Đô Thị Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 34


Hạ An mắng một câu, sau đó cũng chẳng thể làm gì hơn. Chỉ có thể làm khó dễ với nhiếp ảnh gia: "Tôi muốn cái góc độ, anh nhìn xem, mặt hơi nhìn qua đây một chút, cái góc này anh chụp tôi nhìn không được......"

"À...... Hậu kỳ có thể chỉnh được mà."

"Ý của anh là, nhìn tôi xấu, nên phải sửa?"

"À không, không phải, tôi..."

Nhiếp ảnh gia Alexander nghe tiểu thư Hạ An ân cần chỉ bảo.

Cuối cùng cũng có được sản phẩm vừa lòng.

Hạ An mới thong thả mà rời đi.

Nhiếp ảnh gia thở dài một hơi.

Tôi bước lên đưa cho anh ấy chai nước, nói: "Vất vả cho anh rồi."

Nhiếp ảnh gia lắc đầu: "Còn dễ tính, so với minh tinh khó chịu vô cùng cũng gặp qua rồi, chỉ là không nghĩ nhà thiết kế sư cũng nóng tính như vậy."

Tôi an ủi anh: "Dù sao cũng là làm nghệ thuật cả mà."

Chợt nghĩ người trước mắt cũng làm trong ngành nghệ thuật, tôi không khỏi cảm thấy mình đã nói sai.

Anh ta cũng không để ý, chủ động thay đổi đề tài: "Đều do cái tên Trần Hâm, đột nhiên đi mất."

Tôi nhớ tới mấy lời anh ta đã nói, hỏi: "Đến Nhật Bản chụp gấu trúc thật sao?"

Nhiếp ảnh gia lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Làm gì có chuyện đó."

Anh ta nhìn nhìn nơi xa, không nói thêm gì nữa.

Sau khi bàn giao công việc, buổi tối được rảnh, tôi rời khỏi khách sạn.

Tôi đến thành phố M cách đây vài năm rồi, khi đó tôi vừa rời khỏi Phó Dư Dã, chuyện này còn bị truyền tới chỗ cha mẹ tôi, cha mẹ tôi là người truyền thống, hậu quả có thể nghĩ tới. Tôi không chịu hối cải, vì thế bị đuổi đi, cũng đỡ xấu hổ, chẳng qua là cha tôi nói "Nhà của chúng tôi không chứa nổi người này."

Khi đó tôi không biết trong bụng có Tiểu Sư, chỉ là tâm tình cực kỳ buồn bực, không muốn ở trong nhà, thở dài một hơi rồi rời khỏi nhà.

Đi tới thành phố M.

Lúc thuê nhà tôi gặp được Đàm Sơ. Khi đó cô ấy sắp tốt nghiệp, công tác thực tập không ở trong thành phố cô đang ở, nhà đang bị bỏ trống, đúng lúc tôi muốn thuê.

Cô ấy học y, từ bắt đầu ông ngoại cô, trong nhà nhiều thế hệ có người học y, cô ấy còn có một người anh, lớn hơn cô hai tuổi, đang làm bác sĩ khoa ngoại.

Tôi chưa từng gặp anh của cô ấy, nhưng theo như những gì cô ấy nói, tôi đoán đó nhất định là một người cực kỳ ôn hòa thiện lương.

Tôi chỉ nhớ vào một chiều ngày nọ, tôi đột nhiên bị đau bụng, vừa lúc gặp Đàm Sơ trở về lấy đồ, cô ấy nhìn tôi đau bụng đến sắc mặt tái nhợt, lập tức bắt mạch cho tôi.

Mà kết quả là, cô ấy hơi do dự nói: "Mạch tượng của cậu..."

Tôi đoán rằng cô ấy đã tìm thấy bệnh gì đó không thể chữa được mà tôi mắc phải.

Nhưng cô ấy rối rắm mà nói: "Có thể là tớ chuẩn sai rồi, tớ đưa cậu đến bệnh viện."

May mắn là cô ấy biết lái xe, bệnh viện cũng không gần, ở trên đường tôi lại dần dần bớt đau.

Đàm Sơ nhìn sắc mặt của tôi tốt lớn, cũng yên tâm.

Tôi nói: "Có thể là tớ ăn bậy gì rồi."

Trên đường chính kẹt xe.

Tôi nhìn thấy ven đường có tiệm thuốc, liền nói không ấy đi mua một hộp thuốc đau bụng, không cần đến bệnh viện.

Đàm Sơ ra dáng bác sĩ nói: "Thuốc sao có thể uống bậy, uống thuốc không đúng bệnh, là uống cho ra bệnh đó."

Lúc cô quở trách thật giống một bác sĩ, vì thế là một bệnh nhân, tôi không nói linh tinh nữa.

Cô ấy đi một con đường khác, tôi nghĩ rằng cô ấy đang đi đường tắt, nhưng cô ấy đã đưa tôi đến trước một tòa nhà dân cư khác.

Chúng tôi đi lên, sau đó nghe thấy cô vừa gõ cửa vừa kêu: "Ông ngoại ơi mở cửa cho con!"

Chỉ sau chốc lát, một ông lão mặc áo dài ra mở cửa.

Dáng người ông gầy gò, đôi mắt lại rất minh mẫn, trong phòng tràn ngập mùi thuốc Đông.

Đàm Sơ đẩy tôi đi vào, nói: "Ông ngoại, đây là bạn con, ông khám cho cậu ấy một chút đi."

Ánh mắt ông lão nhìn tôi, sau đó mời tôi vào bên trong, Đàm Sơ muốn đi theo vào, bị ông lão kéo màn chặn ở ngoài cửa. Sau đó tôi mới biết được, ông lão rất chú trọng riêng tư của người bệnh, cũng không thích người khác ở bên cạnh quấy rầy.

Ngón tay ông đặt ở trên cổ tay tôi, sau đó mày dần dần nhăn lại tới. Khuôn mặt có chút nặng nề hỏi tôi vài câu.

Tỷ như đau bụng ở chỗ nào, đau trong bao lâu, lúc đau có thêm triệu chưng gì không, phát tác vài lần rồi......

Tôi trả lời từng câu một.

Sau khi ông nghe xong, trầm tư một hồi, hỏi tôi: "Chuyện phòng the gần nhất là khi nào?"

Tôi đầu tiên là sửng sốt, không biết nên nhìn đi đâu.

Lắp bắp nửa ngày mới nói là ba tháng trước.

"Có dùng biện pháp an toàn không?"

Mặt tôi lập tức nóng lên. Phó Dư Dã luôn không thích mang bao, thà tốn thời gian công sức đi rửa sạch sẽ chứ cũng không muốn mang mấy thứ vướng víu.

Ông lão lại càng bình tĩnh, lại hỏi tôi gần đây có bị chán ăn, buồn nôn, và dễ buồn ngủ không.

Tôi nghĩ nghĩ, hình như là có một đoạn thời gian rất chán ăn, nhưng tôi cho rằng là do tâm tình không vui mà thôi.

Ông nói: "Con hẳn là mang thai rồi."

Tôi khi đó thật sự choáng váng.

Còn tưởng rằng mình nghe nhầm. Mãi đến khi ông lão kêu Đàm Sơ tiến vào, viết một bức thư cho cô ấy, lại dặn dò tôi ngày mai đi làm kiểm tra.

Ông nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của tôi, dịu dàng nói: "Đừng sợ, bác sĩ này là học trò của ông, dù có kết quả gì, con bé cũng không nói ra ngoài."

Tôi nghĩ Đàm Sơ cũng đã biết khi bắt mạch cho tôi, mới có thể đưa tôi đến chỗ ông ngoại cô để cho chắc chắn. Nếu không có lẽ tôi đã nằm ở trang nhất báo chí rồi.

Đồng tính luyến ái, đàn ông mà sinh con.

Bất kể đề tài nào cũng đủ để hủy diệt cuộc đời của tôi.

May mắn cô ấy không nói gì cả.

Trên đường trở về, tôi cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện.

"Cảm ơn cậu."

Đàm Sơ nhìn nhìn tôi, đại khái là sắc mặt của tôi thật sự quá khó coi, hoặc là do chuyện này quá sốc, hồi lâu cô ấy không nghĩ ra được câu nào để an ủi tôi, chỉ có thể nói: "Tớ sẽ giúp cậu, Đặng Lăng."

Tôi muốn cười lại cười không nổi, một người tôi chỉ quen biết mấy ngày thôi, lại ở lúc tôi bất lực không có ai giúp đỡ, là người duy nhất cho tôi hy vọng.

Ngày hôm sau tôi đi đến phòng khám sản khoa làm siêu âm, kết quả giống như những gì ông lão đã nói.

Đàm Sơ đưa tôi trở lại chỗ của ông ngoại cô. Tôi cầm tấm ảnh siêu âm trên đường như, phảng phất như đang cầm một củ khoai lang nóng phỏng tay. Tôi thật sự mong thời gian có thể quay lại, sau đó chuyện gì cũng chưa xảy ra, hậu này quả thật sự vượt qua sự tưởng tượng của tôi, khiến tôi không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Ông lão nhìn tấm ảnh siêu âm, nói với tôi: "17 tuần rồi, rất khỏe mạnh. Ông kê thuốc cho con để về con uống."

Ông là một bác sĩ giàu lòng nhân ái, thấy sinh mệnh mới liền tự nhiên mà nở nụ cười.

Nhưng tôi lại như rơi xuống đáy hồ.

"Con không cần nó."

Tôi nghe thấy những lời không hề dao động của mình.

Động tác viết giấy của ông bỗng chững lại, buông bút, nhìn tôi: "Nói bậy!"

Khuôn mặt ông nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại rất từ bi.

Khiến cho lớp mặt nạ tôi mang bấy lâu bỗng rơi xuống.

"Ông ơi, con sợ lắm."

Tôi run rẩy mà che bụng.

"Con, con không thể, con là quái vật......"

Ngay cả chữ "sinh" tôi cũng không nói nên lời. Tôi sống tới từng tuổi này, đọc qua hàng trăm quyển sách thấy hàng ngàn hiện tượng kỳ lạ, nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ xảy ra với tôi.

Tôi nên làm cái gì bây giờ? Tôi chỉ cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy. Cả người tôi lạnh toát từ đầu đến lòng bàn chân, ngồi không vững.

