Ngôn Tình Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 90: Kéo Cô Chết Chung


Khi bản thân đã hoàn toàn tuyệt vọng, nhắm mắt chờ đợi cái chết đến với mình, Lưu Lan bỗng nghe thấy tiếng súng, mở mắt ra nhìn thấy Tống Tranh cùng cảnh sát đã đến, cô nở một nụ cười mừng rỡ, cô đã chờ được anh đến cứu rồi.

Tống Tranh đau lòng, trái tim nhói lên, xót cho vợ vô cùng khi thấy trên mặt, trên người của cô đều chi chít vết thương, ánh mắt nhìn tên khốn kia càng tràn ngập sự thù hận, giận dữ.

Thái Bách Trung không ngờ được cảnh sát cùng Tống Tranh lại có thể tìm được đến đây, đưa mắt nhìn Lưu Lan hắn không muốn cô vui vẻ, nếu chết hắn cũng nhất định phải kéo Lưu Lan chết chung, đồng quy vu tận.

Thái Bách Trung nhếch môi nở một nụ cười man rợ, độc ác, một chút sợ sệt cũng không có khi đối diện với cảnh sát: “Đừng vội vui mừng, các người sẽ không đạt được ý nguyện của mình đâu.” Hắn quay người nhìn Lưu Lan lớn giọng nói: “Lưu Lan! Tao phải bắt mày chết chung với tao.” Dứt lời, tên điên họ Thái lao nhanh như bay về phía của Lưu Lan, kéo cô rơi xuống vực.

“Lan Lan!” Tống Tranh trợn ngược hai mắt, hoảng hốt, cả kinh hét lớn, anh vội vã chạy tới tảng đá.

Nhìn xuống vực sâu, Tống Tranh từ hoảng sợ, kinh hãi chuyển sang vui mừng khi thấy Lưu Lan dùng tay cố gắng bám trụ vách đá, anh vươn tay muốn kéo vợ mình lên thì thấy Thái Bách Trung đang nắm cổ chân muốn kéo cô xuống. Tống Tranh hoảng hốt, càng với người xuống thấp hơn để Lưu Lan có thể nắm tay của mình: “Lan Lan! Mau nắm lấy tay của anh.”

Ngay chính khoảnh khắc Lưu Lan cố vươn tay nắm chặt tay của Tống Tranh thì tay của Thái Bách Trung bị trượt, hắn cố bám víu nhưng bất thành cuối cùng bị rơi xuống vực sâu thăm thẳm kia. Trong lúc tên điên họ Thái rơi xuống, Lưu Lan nghe rất rõ những gì mà hắn nói: “Không! Tại sao lại không giống như những gì mà tao đã nhìn thấy, rõ ràng người chết là mày, không phải là tao.”

Tại sao Thái Bách Trung lại nói như thế? Không lẽ hắn cũng nhớ chuyện ở kiếp trước sao? Lưu Lan rùng mình, cũng may tên điên đó đã không còn nếu không cô thật sự không dám tưởng tượng mọi chuyện sẽ còn tồi tệ đến mức nào nữa.

Tống Tranh cùng cảnh sát cố hết sức kéo Lưu Lan lên, sau khi kéo cô lên anh ngay lập tức ôm chặt vợ mình vào lòng, bàn tay không ngừng vỗ nhẹ trên lưng trấn an: “Không sao rồi, mọi chuyện đã kết thúc rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Lưu Lan khẽ gật đầu rồi ngất lịm đi, Tống Tranh sợ hãi, lo lắng vội vàng bế thốc cô lên nhanh chóng đưa đến bệnh viện. Cảnh sát ở lại gọi thêm người để tìm thi thể của Thái Bách Trung.

Mọi người hay tin đã cứu được Lưu Lan, hiện tại đang ở bệnh viện thì gấp gáp, hớt hải chạy đến, bước vào phòng bệnh Hà Yên Thư là người đầu tiên lên tiếng hỏi han: “Lan Lan sao rồi? Có bị gì nghiêm trọng không?”

Tống Tranh khẽ lắc đầu, bàn tay vẫn nắm chặt tay của vợ mình cất giọng trả lời: “Bác sĩ nói vết thương trên người Lan Lan không quá nghiêm trọng nhưng cần phải ở bệnh viện một đến hai tuần để theo dõi, cô ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi ạ.”

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa vào đã nhìn thấy Lưu Lan băng bó khắp người, dọa chết bọn họ rồi. Phương Ngọc Mai thấy con gái bị thương nhiều chỗ thì không khỏi đau lòng, bà không kiềm được mà bật khóc: “Trời ơi! Sao mới có một ngày mà đã bị thương đến mức này rồi? Tên Thái Bách Trung gì đó có phải là con người không thế?”

Hà Yên Thư vội an ủi, trấn an Phương Ngọc Mai, nhìn con dâu của mình bị thương như thế bà cũng xót, cũng đau lòng không thôi, nếu Thái Bách Trung còn sống thì bà đã tìm đến hắn để tính sổ rồi.

Lưu Lan tỉnh lại đã là buổi chiều tà, vừa mở mắt ra người đầu tiên mà cô nhìn thấy chính là Tống Tranh, thấy anh gục xuống giường Lưu Lan xót xa không thôi, có lẽ vì tìm kiếm cô mà anh đã không nghỉ ngơi đủ.

Chủ tịch Tống ngủ không sâu, chỉ vừa mới ngủ chập chờn liền có cảm giác có ai đó đang sờ đầu của mình, ngẩng đầu lên thấy Lưu Lan đã tỉnh anh mừng rỡ đứng bật dậy vội ấn nút gọi bác sĩ. Lê Trọng Hưng rất nhanh đã có mặt tại phòng bệnh, hỏi han cô vài câu, kiểm tra các vết thương sau đó rời đi chừa lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn thân của mình.

Lưu tiểu thư nhìn chồng của mình mỉm cười, hai mắt đỏ lên, cô dang tay nũng nịu, Tống Tranh khẽ cười ôm chầm lấy vợ, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều. Lưu Lan bỗng nhiên bật khóc, vòng tay càng siết chặt lấy anh, nghẹn ngào nói: “Em tưởng sẽ không gặp lại anh nữa, lúc đứng trên vách đá em đã rất tuyệt vọng, khi thấy anh đến thì em biết em đã thay đổi được rồi, chuyện ở kiếp trước sẽ không bao giờ lặp lại nữa.”

“Anh sẽ không bao giờ để chuyện kinh khủng đó xảy ra một lần nữa, một lần là đã quá đủ đối với anh rồi. Khoảnh khắc anh đến thấy em đứng ở sát vực thẳm, anh đã cực kỳ hoảng sợ, kinh hãi, tim anh như muốn ngừng đập khi thấy em bị tên khốn Thái Bách Trung kéo chết chung, cũng may em bám lại được, nếu em xảy ra chuyện gì thì anh sẽ đi theo em ngay sau đó mất.” Tống Tranh dịu dàng đáp lại sau đó nhẹ nhàng đặt lên trán Lưu Lan một nụ hôn.

