"A!!!"
Bàn tay quỷ xanh trắng tái nhợt lạnh lẽo và ẩm ướt cứ như vừa được vớt từ dưới đáy biển lên.
Phó Tề Thanh bị nó nắm chặt cổ tay mà không đè nén nổi sự hoảng sợ và sụp đổ trong lòng.
Anh ta hất bàn tay quỷ ra, như thể đang rũ bỏ ký ức kinh hoàng nhất.
Cánh cửa phòng làm việc bất giác bị khoá trái trong lúc anh ta không hè hay biết.
Anh ta hét lên và đạp bó hoa vẫn đang nở rộ ra sang một bên, rồi cuộn mình lại dưới bệ cửa sổ đã bị khóa chặt.
Anh ta là sếp tổng, anh ta vẫn chưa rơi vào đường cùng, anh ta vẫn còn nhân viên để bóc lột!
Bó hoa nằm lăn lốc giữa đường vẫn đang phồng lên.
Giấy gói không ngừng mở toang ra như thể chứa một con quỷ bên trong, tiếng giấy bị xé rách rột rột vang vọng.
Phó Tề Thanh nhìn thấy một cánh tay, rồi hai cánh tay...
Anh ta bấm điện thoại gọi vệ sĩ.
"Đến phòng làm việc ngay lập tức!"
Đầu dây bên kia vừa bắt máy, Phó Tề Thanh đã không kịp đợi bên kia lên tiếng đã cuồng loạn ra lệnh... giống hệt như hành động anh ta thường làm đối với thư ký, vệ sĩ và nhân viên của mình: "Tôi nói hiện tại, lập tức, trong vòng hai phút phải có mặt, nếu không thì cứ đợi bị đuổi việc đi..."
Đầu dây bên kia điện thoại không có giọng nói của bất cứ ai, chỉ có tiếng dòng điện xẹt xẹt và gió biển ào ào.
Cuối cùng, cơ thể xanh trắng vặn vẹo chui ra khỏi bó hoa, Phó Tề Thanh nghe thấy giọng cười bén nhọn đầy oán hận.
Tiếng cười không phải phát ra từ loa mà là từ sau lưng anh ta!
"Tôi đến rồi đây!"
Con quỷ sau lưng đến theo mệnh lệnh của Phó Tề Thanh.
Phó Tề Thanh: ...
Phó Tề Thanh bị kích thích quá mức mà đâm ra choàng váng, lảo đảo tựa vào vách tường.
Tổ tiên...!
Đúng rồi, tổ tiên!
Trong dinh thự nhà họ Phó có một cái từ đường thờ cúng tổ tiên!
Cho dù đã được sống lại một kiếp thì Phó Tề Thanh vẫn khư khư không tin vào những chuyện phong kiến mê tín.
Nếu không thì anh ta chắc chắn cũng sẽ không dám to gan đem tổ tiên ra để bịa một câu chuyện máu chó để theo đuổi người khác như thế.
Nhưng trong thời khắc này, anh ta cuối cùng cũng bắt được tia sáng hy vọng trong cơn choáng váng sợ hãi.
Cho dù anh ta có chết, có bị đóng vào quan tài, thì cũng phải mò vào được từ đường để tìm kiếm sự che chở từ tổ tiên trước khi ngất đi!
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Phó Tề Thanh.
Anh ta cắn vào cánh tay, cố gắng tỉnh táo lại, rồi giãy giụa bò muốn bò vào từ đường.
***
Cả dinh thự nhà họ Phó lâm vào cảnh tượng hỗn loạn.
Tiếng gào thét chói tai, tiếng khóc nức nở thút thít, tiếng bước chân chạy tán loạn và chen lấn xô đẩy nhau vang vọng khắp các hành lang.
Đám quỷ quái bị trận chiêu hồn thu hút đến chạy tới chạy lui trong dinh thự.
Đám quỷ này vốn là cô hồn lang thang khắp nơi không có chỗ nương tựa, giờ được vào dinh thự nhà họ Phó thì vui vẻ chẳng khác gì được về quê.
Dinh thự nhà họ Phó nổi tiếng xa hoa, nỗi sợ hãi của con người trong đây lại tươi mới và ngon miệng, lại còn có thể giúp chúng nó tăng sức mạnh, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là chất dinh dưỡng quan trọng nhất của chúng.
Hoặc có thể là vì số mệnh của nam chính kịch bản theo đuổi vợ sấp mặt quá nghịch thiên nên tiếng gào thét của sếp Phó toả ra rất nhiều năng lượng, không chỉ nuôi dưỡng đám quỷ trong dinh thự mà còn khiến cô hồn dã quỷ trong vòng trăm dặm xung quanh vội vàng chen lấn nhau chạy đến.
Chúng nó ào đến từ bốn phương tám hướng, mừng như điên vọt vào dinh thự, vừa ngấu nghiến nỗi sợ hãi vừa chạy theo chặn đường đám người đang chạy trốn.
Đây là lò thiêu của sếp Phó, cũng là tiệc buffet BBQ của chúng quỷ!
Đám đông chạy trốn có các ngôi sao, có người vô tội bị cuốn vào, cũng có nhân viên chương trình được điều đến để sửa chữa thiết bị, và cả những thợ quay phim và ánh sáng ở lại ghi hình.
Bọn họ tự ôm lấy dụng cụ của bản thân rồi chia nhau chạy trốn tán loạn trong các hành lang.
"Hình như con ngươi của người trong tranh này biết nhúc nhích!"
"Tôi đá phải cái gì đó...
Cứu tôi với!
Đó là một cái đầu người!
Nó đang cắn ống quần tôi!"
"Tôi dùng cái bình hoa đó để đập đầu cứu cậu...
Khoan đã, sao trong bình hoa lại có một người???"
"Vừa nãy có một nữ quỷ mặc đồ trắng đuổi theo tôi...
Hả?
Sao ở đây lại có dấu chân?"
Một cô gái làm việc trong hậu trường chợt dừng bước rồi nghi ngờ nhìn phía chân tường, phía sau lớp giấy dán tường bị bong ra... là một loạt dấu chân của quỷ hiện rõ ràng trước mắt.
"Đừng để ý những chuyện này, chạy nhanh đã!"
Có người gào lên.
Lúc này cô gái mới tạm thời quên đi dấu chân không biết từ đâu ra mà chạy theo.