Đôi lông mày nhuộm màu phong sương của ông lão hơi hơi run lên.

Ông chậm rãi nói: "Thế giới rộng lớn, làm sao có thể chỉ trích người khác vì thiếu hiểu biết, lại coi thường bản thân vì sợ hãi."

Ông ấy đi tới, trên người có một mùi hương nhàn nhạt trầm ổn của dược liệu.

"Giữa trời và đất, người như phù du, ai cũng không có tư cách đi phán xét người khác, thị phi đúng sai, không ở nơi đâu xa, mà ở ngay trong lòng con."

Giọng nói ông ân cần tha thiết

Nhưng trong đầu tôi chỉ là "Kim không đâm trên người ông, bị đau đương nhiên không phải là ông, buồn rầu cũng không phải là ông."

Mọi người khuyên người khác đều như Đức Phật từ bi, như thể sinh mệnh từ khi được tạo thành đã kiên cường không thể phá huỷ, xem người khác gặp tai nạn giống như bàng quan, mấy lời ít ỏi thì đã đủ để có thể giải thoát, vậy người tự sát cũng chẳng nhiều như vậy. Tôi nắm chặt tay, nhìn chằm chằm nơi dưới chân, tôi thậm chí còn thấy nơi mình đang đặt chân không phải là mặt đất, mà là địa ngục.

Mà trên đầu là vang lên lời khuyên như Phật:

"Con suy ngẫm cho kỹ."

Ông vén rèm lên, để tôi một mình trong không gian yên tĩnh.

Tôi không biết mình rốt cuộc đã ngồi bao lâu, đầu tôi trống rỗng, tim tôi nóng ran, chân tay lạnh ngắt, chỉ ngửi thấy mùi thuốc trong phòng. Tôi cảm nhận được nhịp tim đập của mình, tôi suy nghĩ con người tồn tại rốt cuộc là vì cái gì, trước kia tôi đã làm cái gì sai mà để giờ đây tôi phải chịu cảnh thế này, câu hỏi của tôi không có đáp án, không ai có thể trả lời cho tôi, tôi chỉ có thể nghe chính tim mình đập, từng nhịp từng nhịp. Bên dưới, như thể có một trái tim bé nhỏ khác đập lên một nhịp khẽ khàng, như một cái đuôi nhỏ bám lấy tôi, sợ tôi sẽ bỏ rơi nó.

Tôi lại nghĩ tới Phó Dư Dã.

Kỳ quái chính là, tôi không nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng xa cách của cậu ấy ngày chúng tôi chia tay, mà là hình ảnh cậu ấy nằm trên sô pha ngủ ngon vào một buổi chiều yên tĩnh, cậu ấy cuộn tròn trên ghế, lông mi vừa nhiều vừa cong, hình dáng đôi mắt thật xinh đẹp, lúc nhắm mắt lại như cánh hoa, thoạt nhìn cực kỳ ngoan ngoãn.

Tôi ngủ khá ít, thường thức giấc vào nửa đêm, trước kia lúc ở một mình, cũng chỉ có thể nghe mấy bài nói tiếng Anh, về sau khi ở cùng cậu ấy, sợ mình sẽ làm cậu thức giấc, chỉ có thể chịu đựng, chờ buồn ngủ rồi lại ngủ tiếp.

Tôi không muốn thừa nhận sự thật là, những ngày tháng rời khỏi cậu ấy, tôi cực kỳ nhớ cậu,

Bé con của tôi, liệu có khuôn mặt tuấn tú như cậu ấy hay không.

Tôi như nghe thấy một giọng nói mềm mại mà gọi tôi "ba ơi", cuối cùng còn có một giọng nói trầm trầm khác vang lên.

Tôi nghĩ đến người kia cũng chỉ là một cậu nhóc mà thôi, nếu cậu ấy biết mình phải làm ba, sẽ vui chứ? Nếu cậu ấy biết tôi bỏ đứa nhỏ này, liệu có đau khổ mà trốn ra một góc để khóc không?

Tôi chưa từng thấy lúc cậu ấy khóc, nhưng tưởng tượng thôi mà cũng đau lòng đến thắt lại.

Tôi suy nghĩ thật lâu, mãi đến khi Đàm Sơ đi đến.

Cô ấy ngồi xổm trước mặt tôi, lo lắng mà cắn môi.

Tôi ngơ ngẩn mà nhìn cô, qua thật lâu, mới nói: "Tớ sẽ giữ bé."

Tôi nhìn gương mặt lo lắng của Đàm Sơ dần dần thả lỏng, cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay của tôi, nhẹ giọng nói: "Đặng Lăng, cậu nhất định sẽ là một người ba tốt."

Thành thật mà nói, tôi đã thờ ơ với lời khen này vào thời điểm đó. Bởi vì tôi căn bản không có chút tình cha nào đối với cục thịt còn chưa rõ hình dạng, sự lựa chọn khi ấy của tôi, bất quá là bởi vì nó đang chảy dòng máu của người tôi yêu, cho dù tôi có là quái vật, tôi cũng muốn sinh nó ra.
 
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 35


Con đường ở thành phố M đã được tu sửa nhiều lần, nó không còn như trước nữa, nhưng tôi vẫn tìm thấy căn hộ nhỏ năm ấy.

Nó là một tòa nhà nhỏ theo phong cách thời Trung Hoa Quốc. Tường đá xưa cũ với dây thường xuân và tường vi bao lấy. Cửa sắt đã hoen rỉ.

Đàm Sơ vẫn không bán đi nơi này. Cô ấy sợ tôi không còn nơi để về, cho nên vẫn luôn để chìa khóa cho tôi.

Tôi mở cửa, đi vào, đồ đạc trong phòng vẫn như cũ trước lúc rời đi.

Thảm hoa văn, sàn nhà màu nâu gỗ, đá hoa cương gạch men sứ, hai chậu hoa thủy tiên và hoa mắc cỡ tự trồng bên ngoài cửa sổ, đã héo úa.

Chiếc xích đu nhỏ trong sân vẫn còn được treo, chiếc nệm bông trên đó đã không còn màu sắc tươi sáng ban đầu.

Tôi lau bụi rồi ngồi lên đó, xích sắt phát ra âm thanh kẽo kẹt khô khốc. Giống như giây tiếp theo sẽ gãy đi.

Tôi nhớ tôi ở đây nửa năm, cái sân này cũng chứng kiến bụng tôi dần dần nhô cao.

Tôi thường xuyên ngồi ở trên xích đu đọc sách, hoặc ngồi trên ban công tầng hai ngắm hoàng hôn bên ngoài, tựa như giờ phút này, trên bầu trời mây trắng trôi, sau đó nói cho bé con, thế giới bên ngoài xinh đẹp biết bao, cho nên nhất định chớ có trách tôi, chớ có trách tôi đã đưa bé con tới thế giới này.

Lúc bụng tôi còn chưa to, tôi đã tìm một công việc bán thời gian là phiên dịch, rốt cuộc thì tấm bằng đại học F cũng có chút hữu ích.

Sau này không tiện đi ra ngoài, vì vậy tôi đã nhận một số công việc soạn bản thảo có thể làm ở nhà.

Đàm Sơ thường xuyên tới thăm tôi, mua cho tôi rất nhiều trái cây, sau đó đốc thúc tôi mỗi ngày phải đi một trăm vòng trong sân. Đương nhiên, lúc có cô ấy, buổi tối sẽ lôi kéo tôi đến bờ sông tản bộ, cô ấy không yên tâm để một mình tôi đi ra ngoài, hoàn toàn nhìn tôi như một "ông bầu" mong manh yếu ớt.

May mắn Tiểu Sư rất ngoan, mấy phản ứng khi mang thai cũng không nghiêm trọng, mỗi ngày đều ăn được ngủ ngon, cân nặng cứ tăng dần, lên xuống cầu thang cũng thấy hơi mệt.

Đàm Sơ sợ tôi sẽ cảm thấy buồn chán, nên đã mang cho tôi rất nhiều sách, hoặc là đ ĩa DVD, bên trong còn có video dưỡng thai, tôi xem đến dở khóc dở cười.

Từ Thông Chiêu báo cho tôi buổi tối cô và Tiểu Sư sẽ đi ăn buffet, còn nói trẻ em dưới 1m4 được giảm nửa giá vé.

Sau khi đi đón Tiểu Sư xong, cô ấy gọi điện thoại cho tôi, trong điện thoại Tiểu Sư làm nũng gọi "Ba ơi", hỏi tôi khi nào trở về?

Tôi khi nghe giọng thằng bé còn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt làm bộ đáng thương của bé.

Từ Thông Chiêu đứng cạnh bên: "Được rồi đó nhóc con, hạ màn đi nào."

Tiểu Sư cho rằng tôi không nghe rõ, tiếp tục đáng thương mà nói nhớ tôi biết bao, còn nói nhớ bé Alpaca ở nhà.

Khi ngủ thằng bé rất thích ôm mấy món bông xù mềm mềm, đặc biệt là con thú bông Alpaca kia. Trước khi đi thì tôi đem nó đi giặc, phơi ở bên ngoài, cũng không mang theo, vì thế Từ Thông Chiêu liền đến cửa hàng thú bông mua cho thằng bé con chuột bông tạm.

Lúc tôi tắt máy, sắc trời đã tối sầm.

Ngay khi chuẩn bị bật đèn trong sân, Phó Dư Dã đã gọi điện thoại tới.

"Thầy không ở khách sạn."

Cậu ấy dường như đang thông báo cho tôi.

"Tôi đi ra ngoài rồi."

Tôi mở đèn, ánh đèn phủ một dải lụa cam lên tro bụi chất đầy cùng lá rụng sân. Thật ảm đạm. Có lẽ là bị cảnh sắc ảnh hưởng, giọng nói của tôi cũng trầm tĩnh không ít, tâm như đang ở một nơi rất xa rất xa.

"Đã ăn cơm chiều chưa?"

Tôi dừng một chút, đột nhiên có dự cảm về câu hỏi tiếp theo của cậu ấy là gì, vì thế liền hỏi: "Cậu có muốn biết tôi đang ở đâu không?"

Tôi nhìn cây hải đường khô héo, nói cho Phó Dư Dã địa chỉ của tôi.

