lăng Khuynh Bắc nhanh chân hơn một chút, chạy lon ton lại chổ của cô đang ngồi “ Mẹ khi nãy có mua bánh ngọt cho mẹ, baba nói mẹ rất thích ăn ”.

Khương Tịnh Kỳ mỉm cười vuốt đầu con trai khiến Lăng Duật thở phào nhẹ nhõm, anh vừa bước thêm bước nữa đã bị tiếng nói của cô làm bất động tiếp.

“ Hai cha con các người mau ra kia khoanh tay lại cho tôi ” đôi mắt sắc bén của cô liếc nhìn anh.

Hai người cũng không cãi lại, nên đành khoanh tay đứng chịu phạt, anh liếc nhìn đứa con trai nhỏ, nếu không phải thằng bé muốn vào khu vui chơi thì đã không trễ thế này.

Biết trước đã để nó ở lại nhà ông bà nội thêm vài hôm nữa rồi.

Lần này cô đã thực sự tức giận rồi, có bào chữa thế nào cũng sẽ không được bỏ qua, Lăng Duật và Lăng Khuynh Bắc đưa đôi mắt vừa đáng thương vừa hối lỗi nhìn cô.

“ Lăng Duật! em hỏi anh ”
“ Anh đi đón Tiểu Bắc khoảng cách từ nhà bà nội Tiểu Bắc đến nhà chúng ta bao nhiêu phút ” Cô đứng nhìn hai người vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Lăng Duật nhìn cô thành thật trả lời “ Bà xã! là một tiếng ”.

“ Vậy tại sao anh đi đón con từ lúc năm giờ chiều bây giờ đã tám giờ tối rồi mới về hả? ” Khương Tịnh Kỳ nhìn anh, cô đã nói vấn đề này rất nhiều lần, nhưng hai cha con nhà này đều không chịu sửa, còn cùng nhau qua mặt cô.

Lúc này Tiểu Bắc liền lên tiếng giúp ba ba của mình “ Mẹ là tại con muốn vào khu vui chơi, ba chiều ý con nên mới về trễ ”.

“ Được! Vậy hai người hôm nay cũng ngủ ở ngoài đi ” Khương Tịnh Kỳ gật gù, còn dám bênh vực nhau cô thật sự đã không còn gì để nói với gia đình này nữa rồi.

Một lớn một nhỏ, cô cứ ngỡ là đang giữ hai đứa con nít không đấy.

“ Bà xã! Anh sai rồi lần sau sẽ không chiều theo ý thằng bé như vậy nữa ” Lăng Duật nghe cô bắt ngủ ở ngoài liền bật dậy nắm lấy tay cô năn nỉ.

Bắt anh ngủ ở ngoài chẳng khác nào là tra tấn anh đâu chứ, có vợ mà không được ngủ cùng thì đúng thật là tra tấn anh mà.

Anh không muốn ngủ một mình, không có cô anh không thể nào ngủ được.

Khương Tịnh Kỳ liếc mắt nhìn Lăng Duật một cái, anh liền hiểu vấn đề không dám nói nữa, đỡ Tiểu Bắc đứng dậy đi về phòng, cô tức giận là vì Tiểu Bắc rất khó ngủ, bây giờ mà còn đi tắm xong thì đến bao giờ mới ngủ.

Cô đi về phòng mặc kệ hai cha con tên kia.

Anh cùng Tiểu Bắc đi tắm hai cha con đùa giỡn cười khanh khách, tắm xong anh cho Tiểu Bắc ăn rồi mới dỗ thằng bé đi ngủ, nếu thằng bé không ngủ hôm nay của anh coi như xong.

Đừng nghĩ đến chuyện được ngủ với cô, mà anh còn bị cô mắng đến chết.

11 giờ khuya Lăng Duật mới quay về phòng, anh biết cô vẫn chưa ngủ, anh lên giường vòng tay ôm lấy cô vùi đầu vào hõm cổ cô sau đó lên tiếng “ Bà xã đừng giận lần sau không như thế nữa ”.

“ Ừm ” Khương Tịnh Kỳ khẽ ừm một tiếng, không xoay người lại nhìn anh, mà giả vờ nhắm mắt.

“ Bà xã! Anh cũng chỉ là chiều con thôi ” Lăng Duật khổ sở giải thích.

Lúc này cô mới quay sang nhìn anh, mắt đối mắt cô lên tiếng “ Lăng Duật! Anh chiều con cũng phải biết chừng mực, anh nhìn xem Tiểu Bắc sang nhà cậu nó mấy hôm cả một đám người của cậu nó liền không giữ nổi ”.

“ Sang nhà ông bà liền khiến ông bà khóc không thành tiếng ”.