Tống Tranh di chuyển nụ hôn của mình xuống môi của cô, một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước rồi vuốt lọn tóc trước mặt của Lưu Lan ra phía sau, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như rót mật vào tai: “Lan Lan! Đợi sau khi sức khỏe của em ổn định thì chúng ta tổ chức đám cưới đi, có được không?”

Hai mắt của anh nhìn cô đầy sự mong chờ, anh sợ vợ mình không muốn, cảm thấy đăng ký kết hôn như thế là được rồi.

Lưu Lan bất ngờ, chớp chớp hai mắt nhìn Tống Tranh, cả căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, thấy vẻ mặt hồi hộp, chờ đợi câu trả lời của anh khiến cô không khỏi bật cười, Lưu tiểu thư gật gật đầu đồng ý. Thật ra cô đã chờ đợi câu nói này từ kiếp trước rồi, cuối cùng cũng đợi được.

Chủ tịch Tống vui mừng đến mức hôn khắp mặt của Lưu Lan, ôm cô cứng ngắt, đúng lúc này Phương Ngọc Mai, Hà Yên Thư, Tống Quốc An cùng Trương Minh Nguyệt đẩy cửa vào. Trương Minh Nguyệt che miệng cười tủm tỉm: “Hình như chúng ta tới không đúng lúc rồi.”

“Trương Minh Nguyệt! Cậu đừng có trêu tớ.” Lưu Lan giả vờ nghiêm mặt nói, di chuyển tầm mắt nhìn sang mẹ của mình, cô chu môi dang tay muốn ôm, nũng nịu gọi: “Mẹ!”

Phương Ngọc Mai bật cười bước tới ôm con gái của mình, vỗ nhẹ lên lưng của cô vài cái: “Con đấy, có chồng rồi mà vẫn như con nít, suốt ngày cứ thích làm nũng.”

Lưu Lan chun mũi vẫn làm nũng, hết ôm mẹ của mình rồi lại ôm mẹ chồng: “Con lớn như thế nào thì con vẫn là con gái nhỏ của mẹ thôi.”

Hà Yên Thư gật gù, xoa xoa mặt của con dâu cưng: “Con cứ làm nũng như thế đi mãi đi, mẹ thích.” Nhìn con dâu nũng nịu trái tim bà mềm xèo luôn rồi, chịu không nổi.
 
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 91: Kết Cục Của Hai Mẹ Con Lưu Bội Linh


Ngày thứ ba ở bệnh viện, trong lúc Lưu Lan đang cùng Trương Minh Nguyệt đi dạo thì vô tình nhìn thấy Cao Đạt, ông ta cũng đang đi dạo nhưng mà là được y tá đẩy xe lăn đi. Trương Minh Nguyệt nhớ lại chuyện Cao Đạt đã từng cấu kết với Thái Bách Trung hãm hại Lưu Lan thì hừ lạnh, ánh mắt chán ghét: “Ông ta bị như thế cũng đáng, ai bảo lúc trước cấu kết với tên khốn kia hại cậu hết lần này đến lần khác chứ.”

Lưu Lan im lặng không đáp lại chỉ đưa mắt nhìn ông ta, một cái nhìn thoáng qua mà thôi, xem như đây là cái giá mà Cao Đạt phải trả với những gì mà ông ta đã gây ra. Thái Bách Trung cũng thế, tuy đã chết nhưng vẫn bị người đời mắng chửi, tang lễ của hắn ngoại trừ gia đình, dòng họ thân thích thì chả còn ai, không bạn bè, không người hâm mộ. Từ một người có biết bao người thần tượng chỉ vì danh vọng mà trở thành một kẻ độc ác, đến chết vẫn không có ai thương xót, đau lòng.

Hai người các cô kinh ngạc, sửng sốt khi thấy cảnh sát đến tìm Cao Đạt, Trương Minh Nguyệt vội lấy điện thoại ra xem thử xem có tin tức gì hay không, vừa mở lên đã thấy chuyện Cao Đạt hối lộ, có mối quan hệ thân thiết với các quan chức cấp cao, dùng quy tắc ngầm bị tung lên, phía dưới còn có đoạn phim mà quản lý của ông ta quay lại khai ra hết toàn bộ tội lỗi của Cao Đạt.

Trương Minh Nguyệt đưa cho Lưu Lan xem tin tức, Lưu tiểu thư thở dài một hơi cất tiếng: “Lần này e là công ty của ông ta sẽ phải phá sản rồi, các diễn viên đều đồng loạt hủy hợp đồng, nhân viên cũng dần dần rời đi, tớ đoán chậm nhất là một tháng công ty sẽ tuyên bố phá sản.”

“Phá sản là đúng rồi, công ty thối nát này có vấn đề từ lâu rồi, lãnh đạo cấp cao không nên thân nên hình thì làm sao có thể quản lý công ty tốt, phát triển lâu dài được.”

Các cô đi dạo, trò chuyện với nhau được một lúc thì quay trở về phòng bệnh, Tống Tranh đến thăm vợ yêu nhưng lại không thấy cô đâu, vừa định đi tìm thì đã thấy Lưu Lan quay về: “Đến không thấy em đâu anh còn đang định đi tìm em đây.”

Trương Minh Nguyệt bĩu môi xùy một tiếng: “Chủ tịch Tống! Cho hỏi anh là đang lo cái gì vậy? Đào Cẩm Xuân cùng Lưu Bội Linh đã bị bắt, Thái Bách Trung cũng đã nằm dưới ba tấc đất rồi, mọi chuyện đã kết thúc anh còn lo Lan Lan gặp chuyện gì nguy hiểm nữa sao?”

Lưu Lan khẽ cười tiến đến ngồi xuống giường, phẩy phẩy tay nói với chồng mình: “Anh cứ mặc kệ cậu ấy đi, từ khi mang thai cậu ấy luôn có tính khí thất thường như vậy đấy.”

“Này, Lưu Lan! Chồng cậu đến liền không cần tớ nữa đúng không? Cậu đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn mà. Tớ không nói chuyện với cậu nữa, tớ đi tìm chồng của tớ đây.” Trương đại tiểu thư giận dỗi, phụng phịu quay người rời đi.

Ngay khi cửa phòng bệnh mở ra, Trương Minh Nguyệt nhấc chân đi ra ngoài thì bắt gặp Ngô Đại Sơn đang đi về phía này, chưa kịp mở miệng ông ta đã đi tới bước vào bên trong phòng, cô nhíu mày, đi nhanh về phía của Lưu Lan cùng Tống Tranh che chắn, trừng mắt hỏi: “Ông tới đây làm gì?”

