Ngôn Tình Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 200: Quan Thư môn chủ



 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 201: Tiêu Nhạc Bạch



 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 204: Kết cục (thượng)



 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 205: Đến đón nữ nhân của ta



 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 206: Trận quyết chiến cuối cùng



 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 207: Ngoại truyện 1: Gió đông nắng chiều (một)


Trấn Dương Tỉnh là một trấn nhỏ nằm ở Bắc Cương, dân số không hề đông, nhưng gần đây nơi này lại cực kỳ náo nhiệt. Quân đội An Lăng Vương dẫn theo đóng quân ở ngoài trấn này vài dặm, ngày thường, thường xuyên sẽ có quan binh đến đây tiêu khiển, cũng kéo theo buôn bán nhỏ ở nơi đây. Giống như một nhà bán canh dê ở đầu phố, bắt đầu từ mùa đông, làm ăn cực kỳ tốt. Còn có cửa hàng bán son phấn ở cuối phố, thường xuyên có quan binh coi lại, mua một chút son phấn, tặng cho nữ tử mình phải lòng.
Hoàng hôn một ngày nọ, bà chủ Lưu Nhị Nương của tiệm canh dê vừa mới đón tiếp vài quan binh uống canh dê, nàng ân cần bưng cho mỗi người một bát canh dê nóng, lập tức trên cả con phố dường như đều tràn ngập mùi canh thịt dê.
"Quan gia, khó khăn lắm mới trông ngón được các ngài đến, canh thịt dê thơm ngào ngạt đây, nhân lúc còn nóng thì uống đi." Lưu Nhị Nương cười ha ha chào đón.
Mấy người nhận lấy bát, cúi đầu bắt đầu uống. Mấy người này là khách quen ở chỗ nàng, thường ngày lui đến đều vừa nói vừa cười, không biết vì sao hôm nay đều im lặng. Nếu như là trước đây, e rằng lúc này đã sớm bắt đầu vui đùa với Lưu Nhị Nương rồi.
Lưu Nhị Nương phát hiện có chuyện, thức thời không quấy rầy bọn họ nữa. Bốn người uống vài ngụm canh thịt dê, một người trong đó bèn đập bàn nói: "Giờ làm thế nào mới được đây, đã bôn ba mấy ngày rồi, vẫn chưa tìm được dược liệu, về đến quân đội không biết bàn giao thế nào."
Một quan binh khác cảnh giác liếc mắt nhìn tứ phía, thở dài một tiếng nói: "Đừng nói lung tung."
Lúc này bốn quan binh mới im lặng húp sùm sụp hết bát canh, ném mấy đồng tiền lại rồi rời đi.
"Quan gia, đi thong thả, thường xuyên tới nhé!" Lưu Nhị Nương hô lên giòn giã.
Tiễn mấy quan binh uống canh thịt dê kia đi, nhìn sắc trời có chút âm u, người trên đường cũng dần dần thưa thớt, Lưu Nhị Nương bèn muốn đóng cửa sớm. Đã sắp cuối năm rồi, trong nhà có một số chuyện dù sao cũng khá bận. Nàng đang định kêu nam nhân nhà mình đóng cửa, đột nhiên nghe thấy trên đường có người nói: "Cho một bát canh thịt dê, nửa cân bánh áp chảo."
Giọng nói này rất trong trẻo, cực kỳ dễ nghe. Lưu Nhị Nương ló đầu nhìn qua, thì thấy trên đường có một con ngựa gầy, phun thở phì phì, có thể thấy là đã gấp rút đi đường, con ngựa này có chút mệt mỏi. Người trên ngựa, lại càng phong trần mệt mỏi, trên người mặc y phục dính đầy gió bụi, mơ hồ nhìn ra, là y phục chất liệu thượng hạng. Áo khoác bên ngoài không phải màu trắng cũng không phải màu xám, chắc hẳn trước đây cũng là màu trắng, bị gió Bắc Cương thổi mang theo bụi bặm, đã biến thành màu này.
Người trên ngựa hình như là một nữ tử, dáng người rất yểu điệu, chỉ là không nhìn rõ gương mặt nàng, bởi vì nàng đang nằm nhoài trên ngựa liên tục ho khan, rõ ràng là đã bị bệnh. Tiếng ho khan khàn khàn tuyệt đối không phải người vừa mới nói muốn uống canh thịt dê. Thế nhưng, lúc này trên đường ngoài nữ tử này ra, không còn ai khác, Lưu Nhị Nương có chút nghi hoặc. Đang nhìn quanh, chợt nghe thấy tiếng nói trong trẻo lại truyền đến: "Một bát canh thịt dê, nửa cân bánh nướng áp chảo."
Lưu Nhị Nương kinh hãi nhảy dựng lên, bởi vì lần này nàng ta đã nghe chính xác, âm thanh thật sự truyền đến từ nữ tử kia, nhưng rõ ràng nữ tử vẫn đang ho khan, rõ ràng không phải nữ tử nói. Lại cẩn thận nhìn giây lát, Lưu Nhị Nương mới phát hiện, một con vẹt nhỏ lông trắng mỏ đỏ đứng trên vai nữ tử, đang nhìn chằm chằm nàng ta bằng vẻ mặt sáng láng. Lưu Nhị Nương đột nhiên hiểu ra, thì ra là con vẹt nói chuyện. Con vẹt này lại biết bắt chước, điều nó nói, chắc hẳn là ý tứ của chủ nhân.
Lưu Nhị Nương vội vàng đáp: "Khách nhân mời vào trong, canh dê bánh nướng lập tức chuẩn bị xong."
Một lát sau nữ tử mới ngừng ho, xoay người xuống ngựa, nói với Lưu Nhị Nương: "Bà chủ, có thể cho ngựa ăn một chút không?" Giọng nói của nữ tử không hề trong trẻo dễ nghe, giống như tiếc nhạc phát ra từ hồ cẩm bỏ không đã lâu, lại như mang theo một cảm giác khàn khàn mị hoặc.
Lưu Nhị Nương vội vàng nhận dây cương, gọi nam nhân nhà mình tới dắt ngựa đi cho ăn. Nữ tử tự mình vào cửa hàng, tìm một cái bàn gần đó rồi ngồi xuống, Lưu Nhị Nương đi làm việc. Một lát sau đã bưng một bát canh thịt dê và vài cái bánh nướng áp chảo lên.
"Cơn ho khan này của cô nương hẳn là do gió lạnh, uống chút canh nóng vừa hay xua hàn, nói không chừng sẽ đỡ ho khan." Lưu Nhị Nương ân cần nói. Nàng ta đã nhìn ra, hình như nữ tử này bị bệnh, sắc mặt trắng bệch, giữa lông mày cũng mang theo vẻ mệt mỏi, cũng không biết, một nữ tử đơn độc thế này, vì sao phải gấp rút đi đường giữa mùa đông.
Tần Cửu không để ý đến ánh mắt của Lưu Nhị Nuowng, lấy khăn gấm ra lau tay, uống một ngụm canh thịt dê, ngước mắt nói: "Bà chủ nói rất đúng, canh thịt dê này nấu thật ngon, vừa hay có thể xua hàn."
"Vậy cô nương uống thêm một chút đi, lát nữa ta lại mang thêm cho cô một bát, không thu ngân lượng." Xuyên qua hơi nóng mờ mịt của canh dê, Lưu Nhị Nương đã nhìn thấy trong mắt phượng xinh đẹp của nữ tử hiện lên vẻ buồn thương, bèn không nhận được mà nói.
Tần Cửu thấy bà chủ người có lòng nhiệt tình, không nhịn được mỉm cười, "Không thu ngân lượng thì không được."
Bà chủ lại nhìn lướt qua y phục trên người Tần Cửu, đều là chất liệu cực tốt, mơ hồ nhìn ra được còn là áo cưới. Trời lạnh giá thế này, một nữ tử xuất thân phú quý đi xa một mình, phân nửa là đào hôn*. Trong đầu nàng ta lập tức tự hư cấu nên một kịch bản, tiểu thư nhà giàu đào hôn chạy trốn, đến biên cương đi tìm ý trung nhân của mình. Ý trung nhân của nàng ấy mà, chắc chắn là người trong quân doanh. An Lăng Vương đóng quân ở đất này, trong quân đội của hắn không thiếu Kim Ngô Vệ xuất thân danh môn.
