Đô Thị Hôm Nay Nhân Cách Chính Vẫn Đang Giám Sát Bọn Tôi

Hôm Nay Nhân Cách Chính Vẫn Đang Giám Sát Bọn Tôi
Chương 39: Tống Luân


Người đưa bệnh nhân đến bệnh viện tâm thần Dưới Tán Cây Bách Xù đã bỏ rơi bệnh nhân ấy.
Tuy rằng không phải là toàn bộ, thế nhưng hơn một nửa số người bị người thân yêu nhất vứt bỏ là những tên rác rưởi.
Tống Luân là một trong những tên rác rưởi đó.
Bệnh tâm thần của anh ta là có khuynh hướng bạo lực, từ cha mẹ đến vợ con anh ta không có ai chưa từng bị anh ta ngược đãi. Mỗi một lần sau khi ra tay, anh ta đều sẽ hối hận, sẽ khóc lóc. Thế nhưng mầm mống bạo lực như đã chôn sâu trong cơ thể anh ta, bất kể anh ta hối hận thế nào, bất kể anh ta nhận thức được mình không nên như thế đều vô ích.
Một ngày nào đó người vợ bàn với anh ta, "Anh vào bệnh viện đi có được không?" Cô ta gần như quỳ xuống, gương mặt đầy sự đau khổ, nước mắt và máu cùng lúc chảy xuống.
Tống Luân mặc áo ba lỗ và quần cộc nhìn cô với bộ dạng nhếch nhác, sau đó liền gật đầu nghe theo cô. "Được."
Anh ta cũng muốn tự chữa cho mình.
Bệnh viện này cũng không phải là hoàn toàn không hoạt động, ngày mới vào khu mở đúng thật là Tống Luân cảm thấy chữa trị có hiệu quả. Anh ta cảm giác bản thân đã có thể tự khống chế, cho dù anh có giận đến mấy đi nữa cũng có thể khống chế bản thận không đánh người.
Anh ta vô cùng vui vẻ liền lập tức muốn báo tin này cho vợ. Cũng chính là lúc này anh ta mới nhận ra không đúng.
Anh ta hình như không có cách nào liên lạc được với vợ mình?
Điện thoại di động đã bị thu mất cùng ngày nhập viện, tất nhiên, đây là chuyện bình thường.
Vợ anh ta nói, bệnh viện này rẻ vì ở nơi hẻo lánh. Vì quá hoang vu, nơi đây mỗi ngày chỉ có hai chuyến xe qua lại, cho nên cô không có cách nào thường xuyên qua đây. Anh ta tin lời giải thích này.
Thế nhưng, sao một tháng qua đi, hai tháng qua đi, thậm chí qua cả tháng thứ ba cô ấy vẫn không đến đây?
Tống Luân từng khéo léo đưa ra yêu cầu với bệnh viện rằng anh ta muốn liên lạc với vợ mình.
"Xin đừng vội." Bác sĩ nói vậy với anh ta, "Tôi sẽ thay anh liên hệ với cô ấy, nếu như cô ấy gọi lại tôi sẽ liên hệ với anh đầu tiên." Có lẽ vì điệu cười của bà ta quá hiền từ, cũng có lẽ lời nói của bà ta đã đủ để đối phó với anh, vì thế Tống Luân không hề nghi ngờ.
Cứ thế, một tháng lại qua đi.
Vì để được gặp vợ mình, anh ta từ chối việc uống thuốc. Không có thuốc, anh ta lại biến thành thú hoang không có lý trí. Lần này người phía bệnh viện không khoan nhượng cho anh ta nữa, bọn họ cùng tiến lên trói anh lại.
Anh ta bị trói lại.
Anh ta làm chuyện điên rồ quá nhiều lần, cuối cùng cũng có bệnh nhân nhịn không được nói cho anh ta biết, "Vô ích thôi, kể từ khi anh bị đưa vào đây sẽ không thể có thêm ai đến thăm anh nữa." Người bệnh nhân nào đó nhìn trái phải lấm lét, sau khi xác định không ai nghe trộm mới nói với anh ta. "Chúng ta bị người ta bán vào đây đấy, người nhà anh dùng anh đổi lấy một khoản tiền. Chúng ta vào đây là để hỗ trợ thí nghiệm thuốc. Thuốc mỗi ngày anh uống là sản phẩm bọn họ đang nghiên cứu chế tạo.
Tống Luân trợn mắt lên, không dám tin tưởng.
"Anh đã bị bỏ rơi từ lâu rồi." Bệnh nhân nói thẳng với anh ta, "Tôi khuyên anh nên ngoan ngoãn đi, đừng làm loạn nữa."
Vậy thì anh ta nên làm gì bây giờ?
"Cái này," Bệnh nhân l**m l**m môi khô khốc, "Tôi cũng không biết, thế nhưng người không nghe lời sẽ bị đưa vào khu đóng, thuốc ở đó còn đáng sợ hơn, thậm chí có mấy người không chịu được thuốc mà chết.
Bệnh nhân nọ nói rất nhiều.
Chúng ta không trốn thoát được đâu, người chạy trốn bị bắt được cũng sẽ bị đưa vào khu đóng.
Chúng ta cũng không có cách nào liên hệ với người bên ngoài.
Từ bỏ hy vọng đi.
Thân xác ở địa ngục, làm bạn với ác ma.
Những nhân viên y tế kia là ác ma, người cạnh họ cũng vậy.
Tống Luân hỏi một câu cuối cùng: "Người đưa tôi vào đây được bao nhiêu tiền?"
"Đủ sống một đoạn thời gian thoải mái." Bệnh nhân kia đáp như thế.
"Cũng tốt." Thì ra kẻ cặn bã vẫn còn chút tác dụng.
Sinh hoạt của Tống Luân lại trở về với yên tĩnh không một tiếng động nơi ngoài vũ trụ, mãi cho đến một ngày, đầu xuân năm ấy có một đám sinh viên với tinh thần nhiệt huyết tới đây.
Bấy giờ Tống Luân mới biết, thì ra người ở địa ngục lâu ngày thật sự có thể chỉ từ một cái liếc mắt liền phân biệt được đối phương có phải đồng loại hay không.
"Đó là người phía bệnh viện tìm tới, bọn họ là sinh viên thật." Bệnh nhân kia đã uống nhiều thuốc, giờ đã gầy trơ xương. "Anh phải để ý, nếu như anh tiết lộ chuyện liên quan đến bệnh viện, anh cũng sẽ bị nhốt vào khu đóng."
Tống Luân chờ ở đây đã quá lâu, bởi thế anh đã chán ghét với lời nhắc nhở về khu đóng trong miệng người nọ.
Sinh viên mới tới đúng là ngu ngốc chẳng biết gì hết.
Mỗi ngày Tịch Mộ đều nghiêm túc tư vấn cho bọn họ, làm đủ chức trách của một bác sĩ bình thường.
Anh ta không ghét Tịch Mộ, dù sao đi nữa thì cũng lâu lắm rồi anh ta chưa được thấy người bình thường.
Ngày cứ thế lại trôi qua.
Một ngày nào đó, bệnh nhân thường xuyên trò chuyện với anh ta không thấy nữa.
Tống Luân sợ mất mật.
"Khu đóng có người nhảy lầu tự sát rồi." Có người hô lên.
"Ai thế?" Tống Luân kéo vai bệnh nhân hoảng hốt hỏi.
"Người mới từ khu bọn tôi qua, tên là..."
Tiếng thảo luận của các bệnh nhân vang vọng bên tai Tống Luân, bỗng chốc anh ta hiểu ra rồi.
Bệnh nhân kia từng nói, nếu có một ngày người kia bị đưa vào khu đóng, vậy thì người kia nhất định sẽ tìm cách tự sát.
Rốt cục thì phải đau đớn thế nào mới có thể khiến một người chấp nhận tự sát cũng không muốn chịu đựng như thế đây?
Một khi ý nghĩ ấy bắt đầu, Tống Luân liền cảm thấy bản thân mình không dừng được nữa.
Cuối cùng anh cũng rơi vào sợ hãi với tương lai.
Nếu như anh ta bị đưa vào khu đóng, vậy thì anh ta sẽ phải chịu như thế nào đây?
Điều tệ nhất trong dự đoán cuối cùng cũng thành hiện thực, cuối cùng thì cũng đến lượt anh ta bị đưa vào khu đóng.