Quỷ trong dinh thự nhà họ Phó có cả thật lẫn giả.
Một số giả là do người của Phó Tề Thanh sắp xếp, một số lại do Dịch Vãn sắp xếp.
Thế nhưng vào lúc này, thật giả lẫn lộn, đám người đã rơi vào cơn hoảng sợ tột độ hoàn toàn không thể nào phân biệt được.
Vì thế mà đêm tối trở thành một bữa tiệc kinh dị thịnh soạn.
Nữ nhà văn co rúm lại trong một góc, ôm đầu la hét.
Lúc mọi chuyện vừa xảy ra thì cô đang ngủ, cho dù là người duy nhất có khả năng đặc biệt trong số ba "đại sư huyền học" nhưng những thứ khiến cô bị ảnh hưởng và nhìn thấy lại khác xa những gì hai kẻ lừa đảo kia thể hiện.
Cũng vì thế mà đám ma quỷ rất thích đến tìm cô.
Ví dụ như lúc đi ngang qua bức tường, người trong tranh vươn tay ra, suýt nữa thì đã kéo cô vào trong tranh rồi.
Trong lúc giãy giụa, nữ nhà văn đã bị trật chân, chỉ có thể hoảng hốt khiếp đảm mà ngồi co rúc trong góc tường.
Nữ nhà văn tuyệt vọng nghĩ: Tại sao nhà họ Phó lại có nhiều quỷ quá vậy!!!
Có chết đuối, có bị chém đầu chết, có chết đói trong rừng, còn có ba con quỷ gây gổ trong từ đường trước đó...
Trong ngôi nhà chất chồng tội ác này rốt cuộc đã có bao nhiêu người chết vậy!!!
Nữ nhà văn không biết đám quỷ này gần như đều là quỷ lang thang do trận pháp thu hút đến, đa số chúng đều được sinh ra từ khu vực quanh đây.
Một bóng trắng lướt ngang qua làm nữ nhà văn theo bản năng gào thét chói tai.
Cũng chính vào lúc này, cô nghe thấy giọng của Dịch Vãn.
"Mọi người hãy đứng dậy và đi theo tôi đến từ đường của nhà họ Phó trên tầng hai."
Giọng Dịch Vãn bình tĩnh và nhẹ nhàng nhưng lại đầy sức thuyết phục: "Đó chắc chắn là nơi an toàn nhất trong dinh thự này."
Đến lúc này nữ nhà văn mới nhận ra sự tồn tại của Dịch Vãn.
Không thể không nói, trong quá trình ở lại đây cả ngày hôm nay, Dịch Vãn đều không có chút cảm giác tồn tại nào hết.
Nhưng đến khi xảy ra chuyện thì cậu lại là người nổi bật nhất.
Hơn hẳn MC Vương chỉ giỏi chém gió, và cũng hơn hẳn Phó Tề Thanh dũng cảm và phong độ ngời ngời.
Nhưng...
"Đến từ đường?
Chẳng phải trong từ đường cũng có quỷ sao?"
Nữ nhà văn nơm nớp lo sợ nói: "Dọc đường đi có nhiều quỷ như vậy, thế chẳng phải trong từ đường còn nhiều quỷ hơn à?
Đó là nơi quỷ khí nặng nề nhất cả nhà họ Phó..."
Nữ nhà văn không hề hay biết rằng cả đám quỷ này đều là do Dịch Vãn gọi đến.
Dịch Vãn nói, "Không sao cả, mọi chuyện đều có trình tự quy luật.
Hơn nữa..."
"Sếp Phó là con cháu nhà họ Phó, linh hồn trong từ đường chắc chắn sẽ che chở cho anh ta...
Tôi đoán là Phó Tề Thanh cũng nghĩ vậy."
Một số cảnh diễn ác giả ác báo đẹp đẽ chung quy đều cần phải có... một đám người chứng kiến.
Lúc nói ra câu này, hàng mi của Dịch Vãn chợt run lên.
Dinh thự nhà họ Phó rộng lớn và tráng lệ vào ban ngày đã trở thành một sân khấu khác hoàn toàn trong đêm tối.
Hàng ngàn hàng vạn sợi dây trong suốt đan xen vào nhau.
Còn cậu thì dường như đã trở thành một đạo diễn phổ thông và kiên nhẫn, chạm vào từng sợi dây, để tất cả mọi người di chuyển đến nơi mà cậu cần.
Cậu vươn tay đỡ nữ nhà văn dậy.
Nữ nhà văn vô cùng cảm kích, nói với cậu: "Cảm ơn cậu."
"Không có gì đâu."
Dịch Vãn nói.
Ca sĩ Triệu cũng chạy nhanh theo Dịch Vãn và nữ nhà văn trong hành lang.
Cô ta bước ra khỏi phòng hơi muộn nên không nhìn thấy con quỷ chết đuối bò trườn trên thảm trải, cũng vì thế mà hoàn toàn rơi vào sự lo lắng bất an.
Sự lo lắng của cô ta đến từ diễn xuất và sự mất tích của Phó Tề Thanh – ông chủ phát lương cho mình.
Cũng dễ hiểu cho sự bối rối của cô ta.
"Sếp Phó lấy đâu ra nhiều đạo cụ chân thực đến vậy?"
Lúc đi trên hành lang, suýt nữa cô ta đã đụng vào một cái đầu người.
Lúc đưa tay gạt nó đi, cô ta cảm nhận được sự trơn nhẵn từ đầu ngón tay.
Cảm giác đó không giống như da nhân tạo hay silicon, mà cứ hệt như là da người vậy.
Công nghệ hiện tại có thể mô phỏng giống đến mức này rồi ư?
Ca sĩ Triệu loáng thoáng có một dự cảm bất an.
Cô ta là một người rất cẩn thận, từ đầu đến giờ đều cầm theo hợp đồng ký với Phó Tề Thanh.
Cô ta len lén sờ tờ giấy trong túi áo, tiếp thêm một chút can đảm cho bản thân.
Bốn người lũ lượt kéo nhau đi xuống tầng, trong quá trình đó, Dịch Vãn còn kéo theo cả An Dã Lâm đang ở yên trong phòng.
