Ngôn Tình Hôm Nay Ngọt Ngào

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Ngọt Ngào
Chương 20: 20: Hẹn Hò


Vào buổi sáng, cổ họng Tống Thư Uyển hơi đau, như sắp cảm, Lệnh Văn Sâm mua thuốc cho bà rồi để bà ở nhà nghỉ ngơi, không cần cùng ông đi xử lý mấy chuyện lung tung rối loạn.

Tống Thư Uyển uống thuốc xong, ngủ một lúc rồi rời giường đi giặt quần áo.
Tuy rằng Lệnh Văn Sâm đau lòng bà, dặn dò bà không cần giặt, cứ để đấy chờ ông về rồi giặt nhưng ông có quá nhiều chuyện phiền lòng, bà muốn thay ông gánh vác một ít.
Hai vợ chồng đều là lần đầu tiên sống những ngày tháng khổ cực, trước kia, mười đầu ngón tay của bà chưa từng dính nước, sau này không còn người giúp việc nữa, bà phải tự mình học làm việc nhà.

Tống Thư Uyển mới vừa đem quần áo bỏ vào thau giặt đồ, liền nghe được tiếng đập cửa.
Bà đi đến bên cạnh cửa, thông qua mắt mèo nhìn ra, chỉ thấy bên ngoài là Trần Bồi Ngọc cùng Tống Khả Nghiên, đằng sau còn có tài xế của Tống gia, hai tay tài xế cầm khoảng 7-8 túi giấy
“Sao hai người lại đến đây?” Tống Thư Uyển mở cửa cho bọn họ vào, “Hai người ngồi đợi một lúc để chị đi pha trà.”
Lần trước Trần Bồi Ngọc đến Lệnh gia chỉ trích Lệnh Điềm, trong lòng Tống Thư Uyển cũng chẳng vui vẻ gì nhưng Tống Thụ Chương là em trai ruột của bà, cũng không thể chỉ vì một hai câu mà hoàn toàn xé rách mặt cùng người em dâu này.

Trần Bồi Ngọc cùng Tống Khả Nghiên ngồi ở trên ghế dài bằng gỗ, đánh giá căn phòng trước mặt.
Hai phòng ngủ một phòng khách, tổng diện tích chắc không được 50m2, trang hoàng đơn giản, vỏ của điều hòa ngoài phòng khách đã vàng ố, TV còn không có.

Trần Bồi Ngọc ghét bỏ mà bĩu môi, nhìn về phía Tống Thư Uyển đang pha trà.

Đã từng hào môn phu nhân, hiện tại lại lưu lại tới mức phải ở nơi chật hợp như này, lại còn phải tự mình pha trà cho khách.

“Chị, hai người thuê cái nhà này bao nhiêu tiền?” Trần Bồi Ngọc hỏi.
Tống Thư Uyển đem lá trà thả vào ấm, bình tĩnh mà nói: “Hai ngàn một tháng.”
Trần Bồi Ngọc: “Nếu là không đủ tiền trả tiền thuê nhà, chị có thể nói với em, tuy rằng không thể giúp nhà chị việc gì lớn nhưng khoản tiền này thì chúng em vẫn lấy ra được.”
Động tác của Tống Thư Uyển hơi ngừng lại, không nói gì.
Hiện tại tình huống của Lệnh gia như nào, chẳng lẽ trong lòng Trần Bồi Ngọc không biết sao?
Nhất định phải chờ bà mở miệng nhờ vả?
Tống Khả Nghiên nhìn về phía hai cánh cửa đóng chặt, hỏi: “Bác ơi, chị họ đâu? Chị ấy không ở nhà sao?”
Tống Thư Uyển lấy ra hai cái chén sạch: “Điềm Điềm ra ngoài chơi cùng bạn.”
Trần Bồi Ngọc “Hừ” một tiếng: “Con bé còn có tâm trạng đi chơi à?”
Lời ngầm chính là Lệnh Điềm không tim không phổi.
“Cứ ngồi buồn rầu ở nhà cũng không là được gì nên chị bảo con bé ra ngoài giải sầu.”
Trong lòng Tống Thư Uyển đã có chút không vui, đem trà ngon đã pha đến, đưa đến trước mặt hai mẹ con nhà Trần Bồi Ngọc.

Trần Bồi Ngọc liếc mắt một, thầm nghĩ không biết cái này là dùng loại trà rẻ tiền gì, ngay cả chén trà cũng không chạm vào.
Tống Khả Nghiên tự nhiên cũng không uống, nói: “Bác, sao hai ngày nay cháu lại không gọi điện thoại được cho chị họ.”
Tống Thư Uyển không định để cho hai người quấy rầy Lệnh Điềm, qua loa đáp lại một câu: “Chắc tại nơi này tương đối hẻo lánh, tín hiệu không tốt lắm.”
Tống Khả Nghiên nghe thế thì không hỏi tiếp, Trần Bồi Ngọc sai tài xế đem đồ vật đặt ở trên bàn trà: “Chị, nghe nói thân thể chị không thoải mái nên em cũng Nghiên Nghiên tới đây thăm chị, thuận tiện đem một ít đồ cho chị và Điềm Điềm.”
Tống Thư Uyển nhìn mấy cái túi giấy kia, bên ngoài đều in logo của thương hiệu lớn.