Tống Luân bị sự tưởng tượng của mình tra tấn đến chết, cho dù anh ta có là cặn bã thì vẫn muốn sống! Anh ta không muốn phải chịu sự đau đớn cùng cực! Cuối cùng anh ta không nhịn được mà nói với Tịch Mộ chuyện của mình. "Cứu tôi! Cứu tôi với! Cầu xin cậu!" Sự tuyệt vọng của anh ta bùng nổ khi nhìn thấy Tịch Mộ.
Tịch Mộ nghe được lời nhờ vả của anh bèn gật đầu.
Chỉ trong thoáng này, Tống Luân hiểu được sự ra đời của hi vọng.
Tịch Một cho anh ta hiểu ý nghĩa của cuộc sống, anh ta vẫn có hy vọng.
"Nhất định sẽ đến." Tịch Mộ nói.
Tống Luân biết cậu ta sẽ không nói dối. Bản thân anh phải kiên trì, phải chờ được cậu ta.
Ôm hi vọng, Tống Luân mỉm cười chết đi ngay khoảnh khắc mặt trời bắt đầu lên cao.
Lúc chiều tà, Tịch Mộ sửa soạn xong những tài liệu liên quan đến Lý Bạch Bạch. Bây giờ anh phải đi đến khu đóng báo cáo với Chu Lập Chí, nếu may mắn anh có thể dùng cái cớ là lạc đường trà trộn vào khu đóng, sau đó tìm đến Tống Luân, an ủi cảm xúc anh ta một chút.
Lam Tư Ngộ nguyện ý phối hợp, bọn họ cũng không cần dùng đến nửa năm thời gian. Nhanh thôi, Lam Tư Ngộ liền có thể xuất viện, sau đó anh sẽ cùng cậu đi báo cảnh sát, cảnh sát sẽ tiến vào cứu người.
Kế hoạch cực kỳ thuận lợi, anh ta cứ yên tâm là được.
Tịch Mộ vừa nghĩ, vừa đi về phía khu đóng.
Lúc anh ta đến trước cửa, bảo vệ cản anh lại. "Bác sĩ Tịch, ngại quá, bây giờ khu đóng không thể vào được."
"Tôi đã hẹn với bác sĩ Chu rồi mà." Tịch Mộ vẫy vẫy tài liệu trong tay.
"Rất xin lỗi, bây giờ cậu không thể vào." Bảo vệ vẫn nói câu đó.
Tịch Mộ cau mày, anh nhận ra bầu không khí nơi này không đúng cho lắm, "Có chuyện gì đã xảy ra sao?"
Bảo vệ gật đầu, "Có một bệnh nhân tự sát, hiện trường có chút bẩn, mọi người đang quét dọn."
Sự bất an trong lòng Tịch Mộ ngày càng lớn.
"Bệnh nhân mới vào, hôm qua sau khi phát bệnh đánh y tá thì nuốt một lượng thuốc lớn, sau một ngày cứu chữa không hiệu lực thì đã tử vong." Bảo vệ nói lại tin tức mình nghe được cho anh.
"Người tự sát tên là gì?" Tịch Mộ hỏi tiếp.
"Tống Luân."
Tai Tịch Mộ đã ù đi.
<i>Con ác ma thứ hai đi đến, phát hiện con ác ma thứ nhất chết đi lúc hoàng hôn.</i>
Ráng mây chiều tà nhuộm màu cho bầu trời, sau đó kéo theo màn đêm phủ kín bầu trời.
Vẫn là đám mây của bầu trời lúc ban ngày.
Lam Tư Ngộ ngồi trên bệ cửa sổ đếm thời gian.
Tịch Mộ đến trễ quá lâu.
Lam Tư Ngộ xuống giường, cậu ta mặc straitjacket đi đến cửa.
"Tịch Mộ hôm nay cơ thể không khỏe nên tôi đến trực ban." Lý Giáng mở cửa phòng ra.
Lam Tư Ngộ ngẩng đầu nhìn cậu ta, sau đó lặng lẽ quay đầu lề mề đi vào, sau đó chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt ngày hôm nay. "Anh ấy sao thế?" Cậu ta thuận miệng hỏi.
Không thể trách Lý Giáng nghi ngờ quan hệ của cậu ta và Tịch Mộ, bầu không khí giữa bọn họ quá mức kì quái. Bởi vì công việc, chuyện đổi bác sĩ là chuyện bình thường vì thế không thể xuất hiện đúng lúc trước mặt Lam Tư Ngộ. Thế nhưng với Lam Tư Ngộ, ngoại trừ Tịch Mộ, trong mắt cậu ta không có chỗ cho những bác sĩ khác.
"Ngày hôm qua, khu đóng có một bệnh nhân nhảy lầu." Lý Giáng có chút bực bội. "Nghe đâu trước kia Tịch Mộ từng làm bác sĩ phụ trách anh ta, có khi Tịch Mộ vì thế nên đau lòng cũng nên. Dù là bác sĩ bệnh tâm thần thế nhưng năm nay cậu ta cũng mới chỉ 20 tuổi đầu, là nhóc quỷ chưa từng va chạm nên rõ là chưa từng tiếp xúc với chết chóc như thế."
Lam Tư Ngộ sững sờ.
Lý Giáng an ủi Lam Tư Ngộ, "Tự cậu ta sẽ điều chỉnh cảm xúc được, không sao đâu."
Lam Tư Ngộ ngẩng đầu nhìn Lý Giáng.
Đây là lần đầu tiên Lý Giáng có được sự để ý của cậu ta như thế, cậu ta vậy mà nhìn mình, rõ ràng bình thường cậu ta vẫn luôn xem mình là không khí.
Lam Tư Ngộ nói: "Tôi muốn đi gặp Tịch Mộ."
Biểu cảm Lý Giáng có chút khó coi, "Tuy cậu được đến cửa khu mở, nhưng mà cậu vẫn thuộc vào dạng bệnh nhân nguy hiểm."
"Tôi muốn gặp anh ấy." Giọng điệu Lam Tư Ngộ rất nhẹ nhàng nhưng thái độ lại vững vàng.
Lý Giáng không còn cách nào với cậu ta nữa, đành đưa cậu ta đến kí túc xá của Tịch Mộ.
Lúc Lam Tư Ngộ mở cửa phòng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Tịch Mộ. Anh bọc mình trong chăn, tóc tai rối bù xù.
Anh đang đấu tranh với thứ gì đó, nếu như thắng, vậy thì anh sẽ không giống đám thực tập sinh mới, còn nếu như thua sẽ biến thành thứ phế vật không có tác dụng gì.
Lam Tư Ngộ còn hiểu rõ hơn bất cứ ai về cuộc đấu tranh này.
Cậu ta đến bên giường Tịch Mộ, vươn tay, vỗ vỗ chăn.
Bấy giờ Tịch Mộ mới phát hiện ra có người vào phòng mình, anh hoảng hốt quay đầu.
Đúng thật là anh đang chìm trong sự tự trách, đau đớn và sợ hãi.
Lam Tư Ngộ bò lên giường của anh, nằm xuống bên cạnh, sau đó ôm anh.
Tịch Mộ sửng sốt, hốc mắt đỏ lên.
Lam Tư Ngộ vùi đầu vào chăn quấn quanh người nọ không nói một lời.
Tịch Mộ dừng một chút, sau đó rút một tay ra, ôm lấy cậu.
Lý Giáng đứng ở cửa không dám lên tiếng. Thế nhưng cậu ta cũng không dám rời đi hay quay lưng, bởi vì nếu bây giờ Lam Tư Ngộ gây thương tích cho Tịch Mộ vậy thì cậu ta sẽ phải chịu trách nhiệm.
Vì thế cậu ta không thể làm gì khác hơn là điều chỉnh thái độ, cố gắng nhìn hai người mà không nghĩ ngợi gì.
Lam Tư Ngộ nằm nhoài lên chăn anh không nói một lời, anh cũng chỉ lặng lặng để yên như thế.
Cả một buổi sáng trôi qua như thế. Lúc đưa cậu ta đi, suốt dọc đường Lý Giáng luôn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cậu.
Lam Tư Ngộ làm như không thấy.
