Đam Mỹ Hôm Nay Vương Gia Lại Đi Bán Đậu Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Vương Gia Lại Đi Bán Đậu Phụ
Chương 60: 60: Nhận Con Nuôi


Vào một ngày đầu thu trời yên biển lặng, con thuyền bí mật từ Hạnh Hoa Đảo đến đã cập bến.

Ngư dân ở Trường Lạc sớm quen với chiếc thuyền này, họ kháo nhau rằng đây là thuyền buôn nhỏ lẻ từ Đông Doanh đi qua đây.
Bình thường trên thuyền cũng mang theo một số lượng vừa đủ sản vật, thảo dược quý hiếm dư thừa trên đảo.

Được các đệ tử dùng để trao đổi thực phẩm hay vải vóc trên đất liền.

Nơi con thuyền neo đậu cũng là làng chài nhỏ của một địa phương heo hút, quan lại ở xa.

Nam nhân đều ra khơi bắt cá, chỉ có phụ nữ, người già và trẻ nhỏ ở nhà.

Sớm hỏi han vài câu, lâu ngày sẽ không ai để ý đoàn thương buôn vài tháng lại đến đây neo thuyền có gì kỳ lạ.
Chỉ là hôm nay người trên thuyền xuống không chỉ có người lớn, còn mang theo một đứa trẻ nhỏ.

Được hai nam nhân dắt tay đi cùng.
Hai người này đương nhiên là Trần Trác Thụy và Dương Hạo Hiên.

Đứa nhỏ đi với họ do mọi người tình cờ vớt được trên biển nửa tháng trước.

Sau khi cẩn thận kiểm tra, phát hiện nhóc con vẫn còn thở trong tình trạng da dẻ trắng nhợt vì ngâm nước, dập dềnh trôi trên biển cùng một tấm ván gỗ lớn.

Mọi người vội vàng đem bé con lên thuyền cứu chữa.

Ba ngày sau tỉnh dậy cậu bé mới kể lại cậu đến từ thôn quê.

Cha mẹ mất sớm, bị họ hàng bụng dạ xấu xa lừa bán lên một chiếc thuyền buôn nô lệ.

Không ngờ nửa đường gặp bão đánh bể thuyền, cậu nhóc bám víu vào ván gỗ mới sống sót được tới khi gặp thuyền của bọn họ.

ngôn tình ngược
Nghe xong lời đứa bé, ai nấy đều thương cảm.

Trác Thụy cùng Hạo Hiên cũng thấy đứa nhỏ đến bên bọn họ là có duyên.

Thế là hai người cùng nhận đứa nhỏ làm con trai.

Đặt tên mới cho cậu bé là Dương Ngọc Hải.
Dương là theo họ của Hạo Hiên, bởi vì Trác Thụy cảm thấy Hạo Hiên sớm đã tuyệt giao với họ hàng còn lại ở Trường Lạc.

Y muốn ngoài mình ra bên cạnh hắn có thêm một người thân thích.

Đệm Ngọc đặt cho đứa bé cùng với tên Thụy trong tên của Trác Thụy đều chỉ ngọc quý, Ngọc Hải nghĩa là viên ngọc quý của biển.

Vừa đánh dấu sự kiện bọn họ tìm được hài tử, cũng mong cho tương lai đứa nhỏ từ đây sẽ luôn luôn tốt đẹp.
Chuyến này quay trở lại Trường Lạc, hai người họ vốn định đi thẳng tới kinh thành thăm hỏi Vương lão cùng huynh đệ tốt Quan Sơn Quân, Chu Tử Dụ.

Thế nhưng gặp được Ngọc Hải liền hoãn lại, bởi vì cậu bé nói bản thân còn có một đứa em gái vẫn còn ở trong tay đám buôn người.
Người ở trên chiếc thuyền đó đáng lẽ là em gái bị bán đi trước.

Ngọc Hải không nỡ để em gái bị bán sang kỹ viện ở nước láng giềng bèn cùng em mình tráo đổi quần áo thay thế thân phận.

Nửa đường bị phát hiện, đám buôn người cũng không thể quay lại đổi người bèn để cậu bé làm việc vặt trên thuyền đến ngày gặp nạn.
Luật pháp Trường Lạc vốn không chấp nhận việc mua bán trẻ em, nhất là bọn buôn người còn ngang nhiên đem những đứa trẻ lén lút bán ra ngoài biên giới.

