"Đau đau qua"
Giọng nói yếu ớt của Minh Thành vang lên tựa như có thứ gì đó vừa bóp chặt cổ của hắn.
Đầu đau như búa bổ, đôi mắt không kiềm được mà tuôn ra nước mắt không ngừng.
Hắn loạng choạng dựa vào bức tường lạnh lẽo.
Từ những mảnh ký ức vụn vỡ hắn đoán mình vừa xuyên không, gần như chắc chắn là như vậy.
Nỗi đau cùng cơn mê mang giày xéo đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi định thần lại, hắn thấy bản thân ở một con hẻm nhỏ, bên ngoài con hẻm là những cửa hiệu mang đậm phong thái châu âu thời trung cổ, nhưng lại có một cái hơi thở văn minh hiện đại kì lạ, có cửa kính, thương hiệu với logo đầy màu sắc.
"Vậy là xuyên không thật rồi?"
"Xuyên không, chuyển sinh", nôm na là đưa con người ta từ thế giới hiện đại sang một thới giới khác, đây là kịch bản kinh điển của giới tiểu thuyết và cũng là điều mà trong thâm tâm hắn hướng tới.
Ít nhất cũng đợi người ta đầu bạc răng long rồi hẳn xuyên qua chứ, báo hiếu còn chưa xong, công nghệ hiện đại còn chưa hưởng thụ hết thì lại xuyên không rồi.
Hắn âm thầm trách móc, đang tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, đang sống ở thời đại đủ loại công cụ giải trí khiến người ta chiềm đắm nhất, đột nhiên bị đưa tới một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Hắn không tránh khỏi có chút thương tâm.
Có lẽ vì đọc quá nhiều tiểu thuyết, cái kịch bản xuyên không nãy cũng chạy đi chạy lại trong đầu hắn vô số lần, sự tỉnh táo của hắn quay lại rất nhanh, mạnh mẽ áp chế nỗi bi thương trong lòng.
"Phong cách châu âu, Fantasy phương tây sao?
Chắc là khu đô thị nào đó?"
Vừa hoàn hồn được một chút, tiếng quát xé tang bầu trời bỗng vang lên.
"Hạ Lan, con khốn, ngươi dám cấu kết với [Vực Sâu] làm ra cái chuyện tày trời nàyyyyyyyyyyyyy!"
Một nam nhân tóc bạch kim, toát ra khí chất phong lưu tuấn lãng tức giận quát về phía xa, ở nơi xa ấy một nữ nhân tóc tím, dáng người nhỏ nhắn, mặc bộ khôi giáp Samurai đang cười lạnh, bình tĩnh chỉ huy binh đoàn quái vật ồ ạt tiến công.
"Ít ra vẫn giữ được thành trì, ta sẽ cầm chân ả, ngươi mau tập trung lực lượng lại đi Roland"
Giọng nói thanh thoát nhưng chẳng hề chứa tí cảm xúc nào vang lên, một nữ nhân xinh đẹp mặc bộ váy dài Gothic bước ra từ hư không, dáng hình nàng nhỏ nhắn nhưng mang theo khí chất thành thục, trưởng thành, nàng có mái tóc vàng óng ả, đôi con ngươi đỏ rực cùng làn da hơi tái nhợt.
Trên bầu trời từ phía Roland lại xuất hiện thêm hai bóng hình nữa, một nam tử khí chất nho nhã khoác lên mình bộ đạo bào xanh dương, trên tay cầm quạt, mang một phong thái ung dung mỉm cười nhìn cảnh thủy triều quái vật công kích tường thành phía xa.
Một cái khác nam nhân trung niên phong thái võ sĩ mang trong mình thanh đại kiếm cùng áo bào màu bạc lấp lánh, sắc mặt ngưng trọng nhìn về cùng một hướng với tên nam tử nho nhã kia.