Ca sĩ Triệu rất ngạc nhiên khi thấy sau khi biết dinh thự nhà họ Phó bị ma quỷ quậy phá thì sắc mặt vốn luôn tái nhợt của An Dã Lâm lại tốt lên.
Cậu ta đi theo sau lưng cả đám, cũng cùng chạy đi lánh nạn.
Đi cùng bọn họ còn có một nhân viên phụ trách việc quay chụp nữa.
Anh trai cao một mét chín lại bị quỷ doạ cho nước mắt giàn giụa, cùng nữ nhà văn run rẩy rúc sau lưng Dịch Vãn.
"Thế nên là căn nhà này có quỷ thiệt hả?!"
Nhân viên quay phim khóc không ra nước mắt nói: "Nếu biết trước thì tôi sẽ không đến đâu..."
"Tôi đã nói từ đầu là nơi này có quỷ thật mà!
Chỉ là số lượng quỷ nhiều hơn tôi tưởng tượng quá..."
Nữ nhà văn yếu ớt nói, lại bị bóng đen chợt loé lên ngoài cửa sổ doạ cho rùng mình.
Cô gào lên ngã ngửa ra sau, nhưng may là Dịch Vãn đã vươn tay đỡ cô đứng vững.
Cảnh này vừa hay được camera ẩn trong góc quay được vô cùng rõ ràng.
Các nhân viên không thể nhìn thấy đám quỷ thông qua màn hình giám sát, mà bọn họ chỉ thấy được một hành lang trống rỗng, bóng đen lơ lửng và cái bóng của các minh tinh cùng nhân viên chạy trốn khắp nơi.
"Đm, căn nhà này có ma quỷ quậy phá thật luôn?"
"Hiện tại đang xảy ra chuyện gì!"
"Làm sao đây, chúng ta có cần quản không?"
"Không cần lo không cần lo, đây chính là hiệu quả mà chương trình mong muốn.
Câu chuyện chân thật, phản ứng chân thật mới là thứ mà chương trình mong muốn!"
Tổng đạo diễn Cuộc Chiến Khoa Học vỗ đùi, nói rất dứt khoát: "Có nhiều máy quay theo dõi sát sao như vậy, sẽ không có ai chết được đâu!
Chỉ cần không có người chết thì chúng ta cái gì cũng dám quay!"
Thế nhưng ông ta ra quyết định xong thì vẫn quay đầu sang định trao đổi ý kiến với Dụ Dung Thời ngồi bên cạnh.
Dù sao thì Dụ Dung Thời cũng đóng vai trò cầu nối giữa chương trình và cơ quan nhà nước kia mà...
Tổng đạo diễn: ???
Chiếc ghế của Dụ Dung Thời trống không, đi đâu rồi?
Cơ hội không thể lỡ, thời gian không thể trở lại.
Nếu Dụ Dung Thời đã không có ở đây, tổng đạo diễn định làm theo phương án của mình.
Ông ta rất hiểu chìa khoá của sự nổi tiếng, mặc dù bản thân ông ta cũng không dám vào dinh thự, nhưng vẫn sắp xếp cho các nhân viên cầm máy quay ghi lại từng cảnh tượng trong dinh thự vô cùng chuyên nghiệp.
"Cảnh này... nữ nhà văn và các nhân viên gào thét.
Cắt ra, có thể ghép lại thành cảnh so sánh."
"Đinh Biệt Hàn bước xuyên qua hành lang, né tránh mấy khung tranh bất ngờ rơi xuống.
Cậu ta vô cùng nhanh nhẹn...
Cũng cắt ra!
Hình như cậu ta cũng đang đi về phía từ đường à?"
0
"Phản ứng chân thực nhất trước nỗi sợ hãi chính là bí quyết thực sự để tạo nên sự chú ý.
Ngoài chương trình của chúng ta, còn có thể thấy cảnh tượng sống động như vậy ở đâu nữa?
Cứ mạnh dạn quay đi, quay hết lại, khi nào đóng máy sẽ có tiền thưởng!"
Các nhân viên vốn đang hốt hoảng tựa như được đút một viên thuốc an thần.
Bọn họ vừa thông cảm cho các đồng nghiệp phải vào dinh thự quay phim, vừa hoàn thành công việc của mình một cách trật tự.
"Có ai thấy ca sĩ Triệu không?"
"Cô ấy đang ở cùng với Dịch Vãn."
"Còn hai người Bạc Giáng thì sao?"
"Họ vẫn đang co rúc trong phòng, có lẽ là sợ rồi
"Đã tìm thấy MC Vương chưa?
Anh ta giỏi huyền học lắm, hồi nãy tôi còn đặt cược cho anh ta..."
Trước khi chương trình bắt đầu, các nhân viên đã lén lút mở cá cược, đặt cho ngôi sao mà mình xem trọng.
Số phiếu của MC Vương và ca sĩ Triệu có thể nói là vô cùng vượt bật trong ván cược.
Dựa vào danh tiếng của hai người họ trong giới huyền học từ trước đến nay, tất cả đều tin rằng hai người họ sẽ có màn thể hiện vô cùng xuất sắc trong chương trình.
Thế nhưng nhìn tình hình hiện tại, thể hiện tốt nhất trong tình cảnh hỗn loạn thế này lại không phải là các chuyên gia huyền học, mà lại là các thành viên Iris5 chỉ đến cho đủ số.
Và Dịch Vãn lại là người thể hiện tốt nhất trong lúc phát sinh hỗn loạn.
"Trông Dịch Vãn rất bình tĩnh, thậm chí còn tổ chức cho mọi người chạy vào từ đường nữa."
"Đúng vậ, bộ chỉ có mỗi mình tôi thấy à?
Hồi chiều lúc đứng trước gương, An Dã Lâm và MC Vương đều bị bóng quỷ doạ sợ, chỉ có mỗi mình cậu ấy là rất bình tĩnh, thậm chí còn soi gương chỉnh quần áo lại nữa..."
"Nhắc đến tôi mới nhớ ra.
Hình như có mỗi mình cậu ấy là chưa từng bị doạ trong hôm nay thôi."
"Thật ra thì Đinh Biệt Hàn thể hiện cũng không tệ.
Cả chiều lẫn tốt nay cậu ta đều thăm dò dinh thự một mình, thậm chí tôi còn thấy cậu ta bấm ngón tay tính toán gì nữa kìa, trông chuyên nghiệp lắm, còn chuyên nghiệp hơn đám MC Vương nữa á.