Dương Hạo Hiên đương nhiên sẽ không bỏ qua việc này, Trác Thụy lại càng không thể.

Bọn họ quyết định trước cứ đi cùng nhau giả vờ làm đoàn buôn Đông Doanh nghe ngóng tin tức.

Sau đó sẽ tìm cách giải cứu đám trẻ còn lại đang ở trong tay đám buôn người.
Thật may có Ngọc Hải từng ở trong hang ổ của đám ác nhân kia, cậu bé vẫn còn nhớ rành rẽ vị trí của bọn chúng ở một thôn trang không xa.

Hơn nữa mỗi đợt thuyền buôn đi đi về về chỉ đưa đi một trăm đứa trẻ.

Mỗi lần đi cũng mất đôi ba tháng mới quay lại bến cảng.

Đám ác nhân hiện tại còn chưa biết con thuyền gặp nạn.

Đám trẻ còn lại trong tay chúng nếu đã bị bán thì vẫn chưa bị bán đi xa, bọn họ vẫn có cơ hội tìm lại được.
Đoàn người Hạnh Hoa Đảo rất nhanh đã đi đến căn cứ đầu tiên của bọn họ ở Trường Lạc.

Đó là một quán trọ khang trang, biển đề bốn chữ Quy Khứ khách đ**m, trên cột nhà còn có khắc ký hiệu hoa hạnh nho nhỏ.
Khách đ**m này đã tồn tại được hơn trăm năm, nghe nói bắt đầu kinh doanh từ thời sư tổ.

Cũng như những căn cứ khác trên khắp Trường Lạc, còn có ở các nước láng giềng xung quanh.

Người điều hành những nơi này đều là đệ tử Hạnh Hoa cùng hậu duệ của bọn họ.

Chưởng quầy Quy Khứ hiện nay là một vị sư huynh họ Quý xuất đạo đã lâu sớm có vợ hiền cùng con thơ sáng dạ.

Nhìn thấy đám huynh đệ giả danh thương buôn Đông Doanh mỗi năm đều đến đây liền vui vẻ sắp xếp cho họ phòng hạng nhất.

Lúc phân phòng còn kinh ngạc xoa đầu Ngọc Hải trêu đùa.
- Tiểu huynh đệ lên bờ sớm thế? Muốn đi mua kẹo hồ lô sao?
Nhìn cậu bé ngượng ngùng núp vào sau vạt áo mình, Trác Thụy mới kéo Quý chưởng quầy vào trong phòng cùng bọn họ.

Tiếp tục rót trà thấp giọng kể lại mọi chuyện.
- Sư huynh, đứa trẻ này là con nuôi của bọn đệ.

Tình cờ vớt được trên biển, có việc muốn nhờ huynh...
Nghe xong tất cả, Quý Vĩ tức giận dựng râu đập bàn mắng:
- Đúng là vô pháp vô thiên! Đám trẻ nhỏ như vậy, biết bao nhiêu mạng người chết dưới tay bọn chúng? Không được, các đệ yên tâm, tai mắt của chúng ta rất nhiều.

Sư huynh sẽ lập tức truyền tin cho mọi người cùng nghe ngóng tin tức của đám nhỏ!
- Quý sư huynh bảo mọi người cẩn thận một chút, nơi đây xa thiên tử.

Ta sợ bọn chúng không chỉ lộng hành mà còn có kẻ chống lưng.
Nghe giọng Hạo Hiên nghiêm túc, mọi người đều giật mình suy ngẫm.

Đám buôn người có thể ngang nhiên hành sự ngay dưới mắt quan phủ như vậy.

Hẳn chuyện này còn có bàn tay quan lại nhúng vào hưởng lợi.
- Được, ta sẽ dặn mọi người cẩn thận tránh rút dây động rừng.

Các vị huynh đệ cứ yên tâm chờ tin.
Quý Vĩ cùng các huynh đệ khác đi rồi chỉ còn ba người bọn họ trong phòng.

Ngọc Hải đã mệt mỏi ngủ say, Trác Thụy ôm cậu bé đặt lên giường dém chăn cẩn thận.

Hạo Hiên cũng đến ngồi bên cạnh.

Ngắm nhìn gương mặt non nớt sáng bừng của trẻ thơ, cả hai đều không nhịn được nghĩ tới đám trẻ xấu số trên cùng chiếc thuyền của cậu bé mà tức giận.
Thế lực của Hạnh Hoa Đảo hiện tại đã lớn mạnh, đám sâu bọ này sẽ sớm ngày bị lôi ra ánh sáng nghiêm trị thích đáng.

