Đam Mỹ Hôm Nay Sư Tôn Lại Tự Vả Chăng?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Sư Tôn Lại Tự Vả Chăng?
Chương 60: 60: Cây trâm


Sau khi Miêu Xuân rời đi, Miêu Khôi nhìn Lãnh Ly Tuyên, cười nói: “Ca ca có muốn uống trà hay không, nước trà đệ nấu ngon lắm.


Thấy Lãnh Ly Tuyên gật gật đầu, Miêu Khôi vội vàng vui vẻ cầm ấm trà đi ra ngoài.

Nam Cung Thiếu Uyên lấy cỏ Đằng Xuyên từ trong túi càn khôn ra, vừa cởi giày Lãnh Ly Tuyên vừa nói: “Đúng lúc dùng đến.


Tất còn chưa cởi ra, Lãnh Ly Tuyên chợt rút chân lại, dường như rất thẹn thùng: “Ta sợ ngứa.


Nam Cung Thiếu Uyên nở nụ cười, nói: “Ta biết, ta sẽ nhẹ một chút.


Lãnh Ly Tuyên lúc này mới chậm rãi duỗi chân qua.

Nam Cung Thiếu Uyên nắm chân ngọc tinh xảo của Lãnh Ly Tuyên, nghĩ thầm: Lần trước là chân phải bị trật, lần này lại bị chân trái, xem ra lần sau phải đặc biệt chú ý đến chân Ly Tuyên mới tốt.

Nam Cung Thiếu Uyên vò nát cỏ Đằng Xuyên thành nước, nhỏ giọt trên chân Lãnh Ly Tuyên, nhẹ nhàng xoa.

Lãnh Ly Tuyên âm thầm cảm thấy kỳ lạ, ngày thường chân y sợ người khác chạm vào nhất, cho dù là mẫu thân y, cũng sẽ cảm thấy ngứa ngáy, muốn rút ra.

Cho nên cũng không để cho người khác chạm vào chân mình, nhưng ở trong tay Nam Cung Thiếu Uyên, lại không cảm thấy ngứa ngáy, ngược lại còn rất thoải mái, đây là vì sao?
Lãnh Ly Tuyên nhìn hắn, tầm mắt dần dần bị cây trâm trên đầu hắn hấp dẫn, hắn thường xuyên cài nó, chưa bao giờ thấy hắn tháo xuống.

Nhưng bởi vì nguyên nhân khoảng cách, Lãnh Ly Tuyên chưa bao giờ có cơ hội cẩn thận quan sát qua.

Lúc này gần, Lãnh Ly Tuyên mới thấy rõ cây trâm trên đầu Nam Cung Thiếu Uyên, đó là một cây trâm hình dạng giống như một cái chìa khóa, phía trên còn khắc một chữ — Lãnh.

Lãnh Ly Tuyên bỗng dưng sửng sốt, y sờ sờ chỗ mình vẫn cất giữ vật quý giá, bên trong trống không.

Đúng vậy, không sai, cây trâm trên đầu Nam Cung Thiếu Uyên chính là cây trâm mình bị mất.

Lãnh Ly Tuyên suy nghĩ: Vậy vì sao lại ở trên đầu hắn, rõ ràng là… Nhưng lại không ai biết cây trâm này, ta vẫn luôn đặt ở bên mình, tuyệt sẽ không bị người khác lấy đi, vậy chỉ có thể là chính mình tặng cho hắn…
Hắn… Hắn…
Lãnh Ly Tuyên trong khoảng thời gian ngắn có ngàn lời vạn ngữ muốn hỏi hắn, muốn nói lại thôi.

Nam Cung Thiếu Uyên đã giúp y bôi thuốc xong, mang giày vào, vừa ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Ly Tuyên đỏ bừng, dáng vẻ thẹn thùng.

Nam Cung Thiếu Uyên thở dài một hơi, nói: “Xem ra ta xuống tay vẫn không đủ nhẹ, trách ta.


Lãnh Ly Tuyên lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: “Không sao.


Nam Cung Thiếu Uyên đỡ Lãnh Ly Tuyên: “Xuống đi một chút, xem có hiệu quả hay không.


“Ừm.

” Lãnh Ly Tuyên lưu loát đi đi, tư thế đi bộ không khác gì bình thường.

Nam Cung Thiếu Uyên cười cười, nói: “Đúng thật là dùng tốt, trở về mang theo nhiều một chút.


Lãnh Ly Tuyên nói: “Sau núi chúng ta có.


Lúc này Nam Cung Thiếu Uyên mới nhớ tới: “Phải đã nghe người nói qua chuyện này, vậy thì không mang theo nữa.


“Ừ.

” Lãnh Ly Tuyên ngồi xuống gật đầu.

Nam Cung Thiếu Uyên cũng ngồi xuống.

Lúc này Miêu Khôi xách theo ấm trà nhỏ, đi đến, rót một ly đẩy cho Lãnh Ly Tuyên, cười nói: “Ca ca uống trà.


Lãnh Ly Tuyên cười cười, cầm lấy ly chậm rãi uống.

Miêu Khôi lại rót một ly trà, đẩy cho Nam Cung Thiếu Uyên: “Tỷ phu uống trà.


“Khụ khụ khụ” Lãnh Ly Tuyên nghe vậy chợt ho khan.

“Sao vậy?” Nam Cung Thiếu Uyên lo lắng hỏi.

Lãnh Ly Tuyên xua xua tay: “Không có gì, uống có hơi vội.


Nam Cung Thiếu Uyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Miêu Khôi nói: “Ca ca uống chậm một chút thì sẽ không sặc nữa.


Lãnh Ly Tuyên chỉ giật giật khóe môi.

Miêu Khôi lại cười hì hì nói: “Tỷ phu mau nếm thử trà đệ pha đi.


Nam Cung Thiếu Uyên hỏi: “Đệ gọi ta là gì?”
Miêu Khôi cười đáp: “Tỷ phu.


“Tại sao?” Nam Cung Thiếu Uyên hỏi.

Lãnh Ly Tuyên cũng cảm thấy khó hiểu nhìn Miêu Khôi.

Miêu Khôi tươi cười: “Bởi vì huynh đã cứu tỷ tỷ đệ.


Nam Cung Thiếu Uyên cười một tiếng, nói: “Chuyện này có liên quan gì đến việc cứu tỷ tỷ đệ?”
Miêu Khôi vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Huynh cứu tỷ tỷ đệ, chính là ân nhân cứu mạng của tỷ tỷ đệ, tỷ tỷ đệ không có gì báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp, cho nên đệ gọi huynh là tỷ phu, không đúng sao.


Lãnh Ly Tuyên nghe xong, cảm thấy hình như có đạo lý như vậy, y cũng nghe nói qua chuyện xưa vì báo ân lấy thân báo đáp, chỉ là…
Lãnh Ly Tuyên lo lắng nhìn Nam Cung Thiếu Uyên, chợt rất sợ hắn sẽ bị người khác cướp đi.

Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy, chỉ cười, nói: “Đệ nghe được điều vô nghĩa này ở đâu vậy?”
Miêu Khôi: “Đây không phải là vô nghĩa, đây là chân lý.

Mẹ đệ chính là gả cho cha đệ như thế.


Nam Cung Thiếu Uyên thở dài, tự biết mình không nên so đo chi li như một đứa nhỏ, dứt khoát không để ý tới nó nữa.

Không bao lâu, bên ngoài liền tí tách tí tách đổ mưa.

Lãnh Ly Tuyên buông cái ly xuống, đi ra ngoài, Miêu Khôi thấy, nói: “Ca ca huynh muốn đi đâu? Bên ngoài vẫn còn mưa.


Lãnh Ly Tuyên thản nhiên nói: “Đi ra ngoài xem một chút, ở trong phòng có hơi bức bối.


Miêu Khôi cười: “Đệ đi cùng huynh được không?”
Lãnh Ly Tuyên chỉ nhìn nó một cái, cũng không nói gì mà đi ra ngoài.

Dưới mái hiên bên ngoài nhà tương đối rộng rãi, còn có một cái bàn đá cùng bốn cái ghế đá, vừa hay cho mấy người ngồi nhàn rỗi.

Miêu Khôi còn thân mật lấy nước trà ra.

Bốn phía mênh mông mưa phùn xào xạc, trên núi xa xa tựa như phủ một tầng cát, nửa ẩn nửa hiện, giữa hơi thở đều là khí tức cỏ cây xen lẫn mùi bùn đất, có thể ngồi dưới mái hiên thưởng thức trà, cũng là có một loại thú vị khác.

Lãnh Ly Tuyên vẫn ngồi yên, dường như đang suy nghĩ chuyện gì, hoàn toàn không có tao nhã ngắm phong cảnh.