Mặt trời dần khuất đi, bóng tối dần bao phủ, gió lạnh cũng bao trùm toàn bộ thành phố như một bức màn khổng lồ.

Cửa sắt lạch lạch rung lên, như thể ai đó đang gõ cửa trong đêm tuyết.

Chờ chưa bao lâu, Phó Dư Dã đã tới rồi.

Thời điểm này ở thành phố M ùn tắc giao thông nghiêm trọng, nếu cậu ấy lái xe tới, ít nhất phải bị kẹt trên đường một tiếng, nhưng chỉ qua nửa tiếng thôi, cậu ấy đã đến đây.

Tôi mở cửa, nhìn thấy khuôn mặt cậu bị gió lạnh thổi đến tái nhợt, còn có tóc ngắn rối bù, ngũ quan trên khuôn mặt nhìn rất rõ ràng, đường nét tỷ mỉ, phía sau còn không có xe.

Bên ngoài quá lạnh. Tôi và cậu ấy liền đi vào trong nhà.

Vừa vào cửa, cậu đã cau mày ném áo khoác lên sô pha, nhìn xung quanh, thấy mấy món đồ cũ kỹ này, mày lại nhăn chặt thêm. Nhưng cậu sẽ không nói gì. Bởi vì do tôi kêu cậu tới, cho dù khung cảnh trước mặt làm cậu khó chịu, cậu cũng chỉ nhịn xuống. Tựa như cậu ấy sẽ không nói cho tôi là ngồi xe điện ngầm tới, tàu điện ngầm ở thời điểm này rất đông người tan làm và tan học. Có thể hình dung được môi trường trên tàu điện ngầm tồi tệ như thế nào. Nhưng nếu tôi không hỏi, cậu ấy sẽ không nói một lời..

Trong phòng bếp có có sẵn đồ dụng cụ, nhưng không có thức ăn.

Tôi lục các ngăn tủ, tìm khăn trải bàn và đệm ghế sạch sẽ, trải lên bàn ghế.

Nước sôi, tôi rót cho cậu một ly.

Cái ly này rửa sạch sẽ rồi đặt vào tủ khử trùng, lúc nãy tôi còn dùng nước sôi trụng qua, không có mùi lạ.

Cậu ấy đi cả đoạn đường tới đây chắc hẳn đã khát rồi, cho nên cũng chỉ do dự đôi chút rồi ngoan ngoãn mà uống.

Cậu uống hai ngụm, cũng không thèm chạm vào nữa.

Tôi nói: "Gần đây có chợ, tối nay cậu muốn ăn gì?"

Cậu ấy mặc một chiếc áo len màu trắng, lúc này đang không hiểu mà nhìn tôi.

Bộ dạng ngoan ngoãn thật giống chú mèo con. Tôi không khỏi hỏi lại: "Buổi tối tôi nấu cơm, cậu có muốn ăn hay không?"

Lần này cậu thực sự sững người. Cậu khẽ mở môi, như là hồn phi phách tán, sau đó đột nhiên tỉnh táo lại, trong đôi mắt hổ phách hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Thầy......"

"Vậy đi mua đồ ăn với tôi. Hiện tại, mặc áo khoác vào."

Tôi ra lệnh.

Phó Dư Dã đầu tiên là đứng lên, đi lấy áo khoác, nhưng khi ngón tay đụng tới áo khoác lại do dự, tôi nhìn thất sự bối rối trong đôi mắt cậu, biết trong lòng cậu nhất định không muốn mặc cái áo khoác này vào rồi chen chúc trong đám người để dính các loại mùi kỳ lạ và các loại vi khuẩn không nhìn thấy.

Tôi đứng ở cửa như đang xem kịch, lại thúc giục: "Mau lên đi, chốc nữa người ta bán hết đồ bây giờ."

Tôi nhìn thấy Phó Dư Dã hạ thấp người, sau đó ngoan ngoãn mà mặc áo khoác vào.

Áo khoác cậu ấy dựng cao cổ, hiệu quả giữ ấm rất tốt.

Nhưng lúc này cậu ấy đi ra ngoài cùng tôi cũng không kéo khoá kín cổ, tôi bước ra ngoài thì bị gió lạnh thổi đến run run, lại nhìn cái cổ trắng như tuyết kia lộ ra ngoài.

Tự dưng vừa giận lại vừa buồn cười.

Tôi bước nhanh đi đến trước mặt cậu, kéo khoá áo khoác cậu cao lên đến cao nhất, cằm Phó Dư Dã bị che khuất sau cổ áo.

Khuôn mặt cậu ấy lúc này rất bối rối, nhưng cậu ấy cũng chẳng trốn tránh.

Có lẽ là rất vui, cho nên đôi mắt đều sáng lấp lánh.

Nhưng lại có vẻ không muốn, khóe miệng cũng không cong lên được.

Như là không biết nên giận dỗi với ai.

Tôi nhịn không được vuốt gọn tóc cho cậu. Nói: "Được rồi, tối nay nấu món cá trích om dưa cho cậu."

Tôi xoay người đi ở phía trước cậu ấy, khóe miệng cũng hơi cong lên trong vô thức.

Xem đó, ai cũng nói Phó Dư Dã thông minh, nhưng cũng có lúc cậu ấy cũng ngốc, ngốc đến để mặc cho tôi động tay động chân.

Đi vào chợ bán thức ăn, may mắn nó không còn lộn xộn như mấy năm trước, sạch sẽ hơn nhiều. Người cũng không nhiều, có lẽ là do chúng tôi tới trễ.

Phó Dư Dã đi bên cạnh tôi, không nói một lời, nhưng mỗi lần có người đi qua cậu đều lặng lẽ bảo vệ cho tôi, tôi giả vờ như không nhìn thấy một dì xách theo hai con cá đi ngang qua cậu ấy, con cá cọ vào áo cậu ấy để lại một vệt nước.

Sau khi mua rau dưa xong, tôi đến khu hải sản. Khu hải sản có nhiều người, mặt đất đầy vết nước.

Tôi nhanh chóng mua cá tôm, sau đó kéo Phó Dư Dã đi ra ngoài.

Cậu ấy muốn giúp tôi xách đồ, tôi đưa mớ rau cho cậu, hải sản thì tôi xách, nhưng Phó Dư Dã lại xách hết.

Được thôi, lát nữa cậu đừng có nhăn mày khó chịu khi ngửi thấy mùi cá trên này nhé, tôi cười thầm.

Tôi nói: "Đây là lần đầu tiên cậu đi chợ à?"

Thấy tôi như coi thường, cậu có chút bất mãn mà nhíu mày, lại giải thích nói: "Quân tử xa nhà bếp."

"À, hiện tại cũng nhớ rồi sao? Chắc không còn viết sai nữa đâu ha......"

Tôi không thể ngừng trêu cậu ấy được.

Lúc trước khi tôi dạy cậu về《 Lương Huệ Vương Chương Cú Thượng của Mạnh Tử》, còn nhớ rõ bên trong có hai chữ cực kỳ khó viết, cậu ấy không giỏi viết Hán tự, tôi cho cậu ấy biết hai trang mới có thể nhìn ra được mặt chữ trong cái sớ như vẽ bùa kia.

Cậu ấy cũng nhớ ra, cho nên xấu hổ mà cũng không dám nhìn tôi.

Tôi nghẹn cười, mãi đến cầm cá vào phòng bếp, mới cười ra tiếng, Nhưng tôi biết ngôi nhà này cách âm không tốt, hơn nữa tôi cười lớn như thế, cậu ấy nhất định sẽ nghe thấy. Tôi nghe thấy tiếng người nào đó giấu đầu lòi đuôi mà đi ra bên ngoài, chờ khi tôi cười đủ rồi, mới bắt đầu nấu cơm.

Có lẽ là tâm trạng khá tốt, cho nên nấu ăn cũng rất thuận tay. Khi tôi múc địa tam tiên (*) từ trong nồi ra, liền thấy Phó Dư Dã không biết từ khi nào đã đứng ở sau lưng tôi.

Tôi liếc nhìn nồi cơm điện rồi nói: "Sắp xong rồi, cậu vào bật sưởi trong nhà đi."

Tôi ở trong phòng bếp nấu ăn không cảm thấy lạnh, nhưng nhìn thấy cậu ấy chỉ mặc cái áo len chắc hẳn cậu ấy sẽ bị lạnh.

Chờ khi tôi bưng đồ ăn đi ra ngoài, phòng khách đã thực ấm áp.

Phó Dư Dã đang sắp chén đũa.

Cậu ấy thích sắp theo một bộ đồ dùng để ăn uống, có lẽ từ nhỏ cậu ấy đã ăn rất nhiều đồ ăn phương Tây, ngay cả đũa thìa cũng được đặt ngay ngắn như sắp ăn đồ Âu.

Tôi đã quen với sự tỉ mỉ của cậu ấy, dù sao tủ mỉ một chút cũng không sai.

Bốn năm trôi qua, tôi lại quay về đây để ăn cơm.

Trước kia khi ăn cơm một mình, tôi nghĩ rất nhiều chuyện, nếu có Phó Dư Dã ngồi bên cạnh thì hạnh phúc biết bao, hiện tại nguyện vọng này đã thành hiện thực.

Tôi lén liếc nhìn khuôn mặt của cậu dưới ánh đèn.

Sạch sẽ, góc cạnh rõ ràng.

Ngay cả động tác ăn cơm cũng không có tật xấu nào.

Khẩu vị của cậu ngả về phương Tây, không thích đồ ăn được làm theo kiểu om kho của Trung Quốc.

Cho nên cậu ấy chẳng thích món cá trích om dưa chút nào.

Nhưng tôi vẫn gắp một tảng thịt cá to vào trong chén của cậu, bên trên còn có hành tỏi.

Cậu ấy chỉ khựng một chút, rồi cẩn thận gỡ hết xương ra.

Ngoan hơn Tiểu Sư nhiều, mỗi lần dỗ Tiểu Sư ăn cá đều phải chạy theo thằng bé mấy vòng nhà.

Món canh sườn ấm áp khiến cả hai chúng tôi đều ăn hết cả một bát canh to.

Cơm nước xong, cậu ấy tự giác dọn bàn.

Trước kia khi chúng tôi ở bên nhau, cũng là tôi nấu ăn, cậu ấy dọn dẹp bàn.