Tất cả bọn chúng đều phải đền mạng tế vong linh đám nhỏ!.
 
Hôm Nay Vương Gia Lại Đi Bán Đậu Phụ
Chương 61: 61: Một Bao Gạo Trắng Bán Lương Tâm


Sau khi những mật thám của Hạnh Hoa Đảo được giao phó nhiệm vụ liền lập tức toả ra nghe ngóng khắp nơi.

Hiệu suất làm việc của bọn họ rất nhanh, chưa đầy hai ngày đã đem tin tức về cho Quý Vỹ sư huynh.

Lai lịch của kẻ đứng sau đám buôn người cũng đã được điều tra rõ ràng.
Huyện Đại Ngư là một huyện nghèo ở xa tri phủ.

Ngoại trừ thị trấn bọn họ đang trú ngụ thì xung quanh còn hơn mấy chục làng chài nghèo khó, người dân vẫn kiếm sống chủ yếu bằng nghề ngư phủ.
Trấn Tiểu Ngư nằm ngay dưới mí mắt quan tri huyện, do nơi đây sở hữu một bến cảng thường xuyên có thuyền buôn tới neo đậu.

Cũng là trạm dừng bổ sung nước ngọt cùng lương thực mà các thương lái nhỏ ưa thích.

Vừa để các thuyền viên nghỉ ngơi vừa tiện thể trao đổi buôn bán một số thương phẩm cho bà con trong trấn.

So với các làng xã vắng vẻ neo người xung quanh, thị trấn tuy nhỏ nhưng là nơi sầm uất hơn hẳn.

Các hộ gia đình đều có ngón kinh doanh, công việc làm ăn khấm khá, điều kiện đủ dư dả để nuôi trong nhà một vài người đọc sách.
Tuy vậy ngay cả trấn Tiểu Ngư cũng không có một nhà giàu nào đáng để so sánh với đám trọc phú ở kinh thành.

Do đây là vùng kinh tế yếu kém, thiên nhiên khắc nghiệt, sản vật khó săn bắt.

Đa số nhân dân ở huyện Đại Ngư không thể nuôi trồng sản xuất cũng không đánh bắt, kinh doanh với quy mô lớn như những huyện khác.
Chưa kể đến thiên tai ở vùng này xảy ra liên miên, hết hạn hán lại tới bão biển, những hộ ngư phủ có khi ra khơi nhiều ngày không đánh bắt được gì.

Người dân ở làng chài sinh sống bữa đói bữa no đều nhờ vào bám biển, việc bảo tồn sinh mạng còn khó khăn chớ nói đến tìm con chữ.

Vậy nên tô thuế ở nơi đây nhiều chỗ được miễn giảm, nếu năm đó xảy ra thiên tai còn được triều đình cử khâm sai đến hỗ trợ thêm.
Thế nhưng vẫn có một ngoại lệ, tuy rằng bổng lộc của quan tri huyện mỗi năm thật sự không tồi so với một hộ khá giả.

Ông ta cũng không tham ô vơ vét thuế má của nhân dân, ngoài làm quan cũng không buôn bán kiếm thêm bên ngoài.

Vậy mà nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cơ ngơi bề thế của tri huyện xây trên đất thị trấn không hề tầm thường một chút nào.

E rằng ngay cả quý tộc, phú thương nổi tiếng ở Ngạo Thiên Thành trông thấy cũng phải thốt nên biệt phủ này được xây dựng đủ xa hoa phú quý.
Vậy vấn đề đặt ra là tiền tài ở đâu để tri huyện có thể xây được nhà lớn bằng gỗ trắc, mái lợp ngói lưu ly, bên trong còn có vô số nội thất quý giá khiến tri phủ các châu nhìn thấy cũng phải giật mình? Không cần nói cũng biết đều đến từ những đồng tiền bất minh không rõ lai lịch.
Trong mấy chục làng xã ở huyện Đại Ngư tồn tại một làng nhỏ, nhân khẩu hơn trăm người.

Kỳ lạ là đám người này không phải ngư phủ, cũng không phải thương nhân.

Địa hình của ngôi làng này cũng khác với những làng chài trong huyện.

Họ xây nhà trong hang động, dựa lưng vào núi đá kiên cố, nghe nói người bên trong mặt mày hung dữ, cũng không giao thiệp nhiều với dân chúng lân cận.