“Người tới là được, không cần mang thứ gì.” Bọn họ hiện tại cần nhất chính là tiền, thương hiệu lớn gì đó bọn họ không xứng với.
Trần Bồi Ngọc: “Đây đều là quần áo tặng cho chị và Điềm Điềm.”
Tống Khả Nghiên mở một cái túi, lấy ra một chiếc váy, “Bác, bác xem cái váy này đẹp như vậy, cháu mới chỉ mặc có hai lần, hiện tại không còn thích nữa, để lại cho chị họ mặc đi.”
Tống Thư Uyển sửng sốt, nhìn Tống Khả Nghiên: “Cháu đã mặc rồi?”
“Chỉ mới mặc hai lần mà thôi, vẫn còn mới.” Tống Khả Nghiên cười khanh khách mà nói, “Dáng người cháu và chị họ không sai biệt lắm, nhất định chị sẽ mặc được.”
Tống Thư Uyển chỉ vào cái túi khác trên bàn trà: “Đây đều là quần áo cháu đã mặc?”
“Không phải.” Trần Bồi Ngọc nói, “Còn có một ít là quần áo cũ của em, chị, quần áo của em hẳn lại chị mặc cũng rất hợp.”
Tống Thư Uyển quay mặt đi, chậm rãi hít một hơi, nói: “Hai người cầm về đi thôi, quần áo của chúng tôi vẫn còn đủ mặc, không cần chỗ quần áo này.”
“Chị không cần nhưng Điềm Điềm cần.” Trần Bồi Ngọc nói, “Ngày mai phải đi học, Điềm Điềm rốt cuộc cũng từng là đại tiểu thư cẩm y ngọc thực lại thích xinh đẹp, cũng không thể để cho con bé mặc đồ bán ở vỉa hè đến trường được.”
“Mặc đồ vỉa hè thì làm sao?” Tống Thư Uyển ngữ khí trầm tĩnh, “Chỉ cần quần áo sạch sẽ, tâm cũng sạch sẽ thì sẽ không bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ.”
Trần Bồi Ngọc sắc mặt có chút khó coi: “Đây đều là thương hiệu lớn, em đặc biệt đem đến đây, chị không cần?”
“Đem đi đi, toàn bộ lấy về đi.” Tống Thư Uyển đỡ cái trán, “Hiện tại tôi hơi nhức đầu, muốn nghỉ ngơi một chút.”
Hai mẹ con bị hạ lệnh đuổi khách, Trần Bồi Ngọc một bên xuống lầu một bên mắng: “Đưa than ngày tuyết còn bị ghét bỏ, Tống Thư Uyển thật là không biết tốt xấu.”
“Không cảm kích thì thôi.” Tống Khả Nghiên cười nhạo một tiếng, “Ngày mai để Lệnh Điềm đến trường bị người khác chế giễu đi.”
Đi đến dưới lầu, Trần Bồi Ngọc nói với tài xế: “Đem chỗ quần áo này vứt hết vào thùng rác đi.”
Dù sao cũng là quần áo không mặc lại, cầm về cũng thấy chướng mắt.
Đọc tại Wattpad chính chủ @Azkieu.

-
Lan Đình – Bến sông Tô Hà.
Lệnh Điềm ngủ trưa một giấc, đến khi tỉnh lại đã là 3 giờ chiều, cô nhớ tới buổi hẹn hò tối nay, lập tức xuống giường bắt đầu gội đầu, trang điểm, làm tóc,...
Vết sẹo trên cánh tay và đùi của cô chưa tróc vảy, cuối cùng chỉ có thể chọn một cái váy liền màu trắng chiết eo có tay áo đèn lồng để mặc.
Lệnh Điềm đi xuống tầng, dì Tần đang xem TV ở phòng nghe được tiếng động, vội vàng đứng dậy nhìn về thiếu nữ đang đi xuống.

Dáng vẻ của cô rất đẹp, đường vai cổ tuyệt đẹp như thiên nga, eo thon tới mức chỉ một tay đã có thể ôm hết.

Khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, sống mũi thẳng tắp, môi hồng răng trắng, ánh mắt như nước, mái tóc màu hạt dẻ nhạt nửa búi nửa thả, lộ ra chiếc khuyên tai ngọc trai điểm xuyết ở trên vành tai.

“Lệnh tiểu thư, cô định ra ngoài sao?” Dì Tần hỏi.
“Muộn một chút mới đi.” Lệnh Điềm vịn vào lan can cầu thang, hơi hơi mỉm cười, “Dì Tần, tôi muốn báo cho dì một tiếng, tối nay dì không cần nấu cơm cho tôi, tôi cùng A Nghiên ăn ở bên ngoài.”
Dì Tần cười ẩn ý: “Lệnh tiểu thư, đêm nay là muốn cùng tiên sinh đi hẹn hò sao?”
Nghe được từ “hẹn hò” lãng mạn này, đáy lòng Lệnh Điềm không khỏi thoát ra một tia ngọt ngào, bên môi lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, nhẹ nhàng gật đầu.
“Đúng vậy, sau khi ăn xong chúng tôi còn định đi xem phim, chắc là sẽ về hơi muộn, dì không cần hầm tổ yến cho tôi đâu.”
Phó Trầm Nghiên tan làm sớm hơn nửa tiếng, trở về đón Lệnh Điềm cùng đi ăn.
Xe dừng ở dưới tầng, người đàn ông ngồi ở ghế sau, lông mày nhíu sâu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chẳng mấy chốc, Lệnh Điềm xuất hiện ở trong tầm mắt anh.
Dáng người cô uyển chuyển nhẹ nhàng, khi nhìn về phía bên này, trên mặt hiện ra ý cười ngọt ngào, làm ánh mắt anh khó rời ra được.

Tài xế mở cửa xe cho Lệnh Điềm.
“Cảm ơn chú Trình.” Cô lên xe, ngồi vào bên cạnh anh.
Phó Trầm Nghiên ngửi được một mùi hương thanh mát nhàn nhạt, giống như một cơn gió đưa những đóa hoa cam nở rộ ở nơi xa xộc thẳng vào chóp mũi anh.