Còn về rửa chén, hoặc là bảo mẫu làm hoặc là để vào máy rửa chén.

Nhưng chỗ này không có máy rửa chén cũng không có bảo mẫu, tôi sợ cậu ấy kia không biết rửa chén sẽ làm vỡ hết, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là tự mình làm.

Lúc tôi rửa chén, cậu ấy đi nghe điện thoại. Không biết cậu ấy đang nói gì.

Sau đó lại hỏi tôi: "Đêm nay thầy ở đây?"

Tôi vừa lau chén vừa nói: "Tôi sẽ ở đây, cậu về khách sạn đi."

Phó Dư Dã nghe xong, không trả lời tôi, lấy di động lại đi ra ngoài.

Chú thích

(*) Địa tam tiên: là một món ăn Trung Quốc được làm từ khoai tây, cà tím và ớt chuông xào. Các thành phần khác có thể bao gồm tỏi, hành lá, v.v. Cái tên này có nghĩa là "ba báu vật của trái đất" bởi vì nó bao gồm ba thành phần chính được liệt kê ở trên. Nó là một món ăn phổ biến ở miền bắc Trung Quốc.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f764b54335736615a624c506e36513d3d2d313237353330333635392e313731626265333831666531333633643938333639303739353739322e706e67

 
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 36


Chăn bông trong tủ lâu ngày thực sự có chút ẩm ướt, nhất định sẽ không được thoải mái cho lắm, thật ra tôi cũng không tính ở lại qua đêm.

Tôi trải tấm chăn bông lên giường, cố gắng để lò sưởi bên dưới thổi cho nó ấm hơn.

Tôi nhìn thấy trong phòng có một hộp đồ chơi tangram (*), ngày ấy Đàm Sơ mang đến, nói rằng nó sẽ có ích cho việc phát triển trí tuệ của em bé.

Lúc đó, Tiểu Sư vẫn còn đang trong bụng tôi, căn bản vẫn chưa có bất kỳ nhận thức nào cả.

Dù sao tôi cũng đang chán nên ngồi lên giường xếp lại.

Cuối cùng ngồi xếp cả một buổi mà vẫn còn sót lại một mảnh không lắp vào được vào, thật muốn dùng điện thoại di động tra cách ghép, nhưng lại cảm thấy không cam tâm. Dù sao đó cũng là đồ chơi cho con nít 4 tuổi, tôi lớn thế này rồi mà không lắp được thì quá mất mặt.

Tôi đặt bộ đồ chơi sang một bên, lật một bên chăn.

Sau đó lại cầm bộ tangram đi ra ngoài tìm Phó Dư Dã.

Vừa bước ra khỏi phòng, tôi đã thấy Phó Dư Dã đứng trước TV, quay lưng về phía tôi, lưng cao thẳng tắp, áo len mềm mại, mái tóc đen nhánh.

Cậu ấy đang làm gì vậy nhỉ?

Tôi tò mò bước tới thì thấy cậu ấy đang lật giở một cuốn lịch cũ.

Tim tôi bỗng đập loạn xạ, gần như nhảy lên cổ họng.

Cuốn lịch đó là khoảng thời gian tôi sống ở đây, bởi vì quá chán nên tôi đã ghi lại những gì tôi làm mỗi ngày, nhân tiện hoàn thành nhiệm vụ mà Đàm Sơ đã đưa ra.

Ví dụ, ngày 15 tháng 9, trời nắng.

Đọc sách.

Cấy cây trong chậu.

Đi bộ 50 vòng, mệt.

Ngày 16 tháng 9, trời nắng.

Mua vitamin.

Ra ngoài đi dạo, trời nóng.

Xem hai bộ phim.

Ngày 17 tháng 9, trời mưa.

Công việc, phiền.

Ngủ một giấc.

Béo thêm 1kg.

......

Còn rất nhiều chuyện trong đó

Tôi giả vờ lấy cuốn lịch và đóng nó lại.

Hỏi: "Có biết xếp cái này không?"

Tôi đặt tangram trước mặt Phó Dữ Dã.

Không biết cậu ấy đã đọc được bao nhiêu rồi, cũng không biết mình có viết bất kỳ từ kỳ cục nào trên đó hay không. Lát nữa phải giấu nó đi cho kỹ mới được.

Phó Dư Dã chỉ cần một phút là đã hoàn thành xong tangram.

Tôi nhìn cậu ấy, đột nhiên lại hỏi một câu.

"Cậu nói xem chỉ số thông minh của trẻ là do di truyền từ ba hay là từ mẹ?"

Tôi vốn chỉ định nghĩ ở trong đầu, nhưng không ngờ lại nói ra thành tiếng.

Nhưng Phó Dư Dã lại không mảy may nghi ngờ mà giải thích: "Về mặt sinh học mà nói, 8 cặp nhiễm sắc thể quyết định chỉ số IQ đều nằm trên nhiễm sắc thể X, nên con gái sẽ thừa hưởng trung hoà giữa cả ba lẫn mẹ, con trai thì thừa hưởng hoàn toàn từ mẹ. "

Sau khi nghe xong, vẻ mặt của tôi có chút trầm xuống.

Mặc dù từ nhỏ đã được khen là "con nhà người ta", nhưng so với một thiên tài mới 16 tuổi đã tốt nghiệp đại học như Phó Dư Dã mà nói, tôi cũng chỉ là bình thường, nếu Tiểu Sư giống cậu ấy, về sau thằng bé sẽ thật thông minh tài giỏi cho xem. Không biết Tiểu Sư sẽ giống ai...

"Thầy có thói quen viết nhật ký từ khi nào vậy?"

Tôi định thần lại, đặt tờ lịch phía sau lưng một cách thận trọng và nói, "Tôi đã từng ở đây, rảnh tay thì viết chút thôi."

Đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy nhìn tôi, như một viên hổ phách sáng bóng. Làm cho thâm tâm tôi rung dộng. Bao nhiêu năm qua, đôi mắt của cậu vẫn trong vắt như vậy.

Trong veo như một thiên đường nơi hạ giới.

Tôi chợt ngửi thấy một mùi thuốc trong không khí. Phó Dư Dã đã mở ngăn kéo ra, trong đó có mấy gói thuốc chưa nấu.

Cậu nói: "Đây là thuốc gì?"

Sao đó giờ tôi không biết cậu ấy có tật đi lục tủ người khác nhỉ.

Tôi liền mở miệng: "Thuốc trị cảm."

Có lẽ là tôi nói rất tự nhiên, Phó Dư Dã cũng không hỏi thêm. Dù sao thì, người bình thường thì sao nghĩ đó là thuốc dưỡng thai được, đến tôi còn không tin được mà.

Tôi đột nhiên có chút bực bội, hỏi tại sao cậu ấy còn chưa rời đi.

Cậu đóng ngăn kéo lại, trong đáy mắt ánh lên chút gì đó,

"Để thầy ở đây một mình thì tôi không yên tâm."

Tôi không thể chịu được ánh mắt ấm áp đến thế của cậu ấy, đột nhiên cảm thấy cả thân mình đang nổi da gà.

Theo phản xạ lại muốn tránh né.

"Cậu nghĩ cậu ở đây thì có chỗ để ngủ sao?"

Sô pha quá nhỏ, tuy rằng có vài cái phòng, nhưng chăn đều bị ẩm, đến tôi còn không chịu nổi, huống chi là cậu ấy.

Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt sáng lên.

"Đừng có mơ ngủ ở phòng tôi, cậu nhanh về đi, bây giờ tàu điện ngầm còn chạy."

Cậu ấy nghe xong, ánh mắt hơi rũ xuống.

"Thầy lại muốn tôi chen chúc trong tàu điện ngầm."

Cậu ấy đáng thương nói, tôi lại nhớ đến cái dáng vẻ cau mày đứng ở cửa của cậu hồi chiều.

"Vậy cậu gọi người tới đón cậu đi."

Tôi đưa ra gợi ý cho cậu. Thuận tiện ngồi xuống sô pha, nhưng vừa ngồi xuống lại có chút hối hận.

Phó Dư Dã liền đứng ở trước mặt tôi, vóc dáng cao lớn chặn hết ánh sáng, khiến cho cả người tôi lọt thỏm trong cái bóng của cậu.

Có chút không ổn.

Tôi vừa định nhích ra, cậu ấy lại hơi khom người, hai tay chặn tôi lọt giữa sô pha trung.

Tôi ngả người ra sau, cậu ấy liền được nước làm tới mà quỳ một chân trên sô pha, ngay giữa hai ch@n tôi.

Rõ ràng động tác chiếm hữu như vậy, trên mặt lại mang theo nét vô tội lại miễn cưỡng.

"Anh ở đâu, em ở đó."

Cậu ấy cố ý hạ thấp giọng, khiến tai tôi phát ngứa, cậu ấy sát vào người tôi, ánh đèn hắt lên chút hơi ấm, trên người cậu ấy toả ra mùi gỗ dịu dàng làm tôi có chút yếu ớt nuốt nước bọt.

Không hiểu sao một số hình ảnh mà bấy lâu nay tôi tưởng mình đã quên lại đột nhiên hiện lên. Tựa như một cảm giác ngứa ngáy từ lưng, khiến cả người cảm thấy khó chịu.

Nhưng trong tay tôi vẫn, nhắc nhở tôi nên làm gì lúc này.

Tôi rút tay ra, sấn cuốn lịch lên đầu cậu rồi lợi dụng lúc cậu đau nhảy ra khỏi "chỗ nguy hiểm".

Đôi mắt cậu ấy nheo lại, nhìn chằm chằm tôi như một chú mèo.

"Tùy cậu!"

Tôi nói mấy chữ xong liền chạy vào phòng. Trước khi ngủ còn khoá trái cửa.

Nếu cậu ấy giở trò quyến rũ tôi khi tôi đang ngủ, dám chắc rằng tôi sẽ chẳng thể dứt khoát đẩy cậu ra. Cho nên trước hết vẫn là cách xa ra một chút.

Tôi đặt cuốn lịch ở trên tủ quần áo, sau đó lại dựa vào trên cửa, nghe tiếng động bên ngoài, lại chẳng có tiếng động gì phát ra.

Cậu ấy đi rồi sao?

Dù sao trên sô pha bên ngoài ngay cả cái chăn cũng không có.