"Cái mẹ gì nữa đây? [Vực Sâu], Hạ Lan, Roland, Gothic, rồi lại phong cách châu á, Trung Hoa"
Trước đủ loại tình huống hoang đường, gượng ép này, Minh Thành chỉ có thể thở dài một tiếng, dù gì cũng là dị giới, chẳng thể lấy logic thông thường của trái đất ra mà áp đặt lên đây được.
Việc trước hết là tìm cái chỗ ăn, chỗ ở.
Cũng may lúc trước khi xuyên không, vì trời quá lạnh nên bộ đồ trên người cũng khá lịch sự.
Thêm vào đó hắn, bằng cách nào đó ngôn ngữ ở thế giới này đã in sâu vào não bộ của hắn, việc này theo suy đoán của hắn là do [Thác Nước Đen] cùng vị Elf kia.
Hơn nữa hắn rõ ràng cảm nhận được trái tim của mình, đúng hơn là cả cơ thể đã có biến đổi diệu kỳ, "Ma Lực" đã xuất hiện trong cơ thể của hắn và dường như có thể tùy ý điều khiển tựa như các chi của bản thân.
Trên bầu trời bỗng nhiên đổ máu, tiếng ra lệnh chói tai vang lên, đủ loại ánh sáng nhiều màu thi nhau tỏa sáng.
"Thần tiên đánh nhau – ngước nhìn lên kẻo nổ mắt chết" hắn lại thở dài thêm một tiếng nữa, trong tình huống này lo cho bản thân là thượng sách nhất, cũng may gã Roland gì đó đã mở kết giới bảo vệ tòa thành phía dưới.
Hắn cẩn thận bước ra khỏi hẻm nhỏ, nhìn thấy người đi đường có đủ loại quần áo, có kẻ rõ ràng sang trọng, có kẻ liếc mắt cũng thấy hai chữ nghèo hèn, nhưng nhìn chung vẫn là cái phong cách Châu Âu thời trung cổ.
Và còn một điểm chung nữa, tất cả đều ngớ người tại chỗ, linh cảm mách bảo Minh Thành, hiện tượng này là do uy áp của cái người Hạ Lan kia gây nên.
Tận dụng thời cơ ngàn năm có một, ánh mắt của Minh Thành lóe lên một tia ranh mãnh.
Dù không có chỉ dẫn, chỉ theo bản năng và kinh nghiệm từ tiểu thuyết, một loại ma pháp cường hóa tốc độ thô sơ đã được khởi động.
"Xin lỗi, xin lỗi, hôm nay mượn các vị, tương lai ắt có hồi đáp"
Một bóng mờ lướt từ người này sang người khác, những con người còn đang thẫn thờ trước "Uy Áp Cường Giả" ấy không hề biết rằng ví tiền của mình đã lặng lẽ mất đi 20% số tiền.
"Trộm cũng có đạo của nó, trộm phải chừa đường cho người ta kiếm cơm, để có tiền mà trộm tiếp"
Luồn lách qua con phố nhộn nhịp đến khu chợ sầm uất, Minh Thành chẳng biết mình đã "mượn" được bao nhiêu tiền, mà dù sao người "bị mượn" cũng có nhớ mặt người "được mượn" đâu.
Trong góc khuất của một quản trường yên bình, hắn lặng lẽ dừng chân, thống kê lại "chiến lợi phẩm" mà mình vừa thu thập được.
Vừa thở dốc được mấy hơi, đập vào mắt hắn là một tên đàn ông trung niên đang có hành động "không chính chắn" với một cô gái rõ ràng là chưa đến tuổi, khuôn mặt thẫn thờ của cô bé vẫn còn đọng lại nét hoảng sợ.
Bản chất của hắn không phải là lưu manh mà là vô liêm sỉ, nhưng ít ra trong thâm tâm hắn vẫn là một người tốt, một người tốt đủ để nhận một tấm bằng "công dân lương thiện".