Truyện Hot
Lệnh Điềm cúi người lại gần, hôn một cái lên má anh, giọng nói vừa mềm mại vừa ngọt ngào dừng ở bên tai anh: “Chồng ơi ——”
Trái tim Phó Trầm Nghiên nóng lên, nhịn không được mà nắm lấy tay cô.
Anh nhìn cô, để ý tới cách trang điểm mắt của cô, Hắn nhìn nàng, chú ý tới nàng mắt trang, phấn mắt cao cấp đánh nhẹ nhàng, ở giữa mí mắt điểm phấn nhũ lấp lánh, đuôi mắt kẻ một đường eyeliner mảnh tinh tế, má hồng quét nhẹ, trên môi đánh một lớp son tint màu mật đào, thoạt nhìn rất non mềm.

Trong mắt Phó Trầm Nghiên lộ ra vẻ dịu dàng, tiếng nói hàm chứa ý cười: “Hôm nay thật xinh đẹp.”
Lệnh Điềm vô cùng vui vẻ, trên mặt toát ra vài phần thẹn thùng, lại lần nữa ghé lại gần, hôn anh một cái: “Cảm ơn.”
Tài xế khởi động xe, vững vàng mà lái ra ngoài Lan Đình.
Ngón tay thon dài của Phó Trầm Nghiên luồn vào giữa các ngón tay của Lệnh Điềm, nhẹ nhàng hỏi: “Lịch sử trò chuyện đã cất lại chưa?”
Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền đến tận tim của Lệnh Điềm, cô cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, “Đã cất kỹ rồi.”
Phó Trầm Nghiên: “Có vừa lòng không?”
Lệnh Điềm gật gật đầu: “Vừa lòng.”

Nhắc tới lịch sử trò chuyện, cô không khỏi nghĩ tới cái chữ làm tim cô đập loạn nhịp kia, trên mặt hơi nóng lên.

Cô liếc mắt nhìn Phó Trầm Nghiên một cái, nhẹ giọng nói: “Chồng ơi, hình như em chưa thấy anh gọi em là ——”
Cô dừng lại, có lẽ là bởi vì có tài xế ở đây nên cô hơi xấu hổ, không dám nói ra.
Phó Trầm Nghiên nghiêng người nhìn cô: “Sao thế”
Lệnh Điềm lắc đầu: “Không có gì.”
Phó Trầm Nghiên lại cúi người tới gần, môi mỏng kề sát bên tai cô, truy vấn: “Chưa thấy tôi gọi em là gì?”
Giọng anh trầm thấp, mang theo từ tính khiến tai Lệnh Điềm tê dại, nhịp tim trong nháy mắt đập nhanh hơn nửa nhịp, cô hơi nghiêng đầu: “Buổi tối về nhà sẽ nói với anh.”
Tầm mắt Phó Trầm Nghiên quét qua đôi tai phiếm hồng của cô, thấp giọng mà cười một chút: “Được, buổi tối về nhà lại nói.”
Đọc tại Wattpad chính chủ @Azkieu.

-
Địa điểm dùng cơm đêm nay là nhà hàng nổi tiếng ở Kinh Thị, rất khó đặt bàn.

Lần trước Lệnh Điểm muốn cùng Tư Thấm tới đây ăn nhưng khi gọi đặt bàn lại được báo là cả năm nay đều đã kín lịch.
Nhưng khi Lệnh Điềm nắm tay Phó Trầm Nghiên đi vào nhà hàng lại phát hiện nhà hàng lớn như này mà không có lấy một vị khách.
Hiển nhiên là đã được bao trọn.
Đêm nay, là bữa tối dưới ánh nến của một mình cô và Phó Trầm Nghiên.
Một chiếc khăn bằng vải lanh màu trơn sạch sẽ, phẳng phiu trải trên bàn ăn được tô điểm bởi những cánh hoa hồng rải ngẫu nhiên, cánh hoa mới được hái xuống tươi tắn, viền ngoài màu hồng nhạt.
Giá nến cao thấp đan xen, ánh sáng mờ ảo khiến xung quanh như được bao bọc bởi một lớp kính dịu nhẹ.

Đôi mắt của Lệnh Điềm sáng lên, phải chiếu ánh đèn lung linh và người đàn ông điển trai ở đối diện.
Phó Trầm Nghiên nâng ly, chạm nhẹ vào ly của cô.
Rượu màu hổ phách lắc lư theo hình vòng cung đẹp mắt được đựng trong ly đế cao, tỏa ra hơi rượu ngọt nhẹ, sau đó được môi đỏ của thiếu nữ nhấm nháp đồng thời cũng chảy xuống cổ họng của người đàn ông.

Sau khi bữa tối dưới ánh nến kết thúc, Phó Trầm Nghiên đưa Lệnh Điềm đi xem phim.

Rạp chiếu phim ở gần nhà hàng vừa nãy, Vu Dã đã đặt trước cho họ hai tấm vé, là một bộ phim tình cảm.

Trong rạp phim đều là các cặp đôi trẻ tuôi.

Ánh đèn trong phòng tối dần, phim chính thức bắt đầu.
Lệnh Điềm ôm trong lòng một hộp bỏng ngô, thi thoảng lại đút cho Phó Trầm Nghiên.

Nàng xem rất nghiêm túc, cầm lên một hạt bỏng ngô thơm ngọt bỏ vào miệng rồi lại lấy một hạt khác đưa đến bên môi Phó Trầm Nghiên, anh còn chưa kịp ăn thì cô đã quay lại nhìn màn hình lớn.