Ngô Đại Sơn thấy dáng vẻ đề phòng, cảnh giác của ba người thì lùi lại vài bước: “Ba người yên tâm tôi đến đây là có chuyện muốn cầu xin, không có ác ý gì cả.”

“Cầu xin? Ông đến đây cầu xin điều gì? Cầu xin cho hai mẹ con Lưu Bội Linh?” Tống Tranh nhíu chặt hai mày, ngữ điệu lạnh lẽo cất lên.

Ngô Đại Sơn khẽ lắc đầu, đôi mắt tràn ngập sự cầu xin, khẩn thiết nhìn thẳng về phía của Lưu Lan: “Tôi chỉ muốn cầu xin cho Bội Linh mà thôi. Lưu Lan! Tôi cầu xin cô hãy tha cho con bé, rộng lòng cứu Bội Linh một lần đi, nó còn quá trẻ không thể ở tù được, tương lai của nó sẽ bị hủy hoại mất, tôi biết chỉ cần cô muốn thì nhất định sẽ có cách có thể khiến nó không ngồi tù. Chỉ cần có thể cứu Bội Linh cô muốn tôi làm gì cũng được, tôi nguyện làm trâu làm ngựa suốt đời cho cô.”

Tống Tranh nghe mấy lời của Ngô Đại Sơn mà cảm thấy nực cười, anh không nhanh không chậm lên tiếng: “Muốn chúng tôi cứu Lưu Bội Linh là chuyện không thể nào, ông nói như thế mà không biết ngượng miệng à? Lưu Bội Linh bị như vậy là do cô ta tự chuốc lấy, cũng may Lan Lan nhà tôi không nguy hiểm tới tính mạng, nếu cô ấy có chuyện gì thì ông tìm ai để cầu xin? Lưu Bội Linh phải trả giá cho những gì mà cô ta đã gây ra, còn bây giờ ông rời khỏi đây ngay lập tức, đừng làm phiền vợ tôi nghỉ ngơi.” Tống Tranh thật sự rất bức xúc, tức giận khi Ngô Đại Sơn đến đây cầu xin, ông ta cố làm mọi thứ vì con gái nhưng Lưu Bội Linh chắc gì đã cảm kích, cảm động.

Ngô Đại Sơn thấy cầu xin không được, ông ta không còn cách nào khác đành lủi thủi quay người đi. Lưu Lan lắc đầu thở dài không biết nói làm sao, thật lòng mà nói thì thấy bộ dạng hiện giờ của ông ta có chút đáng thương, ông ta yêu thương con gái, sẵn sàng hạ mình đi cầu xin nhưng với những gì mà Lưu Bội Linh đã gây ra với cô và mẹ thì Lưu Lan làm sao có thể tha thứ, cô ta đã phạm tội thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật thôi.

- ----------------------------------------------------------

Lưu Lan chính thức xuất viện đã là một tuần sau cũng chính là ngày hai mẹ con Lưu Bội Linh bị tòa phán quyết, với những gì mà Đào Cẩm Xuân đã làm mức án bà ta phải chịu là hai mươi năm tù, một cái giá khá đắt đối với bà ta.

Còn với Lưu Bội Linh mức án cô ta phải nhận là bảy năm tù, Lưu Lan mong sau khi ra tù cô ta sẽ tốt hơn, không còn phạm sai lầm nữa.

Những người cần phải chịu tội đã chịu tội, Lưu Lan cũng buông bỏ không còn oán hận gì bọn họ nữa. Kể từ giây phút này cô sẽ bước qua một trang mới của cuộc đời, không còn thù hận không còn phải sống lo âu gì nữa.

Rời khỏi tòa án, Lưu Lan bỗng nhận được tin nhắn từ Lưu Quân Tùng, cô khẽ chau mày mở lên xem, mày của cô càng nhíu chặt vào nhau hơn khi ông muốn hẹn gặp mặt cô và mẹ. Lưu Lan đưa mắt nhìn mẹ của mình, trong lòng phân vân không biết có nên cho bà xem hay không? Đâu biết được Lưu Quân Tùng đang nghĩ gì trong đầu, lỡ lại nói gì đó hay làm gì đó tổn hại đến bà thì sao.

Suy nghĩ mất một lúc lâu, tới khi lên xe quay về biệt thự Lưu Lan mới quyết định nói cho Phương Ngọc Mai biết: “Mẹ! Lưu Quân Tùng muốn hẹn gặp hai mẹ con chúng ta.”

Tống Tranh đang lái xe nghe Lưu Lan nói thì nâng mắt nhìn qua gương chiếu hậu, Phương Ngọc Mai im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu đồng ý gặp mặt, bà muốn biết Lưu Quân Tùng đột nhiên muốn hẹn gặp hai mẹ con bà là có chuyện gì.
 
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 92: Xin Lỗi


Bảy giờ tối, Tống Tranh lái xe đưa Phương Ngọc Mai cùng Lưu Lan đến nhà hàng, trước khi cô xuống xe anh đã nắm tay cô lại dặn dò: “Có chuyện gì nhớ phải gọi điện báo cho anh biết ngay, anh ở đây chờ em và mẹ.”

Lưu tiểu thư khẽ gật đầu, mặc dù cô không dám chắc là lát nữa có xảy ra chuyện gì hay không nhưng vẫn vỗ nhẹ lên tay của chồng mình, đáp: “Sẽ không có chuyện gì đâu.”

Nói xong, Lưu Lan cùng Phương Ngọc Mai đi vào bên trong nhà hàng, nhân viên phục vụ thấy hai người tới thì hỏi vài câu sau đó dẫn hai người đến phòng mà Lưu Quân Tùng đã đặt.

Lưu Quân Tùng thấy Phương Ngọc Mai và Lưu Lan đã đến thì đứng dậy, mỉm cười lên tiếng: “Bà cùng Lan Lan muốn ăn gì hãy gọi đi.”

“Không cần đâu.” Lưu Lan lắc đầu nói với nhân viên phục vụ, đợi sau khi nhân viên rời đi liền cất tiếng: “Có chuyện gì thì ông nói luôn đi.” Kể từ ngày cô chính thức cắt đứt mối quan hệ với Lưu Quân Tùng thì cô dường như quên đi người ba này rồi, chỉ xem ông là người ba về mặt sinh học mà thôi. đam mỹ hài

Khoé môi của Lưu Quân Tùng có chút cứng đờ, gượng gạo, ông nở một nụ cười chua xót nói: “Hôm nay tôi hẹn hai người đến đây là muốn nói một lời xin lỗi, xin lỗi vì tất cả mọi chuyện đã làm với bà và Lan Lan.”

Lưu Lan cùng Phương Ngọc Mai bất ngờ, sửng sốt, đơ người mất vài giây khi nghe Lưu Quân Tùng nói lời xin lỗi, hai người nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ ra biết bao nhiêu chuyện cũng không thể nào ngờ đến chuyện ông hẹn hai mẹ con cô ra đây để xin lỗi.