Lúc xế chiều, cuối cùng Tịch Mộ cũng động đậy, anh lôi điện thoại ra liên hệ với chị gái kể về chuyện Tống Luân.
Qua hồi lâu Tịch Thược mới gọi lại, cô đáp rất đơn giản, đúng là Tống Luân tự sát chết trong bệnh viện, người nhà anh ta đi nhận thi thể rồi, bên bệnh viện ra mặt chịu trách nhiệm, hỗ trợ xử lý hậu sự và bồi thường. Người nhà không hề có ý kiến và cũng đã đem thi thể đi hỏa táng.
Không ai truy cứu trách nhiệm, vì thế không có phần sau đó.
Một người chết đi cứ thế liền chìm xuống dòng sông dài.
Lúc xế chiều, Tịch Mộ rốt cục chuyển động, hắn lấy điện thoại di động ra, cùng tỷ tỷ của hắn liên hệ, nói Tống Luân tình huống.
Ngày hôm sau Tịch Mộ đến phòng bệnh của Lam Tư Ngộ đúng hẹn.
Thoạt nhìn anh vẫn có chút tiều tụy.
Lam Tư Ngộ đang đọc sách, "Anh có thể nghỉ thêm một chút."
"Không, tôi phải tới thăm cậu." Tuy rằng Tịch Mộ uể oải thế nhưng thái độ lại vững vàng.
"Tôi không sao cả." Lam Tư Ngộ gấp sách lại.
Người khách cuối cùng của dãy hành lang phòng bệnh này chỉ còn sót lại duy nhất Lam Tư Ngộ.
"Tống Luân chết rồi." Mặt Tịch Mộ không hề có cảm xúc, giọng điệu không một gợn sóng. Trong khoảng thời gian ngắn, đến cả người thông minh như Lam Tư Ngộ cũng không hiểu rõ rốt cục cảm xúc của anh đang như thế nào.
"Không phải anh sai, anh ta có lẽ là... dị ứng thuốc..." Lam Tư Ngộ vẫn lựa chọn an ủi anh.
Tịch Mộ không cần an ủi, anh chỉ có một quyết định. "Tôi sẽ không để cậu phải đi cùng con đường với anh ta."
Nỗi đau tấn công Tịch Mộ như là sóng to gió lớn, cái chết ập đến, anh bất lực không thể xua đi sương mù, quan điểm của anh cũng vỡ nát. Chỉ là đột nhiên, một cỗ sức mạnh nguyên thủy trong nội tâm anh cũng cùng lúc trỗi dậy.
Tịch Mộ đi đến, nắm vai Lam Tư Ngộ thật chặt, "Tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cậu."
Lam Tư Ngộ muốn xua tan sự tiêu cực đang tích tụ trong cảm xúc của anh, cậu ta nghĩ ra một cách. "Kể tôi nghe một câu chuyện đi."
"Chuyện gì cơ?"
"Câu chuyện dưới tán cây bách xù." Lam Tư Ngộ chỉ có thể nghĩ đến được câu chuyện mà cậu ta không biết kết cục nọ.
Tịch Mộ cau mày.
Anh không biết vì sao Lam Tư Ngộ cứ luôn cố chấp với câu chuyện kia.
"Không muốn kể thì thôi." Lam Tư Ngộ thấy biểu cảm của anh liền lập tức bỏ qua.
Tịch Mộ sợ là mình dọa đến cậu, vì thế buông bàn tay đang nắm chặt vai cậu ta ra đổi thành đặt lên cổ rồi ôm lấy cậu. "Lam Tư Ngộ."
"Ừm."
"Tôi muốn cậu gọi tất cả nhân cách khác ra, tôi muốn nói chuyện với bọn họ." Anh ghé tai cậu nói chuyện.
Ở lại bệnh viện này càng lâu, chuyện không chắc ngày càng nhiều.
Lam Tư Ngộ cọ cọ đầu anh, "Tôi sợ anh trụ không nổi."
"Không biết nữa."
"Trong đám người kia anh phải gặp một người, đó là Phó Đồ, người kia rất giống Tống Luân." Đây là chuyện khiến Lam Tư Ngộ lo lắng.
"Không sao."
Chỉ cần cuối cùng có một ngày cậu có thể đứng ở nơi thơm tho ngoài bệnh viện, mỗi buổi sáng thức dậy được bao quanh bởi sự tự do.
Hết chương 39.
Tác giả có lời muốn nói: Kịch ngắn.
Ngụy Tri Thục: Bác sĩ, mới nãy có người ngồi bên ngoài.
Tịch Mộ: Ai thế?
Ngụy Tri Thục: Hắn nói tên là Lam Tư Ngộ thật sự, đang chờ để ra sân.
Edit: Đố vui
Thử đoán xem vì sao chỗ thì nói Tống Luân chết vì uống thuốc quá liều, chỗ thì bảo là dị ứng thuốc, chỗ khác lại nói rằng Tống Luân chết vì nhảy lầu tự sát? Vậy lý do thật sự khiến Tống Luân chết là gì?
Những câu hỏi này tác giả không đưa ra đáp án, chỉ là chúng mình tự đoán cho vui thôi nha. Ehe.
 
Hôm Nay Nhân Cách Chính Vẫn Đang Giám Sát Bọn Tôi
Chương 40: Còn lại một thế giới nữa


Thời gian chỉ có nửa ngày không đủ để xử lý chuyện của hai nhân cách, vì thế, Tịch Mộ tự mình đi gặp Chu Lập Chí cho mình thời gian của Lam Tư Ngộ. Bấy giờ Chu Lập Chí đang họp, trong phòng họp đang ầm ầm như là xảy ra chuyện lớn gì đó.
Nếu dựa theo suy đoán của Tịch Mộ, chuyện lớn của bọn họ có lẽ là cái chết của Tống Luân. Thế nhưng anh cũng không hiểu được, rốt cuộc thì những người này có để một mạng sống trong lòng hay không.
Hội Nghi tạm dừng, Chu Lập Chí ra ngoài hoạt động, ông ta nhìn thấy Tịch Mộ chờ bên ngoài, sau khi nghe được yêu cầu của anh, ông ta lập tức đồng ý. "Tốc độ càng nhanh càng tốt." Râu của Chu Lập Chí đang mọc lên lởm chởm, nhìn qua có chút khốn đốn. "Gần đây chuyện của bệnh viện ngày càng nhiều. Tôi giao Lam Tư Ngộ cho cậu, cậu phải nhanh chóng hoàn thành quá trình trị liệu của cậu ta."
"Bệnh viện có chuyện gì xảy ra sao?" Tịch Mộ hỏi.
Chu Lập Chí nhìn anh, thở dài một hơi, rồi cuối cùng quyết định xua tay. "Cậu đừng có nhúng tay vào."
"Là bởi vì chuyện Tống Luân tự sát sao?" Tịch Mộ nói ra suy nghĩ của bản thân.
Chu Lập Chí lập tức lắc đầu, "Một bệnh nhân chết đi thì đã là cái gì."
Giọng điệu ông ta nhẹ tênh như một cơn gió thoảng qua.
Tịch Mộ cảm nhận được sự phẫn nộ trước nay chưa từng có.
Hành động xem thường mạng sống của của ông ta khiến anh phẫn nộ.
"Bác sĩ Chu, họp tiếp thôi." Trong phòng có người gọi ông.
"Biết rồi." Sau khi Chu Lập Chí nghe được liền đi vào, ông ta cũng không liếc mắt nhìn Tịch Mộ thêm một cái nào nữa.
Tịch Mộ nhìn bóng lưng ông ta nhưng bàn tay đã siết chặt nắm đấm.
Cuối cùng, Tịch Mộ cũng xoay người rời đi, anh sải bước chạy về phía tiền tuyến của mình.
Sau này, Tịch Mộ gặp được một bệnh nhân nhỏ cực kỳ thú vị, đứa bé hỏi anh, sao anh lại trở nên b**n th** như thế?
Tịch Mộ mở ly giữ nhiệt của mình, bỏ lá thuốc và cẩu kỷ vào, anh thở dài phiền muộn như người đã có tuổi.