Có điều cậu ta không thích nói chuyện, nên chúng ta cũng không biết cậu ta hiểu biết về huyền học được bao nhiêu."
"Đừng có thổi phồng Dịch Vãn nữa, mọi người có chú ý đến ca sĩ Triệu không vậy?
Cô ta cũng chẳng tỏ ra sợ hãi chút nào hết."
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Nhân viên này là fan của Lam Hoa, vì chuyện Dịch Vãn "cướp" vai diễn của Lam Hoa mà từ đầu đến giờ đều ôm sự nghi ngờ với Dịch Vãn.
Vì thế chủ đề nhanh chóng chuyển hướng.
"Đúng thật, ca sĩ Triệu không hổ là người chuyên nghiệp mà.
Hồi trước tôi có xem một bộ phim thần tượng của cô ta rồi, diễn xuất tệ lắm, không thể nào diễn được cái vẻ không sợ hãi trong dinh thự bị ám như vậy đâu..."
Trong tiếng bàn luận xôn xao của nhân viên, cuối cùng cả nhóm cũng đến được từ đường ở tầng hai.
An Dã Lâm nhìn thấy từ đường từ xa, chợt nhớ lại những lời Phó Tề Thanh đã từng nói với mình trong lúc bám dính lấy cậu ta.
"Kiếp này, tôi sẽ khiến em trở thành người thân thật sự của mình, trở thành một thành viên của nhà họ Phó.
Tôi không muốn các thế hệ sau chỉ truyền tai nhau về mối tình bí ẩn của chúng ta.
Tôi sẽ ghi tên em vào tộc phổ, đặt bài vị của em trong từ đường.
Từ nay về sau, đời đời kiếp kiếp, con cháu của chúng ta sẽ nhìn thấy hai bài vị, một thuộc về ta, một thuộc về An Dã Lâm.
Bọn họ sẽ được biết, trăm năm trước từng có hai người đàn ông yêu nhau đến như thế..."
Mấy ngày qua, mỗi lần An Dã Lâm nhìn thấy từng cảnh tượng rồi rung động đều cảm thấy vô cùng đau khổ.
Từng chuyện nhỏ nhặt liên quan đến sếp Phó như giọt nước gộp lại thành cơn dông bão, nhấn chìm cậu ta trong vòng xoáy của cảm xúc.
Cậu ta cứ tưởng mình đã thoát khỏi đại dương đã từng nhấn chìm mình, nhưng giờ đây nhìn lại, dường như cậu ta đã mắc kẹt ở đó mãi mãi.
Sự nhấn chìm này không phải do ý muốn của cậu ta, mà đến từ một ý thức ở chiều không gian cao hơn.
Thế nhưng trong khoảnh khắc này, An Dã Lâm mơ hồ cảm thấy ý thức điều khiển cảm xúc của mình đã suy yếu...
Khi nhìn thấy từ đường và nhớ lại những lời đó, cậu ta chỉ cảm thấy như tiếng muỗi vo ve bên tai.
Một cảm giác đau nhói nhè nhẹ truyền vào huyệt thái dương, tựa như một dòng điện mạnh tác động vào vùng não nào đó và thay đổi ý thức của An Dã Lâm.
Cậu ta đưa tay xoa thật mạnh, cố gắng xua tan cảm giác ấy, đến khi...
Cậu ta nghe thấy giọng nói của nữ nhà văn: "Sao tôi lại nghe thấy trong đó có tiếng động như có ai...
đang đánh người vậy?"
An Dã Lâm: ???
"Chắc là bên trong đang chiến đấu đó."
Dịch Vãn đỡ lấy nữ nhà văn, bình tĩnh nói.
Ca sĩ Triệu chạy đầu tiên thì đã thấy rõ cảnh tượng trong từ đường.
Cô ta trợn mắt há hốc nhìn Phó Tề Thanh lăn lộn dưới đất, sếp tổng trước giờ đều mặc vest mang giày da chỉn chu giờ đây quần áo lại xốc xệch, đang gào khóc thảm thiết, khắp cả mặt mày toàn thân đều là vết bầm tím.
"Cháu trai bất hiếu!
Con cháu bất hiếu!!
Mày còn muốn đến nhờ bọn tao che chở à, ăn cứt thì có!!!"
"Không ra khỏi từ đường được đúng là làm bọn tao tức chết mà!!
Thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không lối mày cứ khăng khăng đâm đầu vào.
Thằng cháu trai khốn kiếp, mỗi năm cũng chỉ đến từ đường có một lần vào ngày Tết, cứ tưởng là phải đợi nửa năm nữa mới được đánh mày chứ.
Hahaha, cuối cùng cũng bắt được mày rồi!"
"Này thì đem tên của tổ tiên ra bịa đặt dựng chuyện!
Này thì tam giác tình yêu!
Đáng đời mày kiếp này không theo đuổi được vợ!"
"Tao đang ngủ ngon lành, cứ thắc mắc sao mấy hôm nay lại ầm ĩ như vậy.
Thế mà lại nghe được câu chuyện như thế... người chết cũng bị mày làm cho tức đến sống lại!!"
"Minh Ngọc, đừng nóng giận, không tốt cho sức khoẻ..."
"Không sao hết, dù sao cũng đã chết rồi.
Ngoan nha, đừng sợ, lúc em còn sống đã không được khoẻ, đừng để bị giật mình sợ hãi, ra đằng sau nghỉ ngơi đi."
"Mày còn dám chạy?
Tao đánh chết mày, thằng cháu khốn kiếp!!"
Ca sĩ Triệu: ...
Khoảnh khắc nhìn thấy sếp Phó lăn lộn dưới đất, cô ta như nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ tan.
Cảnh tượng sếp Phó bị không khí đánh không chỉ làm tan nát trái tim thiếu nữ của cô ta, mà còn đánh nát cả tam quan của cô ta...
Thiếu Nữ Tarot – ca sĩ Triệu là một người theo chủ nghĩa duy vật, hoàn toàn không thể hiểu nổi sếp Phó rốt cuộc đang bị thứ gì đó không thể thấy đánh cho lăn lộn tới lui!
Nữ nhà văn đến sau ca sĩ Triệu một chút: ...