Tôi đứng dựa vào cửa một lúc rồi đi lấy chăn trên giường vừa được lò sưởi thổi ấm áp, trong phòng khách không có ai, nhưng lại có tiếng nước chảy ào ào từ trong phòng tắm.

Tôi ôm chăn đi đến cửa phòng tắm, nghe tiếng nước kia, cư nhiên lại cảm thấy an tâm đ ến lạ.

Tôi lại ngồi xuống sô pha, cầm lấy áo khoác cậu ấy ném trên ở ghế lên ngửi ngửi, không có mùi gì lạ, chỉ có hương gỗ dịu dàng quen thuộc.

Tôi vào phòng lấy một chiếc gối khác, vỗ nhẹ cho nó phồng lên và đặt lên ghế sô pha. Tôi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở.

Vừa quay đầu lại thì thấy Phó Dư Dã với khăn trên tóc, bên eo vắt thêm cái khăn tắm che lại.

Tôi liếc mắt một cái là thấy được cái chân giữa không phải như của người bình thường.

Thật là......

Tôi chặn gối trước mặt mình, nhịn không được chửi ầm lên: "Cái tên này mặc đồ cho đàng hoàng rồi mới được ra đây!"

Tôi trốn sau cái gối, nhưng trước mắt lại thoáng hiện lên khung cảnh vừa rồi.

Cơ bụng mơ hồ bị khăn tắm che lại, đôi chân thon dài thẳng tắp, làn da trắng trẻo khỏe mạnh, trên đó có những giọt nước lăn dài, quả thực là một khung cảnh dụ dỗ người ta phạm tội.

"Quần áo bẩn rồi."

Tên nhóc vô tâm kia hồn nhiên không cảm thấy tội lỗi mà nói.

"Hồi đó thầy nhìn thấy nhiều lần rồi mà, nhìn thêm lần nữa cũng có sao đâu."

Khuôn mặt tôi sau chiếc gối nóng đến bốc cháy.

Lén nhìn thêm một lần nữa, thì thấy cậu ấy đang lau tóc, không cẩn thận lại thấy cái thứ lủng lẳng lủng lắng. Nghĩ đến nó đã từng nằm trong người mình......

Tôi hít sâu một thôi.

Thôi kệ, giờ tôi có nói gì được cậu ấy đâu, thích khoe thì khoe đi......

Tôi ôm gối đi về phòng ngủ. Kết quả mới đi được mấy bước thì vấp chân phải cái bàn lùn, cái bàn ngã trên sàn kêu rầm một tiếng.

Tôi ngồi xổm tại chỗ ôm chân, tên nhóc kia hoảng loạn đi tới. Tôi lại nói: "Tôi không sao hết, cậu đừng có lại đây đây."

Nhưng cậu ấy không thèm nghe, bước một bước tới nắm lấy tôi, tôi nhanh tay ấn cái gối lên mặt cậu.

Cậu ấy như bị tôi dán bùa bất động, bàn tay nắm lấy cánh tay tôi còn mang theo chút ẩm ướt, lại rất ấm, hơi ấm như thể bắt đầu chạy dọc theo kinh mạch đến trái tim tôi.

Tôi không muốn cậu ấy nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của tôi lúc này chút nào.

Giọng nói rầu rĩ của Phó Dư Dã phát ra sau cái gối.

Tôi nói: "Cậu đừng có nhúc nhích."

"Tôi đi tìm quần áo cho cậu."

Cậu ấy "Ừm" một tiếng.

Lại nói: "Để em xem chân của anh."

Một câu của cậu làm trái tim của tôi bỗng nhảy lên loạn nhịp.

Tôi bắt lấy cái tay của cậu, để tay cậu tự giữ lấy cái gối trên mặt.

"Không cho phép nhúc nhích!"

Tôi dặn dò một lần nữa.

Sau đó nhanh chóng vào phòng tìm bộ đồ ngủ rộng thùng thình mà tôi đã mặc khi mang thai và chiếc máy sấy tóc.

Đặt ở trên sô pha. Tôi nói: "Tôi đếm đến ba cậu mới được bỏ tay ra."

Tôi chạy vào trong phòng đóng cửa lại, mới nói "Ba."

Sau đó nhũn chân ngồi phịch xuống đất.

Tim đập nhanh như trống đánh, như thể đánh vỡ lý trí tôi.

Bên ngoài từ từ vang lên tiếng máy sấy, sau đó lại có vài tiếng bước chân rất nhỏ. Cuối cùng thì im bặt.

Tôu trằn trọc trên giường nửa đêm, chẳng hề cảm thấy buồn ngủ. Cực kỳ tỉnh táo mà đếm từ một tới một trăm, lại đếm từ một trăm tới một.

Không biết cậu ấy đã ngủ chưa, sô pha nhỏ như vậy có bị khó chịu, chăn có bị mỏng quá không, cậu ấy có nghiêng người rồi bị lọt xuống đất không

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi bực bội mà ngồi dậy một phen.

Nghĩ nhiều thì có ích gì chứ.

Chi bằng đi ra xem một cái, xem cậu ấy có mặc đồ cho đàng hoàng không.

Nếu cậu ấy vẫn chưa ngủ thì nói mình dậy đi uống nước.

Tôi nghĩ như vậy, lặng lẽ mở cửa.

Phòng khách chỉ kéo màn che một nửa cửa sổ, mơ hồ có thể thấy rõ bài trí trong phòng khách.

Tôi rón ra rón rén mà đi đến phía sau sô pha, nhìn lén lên. Nhìn thấy Phó Dư Dã quả nhiên cuộn mình ngủ ở trên sô pha, chăn chỉ che đến đầu gối, lộ bắp chân, cũng còn nghe lời mặc đồ ngủ đàng hoàng.

Hai mắt cá chân của cậu ấy lọt ra ngoài, nửa chiếc chăn trùm lên mặt đất.

Tôi nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn khi đang ngủ của cậu, nhịn không được nhớ tới Tiểu Sư, tóc của cậu ấy vẫn chưa khô hẳn, mang theo chút xoăn tự nhiên, hốc mắt lại sâu. Từ góc độ này để nhìn, vẻ đẹp của con lai hiện lên rất rõ ràng.

Tôi nhẹ nhàng đi qua, quỳ trên mặt đất, muốn sửa lại chăn cho cậu ấy ngủ thoải mái một chút

Nhưng tôi không nghĩ tới cậu ấy ngủ nông đến vậy, tôi chỉ mới vừa điều chỉnh một chút thì đã thấy cậu ấy híp mắt, buồn ngủ mà nhìn tôi.

Tư thế nay thật giống Tiểu Sư lúc ngủ không ngon. Tôi nhẹ nhàng vỗ ngực cậu ấy, nói: "Ngoan, ngủ đi."

Có lẽ cậu ấy không phân biệt được rốt cuộc là đang mơ hay đang là hiện thực, ngơ ngác mà nhìn tôi một lúc, còn nói một câu gì đó.

Tôi nói: "Anh không đi đâu cả."

Cậu ấy mới yên tâm nhắm mắt lại.

Tôi nhìn cậu thật lâu, mãi đến khi nhịp thở cậu ấy đều đều mới đứng lên, quỳ lâu khiến đầu gối đều có chút tê.

Ngoài cửa trăng soi sáng vằn vặt, tôi kéo màn lại, phòng khách tối đến mức không nhìn thấy năm đầu ngón tay mới chậm rãi trở về phòng.

Chú thích

(*) Tangram:

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f73776369774f6445576b775877513d3d2d313237383937373134342e313732306130363130633631613534613331303135313432393235352e6a7067

 
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 37


Ngày hôm sau, khi thức giấc, tôi đã thấy Phó Dư Dã đã thay quần áo đang xem tài liệu, còn có trợ lý Ngu đứng bên cạnh cầm một phần tài liệu, trên bàn còn có bữa sáng kiểu Tây, bánh ngọt được bày biện tinh xảo.

Tôi ngồi ở một bên bàn ăn bữa sáng, nhưng đối diện với hai người đang chú tâm làm việc, tôi lại có chút cảm giác mình đang lười biếng. Tôi cắn một miếng bánh, hỏi: "Cậu dậy khi nào thế?"

Hôm nay cậu ấy mặc áo khoác len màu xám, cổ áo cao, áo len bên trong có cổ nhung đen, trên vai có hoạ tiết mây màu trắng, không biết là của hãng nào.

"Khoảng 7 giờ."

"À."

Tôi lại hỏi trợ lý Ngu đang cẩn trọng đứng ở một bên đã ăn chưa?

Nói vừa dứt câu, tôi liền có bị một ánh mắt lạnh lùng nào đó lướt qua.

Trợ lý Ngu việc công xử theo phép công mà trả lời: "Em ăn rồi."

Cách cô ấy nhìn tôi không có chút xấu hổ nào, nhưng lại có chút xa cách như lần đầu gặp mặt.

Cho nên một bàn bữa sáng nhiều thế này đều chuẩn bị cho một mình tôi thôi?

Tôi cũng không tính mới sáng sớm mà ăn no căng đâu.

Ăn xong bữa sáng, tôi đến phòng dọn dẹp chút đồ, khi đi ra, cũng chỉ còn Phó Dư Dã vẫn ở đây.

Tôi gấp gọn chăn trên sô pha mang về phòng, đột nhiên nhớ tới bộ đồ ngủ mà cậu ấy đã mượn, liền bộ đồ đó đâu rồi.

"Vứt rồi."

Lúc nãy tôi vào phòng vệ sinh cũng không thế đồ thay nào cả, chắc là vứt hết rồi.

Tôi khựng lại một chút, trong lòng mắng cái đồ phá của.

Lúc đi về cũng rất thuận lợi, tài xế của Phó Dư Dã đã chờ sẵn ở bên ngoài sân bay.

Buổi tối ngủ không ngon nên lúc lên máy bay cũng mơ màng ngủ một giấc. Tôi cũng lười đi bắt xe về. Xe cũng khá lớn, chỗ ngồi rất thoải mái, tôi ngồi thử, lại hơi muốn nghiêng người sang một bên.

Từ sân bay về công ty cũng phải mấy hai tiếng. Tài xế lái xe rất êm, cả đường cũng chỉ là cao tốc, tôi nhìn các dãy nhà lướt qua rất nhanh ngoài cửa sổ, dần dần cảm giác trước mắt có một tầng màu xám che lại.