“Đang nghĩ gì vậy?” Nam Cung Thiếu Uyên rót một ly trà đẩy tới trước mặt Lãnh Ly Tuyên.

Lãnh Ly Tuyên lấy lại tinh thần, lắc đầu, uống một ngụm trà, nhìn mưa phùn kéo dài này.

Y vươn tay hứng một chút, nước mưa lách tách nhảy nhót trên tay y, từng giọt từng giọt dần dần hội tụ thành vệt nước nhỏ, xuyên qua kẽ ngón tay chậm rãi chảy xuống.

Lãnh Ly Tuyên nở nụ cười, lại vươn tay kia ra hứng, mưa không lớn, ngón tay y dính đầy giọt nước nhỏ trong suốt.

Miêu Khôi thấy chơi vui vẻ, cũng vươn tay theo, cười hì hì hỏi: “Ca ca thích trời mưa hả?”
Lãnh Ly Tuyên nhàn nhạt nói: “Chỉ là cảm thấy rất mới lạ thôi.


“Mới lạ?” Miêu Khôi nhíu nhíu mày, hỏi, “Chẳng lẽ chỗ ca ca cũng không có mưa sao?”
Lãnh Ly Tuyên gật gật đầu: “Ừm.


Phái Hoa Linh có kết giới, bất luận là mưa hay là tuyết rơi, đều sẽ bị kết giới giống như ô khổng lồ ngăn cách, không thể rơi vào, đương nhiên cũng sẽ không thấy được.

Miêu Khôi thở dài: “Vậy cũng quá đáng thương, chi bằng ca ca huynh dọn ra ở nhà bọn đệ đi, như vậy có thể nhìn thấy thường xuyên hơn.


Lãnh Ly Tuyên nghe vậy chỉ cười khẽ.

Nam Cung Thiếu Uyên uống một ngụm trà, đợi một lát, hắn từ trong ngực lấy khăn tay ra, nói: “Ly Tuyên, đưa tay cho ta.


Lãnh Ly Tuyên nghe vậy ngoan ngoãn đưa hai tay qua, Nam Cung Thiếu Uyên tỉ mỉ lau sạch nước trên tay y, lại rót ly trà cho y, nói: “Uống đi, cẩn thận bị cảm lạnh.


Lãnh Ly Tuyên cầm lấy ly, uống một hơi cạn sạch.

Mưa cứ như vậy tí tách tí tách rơi xuống, đến đêm cũng không thấy ngừng lại.

Miêu Xuân đưa hai người vào trong phòng, cười nói: “Thiệt thòi hai người ở cùng một phòng, gian phòng này ta thường xuyên quét dọn, yên tâm ở đi.


“Đa tạ.

” Nam Cung Thiếu Uyên nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, nói: “Đêm đã khuya rồi, sao người nhà cô còn chưa về?”
Miêu Xuân: “Cha mẹ ta trên đường đi hái thuốc ba năm trước, không may ngã xuống vách núi, đã qua đời rồi.


Nam Cung Thiếu Uyên ngẩn người, nói: “Xin lỗi.


Miêu Xuân cười một tiếng: “Cũng không phải do huynh làm ra, xin lỗi ta cái gì, ngủ đi.

” Nói xong liền rời đi.

Nam Cung Thiếu Uyên đóng chặt cửa sổ, lên giường đi ngủ.

Nghĩ nghĩ, lại đem tay Lãnh Ly Tuyên đặt vào trong ngực mình, nói: “Hiện giờ thân thể người yếu, ta vẫn là giúp người sưởi ấm mới có thể yên tâm.


Lãnh Ly Tuyên cũng không giãy dụa, cứ thành thành thật thật để cho hắn làm ấm.

Cứ lẳng lặng như vậy một lát, Lãnh Ly Tuyên đột nhiên ấp úng nói: “Thiếu Uyên, ngươi…”
Nam Cung Thiếu Uyên quay đầu, nhìn y: “Sao?”
Lãnh Ly Tuyên nghĩ rồi lại nghĩ, vẫn hỏi: “Thiếu Uyên, ngươi có thật sự sẽ ở lại nơi này không, không về cùng ta sao?”
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy chợt phì cười, nói: “Không phải người để trong lòng mấy lời nói của tiểu tử Miêu Khôi kia chứ, nếu ta không trở về, ở lại chỗ này làm cái gì, làm tỷ phu của nó sao?”
Lãnh Ly Tuyên: “Ta không muốn ngươi ở lại đây, càng không muốn ngươi làm tỷ phu của nó, ta không cho phép.


Nam Cung Thiếu Uyên chợt cười to, ánh sáng trong đáy mắt lưu chuyển, nói: “Được, đều nghe người hết.


Lãnh Ly Tuyên lúc này mới chịu cười: “Vậy ngày mai chúng ta trở về thôi.


Nam Cung Thiếu Uyên cong cong khóe môi, nói: “Ừ, ngủ đi.


Tâm tình Lãnh Ly Tuyên lúc này mới bình ổn, an tâm ngủ.

Hôm sau, Nam Cung Thiếu Uyên còn đang độ tu vi cho Lãnh Ly Tuyên, Miêu Khôi liền cầm theo một ấm trà, chạy tới.

Miêu Khôi đặt ấm trà lên bàn, thấy tình hình này, hỏi: “Ca ca bị thương sao? Có nghiêm trọng lắm không?”
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ đau đớn.

Lãnh Ly Tuyên thì cười một chút, nói: “Không có gì, ngươi đang pha trà mới sao?”
Miêu Khôi cười hì hì gật gật đầu, nói: “Ừm, đây là trà thuốc tỷ tỷ hái trên núi, tỷ tỷ nói tuy rằng hương vị tương đối đắng chát, nhưng cực kỳ có lợi cho thân thể.


Miêu Khôi ngồi xuống, rót một ly trà, đẩy cho Lãnh Ly Tuyên, nói: “Hy vọng ca ca mau khỏe lại.


Lãnh Ly Tuyên hơi nghiêng người, nhìn thoáng qua Nam Cung Thiếu Uyên, y bây giờ cũng đặc biệt muốn khôi phục trí nhớ, y một chút không muốn biết mình sao lại biến thành như vậy, cũng không quan tâm, y chỉ muốn nhớ ra Nam Cung Thiếu Uyên, muốn biết hắn, muốn hiểu hắn.

Ngày đêm tơ tưởng, gấp không chờ nổi.

Sau khi Nam Cung Thiếu Uyên độ tu vi xong thì thu tay lại, ngồi bên cạnh Lãnh Ly Tuyên.

Miêu Khôi cũng nhân tiện ngồi xuống.

Lãnh Ly Tuyên vừa uống một ngụm trà, liền nghe Miêu Khôi nói: “Tỷ phu thích trà này không?”
“Khụ khụ khụ” Lãnh Ly Tuyên nghe vậy đột nhiên bị sặc, thiếu chút nữa thở không nổi.

Miêu Khôi này sẽ không thật sự nhận định Nam Cung Thiếu Uyên là tỷ phu của nó chứ, chấp niệm này quá sâu, chuyện này không thể được!
Nam Cung Thiếu Uyên ở bên cạnh y, vuốt theo lưng y: “Uống chậm một chút.


Lãnh Ly Tuyên cau mày gật đầu.

Miêu Khôi nói: “Ca ca huynh đừng uống vội như thế, phải cẩn thận một chút chứ.


Nam Cung Thiếu Uyên nhìn Miêu Khôi một cái, cảm thấy lời nói vẫn nên nói rõ ràng thì tốt hơn, miễn cho sinh ra hiểu lầm xấu hổ gì đó, cái này sẽ không tốt.
 
Hôm Nay Sư Tôn Lại Tự Vả Chăng?
Chương 61: 61: Chấp Niệm Tan Vỡ


Nam Cung Thiếu Uyên uống một ngụm trà, chậm rãi nói: “Miêu Khôi.”
Miêu Khôi vui vẻ đáp: “Dạ? Tỷ phu có chuyện gì ạ?”
Sắc mặt Lãnh Ly Tuyên lúc này tuy rằng không quá rõ ràng, nhưng vẫn có thể cảm giác được là không tốt lắm.
Chỉ là y cúi đầu, vẻ mặt ẩn ở phía dưới nên nhìn không thấy mà thôi.
Nam Cung Thiếu Uyên nghĩ nghĩ, nói: “Về sau đệ đừng gọi ta như vậy nữa.”
“Tại sao?” Vẻ mặt Miêu Khôi ủy khuất.
Nam Cung Thiếu Uyên: “Tỷ tỷ đệ còn ở trong khuê phòng, ta cũng chưa từng cưới tỷ tỷ đệ vào cửa, cho nên không thể xưng hô như vậy.”
Vốn tưởng rằng nói đến đây, nó có thể nghe hiểu, không nghĩ tới, Miêu Khôi chỉ nhíu mày một chút, sau đó lại cười: “Vậy huynh khi nào cưới tỷ tỷ ta đây?”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy xoa xoa trán.