Ông đan chặt hai bàn tay vào nhau, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Tôi biết với những gì mà tôi đã làm với hai mẹ con thì tôi không đáng nhận được sự tha thứ, tôi cũng không trông mong hai người tha thứ, tôi chỉ là muốn nói lời xin lỗi.”

Lưu Lan bỗng chốc rơi vào trầm tư, bây giờ cô đã không còn hận Lưu Quân Tùng nữa, chỉ xem ông như người dưng, giữa hai người ngoại trừ mang chung dòng máu thì không còn gì nữa cả. Khi nghe ông nói xin lỗi, ánh mắt rất chân thành thì trong lòng của Lưu Lan có chút gợn sóng nhưng sau đó lại biến mất, Lưu tiểu thư di chuyển tầm mắt nhìn sang mẹ của mình, chờ đợi bà lên tiếng.

Phương Ngọc Mai cong môi mỉm cười, một nụ cười rất dịu dàng: “Sau những gì mà ông đã làm với Lan Lan thì tôi thật sự rất hận ông, nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện tôi cảm thấy trong lòng không nên mang quá nhiều thù hận. Bây giờ ông cũng đã xin lỗi thì tôi còn hận gì ông nữa chứ?”

Lưu Quân Tùng mỉm cười, trong lòng nhẹ nhõm rất nhiều, ông có thể cảm nhận được ánh mắt của Phương Ngọc Mai và Lưu Lan đã không còn lạnh lùng nữa. Bây giờ hai mẹ con cô mới đồng ý cùng ông ăn một bữa cơm.

Tống Tranh ở bên ngoài chờ một lúc khá lâu thì thấy mẹ vợ cùng vợ của mình bước ra phía sau còn có Lưu Quân Tùng, sắc mặt của ông trông có vẻ rất tốt, trong mắt tràn ngập ý cười. Anh mở cửa xe cho hai người xong vòng qua ngồi vào ghế lái chậm rãi lái xe rời đi.

Lưu Lan biết anh muốn hỏi gì liền nói: “Ông ấy hẹn em và mẹ tới là muốn nói xin lỗi, xin lỗi vì tất cả mọi chuyện.”

Tống Tranh nhướng mày, hai mắt mở to kinh ngạc, với tính cách của Lưu Quân Tùng ông ta đã thật sự thành tâm hối lỗi rồi sao? Lưu tiểu thư thấy ánh mắt của chồng mình đầy bất ngờ, nghi hoặc, cô khẽ cười tiếp tục nói: “Anh không cần phải lo lắng, nghi ngờ gì cả đâu, em và mẹ chấp nhận lời xin lỗi nhưng không có nghĩa sẽ cùng ông ấy quay trở về cuộc sống trước kia, ông ấy sống ở Lưu gia còn em và mẹ thì sống cùng nhau thôi.”

Anh gật gù cười nhẹ, sau khi đưa Phương Ngọc Mai về ngôi nhà nhỏ thì anh lái xe về biệt thự, Lưu Lan đột nhiên thở dài một hơi: “Để mẹ sống một mình như thế em thật không yên tâm chút nào, bảo mẹ chuyển về ở với chúng ta thì mẹ lại nói mẹ không quen sống ở biệt thự, em nói sẽ cùng anh chuyển đến đó ở cùng mẹ cũng không chịu.”

“Em đừng lo lắng quá, sức khỏe của mẹ bây giờ rất ổn sẽ không có chuyện gì đâu, mỗi ngày chúng ta đều đến thăm mẹ mà.” Tống Tranh vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Lưu Lan, dịu dàng nói.

Hai người về đến biệt thự, cả hai không hẹn đồng loạt nhíu mày khi thấy Hoài Vĩ đang đứng trước cổng. Anh ta thấy Lưu Lan bước xuống xe thì mừng rỡ vội lao nhanh tới, Tống Tranh nhanh như chớp kéo cô ra phía sau của mình, đôi mắt sắc bén, lạnh lẽo nhìn thẳng vào Hoài Vĩ: “Cậu muốn làm gì?”

Hoài Vĩ hơi rụt cổ biết bản thân hơi quá, anh ta mím môi, căng thẳng nói: “Tôi… tôi không có ý xấu, tôi đến đây chỉ là… chỉ là muốn xin lỗi chuyện đã đột nhập vào nhà của Lưu Lan. Lúc đó tôi vì quá túng quẫn, bị người ta đòi nợ nên mới nghe lời của Thái Bách Trung đột nhập vào nhà của Lưu Lan để ăn cắp bài hát.” Anh ta gập người chín mươi độ thành tâm xin lỗi: “Tôi thật sự xin lỗi, xin hai người hãy rộng lượng mà bỏ qua cho tôi, tôi không muốn vì chuyện này mà ngồi tù đâu.”

Lưu Lan nhìn bộ dạng nhếch nhác, thê thảm, gầy gò, hai mắt thâm quầng của Hoài Vĩ cũng đủ biết thời gian qua anh ta đã sống khổ sở như thế nào, cô lắc đầu, thở dài cất tiếng nói: “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh, vốn dĩ tôi cũng không muốn truy cứu chuyện này nữa rồi.” Cô không muốn triệt đường sống của Hoài Vĩ vì anh ta còn phải nuôi em trai đang độ tuổi đi học, anh ta hiện giờ là trụ cột của gia đình, nếu cô truy cứu thì chẳng khác nào đang gián tiếp giết đi bọn họ.

Hoài Vĩ vui mừng không ngừng nói cảm ơn Lưu Lan sau đó rời đi, Tống Tranh mỉm cười nhìn vợ của mình, vợ anh thật sự đã buông bỏ hết mọi chuyện rồi. Bây giờ Lưu Lan đã trưởng thành hơn trước rất nhiều, trước mặt người khác thì điềm tĩnh, dịu dàng như nước, với anh và mọi người trong gia đình lại có chút đáng yêu, nghịch ngợm, càng ngày anh càng yêu cô chết đi được.
 
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 93: Hôn Lễ


Trước ngày đi thử đồ cưới, Lưu Lan ngồi trong lòng của Tống Tranh vui vẻ lướt mạng xã hội, lướt đến bài Trương Minh Nguyệt vừa đăng mấy phút trước cô mở to hai mắt giơ điện thoại lên cho chồng mình xem: “Tống Tranh! Anh hãy mau xem này, bạn thân của anh mới vừa cầu hôn Minh Nguyệt.”