"Nam tử hán – đại trượng phu, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ"
Hắn nhanh nhảu luồn vào túi áo của gã đàn ông trung niên, lôi ra một xấp hồ sơ cùng một cái chứng minh thân phận.
Với tư thế sẵn sàng hủy công cụ gây án của tên biến thái, hắn lật xem mớ hồ sơ cùng chứng minh thân phận ấy.
"Ồ" Minh Thành hơi kinh ngạc trước thứ mình vừa thấy.
Đại loại nội dung hồ sơ là số vật liệu còn dư sau khi thi công đoạn tường thành phía Tây Bắc, cùng cách thủ tiêu số nguyên vật liệu ấy thành tiền.
"Xem ra mình phát tài rồi"
Vừa dứt câu, Minh Thành tung cước vào công cụ gây án của tên biến thái, hắn cũng không quên trả lại hô sơ tham nhũng cho tên kia, dù gì hắn cũng chẳng định dính dáng đến mớ phiền phức này.
Tất nhiên, hắn có rất nhiều cách để biến thông tin mình vừa có được trở thành những đồng vàng lắp lánh.
Cô gái tội nghiệp cũng được hắn nhiệt tình vác đi tựa như vác bao tải đến một nơi an toàn khác.
*
Một lúc sau, dưới bóng cây thoáng mát, Minh Thành đã đổi sang một bộ đồ phổ thông so với cư dân nơi đây, kèm theo một chiếc áo choàng trùm đầu, tổng thể vừa nhìn đã thấy hai chữ "Bất lương" đang tỏa ra từ con người hắn.
Đôi mắt của cô gái tội nghiệp bắt đầu lấy lại thần thái.
"Khoảng 40 phút kể từ khi mình chuyển sinh tới đây, những người bị tác động bởi uy áp của Hạ Lan bắt đầu khoi phục"
Hắn nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ trong tiệm cà phê gần đó mà lầm bầm.
"Ma pháp cường hóa thể chất duy trì liên tục suốt 25 phút, lượng tiêu hao 1/10 tổng lượng ma lực"
Ý thức cô gái đã trở nên rõ ràng, cô lấy hơi định hét toáng lên, nhưng bàn tay của Minh Thành đã nhanh chóng bịt miệng cô lại
"Tôi vừa cứu cô khỏi tên biến thái đấy, đừng tạo thêm phiền phức, tôi không hại cô"
Hắn dùng ngôn ngữ của thế giới này lưu loát nói, nét hoảng hốt của cô gai đã có phần dịu đi, hắn liền bỏ tay ra miệng cô.
"Cảm cảm..
ơn"
Dù ý thức đã khôi phục nhưng cơ thể cô gái vẫn mềm nhũn vô lực, thấy người trước mặt không làm hại mình đồng thời còn chủ động lùi xa cô, nỗi bất an trong lòng cô cũng dần nguôi ngoai.
"Tôi hỏi cô vài việc được chứ?"
Sau khi trải qua nguy hiểm cũng như ảnh hưởng từ Hạ Lan khả năng cao cô ta sẽ thành thật.
Hoặc ít nhất là thành thật với ân nhân như mình.
Cô gái ấy gật đầu.
"Cô biết nơi nào thuê nhà giá rẻ không, loại rẻ nhất ấy hoặc là tầm hơi rẻ cũng được, miễn là không phải ở chung với người khác là được"
"12 phố Wass, nói là quen chè đậu đỏ"
"Tôi là người ngoài mới tới đây, có công việc nào ổn không, tôi biết chữ và giao tiếp cũng không tệ"
"Cái này, cậu tới cổng thành số 7, tìm cha tôi"
"Cha cô?"
"Phải, anh có thể hỏi lính canh ở đó, nói là tìm trạm trung chuyển của Dan Blackwood"
"Cuối cùng, cô tên gì, cô có thể cho tôi chút tiền không, trên đường đến tôi gặp tai nạn, nên hơi khó khăn"
Hắn vừa nói vừa đưa tay ra tựa như ăn xin, lúc này cô sắc mặt cô gái thật sự rất phong phú, vừa đỏ mặt ngại ngùng lại vừa khinh thường, nhưng cuối cùng cô vẫn móc ra 2 đồng bạc đưa cho cậu.