*đào hôn: trước lúc cưới bỏ nhà trốn đi.
"Bà chủ, có phải quân đội của An Lăng Vương đóng quân cách nơi này không xa?" Tần Cửu hỏi.
Lưu Nhị Nương ngây người, xem ra mình đã đoán đúng rồi, vội vàng gật đầu, nhiệt tình nói: "Phải, ở ngay mười dặm phía Bắc bên ngoài trấn Dương Tỉnh, bình thường thường xuyên tập luyện, đến gần đó có thể nghe thấy tiếng vó ngựa rung trời. Cô nương đang muốn đến quân đội tìm người sao?"
Tần Cửu nào biết ý nghĩ trong lòng Lưu Nhị Nương, nàng xé nhỏ bánh nướng ngâm vào trong canh thịt dê, thong thả ăn, "Phải, ta có một ca ca trong quân đội, ta tới đây thăm huynh ấy. Nghe nói, gần đây đã đánh thắng một trận?"
Nhắc tới trận chiến đó, Lưu Nhị Nương rất phấn khởi, "Đúng vậy, An Lăng Vương dẫn quân đẩy lùi quân địch đi mấy dặm, nghe nói đã đánh thắng lớn một trận."
"Bà chủ có nghe nói thương vong trong quân đội thế nào không?" Tần Cửu hỏi.
Nàng từ chỗ Liên Ngọc Nhân nghe nói Nhan Túc đã bị trọng thương, muốn thăm dò một chút tin tức từ chỗ Lưu Nhị Nương.
Lưu Nhị Nương thở dài nói: "Có câu nói, diệt địch một vạn, tự tốn ba ngàn, nhất định là có thương vong, có điều, quan trọng là đã thắng rồi, không phải sao?"
Tần Cửu gật gật đầu, rõ ràng chuyện Nhan Túc bị thương, dân thường không thể nghe được chút tin tức nào, có thể thấy quân đội giấu rất kín.
Thấy được trong quân giấu rất kín.
"Có điều, chắc hẳn thương vong thật sự không nhỏ. Vừa nãy có mấy quan binh đến chỗ ta uống canh thịt dê, đều than ngắn thở dài, nghe nói là cần tìm dược liệu nào đó mà không tìm được."
Trong lòng Tần Cửu trầm xuống, uống xong bát canh dê, trả ngân lượng, dưới sự chỉ dẫn nhiệt tình của Lưu Nhị Nương, đi ra bên ngoài trấn.
Từ sau cuộc chiến ở Thiên Thần sơn, Tần Cửu và Nhan Duật mỗi người đi một ngả. Âm thầm xuống núi rồi, ban đầu chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để kết thúc cuộc đời, nhưng từ miệng một thị nữ của Thiên Thần tông lại biết được, Tô Vãn Hương đã đến Bắc Cương. Hôm đó toàn bộ tinh thần của nàng đều đặt lên trận đấu với Liên Ngọc Nhân, quên nói cho Nhan Duật, Tô Vãn Hương biết dịch dung. Sơ suất này lại khiến Tô Vãn Hương tránh được truy nã của Nhan Duật, một lần nữa trốn thoát. Nàng ta đến Bắc Cương, vậy thì chính là đi tìm Nhan Túc. Tần Cửu không yên tâm, bèn cưỡi ngựa không dừng vó, tìm thẳng đến đây.
Ra khỏi trấn, đi được vài dặm, đã nghe thấy phía trước có một tràng tiếng động giống như sấm dậy vang rền. Âm thanh đó chấn động đến mức mặt đất gần như rung lên, trước đây Tần Cửu không hiểu, nhưng tự mình trải qua chiến sự lần trước, nàng đã biết, đây là tiếng vó ngựa của ngựa chiến, chắc hẳn phía trước chính là quân doanh, quân đội Đại Dục đang tập luyện.
Hoàng Mao kinh hãi bay lên khỏi lưng nàng, vội vã bay lên không trung đi kiểm tra.
Tần Cửu ghìm ngựa, híp mắt nhìn sang cát bụi cuốn lên ở phía trước.
88888
Đêm đến, phó tướng Tạ Địch Trần trong quân doanh đã dùng xong bữa tối, đến soái trướng của Nhan Túc một chuyến, rồi vội vàng quay về trướng của mình. Bốn quân sĩ hắn phái ra ngoài tìm thuốc đã quay về, đang quỳ thành một hàng trong trướng hắn.
Tạ Địch Trần chắp tay bước vài bước, lạnh lùng nói: "Thuốc giải này chỉ có Bắc Diệp quốc mới có?"
Một quân sĩ trong số đó gật đầu thưa: "Độc dược chế tạo từ hoa của hoa Na Thứ - cây độc sinh trưởng ở Bắc Diệp quốc, loại độc này chỉ có rễ của hoa Na Thứ mới có thể giải được."
Tạ Địch Trần đấm một quyền lên bàn, cau mày không nói gì.
"Các ngươi lui ra đi, tuyệt đối giữ bí mật, chuyện này không thể tiết lộ ra ngoài, bằng không xử lý theo quân pháp."
Bốn người đồng loại đáp "Vâng", dập đầu đi ra ngoài.
Tạ Địch Trần tâm sự trùng trùng ngồi trước bàn, mặt ủ mày chau. Hắn cầm bản đồ da dê trên mặt bàn lên, tra xét cẩn thận, liếc mắt vài cái, đột nhiên cảm thấy có chút bất thường. Rõ ràng hắn nhớ, khi hắn ra ngoài, bản vẽ này đã cuộn lại đặt ở bên trong sách, vì sao lại trải trên bàn?
Đã có người vào trong trướng? Nghĩ như thế, đột nhiên cảm thấy trong trướng có điều khác thường, đột nhiên quay đầu, chỉ thấy một người vòng ra khỏi bình phong. Tạ Địch Trần giống như đã trông thấy quỷ, kinh hãi nói: "Là ngươi? Tại sao ngươi đến đây?"
Tần Cửu ôm Hoàng Mao từ từ đi ra, khóe môi hàm chứa nụ cười như có như không, khóe mắt hơi nhướn, thản nhiên nói: "Tạ công tử thân là phó tướng trong quân, không ngờ lại sơ xuất như thế, có người vào trong trướng, lại không hề hay biết."
Vẻ mặt Tạ Địch Trần lúng túng, đúng là hắn đã sơ xuất rồi.
"Cửu gia không ở trong kinh hưởng phúc, lại không ngại vất vả từ kinh thanh chạy đến, không biết là đến giám sát trận chiến, hay là đến giám sát quân đội, hay là đến trợ chiến?" Tạ Địch Trần vốn không có thiện cảm với Tần Cửu, nữ tử này hại Nhan Túc suýt chút nữa thì chết trong thiên lao, mặc dù cuối cùng đã nhặt lại được mạng, nhưng đã mất ngai vàng. Trong mắt hắn, Tần Cửu chính là một yêu nghiệt. Hiện giờ yêu nghiệt lại xuất hiện trong quân doanh, sao có thể khiến hắn không đề phòng.
Tần Cửu đưa ngón tay v**t v* lông vũ của Hoàng Mao, che miệng bắt đầu ho khan vài tiếng. Bát canh thịt dê kia rất có tác dụng, đã áp chế ho khan, vừa rồi trốn ở trong trướng, mới không đến mức bị Tạ Địch Trần phát hiện. Chỉ là, cũng chỉ áp chế được một lúc mà thôi.
Tạ Địch Trần cau mày nhìn Tần Cửu vẫn chưa ngừng ho khan, thật sự có chút luống cuống tay chân. Dường như đến lúc này, hắn mới chú ý đến vẻ bụi bặm mệt mỏi khắp người Tần Cửu. Mà nhìn sắc mặt trắng bệch của Tần Cửu, rõ ràng nàng đã bị bệnh. Một người trúng gió lạnh ho khan cũng không đến mức như vậy, xem dáng vẻ của nàng thì không phải bệnh bình thường, trong lòng Tạ Địch Trần không khỏi ngạc nhiên xen lẫn hoài nghi, vì sao nữ tử kia lại biến mình thành thế này?
Vất vả lắm mới ngừng được ho khan, Tần Cửu ngước mắt hỏi: "Liên Thành đã bị thương trúng độc? Ngươi tìm thuốc giải, là tìm cho chàng?"
 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 208: Ngoại truyện 2: Gió đông nắng chiều (hai)