Cũng đúng, nó vẫn là một đứa trẻ, nghe không hiểu cũng hợp tình hợp lý.
Vì thế, Nam Cung Thiếu Uyên lại nhẫn nại, nói: “Ta sẽ không cưới tỷ tỷ đệ, đệ đừng gọi ta như vậy nữa.”
“Tại sao? Tỷ tỷ đệ không tốt ở đâu à?” Miêu Khôi nghe xong, đôi mắt nhìn chằm chằm hắn, trong mắt còn có nước mắt đảo quanh.
“Không phải tỷ tỷ đệ không tốt.” Nam Cung Thiếu Uyên thở dài, ngay sau đó nghiêm túc nói: “Là ta đã có người mình thích rồi, cả đời này không phải y thì không được.”
Lãnh Ly Tuyên ngẩng đầu nhìn hắn một cái, mắt đầy khiếp sợ, dường như không tin nhưng càng nhiều hơn là không muốn tin.

Y ảm đạm nhìn ly trà trước mặt, phát ngốc.

Sẽ là ai đây? May mắn như vậy…
Miêu Khôi nghe xong, phẫn hận trừng mắt nhìn Nam Cung Thiếu Uyên, sau đó nổi giận đùng đùng rời đi.
Vừa mới ra khỏi cửa, liền đụng phải Miêu Xuân, Miêu Xuân nhìn bộ dạng của nó, trông như đã khóc, vội hỏi: “Tiểu Khôi, làm sao vậy?”
Miêu Khôi xị cái miệng nhỏ nhắn, cố nén nước trong mắt, hét lên: “Đệ không có tỷ phu!”
“Sao?” Miêu Xuân ngơ ngác, suy nghĩ: Cái thứ rối tung gì đây, ta thì thế nào… nghe không hiểu lắm?
Miêu Xuân: “Đệ không phải vẫn luôn không có tỷ phu sao! Á, không phải, là vẫn luôn… không có…ôi, bỏ đi.” Nói như vậy, nàng thiếu chút nữa cũng làm cho mình choáng váng.
“Cái này không giống! Vốn là có!” Miêu Khôi lớn tiếng đáp.
Miêu Xuân hoàn toàn mờ mịt, cẩn thận nghĩ nghĩ, vẫn nói: “Vốn dĩ cũng không có mà.”
“Tỷ không hiểu!” Miêu Khôi nói xong liền vội vàng chạy đi.

Miêu Xuân nhìn bóng lưng vừa tức vừa buồn đan xen của Miêu Khôi, vẻ mặt càng khó hiểu, nhìn về phía hai người trong phòng: “Nó… bị làm sao vậy?”
Nam Cung Thiếu Uyên: “Không có gì, để đệ ấy bình tĩnh một chút, nghĩ thông suốt là được.”
“Ừm.” Miêu Xuân ngược lại không lo lắng, đệ đệ của nàng, nàng vẫn hiểu, hơn phân nửa là nói mấy lời khiến nó không đồng ý nên chọc nó tức giận, cũng may từ nhỏ nó dễ giận dễ quên, qua hai ba ngày nữa sẽ tự mình quên đi.

Miêu Xuân lấy đường cát đưa qua, nói: “Hương vị trà thuốc này có chút chát và đắng, vẫn nên cho chút đường, hương vị sẽ nhẹ hơn.”
Nam Cung Thiếu Uyên nhận lấy, nói lời cảm ơn, thả một ít vào trong ấm trà.
Một lát sau.
Miêu Khôi xông vào trong nhà hô: “Ca ca, đệ có diều, huynh có muốn chơi không?”
Diều? Lãnh Ly Tuyên nghe xong cảm thấy hứng thú, đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.
Nam Cung Thiếu Uyên cũng đi theo ra ngoài.
Miêu Khôi vui vẻ phấn chấn mà chạy tới, dừng lại trước người Nam Cung Thiếu Uyên, hừ một tiếng.
Sau đó lại cười đưa con diều vào tay Lãnh Ly Tuyên.
Nam Cung Thiếu Uyên chỉ lắc đầu cười, ngồi trên ghế đá, nhìn hai người thả diều.
Hôm nay gió vẫn rất lớn, thực sự là một ngày thời tiết tốt để thả diều.
Lãnh Ly Tuyên một tay cầm trục diều, một tay nâng con diều lên, Miêu Khôi vui vẻ hớn hở chạy tới, cầm con diều nhanh chóng chạy về phía trước, chờ gió mạnh, giơ tay lên, con diều đột nhiên bay lên trời, giống như một con bướm nhảy múa trên không trung.
Đợi diều bay cao hơn, càng ổn định hơn, Lãnh Ly Tuyên lại nới lỏng dây diều trong tay, để nó thoải mái bay trên không trung.
“A, bay lên rồi! Bay lên rồi!!” Miêu Khôi hưng phấn quơ chân múa tay.
Lãnh Ly Tuyên nhìn diều hình con bướm trên không trung đón gió bay múa, phiền não trong lòng bị quét sạch không còn, tâm tình cũng lập tức sáng sủa, vui vẻ cười.
Miêu Khôi hớn hở kêu lên: “Ca ca, thả cao hơn một chút, cao hơn một chút.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy, lại buông lỏng dây trong tay, để cho nó theo gió bay càng cao hơn.

Bên tai truyền đến từng đợt tiếng cười của Miêu Khôi, trong đó cũng xen lẫn tiếng cười của Lãnh Ly Tuyên.

Mặc dù nhẹ, nhưng vẫn rõ ràng.

Nam Cung Thiếu Uyên lẳng lặng ngồi đó, mặt hàm chứa ý cười.
Trong mắt nhìn hai đứa nhỏ bọn họ chơi với con diều trên trời; mà giờ này khắc này trong mắt Nam Cung Thiếu Uyên thật sự chỉ có người trong lòng của hắn.

Giờ khắc này, nhẹ nhàng mà tốt đẹp.
Hai người chơi mệt rồi, bắt đầu phối hợp thu diều lại.
Nam Cung Thiếu Uyên rót hai ly trà, đẩy cho hai người.
Lãnh Ly Tuyên cười một cái, nhận lấy chậm rãi uống.
Miêu Khôi chỉ nhìn thoáng qua rồi chẳng thèm để ý tới, sau đó tự mình lại rót một ly khác, uống.
Nam Cung Thiếu Uyên nhìn nó một cái, đàng ngậm miệng không nói.
Nói với Lãnh Ly Tuyên: “Chơi vui vẻ không?”
Lãnh Ly Tuyên cười gật gật đầu.
Nam Cung Thiếu Uyên lại nói: “Vậy sau này ta sẽ mang người vân du thế gian, xem hết nhân gian phồn hoa thế nào?”
Lãnh Ly Tuyên kỳ thật một chút cũng không thích ở lại phái Hoa Linh, nơi đó lạnh như băng, không có sức sống, nếu không phải niệm chưởng môn có ân với y, y sẽ không ở lâu.
Tính cách y lại lãnh đạm, không bằng không hữu[1], chỉ biết mỗi một mình chưởng môn.

Nhưng chưởng môn lại bận rộn, y hiểu rõ, cũng không muốn quấy rầy ông, nhưng ở lâu không khỏi nhàm chán.
[1]Không bằng không hữu: không bạn không bè.

Nếu có thể cùng Nam Cung Thiếu Uyên vân du thế gian, y nhất định sẽ vui vẻ đến cực điểm.
Lãnh Ly Tuyên nói: “Ngươi nói thật?” Ngữ khí cũng không phải là nghi vấn, mà là muốn khẩn cấp xác nhận cái gì đó.
Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Ta nói thật.”
Lãnh Ly Tuyên: “Một lời đã định.” Ngữ khí cường ngạnh, giống như sợ hắn đổi ý.
Nam Cung Thiếu Uyên nghiêm túc đáp “Một lời đã định.”
Trong mắt Lãnh Ly Tuyên chợt hiện ra ý cười, trong lòng vui vẻ.
Ở đây đã một ngày, trời đã nắng, vết thương chân của Lãnh Ly Tuyên cũng không còn gì đáng ngại.
Nam Cung Thiếu Uyên không muốn quấy rầy thêm.

Vừa hay Miêu Xuân đi tới.
Nam Cung Thiếu Uyên đứng lên nói: “Ở đây đã quấy rầy các người một ngày, đa tạ.” Lãnh Ly Tuyên cũng đứng lên theo.
Miêu Xuân cười: “Mạng của ta là do huynh cứu, chuyện nhỏ nhoi thôi mà.” Dừng một chút, nói, “Các người muốn rời đi sao?”