Buồn ngủ quá.

Tôi hơi hạ người xuống, lại lặng lẽ từ phản quang trên cửa sổ xe nhìn thấy Phó Dư Dã đang cúi đầu xem tài liệu.

Không bị say xe sao?

Còn có, sao có thể xem nhiều văn kiện như vậy được nhỉ?

Những suy nghĩ kỳ lạ này lướt qua tâm trí tôi, đầu tôi lại dán sát ở chỗ dựa đầu trên ghế. Không nghĩ thêm được gì nữa.

Qua một lúc, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Mắt vẫn nhắm, tôi lấy di động trong ra túi, sau đó mở một con, nhìn thấy trên điện thoại hiện "Cô Cao", là giáo viên mầm non của Tiểu Sư.

Tôi lập tức tỉnh táo lại, ngồi dậy, nhanh chóng nghe điện thoại.

"Alo, là ba của Tiểu Sư phải không ạ?"

"Vâng, chào cô."

"À, chuyện là, hiện tại anh có thời gian không? Tiểu Sư vừa mới có chút xô xát với bạn học cùng lớp, hiện tại vẫn trốn trong WC không chịu ra. Hy vọng anh có thể đến đây."

"Cái gì? Cãi nhau hay là đánh nhau với bạn học? Hiện tại tôi chưa về được, khoảng hơn một tiếng nữa mới được, cô có thể đưa điện thoại cho thằng bé giùm tôi không?"

"Không có gì không có gì, chỉ là bạn nhỏ mang theo một món đồ chơi, có lẽ là khá mới, sau đó hai đứa giành với nhau, thằng bé trốn trong WC khóa trái cửa."

Tôi lại nghe thấy cô Cao gọi Tiểu Sư, tôi nghe thấy cô ấy nói: "Tiểu Sư ơi, mở cửa đi con, ba gọi điện thoại cho con nè."

Sau đó cái giọng trẻ con làm nũng của Tiểu Sư vang lên: "Ba ơi, ba về chưa?"

Cô Cao trả lời: "Ba lập tức tới đón con nha, trước hết con mở cửa ra được không?"

Tiểu Sư: "Ba ơi, ba có mua quà về cho con hông?"

Tôi vội vàng nói: "Ba có mua, có mua cho con rồi nè."

Hai ngày trước đã hứa mua Transformers cho thằng bé rồi.

Cô Cao huật lại lời tôi nói.

Chỉ nghe thấy Tiểu Sư ở bên kia nói: "Con hổng cần quà nữa, ba đưa mẹ về cho con được hông?"

Mặt tôi lập tức trầm xuống. Từ trước đến nay thằng bé đều hiểu chuyện, chưa từng chủ động nhắc tới cái điều cấm kỵ này, nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Trong điện thoại cô Cao vẫn đang nói gì đó, cô không hiểu tình hình lắm, cho rằng Tiểu Sư bám mẹ, chỉ là đơn thuần muốn gặp mẹ.

Tôi hơi hơi hé miệng, muốn nói thêm, đột nhiên ý thức được trong xe không phải chỉ có mình tôi.

Tôi có cứng đờ mà nhìn về phía người ngồi ở bên cạnh tôi. Tôi biết ngay lúc này không còn từ nào có thể diễ tả được mặt tôi nữa

Trong xe yên tĩnh như vậy, cuộc đối thoại vừa rồi, chắc hẳn ai cũng nghe rõ hết rồi.

Sự thật đúng là như thế. Khi mặt tôi ngượng ngùng không biết làm thế nào, chỉ nghe Phó Dư Dã bình tĩnh mà nói: "Bạn nhỏ nhà anh hình như đang gặp chuyện."

Không biết vì sao, tôi có cảm giác như đang đứng ở miệng núi lửa.

Tôi nơm nớp lo sợ mà nói địa chỉ của nhà trẻ, nói thật, tôi thà rơi tự do 100 lần còn hơn đi đối mặt với cái không khí như tràng Tu La này.

Không biết vì sao, thời gian cũng trôi qua rất nhanh, tới trung tâm thành phố cũng không kẹt xe chút nào, thuận lợi mà tới nhà trẻ.

Tài xế dừng xe, tôi liền vội vàng mà: "Tới rồi, tôi tự đi vào là được rồi."

Tôi thiếu điều còn muốn nói cầu xin cậu đi mau đi, đừng có đi theo tôi làm gì.

Ai ngờ Phó Dư Dã nói: "Thầy à, anh đang sợ cái gì."

Nghe mấy lời của cậu ấy, tim tôi lập tức nhảy lên tới cổ họng.

"Không phải, tôi sốt ruột thôi, không có gì hết."

Phó Dư Dã chăm chú nhìn nụ cười cứng đờ của tôi, chẳng tốn chút thời gian nào mà để biết tôi đang giấu đầu lòi đuôi. Cậu ấy lạnh lùng nhìn tôi.

"Em chỉ muốn xem thử, người kết hôn sinh con cùng thầy là người như thế nào thôi."

......

Người như thế nào?

Giờ tôi có thể nói cho cậu ta biết, người tạo ra em bé với tôi chính là cái bản mặt của cậu ta không?

Phía trước tài xế và trợ lý Ngu đều tự xem mình như không khí.

Chỉ nghe Phó Dư Dã lại nói: "Anh yên tâm, em không làm gì cả."

Yên tâm cái con khỉ, muốn tôi yên tâm thì cậu cười cái kiểu giả mù sa mưa như vậy làm gì!

Không đáng tin cậy một chút nào cả, có khác gì cái lúc cậu ấy lừa tôi lên giường rồi nói "Em hứa là em không làm gì hết", cuối cùng thì sao, làm tôi lên bờ xuống ruộng.

Bài học xương máu này cả đời tôi cũng không quên!

Ai mà thèm tin cậu.

"Không được."

Tôi mở cửa xe đi xuống, tự mình đi vào.

Lúc chạy tới phòng học, tôi lén quay ra sau nhìn, thật may mà cậu ấy không đi theo, nhưng cùng lúc đó lại có chút mất mát đau lòng.

Mấy cái suy nghĩ kiểu này thật là không ổn.

Khi tôi đến, cô Cao cùng một giáo viên khác đang canh ở cửa.

Cô thấy tôi tới, vội vàng tránh cho tôi qua.

Tôi gõ gõ cửa. Nói: "Tiểu Sư, mở cửa cho ba."

Vốn dĩ tưởng rằng Tiểu Sư nghe được giọng của tôi sẽ thật vui vẻ mà lập tức mở cửa, không nghĩ tới thằng bé lại nói: "Ba, con muốn mẹ."

"Mẹ không tới."

Tôi nhẫn nại mà trả lời. Không biết thằng bé và bạn học cái mâu thuẫn gì mà bây giờ thằng bé cứ khăng khăng đòi "mẹ".

"Con muốn mẹ."

Tôi vặn cửa nhưng cửa không mở, cũng không biết làm sao thằng bé biết cách khoá trái cửa như thế này.

Tôi hỏi cô Cao: "Không có chìa khóa dự phòng sao?"

"Chiều nay giáo viên giữ chìa khoá đi ra ngoài mất rồi." Cô Cao giải thích.

Tôi đành phải nói vào cửa: "Bây giờ con đi ra ngoài, ba sẽ đưa con đi gặp, gặp mẹ."
 
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 38


"Thật vậy hông ạ?"

Tiểu Sư hỏi. Từ trong giọng nói của thằng bé tôi nghe ra được ý định muốn mở cửa.

"Ba hứa luôn."

Ngay khi tôi nghe thấy âm thanh chuyển động của khoá cửa, Tiểu Sư đột nhiên lại hỏi: "Vậy tại sao đó giờ mẹ hổng tới gặp con?"

......

Khỏi cần đi xét nghiệm ADN, trăm phần trăm nhóc con này di truyền từ cái tên trời đánh kia, hồi tôi 4 tuổi làm gì đa nghi hay hỏi như vậy, còn dám đi đàm phán với ba mình như thế.

Nhóc con trời đánh này cũng không khiến người ta bớt lo được......

Tôi hơi nghiêm giọng, nói: "Ba đếm tới 3, nếu con không bước ra thì mẹ sẽ đi mất đó."

Thằng bé không trả lời.

Tôi bắt đầu điểm số.

Đếm đến 2 thì tôi nghe được tiếng khoá cửa vang lên, lách cách lách cách, sau đó cửa mở.

Nhóc con trời đánh mím môi nhìn tôi, mắt to ngập nước, làm tôi dù muốn trách mắng cũng không nỡ.

"Ba ơi."

Thằng bé muốn tới ôm tôi, tôi cũng ôm bé lên.

Thằng bé ôm cổ tôi, nhỏ giọng nói với tôi: "Ba ơi, chúng ta đi gặp mẹ đi."

Tôi mang cặp cho thằng bé, sau đó đi ngang qua một đứa bé trai đang cầm máy bay đồ chơi. Tiểu Sư không thích mà lè lưỡi nhăn mày doạ thằng bé, nhóc con kia hơi co rúm người, sau đó bỏ chạy.

Tôi vỗ mông Tiểu Sư.

"Sao con lại đi hù bạn?"

Tiểu Sư lập tức không nhăn mày lè lưỡi nữa, đáng thương mà nói: "Cậu ấy nói con không có mẹ."

Lòng tôi thầm nghĩ: Thì con có mẹ đâu, con chỉ có hai người ba thôi.

Nhưng tôi không thể hù con nít như vậy được.

"Vậy con cũng không được giành đồ chơi của bạn."

"Cậu ấy nói cho con chơi, con hổng có giành."

"Thế hai đứa sao lại cãi nhau?"

"Cậu ấy nói, máy bay này là mẹ cậu ấy mua từ Mỹ về, con nói mẹ cũng ở nước ngoài, nhưng cậu nói không tin, nói con khoác lác, còn nói con xấu trai."

Thằng bé vuốt vuốt tóc của mình.

"Cậu ấy nói con tóc xoăn, nhìn khác với tóc thẳng như mấy cậu ấy."

"Bởi vì cha con, à...... Mẹ con có tóc xoăn, con giống mẹ."