Tạ Địch Trần thản nhiên nhíu mày nói: "Thì ra Cửu gia đến thăm vương gia, vậy thì lại phiền Cửu gia lo lắng rồi. Vương gia mạng lớn, chỉ là đã bị thương nhẹ, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏi."

Tần Cửu cười lạnh: "Vết thương nhẹ? Không phải là chỉ có rễ cây hoa Na Thứ của Bắc Diệp quốc mới có thể giải độc sao?" Tạ Địch Trần im lặng một lát, liếc nhìn dáng vẻ yếu đuối không chịu nổi gió của Tần Cửu một cái, ngồi ở trong trướng một lát, cuối cùng trên người Tần Cửu đã có chút ấm áp, chỉ là sắc mặt vẫn trắng bệch không có chút huyết sắc, "Trong lần đại chiến trước vương gia bị trúng tên bắn lén, ban đầu không hề nghiêm trọng, chỉ là mũi tên đó có độc, vết thương rất khó lành hẳn. Độc trong cơ thể vương gia chưa thể loại trừ hoàn toàn, liên tục rơi vào trạng thái hôn mê. Cửu gia biết đượcc chuyện này thì sao, hình như sức khỏe của ngươi không tốt, lẽ nào ngươi vẫn có thể đến Bắc Diệp quốc lấy thuốc giải về sao? Hiện giờ hai nước giao chiến, e rằng lẻn vào Bắc Diệp quốc không dễ."

Tần Cửu không tiếp lời Tạ Địch Trần, "Chuyện ta đến đây, tạm thời đừng nói cho vương gia. Có một số chuyện chắc hẳn Tạ tướng quân vẫn chưa biết, Tô Vãn Hương đã chạy thoát khỏi thiên lao, đang trên đường đến đây, cũng có thể đã đến trước ta một bước, ta đến vốn là để bắt Tô Vãn Hương, mong Tạ tướng quân chú ý nhiều hơn, tuyệt đối không thể lơ là."

"Cửu gia muốn bắt Tô Vãn Hương, đâu cần phiền phức như vậy. Trong quân doanh của ta canh phòng nghiêm ngặt, sao có thể để ai cũng tùy tiện trà trộn vào được." Tạ Địch Trần cau mày nói.

Tần Cửu chậm rãi đứng dậy nói: "Tạ đại nhân, ngươi nghĩ rằng canh giữ của thiên lao trong kinh như thế nào?" Tạ Địch Trần lập tức im lặng, đương nhiên thiên lao canh phòng nghiêm ngặt, nhưng chẳng phải Tô Vãn Hương đã trốn thoát ra ngoài?

"Nàng ta biết thuật dịch dung, phải đề phòng!" Tần Cửu lạnh lùng nói, vẫy tay ra hiệu cho Hoàng Mao bay tới, quay người lập tức đi ra bên ngoài đại trướng.

"Trước khi ta quay về, chăm sóc tốt cho vương gia." Giọng nói lạnh lùng bay đến từ cửa, mà bóng dáng của nàng bỗng chốc đã biến mất bên ngoài cửa trướng. Lúc này Tạ Địch Trần mới phản ứng lại, nữ nhân này, thật sự đã đi đến Bắc Diệp quốc tìm thuốc rồi. Hắn đứng dậy chạy ra khỏi trướng, Bây giờ đến Bắc Diệp quốc, chẳng phải giống như đi tìm đường chết, nếu như nàng ta chết rồi, hắn biết ăn nói với vương gia như thế nào. Thế nhưng, gió đông bên ngoài trướng thét gào, hoàn toàn tối đen, đâu còn có bóng dáng của nàng.

Những ngày tiếp theo, đối với Tạ Địch Trần mà nói, quả thực là dày vò, hắn lo lắng cho Nhan Túc vẫn đang hôn mê, cũng lo lắng cho Tần Cửu không biết trời cao đất dày kia.

Vì sao nữ nhân đó vẫn chưa quay lại?

Buổi tối của hai ngày sau. Tạ Địch Trần đang dạo bước trong phòng, cửa trướng một lần nữa bị đẩy ra.