Hai người gật đầu.
Miêu Khôi nghe xong, nhìn bọn họ, sau đó tầm mắt dừng ở trên người Lãnh Ly Tuyên, nói: “Ca ca sau này còn đến chơi không?”
Miêu Xuân ôm lấy nó, vỗ đầu nó nói: “Có duyên sẽ gặp lại thôi.”
“Ừm.” Miêu Khôi gật gật đầu, “Vậy ca ca sau này gặp lại.”
Lãnh Ly Tuyên mỉm cười.

Lần này hai người không mang theo đồ đạc gì, không cần thu xếp, chào hỏi xong liền ngự kiếm rời đi.
Trở về Thanh Tâm Phong.

Nam Cung Thiếu Uyên chợt cảm thấy thật sự quá yên tĩnh, có thể là tiểu tử Miêu Khôi kia quá ầm ĩ, bên tai chợt không có tiếng kêu của nó, so sánh với Thanh Tâm Phong quạnh quẽ này có vẻ quá mức im ắng.
Những ngày yên tĩnh như thế, Lãnh Ly Tuyên lại trải qua nhiều năm như vậy, nên có bao nhiêu buồn tẻ.

Nam Cung Thiếu Uyên nhìn y, đáy mắt xẹt qua một tia bi thương, càng thêm đau lòng.
Suy nghĩ: Có điều, ngày sau ta sẽ luôn ở bên cạnh y, cùng y cả đời.

Lãnh Ly Tuyên cười cười, nói: “Có phải quá yên tĩnh hay không, ngươi… có cảm thấy buồn chán không?”
Y nói nhẹ nhàng, trên mặt cũng không thèm để ý chút nào, nhưng ánh mắt y phản bội y, y khẩn trương nhìn Nam Cung Thiếu Uyên, rất sợ hắn nói “Phải, quả thật quá yên tĩnh, quá buồn chán.”
Thuận miệng hỏi, ngược lại tự làm cho mình đứng ngồi không yên.
Chỉ nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Phải, có chút yên tĩnh.”
Lãnh Ly Tuyên chợt lạnh trong lòng, thở dài, nhưng lại nghe Nam Cung Thiếu Uyên cười khẽ một tiếng: “Chẳng qua im ắng một chút thôi, có người ở đây là được, tất nhiên sẽ không buồn chán.”
Lãnh Ly Tuyên lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, tươi cười.
Hai người đi bộ ra sau núi.
Nam Cung Thiếu Uyên chợt cười một tiếng.

Lãnh Ly Tuyên không rõ nguyên do nhìn hắn, hỏi: “Sao vậy?”
Nam Cung Thiếu Uyên đột nhiên ngồi xổm xuống, nhìn hoa hoa thảo thảo trước mặt, cảm thán nói: “Thật đúng là có cỏ Đằng Xuyên nè.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy xoa xoa trán, nói: “Ngươi hình như mỗi ngày đều đi qua nơi này, mà chưa bao giờ chú ý đến sao?”
Nam Cung Thiếu Uyên thành thành thật thật lắc đầu.
Lãnh Ly Tuyên thật sự là vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, nói: “Vậy trong mắt ngươi mỗi ngày đều nhìn cái gì?”
Nam Cung Thiếu Uyên nhìn y thật sâu, không nói gì.
Lãnh Ly Tuyên thấy hắn im lặng không nói, nói: “Quên đi.

Ta sẽ dạy ngươi tên và công dụng của những thảo dược này.”
Nam Cung Thiếu Uyên cười: “Được.”
Lãnh Ly Tuyên lập tức xắn tay áo lên, nghiêm túc giảng giải từng gốc thảo dược, từng đóa hoa cho hắn nghe.

Nam Cung Thiếu Uyên cũng cực kỳ nghiêm túc.
Nghiêm túc xem xét nhất cử nhất động lời nói và cử chỉ của Lãnh Ly Tuyên.

Cứ mỉm cười nhìn y như vậy.
Lãnh Ly Tuyên nói nửa ngày, không thấy đáp lại, xoay người nhìn hắn: “Ngươi nghe hiểu chưa?”
Nam Cung Thiếu Uyên hồi thần, dừng một chút, nói: “Hiểu rồi.”
Lãnh Ly Tuyên tiện tay chỉ một đóa hoa, hỏi: “Cái này gọi là gì?”
Cũng không phải Lãnh Ly Tuyên cố ý làm khó hắn, chỉ là vẻ mặt Nam Cung Thiếu Uyên khiến y không thể không hoài nghi hắn đang ở trạng thái lơ đãng, nói hồi lâu cũng không đáp lại, hơn phân nửa là không nghe, cho nên muốn hỏi một câu.
Quả nhiên, Nam Cung Thiếu Uyên ấp a ấp úng trả lời: “Cái này… cái này… Nó trông giống như một chiếc kèn nhỏ, nhất định là hoa khiên ngưu[1].”
[1]Hoa khiên ngưu: chắc hoa này ai cũng biết nhỉ, nó có thêm hai tên khác nữa là Hoa loa kèn vào Hoa lòng đèn ấy.

Lãnh Ly Tuyên nghe vậy, thở dài một hơi, giỏi lắm, quả nhiên không lắng nghe.

Y tốn mất nửa ngày, mài miệng nói lâu như vậy, miệng cũng khát khô, mà người ta căn bản không nghe vào.

Lãnh Ly Tuyên xoay người muốn đi.
Nam Cung Thiếu Uyên chợt đứng lên, kéo y qua, từ sau lưng ôm lấy y, nói: “Ta sai rồi.”
Thấy y không có ý giãy dụa, lại nói: “Trí nhớ của ta rất kém, chỉ nói một lần ta nhất định không nhớ được.

Cái này đều tại ta, trách ta.

Người kiên nhẫn nói lại lần nữa nhé.”
Lãnh Ly Tuyên xoay người nhìn hắn, bất đắc dĩ nói: “Vậy ta nói lần nữa, ngươi nghe cho kỹ.”
Nam Cung Thiếu Uyên cười một tiếng: “Nhất định.”
Lãnh Ly Tuyên chợt nói: “Kỳ thật không nhớ được cũng không sao, ta chỉ muốn ngươi nghe một chút.”
Nam Cung Thiếu Uyên sửng sốt, mỉm cười, đáp: “Được.”
Lần này, hắn thật sự nghiêm túc lắng nghe, phàm là lời Lãnh Ly Tuyên nói, hắn đều ghi nhớ trong lòng.
 
Hôm Nay Sư Tôn Lại Tự Vả Chăng?
Chương 62: 62: Trở Lại Nơi Mới Gặp


Lúc này hắn mới biết được, vừa rồi Lãnh Ly Tuyên hỏi hắn đóa hoa kia tên là gì.
Hoa này tên là Triều Dương Lan, mặt dương mà sinh, có công hiệu dưỡng phổi; còn có thể pha trà uống, có tác dụng thư phong thanh nhiệt.

Chỉ là hình dáng nó có chút giống như một kèn nhỏ mà thôi, hai cái này cũng không hề liên quan.
Nam Cung Thiếu Uyên cẩn thận nghe kỹ mới hiểu được, thì ra ở phía sau Thanh Tâm Phong này lại có rất nhiều dược thảo như vậy.
Vậy Lãnh Ly Tuyên vì sao còn phải đồng ý cùng đi núi Đà Thúy nhỉ? Là muốn thải một ít dược thảo hiếm lạ khó thấy sao? Nhưng y cũng không cần như thế mà, lại tưởng tượng: Cũng có khả năng là sau khi trẹo chân, không có cơ hội tiếp tục hái thuốc.
Nam Cung Thiếu Uyên cười cười, suy nghĩ: Không sao, sau này còn rất nhiều cơ hội.
Lúc từ núi Đà Thúy trở về, dĩ nhiên là buổi chiều, vừa rồi Lãnh Ly Tuyên lại giảng giải hai lần hoa hoa thảo thảo sau núi, trước mắt mặt trời đã lặn, ánh mặt trời rực rỡ cũng dần dần phai nhạt, ban đêm sắp đến.
Hai người liền quay về phòng.
Lãnh Ly Tuyên từ từ uống trà, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn ra cửa một cái, khóe miệng khẽ nhếch, dường như rất kiên nhẫn.
Đợi một lát, thấy một nam tử cao gầy mặc huyền y đi tới, trong tay còn cầm theo một hộp thức ăn, chính là người Lãnh Ly Tuyên muốn chờ.
Nam Cung Thiếu Uyên ngồi xuống đặt thức ăn lên bàn, cộng thêm một đ ĩa bánh hoa hòe.
Lãnh Ly Tuyên nhìn lướt qua, cảm giác thèm ăn tăng lên, cầm một miếng bánh hoa hòe lên ăn.