Tiểu Sư tò mò: "Ba ơi, mẹ cũng đẹp lắm đúng hông? Mọi người đều nói mẹ con là người nước ngoài, nhất định là rất đẹp."

Tôi nhìn đôi mắt ngập nước kia, khẳng định chắc nịch về lời nói của mình của thằng bé, đành phải xoa xoa tóc thằng bé an ủi.

"Mọi người là ai?"

"Cô giáo nói, cô còn hỏi con có biết nói tiếng Anh không."

Tôi nói: "Đúng vậy, mẹ con rất là đẹp. Thật sự là một mỹ nhâ...."

Chữ "nhân" còn chưa nói hết, ngay ở cửa đã thấy hàng thật giá thật đứng ngay ở đó.

Có lẽ dùng cụm ngọc thụ lâm phong (*) để diễn tả là hợp nhất.

Tiểu Sư thấy tôi không đi nữa, cứ ngập ngừng, thằng bé quay đầu cũng thấy một người xa lạ cách đó không xa. Thằng bé không để ý, lại dựa đầu lên vai tôi, hỏi: "Ba ơi, mẹ đâu rồi?"

Ngay sau con, cách con 10 mét.

Tôi chửi thầm.

Lúc tôi không biết nên tiến hay nên lùi, Phó Dư Dã đã muốn chạy tới trước mặt tôi.

"Thầy à, em chỉ đứng ở chỗ này thôi."

Cậu ấy nghiêm túc nhìn tôi nhìn tôi.

Tiểu Sư nghe thấy giọng lạ, cựa quậy muốn đi xuống.

Tôi thả thằng bé cuống. Sau khi đứng vững dưới đất, thằng bé ngửa đầu nhìn Phó Dư Dã.

Lại nhìn tôi.

Mắt to chớp chớp không biết muốn nói gì.

Phó Dư Dã cũng cúi đầu nhìn thằng bé. Đôi mi dài rũ xuống nhìn người khác vừa xinh đẹp lại vừa lạnh lùng, tim tôi bỗng đập chệch một nhịp.

Tiểu Sư kéo chặt tay của tôi, hỏi tôi: "Ba ơi, mẹ đâu?"

Phó Dư Dã:......

Tôi:......

Thật là câu hỏi đầy ngượng ngùng.

Tiểu Sư phát hiện không ai trả lời thằng bé.

Lại nhìn về phía Phó Dư Dã, hỏi: "Anh ơi, anh có thấy mẹ em đâu hông?"

"Mẹ không có ở đây đâu con."

Tôi thật muốn nhanh chóng bế nhóc con hay nói lung tung này chuồn đi cho xa.

Lại nhìn thấy Phó Dư Dã hơi cúi người, trên khuôn mặt lạnh băng lại bỗng nở một nụ cười nhẹ như sắc xuân.

Cậu ấy đánh giá Tiểu Sư, như là đang đánh giá một kiện hàng mỹ nghệ, lại như đang cố nhìn cho rõ điều gì đó.

Cậu ấy lại thẳng người lên, bên trong lời nói mang theo vài phần đắc ý: "Tiếc quá, chẳng có chỗ nào giống thầy."

Cũng không biết là đang đắc ý chuyện gì.

Chẳng lẽ không giống tôi thì cậu ta được lợi gì à?

......

Hình như có hơi bất công thật......

Tôi cực khổ sinh ra một nhóc con đáng ghét chỉ để nó giống y đúc cái tên đáng ghét lớn này.

Tôi cũng không vừa, đáp lại: "Thì ờ, giống mẹ nó."

Sự đắc ý của Phó Dư Dã bỗng lộp độp rơi đầy xuống đất.

Nếu không phải có trẻ em ở đây, tôi cảm thấy cậu ấy nhất định sẽ ném tôi vào trong xe, "dạy dỗ" tôi một trận. Như mấy lần trước kia tôi chọc cho cậu ấy giận vậy, tự làm tự chịu.

Tuy rằng đã qua rất lâu rồi, nhưng mà tính răn đe vẫn còn, cho nên tôi mạnh dạn, mạnh dạn đứng ở phía sau Tiểu Sư.

Khi tôi ý thức được cái động tác này của mình, thật là, thật là muốn độn thổ về nhà cho rồi.

Vẻ mặt Tiểu Sư ngây thơ mà ngửa đầu, phát ra một câu khen ngợi: "Anh cao thiệt đó."

Thằng bé đến gần Phó Dư Dã một bước, ngưỡng mộ mà nói: "Anh ơi, anh bế Tiểu Sư một cái nha?"

Phó Dư Dã vẫn đứng im nhìn thằng bé.

Tiểu Sư thích được bế lên cao.

Ngày thằng bé còn nhỏ, tôi nâng thằng bé lên cao chẳng tốn tý sức, nhưng sau khi nó lớn hơn một chút, tôi nâng không nổi nữa.

Phó Dư Dã cao lớn, chắc có lẽ Tiểu Sư đã xem cậu ấy như mấy anh hùng siêu nhân rồi.

Mỗi lần xem phim siêu nhân thằng bé luôn có ánh mắt ngưỡng mộ thế này, không khác gì mấy trợ thủ chỉ cao tới đầu gối siêu nhân luôn ngưỡng mộ họ vây.

Tôi thì không ngại cái sở thích bắt chước mấy phim siêu nhân này của thằng bé.

Nhưng có lẽ Phó Dư Dã sẽ không thích chơi đùa với con nít cho lắm.

Cho nên tôi đã chuẩn bị tinh thần Phó Dư Dã sẽ không đồng ý, như vậy tôi liền có thể nhân cơ hội bế Tiểu Sư đi.

Thế nhưng Phó Dư Dã lại chiều theo ý của Tiểu Sư.

Tôi thấy Phó Dư Dã luồn tay dưới nách Tiểu Sư, nhấc bỗng Tiểu Sư cao lên, mặt Phó Dư Dã lạnh như băng mà nhìn Tiểu Sư cười thích thú.

Tiểu Sư lắc lắc chân giữa không trung, nói: "Anh ơi, giờ em cao giống anh rồi nè."

Thằng bé đột nhiên vươn tay muốn ôm lấy Phó Dư Dã.

Phó Dư Dã buông thằng bé xuống, vừa định đứng dậy thì đã bị Tiểu Sư kéo tay áo lại.

Phó Dư Dã đành phải giữ im tư thế này.

Tiểu Sư ôm lấy cổ cậu ấy, cọ cọ như gấu koala.

"Anh thơm quá à."

Tôi nhìn rõ thấy Phó Dư Dã cứng đờ ra một giây.

Tôi nhanh chóng kéo lấy nhóc con quậy phá này về: "E hèm, ngại quá, Tiểu Sư, con nít hơi tăng động xíu."

Phó Dư Dã không biểu hiện cảm xúc gì trên mặt mà nhìn tôi.

Tiểu Sư thẹn thùng mà che mặt, trốn giữa hai ch@n tôi.

Tôi ngứa miệng, lại chen thêm câu: "Giống mẹ nó."

Tôi có thể cảm nhận được mình đang đổ thêm dầu vào lửa.

Hậu quả khi chọc giận cậu ấy chính là...

Phó Dư Dã cười lạnh tới gần tôi, tạy cậu ấy ôm lấy tôi, tôi trơ mắt nhìn cậu ấy cách tôi càng ngày càng gần, khuôn mặt tinh xảo pha chút tức giận kia được phóng đại ngay trước mắt tôi.

Dưới tác dụng của cái đẹp và cảm xúc đánh sâu vào thâm tâm tôi, tôi nhanh chóng cúi đầu che miệng lại. Cậu ấy nhìn hành động của tôi, nói: "Anh cho rằng em sẽ hôn anh à?"

Lúc nào cậu ấy cũng lạnh lùng nghiêm túc, lúc này lại lộ ra vẻ chế giễu, khiến tôi tự dưng cảm thấy xấu hổ.

Tay tôi cứ đặt trước miệng, buông cũng không được, tiếp tục giữ thế này, chính là chứng cứ tôi tự mình đa tình.

Dưới ánh mắt của cậu ấy, mặt tôi bắt đầu nóng lên.

Tôi hoảng loạn mà chớp chớp mắt, vừa mới buông tay, Phó Dư Dã đã nắm chặt lấy tay tôi, nhân cơ hội hôn tôi.

"Ưm -- Đồ..."

Đầu lưỡi của cậu ấy tiến sâu vào trong khoang miệng tôi, như là một con thuyền đạp sóng ồ ạt trong khoang miệng tôi.

Tôi giật mình mà lui về phía sau vài bước, Tiểu Sư ôm chân tôi, tò mò mà nhìn tôi.

"Cậu điên rồi!"

Ở nơi công cộng, tuy rằng hiện tại không có ai, nhưng lỡ nơi này có cameras thì sao? Bị quay lại thì phải làm sao? Cậu ấy không muốn giữ hình tượng nữa à?

Tôi càng rối rắm, Phó Dư Dã lại càng bình tĩnh.

Cậu ấy thản nhiên nhìn tôi, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi còn nhớ cậu thiếu niên năm ấy ngồi ở trên bậc thang, thản nhiên nói với tôi: "Thầy, tôi không thích đàn ông."

Cao ngạo mà nói lời chia tay, giống như kẻ ăn chơi trác táng thật sự, như thứ mình không thích thì xem như đồ bỏ.

Hiện tại, cậu ấy vẫn thản nhiên như thế mà nói với tôi: "Anh à, em không điên."
 
Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
Chương 39


Cuối năm, các công ty giải trí và nghệ sĩ đều ngập đầu trong công việc, càng cận kề giao thừa, các đài truyền hình lớn càng tranh nhau "khoe sắc", dốc toàn lực quảng bá tăng ratings cho các "tiểu thịt tươi" cho đêm Gala. Gala Lễ hội mùa xuân của Channel Z là địa điểm lớn nhất hàng năm.

Đạo diễn của chương trình Z là Trương Duyên Mặc, 30 tuổi đã nổi tiếng trong sự nghiệp làm đạo diễn, giải thưởng trong và ngoài nước nhiều đến ôm không xuể. Hai năm trước vì cơ thể có vấn đề mà tạm thời ở ẩn, thật không ngờ sau khi tái nhậm chức vào mùa thu năm nay đã ngay lập tức được đài Z mời. Nghe nói bộ phim sẽ được sản xuất vào năm tới, Thẩm Miên đã được xác định trước là nam diễn viên chính.