Ngọn nến bị gió lạnh thổi đến làm cho chập chờn không ngừng, dưới ánh đèn lờ mờ, Tạ Dịch Trần nhìn thấy một nữ tử người mặc trang phục của Bắc Diệp quốc đi vào, khuôn mặt của nàng, không ngờ là dung mạo của Tần Cửu. Nàng lấy từ trong túi ra mấy cây thảo dược liền rễ, lạnh lùng nói: "Đây là hoa Na Thứ, mau chóng đi sắc thuốc cho vương gia!"

Tần Cửu nói xong một lượt, lập tức yếu đuối ngã xuống ghế dựa. Nàng không bị thương, chỉ là mệt mỏi tột độ, chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt một lát. Chờ đến khi Tần Cửu tỉnh dậy, đã là tối của ngày hôm sau. Theo lời Tạ Địch Trần nói, Nhan Túc đã uống thuốc giải, mặc dù vẫn chưa tỉnh lại, nhưng độc đã được giải, không cần lo lắng đến tính mạng.

Tần Cửu đang định đi thăm Nhan Túc, cửa trướng đột nhiên bị người ta đẩy ra, nhị đệ Tạ Trạc Trần của Tạ Địch Trần bước nhanh vào. Sắc mặt hắn trắng xám, biểu cảm nôn nóng, xem dáng vẻ là đã xảy ra chuyện lớn. Nhìn thấy Tần Cửu, thoạt đầu hắn ngẩn ra, nhưng hình như không rảnh chú ý đến nàng, bước nhanh đến trước mặt Tạ Địch Trần, ghé tai nói thầm vài câu gì đó. Sắc mặt Tạ Địch Trần thoắt cái đã biến đổi, đưa tay túm lấy vạt áo trước ngực hắn, quát hỏi: "Ngươi nói cái gì? Ngươi làm ăn kiểu gì thế, không phải ngươi vẫn luôn trông giữ bên cạnh vương gia hay sao?"

"Vừa nãy có chuyện nên đệ mới ra ngoài một chuyến, sau khi về lại nghe nói vương gia đã được dược đồng đưa đi tìm quân y rồi. Thế nhưng, quân y và dược đồng lại nói hoàn toàn không nhìn thấy vương gia. Đệ đã phái người tìm kiếm ở quanh đây, hiện giờ bên ngoài gió tuyết rất lớn, ngay cả dấu chân cũng bị chôn vùi, đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Ca, huynh nói xem, vương gia ngài ấy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?" Thời tiết lạnh như thế, trên trán Tạ Trạc Trần vẫn toát mồ hôi lạnh li ti.

Tần Cửu vừa nghe đã hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, không thấy Nhan Túc đâu, dược đồng đưa Nhan Túc đi rõ ràng là do Tô Vãn Hương cải trang. Dù thế nào nàng cũng không ngờ, Nhan Túc lại dễ dàng bị Tô Vãn Hương đưa đi như vậy, vốn dĩ nàng không muốn làm kinh động Nhan Túc rồi bắt Tô Vãn Hương đi. Tạ Địch Trần đi liền ba vòng trong trướng, khoanh tay đứng ở trước mặt Tần Cửu nói: "Cửu gia, nói như vậy, dược đồng kia chính là do Tô Vãn Hương cải trang rồi."

Tần Cửu gật gật đầu, hỏi: "Địa hình nơi này thế nào?" Tạ Địch Trần nói: "Phía sau quân doanh là một sườn núi, vòng qua sườn núi, phía sau chính là nhánh của dãy núi Ngọc Tuyết, e rằng nàng ta đã đưa vương gia đến trốn ở ngọn núi đó rồi. Trạc Trần, dẫn người đi soát núi."

Tần Cửu bỗng nhiên nói: "Tạ tướng quân chờ một chút, nếu như phái người đi soát núi, bị Tô Vãn Hương phát hiện, đêm tối như vậy, nếu như nàng ta cố tình trốn tránh, rất khó tìm được, chi bằng để vẹt đi tìm đi."

Tần Cửu ôm Hoàng Mao vẫn đang uống rượu lên, v**t v* lông trắng trên người nó, nhỏ giọng nói: "Hoàng Mao, đêm lạnh gió to, trọng trách tìm vương gia dựa vào ngươi đó, đi đi!"

Hoàng Mao mổ vào lòng bàn tay Tần Cửu, vỗ cánh bay ra ngoài. Đêm lạnh như thế, Tô Vãn Hương đã đưa Nhan Túc đi, đến được nơi ẩn nấp, nhất định nhóm lửa sưởi ấm, nếu như có ánh lửa, sẽ không thoát được ánh mắt của Hoàng Mao. Nếu như phái người gióng trống khua chiêng đi soát núi, Tô Vãn Hương nghe thấy động tĩnh chắc chắn sẽ dập lửa, đến lúc đó sẽ khó tìm được hơn. Tạ Địch Trần ở trong trướng hoàn toàn không tài nào ngồi yên, không ngừng cất bước, có thể thấy trong lòng lo lắng đến tột cùng. Tần Cửu nhíu mày kiên nhẫn chờ đợi, nhưng trong lòng cũng không bình tĩnh được. Nàng rất lo lắng, Nhan Túc vẫn chưa tỉnh lại, tình hình hiện giờ, chẳng phải để mặc Tô Vãn Hương sắp xếp sao.

Thời gian chờ đợi lại dài đến thế. Khi Hoàng Mao quay về, Tần Cửu cho rằng đã trôi qua rất lâu, thực ra cũng mới chỉ qua thời gian đốt vài nén nhang. Tạ Địch Trần ở trong doanh trại, để phòng khi Bắc Diệp quốc mang quân đi tập kích thì trong quân doanh không có chủ tướng. Tần Cửu và Tạ Trạc Trần dẫn quân đi tìm.

Bầu trời tối đen như mực, đèn khí đá treo trước quân trướng đã chiếu sáng tuyết rơi khắp bầu trời, so với lúc Tần Cửu mới tới còn đổ nhiều hơn. Đêm lạnh tuyết lớn, đường cực khó đi, Tần Cửu trên đường đi, không biết đã ho bao nhiêu lần. Đêm lạnh bôn ba sẽ tăng nhanh tốc độ đứt đoạn của gân mạch, Tần Cửu biết, thời gian của mình càng lúc càng ngắn đi.

Hoàng Mao dẫn bọn họ đến trước một sơn động, nơi này cực kỳ khuất, rất khó phái hiện, cũng may mà Hoàng Mao bay tới từ nơi cao, nhìn thấy ánh sáng hiện ra từ kẽ hở phía trên.

Tần Cửu và Tạ Trạc Trần vừa vào động, đã nhìn thấy vết máu uốn lượn trong động.