Phó Trầm Nghiên nhìn cô một cái, chỉ thấy ánh sáng và bóng tối lập lờ trong đôi mắt trong trẻo của cô.

Đáy mắt anh lóe lên một loại cảm xúc khó giải thích, trong lúc ăn bỏng ngô, đưa cả đầu ngón tay của cô vào miệng.

Đầu ngón tay đột nhiên truyền đến cảm giác nóng ướt, Lệnh Điềm theo bản năng chuyển mắt, nhìn thấy đầu ngón tay của mình thế mà lại đang ở giữa môi người đàn ông, đôi mắt hạnh của cô hơi trợn lên, vội vàng rút tay lại.

Phó Trầm Nghiên tựa hồ như bây giờ mới phản ứng kịp, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không để ý.”
Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác vừa nãy, có chút nóng, còn hơi tê dại, lông mi Lệnh Điềm khẽ run lên, lắc đầu nói: “Không sao.”
Lúc sau khi đút bỏng ngô cho Phó Trầm Nghiên, cô đợi đến khi anh ăn xong mới quay lại nhìn màn hình.
Phim tình cảm không thể thiếu những cảnh mập mờ, tình tiết của bộ phim này phát triển rất nhanh, mới chiếu chưa được 1/3 thời lượng mà nam nữ chính đã hôn nhau, môi lưỡi giao triền, cực kỳ kịch liệt, thậm chí khi tách ra nước bọt còn kéo thành sợi.

Lệnh Điềm xem đến đỏ nừng cả mặt.
Điều khiến cô ngại ngùng hơn nữa chính là mấy đôi tình nhân xung quanh có lẽ là bị cảnh trong phim k*ch th*ch, hôn nhau say đắm như chỗ không người.

Lúc này, cánh tay Phó Trầm Nghiên đột nhiên vòng ra sau lưng cô, ôm lấy vai cô.

Hơi ấm từ lòng bàn tay anh hình như nóng hơn bình thường một chút, đầu quả tim Lệnh Điềm run lên, quay đầu nhìn anh.

Ở dưới ánh sáng mập mờ, cô thoáng thấy trong đôi mắt lạnh nhạt của anh ẩn chứa một tia lửa.

m thanh ái muội xung quanh vang lên không ngừng, càng ngày càng rõ ràng hơn.

Bầu không khí như này mà không làm gì, có vẻ hơi có lỗi với tình hình xung quanh.

Phó Trầm Nghiên dần dần sát lại gần cô, tim Lệnh Điềm đập càng ngày càng nhanh.

Hơi thở của anh đến gần, bàn tay của anh cũng từ vai lướt lên trên, vuốt v e sau gáy cô.

Giống như có dòng điện chạy qua, Lệnh Điềm mẫn cảm mà run một chút, cảm giác như bị hơi thở của anh bao vây.

Môi hai người áp vào nhau, hai người hôn qua rất nhiều lần nhưng lần này tim Lệnh Điềm lại đập dồn dập như nhịp trống, cả người cứng đờ.
Phó Trầm Nghiên không hôn như chuồn chuồn lướt như ngày thường, anh dừng ở trên môi cô một giây rồi hai giây...
Bàn tay của anh vuốt v e làn da sau cổ cô rồi đột nhiên ngậm lấy cánh môi non mềm.

.
 
Hôm Nay Ngọt Ngào
Chương 21: 21: Để Tôi Cắn Lại


Trong nháy mắt, âm thanh từ bốn phía giống như biến mất, chỉ còn có nhịp tim của Lệnh Điềm đập như tiếng trống, thình thịch, thình thịch, đinh tai nhức óc.
Phó Trầm Nghiên hơi nghiêng đầu, giữ lấy cánh môi cô, nhẹ nhàng c*n m*t.
Hơi thở của anh nóng rực, phả vào bên môi cô, hóa thành từng đợt sóng nhiệt khiến da thịt Lệnh Điềm như bị lửa thiêu đốt, cả người sắp bốc cháy.
Phó Trầm Nghiên thoáng buông cánh môi cô ra, đầu lưỡi ẩm ướt lướt qua môi cô không nhanh không chậm, giống như không thỏa mãn, muốn xâm nhập vào trong cùng cô dây dưa.
Lệnh Điềm rất thích người đàn ông trước mặt, luôn mong đợi anh hôn cô như lúc này nhưng đến lúc chuyện thực sự xảy ra, cô lại lo lắng đến mức không biết làm gì.
Bàn tay còn lại của Phó Trầm Nghiên vuốt v e gương mặt cô, đầu lưỡi muốn cạy cánh môi cô ra.