Ba con quỷ liên tiếp mắng chửi, thay nhau đánh Phó Tề Thanh vì hoảng loạn mà phải chạy vào từ đường để trốn tránh quỷ chết đuối.
Từ những câu từ rời rạc, nữ nhà văn đã hiểu được đại khái mối quan hệ giữa ba người.
Ba con quỷ này đương nhiên là ba nhân vật chính trong câu chuyện sếp Phó bịa ra: cô con nuôi, cô tư và cậu ba.
Chỉ là quan hệ giữa bọn họ lại khác hoàn toàn với những gì Phó Tề Thanh bịa ra trong câu chuyện quỷ quái.
Trong câu chuyện do Phó Tề Thanh bịa ra, cô con gái nuôi yêu cậu cả nhưng lại chỉ có thể gả cho cậu ba, cũng vì chuyện này mà cô đã phát điên em gái của cậu cả - cô tư, rồi cuối cùng mặc bộ váy đỏ treo cổ tự sát.
Thế nhưng câu chuyện thật sự lại là...
Cô con nuôi và cô tư mới là một đôi.
Còn cậu ba thì là gay.
Cô tư ốm yếu bệnh tật, tính cách hiền lành, còn cô con nuôi thì từ nhỏ đã tươi sáng hoạt bát, quan tâm đến cô tư nhất.
Tình bạn đơn thuần giữa hai cô gái dần dần trở thành phụ thuộc và nảy nở thành một tình yêu bách hợp.
Trong thời đại xa xưa ấy, mối quan hệ không theo khuôn phép này chắc chắn sẽ không được người đời chấp nhận.
Sau khi loáng thoáng nhận ra chuyện này, nhà họ Phó đã quyết định chia ra, lần lượt gả cô con nuôi và cô tư đi.
Đương lúc hai cô gái tuyệt vọng thì có thêm một người xuất hiện - chính là cậu ba.
Cậu ba cũng có người yêu nam giới nhưng đã qua đời.
Vì từng trải qua cảm giác mất mát người yêu nên cậu ba cảm động trước tình cảm giữa hai cô gái.
Để giúp đỡ cặp đôi bất hạnh này, cậu ba đã tình nguyện trở thành bức bình phong, cưới cô con nuôi làm vợ để cô có thể ở lại nhà họ Phó.
Thế nhưng cuối cùng kế hoạch của đám trẻ vẫn bị nhà họ Phó phát hiện ra.
Nhà họ Phó nhận thấy cô con gái nuôi và cậu ba không ở chung phòng, và trong khung ảnh của cậu ba có kẹp một bức ảnh của người bạn học đã qua đời.
Cuối cùng, dưới áp lực nặng nề, cô con gái nuôi đã kiên quyết lựa chọn tự sát.
Sau đó, cô tư và cậu ba cũng vì đau buồn quá mức mà bệnh nặng qua đời.
Sau khi ba nhân vật trong câu chuyện lần lượt qua đời, cuối cùng nhà họ Phó đã lựa chọn tha thứ cho những đứa trẻ này.
Lúc xây dựng nên từ đường cũng đã đưa bài vị của ba người vào trong.
Tất nhiên, sự cố chấp của thế hệ trước vẫn khiến họ đặt bài vị của cô con nuôi bên cạnh bài vị của cậu ba, còn bài vị của cô tư thì lẻ loi nằm ở một bên khác.
"Thế nên là chẳng có tam giác tình yêu gì cả, càng không có ganh đua gì cả, chỉ có chuyện tình bi kịch của ba con người không thể phản kháng được thời đại và gia tộc mà thôi."
Chỉ bấy nhiêu đó cũng đã đủ để thấy ba người tức giận Phó Tề Thanh đến mức nào.
Nhất là hai cô gái, tình yêu bách hợp lại bị bịa thành tranh giành đàn ông, tức dựng cả tóc.
Phó Tề Thanh lăn qua lăn lại trong từ đường, cảm xúc của mọi người cũng lẫn lộn theo anh ta.
Ca sĩ Triệu và nhân viên quay phim ngơ ngác nhìn cảnh tượng trong từ đường, mơ hồ cảm thấy thế giới đáng lẽ không nên như thế này.
Đáng lẽ ra Phó Tề Thanh phải vô cùng lịch lãm và tự tin chắc thắng.
Anh ta lẽ ra phải ngồi trên đỉnh cao của thế giới, nắm mạch máu nền kinh tế toàn cầu trong lòng bàn tay, thiếu niên kiệt xuất, phe phẩy quạt khăn, lúc nói cười, quân địch tan thành mây khói*.
Không có bất kỳ công ty hay nhóm quyền lực nào có thể lung lay vẻ mặt lạnh lùng của anh ta, điều duy nhất có thể kéo anh ta xuống khỏi ngai thần chỉ có thể là tình yêu.
*Trích Niệm Nô Kiều - Nhớ Cảnh Xích Bích của Tô Thức.
Nhưng hiện tại thì sao?
Là do chúng ta đã tiếp cận thế giới này sai cách à?
"Sếp Phó..."
Ca sĩ Triệu hoảng loạn ngồi xuống, định đỡ Phó Tề Thanh dậy.
Nhưng Phó Tề Thanh chỉ lấy tay che đầu, gào to: "Cút!"
Ánh mắt anh ta đờ đẫn, dường như đã bị kích thích rất lớn.
Ca sĩ Triệu cắn môi, cảm thấy khó chịu và tức giận.
An Dã Lâm cũng nhìn chằm chằm sếp Phó.
Khoảnh khắc ấy, dường như cậu ta đã nghe thấy tiếng gào thét của ý thức thế giới, âm thanh đó tức giận tột độ nhưng chẳng thể làm gì, cơn đau đớn như bị điện giật nơi huyệt thái dương cũng dần dần yếu bớt.
Ý thức của bản thân cậu ta đã lấy lại quyền làm chủ.
Ngay lúc đó, Dịch Vãn vỗ vai cậu ta: "Dã Lâm, cậu nên cười nhiều hơn mới đúng."
Thế nên An Dã Lâm đã mỉm cười.
Cậu ta nhìn sếp Phó lăn qua lộn lại thì ôm bụng cười to.
Cậu ta cười vô cùng sảng khoái, cười đến mức khàn cả giọng, giọng cao vút, nhưng đó là tiếng cười chứ không phải là tủi thân vẫn phải cố giả vờ không thèm quan tâm.