Lãnh Ly Tuyên âm thầm thở dài: Hôm nay vẫn là bánh hoa hòe ngon nhất.

Nam Cung Thiếu Uyên lau vụn bánh trên khóe miệng Lãnh Ly Tuyên, mỉm cười.
Chợt nhớ tới một chuyện, liền nói: “Ly Tuyên, ngày mai ta muốn đi ra ngoài một chuyến.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy ngẩn ra: “Ngươi… lại muốn ra ngoài sao?”
“Ừm.” Hắn chỉ đáp một chữ này, không nói nhiều.

Nhưng gương mặt sáng sủa vừa rồi đột nhiên trở nên lạnh như băng, dường như nghĩ tới hồi ức bi thương gì đó.
Lãnh Ly Tuyên từ lúc hắn nói muốn đi ra ngoài, vẫn cúi đầu, yên lặng nhìn cái ly trước mặt, không thấy được biểu cảm của Nam Cung Thiếu Uyên.
Sửng sốt một lát, Lãnh Ly Tuyên nhỏ giọng nói: “Có thể mang theo ta không?” Y không biết ngày mai Nam Cung Thiếu Uyên sẽ đi làm gì, cũng không biết có tiện mang theo y không, nhưng y không muốn một mình, ngồi trước cửa vắng vẻ chờ đợi.

Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy thì ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn y một cái, cũng không phải do dự mà càng kinh ngạc hơn, hắn không ngờ Lãnh Ly Tuyên lại hỏi như vậy.
Ngay sau đó, hắn mỉm cười: “Tất nhiên có thể, nếu người muốn đi, chúng ta sẽ cùng đi.”
Dừng một chút, lại nói: “Chỉ là đường xá có chút xa xôi thôi.”
Lãnh Ly Tuyên cười nhẹ, đáp: “Không sao.”
Nam Cung Thiếu Uyên chợt nhìn y thật sâu, ánh mắt có kỳ vọng lại xen lẫn bi thương, cực kỳ phức tạp, nói không rõ.
Ngày hôm sau, sau khi Nam Cung Thiếu Uyên giúp Lãnh Ly Tuyên độ chút tu vi xong, hai người tức tốc ngự kiếm xuất phát.
Đi đến trước một mảnh rừng trúc, bởi vì nơi này có kết giới, liền đổi thành đi bộ.

Khu rừng trúc này rất rộng lớn, cây trúc cũng thô to hơn bình thường rất nhiều, nơi này không có đường, nhưng cũng may khoảng cách cây trúc đủ rộng, đủ để hai người đi lại.
Chỉ là loanh quanh lòng vòng có rất nhiều bất tiện, sau khi vào rừng trúc, Nam Cung Thiếu Uyên vươn tay, nói: “Nơi này nhiều góc rẽ, người nắm tay ta, ta dẫn người đi.”
Lãnh Ly Tuyên không nói hai lời lập tức đặt tay lên.
Đi được một đoạn, Lãnh Ly Tuyên hỏi: “Nơi này là nơi nào?”
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy nói: “Nơi này là núi Thương Phong, người đã tới qua.” Lời vừa nói ra, hắn liền ngẩn người.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau chính là trên ngọn núi này, lúc ấy Nam Cung Thiếu Uyên còn là thiếu niên, đang ác chiến với nhện tím ngàn năm, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, là Lãnh Ly Tuyên cứu hắn, hắn vẫn nhớ rõ.
Chỉ là, Lãnh Ly Tuyên trước mắt không nhớ ra.

Quả nhiên, Lãnh Ly Tuyên ngơ ngác: “Ta cũng không nhớ là đã đến đây khi nào.”
Nam Cung Thiếu Uyên cúi đầu cười một chút: “Là chuyện sau này của người.”
Lãnh Ly Tuyên chỉ nói: “Xem ra, ta quả thật đã quên rất nhiều chuyện.” Còn quên một ít chuyện không nên quên.

Nhưng mà câu sau y không nói ra.

Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Ta nhớ là được.

Yên tâm, sớm muộn gì cũng nhớ ra thôi.”

Ừm sẽ nhớ lại thôi, ta phải nhớ ra ngươi.

Lãnh Ly Tuyên âm thầm nói trong lòng.

Càng đi vào bên trong, khoảng cách cây trúc càng ngày càng hẹp, hẹp đến mức chỉ có thể cho một người đi qua.
Đột nhiên, Nam Cung Thiếu Uyên nửa quỳ xuống đất, ngồi xổm trước mặt Lãnh Ly Tuyên: “Lên đi.”
Lãnh Ly Tuyên vừa định nói, mình có thể đi.
Liền nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Chân của người vừa mới khỏi, đừng có cố sức.”
Cũng đúng, núi sâu rừng già này, nếu mình lại trật chân, cũng sẽ không có chỗ cho mình nghỉ ngơi.

Huống hồ, chuyến đi này là có việc phải làm, nếu mình cứ dừng ở đây vậy cũng không tốt.
Nghĩ như vậy, Lãnh Ly Tuyên liền ngoan ngoãn, nằm úp lên lưng hắn.
Nam Cung Thiếu Uyên cõng y, đi cực kỳ thoải mái, nhàn nhã như lúc đến, đi xa như vậy cũng hoàn toàn không cảm thấy mệt, xem ra thể lực rất tốt.

Lãnh Ly Tuyên coi như thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, mở miệng hỏi: “Đúng rồi, chúng ta đến núi Thương Phong này làm cái gì?”
Chỉ nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Hôm nay là ngày giỗ của mẹ ta, ta chôn bà ấy ở trên ngọn núi này, đến thăm bà thôi.”
Nghe giọng điệu của hắn không vội không vàng, chậm rãi nói, phảng phất như đang nói hôm nay thời tiết không tệ, bình thản không có gì lạ.
Nhưng Lãnh Ly Tuyên nghe xong, trong lòng không khỏi chua xót, nếu giọng điệu hắn lộ ra chút bi thương, cho dù một chút cũng tốt, cũng sẽ không làm cho người ta nghe xong đau lòng.
Hắn cậy mạnh như vậy càng làm cho người ta đau lòng.
Bởi vì được cõng, Lãnh Ly Tuyên thời khắc này cũng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
Y không biết nên nói cái gì mới có thể an ủi hắn, chỉ yên lặng vùi đầu vào vai hắn.
Nam Cung Thiếu Uyên nghiêng đầu nhìn y, khóe môi khẽ nhếch lên.

Đi một lát, một túp lều tranh dần dần hiện ra hình dáng, nhìn túp lều rách nát kia có lẽ là nhiều năm rồi chưa từng có người ở.

Nam Cung Thiếu Uyên đến gần, thả Lãnh Ly Tuyên xuống, từ trong nhà lấy ra một cái ghế dệt bằng tre, thổi bụi, lại cẩn thận lau chùi, lúc này mới đặt trước người Lãnh Ly Tuyên, nói: “Trong nhà đã lâu chưa quét dọn, bụi bặm nhiều, ngồi tạm ở đây chút nhé.”
Lãnh Ly Tuyên chỉ cười, rồi cầm lấy ngồi xuống.

“Vậy người ở đây chờ ta.” Nam Cung Thiếu Uyên nói xong, xoay người định rời đi.
Lãnh Ly Tuyên bên này vừa đặt mông ngồi xuống ghế, đột nhiên đứng lên, y giữ chặt tay Nam Cung Thiếu Uyên, nói: “Ta cũng muốn đi.”
Thấy Nam Cung Thiếu Uyên có chút chần chờ, y tiếp tục: “Ta đứng ở phía sau ngươi, từ xa nhìn sẽ không quấy rầy ngươi.”
Nam Cung Thiếu Uyên ngẩn ra, cười nói: “Làm sao lại quấy rầy, nếu người muốn đi, chúng ta sẽ cùng đi, người không cần đứng xa, đứng bên cạnh ta là được.”
Nói xong, hắn trở tay nắm chặt Lãnh Ly Tuyên, bước đi.

Đi tới trước một bãi cỏ, Nam Cung Thiếu Uyên chợt dừng lại, hái một nắm hoa, đóa hoa kia, cây nhỏ xinh xắn, hoa sắc diễm lệ hài hòa, nói: “Hoa này là hoa cúc mà mẹ ta thích nhất khi còn sống, hàng năm đến, ta đều hái một ít tặng cho bà.”
Lãnh Ly Tuyên nghe xong, cũng hái một cái nắm nhỏ, nói: “Năm nay ta cũng đến thăm bà ấy, tặng bà ấy một nắm hoa cúc nhỏ, hy vọng bà ấy sẽ thích.”
Nam Cung Thiếu Uyên đáp: “Nhất định sẽ thích.”
Hai người không đi được bao lâu, liền nhìn thấy một ngôi mộ, phía trên viết rành mạch: Nam Cung Vân Thiển chi mộ.