Thân thể của cô cứng đờ, hộp bỏng ngô lớn đang ôm trong lòng bỗng rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng “bịch”.
Lệnh Điềm giật mình một cái, đẩy Phó Trầm Nghiên ra.
Động tĩnh bên này có hơi lớn, mấy đôi tình nhân đang hôn nhau xung quanh bị gián đoạn, theo tiếng động mà nhìn qua.
Đối mặt với những ánh mắt nhìn chằm chằm mình, gương mặt Lệnh Điềm như bị thiêu rụi, nhỏ giọng nói: “Rất xin lỗi.”
Chàng trai ngồi hàng trước quay đầu lại thấy nhìn thấy Lệnh Điềm lớn lên xinh đẹp như vậy, nhịn không được mà nhìn thêm vài lần, lập tức bị bạn gái đang ngồi cạnh dùng tay kéo về.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Bạn trai người ta đẹp trai hơn anh gấp một vạn lần mà em còn không nhìn!”
“Em yêu, đừng nóng giận, trong mắt anh chỉ có mình em thôi.” Chàng trai vừa dỗ vừa hôn xuống, cô gái kia đang rất tức giận, dùng sức đẩy cậu ta ra, cầm lấy túi xách lên rồi đi ra ngoài, chàng trai thấy thế vội vàng đuổi theo.
Lệnh Điềm cảm thấy rất xấu hổ, trên mặt nóng rát.
Hộp bỏng ngô rơi ra hơn phân nửa, trước mặt chỗ ngồi của hai người là một mảng hỗn độn.
“Không sao, đợi hết phim để nhân viên tới dọn dẹp một chút là được.” Phó Trầm Nghiên nắm lấy tay Lệnh Điềm, thấp giọng trấn an, “Đừng lo lắng.”
“Để em tự dọn.” Lệnh Điềm lấy từ trong túi xách ra một túi khăn giấy, rút ra một tờ, ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy nhặt từng hạt bỏng ngô rơi trên mặt đất cho vào hộp.
Đây là do cô lo lắng sau khi chiếu xong, mọi người đi qua sẽ không cẩn thận dẫm trúng cũng là mượn cơ hội này để giảm bớt tình trạng xấu hổ như hiện tại.
Phó Trầm Nghiên cũng ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ tay của cô, “Để anh, em cứ ngồi đi.”
Lệnh Điềm ngước mắt, cho dù là ở nơi thiếu sáng cũng có thể nhìn thấy một vệt ám muội màu hồng dính trên môi anh, cô bất giác nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy...

Hai tai Lệnh Điềm nóng lên, vội vàng rút một tờ giấy khác ra, nhẹ nhàng lau dấu vết trên môi anh.
Cô nhỏ giọng nói: “Chúng ta cùng nhau nhặt, như vậy sẽ nhanh hơn một chút.”
Phó Trầm Nghiên không có ý kiến gì, hai người rất nhanh đã nhặt sạch bỏng ngô rơi đầy đất.
Đến khi ngồi lại trên ghế, tim Lệnh Điềm đã đập như bình thường nhưng do đã bỏ lỡ quá nhiều tình tiết nên cô không còn hứng thú xem phim tiếp nữa.
Phó Trầm Nghiên nhìn cô một cái, thấp giọng hỏi: “Muốn về sao?”
“Vâng.” Lệnh Điềm gật đầu, khóe mắt cong nhẹ lên, giống như vầng trăng non nhỏ.
Cô cái gì cũng chưa nói nhưng anh đã biết trong lòng cô nghĩ gì, đây có tính là tâm linh tương thông không?
Ở trên đường về Lan Đình, Lệnh Điềm dựa đầu vào vai Phó Trầm Nghiên, nghĩ đến cô gái giận dỗi bạn trai nên bỏ đi lúc nãy, nhịn không được nói: “Chồng ơi, có phải có rất nhiều người đàn ông đều rất trăng hoa, đứng núi này trông núi nọ.”
Lệnh Văn Sâm cùng Tống Thư Uyển tình cảm rất tốt, rất ân ái khiến cô vẫn luôn tin tưởng trên đời này có tình yêu một lòng một dạ, có hôn nhân lâu lâu dài dài.
Nhưng dường như thái độ bình thường trong tình cảm không phải là chung thủy mà là chân trong chân ngoài mới đúng.
Từ nhỏ đến lớn, cô thường xuyên nghe được những câu chuyện về sự phản bội.
Ở trong cái thế giới ngập đầy vàng son này, muốn cái gì cũng đều có dễ như như bàn tay, người chủ động nhào vào trong ngực quá nhiều, có rất ít người có thể đứng vững trước cám dỗ...!
Cha của Tư Thấm gần đây cũng bị phát hiện là ngoại tình, còn có cha của Phó Trầm Nghiên năm đó cũng là cùng thư ký của mình dan díu nên mới có đứa con riêng là Phó Trầm Nghiên.
Nghe nói, hiện tại Phó Bách Nguyên vẫn thay tình nhân như thay áo, mà sau khi Phó Thanh Lê chết, tâm Triệu Nguyệt Tư cũng như đã chết, chỉ cần Phó Bách Nguyên đừng quá mức, bà đều mở một mắt nhắm một mắt.
Lệnh Điềm ngồi thẳng dậy, nhìn Phó Trầm Nghiên, ngữ khí chắc chắn mà nói thêm một câu: “Đương nhiên, anh là ngoại lệ.”
Phó Trầm Nghiên nhìn thẳng vào mắt cô, im lặng một chút rồi nói: “Thật ra anh cũng rất hoa tâm.”
Không khí đột nhiên yên tĩnh.

||||| Truyện đề cử: Chứng Bệnh |||||
Lệnh Điềm sửng sốt, trên mặt hiện lên vẻ mờ mịt khó hiểu, cô hoài nghi liệu có phải mình nghe nhầm hay không, cánh môi run rẩy: “Anh...”
“Bởi vì mỗi một dáng vẻ của em...” Phó Trầm Nghiên ngắt lời Lệnh Điềm, bàn tay ấm áp xoa lên gương mặt cô, nhìn cô thật sâu, “Anh đều rất thích.”