Lưu Lan vừa nói dứt tiếng thì Trương Minh Nguyệt gọi điện đến khoe nhẫn cưới, kể lại toàn bộ quá trình cầu hôn cho cô nghe. Tống Tranh một tay cầm điện thoại xem những tài liệu liên quan tới công việc, một tay vuốt mái tóc của vợ, anh không thể nào hoàn toàn tập trung được khi vợ yêu ngồi trong lòng nói chuyện thao thao bất tuyệt với bạn thân. Lưu Lan nói mãi cuối cùng đã dụ dỗ được Trương Minh Nguyệt tổ chức hôn lễ cùng ngày với mình, còn gì tuyệt vời hơn khi cùng bạn thân lên xe hoa cùng một ngày chứ? Tống Tranh ngồi một bên chỉ biết khẽ cười, lắc đầu.

Chín giờ sáng hôm sau, Lưu Lan cùng Trương Minh Nguyệt có mặt tại cửa hàng đồ cưới, hai người các cô vừa lựa chọn váy cưới vừa tám chuyện với nhau: “Tối hôm qua tớ nói với Trọng Hưng là muốn tổ chức hôn lễ cùng ngày với cậu, hơn nữa còn cùng cậu đi thử đồ cưới vào ngày hôm nay anh ấy đã suýt té khỏi ghế luôn, thật sự lúc đó rất buồn cười.”

Lưu Lan bật cười thành tiếng, nếu đổi lại là cô thì cô cũng té ghế thôi, Lê Trọng Hưng vừa mới suy nghĩ nát óc, đặt toàn bộ tâm tư cho việc cầu hôn thì bạn thân cô đã đòi tháng sau cưới, không hoảng sợ, kinh hồn bạt vía mới lạ nhưng cuối cùng vẫn chiều theo ý của Trương đại tiểu thư. Thế là gia đình họ Lê phải gấp rút, tất bật chuẩn bị mọi thứ để hôn lễ có thể diễn ra hoành tráng, long trọng nhất.

Trương Minh Nguyệt đã chọn được chiếc váy cưới ưng ý, Lưu Lan cũng đã chọn được ngay sau đó. Trương đại tiểu thư ngồi ở ghế sô pha cười cười hỏi: “Lan Lan! Cậu đoán thử xem khi nào thì chủ tịch Tống của cậu sẽ tới?”

Lưu Lan nhún vai trả lời: “Không biết.” Cô nhìn đồng hồ đeo trên tay rồi nhếch môi tiếp tục nói: “Theo những gì mà Tống Tranh nói với tớ lúc sáng thì có lẽ tầm mười phút nữa anh ấy sẽ tới đây. Còn cậu, khi nào thì chồng của cậu đến? Có khi nào bận rộn đến mức không đến kịp không?”

“Anh ấy mà không đến thì biết tay tớ, khi đó tớ sẽ làm cô dâu của cậu không cần đến anh ấy nữa.” Trương Minh Nguyệt bĩu môi nhanh chóng đáp lại.

Hai người các cô cùng nhau chọn thêm vài mẫu váy cưới thì Tống Tranh cùng Lê Trọng Hưng đến, cả bốn nhanh chóng đi thử đồ cưới. Các anh thay đồ rất nhanh, cả hai ngồi trên ghế chờ đợi vợ của mình, khoảnh khắc tấm màn được nhân viên vén ra Tống Tranh, Lê Trọng Hưng đều ngây người, bị dáng vẻ xinh đẹp kiều diễm của Lưu Lan và Trương Minh Nguyệt hút hồn, khi hai người các cô khoác lên mình chiếc váy cưới thật sự rất xinh đẹp.

Tống Tranh cười híp cả hai mắt tiến đến đứng bên cạnh của Lưu Lan khẽ nói: “Đột nhiên anh cảm thấy một tháng quá lâu, anh muốn cùng em tiến vào lễ đường ngay bây giờ luôn. Vợ! Em đẹp chết đi được.”

Lưu Lan cười bất lực trước chồng của mình, cô có cảm giác Tống Tranh càng ngày càng đáng yêu, trẻ con hơn lúc trước rất nhiều, tim cô không chịu nổi mất.

Bốn người mặc đồ cưới chia nhau ra chụp vài tấm ảnh sau đó bắt đầu lựa chọn địa điểm để chụp ảnh cưới. Trong suốt một tháng, chủ tịch Tống cùng bác sĩ Lê bận rộn đầu tắt mặt tối, vừa phải làm việc vừa phải giám sát, kiểm tra tiến độ trang trí nơi diễn ra hôn lễ, đảm bảo mọi thứ nhất định phải thật hoàn hảo, không xảy ra chút sơ sót gì.

- ----------------------------------------------------

Thoáng chốc một tháng trôi qua, hôm nay là ngày diễn ra hôn lễ của Tống Tranh, Lưu Lan và Lê Trọng Hưng, Trương Minh Nguyệt, khách mời đến dự rất đông toàn là người nổi tiếng, có tiền có quyền trong giới. Lưu Quân Tùng cũng được mời đến dự, ông chọn ngồi ở một góc hướng mắt dõi theo Lưu Lan, khóe môi luôn cong lên nở một nụ cười vui vẻ, hạnh phúc khi thấy con gái của mình lấy được người chồng như ý.

Lưu Lan, Trương Minh Nguyệt cùng nhau bước vào bên trong, hai người nhìn nhau cười tít cả mắt, Tống Tranh và Lê Trọng Hưng thấy vợ của mình đang từ từ tiến đến thì căng thẳng đến mức túa mồ hôi tay, tim đập nhanh vô cùng.

Hai cặp đôi lần lượt nói lời thề nguyện tiếp đó trao nhẫn cưới, cuối cùng là màn trao nụ hôn nồng nhiệt, tràn ngập tình yêu cho đối phương, mọi thứ đều được diễn ra trong sự chúc phúc của tất cả mọi người.

Phương Ngọc Mai thấy con gái hạnh phúc bà không giấu được sự xúc động, bà còn tưởng cả đời này sẽ không thể nhìn thấy con gái mặc váy cưới tiến vào lễ đường nữa chứ.

Lưu Quân Tùng đã chứng kiến được con gái bước vào lễ đường với người mình yêu, ông cảm thấy mãn nguyện vô cùng, thấy Lưu Lan nhìn về phía của mình ông mỉm cười nói trong miệng: “Chúc con hạnh phúc, con gái.”

Từ khẩu hình miệng Lưu tiểu thư có thể đoán được lời Lưu Quân Tùng nói, cô cong khóe môi mỉm cười khẽ gật đầu. Ông nhân lúc mọi người tập trung lại bắt hoa cưới thì đứng dậy lặng lẽ rời đi.

Lưu Lan, Trương Minh Nguyệt bắt đầu tung hoa cưới, cả nam lẫn nữ đều tập trung đứng phía sau hai người các cô, thủ thế để bắt hoa cưới. Khi cả hai bó hoa cưới được tung lên, bó hoa của Lưu Lan rơi vào tay của Triệu Hoàng Phú, chưa kịp định hình mọi chuyện thì bó hoa của Trương Minh Nguyệt cũng rơi trúng đầu của anh rồi rơi xuống đất.