Có lẽ là ở đây.
Quả nhiên, Nam Cung Thiếu Uyên đến gần đặt hoa cúc nhỏ lên trước mộ, nói: “Mẹ, con đến thăm người.”
Nhìn Lãnh Ly Tuyên một cái, sau đó, lại nói: “Còn có Ly Tuyên, con đã nói qua với mẹ.”
Lãnh Ly Tuyên cũng đặt hoa cúc trong tay trước mộ bà, hai người đứng sát nhau: “Hy vọng người thích.”
Thêm những bông hoa rực rỡ này làm nền, cho không gian trống đơn điệu, thêm một chút màu sắc.

Có những bông hoa này đi cùng, dường như sẽ không cảm thấy quạnh quẽ.
Chỉ chốc lát sau, Nam Cung Thiếu Uyên chợt lấy ra một đóa hoa cúc, đặt ở trước ngôi mộ bên cạnh.
Lãnh Ly Tuyên lúc này mới chú ý tới, nơi đó còn có một ngôi mộ, chỉ là đất kia còn chưa khô hết, nhìn ra được là vừa mới đắp không lâu.
Y nhìn lướt qua, mặt trên viết rành mạch: Khương Sách chi mộ.
Khương Sách là ai? Nếu đã chôn ở đây, ắt hẳn là thân nhân của Nam Cung Thiếu Uyên, y cũng không muốn gợi lên hồi ức bi thương của Nam Cung Thiếu Uyên, cũng không mở miệng hỏi.
Chỉ là học theo dáng vẻ Nam Cung Thiếu Uyên, cũng cầm một đóa hoa cúc, đặt ở trước ngôi mộ của ông.

Nam Cung Thiếu Uyên chợt kinh ngạc nhìn y một cái.

Trong ánh mắt tràn ngập kinh ngạc cùng khó hiểu.
Lãnh Ly Tuyên nói: “Sao vậy?”
Nam Cung Thiếu Uyên thu hồi ánh mắt, lắc đầu, nói: “Không có gì.”
Lãnh Ly Tuyên liền không hỏi nhiều.
Chốc lát sau, liền nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Đó… đó là mộ của cha ta.

Từ lúc ta sinh ra, cũng chưa từng gặp ông ấy, mẹ ta cũng chưa bao giờ nhắc tới ông ấy, ta vẫn cho rằng ông ấy đã sớm chết…”
Nam Cung Thiếu Uyên hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra: “Việc ta có thể làm cũng chỉ là giúp ông ấy nhặt xác.

Mặc dù ta chưa bao giờ gặp ông ấy, nhưng ta trên người rốt cuộc vẫn mang dòng máu của ông ấy… Mặc dù ta không muốn thừa nhận nó.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy, nói: “Ngươi chôn họ cùng một chỗ, cũng đã thừa nhận.

Huống hồ, không ai có thể tự quyết định mình sinh ra thế nào, không nên quá chấp nhất.”
Nam Cung Thiếu Uyên bỗng ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia sáng, lông mi khẽ run lên, đã thừa nhận sao…
Rồi sau đó hắn cúi đầu cười mỉm, “Ừm.”
Thời gian không còn sớm, Nam Cung Thiếu Uyên kéo Lãnh Ly Tuyên chuẩn bị rời đi.
Trong nháy mắt quay đầu lại, đồng tử Lãnh Ly Tuyên chợt co rút lại.
Không biết từ khi nào, phía sau bọn họ cách đó không xa, một nam tử áo đen lẳng lặng đứng ở đó.

Nam Cung Thiếu Uyên thì sửng sốt một chút, tầm mắt rơi xuống hoa cúc trong tay người nọ, mơ hồ cảm thấy không ổn, kéo Lãnh Ly Tuyên muốn rời đi.
Lời nói vừa rồi của hai người hắn đều nghe vào trong tai nam tử áo đen kia, mắt rưng rưng, tay khẽ run rẩy, chính là Hề Vinh.
Thấy hai người vội vàng rời đi, Hề Vinh nhịn rồi lại nhịn, vẫn không khống chế được kêu lên một tiếng: “Thiếu chủ!”
Nam Cung Thiếu Uyên dừng chân một chút, nhàn nhạt nói: “Ngươi nhận nhầm người rồi.” Liền vội vàng rời đi, bỏ lại người nọ ở xa phía sau.

Lãnh Ly Tuyên quay đầu lại nhìn lướt qua, thấy nam tử áo đen kia mặt hướng bên này, cúi đầu thật sâu, quỳ trên mặt đất, không nhúc nhích.
Lại nhìn Nam Cung Thiếu Uyên một cái, thấy hắn thời khắc này mặt không chút thay đổi, nghĩ thầm: Đại khái người nọ thật sự, đã nhận nhầm rồi.
 
Hôm Nay Sư Tôn Lại Tự Vả Chăng?
Chương 63: 63: Cùng Nhau Vân Vu Thiên Hạ hoàn


Trước khi trở về nhà tranh, Nam Cung Thiếu Uyên dùng nước giếng nơi đó để rửa mặt.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, lúc này đã là buổi trưa, nếu bây giờ chạy về thì quá gấp gáp, liền quyết định ở đây ăn cơm trưa xong rồi mới rời đi.
Cách đó không xa có một con sông, quanh năm bên trong đều rất nhiều cá, Nam Cung Thiếu Uyên bắt được hai con, sau khi trở về, Lãnh Ly Tuyên đã nhóm lửa, Nam Cung Thiếu Uyên đưa cá cho Lãnh Ly Tuyên rồi lại rời đi.
Lãnh Ly Tuyên nhìn hai con cá tươi ngon mập mạp này, cười khẽ, vừa định cắm chúng lên nướng, Nam Cung Thiếu Uyên đã mang theo mấy ống trúc về.
Nam Cung Thiếu Uyên đưa ống trúc cho y, nói: “Cho cá vào bên trong nướng, hương vị sẽ ngon hơn.”
Lãnh Ly Tuyên vừa muốn nói ống trúc này quá nhỏ không đựng được, sau một khắc, y liền ngơ ngác.

Hai cái ống trúc này còn to hơn hai cánh tay một nam tử thành niên rất nhiều.
Lãnh Ly Tuyên cẩn thận nhìn một hồi, cười nói: “Xem ra, nơi này hợp để nuôi cây trúc.” Nói xong thì cầm hai con cá bỏ vào ống trúc, sau đó ném vào trong lửa nướng.
Ngọn lửa “phừng” một tiếng bốc lên, ngọn lửa phớt qua ống trúc, phát ra tiếng nổ lách tách.

Cứ như vậy, cũng không cần y tự tay lật thân cá.
Mùi hương xuyên qua ngọn lửa từ từ bay ra.
Nam Cung Thiếu Uyên bước đi tới, đưa một ống trúc trong tay cho y, cái ống trúc này nhỏ hơn một chút, bên trong chứa nước sạch.
Lãnh Ly Tuyên nhận lấy, tò mò đánh giá một lúc lâu mới uống.

Nam Cung Thiếu Uyên cũng uống một ngụm, nói: “Đúng vậy, trúc ở đây vẫn luôn như thế, nguyên nhân có lẽ là do phong thủy thật.”
Lãnh Ly Tuyên cười nhạt: “Ừm.”
Lúc này, mùi thơm của cá càng thêm đậm, trộn lẫn với mùi thơm của trúc, bay trên không trung.
Lãnh Ly Tuyên đã gấp không chờ nổi muốn nếm thử một miếng.

Nam Cung Thiếu Uyên giống như có thể nhìn tâm tình vội vàng của y, nhếch môi cười.

Một lát sau, dùng mũi ngửi một chút, nói: “Được rồi, có thể ăn.”
Vừa dứt lời, Lãnh Ly Tuyên lập tức duỗi tay muốn lấy
Tay bị Nam Cung Thiếu Uyên không nhẹ không nặng nắm lấy giữa không trung, hắn dịu dàng nói: “Nóng, để ta.”
Nói xong thì dập lửa, một kiếm bổ ống trúc ra thành hai nửa, lộ ra phần cá bên trong.
Hắn cầm một cái ống trúc dài bằng cánh tay, chọc vào từ miệng cá đến đuôi, cố định con cá trên cây trúc xong mới đưa nó cho Lãnh Ly Tuyên.
Lãnh Ly Tuyên nhận lấy, tới gần thổi thổi, hương cá toả ra bốn phía chui vào mũi, cái miệng nhỏ chậm rãi cắn, tinh tế nếm nếm, thịt cá tươi ngon trộn lẫn với vị ngọt thanh của cây trúc tràn đầy khoang miệng, mắt Lãnh Ly Tuyên sáng rực lên, cười nói: “Ăn ngon quá.”
Nam Cung Thiếu Uyên nhìn dáng vẻ mi mắt cong cong của y, bất giác nhếch khóe miệng, nhéo nhéo cây gậy trúc trong tay.
Lúc trở về Thanh Tâm Phong, mặt trời đã lặn.