Một đống lửa cháy trong sơn động, nhìn vào theo vết máu, đã thấy Nhan Túc. Hắn nằm trên mặt đất, trên người mặc áo bông rất dày, nhưng máu tươi vẫn thấm ra trước ngực. Mượn ánh lửa toát ra từ đống lửa, có thể nhìn thấy khuôn mặt hắn, sắc mặt hắn trắng bệch, lông mi rủ xuống, hai mắt nhắm nghiền, bên khóe môi còn có một chút vết máu, rõ ràng đã hôn mê.

Trong giây phút đó, Tần Cửu lại sợ đến mức không dám bước tới. Nàng sợ một khi nàng bước tới, sẽ nhìn thấy gương mặt không có sức sống của hắn, chạm vào bàn tay lạnh giá của hắn.

"Tần Cửu, ngươi đã tìm được rồi?" Trong bóng tối ở tận sâu trong sơn động, Tô Vãn Hương ôm mấy cành củi khô đi đến. Vừa rồi nàng ta ở bên trong ngồi nhặt củi, Tần Cửu lại không chú ý đến nàng ta.

"Tô Vãn Hương, ngươi muốn làm gì?" Tần Cửu lạnh giọng hỏi.

Tô Vãn Hương nhìn chằm chằm Tần Cửu bằng ánh mắt lạnh buốt, đột nhiên đổi thành gương mặt tươi cười nói: "Ta chỉ muốn đưa chàng đi, chỉ cần có thể để ta đưa chàng đi, từ bây giờ ta sẽ không xuất hiện ở trước mặt ngươi nữa."

"An Lăng Vương muốn đi đâu, cũng không đến lượt kẻ khác đưa. Ngươi muốn đưa ngài ấy đi, đã hỏi ngài ấy chưa?" Tần Cửu lạnh lùng nói, cất bước muốn đi về phía Nhan Túc.

Tô Vãn Hương ném củi khô trong tay xuống, chắn ở trước mặt Tần Cửu nói: "Ngươi đừng qua đây, nếu như ngươi tiến lên trước thêm một bước, ta sẽ đồng quy vu tận (cùng chết) với chàng."

Ánh lửa nhảy nhót, chiếu rọi đôi mắt lóe lên ánh sáng tăm tối của Tô Vãn Hương. Đôi mắt đó chắc chắn là xinh đẹp, chỉ là trong mắt lấp lánh vẻ khát máu điên cuồng khiến người ta nhìn mà sinh ra sợ hãi.

Tạ Trạc Trần dẫn theo binh lính đồng loạt xông vào, nói: "Tô Vãn Hương, trước đây vương gia bảo vệ ngươi như vậy, ngươi lại lấy oán báo ân. Nếu như ngươi muốn làm hại vương gia, hôm nay nhất định khiến cho ngươi chết không có chỗ chôn!"

Tần Cửu vung tay ngăn Tạ Trạc Trần, nàng biết, Tô Vãn Hương lúc này có thể làm bất cứ chuyện gì.

Ánh mắt Tô Vãn Hương lóe lên, lời của Tạ Trạc Trần đã chạm đến tận sâu trong lòng nàng ta. Quả thực Nhan Túc đừng bảo vệ nàng ta bằng mọi giá, cũng từng có tình ý tha thiết với nàng ta, chỉ đáng tiếc, đó đều là vì hắn đã xem nàng ta là một người khác mà thôi. Ánh mắt nàng ta nhìn chằm chằm Tần Cửu càng thêm oán hận, nếu như không phải vì... có lẽ, bây giờ nàng ta đã cùng Nhan Túc sống những ngày tháng thần tiên song túc song phi* rồi. Nàng ta chậm rãi quay trở lại bên cạnh Nhan Túc, vắt ngang kiếm trong tay lên cổ Nhan Túc, "Nếu như các ngươi tiếp tục tiến lên trước thêm một bước, xem ta có dám ra tay hay không!"

*song túc song phi: chỉ đôi nam nữ yêu nhau thắm thiết không rời.

Tạ Trạc Trần giận dữ, Tần Cửu lại mỉm cười.

"Tô Vãn Hương, ta nhớ ngươi từng nói, cả đời này ta nhất định sẽ mất hết tình yêu, bi thương mà chết. Không ngờ, câu nguyền rủa này lại ứng lên người ngươi, ngươi muốn tự tay g**t ch*t người mình yêu, sau đó tiếp tục tự vẫn mà chết sao? Kết cục bi thương thế này, thật sự không phải là phong cách hành sự của ngươi. Nhưng cho dù ngươi giết Liên Thành rồi, vẫn sẽ không thể thay đổi được sự thực hắn không yêu ngươi. Cho dù ngươi đồng quy vu tận với hắn, trong lòng hắn vẫn sẽ nhớ đến ta. Tô Vãn Hương, rõ ràng người ngươi hận là ta, vì sao không dám tới đây quyết đấu với ta? Ân oán giữa chúng ta, đến lúc này cũng nên kết thúc rồi. " Tần Cửu cực kỳ hiểu rõ, người Tô Vãn Hương hận là nàng, nàng cố ý chọc giận Tô Vãn Hương, nhằm khiến nàng ta buông tha Nhan Túc.

Nói xong lời này, Tần Cửu th* d*c dữ dội vài cái, lại cố ý dùng khăn che miệng ho hồi lâu, khiến Tô Vãn Hương tin rằng sau khi nàng quyết đấu với Liên Ngọc Nhân đã bị nội thương, không bỏ qua cơ hội để quyết đấu với nàng. Thật ra nàng cũng không cần cố ý làm vậy, bởi vì sắc mặt nàng đã nói rõ chân tướng. Cuối cùng, khi nàng bỏ khăn trắng ra, liếc thấy trên khăn trắng có một búng máu tươi. Đây lại không phải do nàng giả vờ, trong lòng nàng hơi trầm xuống, vội vàng gấp khăn lại cất đi. Nàng cố ý che giấu như vậy, càng khẳng định suy đoán của Tô Vãn Hương.

Ánh mắt Tô Vãn Hương lướt qua Tần Cửu mong manh không chịu nổi gió, lại liếc nhìn Tạ Trạc Trần và mấy binh sĩ kia một cái, cười lạnh lùng, "Cũng được, nếu như ngươi muốn chết, ta đâu có lý nào không thành toàn."

Tần Cửu cười nhạt bày khung thêu hoa trong tay ra, Tô Vãn Hương rút bảo kiếm đặt ngang trên cổ Nhan Túc lại, từ từ chỉ về phía Tần Cửu.

Hai nữ tử đều giơ binh khí ra, mắt thấy đây là một trận chém giết không thể tránh khỏi.

Chính vào lúc này, ai cũng không ngờ, Nhan Túc nằm trên mặt đất đột nhiên bật người dậy.

Sự chú ý lúc này của Tô Vãn Hương hoàn toàn đặt lên người Tần Cửu và Tạ Trạc Trần, hoàn toàn không phòng bị Nhan Túc hôn mê đã lâu. Nhan Túc lấy chưởng làm đao, chém mạnh về phía lưng nàng ta. Tô Vãn Hương không kịp tránh, vội vàng lấy kiếm đỡ, nhưng Nhan Túc hoàn toàn không có ý tránh né, bàn tay vẫn đánh vào lưng nàng ta.