Bạc vừa tới tay, cô gái đã thoăn thoắt chạy đi mất.
"Tôi tên Anna"
"Chết tiệt hết gặp biến thái tới gặp ăn xin"
"Cảm ơn tiểu thư Anna"
"Tiểu thư thật là thật thà quá đi ~"
Minh Thành giả vờ như không nghe câu trách móc của Anna, hắn từ từ ra khỏi gốc khuất, bước vào tiệm cà phê gần đó, nhàn nhã thưởng thức 1 cốc cà phê sữa cùng tờ báo mới phát hành trên tay.
Nhờ thông tin trên tờ báo hắn biết được tòa thành này tên là Eldas, một trong những khu đô thị lớn của vương quốc Stavias vốn được cai trị dưới quyền của Huyết Tộc Nữ Vương Eris Umbralune.
Hình ảnh vị Nữ Vương nhỏ nhắn mà xinh đẹp này đã trở thành hình ảnh rất phổ biến với công chúng.
Trên những đồng tiền của Stavias đến những biển hiệu, những gốc nhỏ của đường phố cũng có thể dễ dàng bắt gặp chân dung của vị Nữ Vương này.
Nữ Vương chẳng nên tự mình ra trận như vậy chứ.
Ánh mắt của hắn dán vào phần quảng cáo trên tờ báo, ở đó có thuê nhà giá rẻ tại 12 phố Wass, có tuyển nhân viên tại các trạm trung chuyển, lương lao động ở đấy nhìn chung khá hơn lương công nhân bình thường.
Giáo dục vẫn chưa hoàn toàn phổ cập hết cho công chúng ở thế giới này, vì vậy tỉ lệ mù chữ còn rất cao, nhưng cũng nhờ vậy mà biết chữ đã trở thành ưu điểm để có một công việc tương đổi ổn định.
Mãi mê đọc báo hắn không hề nhận ra tên phục đang lại gần, mang theo mùi hương từ bữa trưa đầu tiên của hắn tại thế giới khác dịu dàng đánh thức hắn.
Hiển nhiên, mọi người đã tỉnh lại khỏi cơn mê mang từ "uy áp cường giả".
Họ quay lại hoạt động bình thường với chỉ một chút hoảng sợ và khẩn trương, có vẻ chuyện này tương đối dễ tiếp nhận đối vợi họ.
Điều này cũng khẳng định một điều rằng thế giới này không hề yên bình.
Bánh mì kẹp thịt heo bằm nóng hổi cùng sốt tiêu đen, nếu ở trái đất hẳn bây giờ bữa trưa của hắn đã là món cơm tấm thân thuộc nhưng rất tiếc, bây giờ cuộc sống của hắn đã bị đảo lộn hoàn toàn.
"Cậu thấy cái tên nào là phổ biên nhất"
Hắn bình tĩnh hỏi người phục vụ, tên phục vụ có vẻ hơi ngạc nhiên, hắn trả lời
"Alex, Steve, John, Dan và...
Lucas"
"Còn họ thì sao cậu nghĩ họ nào phổ biến nhất?
Tên phục vụ có hơi hoang mang trước câu hỏi có phần kì lạ này nhưng hắn vẫn trả lời.
"Chắc là Smith, Wilson"
Minh Thành gật đầu cười
"Cảm ơn cậu"
Sau khi tên phục vụ rời đi, Minh Thành bắt đầu lẩm bẩm.
"12 phố Wass, Lucas Wilson...."
"Sẽ trở thành Hoàng Đế Ma Thuật"
Hắn có chút buồn cười trước suy nghĩ có phần trẻ con của mình
Dù gì cũng đã xuyên không rồi, ít ra cũng phải để lại dấu ấn gì đó.