Hai người chuẩn bị ngủ.
Màn đêm buông xuống, có người chìm vào trong mộng cảnh.

Thanh Tâm phong, trên đại điện.
Đồng tử Nam Cung Thiếu Uyên co rụt lại, tái nhợt vô lực nhìn chằm chằm nam tử áo trắng chậm rãi ngã xuống trước mắt.
Hắn không đuổi kịp.
“Ly Tuyên! Ly Tuyên!! Lãnh Ly Tuyên!!!” Nam Cung Thiếu Uyên tê tâm liệt phế gọi tên y, từng bước đến bên cạnh y, cẩn thận đỡ lấy y từ phía sau.

Nam Cung Thiếu Uyên quỳ trên mặt đất, run rẩy lau đi vết máu đỏ thẫm trên khóe miệng y.

Âm thanh run rẩy khàn khàn: “Xin lỗi, ta đã đến trễ…”
Lãnh Ly Tuyên nỗ lực nâng mí mắt lên nhìn người trước mắt, chỉ cười trào phúng: “Ngươi đến làm gì, ngươi có biết không, ta vẫn luôn muốn diệt trừ ngươi, muốn giết ngươi… bỏ đi, nguyện cho ngươi và ta, không bao giờ gặp lại nhau.”
Ai ngờ, sắc mặt Nam Cung Thiếu Uyên không thay đổi, đôi mắt nhìn y thật sâu đầy đau lòng: “Ta biết, ta vẫn luôn biết.”
Hắn ôm chặt Lãnh Ly Tuyên hơn một chút, khàn giọng nói: “Ta cũng không ngại ngươi muốn giết ta, ngươi đừng rời khỏi ta, được không…”
“Muộn rồi…” Dứt lời, Lãnh Ly Tuyên chậm rãi nhắm mắt lại, khóe mắt chảy ra một giọt nước trong suốt.
“Không… Không! Ly Tuyên! Ly Tuyên!!!”
Nam Cung Thiếu Uyên đột nhiên bừng tỉnh, nửa tỉnh nửa mê, chợt không phân biệt được cái nào là thật, cái nào là giả.
Hắn ngơ ngác một lúc lâu, sau khi rút ra khỏi giấc mơ, mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài sắc trời đã sáng, hắn xoay người muốn đánh thức Lãnh Ly Tuyên, quay đầu lại, hô hấp của hắn đột nhiên dừng lại.
Không thấy Lãnh Ly Tuyên!
“Muộn rồi…”
“Bỏ đi, nguyện cho ngươi và ta, vĩnh viễn không gặp lại nhau.”
Trong đầu Nam Cung Thiếu Uyên đột nhiên xuất hiện, hai câu này.
Hắn trái tim đột nhiên co rụt lại, đau xót.
“Không…”
Hắn hoảng loạn tìm kiếm khắp nơi.
Dưới tán cây hoa hòe trên núi có một vị công tử đang đứng, tiên phong đạo cốt, phong thái uyển chuyển, phong độ nhẹ nhàng.

Đang hơi ngẩng đầu đánh giá cây hoa hòe kia bằng đôi mắt hoa hoa, mỉm cười nhìn không chớp mắt, hình như cảm thấy hứng thú.
Người này, chính là Lãnh Ly Tuyên sau khi khôi phục thân thể.
Lãnh Ly Tuyên cúi đầu cười khẽ, lui về phía sau một bước, lại đụng vào trong ngực rắn chắc, y hơi kinh hãi, vừa định né ra, người tới liền đưa tay ôm lấy thắt lưng y kéo y vào trong ngực, đầu tựa vào vai y, dán vào mặt y, âm thanh bởi vì quá mức kích động mà run rẩy: “Sư tôn, cuối cùng người cũng đã trở về.”
Lãnh Ly Tuyên nghe âm thanh quen thuộc này, tim run lên, xoay người trở tay ôm lấy hắn: “Thiếu Uyên, ta đã về rồi đây.”

Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Về sau không cho phép người làm bậy như vậy nữa, ta thà chết còn hơn là để người làm tổn thương chính mình.”
Hắn tất nhiên là nói chuyện Lãnh Ly Tuyên liều chết cứu hắn.
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy, lại nói: “Không, nếu để ta chọn lại lần nữa, ta vẫn sẽ làm như vậy, ta vẫn sẽ liều chếy cứu ngươi, một mình ta ở lại, tính là cái gì, ta…”
Còn chưa có nói xong, miệng Lãnh Ly Tuyên đã bị hắn cường ngạnh chặn lại, môi lưỡi lạnh lẽo lại nóng bỏng ngậm lấy y, xông thẳng vào, bá đạo không nói đạo lý, Lãnh Ly Tuyên lại không có ý muốn phản kháng, cố gắng hô hấp, phối hợp với hắn.
Sau một lúc hôn, Nam Cung Thiếu Uyên cụng đầu y, cọ cọ chóp mũi y, hơi thở chậm rãi, nói: “Đừng rời xa ta nữa, được không?”
Lãnh Ly Tuyên tươi cười, liếc mắt đưa tình nhìn hắn, rốt cuộc cho hắn đáp án: “Được.”
Nghênh đón y là một nụ hôn càng sâu hơn, một nụ hôn chứa đầy tưởng niệm cùng đau lòng.

Bỗng nhiên, Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Ta có một chuyện muốn thẳng thắn với người.”
“Là thân phận Ma tộc của ngươi sao?”
Nam Cung Thiếu Uyên ngẩn ra, nói: “Người biết?”
Lãnh Ly Tuyên cười cười, nói: “Ừ, ký ức của ‘Tiểu Ly Tuyên’, ta đều còn nhớ rõ, cho nên biết.”
Nam Cung Thiếu Uyên nghĩ hẳn là lúc dẫn y đi thăm mẹ hắn, khi nhìn thấy bia mộ của Khương Sách thì biết được.

Tuy rằng “Tiểu Ly Tuyên” cũng không biết đó là ai, nhưng thân là tông sư Lãnh Ly Tuyên sẽ biết được.

Rồi sau đó, Lãnh Ly Tuyên dừng một chút, nói tiếp, “Còn nữa, chuyện ngươi lừa ta đội vòng hoa, ta nhớ hết đấy.”
Nghe vậy, Nam Cung Thiếu Uyên chợt thấp giọng cười khẽ.

Cái vòng hoa kia hiện tại vẫn còn ở trong túi càn khôn của hắn.
Muốn đội lên lại cũng không thể nữa.

Bỗng nhiên, Lãnh Ly Tuyên chợt nhớ tới một chuyện phủ đầy bụi đã lâu, Nam Cung Thiếu Uyên từng tìm y.

Khi đó, y còn chưa sống lại, cũng không nhận Nam Cung Thiếu Uyên làm đồ đệ.
Có một ngày, y đang ở đình sau núi hóng gió uống trà, chợt cảm thấy có người đến gần, y chỉ buông cái ly xuống, chậm rãi nói: “Ai?”
Từ dưới một gốc cây, người kia từ từ đi ra, chính là Nam Cung Thiếu Uyên.
Lãnh Ly Tuyên ý bảo hắn ngồi xuống, còn rót một ly trà cho hắn, sau đó nói: “Là ngươi, sư tôn ngươi đâu?”
Ngày thường đều là Du Đồng Phương siêng năng, số lần chạy tới lại nhiều, mà trước mắt Nam Cung Thiếu Uyên lại là đồ đệ của Du Đồng Phương, cho nên y mới hỏi vậy.
Ai ngờ, Nam Cung Thiếu Uyên mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm y, ánh mắt khiến y rất không thoải mái.