Anh vốn cũng không phải người b**n th**, lúc anh còn trẻ cũng từng nhiệt huyết, cũng từng tức giận những con người không xem trọng mạng sống kia, anh trách cứ bọn họ vi phạm quy tắc. Anh cố từng bước một bước để thay đổi sự bất bình đẳng trước mắt, cũng chủ động bước vào dòng sông bất hạnh đang chảy trên thế giới này. Thế nhưng phải đối diện với bóng tối khổng lồ như thế, anh đẩy ra một tầng sương mù rồi mới phát hiện con quái v*t t* l*n đến mức anh thậm chí còn không khiến nó động đậy được.
Nếu như muốn đối mặt với quái vật thì anh phải không ngừng thăng cấp.
Cho nên là, vì sao anh lại trở nên b**n th** chứ, đó là bởi vì cái thế giới b**n th** này.
Còn bây giờ Tịch Mộ vẫn là thiếu niên kia.
Một cậu thiếu niên nghĩ rằng ít nhất phải thực hiện được bước đầu tiên trong kế hoạch, sau đó thay đổi hiện trạng cấp bách này.
Lam Tư Ngộ ngồi trước cửa sổ, tiếng bước chân đến gần cậu hơn. Ở dưới lầu tiếng bước chân cũng dần hướng về phía của cô thiếu nữ nọ.
An Khê bị vài bác sĩ bắt được.
Đến lượt cô bé cũng bị đưa vào khu đóng.
An Khê không hề giãy dụa, cô bé dường như có linh cảm gì đó, vì thế liền ngẩng đầu liền và rồi đối diện với đôi mắt của Lam Tư Ngộ.
Lam Tư Ngộ há miệng, thế nhưng từ khoảng cách này, cô không nghe được tiếng của cậu ta. Hiểu rõ chuyện này, Lam Tư Ngộ ngậm miệng. Cậu ta vội giơ tay lên, trong tay cậu ta có một viên thuốc, Lam Tư Ngộ làm một động tác ném thuốc trong tay xuống với cô bé.
Đừng uống thuốc.
Chỉ dừng lại một phút, những bác sĩ còn lại đã đưa cô bé đi.
Chờ bọn họ đi rồi, Lam Tư Ngộ thấy được Ngụy Tri Thục trốn sau cây nhìn trộm tất cả. Anh ta vẫn nhìn theo bóng lưng của An Khê, nhìn qua có vẻ rối bời lạ thường.
Tiếng gõ cửa ngắt đi mạch suy nghĩ của Lam Tư Ngộ.
Cậu ta quay đầu lại liền nhìn thấy Tịch Mộ xuất hiện.
Tịch Mộ thông báo cho cậu ta, "Tôi đã có được sự cho phép của bác sĩ Chu Lập Chí, hai cung điện ký ức của hai người còn lại sẽ được tôi phụ trách toàn bộ." Anh báo lại cho cậu ta tình hình của bản thân.
"Bác sĩ." Lam Tư Ngộ gọi anh.
"Hả?" Tịch Mộ đang chuẩn bị tài liệu.
"Anh phải cẩn thận." Lam Tư Ngộ luôn có cảm giác bất an rất mơ hồ, "Tôi không biết nhân cách phản bội g**t ch*t nhân cách chính còn có âm mưu gì hay không, tôi cũng không biết nhân cách ăn trộm cuối cùng đã trộm mất thứ gì."
Tịch Mộ rất thận trọng, "Tôi đã hứa với cậu, tôi sẽ bảo vệ cậu."
Không phải ý này.
Lam Tư Ngộ thở dài một hơi."Thôi, đến đây đi."
Quá trình hình thành những nhân cách cũng là cuộc hành trình của cuộc đời Lam Tư Ngộ.
Tịch Mộ cho rằng những thứ bản thân nghe được từ chỗ Lý Bạch Bạch đã đủ khiến anh đau lòng, không nghĩ đến, những lời sau khi Phó Đồ nói ra càng làm anh đau đến mức như ruột gan đứt lìa.
Phó Đồ là nhân cách được nhân cách chính tạo ra dựa theo hình tượng cha hắn.
Bạo lực, ghét đứa con trai của mình, là một người cha vô năng chỉ biết tức giận.
Lam Tư Ngộ đã từng đi lạc, hắn ta lưu lạc nơi đầu đường xó chợ bị những tên côn đồ có ý bắt nạt.
Muốn có người bảo vệ mình.
Muốn cơ thể mạnh mẽ.
Khát vọng bạo lực đi kèm với tiếng quát lớn của cha vẫn luôn quanh quẩn trong đầu hắn.
Nhân cách chính tạo ra một nhân cách cực kỳ mâu thuẫn, vừa đáng tin tưởng và đủ để bảo vệ bản thân, nhưng đồng thời cũng xem thường hắn và mang theo sự chán ghét của cha.
Cảm xúc của Phó Đồ với nhân cách chính là phức tạp nhất, kết quả là, so với những nhân cách khác, hắn giấu Phó Đồ ở nơi sâu nhất.
Hắn không muốn phải đối mặt với nhân cách này.
Thế nhưng trước một đêm tinh thần sụp đổ, hắn lại đi gặp ông ta một mình.
Chỉ mình ông ta mà thôi.
Tịch Mộ đứng ở nơi đường phố hỗn loạn, anh nhìn trộm những hình ảnh Phó Đồ để lại.
Đó là đêm trước khi linh hồn lộng lẫy ấy bước lên pháp trường.
Nhân cách chính đi đến trước mặt Phó Đồ, hắn ta ngồi chồm hỗm trước mặt ông ta và cười rạng rỡ như một đóa hoa.
Mà cảm xúc của Phó Đồ với hắn chỉ có phẫn nộ.
"Con trai của tao, lẽ ra mày đừng có được sinh ra thì hơn." Phó Đồ nguyền rủa.
Ông ta đựa đắp nặn dựa theo tính cách của cha hắn, tất nhiên ông sẽ cảm nhận được nhân cách chính là con trai của mình.
Nhân cách chính nghe được câu này thì quay đầu không muốn nhìn ông ta.
Nơi Tịch Mộ đứng vừa khéo nhìn thấy được mặt hắn.
Nhân cách chính thờ ơ không chút cảm xúc.
"Ông không còn có thể dùng những lời như thế khiến tôi tổn thương nữa." Hắn đã không còn là đứa bé khát cầu sự quan tâm của người lớn nữa, đã từ lâu, trong quá trình hắn lớn lên, hắn đã vứt đi được một phần yếu đuối ấy.
Tịch Mộ ngơ ngác nhìn hắn, thế nhưng anh hiểu rõ, mình không thể dừng lại nữa.
Anh lấy được tin mới, Phó Đồ không nói dối anh, cung điện ký ức về ông ta cũng được dựng lên một cách hoàn chỉnh.
Kế đến là Thẩm Vạn Kỳ.
Tịch Mộ dựa theo dặn dò của Lam Tư Ngộ, anh không trực tiếp đi đến thế giới tinh thần của anh ta mà dự định thông qua một cánh cửa trực tiếp đi tìm Thẩm Vạn Kỳ.
"Chờ đã." Một thanh âm kêu anh lại.
Tịch Mộ quay đầu lại.
Phó Đồ ngồi xổm sau hình ảnh nhân cách chính rồi chỉ về phía trước, "Đồ Lam Tư Ngộ để lại ở đây, cậu đem đi đi."
Dựa theo hướng dẫn của Phó Đồ, Tịch Mộ đi đến cửa, anh lật đống rác thải chất đống ở đó và tìm được một tấm bảng hiệu.
Nhân cách chính dường như để lại thứ bảng hiệu cùng loại ở chỗ mỗi nhân cách.
Tịch Mộ phát hiện ở đây là tấm bảng hiệu đã bị bẻ gãy, rõ ràng cho thấy nó bị người ta bẻ gãy.
Nơi này để lại chỉ có hai câu.
<i>Bây giờ, câu chuyện bắt đầu vòng lặp.</i>
<i>Con ác ma đầu tiên đến ngay lúc bình minh.</i>
"Là nửa phần sau bài đồng dao kia." Tịch Mộ có được niềm vui bất ngờ.
"Ai biết nó là cái gì, đưa nó đi nhanh đi!" Phó Đồ thấy ghét cực kỳ, "Cậu nhanh đi gặp nhân cách còn lại rồi bắt Lam Tư Ngộ dùm."
Tịch Mộ nhìn ông ta một cách khó hiểu, "Sao ông lại ghét Lam Tư Ngộ như vậy?"