Vào đêm giao thừa, số cuối cùng của tạp chí vừa kết thúc. Buổi chiều không có quá nhiều việc, đồng nghiệp đều tan sở sớm.

Năm Tiểu Sư mới một hai tuổi, lúc đó tôi chỉ lo chăm cho thằng bé đến luống cuống tay chân, căn bản chẳng đón giao thừa như bao người khác.

Hiện tại thằng bé lớn hơn một chút, ấn tượng trong đầu đối với đón năm mới cũng chỉ là lớn thêm một tuổi, mặc quần áo mới, đi chơi đốt pháo hoa.

Tôi không cho thằng bé đốt pháo, chỉ mua cho thằng bé chút pháo hoa (chắc là cái người ta hay đốt trong sinh nhật.)

Bữa tối cũng không làm gì quá cầu kỳ, cũng chỉ như bữa cơm bình thường.

Ăn tối xong, tôi thả thằng bé ở khu đất trống dưới lầu.

Thằng bé hớn hở vẫy que pháo hoa chạy quanh, còn chạy quanh tôi như một con cá nhỏ lấp lánh vảy bạc.

Bây giờ là mùa đông, ban đêm nhiệt độ rất thấp, nhưng khi tôi bế thằng bé lên lầu và thay quần áo cho thằng bé, cả một thân nó đều là mồ hôi, miệng lại còn cười khanh khách.

Tôi nhanh chóng tắm rửa cho thằng bé rồi ném nó vào phòng giữ ấm.

Ngày tôi đưa thằng bé về từ nhà trẻ hôm đó, tôi thực sự không biết phải làm sao để đối phó với câu hỏi về mẹ của Tiểu Sư. Vì vậy, tôi đã gọi cho Đàm Sơ để cầu cứu, Đàm Sơ nửa thật nửa đùa mà nói với tôi: "Cứ nói cho Tiểu Sư sự thật không được sao? Không lẽ mốt nó lớn lên rồi cậu vẫn gạt nó à."

Tôi nói: "Thằng bé mới có 4 tuổi thôi, chẳng lẽ cậu muốn tớ nói thẳng ra là nó chui ra từ bụng tớ sao?"

"Đặng Lăng, cậu không chấp nhận chuyện này được là bởi vì từ nhỏ cậu đã được dạy chỉ có phụ nữ mới có thể ainh con, nhưng mà Tiểu Sư thì khác. Thằng bé muốn có mẹ, là bởi vì thằng bé nhìn thấy mấy đứa nhỏ khác đều có ba có mẹ, thằng bé muốn có được mẹ, chỉ là muốn có được một gia đình như bao đứa trẻ khác đang có, cậu hiểu không? Cậu không thể dùng ánh mắt người lớn để áp đặt lên trẻ con được, cậu thử nghĩ lại xem khi còn nhỏ cậu sẽ tin trên thế giới này có ông kẹ có ma, là bởi vì lúc ấy cậu chưa có quá nhiều kiến thức trong cuộc sống, cho nên rất dễ tin vào những chuyện tưởng chừng nghe vô lý. Hiện tại cậu nên nói cho thằng bé đi, đỡ cho về sau khi nó lớn lên lại hoang mang như cậu......"

Tôi nghĩ nếu tất cả các bác sĩ đều có tài ăn nói như Đàm Sơ thì chắc các tranh chấp y tế chắc chắn sẽ giảm đi nhiều lắm.

"Vậy thì, lỡ, sau này thằng bé hỏi, thằng bé được sinh ra như thế nào thì tớ phải làm gì?"

Đàm Sơ khẽ mỉm cười.

"Cậu còn chưa hiểu sao? Kể chuyện gì cũng được, trẻ con dễ lừa lắm."

......

Tiểu Sư ôm thú bông Alpaca ở trên giường lăn qua lăn lại.

Sau đó hỏi tôi: "Ba ơi, chúng ta có thể chơi pháo hoa vào ngày mai không?"

Tôi nói, "Ngày mai chúng ta sẽ đi thăm ông."

Người tôi muốn đi thăm không phải là ba mẹ tôi, mà là ông Đàm.

Lúc trước ông ấy cũng đã sắp về hưu, mấy năm nay ông sống trong một ngôi nhà nhỏ ở nông thôn, hàng năm tôi đều dẫn Tiểu Sư đến thăm ông ấy.

Dạo đây cuộc sống một mình của ông nhìn chẳng có nỗi u sầu cô đơn nào, ngược lại còn toát lên khí chất của một tiên nhân ở ẩn vậy, nhưng dù sao cũng là Tết Nguyên Đán, có con cháu về thăm chẳng phải vui hơn sao. Thứ hai, cũng là để kiểm tra thân thể. Ông sợ cơ thể tôi sẽ có di chứng gì đó nên bảo tôi hàng năm đến chỗ ông khám một chút.

Phải mất bốn đến năm giờ để lái xe từ đây đến vùng nông thôn.

Tôi sợ ngày mai thằng bé sẽ mệt mỏi khi phải ngồi trên xe nên đã cho bé đi ngủ sớm. Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng pháo nổ liên hồi, tôi lại ép mình chìm vào giấc ngủ, ngủ chập chờn cho đến rạng sáng.

Tiểu Sư ngủ rất say, khi bị tôi đánh thức vào buổi sáng còn trốn mình vào trong chăn.

Tôi ép mình phải dậy đi rửa mặt trước, rồi quay lại kêu thằng bé dậy.

Thằng bé trốn trong chăn bất động.

Tôi kéo thằng bé ra và nói: "Con không dậy thì ba đi một mình đấy nhé."

Thằng bé lập tức ôm lấy cổ tôi và nói: "Hông chịu, hông chịu."

Tôi để thằng bé đứng trên chiếc ghế dài nhỏ để đánh răng, mở điện thoại lên, hàng chục tin nhắn đổ về cùng một lúc. Đại khái tất cả đều là những lời chúc mừng năm mới, tất cả đều được gửi vào lúc nửa đêm.

Tôi nhắn lại cho từng người một.

Hầu hết đều là những câu chúc Tết giống nhau, như thể là được copy paste từ một trang web nào đó.

Không ngờ Trần Hâm lại gửi tin nhắn cho tôi, anh ấy nói chúc mừng năm mới, anh ấy nói hiện giờ anh ấy đang ở trên thảo nguyên Nội Mông, anh ấy hỏi địa chỉ nhà tôi để gửi cho tôi thịt bò khô.

Anh ấy rất ít khi đăng trên newsfeed, nếu có đăng trên newsfeed cũng chỉ là mấy bài liên quan đến công việc kinh doanh, vì vậy anh ấy thường xuyên khi thì ở đằng Đông, khi thì ở đằng Tây như vậy, không ai biết đâu mà tìm.

Tôi nói: "Ngại quá, hôm qua tôi đi ngủ sớm, giờ mới thấy."

Sau khi Tiểu Sư đánh răng xong, tôi lau mặt cho thằng bé. Trần Hâm rep tôi: "Giao thừa mà đi ngủ sớm như vậy à?"

Tôi nói: "Nhà có con nhỏ, hơn nữa giao thừa cũng không có gì đặc biệt".

Phải mất một lúc sau anh ấy mới nhắn lại cho tôi: "Gửi địa chỉ cho anh đi."

Thật sự thì tôi cũng không muốn nói nhiều với anh ấy như thế, bởi vì tôi cảm thấy tôi và anh ấy mới gặp nhau hai lần, chưa đến mức thân thiết.

Vì vậy, tôi để máy và không trả lời, nhưng một lúc sau, Trần Hâm lại gửi một tin nhắn khác: "Phòng xx, tòa nhà xx, Vườn Sao Biển, phải không?"

Tôi sửng sốt đáp: "Làm sao anh biết?"

Trần Hâm: "Sơn nhân tự có diệu kế."

.......

Thời tiết rất tốt khi chúng tôi khởi hành, nhưng đi được nửa đường thì tuyết bắt đầu rơi. Tôi hạ cửa kính xe ra một chút để Tiểu Sư ngắm tuyết. Sợ thằng bé có thể bị cảm lạnh, tôi cũng chỉ hạ một chút rồi đóng lại. Cũng may có mang theo máy tính bảng nên thằng bé cũng không làm ầm ĩ, yên tĩnh ngồi trên ghế xem phim hoạt hình, mệt thì ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, tôi đã lái xe vào thị trấn. Tuyết vẫn rơi, tôi ôm thằng bé chạy vào trong nhà. Trong nháy mắt, tôi thấy Đàm Sơ đã lâu không gặp. Làn da vẫn trắng, các đường nét dịu dàng trên khuôn mặt, đôi mắt thông thái.

Hầu hết mọi lúc, cô ấy đều mang đến cho mọi người một khí chất điềm tĩnh.

Cô ấy cùng ông Đàm đứng dưới mái hiên ngắm tuyết.

Nhìn thấy Tiểu Sư, cô lập tức muốn đưa tay ôm thằng bé.

Tiểu Sư chắc là vừa mới ngủ dậy, có chút khó chịu nên không để cho cô ôm.

Đàm Thư giả vờ bi thương nói: "Tiểu Sư không nhớ mẹ nuôi sao? Mẹ nuôi buồn quá..."

Tôi ôm Tiểu Sư và bảo thằng bé chào hỏi người lớn.

Tiểu Sư ngáy ngủ mà kêu mẹ nuôi.

Ông Đàm đi tới và chạm vào tay Tiểu Sư, mặc dù ông ấy đã già đi nhưng trông ông ấy vẫn khỏe mạnh minh mẫn như thường.

Tiểu Sư lần này đã chủ động gọi ông.

Ông Đàm cười rộ lên, cặp lông mày hiền và ánh mắt nhân hậu.

"Tiểu Sư có muốn đi xuống dưới nhà để ông xem xem có cao thêm chút nào không?"

Sau khi nghe xong câu này, Tiểu Sư cựa quậy và tự mình đứng trên mặt đất.

Ông Đàm cúi xuống, dùng tay đặt lên trên đầu của Tiểu Sư để đo.

"Chà, con cao hơn rồi, đi nào, để ông đo chiều cao cho con."
 
Back
Top Dưới