Máu tươi b*n r* trong sơn động u ám.

Tô Vãn Hương bị một chưởng của Nhan Túc đánh trúng, loạng choạng ngã nhào về phía trước, miệng phun ra máu tươi.

Tạ Trạc Trần và các binh sĩ đồng loạt xông lên, bắt Tô Vãn Hương lại.

Nhan Túc bị kiếm của Tô Vãn Hương đâm trúng, vì thế bên cạnh vết thương trúng tên của hắn, lại có thêm một vết thương.

Tần Cửu bước nhanh tới, với cánh tay đỡ lấy Nhan Túc lảo đảo sắp ngã. Nàng dìu hắn từ từ ngồi xuống mặt đất, mở y phục bằng vải bông của hắn ra, nhận lấy Kim Sang Dược trong tay binh sĩ, đắp thuốc và băng bó miệng vết thương cho hắn.

Nhan Túc nắm tay Tần Cửu, khẽ cười nói: "Ta có thể gặp lại nàng, thật là tốt!"

Mắt Tần Cửu nóng lên, mỉm cười nói: "Nói gì thế, đương nhiên chàng sẽ gặp lại ta."

"Tại sao tay nàng lại lạnh như vậy?" Nhan Túc đột nhiên cau mày hỏi.

"Bên ngoài tuyết đổ lớn như vậy, ta lại không phải lò sưởi, thật sự không thể làm ấm tay cho chàng rồi." Tần Cửu trêu chọc, nhìn thấy sắc mặt Nhan Túc trắng bệch, nàng nhận lấy một chiếc áo bông từ tay binh sĩ, quấn Nhan Túc thật chặt. Hắn vừa mới tỉnh khỏi hôn mê, sức khỏe suy yếu, lại dồn lực đánh một kích lên Tô Vãn Hương, nếu như không nghỉ ngơi thật tốt, e rằng sẽ có bất lợi đối với cơ thể trọng thương.

"Vương gia, nữ tử này bắt cóc chủ soái trong quân doanh, bây giờ có giết nàng ta không?" Tạ Trạc Trần hỏi.

"Thôi, cứ để nàng ta nhận lấy trừng phạt nàng ta nên nhận đi, đến từ đâu thì trả về đó, áp giải đến thiên lao đi!" Nhan Túc thản nhiên nói.

"Nhan Túc, chàng không thể đối xử với ta như vậy!" Tô Vãn Hương hắng giọng gào lên.

Nhan Túc chậm rãi quay đầu, trong ánh lửa nhảy nhót, gương mặt hắn sáng như ánh trăng, nhưng vẻ lạnh lùng giữa lông mày giống như tuyết rơi ngày Tam Cửu*, lạnh lẽo thấu xương.

*Tam Cửu: ngày lạnh nhất trong năm theo quan niệm của người Trung Quốc.

"Vậy ta nên đối xử với ngươi thế nào?" Hắn chậm rãi hỏi.

"Nhan Túc, rốt cuộc chàng đã từng yêu ta. Khi chàng cho rằng ta là Bạch Tố Huyên, trong lòng chàng cho rằng người mình yêu chính là Bạch Tố Huyên, nhưng thực chất người chàng ngày ngày đối mặt lại là ta, là Tô Vãn Hương ta. Chàng cũng từng tặng hoa đăng cho ta, chàng cũng từng tặng y phục hoa thược dược cho ta, chàng cũng từng vì ta, muốn giết người làm tổn thương ta, chàng dám nói, chàng không động lòng chút nào với Tô Vãn Hương ta sao? Nhan Túc, chàng yêu ta, chàng đã từng yêu ta."

Khóe miệng Nhan Túc nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng, "Nếu ngươi nhất định muốn hỏi, vậy thì ta sẽ nói cho ngươi biết. Nếu như ta thật sự yêu ngươi, vậy thì trong những ngày tháng đó, khi đối diện với ngươi, ta sẽ không thường xuyên nhớ tới Tố Tố của trước đây, ta cũng sẽ không thường xuyên so sánh ngươi với Tố Tố của quá khứ, càng sẽ không lấy người mất trí nhớ làm lý do để an ủi chính mình."

"Chàng nói bậy, không phải như vậy!" Tô Vãn Hương không cam lòng mà la lên.

Nhan Túc từ từ nhắm mắt lại, khóe môi hiện ra vẻ chế giễu, "Sau khi ngươi đã giết nhiều người như vậy, sau khi ngươi hại Tố Tố sống không bằng chết, ngươi vẫn tham vọng cho rằng ta từng yêu ngươi?"

Tạ Trạc Trần vung tay lên, các binh sĩ áp giải Tô Vãn Hương đi từ trong động ra ngoài.

"Không phải như thế, không phải như thế...." Giọng nói khàn khàn của Tô Vãn Hương càng lúc càng càng xa.

Tâm trạng của Tần Cửu có chút nặng nề, mặc dù nàng có chút không nhẫn tâm, nhưng cuối cùng đã biết đây chính là trừng phạt Tô Vãn Hương đáng nhận.

Đùng - một tiếng nổ vang lên, trong lòng Tần Cửu cả kinh, mơ hồ đoán được là gì. Tạ Trạc Trần vội vàng đi từ bên ngoài vào, nói: "Vương gia, thuộc hạ không biết trên người nữ nhân đó có giấu đạn lưu ly, nàng ta đã tự... nổ chết mình rồi."

Nhan Túc im lặng không nói gì, nhìn Tần Cửu một cái.

Tần Cửu thở dài một tiếng, "Chôn đi!"

Tuyết lớn đổ cả một đêm, đến sáng sớm ngày hôm sau, tuyết đã đến đầu gối.

Đây là trận tuyết lớn nhất tại Bắc Cương vào mùa đông năm nay. Nhân cơ hội này, Bắc Diệp quốc đã phát động lần tấn công mãnh liệt nhất cũng như đông người nhất, rõ ràng, Bắc Diệp quốc cũng không muốn tiếp tục kéo dài chiến tranh nữa.

Thương thế của Nhan Túc vẫn nghiêm trọng như cũ, sau khi bị Tô Vãn Hương bắt đi vào đêm qua, lại chịu khí lạnh, trời chưa sáng đã bắt đầu phát sốt, tuyệt đối không thể xuất chiến được.

Chiến sự lần này bèn do Tạ Địch Trần và Tạ Trạc Trần dẫn quân xuất chiến. Bởi vì không có chủ soái xuất chiến, cuối cùng sĩ khí (tinh thần của binh sĩ) đã yếu đi một chút, quân đội Đại Dục thay phiên xung phong liều chết, đều không có cách nào ra được thế tấn công của Bắc Diệp quốc.