Lam Tư Ngộ tạo ông ta thành cha mình, nguyên nhân ông ta ghét Lam Tư Ngộ là bởi vì Lam Tư Ngộ cho rằng cha ghét mình.
Phó Đồ nghe thế, ông ta ngẩng đầu nhìn mây lửa trên bầu trời.
Trong mắt ông ta đong đầy sự bi thương, lần đầu tiên sự tức giận của ông ta bị nỗi buồn hòa tan.
"Nếu như không phải vì nó, vợ tôi sẽ không chết, tất cả là do đứa nhỏ đó, do đứa nhỏ xui xẻo đó." Ông ta bụm mặt, khóc không thành tiếng.
Tịch Mộ đã không còn cần tin tức gì từ chỗ ông ta nữa, anh đẩy cửa ra rồi rời đi.
Anh vừa đi vừa suy nghĩ.
Thông tin nhân cách chính để lại chỗ Lam Tư Ngộ là:
<i>Đến chơi bắt mèo nào, </i>
<i>Giống như khi còn bé, </i>
<i>Hãy mau tìm tôi đi.</i>
Ở chỗ 09404 để lại là:
<i>"Con ác ma đầu tiên ra đời chết vào lúc bình minh.</i>
<i>Con thứ hai đi tìm được ấy là buổi hoàng hôn.</i>
<i>Con thứ ba nhìn thấy liền bỏ chạy.</i>
<i>Con thứ tư chạy đến cướp hết mọi thứ.</i>
<i>Con thứ thứ chịu tội thay hủy diệt chứng cứ cho ác ma.</i>
<i>Con thứ sáu đến sau sống lại từ tro tàn.</i>
<i>Bây giờ, câu chuyện bắt đầu vòng lặp."</i>
Ở chỗ Lý Bạch Bạch anh không tìm được thông tin để lại.
Còn thông tin ở chỗ Phó Đồ là:
<i>"Bây giờ, câu chuyện bắt đầu vòng lặp.</i>
<i>Con ác ma đầu tiên đến ngay lúc bình minh."</i>
Anh chìm vào dòng suy tưởng của mình, lúc lấy lại tinh thần thì anh đã chạy đển một sân khấu.
Nơi này giống như một nhà hát Opera, ở trung tâm sân khấu bày những chiếc ghế được phủ đệm nhung đỏ.
"Đến đây." Một âm thanh ngọt ngào vang lên.
Tịch Mộ thấy được người lên tiếng thì vui vẻ, "Lam Tư Ngộ."
Người trước mặt anh không phải Lam Tư Ngộ thì nào còn ai vào đây nữa, cậu ta bày ra gương mặt vô tội, mặc âu phục màu trắng, trông phong độ nhẹ nhàng khiến người ta hoa cả mắt.
Lam Tư Ngộ khẽ mỉm cười, sau đó vươn tay phải về phía anh. "Tôi đưa anh đi tìm Thẩm Vạn Kỳ."
Tịch Mộ nắm chặt tay cậu ta rồi nhảy lên sân khấu.
Lam Tư Ngộ nắm tay anh, dắt anh đến trước một cánh cửa.
"Gặp lại sau." Lam Tư Ngộ đưa anh đến nơi rồi thì không đi theo nữa.
Lúc mới nhìn thấy biểu cảm lẫn ánh mắt của cậu ta giống hệt nhân cách chính, trong thoáng chốc Tịch Mộ đột nhiên giật mình.
Lam Tư Ngộ thấy anh không nói lời nào chỉ có thể tự lẩm bẩm dặn dò, "Cẩn thận một chút."
"Ờ, ừm, cậu cũng vậy nhé." Tịch Mộ nói cà lăm, tầm mắt của anh dán chặt lên gương mặt cậu.
"Tôi sẽ đi tìm cậu nhanh thôi."
Lam Tư Ngộ gật gật đầu. "Tôi chờ anh."
Cửa lớn đóng lại.
Tịch Mộ đóng cửa, sau đó ngoảnh đầu lại.
Sau lưng anh là một thế giới cực kỳ lộn xộn, những sóng lửa dâng lên tận trời, khắp nơi xung quanh là những hố đen tối tăm.
"Đm!" Tịch Mộ nâng tinh thần, đây là thế giới phiền phức nhất mà anh từng gặp trong thế giới tinh thần của Lam Tư Ngộ.
"Tôi chờ anh lâu lắm rồi đấy, bác sĩ."
Tịch Mộ ngẩng đầu, xuyên qua kính mắt anh nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc âu phục đang ôm một tấm bảng ở phía bên kia biển lửa và đang cười nhìn anh.
"Anh là nhân cách chính ngụy trang sao?" Tịch Mộ không nhịn được gào lên.
"Hiểu nhầm rồi." Thẩm Vạn Kỳ cười gian trá, sau đó đẩy kính mắt. "Tôi chỉ là một người thích nói dối thôi."
Thấy lửa lớn sắp lan đến chân mình, Tịch Mộ liền kéo cửa muốn chạy trốn.
"Bác sĩ à, tôi cần cậu trả lời tôi một vấn đề, nếu không, anh không đi được đâu." Thẩm Vạn Kỳ nói, rồi nhanh chân đi về phía Tịch Mộ,
Xung quanh toàn là lửa rực và lỗ đen, đó là đối với Tịch Mộ, bởi vì anh còn chưa có được dữ liệu hoàn chỉnh về thế giới của Thẩm Vạn Kỳ. Thế nhưng với Thẩm Vạn Kỳ mà nói thì nó rất bình thường, xung quanh toàn là vàng bạc châu báu, là một nơi tuyệt vời để giấu đồ.
"Thế giới của những người khác như thế nào?" Thẩm Vạn Kỳ nói, "Anh đã xem tất cả rồi, vậy thì đây đã là lúc cho chúng tôi một đáp án."
Tịch Mộ đi kéo cửa, thế nhưng dù anh cố gắng thế nào thì vẫn không thể kéo ra được. Anh bị nhốt rồi.
"Được rồi, anh với tôi giao dịch đi." Thẩm Vạn Kỳ đi đến cạnh, đưa tấm bảng trong tay cho anh. "Manh mối Lam Tư Ngộ để lại, đổi lấy tình báo."
"Sao mà tôi tin anh dễ thế được." Tịch Mộ nheo mắt lại, "Vậy lý do anh nói dối là gì?"
Thẩm Vạn Kỳ lắc đầu, "Tôi không thể nói cho cậu được."
"Nguyên nhân đơn giản thì chỉ có 3. 1, anh là tên trộm đã cướp sạch đồ; 2, anh là kẻ phản bội; 3 anh là nhân cách chính." Tịch Mộ liệt kê khả năng.
Thẩm Vạn Kỳ thừa nhận, "Đúng thế."
"Anh là cái nào?" Tịch Mộ hỏi đến cùng.
Thẩm Vạn Kỳ rất bất lực, "Tôi không thể nói được, tôi chỉ có thể giúp cậu loại trừ một đáp án sai, đó là, tôi chắc chắn không phải là nhân cách chính."
Tịch Mộ cười nhạo. Anh có vẻ ngoài lạnh lùng nên lúc cười lên khiến người ta cực kỳ tức giận.
Thẩm Vạn Kỳ nhịn xuống lửa giận rồi đưa bảng hiệu cho anh lần nữa, nói: "Với cậu thì thứ này sẽ có ích hơn nhiều." Anh ta nói, "Giao dịch đi."
Tịch Mộ nuốt nước bọt rồi nhìn Thẩm Vạn Kỳ.
"Cậu còn muốn gì nữa?" Thẩm Vạn Kỳ là hóa thân của sự tham lam, anh ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai khi một người không hài lòng sẽ có biểu cảm thế nào.
Tịch Mộ há mồm ra, đọc từng chữ rõ ràng: "Tôi còn cần một thứ nữa."
"Ha? Bác sĩ à cậu cũng tham lam lắm đấy." Thẩm Vạn Kỳ cười ha ha.
Tịch Mộ không để ý tới anh ta, tiếp tục nói: "Ký ức còn sót lại của nhân cách chính còn có thể sử dụng để làm gì?"
Thẩm Vạn Kỳ ngừng cười.
"Giao dịch không?" Bây giờ quyền chủ động đã trở lại trong tay Tịch Mộ.