Lệnh Điềm lại lần nữa giật mình, sau khi phản ứng lại, đáy mắt hiện lên ý cười, đột nhiên tiến lại gần, há miệng cắn một cái trên cổ người đàn ông.
Cô không nỡ dùng sức, không để lại dấu răng, yết hầu của Phó Trầm Nghiên lên xuống, trong mắt ẩn chứa một tia ám muội.
“Thiếu chút nữa thì em đã khóc rồi.” Lệnh Điềm tròn mắt nhìn anh, môi hơi chu lên, ngữ khí hờn dỗi, “Chồng, về sau anh không được nói chuyện kiểu đó đâu.”
Phó Trầm Nghiên dịu dàng đáp: “Được”
Lệnh Điềm duỗi tay hướng về phía cổ anh, đầu ngón tay xoa nhẹ chỗ mình vừa cắn, nhẹ giọng hỏi: “Có đau không anh?”
“Hơi đau.” Bàn tay của Phó Trầm Nghiên bắt lấy cổ tay cô, không cho cô chạm vào, “Đừng động.”
Lệnh Điềm hoảng sợ: “Thật sao? Lúc cắn em cũng không dùng sức mà...”
Phó Trầm Nghiên hơi hơi gật đầu: “Thật.”
“Xin lỗi, em không cố ý.” Lệnh Điềm vội vàng ghé sát vào anh, “Chồng ơi, để em thổi cho anh, thổi một chút là sẽ không đau.”
Cô nghiêng người bám vào vai anh, nhẹ nhàng mà thổi lên cổ anh.
Làn gió thổi qua, trong nháy mắt trên da thịt sinh ra cảm giác nóng bỏng, giống như có vô số dòng điện nhỏ chạy qua, Phó Trầm Nghiên kéo cô vào trong lòng: “Không có tác dụng.”
Lệnh Điềm nhỏ giọng: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Ánh mắt Phó Trầm Nghiên dừng trên chiếc cổ thon dài của cô, trắng nõn non mịn, ẩn ẩn có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh lá, ánh mắt anh tối dần: “Để anh cắn lại một cái.”
Đây là muốn ăn miếng trả miếng?
Thấy anh không giống như đang nói đùa, Lệnh Điềm ngoan ngoãn vén tóc sang một bên, để lộ ra cần cổ trắng nõn, cô nhắm mắt lại: “Anh...!cắn nhẹ một chút, em sợ đau.”
Phó Trầm Nghiên duỗi tay ấn nút kéo tấm ngăn lên, tấm ngăn ở giữa xe chậm rãi nâng lên, tài xế phía trước chuyên tâm lái xe, hai mắt nhìn thẳng.
Lệnh Điềm cảm giác được hormone nam tính tới gần, hơi thở nóng ẩm phả vào da thịt cô, giống như có con kiến bò qua, vừa ngứa vừa tê.
Mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt quanh quẩn bên chóp mũi, lông mi cô khẽ run lên, nhẹ giọng thúc giục: “Chồng ơi, anh cắn nhanh lên.”
Hơi thở của anh lại phả vào bên tai cô, giọng nói hơi khàn: “Điềm Điềm, em thơm quá.”
Lệnh Điềm mở mắt ra, gương mặt tuấn tú của người đàn ông gần ngay trước mặt.

Đối diện với ánh mắt có chút u ám của anh, gương mặt Lệnh Điềm đỏ lên, nhỏ giọng hỏi: “Anh còn muốn cắn hay không...!A!”
Lời còn chưa dứt, Phó Trầm Nghiên đã cúi đầu cắn lên cổ cô.
Trong nháy mắt, đôi mắt Lệnh Điềm hơi mở, trong đầu nổ tung một mảnh pháo hoa, cảm giác tê dại từ chỗ bị cắn lan ra, khiến cô không nhịn được mà kêu thành tiếng.
Cô theo bản năng mà né tránh Phó Trầm Nghiên, dịch bả vai lui vào một góc, lưng chạm vào cửa xe, giống như chú nai con bị kinh hãi, ánh mắt xinh đẹp mang theo một chút bất an.
Kỳ thật vừa rồi anh cũng không dùng sức, nhưng lúc môi anh dán lên cổ cô, khi hàm răng vừa chạm vào làn da cô, Lệnh Điềm cảm thấy bản thân giống hệt con thỏ nhỏ bị sói xám ngậm trong miệng, vừa đáng thương vừa bất lực, rất có khả năng giây tiếp theo sẽ bị anh ăn luôn vào bụng.
Nhìn dáng vẻ này của cô, Phó Trầm Nghiên bật cười: “Cũng không phải thật sự muốn ăn em, em sợ cái gì?”
Anh duỗi tay kéo cô lại gần, ôm vào trong lòng: “Gan nhỏ như vậy?”
Lệnh Điềm ổn định lại tinh thần, cậy mạnh nói: “Em mới không sợ.”
“Phải không?” Đầu ngón tay Phó Trầm Nghiên xẹt qua cổ cô, “Vậy để anh cắn thêm một lần?”
Lệnh Điềm nghe thế thì cứng đờ, lắc đầu: “Em cắn anh một lần, anh cắn em một lần, vậy là hòa rồi.”
Phó Trầm Nghiên ghé vào bên tai cô, thấp giọng nói: “Có qua có lại, anh không ngại để em cắn thêm vài lần.”
Lệnh Điềm ngơ ngác, loại chuyện như cắn cổ này mà cũng muốn có qua có lại sao? Hai người cũng đâu phải là ma cà rồng!
Phó Trầm Nghiên nhẹ nhàng mà cười, giúp cô vén gọn lọn tóc đang vương bên má, không tiếp tục trêu cô nữa.
Đọc tại Wattpad chính chủ @Azkieu.