Tần Cửu cũng hiểu rõ, nếu như trận chiến lần này thất bại, sẽ cực kỳ bất lợi với Đại Dục quốc. Chiến sự tiếp tục kéo dài, sẽ càng lúc càng khó mà giành chiến thắng.

Đối mặt với thế tấn công mạnh mẽ của quân địch, Tạ Địch Trần quyết định làm liều, dẫn theo mấy trăm tinh binh dũng mãnh đánh giết vào trong doanh trại của địch, làm loạn trận hình của địch. Hắn giơ chiến bài lên, cao giọng hô: "Các tướng sĩ!"

Còn chưa có ai hô đáp lại, chỉ thấy một bóng dáng màu trắng lóe lên trước mắt, trong tay trống không, chiến bài đã bị người ta đoạt mất.

Người trước mắt, chiến bào màu trắng bạc bay lượn theo gió, chiến giáp bằng hàn thiết lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đây là chiến giáp của chủ soái Nhan Túc, nhưng người nó lại không phải Nhan Túc, mà là Tần Cửu.

Nàng đã cởi bỏ váy áo lụa là, khoác chiến giáp hàn thiết, vấn mái tóc đen như mây, đầu đội mũ giáp, tay ngọc thon nhỏ dùng để gảy đàn thêu hoa đã cầm trường đao khát máu, vẻ quyến rũ đã bị giấu đi, chỉ là còn lại anh khí kiêu ngạo.

Nàng cười xinh đẹp với Tạ Địch Trần, "Tạ đại tướng quân, ta sẽ thay tướng quân hoàn thành nhiệm vụ, nhưng lại có một thỉnh cầu, tướng quân nhất định phải đáp ứng một chuyện. Chiêu Bình vẫn có tình cảm với Tạ đại tướng quân, sở dĩ trước đây hòa ly với tướng quân, cũng là vì hiểu lầm bất đắc dĩ. Nếu như tướng quân vẫn còn có tình cảm với công chúa, vậy thì sau khi về kinh xin hãy cầu hôn Chiêu Bình. Nhớ kỹ!"

Trong lúc Tạ Địch Trần còn sững sờ, Tần Cửu đã ghìm dây cương của chiến mã, giơ chiến bài cao giọng hô: "Các tướng sĩ, giết man tặc, bình định biên cương, đi theo bản soái!"

Một tiếng quát chói tai, mười người đáp lại, tiếp đó một trăm người cất tiếng đáp.

Chiến bào của Nhan Túc, mũ giáp của Nhan Túc, những người đứng gần biết không phải là Nhan Túc, nhưng những người ở khá xa đều cho rằng là chủ soái tự mình ra trận, trong nháy mắt người đáp lại như sấm, âm thanh hò hét chấn động trời đất, chấn động khắp nơi.

Tạ Địch Trần mắt thấy Tần Cửu dẫn quân thâm nhập vào trong quân địch giống như một nhánh đinh, bên tai vẫn vang vọng câu nàng vừa mới nói.

Sau khi về kinh, nhớ cầu hôn Chiêu Bình. Tại sao nàng biết được Chiêu Bình vẫn có tình cảm với hắn? Nàng xung phong liều chết tiến lên như thế, có biết đó là con đường chết không? Hắn nghĩ, chắc hẳn nàng đã biết.

Hắn không còn kế sách nào mới làm liều, muốn chỉ huy những tinh binh này đánh giết vào nội bộ của doanh trại địch, làm loạn trận hình của quân địch. Cuộc xung phong liều chết này, dựa vào khí thế dũng mãnh. Đây là con đường chết, nhưng chỉ có con đường chết này, mới là đường cầu sống của Đại Dục.

Là tướng lĩnh, hắn có thể đi chịu chết, nhưng một nữ tử như nàng sao có thể có dũng khí lớn như thế? Không thể không nói, vào khoảnh khắc đó, cuối cùng Tạ Địch Trần đã bị Tần Cửu làm rung động. Nàng, rốt cuộc làm một nữ tử như thế nào?

Mặc dù mấy trăm người Tần Cửu dẫn theo đã mở được thế tấn công của quân địch, nhưng binh sĩ đánh giết vào trong quân doanh của địch lại rơi vào vòng vây, liên tục có binh sĩ thương vong, nhưng cũng liên tục có binh sĩ bổ sung thay thế.

Bóng người màu bạc kia chạy đến đâu, các binh sĩ bèn đuổi theo đến đó.

Trận chiến này rất nhanh đã phá được đội hình chỉnh tề của Bắc Diệp quốc, tạo nên một cơn loạn chiến. Tạ Địch Trần và Tạ Trạc Trần thống lĩnh binh lính phía sau kịp thời tấn công tới.

Tần Cửu rất vui mừng, vào giây phút cuối cùng cái mạng tàn này của nàng còn phát huy được tác dụng. Như vậy cũng tốt, cái mạng này, chết cũng xem như là có ý nghĩa.

Tần Cửu không biết mình đã xung phong liều chết bao lâu, nàng chỉ biết sức lực của mình đang tan biến từng chút một, cũng mơ hồ cảm nhận được, từng cơn đau đớn giống như huyết quản nổ tung không ngừng lan tỏa. Nàng biết rõ mình xung phong liều chết trận này, lại tăng nhanh tốc độ kinh mạch nứt vỡ. Cho dù lúc này có thể an toàn rút ra, cũng không cần chờ lâu đến mức như Liên Ngọc Nhân nói, nàng sẽ chết vì kinh mạch toàn thân đứt đoạn. Huống hồ, nàng hoàn toàn không thể an toàn rút ra. Chính vào lúc này, lại có một tràng tiếng chém giết nặng nề truyền đến, Tần Cửu híp mắt nhìn qua, nhìn thấy quân đội mặc giáp đen đông nghìn nghịt xông tới. Đây không phải là quân đội của Nhan Túc, nhưng rõ ràng là viện binh của Đại Dục, đoàn quân đội này dốc hết sức tiến lên phía trước, giết Bắc Diệp quốc đến mức chạy đông trốn tay lại thêm tiếng gào khóc vang vọng khắp nơi. Chính vào lúc này, một thanh trường đao lóe lên ánh sáng sắc bén lạnh lẽo vung về phía Tần Cửu.

Tần Cửu nhìn cây đao vung tới kia, nàng đã không còn sức để tránh nữa. Nàng mơ hồ nghe thấy có người nói: "Là Diêm Vương gia đến đây!"

Cơn tuyết lớn đã ngừng từ lâu, mặt trời treo thật cao trên bầu trời, ánh nắng sáng lóa trải xuống, tỏa ra vô số điểm sáng trên lưỡi đao. Lưỡi đao sắc bén này mang theo tiếng gió trong nháy mắt đã đến trước mặt Tần Cửu, âm thanh khắp bốn phía và tiếng chém giết đều không nghe thấy nữa, dường như xung quanh cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Vào giây phút cuối cùng này, điều Tần Cửu nghĩ là, Diêm Vương gia đến rồi?