"Thành giao!" Thẩm Vạn Kỳ nghiến răng nghiến lợi nhét tấm bảng vào tay Tịch Mộ. "Ký ức còn sót lại của nhân cách chính có thể giúp cho người có được tạo ra một không gian nhỏ trong trong thế giới tinh thần để trốn đi mà không làm nhân cách chính phát hiện. Thế nhưng thứ kia chỉ có thể dùng được ở cung điện ký ức của nhân cách chính."
Tịch Mộ ôm tấm bảng cẩn thận dẫm lên sàn nhà.
"Đến lượt cậu!" Thẩm Vạn Kỳ hô to.
Tịch Mộ cau mày, "09404 và Phó Đồ không nói dối tôi, tôi có thể dùng dữ liệu bọn họ cho để xây dựng được một thế giới hoàn chỉnh. Chỉ có anh và Lý Bạch Bạch là có thể giới không trọn vẹn."
"Tôi và Lý Bạch Bạch đúng không?" Thẩm Vạn Kỳ nhìn Tịch Mộ, âm điệu ngày càng cao, "Còn một người nữa!"
Tịch Mộ sững sờ.
"Có phải cậu còn chưa để mắt đến thế giới của quái vật nhỏ đúng không?" Thẩm Vạn Kỳ hỏi: "Trước giờ cậu cũng không hề có ý định tìm hiểu xem có phải là cậu ta đang nói dối hay không đúng chứ?"
Tịch Mộ không hề có ý định đi qua, bởi vì bọn họ cho rằng đó là điều không cần thiết.
"Thôi, tôi đã có kết luận rồi." Thẩm Vạn Kỳ nói, "Cậu mau nhìn tấm bảng đó đi."
Thông tin Lam Tư Ngộ để lại.
Tịch Mộ lật tấm bảng.
Thông tin cuối cùng mà hắn để lại là đoạn lời nói này:
<i>Câu chuyện bắt đầu vòng lặp, ở ngay tại bệnh viện này. Mầm họa đã tồn tại từ lâu, sau cái chết một người tạo ra phản ứng, câu chuyện sẽ bắt đầu lại từ đầu.</i>
Thẩm Vạn Kỳ có lòng tốt giải thích cho anh, "Bài đồng dao Lam Tư Ngộ để lại cũng có thể dùng để tiên tri cho hiện tại, tôi đã nói với cậu thông tin mà bản thân tôi biết rồi. Tống Luân đã chết hồi sáng, buổi chiều cậu phát hiện chuyện anh ta, Tống Luân chết rồi thì Trương Phục Tu bắt đầu chạy trốn khỏi bệnh viện này, bệnh viện đã tìm anh ta khắp nơi nhưng không được, vì thế bọn họ đang rất hoảng. Ba con ác ma đã ở đúng vị trí."
Tịch Mộ trợn mắt há hốc mồm, "Hắn không có khả năng... tiên đoán chuyện tương lai."
"Không phải tiên đoán, là suy đoán." Thẩm Vạn Kỳ ấn một tay trên ngực Tịch Mộ.
Tịch Mộ ngẩng đầu nhìn anh ta.
Thẩm Vạn Kỳ dùng sức một chút đẩy anh ra ngoài cửa.
"Được rồi, bác sĩ, cảm ơn cống hiến của cậu, bây giờ đến lượt bọn tôi." Anh ta cười lạnh.
Tịch Mộ cứ thế liền bị đẩy ra thế giới thực.
Trời đã tối, anh lắc lắc cái đầu đang đau.
Trước mặt anh, Lam Tư Ngộ đang đặt tay trên ngực ngủ ngon lành.
Hết chương 40.
Edit: Còn một tấm bảng nữa đã từng được quái vật nhỏ phát hiện (Ở chương 14) và Lý Bạch Bạch cũng từng nhìn thấy nó mà hoảng sợ, đó cũng là lý do mọi người tin tưởng nhân cách chính còn sống.
<i>"Đến đây chơi bắt mèo nào</i>
<i>Giống như khi còn bé.</i>
<i>Mau mau đi trốn đi nào.</i>
<i>Ai muốn chơi bắt mèo không?"</i>
Không biết có phải do tác giả quên hay đây là một tấm khác, thế nên mình nhắc lại cho nhớ nhé.:v Với cả, nhớ kỹ lời Thẩm Vạn Kỳ nói ở chương này.
 
Hôm Nay Nhân Cách Chính Vẫn Đang Giám Sát Bọn Tôi
Chương 41: Nhỏ bé, yếu ớt, bất lực


Một trong những nguyên nhân đám Chu Lập Chí căng thẳng mở họp đó là vì Trương Phục Tu.
Một bệnh nhân đột nhiên biến mất ngay trong bệnh viện mà không một dấu vết.
"Đã tìm được chưa?"
"Bọn tôi đã lục soát toàn bộ khu mở nhưng không tìm được người."
"Camera đâu?"
"Bọn tôi chỉ có camera gắn chỗ cửa, đó là nơi ra vào duy nhất trong bệnh viện, không hề có dấu hiệu có bệnh nhân ra vào."
Một nguyên nhân khác khiến bọn họ nôn nóng đó là cái chết của Tống Luân.
Bệnh nhân kia uống thuốc chưa được mấy ngày, thế nhưng xuất hiện dấu hiệu dị ứng thuốc. Hơn nữa dị ứng một phát đã tử vong.
"Đây là một trường hợp đặc biệt à?"
"Không phải một trường hợp đặc biệt, bởi vì bọn tôi đã vì anh ta mà làm một cuộc kiểm tra lấy mẫu. Có vẻ như một số bệnh nhân dùng lô thuốc mới đều xuất hiện một số biểu hiện dị ứng."
"Biểu hiện bệnh như thế nào?"
"Nổi điên lên, nghiêm trọng hơn sẽ xảy ra hiện tượng phá hủy cơ thể."
Chu Lập Chí lấy một hơi thật sâu.
"Vậy thật sự được chứ? Ông không kiểm tra lô thuốc mới à?" Người phụ nữ phát ra giọng the thé, bà ta có chút hả hê nhìn Chu Lập Chí, như chỉ hận không thể chỉ mũi ông ta cười thật to.
Chu Lập Chí nghe được tiếng cười nhạo của bà ta thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
Người này là Trương Thiến, là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ông ta. Nếu như ông ta muốn trở thành viện trưởng mới thì phải hoàn toàn diệt được chướng ngại này mới được.
"La Trạch, người kiểm tra thuốc là cậu đúng không?" Chu Lập Chí trút lửa giận lên người vô tội bên cạnh.
La Trạch vẫn luôn đứng cạnh bọn họ, đang lo lắng kiểm tra dữ liệu thuốc. "Đúng vậy, tôi đã kiểm tra chủng loại và số lượng, chắc chắn không sai được."
Chu Lập Chí bày ra một gương mặt lạnh lùng.
"Ha, cậu kiểm tra không sai vậy cậu nghi ngờ thuốc của tổng bộ đưa tới có vấn đề à?" Trương Thiến cố tình xuyên tạc ý của anh ta.
"Tôi không hề có ý nghi ngờ tổng bộ." La Trạch hoảng loạn phủ nhận.
Trương Thiến híp mắt cười nhìn bộ dáng tay chân luống cuống của người trẻ tuổi này vui vẻ cực kỳ.
"Trước mắt có bao nhiêu bệnh nhân xuất hiện tình huống bất thường?" Trương Thiến vắt chéo hai chân bắt đầu thay đổi thái độ nghiêm túc hơn.
La Trạch xem lại dữ liệu trước mắt, "Trước mắt là 35 người."
"Lập tức ngừng dùng thuốc." Trương Thiến lạnh lùng nói.
"Không thể." Chu Lập Chí không đồng ý, "Thuốc lần này phải dùng liên tục mới có hiệu quả lớn nhất."
Trương Thiến hừ lạnh, "Bọn họ đều có khả năng siêu phàm, nếu như nổ tung thật thì ai biết có ra đời thêm một tên dị giáo nữa hay không. Sao ông không tự thừa nhận sai lầm bản thân sau đó liên lạc với bên xưởng thuốc bên kia để xem chuyện này rốt cục là sao."