“ Chưa kể đến Tần Môn cùng chú Tần của nó hack vào toàn bộ hệ thống suýt chút thì chú Dư đã khóc không thành tiếng ”.

Khương Tịnh Kỳ còn chưa tính đến chuyện anh đưa con đến công ty khiến cả một Lăng Thị nháo nhào vì thằng bé.

Anh hôn lên môi cô một cái giúp cô hạ hoả “ Ừm anh biết rồi, bà xã đi ngủ thôi cả ngày mệt như vậy rồi ” anh vòng tay ôm lấy cô.

Để cô nằm yên trong lòng mình, cằm đặt l3n đỉnh đầu của cô.

Tiểu Bắc nghịch như vậy một phần là do Lăng Duật chiều hư một phần là giống Lăng Duật hồi nhỏ, nghịch không chịu được, có lần Khương Tịnh Kỳ tức đến mức bật khóc thì thằng bé mới thôi.

Cả nhà này ba nó nó còn không sợ, vậy mà cô rất có tiếng nói, là vì cô nói thế nào thì Lăng Duật nghe thế ấy cãi một cái cô liền đuổi khỏi nhà, Lăng Khuynh Bắc sợ bản thân bị cô đuổi nên mới ngoan ngoãn nghe lời cô.

Cậu còn biết mẹ cậu vô cùng đáng sợ.

Sáng hôm sau tại Lăng Gia, Lăng Duật không đi làm anh ở ngoài sân uống cafe thì giọng của cô la thất thanh ở trong nhà.

“ Lăng Khuynh Bắc con có thôi đi không hả? đã bảo không được động vào đồ của mẹ rồi mà, con có tin mẹ bảo cậu cho con ra đảo không? ” Khương Tịnh Kỳ vô cùng tức giận cầm lấy thỏi son cô mới mua bị Tiểu Bắc nghịch hỏng mất.

Lăng Duật bên ngoài nghe cô la liền vội chạy vào, anh nhìn tan chứng vật chứng, nhìn Tiểu Bắc vẽ đầy cả nền nhà, lần này liền biết không cứu nổi con trai mình.

Cô tức giận bỏ lên phòng.

“ Mau đi xin lỗi mẹ con đi đừng để mẹ giận ” Lăng Duật nhìn con trai mình nói.

Thằng bé vậy mà cũng nghe lời chạy theo cô về phòng, thấy cô đang ngồi bất lực thì Tiểu Bắc đột nhiên hối lỗi bước lại gần cô hơn, cất tiếng gọi.

“ Mẹ ơi! Mẹ đừng giận Tiểu Bắc không cố ý đâu, Tiểu Bắc xin lỗi mẹ được không? hay Tiểu Bắc dẫn mẹ đi ăn nhé ” Cậu chui vào lòng cô ngẩn cái đầu nhỏ nói.

Khương Tịnh Kỳ cũng không cưỡng lại vẻ đánh yêu này, lấy tay nâng mặt con trai hôn một cái “ Tiểu Bắc con đừng nghịch như vậy nếu không sau này lớn lên sẽ không ai làm vợ con ”.

“ Không được chạy đến làm phiền cậu, cũng không được phá phách khi đến chổ chú Tần biết không? ” Khương Tịnh Kỳ cẩn thận nói với con trai, cô đã nghe mắng vốn đủ rồi, bây giờ cô còn không dám mang Tiểu Bắc sang nhà ông bà nữa là!.

.

Lăng Khuynh Bắc gật đầu “ Vâng ạ ”.

Cô gật đầu mỉm cười hôn lên má con trai một cái, cánh cửa phòng này lại mở Lăng Duật bước vào liền chứng kiến cảnh hai người hôn nhau.

Gương mặt anh trở nên đen như lọ nồi “ Bà xã anh cũng muốn ”
Khương Tịnh Kỳ bật cười hôn lên má anh, anh một tay bế Tiểu Bắc một tay bế cô lên, khiến cô hoảng hốt mà choàng tay sang cổ anh, sau đó liền lên tiếng.

“ Hai cha con các người thật không nói nổi ”.

“ Nhưng hai cha con anh rất rất yêu em ” Lăng Duật nhìn cô nói.

Bọn họ như vậy cả một nhà hạnh phúc, chỉ là Khương Tịnh Kỳ vẫn còn bị nghe mắng vốn dài, hai cha con này lại thường xuyên cùng nhau đến Lăng Thị.

Gia đình nhỏ đáng yêu của Lăng Tổng thường xuyên lên trang báo lớn vì quá hạnh phúc, bọn họ công khai hẳng ở ngoài, anh lại còn thường xuyên up hình cả nhà đi du lịch khiến ai ai cũng hâm mộ.

.
 
Back
Top Bottom