Quả nhiên là nàng sắp chết sao?

Chỉ là vì sao người câu hồn không phải Hắc Bạch Vô Thường, mà là Diêm Vương gia? Lẽ nào Diêm Vương ở địa phủ cũng quản chuyện câu hồn hay sao? Ánh sáng trắng trước mặt đột nhiên bị người khác ngăn lại, luồng sát khí sắc bén bức người dồn đến, một thanh trường thương đã đẩy đại đao đang bổ về phía Tần Cửu ra.

Bóng đen trước mắt sáng lên, Tần Cửu nhìn thấy gương mặt của Nhan Duật.

Vẫn tuấn mỹ, vẫn tà mị, chỉ là trong đôi mắt đen đã quen mang theo ý cười mị hoặc của hắn lại thâm sâu như biển, trong đó trào dâng cơn thịnh nộ ngập trời, khiến người ta không nhịn được mà kinh hãi.

Vào khoảnh khắc đó, Tần Cửu mỉm cười.

Hắn một thân hắc y, lúc này nhìn qua thật sự giống với Diêm La Vương câu hồn. Nàng cảm thấy rất vui, bởi vì trong giây phút cuối cùng còn có thể gặp lại hắn một lần, thật là tốt. Nàng cũng cảm thấy rất đau lòng, nàng vốn dĩ muốn tránh hắn, không cho hắn nhìn thấy bộ dạng cuối cùng của mình, không để hắn đau lòng, nhưng vẫn không tránh được.

"Ngọc Hoành, phải sống tiếp thật tốt! Nếu như có kiếp sau, ta nhất định sẽ gả cho chàng!" Nàng cúi đầu nói.

Ánh nắng tươi đẹp, trong vầng sáng rực rỡ Tần Cửu từ từ nhắm mắt lại.

Đại Dục đánh bại Bắc Diệp quốc, tiếp đó là một số chuyện nghị hòa (đàm phán hòa giải), Nhan Duật đều không tham dự, ngày ngày hắn đều trông coi bên cạnh Tần Cửu.

Sau khi Tần Cửu ngã xuống, vẫn chưa tỉnh lại. Trên chiến trường, rõ ràng nàng chỉ bị thương ngoài da, nhưng nàng lại vẫn hôn mê giống như một cái xác sống. Kinh mạch toàn thân nàng lúc thì run run giống như sung huyết, lúc thì mong manh như tơ nhện, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ đứt đoạn.

Nhan Duật đã phái người đi khắp nơi tìm tung tích của Sở Phượng Lãnh, nhưng mãi mà chưa có tin tức.

Một ngày nọ, Nhiếp Nhân đột nhiên dẫn Lệ Chi tới. Lúc bọn họ rời khỏi Thiên Thần sơn, đã gặp được Lệ Chi, Lệ Chi có lòng hối cải, Nhan Duật bèn đưa nàng đi. Nàng nhìn thấy Tần Cửu đang hôn mê, đột nhiên quỳ rạp xuống đất.

"Vương gia, Lệ Chi nói biết tại sao Cửu gia lại như vậy." Nhiếp Nhân nói.

"Ngươi nói đi!" Nhan Duật ngẩng đầu, đôi mắt giăng đầy tơ máu nhìn Lệ Chi chằm chằm.

"Nô tỳ cảm thấy, có lẽ Cửu gia đã tu luyện Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp. Cách tu luyện Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp và Bổ Thiên Tâm Kinh gần như tương đồng, mà bình thường nếu không dùng đến loại công phu đó, hoàn toàn không thể phát hiện ra. Vậy nên nô tỳ cho rằng Cửu gia nhất định đã tu luyện Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp, bằng không, Cửu gia sẽ không dễ dàng đánh bại tông chủ như thế, bởi vì tông chủ đã luyện công phu Tuyệt Hồn. Nhưng Cửu gia đã thắng được tông chủ, mà lúc này lại hôn mê không tỉnh, kinh mạch sắp đứt, điều này giống với triệu chứng sau khi sử dụng đến Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp. Loại công phu này chỉ có thể sử dụng một lần, mà hậu quả chính là trong vòng một tháng, kinh mạch đứt từng đoạn mà chết."

Nhan Duật nghe vậy, luồng khí tàn nhẫn xuất hiện trên mặt, ngón tay bấu chặt mặt bàn, xương ngón tay gần như sắp vỡ.

Lúc đó nàng tươi cười xinh đẹp nói với hắn, muốn đánh bại Liên Ngọc Nhân, cần dùng sức quyến rũ của nữ nhân, điểm này chỉ có nàng mới làm được.

Khi ấy hắn không tin tưởng lắm, nhưng sự thật bày ngay trước mắt, dù sao nàng đã thắng được Liên Ngọc Nhân, không thể không khiến hắn tin. Nhưng đến hôm nay, hắn mới biết, nàng đã dùng Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp.

"Vương gia, vốn dĩ Cửu gia có thể không dùng đến, nếu như đã muốn dùng từ trước, nàng ấy đã đến Thiên Thần tông mấy ngày, e rằng đã sớm giết được Liên Ngọc Nhân rồi. Nàng ấy từng ám sát Liên Ngọc Nhân, nhưng nàng không hề dùng Bổ Thiên Tuyệt Mạch Đại Pháp, có thể thấy, Cửu gia không hề muốn đánh đổi tính mạng để chém giết. Thế nhưng, sau khi vương gia bị thương, nàng lại sử dụng, có thể thấy Cửu gia hoàn toàn thật lòng với vương gia, xin vương gia nhất định phải cứu Cửu gia."

"Các ngươi đi ra ngoài cả đi!" Nhan Duật nói với Nhiếp Nhân và Lệ Chi bằng vẻ mặt bình tĩnh.

Nhiếp Nhân và Lệ Chi lo lắng lui ra ngoài.

Trong nháy mắt trong phòng chỉ còn lại Nhan Duật và Tần Cửu không có chút sức sống nằm trên giường.

Hắn gục người xuống trước người Tần Cửu, nắm thật chặt tay nàng.

Hắn nhớ nàng mỉm cười nói nhỏ với hắn: "Phải sống tiếp thật tốt."

Nàng biết rõ bản thân sắp chết, lại muốn hắn sống tiếp thật tốt.

Nàng còn nói với hắn: "Ngọc Hoành, nếu như có kiếp sau, ta nhất định gả cho chàng!"

Hắn ngẩng mặt lên, ánh mắt bi thương quét qua dung nhan trắng bệch của nàng.

Hắn nói: "Tố Tố, ta không muốn kiếp sau, lần này, cho dù phải đến âm tào địa phủ, ta cũng phải bắt nàng về."

"Tố Tố, Lệ Châu nhi của ta..." Tiếng nghẹn ngào này, giống như con thú cô độc đã mất đi bạn đời, nức nở than khóc.
 
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Chương 209: Ngoại truyện 3: Yểu điệu quân tử, thục nữ hảo cầu



 
Back
Top Dưới