Kiến nghị bà ta đưa cho ông không hề xuất phát từ lòng tốt. Bởi vì viện trưởng đi công tác ở Anh, trước lúc ông ta đi đã giao lại toàn bộ công việc cho Chu Lập Chí. Chu Lập Chí biết, nếu như mình làm tốt thì gần như chắc chắn cái ghế viện trưởng đời kế tiếp sẽ nằm trong tay mình. Thế nhưng nếu bây giờ ông ta ngừng cho bệnh nhân dùng thuốc thì ông ta nhất định sẽ bị trừ điểm trong lòng của viện trưởng. Lúc đó, Trương Thiến sẽ có cơ hội.
Trương Thiến nhìn Chu Lập Chí thay đổi sắc mặt, liền lập tức đoán được suy nghĩ trong lòng ông ta. "Tôi chỉ tốt bụng cho ông kiến nghị vậy thôi."
"Tôi sẽ không ngừng việc dùng thuốc!" Chu Lập Chí đưa ra quyết định, "La Trạch, đưa một phần thuốc đi làm kiểm tra thành phần, tôi muốn biết, rốt cuộc chỗ nào có vấn đề." Ông ta đang cược, cược xem đám bệnh nhân có thể vượt qua kiểm tra vấn đề thuốc hay không.
La Trạch nghe được mệnh lệnh, nhanh chóng chạy ra ngoài.
"Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi cũng sắp phải đi rồi, dù sao tôi cũng còn nhiều bệnh nhân cần phải chăm lắm." Trương Thiến cũng đứng dậy rời đi.
Bây giờ, Chu Lập Chí có cảm xúc lo lắng bất an cực kỳ cho nên cũng không rảnh bận tâm đến Trương Thiến. "Đi đi." Ông phẩy tay.
Trương Thiến đi ra ngoài, đồng thời cũng chu đáo đóng cửa lại.
Sau khi bà ta đi ra liền phát hiện La Trạch vẫn trong tầm mắt bà ta.
La Trạch đi được nửa đường đột nhiên quay đầu lại đi nhanh về phía Trương Thiến.
"Tôi đi nhầm đường, ngại ghê." La Trạch vội vàng bước qua.
Trương Thiến cười một cái, sau đó vươn tay tóm lấy cánh tay của La Trạch.
La Trạch dừng bước, ngơ ngác quay đầu.
Trương Thiến nghiêng đầu, cười. "Chúng ta tâm sự đi, bác sĩ nhỏ La Trạch."
Trong bệnh viện có hai trận doanh, được chia ra và dẫn đầu bởi Chu Lập Chí và Trương Thiến, anh là người của Chu Lập Chí, Trương Thiến sẽ không quá thích anh.
Trương Thiến phớt lờ ánh mắt phức tạp của anh mà chỉ liếc mắt ra hiệu anh đi theo mình.
La Trạch cúi đầu theo sau bà ta, "Bác sĩ Trương, bà tìm tôi có chuyện gì sao?"
Trương Thiến nói ít nhưng ý nhiều, "Cậu không cần đi kiểm tra lại mà cứ báo cáo trực tiếp với Chu Lập Chí là thuốc hoàn toàn không có vấn đề."
La Trạch lắc đầu, "Tôi còn chưa kiểm tra thì sao mà biết được thuốc có vấn đề hay không?"
Đột nhiên Trương Thiến dừng bước.
La Trạch đâm trúng bà ta.
Đột nhiên bà ta cứ thế ngoảnh đầu lại cách mặt La Trạch rất gần. La Trạch sợ hết hồn thế nhưng vẫn không hề né tránh. Trương Thiến vươn tay ra, sờ mặt anh. "Tôi nghe nói là cậu rất có tài, thế nhưng Chu Lập Chí lại không cho cậu không gian để phá huy, luôn điều cậu đi làm những công việc không quá quan trọng. Tôi không giống ông ta, tôi biết cậu là người trẻ tuổi ưu tú, có muốn sau này theo tôi không?"
Đồng tử La Trạch bắt đầu chuyển động.
"Nếu như tôi được làm viện trưởng, vậy thì cậu sẽ là chủ nhiệm. Sắp xếp như thế, cậu thấy thế nào?" Trương Thiến đưa ra lời đề nghị.
Đôi mắt La Trạch đảo quanh như đang tìm gì đó.
"Ngoại trừ chỗ cổng thì trong bệnh viện không lắp camera, xung quang cũng không có ai, cậu cứ yên tâm đi." Trương Thiến cười nhạo sự lo lắng quá đà của anh ta, "Đôi khi ấy thứ một người đàn ông cần đó là lòng dũng cảm.
La Trạch quyết định, "Tôi còn muốn..."
"Hả?" Trương Thiến nghe thấy anh mở miệng thì mặt mày hớn hở.
Trương Thiến lộ ra một ánh mắt đã thành công.
Khu đóng vào buổi tối, quỷ khóc thần gào.
Bác sĩ đến trước mặt mỗi bệnh nhân phát thuốc, "Nhanh uống đi, sau khi uống xong thì mở tay và miệng ra."
Bởi vì thuốc, có một số bệnh nhân đau đến mức không nói thành lời. Bọn họ muốn kháng cự lại việc uống thuốc, thế nhưng nếu như bọn ho dám có ý đồ như thế sẽ có nhân viên an ninh tiến lên ép uống bằng được, điều đó cảng khiến bọn họ khó chịu hơn.
An Khê lẫn trong đám người, trong lòng bàn tay cô bé cầm viên thuốc, cô bé sợ đến mức run lẩy bẩy, thế nhưng trong đầu lại nhớ lại cảnh Lam Tư Ngộ làm hành động vứt thuốc trong tay với cô bé.
Nếu như cô không nhìn lầm thì hành động của Lam Tư Ngộ nói với cô bé là đừng uống thuốc đúng không?
An Khê lén lút nhìn trái nhìn phải, sau khi những bác sĩ kia phát thuốc thì bắt đầu kiểm tra xem bệnh nhân có ngoan ngoãn uống thuốc hay không.
"Uống đi." Bác sĩ trước mặt cô bé nói thế.
Tay An Khê run lên.
Trước đây cô bé rất muốn chết, thế nhưng khi cái chết thật sự tìm đến cửa thì cô bé vẫn không nhịn được mà sợ hãi.
An Khê chăm chú nhìn lòng bàn tay của mình, dần dần, không hiểu sao cô bé bình tĩnh lại. Thôi, có lẽ vậy cũng là cái kết không tệ nhỉ. Cô cười đau đớn, sau đó đưa thuốc vào miệng.
Vị ngọt ngào xen lẫn chút đắng tan ra trong miệng.
"Giống vị chocolate thật." Cô bé không nhịn được mà che miệng khẽ cảm thán.
"Haiz." Bác sĩ trước mặt cô bé thở dài.
An Khê ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên cô bé nhìn bác sĩ trước mặt mình.
Bác sĩ kia cuối cùng chờ được cô bé ngẩng đầu, người nọ kéo khẩu trang xuống cho cô bé nhìn mặt mình một chút.
"Chú Ngụy!" An Khê sợ hết hồn.
Ngụy Tri Thục giơ ngón trỏ ra ra hiệu cho cô bé nhanh yên lặng.
Anh ta có nỗi khổ khó nói, anh ta muốn phản bác, anh không phải ông chú gì cả.
"Bé cố chịu nhé, chú sẽ nghĩ ra cách đến cứu bé." Ngụy Tri Thục không nói nhiều lời thừa thãi mà chỉ đưa một túi thuốc cho cô bé. "Thuốc này gây nôn, buổi tối lúc ngủ thì nôn thuốc kia ra, tuyệt đối không được uống đấy."
"Nếu tôi nuốt vào thì sao?" An Khê nóng lòng hỏi hậu quả.
"Hoặc là trở thành thiên tài siêu phàm, hoặc là trở thành người điên mất đi thần trí." Ngụy Tri Thục đứng dậy, "Chú phải đi rồi, bé cẩn thận nhé." Sau khi nói xong, Ngụy Tri Thục nhanh chóng chạy đi.
Ở đây càng lâu, anh ta càng có thể gặp nhiều nguy hiểm hơn
An Khê vịn lan can trong phòng bệnh nhìn theo bóng lưng Ngụy Tri Thục một cách đáng thương.
Trước giờ cô bé chưa từng biết rằng, bản thân cũng có lúc chỉ mới xa nhau vài giây mà bản thân lại nhớ người nọ đến thế.