Y xưa nay nghe nói Nam Cung Thiếu Uyên tính cách quái gở, khó có thể tiếp cận, lại không gần gũi nhân tình, lãnh khốc đến cực điểm.
Nhưng y nghĩ rồi lại nghĩ, cũng nghĩ không ra là câu nào đắc tội với hắn.
Nếu Nam Cung Thiếu Uyên không trả lời, y cũng không hỏi nhiều.
Yên lặng một lát, Nam Cung Thiếu Uyên bỗng nhiên nói: “Lãnh tông sư, ngài nói xem, người chết rồi sẽ đi về đâu?”
Lãnh Ly Tuyên: “Sẽ tan thành mây khói, không để lại dấu vết.”
“Vậy sao?” Nam Cung Thiếu Uyên nói.
Ngay sau đó, Lãnh Ly Tuyên mỉm cười: “Có lẽ thế, đến lúc ta chết rồi sẽ nói cho ngươi biết.”
Đây vốn là một câu đùa giỡn, Nam Cung Thiếu Uyên lại bỗng dưng nhìn y, trong mắt tràn ngập khí sát phạt, nói: “Không được nói bậy.” Mấy năm nay, Lãnh Ly Tuyên cảm thấy lệ khí của hắn càng ngày càng nặng.
Y hơi dời mắt, cười một tiếng: “Chỉ là nói đùa thôi.”
“Đùa giỡn cũng không được.”
Lãnh Ly Tuyên chỉ cười, nói: “Được rồi, ta còn có việc phải làm, đi trước đây, nếu ngươi mệt thì ở đây nghỉ ngơi một chút cũng không sao.”
Y nói vậy, nghe vào tai Nam Cung Thiếu Uyên, lại giống như tiếng vọng ở chân trời, càng ngày càng xa, ở một góc lạnh lẽo không nhìn thấy, Nam Cung Thiếu Uyên từng đưa tay cố gắng bắt lấy y, dây áo nhẹ nhàng bay lướt qua bên tay hắn, nhưng bắt thế nào cũng không bắt được.
Sau đó, không quá mấy ngày, Ma giới liền tiến công đến.

Không biết tại sao, Lãnh Ly Tuyên trước mắt chợt nhớ tới việc này.
Nam Cung Thiếu Uyên thấy y xuất thần, cho rằng y đang suy nghĩ chuyện vòng hoa, liền mở miệng an ủi: “Người đeo vòng hoa cũng là tiểu công tử ngọc thụ lâm phong nhất, sợ cái gì.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy, nét mặt hơi bối rối: “Ta không phải đang nghĩ đến chuyện này.” Dừng một chút, lại nói, “Chưởng môn bọn họ cũng biết ta khôi phục, tính thời gian, hẳn là cũng sắp tới rồi.”
Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Việc này nhờ chưởng môn, phải cảm ơn ông ấy thật tốt, nên thông báo cho ông ấy, nhưng ‘bọn họ’ mà người nói thì đâu có liên quan.”
Vừa dứt lời, “bọn họ” kia liền tới.
Du Đồng Phương nhảy xuống, thu hồi kiếm, nói: “Ta nghe thấy rồi nhá, nói cái gì đó? Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi đang nói ai, tại sao ta không được đến, ta đến để thăm Lãnh huynh, cũng không phải đến thăm ngươi.” Du Đồng Phương hừ một tiếng, hai tay khép tay áo.
Ai ngờ, một cái liếc mắt Nam Cung Thiếu Uyên cũng không chia cho hắn, không thèm đếm xỉa đến hắn, điều này làm cho Du Đồng Phương càng thêm tức giận, hắn còn muốn nói nữa, Lãnh Ly Tuyên đột nhiên phì cười: “Được rồi, đây không phải đã thông báo cho huynh đó sao.”
Rồi sau đó, lại nhìn Nam Cung Thiếu Uyên, bốn mắt nhìn nhau, tia lửa văng khắp nơi, tư thế kia, Du Đồng Phương đều nhìn không nổi nữa, nhắc nhở: “Nè nè, ta vẫn còn ở đây đấy, đừng có coi ta là không khí.”
Lãnh Ly Tuyên ho nhẹ một cái, dời ánh mắt.
Du Đồng Phương hừ một tiếng, phất phất tay áo.
Chốc lát sau, Ngôn Thời Mão cũng tới.

Ông thở dài một hơi, nói: “Nhiệm vụ bận rộn, có một chút việc quấn thân nên đến trễ.”
Lãnh Ly Tuyên: “Không sao.”
Lãnh Ly Tuyên chợt chắp tay, cung kính nói: “Đệ tử Lãnh Ly Tuyên, cảm tạ chưởng môn.”
Nam Cung Thiếu Uyên cũng đi theo nói một tiếng cảm tạ.

Ngôn Thời Mão cười nói: “Làm gì mà nghiêm túc như vậy.”
Lãnh Ly Tuyên nói, “Ta biết ngài hao phí không ít tu vi, bấy giờ mới cứu ta trở về, cảm tạ này cũng chỉ có thể biểu đạt bằng tâm ý.”
Nghe vậy, Ngôn Thời Mão sảng khoái cười, nói: “Tu vi thôi mà, tu lại là được.” Dừng một lát, hỏi, “Đúng rồi, sau khi ngươi khôi phục thân thể thấy thế nào?”
Lãnh Ly Tuyên cười: “Đã không còn gì đáng ngại.”
Ngôn Thời Mão thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy là tốt rồi.”

Rồi sau đó, liền nghe Du Đồng Phương tán thưởng: “Không ngờ phía sau Thanh Tâm Phong này, còn có thể nhìn thấy cây hoa hòe rực rỡ như vậy.”
Trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, nhướng mày, vui vẻ cười nói: “Nghe nói hoa hòe này có thể làm điểm tâm gì đó, hương vị rất tuyệt, ta có thể mang về một ít không?”
Lãnh Ly Tuyên vừa muốn nói “tùy ý”, liền nghe Nam Cung Thiếu Uyên lười biếng thốt ra một câu: “Không thể.”
Du Đồng Phương nhìn hắn một cái, líu lưỡi: “Hừ, đồ keo kiệt!”
Ngôn Thời Mão nhìn bọn họ ầm ĩ nhốn nháo, thoải mái nhếch khóe môi.
Đợi mọi người rời đi, Lãnh Ly Tuyên bưng một ly trà lên, uống một ngụm, nói: “Ngươi nói muốn cùng ta vân du thiên hạ, xem hết nhân gian phồn hoa, có thật không?”
Nam Cung Thiếu Uyên cười với y, nói: “Tất nhiên là thật.”
Lãnh Ly Tuyên buông ly trà, nhếch miệng cười nói: “Chúng ta bây giờ lập tức thu xếp rồi xuất phát thôi.”
“Được.”
Một lát sau.
Một đóa hoa sen bay đến ở trước mặt Ngôn Thời Mão, là thuật truyền âm.

Ngôn Thời Mão vung ống tay áo, hóa giải thuật pháp, liền nghe thấy giọng nói Lãnh Ly Tuyên từ bên trong truyền ra: “Chưởng môn, ta và Thiếu Uyên quyết định xuống núi vân du, không biết khi nào sẽ trở về.”
Ngôn Thời Mão sững sờ một lúc lâu, nhưng cũng không có gì ngoài ý muốn, ông biết đây là chuyện sớm muộn thôi, Thanh Tâm Phong quá lạnh lẽo không nên trở thành lồ ng giam y, lần vân du này ông chỉ hy vọng Lãnh Ly Tuyên có thể vui vẻ là đủ rồi.

Kiều Cư Phong.
Tiêu Du chậm rãi đi tới, thấy Du Đồng Phương ngơ ngác ngồi đó, liền tiến lên hỏi: “Sư tôn đang suy nghĩ cái gì vậy?”
Du Đồng Phương quay đầu lại, nhìn y một cái, cười, nói: “Không có gì.”
Ngay sau đó, lại đứng lên, kéo Tiêu Du rời đi.
Tiêu Du hơi sửng sốt: “Sư tôn vội vội vàng vàng như vậy là muốn đi đâu thế?”
Du Đồng Phương cười nói: “Đến Thanh Tâm Phong, hái hoa hòe! Lần này chủ nhân không có ở đây, ta muốn hái bao nhiêu, tùy vào tâm trạng của ta!”
Tiêu Du cười cười đi cùng hắn.

Trên bầu trời xanh thẳm, có hai bóng người một đen một trắng đang ngự kiếm bay đi, là Nam Cung Thiếu Uyên và Lãnh Ly Tuyên.
Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Vì sao vừa rồi sư tôn không nói lời từ biệt với họ.”
Lãnh Ly Tuyên nói: “Ta không giỏi từ biệt cho lắm, huống chi là giáp mặt từ biệt, nên chỉ có thể dùng truyền âm thông báo.”
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy, nhếch khóe môi, sau đó hỏi: “Sư tôn muốn đi đâu?”
Lãnh Ly Tuyên chỉ cười, nói: “Ngươi đi đâu, ta sẽ đi nơi đó.

Có ngươi đi cùng thì nơi nào cũng được.”
Nơi có người, ta hướng về.

Hoàn.
 
Back
Top Bottom