"Ha ha ha ha..."
"Hahahaha!!"
Xiềng xích đã bị phá vỡ rồi.
Giây phút ấy, dường như An Dã Lâm đã nghe thấy tiếng xiềng xích vỡ vụn tan nát.
Một "An Dã Lâm" hoàn toàn mới ngoi lên khỏi mặt biển, dần dần thoát khỏi xiềng xích.
Có điều như vậy vẫn chưa đủ.
Ca sĩ Triệu trợn mắt ngạc nhiên nhìn An Dã Lâm, hồi lâu sau, cậu ta mới khẽ nói: "Chắc chắn trong dinh thự này vẫn còn một món đồ.
Thứ anh ta thiếu tôi và cần phải trả lại chỉ có món đồ đó mà thôi."
"Nếu như anh ta đã nói yêu tôi, thì tất nhiên anh ta cũng sẽ tìm món đồ đó về.
Bởi vì... tôi đã từng rất quan tâm đến nó."
An Dã Lâm nhẹ giọng nói: "Giờ tôi sẽ lập tức đi tìm nó."
"Anh An đừng đi, giờ ngoài kia toàn là quỷ..."
Nhân viên quay phim không biết An Dã Lâm muốn làm gì, chỉ thấy cậu ta xoay người, quyết tâm đi sang một hướng khác!
Cậu ta đi rất nhanh, hệt như vệt áo trắng tinh cố rũ bỏ bụi bặm trong không khí, hệt như đôi giày thể thao mới tinh đang cố gắng loại bỏ lớp bùn bám trên đế.
Nhân viên quay phim ngơ ngác nhìn theo, đến khi nghe thấy Dịch Vãn nói: "Đừng quan tâm đến cậu ấy."
Câu nói ngắn gọn đầy dửng dưng, tỉnh táo, hời hợt và xa cách.
Nó không hề giống một lời khuyên nhẹ nhàng mà như đang ngăn cách những kỳ vọng của thế giới bên ngoài đối với thế giới bên trong, giống như chỉ cần biết chuyện đã hoàn thành là được, không cần hỏi đến kết quả.
Màn kịch trong từ đường vẫn đang tiếp diễn.
Dịch Vãn bước ra khỏi từ đường, đôi mắt cậu đen nhánh, mơ hồ cảm nhận được một ánh nhìn từ chiều không gian cao hơn vừa quét ngang dinh thự.
Và dừng lại nơi cậu trong một khoảng ngắn ngủi.
Cậu đã bị phát hiện.
Từ lúc có ý định chạm vào dây rối của Tần Tuyết Tâm cho đến hiện tại, Dịch Vãn chưa từng đối mặt với phản ứng mãnh liệt như thế từ chiều không gian cao hơn.
Dịch Vãn càng bước càng nhanh, ca sĩ Triệu cũng chạy theo, suốt quãng đường đều bám sát gót chân cậu.
Từ sau khi bị Phó Tề Thanh đẩy ra, cô ta vẫn luôn lúng túng đứng ở một góc, mãi cho đến khi Dịch Vãn và An Dã Lâm chia nhau rời đi thì cô ta mới chạy theo.
Trực giác cho cô ta biết, tất cả những chuyện kỳ lạ này có liên quan đến Dịch Vãn và các đồng đội của cậu!
Ca sĩ Triệu tức đến nghiến răng, cô ta nhìn dáng vẻ của An Dã Lâm là biết, Phó Tề Thanh đã mất mặt đến mức này thì khoản tiền thanh toán hợp đồng và tiền thưởng kết xù anh ta hứa sẽ cho nếu có thể tái hợp với An Dã Lâm bay biến rồi.
Khoản tiền sếp tổng hứa thật sự rất lớn.
Vì vậy cô ta không cam tâm, chạy theo Dịch Vãn, định tìm cơ hội cuối cùng để lật ngược tình thế.
Cả đường đi Dịch Vãn đều hướng thẳng về trước, như đang thi chạy với ánh nhìn đó.
Tốc độ của cậu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, cuối cùng...
"Anh dậy rồi đây!!!
Hãy để anh giải cứu thế giới !!!"
Trái ngược hẳn với giọng điệu lười biếng mọi khi, giọng điệu mừng rỡ vang lên trong căn phòng.
Dịch Vãn dừng bước chân, lắng nghe tiếng cười đắc ý của Trì Ký Hạ: "Đây là lần đầu tiên tôi thử học gì đó trong mơ, không hổ là tôi mà...
Đợi đã, Bạc Giáng, sao cậu lại ở đây?"
Giọng của Trì Ký Hạ trở nên vô cùng ngạc nhiên, dường như sau khi trải qua mười mấy năm trong mơ thì đã quên mất có người ngồi bên cạnh trong lúc mình ngủ mất rồi.
"Lúc nãy cậu đi ngủ có bảo tôi ở đây mà."
Giọng của Bạc Giáng lành lạnh.
Trì Ký Hạ: ...
Ánh mắt dính chặt trên sống lưng Dịch Vãn cuối cùng cũng biến mất rồi chuyển hướng sang căn phòng.
Dịch Vãn dừng lại bước chân.
An Dã Lâm, Trì Ký Hạ, Đinh Biệt Hàn...
Cậu đã làm tất cả những gì có thể trong dinh thự rồi, tất cả hỗn loạn đều đã được dẫn dắt xảy ra, giờ cũng đã đến lúc thu lưới rồi.
Chỉ là...
Một tiếng cười lạnh lùng vang lên sau lưng Dịch Vãn, cậu quay đầu lại thì nhìn thấy ca sĩ Triệu.
Nơi này là góc chết của camera giám sát.
"Tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, thì ra là vậy."
Một người phụ nữ tóc đen, mặc váy xanh đứng dựa vào tường.
Cô ta lạnh lùng nhìn Dịch Vãn, như thể đã hiểu ra điều gì đó: "Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay có phải đều do nhóm của cậu sắp xếp hay không?
Đám 'quỷ' mới xuất hiện có phải là do các người tìm diễn viên đến đóng giả hay không?
Vừa nãy sếp Phó bị mất mặt có phải do sự tính toán và trả thù của An Dã Lâm hay không?
Nhóm của các cậu và tổ chương trình có phải đã ký hợp đồng hay thoả thuận bí mật gì rồi không?"