Một người đứng gần đó nhặt bó hoa cưới lên đưa cho Triệu Hoàng Phú, ai nấy đều chúc mừng, trêu chọc anh không ngừng. Lê Trọng Hưng cười phá lên: “Hoàng Phú! Từ đây đến năm sau cậu phải tranh thủ có bạn gái rồi kết hôn đi, bắt được tận hai bó hoa cưới, ý trời rồi.”

Khóe môi của Triệu Hoàng Phú giật giật liên tục, trợn ngược hai mắt nhìn hai người bạn thân của mình. Đùa à? Bạn gái chứ có phải rau bán ngoài chợ đâu mà nói muốn có là có, anh cũng muốn lắm chứ mà ngặt nỗi lại không có ai. Triệu Hoàng Phú nhìn Lưu Lan cười cười, nhướng mày nói: “Lưu Lan! Hay là cô làm mai cho tôi đi, dù sao cũng nhờ cô mà Trọng Hưng cùng Minh Nguyệt với quen biết với nhau.” Triệu Hoàng Phú nửa thật nửa đùa nói.

Lưu Lan bật cười quay đã nhìn Tống Tranh, mày hơi nhướng lên, giật nhẹ tay áo của chồng mình. Tống Tranh hiểu ý, cười cười lên tiếng: “Cậu đừng quá nôn nóng, Lan Lan nhà tớ không cần phải giới thiệu, làm mai cho cậu đâu bởi vì tình yêu của cậu rất nhanh sẽ đến thôi.”

Triệu Hoàng Phú cười lớn, không để tâm lời của Tống Tranh, chỉ xem đó là lời đùa giỡn, anh tiến đến vỗ vỗ lên vai của bạn thân đáp: “Nếu thật thì tớ cất công xin vía cậu cùng Trọng Hưng nãy giờ không uổng phí rồi.”

Tống Tranh chỉ im lặng nhếch môi cười nhẹ, nếu anh nhớ không nhầm thì tầm ba tháng nữa cô gái định mệnh của Triệu Hoàng Phú sẽ xuất hiện, một cô gái không tầm thường chút nào.

Bên này bọn người Lê Trọng Hưng vui vẻ trò chuyện tiếp khách, bên kia bà Tống cùng bà Lê đang đoán xem sau này bản thân sẽ sinh con trai hay con gái, hai người các cô còn định sẽ kết thông gia với nhau nếu như một người sinh trai một người sinh gái.
 
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 94: Quá Trình Mang Thai


Đã năm tháng kể từ ngày diễn ra hôn lễ, Lưu Lan cùng Trương Minh Nguyệt ngồi trong quán cà phê, quán đã được sửa chữa và mở rộng thêm rất nhiều, Trương đại tiểu thư dịu dàng ngồi vuốt v e chiếc bụng gần chín tháng của mình, kể từ khi mang thai cô không còn nhận thêm bất kỳ vai diễn nào nữa, gần như là rời khỏi giới giải trí, vì sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng nên cô mới nghe lời chồng mình tạm ngưng mọi hoạt động. Trương Minh Nguyệt đưa mắt nhìn chiếc bụng hơi nhô lên của bạn thân: “Tớ nhớ không nhầm thì ngày mai là ngày cậu đi siêu âm để biết giới tính của thai nhi đúng không?”

Lưu Lan khẽ gật đầu, kể từ khi mang thai cô trở nên dịu dàng, đằm thắm hơn hẳn, gương mặt bầu bĩnh, có da có thịt hơn rất nhiều. Trương Minh Nguyệt cười cười hiếu kỳ hỏi: “Lan Lan! Cậu mong đứa bé là trai hay gái?”

“Con trai, thật ra trai hay gái không quan trọng nhưng nếu chọn thì có lẽ tớ hy vọng đứa con đầu tiên là con trai, bởi vì con trai sẽ giống chủ tịch Tống nhà tớ.” Lưu Lan cười híp cả hai mắt khi nhắc đến Tống Tranh.

Trương đại tiểu thư bĩu môi xùy một tiếng, xem cái bộ dạng u mê chồng của bạn thân cô kìa, không còn lời nào để nói nữa. Lúc trước đâu đến mức như thế nhưng không hiểu vì sao sau khi đám cưới Lưu Lan lại nâng cao mức độ u mê chồng thêm mấy bậc. Vợ thì u mê chồng, chồng thì sủng vợ tận trời, cái gia đình này khiến người ta phải đau cả răng vì độ ngọt sến.

Ngày hôm sau, Tống Tranh đưa Lưu Lan đi khám thai định kỳ, mặc dù đã nghe tiếng tim thai vô số lần nhưng mỗi lần nghe anh và cô đều có chung một cảm xúc khó tả, giống như lần đầu nghe thấy vậy. Khi nghe bác sĩ tiết lộ giới tính thai nhi, Tống Tranh cười không thấy mặt trời, nụ cười luôn hiện rõ trên môi không kiềm lại được, anh vừa dìu vợ đến bãi đỗ xe vừa tưởng tượng ra dáng vẻ con gái cưng của mình.

Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi bệnh viện, chủ tịch Tống vui vẻ hỏi vợ mình: “Vợ! Em muốn ăn gì?”

Lưu Lan suy nghĩ rồi trả lời vài món mà mình vừa mới nghĩ ngay ở trong đầu, kể cũng lạ từ khi mang thai cho đến giờ cô không hề bị nghén hay gì cả, ăn uống thoải mái vô cùng, nếu không phải cái bụng hơi nhô lên thì có lẽ cô còn nghĩ mình không hề mang thai nữa kìa. Lưu Lan nhớ lại khoảng thời gian ốm nghén của Trương Minh Nguyệt mà rùng mình, cảm thấy bản thân thật may mắn khi không bị gì cả.

Bà Tống vui mừng vì bản thân không bị nghén chưa được bao lâu thì bắt đầu ốm nghén hơn nữa còn rất nặng, người ta thường bị nghén ba tháng đầu còn cô thì tháng thứ năm mới bị. Lưu Lan nhìn cái gì cũng thấy buồn nôn, ăn uống không được gì cả, sắc mặt xanh xao, chưa đầy một tháng đã mất đi cái má bánh bao của mình.

Tống Tranh nhìn vợ của mình nghén nghiêm trọng như thế thì xót vô cùng, nhưng hiện tại anh lại không thể giúp được gì bởi vì ngay cả lại gần cô cũng không được. Lưu Lan nghén đến cả anh luôn rồi, bây giờ chỉ cần nhìn thấy mặt của anh cô cũng nghén thì nói gì đến việc ở cạnh chăm sóc cho cô, chủ tịch Tống bất lực sầu ơi là sầu, mỗi lần muốn ở gần vợ là anh phải mang khẩu trang, trên người tuyệt đối không được có mùi gì.