Lúc Maybach tiến vào bãi đỗ xe ở tầng hầm Lan Đình đã là hơn 10 giờ tối, dì Tần đã đi ngủ nhưng vẫn để đèn ở phòng khách cho hai người.
Hai người đi vào phòng khách, Lệnh Điềm không có vội vã lên lầu mà ngồi xuống ghế sô pha, ngước mắt nhìn Phó Trầm Nghiên, giọng nói mềm mại: “Chồng ơi, em hơi khát.”
Phó Trầm Nghiên mới vừa cởi áo khoác ra, nghe vậy động tác ngừng lại, nói: “Đợi anh một chút.”
Anh ném áo khoác lên sô pha, đi vào phòng bếp, hai phút sau, anh cầm một ly nước ấm ra đưa cho Lệnh Điềm.
Lệnh Điềm nhận lấy, bên môi hiện ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào: “Cảm ơn chồng.”
Phó Trầm Nghiên ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô uống nước.
Lệnh Điềm chuyển mắt nhìn anh: “Chồng ơi, anh có khát không?”
“Ừ, hơi khát một chút.” Phó Trầm Nghiên nhận lấy ly nước từ tay cô, cũng không để ý trên miệng ly còn dính dấu son mà đặt môi lên vị trí lúc nãy cô uống, uống nốt nửa ly nước còn lại.
Lệnh Điềm thấy thế muốn nói lại thôi, trên mặt bỗng nhiên hơi nóng.

Phó Trầm Nghiên đem ly nước đặt ở trên bàn trà, kéo tay cô đứng dậy: “Ngày mai em có tiết học đúng không? Nên nghỉ ngơi thôi.”
“Vâng, bắt đầu lúc 8 giờ sáng.” Lệnh Điềm nhẹ nhàng thở dài, “Thật sớm nha, không nghĩ lại bắt đầu sớm như thế.”
Từ đây đến trường học của cô mất hai mươi phút đi xe, tính cả thời gian rửa mặt, ăn sáng thì muộn nhất là 7 giờ sáng cô đã phải dậy.
Phó Trầm Nghiên nhìn cô một cái: “Đừng ngủ nướng, sáng mai anh đưa em đi học.”
“Thật tốt quá!” Ánh mắt Lệnh Điềm sáng lên, cô thích nhất được ở cùng với anh, hai mươi phút còn chê ít.
Đi đến trước cầu thang, Lệnh Điềm đứng lại, vươn hai tay về phía Phó Trầm Nghiên, ngữ điệu mềm mại mà làm nũng: “Chồng ơi, anh bế em lên đi.”
Phó Trầm Nghiên không nói hai lời, cúi xuống bế cô lên.
Lệnh Điềm cùng lắm chỉ có 50kg, anh bế cô lên tầng vẫn nhẹ nhàng như thường, hơi thở không hề nặng nhọc.
Đi vào trong phòng cô, anh cúi người đặt cô lên giường, thuận thế hôn nhẹ lên môi cô.
Lệnh Điềm thoáng nhìn cuốn album đặt ở đầu giường kia, lại nghĩ tới cái gì, cô nhẹ giọng nói: “Chồng ơi.”
Phó Trầm Nghiên: “Sao thế?”
“Em chưa từng nghe thấy anh gọi em là...” Gương mặt Lệnh Điềm hơi ửng đỏ, có chút xấu hổ, “Gọi em là...”
Phó Trầm Nghiên sắc mặt không đổi mà nhìn cô: “Là gì?”
Lệnh Điềm cắn cắn môi, từ trên giường ngồi dậy, lấy cuốn album ra, cô đã đánh dấu tờ lịch sử trò chuyện kia, vừa lật đã thấy.
Cô kéo Phó Trầm Nghiên ngồi xuống, đem album mở ra, “Anh xem.”
Tầm mắt Phó Trầm Nghiên quét qua trang lịch sử trò chuyện kia vài giây, không chút để ý hỏi: “Xem cái gì?”
Lệnh Điềm nhìn nhìn anh, trong lòng bỗng nhiên thấy tủi thân.
Sao anh có thể không thấy chữ “vợ” kia?
Rõ ràng ở rạp chiếu phim bọn họ còn tâm linh tương thông, sao anh có thể không biết cô muốn nghe anh gọi là vợ?
Lệnh Điềm nhìn chằm chằm một chứ kia, duỗi tay định chỉ cho Phó Trầm Nghiên xem.

Lúc này, Phó Trầm Nghiên lại duỗi tay ôm eo cô, tiếng nói ôn nhu: “Vợ của anh muốn anh xem cái gì?”
Đầu ngón tay Lệnh Điềm run lên..
 
Hôm Nay Ngọt Ngào
Chương 22: 22: Muốn Ăn Sao


Bên ngoài cửa sổ sát đất của biệt thự cao cấp là cảnh đêm lộng lẫy nhất chốn Kinh Thị phồn hoa, ánh đèn phát ra từ dòng xe chạy dài không dứt đan chéo vào nhau tạo thành dòng sông ánh kim.

Trong nhà yên tĩnh tới mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi, trong đầu Lệnh Điều lại phảng phất như có cái gì sắp nổ tung, đầu ngón tay cô run lên, chậm chạp đưa mắt nhin người đàn ông đang ngồi cạnh mình.

"Chồng ơi, anh vừa mới nói gì thế?" Ngay khi hỏi xong, cô theo bản năng mà nín thở, lồ ng ngực nảy lên thình thịch.

"Anh nói," Phó Trầm Nghiên nhìn cô, ánh mắt chứa đầy ôn nhu, "Vợ của anh rốt cuộc muốn anh xem cái gì?"
Anh phát âm rất rõ ràng, giọng nói trầm ấm thành thục giống với bữa tối dưới ánh nến và rượu vang đỏ tối nay khiến cho lòng người phải say.
Vợ.
Tim Lệnh Điềm bị một chữ này chạm tới, bắt đầu chậm rãi nóng lên, niềm vui sướng cùng ngọt ngào hiện ra trên khóe mắt.