Dịch Vãn cau mày nhưng không trả lời.
Thấy Dịch Vãn không trả lời, ca sĩ Triệu lại cười khẩy: "Đừng có giả ngu với tôi.
Chúng ta đều làm trong ngành giải trí, cậu cứ giả ngu để làm gì.
Tôi đã ký hợp đồng với sếp Phó, biết rõ trong dinh thự này hoàn toàn không có quỷ quái gì hết...
Bây giờ chương trình hỗn loạn, hình tượng của sếp Phó bị huỷ hoại, hợp đồng của tôi cũng thất bại.
Thế thì giờ chúng ta cứ huỵch toẹt ra luôn đi Dịch Vãn, đừng khiến tôi phải thua mà còn ấm ức như thế.
Đằng sau chương trình rốt cuộc còn bao nhiêu sự dàn dựng và âm mưu mà tôi không được biết?"
Sự im lặng kéo dài của Dịch Vãn khiến cô ta vô cùng tức giận.
Thật ra tức giận vì chuyện này cũng rất ngang ngược.
Đám Dịch Vãn tạo con đường khác lại vô tình cản đường cô ta kiếm tiền, quậy cho chương trình hỗn loạn thì chỉ đơn giản là cạnh tranh làm ăn mà thôi.
Thế nhưng khi nãy ca sĩ Triệu háo hức lấy lòng Phó Tề Thanh lại bị mất mặt ngay trước mắt tất cả, thật sự không nuốt trôi cục tức này.
Cô ta tiến lên thêm một bước, nhưng chợt nhận ra Dịch Vãn cứ nhìn chằm chằm đằng sau lưng của mình, cứ như có gì đó phía sau.
Ca sĩ Triệu: ?
Dịch Vãn: "Sau lưng cô có..."
"Đừng có đem những chuyện đó ra lừa tôi."
Ca sĩ Triệu cười lạnh: "Trong dinh thự này có quỷ hay không, tôi biết rõ hơn cậu."
Cô ta nói xong thì quay đầu lại, bắt gặp một người phụ nữ quần áo tả tơi, toàn thân ướt đẫm đứng sau lưng mình.
Ca sĩ Triệu cười khinh khỉnh: "Lại thêm một diễn viên?
Diễn y như thật ha."
Cô ta thuận tay kéo lấy quần áo của người phụ nữ, bàn tay cảm nhận được sự dính dớp trên vải.
Ca sĩ Triệu cúi đầu nhìn, sau đó...
"Aaaaa..."
Cô ta kéo một mảnh vải xuống, dính chặt theo mảnh vải là một lớp gì đó đỏ đỏ vàng vàng...
Là da người!
"Aaaaa...!!!"
Cô ta ngã ngửa ra sau, ngã oạch xuống đất.
Chỉ chớp mắt sau, hình ảnh ca sĩ Triệu nước mắt nước mũi tèm lem, gào thảm thiết bỏ chạy xuất hiện trong màn hình camera giám sát.
Các nhân viên tổ chương trình nhìn mà im bặt.
Nhân viên kiêm fan của Lam Hoa vừa mượn ca sĩ Triệu để giẫm đạp Dịch Vãn xấu hổ sắp đào hố chui xuống đất.
Tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng quỷ quái xẹt qua xẹt lại hù doạ tất cả mọi người vẫn vang vọng khắp dinh thự.
Dịch Vãn bình tĩnh nhìn theo bóng lưng nho nhỏ và nhếch nhác đang chạy thục mạng của ca sĩ Triệu, nhặt tờ hợp đồng giữa ca sĩ Triệu và Phó Tề Thanh mà cô ta vô tình làm rơi lại.
Cậu cẩn thận dùng ngón tay vuốt thẳng những nếp gấp, ánh mắt phẳng lặng.
Đám người trong dinh thự vẫn chạy hồng hộc vì bị quỷ đuổi theo, mỗi chiếc máy quay đều đang ghi lại từng cảnh tượng đắt giá.
Đây là cái kết cho bộ phim theo đuổi vợ sấp mặt của Phó Tề Thanh.
Có điều... vẫn chưa đủ.
Chắc là Đinh Biệt Hàn đã xuống đến tầng hầm để cứu MC Vương ra rồi nhỉ?
Trì Ký Hạ và Bạc Giáng cũng bị quỷ quái đuổi ra ngoài, Phó Tề Thanh thì vẫn đang sống dở chết dở trong từ đường.
Trong một dinh thự đầy rẫy ma quỷ, có một hành lang mà camera giám sát mất tín hiệu cũng là điều bình thường mà nhỉ?
Nên cuối cùng Dịch Vãn cũng bước ra khỏi góc khuất.
Cậu bước vào hành lang tầng hai - nơi camera giám sát đang mất tín hiệu và căn phòng làm việc của sếp Phó bình thường đều được khoá chặt, nhưng giờ đây lại mở rộng như quảng trường Paris do anh ta đã chạy trốn trong hoảng loạn.
Tài liệu của công ty bị quăng lung tung trên bàn, Dịch Vãn đeo bao tay vào, cẩn thận lật xem từng trang.
Sự nghiên cứu thị trường chứng khoán nhiều năm và nghiên cứu về sự nghiệp của sếp Phó trong vài tháng qua đã nhận được thành quả.
Cuối cùng cậu cũng tìm được tài liệu mà mình cần.
Sau khi sống lại, sếp Phó nóng lòng muốn thành công nên đã thực hiện rất nhiều giao dịch ngắn hạn, trong đó có rất nhiều việc phạm pháp.
Cậu chụp những tài liệu đó lại, rồi cẩn thận dùng một chiếc điện thoại mới tinh và một địa chỉ email xa lạ để gửi nó đến một thành viên khác của nhà họ Phó.
Biết dùng Baidu để tra gia phả nhà sếp tổng, hiểu được nhà giàu sẽ tranh giành đấu đá nhau, là kỹ năng cần có của người qua đường.
Sau khi làm xong hết thảy mọi việc, Dịch Vãn im hơi lặng tiếng bước ra khỏi phòng làm việc của sếp Phó.
Tầng dưới vô cùng ồn ào, cậu nghe được tiếng gào thảm thiết của MC Vương.
Có vẻ như Đinh Biệt Hàn cuối cùng đã giải cứu anh ta khỏi tầng hầm.