Trương Minh Nguyệt nhìn bạn thân của mình thở dài không thôi, không chỉ nghén đồ ăn, gương mặt mà còn nghén cả bài hát, thật không hiểu nổi, nghén gì mà lạ lùng.

May mắn là đến tháng thứ bảy Lưu Lan đã không còn ốm nghén nữa, Tống Tranh mừng muốn rớt nước mắt, suốt hai tháng anh bị cách ly khỏi vợ yêu anh khó chịu, buồn bực muốn chết, cuối cùng thì cũng được trở lại bên cạnh Lưu Lan rồi.

Chủ tịch Tống bắt đầu công cuộc vỗ béo vợ mình, khoảng thời gian ốm nghén Lưu Lan đã gầy đi rất nhiều, nếu cứ tiếp tục gầy như thế thì làm sao có đủ sức khỏe để sinh chứ? Bà Tống được chồng mình vỗ béo đến mức bây giờ chỉ cần nghe anh gọi ‘vợ ơi’ thôi đã rùng mình muốn co giò bỏ chạy.

Ngày Lưu Lan hạ sinh là một ngày vô cùng đẹp trời, so với Trương Minh Nguyệt thì cô sinh khá nhanh, Tống Tranh được bác sĩ cho phép vào phòng sinh, anh như tiếp thêm sức mạnh cho vợ yêu, luôn nắm chặt lấy tay của cô cổ vũ. Có lẽ cả đời này chủ tịch Tống sẽ không bao giờ quên được hình ảnh lúc sinh của Lưu Lan, đối với anh nó rất kinh khủng, ám ảnh không thôi, mỗi lần nhớ đến là xót đến mức không còn từ nào để diễn tả, thấy cô đau đớn anh cũng đau theo, chỉ mong sinh thật mau.

Khoảnh khắc bà Tống vượt cạn thành công hạ sinh bé gái anh cùng cô rơi nước mắt vì hạnh phúc, Tống Tranh khom người đặt lên trán của cô một nụ hôn, khẽ nói: “Vợ ơi! Em đã vất vả rồi, cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều.”

Sau khi sinh xong, Lưu tiểu thư bị táo bón một thời gian, thấy vợ bị hành từ lúc mang thai cho đến khi sinh xong vẫn còn bị hành, Tống Tranh đau lòng, cực kỳ xót cho vợ yêu. Mỗi ngày trôi qua anh lại càng yêu vợ mình hơn, trân trọng cô rất nhiều. Cùng vợ trải qua thời kỳ mang thai sau đó chăm sóc cho con, anh mới biết phụ nữ lấy chồng sinh con đã phải hy sinh rất nhiều, Tống Tranh sợ Lưu Lan sẽ bị trầm cảm sau sinh nên đã giành hết mọi việc chăm sóc cho con gái, ở bên cạnh cho cô cảm giác an toàn, làm trò cho cô vui.

Tống Tranh đợi Lưu Lan dỗ con gái ngủ xong thì nhích người ôm vợ vào lòng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu của cô: “Vợ ơi! Anh yêu em chết đi được, yêu rất rất nhiều luôn.”

Lưu Lan rúc vào trong lòng ngực của chồng, mỉm cười khe khẽ đáp lại lời yêu của Tống Tranh: “Em cũng yêu anh rất rất nhiều, tình cảm của em trải qua hai kiếp đều không thay đổi.”

Cô cảm thấy bản thân mình thật may mắn, hạnh phúc khi có chồng là Tống Tranh, mặc dù kiếp trước mối tình của cô và anh không được trọn vẹn nhưng ở kiếp này tình yêu của hai người đã vô cùng trọn vẹn, hoàn mỹ. Tống Tranh rất cưng chiều, yêu thương Lưu Lan hơn nữa còn rất tâm lý, suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, khiến cho cô cảm thấy mình chính là người phụ nữ hạnh phúc, may mắn nhất thế gian này.

Lưu tiểu thư lại một lần nữa cảm ơn ông trời đã cho cô sống lại, cho cô một gia đình nhỏ hạnh phúc, được sống bên mẹ, bên những người mà cô yêu thương, quý trọng.
 
Hôm Nay Vợ Tôi Lại Muốn Ly Hôn
Chương 95: Viên Mãn (End)


Sau khi Lưu Lan sinh cô con gái đầu lòng là Tống Quỳnh Anh thì hai năm sau liền hạ sinh thêm một cặp sinh đôi trai gái là Tống Viễn Ninh và Tống Quỳnh Châu. Triệu Hoàng Phú cũng tìm được chân ái của đời mình, kết hôn và sinh con, đứa con trai bằng tuổi với cặp sinh đôi nhà chủ tịch Tống, cậu chủ nhỏ nhà họ Triệu có tên là Triệu Tư Nghị.

Sáu năm sau, tại căn biệt thự của Lê gia, Tống Tranh mặt mày hầm hầm cùng vợ đến đòi người. Vừa bước vào đã lớn giọng nói với bác sĩ Lê: “Lê Trọng Hưng! Cậu mau bảo con trai cưng của cậu trả lại con gái cho tớ, thằng bé lại đến trộm Quỳnh Anh bé nhỏ của tớ đi rồi.”

Lê Trọng Hưng mới vừa xử lý một ca phẫu thuật ở bệnh viện về hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, mặt mày ngơ ngác quay sang nhìn vợ của mình. Trương Minh Nguyệt nhún vai bày ra gương mặt ngây thơ vô số tội, chậm rãi lên tiếng: “Em không biết, nãy giờ em luôn ngồi ở đây xem phim không thấy Sâm Sâm đâu cả.”

Tống Tranh hừ lạnh một tiếng, không muốn nói nhiều với hai vợ chồng nhà này nữa, anh cùng Lưu Lan đi thẳng lên phòng của Lê Sâm, chắc chắn thằng bé trộm con gái của anh về phòng của nó chứ không đâu hết.

Quả nhiên giống như những gì mà Tống Tranh và Lưu Lan đã đoán, hai người mở cửa phòng đã thấy cô con gái nhỏ đang cùng Lê Sâm đang chơi xếp lego, bên cạnh còn có một đống đồ ăn vặt rồi còn mấy hộp gà rán, chủ tịch Tống vỗ trán bất lực, muốn dụ được con gái cưng của anh thì chỉ cần đồ ăn là có thể dụ được rồi.

Tống Quỳnh Anh ngước mặt lên thấy ba mẹ của mình, hai mắt của cô bé sáng rực đứng dậy chạy về phía của hai người, ngay khi sà vào vòng tay của ba mình liền vui vẻ nói: “Ba ba! Sâm Sâm chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon cho con, hơn nữa cậu ấy còn mua thêm rất nhiều lego đẹp ơi là đẹp.”