Có lẽ nơi bắt đầu của tình cảm cũng là từ ảo giác.
Tịch Mộ bị đuổi ra khỏi thế giới của Thẩm Vạn Kỳ, bởi vì sốc tinh thần nên cũng có một lúc lâu anh chưa hoàn hồn lại.
Chờ anh khôi phục chút thần trí liền phát hiện anh đang nằm trên giường, trước mặt anh có một cái bóng. Lam Tư Ngộ ngồi cạnh anh, cậu ta đang dùng một cách dịu dàng lặng lẽ chăm sóc anh.
Đột nhiên Tịch Mộ nổi da gà khắp người.
"Sao vậy?" Lam Tư Ngộ phát hiện anh giật mình một cái.
"Trước kia tôi chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như thế này của cậu." Tịch Mộ nói như thế.
Lam Tư Ngộ nhìn sang nơi khác, "Công việc của anh có thuận lợi không?"
"Không thuận lợi lắm." Tịch Mộ ngồi dậy, "Thẩm Vạn Kỳ gần như là nói dối tôi."
"Ừm." Lam Tư Ngộ không sợ lắm, dù sao người kia cũng là Thẩm Vạn Kỳ cơ mà, nếu gã ta chịu ngoan ngoãn không giở trò đùa người thì Lam Tư Ngộ mới nghi ngờ gã ta có phải bị nhân cách khác cắn nuốt rồi hay không.
Tịch Mộ đang suy nghĩ, "Bỏ qua nhân tố không ổn định là nhân cách chính, vậy thì giữa Lý Bạch Bạch và Thẩm Vạn Kỳ sẽ có một người là kẻ phản bội và một người là tên trộm."
"Anh có đáp án chưa?"
Tịch Mộ cúi đầu, "Trước kia tôi chỉ là nghi ngờ, bây giờ thì, tôi có thể xác định."
Lam Tư Ngộ trông chờ đáp án của anh.
"Nếu không phải là nhân cách chính ngụy trang, vậy thì Lý Bạch Bạch là kẻ phản bội và Thẩm Vạn Kỳ là tên trộm." Tịch Mộ chắc chắn.
Cuối cùng thì hôm nay manh mối đã quy về chung một đường.
Lúc anh báo cáo cho Chu Lập Chí rằng Lý Bạch Bạch nói dối anh, thế nhưng Chu Lập Chí cũng không bận tâm cho lắm. Tại sao, bởi vì ông ta đã biết chuyện Lý Bạch Bạch sẽ nói dối từ lâu, mà lời nói dối kia chính là cô ta đã giúp đỡ Chu Lập Chí, g**t ch*t Lam Tư Ngộ.
Mỗi một nhân cách đều không ngần ngại mà cho anh xem manh mối Lam Tư Ngộ để lại, ngoại trừ Lý Bạch Bạch. Lam Tư Ngộ nhất định đã viết gì đó mà Lý Bạch Bạch không thể để cho người khác thấy.
Mà quan trọng nhất là, lý do anh biết được thân phận của kẻ phản bội là do được Ngụy Tri thục nhắc nhở.
Quyển sách ngày đó Ngụy Tri Thục đưa anh có tên là Người Phụ Nữ Nhảy Nhót.
Trong tất cả các nhân cách chỉ có duy nhất một người mang giới tính nữ.
Ngạo mạn, bạo lực, tham lam, lười biếng và tham ăn.
Người không hài lòng với tình trạng hiện tại nhất chính làm tham ăn, thế nhưng Thẩm Vạn Kỳ cũng đặt lợi ích lên hàng đầu. Gã ta cho rằng nhân cách chính phải sống sót và đưa bọn họ rời khỏi đây thì mới mang đến nhiều lợi ích nhất.
Lý Bạch Bạch là tham ăn.
Tham ăn đến mức vô độ.
Muốn ăn hết mọi thứ.
Hành động dũng cảm.
Ngụy Tri Thục ám chỉ rất nhiều.
Tịch Mộ đã nghi ngờ từ lâu, chỉ là hôm nay mới chắc chắn được.
Tóm gọn lại tình huống này là thế này: Vì để được trở thành nhân cách chính, Lý Bạch Bạch đã chấp nhận lời mời của Chu Lập Chí, đưa cho ông ta cung điện ký ức của Lam Tư Ngộ một cách hoàn chính. Sau đó, Lam Tư Ngộ đã bị giết hại dưới tình thế chẳng biết gì cả.
Sau này, Chu Lập Chí bội ước, ông ta nâng đỡ nhân cách nhỏ yếu nhất và từ bỏ Lý Bạch Bạch.
Không có nhân cách chính, thế lực mọi người đều ngang nhau, gần như là đánh cờ với nhau.
Thế nhưng, nhân cách chính có thể còn sống.
Sau khi Lý Bạch Bạch biết được nhân cách chính còn sống thì sợ bị trả thù, vì vậy đã bày ra trò đi tìm nhân cách chính này. Cô ta muốn g**t ch*t hắn ngay lúc nhân cách chính nhỏ bé yếu ớt nhất.
"Tất nhiên tôi có thể chắc chắn cô ta là kẻ phản bội còn bởi vì lời Thẩm Vạn Kỳ nói, người kia quá hiểu tác dụng của thứ mà nhân cách chính đã trộm đi, điều này chứng minh cô ta rất quan tâm đến nó."
Lam Tư Ngộ vừa nghe vừa gật đầu. "Hợp lý đấy."
"Còn lại, một vấn đề cuối cùng." Tịch Mộ giơ ngón trỏ ra.
"Nhân cách chính rốt cục trốn sau ai trong hai người bọn họ?" Lam Tư Ngộ nói tiếp.
Tịch Mộ ngừng một chút, anh không muốn đoán mò, thế nhưng anh vẫn thuận theo nội tâm mình chỉ tay về phía Lam Tư Ngộ. "Người khả nghi có ba người, kể cả cậu."
Lam Tư Ngộ sửng sốt một chút.
Gần như trước giờ cậu ta chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ trở thành đối tượng nghi ngờ của Tịch Mộ.
Tịch Mộ kiên trì chỉ vào cậu ta mà không chớp mắt một cái.
Lam Tư Ngộ cười cười, kéo ngón trỏ của anh xuống, "Tôi thề là không phải tôi, ký ức đầu tiên của tôi là ở phòng thí nghiệm, tôi không hề lừa anh. Nếu anh nghi ngờ tôi, vậy tôi nguyện ý để anh vào cung điện ký ức của tôi xác nhận lời tôi nói nhé."
Tịch Mộ buông tay xuống, anh nhìn Lam Tư Ngộ, cảm xúc trong lòng loạn cả lên.
Vài năm sau, cuối cùng Tịch Mộ cũng hiểu cảm xúc rối loạn khi đó là thế nào.
Một mặt anh ép mình phải tin Lam Tư Ngộ, dù thế nào đi nữa cũng phải tin cậu ta.
Thế nhưng mặt khác, trong lòng anh có một loại trực giác.
Chuyện này không đơn giản như vậy.
Ngày ấy, chỉ trong thoáng này, Tịch Mộ đã gần như muốn thuận theo nội tâm mà nghi ngờ Lam Tư Ngộ, anh muốn đặt mọi thứ lên bàn cân để tính toán khả năng Lam Tư Ngộ có thể là nhân cách chính. Anh muốn bắt đầu lại trò chơi này cho đến khi tìm ra được đáp án hoàn mỹ mới thôi. Trái tim anh có thể bình tĩnh lại, thế nhưng điều khiến anh không ngờ đó là Lam Tư Ngộ vươn tay, ôm anh vào lòng. "Hãy chọn tôi đi."
Cái ôm ấm áp, giọng điệu nhẹ nhàng.
Nhỏ bé, bất lực, đáng thương... Nhân cách nọ đang đầu độc một vị bác sĩ vốn có thể đưa ra quyết định đúng đắn.
Tịch Mộ nhìn Lam Tư Ngộ trước mặt bắt đầu lung lay.
Hết chương 41.
Edit: Dạo gần đây tui bận vụ chuyển trọ và thi Toeic nữa nên không có thời gian đăng chương dù tồn trong máy lâu rồi:v. Qua thời gian nữa tui sẽ chăm chỉ đăng lại. ehhe.
 
Back
Top Dưới