Người bản xứ đi qua đây đều tự giác tránh né không dám đụng chạm.
Mà địa điểm nhận dạng của ngôi làng trùng khớp với những gì cậu bé Ngọc Hải đã nói với hai người Thụy, Hiên.
Bởi vì ngư dân đánh bắt cá trên biển rất nguy hiểm, mỗi năm đều không có ít người thiệt mạng.

Số mộ gió trên cát cũng đồng nghĩa với một hoặc nhiều đứa trẻ đã mất cha.

Nếu người mẹ không nuôi được con hoặc cũng không may mắn qua đời, đám nhỏ sẽ qua tay từng người thân một.

Số lượng trẻ mồ côi như vậy rất nhiều, vì quá nhỏ, sẽ không có ai để ý kiểm soát.

Dân làng hằng ngày mải chạy ăn từng bữa, vì không biết chữ nên cũng không quan tâm những việc hành chính rắc rối.

Theo truyền thống nơi đây chỉ khi dựng vợ gả chồng cho con cái họ mới bắt đầu đem con gà nậm rượu đi tìm xã trưởng để nhờ vả việc đăng kí hộ tịch.
Bởi vì hệ thống trị an lỏng lẻo, phía trên cũng cố tình lờ đi những chuyện như vậy mà thuận theo lệ làng.

Đám trẻ có mất tích dần cũng không ai để ý, dù sao cũng không nhiều người muốn sẻ thêm bát cơm đôi đũa cho đám nhỏ.

Lại nghe lời dụ dỗ của kẻ khác, bán bọn trẻ đi ở đợ cho nhà giàu.

Một bao gạo trắng bịt miệng làm nhiều người mờ mắt, họ cho rằng chúng không nguyện ý thì sau này cũng có cơm ăn ba bữa không lo chết đói.

Bản thân gia đình họ dù có đông người cũng sẽ đủ gạo ăn cả tháng, về sau cũng coi như đứa trẻ kia chưa từng tồn tại trong dòng tộc.
Cứ như vậy đám trẻ mồ côi bị đưa đến động đá nuôi nhốt, chờ ngày bán đi.

Đa số bọn nhỏ sẽ bị bán làm con nuôi cho nhà giàu hiếm muộn hoặc làm người hầu.

Một số trẻ em gái có nhan sắc bị lầu xanh thu mua hoặc đưa lên tàu đem bán cho thương lái nước ngoài.

Bị cướp mất tự do, sống dưới thân phận nô lệ bán qua tay nhiều người như một món hàng, món đồ chơi được mua với số vốn rẻ mạt.
Nghèo đói và thiếu tri thức thật đáng sợ, chúng khiến con người thân thiết nhất của đám trẻ cũng táng tận lương tâm bán chúng đi.

Trở thành món hời trong mắt đám ác nhân bán linh hồn cho quỷ dữ đổi lấy gạo trắng, đổi bạc nén vàng ròng.

Sống sung sướng trên máu thịt nước mắt của đám trẻ thơ vô tội.
Đám người đọc xong tin tức trong thư đều lặng đi, ai nấy đều căm hận nhíu chặt mày, tay nắm chặt thành quả đấm.

Có sư đệ không nhịn được bắt đầu mắng chửi liền bị Quý Vỹ sư huynh ngăn lại.

Đôi mắt người làm cha cũng đã sớm nổi tia máu đỏ quạch lại vẫn bình tĩnh nắm lấy vai sư đệ nhỏ tuổi ấn xuống ghế khuyên giải.
- Trước mắt không thể rút dây động rừng, người của chúng ta đã thu thập được bằng chứng tri huyện nhúng tay vào.

Hơn nữa không chỉ có đám trẻ, còn có cả thư từ của ông ta cùng bọn thương lái ngoại quốc thương lượng chuyện buôn lậu muối...
Đối với triều đình, việc buôn lậu muối được xếp vào trọng tội.

Tội chồng thêm tội, người của Quý Vỹ cũng đang ngày đêm phi ngựa nhanh nhất có thể đem mật thư đến cho người của Hạnh Hoa đang túc trực ở Hình Bộ.

Phòng trừ trường hợp bên trên tri huyện nhỏ nhoi vẫn còn có kẻ chống lưng khác mới khiến ông ta gan to tày trời như vậy.
Lưới trời lồng lộng, kẻ làm điều ác đều sẽ bị trừng trị thích đáng..
 
Back
Top Bottom