Bây giờ xem cái gì cũng không quan trọng nữa, gương mặt non mịn của Lệnh Điềm ửng đỏ: "Em nghe thấy rồi, anh gọi em là vợ."
Phó Trầm Nghiên: "Không thích anh gọi em như thế sao?"
"Thích!" Lệnh Điềm vội gật đầu không ngừng, duỗi tay ôm lấy eo anh, ngữ khí mềm mại mang theo vài phần làm nũng, đôi mắt sáng lấp lánh mà nhìn anh, "Em rất thích, anh gọi thêm lần nữa được không?"
Đáy mắt Phó Trầm Nghiên hiện lên ý cười, thuận theo mà ghé sát vào bên tai cô, thấp giọng gọi một tiếng: "Vợ."
Tai Lệnh Điềm cực mẫn cảm, giọng nói từ tính của anh như phảng phất mang theo cả hơi thở nóng ướt, cô theo bản năng mà muốn nghiêng đầu né tránh.
Phó Trầm Nghiên lại giơ tay giữ chặt gáy cô, hạ thấp giọng cọ xát bên tai cô: "Vợ ơi..."
Từng dòng điện đánh úp tới, tai Lệnh Điềm không ngừng tê tê dại dại, cùng với trái tim mà run lên từng nhịp.

Cô có chút không chịu nổi, dịch bả vai, cười đẩy anh ra: "Đủ rồi..."
Phó Trầm Nghiên cũng nhẹ nhàng mà cười hai tiếng, buông cô ra.
Gò má Lệnh Điềm ửng đỏ, trong lòng như có nai con đang chạy loạn, cô thực sự rất muốn cùng anh đi đăng ký, trở thành người vợ danh chính ngôn thuận của anh.

Cô hy vọng sau này trên giấy tờ của anh, ở cột vợ sẽ điền hai chữ "Lệnh Điềm".

Nhưng Lệnh Văn Sâm và Tống Thư Uyển không đồng ý, người Phó gia cũng không đồng ý......
Phó Trầm Nghiên nâng cổ tay lên, nhìn thoáng qua thời gian trên mặt đồng hồ, nói với Lệnh Điềm: "Không còn sớm, ngày mai em còn phải dậy sớm, mau tắm rửa rồi ngủ thôi?"
Đêm qua anh thức suốt đêm, trưa nay cũng chỉ ngủ nửa tiếng, lúc này đã bắt đầu buồn ngủ.

Lệnh Điềm cũng nhìn ra anh dường như có chút mệt mỏi, ngoan ngoãn gật gật đầu: "Chồng ơi, anh cũng phải nghỉ ngơi sớm một chút."
"Ừm." Phó Trầm Nghiên đứng dậy, lại nhịn không được mà nâng mặt Lệnh Điềm lên, cúi người xuống hôn lên môi cô.
Anh chạm vào môi mềm của cô khoảng hai giây, khi thấy cô bắt đầu khẩn trương thì dời đi, khóe môi hơi cong lên: "Ngủ ngon."

Lệnh Điềm còn tưởng rằng anh lại muốn...
Hai má ẩn ẩn nóng lên, tim cô đập có chút nhanh, nhẹ giọng đáp lại: "Ngủ ngon."
-
Ngày hôm sau, đồng hồ báo thức lúc 7 giờ vang lên, Lệnh Điềm thức dậy đúng giờ, sau khi cùng Phó Trầm Nghiên ăn sáng, hai người cùng nhau xuống tầng.
"Chào buổi sáng Phó tổng, chào buổi sáng Lệnh tiểu thư." Trong ánh nắng ban mai, Vu Dã đứng bên cạnh xe, hơi hơi khom người chào hỏi hai người.
Một trong những nhiệm vụ của Vu Dã là mỗi buổi sáng phải đến Lan Đình để báo cáo cho Phó Trầm Nghiên lịch trình hằng ngày trên đường đến công ty.

"Chào buổi sáng trợ lý Vu, anh vất vả rồi." Lệnh Điềm hơi mỉm cười với anh, má lúm đồng tiền nhỏ hiện ra, so với không khí lúc sáng sớm càng khiến người khác thấy vui vẻ, thoải mái.

Phó Trầm Nghiên nhìn cô một cái, đáy mắt lướt qua một cảm xúc làm người khác có thể nắm bắt.

Maybach ra khỏi Lan Đình, nhanh chóng nhập vào dòng xe cộ, theo hướng Kinh Đại mà đi.

Vu Dã ngồi ở ghế phụ, vừa lật xem tài liệu vừa báo cáo lại với Phó Trầm Nghiên.

Lệnh Điềm không có quấy rầy, cùng Phó Trầm Nghiên đan mười ngón tay vào nhau, đầu dựa vào vai anh, lẳng lặng mà chơi di động.
Hai mươi phút đi đường này có thể có anh làm bạn, cô rất vui vẻ.

Cách cổng chính Kinh Đại khoảng một trăm mét, Maybach dừng lại ở ven đường.
"Điềm Điềm, anh không tiện đưa em vào trong trường." Phó Trầm Nghiên nghiêng mắt nhìn Lệnh Điềm, "Em đi học đi, có việc gì phải gọi cho anh trước tiên."
"Vâng." Lệnh Điềm lưu luyến mà buông bàn tay ấm áp của anh ra, "Chồng ơi, em sẽ nhớ anh."
Phó Trầm Nghiên ôn nhu hôn nhẹ lên môi cô một cái, thấp giọng nói: "Anh cũng thế."
Vu Dã giúp Lệnh Điềm mở cửa, Lệnh Điềm bước xuống xe, mỗi bước đi đều tràn ngập lưu luyến mà đi vào trong trường.

Maybach dừng lại tại chỗ vài phút, mãi đến khi bóng dáng Lệnh Điềm biến mất sau cổng, mới bắt đầu rời đi..
 
Back
Top Bottom