"Trong tủ lạnh nhà Phó Tề Thanh có đầu người, anh ta còn nhốt tôi ở đây, đây là phạm pháp!!
Báo cảnh sát!!
Tôi phải báo cảnh sát!!"
"Anh ta đột nhiên đăng ký tham gia chương trình này, thật ra mục đích chính là dụ dỗ người ta đến đây..."
"Trời, anh ta yêu MC Vương thật, hào phóng chi năm mươi triệu chỉ để nhốt người ta lại...
Ôi tình yêu trái ngang sâu đậm gì đây..."
Giữa khung cảnh hỗn loạn rối bời, Dịch Vãn đứng trên cầu thang nhìn xuống.
Đôi mắt của cậu đen nhánh, làn da trắng nhợt, làn gió khẽ thổi bay tóc mái.
Cậu đứng đó quan sát khung cảnh hỗn loạn trong dinh thự do chính tay mình tạo ra.
Cho đến khi có người túm lấy cánh tay cậu và kéo mạnh sang một bên.
Dịch Vãn ngước nhìn lên thì bắt gặp một quả bóng bay đầu người đang lơ lửng ngay trên chỗ cậu vừa đứng.
Quả bóng bay nhìn chằm chằm cậu, nở nụ cười độc ác và dữ tợn.
Người đang nắm chặt cánh tay cậu là Dụ Dung Thời.
Người đàn ông này bình thường có vẻ hiền lành dễ chịu, lúc này lại mím môi, ánh mắt loé sáng như chứa đựng mảnh vỡ thuỷ tinh bên trong.
Dịch Vãn để mặc anh kéo cậu vào góc khuất của camera giám sát.
Dường như Dụ Dung Thời đã phát hiện ra gì đó nên lựa chọn im lặng.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn quan sát Dịch Vãn từ đầu đến chân rồi nói: "Cậu ở đây một lát trước đã, chút nữa sẽ có người đến dọn dẹp mấy con quỷ này..."
"Mấy người đó có bắt Phó Tề Thanh giam cầm MC Vương phi pháp không?"
"Có..."
Bọn họ cứ một người hỏi một người đáp, dường như chẳng cần nói toẹt ra cũng có thể ngầm hiểu nhau, nên từ đầu đến cuối đều không nói hết những gì thật sự muốn nói ra.
Dụ Dung Thời lẳng lặng nhìn đỉnh đầu Dịch Vãn, Dịch Vãn cũng im lặng nhìn lại anh, hệt như một bé động vật ngoan ngoãn.
Cuối cùng, Dụ Dung Thời thở dài rồi nói: "Căn nhà này và cả chương trình đúng là xui xẻo, đám quỷ cứ chạy lung tung khắp nơi..."
"Không phải xui."
Dịch Vãn nói: "Bởi vì..."
"Là do tôi làm."
Cậu nắm lấy bàn tay trái từ nãy đến giờ vẫn siết thành đấm của Dụ Dung Thời.
Ngón tay của Dịch Vãn thon dài và mát lạnh, nên dễ dàng có thể tách nắm đấm ra.
Cũng vì thế mà vài cành khô và tro than rơi ra khỏi kẽ tay, rơi xuống bàn tay cậu.
Dụ Dung Thời cúi nhìn ngón tay của Dịch Vãn.
Ngón tay của cậu thon dài trắng nõn, như thể có thể mở ra hoặc đóng lại tất cả các ổ khóa và bí mật trên thế giới.
"Chuyện này chẳng sao cả...
Cậu là người vô cùng chính trực và tốt bụng, mục đích mọi việc cậu làm đều là để bảo vệ chính nghĩa."
Dụ Dung Thời cười nói: "Mối quan hệ giữa An Dã Lâm và Phó Tề Thanh rắc rối và tồi tệ lắm đúng không?
Giống như khi cậu phải đối mặt với Khương Bắc, với Tần Tuyết Tâm, với nhưng người khác thôi.
Đừng sợ."
Anh nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung: "Nhưng những chuyện này vẫn chưa đủ để tạo thành phiền phức cho Phó Tề Thanh đâu, nếu như cậu sẵn sàng, cậu có thể kể cho tôi anh ta đã làm những gì, tôi sẽ nghĩ cách thu thập bằng chứng phạm tội rồi tống anh ta vào tù."
Dụ Dung Thời lúc nào cũng như vậy.
Dịch Vãn nghĩ.
Anh vẫn giống như một thiếu niên, bao dung và tin tưởng vô bờ bến đối với những người mình yêu thích và công nhận.
Anh tin vào bầu trời sao đêm hôm đó, cũng tin vào cơn mưa ngừng rơi đêm đó, và tin vào những viên thịt bốc khỏi nghi ngút nữa.
Cũng vì thế mà anh tin rằng mọi hành động của Dịch Vãn đều xuất phát từ mong muốn bảo vệ lẽ phải chân thành nhất.
Tạo nên tình cảnh hỗn loạn thế này chỉ là kết quả ngoài ý muốn.
Dụ Dung Thời từng đầy nghi ngờ và quyết liệt.
Nhưng chỉ cần anh tin tưởng một người, thì anh sẽ dẹp bỏ mọi nghi ngờ và hành động bất thường sang một bên.
Giống như việc rõ ràng anh thấy không vui nhưng vẫn kiềm chế sự sắc bén, bất chấp bản thân bị nghi ngờ và giám sát vẫn phải làm những chuyện bản thân tin rằng là đúng.
Bảo vệ thế giới mà anh tin rằng cần được bảo vệ.
"Xử lý đám quỷ này có hơi rắc rối.
Sau này có gặp chuyện tương tự thì cứ gọi cho tôi trước.
Tôi lớn hơn cậu vài tuổi, nguồn lực tiếp xúc được cũng nhiều hơn.
Ví dụ như chuyện của Phó Tề Thanh, tôi có thể..."
Dịch Vãn chỉ lẳng lặng nhìn Dụ Dung Thời.
Anh thì vươn tay định sờ đầu cậu, nhưng lại thấy cậu mỉm cười.
"Nếu tôi nói rằng, tôi vốn cảm thấy dùng cách này để giải quyết mọi việc... rất thú vị thì sao?"
____
Dài quá nên đăng luôn không ngâm nữa, để đọc đỡ ngán =))