“Sâm Sâm cái gì chứ? Em phải gọi anh là anh Sâm.” Từ khi Tống Quỳnh Anh đứng dậy chạy đi thì Lê Sâm cũng dừng việc ghép lego, nghe cô nhóc của mình gọi mình là Sâm Sâm thì cậu biết cô nhóc lại xem cậu là bạn bè, cậu không thích, cậu muốn làm anh cơ.

Trương Minh Nguyệt đứng khoanh tay tựa lưng vào tường, thấy mặt mày khó chịu của con trai mà không khỏi bật cười, chỉ lớn hơn người ta có năm tháng thôi đấy, mỗi lần cô nói với Lê Sâm thì cậu lại hùng hồn trả lời: “Con không tính tháng, con chỉ tính năm thôi, đi học người ta cũng tính năm đâu tính tháng để xếp lớp, em ấy sinh sau thì phải gọi con bằng anh là lẽ đương nhiên.”

Tống Quỳnh Anh bĩu môi liếc nhìn Lê Sâm nhưng lại nhìn đống đồ ăn, cô bé không chấp nhất cười cười gọi một tiếng anh Sâm. Lê Sâm thỏa mãn cười híp cả hai mắt, như vậy mới được chứ, nghe thuận tai vô cùng.

Lưu Lan kéo chồng mình ra bên ngoài, để cho hai đứa nhỏ ở trong phòng tiếp tục vui đùa với nhau. Ngồi ở phòng khách, Lê Trọng Hưng không biết nói sao cho phải, một tuần có bảy ngày thì hết sáu ngày con trai của anh đã lén lút chạy sang biệt thự của Tống Tranh trộm cô công chúa nhỏ của Tống gia về nhà rồi.

Lê Sâm như một cái đuôi nhỏ đi theo Tống Quỳnh Anh, lúc nào cũng muốn ở bên cạnh công chúa nhỏ mà Tống Tranh lại là một kẻ cuồng con gái nên mỗi lần con gái bị trộm là bốc hỏa, lửa giận hừng hực đi đòi người, bình thường mỗi lần chủ tịch Tống qua tới thì công chúa nhỏ đã ôm cánh tay của Lê Sâm ngủ mất rồi.

Trương Minh Nguyệt vừa định mở miệng nói gì đó thì Đinh Thất từ bên ngoài đi vào, cất giọng nói: “Chủ tịch! Cô hai về đến nhà không thấy hai người đâu liền khóc òa lên…”

“Vợ! Quỳnh Châu của chúng ta khóc rồi, chúng ta mau đưa Quỳnh Anh cùng về thôi.” Tống Tranh nghe con gái nhỏ khóc thì luống cuống, vội vã muốn chạy về nhà dỗ dành.

Đinh Thất không dám nhìn thẳng sếp của mình, mím môi, khe khẽ nói tiếp: “Hiện tại cô hai đã không còn khóc nữa rồi, tại vì cậu chủ nhỏ nhà họ Triệu đã sang chơi đùa cùng rồi ạ.”

Nghe trợ lý Đinh nói xong Trương Minh Nguyệt không thể nào nhịn cười được, cô ôm bụng cười phá lên: “Chủ tịch Tống! Hai cô công chúa nhỏ của anh bị trộm đi hết rồi, anh chạy đến đòi cô cả thì cô hai ở nhà bị Tư Nghị nhà họ Triệu cuỗm mất, anh tránh nhà tôi lại gặp nhà của Triệu Hoàng Phú.”

Sắc mặt của Tống Tranh đen như lọ nồi, Lưu Lan cũng bật cười kéo tay chồng của mình: “Chúng ta quay về thôi, cứ để Quỳnh Anh ở lại dù sao đến tối chúng ta cũng đến đây ăn sinh nhật của Sâm Sâm mà.”

Tống Tranh không vui, miễn cưỡng cùng vợ quay về nhà, đợi khi về nhà anh phải bảo con trai nhỏ hợp lực cùng anh canh chừng hai cô công chúa để tránh có kẻ trộm mất.

- -------------------------------------------------------------

Buổi tối, Tống Tranh cùng Lưu Lan và cặp sinh đôi đến Lê gia chúc mừng sinh nhật của cậu chủ nhỏ nhà họ Lê, gia đình của Triệu Hoàng Phú cũng có mặt ngay sau đó. Lưu Lan cùng Trương Minh Nguyệt mỗi lần nhìn thấy vợ của Triệu Hoàng Phú không hiểu sao lại có chút sợ, chắc là do cô ấy là công chúa trong thế giới ngầm, mỗi cử chỉ, hành động đều toát lên vẻ quyền uy, khí chất khó ai sánh bằng, chỉ cần lườm một cái thôi cũng đã sợ mất mật.

Tống Tranh ban đầu còn khá vui vẻ, nhưng khi nghe Lê Trọng Hưng và Triệu Hoàng Phú nhận hai đứa con gái mình là con dâu nuôi từ bé thì đanh mặt, nhìn hai người bạn thân bằng cặp mắt sắc lẹm, cái gì mà con dâu nuôi từ bé chứ? Ai đồng ý mà nhận thế?

Lưu Lan thấy chồng mình luôn dán chặt hai mắt vào hai cô công chúa nhỏ thì bất lực cười thành tiếng, chậm rãi tiến đến khoác lấy cánh tay của Tống Tranh: “Đừng có bày ra vẻ mặt như thế nữa, vui lên đi chứ, không lẽ anh muốn con gái của chúng ta không có bạn hay sao?”

“Bạn thì bạn nhưng ai cho nhận là con dâu nuôi từ bé chứ?” Chủ tịch Tống tỏ vẻ không vui đáp lại.

Bà Tống bỗng giả vờ nghiêm mặt, đôi mắt hơi híp lại hỏi: “Bây giờ anh còn bày ra cái mặt như thế là đến lượt em không vui đấy.”.

Trong lòng Tống Tranh lộp bộp ngay lập tức nhe răng cười, không dám chọc vợ tức giận, thấy vợ cười nụ cười trên môi anh càng tươi hơn. Nghe tiếng cười của mấy đứa nhỏ, cả hai không hẹn đồng loạt hướng mắt nhìn năm đứa trẻ đang đùa giỡn với nhau, Tống Tranh choàng tay qua vai ôm lấy Lưu Lan, ánh mắt lộ rõ sự hạnh phúc, cuộc đời này của anh không còn gì hối tiếc, cuộc sống quá là viên mãn rồi.

“Lan Lan! Chúng ta hãy ký thêm một bản hợp đồng nha, một bản hợp đồng có thời hạn trọn đời, hãy cùng nhau nắm tay già đi.” Tống Tranh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tóc của Lưu Lan, dịu dàng nói vào tai của cô.

Lưu Lan mỉm cười quay sang ôm eo, mặt áp vào lòng ngực ấm áp của chồng mình, khẽ gật đầu: “Hợp đồng này em tình nguyện ký.”
 
Back
Top Bottom